BÂNG KHUÂNGGió thổi giữa màn đêm lạc lõng Ngọn đèn khuya chiếc bóng lu dần Con ngồi dựa ghế bâng khuâng Bồi hồi nghĩ đến phong trần chưa vơi Đã mười mấy năm rồi xa cách Khung trời này gó
Trang 1BÂNG KHUÂNG
Gió thổi giữa màn đêm lạc lõng
Ngọn đèn khuya chiếc bóng lu dần
Con ngồi dựa ghế bâng khuâng
Bồi hồi nghĩ đến phong trần chưa vơi
Đã mười mấy năm rồi xa cách
Khung trời này góc bể nơi ba
Tình thương chẳng chút mặn mà
Ngày qua tháng lại những là bơ vơ
Chiều đông ấy mưa về giá lạnh
Nẻo xông pha hạnh phúc tan tành
Ưu tư gói trọn ngày xanh
Đường xa dặm vắng ba đành bước đi
Ba để lại những khi trời lạnh
Má một mình lặng lẽ thở than
Vì đâu chia cách đôi đàng
Bốn mùa duy chuyển bàng hoàng nhớ thương Càng thương nhớ thân mòn sức kiệt
Muốn quên đi tha thiết càng dâng
Tin trên đưa xuống mấy lần
Ra đi một bước trăm phần ngẩn ngơ
Phương trời ấy bao giờ gặp lại
Xây lâu đài hạnh phúc cùng con
Tình trông luống những mỏi mòn
Ngày ba trở lại biết còn hay không