Xem lọat tranh A.C.I.D của Bùi Anh Phong: Vài ghi chú về một sự khởi đầu… Nguyên Hưng Phong tự ví mình là chú Tễu.. Bằng mong ước được tôn trọng, cảm thông và sẳn sàng ban phát sự tôn
Trang 1Xem lọat tranh A.C.I.D của Bùi Anh Phong: Vài ghi chú về một
sự khởi đầu…
Nguyên Hưng
Phong tự ví mình là chú Tễu Lơ ngơ giữa chốn thị thành Thấy gì cũng mới lạ, cũng hấp dẫn Nhưng, thấy gì cũng sợ Tưởng mình là “trung tâm của thế giới”, ai cũng xét nét nhìn mình Cái-nhìn-người-khác trở thành một ám ảnh Và, người khác, không phải là những cá tính, mà là những thái độ Nhiều khi là những thách thức, đe dọa Chú muốn giống người khác, nhưng người khác, vẫn luôn là người lạ Sự hòa nhập của chú vào cuộc sống mới, bởi vậy, là một quá trình tự định nghĩa không ngừng Về mình, và về người khác Tâm thế chú giao động giữa mặc cảm “người-ở-trung-tâm” với “người-ở-bên-lề”, và, luôn luôn phải tự hòa giải Bằng ý chí vươn lên Bằng những phép “thắng lợi tinh thần” Bằng mong ước được tôn trọng, cảm thông và sẳn sàng ban phát sự tôn
Phong không phải là chú Tễu Nhưng cái tình cảnh Tễu, cái tâm thế Tễu thì đã từng có trong Phong Đó là một kinh nghiệm Sự nhìn lại, có
lẽ là nguyên cớ dẫn Phong quay về với công việc của một họa sĩ Nó là
Trang 2nguồn cảm hứng, là đối tượng, là nguồn tài nguyên, là chất liệu… để Phong khám phá, biểu hiện Sáng tác trong chiều hướng này, với Phong, trở thành quá trình nắm bắt những tượng trưng và ẩn dụ, quá trình trừu xuất ý tượng từ những trãi nghiệm nội quan-những trãi nghiệm mang đậm màu sắc thi ca và triết học…
Đối tượng chính trong loạt tranh mới này của Phong là những gương mặt người, những giao lộ và biển báo giao thông Gọi tên là vậy, nhưng tất cả, chỉ mỗi tác phẩm “Chân dung em bé được đánh dấu” là rõ mặt người-dường như ở đây có một sự thương cảm đặc biệt nào đó-còn lại, đều chỉ là những hình hiệu đơn giản, tồn tại đan xen vào nhau, chia cắt lẫn nhau Sự biến đổi cấu tạo hình diện và sự khác biệt của các hình thức đan xen, chia cắt, thể hiện trong sự tương phản nhiều cấp độ của các yếu tố tạo hình-từ mảng hình, kết cấu bề mặt vật liệu, đến bố cục, màu sắc…-đã tạo cho tác phẩm của Phong có cấu trúc tạo nghĩa và sắc thái biểu cảm hết sức đa dạng Phong tỏ ra thuần thục trong việc sử dụng ngôn ngữ tự trị của hình và màu (không phụ thuộc thế giới đối tượng) Cũng là hình hiệu mặt người, nhưng ở “Bước vào”, chỉ như một bóng đổ mờ nhạt, hư ảo trên những vạch đường sơn đỏ nghiệt ngã… Trong “Bong bóng bay lên”, hình hiệu mặt người kia, lại như một-khối-nhiệt-tâm đầy ẩn ức và đơn độc Cái vạch đỏ chạy ngang ở trên thật kỳ lạ Nó hiện diện như một thách đố-biến không gian xanh thẳm phía sau trở thành cái gì hết sức xa xôi, bí ẩn… “Con gái tôi, khẩu trang xanh,lá non cùng trôi trên phố” là một trong những tác phẩm đáng chú ý nhất trong lọat tranh này Cái tên,có thể gợi liên tưởng về
Trang 3một hình ảnh bình yên, thơ mộng nào đó Nhưng, những gì hiện diện trên mặt tranh chỉ gợi nên những cảm xúc âm u, âu lo… Sự trái ngược này không phải là một thất bại Nó khiến cho cái cảm xúc âm u,âu lo
Từ cảm nhận Tễu đến tác phẩm hội họa của Phong là một quá trình chuyển hóa của các trãi nghiệm Nó mang tính nội tại Và, đó là nguồn cơn tạo ra năng lượng, tính chân thực, cũng như sự thống nhất trong phong cách hội họa của Phong Có lẽ, phải thật hồn nhiên trong tư duy
và thực sự yêu nghệ thuật, Phong mới có thể có được khởi đầu như vậy
Phong sinh năm 1976 Tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật Công nghiệp Hà Nội năm 2000 Sau khi ra trường, Phong một mình vào TP Hồ Chí Minh, và cả thời gian dài sinh sống bằng các họat động trong ngành quảng cáo Phong mới gác hết mọi chuyện, tập trung cho việc vẽ trong
Về phần mình, tôi mới biết Phong chưa đầy hai tháng Nhưng chỉ qua vài lần trò chuyện, xem qua lọat tranh mới của Phong, tôi đã cảm thấy đặc biệt yêu thích Tôi yêu thích cái hành động dám từ bỏ mà chung thủy với hội họa trong thời gian dài đi làm quảng cáo của Phong trước đây Và,yêu thích cái tính cách điềm tỉnh mà bạo liệt của Phong trong hành động sáng tạo nghệ thuật hiện tại Với tôi, như vậy là đủ…!