1. Trang chủ
  2. » Văn Hóa - Nghệ Thuật

Từ chuyện võ đến chuyện vẽ hay chuyện làm thế nào để trở thành một họa sĩ ăn khách. (II) doc

5 521 1
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Từ chuyện võ đến chuyện vẽ hay chuyện làm thế nào để trở thành một họa sĩ ăn khách. (II)
Trường học Trường Đại Học Mỹ Thuật
Chuyên ngành Nghệ Thuật
Thể loại bài viết
Thành phố Hồ Chí Minh
Định dạng
Số trang 5
Dung lượng 152,83 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Từ chuyện võ đến chuyện vẽ - hay chuyện làm thế nào để trở thành một họa sĩ ăn khách.. "chiêu thức hóa" các phản xạ thân thể-nhằm, ít nhất, lỡ có té xe thì không đến nỗi vở đầu, vợ có đạ

Trang 1

Từ chuyện võ đến chuyện vẽ - hay chuyện làm thế nào để trở thành một họa sĩ ăn khách (II)

NÓI THÊM VỀ CHUYỆN VÕ

Học võ, không đơn giản là học đánh đấm Không có ông thầy dạy võ thực sự nào lại đi nói với học trò của mình như thế

Học võ, trước hết, và cơ bản hơn hết, là học RÈN LUYỆN THÂN THỂ Để khoẻ mạnh, dẻo dai và nhanh nhẹn hơn Đặc biệt, để 'hợp lý hóa" "chiêu thức hóa" các phản xạ thân thể-nhằm, ít nhất, lỡ có té xe thì không đến nỗi vở đầu, vợ có đạp xuống giường thì cũng không đến nỗi gãy tay v.v

Học võ, tiếp theo, và cũng cơ bản hơn hết, là học RÈN LUYỆN TINH THẦN Để tự chủ hơn, tự tin hơn Đặc biệt, là để biết "sợ"-con người, thực ra là cái gì hết sức mong manh, dễ vỡ , và ngược lại, con người

Trang 2

có khi, là cái gì hết sức phi phàm ; để hiểu, đánh đấm không phải là giải pháp của vấn đề, đánh đấm chỉ là giải pháp khả chấp trong một tình huống nào đó "nhằm giữ thế hoà" -chẳng phải ngẫu nhiên nhân gian vẫn nói: "Tẩu vi thượng sách" !

Chữ "đạo" trong "võ đạo" ở đây, có thể hiểu đồng nghĩa với đạo đức-những chuẩn mực nhằm điều chỉnh ý thức và hành vi người học võ

*

Ở cấp cao hơn-"chuyên nghiệp hóa"-học võ, thực chất là học khai triển

các năng lực có thể có của cơ thể , và học ứng biến trong các tình

huống va chạm, xung đột

Học quyền pháp mà không phân tích được trên cơ sở ý thức về các khả năng của cơ thể và đặc trưng võ phái thì không thể bóc tách được đòn, thế, chiêu thức và, không thể sáng tạo được gì vượt ra ngoài các đòn, thế, chiêu thức được học, và không thể rèn giũa "độc chiêu", sở trường

Trang 3

Tuy nhiên, đây là điều kiện "cần" chớ không "đủ" Khó nhất đối với người học võ, là làm thế nào để ứng biến được trong từng tình huống thực tế Luyện tập với hình nhân, với một rừng bị cát, hay với bạn đồng môn là luyện tập trong một môi trường mặc định với một số tình huống hạn hẹp Giữa chốn "giang hồ" khác hẳn Chưa nói đến đối thủ cũng là một người giỏi võ nghệ, ngay cả một người chưa hề học võ, nhưng có được sự nhanh nhẹn, sức bật của một tay cầu thủ bóng đá, và có luôn cả

sự điềm tỉnh cũng như quyết tâm chiến đấu thì cũng đã có thể tạo ra vô

số tình huống bất ngờ Chỉ cần chậm tích tắc là bị hạ gục ngay

Cái khó trong việc học ứng biến, là làm thế nào để biến một kinh nghiệm lý tính thành một phản xạ bản năng, biến một tính toán của ý thức thành một phản ứng vô thức, biến kỷ thuật thành một thứ năng lực hành động mù quáng, biến một người BIẾT võ thành một người CÓ võ

Ở khía cạnh này, hầu như mọi võ phái đều có 'bí kíp" và duy trì dưới hình thức "biệt truyền", "tâm truyền" Thực tế thường thấy, cùng học một thầy, cùng hàng ngày ra sân tập, nhưng có vài người chiến đấu được, còn lại, đa số thì không Chỉ múa may cho vui! Ở đây, có vấn

đề năng khiếu, nhưng cơ bản, vẫn là do yếu tố "biệt truyền"

Trang 4

Thực ra, các loại "bí kíp" này không phải là cái gì quá "bí hiểm" Giản

dị, nó đặt nền trên một lãnh địa khác: "TÂM ĐẠO" Tuy có vô số những dị biệt về quan điểm và phương pháp luyện tập-tuỳ theo võ phái-nhưng căn bản, điểm chung vẫn là làm thế nào để giải trừ tạp niệm, giải trừ thói quen để đạt đến trình độ vô ý, vô ngã để cho, từng đầu mút dây thần kinh, từng tế bào da có thể cảm ứng được với những biến động, biến đổi đột ngột chung quanh và có thể kích thích các phản ứng tức thì

Đây hoàn toàn không phải là chuyện chỉ có trong tiểu thuyết, phim ảnh

võ hiệp hay chỉ có trong miệng những kẻ ưa "đấu võ mồm" Mọi cao thủ đều chiến đấu trong trạng thái thiền định Cái "vô chiêu" (như trong

"vô chiêu thắng hữu chiêu") người ta hay nói, không phải là không có chiêu nào! Nó là sự vượt lên trên, sự "thăng hoa" trên các chiêu thức mặc định (nhập thân qua khổ luyện), các chiêu thức có thể "gọi tên được" để có thể "tuỳ cơ ứng biến", "tuỳ chiêu tiếp biến"

*

Chữ "đạo" trong "võ đạo", ở cấp độ này, là "cái lẽ tuỳ biến"-tự thăng

bằng trong các mối quan hệ vũ trụ-nhân sinh mà sự giao tranh, giao chiến, giao hoà, giao hợp vốn dĩ là bản chất Chẳng phải ngẫu nhiên

Trang 5

mà phần lớn (nếu không muốn nói là hầu hết) các 'cao thủ võ lâm" đều

có dáng dấp của một hiền triết !

Nhìn xoáy vào khía cạnh bản chất như thế này, dễ thấy, giữa học võ và học vẽ, có rất nhiều điểm tương đồng

(còn nữa)

Ngày đăng: 29/06/2014, 06:20

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w