Phòng đầu tiên chúng tôi ghé thăm là phòng về những sự thật lịch sử, tại đây gồm 66 ảnh, 20 tài liệu, 153 hiện vật giới thiệu quá trình thực dân Pháp, quân đội Mỹ tiến hành chiến tranh
Trang 16/5/2013
BÀI CẢM NGHĨ VỀ CHUYẾN ĐI BẢO TÀNG CHỨNG TÍCH CHIẾN TRANH
.:: KHOA TOÁN – TIN HỌC ::
Trang 2Chiến tranh có thể kết thúc, thiệt hại có thể đền bù, kinh tế nước nhà có thể cải tiến nhưng nỗi đau mất mát mà nó để lại vẫn còn đó Quân đội Mỹ đã giày xéo lên quê hương Việt Nam tươi đẹp, gây ra bao thương đau mất mát và gieo rắc biết bao tội ác đối với dân tộc ta Đã có biết bao thế hệ đã đứng lên, hy sinh tuổi thanh xuân của mình để làm nên mùa xuân lịch sử, mang lại độc lập cho tổ quốc, ấm no, hoà bình cho toàn thể dân tộc ta Sau nhiều năm trôi qua, với biết bao đổi thay của đất nước, có người còn sống, cũng có người đã đi xa và cuộc sống vẫn cứ thế tiếp diễn Thời gian có thể làm những vết thương thôi đau và lành lại theo năm tháng, nhưng những vết tích mà chiến tranh đã để lại thì vẫn còn hằn sâu mãi trong tâm trí người dân Việt Nam và toàn thể dân tộc bị áp bức trên thế giới những nỗi đau mà họ đã phải gánh chịu
Khi bước vào “Bảo tàng chứng tích chiến tranh”, chúng tôi như được trở về với dòng quá khứ của những năm đau thương ấy Có đến đây, có tận mắt thấy được những tư liệu, hiện vật, những bức tranh chân thực ghi lại chứng tích tội ác và hậu quả chiến tranh
mà các thế lực xâm lược đã trút xuống Việt Nam, mới cảm nhận được thế nào là đau đớn,
là xót xa đến tột cùng trước nỗi đau mấy nước của cả dân tộc Tàn bạo và độc ác, giày xéo và đày đoạ, bóc lột và chết chóc, máu và vũ khí, xác người và mất nước…đấy chính
là những gì hàng vạn, hàng vạn, hàng triệu con người Việt Nam nhận được từ bậc “khai hoá” như Pháp và Mỹ Liệu có ngôn từ nào nói lên được hết những biến cố xảy đến với dân tộc ta cách đây gần bốn mươi năm? Liệu có ngôn từ nào thay thế được sự dã man của quân địch và hình ảnh đẹp nào đủ để ca ngợi những chiến công vẻ vang của con người năm xưa ấy Tất cả chỉ là những hiện vậy nho nhỏ, những hình ảnh mờ ảo còn sót lại
được trưng bày và nâng niu qua bao nhiêu năm tháng tại nơi đây – Bảo tàng chứng tích chiến tranh – một minh chứng của một thời đại – một chấm lặng của thời gian
Trước sân của bảo tàng là những chiếc máy bay, xe tăng bọc thép, bom, súng đại liên, …những loại vũ khí hiện đại tối tân nhất mà bọn thực dân dùng để tham chiến tại nước ta
Máy bay A.37B
Máy bay ném bom chiến đấu phản lực hạng nhẹ do
Hãng Cessna Aircraff sản xuất, dùng ném bom các
mục tiêu ở trên mặt đáy, mặt biển và hộ tống các
máy bay vận tải, các đoàn xe tiếp tế
Trang 3Máy bay CH-47 (CHINOOK)
Năm 1965 Sư đoàn Kỵ binh bay số 1 của Hoa Kỳ
sang Việt Nam tham chiến đã biên chế 1 tiểu đoàn
lính Mỹ sử dụng máy bay Chinook Máy bay
Chinook vận chuyển đại bác lên các điểm đóng
quân trên cao và đảm bảo cung cấp đạn dược cho
các khẩu đại bác này Máy bay còn có khả năng
tiếp nhiên liệu trên không
Nhìn những cỗ máy khổng lồ này có thể hình dung được sự đầu tư lớn cho cuộc chiến xâm lược thuộc địa của chúng, một âm mưu xâm lược đã được tính toán và đầu tư
kĩ càng
Phòng đầu tiên chúng tôi ghé thăm là phòng về những sự thật lịch sử, tại đây
gồm 66 ảnh, 20 tài liệu, 153 hiện vật giới thiệu quá trình thực dân Pháp, quân đội Mỹ tiến hành chiến tranh xâm lược Việt Nam.Những thông tin và hình ảnh đã gợi lại trong mỗi chúng tôi phần nào đó những thương đau và một thời anh liệt của dân tộc ta., cụ thể hơn
là diễn biến, trình tự nổ ra và công cuộc kháng chiến đầy hòa hùng của dân tộc ta mang lại những chiến thắng vang dội trên chiến trường không cân sức này
Bức tranh dưới đây là khởi đầu đánh dấu về sự xuất hiện của lính Mỹ trên đất nước ta vào ngày 08/3/1965, 3.500 lính thủy đánh bộ thuộc Tiểu đoàn 3 Trung đoàn 9 và Tiểu đoàn 1 Trung đoàn 3 (Lữ đoàn lính thủy đánh bộ số 9) đổ bộ lên bãi biển Nam Ô (Đà Nẵng) đánh dấu sự tham chiến công khai trên bộ đầu tiên của quân đội Mỹ tại Việt Nam
Trang 4
Sau gần 100 năm anh dũng kháng chiến, nhân dân Việt Nam đã giành thắng lợi trong cuộc Cách mạng Tháng Tám 1945, đập tan ách đô hộ của thực dân Pháp Ngày 2/9/1945 Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn độc lập, tuyên bố trước toàn thế giới quyền độc lập tự do của nhân dân Việt Nam Nhưng thực dân Pháp được chính quyền Mỹ giúp đỡ tài chính và vũ khí, tiếp tục âm mưu khôi phục ách thống trị ở Việt Nam
Đây là máy bay ném bom chiến lược 8 động cơ B-52 được trang bị các phương tiện dẫn đường, ném bom rải thảm và tác chiến điện tử hiện đại, có thể ném bom ở độ cao trên 9.100 mét với trọng lượng bom trên 27 tấn (bom thường hoặc bom hạt nhân cỡ 500,
750 và 1.000 cân Anh)
Sau khi thực dân Pháp thất bại, quân đội Mỹ trực tiếp can thiệp, phá hoại Hiệp định Giơnevơ, tiến hành cuộc chiến tranh xâm lược ở cả hai miền Nam và Bắc Việt Nam,
âm mưu chia cắt lâu dài đất nước Việt Nam Trong chiến tranh, chính quyền Mỹ đã huy động một lực lượng quân sự khổng lồ với trên 6 triệu lượt quân, trên 14 triệu 300.000 tấn bom đạn, tiêu phí 767 tỉ đô la
Ngày 30/4/1975, cuộc kháng chiến của nhân dân Việt Nam thắng lợi hoàn toàn Cựu Bộ trưởng quốc phòng Mỹ Mc.Namara đã thú nhận: "Chúng tôi đã sai lầm, sai lầm khủng khiếp Chúng tôi mắc nợ các thế hệ tương lai trong việc giải thích tại sao sai lầm như vậy" Chính sự sai lầm đó đã gây ra những hậu quả tàn khốc cho đất nước và nhân dân Việt Nam
Trang 5Tiếp theo đó là căn phòng “Tội ác chiến tranh xâm lược” Một căn phòng tràn
ngập những bức ảnh đau thương của nhân dân ta và tội ác thế kỉ của bọn thực dân Bức ảnh đầu tiên chúng tôi nhìn thấy là bức ảnh của cô bé 9 tuổi đang ôm chân những người lính Mỹ và cầu xin đừng giết cha của mình, những bức ảnh mang tên “Đếm xác” gây phẫn nộ thi thể những người dân xếp ngổn ngang, hễ có xác chết là Việt Cộng , giết được Việt Cộng là lập công giết càng nhiều càng tốt kể cả những người dân vô tội hòng
để phá kỉ lục của những nhóm khác Hình ảnh đoàn người bị bắt lên máy bay, hễ ai bị nghi là Việt Cộng là chúng thả từ trên máy bay thả xuống Phẫn nộ và uất hận nhất hơn khi thấy bức ảnh một binh sĩ đang cầm trên tay mảnh xác người chết thật ghê sợ
Lính Mỹ cầm trên tay mảnh xác người Đếm xác chết
Tội ác chúng gây ra phải kể đến những bức ảnh và hiện vật của vụ thảm sát Thành Phong (Bến Tre) vụ thảm sát này đã sát hại 21 dân thường trong đó có 3 phụ nữ đang mang thai 3 trẻ em bị giết chết và mổ bụng Chúng tôi đã nhìn thấy cái cống nơi mà 3 đứa trẻ đã trốn được trưng bày trong bảo tàng, dường như hình ảnh chúng đang kêu la thảm thiêt, máu me đầy mình gợi lại trong tâm trí Những hình ảnh đó gợi lên sự căm thù, lòng căm phẫn sâu sắc bọn thực dân
Trang 6Xác chết nằm la liệt trong vụ thảm sát Mỹ Lai Lính Mỹ đốt nhà và triệt phá tài sản ở làng
Sơn Mỹ
Vụ thảm sát xảy ra vào sáng 16/3/1968 tại xã do lực lượng đặc nhiệm Barker quân
đội Mỹ tiến hành Quân Mỹ đã ập đến ngôi làng và tiêu diệt bất cứ mục tiêu di động nào,
toàn bộ ngôi làng chìm trong biển máu, xác chết nằm la liệt bên cạnh cánh đồng lúa đang
trổ bông Trong vài giờ, đơn vị này đã giết chết 504 thường dân (gồm 182 phụ nữ, trong
đó 17 người đang có mang cùng với 60 cụ già trên 60 tuổi), thiêu hủy hoàn toàn 247 ngôi
nhà và giết hại tất cả các loài súc vật trong khu vực
Chiến tranh đã kết thúc mấy chục năm song hậu quả của nó vẫn tồn tại đến bây
giờ và dường như là mãi mãi dưới cái tên “nỗi đau chất độc màu da cam”, chỉ có đất
nước nào trải qua chiến tranh mới hiểu sự mất mát, và cũng chỉ có gia đình nào không
may có con, em bị ảnh hưởng của chất độc màu da cam mới thấm thía được sự thiệt thòi
Chất độc màu da cam, không chỉ gây ra hậu quả y học và sinh học lâu dài đối với những
người tham gia chiến tranh mà còn phơi nhiễm sang các thế hệ sau
Trang 7Mỹ từng sử dụng chất độc màu da cam trong chiến tranh Việt Nam
Trong cuộc chiến tranh ở Việt Nam bên cạnh việc sử dụng các loại vũ khí, bom đạn gây thương vong Mỹ còn sử dụng các loại vũ khí hóa học theo thống kê của Bộ Quốc Phòng Mỹ trong 10 năm từ năm 1961 tới năm 1971 quân đội Mỹ đã rải xuống Việt Nam hơn 72 triệu lít chất độc hóa học trong đó có chứa 170kg chất dioxin, còn theo nghiên cứu của trường đại học Columbia (New York) thì Mỹ đã rải xuống 100 triệu lít chất độc hóa học trong đó chất dioxin lên đến 366kg và các nhà hóa học cũng cho biết rằng dioxin
là loại chất độc hại nhất mà loài người tìm ra đến nay Chỉ cần 8.5g dioxin khi hòa vào hệ thống nước thì có thể giết chết toàn bộ dân cư của thành phố khoảng 8 triệu dân và những người tiếp xúc trực tiếp với chất độc này có nguy cơ bị ung thư rất cao đặc biệt là ung thư gan, con cháu của họ thì có tỉ lệ bị tai biến cao như xảy thai dị tật, bẩm sinh thế nhưng hậu quả đầu tiên đối với Việt Nam là những cánh rừng đầu nguồn đã bị tàn phá và tính tới thời điểm hiện nay thì có khoảng 1 triệu ha rừng chưa có thể phục hồi được Những nạn nhân nhiễm chất độc màu da cam không chỉ là những người dân Việt Nam mà còn là các cựu chiến binh Mỹ và các nước phụ thuộc Mỹ đã từng tham chiến tại Việt Nam
Mang trên mình những di chứng của vết thương chiến tranh, nỗi đau cả về thể chất và tinh thần nhưng họ đang từng ngày vươn lên với nghị lực phi thường để vượt qua hoàn cảnh khó khăn, trở thành những con người có ích cho xã hội Ở cuối căn phòng
“Hậu quả chất độc màu da cam” chúng tôi nhìn thấy được hình ảnh một số nạn nhân
chất độc màu da cam chịu khó vươn lên, tuy bị dị tật nhưng bằng chính bàn tay của mình
họ đã làm ra những đồ vật lưu niệm rất đẹp thu hút nhiều khách tham quan và mua về
Trang 8làm kỉ niệm Những đồ vật ấy không phải là những đồ vật vô tri vô giác là những đồ vật của những người phi thường, từ đó con người ta có thể tìm thấy nghị lực sống cho chính bản thân mình Để hiểu hơn về nỗi đau da cam, chúng tôi được xem bộ ảnh Chất độc da cam trong chiến tranh (Bộ sưu tập ảnh tư liệu của Nhà nhiếp ảnh Nhật Bản Goro Nakamura) Đã hơn 30 lần đi khắp Việt Nam (1976 đến 1997), Nakamura chụp trên 35.000 tấm ảnh, trong đó ống kính đầy tâm huyết của anh đã dành cho các cháu bé bị tật nguyền, nỗi đau xé lòng của những bà mẹ bị nhiễm độc từ Cà Mâu, Ban Mê Thuột, TP
Hồ Chí Minh, đến các gia đình cựu chiến binh Những tập ảnh của Nakamura đã được trưng bày tại Hàn Quốc (1993), Hoa Kỳ (1994) và nhiều đợt khắp đất nước Nhật
Bản Anh đã dành hơn nửa đời mình để theo dõi vấn đề chất độc màu da cam ở Việt Nam, và hầu hết những sách báo đề cập đến nạn ô nhiễm dioxin hiện nay ở Nhật Bản đều
sử dụng những bức ảnh mà anh đã chụp khi đi làm phóng sự
Nói đến sự tàn phá của chất độc màu da cam trước hết là nói đến sự tàn phá lên bản thân người bị chất độc màu da cam Thật xót xa cho những đứa trẻ không có tay, có chân, và những khiếm khuyết về cơ thể khác do chất độc màu da cam gây ra Nếu khuyết tật ở tay, em không thể cầm nắm những thứ em muốn, khuyết tật chân em không thể đi đến những nơi vui chơi mà đáng lẽ ra những đứa trẻ như em có thể đến, khiếm khuyết mắt không thể làm cho em thấy được thế giới xung quanh em đẹp thế nào
Những đứa trẻ dị dạng hai mặt Những đứa trẻ kém trí nhớ,bị tật
Khi một đứa bé sinh ra không lành lặn, thì người đầu tiên đau khổ chính là người
mẹ Người mẹ mang nặng đẻ đau 9 tháng 10 ngày, ngay sau khi bé chào đời, điều đầu tiên mẹ muốn đó là được thấy con, mong cho con sinh ra thật khỏe mạnh Mẹ mong khi con lớn lên con là một người tốt trong xã hội, giúp ích cho đất Nhưng thật đau lòng, những ước ao được thắp sáng của người mẹ đã tắt khi thấy đứa con mình không được
Trang 9như những đứa trẻ khác sinh ra Điều đó có thể báo cho người mẹ biết rắng mẹ sẽ cực khổ trong suốt quãng đời của con và cũng có thể báo cho người mẹ biết rằng mẹ sẽ mất con vào bất cứ lúc nào Dẫu thế nào đi chăng nữa, mẹ không bỏ con, vẫn nuôi con cho đến ngày mai
Bị còi xương Những đứa trẻ khiếm thị
Sự tàn phá của chất độc màu da cam là sự tàn phá của cả một thể hệ Có những gia đình nhiều thế hệ bị chất độc màu da cam, có những gia đình tất cả đứa con đều bị nhiễm chất độc màu da cam Có những di chứng của chất độc màu da cam truyền từ đời này sang đời khác
Để hiểu hơn sự tàn ác của quân đội Mĩ, chúng tôi cùng đến khu “Chuồng cọp ở Côn Đảo” Một trong những phương thức tra khảo tàn bạo nhất mà khi nhắc đến chúng ta không khỏi rợn người Chuồng cọp ở Côn Đảo được viện bảo tàng Chiến tích Chiến tranh tái hiện lại, trong đó có 2 ngăn trong tổng số 120 ngăn, mỗi ngăn dài 2.7m, rộng 1.5m, cao 3m với 2 tượng tù nhân “Chuồng cọp” là một kiểu trại giam đặc biệt do người Pháp xây dựng ở Côn Đảo từ năm 1940 để giam giữ những người Việt Nam yêu nước Tại đây cai ngục đã áp dụng các hình thức tra tấn dã man Mùa nóng tù nhân bị nhốt từ 5 đến 14 người, ngược lại mùa lạnh thì nhốt thưa từ 1 đến 2 người Chân người tù luôn bị còng vào cây quyện sắt hay còng ràng hoặc còng số 8 Ăn uống, tắm giặc, tiểu tiện, nằm ngủ cũng trong phạm vi ấy Chế độ ăn uống trong phạm vi “Chuồng cọp” rất tồi tệ, sức khỏe tù nhân suy sụp rất nhanh Không một ngăn chuồng cọp nào là không có tù nhân hi sinh do
sự đàn áp, đánh đập dã man, do thiếu dinh dưỡng trầm trọng, do bệnh tật không được chữa trị.Bước vào trong, chúng em bắt gặp hình ảnh những nạn nhân của chế độ lao tù từ thời Ngô Đình Diệm đến Nguyễn Văn Thiệu, hình ảnh những người tù bị siết cổ bằng dây thép gai, đầu lâu bị đóng đinh 10 cm xuyên qua đầu
Trang 10Tiếp tục, chúng tôi đến căn phòng trưng bày những bức tranh tái hiện hình phạt dã man, tàn khốc của bọn thực dân và đế quốc nhầm làm giảm ý chí đấu tranh của chiến sĩ, với các hình thức tra tấn mà không ai nghĩ là hành động con người đối xử con người Các hình thức tra tấn : Châm cứu, tàu bay ( trói 2 tay, 2 chân treo người lên trên)
Bức tranh khiến chúng tôi không khỏi hãi hùng là cách tra tấn của chúng đối với phụ nữ Thật dã man và khiếp đảm !
Trang 11Ngoài ra, trong căn phòng còn trưng bày sơ đồ Tổ chức trại giam tại tù binh Phú Quốc, bản đồ những trại giam ở Côn Đảo và danh sách chúa đảo
Đây là 2 ngăn trong tổng số 120 ngăn đã được bảo tàng tái hiện lại:
Trang 12Tiếp tục chuyến tham quan “Chuồng cọp” chúng tôi bắt gặp hình ảnh Chiếc máy chém Nhìn nó không ai không nhớ đến chiếc máy chém từng gây kinh hoàng cho người dân miền Nam với chiến dịch “Lê máy chém đi khắp miền Nam” của Ngô Đình Diệm
Tại Việt Nam máy chém được thực dân Pháp
đưa sang từ cuối thế kỉ 19 Sau khi quân Pháp rút
khỏi Việt Nam vào năm 1954, trại giam Hỏa Lò còn
4 cái Tại Việt Nam thời Đệ nhất Cộng hòa, theo
đạo luật 10/59, những người bị kết tội là theo chủ
nghĩa cộng sản sbị hành quyết bằng máy chém
Sau khi tham quan “Chuồng cọp”, chúng tôi càng thấy rõ được bản chất tàn bạo,
dã man của bọn thực dân, đế quốc Đồng thời, chúng tôi thấy được ý chí, lòng yêu nước sâu sắc của những người chiến sĩ Việt Nam Qua đó, chúng tôi càng trân trọng những gì tốt đẹp mà chúng tôi đang có, đang hưởng thụ ngày hôm nay
Ngoài ra trong bảo tàng còn một số phòng trưng bày các bức ảnh của các phóng
viên nước ngoài chụp tại chiến tranh Việt Nam, đó là “phòng hoài niệm” Trong số các
tác giả có 72 phóng viên - liệt sĩ cách mạng Việt Nam, 16 phóng viên người Mỹ, 12 phóng viên người Pháp, 4 phóng viên người Nhật Bản, 11 phóng viên người Việt thuộc chính quyền Sài Gòn cũ; số còn lại thuộc các quốc tịch Úc, Áo, Anh, Đức, Thụy Sĩ, Singapore và Campuchia mà phần lớn họ đã tử nạn trên chiến trường khi vừa bấm máy xong.Sau nhiều năm kết thúc chiến tranh, hai đồng nghiệp của họ là Tim Page (người Anh) và Horst Faas (người Đức) đã lặn lội đến nhiều nơi trên thế giới, tập hợp được hàng ngàn bức ảnh từ cả hai bên chiến tuyến để chọn lọc ra 275 tác phẩm tiêu biểu nhất đưa vào bộ ảnh này