1. Trang chủ
  2. » Văn Hóa - Nghệ Thuật

Lữ Du Liệt Truyện Truyện hay về Du lịch

40 323 2
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Lữ Du Liệt Truyện
Tác giả Đỗ Trọng Hiển
Trường học Trường Đại Học Hà Nội
Chuyên ngành Văn học
Thể loại Truyện hay về Du lịch
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 40
Dung lượng 310,5 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Theo tên nước, hầu hết các danh từ sử dụng đều dùng thêm chữ Lữ:người đi trên đường gọi là Lữ khách, hotel nhà hàng gọi chung là Lữ quán, cha mẹ sinhthành thì gọi là Lữ Bố, Lữ Hậu… Kì dư

Trang 1

LỮ DU LIỆT TRUYỆN

Lữ du liệt truyện là cuốn truyện ghi lại lược sử hình thành và phát triển Lữ du quốc, viết theo dạng tiểu thuyết chương hồi, phong cách chịu ảnh hưởng của Kim Dung và Trương Nhũ Hoa, sẽ được đăng tải lần lượt trên yeudulich.org Lữ du liệt truyện bẩy phần thực ba phần hư, trong bẩy phần thực có mấy phần hư, trong ba phần hư có mấy phần thực, thành ra thảy các nhân vật đều là hư hư thực thực Các bậc trí giả có liên quan khi xem truyện rất không nên vận vào bản thân.

Phi lộ

Gần Thái Bình Dương có một đất nước nhỏ bé mà xinh đẹp, tên tục gọi là Lữ du u tỳquốc Phong cảnh Lữ du u tỳ quốc hữu tình, đồng bằng trải rộng 40m2, vực sâu xuống 3thước, núi lên cao 5 tầng Con người Lữ du quốc hiền hoà, trung thực, tình cảm, yêu laođộng và thích du hí Theo tên nước, hầu hết các danh từ sử dụng đều dùng thêm chữ Lữ:người đi trên đường gọi là Lữ khách, hotel nhà hàng gọi chung là Lữ quán, cha mẹ sinhthành thì gọi là Lữ Bố, Lữ Hậu… Kì dư các hạng người trong xã hội thường phân biệtnghề nghiệp, tước vị, vai vế bằng chữ Du: nhà kia nổi tiếng về võ thuật chuyên sử tamtiết côn nên được trìu mến gọi là du côn, người nọ không may trí tuệ thất lạc quên trướcquên sau nói chuyện nay nhớ chuyện mai bị cười chê là du đãng, kẻ có tính tắt mắt hay ăncắp vặt đều là du thủ, ham ăn lười làm thường kiếm cớ ăn chực tất xếp vào hàng du thực,bạn bè phố xá đến chơi nhà đều tuyên dương là du khách, mấy người bán rau quả hành hẹdưa cà ngoài market quy cả về du hành, em của mẹ tục thường gọi là dì, nhưng ở Lữ duquốc thì phải xưng hô là du di,… Sự phân chia trong xã hội đại khái như vậy, tuy khônghẳn là sáng tạo độc đáo song cũng dễ nhớ dễ gọi, giúp cho phong tục được thuần hậutrong sáng

Lữ du quốc lấy đùm bọc làm nghĩa chủ đạo, lấy tri thức làm lẽ sống còn, lấy thương yêulàm tình huynh đệ, lấy thu nhập làm chuyện tương lai Lữ du có quốc thi là “Tứ quý lữdu”, có quốc site là “yêu du lịch” Lấy lịch sử - địa lý làm chủ đạo cho quốc trí, lấy nhàhàng – khách sạn là chỗ ở cho quốc dân, có Dương Lục làm Lễ Hội quốc sư, có TrầnPhương làm Thanh Niên Đoàn chủ, Thanh Du Thủy trấn giữ Ẩm Thực Quan, Minh DuThúy điều hành Lễ Tân Địa Còn như Dân tộc hạt, Kinh doanh xứ, Anh ngữ giang thảyđều có nhân tài trấn giữ, tinh hoa thật nhiều không kể xiết

Lịch sử Lữ du u tỳ quốc bắt đầu từ năm 1990 sau Công nguyên, kéo dài qua 17 kiến tạođịa chất đến tận kỷ Trâu nước, tổng cộng trên 6000 năm Sau đó vẫn tiếp tục phát triển.Quá trình tồn tại có thăng có trầm, có điêu đứng có hoạn nạn, có hoan lạc có thái lai,chung qui vẫn toát lên vẻ đẹp chói lọi, đầy tình đoàn kết nhân ái Nhiều quốc gia lánggiềng hùng mạnh có dã tâm nhòm ngó mà thôn tính, nhưng tuyệt nhiên không lần nàokhuất phục đặng

Trang 2

Hồi thứ nhất

LONG ĐẠI MÔN VỊ NGHĨA BẤT VỊ TIỀN

TAM ANH HÙNG KẾT NGHĨA HẢI XỒM LÂU

Mùa xuân hoa cỏ tốt tươi, gió thơm hây hẩy Vài đàn bướm đen vẫy cánh trên nhữngmiệng cống vỉa hè, xao lượn trong nắng sớm Cảnh vật thật vô cùng ngoạn mục ngâyngất lòng người

Khi đó ở 48 phố Tăng Bạt Hổ thuộc nội thành Hà Nội có Hải Xồm đại tửu lâu vốn nổitiếng về bia ngon nhắm tốt, trong quán có một hán tử thân hình to béo, cao chừng mét sáutám nặng bảy mươi ba cân Hán tử ngồi độc ẩm, trên bàn thức ăn rất đạm, chỉ có đĩa hạtdưa và vò rượu suông Không phải vì hán tử ít tiền mà chẳng qua chàng không quenphung phí Hán tử vừa uống rượu vừa nhằn hạt dưa, chốc chốc lại thở dài não ruột

Hán tử đó tên thật là Long Đại Môn, vốn quê ở Chí Linh, dòng dõi trung lương trí thức.Đúng hôm Đại Môn được mẹ sinh ra ở Bệnh viện Nhi, có đám trẻ chăn bò đi qua cổngbệnh viện mà hát to lên rằng:

“Thỏ lặn thì ác phải tà

Niên thập tứ cửu ắt là thụ Tinh”

Người nhà lấy làm lạ, đi hỏi thầy cúng Thầy đến ngắm nghía Đại Môn rất lâu rồi phánrằng: “Câu hát của bọn trẻ hàm ngôn sâu sắc, ý tứ cao xa, nghĩ mãi chưa ra, có lẽ ngụrằng bé sẽ lấy 9 vợ ở tuổi 14 Còn xét về tướng mạo bé quả nhiên rất kỳ lạ, phía giữa haichân có một hình số 1 nằm giữa hai số 0, là biểu trưng các giá trị đơn vị thông tin là bit,sau này bé ắt nổi danh về đường tin học” Mọi người đều lấy làm mừng rỡ, mới đặt tên làĐại Môn, mong ước tương lai nhà cao cửa rộng sự nghiệp lẫy lừng

Đại Môn lớn lên rất khôi ngô tuấn tú, da trắng như lông, má hồng như tuyết, mắt đen layláy như nhặng bay dưới trăng, đặc biệt Môn vô cùng cơ trí, thông minh đĩnh ngộ Năm 14tuổi thi đỗ vào chuyên toán Sao Đỏ, sau ít lâu được xét miễn thi đại học mà được tuyểnthẳng vào Học viện Kỹ thuật quân sự lúc ấy là trường võ bị Hoàng gia rất nổi đình nổiđám Tuy nhiên Môn nhận thấy lúc bấy giờ thời đại đã chuyển, thiên hạ không còn nóichuyện bằng gươm giáo đại bác mà chuyển từ đối đầu qua đối thoại, học chuyện binh bịtuy cần mà không có chỗ dùng, bất quá hàng ngày vác gậy đuổi gà đánh chó cho mẹ làcùng Thế nên, Môn xé nát giấy báo nhập trường mà dứt áo ra đi, cũng không quay vềnhà nữa mà vân du tứ hải, cuối cùng lạc bước đến kinh đô Lữ du quốc Thấy cảnh vật nơiđây kì tú, phong thủy tốt tươi, Môn quyết định ở lại thuê nhà trọ, ngày đêm văn ôn võluyện tìm hướng đi mới cho tương lai

Nên nhớ lúc bấy giờ là kỷ nguyên mở cửa ra thế giới, dần dần những quán internet lácđác mọc lên khắp nơi Gần nhà Môn có Mạc Hà là cao nhân thất chí về du lịch học Thuởthiếu thời Hà từng làm hướng dẫn viên du lịch vân du bốn phương, kiến văn rất rộng Saucha mẹ sợ con cái chọn cái nghề nay đây mai đó khó lòng ổn định tương lai nên mở quốckhố xuất cho hai chục lượng vàng đầu tư một tá computer, mở quán internet chuyên đón

kẻ sĩ bốn phương ngày thì khổ luyện Half life, đêm thì chuyên tu Đế chế Môn bị mê

Trang 3

hoặc bởi nền công nghệ đỉnh cao, ngày ngày lân la hỏi han tìm hiểu Mạc Hà tài cao họcrộng lại khuất thân trong một quán nhỏ mưu sinh cũng khát khao được vẫy vùng cho thỏachí, nay gặp Môn là người hiếu học nên thích lắm, chỉ điểm rất cặn kẽ; không chỉ vềgame mà đem cả tình yêu du hí truyền cho, Môn đâm ra mê thích cả 2 môn này Sáng nàocũng chầu chực trước cửa hàng từ khi trời còn tờ mờ, nửa khuya chưa đuổi còn mặt dàykhông đi, ít lâu sau trình độ về tin học của Môn đã thăng tiến tột bậc, không chỉ thôngthạo các loại hình game online mà khả năng truy nhập web tìm tin post bài cũng đến độxuất quỷ nhập thần Môn ấp ủ lập nghiệp bằng nghề Lữ hành tin học hóa.

Lần này Môn được sư phụ Mạc Hà cho phép hạ sơn, bản thân cũng tự thấy trình độ đã đủngạo thị giang hồ nên quyết định xuất thế dương danh trong địa hạt lữ du Môn thấy nềncông nghệ lữ hành nước nhà còn kém quá, muốn ra tay góp sức mà chí đơn lực độc,không biết làm thế nào nên hôm ấy đành ra Hải Xồm đại tửu quán ngồi một mình uốngrượu nghĩ kế Đương khi Đại Môn thở dài ngao ngán, bống thấy một thanh niên mập lùn,mông rất to, mắt rất sáng, huyệt thái dương nổi gồ lên, hiển nhiên là một thân nội côngphi phàm Thanh niên đó đến đập mạnh tay vào góc bàn đối diện với chỗ Đại Môn ngồi,lập tức góc bàn bị phạt đi một mảnh nhẵn tựa cưa máy Mọi người trong quán đều hoảng

sợ đến tái mặt Chỉ thấy thanh niên mặt hầm hầm quát lớn lên rằng: “Mẹ nó! ngu quá!ngu quá!” Đại Môn lúc đầu cũng hơi hoảng, nghĩ không phải đầu cũng phải tai, sau nhìn

kỹ khuôn mặt thanh niên cũng thấy đôi nét hiền từ nhân hậu, bèn liều mạng đáp mấy lờia-dua: “Mẹ nó, ngu thật! ngu thật!” Thanh niên thấy có người hưởng ứng như hiểu rõtâm ý của mình thì cả mừng, vòng quyền đáp lễ: “Thứ lỗi tại hạ không thấy Thái sơn”.Đại Môn cười nói: “Bất tất phải khách khí Thói đời càng hiền càng ngu Càng ngu cànghiền Hiền tất ngu, ngu tất hiền Trông nhân diện huynh đài hiền hậu thế kia, quả thật rấtđáng trọng” Nói đoạn vòng tay trả lễ, xin kê hai bàn làm một Hai người nâng chén mấybận, lát sau thấy ý hợp tâm đầu, cười nói bả lả

Thanh niên mập vốn tên là Nam Tiểu Cần, quê ngoại Thái Bình quê nội Long Đỗ, cũng làdòng giống trung lương phúc hậu Thuở nhỏ có biệt tài côn kiếm võ biền, chơi với chúngbạn thường lấy khoá Việt Tiệp ra dọa, ai trái ý là đập vào đầu, thành thử mọi người đềukính sợ Cần cũng là tay thông minh tột bực, học một biết mười, lại có khả năng tiên đoántương lai, có những giấc mơ rất ứng nghiệm với những việc sẽ xảy ra Tỷ như năm 15tuổi Cần nằm mơ thấy chuyện chăn gối, quả nhiên về sau khi lấy vợ chiêm nghiệm lạithấy rất đúng Đại Môn và Tiểu Cần chén chú chén anh một lúc, ngà ngà say, nhữngchuyện bất mãn nói toạc ra hết, thấy nhãn quan thế sự hợp nhau vô cùng

Đương khi hai người cao hứng bàn luận ầm ỹ bỗng nghe tiếng người quát rất lớn: “Phảntặc, giữa nơi đông người sao dám bàn chuyện bất lương, bỏ làm Nhà nước, ra chiếnthương trường?” Môn, Cần hai người cả sợ, quay lại thì thấy một nam nhân hình dáng kỳkhôi, râu nhẵn ria nhụi, da trắng tóc đen, đùi to hơn cổ, cao chừng thước bảy nặng nămmươi tám cân Cần thấy địch nhân trông đường bệ như thế, biết không phải tay vừa địnhrút khoá nghênh chiến, bỗng thấy Đại Môn gạt tay mình ra đứng dậy hỏi: “Phải chăng túc

hạ dòng họ Lê Đồ lừng lẫy xứ Hải Tần?” Nam nhân thấy tung tích bại lộ, lấy làm ngạcnhiên hỏi: “Ta tên là Hiện họ Lê Đồ, tự là Trọng, sao túc hạ lại biết đại danh bản mỗ?”.Môn cười nói: “Cùng là người nhà cả Thôi, xin đãi tân nhân một chén hoàng tửu” Nóiđoạn lại đích thân kéo ghế níu tay mời Lê Đồ vào nhập cuộc rượu Nguyên Đại Môn thuở

Trang 4

nhỏ đã từng sơ tán ở Hải Tần, biết tường tận mọi người trong nhà dòng họ Lê Đồ Hiệnvào bàn ăn uống rất hào sảng, cười nói thân mật vui vẻ vô cùng Hiện lại là có giao tìnhmật thiết với cháu họ ông anh trai hàng xóm với chủ quán Hải Xồm nên được chủ quánđãi cho cuộc nhậu một bầu rượu lạt không tính tiền.

Nguyên Hiện quê ở Hải Phòng, gia phụ giữ một chức quan không nhỏ ở Bộ Xây Dựng,chuyên nhận thầu những công trình xây dựng lớn như làm cầu tiêu hay chuồng lợn cácnơi Tuy là nhà thế gia nhưng bản tính Hiện rất bình dân thân thiện, thường lấy tình ngườilàm trọng Nhiều người bảo Hiện có căn Phật, làm việc gì cũng dễ thành công Hiện lại

có biệt tài ngoáy mũi, thủ pháp rất cao minh, ngoài ra công phu Nội trung tản khí dùng đểchắn lối địch nhân hay giải tán đám đông cũng đã luyện được ở mức thượng thừa Nhữngcông phu này của Hiện về sau rất phát huy uy lực, sau này sẽ nói tới

Chừng độ một giờ bốn khắc sau ba người đã cảm thấy rất thân thiết, tựa hồ như không thểthiếu nhau trong đời, tựa hồ như thiên duyên đã được sắp đặt không biết tự kiếp nào ĐạiMôn bèn nói: “Hôm nay gặp các huynh đệ tại đây, thật là duyên trời định, nhân trời xuânngày lành tháng tốt, ta hãy cùng nhau kết nghĩa kim lan, cùng mưu việc lớn, hai ngườithấy thế nào?” Cần, Hiện đều vỗ tay khen phải Bèn truyền tiểu nhị lập hương án trêntrần thượng của Hải Xồm đại tửu lâu 48 Tăng Bạt Hổ Đại Môn nhiều tuổi hơn cả làmtam đệ, Tiểu Cần làm nhị ca, Đồ Hiện làm đại ca Ba người đồng quì xuống làm lễ báitrời đất, cùng nhau thề rằng: “Chúng tôi là Môn, Cần, Hiện nguyện kết làm huynh đệ, cónạn cùng hưởng, có bĩ cùng chia Tuy không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm,nhưng nguyện cùng làm một nơi, cùng sống một thời, cùng chơi một chỗ, quyết chẳng sailời” Ba người thề xong thấy ngoài cửa huyên náo, chạy ra thấy dân chúng khắp nơi bànchuyện Bin Laden lại đe dọa đánh bom nước Mỹ, thảy đều cảm thấy là điềm lành

Ngay buổi chiều hôm ấy Hiện nhờ thế bố tiến cử Môn và Cần với quan sở tại, ba ngườicùng tham chính, đứng đầu trong hàng lính tốt, giữ trọng trách tinh tuyển đội ngũ tinhbinh thành nòng cốt tinh túy – tục gọi là Tam Tinh Tuy chỉ là chức quan nhỏ bé songngười nào cũng vui vẻ phấn khích, hy vọng tràn trề, tương lai sáng lạn

Hôm đó nhằm ngày 14 tháng 9 năm 2003, tức năm Nhâm Mùi, niên hiệu Lữ du thứ mườimột Câu đồng dao của bọn trẻ chăn bò ngày xưa chính ứng nghiệm vào việc này

Lữ du liệt truyện là cuốn truyện ghi lại lược sử hình thành và phát triển Lữ du quốc, viếttheo dạng tiểu thuyết chương hồi, phong cách chịu ảnh hưởng của Kim Dung và TrươngNhũ Hoa, sẽ được đăng tải lần lượt trên yeudulich.org Lữ du liệt truyện bẩy phần thực baphần hư, trong bẩy phần thực có mấy phần hư, trong ba phần hư có mấy phần thực, thành

ra thảy các nhân vật đều là hư hư thực thực Các bậc trí giả có liên quan khi xem truyệnrất không nên vận vào bản thân

Hồi thứ hai:

ĐẠI CHIẾN THẦN TRÙNG CỨU VĨNH CÂN

BIẾN TAY HÀNH KHẤT THÀNH BẠN THÂN

Trang 5

Lại nói chuyện ba huynh đệ Lê Đồ Hiện, Long Đại Môn và Nam Tiểu Cần kể từ khi thụtam tinh, xử lý công việc tháo vát tinh nhanh, nghĩ đông làm tây, trổ tài thao lược như cágặp nước, tỏ rõ là bậc có chân tài thực học nên được trọng dụng lắm, chỉ sau nửa năm đãđược xếp vào hành công hầu tướng quốc, thăng hàm nhất phẩm triều đình Quả nhiênđường hoạn lộ vươn lên như diều gặp gió, chẳng mấy chốc danh tính lan xa, bốn bể đềubiết tiếng.

Năm đó nhân giờ Canh Thân ngày rằm tháng Kim thiền, trời có sắc xanh nước biển, tại

Hà Nội xuất hiện những con vật lạ mõm nhọn đuôi dài từ cống chui lên, chạy qua đường

bị xe cộ chẹt chết rất nhiều Sách Thiên văn ghi: "Sao Câu rơi vào địa phận sông Cà Lồ,sao Thổ chuyển động quanh Kim Ô, nước hồ Gươm xuống chỉ còn hai gang, thiên hạ đạiloạn"

Điều này áp dụng vào chuyện thế sự quả nhiên ứng nghiệm không sai Thời đó thiên hạ

có bốn nước lớn chia nhau trấn giữ, quyền lực chia tư tạo thành thế chân bàn Phía bắcgần Nhà hát lớn là Đại đế quốc Sài-Côn-tu-lý (Saigontourist) lịch sử lâu đời, đất đai rộnglớn, dân cư đông đúc, văn hiến sâu dày do Phúc Thân Công làm quốc trượng Phía đônggiáp cầu Long Biên có Việt-Du-quốc (Viettravel) địa hình hiểm yếu, quốc khố dồi dào doQuảng A Vương nắm quyền bính Phía nam có quốc đảo In-đô-chi-na (Indochine) binhhùng tướng mạnh do Bùi Sứ Quân thống lãnh Phía Tây có Sinh-cà-phê (Sinh Café) tàinguyên phong phú lại có tướng quốc hùng tài đại lược do Long Điền Điểu độc tài Bốnnước này giành giật nhau thị phần du lịch, lúc liên thủ lúc đối kháng khiến chiến tranhliên miên không dứt

Lữ Du u tỳ quốc là nước nhỏ lại mới lập, thế nước yếu lắm, hễ có hợp đồng là phải mangsản vật ra tiến cống các nước lân bang chứ không dám ăn cả, thành ra lợi nhuận chỉ cònrất ít Hiện, Môn, Cần tuy đều là anh hùng cái thế nhưng do vận nước chưa đến nên tiếng

là công vương hầu cả mà ngựa xe chỉ dám dùng Wave tàu, Dream Thái, đền đài đànhdựng nơi kí túc, ngoại ô

Trưa hôm ấy tiết hè oi ả, bọn Hiện, Môn, Cần cảm thấy trong lòng bứt rứt không yên mới

rủ nhau ra quán Anh Tú làm bữa thịt chó Cả ba ăn uống no say, rượu thịt tuý luý, lát saukhí khái tuôn trào bèn kéo nhau chân nam đá chân chiêu đi bộ ven hồ Dâm Đàm thưởngngoạn

Khi đó nằm chếch về phía bắc Dâm Đàm hồ cách đường Cổ Ngư chừng 12 bước chân thỏ

có chiếc cầu nhỏ bắc vào Trấn Quốc tự, trên cầu có gã hành khất ngồi bán hàng Gã nàysắc mặt nhăn nheo tiều tụy, mắt lồi tai vểnh, diện mạo tuy già cỗi nhưng cơ thể nom thậtngon lành, trẻ trung xinh xắn Gã có chiếc notebook nối máy in mã vạch Thỉnh thoảng gãlại ho húng hắng, ngân nga khi trong trẻo như tiếng suối lúc lại đục như tiếng rìu Mỗi lầnnhư vậy lại thấy gã móc từ túi quần pijama cáu bẩn hộp thuốc xịt màu xám, thành phần

có chứa corticoid là chất kịch độc, xịt mạnh vào miệng rồi rướn mũi hít hà rất khoái cảm.Chốc chốc hành khất lại nhấn enter trên notebook, thấy lẹt xẹt một hồi rồi máy in phun ranhững tờ giấy dó đẹp lắm, trên mỗi tờ đều có một bài thất ngôn hoàn chỉnh Nghe đồnnếu vận vào ý mấy câu thơ này mà quyết định chọn cửa thì xác suất trúng đề trúng lô cóthể lên tới 1% Gã ăn mày bày bán mấy tờ thơ đề đó xem chừng cũng đắt khách

Trang 6

Đương khi kẻ mua người xem tấp nập bỗng nghe tiếng quát lớn: "Ăn mày to gan dám lừagạt thiên hạ Ta mua thơ đánh đề ngót cả tháng nay sao chưa thấy trúng?" Gã hành khấtgiật mình ngoảnh lại, thấy một hán tử mặt xương tóc dựng, đầu đội mũ phớt, lưng đeodây chun Gã này chính thị Nam Định Thần Trùng Văn Vi Học, nổi tiếng bởi khả năngđiều khiển độc vật và khả năng phóng độc xuất quỷ nhập thần, vô thanh vô ảnh Cònchưa kịp phân bua đã thấy hán tử đó thò tay vào đũng quần lôi ra một nắm trùng, con nàocon nấy dài khoảng 4, 5 kbytes ngo ngoe trông rất tởm, rồi ném mạnh vào chiếcnotebook Lập tức bọn trùng bò lan ra khắp các thư mục, gặp file sys, com thì cắn đầugặm đuôi, thấy file dll, exe thì biến dạng náu mình Trình thơ máy dính phải trùng độc,chẳng ai ra lệnh cứ tự động in ra một đống thơ vô cùng tục tĩu, chủ đề Hồ Xuân Hương,thể loại lục bát Gã hành khất thấy tình thế nghiêm trọng quá vội lấy hộp xịt ra nghênhchiến, nào ngờ hán tử nhanh như cắt rút dây chun vụt mạnh, đường chun lạnh toát xẹtngang đầu đe doạ xiến đứt tai phải gã ăn mày Đương khi nguy cấp bỗng nghe tiếng khạcnhổ rất mạnh, dây chun trong tay hán tử dính một miếng đờm văng bắn đi, cuốn chặt vàomột gốc bằng lăng tím ven hồ

Thì ra là bọn Môn, Cần, Hiện đương lang thang hóng gió Ba người thấy gã hành khấtbày bán thơ máy lấy làm hiếu kỳ mới lại gần xem cho rõ Trong đám có Lê Đồ Hiện bìnhsinh trượng nghĩa, thấy hán tử đến sinh sự, đã thả trùng phá máy còn vung chun đánhngười, nhẫn nhịn không được mới vận Phi Đởm tán công vốn là độc chiêu gia truyền củadòng họ Lê Đồ, khiến tai phải gã hành khất được cứu sống trong gang tấc Hán tử thấygặp phải cường địch giận lắm bèn tung đòn hiểm, ném trùng độc về phía ba người Lúc

đó Long Đại Môn mới xông lên quát rằng: “Trojan của ngươi xem ra chưa được update",đoạn xoè chiếc quạt lụa, cán trầm hương có logo BKAV và chữ kí của Vô Trùng ThưSinh Nguyễn Tử Quảng ra hứng hết, con nào chạm phải quạt trên tay Môn đều như đỉaphải vôi, cứng đờ rồi rã rời chết hẳn Đại Môn lại đến xoè quạt đập đập mấy cái vào chiếcnotebook, bọn trùng đương náu trong đó cũng rụng ra hết Hán tử biết không phải là đốithủ, cắm đầu lủi thủi biến mất

Bỗng thấy gã hành khất và Nam Tiểu Cần chạy lại ôm chầm lấy nhau, cười cười nói nói.Mọi người cùng lấy làm ngạc nhiên Hồi lâu Cần mới giới thiệu: "Gã này họ Vĩnh tênCân, là bạn đồng môn của đệ, cùng theo học Quỷ Lý tiên sinh suốt ba năm cấp ba tại HàNội Am đường Sau được thầy cho hạ sơn, gã biệt vô âm tín Nghe nói lang bạt kỳ hồ làmthơ chơi đàn với mỹ nhân khắp Câu lạc bộ Ca Trù Thái Hà, ngờ đâu nay sa sút đến độphải bán thơ kiếm sống" Môn trước cũng từng nghe danh Vĩnh Cân, tính lại hay a-duanên mới quay sang nói với Hiện: "Nghe đồn gã có nhiều tài lẻ, huynh nên cân nhắc thudụng về dưới trướng, sau có khi dùng được vào việc lớn" Đồ Hiện nghe có lý bèn tiếnlên hỏi Cân: "Hai đệ của ta cùng tiến cử các hạ về Lữ du quốc, nay ta có ba câu hỏi muốnđược trả lời" Cân nói: "Tại hạ vừa được ba vị cứu giúp, nay hỏi ba câu chứ bốn câu cũngkhông hề gì"

Môn bèn hỏi: "Công ty du lịch nên lấy điều gì làm trọng?" Cân đáp: "Du lịch nghĩa đen

là làm du côn mà phải lịch sự, vậy công ty du lịch phải lấy sự thanh lịch làm trọng Đó là

sự điềm đạm khi mời chào khách hàng mua tour, truyền hào hứng cho khách đi tour, thậntrọng khi đếm tiền khách trả tour và đoan trang kín đáo khi lại quả cho trưởng đoàn"

Trang 7

Hiện hài lòng lắm, hỏi tiếp: "Cái gì là tài sản quí nhất của người làm du lịch?" Cân đáp:

"Là trách nhiệm với công việc Phàm những kẻ làm du lịch, một là vốn liếng ít ỏi, hai làkiến thức dở dang, ba là giao tiếp hạn chế Chỉ còn cách dùng trách nhiệm để khoả lấpcác nhược điểm lớn kia" Hiện càng lấy làm thích thú, hỏi: "Cách nào để phát triển Lữ DuQuốc?" Cân trả lời: "Để tổ chức kinh doanh phát triển tất yếu phải phân tích kĩ SWOT,làm giảm điểm yếu, tăng thế mạnh Nếu biến được Lữ Du Quốc thành cơ thể sống hoànchỉnh, tự tiến hoá, tự biến dị, có hệ miễn dịch tốt và đáp ứng tích cực với ngoại môi thì lo

gì không lấy được thiên hạ" Lê Đồ Hiện rất lấy làm tâm đắc mới vòng tay ôm Cân màchính thức mời gia nhập

Cân lại quay sang hỏi: "Tại hạ về Lữ Du Quốc có điều gì dở, điều gì hay?" Tiểu Cần làbạn cũ tiến lên đáp: "Về Lữ Du Quốc có điều dở là kiến thức tăng nhanh quá, tình nghĩachân thành quá, khiến con người ta cảm ngộ mà không làm nổi việc ác Về Lữ Du Quốclại có điều hay là kiếm được tiền nhưng tiêu vô độ nên không thể giàu có, khiến nhân tínhhoà hoãn khiêm cung, thường xuyên có điều kiện nhậu nhẹt nên mải say sưa mà quênviệc chơi bời trác táng" Cân nghe Cần nói rất logic thuyết phục, lại chưa có chủ đích gìnên vui vẻ nhận lời, đồng tâm kết nghĩa huynh đệ cùng bọn ba người Hôm đó nhằm ngàyrằm tháng Kim thiền, tức mồng 18 tháng 9 năm 2004 - niên hiệu Lữ du thứ mười hai.Bốn người rủ nhau sang Dũng Râu sơn dương lầu uống rượu mừng hội ngộ, đang đi bỗngnghe tiếng gọi lớn: "Các huynh cho đệ theo với" Nhìn ra là hán tử Thần Trùng ban nãy,đầu đội mũ phớt lưng đeo dây chun Nguyên hán tử này họ Văn tên Vi Học, là con thứnăm trong một gia đình toàn con trai, tính tình cổ quái, thích nuôi trùng độc, chuyênluyện Hacker đại pháp Hán tử lại có biệt tài về tin học, những việc tinh xảo đều làm rấtkhéo, lại đặc biệt thích dùng Photoshop tráo đầu người nọ với thân người kia, những kĩnăng này về sau rất có ích, sẽ nói ở sau Vi Học vừa rồi bị Hiện và Môn vô hiệu, biết rõnội công của mình còn chưa đến đâu nên thoạt đầu cũng bất mãn bỏ ra một góc ngồi khóctức tưởi, sau tỉnh ngộ ra bèn chạy đến xin cùng nhập bọn Được chấp thuận Từ đó về sau

Vi Học đổi biệt danh thành Hacker Tử, đoạn tuyệt quá khứ Muốn biết về sau Hacker TửVăn Vi Học bỏ chính theo tà, làm đến cấp trưởng phòng của Lữ Du Quốc như thế nào,xem hồi sau sẽ rõ

Hồi thứ ba

TỔNG ĐÀN CHỬI MẮNG DU TẶC ĐƯỜNG

GIẢI THÍCH ĐỘC CA VIỆC TỎ TƯỜNG

Lại nói về Lữ Du Quốc từ khi thu nhận Vĩnh Cân và Văn Vi Học, thế lực mạnh lên rấtnhiều Tổng đàn khi đó đặt tại số 418 Đê La Thành là vùng địa lợi có nguồn long mạchhùng hậu, hơn nữa lại nhờ danh tiếng của lớp lớp anh tài đời trước nên du khách kéo đếnmua tour đông không kể xiết Mùa hạ năm đó Lữ Du Quốc đón hơn vạn lượt du khách.Trong suốt ba tháng kết hạ, bọn Lê Đồ Hiện đưa khách đi tour đến bạc mặt Chưa trảkhách đoàn này đã nhận luôn đoàn khác, thậm chí có ngày chiến luôn 2 đoàn không khác

gì ca sĩ nhận show Nhờ được khổ luyện công phu trấn sơn của Lữ Du Quốc là “Truyền

âm nhập mật” (Dùng lời nói thấm tận gan mật) nên trình độ thuyết minh hướng dẫn của

cả bọn đạt đến mức xuất thần nhập hóa Danh thắng thời bấy giờ toàn nơi địa hình hiểmyếu, canh phòng cẩn mật khó xin vé, lữ khách lại toàn loại tính tình khắc nghiệt, giỏi chê

Trang 8

bai mà thích trốn tiền tip thế mà bọn Long, Hiện, Học, Nam, Vĩnh thản nhiên quần jeanxanh, áo phông đỏ ngang nhiên ra vào thắng tích, thuyết khách giữa chốn ba quân trămvạn như chỗ không người, khiến quần hùng thảy đều kinh hãi mà vỗ tay khen ngợi Thếnhưng địch quân hùng hậu tràn lên như thác lũ khiến đám anh hào không khỏi lâm vàothế mãnh hổ nan địch quần hồ, có những lúc nhìn đám ba quân còn ham hiểu biết màđành lực bất tòng tâm, thuyết minh quấy quá cho xong, điểm ăn chỗ nghỉ nhiều khikhông được chỉn chu, như ý, Lữ Du Quốc không khỏi ít nhiều mang tiếng làm ăn chộpgiật, ăn đong thời vụ.

Hôm đó, vầng dương chói chang từ giờ Dần mãi đến giờ Ngọ còn chưa tắt Không khí oinồng khiến đám thiên cẩu ngày thường thanh lịch là thế thảy đều thè lưỡi làm duyên dướimái hiên Lê Đồ Hiện trụ tại Tổng đàn, đang bế quan luyện công đến hồi gay cấn Côngphu Nội trung tản khí tầng thứ Chín đòi hỏi một thân nội lực dồi dào và công phu hàmdưỡng cao cường Trán Hiện mồ hôi xuất hạn dầm dề dù vây quanh người là 3 chiếc quạt

đá cùng 4 chiếc điều hòa Toshiba đang chạy hết công suất Đương khi ấy bỗng nghe tiếngcười lớn, nhìn ra là một hán tử gày gò, bụng lép môi dầy, mặt trắng mắt đen, mình mặc

áo ba lỗ, nách khoác vợt cầu lông đang ghé sát mặt nhìn trân trối Hán tử ngửa mặt lêntrời cười ba tiếng thản nhiên hất hàm về phía Hiện, thái độ hết sức ngạo mạn Lê Đồ Hiệngiật mình hốt hoảng bởi kinh hoàng trước khinh công của hán tử mới đến Xưa nay chưa

có ai tiếp cận trong vòng 3 cm mà Hiện không nhận ra Hiện vội vã xả công, chỉ mặt quátlớn: “Ngươi là ai mà dám vỗ lễ nơi Tổng đàn Lữ Du Quốc?” Hán tử cười nhạt, gạt tayHiện ra mà quay lưng bỏ đi Hiện cả giận mới vận Phi đởm tán công nhằm chính giữaTính Phong tử huyệt của đối thủ mà phát chưởng Chỉ thấy hán tử lắc nhẹ tay mặt, vợtcầu lông hớt trọn miếng đờm, lại lắc nhẹ tay ve, miếng đờm vỡ tan thành ngàn mảnh.Tiểu Cần chạy lại can ngăn, liền bị hán tử mắng: “Ta vốn nghe tiếng Lữ Du Quốc anhhùng cái thế, cao thủ như mây Nào ngờ rặt là du tặc, dồn tâm huyết mà làm việc quấyquá tùy tiện, trút trí lực vào trò ăn đong chộp giật, thật chẳng đáng thất vọng lắm ru!” Nóiđoạn trừng mắt nhìn, hung quang lấp lánh Mọi người đều khiếp sợ

Không khí đương căng bỗng thấy Vĩnh Cân rũ áo tiến lại gần hỏi: “Mạc sư huynh lâu nayvẫn mạnh giỏi chứ?” Hán tử giật mình, hỏi làm sao biết tên Cân cười đáp: “Huynh đệchúng ta cùng tu luyện tại La Thành Lữ Du phái, từng là bạn đồng môn, chẳng qua huynhnhập môn trước đệ có 2 năm, sao cố nhân dễ quên nhau đến vậy”

Nguyên hán tử họ Mạc tên Cường, thích hát karaoke nên lần nào đi hát cũng tranh microkhông cho ai tham gia nên có thêm tên tự là Độc Ca, người vùng Quảng Ninh, hiện đang

cư trú tại khu tập thể Giảng Võ Người này thuở xuất đạo hình dung sáng láng, mặt đẹpnhư ngọc nên giang hồ thường gọi là Ngọc Diện Thư Sinh, sau này do sương gió phongtrần nên nhan sắc có kém đi chút đỉnh song nói chung vẫn dễ làm đàn ông phải say mê.Mạc Cường thuở nhỏ thông minh đĩnh ngộ, đặc biệt có năng khiếu về văn nghệ Hồi thập

kỷ chín mươi nhà Cường tậu được chiếc tivi đen trắng, cả xóm kéo đến xem nhờ Hễ phátchương trình ca nhạc là Cường vừa xem chăm chú, vừa bi bô hát theo Trong đám lánggiềng có ca sư họ Trịnh, nghe tiếng hát của Cường bèn phán: “Giọng thằng bé có hìnhsắc lạ, chỉ tiếc âm chuỷ có tiếng nam nữ tâm tình, âm khốc có tiếng trai gái yêu đương,sau này ắt ” Nói đến đó Trịnh bỗng thở hắt ra cấm khẩu, từ đấy tuyệt không nói thêmcâu nào Mọi người đều kinh hãi mà coi là điềm lạ

Trang 9

Mạc Độc Ca lớn lên bản tính bặt thiệp, ưa giao du, kết bạn nhiều, đặc biệt là bạn nữ.Tương truyền mỗi lần y tổ chức sinh nhật khách đến mừng chật ních tiểu khu Cườngđứng giữa sân, đèn đuốc sáng loà, cầm micro vừa hát vừa nhảy theo điệu nhạc Quầnhùng bật nắp tanh tách Coca, Pepsi chảy tràn như suối Lát cao hứng cả đám cùng đứnglên dậm dật, quay cuồng dancing Cảnh tượng thật vô cùng náo nhiệt Hiện sân nhà A5Giảng Võ thảng hoặc vẫn có người quét được vài nắp chai Pepsi, chính là dấu tích cáccuộc vui hồi đó vậy.

Độc Ca tu học ở La Thành phái, tốt nghiệp loại ưu Chưa dời khỏi sư môn đã được Đại đếquốc Sài-Côn-tu-lý thu dụng, hiện làm đến chức Phó-tổ-viên Lữ Hành đường, là mộtchiến thần trong làng hướng dẫn du lịch Bất kể thuyết minh hướng dẫn hay hoạt náo, từ

MC dẫn chương trình đến tổ chức Gala Gameshow đều vượt trội hơn người Mạc Độc Calại cưới được vợ là Hà Thị vốn hoa khôi trường Ngoại Ngữ

Một chiều muộn lang thang qua phố cổ, Độc Ca để bước phiêu du lạc vào con đườngvắng, hoa sữa thơm ngạt ngào Bỗng nhiên chàng nghe tiếng rì rào phát ra từ một góc tốinơi cuối phố, tựa có đám người đương trò chuyện vãn Mạc Độc Ca lại gần lắng tai nghe,thấy câu chuyện xoay quanh du lịch teambuilding, event Chàng hiếu kỳ đưa mắt nhìnsang, nào ngờ chẳng thấy ai ngoài mấy chiếc ô tô màu tím nhãn hiệu ABC đậu ngay ngắnbên lề đường Độc Ca cả sợ về kể lại chuyện cho người bạn họ Trần, vốn là tay uyênthâm dịch số Trần cười bảo: “Ô tô trò chuyện với nhau ứng vào điềm phát triển du lịch,

đà này ắt Việt Nam sớm bùng nổ du lịch MICE với teambuilding vậy” Mạc Cường nghevậy cả mừng, mới quyết định chuyên tâm nghiên cứu “Event Thuật” và “Teamwork ThầnCông”

Mạc Cường tham khảo nhiều mô hình kinh doanh, lại hỏi thêm tư vấn của Trần Trầnkhuyên: “Hiện Hà thành có Lữ Du Quốc, hình nhỏ mà tướng lớn, chí nhỏ mà tâm lớn, cóthể là nơi tá túc lâu dài được” Cường tự thấy mình thích du hí, nói chuyện du dương,thích cư xử du côn lại chuyên về du lịch học nên nghe đến chữ Lữ Du Quốc đã thấy xốnxang như có tiền duyên Vì vậy Cường mới tìm đến Lữ Du Quốc hội ngộ quần hùng như

đã kể

Lại nói Mạc Cường thấy Vĩnh Cân gọi đúng tên mình thoạt lấy làm lạ, sau chợt nhớ rahuynh đệ nên vội chạy tới tay bắt mặt mừng Cân thích lắm, sai bày tiệc rượu, lại gọi cảbọn Lữ Du Quốc đến giới thiệu tân nhân rồi cùng nhau đánh chén Độc Ca vẫn lấy làmbăn khoăn về việc du tặc bèn hỏi lại Đồ Hiện cười đáp: “Đại ca hiểu lầm rồi, xưa naychim hồng, chim hộc bay cao được là nhờ chim cú, chim lợn bay thấp Bậc thánh nhânbiểu dương điều thiện là do tận hiểu điều ác Việc bọn đệ làm hôm nay cũng không ngoài

lẽ đó” Cường nghe xong chợt tỉnh ngộ, hơi lấy làm xấu hổ, bèn tự rót đầy một sừnghoàng tửu xin chịu phạt Từ hôm đó chính thức gia nhập Lữ Du Quốc, nhằm ngày NhânNgãi năm Đinh Sửu, tức 22 tháng 12 năm 2004, niên hiệu Lữ Du Quốc thứ mười hai.Đang khi rượu thịt túy lúy, Lê Đồ Hiện chợt thở một hơi dài não nuột Trong hơi thở cóphổ chân khí nên âm vang khắp Tổng đàn, ai nấy đều nghe rõ Không khi đang tưng bừng

Trang 10

chợt chùng lại giây lát, mặt mũi ai nấy buồn thiu Mạc Độc Ca là tân nhân, có chỗ khônghiểu bèn vòng tay hỏi: “Sao đang lúc cao hứng đệ lại u sầu làm vậy? Phải chăng vì thấyĐộc Ca ta ăn uống thô lỗ mà sợ tổn thất ngân khố chăng?” Đồ Hiện gượng cười mà rằng:

“Xin đại huynh chớ hiểu lầm, đang lúc chung vui mà chúng đệ nghĩ tới tình cảnh hiệnnay Binh tuy tinh tuyển song còn quá thưa thớt, ngân sách dồi dào song thiếu người quánxuyến, hiện tại còn có thể trụ được song tương lai khó bề phát triển Làm mất tửu hứngcủa đại huynh, xin nhận lỗi vậy.”

Mạc Cường nghe xong, bất chợt ngửa mặt lên trời cười to ba tiếng, âm vang hào sảngkhiến lòng người hân hoan Quần hùng còn đang ngạc nhiên không hiểu vì sao đốiphương đang yên đang lành lại cười rung rốn như thích thú điều gì thì Độc Ca hạ giọngthì thào: “Nay ta đã ăn bát cơm của Lữ Du Quốc, tất phải chung vai lo cùng huynh đệ.Xin hiến một kế mọn, nếu dùng được tất nỗi lo không còn”

Muốn biết Mạc Độc Ca trổ tài hiến kế như thế nào, xem tiếp hồi sau sẽ rõ

Hồi thứ tư

TÍNH QUÂN LƯƠNG THẦN TOÁN TỬ TRỔ TÀI

THIẾU TRẦN PHƯƠNG HACKER TỬ MỘNG BÁO

Lại nói chuyện đang giữa bàn tiệc, Mạc Cường hạ giọng hiến kế: “Hai problem mà đệnói, một là thiếu chiến tướng áp chế địch ngoài trận tiền, hai là thiếu kế toán sư quản lýtại trung quân Ta thấy thế này: Nay du khách tiến công ồ ạt mà lực lượng ta quá mỏng,miễn cưỡng đối địch không tránh khỏi thất thế E là hủy đi tiếng tốt các lứa đàn anh khổcông gây dựng, lại làm mất thương hiệu giành giật bấy lâu nay Theo ý ta, trước mắt nênxuất nhiều vàng bạc cho mời những danh tướng freelance làm cộng tác viên thời vụ.Những người này đều có thực lực hùng hậu tất không lo khi giao việc, chỉ có điều đãi ngộphải hậu hĩnh, trả lương mà vẫn phải tươi cười, có việc gì trái ý cũng không được nặnglời Đó là kế trước mắt Đợi qua vụ này, Lữ Du Quốc mở đại hội Chiêu Anh, mời nhữnganh tài tứ xứ gia nhập đồng thời training theo quy cách riêng Lâu thì sáu tháng, chậm thìnửa năm tất có được đội ngũ hùng hậu Không chỉ hướng dẫn viên mà cả marketing,sales-online đều có thể làm theo cách này”

Hiện nghe như uống từng lời, đang say sưa với cao luận lại thấy Mạc Cường dừng lời, taybốc thịt lợn sấy khô Sơn La, miệng hớp rượu dừa Hải Dương mà nhâm nhi, không nóitiếp Hiện sốt ruột lắm, song vì sĩ diện không muốn hỏi dồn dập sợ lòi cái dốt của mìnhnên nhẫn nại ngồi yên, chỉ ngước mắt nhìn khẩn khoản Mạc Cường cả cười: “Đệ quảnhiên duyên dáng lịch sự, sốt ruột đến chết mà không để lộ ra mặt Hỏa khí bị trấn ápnhiều không nơi phát tác nên trào cả ra mặt mới nhiều trứng cá như vậy Xứng đáng làmnên đại sự Nay ta nói việc thứ hai: chuyết thê có người em gái kết nghĩa, tình như thủtúc, mỗi khi ăn uống vui chơi đều không vắng mặt tên là Trang Du Tiên Thị vốn nổitiếng xinh đẹp, nhà ở vùng Định Công chuyên doanh karaoke tay vịn, có biệt tài tínhtoán Phép nhân một chữ số chỉ bấm máy tính mười phút là xong, kì dư việc đếm tiền chỉmắt nhìn mũi ngửi tai nghe cũng thấu rõ như lòng bàn tay Giang hồ mệnh danh là ThầnToán tử Nếu cầu được người này làm Kế toán sư thì việc vận trù ngân lượng không cần

lo nữa”

Trang 11

Hiện phấn khởi vòng tay: “Huynh quả là túi khôn của Lữ Du Quốc vậy” Nói đoạn truyềnHacker Tử gửi email cầu hiền cho Du Tiên, hẹn ngay buổi tối tới phỏng vấn Văn Vi Học

y lời mở laptop soạn Chiêu Hiền Thiếp gửi đi Xong đâu đó cả bọn lại thong thả uốngrượu ăn thịt đợi hồi âm của giai nhân Thiếp hẹn phỏng vấn lúc 8 giờ tối, ai ngờ emailvừa đi chưa đầy chớp mắt đã thấy một giai nhân tha thướt đi vào, dáng vẻ kiều mỵ, mắtxếch môi xinh, tay tả nắm bàn tính, tay hữu xách nữ trang Giai nhân nhún chân chào:

“Tiểu nữ Trang Du Tiên xin bái kiến”

Bọn Đồ Hiện ngạc nhiên quá: “Chiêu Hiền Thiếp vừa gửi dứt, bàn phím còn ấm hơi ngóntay Hacker Tử mà muội đã có mặt, chẳng phải nhanh quá hay sao? Khinh công này muộithọ giáo bậc cao nhân nào vậy?” Du Tiên cười chúm chím: “Tiểu nữ sáng nay dậy sớmhơn so với thường lệ, mới giờ Ngọ đã thức giấc, không tài nào ngủ lại được, tự biết cóđiềm lạ Đầu giờ Mùi nghe tiếng lợn bị chọc tiết inh ỏi cả khu phố Cổ nhân nói: văn hợithanh (nghe tiếng lợn kêu) là điềm báo gặp được minh chủ, tiểu nữ biết vậy nên thong thảdạo bước vô mục đích Ai ngờ con tạo dẫn lối tới trước cổng Lữ Du Quốc thì Nokia E75báo email inh ỏi, lại đúng là Chiêu Hiền Thiếp của quý quốc Quả là tấu xảo”

Hiện thấy Trang Du Tiên đẹp quá, tâm hơi động, mới run run nói rằng: “Muội đã nổidanh là Thần Toán tử, lại có Độc Ca huynh tiến cử, lẽ ra nên nhận ngay, nhưng ta thửphỏng vấn vài câu cho phải đạo” Trang Du Tiên e lệ đáp: “Tiểu nữ sẵn lòng” Hiện bènhỏi: “Thế nào là nghiệp vụ tài chính kế toán?” Trang Du Tiên miệng cười mê hồn, đáp:

“Quản lý tài chính như nước chảy sông trôi, không thể câu thúc Nghiệp vụ kế toán vínhư đo lưu thông mạch suối, đếm bồi đắp phù sa, tính lượng nước bay hơi, đoán hạn hánmưa lũ” Cần nghe lạ tai, xen vào hỏi tiếp: “Lữ Du Quốc đương lúc hạn, thiếu mưanguồn, nay phải làm gì?” Trang Du Tiên xin được xem toàn bộ sổ sách thu chi Hiệntruyền đem ra Nàng đón lấy, một tay cầm sổ sách xem một lượt, một tay lấy son tô lạimôi, cầm chì kẻ lại mày, một tay gẩy bàn tính tanh tách, lát ngẩng lên khuôn mặt càng trởnên kiều diễm Hiện xúc động hỏi lại, chỉ thấy Trang Du Tiên lắc đầu thở dài Hiện hiểu

ý bèn đuổi hết thị vệ ra ngoài, đoạn tự mình ra khoá chặt cửa phòng lại

Khi đó Du Tiên mới nói: “Theo như số liệu cho thấy, thì tháng hai năm nay mực nướcxuống thấp Tháng năm nước sẽ cạn kiệt Tháng chín nước lên lại nhưng không tầy gang.Đến tháng chạp thì lũ tràn về” Hiện hỏi: “Vậy phải đối phó làm sao?” Trang đáp:

“Tháng tư hội đồng quản trị không lĩnh lương Tháng sáu cắt thưởng toàn ban lãnh đạo.Tháng bảy phát hành thêm cổ phiếu để tăng vốn Tháng chín tích trữ quân lương, đềphòng mất mùa Tháng một xây đê sắm két, chuẩn bị lũ lụt Cứ làm đúng như vậy thì tàichính năm nay không còn gì phải lo nữa” Hiện nghe xong cả mừng, tấm tắc khen ngợi,đoạn bàn cùng mọi người, ra quyết định bổ nhiệm Thần toán tử Trang Du Tiên làm Kếtoán sư, mức lương đặc biệt ưu đãi Hôm đó nhằm ngày 22 tháng 12 năm 2004 Cũng từ

đó qui trình tài chính của Lữ Du Quốc trở nên chuẩn mực, cân đối thu chi, năm nào cũngthực hiện nghĩa vụ với nhà nước đầy đủ lắm

***

Trang 12

Một bữa tự nhiên Lê Đồ Hiện triệu tập anh em lại mà nói rằng: “Lữ Du Quốc ta từ khithành lập, đến nay tuy quân sĩ đã đông, kỳ tích đã nhiều nhưng danh chưa vang bốn bể,tiếng chưa vọng tám bề Vậy các huynh đệ có cao kiến gì chăng?” Vĩnh Cân bèn hiến kế:

“Xưa nay để tạo tiếng lớn trong thiên hạ không gì bằng lập trang web Nay ta cho dựngwebsite bóng bảy, bandwith thật lớn, sao cho năm châu đều truy cập được, lại cho ứngdụng công nghệ mới, làm hạ tầng tinh vi, đỉnh đài treo logo vĩnh cửu, slogan hào khí, PRrộng rãi, truyền hịch bốn phương” Cả bọn đồng thanh khen phải, mới quyết tâm cùngnhau xây dựng website luduquoc.net

Website xây nhanh lắm, chẳng mấy chốc đã cao vòi vọi Tầng trên cùng gắn quốc kỳ Lữ

Du Quốc với hai sắc xanh đỏ Những tầng dưới có đủ các dịch vụ hấp dẫn, từ Book-tourđến Forum, từ tư vấn trực tuyến đến customer-care, từ Chatting, E-mail đến Tìm kiếmtour, xem tử vi Người hiếu sự thấy đền đài kỳ vĩ, phục vụ miễn phí bèn kéo đến đăng

ký rất đông, xem chơi náo nhiệt Có điều ít người biết rằng user thật thì ít, nick ma lạinhiều

Lạ thay đài luduquoc.net vừa xây xong thì đổ Xây lại lại đổ Ngày xây đêm đổ Có khiđang xây bỗng đổ Điều này khiến quan quân Lữ Du Quốc mất ăn mất ngủ, tiền tài trí lựctổn hao rất nhiều mà không thu được kết quả gì Môn và Học vốn chuyên về an toànthông tin, đưa ra kế sách dùng srvPack là chất phụ gia cực khoẻ của hãng Vi Nhu bênHoa Kỳ, trám chặt các lỗ hổng nơi chân đài để gia cố Đài vẫn đổ

Văn Vi Học khi đó là tổng công trình sư đài luduquoc.net, thấy thế buồn bực lắm Mộtđêm Học ngồi review lại bản thiết kế, thử tìm xem còn sai sót nào chăng, lát mệt quá mớinằm gục trên bàn mà ngủ Chợt mơ thấy có thiền sư, râu tóc bạc phơ đang kiết già trên bồđoàn Học biết là thần nhân vội chạy đến bái kiến, hỏi về cách xây đài luduquoc.net, lạihỏi về đại cục Lữ Du Quốc Thiền sư không nói không rằng, chỉ cầm thiền trượng đậpmạnh vào vai mà đọc bài kệ rằng:

“Thiên thời thuận âm, dương

Địa lợi đủ nhu, cương

Nhân hoà anh tài lắm

TRẦN BÁCH NGHỆ LÂM NẠN SẦU TỬ BIỆT

Tại đây nhắc chuyện cuối năm 1972, giặc Mỹ điên cuồng leo thang đánh phá miền Bắc.Trong mười hai ngày đêm ác liệt quân và dân ta đã anh dũng đánh trả quân thù Trời HàNội rực lửa Chính trong những ngày này có tiên sinh họ Mã, tự là Thúc Hải, vốn là

Trang 13

người có công năng ngoại cảm rất mạnh Tiên sinh âm thầm ngồi từ dưới đất vận cônglên trời thôi miên giặc lái, khiến nhiều pháo đài bay tự nhiên rơi rụng chả rõ nguyênnhân Đó là chuyện hồi năm cũ.

Kể từ hòa bình lập lại, Mã tiên sinh vẫn âm thầm hành hiệp giúp đời Nay tìm mộ, maicầu hồn, những gia đình ly tán được hội ngộ, ranh giới âm dương được kéo gần, công đứckhông biết bao nhiêu mà kể

Lại nói một đêm cuối năm 1980, tiên sinh xem thiên văn phát hiện thấy có ngôi sao tobằng cái bát, sa xuống từ phương Bắc, bay thẳng vào một căn hộ ở Gia Lâm, cáchChương Dương kiều chừng non cây số Người trần mắt thịt đều tưởng là pháo hoa ai bắncho vui, nhưng Mã tiên sinh thần quang lấp lánh, ngồi vỗ đùi kêu rằng: “Thế là Đại Việt

từ nay không thể nói là không có nhân tài được nữa Mã Thúc Hải ta cũng chẳng còn cầnthiết cho đời” Đoạn rũ tay áo, ngửa mặt lên trời cười to ba tiếng rồi bỏ đi Từ đó biệt tíchgiang hồ

* * *

Gia Lâm trấn có căn hộ tập thể, trong sinh sống hai vợ chồng trẻ đều là trí thức Đêm ấyngười vợ bảo:

- “Chàng ơi, thiếp chợt thấy trong người khang khác khó tả lắm”

Người chồng cả mừng, âu yếm vợ mà rằng:

- “Nếu nàng sinh con trai, ta muốn đặt tên là Trần Phương, lấy tên chữ là Bách Nghệ.Những mong con trẻ sau này thông hiểu kinh sử, gồm thâu bách nghệ, đủ tài kinh bang tếthế mà rạng rỡ tông môn”

Người vợ mừng rỡ đáp:

- “Lời chàng nói là ý chỉ với thiếp vậy”

Quả nhiên bảy tháng sau sinh hạ được một bé trai, mặt mũi cực kỳ khôi ngô kháu khỉnh,chỉ tội do đẻ thiếu tháng nên bé như con mèo Đồn rằng khi Phương sinh ra, có con nhện

to đến giăng tơ ngay trên ngực áo bà đỡ Thằng bé chẳng những không sợ hãi mà còncười khanh khách ra chiều thích thú, đưa tay mân mê Người nhà lấy làm lạ đi hỏi khắpcác thầy cúng nhưng chẳng ai đoán ra điềm gì

Phương càng lớn càng thông minh đĩnh ngộ, học gì cũng nhanh Tỷ như lên ba biết đọc,lên năm đã dịch được một số tiểu phẩm của Shakespear sang tiếng Anh cổ Trẻ con lốixóm cùng tôn là thần đồng Năm lên tám, một hôm Phương tha thẩn ngồi nghịch cát vỉa

hè, nhìn dòng cống cuồn cuộn chảy mà chạnh lòng cảm khái Chợt thấy có con thuyềngiấy được gấp rất công phu, cánh buồm đỏ thắm, ai đó thả trôi theo dòng Con thuyền đibăng băng Phương hiếu kỳ chạy theo Đến chiều bỗng mất vết con thuyền, mà ngẩng lênlại thấy một cô bé, chừng kém mình vài tuổi, lại xinh đẹp dễ thương cực kỳ Cô bé mắt to

Trang 14

đen lánh, má đỏ ửng hồng, thắt nơ bím tóc, tay cầm một cuốn sách bìa cứng in rất đẹp.Phương đứng như trời chồng, chân tay luống cuống mà lòng cảm thấy xốn xang vô hạn.Chàng nhìn lên cửa nhà nơi cô bé đang đứng thấy tấm biển đề “Miêu Gia Trang”.

Cô bé tiến đến Phương cười chúm chím mà rằng:

- “Nị xinh giai quá! Ngộ tặng cái nị này”

Đoạn dúi vào tay Phương cuốn sách đó Phương càng xúc động, ghé tai cô nói nhỏ:

- “Hậu hội hữu kỳ, tại hạ xin hẹn ngày rước tiểu thư về làm vợ”

Cô bé cười khanh khách:

- “Vậy ta hẹn nhau 20 năm nữa nhé Ngộ là Miêu Ngọc Yến, học trường mẫu giáo ChimNon”

Nói xong xấu hổ chạy tọt vào nhà đóng kín cửa lại Phương hai tay nắm chặt cuốn sáchđược tặng, thẩn thơ hồi lâu trước cửa mỹ nhân rồi cứ theo ngược chiều con cống mà tìmđường về nhà

Cuốn sách Phương được giai nhân tặng hoá ra là một bí kíp trân bảo hiếm có trong thiên

hạ Về sau Phương cứ theo cuốn sách mà học lý thuyết, lại theo đúng các đồ bản vẽ trongsách mà thực hành Đến năm mười bảy đã thấm nhuần mọi công phu, nội lực cực kì thâmhậu Cũng nhờ cuốn bí kíp đó mà năm mười tám tuổi, Phương thi đậu thủ khoa Đại họcVăn Hóa Hà Nội, khoa Du lịch K6 Rồi từ đó cứ miệt mài nghiên bút, vượt cả các bạnđồng môn Lễ Hội Pháp Sư Dương Lục của Lữ Du Quốc mến tài, phong cho làm ThanhNiên Đoàn Chủ chuyên lo văn nghệ điếu đóm của quốc gia Phương làm việc chuyên cần,rất được lòng thuộc cấp mà bề trên cũng trọng dụng

Tốt nghiệp, Trần Phương lọt vào mắt xanh của Quảng A Vương, thống lĩnh Việt DuQuốc Vương khi đó đã già yếu nên cưng chiều Phương lắm, thường nói với đám thuộchạ:

- “Ta có Bách Nghệ thật chẳng khác tiều phu họ Bân có ngọc Biện Hoà, không biết làmsao giữ đây”

Trang 15

Vương vỗ tay khen phải, đoạn cho thực thi theo đúng kế sách.

Từ đó Phương thường xuyên được cất nhắc, giao cho nhiều trọng trách, lại được bảo cửhọc thêm Thạc sĩ Văn Hóa Học là môn công phu cực bí truyền lúc bấy giờ Nhưng điềuhạnh phúc nhất là chàng đã được gặp lại người tình trong mộng sau bao năm xa cách Cô

bé với bím tóc đeo nơ thuở nào nay đã trở thành một trang tiểu thư diễm lệ, hương toảngất ngây Hai người cùng nhau đắm chìm trong hạnh phúc Tóm lại từ đó Phương vàYến gắn với nhau suốt 8/24, má ấp môi kề

* * *

Lại nói Quảng A Vương từ lâu đã nuôi mộng bá chủ du lịch Việt Nam, mới dồn tiền củalại để xây thành Booking-tour.net, ý tưởng kiểu như Tourism Online, đón dòng khách lẻbốn phương đi du hí quanh năm Xây được thành xong thì việc giao dịch với khách hàngtiện lắm, có thể tư vấn trực tuyến, book tour trực tiếp mà không cần người trực chiến.Vương giao cho Phương đứng ra chủ trì công trình Đám thuộc hạ có kẻ vốn ghen ghétPhương, nhân lúc họp giao ban mới tâu rằng:

- “Xây thành là việc lớn, không thể coi thường Nếu việc không như ý cần theo đúngquân pháp mà xử”

Phương khảng khái chấp nhận

Trường thành được xây lên nhanh lắm, cao 480, dài 640, khi cần có thể kéo ra tới 1024.Bên ngoài dán nhiều tranh ảnh, nội dung hài hoà, kiến trúc phong phú Thiên hạ đềungưỡng mộ Ban đầu dân tứ xứ viếng thăm thành rất đông, có điều vì cần thêm tiền duytrì nên Vương cho đăng quảng cáo tùm lum, miễn có tiền là đăng, không phân biệt webbẩn, web ma chèn virus Mỗi lần chạm tay vào cổng thành là xuất hiện hàng loạt quảngcáo ma, có kẻ không may nhấn nhầm vào link websex, bị đánh mê hồn trận không cáchnào thoát ra Dăm bữa nửa tháng là thần kinh bất định Thành ra về sau người vào cũng

Trang 16

thưa thớt hẳn Phương vốn không hài lòng với chính sách ấy nhưng không tiện nói ra,trong lòng cũng có đôi chút buồn nản.

* * *

Mùa xuân năm ấy khí trời đẹp lắm Gió tạnh mây trong Từ những đám rêu phong ẩmthấp đượm hồn thu thảo mọc nơi khép nách của những bức tường phố cổ Hà Nội, đây đó

đã bất ngờ vươn lên vài mồng hoa rực rỡ Dân chúng đi trẩy hội rất nhiều

Hôm đó ở cổng thành Booking-tour.net người ta bỗng bắt gặp một gã thiếu niên mậpmạp, mắt đeo kính bơi, chân đi chân nhái Hai tay gã múa tít một chiếc laptop model đờimới, rồi cứ thế một mình một máy xông thẳng vào thành, không ai ngăn nổi Thiếu niêngặp tướng đánh tướng, gặp người đánh người, tàn phá tan hoang cả Trong thành đôngđúc là thế mà trong chốc lát treo mạng, biến sạch không còn một ai

Trần Phương đương du xuân gần đấy, nghe tin dữ cấp báo thì hoảng quá vội chạy đến,thấy thiếu niên chàng bèn cả giận mà mắng rằng:

- “Ngươi là ai mà dám đến triệt phá Booking-tour.net?”

Gã trai cười keckec, vòng tay nói lớn:

- “Thất lễ! Thất lễ! Tiểu đệ họ Long tên Đại Môn, tự là Du Tử, là phó đường chủ ITĐường ở Lữ Du Quốc”

Thoắt rồi nhảy phắt lên Dream II rồ ga Phương cười nhạt:

- “Ngươi tưởng trốn dễ sao”

Đoạn vận kình lực vào song thủ rồi phát công Luồng cường lực từ chính giữa lòng bàntay của chàng cuộn xoáy như mũi khoan, nhằm hướng địch nhân tẩu thoát mà bắn tới.Long nghe hơi gió biết nguy, song từng là tay tổ lái hùng cứ ở trấn Sao Đỏ ngày trướcnên phản ứng thần tốc, búng nhẹ song cước cả người dời khỏi con xế nổ, dùng khinhcông “Đạp tuyết vô ngân” mà tiếp đất

Trần Phương đánh hụt một đòn, sát khí càng tăng, luồn móng tay vào tai trái kéo ra mộthạt nhỏ như hạt thóc màu hổ phách, đoạn vận mười hai thành công lực búng về phía đốiphương Viên giáy tai chứa đầy chân khí, rít gió bay tới tưởng chừng nát đá tan vàng.Long Đại Môn toát mồ hôi lạnh, những tưởng lâm nguy chốc lát Trong giây phút thập tửnhất sinh, nhớ tới công phu thủ mạng của mình bèn thi triển tức thời Chỉ nghe một tiếng

“bụp” đồng thời phân thân thành bảy bóng khác nhau đứng vây quanh Phương Tiếngcười ha hả vang vang nhưng không rõ phát ra từ bóng nào:

- “Đàn chỉ thần công của huynh tuy cao thâm khôn lường, song nếu không đánh trúngđược chân thân của đệ thì vô ích thôi Ẩn thuật của Long Du Tử này đã được tám thành,mỗi lần thi triển có thể xuất hiện 7 nick ảo, huynh có cách nào nhận ra chăng?”

Trang 17

Phương phân vân chốc lát, thoắt rút trong người một lọ sành màu lam ngọc, trên có mấychữ nhỏ “Buddy-Spy”, rắc xung quanh Bụi phấn lẫn trong gió bay một lượt qua các nick

ảo của Long Đại Môn, chạm tới đâu hình bóng ảo tan biến tới đó, lát sau chỉ còn mộtmình Đại Môn đứng tơ hơ Long biết đối thủ đã động sát cơ, dùng đến “Giải ảo phấn”chuyên khắc chế nick ma trong Yahoo Messenger, phen này e khó giữ mạng Trong lúcnguy cấp đang lăn tăn có nên lạy lục xin tha hay không thì nghe một tiếng “Rầm” longtrời lở đất Thành Booking-tour.net đổ sụp như Lầu Năm Góc bị Bin Laden đánh bomthuở nào, chỉ phút chốc cả một thắng tích hào hùng chỉ còn lại đống gạch hoang tàn đổnát Long nhân đối thủ đang kinh hoảng, logout biến mất

Nguyên Long Đại Môn nhận nhiệm vụ từ Hacker Tử dùng “ẩn thuật” khổ luyện trongquán internet ngày trước mà đột nhập vào thành Kế đó cài dăm con Trojan Văn Vi Họcmới điều chế được bò ngo ngoe khắp thành, rồi lại đến trước cổng thành đánh trống khuachiêng thu hút sự chú ý quan binh Hacker Tử thừa dịp đó tìm lỗi bảo mật của thành màđánh phá, khi đã tìm được gót chân Asin thì thành Booking-tour.net kiên cố chỉ là lâu đàicát tan biến trước thủy triều

Phương thấy công trình bao lâu của mình sụp đổ, tự đấm ngực kêu khổ:

- “Âu cũng chỉ là lỗi SQL injection, ta biết đã lâu mà không đề phòng, nay ân hận thì đãmuộn quá”

Nói rồi lệ tự ứa ra ướt đầm vai áo Lại xem kỹ đống hoang tàn thấy không còn gì dùngđược nữa, lòng càng như lửa đốt, đứng ngồi không yên, biết phen này xây thành thất bạitất lành ít dữ nhiều Trưa hôm ấy chàng một mình thẫn thờ bỏ ra Phở Thìn Bờ Hồ là mộtquán nhỏ cuối phố Hàng Chuối Lần đầu tiên người anh hùng chìm đắm trong nỗi buồnnhân thế, trong nỗi gian nan của kiếp người Anh hùng tịch mịch, đại cao thủ cùng đườngbiết giãi bày tâm sự với ai! Vòng chân kiết già trên ghế, Phương nhẹ nhàng hít đầy chânkhí vào tầng Sinh Môn, rồi dồn vòng lên Đan Điền, một lát thấy hơi bình tâm trở lại.Muốn biết Trần Phương sẽ gặp biến cố gì, xem hồi sau sẽ rõ

Trang 18

Tiểu Cần mới dám cởi trói Bấy giờ huynh đệ Lữ Du Quốc vây quanh gặng hỏi sự tình.Học đem đầu đuôi giấc mơ kể lại, ai nấy đều cho là mừng duy Đồ Hiện còn phân vân:

- “Trần Phương là cao nhân phương nào, tài cán ra sao mà các huynh đệ trọng vọng làmvậy?

Hacker Tử cả cười mà rằng:

- “Huynh hùng cứ xứ Hải Tần nên còn chưa rõ người này chứ nhân sĩ Hà Thành ai ai đềubiết tiếng Trần Phương tự là Bách Nghệ, thuở nhỏ gặp kì duyên nên sở học uyên thâm,công lực thâm hậu, trí nhớ lại phi thường Bảng cửu chương chỉ nhẩm 3 ngày đã thuộc,

có biệt tài thể thao, chơi bi-a bóng bàn có thể tự hào thiên hạ vô địch Phương hiện đảmđương Thanh Niên đoàn là tổ chức rất có thanh thế, lại quán xuyến việc trong ngoài Việt

Du Quốc, Quảng A Vương rất trọng nể Nếu cầu được người này thì Lữ Du Quốc ta nhưchó mọc nanh mèo thêm vuốt, lợi nhuận theo về nhiều không biết bao nhiêu mà kể”.Hiện nghe giới thiệu xong càng băn khoăn tợn:

- “Y đang công ăn việc làm ổn định, danh vọng có thừa mà phú quý quanh thân, có cáchnào thuyết phục y trung thành với Lữ Du Quốc”

Câu hỏi buông ra lững lờ, mãi nửa tiếng đồng hồ không thấy ai hồi đáp Hiện ngó quanhmới thấy bàn dân Lữ Du Quốc người thì giả gãi đầu gãi tai, kẻ thì vờ cắt móng tay kẻlông mày, hiểu ra ngay hội này vốn giỏi tào lao tán phét chứ mưu kế cũng hời hợt chẳngthua gì mình Mới thở dài nói rằng:

- “Cổ nhân dạy rằng: Biết người biết ta, trăm trận không thua Nay ta còn thiếu thông tin

về địch nhân, tất không cách nào nghĩ kế Lệnh cho Hacker Tử thành lập IT Đường,nhiệm vụ hàng đầu là tìm ngay thông tin về tình hình Trần Phương tại Việt Du Quốc, yếuchỗ nào cũng phải biết, mạnh ở đâu cũng phải hay Bất kể dùng thủ đoạn nào, dù gạ gẫmchatting moi thông tin hay sục sạo Google tìm kế sách, trong vòng một tuần trà phải hoànthành nhiệm vụ Làm tốt việc này, đệ chính là đại công thần của Lữ Du Quốc, chứcĐường chủ IT đường tất không ngoài tầm tay.”

Hacker Tử được giao trọng nhiệm, phấn khởi đốc thúc huynh đệ làm việc miệt mài suốtmấy ngày đêm, chỉ trong vòng nửa tuần trà đã thu được thông tin Trần Phương hiện đangbất mãn với chính sách Quảng A Vương, đồng thời phải cáng đáng việc xây thànhBooking Lê Đồ Hiện nghe được tin này mừng hơn Aladin vớ được cây đèn thần, hội cảbọn lại trình bày “Liên hoàn kế” Kế này dụng một lúc ba mươi sáu tiểu kế, tạm chiathành ba giai đoạn: đầu tiên “Chọc gậy bánh xe” phá hỏng công trình Phương sắp hoànthành để triệt đường lui, kế đó “Lựa gió bẻ măng” cho người đi thuyết khách, cuối cùng

“Tiện tay dắt dê” dùng vàng bạc mỹ nhân để ràng buộc chí anh hùng Kế hoạch phân chiađâu đấy, Hiện gọi điện tới Lẩu 33 Phùng Hưng đặt trước yến tiệc thịnh soạn đợi khao baquân ca khúc khải hoàn Ai nấy nghe tới nhậu nhẹt đều phấn khởi làm việc

***

Trang 19

Lại nói tới đoạn Trần Bách Nghệ mang nặng tâm tư, sụ mặt một đống ngồi kiết già trongquán Phở Thìn Bờ Hồ Trong tâm trạng mang mang sầu thiên cổ, bất giác khẽ ngâm bàiĐường thi “Tràng giang” của Huy Cận, một nhân sĩ đời Tống Giọng ngâm hào sảng mà

da diết, vừa đượm tráng khí Kinh Kha qua sông Dịch vừa thấm nỗi lo Vũ Như Tô lênĐoạn đầu đài

Lúc ấy bỗng có một gã dung nhan cổ quái, tóc ít hơn râu, mái để lệch, mắt đeo kínhVersace bước tới bàn Phương Gã chậm rãi kéo ghế, từ tốn ngồi xuống phía đối diện.Không ai chào ai Suốt trong một giờ hai khắc hai người chỉ ngồi nhìn nhau, không cườikhông nói Không khí trong quán trở nên rất trầm và nặng, chỉ còn nghe tiếng thùng nướcphở ùng ục sôi Thực ra những người cực tinh mắt sẽ để ý thấy lông mũi Phương hơirung, dái tai gã kia khẽ động Lại có tiếng thì thào khe khẽ trong đám thực khách:

- “Xem kìa, cao thủ võ lâm luận bàn thế sự, vị tất đã cần dùng đến ngôn từ”

Khoảng ba khắc sau, không khí đã trở nên căng như dây đàn Tất cả khách và phục vụviên ai nấy đều nín lặng, mắt đổ dồn vào hai vị khách kỳ lạ Đến lúc này thì hai người đãgiống hệt hai bức tượng thạch cao, cơ thể không còn bộ phận nào động đậy Ở đây vôngôn đã hiển hiện vượt qua mọi dưới hạn của lời nói Mãi đến giờ Dậu, Trần Phươngchợt cất tiếng bằng một chuỗi thanh âm trầm và ấm:

- “Lê Đồ lão đệ, ta đồng ý về với Lữ Du Quốc”

Gã kia cười ha hả:

- “Trần huynh, huynh đã khiến đệ hiểu rằng âm thanh mới là đỉnh cao của im lặng”.Trong giây lát, cả không gian như vỡ oà, khán thính giả nhất loạt đứng dậy hò reo, vỗ tayrào rào

Gã mới đến chính là Lê Đồ Hiện Vậy là bước thứ hai của “Liên hoàn kế” đã thành, Hiện

sợ thị phi, vội kéo Phương chạy ra ngoài Lề đường đã có cỗ xe taxi Mai Linh trang trọngchờ sẵn Một gã béo múp, huyệt thái dương gồ lên, thấy Phương thì cất tiếng sang sảng:

- “Tại hạ Nam Tiểu Cần, chờ tân nhân ở đây đã lâu lắm rồi”

Đoạn mời lên xe Đến bến đò hồ Thuyền Quang, thấy có con thuyền lá, trên có ngư ôngdáng vẻ phong nhã, đương vừa hát vừa vận Nội trung tản khí, luồng kình lực từ khe nhỏgiữa mông bay ra khiến thuyền chạy băng băng Thấy hội ba người ngư ông mới hét lớn:

- “Tại hạ Vĩnh Cân, đợi Bách Nghệ huynh ở đây đã lâu lắm rồi”

Cả hội lại xuống thuyền Đồ Hiện định nhổ neo thì Cân ngăn lại, chỉ lên bờ:

- “Vẫn còn người kìa”

Trang 20

Nhìn lên thấy Long Du Tử đang phóng Dream II như điên, sau lưng chở một thiếu nữ sắcnước hương trời, phía sau đại quân của Quảng A Vương đương đuổi theo rầm rập.Phương nhìn kỹ thì chính là tiểu thư Ngọc Yến, trong lòng bao nỗi oán hận Long ĐạiMôn lúc trước bỗng chốc tiêu tan đi hết Cả hội thong dong vượt ghềnh thác trở về TổngĐàn Lữ Du Quốc Đến nơi đã thấy Hacker Tử Văn Vi Học cùng Thần toán tử Trang DuTiên dẫn đại quân đứng trên bờ nghênh đón, đưa tới 33 Phùng Hưng mở tiệc linh đình.Hôm đó nhằm ngày 1 tháng 4 năm 2005, tức ngày Toàn cầu nói láo.

Về sau cũng có nhiều người thắc mắc, là làm sao mà bé Miêu Ngọc Yến bốn tuổi lại cócuốn bí kíp trân bảo trong thiên hạ, lại hỏi về nội dung cuộc đàm luận vô thanh giữaPhương với Hiện Phương chỉ mỉm cười không đáp, coi đây như những bí mật của đờimình Những việc này là ngoài lề thảy đều không đáng bàn Cái chúng ta quan tâm làTrần Phương sẽ giúp Lữ Du Quốc dựng website thế nào, lại hiến kế bình định Đế quốcSài-Côn-tu-lý ra sao, đón xem hồi sau sẽ rõ

Lời bàn của thế nhân

Thế mới hay, biết được anh hùng đã khó, dụng được anh hùng càng khó, nhưng giữ đượcanh hùng, điều đó thiên hạ chẳng mấy người làm nổi Quảng A Vương, học vị vào loạibậc nhất võ lâm, tuổi tác tầm xấp xỉ tri thiên mệnh, tất phải là người hiểu đời ThấyPhương thi đậu thủ khoa, tốt nghiệp xuất sắc, mà nhận ra người tài, không phải chuyện

dễ Lại nghe lời mưu sĩ, trọng dụng trong quân, nâng niu như ngọc Biện Hoà, trói chânbằng cước tình lạt nghĩa, đâu phải người dưng Ấy thế mà không giữ được Phương, đểmất vào tay Lê Đồ Hiện trong chốc lát, là nghĩa làm sao?

Lê Đồ Hiện âu cũng chỉ là kẻ hậu sinh quê mùa, quanh năm chỉ biết làm ăn, chăm sóc giađình, học hành và chơi bời, so với A Vương, tỷ như ngọc nát với ngói lành vậy Phươngnghĩa khí đầy người, lại đang được A Vương sủng ái, lý nào lại về Lữ Du Quốc?

Những nhà Lữ Du Quốc Sử đã có nhiều công trình chứng minh nguyên do tại “Liên hoànkế” của Trí Đa Tinh Lê Đồ Hiện, trước sai Vi Học và Đại Môn phá Booking thành chặnđường lui của Phương, là mưu kế hay được sử dụng trên thương trường hiện đại Có kẻcòn cho rằng, Phương quy phục chỉ vì bị Hiện bắt được tần số rung lông mũi mà lấy dáitai áp đảo trong Phiếm luận vô ngôn Tất thảy đều sai lắm

Ấy chính là do cái giỏi của Đồ Hiện, biết dùng tình mà không phải mua tình, biết vận số

mà không cần vẽ số, khiến Trần Phương cảm nghĩa mà không quị, say tình mà không luỵ,bỗng chốc thành anh em một nhà, cùng nhau toả sáng Cũng là do cái dốt của Đồ Hiện,gặp nhau không biết nói gì, bày bút không biết viết gì, nên mới phải dùng Phiếm luận vôngôn, khiến người đời khâm phục Trần Phương nâng niu cái dốt ấy, lại càng đáng trântrọng

Ngày đăng: 17/06/2014, 14:13

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w