Từ những năm cấp II, cấp III, tôi đã được học về lịch sử chống đế quốc giành độc lập dân tộc, được tìm hiểu về những trận đánh hào hùng của dân tộc, nhưng đây là lần đầu tiên chúng tôi t
Trang 1CẢM NHẬN SAU KHI THAM QUAN BẢO TÀNG CHỨNG TÍCH CHIẾN
TRANH
Môn: Đường Lối Cách Mạng Của Đảng Cộng
Sản Việt Nam
Họ Tên Sinh Viên: Nguyễn Duy Thương.
Mã số Sinh Viên: 91202227.
Nhóm: 13.
Trang 2Ắt hẳn, bất cứ ai trong chúng ta, khi đi tham quan “Bảo Tàng Chứng Tích Chiến Tranh” đều có một cảm giác như tôi Thương tâm, đau xót…và bức xúc khi thấy những bức ảnh, những tư liệu, số liệu về cuộc chiến tranh mà dân tộc đã trải hoa hơn hàng thập
kỷ qua Tội ác của chủ nghĩa đế quốc đã gây ra thật là ghê sợ Họ - Nước Mỹ tiến bộ, luôn cho mình là đi đầu trong các vần đề dân quyền và nhân quyền, họ luôn ca ngợi dân chủ, tự do nhưng chính họ đã chà đạp lên tất cả những gì mà họ đã nói Họ sẵn sàng tàn sát, giết chóc hàng vạn đồng loại của họ để tranh giành nhau những chiếc huân chương chiến tích vô nghĩa Đến khi hòa bình Việt Nam thiết lập, họ chỉ phủi tay nói rằng “I was wrong, I am sorry” như vậy là kết thúc hay sao? Mất mác quá lớn, nỗi đau quá lớn chỉ một lời xin lỗi là kết thúc hay sao???
Từ những năm cấp II, cấp III, tôi đã được học về lịch sử chống đế quốc giành độc lập dân tộc, được tìm hiểu về những trận đánh hào hùng của dân tộc, nhưng đây là lần đầu tiên chúng tôi tiếp xúc với lịch sử không phải bằng nhưng con số vô tri vô giác trong sách giáo khoa, lần đầu tiên tôi thấy được chiến tranh tàn khốc đến vậy, lần đầu tiên tôi thấy mình ở gần cuộc chiến đến vậy, và cũng là lân đầu tiên tôi biết cảm giác phẫn uất, căm ghét chiến tranh – điều mà tôi không tài nào tìm được ở những quyển sách giáo khoa khô khan kia Đặt chân đến “Bảo Tàng Chứng Tích Chiến Tranh” đã làm sống dậy trong tôi những cảm xúc chân thật nhất về “Nỗi đau của chiến tranh” Khi tham quan nơi đây tôi
có cảm giác như thời gian trôi ngược trở lại để đưa tôi vào thời kỳ đấu tranh hào hùng, gan góc của người Việt Nam với bao nhiêu năm nằm gai nếm mật mong giành lại độc lập
tự do cho quê hương đất nước Từng bức ảnh, từng hiện vật nơi đây đã nói lên chiến tranh ác liệt thế nào và người dân Việt Nam kiên cường, bất khuất, yêu chuộng hòa bình
Lần lượt tham quan các gian phòng trưng bày của Bảo Tàng, tôi không khỏi chạnh lòng trước những mất mát mà nhân dân ta đã trải qua và phải chụi đựng Đó là những cuộc thảm sát dã man sát hại hàng trăm đồng bào vô tội ở Sơn Mỹ Đó là những mất mát không gì có thể bù đắp khi hàng ngàn gia đình, mảnh ruộng, vườn cây tiêu điều dưới làn mưa bom bão đạn của bọn Đế Quốc Và hơn hết là nỗi đau sâu thẳm trong tinh thân khi chiến tranh đã qua đi hơn 35 năm mà nhiều thế hệ vẫn phải gánh chịu những di chứng sót lại của nó” Chất độc màu da cam”, “Bom mìn sót lại” Đi khắp các giang phòng trưng bày chứng tích, tôi dừng lại thật lâu tai gian phòng trưng bày Sự Thật Lịch Sử Rất đông người, như tôi, đứng lặng trong xúc động Không ai bước vội qua những tấm ảnh đã ngả màu theo năm tháng Tôi thực sự sốc khi nhìn thấy cảnh người dân vô tội bị giết hại, cảnh máy bay rải chất độc màu da cam, cảnh người Mỹ tra tấn tù nhân…qua những bức ảnh trưng bày Ấn tượng nhất với tôi là bức tranh lính Mỹ Sư Đoàn 25 Bộ Binh xách trên tay một mảnh xác người Thật cam phẫn, xót xa biết bao
Trang 3Xác người dân làng Sơn Mỹ sau nằm la liệt sau đợt xả súng
Máy bay C.123 đang phun rải chất độc màu da cam
Trang 4Cùng là con người sao lại đối xử với nhau tàn nhẫn đến thế Rồi đến bức ảnh chụp một bà mẹ cùng các con mình vượt sông để tránh bom đạn của Mỹ làm tôi không khỏi chạnh lòng Nỗi sợ hãi, kinh hoàng, lo lắng lẫn căm phẫn lộ rõ trên gương mặt người mẹ
và các con của bà Chiến tranh làm cho con người ta thật sự khủng hoảng về mặt tinh thần, đau khổ về thể xác…Nhiều người xuýt xoa, chết lặng, làm dấu thánh, cuối đầu… Quả thật không ai có thể bàng quang trước những tấm ảnh như thế Không những thế khi tận mắt nhìn thấy những thông số vể chất độc màu da cam, khối lượng bom đã dùng trong chiến tranh, rồi những số liệu về thiệt hại sau những đợt càn của quân thù, tôi không khỏi bàng hoàng 70 triệu lít chất độc, 7 triệu tấn bom, hàng chục vạn hecta đất ruộng bị cày xới Dù chiến tranh đã qua đi rất lâu nhưng những hậu quả của nó luôn sống mãi cùng năm tháng, nó khiến biết bao người dân phải lao đao, những đứa trẻ sơ sinh di hình dị dạng ngay từ trong bụng mẹ vì chất độc màu da cam, những người lính cụ Hồ năm xưa bây giờ mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức, hậu quả của những viên đan, quả bom, những hình thức tra tấn dã man của lính Mỹ Những con người họ đã cống hiến hy sinh một phần máu thịt của mình cho Tồ Quốc vậy mà đến giờ họ cũng không hưởng được một chút niềm vui trọn vẹn Những chất độc hóa học đặc biệt là chất độc màu da cam mà bọn thực dân xâm lược đã dùng để khai hoang cứ ngấm dần vào cơ thể họ theo từng năm tháng để lại hậu quả là những đứa con dị tật, khác thường mà họ sinh ra Chiến tranh đã qua đi tại sao không để nó lại quá khứ mà khi hòa binh lập lại vẫn để cho những đứa trẻ vô tội gánh chịu Những đau thương của thế hệ trước chưa đủ hay sao? Nhìn các
em tôi cảm thấy mình được hạnh phúc quá, may mắn quá, còn được lành lặn, được học tập, được vui chơi…Tại sao? Các em có tội tình gì chứ? Có cô gái Mỹ không dám nhìn những bình thủy tinh mà trong ấy là thai nhi dị dạng chưa ra đời chịu ảnh hưởng của Chất Độc Màu Da Cam Tôi tự hỏi cô sẽ nghĩ gì khi biết rằng có hàng triệu trẻ em Việt Nam
đã và đang chịu ảnh hưởng của thứ Chất Độc khủng khiếp ấy nhưng nước Mỹ vẫn nhìn chúng bằng ánh mắt phủ định
Trang 5Nơi đây còn trưng bày mô hình nhà tù Côn Đảo mà nói đúng hơn là một “Địa Ngục Trần Gian” được gọi là “chuồng cọp”, thật rùng rợn, chúng khắc họa lại hình ảnh tra tấn
tù binh thật dã man, không còn tình người , người xem còn cảm nhận được sự ghê rợn đến buốt xương mặc dù đó chỉ là mô hình được dựng lại Các hình ảnh những người lính với nét mặt bình thản trước hiểm nguy đang rình rập, họ bình thản trước những thủ đoạn hết sức tàn ác của bọn ác ôn, chúng rắc vôi sống lên cơ thể người tù, tạt nước bẩn lên họ Chân họ bị cột vào còng sắt, ăn uống, tắm giặt, tiểu tiện đều trên một phạm vi hết sức nhỏ
bé Chỉ cần một tiếng thở dài, ho hoặc đập muỗi là đủ để bọn ác ôn trút vôi xuống để người tù ngạt thở, lở da Ngoài ra còn có vô vàng những thụ đoạn tra tấn người tù mà bọn tay sai đã nghĩ ra, chúng nghĩ ra như một trò tiêu khiển trên thân xác đồng loại Ấn tượng nhất với tôi là thủ đoạn tra tấn Nhốt “Chuồng Cọp” “Chuồng” được tạo ra bằng cách đan chằng chịt dây kẽm gai xung quanh và trên nóc, “chuồng” được đặt ở ngoài trời với nhiều kích thước khác nhau, có loại nhốt 1 người, có loại nhốt từ 3-5 người Tùy theo từng loại
“chuồng cọp” người tù phải nằm dưới đất cát, có loại người tù phải nằm trên dây kẽm gai đâm thủng da thịt, có loại người tù chỉ có thể ngồi hoặc đứng lom khom, không thể ngồi hoặc đứng thẳng được Không thể không kể đến hàng loạt hình thức tra tấn dã man sau
đó như: bắt tù nhân lộn vỉ sắt, đánh tù nhân bằng chày vồ, bằng gậy, bằng roi cá đuối, đục răng người tù, gõ thùng, rút móng tay móng chân tù nhân, chiếu đèn cho mù mắt, biệt giam, đốt bộ phận sinh dục, đốt miệng tù nhân, đóng đinh người tù, đục lấy xương bánh chè, dìm người tù vào chảo nước sôi, dùng ván ep lồng ngực tù nhân, nướng tù, chôn sống tù nhân có cả hình ảnh những người bị tra tấn mà vẫn còn sống tới giờ và họ kể lại Thủ đoạn sau dã man và tàn khốc hơn thu đoạn trước nhằm uy hiếp tinh thần những người tù còn lại Sức khỏe của họ suy sụp rất nhanh, không chuồng nào không có người
hy sinh vì kiệt sức, bênh tật Chiếc máy chém từng là nỗi kinh hoàng của người dân cũng được trưng bày tại đây, nhìn thấy nó trong lòng tôi như có một cái gì đó rờn rợn đến lạnh người Tôi đứng rất xa cỗ máy chết người ấy, không cần tưởng tượng vẫn cảm nhận được
có biết bao đồng bào đã đau đớn trên ấy Hơn ba mươi năm sau vẫn còn cảm thấy tanh mùi máu…Thật là cảm phục biết bao trước sư kiên cường bất khuất, anh dũng của những anh hùng Cách Mạng Cho dù tù bị tra tấn, hành hạ, hủy diệt cả về thể xác lẫn tinh thần nhưng ý chí Cách Mạng không vì thế mà bị dập tắt, những bài thơ và những lời tố cáo vẫn hiển hiện trên tường, những người tù bé nhỏ nhưng ý chí kiên cường, vươn cao lên
Chuồng cọp là nơi giam giữ và tra tấn tù nhân tàn bạo nhất trong hệ thống nhà tù Côn Đảo
Trang 6Cũng tại nơi đây, chúng tôi đã hiểu sâu hơn về tinh thần đồng đội, sự cưu mang, đùm bọc lẫn nhau của những đồng chí, đồng bào trước kẻ thù Tội tự cảm thấy mình quá may mắn Quá may mắn vì đã sống trong giai đoạn đẹp nhất của một đất nước hòa bình, quá may mắn vì không bao giờ phải nghĩ đến cảnh chạy loạn, phải thấy xác người phơi thân ngoài đồng trống, phải nghẹn ngào nhìn thấy khói bốc ngùn ngụt từ ngọn lữa hung hãn đang thiêu rụi nhà cửa, xóm làng mình Lịch sử đã khẳng định rằng không gì có thể khuất phục được tinh thần yêu nước nồng nàn của dân tộc Việt Nam Chúng tôi và thế hệ sau luôn ý thức được nghĩa vụ và bổn phận phải làm cho đất nước ta lưu danh thiên sử với những thành tựu trong các mặt của đời sống xã hội, dần dần xóa bỏ đi vết thương của chiến tranh Chúng ta khép lại quá khứ
để hướng đến tương lai, nhưng chúng ta sẽ không quên những gì đã xảy ra trên đất nước mến yêu Nhân dân ta luôn đánh thắng mọi kẻ thù xâm lược dù kẻ thù đó đến từ bất kỳ đâu và có sức mạnh như thế nào Dân tộc ta yêu hòa bình và điều đó phần nào thể hiện thông qua hình ảnh “Chim bồ câu trắng” tại Bảo tàng chứng tích chiến tranh TP Hồ Chí Minh
Chuồng cọp kẽm gai Một chuồng được nhốt từ 2 đến
3 người được đặt sát nhau