Giáo dục Trung Quốc giai đoạn từ sau khi giành đợc độc lập (1949) cho tíi nh÷ng n¨m 50
Thắng lợi của cách mạng dân chủ mới Trung Quốc vào ngày 01-10-1949 đã dẫn đến sự ra đời của nước CHND Trung Hoa, mang lại ý nghĩa lịch sử to lớn không chỉ cho dân tộc Trung Hoa mà còn cho toàn thế giới Tuy nhiên, sau khi cách mạng thành công, Trung Quốc phải đối mặt với những khó khăn kinh tế nghiêm trọng do chiến tranh tàn phá và tình trạng nông nghiệp lạc hậu Hội nghị hiệp thương chính trị và hội nghị trung ương 3 khóa VII của Đảng Cộng sản Trung Quốc vào ngày 06-06-1950 đã xác định khôi phục kinh tế là nhiệm vụ hàng đầu Chính phủ Trung Quốc đã áp dụng các biện pháp tích cực nhằm phục hồi nền kinh tế trong ba năm tiếp theo.
Năm 1952, Trung Quốc đã đạt được những thành tựu đáng kể trong cả công nghiệp và nông nghiệp Đồng thời, nước này cũng thực hiện một số cải cách dân chủ, tạo điều kiện cho sự chuyển mình sang giai đoạn mới trong công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội.
Sau giai đoạn phục hồi kinh tế, Trung Quốc đã bước vào thời kỳ cải cách xã hội chủ nghĩa và triển khai kế hoạch 5 năm đầu tiên nhằm phát triển kinh tế.
Giai đoạn 1953-1957, Trung Quốc tập trung vào việc thực hiện đường lối chung và cải tạo nông nghiệp, thủ công nghiệp, công nghiệp, nhằm tạo cơ sở cho công cuộc công nghiệp hóa đất nước Giáo dục trong giai đoạn này đóng vai trò quan trọng trong việc khôi phục và xây dựng cơ sở vật chất cho chủ nghĩa xã hội Chính phủ Trung Quốc nhận thấy sự cần thiết phải xây dựng một nền giáo dục mới, tạo ra bản sắc văn hóa mới dựa trên nền tảng văn hóa truyền thống Tuy nhiên, sau chiến tranh, đất nước chỉ có vài triệu trí thức trong khi 80% dân số mù chữ, gây khó khăn cho việc khôi phục kinh tế và xây dựng cơ sở cho chủ nghĩa xã hội Đặc biệt, nhiều lãnh đạo đất nước còn thiếu kinh nghiệm và tri thức cần thiết Do đó, để đảm bảo thắng lợi của chủ nghĩa xã hội và xây dựng đất nước, cần có chính sách đúng đắn nhằm bồi dưỡng hàng triệu người kế tục sự nghiệp cách mạng.
Vào cuối những năm 50 và đầu những năm 60, Trung Quốc đối mặt với nhiều biến động chính trị không thuận lợi, khi chủ nghĩa đế quốc thực hiện âm mưu diễn biến hòa bình và các đảng phái phản động luôn tìm cách lật đổ chính quyền mới Đảng và nhà nước xác định việc bồi dưỡng những người kế tục của giai cấp vô sản là nhiệm vụ chiến lược quan trọng của đất nước.
Nhất định phải bồi dưỡng và đào tạo một cách từ rễ xuống, phổ biến và thường xuyên, liên tục hàng triệu người kế tục sự nghiệp cách mạng.
Lãnh đạo Đảng và nhà nước Trung Quốc nhận thức rõ vai trò quan trọng của giáo dục, coi đây là vấn đề sống còn liên quan đến sự tồn vong của đảng và nhà nước Họ xem giáo dục là nhiệm vụ chiến lược lâu dài trong sự nghiệp cách mạng, thể hiện tầm nhìn chiến lược tiến bộ của các nhà lãnh đạo.
Giáo dục Trung Quốc đóng vai trò quan trọng trong sự nghiệp chấn hưng đất nước hướng tới thế kỷ XXI, theo Bùi Đức Thiệp từ Viện Khoa học Giáo dục Bài viết nhấn mạnh những phẩm chất cần thiết của người kế tục sự nghiệp cách mạng vô sản, đó là những người Mác xít chân chính, toàn tâm toàn ý phục vụ cho tuyệt đại đa số nhân dân Trung Quốc.
Trong giai đoạn này, giáo dục phát triển chủ yếu theo chiều rộng mà chưa có những chính sách cụ thể nhằm thúc đẩy phát triển kinh tế Kết quả là giáo dục không đạt được thành tựu nổi bật, chủ yếu tập trung vào việc đào tạo cán bộ lãnh đạo và xóa mù chữ, nhằm khắc phục hậu quả từ hệ thống giáo dục cũ của Trung Quốc Tuy nhiên, giáo dục chưa kết hợp chặt chẽ với nhiệm vụ phát triển kinh tế Khi giai đoạn khởi sắc vừa bắt đầu, giáo dục đã bị ảnh hưởng nặng nề bởi cuộc khủng hoảng chính trị và cuộc “đại cách mạng văn hóa” (1966-1976), dẫn đến tổn thất nghiêm trọng cho sự nghiệp giáo dục Trung Quốc.
Giai đoạn từ những năm 60 đến nửa đầu những năm 70 của giáo dục Trung Quốc được coi là thời kỳ thụt lùi nghiêm trọng, đặc biệt trong bối cảnh "đại cách mạng văn hóa vô sản" Thời kỳ này đã tác động sâu sắc đến mọi lĩnh vực của đời sống kinh tế, chính trị và xã hội Trung Quốc, kéo dài ảnh hưởng đến cả sau này Ngành giáo dục, một trong những lĩnh vực chịu ảnh hưởng nặng nề nhất, đã trải qua sự xáo trộn nghiêm trọng, dẫn đến tình trạng lâm vào ngõ cụt Để hiểu rõ hơn về tổn thất của giáo dục trong giai đoạn này, cần xem xét những biến động chính trị và xã hội đã tác động đến toàn cục Trung Quốc.
Phong trào “chỉnh phong” đã có ảnh hưởng sâu rộng đến tình hình chính trị, văn hóa, xã hội và giáo dục Trung Quốc Tại đại hội đại biểu lần thứ VIII của Đảng Cộng sản Trung Quốc vào tháng 5-1965, đã nhấn mạnh sự cần thiết phải mở rộng dân chủ và đấu tranh chống chủ nghĩa quan liêu Tuy nhiên, thực tế lại diễn ra trái ngược với tinh thần của Đảng Kể từ tháng 5 năm 1957, phong trào “chỉnh phong” đã dẫn đến nhiều hậu quả nghiêm trọng, khiến hàng vạn trí thức bị quy là “phái hữu” và bị coi là chống đối lãnh đạo Đại bộ phận trí thức bị xem là thuộc giai cấp bóc lột, gây ra những hệ lụy đau lòng cho xã hội Trung Quốc thời điểm đó.
Trong thời kỳ này, Trung Quốc chứng kiến phong trào “đại nhảy vọt” với khẩu hiệu “dốc hết sức lực vươn lên hàng đầu, xây dựng xã hội nhanh, nhiều, tốt, rẻ”, nhưng thực tế đã gây ra tác hại nghiêm trọng cho nền kinh tế xã hội chủ nghĩa và đời sống nhân dân Cùng với phong trào “công xã hoá”, sự nhận thức sai lầm về nền kinh tế đã dẫn đến những hậu quả nặng nề, như sản xuất nông nghiệp giảm sút, nạn đói trầm trọng, hàng hóa khan hiếm và tỷ lệ lạm phát tăng cao Trước tình hình đó, Đảng và nhà nước Trung Quốc đã cố gắng sửa chữa sai lầm, nhưng càng sửa càng sai, dẫn đến cuộc “cách mạng văn hóa” (1966-1976), khiến giáo dục Trung Quốc rơi vào khủng hoảng nghiêm trọng, đánh dấu bước thụt lùi của nền giáo dục nước CHND Trung Hoa.
Cuộc động loạn Trung Quốc (1966-1976) bắt nguồn từ nhiều nguyên nhân, nhưng thực sự khởi đầu từ hội nghị mở rộng của Đảng Cộng sản Trung Quốc vào ngày 16/5/1966, khi cuộc “đại cách mạng văn hóa vô sản” được phát động Nguyên nhân chính là do nhận thức sai lầm về lý luận và mâu thuẫn nội bộ đã tồn tại từ trước Đảng kêu gọi “giương cao ngọn cờ cách mạng vô sản” để phê phán các học giả và giành lại quyền lãnh đạo Cuộc đấu tố và bức hại những người bất đồng chính kiến diễn ra khốc liệt, dẫn đến hàng triệu đảng viên và trí thức bị hãm hại, trong khi Hồng vệ binh “tạo phản” nổi lên khắp nơi Hậu quả của cuộc động loạn này rất nghiêm trọng, đặc biệt là đối với sự nghiệp văn hóa giáo dục Trung Quốc, khi giới trí thức không chỉ chịu tổn thất nặng nề trong phong trào “chỉnh phong” mà còn bị lao động khổ sai trong phong trào “cách mạng văn hóa”, cho thấy đây thực chất là một cuộc khủng bố chính trị nghiêm trọng.
Trước tình hình hiện tại, lãnh đạo Đảng và Nhà nước Trung Quốc đã nhận thức được những sai lầm và thực hiện các biện pháp khắc phục Tại Đại hội Đảng Cộng sản Trung Quốc vào tháng 8 năm 1997, đã tuyên bố chấm dứt "đại cách mạng văn hóa vô sản" Tuy nhiên, chỉ đến Hội nghị Trung ương III khóa XI vào tháng 12 năm 1978, Đảng Cộng sản Trung Quốc mới thực sự từ bỏ lối "cách mạng văn hóa" và chuyển sang chính sách cải cách mở cửa, đánh dấu sự phát triển của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa sang một giai đoạn mới.
Tình hình hiện tại của Trung Quốc đã ảnh hưởng sâu sắc đến giáo dục, khiến nó rơi vào ngõ cụt và gây tổn thất văn hóa không thể đo đếm Mối quan hệ biện chứng giữa giáo dục và kinh tế chính trị cho thấy khi kinh tế đi xuống, giáo dục cũng bị ảnh hưởng tiêu cực Trong giai đoạn những năm 60 và nửa đầu những năm 70, giáo dục Trung Quốc không chỉ bị lãng quên mà còn bị đàn áp nghiêm trọng Đặng Tiểu Bình đã chỉ ra rằng "sai sót lớn nhất của Trung Quốc là chưa phát triển sự nghiệp giáo dục."
Khi mà Trung Quốc bớc sang giai đoạn cải cách mở cửa từ đầu thập kỷ
Sự nghiệp cải cách giáo dục Trung Quốc trong thời cải cánh mở cửa từ thập kỷ 80 đến nay
Tình hình Trung Quốc thời kỳ cải cách mở cửa
Sau năm năm biến động của "đại cách mạng văn hóa," Trung Quốc đã trải qua một cuộc khủng hoảng toàn diện Tuy nhiên, chính từ giai đoạn này, Trung Quốc đã bắt đầu công cuộc cải cách kinh tế từ năm 1978, và nhanh chóng trở thành một trong những quốc gia có nền kinh tế phát triển nhất thế giới.
Hội nghị Trung ương lần thứ 3 khoá XI của Đảng Cộng sản Trung Quốc từ ngày 18 đến 22-12-1978 đánh dấu khởi đầu cho sự nghiệp cải cách mở cửa của Trung Quốc Với tinh thần “thực sự cầu thị” và quan điểm “thực tiễn là tiêu chuẩn duy nhất kiểm nghiệm chân lý” của Đặng Tiểu Bình, hội nghị đã phủ định “đại cách mạng văn hoá” và mở ra giai đoạn mới với nền kinh tế thị trường mang đậm bản sắc Trung Quốc Đảng và nhà nước Trung Quốc cam kết xây dựng đất nước thành một cường quốc hiện đại hóa, phát triển nền kinh tế tri thức và nhanh chóng hội nhập với thế giới trong các lĩnh vực văn hóa, kinh tế, khoa học kỹ thuật và giáo dục Giáo dục được coi là chiến lược hàng đầu, trong khi khoa học kỹ thuật là sức sản xuất chủ yếu.
Dưới sự lãnh đạo của Đảng, nhân dân Trung Quốc đã đạt được những thành tựu to lớn trong cải cách kinh tế, với GDP bình quân hàng năm tăng 9,4% từ năm 1978 đến 2001, vượt qua 1000 tỷ USD vào năm 2000 Đến năm 2001, Trung Quốc đứng thứ 6 thế giới về tổng sản lượng kinh tế, với GDP bình quân đầu người đạt hơn 900 USD, bước vào giai đoạn xây dựng kinh tế xã hội khá giả Năm 2002, nền kinh tế tiếp tục phát triển nhanh chóng với GDP tăng 7,9% trong 3 quý đầu năm và dự trữ ngoại tệ đạt trên 250 tỷ USD Ngoài ra, tổng kim ngạch xuất nhập khẩu ngoại thương cũng tăng từ 325,5 tỷ USD lên 620,8 tỷ USD, đưa Trung Quốc từ vị trí thứ 4 lên thứ 5 thế giới, với kim ngạch xuất khẩu tăng từ 182,8 tỷ USD lên 325,6 tỷ USD.
Dựa trên sự phát triển kinh tế, đời sống của người dân đã được cải thiện đáng kể, đạt mức khá giả Từ năm 1997 đến 2002, thu nhập bình quân đầu người tại các đô thị và thị trấn tăng từ 5160 NDT/năm lên 7703 NDT/năm, tương đương với mức tăng trung bình hàng năm là 8,6% Trong khi đó, thu nhập bình quân đầu người ở khu vực nông thôn cũng tăng từ 2092 NDT/năm lên 2476 NDT/năm.
Trung Quốc đã đạt được nhiều thành tựu quan trọng trong quá trình cải cách và mở cửa, như được nêu trong tác phẩm của Tề Kiến Quốc Những bài học kinh nghiệm từ quá trình này được phân tích sâu sắc bởi PGS Nguyễn Văn Hồng trong cuốn sách "Trung Quốc cải cách và cửa".
(2)(2) kỳ họp thứ nhất quốc hội khoá X quán triệt tinh thnf nghị quyết đại hội XVI ĐCS Trung Quốc- PGS
Nguyễn Huy Quý- Nghiên cứu Trung Quốc số 2- 2003
Nền kinh tế thị trường XHCN Trung Quốc đã có những bước đột phá quan trọng trong quá trình hội nhập với kinh tế thế giới, đặc biệt là việc Trung Quốc gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) vào ngày 11-12-2001 Sự kiện này không chỉ khẳng định vị thế uy tín của Trung Quốc trên trường quốc tế mà còn đánh dấu một bước phát triển lớn trong quan hệ kinh tế quốc tế của nước này, tạo điều kiện cho Trung Quốc tiến nhanh tới nền kinh tế tri thức.
Bước sang thế kỷ XXI, Đại hội XVI của Đảng Cộng sản Trung Quốc (11-2002) đã đánh dấu một sự kiện quan trọng trong công cuộc cải cách mở cửa của nền kinh tế Trung Quốc Đại hội tổng kết 25 năm cải cách và đề ra chiến lược cho giai đoạn mới, coi khoảng thời gian 20 năm tới là “thời cơ chiến lược” để xây dựng chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc Đồng thời, đại hội nhấn mạnh tầm quan trọng của lý luận Đặng Tiểu Bình và tư tưởng “ba đại diện” như là kim chỉ nam cho sự phát triển lâu dài của Đảng Mục tiêu là xây dựng nền dân chủ, văn minh tinh thần và văn hóa xã hội chủ nghĩa đặc sắc Trung Quốc, phản ánh sự “chín” về lý luận trong xây dựng CNXH Văn kiện của đại hội bao gồm phương châm, đường lối và kế hoạch thực thi nhằm thực hiện sự phục hưng vĩ đại của dân tộc Trung Hoa trên con đường xã hội chủ nghĩa đặc sắc.
Những thành tựu to lớn của Trung Quốc gắn liền với công cuộc cải cách và phát triển giáo dục Giáo dục đóng vai trò là nền tảng vững chắc cho sự cải cách và mở cửa nền kinh tế Nó được xem như “chìa khóa” cho sự phát triển kinh tế quốc gia, theo chiến lược “khoa giáo hưng quốc” mà Đảng Cộng sản Trung Quốc đã đề ra.
Cải cách giáo dục trong công cuộc cải cách nền kinh tế đất nớc
2.1 Vai trò chiến lợc của giáo dục.
(3)(3) Kỳ họp thứ nhất quốc hội khoá X quán triệt tinh thần nghị quyết đại hội XVI ĐCS Trung Quốc – PGS
Nguyễn Huy Quý- Nghiên cứu Trung Quốc số 2- 2003.
Chiến lược "khoa giáo hng quốc" đã đóng vai trò quan trọng trong việc xây dựng văn hóa XHCN đặc sắc của Trung Quốc Qua quá trình cải cách và mở cửa, Trung Quốc đã rút ra nhiều bài học kinh nghiệm quý giá PGS Nguyễn Văn Hồng đã nêu rõ những điểm nổi bật trong tác phẩm của mình, góp phần làm sáng tỏ những thành tựu và thách thức trong quá trình phát triển văn hóa của đất nước.
Cuộc “đại cách mạng văn hoá” đã gây ra khủng hoảng nghiêm trọng cho giáo dục Trung Quốc Nhận thức được những sai lầm của mình, Đảng và nhà nước Trung Quốc đã bắt đầu sửa sai và công nhận vai trò quan trọng của giáo dục, coi đó là “kế hoạch lớn trăm năm, giáo dục là gốc” Đồng thời, họ cũng nhận thấy yêu cầu cấp bách của công cuộc cải cách nền kinh tế đất nước.
Năm 1985, Đảng Cộng sản Trung Quốc đã thông qua nghị quyết cải cách thể chế giáo dục, nhấn mạnh rằng giáo dục phải phục vụ cho việc xây dựng chủ nghĩa xã hội (XHCN) và ngược lại, xây dựng XHCN cần dựa vào giáo dục Đảng kêu gọi toàn dân nỗ lực phát triển sự nghiệp giáo dục, coi đây là ưu tiên hàng đầu trong cải cách kinh tế và xây dựng nền văn hóa XHCN đặc sắc của Trung Quốc Giáo dục không chỉ là nền tảng cho sự phát triển khoa học kỹ thuật và bồi dưỡng nhân tài, mà còn đóng vai trò quan trọng trong quá trình hiện đại hóa và xây dựng xã hội phồn vinh.
Quyết định cải cách giáo dục đánh dấu sự thay đổi nguyên tắc trong việc nhìn nhận vai trò của giáo dục đối với sự phát triển đất nước Mục tiêu giáo dục được xác định rõ ràng, tạo điều kiện cho sự phát triển của nền giáo dục tiên tiến tại Trung Quốc Do đó, cần thường xuyên đổi mới và nâng cao kinh nghiệm giáo dục, cải thiện cấu trúc giáo dục, phân bổ hợp lý nguồn lực, và nâng cao chất lượng quản lý giáo dục nhằm đào tạo hàng triệu lao động và nhân tài sáng tạo chất lượng cao.
Nền kinh tế Trung Quốc đang chịu ảnh hưởng quyết định từ chất lượng và trình độ của lực lượng lao động, cũng như đội ngũ trí thức Sự tập trung vào quản lý giáo dục đã trở thành yếu tố then chốt thúc đẩy các cuộc cải cách mạnh mẽ.
(1)(1) Văn hoá tiên tiến XHCN đặc sắc Trung Quốc, theo PGS Du Minh Khiêm- Đại học Trịnh Châu- Trung
Văn hoá tiên tiến XHCN đặc sắc Trung Quốc được xây dựng dựa trên chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Mao Trạch Đông và lý luận Đặng Tiểu Bình, nhằm phù hợp với thực tiễn cải cách mở cửa và hiện đại hóa Nó hướng tới nền kinh tế thị trường XHCN, đồng thời mở rộng ra thế giới và tương lai, với sự chú trọng vào khoa học và tính đại chúng.
Nó yêu cầu kiên trì phục vụ nhân dân và xây dựng chủ nghĩa xã hội, đồng thời khuyến khích sự đa dạng trong tư tưởng và sáng tạo Cần trang bị lý luận khoa học cho con người, thu hút họ bằng những luận điểm đúng đắn và xây dựng tinh thần cao thượng Việc cổ vũ và khích lệ con người thông qua các tác phẩm xuất sắc sẽ góp phần hun đúc sức sống, sức sáng tạo và sức tập hợp của dân tộc, từ đó đóng góp tích cực vào quá trình hiện đại hóa của Trung Quốc và văn minh nhân loại.
"Khá Giả" là thuật ngữ dịch từ tiếng Trung "tiểu khang", mang ý nghĩa về cuộc sống tương đối bình yên và no đủ Trong ngữ cảnh này, "tiểu an" và "tiểu khang" không chỉ đề cập đến sự giàu có mà còn nhấn mạnh tầm quan trọng của giáo dục Mục tiêu của giáo dục không chỉ là đào tạo nhân tài mà còn nâng cao tố chất con người và phát triển tố chất dân tộc, góp phần vào việc xây dựng văn minh xã hội chủ nghĩa.
2.2 Sự nghiệp giáo dục với “văn minh tinh thần XHCN”.
Tinh thần dân tộc là nền tảng cho sự tồn tại và phát triển của một dân tộc Trong suốt hơn 5000 năm lịch sử, Trung Quốc đã hình thành một tinh thần dân tộc vĩ đại, thể hiện sự đoàn kết, yêu chuộng hòa bình, và lòng dũng cảm Dưới sự giáo dục của tinh thần này, các thế hệ con cháu Trung Quốc đã không ngừng phấn đấu, sáng tạo nên nền văn minh rực rỡ Gần 100 năm qua, dân tộc Trung Quốc đã trải qua nhiều gian khổ, nhưng với tinh thần kiên cường, đặc biệt là những đảng viên Đảng Cộng sản Trung Quốc, đã tiếp tục đấu tranh và kết hợp yêu nước với sự phát triển xã hội.
Nâng cao và bồi dưỡng tinh thần dân tộc là yếu tố quan trọng trong việc xây dựng một xã hội phát triển toàn diện và văn hóa xã hội chủ nghĩa Đảng Cộng sản Trung Quốc đã không ngừng làm phong phú thêm tinh thần dân tộc Trung Hoa, kết hợp với yêu cầu của thời đại để thúc đẩy văn minh tinh thần xã hội chủ nghĩa.
Ngày nay, nền văn hoá XHCN mang màu sắc Trung Quốc đang được bồi dưỡng và phát triển, phản ánh những đặc trưng cơ bản của kinh tế và chính trị XHCN Văn hoá này có tác động lớn đến sự phát triển kinh tế và chính trị, đồng thời bồi dưỡng những công dân mới với lý tưởng, văn hoá và kỷ luật phù hợp với yêu cầu của XHCN Giáo dục đóng vai trò quan trọng trong việc xây dựng “văn minh tinh thần XHCN.”
Văn minh tinh thần không chỉ bao gồm giáo dục và văn hóa, mà còn liên quan đến tư tưởng, niềm tin đạo đức, ý thức cộng sản chủ nghĩa, lập trường và nguyên tắc cách mạng, cũng như mối quan hệ đồng chí giữa con người với nhau.
Lý luận của Đặng Tiểu Bình về "CNXH mang đặc sắc Trung Quốc" nhấn mạnh rằng chủ nghĩa xã hội tại Trung Quốc có những đặc trưng riêng biệt PGS Nguyễn Huy Quý trong bài viết "Trung Quốc cải cách mở cửa: những bài học kinh nghiệm" đã chỉ ra rằng những đặc điểm này là yếu tố quan trọng trong việc phát triển mô hình CNXH mang màu sắc Trung Quốc.
“Văn minh tinh thần” đóng vai trò vừa là mục tiêu, vừa là động lực cho quá trình hiện đại hóa xã hội chủ nghĩa Chỉ khi có “văn minh tinh thần”, chúng ta mới có thể phát huy sức mạnh tinh thần và trí tuệ, từ đó tạo ra động lực cho việc xây dựng văn minh vật chất.
Xây dựng “văn minh tinh thần XHCN” là một khái niệm rộng lớn, trong đó giáo dục đóng vai trò quan trọng Giáo dục không chỉ phản ánh những giá trị cơ bản mà còn là yếu tố then chốt trong việc hình thành nền văn hóa tiên tiến XHCN đặc sắc của Trung Quốc Để phát triển văn hóa tiên tiến, cần chú trọng vào giáo dục tuyên truyền lý luận, đường lối cơ bản và tư tưởng quan trọng “ba đại diện” của Đảng, đồng thời tích cực nâng cao và bồi dưỡng tinh thần dân tộc.