Đề: Phân tích khổ 2 và khổ 3 của bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” của nhà thơ Thanh Hải Bài làm: Mùa xuân, mùa của sự sinh sôi nảy nở, mùa cây cối căng tràn tô điểm cuộc sống ta thêm muôn màu, muôn vẻ. Không thế, với sự tươi sáng, đẹp đẽ của mình, mùa xuân đã khiến bao người say mê, đắm chìm và là nguồn cảm hứng vô tận của các nhà văn, nhà thơ. Và mùa xuân lại một lần nữa xuất hiện trong bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” của Thanh Hải. Mỗi người đều có những cảm nhận, góc nhìn riêng về mùa xuân, đem đến cho người đọc nhiều xúc cảm khác nhau. Giờ đây, Mùa xuân của Thanh Hải không chỉ hiện lên êm dịu, rực rỡ, mang đến một ý nghĩa to lớn còn vẹn nguyên giá trị đối với cuộc sống của mỗi con người trong bất kỳ thời đại nào. Bài thơ “ Mùa xuân nho nhỏ” được sáng tác vào tháng 11 năm 1980, khi nhà thơ đang nằm trên giường bệnh không bao lâu trước khi nhà thơ từ giã cõi đời. Nhan đề bài thơ là hình ảnh ẩn dụ độc đáo, giàu ý nghĩa, thể hiện ước nguyện, lý tưởng của nhà thơ muốn được dâng hiến mùa xuân nho nhỏ sống đẹp, sống với tất cả sức trẻ một cách khiêm nhường với mong ước đóng góp cho mùa xuân của đất nước, dân tộc. Đây cũng chính là thông điệp mà nhà thơ muốn gửi gắm vào bài thơ. Khổ thơ đầu tiên, nhà thơ đã đưa người đọc đứng trước khung cảnh thiên nhiên mùa xuân trên đất Huế với những hình ảnh đẹp đẽ của dòng sông xanh, bông hoa tím biếc hài hòa cùng tiếng chim chiền chiện khiến bao người xao xuyến. Từ vẻ đẹp và sức sống của tự nhiên vào xuân về, tác giả đã lan tỏa ra khoảng không gian rộng lớn bao la của đất nước. Cảm hứng thơ đã bắt đầu chuyển từ mùa xuân thiên nhiên sang mùa xuân của đất nước, cách mạng:
Trang 1Đề: Phân tích khổ 2 và khổ 3 của bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” của nhà thơ Thanh Hải
Bài làm:
Mùa xuân, mùa của sự sinh sôi nảy nở, mùa cây cối căng tràn tô điểm cuộc sống ta thêm muôn màu, muôn vẻ Không thế, với sự tươi sáng, đẹp đẽ của mình, mùa xuân đã khiến bao người say mê, đắm chìm và là nguồn cảm hứng vô tận của các nhà văn, nhà thơ Và mùa xuân lại một lần nữa xuất hiện trong bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” của Thanh Hải Mỗi người đều có những cảm nhận, góc nhìn riêng về mùa xuân, đem đến cho người đọc nhiều xúc cảm khác nhau Giờ đây, Mùa xuân của Thanh Hải không chỉ hiện lên êm dịu, rực rỡ, mang đến một ý nghĩa to lớn còn vẹn nguyên giá trị đối với cuộc sống của mỗi con người trong bất kỳ thời đại nào
Bài thơ “ Mùa xuân nho nhỏ” được sáng tác vào tháng 11 năm 1980, khi nhà thơ đang nằm trên giường bệnh- không bao lâu trước khi nhà thơ từ giã cõi đời Nhan đề bài thơ là hình ảnh ẩn dụ độc đáo, giàu ý nghĩa, thể hiện ước nguyện, lý tưởng của nhà thơ muốn được dâng hiến mùa xuân nho nhỏ - sống đẹp, sống với tất cả sức trẻ một cách khiêm nhường với mong ước đóng góp cho mùa xuân của đất nước, dân tộc Đây cũng chính là thông điệp mà nhà thơ muốn gửi gắm vào bài thơ
Khổ thơ đầu tiên, nhà thơ đã đưa người đọc đứng trước khung cảnh thiên nhiên mùa xuân trên đất Huế với những hình ảnh đẹp đẽ của dòng sông xanh, bông hoa tím biếc hài hòa cùng tiếng chim chiền chiện khiến bao người xao xuyến Từ vẻ đẹp và sức sống của tự nhiên vào xuân về, tác giả đã lan tỏa ra khoảng không gian rộng lớn bao la của đất nước Cảm hứng thơ đã bắt đầu chuyển từ mùa xuân thiên nhiên sang mùa xuân của đất nước, cách mạng:
Mùa xuân người cầm súng Lộc giắt đầy trên lưng Mùa xuân người ra đồng Lộc trải dài nương mạ
Có thể thấy, mùa xuân đất nước được nhà thơ cảm nhận mà hình ảnh sóng đôi
“người cầm súng” và “Người ra đồng” Tại sao trong hàng nghìn, hàng vạn con người, tác giả lại chọn “Người cầm súng và người ra đồng” Bởi vì họ chính là những con người gánh vác trên vai hai nhiệm vụ chiến lược của đất nước Đó là nhiệm vụ bảo vệ
và lao động, xây dựng đất nước từ sau những đổ nát của chiến tranh, phát triển vững mạnh, cường thịnh Phải chăng, trong những câu chữ của mình, Thanh Hải một mặt đang nói lên tình yêu và trách nhiệm của mỗi nhân dân đối với Tổ quốc, đồng thời khắc họa rõ nét, ngợi ca tinh thần làm việc hăng say, không ngừng nghỉ, không quản khó nhọc của các chiến sĩ và các nông dân đang cống hiến sức lực của mình cho sự hạnh phúc, ấm no của dân tộc Không những thế, với điệp từ “mùa xuân” và “lộc”, tác giả đã mở ra quang cảnh mùa xuân tươi đẹp của đất nước trong một nền xanh của những chồi non, lộc biếc đang vươn mình chào đón một năm mới với vui tươi, tràn đầy sức sống Chưa dừng lại ở đó, Thanh Hải còn tạo nên cặp hình ảnh tượng trưng mang
ý nghĩa ẩn dụ gắn với từ “lộc” như gợi nhắc về một thời chiến đấu oanh liệt, vẻ vang cùng những thành quả lao động đáng tự hào của dân tộc ta trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Đó là hình ảnh những người anh hùng cầm súng trên mặt trận với “Lộc giắt đầy trên lưng” là liên tưởng độc đáo về lớp lá ngụy trang trên lưng của người chiến sĩ như đang nảy nở, sinh sôi cùng các anh ra trận Và ở hậu phương, hình ảnh “Người ra đồng” với “lộc trải dài nương mạ” gợi cho ta một khoảng trời xanh tươi với những cánh đồng màu mỡ, bát ngát, trải dài trong ánh nắng, dự báo về một mùa màng tốt lành, bội thu Có chăng, mùa xuân đã đọng lại trong hình ảnh “lộc” đi theo người chiến sĩ, người nông dân trải rộng ra khắp dân tộc với một hy vọng đất nước luôn an lành, hạnh phúc Cái hay, cái tài tình của Thanh Hải đã thể hiện rõ ràng với chỉ vỏn vẹn trong từ “lộc” nhưng lại mang nhiều nét nghĩa sâu sắc Lộc chính là niềm vui của con người trong mùa xuân căng tràn sức sống, là ước mơ, là lý tưởng cao đẹp đầy hoài bão, khát vọng được cống hiến của tuổi trẻ, sự sôi nổi của trong tâm
Trang 2hồn -tâm hồn của người người lính mạnh mẽ, hiên ngang, tự tin chống chọi trước bom đạn kẻ thù- tâm hồn của người nông dân cần cù, chăm chỉ, hăng hái tăng gia sản xuất để ai ai cũng có cơm ăn, áo mặc, được hưởng một cái Tết đúng nghĩa Và tất cả những điều đó đã làm nên mùa xuân chung, tươi đẹp của quê hương
Kết lại khổ hai là hai câu cuối với nhịp điệu nhanh, vội vã như gợi lên nhịp sống khẩn trương, sôi động
Tất cả như hối hả, Tất cả như xôn xao
Điệp từ “tất cả” kết hợp với các từ láy “Hối hả” , “xôn xao” càng khiến nhịp thơ vang lên một cách khiến nhịp thơ vang lên một cách dồn dập,náo nhiệt hơn, tạo nên một bản hành khúc mạnh mẽ của đất nước bước vào xuân, bước vào thời đại mới Có trải qua cuộc sống, hoàn cảnh vất vả, mới cảm thấy thật hạnh phúc, trân quý biết bao
sự hăng say làm việc của người lao động trong xã hội mới Không những thế, có chăng trong tiết tấu lao động không ngừng nghỉ này, trong lòng tác giả cũng có một sự rạo rực, nhộn nhịp khó tả, muốn được hòa mình trong không khí ấy
Trong khung cảnh mùa xuân với vẻ đẹp của thiên nhiên và con người, nhà thơ bỗng hồi tưởng về quá khứ oanh liệt của đất nước với niềm tự hào khôn tả:
Đất nước bốn nghìn năm Vất vả và gian lao Chỉ với hai từ “vất vả” và “gian lao” tác giả đã đưa người đọc trở về những năm tháng lịch sử đầy khó khăn, thử thách của dân tộc Trải qua chặng đường bốn nghìn năm trên công cuộc dựng nước và giữ nước, dân tộc ta đã nếm trải biết thăng trầm- lúc thịnh lúc suy, đối đầu những kẻ thù hung hãn, tưởng chừng không thể đánh bại
Đã có biết bao mồ hôi, nước mắt cũng như xương máu của bao thế hệ đã rơi xuống nơi đất mẹ thiêng liêng để nảy lên bao mầm sống tương lai cho đất nước- kết thừa và phát huy nền văn hiến tốt đẹp của dân tộc Và sự hi sinh của họ đã được đền đáp Việt Nam với những con người có trái tim kiên cường, gan góc, tinh thần đoàn kết và trên hết là tình yêu nước nồng nàn, dù sau bao nhiêu trận chiến cam go, ta vẫn là một quốc gia có độc lập, chủ quyền, bờ cõi biên cương, không một ai có thể phủ nhận hay xâm phạm Đất nước ta sẽ mãi vươn lên, thịnh vượng, đứng dậy mạnh mẽ từ đống đổ nát của chiến tranh:
Đất nước như vì sao
Cứ đi lên phía trước Với điệp từ “đất nước” và cấu trúc song hành “đất nước bốn nghìn năm- đất nước như vì sao”, nhà thơ như muốn diễn tả sự vận động đi lên của đất nước, vượt qua mọi gian lao, vất vả để trường tồn Câu thơ “Đất nước như vì sao” là một hình ảnh so sánh đẹp, giàu ý nghĩa Đất nước đã bước qua bao thăng trầm lịch sử và hôm nay cũng như mai sau, dân tộc ta đã thoát khỏi mọi xiềng xích, vươn lên, trường tồn, bất diệt như một ngôi sao lấp lánh trên bầu trời tự do Vì sao cũng là hình ảnh tượng trương cho những con người Việt Nam, đang ra sức làm việc, đóng góp công sức nhỏ
bé của mình cho bầu trời chung của dân tộc Tác giả so sánh đất nước với vì sao đã thể hiện tất cả niềm tin yêu, tự hào của mình về một dân tộc Việt Nam anh hùng, bất khuất Hơn thế, trong trái tim Thanh Hải vẫn luôn hướng về một tương lai tươi sáng của dân tộc, nơi đất nước phá tan mọi xiềng xích ràng buộc, không một thế lực nào có thể ngăn cản bước tiến của ta Và 3 tiếng “cứ đi lên” như thể hiện chí khí hào hùng và niềm tin mãnh liệt vào công cuộc xây dựng một đất nước giàu mạnh
Qua khổ thơ này, nhà thơ đã nói lên mùa xuân của đất nước của cách mạng Một mùa xuân ấm áp, đầy sinh lực, mới mẻ, tinh khôi Mùa xuân trên trận địa và mùa xuân trên cánh đồng, mùa xuân được làm nên bởi con người Việt Nam bình dị mà vĩ đại Hối hả và xôn xao, khí thế và quyết tâm, ào ạt và mãnh liệt… Tất cả đã góp phần dệt nên một màu toàn thắng cho mùa xuân lớn của đất nước, của dân tộc
Không có gì cao thượng bằng tình yêu tổ quốc không có lý tưởng nào cao quý hơn lý tưởng sống vì tổ quốc Không tổ quốc, cuộc đời người cũng vô nghĩa Tổ quốc
Trang 3là mẹ vĩ đại, là ngôi nhà chung, là nơi cuối cùng ta trở về nương tựa khi sự sống chấm dứt Nhà thơ Thanh Hải với ngôn ngữ giản dị, trong sáng giàu hình ảnh đã cho ta cảm nhận sâu sắc mùa xuân thêm đẹp đẽ đồng thời giúp ta hiểu quá khứ oanh liệt của dân tộc và trách nhiệm của mỗi cá nhân đối với Tổ quốc Mùa xuân nho nhỏ không chỉ là tâm sự của nhà thơ Thanh Hải mà còn là ý niệm tinh thần muôn đời của dân tộc ta
The end