Kính thưa quí bạn Email hôm nay hơi dài, các bạn đọc lước qua thích cái chi thì đọc cái đ1o 1 Có thể mua hột cây thần kỳ ($1 một hột), mua cây cỏ ngọt cũng có 2 Mẫu đơn và cách nộp đơn xin cell phone[.]
Trang 1Kính thưa quí bạn
Email hôm nay hơi dài, các bạn đọc lước qua thích cái chi thì đọc cái đ1o
1 Có thể mua hột cây thần kỳ ($1 một hột), mua cây cỏ ngọt cũng có
2 Mẫu đơn và cách nộp đơn xin cell phone miễn phí tại California
3 Một câu bình luận tiệm ăn tàu rất hay
4 Lượm được Một bài hay đáng đọc. Câu chuyện của niềm tin
5 Chuyện vui thầy bói gì cũng biết
6 Toa thuốc email: chuối chín & ung thư - nước dừa & bệnh mắt
7 Trả lời câu hỏi computer và linh tinh
HCD (7-Mar-2013)
From: Perry Nguyen [mailto:perry.exotica@gmail.com]
Sent: Thursday, March 7, 2013 6:28 AM
To: HCD
Subject: Cây Thần Kỳ và cây Rau Ngọt
Anh Đẳng thân,
Em có trồng cây Thần Kỳ ở Montreal, CANADA, để khi trời ấm em sẽ gửi anh một cây trồng chơi Tên khoa học là Synsepalum dulcificum Nếu có bà con nào muốn trồng từ hột, em có bán $1 một hột tại web site của em là
www.MiraBerry.ca Hột Thần Kỳ phải tươi mới nẩy mầm, nên đến tháng Tư hái xuống là gửi đi liền Web site này cũng có bán cây Thần Kỳ và viên Thần
Kỳ, gửi đi khắp thế giới.
Trong trái Thần Kỳ có một chất đạm thiên nhiên (natural protein) tên là
Miraculin Khi chất này dính trên lưỡi, thì vị chua lại có cảm giác như vị ngọt
Vì vậy, người bị tiểu đường hay phải ăn cữ có thể dùng trái Miraculin để được
ăn ngọt thả giàn mà không sợ lên đường hay lên cân Vị đắng cũng thay đổi chút ít Vị cay thì không đổi, vì em có gửi vài trái Thần Kỳ cho phóng viên của
tờ Toronto Star thử Bà này tưởng bở ăn trái thần kỳ xong rồi cắn một trái ớt thì
bả la làng la xóm.
Các vị khác cũng có thể thay đổi nên người ta hay tổ chức Taste Party để thử cho vui Mỗi người ăn một trái Thần Kỳ hay ngậm một viên Thần Kỳ, xong rồi thử đủ loại thức ăn để xem cảm giác thay đổi ra sao Tác giả cuốn The Fruit Hunters (sách có bán trên Amazon.com) có kể chuyện một ông Mỹ ở Florida có trồng cây Thần Kỳ sau vườn Một đêm nghe tiếng động sau vườn, ổng cầm súng
ra coi thì thấy ông hàng xóm đang trần truồng núp sau bụi cây Thần Kỳ Hỏi ra thì ông hàng xóm nói : " Bà xả tôi đòi phải có trái này ngay lập tức " Vậy là có nhiều 'thứ' trở thành ngon ngọt hơn, không phải chỉ riêng thức ăn.
Cây Rau Ngọt tên khoa học là Stevia rebaudiana Cây này có bà con với cây Tần Ô Thổ dân ở Trung Mỹ đã dùng Stevia làm một loại trà ngọt từ lâu đời Bên Nhật, họ dùng Stevia thay đường cho Diet Coke Stevia ngọt hơn đường gấp 300 lần, nhưng không có calorie và fructose, nên rất hữu ích người bị tiểu
Trang 2đường hay phải ăn cữ Em có bán cây này tại www.FloraExotica.ca , và bán hột tại www.OneDollarSeedStore.com.
Cây Rau Ngọt trồng như một loại rau mùa Hè : mùa Xuân gieo hột hay trồng cây con xuống Khi nào cần ngọt thì hái lá ăn hay nấu thế đường Cuối Hè hay đầu Thu cây cao lên gần 1 thuớc thì cắt cả cây đem phơi khô dùng từ từ Hoặc dùng máy xay (hay Coffee Grinder) xay thành bột dùng thay đường Bộ Nông Nghiệp CANADA đang nghiên cứu trồng cây này đại quy mô Ở California cũng có vài đồn điền sản xuất Stevia Nghe nói là các hãng bán đường và
đường hóa học 'vận động' nên chính phủ không cho bán Stevia để thay thế đường Muốn ăn phải tự trồng hay mua tại các tiệm bán đồ thiên nhiên, hay mua qua internet.
Nguyen The Phuc
www.FloraExotica.ca
(514) 268-2323
HCD: Cám ơn anh, bạn nào cần thì liên lạc Ở California thì nên cẩn thận kẻo bị phạt California không cho đem hột giống cây cối, đất cát, trái cây thịt mọi loại vào Cá tôm hải sản thì được Trừ vi cá thiệt và giả
Nhớ có cái email mới đây la hoảng gạo giả Trung Quốc bán tại nước Mỹ, theo tôi thì không thể được Người là hoảng gởi email đầu tiên là người Việt Nam Câu hỏi liền của tôi là sao “không kêu lính bắt” chủ tiệm bán gạo giả Sao không chụp hình bao gạo giả, chụp hình hột gạo giả, chụp hình chén cơm nấu gạo nầy coi ra sao, chụp hình tiệm bán nó ra Sao không gởi cho sở vệ sinh để người ta tính Vậy mà bà con phe ta forward rần rần không chút nghi ngờ
=========
From: Van Dao [mailto:thiepvavan@yahoo.com]
Sent: Thursday, March 7, 2013 6:17 AM
To: HCD
Subject: Re: Hai tin can biet, bat vai email pho bien tin tuc dom, chi tiet them ve cay than ky va cay co ngot
Thua anh,
Muon xin free cellphone thi phai lam gi, co phai don tu gi khong, va don tu ay gui cho co quan nao a
Cam on anh.
VanDao
HCD: Wepage của tổ chức bất vụ lợi bên dưới, làm theo hình nầy, trong email không có hình thì đọc attachment
Trang 3From: Mylan [mailto:mylanxyhamngoc@yahoo.com]
Sent: Thursday, March 7, 2013 2:45 AM
To: HCD; Ngoc Phan
Subject: Re:Ve trong cay
Thưa anh Đẳng và (chắc là) chị Phan Kim Ngọc?
Về việc gieo hột ổi anh Đẳng cho, tôi cũng gieo y như a/c Ngọc,để trong
véranda ngày nào cũng ngó nhưng hột vẫn im lìm!
Hay có thể mùa xuân nó mới chịu mọc?
……
Về cây cối nhiều lúc cũng linh tinh lắm! Ví dụ năm kia tôi mang cây bông sứ từ Cali về, người cho bảo là cứ để nó khô khô một chút hãy trồng Rốt cuộc cây chết queo!
Năm vừa rồi, sáng mai lên máy bay, tối hôm trước tôi mới đi lấy về, có khúc dài tôi chặt làm hai để bỏ vô valise Về tới nhà tôi trồng liền thì cây lên ngon lành, khúc bị cắt đôi chả có ngọn mà vẫn sống lại cho 3 cái mầm!
Năm 2010 tôi đi VN, mua mấy trăm ngàn tiền cây, chết hết chỉ còn 2 cây: một cây lan và một cây móng cọp nhưng chưa có hoa gì cả, phải chờ thôi!
Tôi vốn mê cây nên tâm sự với các anh chị về cây cối thì hết ngày chứ không hết chuyện! Mong anh chị đừng phiền.
Thân kính,
Quản Mỹ Lan
HCD: Cám ơn chị Lan
===========
Một câu “phang” tấm bảng trên một tiệm ăm Tàu của một người Úc rất hay
Trang 4From:
Date: 2013/3/6
Subject: Lời bình luận rất hay !
To: Dien huy Nguyen <dien.xyzyen44@yahoo.com>
Lời bình luận rất hay !
Có một anh chàng người Úc , du lịch Trung Quốc Anh ta, sau khi đọc tấm biển
đó, lấy làm thắc mắc Hỏi ra mới biết là vì tình hình này nọ là như thế, nhưng tại sao lại có cả chó trong đó?
Cuối cùng anh ta phát biểu một tràng bằng tiếng Ăng Lê như sau:
"This shop does not receive the Japanese, the Vietnamese, the Philippines and dogs!" Everyone knows that China have disputes with Japan, the Philippines and Vietnam on the islands That is the reason why Chinese hate them but I can not understand what is disputes between Chinese and dogs? I know dogs can eat shit, is this the reason???!!!
Tạm dịch: " Tiệm ăn này không tiếp khách Nhật, Philipine, Việt Nam và chó " !
Ai cũng biết Trung Quốc có tranh chấp đảo với Nhật, Philipines và Việt Nam
Vì thế Trung Quốc ghét họ, nhưng tôi không hiểu được tại sao lại có tranh chấp giữa chó với Trung Quốc? Tôi biết là chó thường ăn cứt, hay là chó tranh giành
ăn cứt với họ, có phải đó là lý do không?
HCD: Đúng là anh chàng người Úc nầy nhạy lắm Nghĩ được liền ra một câu phang ẩn ý để mọi người tự hiểu ra rất là hay
From: vi xuyen [mailto:vixxyzn2002@yahoo.com]
Sent: Wednesday, March 6, 2013 10:36 PM
To: HCD
Subject: Chuyện Lạ hoi Anh HCD
Anh HCD kính ! Em xin cảm ơn nhiều về các bài viết của Anh - Nhân đây xin Anh giải đáp dùm em về hiện tượng lạ này :
Khi em mở 1 file Word ( chỉ riêng loại file này mới bị !) - trong hình là ví dụ chính file của Anh gửi - thì ngay lập tức CPU Usage vọt lên 95-100% !!! Nhưng chỉ cần nhấn nút Mininize cho Hide TaskManage là CPU " hạ nhiệt " ngay lập tức ! Còn các chương trình khác vốn sử dụng nhiều CPU như Corel thì sao lại không hề thấy hiện tượng đó ?
Xin Kính chúc Anh luôn Vui Khỏe !
Đỗ Vinh
HCD: Thưa lâu nay tôi không có để ý chuyện nầy, cũng chưa test thử, nhưng với một số programs thì nó “ăn” CPU mạnh lắm Có lẽ Microsoft Word nầy là một trong số đó Vì vậy cho nên trên hộp software bao giờ cũng ghi đòi hòi máy tới thiểu phải có những gì thì mới chạy được: Như hard disk dư bao nhiêu,
Trang 5memory bao nhiêu, CPU loại gì… Windows XP đòi hỏi ít, sang Windows Vista (tệ nhất) đòi hòi cao hơn, sang Windows 7 thì hay hơn, Windows 8 khá rườm
rà, nhưng phù hợp với hardware ngày nay hơn như màn ảnh monitor lớn… những windows trước xài monitor lớn bất tiện lắm các bạn chưa thử Windows
8 thì có dịp thử một tháng, thấy nó cũng không kém Windows 7 về độ làm việc nhanh Xin trở lại software đòi hòi sức CPU thay đổi, thí dụ mấy software edit video đòi hòi nhiều lắm, software edit hình như Phtoshop đòi hỏi ít hơn… From: Phuoc Pham Khac [mailto:minhduc_pkp@yahoo.com]
Sent: Wednesday, March 6, 2013 9:12 PM
To: HCD
Subject: Đính chánh
Thưa Anh.Tin HOẢ TỐC ,xin Anh đính chánh dùm.Tôi không phải là Dược Sỉ.Cám ơn Anh thật nhiều.pkp
Vô internet hỏi về cây "Thần Kỳ" thì người ta cho biết cách trồng và dược tính đủ thứ,và nói ở Florida có trồng cây nấy (người đia phương chăng?) Ở nhà hàng người ta bán cho khách ăn trái nầy trước ,dể uống rượu không say.Cám
ơn Anh.pkp
HCD: thưa tôi nhớ lầm với vị dược sĩ tên Phước trong mailing list Nhân đây tâm sự cùng chư bằng hữu là nhiều khi đọc email address không biết ai là ai Nhiều bằng hữu gởi thơ qua post office biếu sách vở hay thiệp chúc Tết chẳng hạn mà không ghi email address, chỉ ghi tên không thôi, tôi muốn email cám ơn
mà không có cách chi tiền được email address trong một rừng email
=======
Thưa quí bạn tôi nhận được bài dưới đây qua email, gởi quí bạn đọc chơi
(-trích)
From: studentait [mailto:studentait@yahoo.com]
Sent: Wednesday, March 6, 2013 7:50 PM
To: undisclosed recipients:
Subject: Một bài hay đáng đọc. Câu chuyện của niềm tin
Câu chuyện của niềm tin
Giáp Văn Dương
1 Như bao bạn trẻ khác, tôi rời quê khi học hết phổ thông Rồi cũng như bao người khác, tôi ra nước ngoài học tiếp khi xong đại học.
Gần mười hai năm học tập và làm việc ở nước ngoài, tôi có bạn bè mới, thầy cô mới, đồng nghiệp mới Trong công việc không có định kiến, không có phân biệt.
Trang 6Tất cả diễn ra trong một sự trung thực và cởi mở hồn nhiên Hồn nhiên đến mức ngạc nhiên.
Tôi chìm đắm trong bầu không khí dân chủ, bình đẳng và tinh thần tự do học thuật Tôi thấy mình được tôn trọng, và ý thức được mình có quyền được người khác tôn trọng.
Tôi phải làm đủ thứ giấy tờ nhưng không bao giờ thấy những con dấu đỏ Chỉ cần một chữ ký cá nhân là đủ, một cuộc điện thoại, một lá email là xong Không
ai hạch sách, không ai đòi kiểm tra, không ai đòi công chứng bản gốc.
Tôi lên tàu điện: không có người soát vé Họ tôn trọng chúng tôi, và tin chúng tôi Thỉnh thoảng họ có đi kiểm tra định kỳ thì cũng rất lịch sự, không gây cho mình cảm giác khó chịu.
Tôi ra siêu thị: không ai bắt tôi phải gửi đồ trước khi vào mua hàng Không ai kiểm tra chúng tôi khi ra Họ tôn trọng chúng tôi, và tin chúng tôi.
Tôi và một người bạn đi mua bảo hiểm xe Điều khoản cho biết, nếu mất xe thì
sẽ được đền xe mới Bạn tôi hỏi: nếu chúng tôi bán xe rồi báo mất thì sao? Nhân viên bảo hiểm ngạc nhiên mất một lúc lâu mới nghĩ ra được câu trả lời: tôi tin các anh không làm thế.
Lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự tin tưởng mang tính hệ thống Một sự tin tưởng cá nhân mạnh mẽ lan tỏa trong toàn xã hội Chữ Tín được xác lập mà không cần sự có mặt của các loại công chứng bản gốc, chứng thực, xác nhận
Tôi vỡ ra: À, ra thế Họ giàu mạnh vì họ tin ở con người.
2 Mười hai năm sau tôi trở về Nhiều cái như xưa Nhiều cái hơn xưa Nhưng cũng nhiều cái tệ hơn xưa.
Tôi làm thủ tục nhận đồ mình gửi cho mình Tên tôi đây Địa chỉ tôi đây Hộ chiếu của tôi đây Vậy sao mà rắc rối đến vậy? Sao phải xác nhận? Sao phải chứng minh? Sao phải công chứng bản gốc?
Tôi có làm gì đâu, chỉ là nhận đồ mình gửi cho mình thôi mà sao phức tạp như vậy Lẽ ra tôi chỉ chờ ở nhà, đúng hẹn công ty vận chuyển sẽ mang đồ đến Tôi chỉ cần ký xác nhận là xong.
Tôi được giải thích ở Việt Nam mọi thứ cần phải đúng quy trình chứ không đơn giản như vậy
Tôi ngẫm ra: Càng nhiều dấu đỏ, càng ít niềm tin.
3 Tôi đưa gia đình đi siêu thị Big C Long Biên Niềm vui khi thấy một siêu thị
bề thế, nhộn nhịp vừa mới nhen lên thì gặp ngay một chuyện ngỡ ngàng: Tất cả những ai muốn vào siêu thị đều phải gửi đồ bên ngoài Con gái tôi có một túi khoác nhỏ để đựng mấy thứ lặt vặt cũng phải niêm phong rồi mới được mang theo.
Vì sao vậy? Chúng tôi hỏi thì chỉ nhận được câu trả lời: Đây là quy định!
Quy định gì? Quy định không được tin nhau.
Trang 7Câu chuyện có lẽ sẽ chỉ là một phiền toái buồn, nếu không có chuyện sau khi thanh toán, tất cả khách hàng lại bị kiểm tra một lần nữa, và hóa đơn phải được đóng dấu đỏ “đã thanh toán” thì mới được nhân viên an ninh cho ra ngoài Chúng tôi tự hỏi: chuyện quái quỉ gì đang xảy ra vậy? Quầy thanh toán có hai nhân viên kiểm tra và tính tiền Từ quầy thanh toán ra đến cửa ra này chỉ chừng
2 mét, lại không có hàng hóa gì bày bán trên đoạn đường 2 mét đó Vậy cớ sao phải kiểm tra lại? Cớ sao phải đóng dấu vào hóa đơn thì mới được ra?
Vợ tôi phản ứng dữ dội: Nếu kiểm tra mà không tìm thấy sai sót nào thì các anh
có xin lỗi chúng tôi không? Nhưng chúng tôi chỉ nhận được một câu trả lời lạnh lùng: Đây là quy định.
Tôi nhìn những người xếp hàng chờ kiểm tra và đóng dấu hóa đơn Tất cả đều kiên nhẫn và ngoan ngoãn Họ có thể làm gì trên đoạn đường dài 2 mét đó để phải chịu cảnh khám xét?
Tôi lặng lẽ quan sát Rất nhiều người lớn tuổi Lịch sử như phảng phất qua bộ quân phục cũ Một vài nụ cười cầu hòa dù chủ nhân không làm gì sai Một vài ánh mắt lấm lét không có lý do Nhiều gương mặt cam chịu và chờ đợi cảnh được khám xét.
Tôi cố gắng tìm lý do để biện minh cho việc làm kỳ quái đó, nhưng không thể.
Tôi rút ra kết luận: Nhiều người Việt không tin người Việt Nhiều người Việt không hiểu rằng mình có quyền phải được người khác tôn trọng.
4 Chúng tôi ra về, nhưng vẫn ám ảnh câu hỏi: Vì sao người Việt không tin nhau? Phải chăng chúng ta đã quen sống trong một sự cảnh giác thường trực đến độ thành phản xạ có điều kiện?
Tôi bất giác nhớ đến mớ giấy tờ đỏ choét những con dấu công chứng sao y bản gốc Tôi tự hỏi: Tôi và triệu người quanh tôi đã mất bao nhiêu thời gian cho những thứ này?
Tôi thở dài: càng nhiều dấu đỏ, càng ít niềm tin.
Tôi tự hỏi: Phải chăng đang có một cuộc “khủng hoảng niềm tin”?
Và khi nào thì người ta không tin nhau?
Rõ ràng là khi có sự dối trá Người ta không tin nhau khi cần phòng tránh sự dối trá.
Vậy là đang có một sự dối trá phổ biến, đến mức một đoạn đường 2 mét và được kiểm soát chặt chẽ cũng trở nên đáng ngờ.
Và chúng ta đã mất biết bao nhiêu thời gian và nguồn lực để cảnh giác, phòng tránh, đương đầu với sự dối trá này?
Không ai thống kê định lượng, nhưng chắc hẳn là rất nhiều Nhiều đến mức có thể làm cho đất nước ta kiệt quệ Kiệt quệ vì luôn phải cảnh giác, đề phòng.
5 Việt Nam đang rất cần một sự quy tụ nguồn lực để phát triển Nhưng quy tụ làm sao khi cả xã hội sống trong tâm trạng cảnh giác thường trực, lúc nào cũng nơm nớp đề phòng? Quy tụ làm sao khi sự giả dối đã trở thành một lối sống của
xã hội? Quy tụ làm sao khi niềm tin giữa người với người đã trở nên cạn kiệt?
Trang 8Việt Nam đang rất cần hội nhập, rất cần làm bạn với thế giới bên ngoài Nhưng hội nhập làm sao khi luôn nhìn thế giới bên ngoài với con mắt thù địch nghi ngờ? Làm bạn làm sao khi không có lòng tin vào đối tác của mình?
Đất nước đã thống nhất nhưng lòng người chưa thống nhất Di sản của mấy mươi năm chiến tranh quá đỗi nặng nề Trong này kinh tế khó khăn Ngoài kia Biển Đông nổi sóng Một cuộc hòa giải, để sau đó thực sự có một sự hòa hợp Nam Bắc, trong ngoài là cần thiết hơn bao giờ hết Muốn vậy cần xóa bỏ mọi nghi kỵ lẫn nhau giữa mọi tầng lớp xã hội.
***
Nhiều học giả đã gọi niềm tin là một thành phần quan trọng của vốn xã hội Khi niềm tin cạn thì vốn xã hội cũng cạn theo Mà cạn vốn thì làm sao phát triển? G.V.D
(-hết trích)
Chuyện vui -Bói quẻ đầu xuân
Cúi đầu xuống nhìn vào tờ giấy có ghi năm sanh, tháng đẻ của cô gái, vị thầy bói lừng danh cả nước nghiêm trang bấm đốt ngón tay, lẩm bẩm:
- Vậy là Bính Tý, mạng thủy, Giang hà Thủy, nước trên sông Năm nay là Qúy
Tỵ thì Tiểu mộc đóng tại cung Cấn Tuổi chuột mà gặp năm con rắn, ái chà chà, phiền đấy
Rồi bất chợt, thầy ngẩng đầu lên Qua lớp kính mát đen ngòm, thầy nhìn thẳng vào mặt cô gái, hỏi giật:
- Cô có 3 nốt ruồi đen ở đùi bên trái, đúng không?
Cô gái giật mình cái thót, thảng thốt:
- Thưa, đúng vậy! Thầy nói như thần
Rồi cô hỏi, giọng âu lo:
- Thưa 3 nốt ruồi đó tốt hay xấu ạ?
Thầy bói:
- Không tốt lắm nhưng cũng không hại chi Đó chỉ là dấu hiệu cho biết cô sẽ có
ba người tình
Đào hoa chiếu mạng mà! Hồng nhan đa truân mà !
Cô gáì trẻ ngượng ngùng cúi đầu
Thầy hỏi tiếp:
- Trên đùi cô có xâm một chữ K, có phải vậy không?
Cô gái lại giật mình, cúi đầu e thẹn:
- Thưa vâng, ở đùi bên phải ạ Anh ấy tên Khang, nhưng tụi con chia tay rồi
- Thì tôi đã phán mà : hồng nhan đa truân
Trang 9Thầy lại lên tiếng, giọng chắc như dao phay chém thớt gỗ mít:
- Bụng cô có một vết sẹo Nhỏ thôi, dài khoảng 1 phân, đúng không?
Cô gái:
- Vâng, hai năm trước, con phải mổ ruột thừa !
Rồi cô cầt tiếng hỏi thầy, giọng thán phục:
- Thầy quả là bậc Thánh Thưa thầy, con xin hỏi trong mấy khoa Tử vi, Tử bình, Chiêm Tinh, Hà Lạc , vậy chớ thầy áp dụng môn nào mà lại nhìn được mọi sự
rõ ràng như vậy?
Nhìn thẳng vào cô gái, thầy cười khằng khặc, thú nhận:
- Đã áp dụng môn nào đâu! Mới chỉ liếc sơ qua là biết liền
Rồi chỉ tay vào y phục cô gái, thầy tiếp:
- Áo hở rốn, váy hở đùi, cũn cỡn như vậy thì cả đến cái gì gì cũng còn thấy đuợc nữa chứ lị !
Cần chi phải tử vi với lại tử bình"
==============
From: dvphuoc [mailto:dvphuoc@free.fr]
Sent: Thursday, March 7, 2013 1:30 AM
To: HuynhChieuDang
Cc: DangNgocNu; NguyenVanHuong
Subject: Fwd: Fw: CHUỐI CHÍN & UNG THƯ - NƯỚC DỪA & BỆNH MẮT Importance: High
Thưa anh Đẳng,
Hôm nay, thêm lần nữa, tôi lại chuyển tới anh bài nầy để nhờ anh xem lại coi chuyện nầy đúng hay sai.
Chuối thì tôi ăn mỗi ngày hai, ba, bốn trái mà vẫn phải đi bác sĩ đều đều (vì bị trầm cảm, cao huyết áp,căng thẳng tâm thần )
Nhỏ mắt bằng nước dừa thì tôi không bao giờ dám thử làm Tôi (đang nhỏ Refresh mỗi ngày vì bị khô mắt) sợ nghe lời xúi "chơi dại" rủi bị đui luôn thì coi như "đời tàn trong ngõ hẹp", vợ con không có ai rảnh để ngày ngày dắt tôi đi xuống hầm métro xin tiền.
Xin cám ơn anh nhiều.
Đào Văn Phước.
HCD: Thưa quí bạn vì tánh tôi hay bàn chuyện trên trời dưới đất nên bằng hữu khắp nơi hay hỏi những câu khó nói sao cho vừa ý hết mọi người, mỗi người một bụng các bạn coi email nầy như là ngồi trong quán cà phê nói đủ thứ
chuyện trên đời, gặp nhau được là vui rồi phải không
Thưa ăn chuối thì tốt, nhưng theo tôi biết ngừa ung thư thì không Ăn mỗi ngày
ba bốn trái chuối thì cũng không sao với người trẻ khỏe mạnh Chỉ có sao với người có tuổi gần bị tiểu đường loại hai, hay là người đang bịnh tiều đường Tại sao? Vậy mà còn hỏi Ngoài ra ăn chuối nhiều chừng đó thì ăn cơm ít lại một
Trang 10chén nghe.
Chuyện dùng nước dừa nhỏ mắt thì chắc chẳng cần bàn, người nào nghe toa thuốc email cứ làm cho “sáng mắt ra” để làm gương cho những người mon men tin bậy Ngay như những thứ thuốc người ta thử cả chục năm, sau đó được FDA
Mỹ cho phép sản xuất, sau khi bịnh nhân dùng vài chục năm nay, bây giờ mới biết nó đem cái hại nhiều hơn lợi (thí dụ thuốc rổng xương ở email hôm qua) Còn nước dừa là món mới được phe ta “phát minh” (sáng chế hay tối chế đây) thì có ai dám bảo là nên thuốc hay có hại Bạn nào thích làm con thò thử thuốc thì nhào vô rồi cho bà con biết kết quả