GIỮA TIẾNG VỌNG THỜI GIAN EM NGHE LỜI THẦY GIẢNG Hôm nay, một ngày thu đầy nắng, sáng mát trong như sáng năm xưa, gió thổi gọi nắng vàng tẩm ướp thời gian Tôi đi giữa những tà áo trắng, tinh khôi và h[.]
Trang 1GIỮA TIẾNG VỌNG THỜI GIAN - EM NGHE LỜI THẦY GIẢNG
Hôm nay, một ngày thu đầy nắng, sáng mát trong như sáng năm xưa, gió thổi gọi nắng vàng tẩm ướp thời gian Tôi đi giữa những tà áo trắng, tinh khôi và hồn hậu, gợi nhớ về một giấc mơ xưa
Ba mươi năm có lẻ, một nửa đời người trải dọc những đổi thay, tôi và tâm hồn luôn vang vọng lời người thầy vĩ ngạn Thầy tôi, Nguyễn Hoàng Long, chủ nhiệm lớp tôi trọn vẹn những ngày đầu cấp đến ngày chúng tôi chính thức trưởng thành dưới mái nhà lớp 12K1 (Niên khóa 1985-1988 ) trường THPT Nguyễn Chí Thanh, Tây Ninh ,chính thầy tôi một trong những nhà mô phạm đã dấy lên giấc mơ trong tôi một niềm đam mê mãnh liệt với nghề giáo
Thầy tôi, người giáo viên mực thước, vóc dáng đậm người, chất phát và hồn hậu Trong những giờ lên lớp, thầy tôi phụ trách bộ môn Vật Lý ,nhưng thầy có thể dạy Toán
và đặc biệt là môn Hóa thầy luôn tranh thủ bổ trợ kiến thức môn Hóa cho lớp chúng tôi Những tiết học của các môn khối tự nhiên tưởng chừng khô khan cứng nhắc, mà ở đó, nét mặt căng cứng của chúng trò hẳn cũng lan đến tâm thầy, thế là nụ cười hiền hoà trên gương mặt phúc hậu ấy, chuyển đổi những công thức dài ngoằng thành những câu chuyện dân gian, lối văn hóm hỉnh và khoan thai trải nhịp, giọng cười hiền hoà kịp thanh tẩy những khô khan, tưới tắm cho những tâm hồn thanh xuân phơi phới, và cứ thế, những câu chữ và công thức tự nhiên lan vào những cái đầu hưng trí ấy một cách hài hoà và êm dịu
Lớp 12K1 chúng tôi luôn dẫn đầu về thành tích học tập, cũng viết lên cho thầy một sự tự hào thầm lặng, cũng vẽ cho thầy một đoạn nhân duyên thầy trò sâu đậm Để rồi những tháng ngày thanh thuần xanh trong ấy, góp trong tiếng chuyện trò trầm ấm của thầy đưa chúng tôi vươn cánh bay vào những nẻo đường rộng mở Cánh cửa đại học tưởng khắc nghiệt ấy đã kịp ghi danh chúng tôi vào niên sử, để rồi chặng đường phấn đấu kịp vinh danh mình vào tương lai Tôi kịp chọn cho mình nghề giáo như ước mơ, vẽ
Trang 2tiếp niềm vui cho mẹ, hát kịp khúc hoan hỉ cùng thầy và đàn kịp khúc tự hào với chính tôi Rồi tôi vào đại học
Đại học sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh mở rộng cánh cửa đón bước chân tôi cũng vào một mùa thu se lạnh, cái dễ chịu của đất trời như hoà cùng niềm vui trong tôi, như gióng lên tiếng chuông lòng mạnh mẽ, chúc tôi sớm trở thành một nhà giáo vẻ vang Tôi vẫn luôn về thăm thầy, thăm trường lớp và bè bạn, tôi vẫn là đứa con ưu tú được thầy vỗ đầu dạy những thước đo, để cuộc đời được vuông tròn như nguyện Thầy, là cha,
là mẹ, là một thần tượng trong tôi với tất cả sự kính trọng và thương yêu
Những tháng năm thoi đưa như nước qua cầu, chảy một dòng thời gian không bao giờ lỗi nhịp, để lại những dấu chân chim in hằn nơi khoé mắt thầy tôi, cũng như đón tôi
về trong vai trò đồng nghiệp; Tôi vẫn là con, là trò của thầy, chỉ là kiêm thêm chức đồng nghiệp với thầy mà thôi
Thu đến, thu đi, thu trở mình theo gió heo may bao mùa, rồi cũng đến ngày lá rụng
về cội, con người cũng về nguồn Hôm đó, một chiều cuối hạ đầu thu, thầy vĩnh viễn khép đôi mắt hiền, trả lại cuộc đời những giấc chiêm bao, để lại cõi trần đàn con thơ luôn nhớ thương thầy như một ngọn núi cao vĩ ngạn
Một học trò ,một người con và cũng là một đồng nghiệp nhỏ bé luôn ngóng trông thầy vào mỗi sáng của Ngày hiến chương Nhà giáo hàng năm khi thầy về thăm trường
cũ nay mất bóng thầy tôi Ở một góc trường nơi ấy,một ngõ nhỏ trong tim mắt con nhòe
đi khi trò nhỏ cất giọng hát bài “Người thầy”
Nơi gió mát mây ngàn, con nguyện thầy yên giấc thân thương
Hồi ức ngày ấy và bây giờ, Hòa Thành ngày 20/10/2021
Võ Thị Thu Thủy THPT Nguyễn Chí Thanh – Hòa Thành – Tây Ninh