Là cuộc họp chính thức của các Bên UNFCCC Hội nghị cácBên, COP để đánh giá tiến bộ trong việc đối phó với biến đổi khí hậu, và bắtđầu từ giữa những năm 1990, để đàm phán Nghị định thư Ky
Trang 1TIỂU LUẬN XÃ HỘI HỌC CÁC VẤN ĐỀ ĐƯƠNG ĐẠI Chuyên đề: Biến đổi khí hậu
Trang 2Các từ viết tắt
Các hội nghị Liên hiệp quốc về biến đổi khí hậu COPBiến đổi khí hậu BĐKHCông ước khung của Liên hợp quốc về biến đổi khí hậu UNFCCCHội nghị các bên CMP
Trang 3MỤC LỤC
1 Bối cảnh /Đặt vấn đề……… 3
2 Tổng quan 26 COP ………4
3 Những kết quả đã đạt được……….23
4 Những kết quả chưa đạt được………23
5 Kết luận……… 24
6 Tài liệu tham khảo……… 25
Trang 41 Bối cảnh/Đặt vấn đề
Biến đổi khí hậu đang từng ngày làm thay đổi thế giới của chúng ta rấtnhanh theo chiều hưởng xấu đi, và là một trong những thách thức lớn nhất đốivới nhân loại trong thế kỷ 21 Biểu hiện dễ thấy nhất của BĐKH là nhiệt độtrung bình ở nhiều nơi trên thế giới có chiều hướng gia tăng, lượng mưa thayđổi bất thường, các loại hình thiên tai và hiện tượng thời tiết cực đoan ngàycàng gia tăng cường độ và vị trí, tác động tiêu cực đến nhiều khía cạnh củađời sống xã hội
Ở Việt Nam, trong những năm gần đây, nhiều diễn biến khí hậu bấtthường đã xuất hiện thường xuyên hơn khiến mọi người bắt đầu chú ý và đã
có những hoạt động nhằm đối phó và thích ứng với hoàn cảnh mới như đầu
tư vào nhiều lĩnh vực để làm cho cả xã hội, đặc biệt là những người nghèokhó và dễ bị ảnh hưởng bởi khi hậu nhất, có khả năng chống chịu cao hơntrước những tác động của BĐKH
Ở các nước phát triển vấn đề về BĐKH diễn ra rõ rệt hơn, và luôn làmcho thế giới phải quan tâm Nó có các biểu hiện rõ ràng với các quốc giathuộc nền công nghệ cao, sử dụng nhiều nhiên liệu hóa thạch… Và nó gâyhậu quả vô cùng nguy hiểm cho toàn bộ quốc gia đó, và xã hội loài người
Xuất phát từ những lý do trên, vậy nên đến năm 1995 thì Hội nghị vềbiến đổi khí hậu của Liên hợp quốc lần đầu tiên được tổ chức tại Berlin Hộinghị về Biến đổi khí hậu của Liên hợp quốc là hội nghị được tổ chức hàngnăm trong khuôn khổ Công ước khung của Liên hợp quốc về biến đổi khí hậu(UNFCCC) Là cuộc họp chính thức của các Bên UNFCCC (Hội nghị cácBên, COP) để đánh giá tiến bộ trong việc đối phó với biến đổi khí hậu, và bắtđầu từ giữa những năm 1990, để đàm phán Nghị định thư Kyoto thiết lập cácnghĩa vụ ràng buộc về mặt pháp lý đối với các nước phát triển để giảm phátthải khí nhà kính của họ Từ năm 2005, các Hội nghị cũng được coi là "Hộinghị của các Bên phục vụ như là Cuộc họp của các Bên tham gia Nghị định
Trang 5thư Kyoto" (CMP); các bên tham gia Công ước không phải là thành viên củaNghị định thư cũng có thể tham gia các cuộc họp liên quan đến Nghị địnhthư với tư cách quan sát viên Từ năm 2011, các cuộc họp cũng đã được sửdụng để đàm phán Thỏa thuận Paris như một phần của các hoạt động của nềntảng Durban cho đến khi kết thúc vào năm 2015, tạo ra một lộ trình chunghướng tới hành động vì khí hậu.
2 Giới thiệu tóm tắt về các hội nghị thượng đỉnh về biến đổi khí hậu
COP 1 diễn ra từ ngày 28/3 đến 7/4/1995, tại Berlin, Đức với 117 quốc gia, 1000 đại biểu COP 1 đã thảo luận những mối lo ngại về sự tương
xứng trong khả năng đạt được các cam kết, và đồng thuận về "Các hành độngđược thực thi cùng nhau", những biện pháp chung tay đầu tiên trong hànhđộng chống lại biến đổi khí hậu quốc tế Kết quả đạt được trong COP rất đáng
tự hào với 117 bên ký kết UNFCCC và 53 nước quan sát viên Nhưng đồngthời kết thúc của cuộc họp cũng chưa được viên mãn cho lắm khi các quốcgia đang phát triển phản đối cơ chế cùng "nhau thực hiện" và coi đó là sự chối
bỏ trách nhiệm của cá quốc gia phát triển (Theo đó cơ chế "cùng nhau thựchiện" là các quốc gia phát triển hỗ trợ các quốc gia đang phát triển trongnhững hoạt động giảm phát thải khí nhà kính thông qua các dự án đầu tư
"sạch" hoặc chia sẻ các công nghệ sản xuất tiên tiến thân thiện với môitrường)
COP 2 diễn ra từ 1/7/1996, tại Genena, Thụy Sỹ, với 1500 đại biểu.
Nội dung chính của COP 2 đó chính là chấp nhận những phát hiện khoa học
về biến đổi khí hậu được đưa ra bởi Ủy ban Liên chính phủ về Biến đổi khíhậu (IPCC);Kêu gọi "các mục tiêu trung hạn ràng buộc về mặt pháp lý";Đàm phán những vấn đề chi tiết về cắt giảm khí nhà kính, lộ trình cắt giảm vàxác định trách nhiệm của mỗi nhóm nước Kết quả bất ngờ đó là Hoa Kỳ lần
Trang 6đầu tiên đồng ý tham gia một thỏa ước có tính ràng buộc pháp lý Hội nghịdiễn ra khá suôn sẻ, đây chính là bước đêm cho COP 3.
Trang 7COP 3 diễn ra tháng 12 năm 1997 tại Kyoto, Nhật Bản, với 10000 đại biểu Nội dung của COP 3 đưa ra các mục tiêu mang tính bắt buộc đối
các nước tham gia về việc giảm lượng khí thải nhà kính hoặc có thể tiến hànhbiện pháp thay thế như mua bán phát thải nếu không muốn đáp ứng yêu cầuđó; Các nước tham gia kí kết phải cắt giảm lượng khí thải CO2 và các khínhà kính (CH4, CFC, ) đến năm 2012 ít nhất 5% so với mức phát thải năm1990; Nghị định yêu cầu các quốc gia tham gia cam kết thực hiện các mụctiêu nêu trên thông qua 3 cơ chế chính: cơ chế thị trường khí thải, cơ chế pháttriển sạch và cơ chế đồng thực hiện Cuộc họp có kết quả khá suôn sẻ, tínhđến ngày 13 tháng 11 năm 1998, 60 quốc gia đã ký Nghị định thư Kyoto;Theo Chương trình khung LHQ về biến đổi khí hậu (UNFCCC) thì có 192bên tham gia Nghị định thư Kyoto; và 36 quốc gia đã đăng ký giảm phát thảikhí nhà kính trung bình hằng năm trong giai đoạn 2008 - 2012 xuống trungbình 5% so mức ghi nhận vào năm 1990
Nhưng hội nghị vẫn còn một số những tồn tại chưa tháo gỡ được
Mỹ không chấp nhận thỏa thuận và ký kết hiệp định; Trung Quốc (khi đó làcác quốc gia mới nổi) có lượng phát thải khí nhà kính tăng trong khi mục tiêucủa các nước là giảm lượng khí phát thải; Các nước đang phát triển khôngphải chịu bất cứ ràng buộc nào về mặt pháp luật quốc tế để cắt giảm hoặckiểm soát lượng phát thải của mình Điều này làm suy giảm động lực thúcđẩy các quốc gia đang phát triển tham gia vào các mục tiêu cam kết trongnghị định; Nghị định thư đã không xác định một hệ thống số liệu thích hợp
để đo lường hiệu quả từng loại khí nhà kính hoặc tương đương với mức giảm5%, do vậy không có một khung đánh giá chung, nhất quán giữa các quốcgia Ngoài ra, hạn chế của UNFCC cùng với Phụ ước Kyoto đó là : Mặc dùcác quốc gia thành viên UNFCCC vẫn hội họp hàng năm, mặc dù ngân sáchcủa Văn phòng UNFCCC dành cho việc thi hành UNFCCC và Phụ ướcKyoto càng ngày càng tăng, và mặc dù những tổ chức và nhân vật tranh đấu
Trang 8cho môi trường vẫn hô hào phải hành động” để “cứu nguy trái đất,” nhữngcam kết của UNFCCC, đặc biệt là mục tiêu cắt giảm lượng CO2 được camkết trong Phụ ước Kyoto, đã không được thực hiện: Lượng khí CO2 phóngthích vào khí quyển đã tăng từ 23,25 tỉ tấn trong năm 1997 (khi Phụ ướcKyoto được ký kết) lên đến 29,20 tỉ tấn trong năm 2006, tức 26% Nếu sovới 21,68 tỉ tấn trong năm 1990 (mốc chỉ tiêu của Phụ ước Kyoto) lượng khíCO2 phóng thích năm 2006 đã tăng gần 35% Tất cả các quốc gia, kể cả Hoa
Kỳ, thi hành triệt để lời cam kết >< lượng khí CO2 phóng thích vào khíquyển toàn cầu trong năm 2006 chẳng những không thấp hơn 5,2% mà còntăng 22,8% so với năm 1990
COP 4 diễn ra vào tháng 11 năm 1998 tại Buenos Aires, với 5000 đại biểu tham gia Những vẫn đề còn tồn động chưa giải quyết được trong Nghị
định thư được kì vọng sẽ được hoàn tất tại cuộc họp này Tuy nhiên, sự phứctạp và khó khăn của việc đạt được thỏa thuận về những vấn đề này đã chothấy không thể thực hiện được, và thay vào đó các bên thông qua một "Kếhoạch Hành động" kéo dài 2 năm nhằm gia tăng các nỗ lực và vạch ra các cơchế để thi hành Nghị định thư Kyoto, sẽ được hoàn thiện vào năm 2000
Kết quả hội nghị, có các kết quả đạt được sau: Về việc tuân thủ Các
bên đã đạt được sự hiểu biết chung rằng cần có một cơ chế mạnh và toàn diện
để đảm bảo việc thực thi Nghị định thư Kyoto một cách hiệu quả; Các quốcgia dễ bị tổn thương bởi tác động của biến đổi khí hậu sẽ nhận được sự hỗ trợthêm từ Quỹ Môi trường Toàn cầu để hoạch định các biện pháp cụ thể đểthích ứng; Argentina và Kazakhstan bày tỏ sự cam kết của mình trong việcthực hiện nghĩa vụ giảm phát thải khí nhà kính, là hai quốc gia không thuộcPhụ lục đầu tiên làm việc đó Mặc dù như vậy nhưng kết thúc hội nghị vẫncòn vướng mắc như sau: Các vấn đề chính đưa ra bàn luận nhận về những ýkiến trái chiều và không đưa ra những hướng dẫn rõ ràng phải đạt được
Trang 9COP 5 diễn ra từ 25 tháng 10 đến 5 tháng 11 năm 1999, tại Bonn, Đức, với hơn 3000 người tham dự và 165 bên đại diện tham gia Nội dung
của cuộc hội nghị bao gồm Các đại biểu tiếp tục công việc hướng tới việchoàn thành "Kế hoạch Hành động Buenos Aires” được thông qua tại Hội nghịlần thứ tư của các Bên (COP 4) vào tháng 11 năm 1998 Và theo “Kếhoạch Hành động Buenos Aires”, các Bên đặt ra thời hạn hai năm để tăngcường thực hiện và chuẩn bị FCCC để Nghị định thư Kyoto có hiệu lựctrong tương lai
Hội nghị kết thúc và có được kết quả rất tuyệt vời: Các bên tham gia
Công ước khung của Liên hợp quốc về Biến đổi khí hậu đã nhất trí đẩy nhanhcác nỗ lực nhằm biến các khái niệm rộng rãi của Nghị định thư Kyoto thànhhiện thực Cụ thể, các Bên đã đồng ý tăng hơn gấp đôi thời gian dành cho cáccuộc đàm phán trong năm tới Điều này làm tăng đáng kể triển vọng rằng cácBên sẽ hoàn thành thời hạn hoàn thành công việc về các khía cạnh chínhtrong khuôn khổ hoạt động của Nghị định thư tại hội nghị năm tới tại TheHague, Hà Lan Nghị định thư cam kết các nước phát triển giảm phát thải cáckhí nhà kính mà hầu hết các nhà khoa học tin rằng đang gây ra hiện tượngnóng lên toàn cầu, đồng thời cung cấp các công cụ sáng tạo dựa trên thịtrường để đạt được các mức giảm đó
COP 6 diễn ra từ 13–25 tháng 11 năm 2000, tại The Hague, Hà Lan.
Nội dung chính của cuộc họp Hội nghị lần thứ sáu các bên tham gia Côngước khung của Liên hợp quốc về biến đổi khí hậu là một hội nghị quốc tế lớn
về hiện tượng nóng lên toàn cầu.Các nội dung chính trong chương trình nghị
sự là 1 cơ chế của Kyoto, 2 hệ thống tuân thủ, 3 vấn đề chìm và 4 vấn đề củacác nước đang phát triển: (1) sự tham gia của các nước đang phát triển, (2)chuyển giao công nghệ, (3) khắc phục các tác động tiêu cực của biến đổi khíhậu và những tác động bất lợi của các biện pháp đối phó Các nỗ lực đã đượcthực hiện để tạo sự đồng thuận về những vấn đề này Kết quả là cuộc họp
Trang 10COP6 đã bị "tạm dừng" sau khi các đại biểu không thể thống nhất về các vấn
đề được thảo luận COP 6 Phần II dự kiến sẽ được triệu tập vào khoảng tháng
7 năm 2001 Đây là cuộc họp tranh cãi nẩy nửa nhất từ trước tới giờ, là mộtcuộc thảo luận tiến triển nhanh chóng nhất thành một cuộc đàm phán cấp độcao về những vấn đề chính trị quan trọng, bao gồm cuộc tranh cãi quan trọng
về lời đề nghị của Mỹ cho phép tín dụng carbon 'chìm' trong các khu rừng
và đất nông nghiệp sẽ đáp ứng một phần quan trọng của việc giảm lượngkhí thải của Hoa Kỳ theo cách này; bất đồng về hậu quả của việc không tuânthủ của các nước không đạt mục tiêu giảm phát thải của họ; và những khókhăn trong việc giải quyết các nước đang phát triển có thể có được sự hỗ trợtài chính để đối phó với tác động tiêu cực của biến đổi khí hậu và đáp ứngnghĩa vụ của mình với kế hoạch dùng để đo và có thể giảm phát thải khí nhàkính
COP 6 lần II, diễn ra từ 16 đến 27 tháng 7 năm 2001 tại Bonn, Đức, với hơn 4.600 đại biểu đến từ 181 các chính phủ, 254 tổ chức quan sát liên chính phủ, phi chính phủ và khác, và 332 cơ quan truyền thông đã tham
dự COP 6 lần II đã được nối lại và một thỏa thuận chính trị đạt được về các
khía cạnh quan trọng của các cuộc đàm phán quốc tế: các nước đang pháttriển và khía cạnh tài chính, cơ chế, chìm carbon và tuân thủ Các yếu tốchính của kế hoạch hành động của Buenos Aires được thỏa thuận và ghi lạitrong Quyết định 5 / CP.6 Cả hai kịch bản lạc quan và bi quan cho kết quảcủa COP6 II Theo kịch bản lạc quan, giao thức Kyoto sẽ có hiệu lực vàonăm 2005, cung cấp một cơ sở để thực hiện ổn định các biện pháp đối phónóng toàn cầu thông qua hợp tác quốc tế Theo kịch bản bi quan, có thể các
dự án dựa trên sự hợp tác quốc tế sẽ không được chấp thuận và cần phải pháttriển một hệ thống khác thay cho giao thức Kyoto Những bất đồng rõ rệt nhấttrong số các quốc gia tham gia liên quan đến xung đột lợi ích giữa các nướcđang phát triển và phát triển so với việc thành lập một quỹ đối phó với sựnóng lên toàn cầu đây chính là vướng mắc của cuộc hội nghị lần này
Trang 11COP 7 diễn ra từ ngày 29/10/2001 đến 10/11/2001 tại Marrakech, Morocco Các quyết định chính tại COP 7 bao gồm: Các quy tắc
hoạt động về mua bán khí thải quốc tế giữa các bên tham gia Nghị định thư
và CDM và việc thực hiện chung Một chế độ tuân thủ nêu rõ hậu quả củaviệc không đạt được các mục tiêu phát thải nhưng được các bên tham giaNghị định thư trì hoãn, khi nó có hiệu lực, quyết định về việc liệu những hậuquả đó có ràng buộc về mặt pháp lý hay không Các thủ tục kế toán cho các
cơ chế linh hoạt
Kết quả thu dược từ COP 7 mang lại cơ hội để đạt được tiến bộ đáng
kể trong việc tạo điều kiện cho các hành động hiệu quả trong chống biến đổikhí hậu, vạch ra những nỗ lực để bảo tồn và bảo vệ di sản xanh, cũng như các
dự án giảm phát thải khí nhà kính trong lĩnh vực xử lý chất thải và giaothông Các nhà đàm phán đã hoàn thành công việc trong Kế hoạch hành độngBuenos Aires, hoàn thiện hầu hết các chi tiết hoạt động và tạo tiền đề cho cácquốc gia phê chuẩn Nghị định thư Kyoto Dù vậy vẫn còn một số cản trở:Phái đoàn Hoa Kỳ vẫn duy trì vai trò quan sát viên, từ chối tham gia tích cựcvào các cuộc đàm phán Các bên khác tiếp tục bày tỏ hy vọng rằng Hoa Kỳ sẽtham gia lại vào quá trình này vào một thời điểm nào đó và làm việc để đạtđược sự phê chuẩn của Nghị định thư Kyoto với số lượng quốc gia cần thiết
để Nghị định thư này có hiệu lực (cần có 55 quốc gia phê chuẩn, bao gồm cảnhững quốc gia chiếm 55% lượng khí thải carbon dioxide của các nước pháttriển vào năm 1990)
COP 8 diễn ra từ ngày 23/10/2002 đến 1/11/2002 tại New Delhi, Ấn
Độ COP 8 đã kêu gọi nỗ lực của các nước đã phát triển hãy chuyển giao
công nghệ và giảm thiểu tác động của biến đổi khí hậu lên các nước đangphát triển Nó cũng đồng thời chấp thuận chương trình làm việc New Delhitại Điều 6 của Công ước khung Kết quả có đươc sau hội nghị: Nghị định thưKyoto có thể có hiệu lực ngay khi nó được thông qua bởi 55 quốc gia, bao
Trang 12gồm các quốc gia chịu trách nhiệm 55% lượng phát thải khí nhà kính năm
1990 của các nước đã phát triển Với việc Mỹ (36.1% lượng cacbon dioxidecủa các nước đã phát triển) và Úc từ chối thông qua, sự chấp thuận của Nga(17% tổng phát thải toàn cầu năm 1990) là cần thiết để có thể đạt được tiêuchí thông qua và vì thế Nga có thể làm trì hoãn cả quá trình Tuy nhiên cuộchọp có chút vướng mắc nhỏ khi được đánh dấu bởi sự lưỡng lự của Nga,tuyên bố rằng quốc gia này cần thêm thời gian để suy nghĩ
COP 9 được diễn ra từ 1/12/2003 - 12/12/2003 tại Milan, Ý, với hơn
5000 đại biểu từ 166 chính phủ, 4 quốc gia quan sát viên, 312 tổ chức liên chính phủ, phi chính phủ và các tổ chức quan sát viên khác, 191 hãng truyền thông Nội dung COP 9 kêu gọi các quốc gia việc giải quyết các tác
động của biến đổi khí hậu và hỗ trợ tài chính và công nghệ cho các nước đangphát triển: Kêu gọi các quốc gia xác định các phương án để giảm phát thảikhí nhà kính từ hàng hải và hàng không dân dụng; Định nghĩa và phươngthức hoá trồng rừng và tái trồng rừng; hướng dẫn thực hành sử dụng đất,chuyển mục đích sử dụng đất và lâm nghiệp (LULUCF); Thành lập Quỹ Biếnđổi Khí hậu Đặc biệt (SCCF) và Quỹ các nước kém phát triển nhất (LDC)
Kết quả của cuộc hội nghị thông qua nhiều quyết định và kết luận về
các vấn đề khác nhau, bao gồm: các định nghĩa và phương thức trồng rừng vàtái trồng rừng theo Cơ chế Phát triển sạch (Clean Development Mechanism);hướng dẫn thực hành sử dụng đất, chuyển mục đích sử dụng đất vàlâm nghiệp (LULUCF); Quỹ Biến đổi Khí hậu Đặc biệt (SCCF) và Quỹ cácnước kém phát triển nhất (LDC) Mặc dù cuộc họp diễn ra rất tốt nhưng cácquốc gia phát triển vẫn hạn chế việc chuyển giao công nghệ giảm thiểu biếnđổi khí hậu và hỗ trợ tài chính cho các nước đang phát triển
COP 10 diễn ra từ ngày 6/12/2004-17/12/2004 tại Buenos Aires, Argentina COP 10 Thảo luận về tiến trình đã diễn ra kể từ Hội nghị đầu tiên
của Các bên 10 năm trước và các thách thức trong tương lai, đặc biệt nhấn
Trang 13mạnh tới việc làm giảm nhẹ và thích nghi với biến đổi khí hậu Các bên cũngđồng thời bắt đầu bàn luận về cơ chế hậu-Kyoto, về việc làm cách nào đểphân chia nghĩa vụ giảm phát thải sau năm 2012, khi mà giai đoạn cam kếtđầu tiên kết thúc Kết quả là đã Thông qua Kế hoạch Hành động BuenosAires Và cuộc họp kết thúc trong thành công rực rỡ, không có trở ngại haykhúc mắc gì.
COP 11 (hay COP 11/CMP 1) diễn ra từ 28 tháng 11 tới 9 tháng 12 năm 2005, tại Montréal, Québec, Canada, với sự tham gia của hơn 10.000 đại biểu Là cuộc Họp các Bên (CMP 1) đầu tiên đối với Nghị định thư
Kyoto kể từ cuộc gặp ban đầu tại Kyoto năm 1997 Nó là một trong nhữnghội nghị liên chính phủ lớn nhất về biến đổi khí hậu từng diễn ra Sự kiện nàyđánh dấu việc Nghị định thư Kyoto bắt đầu có hiệu lực Đăng cai với hơn10.000 đại biểu, nó là một trong những sự kiện quốc tế lớn nhất của Canada
và là sự kiện lớn nhất quy tụ tại Montreal kể từ Expo 67 Kế hoạch Hànhđộng Montreal là một thỏa thuận trong việc "gia hạn hiệu lực của Nghị địnhthư Kyoto qua năm 2012 (năm Nghị định thư hết hiệu lưc) và đàm phán vềnhững cắt giảm sâu hơn trong việc phát thải khí nhà kính" Bộ trưởng Bộ môitrường Canada thời điểm đó là Stéphane Dion đã nói rằng thỏa thuận này đãđem đến "một tấm bản đồ cho tương lai" Tuy vậy, vấn đề cam kết của cácnước đang phát triển chưa được đặt ra và Hoa Kỳ, không tham gia Nghị địnhthư Kyoto, phản đối trong các cuộc thảo luận thỏa thuận về một vài vấn đề
COP 12/CMP 2 diễn ra từ 6–17 tháng 11 năm 2006 tại Nairobi, Kenya Nội dung COP 12, ông Yvo de Boer, thư ký điều hành biến đổi khí
hậu của Liên hiệp quốc cho rằng biến đổi khí hậu đã trở thành một vấn đề vôcùng phức tạp Các chính phủ cần phải có các biện pháp mạnh: bắt buộc dungnăng luợng sạch; cấm phát điện bằng than, dọn sạch ô tô ở các trung tâmthành phố, buộc các nhà xây dựng phải áp dụng các tiêu chuẩn hiệu quả nănglượng nghiêm ngặt…Một số sáng kiến khác đã được công bố, trong đó nổi
Trang 14bật nhất là một quỹ của Liên hợp quốc nhằm xây dựng năng lực giữa cácchính phủ châu Phi, cho phép họ đấu thầu tốt hơn các dự án công nghệ sạch
và bảo vệ khỏi các tác động khí hậu
Kết quả có được sau COP 12: Hỗ trợ các quốc gia đang phát triển và
cơ chế phát triển sạch; Các bên đã thông qua một kế hoạch 5 năm để hỗ trợviệc thích ứng biến đổi khí hậu bởi các quốc gia đang phát triển, và đồng ý vềtrình tự và phương thức của Quỹ Thích ứng; Các bên cũng đồng thời đồng ýcải thiện dự án cho cơ chế phát triển sạch Tuy nhiên, kết thúc cuộc họp vẫnchưa được thành công cho lắm, và Hans Verolme, WWF (Quỹ bảo vệ thiênnhiên) mong đợi các nguyên thủ quốc gia có thể đến hội nghị thượng đỉnh vềkhí hậu tiếp theo Bởi các chính phủ thường được đại diện tại các cuộc họpnày bởi các bộ trưởng môi trường - những người tương đối nhỏ trên sân khấu.Một số đại biểu lo ngại về chi phí kinh tế và những mất mát tiềm tàng của sựcạnh tranh, chủ yếu các cuộc thảo luận đều tránh nhắc tới việc giảm phát thải;Một số đại biểu lo ngại về chi phí kinh tế và những mất mát tiềm tàng của sựcạnh tranh, chủ yếu các cuộc thảo luận đều tránh nhắc tới việc giảm phát thải
COP 13/CMP 3 diễn ra từ 3–17 tháng 12 năm 2007 tại Nusa
187 quốc gia; 5800 người đăng ký là những người tham gia từ LHQ và môi trường, phát triển, kinh doanh, các tổ chức phi chính phủ khác; và khoảng 1.500 thành viên của các phương tiện truyền thông Nhiệm vụ
chính của COP13 là xác định con đường khí hậu sau năm 2012, các chế độ cóthể được thiết lập - bao gồm các mục tiêu giảm phát thải để thành công;những cam kết trong giai đoạn cam kết đầu tiên của Nghị định thư Kyoto(2008–12); Kế hoạch Hành động Bali nhằm xác định các thông số và tiếntrình cho các cuộc đàm phán trong tương lai cho đến năm 2009 Thông qua
Kế hoạch Hành động Bali hướng tới việc tăng cường khẩn cấp việc thực thiCông ước khung tới và sau năm 2012