1. Trang chủ
  2. » Luận Văn - Báo Cáo

Phương pháp trị liệu để có sức khỏe tâm thanh tịnh sống thọ

12 2 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Phương Pháp Trị Liệu Để Có Sức Khỏe Tâm Thanh Tịnh Sống Thọ
Người hướng dẫn NS.TS.TN. Hương Nhũ, TS. Lương Thị Thu Hường
Trường học Học viện Phật Giáo Việt Nam tại TP.HCM
Chuyên ngành Phật giáo
Thể loại Bài nghiên cứu cuối kỳ
Năm xuất bản 2023
Thành phố Bình Dương
Định dạng
Số trang 12
Dung lượng 126,26 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

11 GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM HỌC VIỆN PHẬT GIÁO VIỆT NAM TẠI TP HCM Lê Văn Can (Pháp danh Chơn Trí Cường) Mã sinh viên 0620000031 BÀI NGHIÊN CỨU CUỐI KỲ MÔN PHẬT PHẬT GIÁO VÀ TRỊ LIỆU ĐỀ TÀI PHƯƠNG[.]

Trang 1

HỌC VIỆN PHẬT GIÁO VIỆT NAM TẠI TP.HCM

Lê Văn Can (Pháp danh: Chơn Trí Cường)

Mã sinh viên: 0620000031

BÀI NGHIÊN CỨU CUỐI KỲ

MÔN PHẬT PHẬT GIÁO VÀ TRỊ LIỆU

ĐỀ TÀI PHƯƠNG PHÁP TRỊ LIỆU ĐỂ CÓ SỨC KHỎE-TÂM THANH TỊNH-SỐNG THỌ

Giảng viên phụ trách: NS.TS.TN Hương Nhũ &

TS Lương Thị Thu Hường

Bình Dương, ngày 20 tháng 03 năm 2023

Trang 2

A MỞ ĐẦU

Cụ bà Từ Triết, 114 tuổi, sinh ra ở Trung Quốc, cùng mẹ lưu lạc sang Malaysia, đào hôn trốn sang Hồng Kông, rồi sau đó lại lánh nạn sang Trùng Khánh, tiếp đó sang Anh học ngành điều dưỡng, rồi đến Paraguay để phục vụ người nghèo, cuối cùng bà định cư ở Singapore trong những năm cuối đời, đồng sáng lập ra một viện dưỡng lão Trải qua bao nhiêu giông bão cuộc đời, tạo ra vô vàn khả năng vô hạn trong cuộc sống, người phụ nữ bình thường này đã dành cả cuộc đời để chăm sóc trẻ mồ côi, người già và người nghèo, lay động biết bao thế hệ người Ngày nay nhân loại đang lạc lỗi ra khỏi con đường Đức Phật đã từng chỉ dẫn chiến tranh Nga - Ukraine ,dịch bệnh và những bạo lực diễn ra ở khắp nơi trên thế giới , nhân loại bị tham ái chinh phục,bị tà kiến chi phối, dần dần những thông điệp và con đường mà Đức Phật đã dạy đang mờ phai trong đời sống của chúng ta.Vậy những giáo lý chính của Phật giáo Đại thừa có giúp ích gì cho chúng ta giải quyết những vấn nạn đó hay

không,nếu có phải làm bằng cách nào.Vì lẽ đó học viên chọn chủ đề: “PHƯƠNG PHÁP TRỊ LIỆU ĐỂ CÓ SỨC KHỎE-TÂM THANH TỊNH-SỐNG THỌ ”làm đề tài nghiên cứu và để

cho bài viết có giá trị về nội dung cũng như đầy đủ ý nghĩa, người viết dùng cách phân tích, tổng hợp, lập luận và chứng minh,so sánh để làm sáng tỏ mạnh đề ,từ đó đi đến kết luận và ứng dụng trong đời sống hành ngày

B NỘI DUNG

CHƯƠNG 1:

GIỚI THIỆU VỀ CUỘC ĐỜI VÀ SỰ NGHIỆP CƯ SĨ HỨA TRIẾT

1.1 Tuổi thơ trong bất hạnh.

Cuối triều đại nhà Thanh, ngày 11 tháng 6 niên hiệu Quang Tự thứ 28 gặp phải Chính biến Mậu Tuất (1898), Đế quốc Trung Hoa đang ở giữa những rắc rối bên trong lẫn bên ngoài Có những thế lực ngoại bang vây quanh, cưỡng chiếm đất đai bằng pháo đại bác, họ thuê bến cảng; Với sự hỗn loạn trong “phong trào diệt Tây dương và Nghĩa hòa đoàn” Giai đoạn này, bên ngoài thì ngoại bang xâm lấn, Trung Hoa đang lâm vào cảnh thiên tai và nhân họa, ảnh hưởng đến sự sống còn của người dân, nhưng nhân họa là tối quan trọng Nhân họa, thứ nhất do bọn quan vô cảm với dân sưu cao thuế nặng; thứ hai do người phương Tây hà hiếp, cạnh tranh hàng hóa, cướp công ăn việc làm, rồi đến tiền bồi thường chiến tranh cho ngoại quốc gây nên thuế khóa nặng Do mối oan kết tập bởi người Tây dương, việc các nhà truyền giáo phương Tây xâm nhập Trung Hoa, càng gây thêm sự giận dữ trực tiếp đến người dân Người dân bản địa coi người Tây phương là mối tai họa chính, họ nghĩ quét sạch bọn Tây phương thiên hạ sẽ thái bình; giáo sĩ Thiên Chúa giáo và giáo dân là kẻ thù trực tiếp Trong giai đoạn điên cuồng thát loạn này, Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết chào đời tại một thị trấn hẻo lánh ở Sán Đầu, tỉnh Quảng Đông, Trung Hoa.Cuộc chiến tranh áp đảo tại Trung Hoa dường như không thể đến vùng sơn dã hoang tích tiểu thôn lạc Người dân trong thôn trang nhỏ vẫn cuộc sống nông nghiệp yên tĩnh, ban ngày làm việc khi tối lại nghỉ ngơi Sinh sống trong gia đình nhà nông cùng khổ, sự ra đời của Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết trong gia cảnh bất hạnh Mặc dù có bà thêm một đôi tay để làm việc nhà, nhưng lại phải thêm một miệng ăn Tuổi thơ của bà không nhìn thấy hai chữ hạnh phúc Bà cùng gia đình phải vất vả làm việc mỗi ngày Bà ra bờ sông giặt quần áo vào buổi sáng Sau khi tắm rửa, bà vào rừng núi để sưu tầm thảo dược Tiền thu nhập được sử dụng để bù đắp cho các chi phí gia đình Mặc dù bà rất thông minh và nhạy bén trong bận rộn việc nhà mỗi ngày.Phụ thân của bà thì

Trang 3

ngoại tình bỏ mặc vợ con trong cảnh mẹ góa con côi, lại thường quát mắng đánh đập vợ con

vì những chuyện cỏn con nên bà không thích ông ấy Dấu ấn tuổi thơ bi thảm, thậm chí một trăm năm sau, bà còn cảm thấy không thể chịu nổi Sau đó, vì sự thay đổi trong gia đình, bà

mẹ kính yêu đã đưa bà và chị gái, em trai và em gái rời Quảng Châu tìm đến xứ lạ quê người, sinh sống tại Penang, Malaysia để làm ăn nơi đất khách xa quê [1]

1.2.Ở tuổi 27 mới đi học

Lúc bấy giờ, Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết đang ở tuổi gần tam thập dĩ lập, nhưng bà vẫn mù chữ Hơn một trăm năm về trước, khái niệm truyền thống của xã hội Trung Hoa trọng nam khinh nữ, ưu tiên cho nam nhi mày râu hơn phụ nữ tay yếu chân mềm, việc đèn sách chữ nghĩa đối với phụ nữ ít được quan tâm và căn bản không được địa vị xã hội Thuở ấu thơ, Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết không có cơ hội được cắp sách đến học đường, chỉ có thể làm công việc bếp nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa, bà luôn tự động viên mình và luôn tìm kiếm cơ hội được cắp sách đến trường.May phúc thay, vào thời điểm bấy giờ có một trường tiểu học được điều hành bởi Nhà thờ Nữ tu Thiên Chúa giáo gần Penang, Malaysia Mỗi lần bà đi qua trường và nghe tiếng học sinh đọc giọng giòn giã, nhìn thấy học sinh nghiêm trang ngồi viết bài, bà dừng lại, chăm chăm nhìn vào khuôn mặt trẻ thơ hồn nhiên trong lớp và chăm chú lắng nghe Giáo viên giảng bài Bà rất hận với lòng mình rằng: “Tôi phải đi học để biết đọc

và biết viết như người ta, tôi không thể chỉ biết quét bụi đất cho người khác mãi trong cuộc đời mình”.Vào một buổi thanh thiên bạch nhật, bà can đảm vào trường và thưa với các nữ tu (ma sơ) rằng: “Tôi muốn vào trường học, nhưng lại không có tiền, tôi có thể giúp việc dọn dẹp trường lớp, giặt giũ quần áo và yêu cầu quý nữ tu hoan hỷ giúp cho tôi được đến lớp học” Các vị nữ tu rất tốt bụng Bằng cách hứa khả với yêu cầu của thiếu nữ Hứa Triết và cho cô sống trong một ngôi nhà phía sau nhà thờ, tiền thuê bốn nhân dân tệ mỗi tháng được

bù đắp bằng cách dọn dẹp, lau nhà, giặt giũ quần áo và làm việc nhà Thiếu nữ Hứa Triết bắt đầu giai đoạn đầu tiên của cuộc đời, khi cô ở tuổi 27.Hơn 20 năm ước mơ được đến học đường để biết đọc biết viết như người ta, cuối cùng mơ ước đã thành hiện thực, bà đã tiếp thu một lượng lớn kiến thức như một hòn bọt trong biển rộng mênh mông Bà miệt mài nghiêm túc đèn sách mỗi ngày Mặc dù bà phải làm nhiều việc sau giờ học nhưng trong tâm

bà có một sự phong phú với niềm vui sướng tột độ chưa từng thấy Với niềm vui sướng tột

độ Trong một xã hội bảo thủ truyền thống, những thiếu nữ chưa kết hôn ở tuổi đôi mươi sẽ được gọi là “lão cô bà” Hầu hết mọi người đều nghĩ rằng, các thiếu nữ đã trưởng thành và không có người đấng mày râu nào ghé mắt để cưới về làm vợ, chỉ có hai lý do, họ không nóng tính và không ai muốn điều đó, hoặc họ bị bệnh.Tuổi tam thập dĩ lập (30), Trưởng lão

cư sĩ Hứa Triết vẫn độc xứ một mình với người mẹ hiền kính yêu, bà không thể giúp thu hút

sự chú ý của một số kẻ gây rối Mỗi ngày khi thấy mọi người đến liền thông tin rằng: “Mẹ

ơi, lần sao những người này đến, con sẽ đóng cửa không tiếp họ” Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết cảm thấy rất khó xử khi thấy mẹ hiền kính yêu của mình phải gặp rắc rối khi phải đối mặt với những người này, bà mẹ hiền thương cảm động viên an ủi con gái yêu quý rằng:

“Những người này đều là người thân thiết với chúng ta, con không thể căng thẳng như thế này được” Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết cung kính thưa với mẹ hiền rằng: “Nếu vậy thì con phải chạy trốn”.Người mẹ nghĩ rằng bà đã có tiếng nói cuối cùng Thật bất ngờ, để trốn tránh những điều đáng lo ngại đó, bà đã âm thầm lặng lẽ lẽ rời Penang, Malaysia và đã đến Hồng Kông.Khi vừa mới đến Hồng Kông, Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết vẫn thanh khiết trong công việc phổ thông dọn dẹp vệ sinh Một ngày nọ, bà đọc một “thông tin tuyển dụng” trên một tờ báo Hồng Kông, và họ đã yêu cầu một Thư ký có khả năng viết tốc ký Ngay khi Trưởng lão

cư sĩ Hứa Triết hay được tin này, bà lập tức đi nộp đơn xin việc Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết nhớ lại: “Ứng dụng này rất đặc biệt Bà chủ là người Đức và không cho tôi đi thi, vì vậy tôi được yêu cầu đến làm việc liền trong ngày hôm sau Hóa ra bà đang đọc phông chữ, và bằng cách đọc thư ứng tuyển, bà đã biết người này có khả năng làm việc được hay không” Thành

Trang 4

thạo trong viết và đọc tiếng Trung và tiếng Anh, Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết đã thành công trong việc nâng cấp nghiệp vụ mới

1.3.Tỵ nạn đến Trùng Khánh

Năm 1937, khi Đệ nhị Thế chiến bùng nổ và thế giới đã lâm vào một trận chiến dã tâm cướp đoạt và phòng thủ Năm 1939, khi Đế quốc Nhật tấn công vào Hồng Kông, người chủ Cơ quan của Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết đã chuyển Văn phòng từ Hồng Kông sang Trùng Khánh (nay là một thành phố lớn ở Tây Nam Trung Quốc và là một trong bốn thành phố trực thuộc trung ương tại Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa), và kết quả là Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết cũng đã theo Văn phòng Cơ quan sang Trùng Khánh Sau khi tỵ nạn tại Trùng Khánh, Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết vẫn nghiêm túc làm việc một cách cần mẫn.Vào thời điểm đó, Thủ lĩnh Quốc Dân đảng Tưởng Giới Thạch đã tuyên bố dời đô về Trùng Khánh vào ngày

20 tháng 11 năm 1937, xem đây là bồi đô Ngày 1 tháng 1 năm 1938, Tưởng Giới Thạch từ chức Viện trưởng Hành chính viện, chú tâm vào chỉ huy kháng chiến chống Đế quốc Nhật; ngài triệu tập hội nghị quân sự Đến ngày 29 tháng 3, Đại hội Đại biểu Toàn quốc Lâm thời được khai mạc tại Vũ Xương; đại hội sửa đổi quy tắc chung, xác định chế độ Tổng tài, bầu

cử Tưởng Giới Thạch làm Tổng tài Trung Quốc Quốc Dân Đảng.Bởi mối quan hệ của chủ

Cơ quan, Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết cũng đã gửi thông cáo báo chí bằng Anh ngữ lên ngài Tổng tài Trung Quốc Quốc Dân Đảng Tưởng Giới Thạch và phu nhân Tống Mỹ Linh cho các tờ báo của Vương quốc Anh và Hoa Kỳ ở Trùng Khánh vào thời điểm đó Trong những tháng ngày này, Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết mới được một cuộc sống sung túc, hưởng vinh hoa phú quý Lúc bấy giờ, tiền lương hàng tháng của một người trung bình là 20 Nhân dân

tệ, nhưng Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết đã nhận mức lương đặc biệt hơn người, đến mức hơn

150 Nhân dân tệ.Một ngày nọ, bà và người bạn thân đến một nhà hàng cao cấp để ăn tối Đó

là một nhà hàng hoành tráng, thật sang trọng được trang trí lộng lẫy Ánh sáng mờ lung linh hòa lẫn tiếng âm nhạc cổ diển du dương Đồ dùng pha lê trong suốt chứa đầy rượu vang êm dịu, khiến cho tâm trạng ẩm thực trở nên đặc biệt, thật khoái cảm và lãng mạn Sau khi ăn xong và đi ra khỏi nhà hàng, đột nhiên một người có xu hướng chặn đường bà và than rằng:

“Xin cô vui lòng cho tôi ít tiền mua bánh mì Tôi đã chịu đói trong nhiều ngày rồi” Người đàn ông vươn đôi tay đen xì và gầy guộc của mình van xin Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết Lúc này, bà lắc đầu với giọng buồn: “Trên thế giới này vẫn còn những người nghèo như vậy, họ

đã chịu đói nhiều ngày và không có ăn gì Tôi diễm phúc được bữa ăn đáng giá gấp bao nhiêu bữa ăn dành cho người nghèo khó” Trưởng lão tự nhũ: “Từ nay trở đi, tôi sẽ không chi thêm một xu nào cho thức ăn và đồ uống theo sở thích của mình, nếu tôi tiêu thêm một

xu cho bản thân, tôi sẽ dẫm đạp lên sự khốn cùng của những người nghèo khó”

1.4 Trích phần lương để san sẻ với tha nhân

Ngọn lửa chiến tranh khốc liệt đã tràn sang Trùng Khánh, và thành phố núi yên tĩnh ban đầu

đã chứng kiến người dân di cư và người lính bị thương Vào thời điểm đó, một đội cứu thương người Anh đã đến Trùng Khánh Đây là một tổ chức Phản chiến Hòa bình Các thành viên chủ yếu là những chàng thanh thiếu niêu từ 17 đến 18 tuổi, và đang thực hiện nghĩa vụ quân sự Những chàng thanh niên này sống ở vùng núi, chúng nó rất bở ngỡ với ít ngôn ngữ

và cuộc sống xa lạ, chúng nó chưa thích nghi với cuộc sống mới Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết thì lại thông thạo Anh ngữ, họ có thể hy vọng bà giúp đội cứu hộ Bà biết rằng đây là một tổ chức cứu trợ Phản chiến, vì vậy bà đã không ngần ngại trích phần lương cao và ban đầu cùng

họ tham gia Trong đội cứu hộ, Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết đóng vai là một “người mẹ thân yêu”, làm phiên dịch cho những đứa trẻ đã rời bỏ gia đình cũng như giúp dọn dẹp, nấu nướng và giặt giũ, chăm sóc cuộc sống cho họ Sau khi kết thúc Chiến tranh chống Nhật Bản, đội cứu hộ sống tại Trùng Khánh trong bốn năm họ đã trở về cố hương Vương quốc Anh.Năm 1945, Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết hy vọng vào học trường Điều dưỡng, bởi trái tim nhân hậu của bà luôn quan tâm sâu sắc đến những người nghèo khó, và bệnh tật Lúc bấy giờ, giới hạn tuổi đối với sinh viên trường Điều dưỡng độ tuổi từ 17 đến 25, nhưng bà thì

Trang 5

tuổi 47 Làm thế nào trường có thể chấp nhận bà là một “lão sinh viên” Bà không nản chí.

Bà viết thư trình lên Hiệu trưởng trường Điều dưỡng, cho thấy ý định học ngành Điều dưỡng Bức thư đề cập: “Tôi không vì bản thân mình, mà là để giúp đỡ những người nghèo khó” Một ngoại lệ cho phép bà đăng ký các khóa học Điều dưỡng.Sau tám năm đeo đuổi học ngành Y, chuyên khoa Điều dưỡng, Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết đã học cả bằng tấm lòng

Bà học từ trẻ con đến ông già, từ khi sinh ra cho đến khi chết, từ thể chất đến tinh thần, đến nhiều cấp độ chăm sóc và bảo trì Kỹ năng, hoàn toàn dành riêng cho bệnh nhân, người già

và người nghèo khó khi có nhu cầu

1.5 Đến Paraguay, Nam Mỹ

Năm 1953, Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết đã tốt nghiệp chương trình ngành Y khoa Điều dưỡng Một ngày đẹp trời, bà nhận được một lá thư từ Paraguay, Nam Mỹ, một “tình huynh đệ” gồm các thành viên 21 quốc gia (cộng thêm bà nữa là 22 quốc tịch) Tổ chức này bắt đầu

từ năm 1933 Người Do Thái đến Nam Mỹ để thoát khỏi sự đàn áp của Hitler Một đặc tính của phong trào phát-xít là thích những giải mạnh triệt để Hitler muốn giải quyết tận gốc rễ

‘vấn đề Do Thái’ ở châu Âu Những lò thiêu người khổng lồ được xây dựng để giết hàng triệu người Do Thái và Di Gan bị phát-xít Đức coi là hạ đẳng Người Do Thái tỵ nạn, họ trở nên tự lập và tự túc tại vùng đất hoang vắng này Khi họ định cư và có đủ nguồn lực, họ quyết định tổ chức một nơi trú ẩn Nơi chủ yếu dung chứa những người da trắng rơi vào các thị trấn khác, và sau đó bà nhìn thấy người bệnh và người nghèo tại địa phương Một thành viên của tổ chức này, người đã gặp Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết tại Trung Quốc, biết rằng bà

đã cống hiến vô điều kiện cho một bệnh nhân nghèo, và viết thư mời bà đến Paraguay, Nam Mỹ.Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết đã biết “Hiệp hội huynh đệ” là một tổ chức từ thiện, chuyên quan tâm giúp đỡ những người nghèo khó, và bà đã giữ vững ý tưởng về “Thế giới một nhà, 世界一家”, trùng hợp với ý tưởng riêng bà, và bà kiên quyết đến với Paraguay, Nam Mỹ

“Hiệp hội huynh đệ” rất đơn giản Trong đó chỉ có ba bác sĩ, nhưng họ phải chăm sóc nhiều bệnh nhân Sự xuất hiện của Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết trở thành y tá duy nhất tại nơi trú ẩn,

vì vậy công việc của bà đặc biệt nặng nề Làm việc trong một nơi trú ẩn, bà được trả lương

mà không có lương Mặc dù bà bận rộn và mệt mõi, nhưng bà cảm thấy vui khi được quan tâm chăm sóc tha nhân và trong tâm cảm thấy rất hạnh phúc Bà rất thanh thản hồn nhiên khi cống hiến những gì bà đã học được cho người nghèo và giúp cho họ bớt đi những nỗi khổ niềm đau trong cuộc sống.Năm 1961, Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết, người đã xa người mẹ hiền kính yêu hơn 30 năm, đột nhiên nhận được lá thư từ mẹ Trong thư người mẹ già 84 tuổi nói rằng: “Nơi đâu cũng có người nghèo khó, chỉ có một người mẹ già tuổi ngoài bát tuần, con hãy về với mẹ!”, Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết đang ở Praguay, Nam Mỹ mà về thành phố Penang, Malaysia trên lộ trình cây số xa vạn dặm.Kể từ khi rời Penang, Malaysia đến Hồng Kông, bà chuyển đến các nơi Trùng Khánh, Trung Hoa, Vương quốc Anh và Paraguay, Nam Mỹ Sau hơn 30 năm, Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết trở về trong vòng tay ấm

êm của người mẹ hiền kính yêu Cảm giác của người mẹ già khi nghĩ về phụ nữ trong nhiều thập kỷ, cuối cùng cũng đã được niềm an ủi Sau khi trở ở Penang, Malaysia được hai năm,

vì em gái bị bệnh tim, Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết đã đưa mẹ hiền đến đảo quốc Sư tử Singapore để cùng chung sống với người em gái [2]

1.6 Đến đảo quốc Singapore

Khi đến đảo quốc Singapore, Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết đã biết được từ cửa miệng của chị gái mình rằng, nếu được có một bệnh viện dành cho người nghèo thì hay quá Từ khi thành lập năm 1910 đến năm đó, không có y tá Lúc bấy giờ, có 380 bệnh nhân trong bệnh viện Vì không có đủ nhân viên y tế để được chăm sóc đúng cách, bà đã đề nghị đến bệnh viện để được tự chăm sóc bệnh nhân Trong cuộc đời của Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết, ngoại trừ được trả tiền làm Thư ký trong Văn phòng, phần còn lại của công việc không có đồng lương dính túi “Lý do tôi đến với bệnh viện đó là vì họ không có tiền để thuê y tá Đây chính xác là nguyên nhân để tôi muốn đến bệnh viện” Điều này cho thấy suy nghĩ của Trưởng lão cư sĩ

Trang 6

Hứa Triết khác hẳn với người thường.Ý tưởng của Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết là nếu bệnh viện có tiền, các bạn sẽ dễ dàng chi tiền để nhờ y tá chăm sóc bệnh nhân, nhưng bệnh viện nghèo này không có tiền, không ai muốn đi làm, nên bà phát tâm đi làm Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết nói: “Không phải là tôi đặc biệt thích chăm sóc người nghèo, mà họ rất cần, người nghèo cũng cần sự quan tâm chăm sóc, và ai đó cần phải thương yêu họ” Sau khi phục vụ trong bệnh viện hai năm, bảy tháng, mười chín ngày, Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết quyết định điều hành một “Lão nhân viện” Một trong những lý do quan trọng là bà không thể chịu đựng được bởi những cơn đói khổ của các lão nhân.Những lão nhân trong bệnh viện đó, một ngày chỉ ăn hai bữa Một cốc cầ phê lúc 7 giờ sáng, ăn trưa lúc 12giờ, hai bánh quy vào một buổi chiều 4 giờ và một cốc cà phê khác vào lúc 20 giờ tối Từ 4 giờ chiều đến 12 giờ hôm sau, trong 20 giờ, đối với người già bệnh và khả năng vận động hạn chế, không có gì khác để làm trên giường trong một đêm dài.Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết không thể chịu đựng được khi nhìn thấy cảnh đáng thương tâm như vậy Bà đã yêu cầu bệnh viện tăng cường một bữa

ăn cho người già, nhưng câu trả lời là: “Các cụ ở đây, họ tốt hơn nhiều so với họ ở tại tư gia của họ” Sau nhiều lần liên lạc, họ không thể đến bệnh viện Nhận được sự trả lời khiến Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết rất thất vọng Lúc bấy giờ, bà đã nhận được sự hỗ trợ tài chính từ chị gái mình Bà đã mua bánh mì phân phát cho 380 bệnh nhân mỗi ngày, tự mình trao bánh

và cứ chạy đi lại lên trên tầng trên xuống cầu thang Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết chia sẻ rằng, chị tôi vô cùng xúc động và quyết định hỗ trợ cho tôi điều hành một Viện Dưỡng lão Chị tôi cảm thông rằng: “Em gái tôi là Trưởng khoa của một Trường học tại Singapore Cô ấy có một ít tiền tiết kiệm Khi tôi nói với cô ấy về ý tưởng điều hành một Viện Dưỡng lão, cô ấy

đã rút ngay tiền tiết kiệm của mình và mua một nảnh đất để chuẩn bị xây dựng một Viện Dưỡng lão”.Năm 1968, “Bệnh viện Dưỡng lão” của Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết được thành lập với sức chuyển tải 250 bệnh nhân nghèo cao tuổi và hoàn toàn miễn phí Trong những ngày đầu, tất cả các chi phí của Viện Dưỡng lão đều do người chị gái của bà tài trợ Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết nói rằng: “Cuộc sống của chị tôi rất giản dị và đạm bạc, chị ấy rất ủng hộ việc phúc lợi xã hội của tôi Miễn là tôi cần tiền, chị ấy sẽ cho tôi tiền mà không hề than vãn gì” Lúc chúng tôi còn nhỏ, vào thời điểm đó, mặc dù gia đình nghèo, miễn là người nghèo khó đến nhà để xin thức ăn, người mẹ hiền kính yêu của tôi sẽ luôn tìm cách chia sẻ với họ Xin lỗi, từ bi tâm và hành động thiện chí của mẹ tôi đã ảnh hưởng sâu sắc đến chị gái tôi, mẹ

và chị gái tôi với một trái tim nhân hậu, tình yêu thương và quên mình vì người, để quan tâm giúp đỡ những người thực sự cần sự giúp đỡ

1.7 Thành lập Viện Dưỡng lão

Sau khi chị gái của Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết mãn báo thân về cõi Phật, bà ấy đã cho tất cả tài sản thừa kế của mình, và Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết dùng tiền đó để giúp người nghèo mua nhà “Một ngày nọ, tôi mơ thấy chị gái mình đang ở trên bầu trời xanh mây trắng, mặc một chiếc váy màu trắng, tỏa sáng khắp nơi, chị mỉm cười với tôi” Tôi nói với chị rằng:

“Chị ơi, em cũng sẽ đi lên với chị” Chị tôi nói: “Không, không được, em vẫn còn nhiều việc phải làm” Tôi biết rằng chị tôi rất an lạc hạnh phúc, tôi đã tiêu hết tiền của mình Trưởng lão

cư sĩ Hứa Triết nói với một nụ cười tươi như hoa sen chớm nở.Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết quan tâm chăm sóc người già, tự khắc kỷ, với một cuộc sống “an bần lạc đạo” Chế độ ăn kiêng của bà vô cùng đơn giản, mỗi ngày chỉ ăn một bữa, thường là một phần trái cây và rau

củ hoặc một cốc sữa tươi Bà nói: “Tôi đã ăn chay từ khi còn bé, vì tôi bị dị ứng với cá và thịt” Bà cũng không tiêu tiền vào y phục Bà luôn mặc quần áo mà người khác chê .Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết quan niệm rằng: “Mặc y phục là để giữ ấm che thân, không quan trọng việc nó có tốt đẹp hay không” Những giá trị nhân văn, việc tuyệt hảo của Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết là quan tâm chăm sóc người nghèo, bệnh tật và dần được công chúng công nhận “Công việc của tôi, có nhiều, rất nhiều người hảo tâm đang giúp đỡ” Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết nói: “Thông thường, một số người hảo tâm mang theo nhiều gạo

và rau củ, đôi khi để ăn quá nhiều Tôi hỏi họ, những gạo và rau củ này có thể được phân

Trang 7

phối cho các gia đình nghèo khác không?” Khi tìm kiếm sự đồng ý của nhà tài trợ, Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết đã tặng gạo cho các gia đình nghèo khác Kỷ lục cao nhất là chăm sóc 26

hộ gia đình cùng một lúc Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết không chỉ xây dựng các Viện Dưỡng lão tại Singapore, bà còn đến các quốc gia Malaysia, Thái Lan và Myanmar để hỗ trợ các tổ chức phúc lợi từ thiện địa phương trong việc thành lập các Viện Dưỡng lão Thời gian và tinh thần của bà đã hoàn toàn dành cho những người đau khổ trên thế giới, vô ngã, vị tha và quên luôn cả năm tháng ngày dài.Bà tiết lộ rằng, hành trình đi đến tuổi thọ của bà, là thức dậy và hôm nay làm việc, làm việc liên tục và trở thành tình nguyện viên trên thế giới Đồng thời, bà chẳng ác khẩu, chẳng sinh tâm phiền não, không ăn huyết nhục, chẳng nghiện trà, cà phê, thuốc lá và rượu bia Do đó thân tâm luôn duy trì sự bình tĩnh và niềm an lạc hạnh phúc trong cuộc sống

1.8 Học yoga ở tuổi 69 và tọa thiền

Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết đã học yoga ở tuổi 69, sự trải nghiệm của yoga tuyệt vời bởi

“Tâm tưởng sự thành” Một ngày nọ, bà thích đọc sách, đọc những lợi ích của việc học yoga, nhưng yoga là gì? Bà không biết “Ồ! Thực sự tôi hy vọng ai đó sẽ giải thích yoga cho tôi và dạy tôi học yoga” Bà đã thầm ước nguyện như thế Những điều tuyệt vời đã đến Khi bà phát nguyện học yoga, vài ngày sau, một người đã đến thăm Viện Dưỡng lão của bà Người đàn ông mặc áo choàng màu cam, và trên đầu đội mũ màu cam Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết hỏi: “Ngài có phải là một vị tăng sĩ Phật giáo?” “Vâng” Bà hỏi tiếp: “Ngài có dạy yoga không?” “Vâng, công việc của tôi là dạy yoga Thượng đế đã phái vị yoga lão sư đến đáp ứng nhu cầu của bà” Theo cách này, bà bắt đầu học yoga và tĩnh tọa thiền với vị giáo thọ của mình

1.9 Nhận Vinh dự

 Năm 1988, bà được Guinness trao “Kỷ lục Nỗ lực và Kiên trì”

 Năm 1994, bà đã giành được giải thưởng của Hiệp hội Bảo hiểm Nhân thọ cho Công tác Từ thiện của bà

 Vào tháng 3 năm 2000, bà được Tạp chí Singapore Times “Her World” trao tặng

“Giải thưởng Đặc biệt dành cho Phụ nữ Kiệt xuất” lần thứ 9, như một lời khẳng định vì tinh thần quý giá bởi âm đức của bà luôn quên mình vì người

 Vào tháng 4 năm 2003, Đại học Nam Queensland (USQ), Autralia đã trao tặng cho bà một bằng Tiến sĩ Danh dự để ghi nhận những đại cống hiến của bà cho xã hội.Sau một cuộc

bỏ phiếu bầu công khai, Trưởng lão cư sĩ Hứa Triết đã trở thành người chiến thắng “Giải thưởng Nhân sĩ cao niên Tích cực nhất Singapore năm 2003”

CHƯƠNG 2:

PHƯƠNG PHÁP TRỊ LIỆU ĐỂ CÓ SỨC KHỎE SỐNG LÂU TÂM THANH TỊNH 2.1 Không ăn đồ ăn không tốt, không nói những lời không hay

"Vạn vật là do Trời ban, phàm là cái gì cũng có nhân có quả", ẩm thực quan thanh đạm là bí quyết sống lâu của bà Triết, phàm là những ai từng gặp bà Triết đều sẽ bảo bà trẻ hơn tuổi thật những 30 tuổi, sức khỏe của bà thậm chí còn hơn rất nhiều người trẻ tuổi.Tất cả đều là bởi bà sống theo nguyên tắc thân tâm thanh tịnh, không phiền không ưu, luôn duy trì sự vui

vẻ và nụ cười trên môi.Mỗi ngày bà chỉ ăn một bữa, về cơ bản chỉ ăn hoa quả và rau xanh, không ăn đồ quá dầu mỡ, bà cũng không uống trà, không uống cà phê, không ăn đường, hay các loại nấm, bà cho rằng trà và cà phê kích thích thần kinh, còn đường và nấm là các thực phẩm có tình ì, ảnh hưởng tới việc ngồi thiền.Bà Triết trước giờ luôn sống rất tiết kiệm, mấy chục năm trời rồi không mua cho mình bộ quần áo mới nào, đồ bà mặc đều là đồ cũ, bà cho

Trang 8

rằng chức năng của quần áo là giữ ấm, mặc quần áo cũ làm việc sẽ tự tại, thoải mái hơn, dù

có đi gặp Tổng thống uống trà chiều thì bà cũng vẫn sẽ diện những bộ quần áo cũ của mình,

bà cho rằng lịch sự là ở trong tâm, chứ không ở quần áo.Trên con đường giúp đỡ trẻ em mồ côi, người già, người nghèo neo đơn, bà Triết cũng từng nhận phải không ít những lời nói ác

ý hay sự tức giận tới từ người khác, nhưng bà trước giờ chưa bao giờ đáp trả lại, chỉ mỉm cười nhìn người đối diện.Bà Triết không bao giờ nói lời thừa thãi, không nói thì thôi nhưng mỗi lời nói ra đều như dòng suối thanh mát chảy nhẹ qua tai người nghe, khi gặp phải tình huống hay chủ đề mà không muốn nói, bà sẽ chỉ lặng lẽ quan sát mà không lên tiếng.Mỗi người chúng ta ai cũng đều theo đuổi cách chăm sóc cơ thể, muốn mình có thể khỏe mạnh, sống lâu, phương pháp của bà Triết chính là mỗi ngày đều ăn hoa quả rau xanh, mặc bộ quần

áo cũ đã mấy chục năm, mỗi ngày không ngừng học hỏi và chăm sóc những người bệnh và người già còn trẻ hơn cả bà.Tôi nhắm mắt lại, tưởng tượng ra cảnh giả sử ngày nào cũng chỉ

ăn rau và hoa quả, không ăn thịt, không ăn đồ ăn ngon; mỗi ngày mặc đi mặc lại những bộ quần áo như vậy, không phải nghĩ xem hôm nay mặc váy ngắn hay váy dài, phối màu ra sao; mỗi ngày đều lau người, đút cơm đút thuốc cho những người không cử động nổi, đem đồ ăn tới cho người già neo đơn, quan tâm họ; bận rộn từ sáng tới tối như vậy, nhưng trên hết là không cần hồi đáp.Chỉ nghĩ tới đây thôi tôi đã không nhịn nổi, thở dài một cái, tôi chỉ muốn nói "không được, tôi không làm được như vậy."Lúc này tôi mới hiểu ra vì sao bà Triết có thể sống lâu tới vậy, hơn nữa còn sống rất đẹp, rất ý nghĩa, bởi lẽ trong tim bà luôn ngập tràn tình yêu thương, không có cái tôi cá nhân, không có dục vọng, vì vậy mới sống lâu sống khỏe sống ý nghĩa tới như vậy

2.2.Hoan hỷ cứu giúp những người nghèo khỏ với lòng chân thành không biết mệt mỏi.

"Đức Thế Tôn đã tự giác Ngài hoằng dương Giáo Pháp Để giác ngộ kẻ khác." Đức Phật có thể được xem là vị giáo chủ hoạt động tích cực và nhiệt thành nhất trên thế gian Ngài luôn luôn bận rộn với công việc đạo pháp trọn ngày, ngoại trừ những lúc cần phải để ý đến vài nhu cầu vật chất Chương trình hoạt động của Ngài được sắp xếp rất có quy củ và mực thước Đời sống bên trong là hành thiền, tĩnh tâm và chúng nghiệm hạnh phúc Niết Bàn Bên ngoài là phục vụ vị tha, nâng đỡ phẩm hạnh của chúng sanh trong khắp thế gian Chính Ngài

tự giác, rồi tận lực cố gắng giác ngộ người khác, dẫn dắt chúng sanh ra khỏi mọi phiền lụy của đời sống.Hoạt động hằng ngày của Đức Phật chia làm năm giai đoạn: 1 Buổi sáng 2 Buổi trưa 3 Canh đầu 4 Canh giữa 5 Canh cuối

1 Buổi Sáng:Thường ngày, lúc còn tảng sáng sớm, Đức Phật dùng thiên nhãn để quan sát thế gian, xem có ai cần Ngài tế độ Nếu thấy có người cần hỗ trợ tinh thần thì không đợi thỉnh cầu, Ngài tự ý đến để dẫn dắt người ấy vào chánh đạo Ngài đi bộ Nhưng một đôi khi Ngài cũng dùng phép thần thông bay trên không trung Thông thường, chính Ngài tự ý đi đến những người hư hèn ô nhiễm, như tên cướp sát nhân hung tợn Angulimala và quỷ Dạ Xoa, bạo tàn ác độc Nhưng cô bé Visakha có tâm đạo nhiệt thành và nhà triệu phú Anathapindika (Cấp Cô Độc) và những bậc thiện trí như Sariputta (Xá Lợi Phất) và Moggallana (Mục Kiền Liên) thì tìm đến thọ giáo để được Ngài dẫn dắt.Trong khi tế độ thế gian, nếu không có ai thỉnh về trai tăng, Đức Phật - người mà các bậc vua chúa đều tôn sùng kính nể và khấu đầu đảnh lễ mỗi khi đến trước mặt - đi trì bình khất thực trên các nẻo đường, khi thì một mình, lúc thì với chúng Tăng Im lặng đứng trước cửa từng nhà, không thốt ra một lời, Ngài thọ lãnh vật thực nào mà tâm trong sạch bố thí của thiện tín hoan hỷ sớt vào

Trang 9

bát, rồi trở về chùa Cho đến năm tám mươi tuổi, mặc dầu đau ốm bất thường, Ngài vẫn đi trì bình trong thành Vesali.Đức Phật thọ thực trước ngọ Sau đó chư vị tỳ khưu hợp lại nghe Ngài thuyết một bài Pháp ngắn Sau thời Pháp, Đức Phật ban lễ quy y Tam Bảo, truyền Ngũ Giới, và nếu có vị nào đạt đến trình độ tinh thần đầy đủ, Ngài chỉ dẫn vào Thánh Đạo, Con Đường Giải Thoát Một vài vị đến gần để xin đề mục hành thiền thích hợp theo tâm tánh mình Nếu có lời thỉnh nguyện, đôi khi Ngài cũng ban hành lễ xuất gia

2 Buổi Trưa:Sau khi giảng dạy hoặc kêu gọi chư vị đệ tử, Đức Phật lui về tịnh thất Nếu muốn, Ngài nằm nghiêng mình bên mặt và định thần một lát Lúc dậy, Ngài nhập Đại Bi Định (Maha Karuna Samapatti) và dùng Phật nhãn [1] quan sát thế gian, nhất là các vị tỳ khưu đã đi vào rừng sâu hành thiền nơi vắng vẻ và các vị đệ tử khác ở xa, để hướng dẫn và khuyên dạy Nếu có một vị ở xa cần được hỗ trợ, Ngài dùng thần thông bay đến nơi để tế độ rồi trở về tịnh thất.Vào buổi chiều, thiện tín kéo đến nghe Pháp Do Phật nhãn, Ngài nhìn vào khuynh hướng tâm tánh của từng người trong cử tọa để thuyết Pháp độ một giờ Mỗi người nghe, dầu tâm tánh và tình cảm hoàn toàn khác nhau, đều có cảm tưởng rằng bài Pháp của Đức Phật đặc biệt hướng về mình Đó là phương pháp giảng dạy của Đức Phật Ngài thường dùng những thí dụ, những hình ảnh hay những ngụ ngôn có liên quan đến đời sống hằng ngày trong nhà để giải thích giáo lý, và Ngài nhắm vào tri thức hơn là tình cảm.Đối với người thuộc hạng trung bình, Đức Phật bắt đầu giảng về hạnh bố thí, giới luật và hạnh phúc

ở các cảnh Trời Đối với người tiến bộ hơn, Ngài đề cập đến những nguy hại của thú vui vật chất và hạnh phúc của sự từ khước, buông xả, thoát ly Với các vị đạt đến trình độ cao thượng, Ngài giảng về pháp Tứ Diệu Đế.Trong một vài trường hợp hiếm hoi - như trường hợp Angulimala và bà Khema - Đức Phật dùng oai lực thần thông để ảnh hưởng đến tâm người nghe.Giáo Pháp Cao Siêu của Đức Phật gợi nguồn cảm hứng cho cả lớp đại chúng lẫn hàng trí thức Một thi sĩ Phật tử có hát lên những lời tán tụng như sau:"Đem phỉ lạc đến bậc thiện trí, tạo kiến thức cho hạng trung bình, và đánh tan đêm tối của người ngu muội, đây quả thật là ngôn ngữ của tất cả mọi người." Cả người, giàu và nghèo, cao sang và thấp kém, đều từ bỏ đức tin cũ của mình để hướng về Thông Điệp Hòa Bình của Đức Phật Nền đạo pháp (Sasana) sơ sanh bắt đầu với năm vị đạo sĩ như hột nhân của tế bào, sớm sanh sôi nẩy

nở, mở rộng đến hàng triệu người, và một cách êm thắm, ôn hòa, khắp miền Trung Ấn Độ

3 Canh Đầu:Từ sáu giờ đến mười giờ đêm là khoảng Đức Phật dành riêng để các vị tỳ khưu được tự do thỉnh cầu Ngài rọi sáng những hoài nghi của mình, hỏi về những điểm phức tạp trong Giáo Pháp, xin đề mục hành thiền, và lắng nghe thuyết giảng

4 Canh Giữa:Từ mười giờ đến hai giờ khuya, chư Thiên và chư Phạm Thiên là những chúng sanh mà mắt người không thể trông thấy, từ các cảnh Trời, đến hầu Phật và hỏi Ngài về Giáo Pháp Trong kinh sách có một đoạn, thường được nhắc đi lặp lại như sau: "Lúc bấy giờ đêm

đã khuya, một vị Trời có hào quang rực rỡ đến gần Đức Phật, cung kính đảnh lễ và đứng lại một bên"

5 Canh Cuối:Canh cuối cùng trong đêm, từ hai giờ khuya đến sáu giờ sáng, được chia làm bốn phần Trong phần đầu, từ hai đến ba giờ, Đức Phật đi kinh hành (cankamana) Từ ba đến bốn giờ, Ngài nằm định thần, nghiêng về phía tay mặt Từ bốn đến năm giờ, Ngài nhập Đại

Bi Định (Maha Karunasamapatti), và rải tâm Từ đến khắp nơi, làm êm dịu tâm trí tất cả chúng sanh Sau đó Ngài quan sát thế gian bằng Phật nhãn xem coi có thể tế độ ai Những người đạo hạnh và những người cần đến, dầu ở cách xa thế nào Ngài cũng nhận ra và, mở

Trang 10

lòng bi mẫn, tự ý đến với họ để đem lại sự hỗ trợ cần thiết.Như vậy, trọn cả ngày, Đức Phật luôn luôn bận rộn với nhiệm vụ đạo đức Ngài chỉ ngủ một giờ đồng hồ Trong hai giờ tròn, buổi sáng và lúc bình minh, Ngài đượm nhuần toàn thể thế gian với tâm Từ vô lượng và đem hạnh phúc đến cho hàng triệu chúng sanh Tự nguyện sống đời nghèo nàn, đi trì bình khất thực mà không làm phiền đến ai, rày đây mai đó, tám tháng trời liền trong năm để hoằng khai Diệu Pháp Ngài không ngừng gia công để đem lại điều tốt đẹp và hạnh phúc cho tất cả, chí đến ngày nhập diệt, vào năm tám mươi tuổi thọ [3].Cũng vậy cư sĩ Hứa Triết cho rằng:

"Trái đất này là nhà, mọi người trên thế giới đều là anh chị em", bà Triết sống cả cuộc đời trong tình yêu thương con người, tình yêu của bà vượt qua mọi biên giới, từ Hồng Kông, Trùng Khánh, Singapore tới Malaysia, Thái Lan, Myanmar, Paraguay… mọi nơi đều có dấu chân chưa lành của bà.Ở Paraguay, Nam Mỹ, có một nhóm người chạy nạn tới từ 21 quốc gia khác nhau, còn được gọi là "Hội anh em" với hơn 2.000 người, chỉ có ba bác sĩ, không có

y tá, hộ sĩ.Khi bà Triết biết điều đó, bà đã rất vui mừng đi đến đó hỗ trợ Trong "Liên hiệp quốc" nhỏ bé và lạc hậu này, bà Triết đã phục vụ suốt 8 năm Sự cống hiến hết mình của bà

đã giành được sự tôn trọng của hầu hết mọi người.Bà nói rằng, sống ở đời cơ thể có thể già, nhưng tâm hồn không được già, sống thanh thản, đem lại niềm vui cho mọi người, vậy là đủ!

2.3.Sống đến già học đến già, tuổi tác chẳng qua cũng chỉ là con số

Năm 47 tuổi, bà Triết sang Anh học hộ lý, năm 67 tuổi, bà thành lập một việc dưỡng lão ở Singapore, năm 69 tuổi học Yoga, năm 97 tuổi học Phật, năm 100 tuổi học tiếng Trung, hơn

100 tuổi vẫn còn chăm sóc trẻ em mồ côi hay những người nghèo người già cô đơn Ở mỗi giai đoạn, bà đều là "học sinh quá tuổi", là tấm gương "sống đến già học đến già" điển hình.Chúng ta rất nhiều người sau 40 tuổi đã cảm thấy bản thân không ổn, làm việc gì cũng không có hứng, không có tinh thần, rõ ràng làm một công việc lương vừa thấp vừa không hài lòng, nhưng lại không dám tùy tiện bỏ việc, bởi vì trên còn có già dưới còn có trẻ, sợ mình không gánh vác được nữa.Muốn học thêm cái mới, nhưng lại cảm thấy bản thân tuổi đã cao,

sợ học không vào, liền tự động từ bỏ, vì vậy, thả trôi bản thân cho một cuộc sống vô thưởng

vô phạt, trơ mắt nhìn ngày ngày trôi qua, trong lòng ngập tràn sự không hài lòng.Phần lớn chúng ta, đừng nói là 70 tuổi, đến 60 tuổi thôi đã cảm thấy mình nên dưỡng lão rồi, cái gì cũng không làm được, không cần con cái phục vụ tận giường đã là giỏi lắm rồi, chứ đừng nói tới chuyện học tập hay khởi nghiệp.Nhưng đối với những người không khuất phục trước cái già, cả đời không ngừng học tập như bà Triết, tuổi tác trong mắt họ chẳng qua cũng chỉ là một con số.Vậy mới nói, chỉ cần tinh thần không già thì cái gì cũng không muộn, hơn nữa, càng có tinh thần tò mò, càng cảm thấy bản thân còn nhiều điều cần làm, con người cũng sẽ ngày một trẻ trung hơn

Ngày đăng: 28/05/2023, 15:59

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w