1. Trang chủ
  2. » Cao đẳng - Đại học

chẩn đoán, điều trị, dự phòng biến chứng bàn chân đái tháo đường TS BS CKII LÊ VĂN TUẤN

56 1 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Chẩn đoán, điều trị, dự phòng biến chứng bàn chân đái tháo đường TS BS CKII Lê Văn Tuấn
Tác giả TS BS CKII Lê Văn Tuấn
Trường học Bệnh viện Chợ Rẫy
Chuyên ngành Chấn thương chỉnh hình
Thể loại Bài báo khoa học
Định dạng
Số trang 56
Dung lượng 3,37 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

PHÂN LOẠI BÀN CHÂN ĐTĐ THEO IWGDF• Tăng nhiệt độ khu trú tổn thương • Đỏ da > 0,5 cm - 2 cm xung quanh vết loét • Sưng hoặc đau khu trú tổn thương • Chảy mủ dịch trắng đục hoặc lẫn máu

Trang 1

CÁC VẤN ĐỀ CỐT LÕI TRONG

XỬ TRÍ BÀN CHÂN ĐÁI THÁO ĐƯỜNG: PHÁT HIỆN SỚM, NGĂN NGỪA VÀ XỬ TRÍ

T S B S CK I I L Ê VĂN TU ẤN

Bệnh viện Chợ Rẫy

Khoa Chấn thương chỉnh hình

Trang 2

MỘT SỐ HÌNH ẢNH MINH HỌA

Trang 4

CƠ CHẾ GÂY LOÉT

Tổn thương thần kinh ngoại biên → dị cảm

Trang 5

PHÒNG NGỪA LOÉT BÀN CHÂN ĐÁI THÁO ĐƯỜNG

Năm yếu tố chính làm cơ sở ngăn ngừa loét bàn chân do đái tháo đường

1. Xác định bàn chân có nguy cơ loét

2. Thường xuyên kiểm tra và theo dõi bàn chân có nguy cơ loét

3. Giáo dục cho bệnh nhân, gia đình và các chuyên gia y tế

4. Đảm bảo thói quen mang giày dép có kích cỡ phù hợp

5. Điều trị các yếu tố nguy cơ gây loét

Trang 6

THƯỜNG XUYÊN THEO DÕI VÀ KHÁM BÀN CHÂN CÓ NGUY CƠ

 Tiền sử: Đã từng loét / cắt cụt chi dưới, bệnh thận giai đoạn cuối, đau chân

 Khám mạch máu: Sờ thấy mạch bàn chân.

 Da: màu da, nhiệt độ, sự hiện diện của vết chai hoặc phù, dấu hiệu tiền loét.

 Xương / khớp: kiểm tra các biến dạng

 Đánh giá mất cảm giác bảo vệ (LOPS)

 Giày dép: không vừa, không hợp hoặc không mang.

 Vệ sinh bàn chân kém

 Các giới hạn về thể chất có thể cản trở việc tự chăm sóc bàn chân ( thị lực kém, béo phì).

 Kiến thức chăm sóc bàn chân.

Trang 7

HỆ THỐNG PHÂN LOẠI VÀ TẦN SUẤT SÀNG LỌC TƯƠNG ỨNG

0 Rất thấp Không mất cảm giác bảo vệ (LOPS) hoặc không có

bệnh động mạch ngoại biên (PAD)

Mỗi 3-6 tháng

LOPS hoặc PAD, và một hoặc 2 yếu tố sau:

- Tiền sử loét bàn chân

- Cắt cụt chi dưới (Đoạn chi thấp hoặc cao)

- Bệnh thận giai đoạn cuối

Mỗi 1-3 tháng

Trang 8

CÁC VÙNG CỦA BÀN CHÂN CÓ NGUY CƠ LOÉT CAO NHẤT

Trang 9

NGUYÊN NHÂN CHÍNH GÂY LOÉT

Trang 10

NGUYÊN TẮC ĐIỀU TRỊ VẾT LOÉT

Kiểm soát chuyển hoá và điều trị các bệnh đồng mắc

Chăm sóc tại chỗ vết loét

Giáo dục cho bệnh nhân và người thân

Trang 11

CÁC KHUYẾN CÁO CỦA IDSA / IWGDF VỀ CHẨN

ĐOÁN VÀ ĐIỀU TRỊ NHIỄM TRÙNG BÀN CHÂN ĐTĐ

Trang 12

KHUYẾN CÁO

a) Chẩn đoán lâm sàng nhiễm trùng mô mềm bàn chân ĐTĐ, dựa trên sự hiện diện của các

dấu hiệu và triệu chứng tại chỗ hoặc toàn thân của phản ứng viêm (Phân nhóm khuyến

cáo: Mạnh; Mức độ chứng cứ: Thấp)

b) Đánh giá mức độ trầm trọng của bất kỳ bệnh nhiễm trùng bàn chân ĐTĐ nào bằng cách sử

dụng hệ thống phân loại bàn chân ĐTĐ của Hiệp hội các bệnh truyền nhiễm của Hoa Kỳ

(IDSA) / Nhóm chuyên trách bàn chân ĐTĐ Thế giới (IWGDF) (Mạnh, Trung bình)

Trang 13

PHÂN LOẠI BÀN CHÂN ĐTĐ THEO IWGDF

• Tăng nhiệt độ khu trú tổn thương

• Đỏ da > 0,5 cm - 2 cm xung quanh vết loét

• Sưng hoặc đau khu trú tổn thương

• Chảy mủ (dịch trắng đục hoặc lẫn máu)

Các nguyên nhân khác gây viêm da phải được loại bỏ (ví dụ: chấn thương, bệnh gút, bàn chân Charcot cấp tính, gãy xương,

huyết khối, ứ trệ tĩnh mạch)

II

(nhiễm trùng nhẹ)

Đỏ da > 2 cm và một trong những phát hiện được mô tả ở trên hoặc nhiễm trùng liên quan đến các cấu trúc bên dưới da và

mô dưới da, chẳng hạn như áp xe sâu, viêm bạch huyết, viêm tủy xương, viêm khớp nhiễm trùng hoặc viêm cân gan chân.

Không được có bất kỳ phản ứng viêm toàn thân nào (xem độ 4)

Trang 14

THANG ĐIỂM SINBAD Điểm

Bàn chân giữa và sau (midfoot and hind foot)

01

Có bằng chứng lâm sàng giảm tưới máu bàn chân

01

Cảm giác bảo vệ mất (protective sensation lost)

01

01

2

Loét ≥ 1 cm 2

01

Loét đến cơ, gân hoặc sâu hơn

01

Trang 15

KHUYẾN CÁO

Ở một bệnh nhân đái tháo đường bị nghi ngờ viêm xương bàn chân, chúng tôi khuyến cáo sử dụng kết hợp khám thăm dò chạm xương, tốc độ lắng máu (hoặc CRP và/hoặc procalcitonin) và X- quang là các phương pháp ban đầu giúp chẩn đoán viêm xương (Mạnh; Trung bình)

Trang 16

ĐẶC ĐIỂM X-QUANG CỦA VIÊM XƯƠNG BÀN CHÂN DO ĐÁI THÁO ĐƯỜNG

Các đặc điểm X quang mới hoặc đang tiến triển (trên các loạt phim X quang) , bao gồm:

Mất vỏ xương, với hủy xương hoặc mất khoáng xương

 Mất khu trú cấu trúc của bè xương hoặc tủy xương (mất khoáng)

Phản ứng màng xương hoặc tăng sáng màng xương

Xơ cứng xương, có hoặc không có hủy xương

Alvaro-Afonso FJ, Lazaro-Martinez JL, Garcia-Morales E, Garcia-Alvarez Y, Sanz-Corbalan I, Molines-Barroso RJ Cortical disruption is the most reliable and accurate plain radiographic sign in the diagnosis of diabetic foot osteomyelitis Diabet Med 2019;36:258-9

Trang 17

ĐẶC ĐIỂM X-QUANG CỦA VIÊM XƯƠNG BÀN CHÂN DO ĐÁI THÁO ĐƯỜNG

Mật độ mô mềm bất thường trong mỡ dưới da, hoặc mật độ khí

❑ Sự hiện diện của mảnh xương chết (sequestrum)

❑ Sự hiện diện của xương mới tăng sinh (involucrum)

❑ Sự hiện diện của đường rò xương (cloacae)

Trang 18

KHUYẾN CÁO

a) Ở một người mắc bệnh đái tháo đường và nghi ngờ viêm xương bàn chân, nếu chụp X-quang

thường quy và kết quả lâm sàng và xét nghiệm phù hợp với viêm xương, chúng tôi khuyến cáo không cần sử dụng thêm chẩn đoán hình ảnh chuyên sâu để chẩn đoán (Mạnh; Thấp).

b) Nếu vẫn còn nghi ngờ chẩn đoán viêm xương, cân nhắc dùng các phương pháp chẩn đoán hình ảnh

tiên tiến, ví dụ như chụp MRI, PET/CT (18F-FDG- positron emission tomography/computed tomography) hoặc xạ hình bạch cầu (có hoặc không có CT) (Mạnh; Trung bình)

Trang 19

KHUYẾN CÁO

Ở một người mắc bệnh đái tháo đường và nghi ngờ viêm xương bàn chân, việc chẩnđoán xác định hoặc xác định tác nhân gây nhiễm trùng là cần thiết để lựa chọn điều trị,hãy thu thập mẫu xương (sinh thiết qua da hoặc phẫu thuật) để nuôi cấy vi sinh mẫuxương và mô bệnh học (nếu có thể) (Mạnh; Thấp)

Trang 20

KHUYẾN CÁO : NHẬP VIỆN

bệnh nhân đái tháo đường và nhiễm trùng

quan trọng (Mạnh; Thấp)

Trang 21

CÁC ĐẶC ĐIỂM CHO THẤY NHIỄM TRÙNG BÀN CHÂN ĐÁI THÁO ĐƯỜNG NGHIÊM TRỌNG VÀ CÁC CHỈ ĐỊNH CẦN THIẾT PHẢI NHẬP VIỆN

A Các đặc điểm cho thấy nhiễm trùng bàn chân đái tháo đường nghiêm trọng hơn

Dấu hiệu/triệu chứng tại chỗ

Viêm nặng hoặc thâm nhiễm, dấu lép bép dưới da, bóng nước, đổi màu, hoại tử hoặc hoại thư, mảng xuất huyết chấm xuất huyết, dị cảm mới xuất hiện hoặc đau tại chỗ.

Trang 22

CÁC ĐẶC ĐIỂM CHO THẤY NHIỄM TRÙNG BÀN CHÂN ĐÁI THÁO ĐƯỜNG NGHIÊM TRỌNG VÀ CÁC CHỈ ĐỊNH CẦN THIẾT PHẢI NHẬP VIỆN

A Các đặc điểm cho thấy nhiễm trùng bàn chân đái tháo đường nghiêm trọng hơn

Tổng trạng

Tình trạng biểu hiện ban đầu Khởi phát đột ngột / xấu đi hoặc tiến triển nặng nhanh chóng

Dấu hiệu toàn thân Sốt, ớn lạnh, hạ huyết áp, lú lẫn, và giảm thể tích

Xét nghiệm

Bạch cầu tăng, tốc độ máu lắng tăng, CRP tăng, tăng glucose máu nặng hoặc

trầm trọng hơn, nhiễm toan, tăng urê huyết hoặc tiến triển nặng hơn và bất

thường điện giải

Các đặc điểm phức tạp

Sự hiện diện của dị vật (vô tình hoặc phẫu thuật cấy ghép), vết thương thủng,

áp xe sâu, suy động mạch hoặc tĩnh mạch, phù bạch huyết, ức chế miễn dịch

do bệnh hoặc do điều trị, tổn thương thận cấp

Thất bại với điều trị Bệnh nặng thêm mặt dù đã điều trị bằng kháng sinh thích hợp và các điều trị

hỗ trợ

Trang 23

CÁC ĐẶC ĐIỂM CHO THẤY NHIỄM TRÙNG BÀN CHÂN ĐÁI THÁO ĐƯỜNG NGHIÊM TRỌNG VÀ CÁC CHỈ ĐỊNH CẦN THIẾT PHẢI NHẬP VIỆN

B Một số yếu tố gợi ý có thể cần thiết nhập viện

• Nhiễm trùng nặng

• Rối loạn chuyển hóa hoặc huyết động không ổn định

• Cần điều trị kháng sinh tiêm tĩnh mạch

• Các xét nghiệm chẩn đoán cần thiết không có sẵn đối vớ bệnh nhân ngoại trú

• Có giảm tưới máu bàn chân

• Cần phải phẫu thuật

Thất bại khi điều trị ngoại trú

• BN không thể hoặc không tuân thủ khi điều trị ngoại trú

Thay băng phức tạp mà BN/ người chăm sóc không thể thực hiện

• Cần phải chăm sóc theo dõi liên tục

Trang 24

ĐIỀU TRỊ

NHIỄM KHUẨN MÔ MỀM

Trang 25

KHUYẾN CÁO

Chọn kháng sinh để điều trị nhiễm trùng bàn chân đái tháo đường dựa trên:

Tác nhân gây bệnh có khả năng hoặc đã được chứng minh và tính nhạy cảm vớI kháng sinh của tác nhân gây bệnh

Mức độ nghiêm trọng của nhiễm trùng

 Các bằng chứng được công bố về hiệu quả của thuốc với nhiễm trùng bàn chân đái tháo đường

 Nguy cơ của các tác dụng phụ

Tương tác thuốc

 Tính sẵn có của thuốc và khả năng chi trả (Mạnh; Trung bình)

Selva Olid A, Sola I, Barajas-Nava LA, Gianneo OD, Bonfill Cosp X, Lipsky BA Systemic antibiotics for treating diabetic foot

infections Cochrane Database Syst Rev 2015:CD009061

Trang 26

LỰA CHỌN PHÁC ĐỒ KS THEO KINH NGHIỆM

CHO BỆNH NHÂN NHIỄM TRÙNG BÀN CHÂN ĐTĐ

Trang 27

Độ nặng Yếu tố cộng thêm Tác nhân gây bệnh Phác đồ kháng sinh

Nhẹ

Không có yếu tố phức tạp GPC S-S pen, Cepha gen 1

Dị ứng hoặc không dung nạp

Clindamycin; FQ; T/S; Macrolide; Doxy

Sử dụng kháng sinh gần đây GPC+GNR β-L-ase-1; T/S; FQ

Nguy cơ cao do MRSA MRSA Linezolid; T/S; Doxy;

Macrolide

GPC: cầu khuẩn gram dương (staphylococci và streptococci); GNR: trực khuẩn gram âm; MRSA: tụ cầu vàng kháng methicillin; S-S pen: penicillin bán tổng hợp kháng enzyme penicillinase,B-Lase Nhóm I: amoxicillin / clavulanate, ampicillin / sulbactam; FQ: fluoroquinolone có hoạt tính tốt chống lại cầu khuẩn Gram dương hiếu khí (ví dụ: levofloxacin hoặc moxifloxacin); thuốc kháng sinh nhóm fluoroquinolone kháng Pseudomonas ví dụ ciprofloxacin; T/S: trimethoprim/ sulfamethoxazole

Trang 28

Độ nặng Yếu tố cộng thêm Tác nhân gây bệnh Phác đồ kháng sinh

GPC: cầu khuẩn gram dương (staphylococci và streptococci); GNR: trực khuẩn gram âm;

S-S pen: penicillin bán tổng hợp kháng enzyme penicillinase, β-L-ase nhóm I: amoxicillin / clavulanate, ampicillin / sulbactam; β-L-ase nhóm 2: ticarcillin / clavulanate,piperacillin / tazobactam; carbapenem nhóm I: ertapenem;

carbapenem nhóm 2: imipenem, meropenem, doripenem

Trang 29

Độ nặng Yếu tố cộng thêm Tác nhân gây bệnh Phác đồ kháng sinh

Yếu tố nguy cơ MRSA MRSA

Xem xét thêm hoặc thay thế bằng glycopeptide; linezolid; daptomycin; fusidic acid T/S (±rif)**; doxycycline

Các yếu nguy cơ kháng thuốc ở trực khuẩn gram âm ESBL

Carbapenems; FQ;

aminoglycoside và colistin

GPC: cầu khuẩn gram dương (staphylococci và streptococci); GNR: trực khuẩn gram âm; ESBL:vi trùng sản xuất men bata-lactamase phổ rộng

β-L-ase nhóm I: amoxicillin / clavulanate, ampicillin / sulbactam; β-L-ase nhóm 2: ticarcillin / clavulanate,piperacillin / tazobactam; carbapenem nhóm I: ertapenem; carbapenem nhóm 2: imipenem, meropenem, doripenem

T/S: trimethoprim/ sulfamethoxazole; rif: rifamp(ic)in ** Rifamp (ic) in: vì có liên quan đến nguy cơ tác dụng phụ cao hơn và việc sử dụng bị hạn chế ở một số quốc gia, nên được sử dụng thích hợp nhất để điều trị viêm tủy xương hoặc nhiễm trùng liên quan đến cấy ghép kim loại

Trang 30

KHUYẾN CÁO

thiện và không có chống chỉ định các thành phần của thuốc và nếu có sẵn thuốc dùngđường uống thích hợp (Mạnh; Thấp)

Trang 31

KHUYẾN CÁO

Chúng tôi đề nghị KHÔNG sử dụng bất kỳ kháng sinh tại chỗ hiện có để điều trị

nhiễm trùng bàn chân đái tháo đường mức độ nhẹ (Yếu; Trung bình)

Trang 32

KHUYẾN CÁO

a) Điều trị bằng kháng sinh cho bệnh nhân bị nhiễm trùng bàn chân đái tháo đường ở

thiện nhưng lan rộng, đang hồi phục chậm hơn so với dự kiến hoặc nếu bệnh nhân bịbệnh động mạch ngoại biên nặng (Yếu; Thấp)

lại tinh trạng bệnh và xem xét các biện pháp chẩn đoán khác hoặc thay đổi điều trị.(Mạnh; Thấp)

Trang 33

KHUYẾN CÁO

Khi điều trị thích hợp dường như không hiệu quả, thay vì kéo dài quá trình điều trị bằng kháng sinh, bác sĩ nên xem xét lại liệu pháp nào có thể phù hợp hơn

Các câu hỏi chính cần hỏi bao gồm:

1 Tất cả các mầm bệnh có khả năng gây bệnh có được bao phủ bởi kháng sinh được chọn không?

2 Có hay không mầm bệnh mới (có thể liên quan đến điều trị bằng kháng sinh xen kẽ)?

3 Kháng sinh có được sử dụng đúng theo toa (có thể ở bệnh viện hay ngoại trú)?

4 Có thể giảm hấp thu đường ruột?

5 Khả năng tưới máu không đủ do bệnh động mạch ngoại biên chưa được giải quyết?

6 Có thể có một áp xe không được chẩn đoán, dị vật, viêm xương hoặc các biến chứng khác có thể cần

phẫu thuật?

Trang 34

KHUYẾN CÁO

KHÔNG điều trị vết loét chân không nhiễm trùng bằng liệu pháp kháng sinh toàn thân

hoặc tại chỗ với mục tiêu giảm nguy cơ nhiễm trùng hoặc thúc đẩy quá trình lành vếtloét (Mạnh; Thấp)

Trang 35

ĐIỀU TRỊ BẰNG PHẪU THUẬT VÀ VIÊM XƯƠNG

Trang 36

PHẪU THUẬT: MỤC TIÊU

 Cắt lọc mô và xương hoại tử nhiễm trùng

Trang 37

KHUYẾN CÁO

Nên khẩn trương tham khảo ý kiến bác sĩ phẫu thuật trong trường hợp nhiễm trùngmức độ nặng, hoặc nhiễm trùng mức độ trung bình có biến chứng do hoại tử lan rộng,nhiễm trùng hoại tử dấu hiệu gợi ý áp xe sâu (dưới lớp cân cơ) hoặc hội chứng chèn ép khoang, hoặc thiếu máu cục bộ chi dưới nghiêm trọng. (Mạnh; Thấp)

Trang 38

KHUYẾN CÁO

a) Ở một bệnh nhân bị đái tháo đường và viêm xương bàn chân không phức tạp, hay

không có chỉ định điều trị phẫu thuật khác, hãy cân nhắc điều trị bằng liệu phápkháng sinh mà không cần phẫu thuật cắt xương (Mạnh; Trung bình)

b) Ở một bệnh nhân bị đái tháo đường có khả năng viêm xương bàn chân đồng thời

với nhiễm trùng mô mềm, cần đánh giá khẩn cấp về sự cần thiết của phẫu thuật

cũng như các biện pháp theo dõi tích cực sau phẫu thuật và điều trị nội khoa.(Mạnh; Trung bình)

Trang 39

PHẪU THUẬT

 Xem xét cắt gân gấp ngón ở bệnh đái tháo đường có vùng chai nhiều hoặc vết loét ở đầu ngón hoặc phần xa của ngón chân hình búa mà chậm lành với điều trị không phẫu thuật để ngăn ngừa loét bàn chân lần đầu hoặc tái loét ở vết loét đã lành (Yếu; Thấp).

 Đối với bệnh nhân đái tháo đường có vết loét ở phần trước bàn chân không lành sau khi điều trị bảo tồn, cần xem xét phẫu thuật kéo dài gân Achilles, tạo hình khớp, cắt một hoặc toàn bộ các đầu xương bàn, tạo hình

khớp bàn ngón hoặc cắt xương để phòng ngừa tái loét phần trước bàn chân sau khi vết loét đã lành (Yếu; Thấp)

Khuyến cáo KHÔNG sử dụng thủ thuật giải ép thần kinh, ưu tiên các điều trị chuẩn chất lượng tốt đã được chấp

nhận, để giúp ngăn ngừa loét bàn chân ở bệnh nhân đái tháo đường có nguy cơ loét trung bình hoặc cao (nhóm nguy cơ 2-3) và ở bệnh nhân có kèm đau thần kinh (Yếu; Thấp)

Laborde JM Midfoot ulcers treated with gastrocnemius-soleus recession Foot Ankle Int 2009 Sep;30(9):842-846

Trang 40

PHẪU THUẬT

Việc kéo dài gân Achilles, cắt bỏ xương bàn hoặc chỏm xương bàn, tạo hình khớp bàn ngón có thể làm giảm nguy cơ tái loét ở các bệnh nhân được chọn có vết loét khônglành khi so sánh với điều trị không phẫu thuật

Khuyến cáo này áp dụng cho bệnh nhân:

a) Bị loét chân không đáp ứng với điều trị bảo tồn;

b) Có nguy cơ tái phát cao nếu cấu trúc bàn chân không được điều chỉnh

c) Tăng áp lực lên phần trước bàn chân;

d) Trường hợp kéo dài gân Achilles, giới hạn biên độ vận động khớp cổ chân không qua được vị trí trung gian.

Mueller MJ, Sinacore DR, Hastings MK, Strube MJ, Johnson JE Effect of Achilles tendon lengthening onneuropathic

plantar ulcers A randomized clinical trial J Bone Joint Surg Am 2003 Aug;85-A(8):1436-1445.

Trang 41

KHUYẾN CÁO

a) Không nên điều trị viêm xương bàn chân đái tháo đường bằng liệu pháp kháng

sinh quá 6 tuần Nếu nhiễm trùng không cải thiện lâm sàng trong vòng 2-4 tuần đầu, hãy xem xét lại có cần lấy mẫu xương để nuôi cấy, tiến hành phẫu thuật cắt bỏ hoặc điều trị bằng kháng sinh thay thế khác (Mạnh; Trung bình)

b) Nếu không có nhiễm trùng mô mềm và tất cả các xương bị nhiễm trùng đã

được phẫu thuật cắt bỏ, điều trị viêm xương bàn chân đái tháo đường bằng liệupháp kháng sinh chỉ cần dùng vài ngày (Yếu; Thấp)

Trang 42

PHỤC HỒI TƯỚI MÁU MÔ

 Đặt stent

 Nong mạch

 Kích thích tưới máu

Trang 53

KẾT LUẬN

bàn chân

chất lượng cao cho bệnh nhân

Chỉnh hình

PT mạch máu - DSA

Phục hồi chức năng

Nội tiết

Trang 54

THANK YOU

Ngày đăng: 30/04/2023, 08:20

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w