¤ng t«i ¤ng t«i ThÊm tho¾t thÕ mµ «ng néi ® xa t«i 18 n¨m råi MÆc dï vËy, song tõ trong s©u th¼m t©m hån t«i h×nh ¶nh vÒ «ng vÉn cßn in ®Ëm nh ngµy nµo Víi d¸ng ngêi qu¾c thíc, c©n ®èi, níc da ®åi[.]
Trang 1Ông tôi
Thấm thoắt thế mà ông nội đã xa tôi 18 năm rồi Mặc dù vậy, song từ trong sâu thẳm tâm hồn tôi hình ảnh về ông vẫn còn in đậm nh ngày nào
Với dáng ngời quắc thớc, cân đối, nớc da đồi mồi, khuôn mặt chữ điền vuông vắn,mái tóc vuốt ngợc, đôi mắt to, miệng rộng, điểm trên cái miệng trông rất sang của ông là 3 chòm râu đợc ông chăm chuốt rất kỹ lỡng Mặc dù chỉ là ngời nông dân thuần phát thôi song ông tôi có một đôi tai rất to, cái miệng luôn tơi tắn Tôi còn nhớ nh in khi đó mặc dù ông tôi đã ngoài 80 mơi tuổi, song nhìn ông vẫn đang rất khoẻ Có lẽ cuộc đời ông từ nhỏ đã phải chịu nhiều vất vã, khổ cực nên
ông đợc tôi dũa, rèn luyện nên mới có đợc sức khoẻ nh vậy ! Cuộc sống của tôi bây giờ, tâm hồn tôi lớn lên đợc nh thế này là nhờ
có một phần hơi thở của ông thổi vào từ khi còn rất bé Tại sao tôi lại nói nh vậy, bởi vì bố mẹ tôi sinh ra đợc 4 anh em trai, tôi
là con thứ hai trong gia đình, bố tôi là công an nên đi công tác cả năm, mẹ là CB xã nên cũng phải tham gia các công tác xã hội Cả tuổi thơ của anh em tôi đợc lớn lên trong vòng tay yêu
th-ơng của ông bà nội Giờ đây mặc dù đã ở tuổi gần 40 song tôi vẫn còn hình dung đợc giọng nói của ông, hơi ấm của ông
và những bài hát ru mà ông đã ru chúng tôi từ thuở bé Ngày
ấy, quê tôi còn nghèo lắm không có ti vi, đài báo nh bây giờ nên ban ngày đi học tối đến nh thờng lệ chúng tôi phải tranh thủ nấu giúp mẹ nồi cám, vài bốn hôm lại phải cùng mẹ xay gạo, giả gạo sau đó mới đợc ngồi vào bàn học Học xong, anh em tôi
đợc ông ôm vào lòng và ru những bài hát ngày xa Đó là những câu ca dao, những bài vè mà đến bây giờ tôi vẫn còn thuộc làu làu và mỗi khi tôi ở nhà giữ con tôi lại ru các bài ru mà ông tôi đã ru tôi tự ngày nào, những lúc nh thế sao tôi thấy kính trọng, tự hào và nhớ ông tôi đến lạ kì ! Không biết ở dới suối vàng kia ông có thấu hiểu cho tấm lòng của cháu giành cho ông không ? Cả cuộc đời ông thật vất vã ! Mỗi buổi tối nh thế sau những phút đợc thảnh thơi ông lại kể cho anh em tôi nghe về
Trang 2cuộc đời ông thời trai trẻ ! Vốn là ngời sinh ra trong một gia
đình bần cố nông, lại đông anh em nên ông tôi phải đi ở cho
1 gia đình nhà giàu ở xã Hoàng Sơn – gia đình ông Bạ Tới Suốt cả thời gian ông đi ở ông luôn chăm chỉ làm lụng, sau đó tiết cóp lập gia đình và ra ở trại Khu đất mà anh trai tôi
đang ở bây giờ chính là nơi mà ông bà nội tôi đã khai hoang lập nghiệp mà có Vì chăm chỉ, hiền lành nên đợc gia đình nhà chủ thơng yêu nên đã nhận làm con nuôi Có lần trớc chúng tôi ông hồ hởi kể : lần ấy nhà chủ thấy hai vợ chồng ra ở riêng vất vã, gia đình nhà ông Bạ Tới đã gọi đến và cho một gánh thóc gánh bằng chiếc đòn càn gánh kè ngày xa, ông tôi nhận lời
và gánh đủ một gánh thóc đầy chạy băng băng qua hai cánh
đồng của hai xã và qua đờng xe hoả khi về tới nhà cân đợc
120 kg Cả nhà đều khâm phục sức khoẻ và sự cờng tráng của
ông Ông tôi kể tiếp khi ở riêng ra chẳng có gì ngoài hai bàn tay trắng Hàng ngày, bà đi mò cua bắt tép, tối về bện võng
Tờ mờ sáng mai ông gánh võng lên tận chợ Dắt – Triệu Sơn bán, hoặc vào chợ Si – Nghệ An bán lấy tiền mua khoai về nuôi con
Đến khi cuộc sống khấm khá hơn, con cái có gia đình thì bố tôi lại đi công tác xa, nên mặc dù đã ở cái tuổi “xa nay hiếm” nhng ông tôi vẫn phải là trụ cột của cả gia đình Có nhiều hôm, trời tối, ma tầm tả cha thấy mẹ tôi đi làm về cả nhà lo lắng, ông tôi liền mặc áo tơi, xách đèn chai đi tìm Mặc dù
ông chiều chúng tôi nh vậy nhng ông rất nghiêm khắc Để cai quản 4 anh em chúng tôi, ông tôi đã phải sắm một chiếc roi mây thật dài, một đầu ông cuốn tròn lại cho dễ cầm và để quắc lên con ton nhà khi không sử dụng đến Mỗi khi chúng tôi phạm lỗi ông hoặc mẹ lại bắt chúng tôi nằm sấp xuống giờng tra hỏi và bao giờ cũng bị thởng thức một vài roi trớc khi đợc
đứng dậy Trong bốn anh em, tôi là đứa đợc ông và mẹ chiều hơn nhng cũng là đứa bớng nhất nên thờng bị đánh đòn cũng nhiều nhất Những lúc nh thế tôi cảm thấy rất ấm ức, có những hôm tôi muốn lấy trộm chiếc roi vứt quách nó đi nhng
Trang 3lại không dám rồi chỉ nhìn chằm chằm vào nó mà nghiến răng không làm chi đợc
Kinh tế những năm đó còn rất nhiều khó khăn, có thời điểm xã còn phải đi thu mua sắn cạc hu của dân tộc về cấp cho xã viên, rồi mạch, rồi ngô… độn thêm vào bữa ăn Ông bà tôi đã già nhng cũng phải ăn nh thế Mặc dù vậy song lúc nào cũng
đầy ắp tiếng cời Và thế là vào một ngày sau tết – ngày 18 tháng chạp năm 1995, cái ngày thật khủng khiếp đối với tôi, ông tôi bị ốm và đã qua đời, ông ra đi ngay trên tay tôi khi tôi dìu
ông dạy lần cuối cùng, khi vừa đặt ông xuống dờng thì đôi mắt ông đã nhắm nghiền mà không một lời trăn trối Có lẽ cuộc đời ông quá giản dị nên khi ra đi cũng thật thanh thản Nhìn ông tôi chỉ biết gào thét gọi ông “ ông ơi đừng nhắm mắt, chú đừng vuốt mặt ông cháu, ông ơi hãy mở mắt ra
đi! ” song mọi lời nói của tôi đều vô vọng, ông tôi đã mãi mãi
xa anh em chúng tôi và đi vào cõi vĩnh hằng
Cuộc đời của ông tôi là vậy đó ! Giờ chúng tôi đều đã khôn lớn, mỗi đứa đều có gia đình riêng, có con nhỏ, nhớ lại thời niên thiếu mà thấy khoé mắt cay cay, bùi ngùi nhớ về ông với tấm lòng khâm phục, kính trọng về một cuộc đời gian truân, vất vã song trái tim ông thật bao dung! Ông đã giành trọn tình thơng yêu cho chúng con ! Ông ơi, cháu luôn và mãi mãi nhớ về ông ! Nhớ về dáng hình, khuôn mặt, nụ cời và lời ru của ông năm nào vẫn luôn đọng mãi trong tâm hồn con trẻ :
“Tháng tám trời hạn khô khan, lúa cắn cổ chuột tha vào bụi tre
Đàn dế tha tổ chích choè, tha vào bụi rậm thè lè phứt lông
Hùm nằm cho lợn cạo lông
Ba bốn quả hồng nuốt lão tám mơi
Cái kẹo nuốt kẻ nên mời….”
hay
“ Đồng Đăng có phố Kì Lừa, có nàng Tô Thị, có chùa Tam Thanh
Trang 4Ai lªn xø L¹ng cïng anh
Bá quªn b¸c mÑ sinh thnµh ra em Tay cÇm vß rîu n¾m nem
M·i vui quªn hÕt lêi em dÆn dß…”
Vµ cßn rÊt nhiÒu bµi kh¸c n÷a !