1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

Ke lai mot giac mo trong do em duoc gap lai nguoi than

44 0 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Kể lại một giấc mơ trong đó em được gặp lại người thân
Trường học Trường Trung Học Cơ Sở
Chuyên ngành Ngữ Văn
Thể loại bài văn mẫu
Năm xuất bản 2023
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 44
Dung lượng 803,7 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Kể lại một giấc mơ trong đó em được gặp lại người thân Download vn Văn mẫu lớp 9 Kể lại một giấc mơ trong đó em được gặp lại người thân Tổng hợp Download vn 1 Dàn ý Kể lại giấc mơ gặp lại người thân x[.]

Trang 1

Dàn ý Kể lại giấc mơ gặp lại người thân xa cách

I Mở bài

- Giấc mơ diễn ra như thế nào?

- Cảm xúc của bạn khi có giấc mơ đó

- Giới thiệu người bạn thân, Quan hệ với em như thế nào? Cách xa bao lâu? Lí

do gì xa cách em lâu thế? Cảm xúc của em khi gặp lại người thân?

Ví dụ:

Tuổi thơ tôi là tháng ngày vô cùng tươi đẹp bên những người bạn vô cùng đángyêu Người mà tôi thân thiết và yêu thương nhất là Lan Nhưng từ lúc học lớp 6thì Lan cùng với gia đình định cư bên nước ngoài Từ khi đó, tôi không còn gặpLan, nhưng trong sâu thẳm trái tim tôi Lan luôn là người bạn tôi yêu quý nhất.Rồi một ngày tôi gặp Lan trong một giấc mơ, mơ giấc mơ thật ý nghĩa

II Thân bài

- Giới thiệu chung về người bạn thân: Người bạn đó bây giờ đang ở đâu? Đanglàm gì?

- Tả người bạn gặp trong mơ: Khi gặp lại quan sát thấy người thân như thế nào?Diện mạo? Hình dáng? Y phục? Cử chỉ? Nét mặt? Động tác? Lời nói…

- Người bạn có những nét gì khác so với lúc trước khi xa không? (So sánh từhình dáng bên ngoài với tính cách bên trong trước đó và bây giờ?) và nêu lênNhận xét và suy nghĩ của bạn

- Nhớ và kể lại những kỉ niệm gắn bó với người bạn gặp trong mơ

Trang 2

- Bạn và người bạn thân đã trò chuyện như thế nào? Nói với nhau những gì?

- Cuối buổi gặp gỡ những việc gì xảy ra? Cảm xúc của bạn ra sao?

- Tình huống đánh thức bạn dậy? Tâm trạng bạn như thế nào? Cảm xúc ra sao?

Kể lại giấc mơ gặp lại người thân xa cách - Mẫu 1

Cơn mưa rào bất chợt ùa về trong thành phố khiến cho không khí Hà Nội vốnđang nóng nực cũng trở nên mát mẻ hơn Vốn không ngủ trưa nên buổi tối tôithiếp đi từ rất sớm Trong giấc mơ, tôi mơ thấy bà nội - người bà yêu quý củatôi đã xa cách lâu ngày Đây thực sự là một giấc mơ xúc động mà tôi vẫn nhớmãi

Bà nội tôi đã qua đời nay đã được hai năm rồi Ngày bà mất đã mãi mãi trởthành một nỗi ám ảnh trong lòng tôi, ngày ấy, người mà tôi yêu quý nhất đã rađi… mãi mãi Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn tin rằng bà chỉ là đi đâu đó xa lắm,đến một thế giới tốt đẹp hơn, bình yên hơn chứ chưa thực sự rời khỏi thế giannày, bà vẫn luôn bên tôi

Trong giấc mơ, tôi chợt thấy bà xuất hiện ở mảnh vườn cũ mà ngày trước tôivới bà thường hay gọi nó với một cái tên là “khu vườn đặc biệt” Nó đặc biệtbởi trong đây mùa nào thức ấy, bốn mùa xanh tốt và gắn bó bao kỉ niệm ấu thơ

Trang 3

tôi Trong làn sương mờ mờ ảo ảo, có cái gì đó cứ thôi thúc khiến tôi tiến thậtnhanh về phía trước Không rõ đã đi bao lâu, tôi chợt nhìn thấy bà đang ngồidưới gốc cây lan, mỉm cười nhìn tôi Nước mắt tôi trào ra, chạy lại ôm chầm lấy

bà, tôi nói:

- Bà phải không? Có phải là bà thật không? Con nhớ bà lắm!

Bà chỉ cười, xoa đầu tôi nói:

- Con bé này, lớn tướng rồi vẫn khóc nhè Bà đây, bà đã về rồi đây

Nghe những lời này, tôi càng xúc động hơn bao giờ hết Với tôi, bà không chỉđơn thuần là một người thân trong gia đình mà bà còn là một người mẹ, mộtngười thầy, là người mà tôi hết mực thương yêu Bà đã dạy cho tôi những điềuhay lẽ phải, hướng tôi tới cái chân- thiện- mỹ của cuộc đời, bà dạy tôi: “Sống ởtrên đời phải sống bằng cái tâm của mình con ạ” Bố mẹ tôi đi làm xa, rất lâumới về Bởi vậy trong kí ức tuổi thơ tôi, bà là hình ảnh thân thuộc nhất, quý giánhất

Chợt tôi nhớ đến những ngày trước đây, tôi hay sà vào lòng bà để được bà hônlên má, hôn lên tóc và kể chuyện cho nghe, tôi nói:

- Bà ơi, bà kể chuyện cho cháu nghe nhé!

Rồi bà từ tốn kể, vẫn là những câu chuyện vốn đã quen thuộc trong kí ức cớ saolại thân thương đến thế! Giờ phút này đây, tôi thầm nghĩ, giá như mọi thứ dừnglại ngay lúc này, trong vòng tay này…suốt cuộc đời Đang miên man theo dòngcảm xúc qua những câu chuyện bà kể, tiếng chuông báo thức chợt đánh thức tôi,buộc tôi phải quay trở về hiện tại Tôi choàng tỉnh, một loạt cảm xúc lại dấy lêntrong lòng, nửa xúc động, nửa lại tiếc nuối Tiếc nuối bởi tôi chưa thể nói lờitạm biệt bà và bởi đáng lý ra, tôi nên nói nhiều lời yêu thương với bà hơn

Trang 4

Giấc mơ qua đi đã để lại trong tôi những rung động mãnh liệt và có lẽ đó là giấc

mơ xúc động nhất trong cuộc đời Nó thôi thúc và nhắc nhở tôi phải chăm chỉhọc tập thật tốt, đúng như lời hứa mà tôi đã hứa với bà trước khi bà mất Đồngthời cũng là một nguồn động lực cổ vũ tinh thần giúp tôi vượt qua những khókhăn phía trước Tạm biệt bà, bà tiên của đời cháu!

Kể lại giấc mơ gặp lại người thân xa cách - Mẫu 2

“ À ơi … à ời…”

Tiếng hát ru ngọt ngào làm tôi tỉnh giấc Ánh mặt trời không gay gắt nhưngcũng đủ làm tôi bị lóa Dụi dụi đôi mắt, tôi nhận ra mình đang nằm trước hiênnhà, gối đầu lên đôi chân gầy gầy xương xương quen thuộc “Là bà nội! Đúng lànội rồi!” –Tôi reo thầm rồi rụt rè ngước mắt lên Trước mắt tôi là khuôn mặthiền từ phúc hậu đang nhìn tôi đầy yêu thương trìu mến Tôi choàng dậy, ômchầm lấy nội mà nức nở:” Bà ơi! Cháu nhớ bà nhiều lắm”

Đôi bàn tay đầy những vết chân chim vuốt ve mái tóc tôi:

-Cháu gái yêu của bà! Bà cũng rất nhớ con… Chà! Cháu gái của nội đã lớn thếnày rồi ư?- Nội vừa nói, vừa đẩy tôi ra, lau nước mắt trên mặt tôi

Tôi nhìn nội thật lâu Vẫn là khuôn mặt hiền từ ấy Vẫn là ánh mắt đong đầyyêu thương và những nếp đồi mồi trên đôi má, những vết tích của thời gian đờingười vội vã qua đi kịp để lại Mái tóc nội bác trắng như cước Dường như tócnội đã bạc đi nhiều hơn thuở tôi còn bé Vẫn là chiếc áo cánh máu nâu giản dị,chiếc quần vải sờn màu đen đã bạc Nhưng sao hôm nay tôi thấy nội tôi đẹp đế

lạ Vẫn là những nét đẹp của một người phụ nữ tần tảo một đời vì con vì cháu,nhưng lại được cộng hưởng thêm một điều gì nữa khiến trong mắt tôi nội đẹpnhư một bà tiên ban phép lạ cứu rỗi những mảnh đời

Trang 5

-Để nội ngắm cháu gái của nội một chút nào! Vẫn cái trán bướng như ngày nào!Đôi mắt vẫn tinh nghịch như thuở con còn bé Mái tóc đã để dài rồi này Ngàycòn nhỏ, cháu cứ đòi cắt tóc mãi thôi, chẳng bao giờ chịu mặc váy và cột tóc haibên cả.- Nội cười âu yếm vuốt ve lên đôi má tôi- Cháu gái nội đã lớn thật rồi!

Ra dáng một cô bé gái đáng yêu rồi!

- Mấy năm nội vắng nhà, mọi thứ đã thay đổi nhiều quá!-Nội đưa mắt nhìn xungquanh, giọng nói chứa chan điều gì như là tiếc nuối

- Vâng ạ! Ba nói sửa sang lại nhà cửa để đón nội về nhà mà! Chiếc giường củanội vẫn ở đó Nội thấy không?- Nói rồi tôi đưa tay về phía gian nhà trong- Cònnữa, cái chăn ngày trước nỗi vẫn dùng, bây giờ sưởi ấm con và em cu Tí mỗiđêm trời trở gió Mọi thứ trong nhà vẫn bày trí y chang cách nội thường làmngày trước Thật may vì nội đã trở lại với chị em con và ba mẹ Ba mẹ và em cu

Tí khi về nhà chắc sẽ vui lắm!

Cứ thể tôi ngồi bên cạnh nội, kể cho nội nghe mọi thứ đã xảy ra trong mười nămqua, khi nội vắng nhà Chuyện ở nhà, chuyện ở trường, tất cả những gì có thểnhớ, tôi đều lần lượt kể tỉ mỉ cho nội nghe Đôi lúc, có những chỗ tôi chưa nhớ

ra, nội lại nhắc tôi Tôi lấy làm ngạc nhiên lắm Tôi hỏi nội thì nội nói rằng ởmột nơi nào đó, nội vẫn luôn dõi theo ba mẹ và chúng tôi

Nhớ ngày còn bé, tôi vừa thường nhổ tóc sâu cho nội vừa nghe nội kể chuyệnngày xửa ngày xưa, những chuyện có thật và những chuyện cổ tích Tôi bèn nảy

ra sáng kiến vừa kể chuyện cho nội nghe vừa nhổ tóc sâu cho nội như ngày nào.Mặt trời khuất bóng sau rặng tre, hoàng hôn buông xuống trên con xóm nhỏ.Nội nhắc tôi sắp đến giờ em cu Tí và ba má về nhà và hai bà cháu bắt đầu sửasoạn nấu bữa rồi dọn dẹp nhà cửa Nếu ngày còn nhỏ, tôi chỉ chạy lăng xăngtheo nội từ nhà sang bếp, từ bếp ra vườn thì bây giờ tôi đã có thể giúp nội nhặt

Trang 6

rau, quét nhà Nấu nước, thổi cơm xong, tôi cùng nội cho gà cho lợn ăn, rồi tướirau, nhặt cỏ vườn Vừa làm, nội vừa kể cho tôi nghe những chuyện lý thú mànội đã gặp khi vắng nhà Xong xuôi, bà cháu tôi đợi đến khi trời tối rồi mà vẫnchưa thấy ba mẹ và em cu Tí về nhà Bỗng cái Liên ở đầu làng chạy vào hớt hảibáo tối nay ba mẹ và cu Tí sẽ đi về muộn, mẹ tôi nhắn nó lúc chiều mà đến giờ

nó mới nhớ ra

Tôi và nội cùng nhau ăn cơm tối Đã lâu lắm rồi tôi mới được ăn lại món ănmình yêu thích Món canh củ mỡ mẹ tôi cũng nấu rất ngon, nhưng chỉ khi ănmón canh đó do nội làm tôi mới thấy đầy đủ hương vị Có lẽ đó là một chút vịcủa tình yêu thương của người bà, một chút hương vị của sự chở che đùm bọccho đứa cháu gái bé nhỏ, cộng với một chút hương vị của những kinh nghiệm

và sự từng trải

Sau bữa cơm, tôi nhận phần rửa chén và pha cho nội một chén trà gừng Hai bàcháu tôi ngồi trước hiên nhà, trong cái gió mát lành của đêm hè, nội nhâm nhichén trà gừng nóng, vuốt ve mái tóc tôi và lại kể tôi nghe những chuyện ngàyxửa ngày xưa như ngày thơ bé… Và cứ thể, tôi đi vào giấc ngủ một cách bìnhyên và an tâm biết nhường nào!

-Mai! Dậy đi học đi con! Mặt trời sắp lên cao rồi đó!- Tiếng mẹ gọi làm tôibừng tỉnh giấc

Tôi choàng dậy, chạy từ sân vào bếp rồi lại ra vườn… “ Không có! Nội không

có trở về! Thì ra đó chỉ là giấc mơ!” Tôi thầm nghĩ rồi chẳng hiểu sao nước mắtbắt đầu rơi lã chã Ngồi bệt xuống tán cây nhãn khi xưa nội trồng, tôi bưng mặtkhóc thút thít Gió buổi sớm làm các tán cây xào xạc như gửi lời an ủi của nộitới tôi Rồi như thực như mơ, tôi khẽ nghe trong tiếng lá “ Mạnh mẽ lên, cháugái yêu của bà! Bà vẫn luôn dõi theo con! Bà yêu con!”

Trang 7

Thời gian thấm thoắt tựa thoi đưa Đã mười năm kể từ ngày nội bỏ tôi ở lại và

đi xa mãi mãi Nội thường nói đời người ai mà chẳng phải trải qua sinh ly tửbiệt và luôn nhắc nhở tôi không được buồn hay khóc quá nhiều khi một ngườimất đi, như vậy họ sẽ không đành lòng mà bước sang thế giới bên kia Nộithường hay bảo tôi rằng sự sống ở trần gian kết thúc là lúc cuộc sống ở một thếgiới khác bắt đầu, một thế giới tốt đẹp hơn và tất cả mọi người đều được hạnhphúc Tuy vậy, vẫn có những lúc nhớ nội không ngủ được Nhớ vòng tay nội,nhớ những câu chuyện của nội, nhớ ánh mắt yêu thương trìu mến… Hãy trântrọng những giây phút mà ta có để ở bên và yêu thương gia đình của mình

Kể lại giấc mơ gặp lại người thân xa cách - Mẫu 3

Đã bao giờ bạn tin rằng sau một giấc mơ những điều bạn hằng mong ước bấylâu nay sẽ biến thành sự thật, y như một câu chuyện cổ tích chưa? Đã có lúc tôirất tin vào điều đó và rồi lại phải thất vọng Nhưng tôi luôn nhớ khoảnh khắc màchỉ giấc mơ kì diệu mới đem đến cho tôi, như vừa mới xảy ra đây thôi

Năm tôi học lớp năm, vào Tết năm ấy cũng là lúc ông tôi qua đời Người ông

mà tôi hằng kính yêu đã vĩnh biệt tôi trước khi kịp đón Tết cùng tôi Tôi buồn

bã vô cùng và tự nhủ sẽ không bao giờ tôi được đón một cái tết có ông bên cạnhnữa Mấy năm sau vào lúc sắp sửa bốc mộ ông tôi và gần đến tết, lông tôi lạibâng khuâng nhớ đến cái tết năm nào Tôi thắp một nén hương lên bàn thờ ông,

hi vọng cháy bỏng được nhìn lại ông bên mâm cơm giao thừa lại bùng lên trongtôi, y như hồi còn nhỏ Hôm đó là ngày 29 Tết, trước đúng một ngày vào cáinăm buồn bã ấy, ông tôi mất Tôi nghe mẹ đi ngủ sớm để ngày mai còn theo mẹ

đi chợ Lông tôi chộn rộn mãi không sao ngủ được Mắt tôi nhòa đi

Tôi đang nằm trên chính chiếc giường mà ông tôi đã nằm ngày trước Đến khi

mẹ tôi tắt đèn đầu giường, tôi mới thiếp đi

Trang 8

Một lúc sau có tiếng bước chân bên giường tôi, tôi choàng tỉnh dậy Thật hay

mơ đây, trước mắt tôi là người ông hiền hậu đã xa cách tôi bấy lâu nay Ông bảotôi dậy rửa mặt để đi cùng mẹ, sáng đó đã là ngày 30 Tết Tôi ôm lấy ông, bảosao ông đi lâu thế Ông chỉ mỉm cười, lấy tay lau nước mắt cho tôi Tôi nhìn ôngkhông chớp mắt, vẫn dáng người cao cao như thế, vẫn khuôn mặt hồng hào,phúc hậu như xưa Mái tóc ông bạc trắng, tôi còn nhớ lúc ông ra đi tóc ông mớichỉ lốm đốm bạc Ông tôi bận bộ com-lê màu ghi, tuy cũ mà phẳng phiu, trôngông thật đẹp lão Tôi chưa được ngồi cùng ông lâu thì nghe tiếng mẹ gọi: “Con

ơi mau đi chợ với mẹ, Tết đến rồi mà còn ngủ à?” - Tôi dạ và vội nói với ông:

“Ông ơi ông ở nhà nhé! Ông chờ cháu về rồi dẫn cháu đi chơi ông nhé!” Ônggật đầu, bảo tôi đi kẻo mẹ chờ

Sau khi đi chợ xong, tôi chạy ù té vào phòng quên cả đặt thức ăn vào bếp Nhìnthấy ông đang đọc sách, tôi mừng lắm Ông bảo với tôi rằng ông sẽ dẫn tôi đichợ Tết, chọn một cành đào thật đẹp về cắm trong nhà Tôi mừng rỡ, tíu tít giụcông đi ngay Ông vẫn nhớ ý thích của tôi như hồi tôi còn nhỏ Ông chở tôi trênchiếc xe đạp cọc cạch ông vẫn thường đi Trên chiếc xe đạp này, đã bao lần ôngđèo tôi đến nhà trẻ Tôi sẽ nhớ mãi những giây phút ấy Tôi cùng ông đi giữaphố phường, cảm thấy Tết năm nay nhộn nhịp hơn các năm trước Phố xá đôngnghìn nghịt, dường như ai ai cũng muốn ra đường để sắm sửa cho Tết

Rồi hai ông cháu cũng đến được chợ hoa ngày Tết Mới từ đầu vào tôi đã thấytấp nập bao nhiêu là người, từ những cô gái đến những người phụ nữ lớn tuổi.Phải một lúc lâu sau, ông tôi mới gửi được xe và dẫn tôi đi xem cây cảnh Chợhoa ngày Tết mở ra trước mắt tôi vô số loài hoa rực rỡ khoe sắc Nào là hoa lay-

ơn, hoa thược dược, nào hoa cúc, hoa vi-ô-lét Có những loài hoa tôi chưa biếttên, có những loài hoa tôi không hề biết Ông tôi vốn là thầy giáo dạy Sinh họcnên chỉ cho tôi biết bao nhiêu là hoa thật độc đáo Vừa nghe ông nói vừa ngắmcác loại hoa, tôi bỗng thấy mở mang thêm nhiều điều Nhiều điều trước đây tôi

Trang 9

thờ ơ giờ hiện lên rõ ràng trong trí óc tôi tựa như những bông hoa ngày càngtươi tắn, đầy sức sống hơn Ông dẫn tôi xem hoa một lúc rồi cùng tôi chọn mộtcành đào ưng ý Tôi rất thích cành đào với đầy hoa màu hồng nở rộ Nhưng ôngtôi chỉ chọn một cành đào mới chớm nở vài ba bông hoa, còn lại là biết bao nụhoa xanh mướt và những lá non Ông bảo với tôi rằng, tuy bây giờ cành đàokhông đẹp nhưng chỉ một hai hôm sau Tết đào sẽ nở đầy hoa rất đẹp và lâu tan.Tôi mới vỡ lẽ cành đào ấy bây giờ đây ẩn chứa bao điều đẹp đẽ với tôi và ôngtrở thành một ông tiên hiểu tất cả những điều tốt đẹp trong cuộc sống.

Tôi giữ sự ngưỡng mộ ấy như hồi thơ bé, ông như người thầy giáo mở ra cho tôibao điều lí thú để tôi khám phá Và ông đã thay mẹ tôi dạy tôi học khi còn tiểuhọc Ông cháu tôi ra về Tôi ngồi sau giữ cành đào còn ông mải miết đạp xe vềđến nhà, tôi khoe ngay cánh đào, bà bảo có cành đào nhiều lộc này, Tết năm nay

sẽ vui lắm đây Ông chỉ mỉm cười, nụ cười đồng tình lẫn niềm vui rạng rỡ Đêmđến, gia đình tôi sum họp quanh mâm cơm giao thừa Tôi hạnh phúc biếtnhường nào bởi có ông tôi bên cạnh, ông không xa tôi nữa Chỉ còn ba tiếng nữa

là đến giao thừa, tôi chỉ mong được sống mãi những giờ phút này, mong thờigian đừng trôi quá nhanh để luôn có tình yêu thương của mọi người trọn vẹnbên tôi Tôi cũng thầm hứa với bản thân sẽ mãi ngoan ngoãn như hôm nay đểông khỏi phiền lông Vậy mà sao ngày hôm nay qua thật mau Đã đến giao thừarồi ông vuốt lên mái tóc tôi, bảo tôi ở nhà, ông sẽ hái lộc đầu năm mới cho tôi.Tôi dạ và hứa sẽ thức đợi ông về

Ông đi rồi tôi cố thức, nhưng sao cơn buồn ngủ cứ kéo đến, kéo sụp hai mí mắttôi lại Tôi thiếp đi lúc nào không biết Tôi nghe thấy những tiếng gọi rồi tiếnglịch kịch Tôi mở mắt choàng dậy Bây giờ đã sáng rồi sao? Tôi ngạc nhiên quá.Tôi nháo nhác tìm ông mà không thấy đâu Thật kì lạ, mới lúc trước tôi cònmường tượng bàn tay khẳng khiu ông đặt lên đầu tôi cơ mà Tôi xem lại lịch,hôm nay là ngày ba mươi Tết Tôi òa khóc, vậy đó chỉ là một giấc mơ Giấc mơ

Trang 10

quá thực khiến tôi hụt hẫng và buồn rầu Ông tôi đã ra đi thật chứ không về lạivới tôi như tôi tưởng Tôi nuối tiếc giấc mơ hạnh phúc Tôi thầm tự hỏi: Liệutrong mơ nếu tôi thức chờ ông, tôi có gặp lại ông không? Nhưng cuộc sốngkhông dừng lại để tôi nuối tiếc, tôi chuẩn bị quần áo đi chợ cùng mẹ Tôi có kểlại cho mẹ giấc mơ, mẹ chỉ im lặng, chắc tâm trạng mẹ khó có thể nói thành lời.Giấc mơ chỉ là sự mong ước tưởng tượng, chuyện cổ tích vẫn là chuyện cổ tích.Tôi sẽ vẫn nuối tiếc nhưng chỉ là nhỏ nhoi thôi Tôi đã học được nhiều điều từgiấc mơ ấy, học được niềm tin và hi vọng và cả nỗ lực cố gắng cho giấc mơ củachính mình.

Kể lại giấc mơ gặp lại người thân xa cách - Mẫu 4

Mưa tầm tã, giã thêm cho nát thân xác hoang tàn của một công trình đổ nát hiệnvẫn còn đè bẹp vài số phận hẩm hiu Lực bất tòng tâm, mấy anh mấy chú cứutrợ đành chịu buông xuôi trước nhịp vẫy của đôi tay mỗi phút trôi qua yếu dần

đi của một con người xui xẻo đang quằn quại, ngột ngạt trong đống sắt thép

Ở xa xa bên kia hàng rào ngăn cách, đằng sau cả đám người bu đông cả đường

đi kia, có một người phụ nữ tuổi còn trẻ, ngồi bệt dưới đất, bên cạnh cuốn sổđen và cái túi xách bằng vải bông đã phai màu Gò má ướt đẫm, chả biết được

đó là do nước mắt, mồ hôi hay nước mưa chỉ biết nó đang đầm đìa trên khuônmặt thất thần và tái xanh của cô Mưa vẫn chưa ngớt, từ lúc chiều rồi, đến giờtrời đã tối hẳn, trên mảnh đất đau buồn này chỉ còn vài con người sắp ngã gục vìthể xác và tinh thần hành hạ, cô vẫn ngồi đó, nét mặt lạnh tanh đương thấm sự

lo lắng vô cùng, chốc chốc lại gật gà gật gù, toan ngủ, đến mãi sớm mai, mặttrời còn chưa thức hẳn, chợt có một anh đội nón bảo hộ, quần áo xộc xệch tất tảchạy đến, đứng trước mặt cô lúng túng, không dám nhìn cho thẳng, cứ đánh mặtsang chỗ hỗn độn ấy mà rặn ra chữ: “Bình tĩnh nghe tin này Nâm nhé Đừng

Trang 11

nó Nâm à, không ai khác… nó đã đi thật rồi Nâm ơi…” Rồi yên lặng… rồi òakhóc… cả hai người như chìm vào một thế giới đau đớn khốc liệt và nguyênnhân là một con người mà họ đã yêu mến vừa rời bỏ họ mà ra đi vĩnh viễn

“Hức… hức…” tiếng nấc xé lông của mẹ, đã một tháng qua, cái bức họa thảmkhốc ấy vẫn chưa buông tha cho tâm trí của mẹ Cứ đến chiều trời vừa chập tối

là hình ảnh của cha lại hiện về nhiều hơn, mẹ cứ tự tưởng tượng ra cái cảnh chavùng vẫy một cách vô vọng, rồi cố cảm nhận cái nỗi đau ấy để mà khóc nấc lên.Rồi lại len lẻn ra chỗ bàn thờ cha, ngồi bên linh cữu cha mà than thở:

- Anh này, số mình xui thế anh nhỉ? Cũng đúng chứ, người nghèo có cái khổcủa người nghèo, cái khổ của người nghèo là “khổ liên miên”- rồi khẽ nấc lên,cái giọng nói mỗi lúc lại thêm nghẹn ngào - hức… anh bỏ con bỏ em mà đi, anh

đi được thì anh ráng mà sống cho sướng với ông bà, còn lại nỗi khổ của anh ởnơi này thì em thay anh em gánh… em sẽ gánh tất cả… một mình emgánh…hư…hư…

Mẹ khiến tôi muốn khóc, tâm trí tôi hỗn loạn và sao sự hỗn loạn cứ sinh sôi nảy

nở thêm trong đầu, càng hỗn loạn, không thể chứa được ngần ấy suy nghĩ nữa,tôi cảm thấy…

Căn nhà này thật ngột ngạt,

Căn nhà này thật buồn chán, thật rùng rợn

Tôi ước mong được rời khỏi đây thật nhanh,

Rời khỏi mẹ là một người phụ nữ nhiều nước mắt và hay than vãn

Tôi muốn rời khỏi đây thật nhanh,

Trang 12

Rời khỏi sự bi quan đó như thể nó sẽ đuổi theo tôi và biến tôi thành một conngười đau khổ như mẹ.

Chạy trốn khỏi đây là điều tôi muốn

Trốn đến nơi nào chỉ có mình tôi thôi

Tôi còn muốn…

Đột nhiên xung quanh tôi tất cả đều là màu đen, như thể hai mắt đang nhắm tịtnhưng mà sự thật là nó đang mở to, bốn bề im lặng, tôi tự hỏi mẹ tôi đâu, saokhông đi thắp nến đi, cái nệm đâu, không đến được chỗ cái nệm thì làm sao mòđược cái quạt tay để quạt cho mát thì mới ngủ được chứ, tôi cứ đinh ninh là cúpđiện và theo thói quen thì khi cúp điện cứ mò theo bức tường khi nào đụng phảicái ghế thì rẽ trái và khi nào đụng cái nệm thì cúi xuống và mò xem cái quạt ởđâu, đó là nhiệm vụ của tôi, nhiệm vụ của mẹ là thắp nến và… nhiệm vụ của ba

là bất ngờ hét to lên và cố hù cho mẹ và tôi sợ phát khiếp, đó là cái niềm vui của

ba khi cúp điện

Nhưng không phải vậy, xung quanh tôi không có chút động tĩnh, không có tiếng

la thất thanh và đôi bàn tay bất chợt nắm chặt vai tôi của ba cũng không có ánhnến lấp ló, lập lòe của mẹ,

Tôi đi mãi đi mãi, mò mẫm hai bên nhưng không thấy bất cứ cái ghế nào đụngcái cốp vào chân như thường lệ Sư khác lạ làm tôi sợ, bất giác nhớ lại câuchuyện ma của Ngọc Ngạn vừa xem hôm rồi, tôi rùng mình, cảm thấy toàn thânmuốn rụng rời Tự nhiên, cái gì đó nắm lấy chân tôi, cái gì lành lạnh, kéo tôimuốn ngã xuống:

- Á…á…á…! Cứu con với mẹ ơi Cứu! Cứu con! Cứu con mẹ ơi…

Trang 13

Tôi cố vùng chạy, tim đập như trống đánh, lúc này thật kinh dị, thật kinh khủng,tôi nhắm mắt lại, cố nghĩ đây chỉ là một giấc mơ, chợt có ánh sáng nhỏ du hànhvào nơi tối tăm này, tôi mừng hết lớn, vừa sợ vừa hi vọng Thế mà ánh sáng đó

vô tình cho tôi thấy một hình ảnh kinh khủng nhất trong đời mà tôi chưa từngnhìn thấy cái hình ảnh nào khủng khiếp hơn thế trong suốt thời gian tôi sinh rađến giờ “Cái gì đó” nắm chặt chân tôi chính là một bàn tay, bàn tay trầy trụa,

có ít máu nhòe ở các vết trầy, mà cái rùng rợn nhất, đó là bàn tay của một ngườiđàn ông mặc cái áo có thêu cái chữ N là chữ kí của mẹ tôi khi may áo cho chatôi Thật điên rồ, chưa có chuyện gì điên rồ hơn chuyện này, cha tôi đã chết rồi

và cha đẹp trai lắm, còn người đang nằm đây thật ghê rợn, hốc hác, xanh xao,bầm dập, tôi sợ quá, sợ lắm, ước gì có mẹ ở đây với tôi hay nếu có thằng Ùcũng tốt, thằng ấy chả sơ cái gì bao giờ cả, vì thế có thể nó sẽ làm cho tôi hết sợhãi

Nhưng thực tế là tôi chỉ có một mình, tôi thừa nhận là tôi đã ước được ở mộtmình nhưng một mình ở thế giới giống thế này thì chưa bao giờ tôi nghĩ đến.Bàn tay ấy dần nới lỏng ra và rớt xuống đất Cha của tôi đây sao? Mười hai nămsống bên cha có lúc yêu cha có lúc giận cha, một tháng không còn cha và đây làgiây phút gặp lại thật khó ngờ, khi đã khẳng định được đó là cha của mình, vàsau những giây phút hoàn hồn, sợ hãi thì lúc này đây lòng tôi nặng nề làm sao,niềm vui đoàn tụ đè nặng lên tất cả những cảm xúc khác, tôi nhìn cha, lúc nàyđây cha thật yên lặng, cha chẳng nói gì cả, chẳng buồn nói một câu bông đùa,ánh sáng mỗi lúc thêm tỏ hơn, tỏa rộng ra xung quanh cha, ba thanh thép đã rỉ,chắc tại mấy bữa ông trời khóc quá chừng, trên chân phải của cha, một miếng

bê tông còn ẩm và lạnh tanh, đè chân cha nát tan, máu loang ra đất, tôi tự hỏi,còn bao nhiêu người đã chịu cảnh như cha? Bỗng tối dần lại, một, hai, ba giọtnước rơi rơi, có hạt rơi rất nhanh, có hạt rơi chậm rãi, có hạt thật nặng và đầynước, có hạt bé xíu như bụi phấn, chúng nó cứ rơi vô tư như thế, tạo nên một

Trang 14

giai điệu thật đẹp đẽ nhưng buồn và rất buồn Chúng rủ rê cả nước mắt của tôirơi theo, rớt lên khuôn mặt của cha, khuôn mặt vốn dĩ đang gầy gò và rất xanh.Người ta nói tình phụ tử là một tình cảm thiêng liêng và kì diệu, người ta đúng,tôi có thể nghe tiếng cha thở, và cơ thể cha chuyển động, cha đang sống lại, tôibắt đầu thấy nghi ngờ sự việc này, nó giống truyện cổ tích và thường chỉ cótrong phim, cớ nào lại đến với một con người “chẳng có gì” như tôi? Mọi thứtrở nên mơ hồ, huyền huyền ảo ảo, mờ nhạt và phai nhòa thấy hẳn, bấy giờ, tôichỉ thấy cha ngồi dậy, và tôi nhớ từng lời cha nói:

- Cha yêu con, con gái, cha yêu mẹ con Con nói với mẹ như thế, con nói với mẹ,cha luôn luôn nghe thấy mẹ than vãn với cha, con truyền lời của “vị vua già”này đến “thái hậu” là “xì tốp” than vãn đi con nhé! Cha nghe chán quá rồi! - nóiđến đây, cha tôi khúc khích cười

Thật hạnh phúc khi được nghe lại cái điệu cười và lời nói quen thuộc như thế,tôi thấy cha dễ thương quá, và thoáng nghĩ “trên đời này không ai có được chanhư cha của mình”, bỗng cha đổi giọng trầm xuống:

- Con gái, từ nay, có lẽ cuộc đời con sẽ có chút thay đổi đấy, biết không con?Cha sẽ không thể giúp đỡ mẹ được nữa, vì vậy mẹ sẽ rất cơ cực, mẹ sẽ rất mệt,

và mẹ sẽ cáu lên! Con thấy mẹ cáu chưa? Ôi cha sợ lắm đấy Ha ha Này con,cha thật là buồn vì từ nay sẽ bỏ lỡ rất nhiều chuyện nhưng có một điều chamuốn con nhớ: “sự mất mát dẫn đến một sự khắc phục, sự khắc phục phải đưađến một sự tốt đẹp hơn, như thế thì sự mất mát ấy mới không vô ích” Rồi mọithứ sẽ lại như bình thường, quan trọng là từ đây, ta có tốt lên hay không và taphải cố gắng làm sao không để xảy ra thêm sự mất mát khác Từ nay, con phảithay cha an ủi, động viên mẹ này, giúp mẹ những việc mà mẹ vẫn làm, để mẹ cóthời gian làm những công việc ba “nhường” lại cho mẹ đó con, nhớ lời cha chưanào?

Trang 15

Thật dễ dàng cho tôi trả lời: “Dạ vâng ạ!”

Và nhanh như thời gian cho một cái xe tải từ trên ngôi nhà hai tầng rớt xuốngđất, tôi trở về căn nhà yêu dấu của tôi Sau bức tường, tiếng mẹ hòa với tiếngnấc: “Sao không bật đèn vậy con gái?” “A! Mẹ mẹ.”- người tôi lảo đảo, đến ôm

mẹ một cái thật chặt, cảm thấy tâm hồn thật bình yên và hạnh phúc Tôi nói vớimẹ:

- Mẹ này, con yêu mẹ lắm! Mẹ có mệt không con lấy cho li nước?

Rồi tôi nói với ba “Con cũng yêu ba lắm! Ba yên tâm, con gái ba sẽ làm cho mẹthật hạnh phúc, con sẽ ngoan hơn bất kì đứa trẻ nào trên đời, con rất buồn đó ba,

vì mai này con sẽ không bình thường nữa, con sẽ thành mồ côi, là một đứa vừanghèo vừa mồ côi, nhưng mà ba ơi, con gái ba sẽ cố gắng, dù điều đó thật khókhăn “Sự mất mát dẫn đến một sự khắc phục, sự khắc phục phải đưa đến một

sự tốt đẹp hơn, như thế thì sự mất mát ấy mới không vô ích”, phải không ba?

Kể lại giấc mơ gặp lại người thân xa cách - Mẫu 5

Sau kì thi căng thẳng, lần đầu tiên trong hai tuần qua tôi đi ngủ sớm hơn mườigiờ, vốn đã mệt, tôi ngủ ngay lập tức mà không trằn trọc như mọi khi, và giấc

mơ cũng đến nhanh như giấc ngủ vậy Trong mơ, tôi được gặp lại bà nội, ngườithân thiết mà tôi đã xa cách lâu ngày Đây thực sự là một giấc mơ đẹp và gâyxúc động cho tôi

Bà nội tôi đã qua đời được ba năm, cho đến tận bây giờ, tôi vẫn chỉ muốn tinrằng bà chỉ là đã đi đâu đó xa lắm chứ không muốn tin rằng bà mãi mãi rời xathế gian này Người ta vẫn hay nói, nếu lòng luôn nghĩ về một người nào đó,trong mơ sẽ gặp được người ấy và sau ba năm, tôi đã có giấc mơ đẹp về bà.Trong mơ, tôi chỉ nhớ rằng mình xuất hiện trong ngôi nhà cũ của bà ở quê, có

Trang 16

qua làn sương mờ đi tiếp vào vườn và như muốn tìm lại tuổi thơ khi tôi chơi đùa

ở đây ngày còn bé nhỏ ngây thơ Tôi cứ thế đi, đi mãi mà tưởng như mảnh vườnnhỏ bé không biết từ lúc nào biến thành mê cung rộng lớn mãi không thấyđường ra Trong màn sương mù ảo ảnh, đôi chân tôi cứ cất bước và chợt sữnglại khi thoáng thấy hình ảnh quen thuộc Bên gốc cây dừa, hình dáng quen thânthương hiện ra khiến cho trái tim tôi vỡ òa vì vui sướng, đó là bà nội Vẫn y nhưngày nào, bà ngồi dưới gốc dừa khoan thai độ lượng như một bà tiên với giỏ lenđan trên tay Mái tóc bạc phơ của bà càng khiến cho tôi liên tưởng đến nhữngcâu chuyện cổ tích mà trước kia bà hay kể Như chừng thấy tôi, bà ngẩng lên,

nở một nụ cười hiền từ như một vị thánh, bà dang hai tay ra như chờ đón tôi vàolòng Trong lòng tôi bấy giờ chẳng còn điều gì ngoài khao khát được vỗ về chởche của một đứa cháu xa cách bà kính yêu của mình đã lâu Tôi liền chạy nhanhtới ôm chầm lấy bà để bà che chở, vuốt ve với những dòng nước mắt hạnh phúc.Thấy tôi xúc động, bà vuốt mái tóc tôi:

- Cháu ngoan, đừng khóc, bà về rồi đây mà

Nghe được những lời này, tôi lại càng khó kiềm chế trái tim xúc động của mìnhnhưng rồi cũng quệt nước mắt, ngẩng đầu nhìn bà và cười trong niềm hạnh phúclấp lánh Bà vẫn y như ngày còn ở với tôi, hay thích đan len bên gốc dừa vàquàng chiếc khăn màu nâu sáng Vậy là trong lòng bà, bà hỏi tôi về chuyện họctập, về cha, về mẹ, rồi bà lại dặn tôi phải học hành chăm chỉ, nghe lời bố mẹ,lớn lên nhất định phải thành người tốt, nhưng tôi chỉ trả lời qua loa rồi cứ thếcuộn mình trong vòng tay yêu thương của bà mà tận hưởng sự hạnh phúc Bà

ôm tôi thật chặt, âu yếm vuốt ve, hôn vào má, vào trán vào tóc tôi như nhữngngày tôi còn thơ dại Chợt tôi nhớ đến những tháng ngày trước đây, bà hay kểchuyện cho tôi nghe và tôi muốn nghe lại giọng kể ấy:

- Bà ơi, bà kể chuyện cháu nghe, bà nhé

Trang 17

Đáp lại tôi, bà nở một nụ cười đẹp như bà tiên rồi giọng bà vang lên trongkhông gian huyền bí của sương mờ và khói bay Vẫn là giọng kể truyền cảmngày nào, giống cái ngày còn bé, đã đưa tôi vào những giấc mơ đẹp nhất Câuchuyện mà bà kể tôi đã nghe không biết bao nhiêu lần nhưng đều không thấychán, và đặc biệt ngay lúc này đây, tôi còn thấy cả sự thiêng liêng diệu kì trongtừng nhịp ngắt của bà, bà ơi, ước gì cháu được mãi nghe bà kể những câuchuyện như vậy trước khi đi vào giấc ngủ!

Nhưng chưa kịp nghe hết câu chuyện, giọng kể của bà đã đưa tôi về với hiện tại,tôi choàng tỉnh do tiếng chuông đồng hồ báo thức và tôi nhận ra đó chỉ là mộtgiấc mơ Một giấc mơ đẹp tuyệt vời vì tôi được gặp bà nội

Giấc mơ ấy tôi vẫn còn nhớ từng chi tiết nhỏ vì đó là giấc mơ xúc động nhất đờitôi Giấc mơ làm tôi thêm nhớ bà nhưng cũng đem lại cho tôi động lực trongcuộc sống vì lời hứa với bà sẽ chăm ngoan học giỏi để trở thành người có ích

Và tôi mong mình có thể có thêm nhiều giấc mơ đẹp như vậy nữa!

Kể lại giấc mơ gặp lại người thân xa cách - Mẫu 6

Bà tôi váy đụp áo thâm Nón mê bà đội quanh năm ngoài đồng Như con cò trắng ven sông Hai vai gánh nặng lo chồng nuôi con

Đọc những câu thơ ấy, tôi lại thấy nhớ bà ngoại - người phụ nữ tảo tần, mưanắng và hiền từ của tôi Đã có lần, tôi nằm mơ và tôi được gặp lại bà, trò chuyện

và làm nũng trong vòng tay của bà

Trang 18

Hôm ấy tôi thức muộn để học bài Nhưng đêm vắng thanh tĩnh quá, hai mắt tôinhìn đống chữ nhảy múa trên trang sách và díp lại, và tôi cũng không biết mìnhthiếp đi lúc nào Đang lúc mơ màng, tôi thấy mình được một bàn tay nhẹ nhànglay tỉnh Hé đôi mắt ra nhìn, tôi giật mình và tỉnh dậy luôn Vì người đang ngồitrước mặt không ai khác chính là bà ngoại - người bà đã mất từ lâu của tôi Bàtôi đang nhìn tôi bằng ánh mắt hiền từ, với nụ cười ấm áp Đúng như trong trínhớ của tôi Tôi gọi mà giọng nghẹn ngào:

- Bà, bà ơi!!!

Bà xoa nhẹ đầu tôi rồi cười:

- Bà đây, lớn rồi còn khóc gì nữa?

Tôi nhào vào lòng bà, hít hà mùi hương quen thuộc Bà tôi mất khi bà ngoài 70,khi ấy tôi mới lên lớp sáu Khi ấy mái tóc của bà đã bạc trắng Dù cuộc sống đãhiện đại hơn nhưng bà ngoại tôi vẫn giữ nếp sống của mình như thời còn congái Bà gội đầu bằng nước bồ kết, hương nhu và lá bưởi Nên dù mái tóc bà bạctrắng nhưng vẫn rất dày, chắc khỏe Mỗi sáng bà sẽ ngồi trước hiên nhà để chảitóc và vấn lại gọn gàng bằng một chiếc mấn bà tự may Đến tận bây giờ, tôi vẫncòn nhớ như in hình ảnh ấy Làn da của bà nhăn nheo, xuất hiện những chấmđồi mồi đặc trưng của người già Cái miệng móm mém nhai trầu, thỉnh thoảng

bà lại rút chiếc túi nhỏ bên hông để bỏ thêm thuốc lào hoặc chút vôi vào đểmiếng trầu thêm cay, thêm đậm đà Tôi là cháu út trong nhà nên chắc vì thế mà

bà yêu chiều tôi nhất Tôi hay được bà bế để ngồi lên đùi, âu yếm rồi kể chuyệncho tôi nghe Những câu chuyện cổ tích mà bà kể đều là những câu chuyện tôi

đã nghe đi nghe lại hàng trăm lần, nhưng mỗi lần nghe bà kể lại, tôi đều thấythích thú vô cùng

Trang 19

Tôi ôm bà thật chặt, vùi mặt vào lòng bà nũng nịu, vì đã lâu lắm rồi, tôi khôngcòn được như thế nữa Tôi hỏi bà:

- Bà ơi, bà đã đi đâu thế? Cháu vẫn đợi bà về kể chuyện cho cháu nghe đấy

- Bà đã đến một nơi xa lắm - bà đáp, không có bà ở nhà, cháu có học hành vànghe lời bố mẹ không?

- Cháu có bà ạ Nhưng bố mẹ bận bịu, không ai chịu ngồi kể chuyện cho cháunghe cả - tôi đáp lại bà, giọng ỉu xìu

Bà ôm ấy tôi, vỗ nhè nhẹ vào lưng tôi rồi thủ thì:

- Bố mẹ bận bịu cũng vì muốn cháu có cuộc sống tốt hơn thôi, không được tráchmóc bố mẹ như thế Bà biết cháu là một cô bé nhạy cảm, sống nội tâm nhưngcháu ạ, có ai cứ bé mãi được đâu

- Năm nay cháu lên lớp 9 rồi, bài vở nhiều, cháu mệt lắm bà ạ Cháu chẳngmuốn lớn, cứ muốn bé mãi thế này thôi Cứ muốn ở mãi cùng bà thế này thôi

Bà vỗ nhẹ vào mông tôi, như cách đánh yêu mà bà vẫn làm khi tôi còn bé:

- Con bé này, không được thế Bà biết cháu mệt mỏi, nhưng cố gắng một chútnữa là được Nếu mệt mỏi quá thì thôi Cháu giữ gìn sức khỏe Làm những điềucháu thích mới là điều quan trọng nhất Nhớ chưa? Nhớ là dù cháu có đi đâu,làm gì thì bà vẫn luôn ở bên cạnh và ủng hộ cháu

Tôi cứ nằm trong lòng bà như thế, hai bà cháu cứ thủ thỉ trò chuyện Mãi chođến khi tôi thấy cánh tay người lay tôi dậy, tôi mới giật mình Tôi bật dậy, ngơngác nhìn xung quanh Không phải tôi đang ngồi trước hiên nhà đầy nắng màđang ngồi trong phòng mình, trên chiếc bàn học, chỉ là tôi ngủ gục rồi nằmmộng gặp lại được bà thôi Người vừa lay tôi tỉnh là mẹ tôi Mẹ vừa mới đi làm

Trang 20

ca đêm về thấy tôi ngủ quên trên bàn nên mới vào gọi tôi tỉnh dậy Tôi nhìn thấyđôi mắt mẹ sao giống đôi mắt của bà ngoại đến thế

Bà ơi, cháu sẽ cố gắng học hành thật chăm chỉ và làm những gì cháu thích Bởicháu biết là, dù cháu có làm gì đi nữa thì bà vẫn sẽ luôn ở bên cạnh và ủng hộcháu

Kể lại giấc mơ gặp lại người thân xa cách - Mẫu 7

"Một năm mới lại về rồi, mẹ à!" Tôi ngước mắt nhìn lên bầu trời đêm và nghĩ vềngười mẹ kính yêu Đã 3 năm kể từ ngày mẹ đi sang nước ngoài rồi Nhớ lại hồi

mẹ còn ở đây, mẹ đều đưa tôi đi chợ hoa và mua sắm vào những ngày năm mớigần kề thế này Tôi cứ ngồi suy nghĩ mông lung rồi chìm vào giấc ngủ

"Hồng ơi!", tôi nghe thấy có tiếng gọi từ đằng xa Tôi quay lại thì thấy mìnhđang đứng giữa khu công viên mà ngày tôi còn bé mẹ thường dắt tôi đến đâychơi Từ xa bước lại phía tôi là một bóng người mà tôi cảm thấy vừa thân quen,vừa lạ lẫm "Phải chăng là mẹ?" - Tôi thầm nghĩ bụng Tôi chạy lại gần để nhìncho rõ Ồ! Đúng là mẹ rồi Lòng tôi vô cùng sung sướng và hạnh phúc Khôngkìm nổi xúc động, tôi gọi thật to: "Mẹ, mẹ ơi!" rồi tôi chạy đến ôm chầm lấy mẹ

Mẹ cũng dang rộng đôi vòng tay bé nhỏ của mình để ôm tôi Mẹ nghẹn ngào nói:

"Hồng! Con của mẹ!" Tôi òa khóc trong giây phút được gặp lại người mẹ kínhyêu đã xa cách bao ngày Đến bây giờ tôi mới có dịp nhìn kĩ mẹ hơn Mái tóccủa mẹ đã điểm vài sợi bạc Những nếp nhăn của tháng ngày vất vả khó khănbên xứ người hằn lên bên khóe mắt của mẹ Chỉ có một điều ở mẹ mà tôi thấykhông hề thay đổi, đó chính là nụ cười Nụ cười của mẹ vẫn thật hiền dịu vàđem lại cho tôi cảm giác yên bình, hạnh phúc Đang mải ngắm nhìn người mẹhiền dịu đã xa cách bao ngày thì giọng mẹ vang lên khiến tôi hơi giật mình:

Trang 21

- Mẹ con mình ra ghế đá kia tâm sự đi Lâu lắm rồi mẹ con mình không đượcnói chuyện với nhau.

Tôi gật đầu:

- Vâng ạ!

Tôi và mẹ ra hàng ghế đá thân thuộc ngày nào Mẹ vuốt nhẹ lên mái tóc tôi vàhỏi:

- Dạo này gia đình mình thế nào hả con?

Tôi liền trả lời:

- Mọi người vẫn khỏe mẹ à! Ông ngoại thì thỉnh thoảng bị thấp khớp Còn cácbác thì vẫn đi làm đều Mọi người vẫn nhắc tới mẹ luôn đấy ạ Ai cũng nhớ mẹnhiều lắm

Mẹ mỉm cười hiền dịu:

- Ừ! Vậy việc học của con bây giờ sao rồi? Con vẫn giữ ước mơ về sau trởthành phóng viên chứ?

Tôi nhanh nhảu trả lời:

- Việc học năm nay của con mệt và vất vả hơn những năm trước nhiều Vì lànăm cuối cấp nên ngoài học chính ở trên lớp, con còn phải học thêm nhiều đểcủng cố kiến thức Và để biến ước mơ được làm phóng viên thành hiện thực,con vẫn đều đặn gửi bài cho báo đấy, mẹ à Con sẽ không để mẹ và mọi ngườithất vọng đâu

Lời nói của mẹ như truyền thêm niềm tin cho tôi:

Trang 22

- Ừ! Mẹ tin ở con Phải cố gắng học cho giỏi con nhé Dù có chuyện vui, buồn

gì thì cũng phải tâm sự cho mẹ nghe

Nghe giọng nói ấm áp của mẹ càng làm tôi thêm gần gũi mẹ hơn Tôi biết rằng

ở phương xa-nơi đất khách quê người kia, mẹ vẫn luôn nhớ về tôi, dõi theo từngbước đi và quan tâm đến từng chuyện buồn vui của tôi Tất cả những gì tôi làmđược hôm nay đều nhờ đến lời động viên của mẹ Tình yêu thương mà mẹtruyền cho tôi đã giúp tôi có nghị lực vượt qua những chông gai thử thách củađường đời Tình mẫu tử thật thiêng liêng biết chừng nào! Đã bao lâu nay tôivắng bóng hình ảnh người mẹ thân yêu mà giờ đây lại được ở bên cạnh mẹ, thậthạnh phúc làm sao! Tôi thầm nghĩ: "Mẹ à! Bây giờ mẹ con mình lại ở bên nhaurồi Đừng rời xa con nữa, mẹ nhé "

Thế rồi tôi lại chìm vào những suy nghĩ, vào niềm sung sướng, hân hoan đangtràn ngập trong lòng Rồi mọi vật bỗng trở nên nhạt dần,nhạt dần

"Hồng ơi! Dậy đi em sao lại ngủ gật thế kia? Sắp sang năm mới rồi kìa Em códậy xem pháo hoa cùng gia đình không?" Tôi dụi mắt, thấy chiếc đồng hồ đãsắp chỉ sang số 12 Tôi ngơ ngác nhìn quanh thì mới biết đó là một giấc mơ.Ngước mắt nhìn lên bầu trời đêm, pháo hoa sáng rực trời, một năm mới nữa lạiđến rồi Tôi thầm nhủ với trời đêm, với nàng tiên mùa xuân để mong nàng tiênmùa xuân gửi lời đến mẹ: "Mẹ ơi! Con nhớ mẹ nhiều lắm Mẹ hãy sớm trở vềvới con, mẹ nhé!"

Kể lại giấc mơ gặp lại người thân xa cách - Mẫu 8

Trong gia đình, người tôi yêu mến và thân thiết nhất chính là anh Hai Cách đâyhai năm, anh Hai tôi vừa tốt nghiệp đại học quân sự đã được điều đến vùng biêngiới để công tác Từ ngày ra đi, anh rất ít khi về thăm nhà, chỉ thỉnh thoảng viếtthư cho gia đình Khi còn ở nhà, anh rất thương yêu tôi Mỗi tối anh đều kèm tôi

Ngày đăng: 08/04/2023, 11:47

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w