Suy nghĩ về vầng trăng trong bài thơ Ánh trăng Download vn Văn mẫu lớp 9 Suy nghĩ về vầng trăng trong bài thơ Ánh trăng Tổng hợp Download vn 1 Dàn ý suy nghĩ về vầng trăng trong bài thơ Ánh trăng I Mở[.]
Trang 1Dàn ý suy nghĩ về vầng trăng trong bài thơ Ánh trăng
II Thân bài:
a Vầng trăng trong quá khứ
● Biện pháp liệt kê "đồng", "sông", "bể' cùng điệp ngữ "với" lặp lại nhiềulần đã nhấn mạnh sự gắn bó, thắm thiết bền chặt giữa con người với thiênnhiên
● Hình ảnh "hồi chiến tranh ở rừng": gợi lên những năm tháng chiến tranhvất vả, gian khổ, ác liệt
● Trong chính hoàn cảnh ấy, vầng trăng trở thành người bạn thân thiết, gắn
bó cùng con người, luôn đồng cam cộng khổ và chia sẻ cùng họ mọi nỗiniềm trên chặng đường hành quân cũng như trong cuộc sống
● Hình ảnh so sánh, ẩn dụ "trần trụi với thiên nhiên', "hồn nhiên như câycỏ": gợi lên vẻ đẹp bình dị, trong sáng của vầng trăng
→ Như vậy, vầng trăng hiện diện như hình ảnh của quá khứ với những kí ứcchan hòa, tình nghĩ và thủy chung
b Vầng trăng ở hiện tại
Trang 2● Hình ảnh ẩn dụ "vầng trăng đi qua ngõ/ như người dưng qua đường": thểhiện rõ thay đổi tình cảm của con người trước sự biến đổi của hoàn cảnh.
● Cuộc gặp gỡ bất ngờ giữa con người với ánh trăng khi "đèn điện tắt khiếncon người nhận ra vầng trăng tròn đầy, thủy chung, tình nghĩa với bao kỉniệm tươi đẹp vẫn luôn còn đó chỉ có điều đôi lúc vì vô tình mà ta đã lãngquên chúng
c Vầng trăng và những suy nghĩ, triết lý, chiêm nghiệm của nhà thơ
- Hình ảnh thơ độc đáo "trăng cứ tròn vành vạnh":
● Diễn tả vầng trăng tròn đầy, tỏa sáng giữa thiên nhiên, vũ trụ bao la, rộnglớn
● Tượng trưng cho vẻ đẹp của quá khứ nghĩa tình, trọn vẹn dù lòng người
Suy nghĩ về vầng trăng trong bài thơ Ánh trăng - Mẫu 1
Nguyễn Duy thuộc thế hệ nhà thơ quân đội trưởng thành trước cuộc chiến
chống Mỹ cứu nước Thơ ông có giàu chất triết lý, thiên về chiều sâu nội tâmvới những trăn trở, day dứt, suy tư Bài thơ Ánh trăng được viết năm 1978, banăm khi chiến tranh kết thúc Thông qua cuộc gặp gỡ bất ngờ giữa vầng trăng
và con người, bài thơ là lời nhắc nhở về những năm tháng gian lao đã qua củacuộc đời người lính gắn bó với thiên nhiên, đất nước, bình dị, hiền hậu, từ đó,
Trang 3gợi nhắc người đọc thái độ sống “uống nước nhớ nguồn”, ân nghĩa thuỷ chungcùng quá khứ Vầng trăng trong bài thơ là một biểu tượng đa nghĩa.
Trong thi ca trung đại, trăng là biểu tượng của cái đẹp, của thiên nhiên vô tư vàthuần khiết Trong thi ca kháng chiến, trăng là ánh sáng, là người bạn, ngườithân cùng con người sống và chiến đấu Trăng canh gác cùng người chiến sĩtrong bài thơ Đồng chí; trăng rọi đường hành quân trong bài thơ Việt Bắc của
Tố Hữu; trăng tâm tình, sẻ chia trong thơ Hồ Chí Minh,… Có thể nói, vầngtrăng luôn kề cận con người mọi lúc, mọi nơi với tấm lòng thủy chung, son sắtbền chặt nhất
Trong bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy, một lần nữa, vầng trăng hiện lên vớiđầy đủ ý nghĩa ấy Vầng trăng là hình ảnh của thiên nhiên hồn nhiên, tươi mát,
là người bạn suốt thời nhỏ tuổi, rồi thời chiến tranh ở rừng Vầng trăng là biểutượng cho quá khứ nghĩa tình, hơn thế trăng còn là vẻ đẹp bình dị, vĩnh hằngcủa đời sống
Thuở bé thơ, cuộc sống nơi đồng quê tuy vất vả gian lao nhưng gần gũi vớithiên nhiên, có vầng trăng và cây cỏ Rồi đến khi đi kháng chiến ở rừng, vầngtrăng cũng theo bước hành quân:
“Hồi nhỏ sống với đồng với sông rồi với biển hồi chiến tranh ở rừng vầng trăng thành tri kỷ”
Trong dòng hồi tưởng, tác giả đã khái quát vẻ đẹp của cuộc sống bình dị, vô tư,hồn nhiên và khẳng định tình cảm gắn bó bền chặt của con người với vầng trăng
là “tri kỷ”, “tình nghĩa” Trăng là người bạn chia sẻ mọi vui buồn, trăng đồngcam cộng khổ, xoa dịu những đau thương, nham nhở của chiến tranh bằng thứ
Trang 4ánh sáng mát dịu Trăng là người bạn đồng hành trên mỗi bước đường gian laonên trăng hiện diện như là hình ảnh của quá khứ, là hiện thân của ký ức chanhoà tình nghĩa Hai từ “tri kỷ” là một sự khẳng định đinh ninh nghĩa tình đậmsâu và bền chặt đến nỗi, con người nghĩ rằng:
“ngỡ không bao giờ quên cái vầng trăng tình nghĩa”.
Với sự gắn bó tình nghĩa ấy nhà thơ đã từng tâm niệm “không bao giờ quên”.Giọng thơ hồi tưởng đều đặn nhưng từ “ngỡ” như báo hiệu trước sự xuất hiệncủa những biến chuyển trong câu chuyện của nhà thơ Sau chiến tranh, ngườilính từ giã núi rừng nhưng không trở về miền quê mà lại lên thành phố – nơi đôthị hiện đại – một không gian xa lạ Khi đó mọi chuyện bắt đầu đổi khác:
“Từ hồi về thành phố quen ánh điện cửa gương vầng trăng đi qua ngõ như người dưng qua đường”.
Sự thay đổi của hoàn cảnh sống – không gian khác biệt, thời gian cách biệt, điềukiện sống cách biệt đã khiến con người đổi thay chóng quánh Từ hồi về thànhphố, con người say mê trong cuộc sống tiện nghi với “ánh điện, cửa gương” rực
rỡ sắc màu Người lính bình dị năm xưa bắt đầu quen sống với những tiện nghihiện đại như “ánh điện, cửa gương” Cuộc sống công nghiệp hoá đã làm át đisức sống của ánh trăng trong tâm hồn con người Anh lính đã quên đi chính ánhtrăng đã đồng cam cộng khổ cùng người lính, quên tình cảm chân thành, quákhứ cao đẹp nhưng đầy tình người
Trang 5Vầng trăng tri kỷ ngày nào bỗng dưng trở thành “người dưng”, người khách quađường xa lạ, còn con người đâu còn son sắt thuỷ chung Một sự thay đổi phũphàng khiến người ta không khỏi nhói đau Tình cảm xưa kia nay chia lìa Hànhđộng “vội bật tung cửa sổ” và cảm giác đột ngột “nhận ra vầng trăng tròn’ chothấy quan hệ giữa người và trăng không còn là tri kỷ, tình nghĩa như xưa, vì cóngười lúc này thấy trăng như một vật chiếu sáng thay thế cho điện sáng mà thôi.Câu thơ dưng dưng, lạnh lùng, nhức nhối, xót xa miêu tả một điều gì bội bạc,nhẫn tâm vẫn thường xảy ra trong cuộc sống Có lẽ nào sự biến đổi về kinh tế,
về điều kiện sống, tiện nghi lại kéo theo sự thay dạ đổi lòng? Bởi thế mà ca daomới lên tiếng nói: “Thuyền về có nhớ bến chăng?” Nhà thơ Tố hữu trong bàithơ Việt Bắc cũng đã diễn tả nỗi băn khoăn của nhân dân việt Bắc khi tiễn đưacán bộ về xuôi:
“Mình về thành thị xa xôi Nhà cao còn thấy núi đồi nữa chăng?
Phố đông còn nhớ bản làng Sáng đêm còn nhớ mảnh trăng giữa rừng?”
Từ sự xa lạ giữa người với trăng ấy, nhà thơ muốn nhắc nhở: đừng để những giátrị vật chất điều khiển chúng ta Niềm suy tư của tác giả và tấm lòng của vầngtrăng được giải bày trung thực ở hai khổ thơ cuối Trăng và con người đã gặpnhau trong một giây phút tình cờ, không hẹn trước:
“Ngửa mặt lên nhìn mặt
có cái gì rưng rưng như là đồng là bể như là sông là rừng”
Trang 6Sự đổi thay của con người không làm vầng trăng cau mặt Vầng trăng xuất hiệnvẫn một tình cảm tràn đầy, không mảy may sứt mẻ “Trăng tròn” là một hìnhảnh thơ khá hay, không chỉ là ánh trăng tròn mà còn là tình cảm bạn bè trongtrăng vẫn trọn vẹn, vẫn chung thuỷ như năm xưa Tư thế “ngửa mặt lên nhìnmặt” là tư thế đối mặt: “mặt” ở đây chính là vầng trăng tròn Con người thấymặt trăng là thấy được người bạn tri kỷ ngày nào Cách viết thật lạ và sâu sắc.
Từ cái đối mặt trực diện ấy, ánh trăng đã thức dậy những kỉ niệm quá khứ tốtđẹp, đánh thức lại tình cảm bạn bè năm xưa, đánh thức lại những gì con người
đã lãng quên Cảm xúc “rưng rưng” là biểu thị của một tâm hồn đang rung động,xao xuyến, gợi nhớ gợi thương khi gặp lại bạn tri kỷ Ngôn ngữ bây giờ là nướcmắt rưng rức dưới hàng mi Nhịp thơ hối hả dâng trào như tình người dào dạt.Niềm hạnh phúc của nhà thơ như đang được sống lại một giấc chiêm bao “Ánhtrăng” nghĩa tình hiện lên đáng giá biết bao, cao thượng vị tha biết chừng nào:
Ở đây, có sự đối lập giữa “tròn vành vạnh” và “kẻ vô tình”, giữa cái im lặng củaánh trăng với sự “giật mình” thức tỉnh của con người Trăng tròn vành vạnh,
Trang 7trăng im phăng phắc không giận hờn trách móc mà chỉ nhìn thôi, một cái nhìnthật sâu như soi tận đáy tim người lính đủ để giật mình nghĩ về cuộc sống hòabình hôm nay Họ đã quên mất đi chính mình, quên những gì đẹp đẽ, thiêngliêng nhất của quá khứ để chìm đắm trong một cuộc sống xô bồ, phồn hoa mà ítnhiều sẽ mất đi những gì tốt đẹp nhất của chính mình.
Trăng tròn vành vạnh là hiện diện cho quá khứ đẹp đẽ không thể phai mờ ánhtrăng chính là người bạn nghĩa tình mà nghiêm khắc nhắc nhở nhà thơ và cả mỗichúng ta : con người có thể vô tình, có thể lãng quên nhưng thiên nhiên, nghĩatình quá khứ thì luôn tròn đầy, bất diệt
Phép nhân hoá trong câu thơ “Ánh trăng im phăng phắc” khiến hình ảnh vầngtrăng hiện ra như một con người cụ thể, một người bạn, một nhân chứng, rấtnghĩa tình, thủy chung nhưng cũng vô cùng nghiêm khắc đang nhắc nhở conngười “Ánh trăng im phăng phắc” tuy tĩnh lặng nhưng đủ làm để làm con người
“giật mình” tự thức bản thân, nhận ra sự vô tình lãng quên quá khứ tốt đẹp, tức
là con người đang phản bội lại chính mình Nó còn có ý nhắc nhở con người nêntrân trọng, giữ gìn vẻ đẹp và những giá trị truyền thống
Có thể thấy, hình ảnh vầng trăng trong bài thơ trước hết là vầng trăng của tựnhiên Nhưng vầng trăng còn là biểu tượng của quá khứ đầy tình cảm, khi conngười trần trụi giữa thiên nhiên, hồn nhiên, không so đo, tính toán Khi đó, tâmhồn con người rộng mở, khoáng đạt như sông, như đồng, như bể như rừng Đóhoàn toàn là những hình ảnh thiên nhiên rộng rãi, hùng vĩ Nhưng khi khángchiến thành công thì con người nhốt mình vào cửa kính, buyn – đinh, sống riêngcho mình, cho cái cá nhân nhỏ bé Bởi thế mà không gần gũi, khổng mặn màvới vầng trăng Lúc này, trăng tượng trưng cho quá khứ ân tình, thủy chung; chonhững tình cảm lớn lao mộc mạc nhưng bất tử, sáng trong mãi mãi
Con người có thể quên quá khứ, nhưng quá khứ không bao giờ quên Trăng cứtròn vành vạnh cũng như quá khứ cứ tươi đẹp, không bao giờ mờ phai, không
Trang 8bao giờ khuyết thiếu Chỉ có những ai mê mải với cái riêng tư ích kỷ mới có thểdửng dưng vô tình đến vậy Nhưng vầng trăng ấy bao dung, không “kể chi
người vô tình” Chính thái độ lặng im cao thượng ấy càng làm những ai sớmquên quá khứ nghĩa tình phải giật mình
Bài thơ “Ánh trăng” là tâm sự của Nguyễn Duy, là suy ngẫm của nhà thơ trước
sự đổi thay của hoàn cảnh sống, khi mà con người từ chiến tranh trở về cuộcsống hòa bình Những sông, đồng, bể, rừng là hình ảnh tượng trưng, nhưngcũng là hình ảnh thật của những người kháng chiến Thành phố là môi trườngmới, là hình ảnh thật của những người kháng chiến không đặt chân tới Môitrường mới, hoàn cảnh mới làm cho con người sống cách biệt với thiên nhiêncũng có nghĩa là xa dần quá khứ, lạnh nhạt dần với quá khứ Ánh trăng nghiêmnghị vằng vặc soi sáng hay cũng chính là lời cảnh báo tình trạng suy thoái vềtình cảm, sẽ dẫn đến suy thoái lối sống, suy thoái đạo đức Nó nhắc nhở conngười cần thuỷ chung với quá khứ, với những điều tốt đẹp của quá khứ
Vầng trăng và ánh trăng mang ý nghĩa biểu trưng, trở thành hình tượng xuyênsuốt bài thơ, tạo thành dòng chảy liên hồi, là sợi dây kết nối con người tronghiện tại và quá khứ đã qua Cuộc gặp gỡ tình cờ nhưng có ý nghĩa nhân văn sâusắc Từ câu chuyện tưởng như là thường tình nhưng đã thức tỉnh con người Conngười tự nhắc nhở thấm thía về thái độ, tình cảm đối với những năm tháng quákhứ gian khổ mà nghĩa tình đối với thiên nhiên, đất nước bình dị Bài thơ có ýnghĩa nhắc nhở, củng cố người đọc thái độ sống “uống nước nhớ nguồn”, ânnghĩa thuỷ chung cùng quá khứ
Suy nghĩ về vầng trăng trong bài thơ Ánh trăng - Mẫu 2
Nguyễn Duy là nhà thơ trưởng thành trong cuộc kháng chiến chống Mĩ cứunước kiên cường, gian khổ của dân tộc Nếu trước thời kỳ đổi mới, ông tậptrung viết về chiến tranh với khuynh hướng sử thi thì sau đổi mới ông táo bạo
Trang 9và mạnh mẽ khi dám phơi bày những bất cập của xã hội đương thời Và bài thơ
"Ánh trăng", ra đời vào năm 1978 là một trong số những sáng tác tiêu biểu chothơ của Nguyễn Duy sau đổi mới Đọc bài thơ, người đọc sẽ bị ám ảnh khônnguôi bởi hình ảnh của vầng trăng - một hình ảnh giàu ý nghĩa và từ đó gợi lênnhiều suy ngẫm
Trong hai khổ thơ mở đầu bài thơ, tác giả Nguyễn Duy đã vẽ nên hình ảnh củavầng trăng trong quá khứ Khổ thơ mở đầu bài thơ đã gợi nhắc lại những kỉniệm đẹp đẽ cùng tình cảm gắn bó giữa con người với vầng trăng
Hồi nhỏ sống với đồng với sông rồi với bể hồi chiến tranh ở rừng vầng trăng thành tri kỉ
Những câu thơ ngắn, với giọng điệu tâm tình kết hợp với biện pháp liệt kê
"đồng", "sông", "bể' cùng điệp ngữ "với" lặp lại nhiều lần đã nhấn mạnh sự gắn
bó, thắm thiết bền chặt giữa con người với thiên nhiên Đặc biệt, hình ảnh "hồichiến tranh" ở rừng đã gợi lên những năm tháng chiến tranh vất vả, gian khổ, ácliệt Và để rồi, trong chính hoàn cảnh ấy, vầng trăng trở thành người bạn, trởthành tri kỉ của con người Trăng như một người bạn thân thiết, gắn bó cùng conngười, luôn đồng cam cộng khổ và chia sẻ cùng họ mọi nỗi niềm trên chặngđường hành quân cũng như trong cuộc sống Thêm vào đó, trong khổ thơ tiếptheo, tác giả đã tập trung làm bật nổi vẻ đẹp của vầng trăng yêu thương, "vầngtrăng tình nghĩa"
Trần trụi với thiên nhiên hồn nhiên như cây cỏ
Trang 10ngỡ không bao giờ quên cái vầng trăng tình nghĩa
Với việc sử dụng những hình ảnh so sánh, ẩn dụ "trần trụi với thiên nhiên', "hồnnhiên như cây cỏ", tác giả Nguyễn Duy đã gợi lên vẻ đẹp bình dị, trong sángcủa vầng trăng và có lẽ đó cũng chính là vẻ đẹp mộc mạc, đơn sơ trong tâm hồncon người
Như vậy, vầng trăng hiện diện như hình ảnh của quá khứ với những kí ức chanhòa, tình nghĩ và thủy chung Trong những tháng ngày gian khổ, thiếu thốn vàvất vả, vầng trăng ấy vẫn luôn đồng hành với con người, trở thành người bạn tri
kỉ của họ, cùng họ trải qua và san sẻ bao nỗi niềm trong cuộc sống
Nếu như trong quá khứ, vầng trăng là tri âm tri kỉ, thì trong cuộc sống hiện tại,trước bước chuyển của thời gian, sự biến đổi của hoàn cảnh đã khiến mọi thứđổi thay
Từ hồi về thành phố quen ánh điện cửa gương vầng trăng đi qua ngõ như người dưng qua đường
Tác giả đã khéo léo tạo nên sự đối lập trong hoàn cảnh sống của con người ởquá khứ và hiện tại với những tòa nhà cao tầng và ánh điện sáng chói Sự thayđổi ấy của hoàn cảnh đã làm cho tình cảm của con người thay đổi Hình ảnh ẩn
dụ "vầng trăng đi qua ngõ/ như người dưng qua đường" đã thể hiện rõ sự thayđổi đó Giờ đây, dẫu vầng trăng thủy chung, tình nghĩa vẫn còn đó song nókhông còn là tri âm tri kỉ nữa mà ngược lại đã bị con người lãng quên, thờ ơ.Câu thơ với hình ảnh ánh trăng đã mang đến một tầng nghĩa khái quát: khi hoàn
Trang 11cảnh sống thay đổi thì con người có thể quên đi những gian khổ, nhọc nhằn củaquá khứ song sự lãng quên ấy lại là lẽ thường, bởi nó xuất phát từ những lo toancủa cuộc sống hằng ngày.
Những tưởng, giữa cuộc sống phố thị tấp nập và đầy đủ tiện nghi, vầng trăngkia và con người sẽ chẳng còn có cơ hội để gặp lại nhau, song tác giả đã tạo ramột tình huống đầy bất ngờ để làm nên một cuộc gặp gỡ đầy ý nghĩa
Thình lình đèn điện tắt phòng buyn-đinh tối om vội bật tung cửa sổ đột ngột vầng trăng tròn
Hình ảnh "vầng trăng tròn" đột ngột xuất hiện, chiếu rọi ánh sáng vào căn
phòng tối om đã khiến con người nhận ra vầng trăng tròn đầy, thủy chung, tìnhnghĩa với bao kỉ niệm tươi đẹp vẫn luôn còn đó, luôn sát cánh và đồng hànhcùng con người trong mọi hoàn cảnh, chỉ có điều đôi lúc vì vô tình mà ta đãlãng quên chúng
Và để rồi, từ tình huống bất ngờ với cuộc gặp gỡ "đột ngột" ấy với vầng trăng
đã mở ra trong lòng nhân vật trữ tình những dòng cảm xúc, những triết lý mãnhliệt và sâu sắc
Ngửa mặt lên nhìn mặt
có cái gì rưng rưng như là đồng là bể như là sông là rừng Trăng cứ tròn vành vạnh