1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

Dong vai nguoi linh lai xe ke lai bai tho ve tieu doi xe khong kinh

21 13 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Đóng vai người lính lái xe kể lại bài thơ về tiểu đội xe không kính
Chuyên ngành Ngữ Văn
Thể loại Văn mẫu
Năm xuất bản 9
Định dạng
Số trang 21
Dung lượng 331,91 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính Download vn Văn mẫu lớp 9 Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính Tổng hợp Download vn 1 Dàn ý kể lại Bà[.]

Trang 1

Dàn ý kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính

2 Thân bài

- Trong những năm tháng ấy, bom đạn của bọn Mỹ có sức công phá quá ghêgớm nên hầu như chiếc xe nào của binh đoàn cũng rụng và vỡ hết kính Nếunhư còn sót lại thì cũng chỉ là những mảnh kính vỡ Cửa giờ toang hoác nênthiên nhiên như ùa vào để những người lính như chúng tôi tận hưởng vậy Dù cónguy hiểm, vất vả nhưng chúng tôi vẫn ung dung quả cảm, vẫn hàng ngày láinhững chiếc xe tiếp tế ra chiến trường vì tổ quốc thân yêu

- Từ những ô cửa kính vỡ, chúng tôi được tận hưởng những cơn gió bụi làm mắtcay, ngắm sao trời và những cánh chim bay vụt qua Đời lính gắn liền vớinhững con đường dài rộng trước mặt, chúng tôi chạy trên những con đường ấyvới niềm tin và sứ mệnh giải phóng tổ quốc

- Nói đời lính có những kỷ niệm đẹp chẳng bao giờ sai, khi những cơn bụi trắngxóa làm chúng tôi bạc trắng cả mái đầu hay những cơn mưa xối xả qua cửa kính

Trang 2

vỡ chẳng làm chúng tôi khó chịu hay bất an Không những vậy, chúng tôi còntrêu nhau là những người già, tiếp tục chặng hành trình của mình.

- Dù cho có mưa bom bão đạn hiểm nguy, qua những cửa kính vỡ tưởng chừngthêm phần khó khăn ấy, chúng tôi lại có thể dễ dàng bắt tay với những ngườiđồng chí trong tiểu đội, Sống trong tập thể cùng chiến đấu, cùng sinh sống,chúng tôi yêu thương và đoàn kết với nhau

- Bếp Hoàng Cầm- biểu tượng của bếp dã chiến, nấu ăn không khói để kẻ thùkhông phát hiện Chúng tôi sum họp như gia đình bên bếp Hoàng Cầm để nóichuyện, ăn uống

- Dù cho có muôn trùng khó khăn, chúng tôi vẫn luôn đồng hành cùng nhau trênnhững chiếc xe không kính để giải phóng dân tộc

3 Kết bài

- Cảm nghĩ tổng quát của người lính về chiến tranh ngày nay

Kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính - Mẫu 1

Tôi gia nhập quân đội năm 1964, là một người lính lái xe hoạt động trên tuyếnđường Trường Sơn Thời kì đó nước ta đang kháng chiến chống Mĩ, gian khổ có,hiểm nguy có nhưng chúng tôi cùng những chiếc xe không kính vẫn luôn lạcquan yêu đời và phơi phới niềm tin chiến thắng

Những chiếc xe của chúng tôi được cài cắm cành lá ngụy trang cẩn thận nhưngtiếc là chúng vẫn bị tàn phá tới nỗi không có tấm kính trước buồng lái Vốn dĩ

xe nào mà chẳng có kính nhưng sự ác liệt ở nơi chiến trường, bom giật, bomrung kính cũng phải vỡ, chẳng chiếc xe nào lành lặn nổi Cái không vỡ kính thìcũng hỏng đèn, cái không hỏng đèn thì cũng chẳng có mui xe, chằng chịt vếtxước Chiến tranh chính là như thế đấy, nó có sức phá hủy đến khủng khiếp

Trang 3

Không có kính thì chúng tôi - những người lính phải đối diện với biết bao khókhăn Khi thì gió thổi cay mắt, ôm thì bụi ào ào xông tới, đứa nào đứa nấy mặtmũi lấm láp, nhem nhuốc Và thế là chúng tôi gọi đùa nhau là lũ người già Rồihôm trời tạnh ráo thì chẳng sao, phải hôm trời mưa, ngồi trong xe cũng có khácngoài trời là bao Còn nhớ anh Duật khoa văn xuất khẩu thành thơ:

"Không có kính, ừ thì ướt áo

Mưa tuôn, mưa xối như ngoài trời"

Rồi cả lũ cứ cười ha ha Bụi ư? Mưa à? Chúng tôi chẳng quản khó khăn, nhọcnhằn nơi chiến trường Không có kính cũng có cái hay, ngồi vào buồng láithoáng đãng, ung dung vừa lái xe vừa ngắm trời ngắm đất, ngắm một cách trựctiếp chân thực nhất Còn gì tuyệt hơn khi được hòa mình vào thiên nhiên, đấttrời Chẳng bận tâm mưa gió hay nắng cháy, chúng tôi chỉ cần hoàn thànhnhiệm vụ Dẫu trời có mưa to, gió lớn thì cùng lắm ướt áo như tắm mưa, cũngchẳng cần thay vì ngồi buồng lái chạy thêm trăm cây số gió lùa vào chẳng mấy

mà khô

Những chiếc xe không kính đã tập hợp thành tiểu đội, anh em lái xe trở thànhđồng đội của nhau, đi đâu cũng gặp được bạn bè Chỉ cần một cái bắt tay quacửa kính vỡ: "Chào đồng chí!" là chúng tôi đã gắn kết với nhau Thế rồi nhữnglúc nghỉ ngơi, dựng bếp Hoàng Cầm ngay trong rừng, chúng tôi nấu cơm, chungnhau bát đũa, trở thành một gia đình Mệt quá thì mỗi người một võng mắc lênhai cây cao mà ngủ, chợp mắt một lúc rồi lại bắt đầu đi Cuộc sống nơi chiếntrường là thế, cùng nhau trải qua gian khổ, thiếu thốn, cùng nhau vượt qua mưabom, bão đạn Đạn bom có thể phá hủy chiếc xe nhưng không ngăn được bướcchân chúng tôi Còn hơi thở là còn chiến đấu và những chiếc xe vẫn sẽ tiếp tụcbăng băng trên đường Trường Sơn để vào với miền Nam ruột thịt

Trang 4

Chính vì tinh thần bất khuất, hiên ngang, kiên cường ấy mà người ta gọi chúngtôi là trái tim của những chiếc xe không kính Mặc dù thiếu thốn tất cả nhưngchiếc xe không kính vẫn luôn chạy vì trái tim của nó vẫn sống và tràn đầy nhiệthuyết.

Kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính - Mẫu 2

Tiểu đội xe vận tải của tôi có đặc điểm chung là không chiếc xe nào có kính.Qua bao trận mưa bom trên đường chở hàng ra tiền tuyến, kính xe đã vỡ hết cả.Cánh lái xe chúng tôi vẫn ung dung ngồi trong buồng lái, thoả thích nhìn đất,nhìn trời và nhìn thẳng con đường hướng vào chiến trường miền Nam đangđánh Mỹ

Không có kính, gió tha hồ ùa vào buồng lái Gió thổi làm mắt cay xè nhưngchẳng hề chi, chúng tôi vẫn nhìn rõ con đường đất đỏ như son như đang chạythẳng vào tim Ban ngày thì những cánh chim rừng, ban đêm thì những vì saosáng như đột ngột sa vào, ùa vào buồng lái

Lái xe trên đường Trường Sơn là công việc hết sức khó khăn, nguy hiểm Trờimưa, ngồi trong xe mà ướt sũng như ngoài trời Mặc! Chúng tôi vẫn cho xechạy thêm hàng trăm cây số nữa Mưa mãi thì cũng phải tạnh Gió lùa, quần áo

sẽ mau khô thôi Mưa đã cực, nắng cũng chẳng sướng gì hơn Đất Trường Sơnkhô rang dưới cái nắng như nung Đoàn xe đi qua, bụi đỏ tung mù trời giốngcơn lốc cuốn Quần áo, đầu tóc chúng tôi bụi phun trắng xoá, trông chẳng khácngười già Bụi mặc bụi, xe vẫn cứ chạy Đến cánh rừng nào đó có suối, có khe,chúng tôi dừng lại rửa mặt, nhìn nhau anh nọ cười anh kia mặt lấm, tiếng cười

ha ha vang rộn, trẻ trung, yêu đời biết mấy!

Trải qua những năm tháng chiến tranh ác liệt, những chiếc xe từ trong bom rơi

đã về đây họp thành tiểu đội xe không kính Trên đường Trường Sơn, chúng tôigặp nhau, những cái bắt tay thật chặt nồng ấm tình đồng đội, truyền hơi ấm và

Trang 5

sức mạnh cho nhau Tất cả đều thể hiện quyết tâm giải phóng miền Nam, thốngnhất đất nước, thực hiện ý nguyện tha thiết của Bác Hồ - vị Cha già dân tộc,trước lúc Người đi xa.

Kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính - Mẫu 3

Trong buổi họp mặt nhân ngày quân đội nhân dân Việt Nam, tôi đã tình cờ gặplại người bạn xưa cùng chung tiểu đội trên những chiếc xe không kính ở tuyếnđường Trường Sơn làm nhiệm vụ vận chuyển chi viện cho miền Nam Chúngtôi tay bắt mặt mừng và mọi người yêu cầu tôi kể lại những ngày tháng ấy.Tôi còn nhớ trên con đường huyết mạch nối giữa miền Nam và miền Bắc màchúng tôi lái trên những chiếc xe lại là nơi bom đạn giật tung dữ dội ác liệt.Nhiệm vụ của tôi là vận chuyển lương thực, vũ khí, bom đạn của Mỹ đã biếnnhững chiếc xe không còn có kính Tôi đã thực sự hiểu rõ hơn về những gianlao khổ cực mà chúng tôi đã phải chịu ngày chịu đêm không lùi bước tôi vẫnung dung lái xe đi tới những chặng đường, luôn nghe âm thanh của bom liên tụcgào thét Trên một chiếc xe không kính, tôi đã nhìn thấy được trời, nhìn thấy cảđất và những ánh sao đêm Tôi nhìn thẳng về phía trước, vì phía ấy chính làtương lai của đất nước, là miền nam ruột thịt quê hương tôi

Tôi vẫn lái dù bụi có phun làm mái tóc trở nên trắng xóa, chúng tôi vẫn vô tưphì phèo điếu thuốc và cất tiếng cười khi nhìn mặt nhau Khó khăn gian khổ haybom đạn của kẻ thù chẳng thể nào làm tôi nản chí, sờn lòng Những chiếc xekhông kính cứ tiếp tục đi và đi trên những tuyến đường ra trận, mưa tuôn mưaxối ướt hết cả áo nhưng tôi vẫn cố gắng lái trăm cây số nữa vượt qua nhữngchặng đường nguy hiểm để đảm bảo an toàn cho mọi thứ tôi đang vận chuyển

Và tôi nghĩ khi mưa ngừng, có gió lùa vào rồi thì sẽ mau khô thôi

Càng đi càng đi, tôi càng gặp được nhiều anh em đồng đội của mình dù bomđạn của Mỹ vẫn giật tung sát bên tai Cái chết luôn rình rập nhưng tôi vẫn luôn

Trang 6

lạc quan yêu đời Ngày ấy cũng có người hy sinh, nên vì vậy, khi tôi gặp lạingười bạn năm xưa thì mọi kí ức kỉ niệm chợt ùa về khiến tôi say mê kể lại.Những giây phút hiếm hoi khi gặp lại đồng đội, cái bắt tay qua cửa kính bể rồilàm tôi thắm thiết hơn Những bữa cơm bên bếp Hoàng Cầm, mọi cái bát cáiđũa dùng chung như một đại gia đình lớn của những người lính lái xe TrườngSơn Rồi giây phút được nghỉ ngơi trên những chiếc võng mắc chông chênhngoài đường, kể nhau nghe mọi sự ác liệt trên những con đường đã đi qua Càng

kể tôi càng thấy yêu đồng đội mình hơn, bom đạn của Mỹ có thể hạ xuống tronglúc chúng tôi đang làm nhiệm vụ Chiếc xe không chỉ mất kính, mà lại cònkhông có đèn, thùng xe thì rách xước nhưng những thiếu thốn này vẫn chẳngthể cản được chúng tôi tiến tới miền Nam ruột thịt Và những chuyến hàng củatôi cũng đã góp phần tạo nên chiến thắng của dân tộc

Đến bây giờ tôi vẫn còn rất tự hào vì đã lái những chiếc xe không kính làmnhiệm vụ chi viện cho miền Nam, góp phần không nhỏ vào cuộc chiến đấu giảiphóng miền Nam thống nhất đất nước Tôi vẫn không quên nhắc nhở con cháucủa mình là phải biết ơn các thế hệ trước, phải luôn tưởng nhớ những con người

đã hi sinh “Uống nước nhớ nguồn”

Kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính - Mẫu 4

Nhân dịp kỷ niệm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam - ngày 22 tháng

12, để chúng tôi hiểu thêm về lịch sử chiến đấu của dân tộc, nhà trường đã mờiđoàn cựu chiến binh về thăm và trò chuyện Trong đoàn đại biểu đó, tôi bắt gặpmột người lính trên ngực gắn nhiều huân chương và trong buổi lễ chú đã giớithiệu mình là người lính lái xe trong “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” củaPhạm Tiến Duật Cuối buổi, tôi đã đến gặp và có cuộc nói chuyện thú vị với ông.Các bạn có lẽ không thể hình dung được, người chiến sĩ lái xe trẻ trung, sôi nổinăm xưa giờ đĩnh đạc, oai nghiêm trong bộ quân phục mới Ông có giọng nói

Trang 7

khoẻ, ấm áp và tiếng cười âm vang Cùng tháng năm, khuôn mặt tuy đã già dặnnhưng vẫn có vẻ hóm hỉnh, yêu đời của người lính Qua trò chuyện, có thể thấyông là người rất vui tính, nhiệt tình, đặc biệt là khi ông kể cho tôi về cuộc đờingười lính trên tuyến đường Trường Sơn năm ấy Ông kể rằng vào năm 1969 là

- năm mà Mỹ đánh phá rất ác liệt trên tuyến đường Trường Sơn Đế quốc Mỹquyết tâm phá cho bằng được tuyến đường huyết mạch nối liền hai miền Nam -Bắc Chúng thả hàng ngàn tấn bom, cày xới những khung đường, đốt cháynhững khu rừng Hàng nghìn cây đã đổ, muông thú mất chỗ ở Đã có nhiềungười ngã xuống để bảo vệ con đường Tuy Mỹ đánh phá ác liệt thật, nhưngnhững đoàn xe vận tải vẫn ngày đêm nối đuôi nhau trên con đường, đem theobao lương thực, vũ khí đạn dược cho chiến trường miền Nam Kể một lúc, chúlại mỉm cười và nói với tôi:

- Cháu thấy đấy, trong cuộc chiến đấu chúng ta đã phải trải qua biết bao giankhổ, khó khăn Những năm tháng ác liệt đó đã khắc hoạ cả một thời kỳ lịch sửcủa dân tộc ta oanh liệt hào hùng Trên tuyến đường Trường Sơn giặc Mỹ đánhphá vô cùng ác liệt; bom Mỹ cày xới đất đai, phá hỏng những con đường, đốtcháy những cánh rừng, phá huỷ biết bao nhiêu những rừng cây là lá chắn của ta.Nhưng không vì “bom rơi đạn lạc” như vậy mà chúng ta lùi ý chí, các đoàn xetải ngày đêm nối đuôi nhau ra tiền tuyến, đi trong bóng đêm theo sự hướng dẫncủa các cô thanh niên xung phong để tiến về phía trước trong màn đêm sâu thẳmcủa rừng hoang Có hôm trời tối Mĩ phát hiện ra, ta chuyên chở qua rừng, bọnchúng đã thả bom để không cho ta qua, phá vỡ chiếc cầu nối Bắc - Nam Nhưngđặc biệt hơn cả là đoàn xe vận tải không có kính vì bị “bom giật bom rung kính

vỡ đi rồi” Bom đạn trải xuống hàng loạt khiến nào là kính, nào là đèn vỡ, mui

xe bẹp, nào là thùng xe xước Không có đèn vượt qua dãy Trường Sơn đầynguy hiểm như thế mà chúng ta vẫn hoàn thành tốt nhiệm vụ đánh Mỹ, chạy dọcTrường Sơn Chẳng khác nào “châu chấu đá xe”, Mỹ với bao nhiêu thiết bị tốitân đế đánh ta nhưng chúng ta đã vượt qua những gian khổ để đánh chúng

Trang 8

Ông dừng lại một lúc rồi lại kể tiếp:

- Ta còn nhớ trên các cabin những chiếc xe như thế, không có vật gì để che chắn

cả, gió táp vào mặt mang theo bao nhiêu là bụi Gió bụi của Trường Sơn làmmắt cay xè, tóc bạc trắng như người già còn mặt thì lấm lem như thằng hề vậy,thế mà không ai cần rửa, phì phèo châm điếu thuốc hút ngang nhiên, ai nấy nhìnnhau rồi cười giòn giã vang khắp dãy Trường Sơn Với những ngày nắng là nhưvậy nhưng đến lúc mưa thì còn khổ hơn, trời mưa như trút nước thế nhưngchúng ta vẫn cầm vô lăng lái một cách hăng hái hàng trăm cây số nữa có đâucần thay người lái, gió lùa rồi quần áo lại khô thôi Xe không kính cũng là mộtthú vị vì ta có thể nhìn cả bầu trời, không gian rộng lớn khoáng đạt như ùa vàobuồng lái, những ngôi sao đều nhìn thấy và những cánh chim chạy thẳng vàotim.Mỗi khi giữa rừng, bên bếp Hoàng cầm sưởi ấm bao trái tim người chiến sĩ,chúng ta nghĩ từng chung bát chung đũa tức là một gia đình, là người trong mộtnhà rồi đấy cháu ạ

Được nghe ông kể những vất vả ấy tôi thật khâm phục hơn tình đồng chí đồngđội, lòng dũng cảm hiên ngang của người chiến sĩ Tôi thầm mơ ước trên thếgiới không còn chiến tranh để cuộc sống mãi thanh bình

Kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính - Mẫu 5

Tôi vừa đưa chiếc xe đạp vào khoảng sân hẹp thì đã nghe vọng ra tiếng cườigiòn giã của bố tôi và một vị khách Đó chắc chắn là một vị khách quý bởi vì ítkhi có sự ồn ã, sôi động như thế ở người cha hiền hậu nhưng lúc nào cũng lặng

lẽ của tôi

Tôi bước vội vào nhà Bố tôi cùng người khách hướng ánh nhìn rạng rỡ, trìumến đón tôi:

Trang 9

- Con gái, đây là bác Trung Trực, bạn học hồi trung học với bố, lại cùng bốnhập ngũ.Bác là chiến sĩ lái xe Trường Sơn năm xưa đấy con ạ!

Bác Trực trạc tuổi bố tôi Khuôn mặt bác cương nghị nhưng lại rất đôn hậu Đôimắt tuy đã hằn nhiều vết chân chim nhưng vẫn ánh lên những tia vui vẻ và trìumến Tôi có đang nằm mơ không nhỉ? Tôi vừa học xong “Bài thơ về tiểu đội xekhông kính” của nhà thơ Phạm Tiến Duật Những lời thơ, những lời cô giảng vàhình ảnh người chiến sĩ lái xe dũng cảm, kiên cường cứ đọng mãi trong tâm trítôi Giờ đây, tôi đang được đứng trước một người chiến sĩ lái xe Trường Sơnđích thực Thật là một may mắn không ngờ Tôi cuống quýt:

- Bố ơi! Bác ơi! Con có thể được ngồi với bố và bác một lát để biết thêm vềnhững ngày tháng chiến đấu năm xưa được không ạ?

Bác cười và đáp:

- Sao lại không? Đó là khoảng thời gian đẹp nhất của bố cháu và bác

- Thưa bác, bác chính là người chiến sĩ lái xe Trường Sơn, người lính mà cháu

đã được học trong “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của nhà thơ Phạm TiếnDuật, phải không bác?

- Ồ, bài thơ ấy nổi tiếng lắm cháu à Ngày đó, có lẽ lính lái xe Trường Sơn ít ai

là không biết bài thơ ấy Nó nói hộ phần nào khát vọng chiến đấu, những giankhổ, lòng dũng cảm và sự lạc quan của những người lính như bác

- Chính bác cũng đã từng lái những chiếc xe không kính ấy phải không ạ?

- Không phải “đã từng” đâu cháu ạ Mà là bác luôn lái những chiếc xe bị xước,

bị va đập, bị bom đạn làm cho rơi vỡ, méo mó những bộ phận bên ngoài như thế.Chiến tranh mà cháu!

Trang 10

Để bác kể rõ hơn cho cháu hiểu nhé Ngày đó, bác lái xe tải, cùng đồng độichuyên chở lương thực, thuốc men, khí tài… vào chiến trường miền Đông Nam

Bộ Có những chuyến đi kéo dài hàng tháng trời, gian khổ lắm cháu ạ Nhất lànhững đoạn đường xuyên qua dãy Trường Sơn, giặc bắn phá rất dữ dội Chúngmuốn san phẳng tất cả, cắt đứt con đường huyết mạch nối liền Bắc Nam ấy.Tiểu đội xe của bác ban đầu được trang bị toàn xe mới để phục vụ mặt trận Lúc

đó, xe có kính như muôn vàn chiếc xe khác Nhưng ngày nào xe cũng lao đigiữa bom gầm, đạn nổ khiến kính rạn vỡ, mất dần hết cả Rồi cả mui xe cũng bịđạn pháo cày hất tung lên Thùng xe va quẹt nhiều cũng chằng chịt vết xước.Chẳng còn chiếc xe nào còn nguyên vẹn cháu à

Tôi vẫn còn tò mò, tiếp tục hỏi bố:

- Lái xe không kính, không mui, không đèn như thế chắc nguy hiểm lắm bác nhỉ?Bác sôi nổi tiếp lời:

- Nguy hiểm lắm, cái sống cái chết lúc nào cũng trong gang tấc Lái xe khôngkính thì mối nguy hiểm gần nhất là bụi đất Đường Trường Sơn mùa khô bụicuốn mù trời sau làn xe chạy Bụi cuốn vào mặt, vào quần áo Bụi dày đặc đếnmức mắt cay xè, không thể mở nổi Lúc ấy, râu, tóc, quần áo và cả xe rực lênmột màu đất đỏ Trường Sơn Rồi cả mưa nữa chứ Mưa Trường Sơn thường bấtngờ Đang bụi bám đầy thì bỗng cả người nặng chịch vì ướt sũng nước mưa.Mưa xối xả quất vào người, vào mặt, vào mắt Những làn nước cay xè, buốt rátkhiến việc lái xe khó hơn gấp trăm ngàn lần Thế nhưng, những người lính lái

xe như bác không bao giờ dừng lại, luôn phải tranh thủ tránh giờ cao điểm cháu

ạ Cũng vì xe không kính nên mưa gió vứt vào cabin đủ thứ, nào là lá rừng, nào

là cành cây gãy… Bác đã bao lần bị cành cây cứa vào mặt, vào tay cầm vô lăng,đau rát vô cùng Gian khổ là thế đấy cháu Mỗi chuyến chở hàng về tới đích thật

sự là một kỳ tích Vậy mà ký tích vẫn luôn xuất hiện

Ngày đăng: 07/04/2023, 15:00

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w