1. Trang chủ
  2. » Tất cả

TIỂU LUẬN CẢM NHẬN VỀ ÂM NHẠC TRỊNH CÔNG SƠN

11 6 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Tiểu Luận Cảm Nhận Về Âm Nhạc Trịnh Công Sơn
Trường học Trường Đại Học
Thể loại tiểu luận
Định dạng
Số trang 11
Dung lượng 74 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

BÀI TIỂU LUẬN CẢM NHẬN VỀ ÂM NHẠC TRỊNH CÔNG SƠN BÀI TIỂU LUẬN CẢM NHẬN VỀ ÂM NHẠC TRỊNH CÔNG SƠN Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn(1939 2001),Ông là một huyền thoại của âm nhạc Việt Nam,ông được mệnh danh là “ông được mệnh danh là “người viết tình ca hay nhất thế kỉ”.Nhân 6 năm ngày ông qua đời,tôi có một bài viết nhỏ với đôi điều cảm nhận về nhạc của ông,những cảm xúc những kỉ niệm mà nhạc Trịnh đã mang đến cho tôi.Bài viết này được tôi viết khá lâu rồi nhưng nay mới có dịp chỉnh sửa để các bạn cùng cảm nhận. NHẠC TRỊNH, SỰ GIAO THOA KÌ DIỆU GIỮA GIAI ĐIỆU VÀ CA TỪ : Trong nhạc Trịnh nét truyền cảm lớn nhất là giai điệu và ca từ.Giai điệu nhạc Trịnh phần nhiều là buồn,dịu êm dễ thấm sâu và lưu mãi trong lòng người. Còn ca từ thì mượt mà,thuần khiết mang đậm chất thơ cuộc đời.Hai yếu tố ấy hòa quyện vào nhau làm nên những âm điệu của tâm hồn người sáng tác, người yêu nhạc Trịnh nào cũng thấy rõ điều này...

Trang 1

BÀI TIỂU LUẬN CẢM NHẬN VỀ ÂM NHẠC TRỊNH CÔNG SƠN

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn(1939-2001),Ông là một huyền thoại của âm nhạc Việt Nam,ông được mệnh danh là “người viết tình ca hay nhất thế kỉ”.Nhân 6 năm ngày ông qua đời,tôi có một bài viết nhỏ với đôi điều cảm nhận về nhạc của ông,những cảm xúc những kỉ niệm mà nhạc Trịnh đã mang đến cho tôi.Bài viết này được tôi viết khá lâu rồi nhưng nay mới có dịp chỉnh sửa và đưa lên Blog để các bạn cùng cảm nhận

NHẠC TRỊNH, SỰ GIAO THOA KÌ DIỆU GIỮA GIAI ĐIỆU VÀ CA TỪ :

Trong nhạc Trịnh nét truyền cảm lớn nhất là giai điệu và ca từ.Giai điệu nhạc Trịnh phần nhiều là buồn,dịu êm dễ thấm sâu và lưu mãi trong lòng người Còn ca từ thì mượt mà,thuần khiết mang đậm chất thơ cuộc đời.Hai yếu tố ấy hòa quyện vào nhau làm nên những âm điệu của tâm hồn người sáng tác, người yêu nhạc Trịnh nào cũng thấy rõ điều này

Tôi cảm nhận nhạc Trịnh luôn mang một đặc trưng của âm nhạc dân tộc.Một ai đó nếu ngày trước gắn bó với quê hương mình, thì đến một ngày xa quê hương khi nghe đoạn nhạc này làm sao không khỏi nhớ mong :

“Chiều trên quê hương tôi,

Nắng phơi trên màu ngói non tươi,

Gió mang tin mùa sẽ tới,

Sẽ mưa lâu hay cơn nắng dài.” (Chiều trên quê hương tôi)

Hay với tâm trạng này:

“ rồi một lần kia khăn gói đi xa,

Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà,

Lòng thật bình yêu mà sao buồn thế

Giật mình nhìn tôi ngồi khóc bao giờ “(Bên đời hiu quạnh)

Mỗi khi đi xa tôi thường hát thầm giai điệu của bài “Bên đời hiu quạnh” trên những miền đất lạ,để lòng vơi nhớ và thêm yêu quê hương hơn

Trang 2

Hình ảnh người mẹ gắn liền trong hiếu niệm của mỗi người.Nhà thơ Tản Đà từng viết : “Hiếu niệm là một mối trọng nhất của người ta trong luân thường”.Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn cũng vậy, ông là một người luôn giữ hiếu niệm,hình ảnh người mẹ được tái hiện trong nhiều ca khúc của ông gần như một đặc trưng:

“ Mẹ ngồi ru con đong đưa võng buồn,đong đưa võng buồn”(Ca dao mẹ)

“Lời mẹ ru con đến những khu vườn,ru con trưa nắng …í a…” (Lời mẹ ru)

“ Đêm chong đèn ngồi nhớ lại từng câu chuyện ngày xưa,

Mẹ về đứng dưới mưa, che đàn con nằm ngủ

Canh từng bước chân thù,

Mẹ ngồi dưới cơn mưa “ (Huyền thoại mẹ)

Đó cũng là hình ảnh chung của những người mẹ Việt Nam.Người Nhật Bản chẳng phải đã từng xúc động khi nghi giai điệu bài hát “Ngủ đi con “ được viết trong thời đất nước ta còn đau thương và loạn ly trong khói lửa chiến tranh.Trịnh Công Sơn từng được đĩa vàng cũng với bài hát này trích trong “Ca khúc Da Vàng”,phát hành đến hai triệu bảng,người Nhật rất thích bài hát này,họ còn thu bài hát vào nhạc giao hưởng.Nhạc Trịnh ngoài ra còn được thế giới biết đến như một như một đề tài nóng bỏng,đề tài “Phải chiến” những bài hát như :” Đại bác ru đêm, Khói trời mênh mông,Tình ca người mất trí, Hát trên những xác người, Người con gái Việt Nam da vàng…” gieo vào lòng người lòng yêu quê hương đất nước, niềm thương cảm,xót xa,căm phẩn chiến tranh với bao nhiêu sự mất mát,chia lìa.Niềm khát khao đất nước thu về một mối qua ca khúc “Huế -Sài Gòn-Hà Nội”,một trong những bài hát khải hoàn khi đất nước ta hoàn toàn giải phóng của nhiều nhạc sĩ vẫn có một ca khúc rất nổi tiếng và sống mãi đến nay như “Nối Vòng Tay lớn”.Đất nước thống nhất nhạc Trịnh vẫn êm đềm nhưng những dòng sông dịu dàng và bất tận chảy những bài hát như : “Sóng về đâu, Hãy yêu nhau, em còn nhớ hay em đã quên,Hoa xuân Ca, Đồng dao 2000” được viết trong thời điểm này vẫn được người nghe hết sức quan tâm.Nhạc Trịnh đã bắt đầu từ cội nguồn dân tộc với những triết lý đạo phật,những suy ngẫm gần gũi về tình yêu,về thân phận hữu hạn của đời người,nhạc Trịnh sẽ sống mãi trong lòng người, trong nền Âm nhạc của dân tộc

Kể về nhạc Trịnh có lẽ không bao giờ kể hết những nét đẹp trên nhiều bình diện khác nhau.Riêng tôi, tôi yêu nhạc Trịnh ở chất Thơ cuộc đời,chất lãng mạn trong ngôn ngữ mang đặc tính nghệ thuật Việt Nam.Những câu nhạc Trịnh đạt tính lãng mạn tuyệt đích,đôi khi còn vượt xa hơn văn chương.Những câu như vầy đây thì đẹp

Trang 3

đến mức khó lý giải được mà muốn lý giải phải sống thật sâu sắc và tìm hiểu nét đẹp của cuộc sống này:

“Nghe lá thu mưa reo mòn gót nhỏ” (Diễm Xưa)

“ Ta thấy em trong tiền kiếp

Với cọng buồn cỏ khô” (Rừng Xưa đã khép)

“Ngoài kia lá như vẫn xanh

Ngoài sông vắng nước dâng lên hồn muôn trùng” (Mưa hồng)

“ Nắng có hồng bằng đôi môi em

Mưa có buồn bằng đôi mắt em

Tóc em từng sợi nhỏ

Rớt xuống đời làm sóng lênh đênh.” (Như cánh vạc bay)

“ Người đứng chờ gió đồng vi vu

Vạt nắng vàng nhắc lời thiên thu

Nhớ ngàn năm trôi qua” (Sóng về đâu)

“ gọi nắng trên vai em gầy đường xa áo bay

Nắng qua mắt buồn lòng hoa bướm say” (Hạ trắng)

“Nhìn cỏ cây ráng pha màu hồng

Nhìn lại em áo lụa thinh không” (Níu Tay nghìn trùng)

Liệt kê như vậy tưởng chừng đã nhiều lắm rồi nhưng kì thực còn thiếu nhiều lắm.Âm nhạc Trịnh Công Sơn không có giới hạn hẹp vì nó luôn hướng đến nét đẹp tình người.Căn cứ vào đó mà chúng ta có những lý giải riêng,nét đẹp đó chắc chắn sống mãi với thời gian Như đã nói, nét đẹp nhạc Trịnh đôi khi khó lý giải nhưng nếu xét rõ ca từ thì rất gần với chúng ta.Trường hợp không lý giải nổi, người ta cho rằng đó là những “ca từ phù thủy “, Đài phát thanh Hoa kì phát vào buổi sáng lúc trước từng nói như vậy.Cách cảm nhận đó là cực đoan mà xét cho cùng thì từ

Trang 4

nguyên nhân họ không lý giải nổi những nét gần gũi trong ca từ và đi đến cách nhìn nhận sai

NHẠC TRỊNH, CUỘC TRÙNG NGỘ LẠ KÌ GIỮA TRẦN GIAN:

Hồi trước, tôi nói thật là mình không biết nhạc Trịnh chỉ nghe loáng thoáng mọi người nhắc đến thôi.Tôi nhớ lại lúc trước,khi ngoại tôi còn sống tôi thường rất thích về quê chơi nhưng lúc người mất đi,các cảnh vật cũ không còn tôi không thích về nữa.Một lần nọ vào dịp tết nguyên đán(mùng 1 thì phải),lúc đó tôi cảm thấy mình buồn lắm nỗi buồn của tuổi mới lớn,buồn trên chính quê hương của mình,buồn vì nhớ những gì đã qua và tôi biết quá khá như là một lịch sử,ngoại tôi không thể sống lại được,biết thế nhưng vẫn cảm thấy buồn.Chợt từ đâu đó vang lên giai điệu hoàn toàn lạ đối với tôi :”Chiều trên quê hương tôi, nắng phơi trên màu ngói non tươi…”,những cảm xúc bất chợt đến.Tôi thầm nghĩ “Mùng 1 tết mà ai lại bắt loại nhạc trầm buồn này vậy”,những cảm xúc, những nghi vấn xoay vần trong đầu tôi, tôi cảm thấy mình vơi đi nổi buồn, những lời hát đó như giúp tôi vơi đi rất nhiều tâm sự không vui.Tôi về và bắt đầu tìm hiểu hỏi mọi người về loại nhạc này, thời gian sau tôi mới biết đó là Nhạc Trịnh.Như một cuộc trùng ngộ tình cờ,tôi bắt đâu yêu nhạc Trịnh,tôi thường hát những lúc buồn,vui,tôi cảm thấy ca từ ấy gần như những cảm xúc của tôi không nói được và những giai điệu những lời nhạc Thơ

ấy đã thay lời tôi nói và cùng theo tôi trong biết bao chuyến hành trình vô tận của cuộc đời

“Đời vẽ tôi trong cuộc tình,đầy những yêu thương giận hờn,

Từ đó sớm chiều bâng khuâng,

Đời vẽ tôi tên tuyệt vọng,vì lỡ nơi đây nặng tình

Từ đó tôi chìm giữa mênh mông…. “ (Chỉ có ta trong đời-Trịnh Công Sơn)

Những năm tháng học trò tại Vĩnh Long,tôi đã tìm thấy nét đẹp tình yêu một lần dường như rất mong manh trong một khảnh khắc.Nét đẹp ấy dương như tương đồng với đoạn đầu của ca khúc “Tuổi Đá Buồn” và với cảm xúc trải dài trên toàn bài ấy:

“Trời còn làm mưa,mưa rơi mênh mang,

Từng ngón tay buồn, em mang,em mang…đi về giáo đường,ngày chủ nhật buồn, còn ai còn ai ?

Đóa hoa hồng cài lên tóc mây

Trang 5

Ôi ! đường phố dài lời ru miệt mài…ngàn năm, ngàn năm… ”

Không phải tôi muốn nhìn nhận nét tương đồng cảm cảm xúc mình với bài hát trên một cách tùy tiện, hay để mình nhờ đó mà làm nổi lên.Nét tương đồng này hoàn toàn có thật và mãi đến hết đời này tôi cũng không quên.Lúc trước, khi tôi đang học THPT tại Vĩnh Long, thói quen thường nhất của tôi là đi dạo bằng chiếc xe đạp trong nội ô Tỉnh vào chiều thứ 7 và Chủ nhật hàng tuần.Tôi thường đi khắp các con phố trong Tỉnh,thường đi nhất là đường 19-08 vì con đường này vừa nhỏ,vừa đẹp,yên tĩnh, có một ngôi giáo đường cổ kính.Lúc ấy đường 19-08 vắng lắm chưa

có chợ đêm đông đúc như bây giờ đâu.Khi ấy tôi thường nhìn thấy “ Mưa rơi mênh mang” trên hai hàng cây nhỏ thẳng tấp bên đường vào tháng 8,tháng 9.Phía bên trái đường có một nhà thờ nhỏ, một bóng giáo đường thấp thoáng trong chiều.Mỗi buổi chiều thường thấy một người con gái vóc dáng nhỏ nhắn, gương mặt xinh, mái tóc dài như lời hát “sợi tóc em bồng.Trôi nhanh, trôi nhanh,như dòng nước hiền…” Người ấy thường “đi về giáo đường “ trong bao chiều “chủ nhật buồn” ,lẳng lặng không nói tâm trạng người con gái ấy gần như lời bài hát “Tuổi buồn em mang đi trong hư vô, ngày qua hững hờ…”Lòng tôi khi gặp người trong hoàn cảnh ấy thường dậy lên một cảm xúc rất lạ lẫm, thế rồi cũng như tình yêu nhỏ vừa đến,tuần nào tôi cũng qua con đường này dù có lúc khong gặp người.Tôi nhớ có lần tôi làm liều tặng cô ấy một đóa hồng đỏ,con ấy khẻ mĩm cười cảm ơn tôi rồi không nói gì lẳng lặng bước đi.Tất cả như một tình yêu thật nhỏ thoảng qua rồi mất đi,mọi việc xảy ra theo biến động của thời gian, của cuộc đời.Tôi biết mình không còn được gặp lại người ấy một lần nữa,nhưng tôi vẫn thấy người trong từng giấc mơ,trong từng lời hát của bài “Tuổi đá buồn”,tôi thầm hàm ơn nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã cho tôi sống lại những ngày của một khoảnh khắc yêu thương chợt đến rồi chợt đi Thân phận một con người có khi lênh đênh vô định,lấy những cuộc phiếm du trong đời làm nỗi vui nhưng: “Đời sống thì đẹp và rộng dài quá còn đời người thì hữu hạn”(Trịnh Công Sơn) Nên một phút giây thanh thản để mình nhìn lại chính mình

là rất quí.Có lần tôi qua Cần Thơ vào cuối hè,những buổi tối tôi thường đi dạo trên đường Mậu Thân,rồi vào một quán Coffice Music nào đó trên đường để nhìn người

xe qua lại trên đường.Quán cà phê nọ lại vang lên giai điệu rất quen thuộc qua giọng ca sĩ Quang Dũng:

“Một hôm bước qua thành phố lạ,

Thành phố đã đi ngủ trưa,

Đời ta có khi tựa lá cỏ,

Ngồi hát ca rất tự do …” (Đêm thấy ta là thác đổ)

Trang 6

Cuộc đời này cùng biết bao nhiêu đổi thay đi qua nhưng nếu biết yêu thương,biết hướng về vẻ đẹp tình người thì tâm hồn mình thật nhẹ, thật trong sáng như câu hát :

“Đường nào dìu tôi đi đến cơn say

Một lần nằm mơ tôi thấy tôi qua đời

Dù thật lệ rơi lòng không buồn mấy

Giật mình tỉnh ra.Ồ ! nắng lên rồi…”

(Bên đời hiu quạnh)

“Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ.”

Nhạc Trịnh sẽ mãi trở thành những tình ca còn xanh giữa trần gian này…

Lưu Quốc Cường

Web 4th April 2007

Tưởng nhớ nhạc sĩ “Trịnh Công Sơn” nhân 6 năm ngày ông đi vào cõi vĩnh hằng Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn(1939-2001),Ông là một huyền thoại của âm nhạc Việt Nam,ông được mệnh danh là “người viết tình ca hay nhất thế kỉ”.Nhân 6 năm ngày ông qua đời,tôi có một bài viết nhỏ với đôi điều cảm nhận về nhạc của ông,những cảm xúc những kỉ niệm mà nhạc Trịnh đã mang đến cho tôi.Bài viết này được tôi viết khá lâu rồi nhưng nay mới có dịp chỉnh sửa và đưa lên Blog để các bạn cùng cảm nhận

NHẠC TRỊNH, SỰ GIAO THOA KÌ DIỆU GIỮA GIAI ĐIỆU VÀ CA TỪ :

Trong nhạc Trịnh nét truyền cảm lớn nhất là giai điệu và ca từ.Giai điệu nhạc Trịnh phần nhiều là buồn,dịu êm dễ thấm sâu và lưu mãi trong lòng người Còn ca từ thì mượt mà,thuần khiết mang đậm chất thơ cuộc đời.Hai yếu tố ấy hòa quyện vào nhau làm nên những âm điệu của tâm hồn người sáng tác, người yêu nhạc Trịnh nào cũng thấy rõ điều này

Tôi cảm nhận nhạc Trịnh luôn mang một đặc trưng của âm nhạc dân tộc.Một ai đó nếu ngày trước gắn bó với quê hương mình, thì đến một ngày xa quê hương khi nghe đoạn nhạc này làm sao không khỏi nhớ mong :

“Chiều trên quê hương tôi,

Trang 7

Nắng phơi trên màu ngói non tươi,

Gió mang tin mùa sẽ tới,

Sẽ mưa lâu hay cơn nắng dài.” (Chiều trên quê hương tôi)

Hay với tâm trạng này:

“ rồi một lần kia khăn gói đi xa,

Tưởng rằng được quên thương nhớ nơi quê nhà,

Lòng thật bình yêu mà sao buồn thế

Giật mình nhìn tôi ngồi khóc bao giờ “(Bên đời hiu quạnh)

Mỗi khi đi xa tôi thường hát thầm giai điệu của bài “Bên đời hiu quạnh” trên những miền đất lạ,để lòng vơi nhớ và thêm yêu quê hương hơn

Hình ảnh người mẹ gắn liền trong hiếu niệm của mỗi người.Nhà thơ Tản Đà từng viết : “Hiếu niệm là một mối trọng nhất của người ta trong luân thường”.Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn cũng vậy, ông là một người luôn giữ hiếu niệm,hình ảnh người mẹ được tái hiện trong nhiều ca khúc của ông gần như một đặc trưng:

“ Mẹ ngồi ru con đong đưa võng buồn,đong đưa võng buồn”(Ca dao mẹ)

“Lời mẹ ru con đến những khu vườn,ru con trưa nắng …í a…” (Lời mẹ ru)

“ Đêm chong đèn ngồi nhớ lại từng câu chuyện ngày xưa,

Mẹ về đứng dưới mưa, che đàn con nằm ngủ

Canh từng bước chân thù,

Mẹ ngồi dưới cơn mưa “ (Huyền thoại mẹ)

Đó cũng là hình ảnh chung của những người mẹ Việt Nam.Người Nhật Bản chẳng phải đã từng xúc động khi nghi giai điệu bài hát “Ngủ đi con “ được viết trong thời đất nước ta còn đau thương và loạn ly trong khói lửa chiến tranh.Trịnh Công Sơn từng được đĩa vàng cũng với bài hát này trích trong “Ca khúc Da Vàng”,phát hành đến hai triệu bảng,người Nhật rất thích bài hát này,họ còn thu bài hát vào nhạc giao hưởng.Nhạc Trịnh ngoài ra còn được thế giới biết đến như một như một đề tài nóng bỏng,đề tài “Phải chiến” những bài hát như :” Đại bác ru đêm, Khói trời mênh

Trang 8

mông,Tình ca người mất trí, Hát trên những xác người, Người con gái Việt Nam da vàng…” gieo vào lòng người lòng yêu quê hương đất nước, niềm thương cảm,xót xa,căm phẩn chiến tranh với bao nhiêu sự mất mát,chia lìa.Niềm khát khao đất nước thu về một mối qua ca khúc “Huế -Sài Gòn-Hà Nội”,một trong những bài hát khải hoàn khi đất nước ta hoàn toàn giải phóng của nhiều nhạc sĩ vẫn có một ca khúc rất nổi tiếng và sống mãi đến nay như “Nối Vòng Tay lớn”.Đất nước thống nhất nhạc Trịnh vẫn êm đềm nhưng những dòng sông dịu dàng và bất tận chảy những bài hát như : “Sóng về đâu, Hãy yêu nhau, em còn nhớ hay em đã quên,Hoa xuân Ca, Đồng dao 2000” được viết trong thời điểm này vẫn được người nghe hết sức quan tâm.Nhạc Trịnh đã bắt đầu từ cội nguồn dân tộc với những triết lý đạo phật,những suy ngẫm gần gũi về tình yêu,về thân phận hữu hạn của đời người,nhạc Trịnh sẽ sống mãi trong lòng người, trong nền Âm nhạc của dân tộc

Kể về nhạc Trịnh có lẽ không bao giờ kể hết những nét đẹp trên nhiều bình diện khác nhau.Riêng tôi, tôi yêu nhạc Trịnh ở chất Thơ cuộc đời,chất lãng mạn trong ngôn ngữ mang đặc tính nghệ thuật Việt Nam.Những câu nhạc Trịnh đạt tính lãng mạn tuyệt đích,đôi khi còn vượt xa hơn văn chương.Những câu như vầy đây thì đẹp đến mức khó lý giải được mà muốn lý giải phải sống thật sâu sắc và tìm hiểu nét đẹp của cuộc sống này:

“Nghe lá thu mưa reo mòn gót nhỏ” (Diễm Xưa)

“ Ta thấy em trong tiền kiếp

Với cọng buồn cỏ khô” (Rừng Xưa đã khép)

“Ngoài kia lá như vẫn xanh

Ngoài sông vắng nước dâng lên hồn muôn trùng” (Mưa hồng)

“ Nắng có hồng bằng đôi môi em

Mưa có buồn bằng đôi mắt em

Tóc em từng sợi nhỏ

Rớt xuống đời làm sóng lênh đênh.” (Như cánh vạc bay)

“ Người đứng chờ gió đồng vi vu

Vạt nắng vàng nhắc lời thiên thu

Trang 9

Nhớ ngàn năm trôi qua” (Sóng về đâu)

“ gọi nắng trên vai em gầy đường xa áo bay

Nắng qua mắt buồn lòng hoa bướm say” (Hạ trắng)

“Nhìn cỏ cây ráng pha màu hồng

Nhìn lại em áo lụa thinh không” (Níu Tay nghìn trùng)

Liệt kê như vậy tưởng chừng đã nhiều lắm rồi nhưng kì thực còn thiếu nhiều lắm.Âm nhạc Trịnh Công Sơn không có giới hạn hẹp vì nó luôn hướng đến nét đẹp tình người.Căn cứ vào đó mà chúng ta có những lý giải riêng,nét đẹp đó chắc chắn sống mãi với thời gian Như đã nói, nét đẹp nhạc Trịnh đôi khi khó lý giải nhưng nếu xét rõ ca từ thì rất gần với chúng ta.Trường hợp không lý giải nổi, người ta cho rằng đó là những “ca từ phù thủy “, Đài phát thanh Hoa kì phát vào buổi sáng lúc trước từng nói như vậy.Cách cảm nhận đó là cực đoan mà xét cho cùng thì từ nguyên nhân họ không lý giải nổi những nét gần gũi trong ca từ và đi đến cách nhìn nhận sai

NHẠC TRỊNH, CUỘC TRÙNG NGỘ LẠ KÌ GIỮA TRẦN GIAN:

Hồi trước, tôi nói thật là mình không biết nhạc Trịnh chỉ nghe loáng thoáng mọi người nhắc đến thôi.Tôi nhớ lại lúc trước,khi ngoại tôi còn sống tôi thường rất thích về quê chơi nhưng lúc người mất đi,các cảnh vật cũ không còn tôi không thích về nữa.Một lần nọ vào dịp tết nguyên đán(mùng 1 thì phải),lúc đó tôi cảm thấy mình buồn lắm nỗi buồn của tuổi mới lớn,buồn trên chính quê hương của mình,buồn vì nhớ những gì đã qua và tôi biết quá khá như là một lịch sử,ngoại tôi không thể sống lại được,biết thế nhưng vẫn cảm thấy buồn.Chợt từ đâu đó vang lên giai điệu hoàn toàn lạ đối với tôi :”Chiều trên quê hương tôi, nắng phơi trên màu ngói non tươi…”,những cảm xúc bất chợt đến.Tôi thầm nghĩ “Mùng 1 tết mà ai lại bắt loại nhạc trầm buồn này vậy”,những cảm xúc, những nghi vấn xoay vần trong đầu tôi, tôi cảm thấy mình vơi đi nổi buồn, những lời hát đó như giúp tôi vơi đi rất nhiều tâm sự không vui.Tôi về và bắt đầu tìm hiểu hỏi mọi người về loại nhạc này, thời gian sau tôi mới biết đó là Nhạc Trịnh.Như một cuộc trùng ngộ tình cờ,tôi bắt đâu yêu nhạc Trịnh,tôi thường hát những lúc buồn,vui,tôi cảm thấy ca từ ấy gần như những cảm xúc của tôi không nói được và những giai điệu những lời nhạc Thơ

ấy đã thay lời tôi nói và cùng theo tôi trong biết bao chuyến hành trình vô tận của cuộc đời

“Đời vẽ tôi trong cuộc tình,đầy những yêu thương giận hờn,

Trang 10

Từ đó sớm chiều bâng khuâng,

Đời vẽ tôi tên tuyệt vọng,vì lỡ nơi đây nặng tình

Từ đó tôi chìm giữa mênh mông…. “ (Chỉ có ta trong đời-Trịnh Công Sơn)

Những năm tháng học trò tại Vĩnh Long,tôi đã tìm thấy nét đẹp tình yêu một lần dường như rất mong manh trong một khảnh khắc.Nét đẹp ấy dương như tương đồng với đoạn đầu của ca khúc “Tuổi Đá Buồn” và với cảm xúc trải dài trên toàn bài ấy:

“Trời còn làm mưa,mưa rơi mênh mang,

Từng ngón tay buồn, em mang,em mang…đi về giáo đường,ngày chủ nhật buồn, còn ai còn ai ?

Đóa hoa hồng cài lên tóc mây

Ôi ! đường phố dài lời ru miệt mài…ngàn năm, ngàn năm… ”

Không phải tôi muốn nhìn nhận nét tương đồng cảm cảm xúc mình với bài hát trên một cách tùy tiện, hay để mình nhờ đó mà làm nổi lên.Nét tương đồng này hoàn toàn có thật và mãi đến hết đời này tôi cũng không quên.Lúc trước, khi tôi đang học THPT tại Vĩnh Long, thói quen thường nhất của tôi là đi dạo bằng chiếc xe đạp trong nội ô Tỉnh vào chiều thứ 7 và Chủ nhật hàng tuần.Tôi thường đi khắp các con phố trong Tỉnh,thường đi nhất là đường 19-08 vì con đường này vừa nhỏ,vừa đẹp,yên tĩnh, có một ngôi giáo đường cổ kính.Lúc ấy đường 19-08 vắng lắm chưa

có chợ đêm đông đúc như bây giờ đâu.Khi ấy tôi thường nhìn thấy “ Mưa rơi mênh mang” trên hai hàng cây nhỏ thẳng tấp bên đường vào tháng 8,tháng 9.Phía bên trái đường có một nhà thờ nhỏ, một bóng giáo đường thấp thoáng trong chiều.Mỗi buổi chiều thường thấy một người con gái vóc dáng nhỏ nhắn, gương mặt xinh, mái tóc dài như lời hát “sợi tóc em bồng.Trôi nhanh, trôi nhanh,như dòng nước hiền…” Người ấy thường “đi về giáo đường “ trong bao chiều “chủ nhật buồn” ,lẳng lặng không nói tâm trạng người con gái ấy gần như lời bài hát “Tuổi buồn em mang đi trong hư vô, ngày qua hững hờ…”Lòng tôi khi gặp người trong hoàn cảnh ấy thường dậy lên một cảm xúc rất lạ lẫm, thế rồi cũng như tình yêu nhỏ vừa đến,tuần nào tôi cũng qua con đường này dù có lúc khong gặp người.Tôi nhớ có lần tôi làm liều tặng cô ấy một đóa hồng đỏ,con ấy khẻ mĩm cười cảm ơn tôi rồi không nói gì lẳng lặng bước đi.Tất cả như một tình yêu thật nhỏ thoảng qua rồi mất đi,mọi việc xảy ra theo biến động của thời gian, của cuộc đời.Tôi biết mình không còn được gặp lại người ấy một lần nữa,nhưng tôi vẫn thấy người trong từng giấc mơ,trong

Ngày đăng: 30/03/2023, 22:57

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w