Nỗi thương mình Mẫu 1 Nỗi thương mình là đoạn trích cho thấy tâm trạng tủi nhục khi nhân phẩm bị chà đạp của Kiều khi phải tiếp khách làng chơi Mẫu 2 Tâm trạng đau đớn, tủi nhục, xót xa, tự thương mìn[.]
Trang 1Nỗi thương mình
Mẫu 1:
Nỗi thương mình là đoạn trích cho thấy tâm trạng tủi nhục khi nhân phẩm bị chà
đạp của Kiều khi phải tiếp khách làng chơi
Mẫu 2:
Tâm trạng đau đớn, tủi nhục, xót xa, tự thương mình, ý thức về nhân phẩm bị chà đạp của Thúy Kiều trong chốn thanh lâu Nàng muốn quẫy đạp khỏi thực tại nhưng lại phải miễn cưỡng chấp nhận
Mẫu 3:
Đoạn trích Nỗi thương mình là tình cảnh trớ truê mà Thúy Kiều phải đương đầu, ý
thức sâu sắc khi phẩm giá bị chà đạp Nàng tự thương thân xót phận khi thanh xuân đời người rơi vào chốn thanh lâu ô uế
Mẫu 4:
Đoạn trích Nỗi thương mình hiện lên cuộc sống thanh lâu lả lơi, ô uế nơi hàng ngày
Thúy kiều phải tiếp khách làng chơi Nàng tự thương xót cho thân phận mình Tự xót xa khi xưa êm ấm nay thì tả tơi Cuộc sống cứ trôi đi trong vô vị, gượng gạo
Trang 2Mẫu 5:
Đoạn trích Nỗi thương mình hiện lên cuộc sống thanh lâu lả lơi, ô uế nơi hàng ngày
Thúy kiều phải tiếp khách làng chơi Nàng tự thương xót cho thân phận mình Tự xót xa khi xưa êm ấm nay thì tả tơi Cuộc sống cứ trôi đi trong vô vị, gượng gạo Thúy Kiều lại càng đau đớn biết bao Nàng ý thức được nhân phẩm của một con người đang bị chà đạp, bị làm vẩn đục nhưng lại vẫn phải tiếp tục sống để trả nợ kiếp nhân sinh