truy?n ng?n nguy?n ng?c thu?n Nhạc thính phòng chơi trong lò mổ Nguyễn Ngọc Thuần Anh thường giết heo trong lúc nhà bên cạnh ông nhạc sĩ già đang chơi một bản giao hưởng của Johann Sebastian Bach trên[.]
Trang 2Ba giờ sáng, không phải là giờ để người ta chơi đàn.Giờ đó người ta còn ngủ Chỉ là giờ của những tay
đồ tể như anh mà thôi Chưa kể anh không tìm thấy
lý do gì để giải trí vào cái giờ sớm sủa như thế Rõ làphức tạp Chưa kể, cái thứ âm thanh trang nhã đókhông hợp chút nào với việc giết mổ Rock Rap còn
dễ chấp nhận hơn, có vẻ xô bồ, thô nhám Đằng nàykhông, Bach đàng hoàng, sang trọng, kính cẩn, thểnhư mỗi nốt vang lên là có một người cúi xuốngnguyện cầu Đi hết cái chuỗi âm thanh đó, là mộthàng người dài vô tận đang cúi xuống làm anh sợ Con heo là cái thứ phi Bach Là cái thứ không thể
Trang 3sống chung với Bach Câi chết của con heo đượcminh họa bằng trí tuệ Bach không ổn chút năo Mâu,tiếng rống cắt tiết, dao phay vă piano Thỉnh thoảnganh còn nghe thím văi đm điệu như violon cứa cứatrín dđy đăn lúc anh đang cứa cứa văo cần cổ heo.Trong đầu anh hình ảnh đó, đúng vậy, toăn lă hìnhảnh đó cứ đều đặn lặp đi lặp lại Con heo được treolín cao, đầu trút xuống Nồi nước sôi được vợ anhchuẩn bị kỹ từ lúc hai giờ sâng bốc khói nghi ngút.Hai giờ ba mươi phút anh dậy, măi con dao lần cuốicho đến hồi bĩn ngót Có lẽ nó đê thọc văo cổ khôngdưới một ngăn con heo, cướp không dưới một ngănsinh mạng, trín ânh thĩp xanh nó chở không dướimột ngăn linh hồn Cũng văo giờ ấy, bín đđy vâchtường, ông nhạc sĩ giă trở dậy, mở hộp đăn, lấymiếng vải nỉ lau từng phím sừng một Đúng ba giờ,anh kĩo căng hai mươi con heo lín chuỗi ròng rọcdăi, cũng lă lúc ông nhạc sĩ ngồi văo ghế chơi mộtbản của Bach Mâu heo tuôn ra theo lưỡi dao, tuôntrong câi khối đm thanh thănh kính bín kia vọngsang Bach đê minh họa cho cuộc cắt tiết một câchhoăn hảo
Không biết ông nhạc sĩ giă kia có nghe tiếng heochọc tiết không nữa Anh phđn vđn Chắc chắn lẵng ta phải nghe thấy Anh tin vậy Giữa nhă anh vănhă ông nhạc sĩ chỉ câch nhau một bức tường mỏng
Trang 4Không có cớ gì ông ta lại không nghe thấy Ông tangồi vào cây đàn, tai văng vẳng vong hồn của Bach
và vong hồn của lũ heo trộn lẫn vào nhau Thiếu gìkhoảng lặng trong Bach, dứt một nốt, dứt một chuỗi,dứt một giai điệu, là giờ của lũ heo bị chọc tiết chenvào gào thét đau đớn, chúng lìa đời trong bàn tay sátsinh của anh Và trong nhạc Bach nữa
Lúc trước chưa có ông nhạc sĩ già, việc mổ heo đốivới anh dễ dàng làm sao Xẹt xẹt xẹt, liếc dao trên
đá mài, phập phập phập, đâm vào cổ heo, hứngmáu, đẩy cái xác qua nồi nước sôi cho vợ anh cạolông, xong Bây giờ thì không phải thế nữa Âm nhạcBach cứ như nhạc nền minh họa cái việc cắt tiết củaanh Khi con dao anh đâm phập vào cổ heo cũng làlúc bên kia, ông nhạc sĩ gõ xuống phím đàn một hợp
âm mạnh mẽ quái thai, gõ xuống những nốt thănggiáng, những nốt cao vút như xiết cổ, những nốttrầm nghèn nghẹt như ngợp hơi Bách mô tả chínhxác việc anh đang làm
Anh rơi vào những hình ảnh như vầy, Bach ngồi bênvai trái anh tìm cảm hứng, rồi những giai điệu củaông ta càng lúc càng dồn dập tuôn trào theo hìnhảnh con dao phay vung lên vung xuống trên tay anh.Rồi ông ta chép lại chuỗi thất thanh của lũ heo choviolon chơi Tiếng dao lách cách cho bộ gõ chơi
Trang 5Tiếng cạo lông sột soạt của vợ anh như chất phụ giavào nồi lẩu thịt của ông Màu đỏ của máu như nhữngnốt la Màu trắng lạnh của dao phay như những nốtsol, đô Tất cả được gói ghém lại một cách ngoạnmục, như một gói âm thanh bi tráng Rồi một ngàynào đó, mươi năm, thậm chí vài trăm năm, trong mộtnhà hát trang nghiêm nào đó người ta tấu lên, lòngkhông nguôi xúc động mà không hiểu vì điều gì.Người ta không hề biết trong tiền kiếp của nốt la, nốt
đô, nốt sol, nốt fa có gì, tiền kiếp của bộ gõ có gì,người ta chỉ xúc động, đơn thuần xúc động
Cách đây mươi ngày anh định qua nhà ông nhạc sĩgià hỏi nguyên nhân tại sao lại chơi Bach lúc ba giờsáng nhưng vợ anh đã cản lại Anh vô duyên cũngvừa thôi Nàng nói Người ta có quyền chứ?
Đúng là người ta có quyền thật, có quyền chơi Bachlúc anh giết heo Thậm chí khi ngồi trong nhà vệ sinhngười ta vẫn có quyền chơi Bach bằng kèn chẳnghạn Chút trí thức và lịch sự hão thời còn học đại họcnhư một nguồn sáng le lói đã cản anh lại Chúng tachẳng bao giờ biết chuyện gì sẽ xảy ra trong đờisống này Một thằng tốt nghiệp xã hội nhân văn nhưanh lại đi mổ heo Điều đó có khác gì chọc tiết heotrên nền nhạc Bach đâu
Trang 6Nhưng dù sao thì anh cũng phải gặp ông ấy một lần.Anh nói với vợ lúc nàng đang hát bài thoát ly Nàngthích mỗi bài ấy Khi cạo lông heo nàng cũng hát mỗibài ấy Anh phải gặp ông ta Ít nhất thì anh cũng phảinhìn xem những ngón tay gảy đàn của ông ta cógiống dao chọc huyết không Nàng bật cười thúnhận Đúng là, em cũng không thích ông ta chơi mấycái bản ấy Em có cảm giác là ông ta hơi man rợ Mỗikhi nghe tiếng heo bị chọc tiết thì ông ta ngồi xuốngđánh đàn Ông ta chơi xong một đoạn thì thốt lên,xong, một con Sau đó tiếp tục chơi, tiếp tục thốt lên,xong, hai con Ông ta chơi đủ hai mươi con thì dừng.Anh có nghĩ như vậy không? Anh rùn vai
Có lẽ, suy cho cùng thì cả anh và vợ không thích ôngnhạc sĩ già chơi Bach còn vì một lẽ khác trong tiềmthức, lúc cả hai quen biết nhau lần đầu, Bach đãđược chơi trên radio Họ đã từng ngồi im lặng hàngmấy giờ liền nghe Bach Và cũng chỉ vì có kẻ dám bỏhàng mấy giờ liền để ngồi nghe Bach giống mìnhnên họ đã yêu nhau Lần làm tình đầu tiên giữa họcũng là lúc Bach được chơi trên radio Có lẽ đứa contrai của anh cũng được ra đời từ những âm điệu củaBach Anh tin như vậy Còn nữa, con của anh cũng
là Bach, Nguyễn Văn Bach Để kỷ niệm cho cái giaiđiệu tình yêu, nhưng vì một nhầm lẫn tiếng Việt nào
đó người ta đã cho nó một cái dấu sắc vào trong
Trang 7giấy khai sinh thành Nguyễn Văn Bách Thôi kệ.Bách nào thì cũng Bách Nhưng Bach để minh họacho cái việc giết mổ thì anh không ưa
Âm nhạc và thịt heo, chúng là cái quái gì vậy? Cáichó chết gì vậy?
Anh ghé nhà ông nhạc sĩ già Căn nhà cũ kỹ nhưtrong phim năm con quỷ và chín cái xác Đúng nhưanh nghĩ, ngón tay ông nhạc sĩ già mỏng lét như daophay Gân máu nổi lên không xanh mà đen thẫmxuống như máu lợn vón cục Cái bàn tay này hẳn đãthọc sâu vào Bach như quỷ dạ xoa thọc mõm vàoxác chết Ông có cô con gái đang học thanh nhạc,môi dày Từ đôi môi cô, Bach cũng đã từng đượcngân lên, tuy không thành công bằng việc cô congmôi lên trước anh tình nhân giàu sụ Nhưng bấynhiêu cũng đã đủ giúp cô siêu thoát rồi Sau đó thì côtheo anh ta đi nước ngoài Cả hai thành hôn trongnhạc Bach Tất nhiên Sự nghiệp thanh nhạc của côchấm dứt ở đó Bây giờ, đối với cô, Bach thật xa vời.Thỉnh thoảng lúc yêu đương với chồng, để thay đổikhông khí, cô cất lên dăm nốt làm quà rồi tắt tịt.Nhưng dù gì thì bấy nhiêu cũng đủ làm thằng chồngtai điếc chết mê chết mệt Cô cũng chẳng mong gìhơn
Trang 8Từ ngày lấy chồng, dăm năm cô về thăm bố một lần.Tiền thì thay mặt cô về thăm ông bố đều đặn hơn,một lần mỗi tháng, đủ để ông không phải làm gì Mỗilần về thăm, thằng con rể ngồi nghe rồi khen ông già
vợ đàn hay Cũng tàm tạm thôi Ông nhạc sĩ già nói.Tay bố cóng hết rồi Hẳn ông muốn nói, hồi trẻ ôngđàn còn hay hơn thế Nói chung cuộc đời của ông,con gái, và thằng rể là Bach Âm nhạc đã chen vào
họ Bây giờ thì đến phiên anh Bỗng dưng Bach cũngchen vào anh Lũ heo của anh cũng là Bach
Cậu làm cái nghề giết mổ à! Ông nhạc sĩ già nói.Giọng khô như ngói, thể như cái cần cổ ông lâu nămchưa được thấm nước Để giết một con heo, cậu tốnbao nhiêu nhát dao, kể tôi nghe với? Hai Anh nói.Khi mới vào nghề thì năm Nhát thứ năm mới chết.Bây giờ thì chỉ cần hai nhát là đủ chết tươi Là sao,
kể kỹ hơn chút nữa nghe xem Nhát đầu tiên thì thếnào? Ông nhạc sĩ già chăm chú Thì Anh ấp úng,nhát đầu tiên đâm thẳng vào Anh trả lời Đâm thẳng
à Có run tay không? Tôi nghĩ chắc run lắm Không.Không run à Thế đâm thẳng rồi sao nữa? Đâmthẳng vào và gạt ngang Ông nhạc sĩ ngồi im, vẻ nhưđang cố hình dung cái cú đâm thẳng vào và gạtngang Thế à! Đôi mắt ông nheo lại Sau cùng mởbừng ra Máu có nhiều không? Máu heo ấy Nhiều.Anh cảm giác như thế nào khi nhìn thấy máu? Lúc
Trang 9đầu thì hơi chóng mặt Nhưng bây giờ thì quen rồi.Ông nhạc sĩ gật gù, thế à, cũng đúng thôi, chừng vàinăm nữa, có khi chỉ cần một nhát là đủ, đúng khôngnào Là sao? Anh không hiểu à! Thì nghĩa là, khôngcần gạt ngang, đâm vào là đủ rồi, là đủ chết chứ saonữa Tôi không biết Anh lắc đầu Ông nhạc sĩ gật
gù, giết chóc cũng như chơi đàn, dùng mãi cũng phảithành tuyệt kỹ
Anh ra về Cứ ba giờ sáng, lúc chuẩn bị chọc tiết heolại hình dung ông nhạc sĩ già như con quỷ trong phimnăm con quỷ và chín cái xác Có điều con quỷ nàythuộc loại yêu nghệ thuật Khi chuẩn bị hút hồn một
ai, thay vì le lưỡi hả họng đầy răng nanh, chúngnhảy lên chiếc piano, ngón chân dạo một khúc Bach,đầu mình tay chân gì đó của Bach và vong hồn trongtừng nốt nhạc Bach trỗi mồ sống dậy Chúng kéotừng đoàn từng lũ trùng điệp đi tìm xác chết
Anh nói với vợ, ông nhạc sĩ già là quỷ hiện hình Bagiờ sáng là giờ ông trỗi nhạc kêu gọi vong hồn Ởchỗ giao thịt, anh kể cho mọi người nghe mình đãsống gần nhà con quỷ chơi Bach như thế nào Ngóntay mỏng lét như dao chọc tiết Hắn đã gõ nhữngngón tay của mình trên xác chết giống như dạo nhạcBach trên piano
Trang 10Mọi người cười anh Chẳng ai tin Vợ anh cũng cười
Chỉ có con Loan ngô nghê bán thịt là tin anh Ẻm nói,
eo ôi gớm quá Người ẻm run lên, ngực phập phồng
lo sợ Mỗi lần nghe anh kể, tối về em không cách gìngủ được Em thức suốt đêm vì anh đó Ẻm cười.Này, anh nhìn xem, ngón tay em có giống dao chọctiết không? Ẻm chồm vào người anh Đặt ngón tay to
vồ như chọc vào người anh Ngực ẻm sát ngực anh,như hết cả phần ngực muốn chảy tràn sang ngườianh theo động tác tay Mắt thì lúng liếng háo hứcnhìn À, mà Bach là cái gì vậy anh? Nhạc à! AnhLam Trường có hát bản đó không vậy? Sao emkhông biết Không à! Eo ôi À, mà đúng rồi, nếu anhLam Trường hát thì mắc gì mình phải sợ, phải khônganh Ôi anh làm em vừa sợ vừa vui quá
Một lần khác, anh được gặp cô con gái thính phòng
Trang 11của ông nhạc sĩ già Cô ngồi trong góc tối hút thuốcnên anh không nhìn thấy Anh sang nhà cô vì khôngthể chịu đựng được nữa, rằng phải có một nguyênnhân nào đó để ông nhạc sĩ già chơi Bach vào lúc bagiờ sáng Điều thứ hai là, anh muốn biết ông có nghetiếng heo thét inh ỏi vì bị chọc tiết không Nhất định
là ổng phải nghe
Căn nhà vắng ngắt Anh ngồi xuống cái ghế dàitrước cây đàn piano chờ ông nhạc sĩ già Cô con gáingồi bên kia quan sát anh Sau cùng cô tiến lại gần
Từ cái môi dày của cô, một ngụm khói phun ra Anh
có phải là người chọc tiết heo bên nhà không Tiếngnói của cô vang vang như giọng nữ cao giữa dànnhạc thính phòng làm anh giật bắn cả người Cô ghésát mặt vào người anh Và tất nhiên đôi môi dàycũng sát vào người anh Có phải không? Cô cườihắt hắt Anh gật đầu Các phản xạ chết tiệt của anhtrôi đâu mất Không nói được lời nào Tai anh đỏ rầnlên Nghe nói anh lấy dao đâm vào cổ heo? Đúngkhông? Cô gái nói Anh đứng bật dậy Ông cụ có nhàkhông Anh thốt lên Tôi muốn tìm ông cụ Ông cụ thìvẫn còn đó có mất đâu mà anh sợ Cô gái vẫn khôngbuông tha anh Có phải là anh lấy dao đâm vào cổcon heo không? Eo ôi, cái mặt trắng trẻo như anh
mà đâm dao vào cổ heo, em không tin đâu Tùy côthôi Anh nói, nghèn nghẹn như không thở được
Trang 12nữa Tôi đâm đó Cô không tin cũng không sao cả.Anh chợm bước định bỏ về, cô gái chặn lại, này, emđang chán đời bị chồng bỏ, anh có dám lấy dao đâmvào cổ giúp em không Em muốn chết vô cùng Vừanói cô ta vừa cười, vươn cái cần cổ trắng nõn ra.Vươn cái gáy gợi tình ra Cái cần cổ và cái gáy trắngnõn đó chẳng có gì là chán đời cả Đúng là điên thật.
Từ cha đến con Cha thì chơi piano khát máu, conthì liêu trai chí dị Anh lách khỏi cô gái chuồn nhanh
ra cửa Cô gái đuổi theo Lúc nào rảnh, anh nhớsang giúp giải thoát cho em nhe Giọng cười thínhphòng của cô nghe thật ấn tượng, khó quên Ngay
cả khi anh đi về tới nhà rồi, giọng cười của cô vẫn cứ
áp vào tai anh, như đôi môi dày của cô vẫn còn dính
ở đó
Anh kể cho vợ nghe, cô gái con ông nhạc sĩ già bịđiên tình Cô ta nhờ anh chọc dao vào cổ cô Vợ anhkhông tin Cười như hóa rồ Anh điên vừa thôi Ờ màcũng có thể anh điên thật Anh nói
Điên thật Từ một thằng tốt nghiệp xã hội nhân vănchỉ vì yêu con ông hàng thịt mà ra thằng đồ tể nôngnỗi thế này thì chuyện quái gì mà chẳng xảy ra Biếtđâu anh cũng có máu điên sẵn đâu đó trong thịt.Cũng như cha già nhạc sĩ, biết đâu lúc nghe tiếnglợn bị chọc tiết lại hăng máu lên dạo một bản Bach
Trang 13Việc gì phải cắt nghĩa cho mệt xác
Tờ mờ sáng lúc vợ anh hát biệt ly, Bach trỗi lên gàothét cùng lợn chết, anh lại tiếp tục công việc củamình Chẳng nghĩ ngợi gì Chẳng đau đớn dằn vặt
gì Bach đã chết rồi, chết trong thời trai trẻ đangsống của anh Chết trong thời đại của anh Chết trênradio Chết trong vũ trường Chết trên sân khấu.Bach bị Rock Rap đè chết Chết từ lúc anh vung condao phay và những con lợn cuống cuồng chạy trốnkiếp sau
Giọng nói
Nguyễn Ngọc Thuần
_
Ngày còn bé , với thói quen nghịch ngợm tôi đãlén thu lại những âm thanh mình thích như tiếng hótcủa con chim sáo hoặc tiếng sủa của con chó mực
Mẹ tôi vì tiếc cuốn băng nên cấm Bố tôi không tỏthái độ , thậm chí còn vờ như không biết đang bị ghi
âm ghé sát vào máy nói giọng âu yếm:"Con trai cưng
Trang 14Nằm trên giường bệnh, bố tôi vừa yếu ớt vừa không
để ý việc ghi âm nên tiếng của ông chỉ lào phào nhưgió Mở đi mở lại nhiều lần tôi chi nghe được vài câu, những câu còn lại chắp nối, ngắt quãng , tôi chỉđoán chứ không chắc phải Nhưng cũng chẳng quantrọng , với tôi nó gợi nhớ vài điều trong ký ức lúc bốcòn sống , cũng như cách nhả chữ của ông sau mộtcâu dài , tật nói lắp khi muốn truyền đạt điều gì hệtrọng
Mẹ , với nỗi đau âm thầm , không hề biết tôi đang cấtgiữ giọng nói của bố , những gì bà giữ lại của bố tôichỉ là những đồ vật như ấm chén , khăn tay , nhiềulắm là chút mồ hôi vương vấn trong quần áo Nhưngthói quen bạ đâu vứt đó của bố tôi bà vẫn giữnguyên trong phòng , không cho ai chạm vào Cănphòng dành riêng bố lúc cuối đời cũng là nơi dànhriêng mẹ (lúc bố đã mất) Đó là cõi riêng mẹ , trừnhững hôm cần phải lấy một vật gì đó , hầu như tôi ít
có cơ vào phòng bố tôi Lúc còn nhỏ dĩ nhiên có khi
Trang 15tôi còn ngủ lại trong phòng của ông , nhưng đếnsáng thức dậy tôi luôn luôn nằm trong phòng củamình Hẳn là vào thời điểm nào đó của đêm khuya ,
bố đã ẵm tôi , rất nhẹ , đến nỗi giấc mơ luôn đượcxuyên suốt khi thân xác tôi đang bị di chuyển Người
ta nói giấc mơ luôn nhút nhát , một tiếng động nhỏcũng đủ làm nó bó chạy
Mẹ tôi gần như kiệt sức sau ngày bố mất Nhiều khiđang ngồi trong phòng nhưng bà cứ ngỡ là vừa điđâu đó về , quên một cái gì lại nhớ một cái gì Đêm
bà gần như không ngủ, vì thế tôi muốn nghe cuốnbăng thật khó Từ phòng tôi sang phòng bà chỉ cáchmột vách mỏng , tiếng bước chân hoặc cử động thậtnhỏ cũng đủ bị phát hiện huống chi bật chiếccassette mà phải bật tương đối lớn mới mong ngheđược tiếng thểu thào của bố
Mẹ nằm xoay đầu vào trong , mái tóc xõa ra gối nhưdòng chảy trắng xóa Sau những năm tháng mệtnhọc , dòng chảy tắt dần và đến lúc bố tôi mất nó chỉcòn lại một vũng như nắm tay Dọc trên nhữngđường lượn ngoằn ngoèo của vải là thân thể ốm yếubệnh hoạn của bà cùng với những xương hốc lồi lõmgây cảm giác như một khúc gỗ nhưng đồng thời lạinhư sắp vữa ra
Cảm giác đó ngăn tôi không được thông báo vềgiọng nói của bố , không chỉ thế những gì mang hơihướm của ông phải biến mất trong ngôi nhà này
Trang 16càng nhiều càng tốt , chi như thế sự tồn tại của mẹmới có nhiều cơ may được giữ lại
Nhiều đêm tôi đi vào phòng mẹ , dù đã chuẩn bịnhiều lý do nếu bỗng dưng bà thức giấc nhưng ýnghĩ tội lỗi luôn ám ảnh Tôi đang đánh lừa bà.Nhưng nếu tôi nói cho mẹ thì cũng có nghĩa là tôiđang giết dần bà bằng nỗi ám ảnh Mẹ sẽ thức hằngđêm trở cuốn băng qua lại liên tục Trong tiếng nóikhông rõ cua bố , nỗi nhớ sẽ đến với bà , ký ức sốngdậy và biết đâu có cả ý nghĩ tự vẫn ? Chưa kể cuốnbăng theo thời gian sẽ nhão ra và hư hẳn , sự tiếcnuối sẽ đến với bà lần nữa , và luôn cả bố tôi , ông
sẽ chết thêm lần nữa
Ý định sang cuốn băng ra nhiều bản tôi đã nghĩ đếnnhưng với chất lượng âm thanh như thế không thểthực hiện được Cả vùng có hai chiếc cassette , cáicòn lại là của một ông lão khó tính xóm trên , ông quí
nó như vàng nên dễ gì chia sẻ Mà nếu như có chia
sẻ chăng nữa thì cũng chẳng ghi lại được gì ngoàitiếng u e như ruồi bay
Giải pháp tốt nhất vẫn là giấu kín Đợi mẹ tôi ngủ ,tiếng nói sẽ thuộc về tôi mà không hề gây đau khổcho ai khác Bố tôi vẫn sống cũng như những gì điqua tôi phải sống, đó là chú trương của tôi Lý lẽ
"con người không thể sống mãi " mà tôi an ủi mẹnhững lúc bà quá đau buồn là một sự dối trá , nó tráivới ý định của tôi lưu giữ bố trong nhà càng lâu càng
Trang 17tốt nhưng trạng thái vừa lưu giữ vừa ruồng rẫy quảthật tréo ngoeo
Những lúc sang phòng mẹ , tôi đã tìm được lối giảiquyết ổn thỏa cho mình Tạm thời tôi sẽ giấu kínnhưng đến lúc nào đó khi mẹ nguôi ngoai tôi sẽ nhắckhéo cho bà hồi tường lại , nhắc nhẹ nhàng , liềulượng vừa phải sao cho tất cả chỉ là một kỷ niệm đẹp, thế thôi
Sau nhiều lần thăm dò , biết chắc giấc ngủ đã đếnvới mẹ , tôi đi nhẹ về phòng , đóng kín cửa , nêmchặt những lỗ hổng cửa sổ bằng chiếc mền bông vàcấn thận đặt chiếc máy xuống giường , bấm nút play.Chẳng hiểu sao khi bấm nút tôi luôn lưỡng lự , bồnchồn Hình ánh bố đi lại trong phòng hiện ra rõ nét ,sau đó ông vỗ vai tôi :
"Con trai cưng yêu quí của bố ơi ! " mà lúc chiếc máychưa đặt xuống giọng không hề có Phải chăng hànhđộng đặt chiếc máy xuống giường cũng giống nhưngười ta vén một tấm màn , cảnh vật bên trong sẽđược phơi ra Bố tôi cũng là một dạng cánh vật , mộtdạng thiên nhiên sống động , huyền bí
Rồi tôi lại sợ ảo ánh đó , sợ sự chống đối của ôngkhi biết bản thân mình chi còn là hình ảnh đứng saubức màn , hành động đặt chiếc máy xuống giườngbấm nút play đã làm lộ Ông ra Ông không quyếtđinh quyền hiện hữu hay không , mà tôi bằng độngtác gần như vô thức có thể điều khiển điều đó Thay
Trang 18vì biến mất vĩnh viễn ông phải có mặt đằng sau bứcmàn
Vừa đi lại trong phòng vừa nhìn quanh , bố tôi kháchẳn lúc hấp hối , khuôn mặt đỏ au và nụ cười tươitắn gợi nhớ những ngày còn khỏe ông vẫn thườngnhư con thoi từ ngoài đồng về nhà , từ nhà lên rẫy vàtrở về vào hôm sau Ông vẫn trò chuyện với tôi bìnhthường như những ngày đang sống , nhưng khi máyphát đến đoạn " con trai cưng yêu quí của bố ơi! " thìmôi ông mấp máy thật khớp Cảm giác ngôn từ trongchiếc máy biến mất , thay vào đó là vẻ sống độngrực rỡ của cử chỉ khiến tôi nghi ngờ về cái chết , bảnthân cái chết có thực hay không nếu tôi lưu đượcgiọng nói ? Người ta bảo giọng nói là linh hồn củacon người , nếu tôi nắm giữ được nó thì nó có ở lạitrên trần gian này mãi không ? Điều quan trọng kếtiếp là bản thân người chết có cảm thấy bực bội khiđêm đêm phải diễn lại vở tuồng ? Khuôn mặt bố tôivẫn cười nhưng chắc gì ông đang hài lòng vì với mỗimột câu thoại "con trai cưng " ông không thể thốt
ra từ khuôn mặt nhăn nhúm vì căm giận Nó phải làlối nói đầy mãn nguyện trong con người đầy mãnnguyện và ngay thời điểm thốt ra cũng như thế
Trong tất cả các giấc mơ những người thân yêu củatôi đều đẹp đẽ vì hình ảnh của họ trong tôi là nhưvậy , nên vẻ hồng hào , tươi tắn của bố tôi sâu xa
mà nói cũng chính là sự ép uổng của bản thân tôi về
Trang 19ông , không phải là khuôn mặt thật mà ông muốnđến với tôi Dù ông có buồn hay xanh xao , khi đếnvới tôi vẫn cứ phải hồng hào , tươi tắn
Tôi có ý định xóa cuốn băng sau nhiều ngày suynghĩ Nhưng vì tiếc tôi cứ chần chừ Một câu hỏikhác được đặt ra , nếu tôi xóa cuốn băng thì bố tôi
có hiện ra nữa không , hay vĩnh viễn biến mất như
đã từng một lần như thế ? Một hôm mẹ báo:
- Dạo này mẹ luôn mơ thấy bố con Ông đi lại trongnhà như đang sống Và cả mẹ trong mơ cũng khôngnghĩ ổng đã chết Rồi con xuất hiện đang làm gì đótrong phòng mẹ cũng chẳng nhớ , nhưng lại nhớ như
in lời bố con nói :
"Con trai cưng yêu quí của bố ơi !".Đêm nào cũngvậy , hành động của mẹ và con có thể thay đổi tùytheo bữa nhưng câu nói ấy vẫn như cũ Thậm chí cóbữa mẹ chưa nhìn thấy ổng nhưng câu nói vừa đếntai mẹ thì đồng lúc mẹ nhìn thấy ổng đang đứng bêncon Mẹ cũng không hề ngạc nhiên gì cả , xem như
đó là một ngày bình thường lúc nhà mình còn đông
đủ À , mẹ còn phát hiện sau khi bố con biến mất làđến phiên bà ngoại con Rõ ràng là bà ngoại bởi vì
mẹ nghe tiếng dép , không lẫn vào đâu được Nhữngngày cuối đời bước chân của bà rất nặng và kèmtheo đó là tiếng lốc cốc của cây gậy Chẳng hiểu saokhông bao giờ mẹ nhìn thấy khuôn mặt của bà
Đêm đó tôi nghe lại đoạn băng , sau đoạn bố tôi nói
Trang 20rõ ràng có tiếng bước chân khua trên nền nhà vàtiếng lốc cốc kèm theo từng nhịp một mà những lầnnghe trước vì nôn nóng tôi đã không chú ý Thế cónghĩa là mẹ đã cùng nghe với tôi trong những đêmkhuya , có điều một người nghe lúc ngủ và mộtngười nghe lúc thức Câu nói của bố đã biến thànhgiấc mơ của mẹ
Tôi nhớ có lần đã đọc đâu đó trong sách ,người tabảo nếu ta nói chuyện với ngươi đang ngủ bằng một
âm lượng vừa phải , không đủ đánh thức họ nhưng
đủ cho họ nghe thấy thì giấc mơ của họ sẽ có nhữnghình ánh mà mình đã nói Qua sự việc đó mẹ tôi cócái nhìn đau đớn hơn nhiều Mẹ nghi hoặc về tìnhyêu của mẹ đối với bà , bởi mẹ chỉ nhìn thấy bố màkhông nhìn thấy bà Tại sao ? Tiếng nói và bướcchân có giá trị như nhau ? Sự thiên vị phải chăngxuất phát từ mẹ ? Mẹ cần nhìn người này nhưngngười kia mẹ chỉ thương là đủ ? Những câu hỏi đó
ám ánh mẹ tôi ! Bà tôi mất đã mười năm Khi bà mấtkhông ai trong gia đình được chứng kiến , đến nỗisau ngần ấy thời gian mẹ tôi vẫn có ý nghĩ bà đangsống đâu đó trên trái đất này Chiến tranh đi qua đểlại câu hỏi lớn cho những người đang sống về sự tồntại của thế giới quanh họ Bố tôi suy diễn có lẽ bàchết trong một trận bom Mẹ tôi khấn cầu trời phậtcho tìm thấy bà nhưng vẫn không Một trái bom rơixuống có nghìn nẻo cho số phận con người , nẻo
Trang 21nào đưa bà đi ? Đành rằng nếu không có chiến tranhthì bây giờ bà cũng mất , nhưng sự hợp lý từ đầuđến cuối của một kiếp người sẽ ổn thỏa hơn chongười sống Cũng như mọi người , mẹ có thói quen
lý giải mọi sự kiện quanh mình để từ đó không bậntâm đến nó nữa , những cái không lý giải được biếnthành uẩn khúc
Tất cả vì tôi , nghĩ kỹ hơn chút là vì cuốn băng ,vậynên dự định thiêu húy nó càng thôi thúc tôi Một ýnghĩ khác lại đến , tiếng nói của bố và bước châncủa bà có tác động sâu xa đến giấc mơ cua mẹ , vậynếu tôi nói những lời tốt đẹp cũng vào những đêmkhuya như thế thì nó sẽ có kết quả như thế nào ? Tôikhông mở cuốn băng đó nữa Lấy tờ báo , tôi gói nólại rồi nhét sâu vào một góc tủ bí mật Sau một trămngày kể từ khi bố mất , mẹ cho mời một ông sư đếnnhà để tụng kinh cho bố và tiện thể tụng cho bà Nócũng là hình thức trấn an mẹ tôi khi bỗng dưngkhông còn nằm mơ thấy người thân nữa." Có lẽ đãsiêu thoát cá rồi !" - một hôm mẹ gỡ bí cho tôi , cùnglúc sự bình yên trớ lại trên khuôn mặt của mẹ
Tôi bô ra vườn ngồi một mình Nước mắt ứa ra Thế
có nghĩa là bố tôi thật sự đã chết Những ngày qua
bố vẫn hiện diện và hễ tôi gọi là bố đến nên tôikhông nghĩ rằng mình đã mất người Còn bây giờ Thật như một cơn ác mộng , vào một sáng thức dậy
Trang 22bỗng thấy những gì mình thật sự yêu thương khôngcòn
Mặt hồ u ám
Nguyễn Ngọc Thuần
Bên kia mặt hồ là cánh đồng Trên cánh đồng còn
in lại dấu chân người đàn bà vừa rời khỏi ngôi nhàlão câm Người ta cho rằng, mặt hồ là miệng ngọnnúi lửa thời tiền sử, nó đã phun một lần, thực ra chỉ
là cái ngáp vặt khiến một nhúm đất đá bay lên đủ tạomột khoảng lõm nhất định nào đó rồi thôi, và bây giờthì ngậm miệng, chẳng cớ gì phun mãi Mùa mưa,nước tràn xuống lấp kín mặt hồ, bèo mọc dày Trênkhoảng lõm ấy, thanh niên nam nữ lâu lâu cũng có
mò ra đó than thân trách phận, trò chuyện, bấu véonhau Cũng có một vài nhân vật chửa hoang tại hồ,những khối u uất không bao giờ sinh nở vì người tacho là ô nhục lắm Rồi từ đó, hồ như dấu ấn ô nhụchay thanh cao của hàng loạt thế hệ đi qua Thời ấuthơ, ai cũng từng bơi một lần trong hồ; kín kín hở hở
hồ đều thấy cả, đôi khi nó sủi bọt như bật cười Rồituần tự theo lứa tuổi người ta rời hồ, xem như đãlớn, mà hồ là bằng chứng tuổi thơ, không tắm ở đó
Trang 23nữa
Có một nhân vật sau này trở thành huyền thoại của
hồ là nàng Thơm Cô đẹp lắm Mặt trắng như chénngọc và một nốt ruồi lệ ngay dưới mí mắt Nhưng đókhông phải là tất cả Cái người ta nhớ đến cô là vẻbẽn lẽn, ngơ ngác và một chút bạc phần Nhiều thế
hệ sau sinh tại hồ như phảng phất một nỗi buồn vu
vơ không cắt nghĩa, như sự hoài nhớ được truyền lạitrong máu thịt hình ảnh không còn của cô Lúc đầukhông ai nghĩ như vậy vì sự đè nặng đó vô căn cứquá Nhưng rồi nỗi ám ảnh thật sự trở đi trở lại trongmắt bọn trẻ và đến một lúc nào đó người ta phảicông nhận, cô là con quỉ đa tình Cô thâm nhập vàotâm hồn bọn trẻ sâu đến độ chúng luôn có cảm giác
đã nhìn thấy cô mặc dù chúng chưa nhìn thấy cô lầnnào Cảm giác đó lan rộng trong làng nảy sinh ranhiều bi kịch, hàng loạt sự kiện ra đi không quay về,hàng loạt đứa trẻ bảnh mắt ra đã buồn héo hắt.Chúng ngơ ngác chẳng hiểu vì sao lại là như vậy.Câu chuyện về cô cứ thế được truyền qua miệngnhững người đàn ông nhậu say Nâng chén rượungười ta thấy hình bóng cô phảng phất trong đó, tócmướt mượt, răng trắng và vẻ duyên thầm Từ cô,rượu đã được ban một phép màu, càng uống sayngười ta càng nhìn thấy cô và rượu càng ngọt Vàcũng từ đó người ta nghiệm ra, giữa rượu và sắc
Trang 24đẹp luôn có mối liên hệ đặc biệt với nhau Khi uốngrượu nhu cầu thưởng thức cái đẹp tăng lên, nó gầnnhư trở thành thú tính về sự thưởng thức, và họthèm khát lắm Để tìm đến cái đẹp chỉ có một conđường duy nhất là uống rượu Nó là mối thông đồngvừa có tính hủy hoại lại vừa mang sắc màu giảithoát ở vùng hồ, cái đẹp bị giới hạn như sự hiểu biếtcủa người, tức là sự quẩn quanh, bao nhiêu nămtháng chôn vùi bao nhiêu thế hệ quẩn quanh nên cáiđẹp của họ mang tính tự thân hơn là sự so sánh Họnhư kẻ tự bịt mắt mình, cái nhìn thấy chỉ là lòng bàntay, bàn tay năm ngón ngón cụt ngón què, và trongtập hợp ngón họ yêu đại một ngón nào đó ví dụ nhưngón út chẳng hạn Và vì yêu thích, họ đắp cho nóthêm thịt thêm xương cho đến lúc nó to bằng ngóncái Và từ đó, họ có hai ngón cái trong một bàn taynhư kẻ dị dạng
Và để xoa dịu cảm giác quái gở trên, họ uống rượu
để nuôi ảo tưởng về cái đẹp Nàng Thơm là một sảnphẩm được tạo thành từ cuộc hôn phối đó
Nàng chẳng đẹp gì, nhiều người già sau này nhìnnhận lại công nhận như vậy, nhưng tại sao họ cứ bị
mê hoặc và đánh mất quyền phán xét thì chính bảnthân họ lúc đó không tài nào hiểu nổi Họ cứ bắtbuộc mình phải tự nuôi ảo tưởng thêm Rượu là kẻ
Trang 25cho họ niềm tin khi nó xác định nàng đẹp lắm, nhưthế mới có lý chứ, mới cả một thế hệ cuồng nhiệt si
mê chứ ! Họ không chệch choạc trong cái nhìn
Câu chuyện tự đánh lừa cứ thế tăng lên cho đến mộthôm có một kẻ nào đó thốt lên, nàng Thơm thật xấu,xấu lắm; lúc đó người ta mới hưởng ứng theo, ừ,cũng tàm tạm thôi, chẳng gì ghê gớm; và mọi ngườicười vui vẻ mà xí xóa cho nhau
Huyền thoại về nàng Thơm kết thúc như vậy Nhưng
đi đến đoạt kết đó phải chục năm sau, lúc vẻ đẹp tựthân mọc đầy ở vùng lòng hồ, có hàng vạn cái đẹpkhác nhan nhãn trước mắt khiến không cần thiếtphải ao ước nữa về một nàng Thơm Và nếu như có
kẻ nào đó kể về nàng thì mọi người bật cười hô hố
và tự hỏi, tại sao có một thế hệ mơ màng, ấu trĩ đếnthế Nó có vẻ khờ dại và tội nghiệp nữa Người tabật cười rồi quên
Cái đêm bi kịch trong đời nàng Thơm trở thành ký ứcphai mờ trong họ Có chăng chỉ là mùi Hoàng Lanthoang thoảng hai bên bờ hồ Một bờ hồ đầy trăng.Sau này tổng kết lại, người ta cảm thấy mọi bi kịchxảy ra ở vùng hồ đều có ánh trăng xen vào và mộttiếng thét lớn
Trang 26Khi cả làng đổ ra hồ, cái người ta nhớ nhất là lànsương mỏng mờ đục bao phủ một khoảng khônggian trắng, trắng lắm; những tiếng người cười nói lùi
xa như vọng từ bên kia màn sương Và nàng Thơmnằm đó; da thịt bày biện ra đất như muốn chảy tràn,như sóng vun; Rồi toàn bộ cái khối lượng to lớn đóđược che chắn bằng những sợi tóc dài Tóc nàng dàilắm, dài khủng khiếp, dài đến độ dị thường Nó cũngchính là thứ ma thuật mà sau này trở đi trở lại trong
ký ức những người ở đầm về một cơ thể được trộnđều trong tóc Và từ những sợi tóc đó phả ra mùiHoàng Lan
Thật khủng khiếp ! Cái người ta mường tượng khi đicứu người bị hãm hiếp không phải là cảnh sóng soài
vì bị cấu xé, không phải máu trộn lẫn nước mắt,cũng không phải đất cát tứ tung của chiến trường màlại là một mùi Hoàng Lan vô cùng dễ chịu Dễ chịuđến nỗi khiến họ ngây ngất chập chờn lay động nhưvừa chạm đến một cái chốn êm; và những con rắntrong người họ bò ra, phun nọc vào vết thương kẻkhác Nó còn xấu xa hơn cái điều đê tiện kia, vàtrong họ, cảm giác vừa đồng lõa với tội ác dâng lênkhiến họ rùng mình Như một kẻ ăn thịt người, họvừa chống trả lại vừa nhấm nháp cái mùi từ thân thểngười đàn bà kia toát ra Họ kinh tởm mình, hoảng
sợ mình Từ đó, Hoàng Lan là nỗi ám ảnh lớn của
Trang 27họ Có người bảo, nhiều năm về sau, đêm trăng nào
họ cũng xông ra hồ vì mùi Hoàng Lan xộc vào nhàthơm lắm, thơm không chịu nổi Người ta chạy ra hồnhư kẻ mộng du Rồi nhảy ùm xuống hồ, đánh đấmtúi bụi Nước dưới hồ thơm lắm, thơm gắt, thơmmuốn nôn mửa
- Con Thơm, con Thơm, mày có giỏi thì hiện ra đi Mọi người gào thét Một ngọn gió thoảng qua, mùithơm biến mất Trên bờ soi bóng lão câm đang gụcxuống mặt hồ
Để cứu vãn phần trinh trắng cho nàng Thơm người
ta sắp đặt một cuộc hôn phối Đó cũng là cách giảiquyết thông dụng cho những oan trái tình duyên Đócũng là hợp lẽ cho lối suy nghĩ cho nó xong cho rồi,cho nó êm cho rồi, bắt đền chẳng được gì, và nhữngngười đàn bà bị hãm hiếp giấc mơ đa phần của họcũng là một cuộc hôn nhân, và chấm hết Và không
có gì tốt đẹp an toàn hơn là lấy ngay cái kẻ đãcưỡng hiếp mình, bởi vì dù sao hắn không có cảmgiác ghê như cắn quả táo đang ăn dở của kẻ khác.Hắn chỉ cắn quả táo hắn đang ăn
Thương là nàng Thơm, chỉ vì vô ý bị hắn ngoạm mộtmiếng để rồi rơi vào thế phải đưa hắn ngoạm cảmiếng
Trang 28Kể từ hôm đó, nàng trở thành cái xác lá lắt lay và nỗibuồn bấu víu lấy nàng Rồi nàng không cất mình quakhỏi cơn phiền muộn, những cơn bệnh triền miênkéo dài khiến nàng không nhấc mình lên được nữa,nàng nằm liệt giường
Hôm đó là một buổi sáng ngày mưa Lão câm gọinàng trong vô thức, "dậy đi em", và nàng đã đáp lạibằng cái nhìn trống rỗng Nó báo hiệu từ đó giữa họ
sẽ là những cuộc trao đổi bằng mắt xảy ra hai chiều.Một điểm chung Điểm chung thứ hai là căn nhàcũng sẽ im lặng như họ Những tiếng thì thào của giótrên mái lá sẽ bị đánh rơi bên ngoài, khi vào đến nhàchúng sẽ bị vấp phải một vùng im lặng tuyệt đối vàhóa thành lặng thinh
Chiều chiều, người ta thấy lão câm ẵm nàng Thơm
ra hồ Đáy nước trong soi họ như một đôi uyên ươngkhông rời nhau Rồi rất khẽ, lão xoa nước lên ngườinàng cho đến lúc nàng tan ra dưới những con sóngnhỏ Kết thúc một buổi chiều đẹp đẽ, lão ẵm nàngvào nhà Không ai hình dung nổi nên gọi đó là hạnhphúc hay bất hạnh, vì với lão khuôn mặt không nóilên điều gì Người ta bảo khuôn mặt là tấm gươngsoi rọi những gì bên trong của con người, những uuẩn đều phô bày trên tấm gương đó, đôi khi thật sai
Trang 29lầm Có những khuôn mặt như tấm gương và hoàntoàn là tấm gương, và khi mọi người nhìn nó thìcũng có nghĩa là họ soi rọi chính họ, niềm vui nỗibuồn sự lãnh đạm của chính họ Nên thật dễ dànggiải thích tại sao cuộc tình của lão câm và nàngThơm được mỗi người nhìn dưới sắc thái khác nhau.Đẹp cũng từ họ mà bẩn thỉu cũng từ họ Bản thân họ
đã trở thành một huyền thoại kỳ lạ nhất Xin nhắc lại:một huyền thoại
Thời gian trôi đi trên mặt hồ Lão câm đã già Tuổigià là một gánh nặng mà khi còn trẻ người ta khôngbao giờ nhìn thấy Người ta cõng nó đi nhẹ lắm thiếuđiều biếm nhẽ nữa kia cho đến một hôm nó xuất hiệntrước mặt thì cũng là lúc đồng nghĩa với sự cô đơn.Một ông già không thể bồng một thiếu nữ như chàngtrai, lão câm đuối dần
Một hôm, lão đánh rơi nàng Thơm trên ngưỡng cửa,
đã kết thúc ảo tưởng về sức mạnh trong con ngườilão Kèm theo đó là sự lung lay tinh thần trong cõisâu xa Cuộc tình đối với lão đã trở nên quá sức thìvừa may một đứa cháu trai xuất hiện Những ngườitrong làng quyết định cất nhắc nó vào việc ẵm nàngThơm giúp lão từ nhà ra hồ Còn việc làm "nàng tan
ra dưới con sóng nhỏ" là việc của lão Xong việc, lão
sẽ rung một cái chuông và đứa cháu trai lại xuất hiện
Trang 30ẵm nàng vào nhà
Từ đó, tiếng chuông có giá trị như sự mời gọi khiếnnhững người đàn ông quanh vùng khi nghe nó luônrơi vào ảo tưởng của sự phơi bày Hẳn dưới đầm,lão câm đang từ từ cởi chiếc cúc áo của nàng Thơm.Lão sẽ tát những vốc nước lớn lên người nàng nhưngười ta vẫn thường làm khi lau chùi một pho tượng
Có lẽ nàng trắng lắm dưới xà phòng mà lão câmđang chà xát lên người nàng với một vẻ thận trọng,yêu thương nhất Lão sẽ mở nàng ra như một trangsách, và vẻ đẹp của nàng là hàng hàng châu ngọclấp lóa Tiếng chuông thứ hai sẽ đóng lại ảo tưởnglão đang khép nàng lại, bọc nàng trong tấm lụa lớn
và mọi việc thật sự chấm dứt khi thằng bé đưa nàngvào nhà
Cứ thế, ngày ngày giờ giờ người ta được nuôi trong
vẻ đẹp của nàng Thơm, cũng như sự mong manhcủa nó giữa hai lần chuông đổ Nó sẽ hiện hữu ở lần
đổ chuông đầu và biến mất ở lần rung chuông thứhai ảo tưởng cái đẹp sương khói mong manh baotrùm và người ta hiểu nó như sự thoáng hiện và biếnmất, rất gần với sự cô đơn
Ngày tháng lại trôi đi những tưởng trong sự êm đẹpvốn có của nó, như mặt hồ hóa ra không phải Bên
Trang 31dưới mặt hồ kia là con sóng lớn âm ỉ, và đến mộthôm vỡ bùng ra không cưỡng lại được Dầu chỉ là
sự vô thức thôi, nhưng chính cái mông lung đó lại
mà mầm mống của con sóng thần có sức công phákhủng khiếp Chúng đạp đổ những vách ngăn và trởthành nỗi ám ảnh thường trực trong đầu thằng cháutrai lão câm
Đã bảo mơ hồ kia mà Nhưng cái mơ hồ cứ đếnchậm rãi, lớp lang và rõ dần Thằng bé bắt đầu lắngnghe, dầu không tin lắm vẫn cứ cảm thấy như cómột mầm sống vô hình đang trỗi dậy trong ngườiđàn bà mà hàng ngày nó vẫn ẵm từ trong nhà rangoài hồ Dù thân thể nàng vẫn lặng câm, vẫn buôngxuôi Phải chăng đó là sự im lặng của cơn bão,trong nó là sự tàn phá ghê gớm sắp thực hiện và mỗingày là sự len lõi rộng khắp Cái gì nằm trong thânthể của người đàn bà bạc nhược kia? Có thật là mộtthân xác câm lặng? Hay kẻ đang thức tỉnh chính làđứa cháu trai? Giữa thằng bé và người đàn bà, ai làngười thức tỉnh, hay cả hai?
Những đêm hoang mang không tìm được giấc ngủ,thằng bé lang thang ra bờ hồ Đêm trăng, cát trắngnhư xát vào mắt nó khoảng trống mênh mông, nhưthiên nhiên đang chạm trổ tuyệt tác vô hình rồi bày ratrước mắt, choáng ngợp Nó miên man nhìn và, càng
Trang 32nhìn càng thấy rõ dần hình ảnh nàng Thơm
Từ đó nó không rời mắt khỏi nàng được nữa Trongcái xác đó là cuộc sống cuồng nhiệt hơn vạn lầncuộc sống khác đang diễn ra bên ngoài, một sự chônkín Nó cảm nhận như vậy
Một đêm trăng khác, nó mò vào nhà lão câm Quaphên đất, vùng im lặng đổ ập vào mắt nó và nó hiểu
sự im lặng ấy sẽ không tồn tại bao lâu nữa Dướiánh đèn, lão câm đang ngồi bên cạnh nàng Thơm,
và cả hai như xác ướp, im lặng Một hồi sau, lão câmcầm chiếc đèn lên soi khắp người nàng như tìm kiếmcái gì, lại như đang chiêm ngưỡng đóa hoa Rồi lão
để chiếc đèn ra xa nàng, tiếp tục chiêm ngưỡngnàng như một đóa hoa Đó là hai giai đoạn của mộtđóa hoa lúc gần và xa ánh sáng Và tất cả nằm trongkhông gian im lặng, trong ngôn ngữ im lặng, của haicon người im lặng là cuộc trao đổi âm thầm, liên tục
và bất tận
- Tôi hiểu ! Tôi hiểu những gì đang diễn ra - Lão nói
- Tôi biết ! Tôi biết những gì tôi đang làm ! nàng trảlời
Đó là tất cả những gì người ta có thể hình dung
Trang 33được từ một cuộc trao đổi câm
Thằng bé bỏ về Dưới ánh trăng nằm trong khoảngtrống xung quanh, cảnh vật như co lại trong mộtmảng tối chung nhất khiến nó thấy mình nhỏ bétrước thiên nhiên làm sao ! Và hình như thiên nhiên
cứ rộng thêm, ánh sáng cứ mênh mông thêm, và giókéo lê mình trên những khoảng trống rồi bạ đâu cũngghé vào, cũng nằm lăn ra than u e
Mùi Hoàng Lan dưới hồ chợt bay lên thơm nức.Thằng bé đi nhẹ ra hồ, nhẹ lắm như sợ vỡ một cái gì
đó dưới chân Rồi cũng vì sợ vỡ một cái gì đó nókhông dám chạm tay vào mặt nước Co người trênchỏm đất sạch, nó nhìn bóng mình Rồi nó nhặtchiếc que nhỏ vẽ theo đường viền chiếc bóng, sau
đó thu nhỏ mình lại cho lọt vào trong Nó bật cườikhanh khách khi thấy mình nhỏ hơn chiếc bóng bannãy Rồi nó khuỳnh người ra với ý nghĩ, con ngườicũng có thể lớn hơn chiếc bóng của mình Nhưng khi
so sánh giữa nó và mặt hồ, mặt hồ với bầu trời thìvẫn còn nhỏ bé làm sao Bất ngờ một chiếc bóng lạ
in lên bóng nó làm nó giật thót cả người quay ngoắtlại Dưới ánh trăng, một con chó mắt sáng quắt như
có điện nhìn nó chằm chằm
- Mày làm cái gì thế? Nó hỏi Con vật lùi lại, bỏ đi
Trang 34- Mày phải nhớ, cái bóng của mày nhỏ xíu ! Nó quát
to Nhưng khi âm thanh chưa kịp dứt thì bỗng dưng
có một cái gì đó mơ hồ lắm, như luồng điện xuyênqua người làm nó bàng hoàng Rõ ràng nó vừa nhìnthấy một cái bóng khác bên cửa sổ nhà lão câm, rất
mờ rồi biến mất Bóng nàng Thơm
Các ngón tay nó bắt đầu lạnh Những ngày qua tựdưng sống dậy, và nó chợt hiểu ra, cảm giác khôngbao giờ đánh lừa con người Chúng là những ngóntay trong một lòng bàn tay, những gì mơ hồ của cuộcsống xung quanh từ từ sẽ được nắm chặt lại và sự
cụ thể hóa những điều mơ hồ sẽ được hình thành
Những lần ẵm người đàn bà ra hồ, ý nghĩ về mộtthân thể đang chết trên tay nó mất dần, thế vào đó làhình ảnh của một mầm sống - nó tin thế - đang trỗidậy thành cây và ra lá hoa
Còn nhớ, có lần nọ, khi ẵm nàng Thơm thì bất ngờ
có bàn tay chạm nhẹ lên vai nó, và khi nó quay lại thìhoàn toàn không có ai Chỉ là cảm giác nhưng khônghiểu sao, cảm giác đó rất thật Và bây giờ, bóngnàng Thơm thoáng qua cửa sổ càng xác tín trong nóhơn bao giờ hết nỗi hoài nghi bấy lâu
Trang 35- Đừng giấu tôi, cô Thơm ! Tôi biết trong cô vẫn còn
sự sống ! Chiều hôm sau khi ẵm nàng từ ngoài hồvào, nó đã nói như vậy Nói để biết rằng từ đó sựhoài nghi không còn Nói để biết rằng mình vừa tựgiải thoát khỏi những mơ hồ Nhưng lạ thay, điều kỳdiệu đã xảy ra trong mắt nàng; nói đúng hơn, đó lànỗi hoảng sợ trong mắt vừa lóe sáng một khoảngkhông trống rỗng như người ta thả một viên sỏi vàochỗ vô cùng để rồi không bao giờ nhìn thấy nữa Từnguồn sáng chỉ soi vào chỗ không đó bỗng trào ramột giọt nước mắt nóng hổi, đau buốt Và nó đã kinhhoàng nhận ra cái điều đớn đau kia mà không hềbiết rằng người đàn bà đã trao cho nó nỗi hoảng sợ
và sự tủi nhục cuối cùng trong cuộc đời nàng
Sáng hôm sau, người ta phát hiện nàng Thơm chếttrong hồ Đó là buổi sáng trong trẻo lạ thường, chimhót véo von trên cành, ánh nắng dịu dàng in từng vệtsáng lên lùm cây xanh, và trên những dấu chân củanàng Thơm còn để lại trên cát trắng Nàng đã đi ra
hồ lúc nửa đêm và đi rất nhiều vòng xung quanhtrước khi lao mình xuống đó Những bước chânkhông đều nhau chứng tỏ những xáo trộn lớn đếnvới nàng trước khi có ý định tự kết liễu đời mình.Những xáo trộn đó là gì? Nàng đã nghĩ gì? Tất cả chỉ
là phỏng đoán
Trang 36Người ta cho rằng nàng là một người đàn bà thâmđộc Để trả thù kẻ cưỡng hiếp mình không gì sâu cayhơn, độc ác hơn là tự biến mình thành một món nợcho kẻ tội lỗi kia phải gánh trả suốt phần đời còn lại.Khi thằng bé phát hiện sự sống đầy ắp bên trongnàng, âm mưu bị bại lộ thì cũng là lúc nàng cảm thấytội lỗi mà tự kết liễu đời mình Nàng chỉ có một conđường chọn lựa cũng như trước đó nàng cũng chỉ cómột con đường lựa chọn Và người ta suy rộng ra,khái quát kiếp người rằng đôi khi người ta sinh ra chỉ
có một lựa chọn duy nhất mà thôi, và bản chất sựsống là đi nốt con đường lựa chọn đó Trước mắtthượng đế, chúng ta chỉ là lũ trẻ con do ngài nặnnên, một lũ ngớ ngẩn trong mê cung của ngài Và cáichết của nàng Thơm chỉ là xảy chân trong mê cung,vậy thôi
Nhưng lại có ý kiến khác, người ta cho rằng nàng làmột kẻ đáng thương Để cầu mong tình yêu của kẻkhác không gì tốt hơn là tự tạo cho mình một tư thếđón nhận nhiều nhất Và bi kịch đã đến với nàng từcái suy nghĩ chết người đó
Nhưng dù theo lập luận nào thì cũng phải công nhậnnàng khá thành công trong việc chinh phục kẻ khác.Nàng đã đem đến cho họ một cảm giác tiếc nuối vôhạn Hơn thảy là lão câm Sự tiếc nuối đã làm cho
Trang 37lão trở nên khô quắt Bịn rịn bên hồ, lão nhìn chòngchọc dấu chân nàng để lại Nhưng nỗi buồn của lãođến đâu thì không ai hình dung được Và đôi lúcngười ta còn nghĩ ngược lại biết đâu, lão vừa giũsạch món nợ trần thì sao, và trong tâm hồn lão làcảm giác yên ổn thì sao
Chiều hôm đó người ta vội vã đem người đàn bà đichôn Đó cũng là cách đóng lại một hình ảnh trongmắt mọi người vì nàng đẹp quá Giữa cái chết và cáiđẹp gần như là một sự đồng lõa hòa trộn trong nàng
Dù cái chết đã xâm nhập toàn bộ con người nàng,đôi môi nàng vẫn cứ đầy ắp sự đam mê như tách rời
ra khỏi thực thể và sống một đời sống độc lập khiến
họ sợ hãi Họ phải đậy lại cho nhanh Không khéođôi tay với những ngón dài lại vươn ra, rồi nàng,toàn bộ cái đẹp của nàng sống dậy sống một đờisống vĩnh cửu trong trí não của họ Một khi cái đẹp
đã ăn sâu vào não thì đời sống bình thường tẻ nhạtxung quanh sẽ kết thúc Đó là cái họ sợ Rồi cũng vì
sợ, họ vội vã chôn nàng rồi chạy vù về nhà Cuốicùng, trên mộ chỉ còn lão câm và thằng bé
- Con biết ông đã giấu cô Thơm ! - Nó nhìn chòngchọc vào mặt lão - Ông đã giả vờ trước mặt cô ấynhư không biết gì ! Đúng không? Làm sao mà ôngkhông biết, chẳng qua là ông thông đồng với cô ta
Trang 38cho nên mới có một cái chết như vậy đấy ! Nếu ôngđừng giả vờ, cô ấy đừng giả vờ thì không có chuyệnnhư vậy ! Ông đã dối mọi người ! Ông là người biết
rõ cô Thơm vẫn đi lại được !
Lão già câm mắt long sòng sọc đứng nhìn thằng bé
Và đó cũng là cái nhìn riêng biệt của lão, không aiđoán được nó nói điều gì Bất ngờ lão rú lên nhưmột con chó điên Và từ con mắt của con chó đó trào
ra ràn rụa những giọt nước mắt của con người Đó lànhững giọt nước mắt u uẩn nhất, như mặt hồ, khôngbao giờ phẳng lặng
Trước ngày sinh nở
Nguyễn Ngọc Thuần
_
Trước ngày sinh con độ mươi ngày, chị quay lạivùng núi tìm cha đứa bé, người mà đáng lý phải ngồiđầu giường trong ngày chị sinh và đặt cho đứa trẻmột cái tên yêu thương nào đó Nhưng rốt cuộckhông thấy anh đâu, thậm chí sự hiện diện của đứa