V?n Xanh Nhu Mây Tr?i Vẫn Xanh Như Mây Trời Tác giả Võ Nghiêm Phương 1 Tập 1 Ngày hôm qua chợt biết ngóng trông ai Hỏi lòng tình yêu đang đến hay nhớ thương − Cái gì thế ? Đang nhịp chân thả hồn theo[.]
Trang 1Vẫn Xanh Như Mây Trời
1 Tập 1
Ngày hôm qua chợt biết ngóng trông ai
Hỏi lòng-tình yêu đang đến hay nhớ thương
− Cái gì thế ?
Đang nhịp chân thả hồn theo điệu nhạc êm ,Bích Phượng giật nảy người , mũi cô hình nhưđánh mùi
− A
Cô kêu thét lên Cái mùi chết tiệt của mắm bòhóc , cái mùi tanh tưởi đến buồn nôn Cô hét lênnhư cháy nhà:
Trang 2kiếp chịu không nổi , giống như chuột cống chếtsình vậy
Mai Hân xụ mặt:
− Em đang hấp mắm , Phượng chịu khó đi
− Không thể nào chịu được Làm ơn dẹp giùm, tao thà chết sướng hơn nghe cái mùi đó Dẹp ,dẹp ! Không thôi tao xuống bếp đổ hết xuốngcống bây giờ
Bị quát tháo thậm tệ , Mai Hân cau có:
− Dẹp thì dẹp Mắm cá thôi mà , làm như bịphỏng nước sôi không bằng Mai mốt , vái ôngtrời cho gặp người yêu chuyên ăn mắm cá Hừ !
− Mày lầm bầm cái gì vậy Hân ? Nhà này cómột mình mày không có ai hết Người ta nói cáibát , mày nói cái chén , người ta nói con cá rô ,mày lại nói con cá "gô"
Bích Phượng cười châm biếm:
− Con cá "gô" nó nhảy trong "gổ" kêu "gột gột"
Mai Hân sầm mặt hậm hực quay lưng Chưachịu buông tha , Bích Phượng nói với theo:
− Phải đổ ngay tức khắc nghe chưa Lệnh củatao cả anh Thuận nữa đó , khó ưa thật !
Trang 3Nãy giờ ngồi im trong góc , bây giờ Đức Thuậnmới lên tiếng vì bị nói đến:
− Không phải mày không chịu được mùi mắm
cá Nó vẫn hay ăn từ lúc về nhà này Nămnăm , và mỗi năm có 365 ngày , nó ăn hết 300ngày , còn lại 65 ngày còn lại , nó bận đi vớithằng Khang Hề hề Nó ăn mắm cá nhưmày ăn canh cua rau đay , cà pháo mắm tôm Nói tóm lại , mày đang kiếm chuyện với Mai Hân Bích Phượng sừng sộ:
− Tôi kiếm chuyện với nó thì sao ?
Đức Thuận nhún vai:
− Từ miền Nam nó ra Hà Nội , gọi ba mìnhbằng ba Đố kỵ thứ nhất để mày kiếm chuyện Mày tưởng mày được thương nhất , hoá ra bacòn có 1 cô út dễ thương quá chừng chừng
− Sao ?
− Thôi đi nhỏ ! Tại chiến tranh , ba vào Nam và
vì hoàn cảnh mới có nó , mày phải biết chấpnhận
− Tôi
− Tao nói chưa hết Thằng Khang không yêumày mà lại yêu nó Thắng đó thích con gái Bến
Trang 4Tre À ! Mà tao cũng thích nữa Này nhé ! Nước
da trắng bóc , mắt bồ câu Mày chẳng đẹp màcòn đanh đá , dữ dằn như cọp
Bị anh trai lên lớp tới tấp , toàn những lời trúngtim đen , Bích Phượng càng sửng cổ hơn:
− Ừ , tui ghét nó đó Nếu không có nó
− Mày thôi đó kỵ nó đi , vì nó là em mày Mẹ
nó mất sớm vì hy sinh cho ba được sống , màyphải cảm ơn nó vì mẹ nó đã nhường sự sống cho
ba mình
− Tôi biết rồi , anh không phải nhắc bài ca bấttận đó hoài
− Cái mùi gì vậy ?
Khang bước vào , anh vụt đưa tay bịt mũi ,mặt nhăn như khỉ Đức Thuận cười khanhkhách:
− Mày cũng không chịu nổi mùi này sao Khang
?
− Mùi mắm cá , phải không ?
− Đúng phóc
Đức Thuận búng tay:
Trang 5− Mắm bò hóc của ông cậu trẻ tuổi đẹp trai từBến Tre mang ra Hà Nội tặng cho cô cháu gáiMai Hân Mày phải tập ngửi chứ thằng kia
Bích Phượng hậm hực xô ghế đứng lên
− Tự hào quá há Nó đá một cái cho biết thân Tưởng sút banh vào lưới là chắc ăn hả ? Cònlâu Cây si theo nó kéo theo cả đoàn tàu dàingoằng
Khang cau mày , anh không thích kiểu nóichuyện của Bích Phượng chút nào Anh đưa mắttìm kiếm Mai Hân Hiểu ý , Đức Thuận hất hàm:
− Nó đang ở dưới bếp đó
− Tớ đi gặp Mai Hân
Trang 6Bích Phượng chạy nhanh lên lầu , cô có ý địnhgiậm chân ầm ầm , tạo thành âm thanh ồn ào Tức chết đi được , tại sao tất cả đều chạy theoMai Hân , nó có nam cham hay sao ? Con côquen Khang từ nhỏ , sao anh chẳng bao giờ chịuhiểu: Cô thích anh và dang tím gan bầm ruột vìanh ?
− Mai Hân !
Khang bước đến sau lưng Hân:
− Em đang ôn thi à ?
− Dạ
Cô kéo ghế cho Khang ngồi và cười với anh
− Sao , cái mùi mắm cá có làm anh khó chịulắm không ?
Dĩ nhiên là cho tiền , Khang cũng không dámchê như Bích Phượng và gọi đó là cái mùi khốnkiếp Anh cuời :
− Cũng… hơi nồng Nhưng nếu em thích , anhcũng phải… thích
Mai Hân cười giòn :
− Xạo ! Anh mà ăn được mắm , em… chết liền
Trang 7− Chết liền rồi anh sống với ai ?
− Với ba mẹ anh và… chị Phượng
Khang rùn vai :
− Anh mà với bà Phượng hả ? Một ngày gâylộn 80 lần luôn À , quên ! Em thi kỳ một có làmbài được không ?
− Em có quá nhiều người theo , anh cứ sợ mất
Trang 8Mai Hân phì cười:
− Có vụ tội nghiệp kỳ cục vậy hả anh ? Anhnăn nỉ em à ? Em chẳng nói tốt nghiệp xong , emmuốn đươc đi làm , có sự nghiệp trước , lấychồng sau
Mặt Khang buồn hiu:
− Câu nói ấy , anh nghe chán cả tai
Mai Hân tinh nghịch lấy hai tay banh gò máKhang ra:
− Cái mặt buồn hiu thấy ghét chưa ! Em đền
− Đây là nhà bếp , muốn hôn nhau ra sauvườn hay lên phòng riêng mà hôn Chướng mắtquá đi !
Trang 9Khang nhăn nhó:
− Em khó chịu chi vậy Phượng ?
− Tui nói thiệt đó Mấy người cứ bày tỏ tìnhyêu trước mắt tui hoài… tui tự tử cho mấy ngườicoi Hu hu …
Mai Hân lẫn Khang đều cười , Khang đi lại bênBích Phượng :
− Em bị nhiễm kịch hả Phượng ? Học ởtrường điện ảnh sân khấu có khác , lúc nào cũngđóng kịch được Để anh coi có giọt nước mắtnào không ?
Khang nghiêng đầu nhìn sát vào mặt BíchPhượng Dòng nước mắt đang chảy ra , anhkhựng lại quay nhìn Mai Hân như ngầm hỏi : Làthật hay giả đây ?
Mai Hân nhún vai , lách người đi ra Giọtnước mắt đó làm cô suy nghĩ Có phải BíchPhượng yêu Khang ? Giả và thật , kịch và đời cáinào thật cái nào giả ?
Khang nhăn nhó:
− Khóc thật hả Phượng ?
Lau nước mắt , Bích Phượng lạnh lùng:
Trang 10− Muốn nghỉ thật hay giả cũng được , có điềuanh tàn nhẫn vừa vừa thôi
− Anh tàn nhẫn ?
− Không tàn nhẫn thì là gì hả ? Đến đây là anhquấn quýt theo nó , còn có ý định cưới nó Tuichết liền cho anh coi
− Đừng giỡn mà Phượng
Xô mạnh Khang , Bích Phượng vùng vằng bỏ
đi Cô nói thật mà chẳng ai tin Đụng Đức Thuậnnơi cầu thang , Bích Phượng đẩy anh trai một cáingã bẩt ngửa
− Ăn bún ốc nghe Hân ?
Trang 11đang học nghiệp vụ ở Hà Nội
Hai tô bún ốc bốc khói mang ra , Mai Hân lấyđũa muổng cho Bích Phượng và cho mình , côbật cười:
− Phượng biết không ? Chính anh Nguyênnhận ra , em còn lại quên bẵng Quên củng phải Hồi ở Bến Tre , em mới 17 , bây giờ em đã 21
và gần 22 Em ở Hà Nội có gần năm nămPhượng nhỉ ?
− Em đang tập nói tiếng Bắc hả ? Nhớ hồi emđến đứng sau lưng ba , lúc đó em quê ơi là quê
Áo bà ba , tóc kẹp nửa lưng , nói chuyện thì cứcon cá "gô" , cai "gổ" , mèn ơi , "đánh mày" thi noi
− Em cũng chỉ nhìn thấy ảnh mẹ thôi Mẹ mấtnăm em mới ba tuổi , còn quá nhỏ để nhớ haynhận thức
− Em có yêu Khang không ?
Trang 12− Phượng
− Chị va anh Khang quen nhau từ nhỏ Chịkhông hiểu chị có tình cảm với anh Khang khôngnữa , nhưng quả thật , chị thấy khó chịu khi anh
ấy yêu ai Hồi nhỏ , một miếng bánh , anh cũngchia hai , ai ăn hiếp anh la chị đánh liền , đánhkhông lại cũng đánh Chơi trò chơi trẻ con đámcưới , thì chị là cô dâu , anh là chú rể Rồi lớnlên , gia đình mình dọn ra khu trung tâm Hà Nội ,gia đình anh ấy vẫn ở lại Chị rất trẻ con khi ấy ,chị đã ôm Khang vừa khóc vừa nói: " Lớn lên ,Khang phải cưới em đó"
Miếng bún ốc trong miệng Hân như mắcnghẹn , cô nhìn Bích Phượng sững sờ Lời nóitâm sự chân tình chứ không là kịch
− Mai Hân !
Khang đi nhanh vào tươi cười:
− Nhìn thấy xe số 772 là biết số xe của em ,nên anh ghé vào
Mới vừa trầm tư , Bích Phượng chợt ồn ào , côlườm Khang:
− Đi đâu cũng không thoát được , sao tim giỏiquá vậy ?
Trang 13− Khi yêu nhau tìm nhau giỏi như vậy đó ,Phượng không nghe câu "thần giao cách cảm "hay sao ?
− Muốn ăn thì tự gọi đi , nói nhiều quá !
Khang gọi mang một tô bún ốc Song , anhquay qua Mai Hân âu yếm:
− Đi phố sao chẳng thấy mua gì cả ?
− Đi xem thôi
Tô bún được mang lại , Khang lấy đũa gắpmấy con ốc to bỏ qua tô bún của Mai Hân
− À ! Anh gọi nước uống nghe Hân
− Gọi cho em nước trà chanh được rồi , cònchị Phượng ?
Trang 14đùng quên trả tiền ba tô bún ốc là được rồi
Mai Hân ngập ngừng:
− Anh Khang ! Hay để hôm khác
− Sao bây giờ không đi ?
− Em mệt , muốn về nhà
− Ừ , thôi thì hôm khác
Khang trả tiền bún , anh nắm tay Mai Hân đitrước:
− Em để Phượng đi một xe , anh đi một xe
− Thôi em ngồi xe với chị Phượng
Hai chiếc xe chạy về nhà Bình Nguyên đangđứng đợi , anh vui vẻ đón Mai Hân:
− May thật ! Ở nhà nói em đi phố , anh đangđịnh về thì em về đến
− Có chuyện gì xảy ra vậy , anh Nguyên ?
− Tối nay , em phải đi với anh , Hân nhé !Công ty mở tiệc chiêu đãi Ở Hà Nội , anh khôngquen ai cả ngoài em , đi sô lô một mình , kỳ quá Bảy giờ rưởi , anh đến đón em nghe Hân
Không hiểu sao Mai Hân không muốn từ chối ,
cô gật đầu , dù có nhìn thấy cái lắc đầu khôngbằng lòng của Khang
Trang 15Xe Bình Nguyên vừa đi , Khang cau có:
− Anh không muốn em đi Em đùng đi cóđược không Hân ?
− Em đã nhận lời anh Nguyên Ở Hà Nội , anh
ấy có quen ai đâu
− Một lần duy nhất này thôi dó và phải về sớm
Mai Hân im lặng đi vào Trong đầu cô sao cứvang lên lời nói của Bích Phượng: " Chị rất trẻcon Khi ấy , chị đã ôm Khang vừa khóc vừa nói: Lớn lên , Khang phải cưới em đó"
Đó là lời nói của tình yêu , một tình yêu đơnphương Khang vô tình không nhìn thấy CònMai Hân , lẽ nào cô cũng vô tỉnh như Khang ?
Và tình cảm nào của cô và Khang đều cũng sẽlàm cho Bích Phượng đau lòng Một điều MaiHân hoàn toàn không muốn
Trang 16Bình Nguyên đến bằng xe công ty , chiếc xechỉ có bốn chổ ngồi Anh tự lái xe đến Mặcnguyên complet xám nhạt , cà vạt trắng , trônganh đẹp trai ưa nhìn Mai Hân đi nhanh ra Thậtlịch lãm , Bình Nguyên mở cửa xe cho Mai Hân:
− Hôm nay , em xinh thật đấy Hân
Mai Hân cong môi:
− Vậy mọi khi , em xấu lắm à ?
− Đâu có Mọi khi em đã rất đẹp , và hômnay…
Nguyên nhái giọng quảng cáo trong ti vi :
− Đã tuyệt vời càng tuyệt vời hơn
Mai Hân phì cười trong lúc Bình Nguyên vòngqua xe , ngồi vào tay lái và cho xe chạy đi Trongnhà , Bích Phượng còn đứng nơi cửa nhìn theo:
− Chao ôi ! Quả là đẹp trai , hào hoa khôngthua chàng cầu thủ Beckham của đội tuyển Anh Chàng Khang mà nhìn thấy cảnh này , ruột ganđứt từng đoạn
Đức Thưận gõ lên đầu cô:
− Mày đó chỉ tài nói bậy
− Nói bậy ?
Trang 17− Mày xem thường con Hân hay mày muốncon Hân bỏ thằng Khang ?
− Chẳng muốn cái nào Mà sao anh luôn bênhcon Hân ăn hiếp em không vậy ? Chẳng côngbằng gì hết
− Khi người ta đang yêu , mày nên chúc chotình yêu bền vững , hơn là muốn người ta đổ vỡ ,
Khang không lo sao được , anh yêu Mai Hân
và ghen với nhưng chàng trai theo đuổi Hân ,huống chi Bình Nguyên quá hào hoa và giữa họ
Trang 18còn có một tình cảm giữa chốn xa lạ: BìnhNguyên có cùng một giọng nói và sở thích giọngnhư cô
− Cậu đang buốn hả Khang ?
− Kế của cậu , tớ không dám đâu Rủi gậyông đập lưng ông , chừng đó khóc tiếng Miênluôn Mai Hân cũng không thèm quay lại
Bích Phượng chống nạnh hất hàm:
− Em sẽ giúp anh Khang
− Thôi , cậu rót ruợu đi Thuận
− Dzô !
Cứ thế cả hai uống hết ly này sang ly khác
Trang 19Mọi ánh mắt như đều nhìn Mai Hân Vẻ đẹpthuần khiết trong sáng của cô làm mọi người ưanhìn Những tiếng khen làm cho Bình Nguyênvui hơn bao giờ hết Anh dìu cô đi theo điệunhạc , nhưng hình như Mai Hân không vui , BìnhNguyên thấy ngay điều đó
− Em có chuyện không vui hả , Mai Hân ?
− Dạ , đâu có
− Em không muốn nói cũng được , nhưng anhthấy tâm sự không vui đầy trong mắt em
Mai Hân cười chế nhạo:
− Anh có thể mua một chiếc chiếu đó anhNguyên
− Anh có thể biết phần nào đó , được không ?
− Không được , đây là bí mật của em
Bình Nguyên đánh trống lãng:
Trang 20− Em có định về Bến Tre thăm ngoại với cậuTân không ?
− Có , sau khi em thi xong
− Cuối tháng này , anh xong khoá học rồi Em
ve Bến Tre , chúng mình còn cơ hội gặp nhau mà, phải hông ?
− Dạ Anh Nguyên ! Mình ra ngoài đi anh , ởđây nóng quá
Trang 21Vô tình , tay anh chạm vào má cô , Mai Hânnhích người ra Anh đưa cô ra xe Mai Hân ngồibuồn buồn nhìn đường phố cô đang đi qua Cônghĩ đến anh Khang và Bích Phượng BíchPhượng yêu Khang , và cô cũng yêu Khang Haichị em yêu một người , tình cảm làm sao cho côtrọn vẹn và tốt đẹp đây ?
Bình Nguyên cho xe chạy chậm , nét mặt ưu
tư của cô làm lòng anh rung động kỳ lạ Anhbổng khao khát được ủ bàn tay mình lên gươngmặt buồn hiu kia Chạy chậm thôi mà xe cũng vềđến nhà Anh tiếc thầm giây phút ngắn ngũi đã điqua Anh lưu luyến mở cửa xe cho cô và giữ lại
− Hôm nào , anh lại gặp em nữa chứ ?
− Anh cứ đến nhà Thôi , chúc anh ngủ ngon !
− Chúc em ngủ ngon !
Anh siết nhẹ tay cô và giữ hơi lâu trong taymình Mai Hân rụt lại:
− Anh về đi , em vào nha
Nghe tiếng chuông gọi cửa , Bích Phượngchạy ra bao lơn nhìn xuống
− Về rồi hả , Mai Hân ?
− Chị mở cửa cho em vào
Trang 22− Đợi một chút
Bích Phượng quay vào , cô đập mạnh lên vaiKhang:
− Mai Hân về rồi kìa
Đã ngà ngà say , Khang phẩy tay:
− Nhỏ này ! Sao mi không đi mở cửa ?
− Anh đi gìum em đi mà , em đang chóng mặt Đức Thuận đi , anh không chút nghi ngờ gì cả
− Sao về sớm vậy Mai Hân ?
− Em không khoẻ Anh uống rượu à ?
− Anh với Khang uống có mấy ly Cái thằnguống ruợu dở tệ , đang nằm trên phòng anh
Mai Hân đi lên , cánh cửa phòng Đức Thuậnđang mở rộng và Mai Hân choáng váng… Khang
và Bích Phượng , cả hai đang ôm nhau mà hôn
Trang 23Mai Hân quay ngoắt người đi Đức Thuận đến ,kéo mạnh Khang ra , anh biet do Bích Phượngbay tro rat hoi
− Mày làm cái trò quỷ ma gì vậy , hả Phượng ?Không trả lời anh trai mà Bích Phượng cườinhìn K:
− Sao , anh Khang ?
Khang như chợt tỉnh cơn say trước mọi việc Anh đã cố đẩy Bích Phượng ra mà cô nàng taiquái cứ ôm lấy anh cứng ngắc
Anh vội đuổi theo Mai Hân:
− Mai Hân ! Nghe anh nói nè
Cánh cửa đóng mạnh và suýt đập vào mặtKhang Anh đập tay lên cửa:
− Mai Hân ! Mở cửa nghe anh nói nè , BíchPhượng đùa đó
cố ghìm lại làm nghiêm:
Trang 24− Tại sao anh ngồi ở đây mà không ngủ ởphòng anhThuận ?
Khang nhăn nhó:
− Ác thật ! Em đớng cửa phòng Thuận đóngcửa phòng , anh buồn ngủ đành ngủ luôn
− Anh đi lại soi gương , xem mặt mũi của anhxem
− Mặt anh làm sao ? Á
Khang kêu lên sửng sốt , mặt anh đỏ như gấc Bích Phượng quá quắt thật ! Anh đùng đùng chạysang phòng Bích Phượng lôi cô dậy
− Dậy mau đi , đồ Xì trum khó ưa
Nhìn mặt Khang , Bích Phượng cười phá lên ,cười ngặt nghẽo , cười chảy nước mắt Ngoàikia , Mai Hân đi nhanh xuống lầu Tiếng xe nổgiòn dưới nhà làm cho Khang hốt hoảng chạy ra
− Mai Hân 9
Anh chỉ còn kịp nhìn thấy xe Mai Hân chạy rađường Tức quá , Khang đi lên cứ để nguyênmặt , anh quát vào mặt Bích Phượng:
− Cô có thấy trò đùa của cô tai hại chưa ? Tôi
bị cô hại chết rồi
Trang 25Còn Đức Thuận , anh chẳng la Bích Phượng
mà giễu cợt:
− Màn kịch của mày , tao không hiểu thànhcông hay thất bại , nhưng chắc chắn thằngKhang nó chửi mày dài bằng cây số đường từBắc vào Nam
Bích Phượng nhún vai:
− Đúng là làm ơn mắc oán Biết như vậy tôimặc kệ ông Sao ngốc dữ vậy ? Không biết đitìm cái thằng cha Bình Nguyên kia đấm vào mặthắn rồi hét to lên: " Mai Hân là của tôi" Tôi choông biết , đôi khi giận dỗi là cái cớ khi người tamuốn thay lòng
Rầm ! Lần này là Bích Phượng đóng mạnhcửa phòng mình lại Cô thấy đau lòng bởi hiểurằng trái tim Khang không có mình
Rửa mặt , Khang lầm lì ra về Anh cay đắngbởi lời nói của Bích Phượng như mở sáng mắtanh: "giận dỗi là cái cớ khi người ta muốn thaylòng" Lẽ ra anh giận Mai Hân , đằng này cô lạigiận anh Giận thì giận đi
Nhưng rồi Khang không thể làm gì được trongbuổi sáng , khi mà lòng anh đầy ắp tâm sự , anhghen với gã đàn ông lịch lãm kia
Trang 26Bỏ công việc , Khang đến trường Mai Hân học Anh dựng xe bên kia đường và ngồi lên chờ MaiHân tan học Chuông reo tan học , Khang nhảyxuống xe nóng nảy nhìn từng người đi ra Trênphòng học , Mai Hân xếp hết sách vở vào cặpđịnh đi về Cô bạn đi ra cửa chợt quay vào cườivới Mai Hân:
− Mai Hân ! Có vệ sĩ An Khang của cậu chờcậu kìa Mau lên !
Mai Hân bậm môi:
− Cậu đi ra và làm bộ như chào anh ấy Song, cậu nói giùm , hôm nay tớ không có đi học
− Lại giận nhau à ?
− Ừ Làm ơn giùm đi Bích
Đứng sau cánh cửa sổ nhìn ra , Mai Hân thấyBích nói gì đó với Khang Mặt anh buồn thiu ,lựng khựng một chút mới chạy xe đi
Có nên làm kẻ rút lui không ? Đêm qua , MaiHân đã tự hỏi mình ngàn lần như thế Không còn
gì nghi ngờ nửa , Bích Phượng yêu Khang MaiHân không muốn hai chị em trở mặt nhau chỉ vìmột người Thì ra Bích Phượng khóc thầm lànhư vậy đó Nhưng liệu mình có can đảm đểchia tay ? Rời trường , Mai Hân không muốn về
Trang 27nhà Khang sẽ đợi cô ở nhà , Mai Hân hôngmuốn nói gì với anh lúc này cả Chạy xe đến nhàtrọ của Bình Nguyên , Mai Hân ngượng ngùngđứng bên ngoài Nên về thôi , ai lại đi tìm nhưthế này Mai Hân quay đầu xe ra
− Mai Hân !
Bình Nguyên đuổi theo Mai Hân , anh vuimừng:
− Đến sao không vào , Mai Hân ?
− Em ngại quá Thôi , để em về
− Không được Đã đến đây rồi phải vào nhàanh uống ly nước , anh không cho em về đâu Anh dứt khoát dắt xe của Mai Hân gởi vào bãigiữ xe , rồi thân mật nắm tay cô lôi đi
− Em chưa ăn cơm đâu , phải không ? Anh gọihai phần cơm , anh em mình cùng ăn , anh đi học
về cũng đang đói đấy
Mai Hân ngượng ngập muốn rụt tay lại màkhông dám Trời đang nóng , vào căn phòng cómáy điều hoà và uống ly nước ướp lạnh mới dễchịu làm sao Mai Hân uống cạn cả lon nước
− Em muốn uống nước thì lấy trong tủ lạnh Cơm sẽ được mang vào ngay thôi À ! Để anh
Trang 28mở nhạc cho em nghe nhé Em nằm giường anhnghỉ đi , anh đi tắm cái đã Tự nhiên nghe Hân Nhạc êm êm , không gian dịu mát , Mai Hânngồi dựa trên ghế xa lông Đêm qua cô đã mấtngủ , cho nên cảm giác dễ chịu làm cho cô ngủthiếp từ lúc nào không hay
Cảm giác như có ai nhìn mình làm Mai Hângiật mình mở mắt ra Gương mặt Bình Nguyênđang gần sát cô Mai Hân lúng túng ngồi dậy:
− Em ngủ quên lúc nào không hay Sao anhkhông gọi em dậy ? Cơm nguội hết rồi
− Em vô tư thật , anh thèm được vô tư như em Ăn nhiều và ngủ mau không suy tư
− Ai nói với anh , em vô tư ?
Trang 29− Anh đi tắm ra , em đã ngủ rồi À ! Để anh lấytrái cây trong tủ lạnh cho em
− Anh đi học nghiệp vụ mà sướng thật Ởphòng trọ đầy đủ tiện nghi , có xe hơi để đi
− Sau này em làm việc giỏi , cũng như anh vậythôi Chiều nay , anh không đi học , ở lại chơinghe nhạc , đến tối anh đưa về
− Dạ
Bên Bình Nguyên thật dễ chịu , Mai Hân thấymình được chìu chuộng Nghĩ đến Khang , cô lạithấy buồn
Nhường giường cho Mai Hân ngủ , BìnhNguyên ôm gối lại xa lông
− Em cứ ngủ đi , chiều anh em mình đi dạophố Hà Nội Em muốn mua gì không ?
Trang 30− Em không ngủ được hả Hân ?
Sợ Bình Nguyên vào , Mai Hân nằm im nhưngủ say Anh mỉm cười quay lưng và mở nhỏnhạc lại Căn phòng chìm trong ánh sáng lờ mờ Mai Hân đi vào giấc ngủ Cô không biết BìnhNguyên đang ngắm cô trong giấc ngủ Thật lâu ,anh bước ra ngoài khép cửa lại , và chìm sâutrong khói thuốc mênh mông
Ánh đèn pha sáng loá và tiếng xe đổ lại Khang đi nhanh ra cửa , mặt anh sầm xuống Cũng lại là hắn ! Cả ngày nay , Mai Hân bỏ họccho đến bây giờ mới chịu vô nhà , là đi với hắn Như không nhìn thấy Khang , Mai Hân vui vẻvẩy tay chào Bình Nguyên:
− Anh Nguyên , ngày mai gặp lại
Đợi cho xe Bình Nguyên đi , Mai Hân mớichậm chạp quay vào
− Mai Hân !
Mai Hân vừa quay lại , bàn tay Khang đã trênvai cô Anh bóp mạnh vai cô giận dữ:
− Như thế này là sao , hả Hân ?
Bị đau Mai Hân bật khóc:
− Đau quá ! Anh buông em ra
Trang 31Chẳng những nước mắt Mai Hân không làmcho Khang mềm lòng , anh còn giận dữ hơn lên:
− Anh còn muốn đánh em nữa kìa Em cócòn tôn trọng anh không Mai Hân ? Nếu khôngcòn yêu anh nữa , và lòng em đã thay đổi yêucon người kia , em cứ nói thẳng , anh sẽ tự độngrút lui cho em tự do với anh ta
Mai Hân bậm môi nhìn thẳng vào mắt Khang
− Anh muốn em nói ? Được , em nói đây Chúng ta nen chia tay nhau
Toàn thân Khang run lên đau xót , anh lặngngười tê tái:
− Đây là lời nói thật lòng của em ?
− Phải
− Khốn nạn !
Khang vung mạnh tay , nhưng bàn tay của anhchỉ đưa lên cao rồi từ từ hạ xuống , nước mắtanh trào ra:
− Anh không muốn chúng ta kết thúc đâu Emhãy nói em vẫn yêu anh đi Hân
− Không Sau khi tốt nghiệp , em sẽ trở vềBến Tre , cho nên
Trang 32− Cho nên em chọn anh ta và quên rằng mình
đã từng có những ngày tháng đẹp đẽ bên nhau ?
− Anh Khang ! Em xin lỗi Thật sự khi đi vớingười ấy em thấy vui lắm Anh ấy chữngchạc , đáng yêu
Gạt mạnh nước mắt , Mai Hân đi vào nhà , côkhông muốn Bích Phượng nhìn thấy cô khóc
− Mai Hân ! Mày có nghe tao hỏi không hả ?Không dừng lại , Mai Hân khe khẽ:
− Chị muốn em nói gì đây ?
− Tại sao mày mau thay đổi vậy ? Gã BìnhNguyên kia có sức quyến rũ cho mày quên anhKhang và cư xử phũ phàng như vậy sao ?
− Chị yêu anh Khang , thì chạy theo anh ấy
đi
Trang 33− Mày khỏi bảo , tao sẽ xoa dịu vết thươnglòng cho anh Khang Chừng hối hận muốn quay
về , anh Khang và cả tao nữa không tha thứ chomày đâu Hay mày phụ bạc anh Khang vì tao đãhôn anh ấy ?
− Tôi nói rồi tôi đã hết yêu anh Khang Tôi
đã thay lòng , tôi sẽ về Bến Tre cùng anh Nguyên
− Nhưng Khang cũng có thể bỏ Hà Nội về quêngoại nếu như mày và anh Khang lấy nhau
Mai Hân cáu kỉnh:
− Tôi đã nói tôi hết yêu anh Khang rồi , chị cónghe rõ không ?
Mai Hân chạy nhanh lên những bậc cầu thang Cố gắng lắm , nếu không cô đã khóc trước mặtBích Phượng Em còn yêu anh Khang nhiều lắm, chị rõ chưa ? Nhưng vì chúng ta là chị em , nên
em chọn giải pháp chia tay Rồi thời gian sẽ làm
em và anh ấy quên nhau Một khi em di xa và chị
sẽ được trọn vẹn với người mình yêu
Một chủ nhật nữa lặng lẽ đi qua Kể từ buổi tốinói lời chia tay Mai Hân không gặp lại Khang ,nỗi buồn và nỗi nhớ quay quất cứ vùi dập MaiHân rã rời Cô trốn mình trong thư viện , vùi đầu
Trang 34vào trang sách cố lãng quên Còn Bích Phượng ,
cô cứ ngồi vào cây đàn của Đức Thuận , đàn rờirạc bài nhạc , đàn một cách vô thức mà tâm hồngởi tận nơi đâu
" Người yêu ơi , em luôn mơ ước
Được cùng anh khắc tên hai đứa mình lên vìsao
Sao anh đành bỏ em đành bỏ em "Sáng nay , vừa thức dậy , cô lại đàn Tiếngđàn đánh thức Mai Hân , như tiếng khóc nức nởxuất phát tận đáy lòng Mai Hân Cô tỉnh ngaycơn mộng mị Tại sao mình phải đau khổ khimình va Khang yêu nhau ? Khang nào có đến vớiBích Phượng
Nỗi khao khát gặp lại anh và được trong vòngtay anh , được anh vỗ về làm Mai Hân bật dậy
Cô vội vàng rữa mặt , đánh răng và chọn chiếc
áo Khang thích mặc vào
" Chúng ta sẽ làm lành , nhé anh ! Chia taynhau có vui vẻ gì đâu " Mai Hân hối hả chạyxuống cầu thang
− Mai Hân !
Bích Phượng ngừng đàn , cô đuổi theo MaiHân:
Trang 35− Em nên làm lành với Khang đi , đừng đểThanh Thào cướp mất Khang Em biết ThanhThảo chứ ? Con bé đó ghê gớm , không hiền như
em đâu
Làm thinh , Mai Hân đi luôn ra cửa Câu nóicủa Bích Phượng càng khiến cô muốn gặpKhang hơn bao giờ hết
Đường đến nhà Khang vẫn như thuở nào , cóhàng cây răm bóng mát , nhũng chiếc lá bay theolàn gió rơi xuống mặt đất Mai Hân cúi nhặt mộtchiếc lá Lá màu đỏ Khang nói với cô lá lìacành màu vàng Anh không thích nhìn lá rơi ,buồn lắm Sáng nay , Khang làm gì ? Anh cótròn mắt ngạc nhiên khi nhìn thấy cô ? Và anh sẽlao ra vui mừng: anh biết là em thử anh thôi Cô
sẽ đưa tay ra: mình hoà nhau anh nhé !
Cổng rào khép hờ , Mai Hân hồi hộp đẩy cửalách vào Phòng của Khang sát hàng hiên trước Mai Hân đi rón rén đến bên cửa sổ để nhìn vào
Cô choáng váng suýt buông tay ngã Trongphòng , Khang đang nằm trên giường , ThanhThảo ngồi cạnh , cô đang lau mặt cho anh , anhnằm yên , mắt nhắm lại Trông họ thật hạnh phúc, thật nồng nàn
Trang 36Thì ra Bích Phượng nói không sai Mới khôngđược nữa tháng , Khang đã có người con gáikhác Họ bên nhau trong căn phòng của anh thân mật quá , còn hơn cả Mai Hân va anh Đồgiả dối !
Gâu Gâu Con Milu lao ra sủa Nóchồm vào Mai Hân làm dữ Cô hoảng hồn hét
− Milu ! Tao đây mà
Tiếng hét của Mai Hân làm Thanh Thảo chạy
ra Cô cười nửa miệng và khoanh tay nhìnMai Hân:
− Đến sao không vào , còn lấp ló ở cửa sổ vậy, Mai Hân ?
− Tôi
Nhận ra Mai Hân , con MIlu khong sủa nữa màvẫy đuôi mừng Khang cũng vừa bước ra , đầutóc anh rối bù , người mặc bộ pyjama , anh thảngthốt:
Trang 37− Mai Hân !
Khang dợm đuổi theo , nhung chóng mặt quáanh phải bấu vào cánh cửa Tiếng anh tuyệtvọng gọi Mai Hân Cô đã ra dến đường và vẫychiếc taxi trờ tới
− Chạy nhanh đi !
Xe chạy đi rồi , Mai Hân mới gục mặt vào đôibàn tay khóc lặng lẽ
− Cô ơi , đi đâu ?
Đi đâu đây ? Bình Nguyên là người Mai Hânnghĩ đến đầu tiên Cô nói nơi đến qua dòngnước mắt
− Mai Hân !
Bình Nguyên kêu lên Anh sửng sốt vì cô ômchoàng lấy anh mà khóc như chưa bao giờ đượckhóc Anh để yên cho cô khóc , thật lâu mới dìulại ghế ngồi , lấy khăn lau nước mắt cho cô
− Có chuyện gì vậy , nói cho anh nghe với Mai Hân cứ khóc , làm sao có thể nói ra nổiđau bị Khang phụ bạc
− Uống ly nước này đi
Trang 38Mai Hân máy móc nhận ly nước cô uống cạn Bình Nguyên đùa:
− Cô bé vô tư ! Em hết là người vô tư rồi
Qua phút xúc động , Mai Hân chống càm buồnbả:
− Nếu anh bị người nào đó phụ bạc , anh sẽlàm sao , anh Nguyên ?
− À
Bình Nguyên cau mày , anh lờ mờ hiểu câuhỏi cua Mai Hân:
− Người ta đã phụ bạc mình , tất nhiên là họxem thường mình Cách tốt nhất là quên họ
− Em sẽ quên anh ấy
− An Khang phải không ?
− Sao anh biết ?
− Thì chỉ có anh chàng đó mới làm em rơinước mắt thôi
Trên bàn lúc này có chai rượu và một cái ly Bình Nguyên đang uống rượu , và hình như anh
đã uống khá nhiều Mai Hân cầm ly rượu lênmân mê
− Anh cũng đang buồn phải không ?
Trang 39Ánh mắt Bình Nguyên thật kỳ lạ Anh nhìn MaiHân , còn cô cứ nhìn đâu đâu Giọng BìnhNguyên chùng xuống:
− Vì anh đã yêu một người mà anh không cóquyền yêu Cô ấy trắng trong , dễ thương nhưchiếc bình pha lê trong suốt , anh chỉ dám nhìn
mà không dám chạm vào Mai Hân trút hết rượuvào miệng , Bình Nguyên thảng thốt muốn ngănlại
− Mai Han !
− Em đang buồn , anh cũng đang buồn , saochúng ta không uống hết chai rượu này và némnỗi buồn ra ngoài khung cửa
− Em không nên uống , đây là loại rượu mạnh, em sẽ say đó
− Em cũng muốn say Khang đã có người yêukhác rồi
Mai Hân chụp chai rượu đưa lên miệng , ngửa
cổ tu
− Đừng Mai Hân !
Bình Nguyên dằn chai rượu lại
− Nếu muốn quên ưu phiền , thì em và anhcùng uống Anh rót rượu ra ly đàng hoàng đã
Trang 40chứ
Mai Hân gật đầu Rượu rót đầy hai ly BìnhNguyên một ly và Mai Hân một ly Cả hai thayphiên uống hết nửa chai rượu còn lại Mặt đỏnhư gấc , hai tai nóng bừng , giọng Mai Hân trởnên nhừa nhựa:
− Em chóng mặt quá , anh Nguyên Em thấy có ba bốn anh Nguyên trước mặt em lận Aimới thật là anh hả , anh Nguyên ?
− Là anh đây Em có biết anh đã yêu ai và đaukhổ vì ai không ?
− Em đâu có biết
Mai Hân cười khúc khích:
− Cô ấy là cái bình pha lê , phải không ?
− Là em đấy Anh yêu em Anh biết em cóKhang , và anh có Anh đã chạy trốn em từbuổi trưa em đến và vô tư ngủ trên giường củaanh Chúng mình có một ngày thật vui Hơn mộttuần nay , em không đến , còn anh lại không dám
đi tìm em , bởi vì
Mai Hân không còn đủ sáng suốt để hiểu lờinói của Bình Nguyên Cô nhìn anh cười , nụcười ngây ngô trong cơn say chếch choáng ,