Tuyển Tập Truyện Ngắn Nước Ngoài I ˜*• ˜*• •*˜ •*˜ ˜*• ˜”*°• ˜”*°• •°*”˜ •°*”˜ •*˜ ˜”*°•˜ ¤ * Tuyển Tập Truyện Ngắn Nước Ngoài I * ¤ ˜•°*”˜ •*˜ •°*”˜ •°*”˜”*°• ˜”*°• ˜*• •*˜ •*˜*• ˜*• • • • Các Tác Gi[.]
Trang 2Các Tác Giả : Margaret Atwood, Ana María Shua,
Eduardo Galeano, Rafael Pérez Estrada, Paulo
Coelho, Zdravka Evtimova, Neldendj
Các Dịch Giả : Hoàng Ngọc Tuấn, Aditya Phạm,
Cái GiọngToà Kim Tự Tháp KhácBiên Niên Ký Của MưaTấm Lưng Của BudiPhía Bên Kia Của Tháp Babel
Mất Máu,ø¤°“°¤ø, ,ø¤°“°¤ø, ,ø¤°“°¤ø, ,ø¤°“°¤ø, ,ø¤°“°¤ø, ,ø¤°“°¤ø, ,ø¤°“°
¤ø, ,ø¤°“°¤ø,
Trang 3nữ quyền với kỹ thuật hư cấu độc đáo Lối viết của
bà biểu lộ một trí tưởng tượng cực kỳ phong phú vàmạnh mẽ, nhưng những hình tượng huyễn ảo trongtác phẩm của bà lại phóng dọi sâu sắc vào bản chấtcủa hiện thực cuộc sống đương đại Bà đã viết một
số lượng tác phẩm rất đồ sộ, và đã được trao rấtnhiều giải thưởng quan trọng, trong đó có giảiBooker Prize năm 2000 cho tiểu thuyết The BlindAssassin Atwood đã từng là Chủ Tịch của Writers'Union of Canada vào năm 1981-1982, và Chủ Tịch
Trang 4của International P.E.N., chi nhánh Canada, từ 1984đến 1986.
Trong một căn phòng không có những cửa sổ mở ra vàkhông có những cửa lớn đóng lại, nghe giống như mộtbệnh viện tâm thần nhưng thật ra nó chỉ là một căn phòng,căn phòng nơi tôi tôi đang ngồi viết cho bạn một lần nữa,một lá thư nữa, một mảnh giấy nữa, như kẻ điếc, câm và
mù Khi tôi viết xong, tôi sẽ ném nó vào không khí và,như chúng ta nói, nó sẽ biến mất, nhưng không khí chẳngnghĩ như thế
Tôi đang lắng nghe những câu hỏi của bạn Tôi khôngtrả lời vì đó hoàn toàn không phải là những câu hỏi Liệu
có câu trả lời nào cho một hòn đá hay mặt trời? Điều này
để làm gì? bạn nói, để đáp lại câu hỏi này thì câu trả lờikhả hữu duy nhất là chúng ta không phải ai cũng là những
kẻ thực dụng Thật ra mi là ai? là câu hỏi được hỏi bởi consâu đang đục xuyên qua trái táo Cái lõi bị sâu gặm có lẽ làtrung tâm nhưng nó có phải là hiện thực không?
Về phần tôi, có lẽ tôi không là gì cả mà chỉ là khoảngkhông gian ở giữa bàn tay phải và bàn tay trái của bạn khihai bàn tay của bạn nằm trên hai vai của tôi Tôi giữ chobàn tay phải của bạn và bàn tay trái của bạn rời xa nhau,đồng thời xuyên qua tôi chúng cũng chạm vào nhau
Trang 5Dường như đó là sự im lặng, mà cũng là một tiếng động.Bạn đi vào thời gian của tôi, bạn rời khỏi nó, tôi không thể
đi vào hay rời khỏi, tại sao lại hỏi tôi? Bạn biết nó trông rasao và tôi không biết Những tấm gương soi chẳng có íchgì
Thay vì vậy, hãy hỏi tôi bạn là ai: khi bạn bước vàotrong căn phòng này xuyên qua khung cửa không hiện hữu
ở đó, chẳng phải tôi trông thấy chính tôi mà tôi trông thấybạn
-Dịch từ nguyên tác tiếng Anh, “A Parable”, trong Margaret Atwood, Murder in the Dark (London:
Virago, 2009) 101-102.
Trang 6Bà xuất bản tập thơ đầu tay (và duy nhất), El sol y
yo, năm 1967 và đoạt giải thưởng danh dự của HộiNhà Văn Argentina lúc bà chỉ mới 16 tuổi Sau đó bà
Trang 7theo học và tốt nghiệp thạc sĩ Nghệ Thuật và VănChương tại đại học Buenos Aires.
Không chịu đựng được chế độ quân phiệt độc tài,
bà sang Pháp sống lưu vong, làm việc cho tạp chíCambio 16 [tiếng Tây-ban-nha] và tung ra cuốn tiểuthuyết đầu tay, Soy paciente, năm 1980, đoạt giảithưởng của nhà xuất bản Losada Năm 1984, bàxuất bản tập truyện cực ngắn đầu tiên, La sueñera
Từ đó, song song với công việc viết tiểu thuyết, bàtiếp tục theo đuổi thể loại truyện cực ngắn và trởthành một trong những đại biểu xuất sắc của thể loạinày Đến nay, bà đã xuất bản 5 tập truyện cực ngắn,
5 tập truyện ngắn, 5 cuốn tiểu thuyết và 34 cuốntruyện nhi đồng
_
Hiện hữu của em và giọng nói của em xâm nhập mọi
sự, không ngừng, tôi không lắng nghe em nhưng vẫn nghe
em, cái âm thanh chói tai ấy biến thành âm nhạc trong cốtlõi của cuộc sống tôi, cái khối tiếng ồn chặt cứng ấy, trong
đó trí óc tôi thỉnh thoảng tìm thấy vài ý nghĩa, trong đó tôi
di chuyển với sự nặng nhọc, như một người thợ lặn bị đèdưới những lớp khí nén khiến thân thể của hắn ép chặt vàolòng biển sâu Có lẽ đó là lý do tại sao, em yêu, tôi yêu
Trang 8thích em những khi em im lặng và những khi tưởng như
Trang 1014 tuổi, Galeano bán bức biếm hoạ chính trị đầu tay chotuần báo El Sol 16 tuổi, ông xuất bản bài tiểu luận đầutay, rồi bỏ học, và bắt đầu làm nhiều việc khác nhau đểmưu sinh 20 tuổi, ông trở thành ký giả, rồi làm tổng biêntập cho tờ Marcha, một tuần báo gây ảnh hưởng lớn vềvăn hoá và chính trị, với sự cộng tác của những tên tuổiquan trọng như Mario Vargas Llosa, Mario Benedetti,Manuel Maldonado Denis và Roberto Fernández Retamar.Rồi ông biên tập cho nhật báo Épocha và làm tổng biêntập của University Press (1965-1973) Cuốn Las venasabiertas de América Latina [1971, Những mạch máu mởcủa Mỹ La-tinh] làm Galeano trở thành một trong nhữngtác giả được đọc nhiều nhất ở Mỹ La-tinh Sau vụ đảochính năm 1973, ông bị bỏ tù và trục xuất khỏi Uruguay.Sang Argentina, ông thành lập và làm tổng biên tập tạp chívăn hoá Crisis
Năm 1975, Galeano đoạt giải Casa de las Américas chocuốn tiểu thuyết La cancion de nosotros [1975, Bài hát củachúng ta] Sau vụ đảo chính ở Argentina năm 1976, têntuổi ông nằm trong danh sách những người bị tử hình, nênông chạy sang Tây-ban-nha, sống ẩn dật trên vùng bờ biểnCatalan và khởi sự viết Memoria del fuego [1982-1986,
Ký ức của lửa], một kiệt tác gồm ba tập (1 Losnacimientos [Khai sinh]; 2 Las caras y las máscaras[Những chân dung và mặt nạ]; 3 El siglo del viento [Thế
kỷ của gió]) được giới phê bình so sánh với những kiệt tác
Trang 11của John Dos Passos và Gabriel García Márquez Năm
1978, ông lại một lần nữa đoạt giải Casa de las Américascho cuốn tự truyện Días y noches de amor y de guerra[1978, Ngày và đêm của tình yêu và chiến tranh]
Galeano trở về quê hương Montevideo vào đầu năm 1985,
và tiếp tục sáng tác và xuất bản liên tục rất nhiều cho đếnhôm nay Ngoài hai giải thưởng Casa de las Américas(1975, 1978), ông còn được trao các giải thưởng quantrọng khác như: American Book Award (1989), vàCultural Freedom Award (1999, Lannan Foundation)
Ông đã có một tuổi thơ như ngục tù và ông đã tin vào
tự do như tin vào một tôn giáo
Đó là lý do tại sao ông đã đề tặng bản Giao Hưởng số
Ba cho Napoléon, rồi xoá bỏ lời đề tặng ấy đi
Ông đã sáng tạo âm nhạc mà không cần biết thế gian sẽnói gì
Ông đã chế giễu các quân vương
Ông đã sống cô đơn và nghèo đói, và ông đã phải dờinhà đến bảy mươi lần
Và ông ghét sự kiểm duyệt
Trong bản Giao Hưởng số Chín, các cán bộ kiểm duyệt
đã sửa nhan đề khúc “Tụng ca cho Tự Do”, phổ từ một bài
Trang 12thơ của thi sĩ Friedrich von Schiller, thành “Tụng ca choNiềm Vui”.
Trong buổi trình tấu bản Giao Hưởng số Chín lần đầutiên ở Vienna, Beethoven đã trả thù Ông đã chỉ huy dànnhạc và ban hợp xướng với một sức mạnh vỡ bờ khiến chokhúc “Tụng Ca” trở thành một bài thánh ca cho niềm vuicủa tự do
Sau khi bản nhạc chấm dứt, ông vẫn còn đứng quaylưng về phía khán giả, tới lúc có người đến xoay ông lạithì ông mới thấy tất cả khán giả trong thính đường đều đãđứng dậy vỗ tay hò reo vang dội sau lưng ông mà ôngkhông hề hay biết
-Dịch từ nguyên tác “Beethoven”, trong Eduardo Galeano, Espejos: una historia casi universal (Madrid: Siglo XXI de España Editores, 2008), 179-
180.
Trang 13Cái Giọng
Bản dịch của Hoàng Ngọc Tuấn
MARGARET ATWOOD
Trang 14[Minh hoạ của chính tác giả Margaret Atwood]
ấm, một cái cây sum suê, với tàn lá óng ả và có chữ
“phong nhiêu”[*] trong tên gọi, và một mùi xạ hương toả
ra trong đêm Tôi cố gắng bảo đảm cung ứng cho cáigiọng một sự ấm áp đúng mức, một độ ẩm chính xác, mộtchu cảnh hoàn hảo Tôi làm dịu những nỗi sợ của nó; tôikhuyên nó đừng run rẩy Tôi nuôi nấng nó, tôi rèn luyện
Trang 15nó, tôi ngắm nó trèo lên như một dây nho bên trong ống cổcủa tôi.
Cái giọng nở hoa Người ta nói tôi đã trưởng thành quacái giọng của tôi Chẳng mấy chốc, tôi được ái mộ, haynói đúng hơn, cái giọng của tôi được ái mộ Cái mà người
ta thấy là tôi, cái mà tôi thấy là cái giọng của tôi, nở phồng
ra phía trước như cái bọc hơi màu lục căng bóng dưới cổcon ễnh ương đang kêu
Cái giọng của tôi được người ta tán tỉnh Người ta némnhững bó hoa cho nó Người ta trao tặng tiền bạc cho nó.Đám đàn ông quỳ gối trước nó Những tràng pháo tay baychung quanh nó như những bầy chim đỏ
Những lời mời trình diễn trút lên chúng tôi như thác đổ.Tất cả những nơi chốn tuyệt hảo đều cần chúng tôi, và cầnngay lập tức, bởi, như người ta nói — dù không phải nóivới tôi — rằng cái giọng của tôi chỉ nở hoa một thời Thếrồi, cũng như những cái giọng khác, nó sẽ bắt đầu héo hắt.Cuối cùng, nó sẽ rụng rơi, chỉ còn lại tôi bơ vơ, trần trụi
— như một bụi cây chết, một cái chú thích cuối trangsách
Điều ấy đã bắt đầu diễn ra, sự héo hắt ấy Chỉ mới cómột mình tôi nhận ra điều ấy Có một nếp nhăn mơ hồtrong cái giọng của tôi, một nếp nhăn hết sức tế vi Nỗi lo
sợ đã xâm lấn vào trong tôi, như một mũi kim chích đầychất ether, làm tim tôi thắt lại
Trang 16Bây giờ đêm đang xuống; những ánh đèn huỳnh quangtoả sáng, sự phấn khích dâng nhanh trên những đườngphố Chúng tôi — cái giọng của tôi và tôi — ngồi trongphòng ngủ này, hay nói đúng hơn, trong dãy buồng kháchsạn tráng lệ này, bởi vì chúng tôi vẫn còn sống trongnhững điều kiện tuyệt hảo nhất Chúng tôi cùng tập trungsức mạnh Cuộc sống của tôi còn lại được bao nhiêu? Cònsót lại bao nhiêu, nói thế mới đúng: vì cái giọng của tôi đã
sử dụng gần hết cuộc sống của tôi Tôi đã trao cho nó trọnvẹn tình yêu của tôi, nhưng nó chỉ là một cái giọng, khôngbao giờ nó có thể đáp lại tình tôi
Dù cái giọng của tôi đã bắt đầu tàn lụi, nó vẫn còn thamlam như bao giờ Còn tham lam hơn nữa: nó đòi hỏi nhiềuhơn, nhiều hơn và nhiều hơn nữa, nhiều hơn tất cả những
gì nó đã có từ trước đến nay Nó không dễ dàng buông thacho tôi
Chẳng bao lâu nữa sẽ đến lúc chúng tôi phải bước rangoài Chúng tôi sẽ tham dự một cuộc tiếp tân lộng lẫy, cảhai chúng tôi, trói chặt vào nhau như bao giờ Tôi sẽ khoáclên bộ xiêm y mà nó ưa thích, chiếc vòng cổ mà nó ưathích Tôi sẽ quấn một tấm khăn choàng bằng lông thúchung quanh nó để bảo vệ nó trước những cơn gió lùa Rồichúng tôi sẽ bước từ trên lầu xuống khách sảnh, lấp lánhnhư băng, và cái giọng của tôi bám chặt vào cổ tôi nhưmột con quỷ hút máu vô hình
[*]Tác giả dùng chữ “tuberous” để chỉ loại cây có thân
củ tròn trịa
Trang 17-Dịch từ nguyên tác, “Voice”, trong Margaret Atwood, The Tent (London: Bloomsbury, 2007), 21-
23.
Trang 18Xã hội Ai-cập đã không chỉ xây dựng những toà kim tựtháp, mà chính nó cũng là một toà kim tự tháp.
Dưới đáy của nó là những người nông dân không có đấtđai Trong những trận lụt sông Nile, họ xây dựng nhữngngôi đền cao, đắp những con đê, đào kênh Và khi nướcrút xuống, họ làm lụng trên những mảnh đất của những kẻkhác
Cách đây chừng bốn ngàn năm, nhà thơ Dwa-Jeti đã mô
tả họ như sau:
Trang 19Người nông dân mang cái ách.
Đôi vai họ xuội đi dưới sức nặng.
Cổ họ trầy da tấy mủ.
Buổi sáng, họ tưới những vườn rau.
Buổi chiều, họ tưới những vườn dưa.
Giữa trưa, họ tưới những cây chà-là.
Thỉnh thoảng họ ngã xuống và chết.
Không có bia mộ nào dành cho họ Họ đã sống trầntruồng, và khi họ chết, bụi đất là nhà của họ Xác họ nằmbên lề những con đường mòn trong sa mạc, dưới chiếcchiếu cói mà khi còn sống họ đã từng nằm lên để ngủ, vàbên cạnh chiếc bình đất sét đựng nước mà khi còn sống họ
2008), 19.
Trang 20Biên Niên Ký Của Mưa
Bản dịch của Hoàng Ngọc Tuấn
RAFAEL PÉREZ ESTRADA
Trang 21('Những văn phòng của chiêm bao', 1991); La Nochenos persigue ('Đêm ngược đãi', 1992), La Sombradel Obelisco (“Bóng tối thạch trụ', 1993); El Domador(1995); Ulises o libro de las distancias (Ulises, haysách của những khoảng cách', 1997); El vientovertical ('Ngọn gió thẳng đứng', 1998); El ladrón deatardeceres (“Kẻ trộm những hoàng hôn', 1998);Cosmología esencial ('Vũ trụ luận tinh yếu, 2000), _
Một núm vú của nàng ửng đỏ, âm ấm, gợi cảm nghĩ vềxác thịt; núm vú kia thì xanh xao, như để dành cho bàn tayngười chết mơn trớn Cặp núm vú cũng khiến người tanghĩ đến cặp vòi nước sang trọng của một chậu rửa mặtbằng sứ
Có một câu chuyện về một người đàn bàn bị mặt trăng
ăn ngấu nghiến Người ta nói rằng những tiếng kêu củanàng được làm bằng bạc
Đừng bao giờ viết chữ “cọp” và chữ “bồ câu” trên cùngmột hàng, vì chữ thứ nhất có thể ăn tươi nuốt sống chữ thứhai
Tôi khoái trá khi nhìn thấy đám mây mà người nôngdân cột lửng lơ trước cửa túp lều của ông “Nó ngoanlắm,” ông giải thích, “và chúng tôi vắt sữa nó ba lần mỗituần Đất chỉ cần bấy nhiêu đó thôi.”
Trang 22Tôi biết ông đã ám sát biển, vì hai bàn tay ông còn vấymàu xanh.
“Con thiên nga đó là một kẻ hiếp dâm!” cô gái kinh hãigào lên, chỉ tay về phía cái cổ ngỏng lên của một con thiênnga man dại Và tôi, nhờ một sự thông tri kỳ lạ nào đó, đãchia sẻ những giấc chiêm bao của cô gái, và ngay khoảnhkhắc đó tôi đã đề nghị rằng chúng tôi trao đổi những cơn
Đó là một cánh rừng có vô hạn cây cối, và mỗi cây cótreo một chiếc xích đu, và trong mỗi chiếc xích đu có mộtđứa trẻ chết đang chờ hoá kiếp
Một đứa bé trai, với bóng tối đang dâng đầy trong đôimắt, hỏi tôi: “Khi em chết, có phải biển sẽ không cònnữa?” Tôi chọn cách trả lời để khỏi làm nó tỉnh mộng
-Nguyên tác tiếng Tây-ban-nha, “Crónica de la lluvia”, trong Rafael Pérez Estrada, Crónica de la lluvia, ed José Ángel Cilleruelo (Barcelona: Edhasa,
2003).
Trang 23Tấm Lưng Của Budi
Bản dịch của Aditya Phạm
“Tấm lưng của Budi” [“Budi's Back”] là truyện cựcngắn đoạt giải nhất trong cuộc tranh tài KILAT! –THE FLASH FICTION CHALLENGE, trong Writers &Readers Festival 2010 [Liên hoan Nhà văn & Độc giả2010] ở Indonesia
Câu chuyện này sẽ kết thúc bằng sự ly thân Tara cảmnhận như thế khi nàng nhìn đăm đăm vào tấm lưng củachồng trong đêm ấy Budi luôn luôn ngủ xoay lưng về phíanàng Sau khi chàng tắt đèn Sau khi họ làm tình Hay saukhi chàng thôi đọc sách Budi nói lồng xương ngực bêntrái của chàng bị đau mỗi lần chàng nằm ngủ xoay người
về bên trái, đối diện với Tara Hai cái xương sườn bên tráicủa chàng đã bị gãy trong một trận bóng rổ lúc chàng còn
ở trường trung học Chắc chắn bây giờ hai cái xương ấy đãlành, nhưng Budi nói chúng vẫn còn đau nếu chàng nằmngủ xoay người về bên trái
Tara không thích nằm ngủ mà không nhìn thấy mặtBudi mỗi đêm Có một lần nàng bảo Budi đổi chỗ Vớicách đó, Budi vẫn có thể nằm ngủ xoay người về bên phải,
Trang 24và Tara có thể nhìn khuôn mặt ngủ của chồng mỗi đêm.Nhưng Budi từ chối ý kiến của nàng Chàng nói: “Khôngđược đâu Chỗ anh đang nằm thì gần toilet hơn Em biếtđấy chứ cưng, Tara, anh phải đi tiểu hai ba lần mỗi đêm.”
“Hơn nữa,” chàng nói tiếp, “em nằm gần cửa sổ, cưng à
Em có thể ngắm cảnh bên ngoài thoải mái hơn.”
Thế thì mọi sự lại còn nguyên như cũ Mỗi đêm, Taralại phải nhìn đăm đăm vào tấm lưng của Budi Trong bóngtối, nó trông giống như một sườn đồi, hay cái lưng củamột con cá voi, hay một chiếc tàu ngầm sắp lặn xuốngnước
Tara không muốn xoay lưng về phía chồng để trả đũa.Nàng tưởng tượng, nếu Chúa Trời từ trên cao nhìn xuống,Ngài sẽ nghĩ là cặp vợ chồng này đang gây gổ dữ dằn vớinhau Nhưng đồng thời, Đấng Toàn Năng chắc chắn sẽbiết là họ không hề có gây gổ Ngay cả họ cũng khôngthường nói đến những chuyện ngồi lê đôi mách ở bênngoài gia đình hay ở sở làm Vậy thì làm sao họ có thể gây
gổ với nhau được? Tara lặng lẽ thở dài trước khi nhắm mắtngủ
“Tara,” giọng Budi yếu ớt Chàng không xoay ngườilại, nhưng chắc chắn là chàng gọi nàng
“Tar , xoa lưng cho anh Nó đau nhức quá ”
Câu chuyện này có lẽ kết thúc bằng sự ly thân Nhưngkhông phải đêm nay Tara vươn tay Nàng nhẹ nhàng nhồinắn những điểm đau trên lưng chàng Budi rên khẽ, nương
ể