1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Tuyen tap truyen ao trang chua xac dinh

184 8 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Tuyển Tập Truyện "Áo Trắng"
Tác giả Nhiều Tác Giả
Trường học Trường Đại Học
Chuyên ngành Truyện ngắn
Thể loại Tuyển Tập
Định dạng
Số trang 184
Dung lượng 735 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Tuyển tập truyện "Áo Trắng" MỤC LỤC Tuyển tập truyện "Áo Trắng" 1 Anh Tôi 2 Băng Qua Mùa Lũ 3 Bây Giờ Ba Ở Đâu 4 Bài Học Tuổi Thơ 5 Bài Thơ Hoa Phượng 6 Bài Thơ Về Hạnh Phúc 7 Bay Đi Bướm Phượng 8 Bay[.]

Trang 1

MỤC LỤCTuyển tập truyện "Áo Trắng".

1 Anh Tôi

2 Băng Qua Mùa Lũ

3 Bây Giờ Ba Ở Đâu

4 Bài Học Tuổi Thơ

5 Bài Thơ Hoa Phượng

6 Bài Thơ Về Hạnh Phúc

7 Bay Đi Bướm Phượng

8 Bay Theo Những Cánh Diều

9 Bệnh Tim Của Tôi

10 Bến Lội

11 Bình Minh

12 Biển Trên Núi

13 Bức Thư Không Gửi

24 Chuyện Của Những Cô Bé

25 Chuyện Không Thường Xảy Ra

26 Chuyện Sinh Viên

27 Có Một Mùa Hoa Phượng

28 Có Những Điều Để Nhớ

29 Cô Thúy

30 Con Chim Nhỏ Thân Ái

31 Đệ Tử Bốn Mắt

32 Đêm Hưng Hòa

33 Đêm Liên Hoan

34 Đêm Ngọc Lan

35 Đèn Lồng Treo Cao

Trang 2

Tuyển tập truyện "Áo Trắng"

» Tác giả: Nhiều Tác Giả

"Trai thì đọc sách ngâm thơ

Sôi kinh nấu sử chờ ngày kịp khoa

Gái thì lo việc giữa nhà

Đi vô dọn chén, đi ra lau bàn",

Thế có ức không chứ! Tụi tôi bàn nhau sẽ quậy cho "ổng" một bưãnhưng chưa có dịp! Thế rồi một hôm Uyên Chi bạn thân cuả haichúng tôi đến nhà "Ổng" xăng xái mua bánh, bưng nước rồi còn hát

ư ử, làm như thú vị lắm Tôi thì nghệt mặt chả hiểu mô tê gì KhiUyên Chi về, nhỏ Huyền kéo tôi nói nhỏ:

- Chị Diệu My Tim "ổng" đang phát sóng đấy!

- Sao mi biết?

- Đây nè bài thơ dang dở của ổng và lá thư tình cũng dở dang nốt!

Trang 3

Tôi khoái trá đọc rồi ôm bụng cười bò lăn

- Chị My, tụi mình chuẩn bị kế hoạch "A" đi

- À há! Đã quá thế này thì hai cái sọ dừa của hai đứa mình sẽ rửađược hận

Tôi và Huyền mừng nhảy nhót như khùng vậy

Sáng chủ nhật "ổng" trịnh trọng giao cho nhỏ Huyền một hộpchocolate buộc nơ hồng, sở dĩ "ổng" hổng giao cho tôi vì tôi vốnkhoái chocolate nhất trần đời Rồi "ổng" vờ vịt nheo mắt - quay ra

Tôi và nhỏ Huyền lấy xe cub ra phóng ào tới nhà Uyên Chi Huyềntuyên bố mở đầu chiến dịch và tuyên án tử hình hộp chocolate.Huyền thì thào vào tai Chi rồi Chi cười nắc nẻ:

- Trả thù hả độc độc, "hảo, hảo"

Rồi Chi thay đồ rất lẹ, phóng ra xe chạy lộn lại về nhà tôi Nó lấy

bộ đồ tôi mặc vào, rồi nó bới tung căn phòng vốn dĩ không trật tựcủa anh tôi lên Nhỏ Huyền bưng hộp chocolate đã ăn hết vất vàogiường của "ổng", rồi nó chạy vô quán cà phê bên kia đường kể tộitôi cho "ổng" nghe

Hổng biết nó vò đầu bứt tai thế nào mà anh tôi xông vào nhà nhưcơn lốc, còn tôi chuồng thẳng qua phòng má tôi

Anh tôi cũng xông vào phòng, gặp lúc Uyên Chi đang cầm bài thơcủa "ổng" tặng nó đọc phịa bậy bạ Rồi nó bốc mấy miếng chocolatecòn sót lại nhai tóp tép "Ổng" lườm lườm rồi xông tới bẹo tai, và cốcvào đầu nó

- Diệu My, tại sao mày bới phòng tao lên vậy hử!

Mày còn chén sạch hộp chocolate!

Trang 4

Chưa hả "Ổng" còn véo lỗ tai Uyên Chi làm nó thun lỗ mũi lại y nhưcái vòi cao su rồi khóc váng lên:

- Ủa sao kỳ dzậy "chời"! Sao bữa nay mày mít ướt vậy hả?

- Hu! Hu!

Theo kế hoạch, tôi kêu má tôi:

- Má! Anh Hai ảnh đánh Uyên Chi kìa má

- Hả! Cái gì? Cái thằng mắc dịch nó làm cái trò gì vậy Ông ơi ra đây

Thế là ba má tôi tất tả chạy sang phòng anh Hai Má tôi ôm lấy UyênChi lau nước mắt cho nó

- Sao con khóc? Nó đánh con phải không?

Ông anh tôi cay cú lườm lườm Ổng tưởng má tôi binh tôi, "ổng" cốthò tay bẹo tai Uyên Chi rõ mạnh làm nó kêu toáng lên:

- Úi trời ơi! Đau quá! Hu! Hu!

Ba tôi nổi giận quát lên:

- Nè cái thằng bốn mắt trời đánh kia tại sao mày đánh Chi như thếhả? Lịch sự quá đi mất!?

Cha mẹ ơi! "Ổng" há hốc miệng, mặt đực ra y như là con ngỗng vậy

- Xin lỗi trời ơi! Xin lỗi Chi

Cha, mẹ tôi cười tủm tỉm bước ra ngoài Lúc đó ngoài sự tưởngtượng của tôi, Uyên Chi bay tới kéo hai lỗ tai khốn khổ cuả anh tôi

mà xoắn, lập tức tôi vọt sang, nhỏ Huyền vọt vào đánh "ổng" túi bụi

- Ôi! Đau quá! Xin tha, đầu hàng, đầu hàng

Trang 5

Chi bắt phải bồi thường chiến tranh! Chiều Chủ Nhật nhậu một chầuyagourt lạnh thật tuyệt! Tôi và nhỏ Huyền đồng thanh:

- "Tố chề Tẩu tẩu"

Má ơi! Sư huynh tôi đỏ mặt cười nhìn tẩu tẩu Nai quá đi mất

Linh Giao

(GĐAT - Đà Lạt)

2.Băng Qua Mùa Lũ

Suốt mấy hôm nay trời mưa dầm dề Chợ chiều ế ẩm Má chẳngbuôn bán được gì , đành ở nhà Hết than dài, lại thở vắn Hết đứnglại ngồị Hết đi ra lại đi vộ Bơ phờ, hốc hác Như mắc bệnh tâm thần

Má hối thúc mấy chị em tôi tranh thủ làm gấp cái chuồng tạm trên gòđất cao sau nhà rồi lùa con heo nái sắp đến ngày sinh đẻ và mấychú heo lứa vào nhốt chung Lũ heo thật quái ác, tham lam, ích kỷ,giành ăn, không chịu ở chung, táp lộn nhau bầm bập, kêu la eng éctối ngày Phần mưa nhèm nhẹp, phần lo dọn cửa dọn nhà để phòng

lũ lụt, đã mệt càng thêm mệt Chán ơi là chán Nhất là mấy bà quỷheo, củi đuốc chụm không cháy mà lúc nào cũng inh ỏi đòi ăn

Sáng bào ba cũng ra hiên đứng dòm trời ngó đất, lắc đầu bảo:

- Năm nào cũng vậy hết Hễ tới muà này là mưa lụt liên miên Ớnthiệt Nhà ở gần sông có cái sướng mà cũng có cái khổ Nghĩ ôngtrời cũng hay đó chớ Không ai sung sướng trọn đời, chẳng khổchuyện này cũng khổ chuyện nọ Ổng thiệt công bình Hèn chi người

ta gọi ổng là ông trời

Rồi ba đội nói cời, mặc áo tơi vội vã ra đi đến tối mịt mới về Máthương ba nên chẳng phiền hà chi, chỉ nhìn theo hứ, rồi nhằm vàomấy chị em tôi mà phân trần:

- Lụt lội đến nơi chẳng lo gì, cứ lo triết với lý rồi bỏ đi suốt ngày.Chẳng ngó ngàng gì tới nhà cửa Chẳng bén mảng gì tới vợ con

Trang 6

Thiệt bực ba tụi bay hết sức Không có tao, chắc tụi bây chết nhănrăng hết từ hồi nào rồi

Mấy chị em tôi chỉ biết rụt cổ, thè lưỡi rồi bươn bả đội mưa đếntrường

Mưa càng ngày càng to và càng dai dẳng Dăm hôm sau, lũ tràn vàọ

Ba má bắt mấy chị em tôi ở nhà, cấm không cho đi học Cả khu xómnghèo ven sông lênh láng nước, mênh mông, trắng xóa Ai cũng lolắng phập phồng, ơi ới gọi nhau:

- Đói! Đói đến nơi rồi! Mắm muối dự trữ đã hết rồi!

Lũ dâng lên cao một ngày một đêm rồi bỗng nhiên đứng cầm chừng,ngâm bốn ngày bốn đêm nữa rồi mới chịu rút từ từ

Mưa ngớt hột Bà con trong xóm, già trẻ gái trai chợt ùn ùn kéo đếnchật nhà Ai nấy cũng nhìn ba hớn hở trầm trồ:

- Nếu không có chú Sáu, chắc bà con xóm mình chết ngủm hết vìcây lụt này

Má và mấy chị em tôi ngơ ngác Bác Tư, người cao niên nhất trongxóm giải thích:

- Nhờ chú Sáu chịu khó chạy tuốt lên huyện kêu ca, nên mấy ôngtrên huyện cắt cử Ban phòng chống lụt bão xuống hiệp lực cùngthanh niên trai tráng trong xã gấp rút, khẩn trương đào rộng và nạovét con mương chính dẫn vào hồ chứa nước Am Chúa kịp thời, chớkhông thì thôi

Ba khục khặc cười:

- Chuyện chẳng có gì Chẳng qua là nhờ công sức của bà con

Mấy chị em tôi nhìn ba tự hào Có lẽ cảm thấy có lỗi với ba, má âuyếm liếc ba một cái rồi mỉm cười bỏ chạy ra sau chuồng heọ Bỗng

Trang 7

má la toáng lên:

- Trời ơi! Ba nó ơi! Bác Tư ơi! Bà con ơi! Mấy con heo lứa sao nằmngay đơ cán cuốc, sùi bọt mép hết trọi vậy nè! Trời ơi, còn chi vốnliếng!

Cả xóm cùng túa ra chuồng heo Ba đứng bơ phờ Mấy chị em tôi

ôm chầm lấy má Bác Tư hơ hãi la lên:

- Mấy con heo này bị trúng nước bạc, không sống nổi nữa đâu Bàcon mình hùn hạp nhau mua, xẻ thịt ăn mừng cơn lụt đã qua đi, góplại vốn liếng cho vợ chồng chú Sáu Bà con nghĩ sao?

Cả xóm cười vang:

- Ý kiến bác Tư thiệt độc đáo Mấy hôm nay, bữa đói bữa no, bữamặn bữa lạt, thèm cá thèm thịt qúa trời Hoan hô bác Tư

Bác Tư gật gù cười rồi thình lình đập lên vai ba:

- Chú Sáu! Chú chú coi kỹ, có phải không? Mắt tui mờ qúạ Hìnhnhư hình như con heo nái đẻ, chú Sáu à

Ba chưa kịp nhảy vào chuồng heo, má đã vội can gián:

- Mình và bác Tư điều động bà con làm thịt heo giùm tu đị Tui tuibận làm mụ

Cả xóm tưng bừng Nước đã rút xuống nhanh Trời tạnh hẳn mưa,mây tan dần và bắt đầu trong sáng lại

Tâm Duyên

(Diên Khánh)

3 Bây Giờ Ba Ở Đâu

Tôi cố thu mình trong chiếc áo lông để thấy mình bé nhỏ hơn giữabầu trời vắng lạnh đang nhuộm sắc sang đông Những giọt sươngthi nhau rơi xuống dưới mái hiên nhà Mấy con chim cu gù cánh trên

Trang 8

cành cây đẫm sương đêm, giờ này tôi nhớ đến ba, nhớ đến gói quàđêm sinh nhật ba đã gởi tặng cho tôi Sinh nhật cuả tôi đúng ngayvào muà đông giá lạnh, buổi sinh nhật ấy không có mặt ba Tôi đãkhóc suốt đêm ấy và nghe lòng mình băng giá như không khí mùađông ngoài cửa sổ Tôi chưa mở gói quà ấy ra vì tôi nâng niu quýtrọng nó như một bảo vật Thấy nó tôi nghe lòng mình được an ủiphần nào Món quà ấy là niềm vui lớn lao nhất của tôi và nó sẽ luônluôn đúng nghĩa và xứng đáng với tình cha con Ba tôi làm chứcthuyền phó khá bận rộn đối với ba tôi Đồng thời lương của ngườicũng đủ dư để nuôi mẹ và tôi Tôi thương ba hơn mẹ vì mỗi việc gìđều có lý do của nó thôi và giờ đây tôi đang dõi mắt về hướng chântrời để tìm một cánh buồm mang đầy tình thương

- Kha đâu rồi con?

Nghe tiếng mẹ hỏi, tôi vội vã bước vào nhà Căn nhà sáng trưng ánhđiện, khác hẳn với cảnh vật bên ngoài làm nổi bật thân hình đầy sứcsống của mẹ Mẹ nhíu mày

- Ngồi gì ngoài sương vậy con, vào đây giúp mẹ một tay?

Tôi biết mẹ sắp đi dạ hội vì mẹ đang trang điểm Tôi chẳng bận hỏiđến điều đó làm gì Tôi giúp mẹ sơn móng chân, móng tay và bớitóc Mẹ còn nhiều nét đẹp lắm, trên khuôn mặt mẹ không vương mộtnét sầu, không giống như khuôn mặt bánh bèo của tôi

Tôi thầm trách Thượng đế đã ban cho ba tôi một người vợ đẹpnhưng phóng túng và lãng mạng Mẹ làm thư ký văn phòng nên dễ

bị lôi cuốn Tôi hơi khó chịu vì chiếc váy đầm mẹ đang mặc áo bóngười, màu sắc lòe loẹt và cổ quá hở Điều này khiến đôi lúc tôi phảimỉm cười, vì mẹ chơi trội còn hơn tôi và còn vượt mặt nhiều cô gáitrẻ khác Mẹ dặn dò tôi qua loa rồi phóng xe đi

Tôi đứng lặng giữa nhà và bật khóc Không biết tôi khóc cho tôi haytôi khóc cho ba Mãi đến 11h đêm mẹ vẫn chưa về, tôi biết đêm nay

mẹ sẽ không ngủ ở nhà, tôi tắt đèn lên giường và trằn trọc

Trang 9

Có tiếng chim rúc ở ngoài cửa Tôi trở mình và kéo chăn phủ kín cảkhuôn mặt, trời lạnh quá sương phủ mờ cả cửa kính Tôi nhìn cănphòng trong ánh sáng lờ mờ của ban mai Trong nhà yên ắng khôngmột tiếng động và tôi thấy một cánh buồm hiện ra Trên đó có ngườihùng mà tôi kính yêu đang sẵn sàng đưa tay đón tôi về phiá người,nhưng sóng biển lại đẩy cánh buồm đó xa dần, xa dần và tôi như rơixuống một vùng trời chao đảo

11 giờ sáng, tôi nhận được thơ của ba từ tay chú đưa thơ quenthuộc Mẹ không về, chắc đêm qua mẹ ngủ nhà bạn và sáng ra mẹghé vào sở Tôi ấp lá thư của ba lên ngực và nghe lòng vui sướng.Tôi vào phòng kéo chăn đến cổ, tay run run xé bì thư

"Tiểu Kha!

Con gái yêu dấu cuả ba Con đừng buồn ba vì sinh nhật cuả con bakhông có mặt Dù hôm ấy ba đã viết thư cho con, nhưng sao ba vẫnray rứt không yên Ba luôn nhớ đến mười tám ngọn nến hồng màtrước khi con thổi tắt chắc trong mắt con đã long lanh Con biếtkhông bây giờ đã là mùa đông, khí trời lạnh, sương mù giăng lối, cóđôi chỗ nước đã đóng băng Tàu bè đi rất khó khăn, ba ở bên nàykhông biết lúc nào mới về thăm con được, con hãy siêng năng họctập, và luôn nhớ rằng có ba đang nhìn con bước trên đường đời

TB: "Con à! ba đã viết nhiều lá thư cho mẹ, sao không thấy mẹ hồi

âm cho ba, ba rất buồn khi phải viết thư cho mẹ và con, đáng ra baviết thư chung cho mẹ cùng vui đọc thư ba, đây là theo ý của con

mà thôi Chúc con luôn vui vẻ trong cuộc sống và con nhớ nhắn với

mẹ những gì ba viết trong thư Hôn con"

Ba của con

Bây giờ tôi đã hiểu rằng mẹ không còn thương tôi và ba nữa Tôi đút

lá thư vào hộc giường và nghe nước mắt mặn môi

Hôm nay mẹ về khuya, tôi lục đục mở cửa cho mẹ, mẹ vịn lấy vai tôimiệng nghe nồng hơi rượu Mẹ ngồi sà xuống ghế tháo giày, tôi vội

Trang 10

đi rót nước cho mẹ uống Khi tôi lên thì mẹ đã ngủ gục nơi ghế Tôilắc đầu ngán ngẩm, giá như tính tôi giống tính mẹ thì Tôi dìu mẹvào phòng và về phòng mình Tôi nhìn chăm chăm lên trần nhà vàkhông khóc được, tôi không biết nói gì để khuyên mẹ, mẹ đã làmcho tôi khổ nhiều rồi: Nếu như tôi có một người mẹ như mẹ nhỏTrâm ở cạnh nhà Tiếng con thạch sùng tắc lưỡi giữa đêm khuya,chắc nó cũng hiểu tâm trạng của tôi bây giờ

Sáng ra mẹ đi làm sớm Tôi cũng dậy đi học, mẹ nhìn tôi dặn

- Đi học về con nhớ lau chùi nhà sạch sẽ và cắm hoa nữa nhé!

Tôi gật đầu dạ nhỏ và không muốn nói cho mẹ hay là đêm qua mẹ bịsay? Điều này sẽ làm cho mẹ bị xúc phạm Tôi lẳng lặng ôm cặp dắt

xe ra cổng và đạp xe giữa buổi sáng mùa đông lạnh buốt

Tiếng chuông chấm dứt giờ học vang lên Tôi đạp xe về và nhớ đếnnhiệm vụ mẹ giao, chắc mẹ có khách bởi vì không ngày nào tôikhông lau nhà cả, hôm nay bỗng dưng mẹ lại Tôi nhớ đến sinhnhật nhỏ Hạnh vào tối nay nó dặn tôi tan học thì phải đến giúp nó.Chắc sinh nhật cuả nó vui lắm Có mẹ có ba và anh chị, sao nósướng thế nhỉ, còn tôi Con bé tủi thân này Nhưng mà còn phảicất cặp sách, thay đồ đã và làm nhiệm vụ chớ

Tôi trờ đến trước cổng nhà Ngôi nhà có cửa đóng kín mít vẫn đứngđợi tôi về mở cửa như mọi ngày Tôi lấy chìa khoá loay hoay mởcổng rồi mở cửa Ngôi nhà tĩnh mịch quá nhưng tôi đã quen rồi, tôikhông sợ, cất cặp sách , thay quần áo và lau chùi nhà xong, tôi đạp

xe đến nhà nhỏ Hạnh, tôi muốn ghé vào sở báo cho mẹ hay, nhưngtôi lật đật quá lại sợ nhỏ Hạnh trách, cũng chẳng sao mẹ có chìakhóa riêng rồi và chắc mẹ cũng chả trách tôi Vì mẹ ít quan tâm đến

sự vắng mặt cuả tôi Nhưng tôi không phải vì vậy mà tôi hư hỏngđược, và tôi luôn luôn kính trọng mẹ Nhỏ Hạnh đón tôi ở ngã tưđường với nụ cười hớn hở, nó giao cho tôi hai cái giỏ to tướng vàchúng tôi cùng đạp xe vào chợ

Anh Trường, anh hai của nhỏ Hạnh đưa tôi về đến cổng, tôi đưa tay

Trang 11

xem đồng hồ đã 11 giờ 30 khuya rồi còn gì, rối rít cám ơn anh, tôibước nhanh vào nhà trong chiếc áo len của nhỏ Hạnh Đêm lạnhquá, bầu trời xám xịt sương mù bao phủ làm cho cảnh vật đenngòm Tôi đẩy cánh cửa khép hờ bước vào và gọi nhỏ: - Mẹ ơi!

Không có tiếng trả lời, tôi bước về phía phòng mẹ, có tiếng động vàtiếng nói Tôi đứng lặng lại và nghe tim mình đập mạnh Tiếng nói rìrầm của một người lạ trong phòng mẹ Bây giờ tôi phải làm gì đây?Tôi thẫn thờ bước ra thềm và lao nhanh xuống con dốc, gió phầnphật quanh tôi cắt xé da thịt tôi, tôi vẫn chạy miết, chạy miết cho đếnkhi tóc tôi ướt đẫm sương đêm, và thân hình tê dại khụy xuống dướigốc thông già Cành thông vi vu điệu nhạc muôn thuở làm rơi lộpđộp những hạt sương đêm trên tóc, trên mặt tôi Mưa! mưa lớn lắm,nước dâng ngập cả địa cầu, tôi thấy mình trôi đi trong tiếng gọi mơ

hồ của ba vọng lại "Tiểu Kha con"

Ngọc Thu

4 Bài Học Tuổi Thơ

Thằng con tôi 11 tuổi, học lớp sáu Qua mùa thi chuyển cấp, nhânmột buổi chiều cho con đi chơi mát, nó kể Đang hỏi nó về chuyệnthi cử, nó chợt hỏi lại tôi:

- Ba! Có bao giờ ba thấy có một bài luận văn nào không điểm khôngba? Con số không cô cho bự bằng quả trứng gà Không phải chobên lề, mà một vòng tròn giữa trang giấy Thiệt đó ba Chuyện ngaytrong lớp của con, chứ không phải con nghe kể đâu

Tôi chưa kịp hỏi, nó tiếp:

- Còn thua ba nữa đó, ba Ít nhứt ba cũng được nửa điểm Cònthằng bạn con, con số không bự như quả trứng

Thằng con tôi ngửa mặt cười, có lẽ nó thấy thú vị vì thời học trò của

ba nó ít nhứt cũng hơn được một đứa

Số là cách đây vài năm, có một nhà xuất bản gởi đến các nhà văn

Trang 12

nhà thơ quen biết trong cả nước một câu hỏi, tôi còn nhớ đại ý, nhàvăn nhà thơ thời thơ ấu học văn như thế nào, nhà xuất bản in thànhsách "Nhà văn học văn" Đọc qua, nghe các nhà văn nhà thơ kể, tấtnhiên là mỗi người có mỗi cuộc đời, mỗi người mỗi giọng văn, nhìnchung thì người nào, lúc còn đi học, cũng có khiếu văn, giỏi văn.Nếu không thì lấy gì làm cơ sở để sau này trở thành nhà văn? Rấtlô-gích và rất tự nhiên Duy chỉ co bài của tôi là hơi khác, có gì nhưngược lại Tôi kể, hồi tôi học ở trường Trung học Nguyễn Văn Tố(1948 - 1950) tôi là một học sinh trung bình, về môn văn không đếnnỗi liệt vào loại kém, nhưng không có gì tỏ ra là người có khiếu vănchương Và có một lần, bài luận văn của tôi chỉ được có một điểmtrên hai mươi (1/20) Đó là kỷ niệm không quên trong đời học sinhcủa tôi, môn văn

Khi con tôi đọc bài văn đó, con tôi hỏi:

- Sao bây giờ ba là nhà văn? Và bạn bè tôi cũng hỏi như vậy Tôicũng đã tự lý giải về mình, và lời giải cũng đã in vào sách rồi, xinkhông nhắc lại

Tôi hỏi con tôi:

- Luận văn cô cho khó lắm hay sao mà bạn con bị không điểm

- Luận văn cô cho "Trò hãy tả buổi làm việc ban đêm của bố"

- Con được mấy điểm?

- Con được sáu điểm

Con tả ba như thế nào?

- Thì ba làm việc làm sao thì con tả vậy

- Mấy đứa khác, bạn của con?

Thằng con tôi như chợt nhớ, nó liến thoắng:

Trang 13

- A! Có một thằng ba nó không hề làm việc ban đêm mà nó cũngđược sáu điểm đó ba

- Đêm ba nó làm gì?

- Nó tả ba nó đi nhậu à?

- Dạ không phải Ba nó làm việc ban ngày nhưng khi nó tả thì nó tả

ba nó làm việc ban đêm, ba hiểu chưa?

- Còn thằng bạn bị không điểm, nó tả như thế nào?

- Nó không tả gì hết, nó nộp giấy trắng cho cô

- Sao vậy?

- Hôm trả bài lại cho lớp, cô gọi nó lên, cô giận lắm, ba Cô hét: "Saotrò không làm bài" Nó cúi đầu làm thinh Tụi con ngồi dưới, đưá nàocũng run cho nó

- Nó là học trò loại "cá biệt" à?

- Không phải đâu ba, học trò tiên tiến đó ba

- Sao nưã? Nó trả lời cô giáo như thế nào?

- Nó cứ làm thinh Tức quá, cô mới quất cây thước xuống bàn cáichát: "Sao trò không làm bài?" Tới lúc đó nó mới nói: "Thưa cô, conkhông có ba" Nghe nó nói, hai con mắt của cô con mở tròn như haicái tô Cô đứng sững như trời trồng vậy ba!

Tôi bỗng nhập vai cô giáo Tôi thấy mình ngã quỵ xuống trước đưáhọc trò không có ba

Sau đó cô và cả lớp mới biết được, em mồ côi cha vưà lọt lòng mẹ

Ba em hy sinh trên chiến trường biên giới Từ ấy, má em ở vậy, tần

Trang 14

tảo nuôi con

Có người hỏi em: "Sao mày không tả ba của đưá khác" Em khôngđáp, cuối đầu, hai giọt nước mắt chảy dài xuống đôi má

Chuyện cuả đứa học trò bị bài văn không điểm đã để lại trong tôimột nỗi đau Em bị không điểm, nhưng với tôi, người viết văn là mộtbài học , bài học trung thực Sáng tạo không đồng nghĩa với bịa đặt

Giữa những dòng chữ bịa đặt và trang giấy trắng, tôi xin để tranggiấy trắng trung thực trên bài viết

Nguyễn Quang Sáng

5 Bài Thơ Hoa Phượng

Là một thành viên của lớp 12B, cái lớp nổi tiếng là ồn ào, lộn xộnnhất trường nhưng tôi lại rất trầm lặng, ít nói và thật thà Sự trầmlặng qúa đáng của tôi nhiều lúc đã làm cho tụi bạn phát cáu lênđược Thôi thì đủ biệt danh mà họ gán ghép cho tôi Nào là "cô nànglãnh đạm", nào là "hòn đảo cô đơn", nào là "người đến từ thế giớisuy tư", vân vân và vân vân Cũng may là thượng đế chí công không

nỡ ban phát cho tôi cái nhan sắc "ma chê quỷ hờn" và cái bộ óc ngờnghệt như Thị Nở nên cũng có khối đứa cần đến tôi Khối đứa thíchnói chuyện với tôi vì một lẽ đơn giản: Tôi biết làm thơ Những vầnthơ con cóc, con nhái của tôi được tụi bạn chuyền tay nhau đọc vàđánh giá là "có giá trị"

Một buổi sáng mùa đông rét mướt, thầy dạy văn bước vào lớp, mặttái mét, toàn thân run lên vì lạnh Sau lưng thầy, những cơn gío bãolạnh thấu xương còn cố đuổi theo Tụi con gái lớp tôi nhao nhao:

- Thầy ơi! lạnh không thầy?

- Lạnh quá thầy hén, nghỉ một bữa nghen thầy!

Thầy nở nụ cười hiền hòa làm ấm hẳn lớp học Minh "lém" được dịp

Trang 15

hô to:

- Thầy đồng ý rồi các bạn ơi! Mình đi ăn kem đi!

Ngọc Bích gạt ngang:

- Gặp mặt ông là kem với kẽm Lạnh thí mồ! Tôi đề nghị đi ăn bò bíạ

- Bò bía cũng chẳng ấm áp gì! Tôi đề nghị đi ăn bánh lọt giò heo.Nóng hôi hổi, vừa thổi vừa ăn - ý kiến của Quang cận coi bộ hấpdẫn hơn cả

Thầy nhìn cả lớp cười, hiền như một ông tiên Bỗng thầy ra lệnh mộtcách bất ngờ:

- Các em lấy giấy rạ Hôm nay các em sẽ làm thợ Chủ đề là "Hoaphượng"

- Thể thơ gì thầy? Lớp trưởng hỏi

- Thể gì cũng được Em nào nộp bài xong cứ việc ra chơi Tôi sẽ lấyđiểm này là điểm kiểm tra 15 phút

Tiếng lục cặp, tiếng rút giấy lào xào lào xào diễn ra không ngớt Tụibạn tôi hớn hở ra mặt, tay ghi ghi chép chép lia lịa Có đứa cố nặn

óc tìm tòi, bộ mặt khó đăm đăm trông giống hệt thi sĩ dỏm Có đứamang bộ mặt "thần thừ" ngồi ủ rũ Những cánh thư từ đủ mọi phíađáp la liệt xuống bàn tôi Những lời cầu xin tha thiết kích thích cái dạdày trống rỗng của tôi quá cỡ: "Hòn đảo cô đơn ơi! Bạn giúp tôi với

Dù chỉ 2 câu thơ thôi cũng được Món chè đậu xanh nước dừa đangđợi bạn đấy" "Cô nàng lãnh đạm yêu dấu của tôi ơi! Thi sĩ nổi như cồn của lớp! Bạn là một người tốt nhất trần gian, lẽ nào bạn đànhlòng nhìn tôi bị điểm một Lẽ nào bạn không thích món bún bò ngontuyệt hảo?" Những bức tình thơ ngào ngạt mùi đồ ăn đầy sức cám

dỗ bị người nhận phũ phàng gạt qua một bên Những người gởi chờmãi chẳng thấy thư hồi âm đành tuyệt vọng quay sang hì hục vớicây viết và tờ giấy

Trang 16

Tôi lơ đễnh đưa mắt đảo một lượt quanh sân Hai hàng phượng vĩbuồn ủ rũ, cành cây trụi lá đứng trơ ra đương đầu với những cơngío rét dữ dội Tôi nhìn đăm đăm vào những hàng phượng tộinghiệp Trong óc tôi, những cánh phượng lung linh đỏ rực loángthoáng hiện ra rồi biết mất Phượng đã ngủ quên rồi giữa mùa đônggiá rét Vần thơ của tôi cũng trốn biệt trong cây viết dại khờ Mườilăm phút trôi qua, một đứa nộp bài, rồi hai đứa, ba đứa , rồi cả lớp.Tụi bạn nhốn nháo ùa ra khỏi lớp, cười nói râm ran cả sân trường.Một luồng gió lạnh thổi ùa vào căn lớp trống trải, toàn thân tôi chợtrun lên Mắt tôi vẫn chăm chú dán vào hai hàng phượng gầy trơxương Bỗng có tiếng giầy lộp cộp đi về phía tôi Tôi hốt hoảng nhìnlên và bắt gặp cái chau mày của thầy Tờ giấy trắng trong tay tôi runrun, rã rời

- Thúy Loan! Em làm cho thầy vô cùng thất vọng Thầy cứ ngỡ sẽđược đọc một bài thơ rất hay của em Vậy mà

Tôi đáp lời thầy với vẻ dửng dưng, lạnh lùng:

- Thưa thầy, chắc thầy cũng biết là làm gì có hoa phượng vào thángnày

- Tôi đồng ý như vậy Nhưng diều chủ yếu là em phải tưởng tượng,phải biết tưởng tượng Em nghe rõ chưa?

Thầy mỗi lúc một lớn tiếng làm tôi phát hoảng lên Những lý lẽ yếu

ớt của tôi đưa ra để biện hộ cho mình:

- Nhưng tưởng tượng bất cứ điều gì cũng phải dựa trên sự thật,thưa thầy Em không thể ngợi ca màu sắc đỏ rực của hoa phượngkhi tận mắt em chứng kiến hai hàng phượng trong sân trường đềukhông còn một chiếc lá

Thầy đứng ngây ra nhìn đứa học trò bướng bỉnh như nhìn một tinh

tú lạ Thầy giật phắt tờ giấy trắng run run trong tay tôi Mặt thầy đỏgay, ánh mắt tóe lửa nhìn tôi giận giữ:

Trang 17

- Em giỏi lý luận lắm! Tôi cho em con zêrô để em hiểu thế nào là lười biếng

Nói và làm Con số không to bằng quả trứng vịt được ngòi bút quái

ác của thầy điểm rất nhanh, giữa tờ giấy trắng Tôi lơ đểnh quay mặt

đi chỗ khác Vẻ dửng dưng lạnh lùng che giấu con tim run rẩy đaunhói trong tôi

Từ đó tụi bạn không còn nhìn tôi bằng đôi mắt ngưỡng mộ đối vớimột thi sĩ nữa Họ ngày càng xa lánh và lạnh nhạt tôi Tôi càng thumình nhỏ lại trong cái vỏ ốc chật hẹp và nhìn họ bằng ánh mắt giễucợt Vẻ kiêu căng ngạo mạn của lũ bạn lúc nào cũng phô trươngtrên mặt không cần dấu diếm Bởi một lẽ đơn giản: những bài thơcủa họ được điểm lớn Tôi mĩm cười chua chát khi nhớ lại con sốkhông to tướng đỏ chói của thầy Tôi tự trách mình sao qúa thật thà.Sao không làm như lũ bạn: cóp pi thơ để được điểm lớn Tôi tráchcho trí tưởng

tượng của mình quá nghèo nàn Trách thói quen không biết giả dốicủa mình

Tôi đang ngồi suy nghĩ vẩn vơ chợt nhỏ Hằng nhéo vào vai tôi mộtcái đau điếng:

- Loan nè, bạn cứ mãi làm "hòn đảo cô đơn" saỏ Còn mấy thángnữa là nghỉ học rồi mà

Bích nắm tay tôi thân mật:

- Loan, nhà thơ nổi tiếng của lớp ơi! Bạn mơ ước gì? Nói đi, tụi này

sẽ vô chùa van vái

Phật trời phù hộ cho bạn

Thắng "ca sĩ" cất giọng thanh thanh:

- Loan phải mơ ước thật cao nghen! Để khi nó rớt xuống là vừa tầmvới mình, như một

Trang 18

nhà văn nào đó đã nói trên báo

- Trước tiên, mình xin các bạn đừng gọi mỉa mai mình là nhà thơnữa Dù sao, mình cũng bị

điểm không môn làm thơ mà

Minh "lém" cắt ngang - Chứ Loan tưởng tụi này giỏi lắm hả? Nóithiệt nghen, toàn là ăn

cắp thơ của người ta không đó

Cái thông báo "thận trọng" của Minh chẳng có gì mới mẻ đối với tôi.Tôi đã thấu tận tim gan của họ từ khi thầy mới đọc lên những bài thơtiêu biểu Tôi tiếp tục phát biểu cảm tưởng của mình:

- Ước mơ của mình rất giản dị và rất thấp Bởi vậy mình không sợ bịrớt xuống đâu

- Ước mơ gì mà thấp dữ vậy nhà thơ? Nói nhanh ra đi! Bạn làm tụimình sốt cả ruột hà

- Mình dự định sẽ thi vào ngành sư phạm vì mình thích làm cô giáo

"Tư tưởng lớn" của tôi vừa được tuyên bố, lập tức những bộ mặthớn hở của tụi bạn chợt xìu xuống như bong bóng xì hơi Tôi đọcđược cả sự thất vọng ê chề lẫn sự khinh bỉ trong mắt mỗi đứa và tôi

tự hỏi: Chẳng lẽ thi vào sư phạm là một cái tội hay sao? Chẳng lẽthầy cô giáo, những người hết lòng truyền thụ kiến thức cho thế hệ

đi sau là những người có tội? Dẫu sao, tôi cũng cảm thấy tự hào vìmình đã dám làm một việc mà không ai dám làm: Thi vào sư phạm

Thấm thoát mà ngày thi tốt nghiệp đã cận kề Suốt ngày tôi đóng kíncửa phòng, không cho gió độc lọt vào để yên tâm mà "sôi kinh nấusử" Kết quả thi học kỳ hai, điểm số tôi cao nhất lớp Thầy cô ngỡngàng nhìn tôi với ánh mắt nghi hoặc Tụi bạn tiếp xúc với tôi với bộmặt hình sự xen lẫn sự ganh tị - Những "cây" văn, "cây" toán, "cây"sinh giờ đây nằm la liệt dưới chân tôi Một vài đứa bị cấm thi tốtnghiệp than thở: "Kỳ này mấy ổng, mấy bả gác căng quá" Con điểm

Trang 19

9 đỏ chói nằm một cách kiêu ngạo trên bài thi môn văn của tôi là đềtài muôn thưở cho tụi bạn xầm xì bàn tán Hành chữ to đậm củathầy chủ nhiệm phê trong sổ học bạ cứ mãi lởn vởn trong óc tôi:

"Giỏi, đáng khen, nhưng đây chưa phải là kết quả cuối cùng" Tôicười thầm trong bụng: "Bây giờ người ta nghi ngờ cả sự thật vì cuộcđời đã có quá nhiều dối trá"

Trưa hè oi ả, ông mặt trời như một núi lửa khổng lồ rượt đuổi nhưmuốn thiêu sống những người đi đường Nắng chang chang như tápvào mặt Nắng chan mỡ gà trên những ruộng lúa vàng tươị Nhữngcây phượng đỏ rực rỡ ở ven đường như sắp bốc cháy - chiếc xeđạp của tôi lồng lên trên sỏi đá lạo sạo Con lộ đá ngoằn ngoèo nhưcon rắn lượn đã dài lại càng dài thêm Bụi tung lên mù mịt làm tôimuốn ngộp thở

Tôi đến cổng tưởng đã hơn hai giờ Mồ hôi nhễ nhại ướt cả áo Vừathấy tôi, tụi bạn đã chạy ra, reo hò ầm ĩ:

- Đãi tụi mình đi, Loan đậu thủ khoa rồi! Hoan hô! Hoan hô!

Rồi không cho tôi kịp có ý kiến, cả bọn công kênh tôi lên, đi thẳngđến trước bảng thông báo Nhìn thấy con số bốn mươi tròn trịa cạnhtên mình, tôi nhảy cỡn lên như trẻ nít Thầy cô và cả các bạn lớpkhác cũng bao vây lấy tôi Nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến và tự hào.Tôi bỗng thấy mình trẻ con, mình bé lại trước sự quan tâm chân tình

Sân trường vắng ngắt, hoàng hôn buông phủ lên những ngọn cây.Tôi thơ thẩn đi dưới hai hàng phượng vĩ, lòng tràn ngập bao nỗi vui

Trang 20

buồn lẫn lộn Cơn gío cuối ngày nhè nhẹ thổi, những cánh phượngrực lửa loạng choạng rời cành đậu xuống vai tôị Tôi cúi nhặt nhữngcánh phượng nhỏ xíu, nghe nỗi cô đơn thấm tận vào hồn Cây viết

và quyển sổ con trong tay tôi động đậy liên tục Tôi ngồi dựa vàogốc cây, mắt đăm đăm nhìn lên những cành hoa đỏ rực Ôi! Màu đỏcủa hoa phượng, màu máu con tim và cũng là màu của con sốkhông tròn vành vạch thầy điểm giữa tờ giấy trắng thuở nào

Trong óc tôi, những vần thơ đã được phượng hình rồi bất giác ào àotuôn ra trên đầu ngòi bút

Tôi viết, viết mãi Những vần thơ xuất phát từ con tim, từ tấm lòngnon dại chợt vỡ

ùa ra như tiếng ve ngân dài giữa mùa hạ

Bóng thầy dạy văn thấp thoáng ẩn hiện ngoài cổng trường Tôi hốthoảng vừa chạy theo thầy vừa kêu lên thảng thốt:

- Thầy ơi! Bài thơ bài thợ hoa phượng!

Tia nắng cuối ngày rưng rưng rọi thẳng vào chùm hoa phượng rựclửa rồi tắt ngấm Bóng áo xanh của thầy đã biến mất trong dòng xe

cộ nhộn nhịp Tôi nghe lòng mình rưng rưng, đôi tay bé bỏng rã rờinắm chặt lấy bài thơ viết muộn

Hạt Huyền

6 Bài Thơ Về Hạnh Phúc

Mười sáu tuổi, tôi theo gia đình vào Suối Nghệ Mười bảy tuổi, tôibắt đầu tập tễnh làm thơ Nhà tôi chỉ có hai anh em và má Má tôi rấtthích thơ Tôi biết điều đó tại vì hồi nhỏ má thường ru tôi ngủ bằngthơ mà! Chính vì lẽ ấy mà bây giờ tôi không lấy làm ngạc nhiên là tôicũng biết làm thơ ! Chỉ riêng có anh Lâm là chúa ghét thơ Bởi vậycho nên điểm môn văn của anh ấy là toàn gậy với gộc

Tôi nhớ có một lần anh Bình đưa cho anh Lâm một bài thơ gì đó, gọi

Trang 21

là hay lắm! Anh Lâm xem xong, lầm bầm câu gì không rõ rồi đútxuống gầm gường

Một buổi trưa tôi hì hục moi ra từ cái "khung trời" hỗn độn ấy mộtmảnh giấy đã úa vàng Anh Lâm hét lên: "Gái!"

Tôi nhe răng cười: - Em hỗng có lục thư của anh đâu mà sợ!

"Sợ gì!" - Anh Lâm chồm lên, chụp lấy tay tôi, giật mạnh Mảnh giấyđứt hai, chao mình, rơi xuống đất

Anh Lâm à lên một tiếng nhẹ nhõm rồi lắc đầu:

- Đồ khùng! ngày đến tối cứ thơ với thẩn, tao méc má cho coi!

Rồi anh lườm tôi: "Bộ mi thích bài thơ đó lắm hả!" Mặt anh lúc đónghiêng nghiêng về một bên, trông phát ghét! Tôi nổi khùng thật sự.Quai hàm bạnh ra, tôi hét lên trả đũa: - Tui cũng méc má cho anhcoi!

Có lẽ tiếng hét của tôi còn to hơn tiếng của anh Lâm nên lúc tiếngcoi vừa phóng ra khỏi miệng, giọng tôi đã vỡ, ùa ra thành tiếng khóc:Hu! hu hu!

- Thôi, thôi, thôi!

Anh Lâm hoảng hốt xua xua hai tay còn hai chân xỏ lẹ vào đôi dépnhựa và phóng lên xe Đến đầu sân, anh ngoái lại:

- Thôi nín đi mà! Mít ướt!

Và anh cút đi Tôi nghe trong làn gió:

- Nói má ba giờ anh về

Buổi chiều, anh Lâm về Má tôi vừa têm trầu vừa hỏi: "Sao trễ vậy

Trang 22

con?" Anh Lâm nhìn sang tôi, cười cười

- Tụi con ráng giải cho xong bài toán, má à!

Và anh nháy mắt với tôi Tôi lầm bầm bưng rổ rau ra hiên ngồi rữa.Tôi nghe má "khảo" anh:

- Anh em ở nhà xéo xắt nữa phải không Lâm?

- Dạ đâu có!

- Sao má thấy mặt em Gái ỉu xìu vậy?

- Dạ, con cũng không biết nữa!

Tiếng má thì thầm Tôi cố căng tai ra, nghiêng đầu Tôi chỉ ngheloáng thoáng: " lớn rồi yêu thương nhau mà sống học hành đừng để con không cha "

Tôi nghe tiếng khóc của anh Lâm

Đêm Trăng lên Trăng mười sáu Trăng mênh mông và mát lạnh.Tôi tựa lưng vào thành giếng, nghĩ tới lời nói má lúc ban chiều

Ba mất khi tôi tròn ba tháng tuổi Năm đó anh Lâm cũng vừa lênbốn Má ẫm hai con trở về Tiên Phước Bữa sắn, bữa cơm

- Gái!

Một cái gì giống như chiếc lá cọ vào gáy tôi, ngọ nguậy Anh Lâm.Tôi chùi mắt : "khóc nữa hả!" Tôi bỏ đi Cái lá chạy theo, cọ vào mátôi: - Anh đền cho nè!

Tiếng anh như van lơn Tôi mềm lòng:

- Đền cái gì?

Trang 23

- Bánh

- Xạo!

Anh Lâm bật cười dúi vào tay tôi:

- Giỡn chơi, đây nè! Anh năn nỉ gần chết thằng Bình mới chịu chépcho

Tôi cầm tờ giấy trên tay chạy vội vào nhà:

- Hèn chi hồi chiều! Ồ, anh Lâm tội quá!

Vậy là ngày hôm sau, tôi đã có trong tay hai bài thơ mới: Một củaDương Hương Ly và một của tôi Tôi chìa bài thơ của tôi cho anhBình xem, mũi phập phồng Lúc đó cả anh Bình và anh Lâm đangbàn cãi nhau Anh Bình bảo:

- Nhà Lan ở đường 23! Tao biết

Anh Lâm chui mũi:

- Biết cái khỉ khô!

- Sao hông biết! - Anh Bình phùng má lên Tôi thấy trái cóc trên cổanh đang trổi lên, tụt xuống Tôi muốn binh anh qua chừng màkhông biết phải làm sao Mà tôi cũng tức nữa! Mặc kệ nhà cô Lan côLiếc nào đó! Có vậy mà cũng cãi nhau

Anh Lâm đưa tay ra:

- Cá nè! Một chầu yaourt! Tao đã đạp xe đến tận nhà

Anh Bình nhìn sang tôi: "Bao luôn Gái nữa?" Anh Lâm giật đầu Tôithấy anh Bình cũng đưa tay ra Cái ngón trỏ cong lai: Rồi!

Anh Bình hỏi anh Lâm:

Trang 24

- Mày vào nhà luôn?

- Thơ của Gái hả đâu, đưa anh xem!

Tôi hí hững: - Đây nè, hay hơn mấy bài trước

Tôi chăm chú nhìn vào mắt anh Bình Đôi mắt của anh đang mở to,

mở to Anh ngước lên:

- Ủa! Sao giống

Trang 25

- Giống gì? - Tôi ngơ ngác

- Giống bài thơ của Dương Hương Ly anh chép cho Lâm quá vậy!

- Đâu có giống!

Tôi cãi lại, cảm thấy phật ý Anh Bình nhìn tôi:

- Ừ, thì không giống Nhưng em chỉ cần sửa lại một chút thôi, ví dụnhư

Tôi mong ngày chủ nhât Bởi vì ngày ấy anh Lâm sẽ trở về nhà saumột tuần ở trọ Rồi chủ nhật cũng tới Anh Lâm về, có cả anh Bình

Cả hai đều gầy đi trông thấy Tôi biết cả hai đang mất ngủ cho kỳ thivào đại học

Anh Bình lôi trong cái túi da đã sờn ra một bịch ni lông:

- Cóc! Tôi reo lên

- Không phải cóc Khế! Anh Bình nheo mắt, cười và đưa tay sờ vàocục u giữa cổ: "Cái này mới là cóc nè!" Tôi ôm bịch cóc phóng rasau nhà Cái mặt nóng bừng bừng Anh Lâm nói với theo: "Ăn chuanhư quỷ ấy!" "Kệ! Làm quỷ mà được ăn chua thì quỷ hay ma gìcũng được"

Ngày anh Lâm và anh Bình nhận giấy báo vào đại học, tôi là ngườivui nhất Một, tôi vui vì hai anh của tôi đậu vào đại học, đó là lẽđương nhiên! Hai, ngày hôm đó bài thơ của tôi được anh Bìnhthưởng cho một quyển sổ màu xanh kèm theo một bịch ổi to tướng,anh Bình bảo: "Cuốn sổ là để Gái chép thơ"

Má anh Bình may cho anh một cái áo mới Má tôi may cho anh Lâmmột cái quần tây, màu nâu sẫm Anh Lâm đưa bàn tay vuốt vuốt cái

áo kẻ ô, nói với anh Bình:

Trang 26

- Cái áo này đi với quần của tao là nhứt!

Anh Bình gật gù:

- Ừm! ừm! Tao bữa, mày bữa

Tôi biết hồi còn đi học, hai anh đều mặc chung đồ và rất thân vớinhau Một bữa khác, anh Bình bảo tôi đưa cho anh đọc lại bài thơlần nữa Bài thơ có tất cả mười bốn câu Tôi chép trong một tờ giấyhọc trò Anh Bình chỉ đọc một loáng là xong Anh lật qua, lật lại tờgiấy Lần nữa, lần nữa, rồi nhắm mắt Tôi tưởng anh ngủ Bỗngdưng anh mở mắt ra:

- Gái biết hạnh phúc là gì không?

- Còn anh? Tôi hỏi lại

Anh Bình cười, bẻ ngón tay kêu rắc rắc:

- Anh thấy Hạnh phúc đâu có khó tìm, đâu có chợt đi, chợt đến

- Vậy chớ nó ở đâu?

Tôi tò mò nhìn anh Bình Cây ghi ta trên tay anh khẽ rung lên những

âm thanh vui tai, nhảy nhót:

- Ở đây

Trang 27

Anh nhìn sâu vào mắt tôi, một thoáng Tôi quay đi:

- Em không giỡn đâu!

Anh Bình cười, chỉ tay vào thùng đàn và treo trên vách:

- Gái không tin sao? Hạnh phúc nó ở quanh đây, chỉ tại em khôngnhìn thấy

Và anh bước ra Tôi nhìn cây ghi ta trên vách Nó cũng đang nhìntôi:

- Gái không tin sao? Hạnh phúc

Một tháng sau, anh Lâm và anh Bình lên đường đi học Hai anh sẽđạp xe xuống Bà Rịa rồi từ đó đón xe đi Sài Gòn Hôm tiễn đưa, có

cả cô Lan, cô Hồng, cô Huệ và nhiều người bạn nữa Các cô đều làbạn chung trường với anh của tôi Cô Lan có cặp mắt to tròn, vừacười vừa dúi vào tay anh Lâm một cái gì đó dài dài Tôi đoán có lẽmột phong Sôcôla Anh Lâm ghiền sôcôla lắm!

Cô Hồng cứ bẹo má tôi bảo tôi giống em cô ở nhà Tôi nghĩ hoàikhông biết em cô Hồng có một cái nuốt ruồi trên mắt như tôi không?

Cô Huệ có mái tóc dài thật là dài Cô ấy là con của ông chủ tiệmvàng Kim Minh chợ Quang Phước Cô Huệ giành chở dùm cái túixách cho anh Bình

Tôi cảm thấy buồn buồn mà không biết buồn vì cái gì Tôi không đitiễn Tôi nhét vào xách anh Lâm hai cục xà bông tôi mua chiều hômqua bằng tiền để dành hai tháng trước cùng với một phong chuối

ép Anh Lâm bẹo má tôi:

- Ở nhà đừng nhõng nhẽo với má nhe cô nương! Lớn rồi!

Nói xong anh vỗ vỗ vào cái túi xách Cái mũi hít hít:

- Á à! Chuối! Chuối! Bình ơi!

Trang 28

Tôi chuồn ra sau vườn, băng qua vườn của cô Thơm Tôi chạyxuống đồng

Ba tháng sau anh Lâm về thăm nhà Anh đem về cho tôi một cái kẹptóc có hình con bươm bướm Anh bảo:

- Em kẹp cái kẹp tóc này chắc đep Đừng có thả bù xù nữa!

Tôi cầm cái kẹp tóc và nhìn ra ngoài đầu ngõ Nắng chiều vàng hơnmọi bữa Cây mít lá cũng vàng hơn mọi bữa Tôi không hỏi vì saoanh Bình không về

Sang ngày thứ hai, buổi sáng, anh Lâm đưa tôi một quyển sổ màutím nhạt:

- "Gái! Thằng Bình nó nhờ em chép giùm cho nó cái bài thơ hômtrước" Tôi nhăn mặt: "-Dể làm chi vậy?"

Anh Lâm lắc đầu, cười:

- Có trời biết! Hắn nói đọc thơ cho đỡ nhớ nhà!

Ngày sau nữa, anh Lâm trở về Sài Gòn Bài thơ của tôi cũng vềthành phố Tôi chợt mỉm cười khi nghĩ tới lúc anh Bình đọc nó - bàithơ "của tôi":

Hạnh phúc là gi?

Bao lần em lúng túng

Hỏi anh Lâm hoài, nghĩ mãi cũng không ra!

Chờ đến ngày cất bước đi xa

THU AN

(Bà Rịa - Vũng Tàu)

7 Bay Đi Bướm Phượng

Trang 29

Kỉnh đi bên trái tôi, như buổi trưa đi học về nào cũng thế Trưa nắngnóng như rang Bọn tôi đã đi chung như thế này bao lâu rồi nhỉ?Nửa năm? Dám lắm! Từ khi tôi phát hiện ra rằng anh chàng cứ toánhiền khô này "ngụ" ở cùng đường tôi Thế là thành cái lệ, buổi sángKỉnh đi bên phải tôi đến trường và buổi trưa, bên trái Có một lần tôiphát hiện ra cái luật đó và hỏi Kỉnh Anh ấp úng nói một cái gì đó.Rồi thôi

Trong lối nhìn của mọi người, Kỉnh và tôi là đôi bạn chí cốt và không

tỳ vết Một lần đi ngang qua hành lang B - tôi vô tình nghe một nhỏtóc dài lớp B cười:

- Thằng Kỉnh với con Ty hả? Trời đất, bộ mày không thấy mái tóc nósao? Đờ-mi gạc-xông như nó mà biết yêu ai dám tao lộn cổ chết lắmà!

Tôi phẩy tay Hóa ra thiên hạ đang nói về bọn tôi đấy Tôi với Kỉnhthân nhau ư? Hừm tại sao không? Kỉnh hiền khô và học giỏi, tôilanh lợi và học không giỏi lắm Thế là rõ, ai "hoạt" chuyện người

đó không xâm lấn điạ hạt của nhau làm gì? Vậy là hợp nhau quá rồicòn gì?

Thế nhưng đôi khi tôi vẫn tự hỏi không biết tôi và Kỉnh đã thực sựthân nhau chưa? Như lúc này vật, chẳng biết Kỉnh đang nghĩ gì mà

cứ im lặng như ngậm hột thị mặc cho tôi huyên thuyên trên khắpđường về Hay là anh chàng còn quá xúc động về buổi lễ bế giảngsáng nay? Hay hồi hộp về vụ hè hấp dẫn sắp tới? Vô lý! Hè chỉ có ýnghĩa đối với một con nhỏ ham chơi như tôi thôi, chứ như với Kỉnh Độc thoại hoài cũng chán, mỏi miệng tôi bắt chước Kỉnh im lặngluôn Không khí nặng nặng

Gần đến nhà tôi đột nhiên Kỉnh mở miệng:

- Ty Rồi anh mở cặp ra Tôi vấp phải cục đá và la lên:

- Phượng, Kỉnh ơi!

Trang 30

Kỉnh giật mình đóng cặp lại: - Gì Ty?

Tôi mừng cuống quít Cây phượng nhà bà Bảy trổ bông rồi, mà lại làmấy cái bông trổ đầu tiên trong xóm nữa mới ác chứ!

- Phượng! Thôi Ty về nhe Hè rảnh ghé Ty chơi!

Rồi tôi vọt vào nhà Mẹ tôi đang làm cơm trong bếp Bà đưa tay lêntrán quệt mồ hôi:

- Phụ mẹ dọn cơm ăn nhanh rồi qua bà Bảy nấu dùm nồi cơm, con

Bà Bảy mày trưa nay mắc đi ăn giỗ bên bác Ba

Tôi ngẩn người: - Vậy nấu cơm làm chi?

- Hình như có cháu bà Bảy mới về làm luận án đề án gì đó

Hồn tôi lại bay lên cây phượng với những chùm hoa hiếm hoi rực rỡđầu mùa Một thoáng tôi sực nhớ đến Kỉnh Hình như ban nãy anhchàng định nói gì đó với tôi thì phải Mẹ tôi khuyến cáo:

- Đi qua bển nhớ đem theo tập ôn nghe con Mày thiệt Năm sau thihết cấp rồi còn nhỏ nít gì nữa!

Những chùm hoa đỏ thắm lại đầy ắp hồn tôi Mẹ nói cực kỳ chí lý!Một lát nữa thôi tôi sẽ rinh sang nhà bà Bảy một chồng vở dày cộm.Nhưng chẳng phải vở Toán - Lý - Hoá nào cả, mà sẽ là chín quyển

vở ép bướm phượng trong bộ sưu tập của tôi!

Tôi lò dò bước ra vườn Buổi trưa ngoài này mát tuyệt Nồi cơm đãchín đang vùi than trong bếp, còn bóng dáng cháu bà Bảy đâu tôichả thấy tăm hơi Ai đó đang mắc võng ngủ dưới tán phượng Chắchắn chớ không ai Tôi tiến lại gần và đánh giá sơ lược "nhân vật"

Ủa, gì mà trông như con nít thế này? Một tên con nít cao lêu nghêu.Tôi chui đầu qua võng và trèo lên cây Tên này dở! Chứ tôi đang ngủ

mà bị ai nhìn trộm dứt khoát sẽ bật dậy và hách xì một hơi ba cáicho coi!

Trang 31

Vậy, nhưng tôi hoá ra lại còn dở hơn, vì chùm phượng ưng ý nhất

đã tuột khỏi tay tôi và rơi trực chỉ mặt hắn

Hắn ta bật dậy (dĩ nhiên) và chộp lấy chùm phượng vứt đi theo bảnnăng Tôi bị vướng lùng nhùng trên cây, và cũng gần như theo bảnnăng, hét lên:

- Ê! đừng có dụt chùm phượng của tôi!

Gã con nít lêu nghêu giật mình nhìn sững lên cây, cú nhìn khủngkhiếp đến nỗi tôi chỉ thiếu điều sờ lên đầu để biết chắc mình chưamọc sừng! Tôi thụ động "né" cú nhìn của anh ta và chuyển hướngsang chùm phượng Hỡi ơi, bây giờ như nó chỉ còn là một túm giẻ!Tôi nổi đóa vùn vụt leo xuống

- Trời ơi chùm phượng cưng của người ta

Đầu tôi nóng phừng phừng Hắn ta không hề nao núng:

- Chị chưa giải thích vì sao chị lại ở đây

- Tại sao Tại sao cái con khỉ! Là vì nội anh nhờ và tôi nấu cơmdùm anh đó biết chưa!

Rồi tôi đùng đùng bỏ về Anh chàng đứng ngây người ra một lát rồi

la lên:

- Uả! Vậy ra em là bé Ty đó hả?

Tôi lầu bầu: "Hổng lẽ tui là anh sao!"

Cái giò dài ngoằng của anh ta ba bước đuổi kịp tôi:

- Hê, hiểu lầm! Xin cô nương thứ lỗi! - Anh ta cười, miệng toét ra tớimang tai - Ty cũng phải thông cảm cho tôi chứ! Không dưng đangngủ ngon lành bị "pháo kích", mở mắt ra thấy đạo tặc

Tôi trợn tròn mắt lên Anh ta lại toét miệng ra:

Trang 32

- Quên, xin lỗi!

Tôi lẩm bẩm:

- Làm tan nát chùm phượng của người ta rồi mà còn xin lỗi xin lỗi!

- Xin lỗi Uả quên! Nhưng mà ngày mai tôi sẽ đền cho Ty mộtchùm phượng khác, đảm bảo đẹp đàng hoàng!

Tôi nhìn anh ta nghi ngờ:

- Anh không nói cuội chứ?

Anh ta giơ hai ngón tay lên trời theo kiểu chữ V:

- Cuội bà bắn!

Trưa hôm sau anh chàng quả có đền tôi một chùm phượng khácthật Kèm theo đó là một cái cùi tay có bôi thuốc đỏ và băng keothuốc "Gì vậy?" Tôi hỏi Anh ta cười (lại cười):

- Cái hàng rào đầu xóm nó muốn xin tí huyết của tôi giữ lại làmtin!

Bà Bảy cười Bọn bay giống in con nít Không biết có phải bọn tôigiống con nít thật không, thế nhưng với chùm phượng, Huy đã đặtniềm tin thứ nhất vào lòng tôi

Rồi anh ta dạy tôi cách ép bướm không bị sậm cánh, rồi lại đến cách

vê các vòng màu sắc lên trên Đó là niềm tin thứ hai Cho đếnniềm tin thứ mười lăm thì thôi tôi không đếm nữa Chúng tôi trởthành bạn thân của nhau và lần này chẳng bao giờ tôi có dịp thắcmắc không biết tôi với Huy có thực sự thân nhau hay không Ở thônquê thật có lắm trò Bọn tôi vác cần câu đi câu cá lòng tong, trèo lêncây trứng cá cạnh bờ ao và vo lá dưà làm kèn thoểi toe toe Khinhững cơn mưa bắt đầu trút xuống dày hơn là lại có thêm một tròdầm mưa bắt dế Mẹ tôi có lần nửa đuà nửa thật:

Trang 33

- Bác giao thằng Ty cho mày đó nghe Huy!

Thế là anh chàng kiêm luôn chức gia sư khó thương nhất của tôi!

Một hôm tôi chợt phát hiện ra trên khuôn mặt Huy vắng đi nụ cườiquen thuộc Anh chàng im lặng ngồi thổi kèn lá toe toe Khuôn mặtnày thật lạ lùng với tôi, và qả thật nó chẳng hợp với Huy chút nào.Trông như mặt chú hề lúc buồn! Tôi bứt rứt ngồi im, cố phát hiện ranguyên nhân Tiếng kèn lá cứ toe toe mãi bên tai làm tôi phát khùng.Tôi giật cái kèn ra khỏi tay Huy và vứt xuống ao:

- Chẳng có mống nào chịu nghe tiếng kèn của Huy nữa đâu Nào,nói đi, cái gì vậy?

Giọng Huy xuội lơ:

- Mai ta trở về Sài Gòn Hết hè rồi!

Tôi giật mình Quả tình tôi Đã hết hè rồi sao? Tôi hít một hơi dài

và lấy bộ thật nghiêm trang:

- Ừm thì Huy về Thôi nào, lấy phong độ lại đi Mặt Huy mà buồnthì

- Chắc là về rồi đây ta sẽ nhớ ở đây lắm!

Tôi trợn tròn mắt lên:

- Cuội

Hai ngón tay lại giơ thẳng lên trời theo hình chữ V: - Cuội bà bắn!

Kỉnh lại đến rủ tôi đi khai giảng đầu năm Qua ba tháng dài khônggặp bây giờ trông Kỉnh khác hẳn đi Vẫn lúc đi bên phải và lúc vềbên trái, nhưng bây giờ trong im lặng của Kỉnh có điềm tỉnh của mộtngười lớn Tôi biết, sách vở đã làm Kỉnh chững chạc thêm, chắc hẳntrong ba tháng hè anh đã chúi mũi suốt ngày vào mấy cuốn đề thi

Trang 34

Tôi nhại lại câu thơ Hàn Mạc Tử:

"Kỉnh giờ lớn quá nhận không ra"

Kỉnh cười hiền khô:

- Bộ Ty tưởng Ty không lớn sao?

Tôi nhìn Kỉnh nghi ngờ: Bộ tôi lớn thật ư?

Con đường đến trường sáng muà thu thật đẹp Tôi lơ mơ ngắmnhững cánh đồng xanh rì chạy tít tắp ra khỏi tầm mắt, và đột nhiênsực nhớ ra:

- Ỡ bộ hồi bế giảng năm rồi Kỉnh định đưa gì cho Ty hả?

Kỉnh quay mặt đi:

- Không chẳng có gì

Kỉnh ít nói giờ lại ít nói hơn Mọi người đều chấp nhận điều đó nhưchuyện bình thường Một đưá miệng chóp chép tối ngày thì đưá kiaphải bù lại chứ sao! Chỉ có mẹ tôi thôi Đôi khi dường như bà cảmthấy có một cái gì đó - ừm - bất bình thường Mấy lần bà im lặngngồi nhìn tôi rồi nói:

- Sao thằng Kỉnh ít nói quá vậy con?

Thực tình tôi chẳng thích lắm chuyện động chạm đến tính khí bạn bètôi Tôi nhún vai cười:

- Đó là ý trời!

Ừ phải, đó đúng là ý trời, nên chúng tôi chẳng bao giờ có chuyện đểcãi vả nhau, hay đúng hơn, Kỉnh chưa bao giờ buồn cãi lại tôi Kỉnhhiền quá Chúng tôi lại đi cùng nhau suốt mỘt năm mười hai nhưmột đôi bạn thân trước mắt mọi người Thế nhưng vẫn có đôi lúc tôilại tự hỏi không biết tôi và Kỉnh có thực sự thân nhau không?

Trang 35

Kỉnh lại im lắng đi bên trái tôi Nắng trưa chớm hè gay gắt Hôm nay

là ngày bế giảng năm học cuối cùng của tôi Năm nay muà phượngtrổ muộn hơn mọi năm Tán lá trên cây phượng nhà bà Bảy vẫn xam

um Tôi tắc lưỡi:

- Nhanh thiệt Kỉnh hả Mới đây mà đã một năm rồi Nhớ ngày bếgiảng năm rồi

Kỉnh im lặng Anh lúng túng rút từ túi áo ra một mẩu giấy gấp tư:

- Cho Ty cái này

Tôi nhìn theo dáng Kỉnh đi khuất dần sau rặng râm bụt, kinh ngạcđến không mở miệng ra được Cái gì kỳ vậy? Kỉnh đâu phải conngười của những trò này?

Tàng trứng cá cạnh ao nhà mát rượi, nhưng điều đó là thứ yếu Tôichỉ cần một chỗ thật yên tĩnh và không ai dòm ngó để tự do nghiêncứu mẩu giấy của Kỉnh:

Ty ơi,

Hôm lễ bế giảng năm rồi đó, Ty nhớ không, tôi đã định nhờ Ty viết ítdòng vào quyển lưu bút dùm tôị Để ít ra trong ba tháng hè tôi còn cómột cái gì đó Vậy mà

Ty biết đó, Ty có nhiều bạn bè Nhưng tôi chỉ có Ty thôi Vì vậy màthôi Hôm đó về tôi suy nghĩ lại rồi Tất cả những trò lưu bút, lưuniệm này đều vớ vẩn đối với Ty, phải không?

Thế nhưng với một con bướm phượng Ty làm dùm tôi một conthật đẹp nha? Kể từ hôm nay Tôi biết khó mà còn cơ hội để gặpnhau thoải mái như những ngày qua Một con bướm phượng sẽnhắc tôi về những ngày tháng bên phải - buổi sáng và bên trái buổitrưa cùng Ty Hưá nha Ty?

Trang 36

Kỉnh

Tôi ngồi ngẩn tò te cố sắp xếp những ý nghĩ trong đầu lại, nhưng vôhiệu quả Hoá ra Kỉnh không đơn điệu và "hiền quá" như tôi tưởng.Tôi bối rối gõ gõ đầu mẫu giấy vào lòng bàn tay, và sực nhớ đếnước mong một con bướm phượng của Kỉnh Năm nay phượng trổbông muộn Tất cả các tán phượng trong xóm đều vẫn xanh um.Làm sao bây giờ?

Khuôn mặt trẻ con và đám tóc bù xù nhuốm đầy bụi đỏ ló lên khỏichạc cây trứng cá, như trong mơ Tôi dụi dụi mắt Á Huy thật ư?

- Ê! Tôi hét lên rồi bổ nhào về phía anh ta Huy cười:

- Coi chừng rớt xuống đất dập mũi bây giờ!

Huy bây giờ gầy nhom và đen thui Chỉ có nụ cười là không đổi.Tươi rói

Tôi không biết tại sao hôm đó tôi lại có thể nói nhiều đến thế Suốt

cả chín tháng ròng chứ ít sao? Khi dừng lại để thở, tôi phát hiện ranãy giờ một cánh tay của Huy cứ giấu ra sau lưng

- Mỏi không? Tôi đâm ngang

- Miệng hả? Đâu có mỏi Nãy giờ ta đã nói gì đâu!

Tôi phẩY tay:

- Không phải Cái tay cứ bị bẻ cúp ra đằng sau lưng đó!

Huy cười Mắt anh chàng lóe lên một tia tinh quái:

- Đố Ty biết sau lưng ta có gì?

Tôi cười nịnh:

- Thôi thân quá mà Xí muội mận chứ gì?

Trang 37

Huy xoè tay ra Một chùm phượng đỏ rực lên trước mắt tôi như mộtchùm lửa nhỏ Thật-quá-sức-tưởng-tượng! Tôi líu lưỡi:

- Huy Huy kiếm đâu ra hay vậy?

Huy chìa ra cái khủy tay rướm máu chưa kịp bôi thuốc:

Ban nãy về ngang xóm trên thấy trên cây có độc một chùm này Huy nghiêng đầu sang tôi - Không dưng nó làm ta nhớ quá Đúngmột năm rồi!

-Tôi chúi mũi vào chùm phượng Một hai ba bốn sáu cánh, tất cả,cộng một cánh đốm chấm trắng nữa là bảy Tuyệt vời! Tôi buộtmiệng:

- Vậy là được rồi!

- Gì được?

- Chùm phượng này nè Sáu cánh đỏ được một bướm kép ba - cáicánh chấm trắng xẻ đôi chia đều ra làm cánh phụ Thế nào Kỉnhcũng thích lắm!

- Kỉnh?

- Bạn Ty đó Ty tưởng hắn đơn điệu lắm nhe ờ, mà hắn cũng hiềnlắm nữa Ủa mà, không phải - Tôi phẩy tay, bực cho cái lối ăn nóikhông ra đầu đũa chi của mình - Mà Huy biết hôn

Nụ cười trên mặt Huy vụt tắt Tôi lúng túng im bặt và nhìn chămchăm vào đôi mắt Huy Không dưng chúng làm tôi sợ Ê, đừng nhìntôi cái kiểu như thế chứ Không còn cái vẻ chú hề buồn thuở nàotrên khuôn mặt Huy lúc vắng nụ cười Bây giờ nó nhuốm vẻ mặt củamột ông kẹ

- Đó Huy dúi chùm lửa nhỏ vào tay tôi: - Ty mang về mà ép bướmkép đi Ừ, để làm vui lòng cái anh chàng Kỉnh gì đó của Ty đi!

Trang 38

Dáng Huy lêu đêu và buồn bã Tôi ngồi im cố nắm bắt lại vấn đềtrong cái đầu rối rắm đầy sự kiện Chùm phượng không ai giữ rơitỏm xuống ao và lập tức bị bao lại bởi một bầy lòng tong ranh ma.Tôi vò vò mẩu thư Kỉnh trong tay Cái gì kỳ vậy? Tôi ngồi thừ người

ra Vậy là sao? Tự dưng Huy giận dữ với tôi quá vậy chứ?

Rồi một cái gì đó lóe lên trong đầu tối tăm của tôi Tôi vội cho ngóntay vào miệng và ngậm lại Trời ơi, sao tôi có thể ngu ngốc đến thế?Tôi lăng xăng xoay ngang xoay dọc trên cái chạc cây trứng cá Phảilàm gì đây? Cái gì bây giờ?

Chùm phượng của tôi đang bập bềnh trên mặt nước Tôi cuống quýttụt xuống chạc cây và nhào xuống ao, lính quýnh giành giật nó lại từ

lũ lòng tong háu đói Rồi tôi rũ nước cho kỳ ráo từ những cái cánh

đỏ rực nhỏ nhoi, không nhận ra những giọt nước mắt đang ràn ruạtrên má tôi Rồi tôi băng ngang hàng rào dâm bụt nhà bà Bảy Huy

ơi Huy ơi! Tôi gào thầm trong lòng Tôi thực sự chẳng biết sẽ nói gìvới Huy đây, nhưng nhất định tôi sẽ nói

Lê Đỗ Quỳnh Hương

8 Bay Theo Những Cánh Diều

Gió vẫn thổi vù vù, ùa vào nhà, lật tung và quăng tờ lịch xuống đất.Bây giờ là tháng giêng mà!

Đúng rồi Tháng giêng là tháng của những cơn gió Gió thổi lồnglộng, gío kiến thằng bù nhìn vẫy tay xua chim nhiệt tình hơn, gío lùanhững ngón tay to của mình làm rối tung mái tóc những cây dừa.Tháng của trò chơi thả diều Bầu trời cao hơn ruộm vàng màunắng và những con diều, không cầu kỳ với chiếc khung to dầy rentua như của các nghệ nhân mà thật đơn sơ, thậm chí xấu xí, nhưng

nó mang trên đó bao kỳ vọng của trẻ thơ: "Cao hơn, cao hơn nữađi!"

Trong óc tôi chợt hiện lên một hình ảnh chú bé cởi trần, mớ toc'

Trang 39

cháy nắng, tay cầm lon, tay quấn chỉ, mắt đăm đăm hướng về phíacon diều với niềm say mê bất tận "cao hơn, cao hơn nữa đi!" Đóchính là tôi của năm, saú năm về trước Mùa diều nào cũng vậy, chú

ấy đã làm tôi tự hào biết mấy với đám con nít xóm trên về nhữngcon diều rất ư to, đẹp Nhưng cả hai năm nay, không còn ai làm diềucho hai anh em tôi nữa Tôi vĩnh viễn mất chú ấy rồi Đó là người màtrừ những người thương yêu trong nhà ra, không ai tôi có thể quíhơn được

Tôi lần dở những trang an-bom trong óc Mỗi trang đều hiện lên hìnhảnh chú ấy

Hồi xưa, không biết đã bao lâu, khi giặc Tây đã rút đi, ông nội tôicùng với người bạn thân nhất của mình từ Sài Gòn về đây pháhoang mang theo những người vợ rất trẻ của mình Thế là mọc lênhai ngôi nhà cạnh nhau, cùng nhìn ra sông, cùng sinh họat chungmột bên sông Hai nhà sinh con đẻ cháu và đám trẻ này được quínhư của chung, cùng leo trèo ổi, mận của hai nhà, cùng nghechuyện kể không bao giờ kết thúc của hai người già Xích mích cũng

có đôi khi nhưng cuối cùng vui vẻ cả

Chú Nhân là con trai út của chú Tám Tôi gọi bằng chú vì theo ngôithứ chứ thật ra tuổi của chú chỉ đúng bằng tuổi của chị lớn của tôithôi Nói đến một chàng trai nông thôn, người ta thường liên tưởngđến một gương mặt chất phác, mớ tóc húi cua, những cơ bắp cuồncuộn, tấm lưng rộng tạo vóc dáng dậm thấp Út của tôi (tôi thườnggọi vậy) thì không Nhìn vào người thanh niên này bạn có thể thấytất cả những gì thanh tú, ngời sáng: thân hình cao thẳng, khuôn mặtthuôn thuôn với nước da nâu hồng mịn màng, đôi mắt to với tia nhìnthẳng đôi lúc xa xăm, trông có vẻ lạnh lùng nhưng thật đáng tin cậy,cộng với chiếc mũi thẳng khiến chú đẹp như một thiên thần trongtranh thánh mà tôi đã được xem ở nhà anh thợ vẽ quảng cáo Tôicũng không hiểu sao công việc nặng nhọc lại không làm mất đi vẻthanh tú đó

Chú Út là một chàng trai tốt, gánh vác mọi việc trong nhà nhất là khianh trai sang ở quê vợ Chú khỏe mạnh và cũng thật khéo tay Mùa

Trang 40

diều nào chú cũng làm cho anh em tôi những co diều thật đẹp.Những lúc như vậy, chi Hai tôi lại dò dò đi nấu khoai khao mấy chúcháu Chị Hai nói: "Út làm diều đẹp vì Út mơ làm phi công, Út sẽ baynhư diều vậy!" Tôi để ý thấy dạo ấy chị tôi và chú có một cái gì đókhang khac' Buồn nhất là họ không còn tắm sông chung với nhaunữa, chỉ đôi khi chị mang đồ ra giặt lúc chú tập bơi cho lũ chúng tôịChứ trước kia thì vui khỏi phải nói Cả hai băng sông mót dái khoai(củ nhỏ, mọc trên dây) về nấu, leo chót vót lên đọt bần hái trái chínsau đó "bom" ùm xuống sông, rồi những vụ mùa cùng giúp ngườilớn vỡ khoai, kết bó chở lên chợ bán những cành mai trong nhữngngày sắp tết Những ngày ấy thật đáng nhớ

Nhưng đâu phải lúc nào con người ta cũng gặp đều tốt đẹp ÔngTám đau nặng và qua đời Đó là một mất mát lớn đối với chúng tôi.Chú Út phải nghĩ học vì hiện giờ chú là người đàn ông duy nhất củagia đình Ước mơ không thành Sau đó, chú xin được một chân "tachạp" trong lò đường bên kia sông "Tả chạp" là gì không hiểu chỉbiết là chú phải giúp việc cho những người nấu đường Độ vài bangày chú mới về nhà, vào lúc chạng vạng tối, và lần nào cũng nhưlần ấy, ghé vào nhà bếp gọi chị tôi

- "Cho Hòa cái này nè!"

Và tôi biết Đó là một cây mía rốc vỏ sẵn được nhúng vào chảođường luc' đường đang tới Chị tôi thích món đó lắm Món quà thậthấp dẫn nhưng luôn kiến chị tôi nhớ lại một lần, cũng "Cho Hòa cáinày" và và gói nhỏ đựng một chú chuột đỏ hỏn khiến chị một phenkinh hoàng

Một năm sau, chị tôi trúng tuyển vào đại học Trường ở tận thànhphố nên chị phải ở lại ký túc xá Nhìn chị quỳ trên giường thu sếp đồđạc, nghe má dặn dò lối ăn cách ở, tôi buồn nẫu ruột, như thể chịsắp phải theo chồng biệt sứ vậy Tôi cảm thấy mất mát một cái gì

đó

Chú Út vẫn đi đi về về, vẫn mang về cho tôi những cây mía nhúngđường nhưng trông chú có vẻ buồn Sau đó vài tháng, chú cũng

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:47

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w