Tinh yeu tim thay Song Mai PHẦN 1 Buổi chiều, trời Sài Gòn thật là oi bức Dưới sức nóng hình như lan toả kh ắp nơi Hồng Kim dùng quyển tập quạt xành xạch vần không thấy dễ chịu Chút nào Mồ hôi rịn ra[.]
Trang 2bị đi bơi cùng nhỏ Thuý Vi ở hồ bơi Lam Sơn.
- Ối trời! Bực bội quá!
Chợt điện thoại reo, Hồng Kim chạy vội đến bàn trang điểm cầmđiện thoại di động lên nghe:
- Alô, gì v ậy hả Thuý Vi?
Có tiếng nói lớn trong điện thoại:
- Xin lỗi mi nha, chiều nay đành lỗi hẹn với mi
- Trời ơi? Ta đang nóng nực muốn điên lên đây nè
- Ừ! Cho mình hẹn lại đi Đâu có ai muốn như vậy
- Nhưng mi làm chuyện gì? Trừ phi
- Không hiểu nữa, ta bị sếp gọi khẩn cấp vào công ty làm bù chiềuthứ bảy
- Xí chiều thử bảy, người ta chỉ hẹn hò đi chơi thôi, sếp của mi thật
là kỳ quặc, bóc lột quá
Thuý Vi cười khúc khích:
- Có phải mặt mi đang ỉu xìu như cái bánh bao ế không? Hẹn misáng chủ nhật bù cho mi, chúng ta sẽ đi bơi sớm nhé!
Hồng Kim ỉu xìu ngồi xuống giường thở dài:
- Có ai đang nóng nực khinh khủng lại hẹn mai mới tắm không chứ?
Mi giống sếp của mi đấy Bị bệnh rồi
- Ơ! thôi ta gấp lắm, chào mi, hẹn ngày mai
Hồng Kim Iắc lư cổ mình thư giãn Cô tắt máy Hồng Kim lại bồn rửamặt cho tỉnh táo Có tiếng gọi trước cửa làm cô giật mình:
- H ồng Kim ra mẹ bảo
- Mẹ mới về há?
- Con làm gì mãi trong phòng Không ra tiếp khách
Ch ưng hửng Hồng Kim nhìn dáo dác.Quốc Thái cũng ào vàophòng khách: Cháu chào bác!
Trang 3- Ơ! Là anh hả Quốc Thái? Vuốt lại mái tóc quăn cho có nếp QuốcThái cười tươi:
- Không là anh thi ai hả? Không lẽ em đang chờ ai? Hồng Kim nhíumày, đang đổ mồ hôi hột vì nực Tự nhiên thấy Quốc Thái, cô càng
dị ứng hơn, khuôn mặt cô xụ xuống:
- Ch ờ ai đầu, trời nóng anh không thấy sao? Bà Hồng Anh nhìncon gái:
- Coi kìa sao con lại nói chuyện với Quốc Thái như vậy hả? Cụp mixuống, Hồng Kim gượng cười:
- Con có nói gì đâu Anh ngồi chơi nha Quốc Thái
- Em định đi đâu vậy,Hồng Kim?
- Đi bơi Nóng quá em không chịu được
- Vậy hả? Hay là mình đi shop thời trang đi Hôm nay anh rảnh
Qu ốc Thái ngẩng đầu nhìn cô vẻ ngạc nhiên:
- Sao hôm nay khó chịu vậy cô bé? Em muốn đi đâu?
Hồng Kim xỏ chân vào đôi giầy ba ta buộc lại, phán gọn một câu:
- Đi bơi, ngay bây giờ Ba Hồng Anh bưng ra hai ly nước mát, nhìnQuốc Thái bảo:
- Cháu uống nướe rồi ngồi chơi nha!
- D ạ Anh quay sang Hồng Kim mời:
- Em uống đi cho mát Bơi có gì vui?
Bi ết Quốc Thái đang mỉa mai mình, Hồng Kim không vui:
- Tại em thích
- Đi mua sắm, ăn uống chẳng thú vị hơn à? Cô bé lắc đầu nguầynguậy bảo:
- Nóng nực quá làm sao có thể chọn lựa gì mà mua sắm, tâm trí đâu
ma ăn uống Tóm lại em chi muốn đi bơi thôi
Nghe mẩu đối thoại giữa Hồng Kim và Quốc Thái, bà Hồng Anh đámắt với anh rồi dễ dãi bảo:
Trang 4- Chiều nay mẹ bận đi công chuyện, hai đứa cứ ở nhà chơi hoặc điđâu chơi cho mát mẻ, ở nhà nóng bức ngột ngạt lắm.
H ồng Kim ngước mắt nhin mẹ:
- Sao ạ? Con đi, còn anh Quốc Thái?
- Tùy con, tiếp khách giùm mẹ nha!
- Mẹ
H ồng Kim réo bà Hồng Anh định cầu cứu,sự có mặt của QuốcThái lúc này chẳng làm cô hoan nghênh chút nào Anh ấy chẳnggiống gì ngày xưa cả Nhìn Quốc Thái đăm đăm, Hồng Kim muốntìm lại một chút gì của ngày xưa Nhưng cô bất lực Quốc Thái bâygiờ hoàn toàn thay đổi
Thấy Hồng Kim nhìn mình vẻ không vui, Quốc Thái cười cười:
- Sao hả? Em không thích sự có mặt của anh ở đây à?
Bà Hồng Anh bườc ra dáng vội vàng, chưa đầy năm phút đã ra khỏinhà vẫy taxi đi mất Hồng Kim hơi bối rối trả lời câu hỏi lúc nãy củaQuấc Thái:
- R ất hoan nghênh Nhưng anh đến không đúng lúc
Cười khẩy, Quốc Thái hỏi:
- Lúc nào mới đứng lúc hả Hồng Kim? Bác thật galăng khi ở đây chỉ
có hai chúng ta
- Anh nói gì v ậy Thái? Em đang bực đó
Còn lại hai người Quốc Thái ngọt giọng rủ rê:
- Thật ra anh muốn cùng em.đi bơi nhưng sợ em từ chối nên HồngKim tròn mắt lên:
- Thật hả anh?
- Ai lại dối em bao giờ
- Vậy mà không nói sớm Anh biết bơi à?
Đặt hai bàn tay vào nhau xoa xoa Quốc Thái cười cười:
- Biết và rất thích Khi ở Úc anh thường đi tắm biển Sidney Về ViệtNam gần ba tháng rồi nhớ biển quá, ba tháng chưa được bơi
C ười khúc khích, Hồng Kim lắc lư đầu:
- Cho anh biết bơi ở.biển và ở hồ bơi rất khác nhau
Anh tỏ vẻ am hiểu gật gù:
Hồ không có sóng, chẳng thú vị nhưng cũng đỡ ghiền
Cách nói chuyện dễ ghét, Hồng Kim khẽ liếc anh:
- Anh nói sao?
Trang 5Quốc Thái lại nhẹ nhàng ngọt xớt:
- Anh học nhiều kiểu bơi rất lạ và đẹp anh sẽ chỉ cho Hồng Kim
V ốn rất dị ứng với cách ăn mặc chải chuốt và đeo nhiều nữtrang quí giá của Quốc Thái nên Hồng Kim ít khi đi chơi với anh ta,
dù ngày xưa hai người là bạn học khá thân Cô e dè nhìn anh lầnnữa
- Sao không tin anh hả? Đến hồ bơi sẽ biết ngay Em không rất thíchbơi sao? Vừa rồi
Thấy đề nghị của Quốc Thái cũng hay hay lại sẵn đang chuẩn bị đồ
đi bơi xong
Không hiểu sao Hồng Kim gật đầu:
- Dĩ nhiên là thích rồi Vậy chúng ta đi ngay bây giờ nha!
Hai m ươi phút sau, hai người vừa đến cổng hồ bơi Lam Sơn thìbất chợt trời để mưa Quốc Thái vội cho xe vào chỗ trú mưa Đứngnhìn những giọt nước lấp lánh rơi đều trong khoảng không gian màuvàng óng ánh, Hồng Kim bực bội:
- Hôm nay, thật xui rủi
Qu ốc Thái đứng thật gần bên Hồng Kim, anh không nhìn mưa
mà lén nhìn cô bé Cứ mỗi lần ngồi trong lớp, được nhìn cô là mỗilần trái tim anh muốn "bốc cháy” rung lên loạn nhịp Quốc Thái cứthích nhìn cô bé như thế Nhưng Hồng Kim vô tư quá chẳng biết gì
Có lẽ sau này, Quốc Thái hi vọng cô sẽ mãi mãi là của riêng anh.Hồng Kim kêu lên làm anh giật mình:
- Trời ơi, mưa hoài bực quá!
Qu ốc Thái mĩm cười Anh thầm cảm ơn ông trời Lúc này mànhảy xuống nước chán chết đi được Không khí như diu hẳn lại.Quốc Thái im lặng nhìn mưn một lúc rồi bảo:
- Trời còn mưa bơi sẽ cảm lạnh đó Anh không muốn em bị bệnh.Hồng Kim nhún nhầy tái chỗ cho nóng người Mấy giọt nước mưabay vào càng mát thêm Xòe tay ra hứng, Hồng Kim thích thú:
- Mưa tắm càng thú vị chứ sao Anh nhớ lúc nhỏ chúng ta thích đihọc về dưới mưa không?
- Nhớ chứ nhưng lúc đó hai hàm răng anh cứ va vào lập cập còn emthì lại cười vui vẻ
- Có chuyện ấy sao? Em nhớ mình đâu có bị lạnh
Đúng rồi em bị lạnh làm sao được khi cái áo mưa đi chung bị emtúm lấy, anh đứng ở ngoài trời
Trang 6Nh ớ lại thưở hồn nhiên, Hồng Kim cười khúc khích:
- Vậy mà anh để bụng đến bây giờ mới nói
Nhìn cô bằng ánh mắt trìu mến đa tình,Quốc Thái nhẹ giọng:
- Còn nhiều điều anh để trong tim mình chưa nói ra Vờ như khôngbiết, Hồng Kim phẩy tay:
- Xu ống hồ bơi đi Thái Em nôn nao lắm
- Anh muốn nói
- Chuyện con tim của anh hả? Mai mốt được không?
- Nhưng trời mưa lớn lắm Anh sợ bệnh
- Anh kỳ ghê Xem kìa, người ta bơi dưới hồ vui quá
Qu ả nhiên truước mắt hai người phía dưới hồ bơi mười cô gáiđang tập bơi nghệ thuật Các cô cùng chúi xuống nước rồi trồi ngửalên xòe nở hình hoa sen thật ấn tuợng, cả hai dõi mắt theo:
- Họ khiêu vũ dưới nước đấy Chúng ta tìm quán ngồi xem đi HồngKim đứng yên nhìn không hiểu sao cô lại bắt đầu thấy dị ứng vớikiểu cách của Quốc Thái Đàn ông con trai lại sợ nước ôi!Chán Côquyết định:
- Em tập bơi đây Anh có cùng đi không thi nói
Quốc Thái lười biếng lắc đầu Hồng Kim cởi chiếc áo khoác ra đưamắt nhìn quanh Tuy nhiên cô tránh cái nhìn của anh:
- N ếu anh không bơi thì cứ ngồi uống cà phê, em sẽ bơi mộtmình Quốc Thái thản nhiên ngồi xoải người ra trên ghế ậm ừ:
- Em cứ đi
Không đợi anh nói hết câu, Hồng Kim quảy túi đa đồ tắm lên vai
đi nhanh về phía phòng.thayquần áo Vừa đi cô vừa huýt sáo bài háttrong phim Bảo đao tầm.chủ Trông dáng.cô thật ngổ ngáo hay hay
Có lẽ cô giận anh nên đi như thế
Tr ời mưa trơn trợt,Hồng Kim suýt té khi bước lên mấy tấm gạchcạnh hồ bơi Cô lấy lại thăng bằng Mới bước vài bước Hồng Kim lạitrượt dài Cô đâmsầm vào một chàng trai lạ và trượt luôn xuống hồ
Trang 7H ồng Kim tròn vo mắt nhìn chàng trai lạ Anh ta vội gỡ cặp kính
ra lau luôn tay, mắt chăm chú vào kính Cô hơi bối rối không lêntiếng Chàng trai vừa lau chùi vừa bảo:
- Tôi thành thật xin cô bỏ qua Cô không sao chứ
Bẽn lẽn, Hồng_Kim giật mình đáp:
- Dạ không sao …
Quốc Thái bước đến giọng đầy vẻ quan tâm
Kìa em té có sao không? Sao anh vô ý vậy anh kia?
Hồng Kim kéo tay anh không cho anh cự nự:
- Anh! Chuyện này do em Lỗi em mà
- Rõ ràng anh thấyhắn ta làm em trượt ngã xuống hồ đó
Hồng Kim ngăn anh:
- Không phải, là em tự té kìa Có la thì la mấy tấm gạch kia quá trơn.Đừng làm ầm kỳ lắm
- Vậy em không sao hả? Nói cho anh yên tâm
- Không sao! Cám ơn anh
- Anh phải nói với hắn ta một tiếng kẻo hắn coi thường chúng ta Hồng Kim lắc đầu lẩm bẩm:
- Hình như em làm anh ta ngã theo Là em đó
Qu ốc Thái định cự nự chàng trai lạ nhưng hình như anh takhông để ý đến câu chuyện hai người Đồ đạc của anh ấy bị rớtxuống hồ ướt cà Chàng trai vội vàng mở túi da ra lấy chiếc máy ảnhlau lau chùi chùi rồi bước nhanh về phía bên kia hồ bơi Tất cả xảy
ra thật nhanh khiến Hồng Kim cứ ngỡ như mơ
Cứ nhớ đến cảm giác bị giữ chặt trongvòng tay rắn chắc của chàngtrai lạ, tự nhiên hai má Hồng Kim đỏ bừng lên Quốc Thái hỏi mà côkhông nghe:
- Em không quen v ới anh ta chứ Hay em bị hắn ta hớp hồn? Hồng Kim đưa mắt nhìn anh:
- em không sao, anh vào trong ch ờ đi Nói xong cô lao vút xuống
hồ bơi Lặn thật sâu lát sau cô mới trồi lên Cô thả nổi bồng bềnhmột lúc Hình ảnh chàng trai lạ cứ lởn vởn trong đầu cô với nụ cườitrên môi, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng, nhất là vòng tay lúc
ấy, anh ta ôm cô gọn làm sao
Xuống hồ bơi rồi mâ Hồng Kim vẫn còn ngượng không thể tả khinhớ cảm giác ấy
Cô say mê nhìn các cô gái bơi nghệ thuật ở giữa hồ Khi ngẩng lên
Trang 8thì Hồng Kim phát hiện ra điều thú vị:
- xin lỗi, cho tôi qua
Gi ọng nói mới nghe lần đầu mà khó quên thật Hồng Kim quay
về phỉa giọng nói vừa rồi Chàng trai lạ đang cố gắng chăm chúchụp những bức ảnh cho đội bơi nghệ thuật dưới hồ Với nhiều tưthế khác nhau, anh len vào những người đang bơi cũng tựa vàothành hồ theo dõi, bấm máy thật nhanh Hình như anh ta không cònchú ý đến xung quanh mình Len lén nhìn hắn ta, Hồng.Kim tủm tỉmcười Quả là một anh chàng nhiếp ảnh có phong cách Với gươngmặt đẹp trai, kính cận khá dày lúc nào cũng như cười cười Ôi nụcười đưởi hàng lia xanh xanh đẹp và quyến rũ làm sao Gương mặtchâng trai này có lẽ là trung tâm nhìn của nhiều cô gái Tuy nhiênanh ta đường như chẳng có cảm nhận gì đối với người đang hâm
mạ mình
H ồng Kim mãi nhìn anh ta chụp ảnh quên cả bơi
- Hồng Kim về thôi em, coi chừng bị cảm lạnh đấy
Qu ốc Thái đến cạnh hồ bơi gọi vọng xuống Hông Kim ngẩnglên nhìn anh Cô bắt gặp cái cười của chàng trai lạ Dường nhưchàng ta phát hiện ra "người quen" dưới hồ nên mỉm cười một cái.Hồng Kim vội quay đi nơi khác vờ không quen biết rồi nhanh chóngbước lên bờ chuẩn bị ra về Cô thoáng ngẩn ngơ, có cảm giác nhưtim mình đang múa lên rộn rã Cô khẽ lắc đầu mĩm cười cho sựnhạy cảm của mình Tay cầm tủi da, chân bưởc theo Quốc Thái màhồn cô lửng lơ ở lại chốn cũ Hồng Kim nhớ đến nụ cười thật quyến
rũ của chàng trai lạ dường như ban phát riêng cho mình Chỉ có cômới cảm nhận được nụ cười ấy đầy ý nghĩa tự nhiên hai má cô ửnghồng, trong lòng thầm len nhẹ một cảm giác xao xuyến lạ thật mơ hồ
và cũng thật hạnh phúc, xôn xao
Buổi sáng hôm sau, bà Hồng Anh lại tiếp tục ra khỏi nhà sớm vớigương mặt trang điểm cầu kì, trang phục thật sang trọng khiến HồngKim ngạc nhiên:
- M ẹ, hôm nay chủ nhật không ở nhà với con
Bà Hồng Anh chậm lại nét phấn thừa trên má:
- Mẹ đến cửa hàng quần áo và dụng cụ thể duc thể thao có côngchuyện Hồng Kim ngồi xuống salông đan hai tay sau đầu:
- Đi mua hàng mà con tưởng mẹ dự chiêu đãi ở nhà hàng HoàngGia chứ Lắc đầu bà Hồng.Anh cười cười:
Trang 9- Bây gi ờ đi ra đường muốn tỏ ra mình là người sang trọng thìphải biết sửa soạn cho đẹp Có như vậy giao dịch, mua bán mớihiệu quả con ạ Thôi mẹ đi đây.
- Dĩ nhiên là có chuyện gấp nên mẹ mới nhờ con
- Được, con sẽ đến ngay Mẹ chờ nha!
- Mẹ bận đi dự đấu thầu lô hàng dụng cụ thể dục thể thao mới về ởsân bay đó.Đừng có chùng chình trễ nghe con
cô chủ shop trẻ trung xin phép:
- Chị cho bọn em xem hàng
H ồng Kim lật đật giấu đĩa bánh cuốn xuống kệ quầy tươi cười:Các cô cứ tự nhiên
Trong khi họ lựa chọn trang phục thể dục thể thao, Hồng Kim định
ăn tiếp nhưng cô ngại vì phải trả lời giá cả cho khách
Một lát sau một anh chàng ăn mặc bụi bặm nhưng có vóc dáng khỏekhoắn bước vào kêu to:
- Xong ch ưa các cô để tôi thanh toán tiền
- Dạ, chút xíu nữa bọn em chọn sắp xong rồì
Vài bộ thôi nhé Nhiều quá tôi không đủ tiền
Các cô gái rầt vui vẻ bước nhanh về phía công viên cạnh cửa hàngvới nụ cười trên môi:
- T ụi em ra ngoài này chờ anh nha!
Ừ, đi trước, tôi ra ngay
Trang 10Anh chàng quay vào shop ch ờ thanh toán tiền Tính tiền xongtrên máy vi tính, Hồng Kim ngẩng lên định đưa hóa đơn cho kháchthì nhận ra ''anh chàng mắt kính" hôm qua ở hồ bơi Cả hai đều quábất ngờ bốn mắt giao nhau, một thoáng bối rối Anh chàng cười làmquen ngay phá tan phút căng thẳng:
- Ồ thì ta là cô Chúng ta đã gặp nhau.Hóa ra trái đất tròn quá Hồng Kim mỉm cười chớp làn mi cong
- Anh thường đến mua hàng ở đây không?
Giọng anh chàng thật vui vẻ:
- Tôi là khách hàng quen của cửa hàng nhưng lần nào đến đây muahàng tôi không gặp cô Cô mới đến làm việc ở đây hả?
H ồng Kim bối rối vì đĩa bánh cuốn ở góc bàn Cô mĩm cười vớianh chàng mắt kính rồi chờ lúc anh lấy tiền, cô giấu nhanh đĩa bánhcuốn đang ăn dở dang xuống hộc bàn lần nữa
- Thì ra anh là khách quen c ủa cửa hàng.Cảm ơn anh đã ủng
hộ Chờ thối lại tiền, anh chàng mắt.kính tranh thủ làm quen:
- cô vào làm ô shop này lâu chưa?
- Dạ cũng lâu
Hồng Kim không hiểu sao lại không muốn nói thật Thấy anh chàng
cứ nhìn mình cười cười hoài:
- Tôi không ng ờ lại gặp cô ở đây
Hồng Kim hơi thẹn Cô không biết nói gì với "người đã quen" kia.Chợt chuông điện thoại của anh ta reo Anh chàng mắt kính nghe rồivội vàng hỏi:
- Ti ền bạc đã đủ chưa cô?
- Dạ anh xem đi! Đây là tiền dư
Hồng Kim trao hóa đơn thanh toán cho anh Chỉ liếc sơ qua rồi cườicười, anh lấy tấm danh thiếp đặt lên bàn, nhìn Hồng Kim với câu nóiđùa:
- Đây là địa chỉ của tôi Tôi mong gặp cô lần sau Nhưng lần sau đếnmua hàng cô nhớ khuyến mãi giảm giá nhé
Bi ết anh đùa, Hồng Kim trao mấy túi hàng cho anh với nụ cườiduyên dáng:
- Dạ, anh đến em sẽ giám giá mà
Cả hai cùng cười:
- Tôi b ận Xin phép cô, hẹn gặp lại nhé!
Anh ta đi rồi, Hồng Kim cầm tờ danh thiếp lên xem:
Trang 11- Hà Phú Đăng phóng viên báo Thể dục thể thao.
H ồng Kim chợt vui vui Đi làm phóng viên Bướng thiệt Thì raanh chàng cô gặp là một phóng viên của tờ báo nổi tiếng Cô nghĩthầm về tương lai của mình Một ý nghĩ mới lạ bỗng trỗi dậy trongđầu thôi thúc cô Hình ảnh Phú Đăng chụp ảnh các cô người mẫu,diễn viên bơi nghệ thuật làm cô thích thích
Hình ảnh Phú Đăng luôn nở nụ cười trên môi làm cô say mê ĐÓ
là hình ảnh đẹp lý tưởng để cô vươn tới biết đâu xong đợt thực tậpnày, cô sẽ xin vào tòa soạn làm phóng viên chuyên trang thể dục,thể thao như Phú Đăng
Hồng Kim tưởng tượng ra cô sẽ đi đây đi đó, được xem các trận đấuthể dục thể thao khắp nơi, được bơi lại thỏa thích, được nhiều ngườihâm mộ Ôi! Sung sướng biết dường nào Hồng Kimcứ ngồi ngây ra
mà mơ ước Cô đã quên bẵng đĩa bánh cuốn còn dở dang đã nguộilạnh để trong hộc bàn
Buổi tối, Quốc Thái mang thật nhiều hoa tươi và hộp quà đắt tiềnđến mừng sinh nhật của Hồng Kim Thấy anh bước vào với quà lỉnhkỉnh trên tay, bà Hồng Anh hơi ngỡ ngàng:
- Kìa Quốc Thái cháu đến chơi là vinh hạnh rồi, bày đặt quà cáp làm
gì cho rắc rối,tốn kém
Qu ốc Thái đưa mắt nhìn xung quanh Trên bàn có lọ hoa rấtđẹp, màu đỏ nhung của hoa hồng xen kẽ hoa bi trắng làm tăng vẻđài các kiêu sa cho loài hoa tình yêu này Buổi tiệc sinh nhật có lẽ sơsài
- Cháu cứ tưởng năm rồi sinh nhật Hồng Kim to lắm mà bác
Nhìn H ồng Kim xinh đẹp trong bộ váy màu đen kết kim tuyếnthật nổi' bật Iàm cho làn da vốn sáng của cô càng mịn màng hơn,Quốc Thái thấy tim mình rộn ràng Đứng trước cái đẹp ai lại chẳngthế! Vả lại với Hồng Kim, Quốc Thái vốn đã có nhiều cảm tình từ lâu
Bà Hồng Anh trông thấy gương mặt ngẩn ngơ của anh, bà cườithầm:
- N ăm nay bác bận nhiều việc quá nên không tổ chức chức sinhnhật cho Hồng Kim ở nhà hàng như năm ngoái Bạn bè ai nhớ đếnchúc mừng cho Hồng Kim bác cảm ơn
Qu ốc Thái cười xòa:
- Thưa bác, dĩ nhiên là cháu phải nhớ sinh nhật của cô ấy chứ.Quay sang Hồng Kim, anh bảo:
Trang 12Chúc sinh nhật vui vẻ, đây là quà của anh dành tặng em, Hồng Kim,
em xem có vừa ý không?
Hồng Kim đặt đĩa bánh kem trước mặt anh và ly nườc sinh tố dâuthơm tho:
- Anh dùng th ứ nào trước Quấc Thái? Quốc Thái xua tay:
- Anh không thích bánh ngọt Em dùng đi?
Nãy giờ Hồng kim chưa đụng đến các món quà anh mang đến,Quốc Thái chờ một lời khen của cô
- Hay là em l ấy rượu nho cho anh
- Cảm ơn Em xem quà trước đã
- Ồ! Hoa đẹp quá Hoa lys và thủy tiên thật xinh xắn Nhưng anh cóbiết hai loài hoa này có ý nghĩa gì không?
Quốc Thái hơi ngớ người ra:
- Anh nghĩ cứ thấy hoa đẹp, tươi là mua tặng em Hiểu ý nghĩa củacác loài hoa nói thật là anh hơi dốt
Hồng Kim bật cười vì sự thành thật của anh Cô ngồi đối diện vớianh tay mân mê bó hoa:
- Thôi được em hiểu được tấm lòng anhrồi Đợi em chưng bó hoanày vào bình đã
- Cứ tự nhiên
Qu ốc Thái cho kẹo singgum vào miệng nhai nhóp nhép Thoángchốc bó hoa được Hồng Kim cắm vào cái lọ thủy tinh trong veo,sang trọng, quí phái Hồng Kim ôm gói quà đặt lên bàn trang điểmcủa cô:
- Cái gì mà n ặng thế anh?
- Em đoán đi
- Một con búp bê
Trang 13- Không đúng, em đâu còn bé mà mê búp bê
- Vậy thì con gấu mẹ vĩ đại
C ả hai cười to Quốc Thái lắc đầu:
- Anh đâu dám tặng em món ấy Cái đó để sau này
- Sau này ư?
Hồng Kim lại cười, hôm nay Quốc Thái tỏ ra rất lịch thiệp, galănglắm
- Thôi đừng đoán nữa Nếu chưa nôn nao thì đến khuya em mở raxem sẽ hiểu được tình cảm của anh dành cho em
- Tình c ảm ư? Anh nói gì em không hiểu
Quốc Thái nhếch môi:
- Em giả vờ hay em thật sự không hiểu?
- Kịch "Người đàn ông có bầu" anh thích lắm hả?
Quốc Thái giật mình:
- Cái gì đàn ông có bầu? Thôi quái chiêu quá anh không xem.Nhưng anh đã mua trước hai vé đặc biệt rồi không xem thì tiếc
H ồng Kim khẽ lắc đầu:
- Đã bảo em không thích, tiếc thì anh cứ đi một mình đi
- Em lạ ghê Anh muốn đi chơi cho thoải mái, lúc nào em cũngkhông thích Đừng bảo ban đêm cũng đòi đi bơi nha
Hồng Kim khéo léo từ chối Vì cô không muốn ra ngoài vào banđêm, nhất là đi dạo với người đàn ông không thích Hồng Kim đưamắt nhìn anh:
- Th ật ra trời nóng nực chúng ta cùng lên sân thượng hóng giócho thoải mái Đi lòng vòng mỏi chân lắm
- Em thật lười biếng Tối người ta đi dạo là bài thuốc bổ ích, bài tậpthể dục có lợi cho sức khỏe đỡ tốn tiền
- Nhưng vào rạp xem kịch hai ba giờ đồng hồ nhất trong phòng kín
Ôi chán ngán thí mồ
Qu ốc Thái nhổm người lên tươi cười:
- Thôi được chiều ý người đẹp Chúng ta lên sân thượng đi
Trang 14Anh nh ường bước cho Hồng Kim trước Trong vầng ánh sángnhập nhòa tranh sáng tranh tối Quốc Thái thấy cô đẹp như một bứctranh Tuy nhiên anh cố ghìm giữ chặt cảm xúc của mình.
Qu ốc Thái quyết tâm đêm nay phải bày tỏ hết nỗi lòng của anhđối với cô, sao Hồng Kim cứ ỡm ờ mãi Có nhiều lần anh cố tìm tia
hy vọng nào đó nói lên tình cảm thật trong tim cô bé anh yêu nhưngchỉ là lần thất bại thêm
Không chừng Hồng Kim đã có tình yêu nào khác Bấy lâu nay anhvẫn thấy cô hồn nhiên vô tư kia mà
Hai ng ười đứng ngắm sao trời Làn gió miên man quét ngangngười ô mát rượi Thấy Hồng Kim cứ im lặng dõi mắt ra xa, tâm hồn
cô gái cạnh anh làmột khối cầu giá lạnh chưa ai khám phá, QuốcThái quyết không bỏ cuộc, anh phá tan sự ìm lặng:
- Em d ự dịnh tương lai mình thế nào?
Giọng cười trong veo cất lên, Hồng Kim bảo:
- Chưa có dự định gì cả
- Anh muốn hỏi em điều này
Cô ng ơ ngác:
- Chuyện gì cơ?
- Kim nè! Từ lâu anh muốn nói với em
Hồng Kim đoán được điều anh sắp nói ra nhìn anh với cử chỉ thờ ơ:
- Hôm nay sao anh vui thế?
Quốc Thái nhìn cô, ánh mắt lộ vẻ quan tâm, Hồng Kim lo sợ quay đi:
- Hình như em cố né tránh anh thì phải
Hồng Kim chối dài:
- Chúng ta là bạn thân từ nhỏ đến giờ chuyện gì mà né tránh hảanh?
- Lúc trước là bạn, bây giờ em xem anh là gì?
H ồng Kim cười vô tư, cô đặt nhẹ tay mình lên vai anh:
- Anh nhiều chuyện quá Bạn bè như thế này chẳng vui hay sao?
- Ừ vui nhưng anh không muốn kéo dài thế này
Trang 15Hơi lo, Hồng Kim tròn mắt:
- Chứ anh muốn gì?
Hình nh ư lời nói Quốc Thái chẳng tác động gì đến cô Anh chợtnhận ra đó không phải là tình yêu sâu đậm mà cô đành cho anh.Phải chăng với anh cô chẳng có chút tình cảm nào ư? Tim anh sethắt Đã bảo lòngđó là chyện dĩ nhiên nhưng anh cảm thấy buồnmênh mông Quốc Thái chưa bao giờ chịu 'thua 'ai, sao đứng trướcHồng Kim anh lại rún sợ như con thú bị thương Anh quyết định canđảm hơn Bíết đâu ảnh sẽ thắng Quốc Thái bất chợt quay lại, anhchụp hai vai của Hồng Kim rồi nói với giọng như van xin: - HồngKim, anh muốn cưới em gấp, em đồng ý nha!
- C ưới em?
Hồng Kim nhẹ nhàng gỡ tay anh ra, cô cười cười hỏi:
- Có gấp lắm không? Phải chờ em suy nghĩ đã
Quốc Thái nhường mắt nhìn cô Đã bao nhiêu năm họ vẫn là bạn:Anh Phái chờ bao lâu nữa Không, Quấc Thái nói nhanh:
- Anh đã xin phép bác và bác đã đồng ý Chúng ta sẻ làm đámcưới gấp, anh rước luôn mẹ và em sang Úc định cư Anh không cònthời gian chờ đợi em suy nghĩ đâu
Nghe anh nói Hồng Kim há hốc mồm kinh ngạc vì từ truớc đến giờ
cô chỉ xem Quốc Thái nhưbạn hoặc người anh trai không hơn khôngkém
H ồng Kim cắn môi, cô thoáng buồn lẫn nghiêm nghị lạ Hình như
cô đang suy nghĩ về chụyện ma anh đề nghị Cử chỉ đó không quakhỏi đôi mắt quan sát của Quốc Thái Buổi tối trời đầy sao, nơi ngôibiệt thự rộng lớn này càng làm cho Hồng Kim khó xử hơn ở cô toát
ra sức quyến rũ lạ thường mà Qươc Thái nghĩ bất cứ người đànông nào thấy cô cũng khó cưỡng lại Cô đẹp quá, vẻ đẹp vô tư hồnnhiên, nét đẹp làm trái tim anh xốn xang bao lần
Qu ốc Thái quay chỗ khác, anh không dám nghe câu trả lời củacô:
- Em chỉ xem anh như người anh trai của mình Thái ạ Rất tiếc.Quấc Thái thở dài
- Em nói thật lòng mình chưa Hay là trong tim em đã có một bónghình khác Anh lại xem em là người yêu của mình, không thể như
em nghĩ
Trang 16H ồng Kim dè dặt:
- Nhưng em chưa yêu anh mà Mong anh hiểu
- Anh không ngờ em lại từ chối anh Em làm anh đau lòng biếtkhông Kim?
Hồng Kim yên lặng đứng nhìn về phía những ngôi sao nhấp nháyởtrời cao Anh và cô là những tinh tú xa xôi khó đến gần được
Qu ốc Thái không nói gì, lát sau anh bỗng lên tiếng chào cô:
- Anh về nha Hồng Kim!
- Dạ, anh về Cảm ơn anh đến chúc mừng sinh nhật của em đêmnay
- Không có gì
Qu ốc Thái cất giọng ỉu xìu,anh đột ngột chia tay ra về Cô đànhđứng yên nhìn theo Không hiểu sao cô không thấy lòng mình cóchút xôn xao nào khi anh báo tin cưới cô Có chăng là nỗi lo vu vơchưa định hình rõ Hồng Kim chờ anh đi khuất xuống thang lầu.Côvội trở xuống nhà Lạ thay trong tim cô lại nôn nao khi vừa thoángnghĩ đến một người
Cô b ước vội về phòng tìm số điện thoại của Phú Đăng Nhưngkhi tìm được cộ lại tần ngần xem mãi mà không dám gọi Biết đâu.giờ này Phú Đăng vẫn đang làm việc miệt mài Ai lại đi gọi điện chongười mới quen, Hồng Kim cất tấm danh thiếp vào ví rồi lăn ra nghenhạc Giờ phút nay không nên suy nghĩ gì cho mệt vì hôm nay làsinh nhật của mình mà
M ột ngày sinh nhật không vui!
- Hồng Kim ra mẹ bảo
Với tay tắt nhạc, cô ngóc đầu lên hỏi mẹ:
- Con ngủ bù cho con nằm thêm chút xíu đi mẹ!
- Con gái lớn rồi, ngủ nghê có chừng mực Mai mốt làm dâu, ngủtrưa để cho họ mắng mẹ
- H ừ! Con không lấy chồng đâu Con muốn nuôi mẹ
Bà Hồng Anh mĩm cười như cố giấu sự yếu đuối của mình:
- Con ngoan lắm Mẹ tự hào vì con đó Hồng Kim nào ra phòngkhách mẹ con ta bàn chuyện
Thấy có điếu bất ổn trong mắt mẹ Linh cảm chẳng lành, Hồng Kimkhông dám đùa, cô đi theo mẹ ra phòng khách:
- H ồng Kim, con có trách mẹ không?
Hồng Kim ngơ ngác ngồi xuống đối mẹ:
Trang 17- Sao lại trách mẹ?
- Mẹ không còn cách nào khác Mẹ thất bại rồi con à
H ồng Kim thấy mẹ rơm rớm nước mắt, cô hoảng hốt:
- Đã xảy ra chuyện gì mẹ bình tĩnh nói cho nghe đi!
- Ừ mẹ nói đây Việc này chỉ có con mới cứu nổi mẹ thôi
- Mẹ nói gì con không hiểu
- Chắc mẹ không sống nổi nữa Hồng Kim
Hồng Kim lo sợ điếng người khi thấy mẹ ngập ngừng, nước mắttuôn rơi:
- Mẹ ơi, hãy bình tĩnh Chuyện gì cũng có cách giải quyết, sao mẹnói điềm gở làm con sợ
p nhp đôi chân thoi mái Có
Bà Hồng Anh chờ lắng cơn xúc động, đưa tay vuốt mái tóc con, bàđau đớn nghĩ đến tương lai của cô Bà cất giọng nghẹn ngào:
- Con gái mẹ rất ngoan, con cứu mẹ đúng không Hồng Kim?
Cô gật đầu cho bà yên tâm:
- Nếu mẹ vui khỏe, con sẽ làm dù khó khăn mấy cũng chẳng từ nan
Bà Hồng Anh cố giấu nỗi buồn vào lòng:
- Việc này không.khó nhưng mẹ biết con không vui
Hồng Kim lắc đầu:
- Không sao, mẹ yên lòng con vì mẹ sẽ chịu đựng được mà Mẹ nóiđi!
Mắt bà Hồng Anh lại rơm rớm, giọt nước mắt đổ dài trên má:
- Con ơi, taàn bộ lô hàng vừa đấu giá bị hố, toàn là hàng kém chấtlượng
- Việc này có nghiêm trọng lắm không mẹ?
Hồng Kim thót tim lo lắng hỏi Bà Hồng Anh gục đầu, lau nước mắtnói tiếp:
- Số vốn bỏ ra bấy lâu nay là của bà Ngân Phượng, mẹ của QuốcThái cho mẹ vay đó con
- Mẹ đừng lo anh Quốc Thái nghĩ tình chúng ta không làm khó dễ
mẹ đâu
Bà Hồng Anh cười nhạt:
- Con khờ quá! Mẹ con ta là gì mà Quốc Thái năn nỉ được mẹ cậu
ấy Số tiền mẹ thiếu hàng trăm triệu Không ai cứu nổi mẹ đâu Trừ
Trang 18phi
Hồng Kim sợ hãi kêu lên:
- Hàng trăm triệu Trời ơi! Làm sao hả mẹ?
Hồng Kim bàng hoàng hụt hẫng cao độ Mặt cô tái mét vì lo sợ Làmsao cứu mẹ khi trong tay cô chẳng có gì
Ánh m ắt bà Hồng Anh lộ vẻ thất vọng nhưng gượng cười bảo:
- Bà Ngân Phượng còn mở cho mẹ con ta con đường sống
Hồng Kim nói ngay:
- Họ đòi gì hả mẹ? Con muốn biết điều kiện của họ Thở một hơi dài,
bà Hồng Anh lắc đầu:
- Họ đòi mẹ hoàn vốn gấp nếu không thì nhưng nếu con đồng ý lấyQuốc Thái rồi sang Úc với cậu ấy thì chuyện gì cũng xong cả
Hồng Kim hiểu rồi, cô kêu lên tuyệt vọng:
- V ậy sao? Còn nếu không bằng lòng? Cất giọng não nề, bàHồng Anh lại bật khóc:
- Nếu con không bằng lòng thì mẹ con ta sẽ trở thành kẻ trắng tay,lấy gì mà sống bây giờ hả Hồng Kim
Nghe nh ư sét đánh bên tai Lời tỏ tình của Quốc Thái hóa ra làlời bắt buộc Từ nhỏ đến giờ cô vốn được mẹ nuông chiều, sốngtrong nhung lụa Cô quen với điều tốt đẹp
H ồng Kim chớp mắt Cô hiểu mẹ rất yêu ba dù đã gần hai mươinăm nhưng tình cảm vẫn không thay đổi Từ ngày cha cô mất đếngiờ mẹ là nguồn an ủi động viên cô rất nhiều.Điều đó làm cho cô quítrọng mẹ hơn và cô luôn vâng lời mẹ chưa dám cãi điều gì
Nhưng cứu mẹ có nghĩa là cô phải chấp nhận lấy người chồng mà
cô chưa hề yêu Với Quốc Thái cô đã dứt khoát nhưng với mẹ thìkhông thể nào
H ồng Kim bàng hoàng hụt hẩng.thật sự Cô đưa mắt nhìn mẹ,lòng cô tan nát khi thấy gương mặt đau khổ, nhợt nhạt như mất hếtniềm tin và hi vọng về sự sống của mình Cô bật khôc không thànhtiếng Sự đau đớn tuyệt vọng lên đến đỉnh điểm Cô không biết phảilàm gì trong hoàn cảnh này
H ồng Kim ôm mẹ khóc nghẹn ngào, cô không biết mình sẽ rasao? Ở cạnh mẹ, cô kiềm chế bản thân không muốn cho bà biết vì
bà Hồng Anh vốn bị bệnh tim khá nặng Cãi lời mẹ là cô giết mẹ.Còn vâng lời bà thì cả trời tương lai trước mặt đang khép dần lại …quá đột ngột bất ngờ
Trang 19H ồng Kim nghĩ đến Quốc Thái Nếu chấp nhận lấy anh thì côkhông thể vì Quốc Thái xem vũ trường là nhà, cá độ thể thao lànghề nghiệp Làm sao cô có thể sống với một người như thế và nhất
là trái tim cô không hề xao động trước anh
Bao nhiêu ý ngh ĩ rối bời Mẹ cô lại khóc và thúc giục:
- Hồng Kim con trả lời với Quốc Thái thế nào hả con? Mẹ thấy nó rấtbuồn
Lòng cô đau đớn tận cùng khi nghe tiếng khóc của mẹ, "Làm saođây câu hỏi nhức buốt con tim Với cô hình như chẳng còn gì thayđổi, số phận đã định sẵn Cô mang một tia hy vọng yếu ớt:
- Mẹ ơi cho con một thời gian con sẽ trả lời
Chợt điện thoại reo, Hồng.Kim nghe máy Cô nhận ra giọng mộtngười đàn bà lạ:
- Alô, cho tôi g ặp bà Hồng Anh
H ồng Kim quay lại nhìn mẹ Cô hốt hoảng chạy đến ôm mẹ lêngọi rối rít:
- Trời ơi! Mẹ ơi mẹ làm sao vậy, tỉnh lại đi mẹ
M ặc cho cô gọi khàn cả giọng, bà Hồng Anh vẫn im lìm mềmnhũn trên tay cô Cố xốc mẹ nằm lên salông, Hồng Kim run bần bậttay chân tìm số điện thoại gọi xe cấp cứu Cô trở lại lay gọi mẹnhưng bà vẫn không tỉnh, cô sợ điếng cả hồn bối rối không biết làmsao? Hồng Kim gọi Thúy Vi đến ngay
M ột lát sau, tiếng còi xe cấp cứu hú vang trước cửa Mọi ngườiđưa bà lên xe Nhưng bà Hồng Anh đã tắt thở khi vào bệnh viện vìchứng nhồi máu cơ tim tái phát đột ngột
Hồng Kim biết mẹ chết, cô đã ngất xỉu trên xe may mà có Thúy Vibên cạnh Cô đưa họ trở về nhà trong nỗi lo sợ điếng cả người
Chưa đầy một tuần trôi qua kể từ ngày bà Hồng Anh mất, Hồng Kimnhư
r ơi xuống đáy vực của sự tận cùng đau khổ Đám tang của mẹ,
cô bối rối chắng biết lãm gì Hồng Kim đã ngất đi sống lại không biết
Trang 20mấy lần Cô vật vờ như cái xác không hồn Thúy Vi và các bạn cùnghọc của cô đến phụ lo hỏa táng bà Hồng Anh xong Họ thở phàonhưng vẫn lo lắng cho Hồng Kim Cô tái xanh như tàu lá.
Thúy Vi và Tuyết Ngân thay phiên ở lạI với Hồng Kim
Thấy cô ngồi bó gối trên giường mắt lơ đễnh nhìn ra xa xăm, Thúy
Vi lo lắm Cô không đám làm phiền bạn:
- Đừng buồn nữa kim Dù sao bác ấy cũng ra đi thanh thản
L ệ nhòe cả mắt, Hồng Kim biết Thúy Vi nói đúng Cô có tiếcnuối, khóc than thì mẹ cô cũng không còn Hồng Kim chỉ tiếc mộtđiều cô chưa kịp trả hiếu cho mẹ thì bà đã ra đi vĩnh viễn Sự mấtmát to lớn này không có gì bù đắp nổi Người đàn bà đó là ai? Bà tanói gì khiến cho mẹ cô đứt tim mà chết Cô muốn biết mặt ngườigián tiếp giết mẹ mình Để làm gì? Cô cũng không biết Mấy ngàynay cô chỉ lòng vòng trong gian phòng nhỏ này và không biết từ lúcnào cô có thói quen ngồi ngóng ra ngoài cửa sổ chờ đợi cái gì đó
Cô cảm thấy mọi thứ xung quanh dường như rất xa lạ với cô Mẹ làmềm an ủi duy nhất niềm vui của cô chỉ một thoáng tất cả biếnmất Không bị điên mới lạ:
- Nè, Hồng Kim ăn chút cháo đi Mấy ngày nay mi có ăn uống gì nếubệnh không ai lo
Hồng Kim nghe chua chát cả cõi lòng Từ đây cô sống cô đơn khôngngười đỡ đấn, chỉ bảo Càng nghĩ Hồng Kim càng đau nhói trongtim
- Mình không mu ốn ăn Có phải từ nay mình sống cô đơn mộtmình không? Thúy Vi sợ bạn khóc, cô dỗ dành:
- Đành là một mình nhưng mi còn bạn bè xung quanh Mi thấy từlúc bác mất đến giờ lúc nào cũng có bạn bè bên cạnh Ta và TuyếtNgân, Mai Ly không bỏ mi đâu nhất là Trần Lâm hắn quí mi lắm đó.Chán n ản Hồng Kim lắc đầu:
- Đừng nói những chuyện ấy với ta lúc này
- Ta biết mi đang buồn nhưng đừng có ngồi mà gặm nhấm nỗi buồnmãi, mi sẽ chết khô đấy Ăn một chút cũng không sao
H ồng Kim bất giác sờ lên má mình cô nhìn lại thân hình mình
Có lẽ ốm mất mấy kí, bước đi lảo đảo cô có cảm giác nhẹ tênh,bồng bềnh cả thân người Cảm giác ấy khiến cô lười biếng buôngxuôi tất cả Mẹ ời! Mẹ để lại con trên đời với nỗi buồn se sắt biếtthưở nào vơi
Trang 21Càng lúc cô càng lo s ợ cho mình, và mấy ngày cô đau khổ QuốcThái chưa hề đến thăm cô Như vậy cũng tốt Cô đâu có mong gì ởQuốc Thái, rõ ràng tình cảm thật trong tim anh ta cũng chẳng tốt đẹpchút nào.
Đang miên man với những suy nghĩ Hồng Kim giật mlnh khi nghetiếng xe ô tô dừng lại trước cửa Thúy Vi kêu lên:
- Qu ốc Thái đến kìa Có phải mi đang trách anh ta?
Hồng Kim mím môi đứng lên định ra chào anh
Qu ốc Thái và bà Ngân Phượng bước vào phòng khách Phíasau hai người còn có một người ăn mặc rất chững chạc cùng đi vào.Quốc Thái chìa tay mời vị khách ngồi thay cho Hồng Kim
Hai cô gái trố mắt nhìn họ Lúc baý giờ Quốc Thái quay sang cô giớithiệu với mẹ và vị khách đi cùng
- Thưa mẹ đây là bạn của Hồng Kim và đây là Hồng Kim, cô gái tacần nói chuyện hôm nay thưa mẹ!
Hồng Kim gật nhẹ đầu chào bà Ngân Phượng Không để mất thì giờ
bà ta lên tiếng ngay:
- Ch ắc cô cũng hiểu chúng tôi đến đây với mục đích gì rồi chứ?Hồng Kim ngước đôi mắt mệt mỏi nhìn họ:
- Cháu không hiểu, bác và anh Thái đến vì cái chết của mẹ cháu ư?
Bà Ngân Phượng trở điệu ngồi Khi thấy Hồng Kim chưa hiểu, bàđưa mắt nhìn QuốcThái:
- M ẹ để con nói với Cô ấy
Thúy Vi định bước đi lấy nước mời họ:
- Anh chờ em lấy nước mời mọi người nha Thái?
Qu ốc Thái dừng mắt lại trên đôi mắt mỡ tròn của Thúy Vi:
- Không cần đâu Cô cứ ngồi đầy nghe luôn thể
Hồng Kim thở dài Cô đoán là có việc quan trọng nên cố ngồi nghe:
- Anh nói đi!
Quốc Thái mỉm cười đưa mắt ra hiệu cho vị khách:
- ông giúp chúng tôi báo cho cô ấy biết
V ị khách nãy gìờ lo cắm cúi mở chiếc cặp táp tìm tài liệu gì đó.Nghe thân chủ ra hiệu, ông ta vội ngẩng lên nhìn chăm chú vào côgái yếu ớt, xanh xao trước mặt mình Ông thầm công nhận cô gái rấtđẹp, vẻ đẹp quí phái nhưng sao cô buồn như vạt nắng mùa thu vậy
- Tôi là luât s ư thu đến đây cùng với thần chủ của tôi là bà NgânPhượng và cậu Quốc Thái Có phải mẹ của cô Hồng Kim thiếu bà
Trang 22Ngân Phượng sế tiền ba trăm triệu số lãi là … tôi đại diện cho bên
bà NgânPhượng đến buộc bà Hồng Anh phải trả gấp số nợ trêntrong ngày nay Nếu trễ hẹn chúng tôi buộc phải lấy tài sản nhà cửa,cửa hàng thế chấp vào Đây cô xem phiếu nợ, phiếu hẹn và ký tên
đi mẹ cô đâu?
H ồng Kim đờ đẫn nhìn Quốc Thái nuốt hận Cô khộng còn hơisức đâu để giải quyết vấn đề quá lớn lao này Quốc Thái nhìn cô.Quả thật anh ta không thể nói điều gì trong hoàn cảnh này Anh tathật tàn nhẫn muốn ép chết cô chăng? Hồng Kim chẳng còn gì, đếngiờ phút nảy cô mới thật sự hiểu được lòng ngườì Mẹ con QuốcThái thật gian manh, thủ đoạn, quỷ quyệt bất chấp mọi thứ để thànhcông Chiếm được tài sản, nhà cửa của cô, hại chết mẹ cô, chính làhắn Điều này làm Hồng Kim đau đớn vật vờ một cảm xúc mà côchưa hề.có bao giờ Quốc Thái thấy Hồng Kim tái mặt, không nóinên lời liền đổi giọng:
- Th ật ra chúng tôi đến cũng đã trễ mấy ngày Có thể cô tráchchúng tôi là không nhân từ nhưng xin cô hiểu cho Chuyện làm ănthua lỗ là như thế đó, chúng ta phải giải quyết sòng phẳng thôi Xin
cô xem rồi kí cho
Hồng Kim nhìn anh bằng ánh mắt thất vọng nhưng cố nói:
- Xin l ỗi, mẹ tôi vừa mất hãy cho tôi thư thả vài hôm đượckhông? Vả lại số tiền mẹ tôi vay của bà tôi không biết, ngôi nhà vàcửa hàng của tôi tài sản không nhỏ, xin ông và bà xem lại
Bà Ngân Phượng cưới khẩy:
- Vì cô là bạn của Quốc Thái nên tôi muốn nhân nhượng lắm rồi.Không thể hẹn ngày nào nữa, chiễu nay xin cô dọn ra ngoài giùm
H ồng Kim khẽ lắc đầu, đôi môi mím chặt Cô biết không thể vanxin một chút gì ở lòng thương hại của chó sói Hồng Kim thoángrùng mình khi thấy tia nhìn lạnh băng của bà Ngận Phượng:
- Cô đại diện cho bà Hồng Anh kí đi!
Thúy Vi kéo tay bạn:
- Hồng Kim suy nghĩ cho kĩ
- Quốc Thái quét tia nhìn về Thúy Vi:
- Này cô bé, tốt với bạn bè nhỉ? Nhưng cô biết gì mà xen vào.Chuyện này để Hồng Kim tự qụyết định
H ồng Kim cảm thấy cuộc đời sao quá nghiệt ngã, nỗi buồn mất
mẹ chưa vơi bây giờ đến nhà cũng không có mà ở Cô sẽ sống ra
Trang 23sao trong quãng đời mênh mông bao la này Không ký không được,hồn mẹ cô sẽ không thanh thản Còn thân cô mặc kệ Nghĩ nhiềucàng đau đầu, Hồng Kim cầm nhanh cây bút lên kí ngay Được mấychữ cô ngã xoài ra trườc mặt mọi người ngất đi.
Thúy Vi hốt hoảng lay gọi Hồng Kim Cô nhìn Quốc Thái,bằngđôimắt không thiện cảm:
- Bấy giờ đã vừa lòng anh chưa? Làm ơn về giùm đi, Hồng Kim có
bề nào các người chịu trách nhiệm đấy
Bà Ngân Phượng nói với vẻ khó chịu:
- Còn chụyện siết nhà … thế nào?
Quốc Thái kéo tay bà nói nhỏ:
- Mẹ chuyện này sẽ xong thôi, ta về đi mẹ Chào cô
Thúy Vi không thèm đáp lại Cô ôm Hồng Kim đỡ lên giường Côbiết Hồng Kim không chịu nổi cú sốc vừa rồi vả lại mấy ngày qua côđói lả, tinh thần suy sụp nên ngất xỉu.May quá Mai Ly, Tuyết Ngâncũng vừa đến.Các cô ngạc nhiên khi thấy đám người bước ra mặtmày khó coi và họ càng hoảng hơn khi thấy Hồng Kim nằm yên trêngiường:
- Chuyện gì vậy Vi?
Thúy Vi kéo tay hai b ạn ra ngoài Cô bảo Hồng Kim mới vừangủ, hãy để cho cô ấy yên một chút Nghe Thúy Vi kể chuyện vừaxảy ra Hồng Kim rất đau khổ, Tuyết Ngân và Mai Ly thương bạn vôcùng Họ quyết giúp Hồng Kim vượt qua giai đoạn này.Ở đời ai màchẳng gặp lúc thăng trầm, nhưng "họa vô đơn chí" như Hồng Kim thìthật đáng thương biết nhường nào
C ả ba trở vào nhà nhìn Hồng Kim thiêm thiếp trong giấc ngủ, tựnhiên họ cùng có một mốí đồng cảm vớí cô Ai cũng thấy thươngbạn và trong lòng họ dâng lên một nỗi niềm khó tả vô bờ
BuỔi chiều, Hồng Kim ngồi trước gian nhà trọ cạnh nhà Thúy Vinhìn giọt
mưa rớt đều trước hiên mà lòng buồn tênh
Th ời gian thấm thoát trôi qua, cô đã quên dần với nếp sống mới
Cô đơn, hiu quạnh và buồn tẻ Nó giống như những giọt mưa thuchiều nay Tuy nhiên sự mất mát cũng nguôi ngoai đôi chút
H ồng Kim hít một hơi thờ dài cho nhẹ bớt bao nỗi niềm vốn đènặng trong tim cô bấy lâu nay Cả ngày cô chỉ lòng vòng trong ngôinhà trọ chưa đầy mấy chục mét vuông.Thế giới Của Cô bấy giờ nhỏ
Trang 24bé như gian phòng này Kể từ lúc mẹ con Quốc Thái mờI luạt sưđến siết nhà và cửa hàng bán dụng cụ thể dục thể thao Cô sa súttinh thần trầm trọng, nếu không có Thúy Vi, Tuyết Ngân và Mai Lybên cạnh.
H ồng Kim ngồi chết sững trên ghế nhìn mưa Cơn mưa chiềudai dẳng như cứa vào nỗi buồn của cô một cách sâu sắc Nếu aibảo ngày mai trái đất sẽ vỡ tung cô sẽ tin hơn là điều mà Quốc Thái
đã tàn nhẫn vớI cô như vậy Dò sông dò biển dễ dò, có ai lấy thước
mà đo lòng người Cô không ngờ Quấc Thái lại cạn tàu ráo mángvới cô đến thế Ngày cúng thất cho mẹ cô cũng là ngày cô vác chiếctúi hành trang nhỏ đến nhà trọ này
- Mi không sao ch ứ Hồng Kim?
- Không sao, nếu chết được đã chết rồi
Tuyết Ngân vén tóc bạn thở dài
mi cứ trầm ngâm mãi như thế này có ích lợi gì Bây giờ mi còn gì đểmất nữa đâu Hãy ngẩng đầu lên mà sống, mi sẽ thấy cuộc đời vuihơn
Hồng Kim vẫn im lặng như hóa đá:
- Mình không bi ết sống thế nào cho đúng.Cả đời mẹ mình làm ra
cơ nghiệp bỗng chốc cả mẹ lẫn tài sản đều bay biến mất Thật racuộc đờI này chỉ là một giấc mơ Mơ giấc mơ của mình là một cơn
ác mộng, mình chẳng còn tin cái gì ỡ trên đời này nữa Ngân ạ
Tuy ết Ngân nắm tay bạn:
- Đừng vậy mà Hồng Kim Mi có biết mất niềm tin là bị hủy diệtkhông? Hông Kim khóc lặng lẽ:
- Cám ơn mi đã khuyên ta nhưng ta biết tin vào đâu hả Ngân khi tađang trải qua cuộc sống thật tệ hại
Tuy ết Ngân ôm vai bạn xót xa:
- Mi đừng có khóc nữa, được không?
Chuyện gì củng có cách giải quyết cả Mi cứ gặm nhấm nỗi buồnkhông khéo chưa chết mà mi già trước tuổi đó
- Chuy ện của mình không ai hiểu nổI đâu Nỗi đau của mìnhcũng không ai thấu nên chẳng ai biết mình đau khổ cỡ nào Ngay cảmình, mình còn không hình dung ra cảnh khổ này Tầt cả tại mìnhNgân ơị!
Tuy ết Ngân nhìn cô hơi lâu:
- Mi nói gì vậy hả? Tại sao tại mi Vớ vẩn, đừng có suy nghĩ lung
Trang 25tung nữa Hồng Kim đan lồng những ngón tay vào nhau:
- Mình có lỗi với mẹ, bây giờ càng ray rứt hơn về điều đó Nếu mìnhnghe lời mẹ thì
Tuyết Ngân ngắt lời:
- Bác m ất vì bị bệnh tim mà Mi đừng dày vò mình mãi HồngKim à Hồng Kim lau nước mắt:
- Quốc Thái thật hèn hạ Anh ta muốn trả thù mình vì mình dám từchối lời cưới xin của hắn
Tuyết Ngân tròn mắt:
- Có chuyện này hả? Quốc Thái nhẫn tâm vậy ư Ngày trước anh tayêu mi lắmmà
Hồng Kim cười nhếch môi:
- Yêu ai? Anh ta yêu ti ền thì có Quốc Thái lấy vũ trường làmnhà, cá độ bóng đá là nghề nghiệp.Với anh ta tiền là trên hết.Có tiềnanh ta sẽ làm bất cứ điều gì anh ta muốn Rất xui cho mình khi bịanh ta để ý Mình chán lắm Ngân ơi!
Tuyết Ngân ôm vai bạn vỗ về:
- Ng ười ta thường bảo ''Tri nhân tri diện bất tri tâm'' mi đừngbuồn nữa Mất của ngày nào đó mi sẽ có trở lại Với cách này miđoạn tuyệt với anh ta cũng tốt, nếu không sau này mi càng khổ vớianh ta hơn
Hồng Kim không trả lời, cử chỉ thầm lặng Tuyết Ngân ở trọ cùngphòng với cô.Có Tuyết Ngân, cô đỡ buồn hơn:
- Ta không yêu Qu ốc Thái nên mới xảy ra cớ sự này
- Và bây giờ sao hả nhỏ?
Hồng Kim thờ ơ:
- Bây giờ thì tình bạn cũng không có.Ta hận hắn vô cùng
- Được rồi Hãy để yên mối hận ấy trong lòng sau này trả thùchưa muộn Còn ngay lúc này mi ráng ôn bài để chuẩn bị đi thực tậpvới bọn mình nghe chưa?
- Tuy ết Ngân đừng lo cho ta, mi đi thực tập với các bạn vui vẻnha!
- Còn mi?
Cô lắc đầu thở hắt ra:
- Ta không còn tâm trí đâu mà học với hành Mình bỏ đợt thực tậpnày Ngân ạ
Trang 26Tuy ết Ngần gác cằm lên vai cô:
- Sao hả? Mi nói giỡn à Bọn mình không cho mi ở lại đây đâu
- Nhưng …
- Đừng cãi lời ta Thúy Vi biết mi có ý định này nó sẽ không bằnglòng đâu
- Mình không thể đi vì nhiều nguyên nhân Ngân ơi, ta biết mi tốt với
ta nhưng tâm trạng ta bất ổn làm sao có thể tiếp tục công việc củamình Lắc đầu, Tuyết Ngân cười cười:
- Mi nhìn ra ngoài kia xem Tr ời dù mưa dai dẳng có lúc trờicũng sẽ tạnh Còn mi không lẽ ôm buồn ôm hận suết đời hay sao
có ích gì đâu, chỉ hại cho bản thân mình thôi
- Mình s ống có lợi ích cho ai?
Tuyết Ngân lắc đầu:
- Sao mi lại có ý nghĩ tệ hại như vậy.Hãy tỉnh táo lại đi nhỏ ạ
H ồng Kim cứ im lặng một cách dật dờ không đủ can đảm và đốidiện với sự thật quá phũ phàng Cô hoang mang tự hỏi sao cuộc đờilại bất công với mình như thế bên những con người tàn nhẫn lại cónhững người bạn rất đỗI thương yêu cô Họ tốt quá, tốt đến độ côkhó lòng từ chối Sự thương hại ấy
- Vẫn còn suy nghĩ về chuyện cũ sao?Quyết định di thực tập nha
- Thôi đưọc rồi Mình nghe lời Vi và Ngân
- Ồ! Thúy Vi có xúi biểu gì mà nghe lờI nhỉ?
Nhỏ Thúy Vi bước vào nhà với nụ cười thật tươi khi cô nghe loángthoáng câu chuyện của hai người
- A, nh ỏ Vi lại đây, ta thuyết phục ''tảng băng Xibêri" được rồi.Sắp tan đấy Hai người lén nhìn nhau cười vui vẻ:
- Thế là chúng ta đi chung với nhau thú vị quá
Hồng Kim cảm thấy vui lây Cô không nói được gì trước cái nhìn củahai người:
- Chúng ta h ứa là sẵn sàng giúp đỡ lẫn nhau, xem như chị emđúng không?
Trang 27- Nhưng chơi với mình các bạn bị thiệt thòi đó Bây giờ mình đã trắngtay.
- Không lo, trắng tay hả? Bạn sẽ làm lại từ đầu Ai lại chẳng bắt đầu
sự nghiệp của mình bằng đôi bàn tay trắng nhỉ?
- Các b ạn còn có người thân bên cạnh động viên vỗ về: Cònmình Tuyết Ngân nghênh mặt:
- Thì bọn này không phải thân với mi sao? Trách móc gì nữa HồngKim chớp mi:
Mình còn một số nữ trang sẽ bán nó làm lộ phí Nghe lời các bạn ta
sẽ về ĐồngTháp thực tập chịu chưa?
Thúy Vi m ừng rỡ:
- Hoan hô mi! Bọn này quyết đi đâu cũng mang mi theo cùng mà.Hồng Kim đỏ mặt đẩy hai bạn ra:
- Bọn mi xem ta là đồ vật sao đi đâu cũng mang theo vậy?
- Ơ "xôi lĩnh" nha, nói nhầm đấy mà Người đẹp gì hay bắt lỗi người
ta, coi chừng "ế" đấy
Hồng Kim nhéo hông Tuyết Ngân làm cô la oai oái Thúy Vi đỡ taybạn cười:
- Thôi trừng trị con nhỏ nhiều chuyện này như vậy là đủ rồi Chúng
ta mau chuẩn bị hành trang đi
Hồng Kim lại ngập ngừng Tuyết Ngân vỗ nhẹ vào má cô:
- Nhưng nhị gì nữa chị Hai Tội nghiệp em mà, em năn nỉ chị cảbuổi Nghe tiếng nhưng của chị, em muốn xỉu ngay đó
Thúy Vi và Hồng Kim đễu bật cười Đang buồn lại nghe Tuyẽt Ngângiễu cợt Hồng Kim thấy lòng đỡ hiu hắt hơn
Hai cô kéo tay Hồng Kim đứng lên trong tiếng cười giòn tan Họbuộc cô phải chuẩn bị hành trang để lên đường
Hành trang c ủa Hồng Kim bây giờ nhỏ bé ít ỏi lắm Cô tần ngầnnhìn chiếc túi du lịch gọn gàng chỉ ít bộ quần áo.,Đâu cần chuẩn bị
gì lâu Ngẫm nghĩ một lúc, cô quyết định tháo đôi bông tai ra nhìn
Trang 28ngắm rồi bước đến tiệm kim hoàn gần đó bán đi Số nữ trang ít ỏicuối cùng cũng rời xa cô, nó là kỷ vật của mẹ Cô chẳng giữ lạiđược gì cho riêng mình Hồng Kim buồn quá lững thững bước đitrong niềm đau ray rứt khó tả.
T ự nhiên cô thấy mắt mình cay xé Cô muốn khóc thật to để vơi
đi niềm đau khổ vốn âm ỉ trong lòng Nhưng nước mắt dường như
đã khô cạn, Hồng Kim thờ hắt ra Với cô tất cả đều phải trở lại buổiban đầu Một chút hi vọng, niềm tin chợt loé lên trong óc cô rồi tắtngấm Khoảng không gian trước mắt Hồng Kimdường như đang tốidần lại Khoảng không gian ấy đang mở rộng nhưng quá mênhmông, nó trở nên buồn se sắt, não nề:
Chiếc xe đò đưa nhóm thực tập của Hồng Kim dừng lại trước cổngtòa
so ạn báo Tháp Mười Mọi người xuống xe nói chuyện vui vẻngoại trừ Hồng Kim Đang trưa nên mặt trời gay gắt, thấy cô uể oảibườc đi Trần Lâm nhanh tay xách giùm cái túi hành lí của HồngKim Anh ngọt giọng:
- Vẫn còn buồn hả?
Hồng Kim không trả lời chỉ nhìn anh và đi song song cùng các bạn.Tuyết Ngân nháy mắt với Trần Lâm Anh hiểu ý chuyển sang chuyệnkhác:
- Nè giao H ồng Kim cho anh đó nhóm trưởng
Trần Lâm cười giòn tan:
- Được thôi sợ các cô làm phiền khi tôi muốn thi hành nhiệm vụ củamình Thúy Vi liếc anh:
- Cái gì nghe ghê vậy Anh chì là người bảo vệ và làm thế nào choHồng Kim cườI hoài, chúng em cho anh điểm cao nhất
H ồng Kim quay qua các bạn:
- Cho mình xin đi, các bạn đùa mãi không mệt sao?
Mai Ly bước chân sáo trước mặt mọi người nói:
- Vui thấy mồ, mệt đâu mà mệt, mình muốn đùa giỡn mãi cho tớisáng luôn Hồng Kim bước như kẻ mất hỗn:
- Thì cứ mình thấy uể oải quá Thúy Vi đi sát bạn vẻ quan tâm:
- Cái gì? Mi bị mệt hả?
Câu hỏi của Vi làm cả bọn hết hồn đứng lại xung quanh Hồng Kim.thấy các quan tâm mình cô xua tay:
Trang 29- Không; không có gì Các b ạn làm như mình là búp bê khôngbằng
- Nhưng bọn mình hứa rồi, quyết không bỏ rơi bạn bè
Hổng Kim cảm động:
- Cảm ơn bạn Mình sống nhờ lòng tốt các bạn đó
Thúy Vi ngó Tuy ết Ngân:
- Ai nói với mi bọn nó tốt? Lòng dạ xấu xa thì có
Tự nhiên bị nói xấu, Tuyết Ngân trề đôi môi:
- Còn mi tốt lắm hả? Xem kìa anh Lâm cõng hết hành lí của haingười Thúy Vi thấy Trần Lâm khệ nệ, cô giật mình lè lưỡi:
- Ôi cho em "xôi lĩnh" nha Tại ta vô ý chứ bộ
cả bọn cười vang làm cho không khí vốn trầm lắng ở tòa soạn sôinổi lên Họ dừng lại chờ lệnh sắp xếp chỗ ở Trần Lâm nhanh nhẹn:
- Các cô chờ ở đây nha Tôi đi liên hệ xem thầy hướng dẫn chúng tađến chưa?Giọng Thúy Vi vang lên hồ hởi:
- Thầy hay cô hướng dẩn Nếu là thầy chúng ta xem ông ấy có vợchưa mình gởI Hồng Kim đi!
- Đã bảo nhỏ Vi là như vậy, ai biểu mi hổng tin ta
H ồng Kim cũng đùa lại:
- Còn mi, mi gởi ta cho ai?
Tuyết Ngân mơ mảng nhìn ra ngoài:
- Ta hả? Để xem nếu thấy ai tốt ta gởi mi liền hà
- Xí! Dễ ghét!
Sợ Hồng Kim giận Mai Ly đỡ lời các bạn:
- Các bạn ấy đùa mi đừng tưởng thật nha Hồng Kim
- ừ, nếu thật thì đã sao Không lẽ Hồng Kim muốn cô đơn suốt đờihả?
- Ai nói vậy nhưng mà
- Mà sao? Hay là mi còn thích chờ Quốc Thái
Nghe Thúy Vi nhắc Quốc Thái, cô cau mày lại:
- Đừng nhắc đến kẻ bội bạc, bất nhân ấy ta muốn quên tất cả
Trang 30H ồng Kim bỏ đi ra ngoài, cô tựa vào lan can nhìn về phía xa.Đồng Tháp như mọi nơi khác cũng có cái nhộn nhịp tất bật của nó.Ởnhững nơi như thế này, cô thấy tâm hồn mình vẫn chưa bình yênchút nào Hình như Hồng Kim đã quen với cuộc sống buồn tẻ hiệntại nên đến nơi đâu cô cũng cảm thấy buồn buồn.
- H ồng Kim, chúng ta đi đi!
Trần Lâm đến cạnh cô lên tiếng:
- Đi đấu vậy anh?
- Nhận phòng rồi nghỉ ngơi Sau đó nghe kế hoạch của thầy hướngdẫn Thúy Vi nhoẻn miệng cười hỏi Trần Lâm:
- Anh thấy ông thầy của chúng ta thế nào?
Tr ần Lâm mỉm cười, không hiểu ý của Thúy Vi:
- Còn trẻ, cũng bình thường có lẽ không khó lắm đâu
Tuyết Ngân vỗ mạnh vào tay anh ngắt lờI:
- Ai hỏi chuyện ấy Thúy Vi muốn hỏI thầy có đẹp trai không, già haytrẻ, có người yêu chưa?
Tr ần Lâm ngạc nhiên:
- Chi vậy há? Tự nhiên điều tra lý lịch thầy, các cô tự mà đi tìm hiểu
Bị quê, Tuyết Ngân cười cười:
- ông này, dốt hết biết
- Thôi đi nhanh lên thầy chờ chúng ta ở phía sau kìa
- Vậy hả? Mau lên các bạn Để mình đoán thử
Thúy Vi vỗ vai bạn:
- Đừng có nghĩ bậy nha bạn, mình để ý giùm người ta đấy
Tuy ết Ngân đá mắt về Hồng Kim:
- Vậy mà ta tường
H ồng Kim bất giác thở dài Cô đến đây chỉ thấy buồn thêm, tựnhiên Hồng Kim hốI hận vì đã theo các bạn đi thực tập Nhưng ởmãi chỗ trọ ấy không lẽ cô suốt đời nhốt mình nơi góc tối ấy ư?Hồng Kim lại suy nghĩ miên man Cô chậm rãi đi cuối cùng
Các b ạn của Hồng Kim đang lao xao đứng quanh một người ănmặc gọn gàng đứng đắn trong bộ âu phục, quay lưng vê phía cô Họnói gì cô không rõ Bỗng Thúy Vi gọi to:
- L ại đây Hồng Kim Thầy hướng dẫn mi
Thấy người mà Thúy Vi vừa giới thiệu cũng vội vàng quay lại:
- Cô ấy là Hồng Kim à?
Trang 31H ồng Kim bước đến, Cô thật ngỡ ngàng hết sức khi thấy thầynhìn cô đăm đăm.Trong cặp kính cận khá dày, Hồng Kim nhận ra đôimắt ngạc nhiên và cái cười quen thuộc của ngườI quen:
- Là anh sao Phú Đăng?
Cô kêu lên nho nhỏ Ánh mắt của Phú Đăng sáng lên có vẻ mừngrỡ:
- Ủa, sao cô lại đến đây hả Hồng Kim? Thúy Vi nắm cánh tay bạn:
- Thì ra hai người quen nhau à Vậy thì tốt rồi Đây là thầy
Hồng Kim thoáng vui mừng rồi không muốn làm phiền Phú Đăngnên tảng lờ đi.Cô đổi giọng:
- Xin chào thầy Thầy hướng dẫn bọn em tận tình, em cảm ơn
Phú Đăng thấy các bạn Hồng Kim chưng hửng, anh sợ cô ngạingùng nên bảo:
- Đó là nhiệm vụ của tôi, thôi các cô nghỉ ngơi đi Trần Lâm anh theotôi
Các cô gái ùa vào phòng Vừa đặt hành lí xuống bàn kê giữa phòng,Thúy Vi đã xoay tròn nhìn xung quanh rồi cất giọng đùa vui:
- Chà, thoáng mát, rộng rãi không thua gì khách sạn ngàn sao
Tuy ết Ngân đến cửa sồ nhìn ra cánh đồng baọ la phía sau ngôinhà to lớn khá đẹp ở gần tòa sạn báo Tháp Mười Những ôvuôngtrải dài nước lấp lánh một màu trắng bạc,cô reo lên:
- Các bạn lại đây xem một bức tranh phong cảnh tuyệt vời Nếu cómàu và giá vẽ ở đầy thì tốt quá
Mai Ly xen vào:
- Chà, họa sĩ đang thả hồn thơ mình đến tận phương nào vậy?
- Tháp Mười đẹp nhất bông sen mà mi không thấy phía kia là cánhđống sen xanh ngắt sao?
Mai Ly mỉm cười:
- Mi khéo tưỡng tượng ta chĩ thấy một màu xanh ngút ngàn, có nhìn
rõ bông hoa nào đâu?
Tuyết Ngân vỗ mạnh vào vai bạn:
- Ồ! Mi phải thả hồn mình vào không gian bao la mà.tưởng tượngchứ Thô thiển và thực tế như mi sao lại đi làm nhà báo nhỉ? Ta nghĩ
mi chọn nhầm ngành rồi đó
Dọn dẹp xong mấy cái giường trống bám đầy bụi, Thúy VI nhảyphóc lên cái giường gần đó, cất giọng trêu Mai Ly:
Trang 32- Ai nói mi nó chọn nhầm ngành, Mai Ly làm nhà báo từ lúc nhỏ đếnbây giờ kìa.
- A! Mi định bêu xấu ta hả?
Tuyết Ngân chạy lại cạnh Thúy Vi làm cô hét lên thật to:
- Á! Ta đầu hàng xin nữ hoàng tha cho, hạ thần không dám nữa.Các bạn đùa ầm lên cố làm cho Hồng Kim vui Cô thĩnh thoảng chỉ
hé môi cười rồi nhắc nhở:
- Nè giỡn coi chừng bị rầy đó Hình như xung quanh đây có nhiềungười ở, đừng làm phiền họ
L ời nhắc nhớ của Hồng Kim có tác dụng, các cô nhìn nhau bịtmiệng mình lại Len lén ra hành lang nhìn, Thúy Vi rón rén như ăntrộm trở vào Cô nói thật nhỏ:
- Ch ết cha! ông thầy và Trần Lâm ở bên cạnh kìa Lúc nãy thầy
ra nhìn sang đây thấy ta ổng trở vào phòng rồi Chiều nay bọn mi sẽ
bị làm kiểm điểm cho xem
- S ợ gì?
- Hồng Kim không có đùa sao bắt cô ấy làm kiểm điểm
- Trừ Hồng Kim ra Tất cá bọn bây đều viết hết cho ta
Thúy Vi l ại kêu lên Và cô bị Tuyết Ngân rượt đuổi chọc vàohông Thúy Vi lại la lên oai oái ầm cả phòng Hồng Kim không thểkhông cười Cô nhớ đến ánh mắt và cái cười ngỡ ngàng lúc nãy củaPhú ĐĂng Tự nhiên Hồng Kim thấy vui vui, một cảm giác khó tảKhông hiểu chuyến đi này có làm thay đổi cuộc sống của cô ở hiệntại không Dù muốn dù không cô cũng không thể nào trở lại cuộcsống cũ lúc này, cô nghĩ mình cứ bước tiếp, biết đâu phía trướcđang có bao điều kì điệu đang đón chờ cô
H ồng Kim lại hy vọng, một chút hy vọng thật mong manh nhưngcũng đủ làm cô ấm lòng Không hiểu sao những lúc cô vấp ngã lạigặp Phú Đăng nhỉ? Anh đã một lần cứu cô Biết đâu lần này
H ồng Kim lại lắc đầu trầm ngăm Cô không cho phép mình nghĩ
xa xôi Biết đâu việc gặp Phú Đăng chỉ là tình cờ ôi! Trên đời này
Trang 33có bao nhiêu cuộc tình cờ đã trở thành niềm vui, niềm hạnh phúc.Riêng Hồng Kim, cô đâu đám mơ ước nhiều Hây chờ đợi một ngàymai, biết đâu sẽ tươi sáng hơn.
- Chỉ muốn lấy lòng các bà chị thôi, không được à? Tuyết Ngân, Mai
Ly và mấy cô bạn mới quen cuống cả lên:
- Vậy thì đi ngay Chờ bọn này sửa soạn một tí đã Thúy Vi nhănmặt:
- Thôi đi các bác ạ, đi ăn chè chứ có dạo phố với người yêu đâu màtrang điểm.Các bác làm thấy ớn quá!
Cả bọn cùng cười rồi lật đật khép cửa phòng lại đi ra Chợt TuyếtNgân kêu lên:
- Sao kì vậy, Hồng Kim có sao không?
- Vào hỏi thử xem
Cả bọn lại trở vào Thúy Vi đến bên giường lay bạn, Hồng Kim vờngủ không lên tiếng:
- Hồng Kim dậy đi, mi đâu phải gà mà mới bảy giờ đã lên chuồng
Ai cũng phì cười cách nói năng của Thúy Vi Trong đám bạn cô talớn giọng nhất và cũng thích đùa nhất, Hồng Kim không thể im lặngmãi:
- Mình mệt quá, các bạn đi chơi đi
Tuyết Ngân thấy Hồng Kim không vui cô nói với các bạn:
- Cả ngày nay Hồng Kim làm việc tích cực Đi khắp nơi lấy tin có lẽ
Trang 34không khỏe như chúng ta Thôi để bạn ấy nghỉ ngơi đi!
Ái ngại, lo lắng cho Hồng Kim, Thúy Vi hỏi lại:
- Ở nhà một minh không buồn chứ?
Hồng Kim gật đầu:
- Chúc vui vẻ
Các b ạn đi rồi Hồng Kim cảm thấy xung quanh yên lặng mộtcách đáng sợ Cô muốn ở nhà gặm nhấm nỗi buồn cứ đeo đẳng mãitrong tâm hồn, không tài nào gỡ ra nổi
Th ời gian trôi qua như một thế kỉ, Hồng Kim bật ngồi dậy nhưngười mất hồn Cô đang nhớ mẹ da diết, những lúc không có bạn
bè bên cạnh, cô hay tìm về kỷ niệm với mẹ mình
Tuy ch ưa sống vất vả, khó khăn lắm nhưng cô luôn hụt hẫng vềtinh thần từ ngày mẹ cô mất đột ngột Cô đang sống trong tâm trạng
ân hận, ray rứt đến cuồng điên vì nghĩ tại cô, bà Hồng Anh mới nhưvậy Mẹ mất đó là hình phạt nặng nề mà trời dành cho người con bấthiếu như cô
Nỗi buồn này, sự ân hận này có lẽ sẽ dày vò cô đến cả cuộc đời.Hồng Kim không mong có người cảm thông
Gia đình tan vỡ, mẹ mất, tài sản không còn, cô bơ vơ lạc lõng trênđường đời Cuộc đời sao mà tẻ ngắt, phũ phàng như vậy
H ồng Kim đưn hai tay vuất mặt, thở hắt ra Không gian yên tĩnhlàm cô buồn hiu hắt, khó thở Chợt cô nghe tiếng sáo dìu dặt buồnman mác ngân nga từ đâu vọng lại càng buồnthảm hơn
Cô l ắng nghe Hình như tiếng sáo thoát ra từ phía công viên nhỏcủa khu nhà tập thể Không hiểu sao Hồng Kim lại rời phòng đi men
về phía hàng hoa kiểng, nơi có tiếng sáo nỉ non, buồn bã kia vọnglại
Cô ch ợt dừng lạì hơi bối rối Phía trước mặt cô là ''thầy'' PhúĐăng đang ngồi, dáng thầy thật cô độc, lặng buồn như hóa đá Hìnhdáng ấy còn thể hiện rõ qua tiếng sáo thổn thức điệu buồn khó tãnhư ru hồn người vào cõi hư vô Tiếng sáo phát ra trĩu nặng tâm tư,buồn một cách sầu sắc
Hồng Kim lặng nghe, Phú Đăng không hay có người nhìn mình, anh
cứ gởi hết hồn mình vào tiếng sáo êm êm ấy
Ti ếng sáo chợt dứt ngang, Phú Đăng ngẩng lên, anh nhận raHồng Kim đang thảng thốt nhìn mình Bốn mắt giao nhau anh tiếptục khúc nhạc dở dang Hai người không nói gì khá lâu
Trang 35Ch ợt Hồng Kim bột thốt hỏi:
- Dường như thầy có tâm sự?
Phú Đăng như quên đi nỗi buồn riêng, anh đặt ống sáo xuống nóibằng giọng cởi mở hẳn:
- Em đừng gọi tôi bằng thầy nghe xa cách lắm
- Nhưng thầy hướng dẫn em mà xưng hô như thế mới phải
Phú Đang nhìn cô:
- Em ngồi xuống đây, chúng ta nói chuyện cho vui
- Dạ
H ồng Kim lại nhìn anh một chút rồi hỏI một cách dè dặt:
- Thầy không phải là phóng viên của báo thể dục thể thao sao? Cườilên một tiếng, Phú Đăng giải thích:
- Đã bảo em đừng gọi bằng thầy rồi mà.Bộ tôi già lắm hả?
- Đâu có nhưng em ngại
- Không có gì Chúng ta đã quen nhau rồi mà, cô không nhớsao? À, tôi quên lúc nãy cô hỏi tôi gì nhỉ?
- Em hỏi thầy Đăng không đi làm phóng viên nữa à?
Bật cười vì sự ngớ ngẩn của mình, Phú Đăng nói mạnh dạn:
- V ẫn là phóng viên của tờ báo Đó là kiếm thêm thôi Cònnhiệm vụ chính của tôi thì tôi mới ra trường và được trường giữ lạilàm giảng viên nên mới gặp cô ở đây hôm nay Quả là trái đất trònphải không Hồng Kim?
Hồng Kim có vẻ tươi tắn hơn cô nói một cách rụt rè:
- D ường như về Đồng Tháp anh buồn phải không? Phú Đănglắc đầu, xoa nhẹ đôi bàn tay, giọng hơi buồn:
- Nhiệm vụ thì ở đâu cũng thế thôi Buồn vui tự ở lòng mình cô ạ Tôithấy cô cũng có chuyện buồn đúng không?
Như giải tỏa được tấm lòng, Hồng Kim gật đầu:
- Thì ra buồn vui dù mình cố giấu vẫn bộc lộ ra ngoài Anh đoán haynghe ai nói
Phú Đăng nhún vai:
- Cả hai Còn cô?
- Em chỉ thấy và nghĩ như thế Phú Đăng khen:
- Vậy cô tài hơn tôi rồi Nói chuyện với Phú Đăng có mấy câu màsao Hồng Kim thấy như quen nhau lâu lắm rồi Sự dè dặt ban đầuxóa dần đi Cô nói nhỏ:
Trang 36- Anh quá khen, thật ra nghe tiếng sáo cũng hiểu được tiếng lònganh thế nào rồi.
- v ậy hả? Cô thật thông minh, Hồng Kim nè
- Thật ra tôi đùa thôi Hôm ở cửa hàng quần áo cô hứa bán cókhuyến mãi, tính giá đặc biệt đó
Như chợt nhớ ra, Hồng Kim khẽ cười rồi môi cô mím chặt không tựnhiên:
- Em xin nhận lỗi thất hứa nhưng biết làm sao hơn vì cửa hàng ấy
đã thay đổi chủ
C ười nhếch môi, Phú Đăng lắc lắc đầu:
- Thay đổi chủ Thì ra là vậy, hèn gì tôi không gặp bà chủ cũ
Hồng Kim không muốn nói thêm Cô sợ mình phải khóc nhưng côkhông thể giấu mãi:
- Bà y chết rồi anh à!
Phú Đăng ngẩng đầu lên ngơ ngác:
- Chêt?Trời ơi … Tôi đâu có hay.Nhưng bà ấy và cô có quen không?Chớp viền mi đã ướt đẩm,Hồng Kim xúc động:
- Bà ấy là mẹ của em đó.Cửa hàng đã thuôc về người ta
Th ấy cô khóc, Phú Đăng không nói được lời nào Anh vẩn trònmắt nhìn cô Bỗng nhiên cô òa khóc ngon lành, Phú Đăng vội ômtrọn bờ vai bé nhỏ gầy gầy của cô mà lắc:
- Em đừng xúc động như vậy Hồng Kim à?Cho anh xin lỗi
- Anh không có lỗi gì cả.Chỉ tại em cảm thấy sợ hãi vô cùng anhĐăng à Em như vừa trãi qua một cơn ác mộng
Phú Đăng chưa hiểu hết câu chuyện, anh cố an ủi cô:
- Đừng buồn nữa Hồng Kim Ở đời luôn có số phận, dường như tất
cả đã được định sẵn.Không phải chỉ có em buồn khổ như vậy đâu
Trang 37H ồng Kim ngẩng đầu lên quuỵet nước mắt:
- Ý của anh là …
Bằng giọng nói nhẹ nhàng thông cảm,Phú Đăng nhìn cô trìu mến:
- Em hãy kể hết cho anh nghe đi, biết đâu có người thông cảm, nổibuồn đau cố hữu trong lòng mình sẽ vơi đi chăng
Hồng kim ngac nhiên Phú Đăng đang nói với cô hay đang tự an ủimình Cô nghi ngờ:
- Không lẽ có người củng gặp hoàn cảnh như em
Phú Đăng cười gượng Anh lặng lẽ hút thuốc Thái độ anh có vẻ tư
lự xa xôi Lát sau anh nói:
- Không phải chỉ là một mà nhiều hoàn cảnh như em vậy Chúng tagặp nhau ở cảnh ngộ thế này có lẽ dễ thông cảm cho nhau
- Hay là anh
Phú Đăng cất giọng xa xôi:
- Cha của anh cũng vừa mất, tòa soạn báo “Ngôi sao thể thao” củacha anh bị ông chú sang đoạt mất rồi
H ồng Kim cứ tròn mắt theo lời kể của anh Cô bắt đầu nhìn anhvới đôi mắt đầy thiện cảm lẫn đồng cảnh ngộ Thì ra trong cuộc đờinày chưa hẳn ai đau khổ hơn ai.Cô lắng nghe lời anh tâm sự:
- Anh cũng phải sống lây lất qua ngày, có điều hơi buồn một tí
Cách gi ải thích của anh là lạ có vẻ bất cần đời, hay chỉ là sựchán nản nhất thời Nhìn dáng anh ngồi bó gối thẫn thờ Hồng Kimcảm thấy thông cảm anh một cách sâu sắc Cô tự nhủ với lòng mình
sẽ giúp cho anh vui vẻ hơn Tự nhiên cô thấy đỡ buồn và thanh thảnphần nào khi bên mình cũng có người như thế
- M ẹ của anh đâu hả Đăng?
- Em không ng ờ hoàn cảnh của anh lạI giống em như thế
Đến lượt Phú Đăng ngạc nhiên:
- Giống ai? Mẹ mất chắc em buồn lắm hả?
H ồng Kim gật đầu Mắt cô ánh lên niềm tin:
- Bây giờ thì em đỡ buồn rồi anh ạ
- Vì sao?
Trang 38- Vì em có những người bạn tốt Nhờ họ mà em đi đến đây
- Vậy hả? Còn nhà cửa cô thế nào Chắc không như tôi chứ? HồngKlm cười như mếu:
- Khác gì đâu? Em bị người ta tước đoạt không còn gì Hơi lo lắng,Phú Đăng hỏi vẻ quan tâm:
- Sao vậy? Ai dám tước đoạt của cô? Hồng Kim cất giọng ỉu xìu:
- M ẹ em mất vì bị lừa mua hàng kém chất lượng để lại số nợ totát Vừa đám tang được tuần thì em phải rời ngôi nhà và cửa hàngthân yêu của mình Anh biết cảm giác lúc ấy của em thế nào không?
C ười cười, Phú Đăng gật đầu Tự nhiên anh thấy tội nghiệp cô
bé này quá Là đàn ông con trai, anh còn không chịu nổi những cúsốc lên tục như thế Vậy mà Hồng Kim đã vượt qua, anh thật sựkhâm phục cô
Anh hi ểu em hụt hẫng, chán đời vàthậm chí muốn chết
Hồng Kim ngạc nhiên vì anh diễn tả đúng tâm trạng và nỗi lòng củacô:
- Đúng rồi, anh tài thật
Phú Đăng nở nụ cưới vốn đẹp của anh, nụ cười từng làm cho ngườiđối dìện xao xuyến cả con tim, dù giờ đây có phần héo hắt:
- Không có gì để khen, chẳng qua ai từng qua cảm giác nàyđềuphải biết
- À, em quên là chúng ta có cảnh ngộ giống nhau
C ả hai cùng cười, Cái cười đầu tiên thật vui của hai tâm hồnđồng điệu Từ trong đau khổ dễ cảm thông nhau, Phú Đăng thấy côgái này đang gặp nhiều bất hạnh hơn cả anh Tội nghiệp “má hồngtruân chuyên” mà Anh nhớ lại lúc trước; ngày anh vô tình gặp HồngKim ở hồ bơi Lam Sơn, một ấn tượng khó phai đối với hai người:
- Cô bi ết bơi hả Hồng Kim?
- Dạ, em thích bơi lắm Nhưng cả tháng nay em trở thành "con vịtkhô'' đấy Bật cười trước lời ví von của cô, Phú Đăng quan tâm:
- Sao vậy? Có ai cấm cô bơi à?
- Đâu có, chỉ tại buồn thê thảm như vậy em chưa chết là may rồi.Mọi thú vui, niềm mê thích đều gác sang bên cả
- Ngay c ả việc học hành?
- Đúng vấy, em định bỏ đợt thực tập này
- Thế à? Còn người yêu của cô đâu không động viên Tôi thấy anh
ta có vẻ quan tâm cô lắm
Trang 39H ồng Kim thắc mắc:
- Anh nói ai đâu! Em làm gì có người yêu
- Thì cái anh chảng đi cùng cô đến hồ bơi Sau đó anh ta đưa cô vềđấy
À, thì ra Phú Đăng muốn nhắc đến Quốc Thái, con người tàn nhẫn
ấy Nhưng phú Đăng có lẽ hiểu lầm, cô vội giải thích:
- Anh ta là Quấc Thái, anh ta ác lắm Em không muốn nhắc đến tênngười ấy
Phú Đăng sợ cô khóc nên vội vàng bảo:
- Cho tôi xin lỗi nha Tôi không biết người ấy đã làm gì cho cô giậnnhư thế
- Anh thật sự muốn biết em không giấu gì cả
- Nếu cô không thích thì thôi, Còn việc kể ra cô bớt buồn, bớt khổ thì
cô nên nói cho vơi đi phần nào đau khổ Vì hoàn cảnh chúng tagiống nhau mà
- Em không có gì bí m ật đâu Sợ mất thì giờ của anh thôi, emngại lắm Phú Đăng khẽ cười:
- Cô đừng lo chúng ta gặp lại nhau trong hoàn cảnh thế này vuichứ Biết đâu nỗi buồn mình đeo mang nói ra sẽ dễ chịu hơn, đúngkhông?
H ồng Kim cảm thấy như vậy nên tâm sự hết mọi nỗi niềm vớianh thật cởi mở.Phú Đăng cũng vậy Anh có cảm giác như HồngKim là cô bạn thân thật dễ thương và họ đã quen nhau từ lâu lắm rồithì phải Cái cảm giác ấy làm cho hai người tự nhiên hơn, gần gũinhau, bỏ qua giây phút e dè lúc đầu mới gặp nhau đầy bỡ ngỡ xacách
- Như vậy em đâu có lỗi gì mà ân hận?
- Có ch ứ anh Mẹ em đã vay tiền của mẹ anh ta Và nếu emđồng ý mọi việc sẽ êm xuôi Em không biết điếu đó nên vừa từ chốianh ta thì có điện thoại gọi đến Em không hiểu họ nói gì mà mẹ em
đã bị nhồi máu cơ tim chết ngay khi còn cầm điện thoại trên tay
Trang 40Phú Đăng lại lắng nghe Hồng Kim kể Giọng cô đều đều, hình nhưđau khổ cũng vơi dần nên cô không còn đau đớn nữa Cách nóicũng tự nhiên:
- Đó là việc làm của mẹ anh ta, cô có nghe anh ta biện minh gìkhông? Hêng Kim lắc đầu:
- Ch ẳng những không đến dự đám tang mẹ em, không lời hỏithăm mà anh ta đưa luật sư và bà mẹ đến siết tài sản nhà cửa, cửahàng em Anh thấy đời có đáng buồn không?
Ng ẫm nghĩ một lúc, Phú Đăng gật đầu:
- Đáng buồn thật, cô không ngờ hả?
- Em bị hụt hẫng thật sự Lúc ấy em nghĩ đến việc theo mẹ mình.Đưa mắt e ngại nhìn Hồng Kim, Phú Đăng thở dài:
- Lúc tuyệt vọng ta hay nghĩ quẩn.như vậy, nhưng khi bình tĩnh lại thìcuộc sống vẫn đáng yêu hơn ta nghĩ nhiều
- Anh ngh ĩ như vậy sao?
- Lúc tuyệt vọng nhất tôi vẫn nhủ thầm.như thế
H ồng Kim liếe nhìn anh Dáng anh vẫn ủ rũ không vui Tuy nhiêngiọng nói lại có vẻ đầy niềm tin, mắt anh nhìn xa xa Những ngọnđèn ngoài phố vẫn nhấp nháy đỏ rực sáng trưng Hai người mãi nóichuyện đến khuya vẫn chưa dứt
- Cô có lạnh không Hồng Kim?
- Không, anh ạ!
- Chúng ta đi dạo nha
- Em không mu ốn đi Chủng ta cứ ngồi đây, có người tâm sự đỡbuồn hơn
- Vậy hả? Các bạn cô đâu cả rồi?
- Bọn họ rủ nhau đi ăn chè lạnh ở phía trước tòa soạn báo ĐồngTháp Có lẽ bây giờ đã trở về phòng rồi
- H ọ tìm cô à?
- Không có
Hồng Kim có vẻ chú ý đến vẻ mặt lúc vui, lúc buồn của anh Cô hỏinhỏ:
- Anh vẫn chưa hết buồn sao?
Mỉm cười một cách chua chát, Phú Đăng chậm rãi:
- Tôi cũng có người yêu, xem ra may mắn mà lại bất hạnh hơn côđấy