Tình yêu m?t ng?t Hoàng Thu Dung & Hoàng Trang Thông tin ebook Tên truyện Tình yêu mật ngọt Tác giả Hoàng Thu Dung – Hoàng Trang Nguồn www matnauhoctro com Chuyển sang ebook copcon44 Ngày hoàn thành e[.]
Trang 2Thông tin ebook:
Tên truyện: Tình yêu mật ngọt Tác giả: Hoàng Thu Dung – Hoàng Trang Nguồn: www.matnauhoctro.com
Chuyển sang ebook: copcon44 Ngày hoàn thành ebook: 01 - 03 – 2010
http://www.thuvien-ebook.com
Hệ thống máy vi tính và chiếc máy quay tự động đã ghi lại toàn
bộ buổi phỏng vấn do bộ phận hành chánh nhân sự đảm trách đãkhông làm cho Thiệu quân hài lòng tí nào cả Tthế là toi mất cả 1buổi sáng!
Chán nản anh tắt máy,ngồi ngả người ra ghê,xoay xoay mất mấyvòng,mắt anh nhắm lại thư giãn.Thì bất chợt cửa phòng xịchmở,bóng 1 cô gái lao nhanh như 1 mũi tên bay miệng lắp bắp
-Xin lỗi Tôi tôi
Thiệu Quân cáu gắt
-Cô kia ai cho phép cô vào đây hả ?
Khuôn mặt cô gái hơi cười
-Vâng!Nếu tôi là nhân viên ở đây tôi sẽ tuân theo quy định này,ông
Trang 3Lần này cô gái nở ngay nụ cười trên miệng,giọng nói vẫn tỉnh rụi
-Tất nhiên là tôi biết điều đó,vào đây tôi cũng gõ cửa rồi đấy chứ,chỉtại giám đốc đang ngủ à không đang mơ mộng gì đó nên ko nghethấy đó thôi Hơn nữa,tôi chỉ thấy cửa khép hờ không khóa nênmới
-Tùy tiện chứ gì ?
Thiệu quân cả giận chưa có ai dám ăn nói với anh như thế nàyhết,vậy mà cô gái lạ hoắc lạ hươ này ở đâu xuất hiện dám nóinhững lời chỉ trích kiểu ấy
Khuôn mặt anh đanh lại,nhưng rồi dịu lại ngay,bởi vì suy cho cùng
cô gái này nói không phải ko có cơ sở.Cô ta nói rất đúng.Từ nãy giờanh đang chán nản bởi buổi phỏng vấn tuyển nhân viên tiếp thị kothành.Chỉ vì các cô gái được mời đến theo hồ sơ xin việc đa số đềuđổng đa đỏng đảnh.xí xọn,trau chuốt cho những bộ quần áo giốngnhư là cuộc thi tuyển chọn người mẫu,mà tâm hồn thì rỗng tuếch,cách ăn nói lại ko lưu loát,thiếu năng động lần sự nhanh nhẹn ,chonên anh quá thất vọng mới ngồi nhã người trên ghế nhắm mắt để
mà thư giãn.Không ngờ bị cô ta xông vào trông thấy thật là quê vôcùng.Mất mặt 1 giám đốc như anh quá!
Nhìn cô ta từ đầu đến chân,Thiệu Quân không thấy gì đặc biệt ở côcả,nhất là bộ quần áo mặc trên người thật giản dị :áo sơ mi tay lỡmàu kem chiếc quân tay ông pát màu lông chuột
-Thế cô đến đây để làm gì?
Trang 4-Xin việc làm ạ
-Tuyển nhân viên là do bộ phận hành chánh nhân sự
Cô gái tròn mắt
-Nhưng ông là giám đốc ông phải có quyền chứ
Di di cây bút trên bàn ,Thiệu Quân hằn giọng
-Ai nói với cô là tôi ko có quyền
Cô gái đối đáp
-Thì ông mới nói là do bộ phận văn phòng hành chánh
Thiệu quân gật nhanh
-Đúng trưởng phòng tổ chức nhân sự sẽ trực tiếp phỏng vấn Tôi sẽxem xét và quyết định sau.Nếu cô muốn xin việc cứ nộp đơn và chờgiấy mời đến phỏng vấn
Hàng mi cong dài của cô gái cụp xuống ngay sau đó Thiệu Quânnhận ra 1 thoáng u buồn trong đôi mắt đẹp và giọng cô nghe cũngnghèn nghẹn
-Nhưng hồ sơ tôi đã không được nhận,đã bị hoàn trả lại với lí do đã
đủ rồi,nên tôi mới mạo muội vào đây
Lời nói của cô gái nghe có vẻ chân thành khiến Thiệu quân suynghỉ.Anh nhìn cô bằng ánh ánh mắt dễ dãi hơi cười
-Tôi vẫn chưa tuyển đủ người,mà đủ là đủ làm sao
-Điều này thì tôi ko biết
Trang 5Cô gái mím môi nói thêm
-Tôi chỉ biết ở đó bảo là đã nhận đủ hồ sơ
NHíu mày,Thiệu Quân nhấc điện thoại Anh toan gọi Liêm trưởngphòng hành chánh lên gặp,song Thiệu Quân bỏ ngay ý định đó Anhnhìn cô gái trước mặt 1 lần nữa ,rồi đắt câu hỏi
-Cô muốn nộp hồ sơ xin việc à
-Dạ đúng ạ
-Cô tên gì
-Đỗ Hoài Trung Thu (tên quá hay )
Thiệu Quân đùa
-Chà!Có vẻ liên quan đến nhà thơ Đỗ Trung Quân nhỉ ?
Trung Thu đính chính ngay
-Thì đúng vậy!Ba tôi tên Đỗ Trung Quân,nhưng ông ấy hoàn toàn kođặt nổi 1 câu thơ chứ đừng nói đến chuyện cả 1 bài thơ,hay là nhàthơ
Thiệu quân hỏi tiếp
-Bao nhiêu tuổi
-Hai mươi hai ạ
Thiệu Quân lại ngừng ngang câu hỏi và nhìn chằm chằm cô Anh cứngỡ là cô đùa thôi Bởi vì nét mặt cô rất trẻ con,nếu Thiệu Quânđoán anh sẽ cho cô mới rời khỏi ghế phổ thông thôi còn Trung Tthucũng bối rối khi bị ánh mắt nhìn chòng chọc của ông giám đốc,vẻngơ ngác lo lắng lẫn ngây thơ ,cô hỏi
Trang 6-Bộ mặt tôi dính lọ à ?
NHeo nheo mắt cười tinh quái,Thiệu Quân đáp
-Không phải dính lọ mà là dính sữa
Thấy Trung Thu mở to đôi mắt,Thiệu Quân cười xòa giải thích
-Là "búng ra sữa"đấy
Đã hiểu ra ý giám đốc,Trung THu hơi tự ái vì bị chê là trẻ con.Song
cô mím môi lại,đặt hồ sơ trước mặt Thiệu Quân rồi buông giọng
-Đây là hồ sơ của tôi,có chứng nhận rõ tuổi tác và trình độ vănhóa,cùng bằng cấp ông đừng xem thường tôi
Phản ứng của cô gái khiến Thiệu Quân bật cười Anh liếc qua hồ sơ
và tiếp tục hỏi
-Cô mới tốt nghiệp đạu học chắc chưa đi làm ở đâu cả đúng ko? -Chính quy thì chưa nhưng ko chính quy thì có đấy ạ
-Thế trước đây cô làm ở đâu ?Và lý do vì sao lại nghỉ ?
Chớp đôi mắt Trung Thu cuối đầu
-Giám đốc có thể cho tôi ko trả lời câu hỏi này chứ
-Tại sao?
-tôi có lý do riêng
-Tthôi được!Thế cô có đủ bằng vi tính,bằng C Anh VĂn và còn nóiđược cả tiếng Nhật ,Hàn NHư thế cô ko nghĩ thật uổng phí khi phảixin làm nhân viên tiếp thị sao?
Trang 7Trung Thu thẳng thắn
-Tôi ko quan trọng điều đó
Thiệu quân buông gọn
-Tốt
-NGhĩa là sao hả giám đốc
-Tôi đồng ý nhận hồ sơ của cô
Khuôn mặt Trung Thu xụ xuống,Thiệu Quân thắc mắc
-Được nhận lại ko vui à
-Ông chỉ bảo nhận hồ sơ chứ có bảo nhận tôi đầu Từ chuyện nhận
hồ sơ đến chuyển tuyển nhân viên vẫn còn 1 đoạn đường trải quanữa Bằng chứng là tôi chưa được phỏng vấn
-Thì từ nãy giờ cô đã được phỏng vấn rồi đó
Mắt Trung Thu reo vui
-Thiệt hở ông
NGập ngừng cô tiếp
-Phỏng vấn là chỉ hỏi vậy thôi à ?Đơn giản ghê.Vậy mà tôi cứ tưởng Thiệu Quân ngắt lời
-Cô tưởng thế nào
TRung Thu ngây thơ
-Thú thật,tôi nghĩ phải là khó lắm ai dè dễ ợt
Trang 8-Vậy cô đồng ý làm ở đây ko?
Trung Thu nhoẻn miệng cười thật tươi
-Vâng,cảm ơn giám đốc
Trung Thu rời khỏi phòng giám đốc bằng bước chân reo vui
Trở về nhà trọ với 1 bọc thức ăn mua sẵn ,Trung Thu bị ba cô bạnthuê chung phòng chất vấn
-Ê,"Thu sầu"!Bữa nay làm gì sang vậy
Trung Thu cười tươi
-"Chung 1 niềm vui-Chung 1 tấm lòng"nhỏ ạ
Cô bạn lên tiếng
-Mi chơi chữ làm sao bọn ta hiểu được
-"Tuyết lạnh"nọi phải ?Mi nói toạc ra đi "Thu sầu" ạ
Trung Thu nhăn nhó
-Bữa nay may và vui lắm,đừng gọi là"sầu"nữa
Cô bạn có tên"Tuyết lạnh"cười xóa
Trang 9-Nhưng đã"Thu" thì phải"sầu" không thể gọi "Thu vui"được Cũngnhư ta "Tuyết lạnh",Bích Lệ"Lệ đá",Minh Diễm"Diễm Xưa"
Tụi mình" tứ đại mĩ nhân mà"
Trung Thu vờ rùng mình
-Nghe mi nói mà ta nổi da gà
-Dịch cúm gia cầm rồi !Nổi da bò,da lợn đi
CÁc cô gái lại cấu vào nhau và cười rôm rả
"Tuyết lạnh"trở lại vấn đề
-Mày trúng số nên khao bọn tao phai ko
-Tao có biết dò số hồi nào đâu mà mua Là tao đã xin được việc làmhiểu chưa
-Ở đâu ?-Diểm hỏi nhanh
-Công ty dầu khí
-có lộn ko
Bích Lệ kêu lên
-Mày tốt nghiệp Đại Dọc du lịch kia mà
Trung Thu thở hắt ra buồn bã
-Nhưng mấy đứa bây thấy rồi đó,mảnh bằng của tao lại ko đượcngành du lịch trưng dụng Tao đã gõ cửa nhiều nơi,cuối cùng phảichạy ra đây
"Tuyết lạnh" ra vẻ hiểu chuyện
Trang 10-Phải nói là con nhỉ"Thu sầu" lên rừng rồi,bây giờ xuống biển mớiđúng
NGhe Bạch Tuyết nói,Trung Thu chợt nghe lòng buồn da diết.Phải,cô đã từ phố núi xuống đây.Không ngờ 1 cô gái tốt nghiệp bên
du lịch phải làm công nhân hái trà ở Bảo Lộc,rồi đến công nhânđóng gói cà phê ở xí nghiệp Viết Đức-tp Buôn Mê Thuột
Nếu không gặp"Tuyết lạnh"với ý nghĩa muốn đi biển 1 chuyến chobiết,sẵn dịp tìm việc thích hợp để làm th fi chắc Trung Thu giờ nàyvẫn còn ở cao nguyên lạnh buốt
Cuối cùng Trung Thu lên tiếng nhắc nhớ
-Làm đâu cũgn được miên có việc tốt,lương cao là tốt rồi,tụi màybiết ko lương tháng hơn 2 triệu lận ko làm tiếc lắm Giờ ăn chongon miệng cái đã
Trang 11-Tròn như trái quýt tao mới sợ chứ hột mít tròn ở chỗ nào hả
Diễm xen vào
-công chúa Bạch Tuyết trong mắt mọi người kiều diễm hết sức CònBạch Tuyết này mập lù,mập lú xấu quá"Tuyết lạnh"ơi
Tuyết giậm chân bành bạch
-Mập kệ tao Xấu cũng kệ tao
Trung Thu dàn hòa
-Ai bảo nhỏ Tuyết xấu ?Hổng phải chúng ta là "Từ đại mĩ nhân" sao
?
-Chà,bây giờ là "Thu sầu" nói đó nha Ý ẹ quá đi "Thu Sầu ơi
Lệ còn vui miệng hát nghêu ngao
-"Mùa thu thưa năng gió mang niềm nhớ
Trời man mác buồn nát con tim "
Tiếng cười lại rân vang khắp căn phòng trọ
Biển về đêm thật đep.Gió mang vị mặn từ ngoài khơi vàobờ.Trung Thu cứ đứng đấy phóng tầm mắt nhìn ra biển tối ngòm,côcủng chẳng biết mình tìm gì ở biển tối ấy.Thỉnh thoảng có ánh đènpha từ ngọn hải đăng ,quét ngang Trung Thu lại tiếp tục nhìn theoluồng ánh sáng trắng sài đã mất hút ngoài khơi xa,cô ko hay sựnguy hiểm đang rình rập
Cho đến lúc cố nghe thấy hơi thở nhè nhẹ phà sau gáy pha lần mùirượu,Trung Thu hết hồn quay phắt lại.Cô bắt gặp 1 gã đàn ông râuria xồm xoàm.Trung Thu né người để tránh
Gã đàn ông lên tiếng
Trang 12-NGười đep,đợi ai thế?Đi với anh nha!
Trung Thu cố kìm giọng giữ sự bình thản
-Xin lỗi ông lầm người rồi.Tôi không phải như ông tưởng
Gã đàn ông cười hô hố
-Cô em ơi!Hoa nở về đêm muốn bao nhiêu cứ ra giá,đừng làm màu
TRung Thu cả giân nhưng nhìn xung quanh vắng vẻ,cô đã 1 mình đidạo rồi chọn chỗ này để ngắm biển,bây giờ có kêu cứu cũng chẳng
ai nghe.Trung Thu vô cùng lo sợ,sống lưng Trung Thu lạnhtoát.Nàng đang cố gắng căng đầu óc để tìm phương cách thoátthân,nhưng coi bộ mỏng manh quá
TRung Thu dịu giọng
-Tôi biết ở vủ trường"Mộng mơ:có rất nhiều bông hoa mĩ miều,xinhđẹp Nếu ống thích thì nên tới đó,chứ tôi chỉ là thứ hoa hèn cỏ dại
-Tôi xin ông,hãy tha cho tôi Tôi năn nỉ ông mà.Tôi là gái đã cóchồng
-"Có chồng thì mặc có chồng.Đến đây anh ẵm,anh bồng anhthương"
Trang 13Gã chế ra 1 câu ca dao để đọc xong lại buông tràng cười ha hả: -Ngoan đi cưng!Khôn hồn hãy chiều anh
Trung Thu thiếu điều muốn té xỉu vì kinh sợ,cô liều mạng hét lớn-Ông dám làm bây,tôi sẽ nhảy xuống biển đấy
Trong lúc cô càng lùi thì hắn càng tiến.May sao có ánh đèn pha củachiếc du lịch sáng lóa chờ tới.Trung Thu mừng như vớ đượcpheo.Cô nhào chạy ra vừa hét
-Anh chị có việc gì hả?Có cần tôi gíup ko
Gã đàn ông cười toe toét và xua tay
-Không khong vợ chồng cãi vả ấy mà.Ko phiền anh bạn đâu
-Không có!Hắn nói dối
Trang 14NGhe cô gái hét lên.Người đàn ông trong xe vội thò đầu ra.Bắt gặp
cô gái đến xin việc hồi sáng.Thiêu Quân hơi ngỡ ngàng
-Là cô ấy à?
-Thiệu Quân!Ông làm ơn cứu tôi,là hắn định sàm sỡ
THấy Thiệu Quân,Trung Thu mừng rỡ và run rẩy,sợ hãi ko làm cônói tròn câu.còn Thiệu Quân đã lờ mờ đoạn được sự việc,anh nhàoxuống xe giằng tay gã đàn ông:
-Có phải anh định ăn hiếp gái nhà lành ko
Gã đàn ông văng tục
-Mẹ kiếp!Làm gì mặc xác tao ko liên quan đến mày.Có nhà lànhko,phải xơi mới biết.Mày đừng lo,tao hứa để phần cho mày!
Thiệu quân sấn tới thộp cổ áo gã đàn ông
-Im và cút ngay,nếu anh muốn an toàn tính mạng
-Mày là thằng nào mà dám lên mặt ở đây
Miệng nói nhưng thái độ gã đàn ông có hơi ỉu xìu,bởi vì thật ra đứngtrước người đàn ông lái xe này thì gã quá quá nhỏ bé,gầy guộc Trong khi Thiệu Quân vẫn bình tĩnh
-Tôi là ai,thì anh ko cần phải biết.Việc của anh là nên bỏ tay cô gáinày và cút mau
-Nếu tao ko đi thì sao?
-Thì tôi sẽ ko lịch sự
Gã đàn ông vùng lao tới nhưng đã bị Thiệu Quân nhanh tay đám 1
Trang 15quả vào mặt gã.Ngón đòn Thiệu Quân ra chứng tỏ anh là người cóvõ.Gã đàn ông bị sặc máu mũi,vội vàng bỏ đi,không quên văng lạinhững câu vô cùng tục tỉu khó nghe
Quay nhìn Trung Thu hãy còn run như cầy sấy.Thiệu Quân lạnh nhạt -Ra đây làm gì?
-Dạo
Thiệu quân mai mỉa
-gớm,cũng thích mơ mộng nhỉ.Hết chuyện dạo sao đêm hôm khuyakhoắt lại ra chỗ vắng vẻ này
Trung Thu thành thật
-Tôi chỉ thích đi 1 mình Vả lại biển đêm thật là yên tịnh và đẹp quánên ngồi hoài ko chán,tôi chả để ý xung quanh
-Tai họa rình rập mà ko hay!Cô đúng là"búng ra sữa"
-Nè,nè ông đừng ỷ là cứu tôi rồi muốn mắng sao thì mắng nha
Thiệu Quân nhún vai
-tôi chỉ nói vậy,ko nghe thì đừng để ý.Giờ có cần tôi cho quá giangko?
Chút tự ái bộc phát,khiên Trung Thu bướng bỉnh
-Khoỉ!Tôi về 1 mình đựoc rồi
-Cô ko sợ gặp lại"quỷ râu xanh"à
1 chút lo sợ lại đến nhưng Trung Thu trấn tĩnh
Trang 16-Tôi tin con quỷ đo ko dám quay trở lại đâu
Thiệu quân cười
-Ko quỷ đó thì quỷ khác.Cô thật sự ko sợ hả?
Trung Thu lườm anh:
-Dẫu sợ cũng ko biết cách để tránh.Ai dám chắc ông ko phải quỷ râuxanh như hắn
Thiệu Quân nóng mặt
-"cứu vật vật trả ơn Cứu nhân nhân trả loán"Câu tục ngữ này với tôichẳng sai
Thiệu quân nói xong tự ái chui tọt vào xa và nổ máy
Trung THu quýnh quáng đâpj vào thành xe,nhưng miệng cứng ngắc
ko nói đựoc 1 câu xin lỗi.Với cô bây giờ thì câu tục ngữ"THần khẩuhại xác phàm"thật đích đáng
-Này,này Cô làm gì ở đó vậy hả Trung Thu?Ai bảo cô đến chỗnày
NGhe giọng kẻ cả,hách dịch của anh chàng trưởng phòng hànhchánh,Trung Thu có hơi bực bôi.Song nghĩ mình là nhân viênmơi,nên cô đành nhận nhịn.Bậm môi,Trung THu nói nhỏ
-Dì Ba tạp dịch nhờ tôi lên đây quyét dọn và sắp xếp lại cho ngănnắp những thứ đồ đạc ở đây
Anh chàng trưởng phòng tên Liên lườm mắt nhìn Trung Thu
-Nói như vậy thì người có quyền phân công cho cô là dì Ba à?Bà ta
"hách "Vậy sao?
-Anh ko cần phải nói như thế?Vấn đề "quyền lực"ở đây mọi người
Trang 17đều biết mà
Liêm cáu kỉnh
-Cô nói móc tôi đó hả
-Tôi đâu dám
Liêm vẫn chưa bót khó chịu
-Hừm!Đâu dám!Đâu dám mà cô qua mặt tôi vụ Cô ko cần thông hồ
sơ qua tôi đến gặp anh Quân và đặt tôi vào 1 sự đã rồi đúng ko?
Biết THanh Liên đã cay cú vì chuyện Ttrung Thu đã ko qua "cữaải"của anh
Trung Thu dịu giọng
-Anh Liêm à!Chuyện này xin anh thông cảm cho tôi.Tôi đã gởi hồ sơcho anh nhưng anh trả lại,mà trong khi tôi đang rất cần việc làm,chonên tôi mới gặp giám đốc.Vả lại,giám đốc cũng giao quyền xếp đặtcông việc là ở anh kia mà.Tôi biết mấy ngày nay anh vẫn còn khóchịu nên chưa phân công công việc cho tôi chứ gì?
Bị trung Thu nói trúng tẩy,THanh Liêm giận vô cùng song anh biếtmình ko làm gì được cô bé này,dù sao đây cũng là người do chínhgiám đốc nhận vào anh ko thể chống lại lệnh.Bằng chứng là mấyngày qua anh chẳng thèm đả động gì đến cô ta,chỉ cho cô ta làmnhững việc linh tinh,ko phù hợp để mong cô ta bỏ cuộc nhưng kongờ cô ta vẫn tỉnh như sáo
-NGhe cô nói thì hình như là lỗi ở tôi thì phải.Hôm đó tôi chỉ bảo tạmthời ko nhận thêm hồ sơ,nếu sau phỏng vấn mà vẫn chưa tuyển đủnhân viên thì tôi sẽ báo cho cô mà
Trung Thu thật tình
Trang 18-Thì quả là như vậy!Nhưng tôi sợ mình ko có cơ hội.Mong anh đừng
vì chuyện đó mà giận tôi
THanh Liêm nghe mát dạ,anh cởi mở
-Dẫu sao cô cũng là nhân viên mới tôi cũng ko muốn cố nghĩ xấuhay ấn tượng ko tốt về tôi.Làm chung với nhau mà có thành kiến thìchẳng nên
tí nào.Tôi nói thế có đúng ko cô Thu
Trung Thu thở phào
-Dạ
-Cô có hiểu công việc ở công ty này là gì ko
Trung Thu lại thành thật
-Thật tình là ko ạ
-Công ty khí đốt của chúng ta chế tạo ra từ giàn khoan dầu mỏ ngoàikhơi,toàn bộ hệ thống ống ngầm sẽ đưa khí đốt từ giàn khoan vàođát liền
Trung Thu vẫn cảm thấy mơ hồ về những lời giải thích của THanhLiêm.Bởi lẽ cô vấn ko hiểu hết được những công việc này 1 cách cụthể.Nhưng cũng có nghĩa ko phải cô hoàn taofn mù tịt,Trung Thuvẫn mướng tượng được,cô vẫn còn nhớ lời trong bài "Vũng Tàubiển hát"
" CHiều về hôm nay nghe Vũng Tàu hát
Dập dìu thuyền về cá tương đầy bến
Kìa giàn khoan cao giữa biển trời lộng gió
Bãi trước,bãi sau đón gió trời dịu êm "
Có nghĩa là giàn khoan của công ty đã đi vào bài hát,sau này cô sẽ
có dịp tìm hiểu thêm vậy
Trang 19Ý nghĩ đó giúp Trung Thu vui vui,cô gật đầu liên tục theo sự giảnggiải của THanh Liêm.Còn Liêm ,anh chàng thao thao nói 1 hồi,bỗngngững lại
-Cô có dễ say sóng ko.Nếu làm ở công ty này,cô phải khắc phục vấn
đề này trước
-Say xe thì không,say tàu thù chưa ạ.NHưng tôi tin mình sẽ khắcphục những vấn đề được
-Tốt!
Trung Thu tỏ vẻ ngạc nhiên
-Thật sự là mai mốt tôi phải theo tàu ra giàn khoan ngoài khơi saoanh Liêm
THanh Liêm nheo mắt
Trung Thu nhỏ giọng
-Thú thật,tôi rất dị ứng với cụm từ"nữ thư kí" hoặc là "thư kí riếng"lắm anh ạ
Trang 20-Nữ thư kí của công ti chứ ko phải là riêng tư của ai hết
Thiệu Quân ở đâu lạnh lùng cất len,khiến Trung Thu ngượngngùng,Thanh Liêm vẫn tỉnh bơ,anh xởi lởi
-Anh Quân ngồi đi
-Cô THu chưa quen việc ở đây sao Liêm
Thiệu Quân hỏi mà ko hề nhìn TRung Thu,,cô nàng ấm ức vôcugf.Mấy ngày nay cô đã nghe ko ít nhân viên ở đây nói về ThiệuQuân"Đó là 1 giám đốc khó tính,lạnh lùng,cao ngạo
Nhưng Trung Thu đã ko tin,bởi lẽ cô đã tiếp xúc với anh hôm đến xinviệc,rồi buổi tối tình cờ anh cứu cô thoát khỏi tên quỷ râu xanhđo.Trung THu cảm thấy Thiệu Quân ko khô khan khó chịu như mọingười nghĩ,mà trái lại anh rất dễ hòa đồng
Nhưng sao bây giờ thấy vẻ nghiêm nghị ấy Trung Thu khớp ngay Thanh Liêm thì nổ
-Công việc nào mà chẳng vậy?Tất nhiên mới phải chưa quen thôi -Cậu chỉ bảo cô áy cho cẩn thân
-Dạ em biết rồi anh Quân
Trung Thu liếc xéo Liêm,nhưng anh lờ đi.Bởi vì anh quá biết ý nghĩacủa cái liếc mắt ấy
Trung Thu ko biết Thiệu Quân có tin rằng cả tuần này nàng chỉ là 1nhân viên tạp dịch ko nhỉ?Và nếu biết anh ta có khiển trách Liêmko?Hay đây là chỉ đạo của anh ta nhằm thử sức nàng.Nếu vậy thìThiệu Quân nhầm rồi Trung Thu sẽ ko bỏ cuộc
Mải nghỉ vẩn vơ ,Trung Thu ko hay Thiệu Quân đang nhìn mình với
Trang 21ánh mắt lạnh lùng,nghiêm khắc ,giọng của anh thì mặn chát hơn cảmuối I ốt
-Ở phòng ban nào cũng có những nguyên tắc.Cô nhớ làm cho đúngbổn phận,trách nhiệm của mình rồi hãy đi"tắm"nhé?Còn trẻ đừng để
bị lên"bà" sớm như vậy
Trung THu mở to đôi mắt ,cô nhìn THiệu Quân mà ko hiểu anh cóphải là con người 2 mặt ko?Một giám đốc oai phong,lịch lãm nhưvậy lại thốt lên những lời nặng nề với 1 nhân viên nữ nhỏ bé nhưTrung Thu vậy được sao?Cô có nghe 1 số nhân viên ở đây đàm tiêusau lưng giám đốc có lẽ bây giờ Trung Thu mới thấy họ bình phẩm
ko sai "Giám đốc khô khan ,khó khăn,khó ưa,khó tính,khóchịu "Trung Thu nghĩ thêm hàng lô hàng lốc "khó"để bổ sung vào
THanh Liêm thí trái lại thấy Thiệu Quân ko có vẻ"sủng ái"cô nhânviên mới thì hanh rất hài lòng Lúc đầu biết Trung Thu là người doQuân tuyển nhận Liêm lấy làm khó chịu vô cunngf.Anh cứ sợ côta"dựa hơi giám đốc"sẽ ko nghe theo lệnh của trường phỏng nhưanh
Bây giờ Trung Thu bị chỉ trích như vậy chắc chắn "ấn tượng"vớigiám đốc mạnh cỡ nào,chỉ cần nhìn đôi môi mím lại của cô nàng thìThanh Liêm đã đoán biết ngay
-Chiều nay tôi phải vào tp HCM
Thiệu Quân nói với THanh Liêm coi như ko hề có mặt của TrungTHu ở đó.Anh lấy ra 1 số giấy tờ nói riêng với Thanh Liêm TrungThu đánh đứng lên
-Tôi xin phép ra ngoài
THanh Liêm ra vẻ
-Quên nữa Phiền cô ra ngoài chờ 1 lát.Tôi và giám đốc còn phải traodổi 1 số việc
Trang 22Trung Thu ko nói gì thêm,chỉ khẽ gật đầu chào chung.Xuống khỏicầu thang,Thu gặp ngay dì 3 ,dì đã lo lắng
-Có phải cô bị nẹt rồi ko cô THu?
-Dù nghĩ vậy à?
-Lúc nãy thấy giám đốc tìm cậu Liêm nên tôi đoán
Trung Thu tảng lỡ
-Thế thì có liền quan gì đến con
-Nếu ko có gì thì tốt.Dì thấy vẻ mặt của ông giám đốc ko có mùaxuân nên nói đại
Trung Thu cười xòa
-Vậy mà mấy bữa nay nghe dì "bà 8" con tưởng dì rành lắm
Trang 23-Cậu hai ?Ông bà chủ chờ cậu nãy giờ đấy
Giọng nói của ông quản gia hơi khàn Thiệu Quân quan tâmngay,anh hỏi
-Ông hai à!Ông bị bệnh sao vậy?Đã có đi bác sĩ chưa
Ông quản gia cảm động
-Ối,già cả rồi!Cũng giống như thời tiệt ấy mà!Mưa nắng thất thuòngvậy thôi,uống thuốc là hết liền à,gì phải đến bác sĩ dữ vậy
Thiệu Quân nheo nheo mắt
-Như vậy là ông chưa uống thuốc đúng ko ?
Ông Hai cuòi cuòi
-Nói vậy chứ tôi bị cảm xoàng thôi,ko có gì dâu,cậu đừng bận tâm Khẻ liếc vào nhà,Thiệu Quân nói tiếp
-Ông bệnh vì phải chuẩn bị cho công việc đón ruóc và đãi đằng cả
từ tuần nay chứ gì ?Tôi thật ko hiểu nổi việc con Linh đi học bên Mỹtrở về thì có gì quan trọng lớn lao mà phải làm rình rang đến như thếnày lận
-Cậu đừng nói vậy ,ông bà chủ và Cô Ba nghe đuọc sẽ ko vui
Xách cặp táp,Thiệu Quân nhún vai rồi buóc đi
-Tính tôi thế nào thì ông biết rồi đây
Ông quản gia nhìn theo cậu chủ Ông đã theo gia đình này từ lâu,lúcông bà nội THiệu Quân còn sống.Đến bây giờ khi 2 ông bà ấy"quácố"ông vẫn trung thành ở lại đây với vai trò nguòi quản gia THật
Trang 24ra,chính là nguòi làm vườn ko hơn ko kém.Tính tình ông bà ThiệuMinh cũng rất tốt,chỉ có điều cách sống của họ và con trai hơi"chỏi
"nhau Ông bà Minh và cô còn gái thuộc mẫu nguòi"trọng phú,khinhbần"họ rất thích khoe khoang,phô trương sự giàu có của giađình.Cũng như hôm nay vậy đó!chỉ là đón cô cô con gái Út đi Mỹ vềnhà mà họ tổt chức phải nói rất là linh đình,thậm chí hết sức khoekhoang Ông hHai lắc đầu nhìn theo cậu chủ
Yến Linh reo lên khi thấy Tthiệu Quân vào nhà,cô ôm chầm lấy anhtrai và hôn rất là"Tây"Cô còn điệu đàng chào anh tràng bằng 1 câutiếng Anh.Thiệu Quân cốc đầu Yến Linh
-Em gái anh coi bộ bị Tây hóa dữ rồi đó nha
Yến Linh phụng phịu
-Mấy năm trời xứ người,hổng lẽ anh bắt em phải là con nhỏ cù lầnhoài sao
Thiệu Quân lè lưỡi
-Cho dù em ko đi nước ngoài,em cũng chả cù lần tí nào Yến Linhà!Xin lỗi vì hôm qua anh ko về kịp để ra phi trường đón em nhé
Yến Linh dẩu môi
-Em biết anh đam mê công việc là quên tất cả,nên em tha cho anh
đó Chứ ba mẹ nói anh đi xuống miền Tây thăm dò thị trường tiêuthụ khí đốt thì việc anh ko có mặt ở phi truòng Tân Sơn NHất cũngđúng thôi NHưng mà anh phải đền bù lại cho em đó nghen Anh OKchứ ?
THiệu Quân cười
-OK
Ông Minh nhắc nhở
Trang 25-Các con lo vào đón khách đi Hai anh em còn dịp tâm sự dàidài.Yến Linh tha hồ mè nheo với anh con đó,Quân ạ
Thiệu Quân vờ nhăn nhó
-Con biết từ bây giờ sẽ khổ nhiều vì con bé"nhõng nha nhõng nhẽo
"này
-Xí!Anh dám nói em như vậy hả ?
Yến Linh véo vào hông Thiệu Quân 1 cái thật mạnh,khiên ThiệuQuân phải kêu to
-Ui da!Linh ơi là Linh chắc thủng thịt anh rồi quá
-Hai anh em,lớn rồi mà cứ như con nít,sáp lại là có"chiếntránh".THôi,Quân lên phòng tắm táp rồi thay đồ để xuống phụ batiêp khách ,cũng gần tới giờ rồi
Thiệu Quân đáp với vẻ miễn cưỡng
-Dạ
Yến Linh bỏ tay anh trai,cô xoay người để đi ra chào khách.Mùinước hoa sực nức nãy giờ đã khiến Thiệu Quân hắt hơi mấy lần.Bấtchợt anh kéo tay em gái
-Khoan đã Yến Linh!Em hãy vào thay chiếc áo khác đi
Yến Linh cau mày
-Sao bắt em phải thay áo
Thiệu Quân nghiêm giọng
-Em ăn mặc lố lăng quá!KHó coi lắm,nếu như em mắc chiếc đó
Trang 26trong buổi tiệc ngày hôm nay
-Anh sao vậy?Anh "cụ"quá đi Thiệu Quân à Thời đại này rồi mà anhlàm như mình còn ở thời "tiền sử" vậy
-Hình như em muốn làm"Sát thủ hoa hồng"
-Anh thật là,em mới phun xăm chơi thử chơi mà.NGhề thẩm mỉ việnnhư em cần phải biết những trò này chứ Nhưng thôi được rồi,týnữa em khoác thêm chiếc áo bên ngoài nữa là ko có vấn đề gì đâu
Thiệu Quân ko thèm đáp,anh nện mạnh gót giày,chứng tỏ tất là bựcbội
Tiệc tùng đã tàn từ lâu ,có lẽ khách khứa đã về hết rồi.Thiệu Quân
mở cửa phòng,anh ra ban công ngồi rồi mồi điếu thuốc,nhưng anh
ko hút mà lại nhìn từng vòng khói lửng lơ tan vào không khí rồi máthút
Trang 27Mặt Yến Linh đỏ hồng trong đêm
-Mấy cốc Champagne thì có nhằm nhò gì ở Mỹ,mỗi khi có cuộcvui,tiệc tùng gì thì bọn em uống bằng chai luôn nữa đấy
Thiệu Quân nhăn mặt ngay
-Con gái,ai lại uống rược và nói chuyện kiểu đó nghe chẳng haychút nào
Yến Linh liếc xéo anh trai rồi hỏi
-Còn anh,sao ko ngủ để mai còn đi làm?Lúc nãy còn đang tiệc mà
cứ đòi đi nghỉ hoài
Quân cười nhẹ
-Anh muốn được yên tĩnh chứ ko muốn đi ngủ Em ko biết chứ banđêm ngồi trên ban công nhà mình ko nhìn thấy biển thật nhưng màmình cảm nhận được biển qua hơi gió thổi mặn mòi cũng thú vị lắm Yến Linh so vai
-Em chẳng thấy thú vị gì cả Thậm chí,em còn phát chán vì cáigió,cái vị mặn ấy Gớm!Nó cứ làm cho da khô khốc và đen màu hơnthôi
-Em cũng nên để biển quê nhà"nhuộm da"lại đi
Yến Linh chu môi :
-Sức mấy mà em chịu để cho làn da mình bị sạm Anh nên nhớnghề nghiệp của em là sửa sắc đẹp mà Cắt mắt,sửa mũi,sửa miệngmóm,hô từ xấu biến thành đẹp cả mà
Thiệu Quân cười khác
Trang 28-Em có cần quảng cáo với anh ko?Anh chẳng chuộng sắc đẹp giảtạo ấy đâu,cái đẹp phải tự nhiên,thuần túy em ạ
Yến Linh bĩu môi
-Thời buổi vàng thau lẫn lộn lắm,để rồi em xem anh có tìm được vẻđẹp nguyên sơ ấy ko?CÁc cô gái bây giờ,mười cô đã đến chín là xài
mĩ phẩm,đến nước da trắng hồng cũng phải tái tạo bằng tấytrắng,nữa là nói đến chuyện vì sao có được bọ ngực căng tròn
THiệu Quân vẫn đùa giọng
-THế thì anh vẫn hi vọng vào 1 phần mong manh đó
Yến Linh chợt hoit
-Anh đã quên được chị Thiên Ngân rồi à
-Anh quênl lâu rồi,đuiừng nhắc tên cô ta nữa
-Gì mà cay cú vậy anh Hai!Dù gì chị Ngân cũng ko phải là người chủđộng trong việc "good bye "nàyAnh có khi nào nghĩ lại mình cổ lổ sĩ
ko
-Yến Linh-Thiệu Quân bực dọc
Yến Linh xuống giọng
-Em xin lỗi
Cô biết Thiệu Quân rất khó chịu mỗi khi ai nhắc đến THiên NGân vàcũng chính chị Ngân đã làm cho anh Quân của cô trở thành người
có trái tim lạnh lùng sắc đá,căm ghét các cô gái,nhất là các cô gáiđẹp,nổi tiếng,anh căm giận tình yêu chỉ là 1 trò đùa
-Em đã có dự định gì chưa Linh
Trang 29Thiệu Quân bất chợt hỏi khiên Linh giật mình,cô rời khỏi những suynghĩ mông lung Tất nhiên là có,nhưng chua phải lúc này
-Anh khó quá!Ba mẹ còn muốn cho em thoải mái cchơi cho đã 1 thờigian rồi mới bắt đầu sự nghiêp
Thiệu Quân ôn tồn
-Thời gian trôi qua chứ ko dừng đâu em gái
-Vâng,em biết ,ông anh
Yến Linh giơ tay xem đồng hộ,rồi che miệng ngap
-Thôi khuya rồi,em đi ngủ đây.Anh cũng nghủ sớm nhé!À,anh nhớsắp xếp công việc ở công ty để đưa em đi đây đi đó
-Chuyện đó ko được đâu Linh ạ!Anh ko húng thú với mấy chuyện đóđây
-Em ko biếtAnh phải chiều em gái của mình chứ
THiệu Quân thở dài thườn thượt Anh biết sẽ phải đau dầu vì những
sự vòi vĩnh của cô em gái vốn là tiểu thư cành vàng lá ngọc đuợccưng chiều này đây
Anh muốn gởi lời cho gió,cho biển"Gió biển ơi,hãy mang sự phiềntoái của anh đi giùm "
Xem xét lại những bảng hợp đồng phân phối gas cho các cửahàng,đại lí bán lẽ 1 cách cẩn thận,các hàng mục đều đã được ghiđầy đủ Trung Thu thấy ko có phải sửa hay bổ sung thâm nữa.Côđứng dậy định đến phòng của giám đốc trình kí thì trông thấy 1 côgái trẻ đi vào.Trung Thu lịch sự
-Xin hỏi,chi tìm ai ạ!
Cô gái cao giọng
Trang 30-giám đốc
Trung Thu nhoẻn cười
-Chị thông cảm Giám đốc có những nguyên tắc riêng ko tiếp ngườitùy tiện
Cô gái khó chịu :
-Cô bảo sao?Thế nào là người tùy tiện?
Trung Thu dịu giọng
-Xin lỗi chị.Ý tôi muốn nói chị là ai,khách hàng nào,có hẹn trước vớigiám đốc chưa để tôi tiện vào báo
-Tôi ko phải khách hàng
Trung Thu vẫn giữ lập trường :
-Vậy thì hơi phiền đó.Chị nên giới thiệu mình là ai để tôi vào xemgiám đốc có chịu tiếp ko
Cô gái kênh kiệu
-E rằng người nên tự giới thiệu là cô kìa?Tôi muốn biết cô ở bộphận nào?
Trung Thu cô dằn tự ái,giọng thẳng thắn
-Đúng ra tôi có quyền từ chối trả lời câu hỏi của chị.Nhưng vì lịch sự,tôi xin giới thiệu cho chị biết,tôi tên Trung Thu,tôi là thư kí ở đây -Thư kí riêng của giám đốc a?
NGhe cô gái xa lạ dài giọng trêu tức,Trung Thu giận lắm song vẫn
Trang 31điềm tĩnh.Cô lặp lại lời nói của Thiệu Quân hôm nào
-"Nữ thư kí của công ty chứ ko riêng tư của ai hết"Còn chị cũng nênnói rõ mình là ai.Toi ko muốn bị khiển trách khi có người lạ vào công
Trung Thu dợm bước thì cô gái giơ bàn tay
-Người đứng lại đây là cô đó!Còn tôi,ko mắc gì phải công khai lí lịchvới cô.Tôi sẽ tự đến phòng giám đốc
-Chị kia,đứng lại!Tôi cương quyết ko cho chị đi tùy tiện đến phònggiám đốc nếu như chị vẫn khăng khăng ko chịu xưng tên,lí do
Hai cánh môi son đó chói của cô gái trễ dài ra 1 cách khinhthường.Cũng vừa lúc đó,THiệu Quân trên lầu 2 xuống.Anh đã nghebác bảo vệ điện thoại là Yến Linh tới công ty,nên anh định đixuống.Thiệu Quân ko thích để em gái đến tận phòng làm việc củamình mà vòi vĩnh mè nheo
Trang 32-Cô ta dám hạch sách ngăn ko cho em lên phòng em
-Giám đốc à!Đây là quy định mà
Thiệu Quân khô giọng
-Đương nhiên tôi biết.Nhưng mà hiểu lầm thôi.Đây là Yến Linh emgái tôi đáng lẽ cô ko nên"căng"quá như vaayk
Trung Thu nóng mũi
-Làm sao tôi biét được là em gái giám đốc?Ai biểu chị ấy khư khư
ko chịu nói
Yến Linh hách dịch
-Cả công ty này,ai mà hổng biết"tiểu thư Yên Linh"Chỉ tại cô nhỏ màtrèo đèo thôi
Thiệu Quân đặt tay lên vai Yến Linh:
-Bỏ đi!Anh đã nói hiểu lầm mà?Cô ấy mới vô làm 2 tháng nay thôithì làm sao biết danh em được
Quay sang Trung Thu đang đứng im mím môi để dằn nén nhữngcơn bực tức,Thiệu Quân cũng cao ngạo ko kém em gái mình
-Ko có việc của cô nữa,cô về phòng của mình đi
Định nói với Thiệu Quân về những hợp đồng cần anh trình kí nhưngThu tự ái,cô quay ngoắt người ko thèm chào anh em họ.Yến Linhnhư vẫn còn tức tối,cô chì chiết :
-Anh có vẻ nhân nhượng với con nhỏ ấy
Thiệu Quân bất bình ra mặt
Trang 33-Em đến đây vô cớ kiếm chuyện với nhân viên của anh,thái độ vừarồi là anh nhân nhượng em thì đúng hơn.Anh cảm thấy xấu hổ vớiTrung Thu vô cùng
YẾn Linh cười rủ ra:
-anh làm em ngạc nhiên rồi đó.Chẳng phải từ khi chia tay với chịThiên Ngân,anh anh rất ghét phụ nữ sao?
-Em lại đi quá vấn đề rồi đó Anh ko có dư thời gian đâu.Nói đi,emtìm anh làm gì
-Thiệu Quân!Anh trở thành cổ máy bao giờ thế?Anh là giám đốc,anh
có cần làm việc 8 tiếng như vậy ko?
Thiệu Quân thong thả
-Chính vì giám đốc,công việc anh mới nặng nề hơn,anh phải gánhtrọng trách lớn Linh ạ !Em cũng lớn rồi,đâu phải trẻ con đâu mà kobiết chuyện đó
Vốn được cưng chiều ,Yến Linh bướng bỉnh
-Em ko cần biết chuyện đó,em đã nói anh sắp xếp công việc để đưa
em vào Sài Gòn mà
Thiệu Quân cươi
-Em làm như mình với thành phố đó lắm,phải cần anh hộ tống
Yến Linh ngoẹ đầu làm duyên
-Vì"hộ tống" em gái là "Bổn phận sự " và "trách nhiệm vụ " củaanh.Nếu anh ko chấp hành thì anh cũng ko ngồi yên ở công ty đâu THật là hết nói nổi,Thiệu Quân ko ngờ cô em gái càng ngày càngquá quắt.Chỉ tại ba mẹ cưng chiều con bé,ngay cả việc đi nước
Trang 34ngoài để học những khóa thẩm mĩ ba mẹ còn dự định sẽ mở chocon bé 1 thẩm mỹ viện lớn nữa
Thiệu quân thở dài nghe nặng nề vô cùng
-Em đến công ty bằng gì
-Taxi
-Thôi được!Để anh bảo Thắng lái xe đưa em về trước.Anh cònnhững hợp đồng lớn với khách hàng phải giải quyết nữa
Yến Linh hờn dỗi
-Bảo anh tài xế chở em đi thì chẳng khác nào em đí taxi.Khỏi phiềnanh!
Ai ngờ Thiệu Quân vẫn tỉnh bơ
-Ừ!Vậy thì em cứ đi như em đã đến nhé!
-Anh Anh -Yến Linh giậm chân đành đạch (như con vịt )
-Ngoan đi cô bé
Nhìn Yến Linh ngoe nguẩy ra về,THiệu Quân biết những ngày sắptới anh sẽ ko được yên với cô em gái này tí nào
Chẳng lẽ anh cứ phải chiều theo những ý muốn vô lý của nó ư?Gội đầu xong Trung Thu ngồi hong tóc trên chiếc xích đu.Cũngmay,ngôi nhà trọ này còn có 1 chỗ để ngồi ngắm cảnh thật lítưởng,khoảng sân hẹp thôi,chỉ vài chậu kiểng và 1 khóm đốt nhỏtoàn bông dừa cạn màu tím và trắng những cũng đủ để xem là 1vườn hoa nhỏ khi ngồi đong đưa trên chiếc xích đu cũ kĩ này
Trung Thu cứ ngồi dùng những ngón tay đan vào trong tóc.Bích Lệ
ra đến :
Trang 35-Con nhỏ"Thu sầu"này thật ngộ đời,tóc gội rồi chả bao giờ thấy nódùng quạt hay sấy khô rồi chải cả.Mười ngón tay vẫn đan vào tóc Thu đùa đùa
-Con gái là thế đấy!"Nếu bạn yêu tóc của mình,thì hãy yêu luôn "cáibàn cào" ấy"
-Ố la la!Đúng giọng điệu của nhân viên quảng cáo à nha
Bích Lệ trả đũa,còn Trung Thu mới đó gương mặt đã"Thu sầu"ngay: -giá mà tao được giao đi làm tiếp thị còn khoẻ hơn
-Nghĩa là sao?Nhân viên văn phòng sướng thí mồ lại ko chịu
-Văn phòng nhưng ko thoải mái tí nào
Bích Lệ quan tâm
-Đúng thật là ông giám đốc đó khó chịu lăm hả?
-Mày nghe ai nói?
Diễn xen vào
-Con "Lệ đá" nó nghe anh chàng "Pháp Trưởng"nói đó
Trung Thu ngơ ngác cô nhún vai
-Ta chả hiểu
-"Thu sầu"làm sao hiểu được
Diễm lại dài giọng cà rỡn
Trang 36-Tim của "Lệ đá" đã bị tay đao"Pháp Trưởng"đâm thủng rồi
Thu càu nhàu
-Càng nói càng ko hiểu
Bích Lệ lên tiếng
-Xưa rồi Diễm ơi!
Diễm ngông ngông:
-Ừ!Ta"Diễm Xưa" mờ!"Thu sầu",số là vậy nè,con "Lệ đá" nó -Thay
vì nói,Diễm lại cất giọng hát nghêu ngao
"Tình cờ con Lệ gặp anh khi người ta đi giao hàng,mối tình nàngbán bếp chàng bỏ gas "Lệ vừa hét vừa đánh túi bụi lên ngườiDiễm.Còn Trung Thu ko cười nỗi cũng phải ôm bụng mà cười chảy
cả nước mắt
Diễm vẫn ko tha cho "Lệ đá" cô nàng tốt khổ
-Tên hắn là Phát Trường nhưng tụi nào thích gọi là "PhápTrường"hơn,hắn là nhân viên tiếp thị ở công ty ông Thiệu Quân đó Trung Thu ngẩn người
-Vậy à!Công ty có 2 chi nhánh lận,tao ko có nằm bên bộ phận đónên ko rõ lắm.Nhưng bộ phận anh chàng này nói giám đốc mìnhnhư vậy à?
-Ê!Hay là mày bênh ông ấy hả "Thu sầu"?
Trung Thu gạt :
-Nói bậy!Nhưng mà tao muốn nói anh chàng dám nói sau lưng giámđốc của mình thì chắc ko phải người tốt rồi
Trang 37-Thôi đi mày ơi!Nói sau lưng cũng còn tủy.Bởi vì có những chuyệncũng ko thể nói ngay trước mặt
-Xem ra mày mới là người"cáp" với hắn chứ ko phải "Lệ đá"đâu
"Diễm xưa"ơi
Diễm kêu ré lên phản đối.Lệ cười tủm tỉm rồi nhìn ra cổng
-Ủa?Sao hôm nay "Tuyết lạnh"nó về trễ nhỉ
-Có lẽ bữa nay có hàng nhiều nên tăng ca
-"Tuyết lạnh" nó làm ở xí nghiệp đông lạnh thủy sản nữa thiệt là hợpgu.Lạnh lanh Đóng băng luôn!
Trung Thu nhẹ cười.Kể ra 4 đứa tụi cô chỉ là dân tứ xứ mà gặpnhau,chung 1 hoàn cảnh cùng đi kiếm việc làm để mưu sinh chocuộc sống tự lập,vậy mà trở thành thân thiết với nhau vô cùng.Đãvậy,còn dám tự xưng là "tứ đại mỹ nhân" nữa chứ
-Tóc khô chưa?Vào ăn cơm đi"Thu sầu" ơi
Tiếng "Lệ đá" cắt ngang ý nghĩ vu vơ trong đầu Trung Thu Cô đẩymạnh chiếc xích đu,khiên Diễm bất ngờ chúi nhủi,con nhỏ la oai oái Ngoài kia màn đêm đã đến gần
Trang 38-Thế thì tôi ko cần phải "leo lên xe ông"
-Bộ tôi già lắm sao mà Tuyết kêu bằng ông dữ vậy?
Ngọc Liên lên tiếng thay
-anh Ba à !Tại anh để chi bộ râu ria ấy,chị Tuyết nhìn cứ tưởng anh
là "ba"em chứ hổng phải là"Anh Ba"
-Nhiều Chuyện
Quay sang Tuyết,Ngọc Liên liến thoắng :
-Chị Tuyết này!Coi vậy chứ anh Ba em còn trẻ măng hà,chỉ có hơibị"già háp"1 chút thôi
Sang cốc đầu em gái
-Mai mốt có tăng ca,tự mà đi về,anh ko tới rước nữa đâu
Ngọc Liên tỉnh bơ
-anh dám để em tự đi về 1 mình thiệt ko đó
-Sao lại ko!
-Là anh Ba nói đó nghe!Có chị Tuyết làm chứng đó
-Chuyện của anh em Liên,chị ko tham gia đâu
Trang 39lanh chanh lách chách và nhanh nhẹn lắm.Tuyết là tổ trưởng,cô rấtcông bằng nên Ngọc Liên rất thích,con nhỏ đùa,bảo là sẽ"giới thiệuanh trai của mình" cho Tuyết.NHiều lần rồi nhưng Tuyết gạtngang.Bữa này anh ta tới đón nên Liên muốn bày trò đây
Sang có làn da rám nắng của người dân xứ biển.NGhe Liên kể cuộcsống của gia đình Liên trước đây vất vả lắm,ở làng chài nên côngviệc xẻ cá phơi khô.Rồi chị gái của Liên lấy chống,ông anh rể mớitìm kiếm cho Sang công việc khác vẫn thường xuyên ở ngoài khơinhưng bây giờ Sang khá hơn
Anh đã mua được xe máy.Tuyết cũng ko quan tâm hay hỏi gì đếnviệc làm của Sang cả.Đưa mắt nhìn lên dãy đèn điện ngoài cổng xínghiệp.Tuyết nói :
-Thôi,anh chở Liên về đi.Tôi trọ cũng gần đây thôi,đi bộ 1 chts hà Sang quan tâm
-Tuyết ko phải quê ở đây hả
Trang 40Tuyết
-Em về trước nghe chị dâu
Tuyết ko kịp la lên phản đối thì chiệc Dream đã phóng vọt
Tuyết nói thầm"Ngày mai sẽ trị tội con nhỏ này !Ko khéo nó ăn nóilung tung nữa "
===================================
Từ công ty về trở về nhà,Thiệu Quân phờ người.Doanh thu mấytháng nay của công ty ko cao lắm khiên Thiệu Quân vừa lo lắng,vừasuy nghĩ
Trông thấy mẹ ở bậc tam cấp,Thiệu Quân hỏi
-Có việc gì mà ba gọi điện thoại cho con về vậy mẹ?
Bà Thiệu Minh vồn vã
-Có khách gửi cho con
-Ai vậy mè?Khách của ba hả?
-Lác bác Bách đó
Thiệu Quân hỏi lại
-Bác Bách là bạn của ba thế cần gì phải gọi con về gấp
Bà Minh thông báo :
-Bác Bách đến đây là vì chuyện của con
-Chuyện con?-Thiệu Quân kêu lên