1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Ten truy n t t di vang chua xac dinh

108 3 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Tên Truyện:Tạ Từ Dĩ Vãng
Tác giả Phước Diệu Hạnh
Trường học Trường Đại Học Hà Nội
Chuyên ngành Văn Học Trong Nước
Thể loại Truyện điện tử
Năm xuất bản 2008
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 108
Dung lượng 500,3 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Tên Truy?n T? T? Di Vãng Tên Truyện Tạ Từ Dĩ Vãng Tác Giả Phước Diệu Hạnh Thể loại Văn học trong nước Nguồn www vietlangdu com Người post TieuBeBe,nu hong21(www vietlangdu com ) Convert (TVE) MarcDull[.]

Trang 1

Tên Truyện:Tạ Từ Dĩ Vãng

Tác Giả: Phước Diệu Hạnh

Thể loại: Văn học trong nước

Nguồn: www.vietlangdu.com

Người post: TieuBeBe,nu_hong21(www.vietlangdu.com )

Convert (TVE): MarcDull

- Mẹ, mẹ thấy con có ngầu không?

Bà Đô chưa kịp trả lời, thì có tiếng đàn ông cứng cỏi đã vang lên:

- Ngầu gì ? Lãng Phong, con không thể ăn mặc khác hơn được à Lãng Phong quay lai, bắt gặp ánh mắt không hài lòng của cha,nhưng cô không nao núng, vẫn trả lời tỉnh bơ:

- An mặc khác hơn ? Cha bắt con phaỉ ăn mặc như thế nào khi sángnay con phải đi đua xe ?

Rồi cô nhìn ông Đô bà(ng ánh mắt tinh nghịch :

- Hay phải khép nép trong chiếc áo dài mà đi đua xe hả cha ?

Ông Đô trừng mắt :

Trang 2

- Cái gì ? Con đi đua xe à ?

-Tại sao cho lại ngạc nhiên như vây, đây đâu phải là lần đầu

Ông Đô thở ra buồn bã :

Đồng ý đây không phải là lần đầu, nhưng từ nay cha muốn con giảmbớt nếu bỏ hẳn càng tốt, mê say gì ba trò chơi thể thao dành chođàn ông đó

Và không kịp nhìn thấy phản ứng của ông Đô, Lãng Phong đã chạynhanh xuống ga ra, bà Đô chỉ kịp nói với theo:

- Lãng Phong, con chưa ăn sáng

- Con sẽ ăn ở câu lạc bộ

Bà Đô lắc đầu, đưa mắt nhìn chồng như có lỗi:

- Anh đừng buồn con nữa, để đó em sẽ khuyên nhủ sau, cũng taị

em cả, cưng chiều nó quá

- Nhã Uyên ( bbà Đô), tai sao em lại nói vậy, lỗi cũng do anh nữa

mà, thương nó quá, nương tay hoài thành ra bây giờ nó khong còn

sợ gì cả

- Anh Đô, nhưng anh phải nhìn nhận con chúng mình xinh đẹp và cónhiều tài năng chứ, tuy nó hơi gàn bướng

Ong Đô cười lớn:

- Đó, mới một chút mà em đã binh con rồi, anh có chê con gái mìnhđâu, anh vẫn thấy được ưu điểm cuả nó, nhưng anh lo sợ cuộcsống vợ chồng cuả nó sau này với bản tính đó sẽ không có hạnhphúc

Nhìn ánh mắt lo âu cuả vợ, ông Đô hối hận vì lời nói vừa rồi cuảmình đã gieo vào lòng vợ một sự bất an, ong đứng dậy đi đến bên

bà quàng tay qua vai âu yếm :

- Nhã Uyên, em đừng buồn nữa, tới đâu hay đó, bây giờ chúng mìnhvào ăn sáng, thức ăn nguội hết rồi

Hai nguoi cùng sáng buớc vào phòng ăn

Trang 3

2

Móc chiếc mũ bảo hiểm vào ghi đông xe, Lãng Phong buớc vội vàoquầy thu băng nhạc "Mây Hồng" Đón cô là một chàng thanh niênđẹp trai, trắng treỏ mang kính cận :

- Chào cô ! cô cần gì ?

Người thanh niên niềm nở

Lãng Phong cũng mỉm cười trả lời:

- Anh bán cho tôi băng nhạc có giọng hát Nam Khang

Chàng trai quay laị đưa tay lền quầy băng lấy một cuốn đặt truớcmặt cô gái

Lãng Phong liếc mắt qua vội nói:

- Xin lỗi, cuốn này tôi mua rồi, anh cho cuốn khác mới hơn

ca tuyệt vời đó trở lại Thật đáng tiếc quá

- Thôi chào anh

Lãng Phong ỉu xìu buồn bã trở ra, cố nén tiếng thở dài

3

Trong buổi trưa hè vắng vẻ, Lãng Phong đang mải thả hồn theotừng tiếng nhạc Cô nhắm mắt như bị ru hồn bởi giọng ca đầm ấm,trầm bổng thiết tha:

Đến rồi tình yêu đầu

Đất trời phải ngẩn ngơ

Nắng hè đang bừng dậy

Mùa thu đã thẩn thờ

Anh về nghe vương vấn

Bao giờ mới gặp nhau?

Ngày nào bên nhau mãi

Xin đừng là kiếp saụ

Trang 4

Lãng Phong ôm chiếc gối vào lòng thầm goị : Nam Khang, NamKhang, anh đang nói với ai đó ? Với em hay là một người con gáinào khác ? Giọng hát anh có ma lực gì mà khiến em phải si mê đắmđuối ? Tình yêu ư, đôi má Lãng Phong bỗng dưng nóng bừng như

kẻ mới ăn trộm lần đầu bị bắt quả tang Đã hai năm rồi, từ lúc LãngPhong còn là cô gái 16 tuổi, tình cờ mua được băng nhạc, đượcthưởng thức giọng ca truyền cảm này, ban đầu còn là yêu thích, dầndần đi đến say mê Phải, Lãng Phong đã say mê điên cuồng tiếnghát cuả Nam Khang, và dần dần cô đã yêu trong mộng tuởng chàng

ca sĩ mà theo cô hình dung phải là một chàng trai trẻ phong trần vàrất nghệ sĩ

Đối với cô gái chưa đầy 18 tuổi như Lãng Phong, tình yêu thật mơ

hồ, phải bềnh bồng như mây trắng, mỏng manh như khói sương, ềmđềm như tiếng nhạc, lãng mạn như vần thơ, và tất cả những cảmgiác này Lãng Phong chỉ tìm thấy trong những lúc thả hồn theo tiếngnhạc cuả Nam Khang, bởi vậy, đối với cô, đám con trai đã từng theotán tỉnh đều tầm thường và lố bịch cả Nam Khang anh ở đâu ? Đếnbao giờ Lãng Phong này mới được đối mặt để thấy tình yêu mình làđích thực, không còn trong mộng tưởng Lúc đó chúng ta sẽ đưanhau lên đồi vắng, em sẽ tựa đầu vào vai anh để được nghe anhhát Nam Khang, anh biết không ? Nhờ nghe anh hát mà em đã đihọc đàn vì em mơ uớc sẽ có ngày ngồi bên nhau, em sẽ đàn choanh hát

Tách, máy bao hiệu hết băng, Lãng Phong sực tỉnh, cô đưa tay bấmnút trở băng, nhấn ngón trỏ vào nút play, Lãng Phong lại nhắm mắt

mơ màng

Từ dạo đó, yêu người, ta bỗng lạ,

Đêm xa người nghe nhung nhớ môi hôn

Trong con tim chảy tràn lan máu nhớ,

Cười vu vơ không che được nỗi buồn

Tách, tiếng nhạc bị cắt ngang đột ngột, Lãng Phong mở choàng mắt,truớc mặt cô là Diệp Phối đang nheo mắt cười trêu chọc :

- Lại môt nhân vật nữa đang tương tư Nam Khang đến nỗi bạn đếncạnh mà cũng không biết, trời ơi, Lãng Phong ! Mày có biết mày lànguời thứ mấy ngàn trong những cô gái ngưỡng mộ Nam Khang

Trang 5

không ?

Lãng Phong vùng dậy nhìn bạn phản đối :

-Mặc kệ, tao không cần biết đến, họ khác, tao khác, mày đừng xếptao vào hàng ngũ với những cô gái đó

Nhìn Lãng Phong bực tức, Diệp Phối thoáng ngạc nhiên, nhưng rồi

cô cũng xuống giọng:

- Thôi, bỏ thần tượng cuả mày qua một bên đi, hôm nay tao đến đâyđưa thiệp mời cho mày nè

-Thiệp gì? Mời đi đám cưới hả ?

- Đừng có nói bậy, mày cũng biết ngày mai là sinh nhật tao mà

- Ờ, tao quên Ngồi xuống đây đã Ủa ! mày đến đây mot mình à,

xe đâu ?

- Không có xe, anh Diệp Cang chở, anh ấy đang ngồi uống cà phêchờ tao

Lãng Phong bĩu môi

- Xí, lúc nào cũng anh trai chở, tao nghe nói mày có anh chàng bôtrai lắm đang đi theo tán tỉnh, sao không nói chàng ta làm xe chomày để tao được diện kiến người hùng cuả mày luôn thể

- Ồ! Mày khỏi lo, ngày mai tao sẽ giới thiệu cho mày

Thiên Uy! Rất mừng là anh đã đến dự sinh nhật của em

_ Làm sao mà anh không đến được chứ

Diệp Phối cúi đầu e ấp, thấy lòng rộn lên một niềm vui khó tả Thiện

Uy nhìn cô say đắm, đôi má ửng hồng càng tăng thêm nét đẹp yêukiều vốn có, Diệp Phối như một thục nữ dịu dàng, tuy rằng nàngthiếu sự hoạt bát sôi động, nhưng nàng củng đáng yêu vô cùng,Thiện Uy buột miệng khen:

- Diệp Phối, hôm nay em đẹp quá, anh xin chúc mừng em Sau câunói, Thiện Uy liền trao cho Diệp Phối một gói quà nhỏ

- Cám ơn anh

Diệp Phối mân mê gói quà trong tay với niềm xúc động dâng đầy

- Diệp Phối, anh có phải là người khách cuối cùng của em không?

Trang 6

Xin lỗi, anh có chút việc nên đến hơi muộn

- Không phải đâu, bạn Lãng Phong vẫn chưa đến

Thiện Uy thoáng buồn:

- Bạn trai của em à?

Diệp Phối phì cười:

- Bạn gái thôi

- Bạn gái, sao lại có tên lạ vậy, tên như của con trai

- Anh chưa biết đâu, tính nó là lạ hơn cả tên nó nửa, con trai củngkhông bằng đâu

Thiện Uy nhíu mày:

- Em có quá lời không đó ?

- Chốc nữa anh tiếp xúc với Lãng Phong rồi sẻ biết em có nói quáhay không

Bin bin bin

Diệp Phối mừng rỡ khi nghe tiếng xe

- Lãng Phong đến rồi, em phải ra tiếp nó, anh vào bàn ngồi đi

Nói xong, Diệp Phối vội vàng chạy ra cổng

Thiện Uy chọn cho mình một chỗ ngồi thích hợp, vì hiếu kỳ, chàngmuốn quan sát nhân vật nữ vừa mới đến, tầm mắt chàng cứ hướngnhìn ra cổng

Diệp Phối đang sánh vai cùng cô gái bước vào

Thiện Uy bị cô gái mới đến cuốn hút ngay bởi y phục bên ngoài toànmột màu đen huyền bí Cô ta mặc chiếc quần Jean lửng bó sát vớichiếc áo đen vừa rộng vừa dài được thắt lại bởi chiếc nịt da đen tobảng tạo một vòng eo thật tuyệt Thiện Uy chăm chú nhìn nhưngkhông tài nào nhìn rỏ được mặt bởi cô ta mang một chiếc gươngđen nổi bật trên da trắng mịn màng

Hai cô gái vừa đi vừa nói chuyện, đến bàn Thiện Uy, Diệp Phối đứnglại nói với Lãng Phong:

- Mày đành phải ngồi cùng bàn với anh Thiện Uy thôi, mày khôngtrách tao được vì mày đi trễ

- Ồ, chổ nào củng được, nhưng tao hơi bất ngờ vì mày tổ chức sinhnhật ngoài vườn, trông như một quán cafe trữ tình Rất lý tưởng

- Tao muốn như vay vì sẽ co chương trình nhặc sống mà

- Tuyệt vời quá ! Lãng Phong reo lên, giục bạn:

- Mày khai mạc buổi tiệc nhanh đi, tao biết tao là người khách cuốicùng rôì

Trang 7

Nói xong, Lãng Phong đến kéo ghế ngồi cạnh Thiện Uy, thái độ rất

tự nhiên

Cô gái vừa ngồi xuống ghế, Thiện Uy liền lên tiếng chào:

- Chào Lãng Phong, hân hạnh được ngồi cùng bàn

- Chào anh

Lãng Phong đưa tay gở kiếng móc vào đai nịt

Thiện Uy bất ngờ bị choáng váng trước sắc đẹp của cô gái Bây giờchàng mới hiểu sắc đẹp của phụ nữ muôn hình muôn vẻ, chàng đảtừng nhìn thấy vẻ đẹp dui.u dàng, nhu mì, tinh khiết ở Diệp Phối, thìbây giờ chàng lại được chiêm ngưỡng một vẻ đẹp khác đối lập hoàntoàn ở người con gái ngồi cạnh -một vẻ đẹp sống động, trẻ trung,tươi mát Ở cô gái này, đã toát lên sự tự tin, yêu đời, năng nổ Thiện Uy cứ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp đáng yêụLãng Phong không lẳng tránh tia nhìn đó, mà ngược lại cô hất mặthỏi:

- Anh muốn tìm gì trên mặt tôi mà nhìn kỹ vậy?

Thiện Uy lúng túng:

- À à Tôi ngạc nhiên không hiểu vì sao mà Lãng Phong lại khôngthắc mắc hỏi tôi vì sao lại biết tên

Lãng Phong so vai, hất mặt ngắt ngang lời:

- Có gì đâu, anh biết rồi thì khỏi mắt công tôi giới thiệu

Thiện Uy thật sự bối rối chàng không ngờ mình phải nghe những lờiđối đáp như thế nàỵ Nhưng chỉ ít giây sao, Thiện Uy lấy lại thế chủđộng

- Để Lãng Phong khỏi thiệt thòi, tôi xin tự giới thiệu tên mình Chàng

cố ý yên lặng một chút để xem phản ứng của cô gái, nhưng LãngPhong, vẫn phớt tỉnh:

- Anh muốn thì anh cứ giới thiệu, còn không thì thôi, tôi không bắtbuộc

Bỗng tiếng nhạc trổi lên sôi động, cả hai cùng hướng về dàn nhạc.Trên sân khấu, hình như Diệp Phốii đang định giới thiệu một ngườibạn nào đó lên giúp vui văn nghệ nhưng thẹn thùng chưa mở lời thìDiệp Cang đã giành lấy Micrô

- Thưa các bạn, tôi xin giới thiệu là ngày sinh nhật thứ mười tám của

em gái tôi: Diệp Phối, tôi xin giới thiệu một giọng ca nam rất trữ tình,

đó là giọng ca của Thiện Uy, xin các bạn cho một tràng pháo tay để

cổ vũ, xin mời anh Thiện Uy

Trang 8

Thiện Uy đứng dậy, liếc nhanh cô gái bên cạnh rồi bước vội lên sânkhấu, chàng cầm micrô mỉm cười nói:

- Hôm nay để mừng sinh nhật của Diệp Phối, tôi xin hát tặng bài

"Tình Vương Vấn"

Một tràng pháo tay nữa lại vang lên

Lãng Phong thoáng rung động khi nghe tựa đề của bài hát, cô nhắmmắt lại như ru hồn theo tiếng nhạc:

Từ dạo đó yêu người ta bỗng lạ ,

Đêm xa người nghe nhung nhớ môi hôn

Trong con tim chảy tràn lan máu nhớ

Cười vu vơ không che được nỗi buồn

Ôm đôi vai bằng cánh tay gầy guộc

Nghe mạch máu đời thao thức giữa mông lung

Tình mới chớm nên mong gì trói buộc

Gọi tên người trong hơi thở rưng rưng

Trái tim Lãng Phong thổn thức: Nam Khang, tại sao không phải làanh mà là Thiện Uy, nếu như là anh đang bằng xương bằng thịtđứng hát ở trên đó thì em sẽ chạy đến tặng anh một bông hồng đỏthắm để biểu tượng cho tình yêu đắm say mà lâu nay em đã giấukín trong lòng

Tràng pháo tay nổi lên liên tiếp keó Lãng Phong về thực tạị Cố mởchoàng mắt, Lãng Phong mỉm cười thân thiện

- Thiện Uy, anh hát hay lắm, tuy rằng -Cô chợt ngưng bặt, định nóirằng không hay bằng Nam Khang, nhưng cô nghỉ nếu nói như vậythì rất bất lịch sự, nên đành nói trái lại:

- Tuy rằng anh chỉ hát có một bản thôị

Vẫn giữ được nụ cười trên môi, Thiện Uy lịch sự:

- Cám ơn Lãng Phong, chỉ cần Phong yêu cầu , anh sẽ hát thêm mộtbản nữa

- Thôi, để khi khác, Phong còn nhiều dịp được nghe anh hát mà Nghe câu nói này, Thiện Uy mừng trong bụng, như vậy là mình đãvượt qua giai đoạn khó khăn ban đầu, tại sao cô gái này lại thay đổithái độ với mình nhanh như vậy Chắc có lẽ nhờ bài hát vừa rồị Nghĩvậy, Thiện Uy không bỏ lở cơ hội chàng nói ngay:

- Còn nhiều dịp được nghe, nói như vậy là Lãng Phong đã chấpnhận tôi là bạn rồi phải không?

- Anh là bạn của Diệp Phối, Phong cũng là bạn của Diệp Phối, tất

Trang 9

nhiên chúng ta là bạn của nhau rồi

Thiện Uy nâng ly rượu lên cao mời moc.:

- Lãng Phong, hãn nâng ly chúc mừng cho tình bạn của chúng tahôm nay được bền vững

Dàn nhạc vẫn xập xình, những nghi thức của buổi lể sinh nhật nhưthôi nến, đã diển ra trong những tràng pháo tay vang dội, nhưng cảThiện Uy và Lãng Phong đều thờ ơ với đám đông vì họ đang mảichuyện trò, cả hai đề cởi mở, vui vẻ Đến bây giờ thì Thiện Uy biếtmình đả bị chinh phục hoàn toàn trước cô gái hiếu động, tươi trẻnày

Thiện Uy và Lãng Phong vẫn vô tư cười nói, họ không hề hay biếtrằng có một đôi mắt buồn bã thất vọng đang hướng về họ, đó là đôimắt của Diệp Phối

Tiệc vui đã tàn, mọi người kheó nhau ra về

-Lãng Phong, anh sẽ đưa em về, đừng từ chối lời anh nghe

- Cũng được thôi, chúng ta đến chào Diệp Phối rồi về

Diệp Phối đứng chết lặng bên thềm dõi mắt nhìn theo bóng haingười bạn đang sánh bước ra khỏi cổng, trái tim đau nhói, nghe mắtcay cay, cô nhủ thầm: Thế là hết Mộng ban đầu phút chốc bị gióngàn cuốn đi Lãng Phong, mày đúng là cơn gió vô tình

Đang mãi suy tư, bất chợt Diệp Phối thấy bóng Lãng Phong vội vãquay trở lai

- À, tao quên hỏi mày, Diệp Phối, người hùng của mày mà mày hứa

sẽ giới thiệu với tao trong ngày này đâu sao không thấy?

Diệp Phối buồn bã trả lời:

- Hôm nay anh ấy không đến

Lãng Phong có vẻ thất vọng:

-Vậy à, tiếc thật, hèn gì mà mặt mày trông giống như đưa đám,thôi, tao về nghe

Bóng Lãng Phong vừa khuất sau cánh cổng, Diệp Phối nghe tiếng

xe quen thuộc nổ giòn, cô nhủ thầm: thì ra Thiện Uy đang đợi đểđưa Lãng Phong về

Diệp Phối buồn bã quay bước vào nhà, cô không ngờ ngày vui hômnay lại trở thành ngày buồn nhất trong đời

5

Tiếng bà Đô gọi con:

Trang 10

- Lãng Phong ơi, con có điện thoại nè

Lãng Phong từ phòng ngủ chạy vội đến cầm ống nghe từ tay mẹ :

- Alô!

- Lãng Phong, anh đây -Thiện Uy mừng rỡ Chúng ta đi chơi tốinay nghe, anh sẽ đến nhà đón đó

- Đi chơi ở đâu vậy?

- Tùy em nhưng anh muốn chúng ta đến nơi thật yên tỉnh, anh cóchuyện muốn nói với em

- Chuyện gì? Có quan trọng lắm không?

Thiện Uy mỉm cười:

- Tất nhiên là phải quan trọng rồi, quyết định hạnh phúc cả cuộc đờianh mà

- Dữ dội vậy sao ? Thôi được, hẹn tối gặp

Lãng Phong gác máỵ Cô trở về phòng với tâm trạng bồn chồn Với

sự nhạy cảm của người con gái, Lãng Phong đã đưa mắt nhìn đoánđược chuyện quan trọng của Thiện Uy muốn nói với cô tối nay làchuyện gì rồi, bởi vì qua nhiều lần Thiện Uy đến nhà cũng như cùngnhau đi chơi, Lãng Phong đả nhìn thấy được tình cảm của Thiện Uyđô"i với mình Dù mang bản tính rất cứng cỏi và bướng bỉnh, nhưngLãng Phong vẫn là cô gái mới lớn, làm sao cô không khỏi bị daođộng trước tấm chân tình của chàng trai lịch lảm như Thiện Uỵ LãngPhong đỏ bừng mặt khi nghỉ đến tối nay sẽ nghe những lời tỏ tình,lòng tự hỏi không biết lúc ấy mình sẽ trả lời ra sao ? Chấp nhận hay

từ chối ? Làm sao cô có thể từ chối được khi Thiện Uy thường hayhát cho cô nghe những ca khúc trữ tình của Nam Khang LãngPhong lắc đầu: thôi kệ, đành yêu bản sao vậy, vì anh ấy đang hiệnhữa bên mình, còn bản chính Nam Khang ơi, anh quá xa vời đối với

em suốt đời anh chỉ là người yêu trong mộng tưởng

6

Sau giờ ăn tối, tại phòng khách, Lãng Phong đang chăm chú xemtruyền hình, ông bà Đô đang ngồi nói chuyện thầm thì ở salon, mộtlát sau ông Đô lên tiếng:

-Lãng Phong, con biết mười ngày nữa là đến ngày gì không?

Lãng Phong không nghe lời ông nói, ông Đô ngạc nhiên thầm hỏi cái

gì trên truyền hình làm cho cô say sưa vậy, ông liếc sang màn hìnhthì hỡi ơi, chương trình đua ngựa Ông Đô lắc đầu ngao ngán Vừa

Trang 11

lúc đó đài truyền hình thông báo:

- "Mời các bạn theo dõi kết quả trong chương trình tuần tớị"

- Thật bực mình

Lãng Phong tức giận tắt phụt tivi cằn nhằn

- Làm gì phải bắt người ta đợi đến tuần sau, thật vô tích sự

- Lãng Phong, con có nghe cha hỏi gì không? Còn mười ngày nữa làđến ngày gì?

Ông Đô lặp lại câu hỏi và nhìn con gái chờ đợị Đưa mắt nhìn lêncuốn lịch treo tường, Lãng Phong chợt reo lên:

- Đúng rồi đó cha ơi, mười ngày nữa là đến ngày sinh nhật của con Ông Đô mỉm cười thầm nhủ: nó cũng chờ nhớ đó chứ

Lãng Phong chạy đến ngồi bên cha nói tiếp:

- Cha biết sao không, từ khi cha mua cho con chiếc môtô, con hamđua xe nên đã quên con ngựa Truy Thúc của con rồị

Lãng Phong reo lên

- Có dịp rồi cha ơi

Ông Đô ngẩn ngơ theo cô con gái:

- Sinh nhật này con muốn cha sẽ tặng quà gì cho con?

- Không, con không cần quà, mà cha biết không? Con muốn tổ chứcsinh nhật bằng một cuộc đua ngựa

Cô đưa môi kề gần tai cha hỏi tiếp:

- Cha thấy như vậy có thú vị không hả ? Theo con thật là hấp dẫn Nãy giờ im lặng theo dõi hai cha con, bây giờ bà Đô mới lên tiếng:

- Lãng Phong, con nói chuyện nghiêm chỉnhh một chút có đượckhông ?

Lãng Phong nhìn sang mẹ, bắt gặp ánh mắt nghiêm khắc, cô bối rối:

- Thôi được, con nghiêm chỉnh rồi đây, có chuyện gì mà mặt của mẹnhìn thấy sợ vậy ? Con khuyên mẹ dẫu có chuyện gì, mẹ phải cườilên con mới thấy mẹ trẻ đẹp hơn nhiều, chứ mẹ cứ chụng bụng nhưvậy sợ cha sẽ chê mẹ đó

- Thôi đi cô, chuyện gì thì cha cô sẽ nói cho cô biết, sợ lúc nghexong, mặt cô còn thụng hơn mặt tôi bây giờ nữa

Lãng Phong hất tóc bướng bỉnh:

- Không bao giờ, Lãng Phong này chưa hề biết buồn là gì cả, mẹđừng uy hiếp tinh thần con

Ông Đô gằn giọng:

- Lãng Phong, cha muốn nói với con một chuyện có liên quan đến

Trang 12

ngày sinh nhật thứ 18 của con

- À khoan, cha nói gì thì nói chứ không có từ chối cuộc đua ngựacủa con đó nghe

- Lãng Phong, cha không nói đến chuyện chơi đùa, mà cha muốnnói đến chuyện liên quan đến hạnh phúc của cuộc đời con

Lãng Phong ngạc nhiên, dù rằng rất thông minh nhưng cô chưađóan được chuyện gì mà cha cô sắp nói ra đây, cô nhìn ông Đô nhưchờ đợi ấy

-Như con đã biết, chị Uyển Phong mất sớm, mẹ con vì quá xúc độngtrước cái chết đột ngột của chị con nên đã sinh con bị thiếu tháng, vìvậy, ngày sinh nhật của con cũng chính là ngày giỗ của chị con Lãng Phong ngắt ngang lời cha:

- Con đã biết rồi, bởi vậy, sinh nhật năm nào con củng tổ chức tạicâu lạc bộ cả, vì con không muốn sự vui nhộn của giới trẻ lấn átkhông khí trang nghiêm của ngày giỗ chị Uyển Phong Cha khôngcần dặn con cũng nhớ mà, cho nên năm nay con chỉ muốn tổ chứcmột buổi sinh nhật lộ thiên nơi sân cỏ, cộng với một màn đua ngựarất thú vị

- Được, được, con muốn tổ chức sinh nhật như thế nào thì tuỳ ý,cha không cấm đoán, nhưng hôm nay con hãy ngồi yên nghe chanói một câu chuyện mà con chưa được biết, đó là trước khi UyểnPhong chết, cha mẹ đã hứa gã chị con cho nhà họ Hạ

- Cái gì ?

Lãng Phong giẫy nẫy

- Chị con mất khi tám tuổi, mà ch mẹ đã hứa gã chồng cho chị ấy à!Thật là vô lý hết sức

- Lãng Phong, con đừng có nóng nảy, cha muốn con hôm nay thậtbình tĩnh, đừng ngắt lời cha, hay nghe cho hết câu chuyện: Ngay khichị con mới lọt lòng thì lời hứa đó đã được giao kết giữa hai giađình, vì cha muốn nhà họ Thái ta cùng với nhà họ Hạ bên ấy kết tìnhthâm giao Nhưng không may chị con vắn số, cái buồn thứ nhất củacha mẹ là mất đi một đứa con gái, cái buồn thứ hai là cha mẹ đãkhông làm đúng lời hứa Nhưng cha mẹ còn ray rức hơn nữa khicách đây năm năm, cả gia đình họ Hạ nhớ ngày giổ của chị con, họ

đã về đây và không may trong chuyến đi đó xe đã bị lật, cả gia đìnhbác Hạ thiệt mạng chỉ còn Hạ Thạch Phong bị thương nặng, phảiđưa sang Nhật điều trị hơn một năm sau mới bình phục

Trang 13

Ông Đô ngừng một chút, uống cạn miếng nước trà trong tách rồichậm rãi kể tiếp:

- Lúc trở về nước, cơ nghiệp của bác Hạ đã suy sụp, cha có tìm đếngặp Thạch Phong, hứa giúp đở cho cậu ấy, nhưng Thạch Phong đã

từ chối, muốn chỉ một mình đương đầu với những khó khăn để khôiphục lại cơ nghiệp Lãng Phong, con thấy cậu ấy có đáng khâmphục không? Và với con người đó, cha muốn Thạch Phong là rể củanhà mình biết bao, nhưng chị Uyển Phong của con lại không còn Ông Đô bước đến đặt tay lên vai con gái:

- Bù vào, cha lại có một Lãng Phong phải không? Vì vậy cha đãquyết định lâu rồi, nhưng cha tự hứa với lòng lúc nào con đúngmười tám tuổi đến tuổi trưởng thành, cha sẽ nói quyết định đó chocon biết

Ông nhìn thật lâu vào mắt con gái:

- Lãng Phong, con hãy thay thế chị Uyển Phong giúp cha giữ lời hứavới nhà họ Ha

Lãng Phong ngơ ngác:

- Ý cha muốn nói gì ?

- Cha muốn con phải thành hôn với Hạ Thạch Phong

- Cái gì ? Thành hôn à ? Lấy chồng à ?

Lãng Phong đứng dậy mắt bắn ra những tia nhìn giận dữ:

- Thì ra nãy giờ cha bắt buộc con yên lặng để nghe sự sắp xếp vô lýcủa cha

có hạnh phúc được chứ ? Chị Uyển Phong đã chết, cha mẹ lại sailầm lần nữa khi bắt con phải thay thế chị ấy thành hôm với ThạchPhong, con là con, chị Uyển Phong là chỉ Uyển Phong, làm sao con

co thể thay thế chị ấy được, con không bằng lòng, nhất định khôngbằng lòng

Ông Đô bắt đầu to tiếng:

- Con phải bằng lòng, cha nói con phải bằng lòng, con nghe rõ

Trang 14

không? Lãng Phong, tại sao con dám phán quyết là cha mẹ sai lầm,concó biết con nói như vậy là chọc tức cha không? Bây giờ chakhông cần con biết nhiều, chỉ cần con để ý biết con và Thạch Phongcùng một tên thôi là đủ hiểu người lớn muốn cột chặt chúng con nhưthế nào rồi, cha cấm con không được cãi lệnh cha

Lãng Phong cũng to tiếng không kém:

- Tại sao con không cãi lệnh cha chứ khi con đang yêu một ngườicha lại ép con lấy một người khác làm chồng thử hỏị

Bà Đô hốt hoảng ngắt lời con gái:

- Con đã yêu rồi à, mà con yêu ai ?

- Con yêu anh Thiện Uy

Lãng Phong dịu giọng, cô quyết định nói rõ tình cảm của mình, hyvọng cha mẹ sẽ hiểu mà bỏ ý định ép gã cô cho Thạnh Phong Ông Đô giẫy nẩy như đạp phải lửa:

- Lãng Phong, con vừa nói gì? Con yêu Thiện Uy à? Có phải cái cậutrắng trẻo, đẹp trai hay đến nơi đây không hả?

Lãng Phong mừng rỡ:

- Dạ phải, anh Thiện Uy đó, chúng con đã quen nhau trong buổi lễsinh nhật của người bạn

Lãng Phong chạy đến bên ông Đô nói với giọng thành khẩn:

- Cha đừng ép con phải lấy Thạch Phong nữa nghe cha, con khôngmuốn yêu anh ấy, con chỉ yêu có

- Thôi đủ rồi

Ông tức giận nạt ngang

- Lãng Phong, con thật là quá quắt, cha không ngờ chỉ chừng ấy tuổi

mà con đã bày trò yêu đương nhảm nhí, nhưng cho dù con có thật

sự yêu Thiện Uy thì cũng phải cắt đứt ngay, cha không chấp nhậntình yêu đó Ngay bây giờ con phải tập làm quen với ý nghĩ củamình là hoa đã có chủ rồi, con đã có Thạch Phong, con không thểquan hệ với một người đàn ông nào khác nữa

Lãng Phong bật khóc:

- Cha thật là vô lý, cha cấm đoán con yêu Thiện Uy, vậy taị sao anh

ấy đến đây nhiều lần, đã từng cùng con đi chơi, cha không có phảnứng gì cả, đến giờ thì Lãng Phong uất nghẹn không nói được trọncâu

- Cha lầm , cha thấy con sống vô tư, ham vui chơi nên cha tưởnggiữa con với Thiện Uy chỉ là tình bạn trong sáng, hợp nhau trên

Trang 15

cùng sở thích trò chơi thể thao, nếu cha biết cớ sự như thế này cha

đã ngăn chận ngay từ đầu Nhưng bâ giờ cũng chưa có muộn.Lãng Phong, cha nói dứt khoát với con một lời: Con phải là vợ củaThạch Phong, còn mọi vấn đề khác cha không cần quan tâm đến Nghe cha nói vậy, Lãng Phong càng khóc nhiều hơn nữa Bà Đônhẹ nhàng đặt tay lên vai con gái:

Cố chụp vội tay mẹ, một tia hy vọng thoáng qua làm đôi mắt LãngPhong rực sáng

-Mẹ, mẹ hãy nói giúp con, mẹ khuyên cha hãy bỏ ý định điên rồ ấy đị

Mẹ, con biết lúc nào mẹ cũng thương con, nên con tin tưởng vàotình thương ấy, mẹ nói giúp con mẹ nhé

Nhìn ánh mắt van lơn của con, bà Đô cảm thấy bối rối

- Lãng Phong, nếu cả cuộc đời mẹ được van xin con chỉ một lần, thìđiều mẹ van xin đó là xin con hãy chấp nhận quyết định của cha con

Lãng Phong mở mắt to nhìn bà Đô trân trối:

- Thì ra đây là sự sắp đặt có tính toán trước của cha mẹ mà con lànạn nhân

Bà Đô hấp tấp:

- Kìa, Lãng Phong, con đừng nên nói vậỵ Lãng Phong thụt lùi từngbước nức nỡ:

- Không, con không muốn nghe ai giải thích gì cả, kể cả me

Cô đưa hai tay ôm lấy mặt bỏ chạy về phòng

7

Đêm nay, Lãng Phong không ngủ, cô thấy mắt ráo hoảnh, đã mườimột giờ khuya, mọi ngày giờ nay cô đã ngon giấc từ lâu, nhưng hômnay sự việc xảy ra quá đột ngột, bất ngờ làm thần kinh quá căngthẳng, Lãng Phong cứ chìm đắm tron suy tư, buồn bã Nhưng rồi cô

Trang 16

chợt thốt lên với chính mình:

- Lãng Phong, lâu nay mày là một người con gái tự tin và cứng rắn,

xá gì câu chuyện hồi tối mà mày cứ suy nghỉ mãi, hãy can đảm màkhướt từ, không ai bắt buộc mày phải lấy Thạch Phong ngoài bảnthân mày, cứ cương quyết chống cự, cuối cùng cha mẹ cũng phảiđành chịu thôi

Nghĩ đến đây Lãng Phong cảm thấy yên tâm Cô đưa tay mở máy,mang earphone vào tai tự thưởng thức nhạc một mình, nỗi buồnbiến mất theo từng lời ca, tiếng nhạc Đốt với Lãng Phong, trong giờphút buồn bã này, giọng ca Nam Khang đầm ấm với những bài háttrữ tình khác nào lời an ủi, vỗ về của người yêu dấu Cô nhắm mắtlại, chợt nhớ tới Thiện Uy, hình ảnh anh ấy trở về trong trí thật đậmnét, Lãng Phong thầm gọi:

- Thiện Uy em không thể quên anh

8

Lãng Phong ngồi sau yên xe, vòng tay ôm ngang hông Thiện Uy, gióchiều tạt vào mặt giúp cô tỉnh táo sau một ngày đua ngựa mệt nhọc.Lãng Phong không ngờ ngày sinh nhật năm nay nhờ con ngựa "TruyThúc" mà cảm thấy vui trội hơn những năm trước

Sáng nay, khi chuẩn bị đê"n sân cỏ, cha cô đã dặn phải về sớm vì

có Hạ Thạch Phong đê"n nhà, bây giờ, buổi chiều đã tắt nắng, có lẻ

ở nhà, cha mẹ đang tức giận

Mặc kệ, mình cần phải tỏ rõ thái độ chống đối từ đầu

Bất chợt, Lãng Phong kề tai Thiện Uy nói:

-Lát nữa đến nhà em, anh cho xe chạy thẳng vào cổng luôn, mỏichân quá, em nhác đi bộ vào khoảng sân dài ấy lắm

-Xin tuân lệnh người đẹp

Cả hai cười dòn, thoải mái

Đang mãi nói chuyện, ông bà Đô và Thạch Phong giậc mình bởitiếng còi xe vang lên inh ỏi trước sân nhà, cả ba người đều nhìn ra,ông Đô giận đê"n tím tái mặt khi thấy Lãng PHong một tay đang đặtnơi nút còi xe, còn tay kia quàng qua cổ Thiện Uy hôn tình tư" Ông

Đô ngồi chết sững cho đến khi Lãng Phong đưa tay bye bye ngườiyêu rồi bước vào nhà Cô liếc nhanh đến người khách, bình thản điđến trước mặt lễ phép chào:

Trang 17

-Thưa chú

Đến bây giờ ông Đô thật sự tức giận trước thái độ phủ đầu của côcon gái, nó đã thừa biết đó là Thạch Phong, vậy tại sao lại dùngcánh xưng hô như vaỵ Ông đứng bật dậy la lơ"n:

-Lãng Phong, con vừa diễn cái trò gì vậy?

-Cha hỏi gì con không hiểu -Lãng Phong tỉnh bơ, cô không hềnao núng trước cơn giận của cha

-Cha hỏi con vừa mới làm cái trò quỷ gì ngoài sân đó

-Làm trò ? Nụ hôn giã từ mà cha cũng gọi là làm trò saỏ LãngPhong liếc nhanh về phiá Thạch Phong, cô chỉ bắt gặp khuôn mặttrầm tỉnh, không có phản ứng gì cả

-Còn nữa -Ông Đô vẫn lơ"n tiê"ng - Tại sao con lại xưng hô vớiThạch Phong như vậy ha?

-Cha cho không đúng à, lớn tuổi thì con xung chú, lịch sự tối thiểurồi còn gì nữa

-Tại sao con lại cho là Thạch Phong lớn tuổị Thạch Phong chỉ lơ"nhơn Uyển Phong 2 tuổi, lớn hơn con mười tuổi, con xưng hô vơ"ingười ta như vậy mà cho là mình lịch sự à

Lãng Phong so vai: -Eo ơi! Lớn hon mười tuổi mà không cho làgià, đàn ông vơ"i đàn ông nên cha binh vực đó thôi, phụ nữ như con

mà chỉ cánh nhau năm năm đã thấy khác xa rồi, dấu chân chim nhìnphát sợ lắm

Thậy tình hình có vẻ căng thẳng, Thạch Phong vội lên tiê"ng giảnghoà:

-Thôi, hãy bỏ qua vấn đề tuổi tác đi, có chuyện gì đâu mà bác phảilàm cho lớn chuyện

Ông Đô ngồi xuống ghế mà vẫn còn ấm ức buông lời:

-Hôm nay có Thạch Phong nên cha chưa hỏi tội con, cứ để đó, còn

từ nay vềsau con phải gọi Thạch Phong bằng anh như ngày xưa,không được gọi bằng chú nhé

-Thôi đươc rồi, được rồi, cha đừng có nhắc nữa, con mệt mỏi quácần phải vaò phòng nghỉ đây, con chỉ sợ đêm nay khuôn mặt cau cócủa cha đi vào giấc mơ của con làm con giật mình thức trắng đêmthì khổ thân

Nói xong, Lãng Phong vụt bỏ chạy, cô còn nghe tiếng cười sau lưng

9.

Trang 18

Một mình đứng bên xong cửa, Thạch Phong rít từng hơi thuốc,bầu trời đầy sao, khu vườn thanh vắng như gợi lên nỗi cô đơn tronglòng chàng Đã sáu năm rồi, sao tai nạn thảm khóc của gia đ`inh,nay Thạch Phong mới trở lại ngôi nhà nàỵ Ngày xưa, lúc cha mẹchàng còn sống, đúng ngày này hàng năm, chàng thường theo haingười về đây dự đám giỗ Uyển Phong, mà theo như Thạch Phongđược biết đó là người vợ của chàng đã được cha mẹ hai bên hứahôn từ lúc sơ sinh

Sau những tháng ngày chửa bệnh ở Nhật trở về, Thạch Phong laođầu vào vấn đề thương mại, cố vực dậy cơ nghiệp của gia đìnhđang vào hồi suy sụp nên chàng không có cơ hội ghé tham ông bàThái Đô, người bạn tâm giao của cha mẹ Nay Thạch Phong đã trởthành ông chủ trẻ vửng vào kế thừa sự nghiệp của cha, vừa rồichàng lại nhận được thư của ông Đô mời đến nhà để dự đám giổcủa cha mẹ chàng tại đây để bàn việc thực hiện lời giao ước xưa vìtuy Uyển Phong đã mất nhưng bù laị, ông bà Đô có một LãngPhong Xúc động trước nhã tâm của người lớn Thạch Phong khôngthể từ chối

Thạch Phong đã hoàn toàn thất vọng trước thái độ của Lãng Phonglúc chiềụ Chàng thừa thông minh để hiểu ra là Lãng Phong muốngiằng mặt mình, cô ấy muốn chứng tỏ là đã có người yêu rồi, vậychàng phải làm sao đâỷ Hình ảnh Lãng Phong chiều nay trở vềtrong trí Thạch Phong không ngờ chỉ mới sáu năm mà cô bé nhínhảnh nay đả trở thành một thiếu nữ đẹp tuyệt vời, bộ đồ cưỡi ngựamàu cánh dán bó sát lấy thân hình thon thả, đôi mắt cao tạo choLãng Phong có một dáng đi mạnh mẽ, tự tinh, tóc được cắn ngắn,phái trước gợn sóng rủ xuống, mổi lần cô ấy hất mặt lên trông thiệtbướng bỉnh Thạch Phong biết tất cả những cái đẹp đó không phải

là của chàng Lãng Phong đã có người yêu, với tự ái của người đànông, Thạch Phong không cho phép mình tranh giành, chấp nhận lấymột người vợ không hề yêu mình Chàng không muốn mình là một

kẻ tiểu nhân dù hiện tại chàng đang nắm được ưu thế Thạch Phongquyết định nói nên lời từ chốị Vứt mạnh tàn thuốc còn cháy dở nhưbiểu hiê>n sự dứt khoát, chàng trở lại bàn, gói qua mừng sinh nhậtcho Lãng Phong vẫn còn nằm ở đây, Thạch Phong cầm lên tay mân

mê , tại sao không lợi dụng cơ hội này để tỏ thái độ bất cần Nhìn

Trang 19

đồng hồ mới tám giờ tối, chắc giờ này Lãng Phong chưa ngủ, ThạchPhong cầm gói quá bước ra khỏi phòng, chàng muốn nói chuyện vớiLãng Phong, muốn cho cô ấy biết rỏ ý mình là không cần đê"n cuộchôn nhân gượng ép nàỵ Thạch Phong hăn hái bước từng bướcmạnh mẻ, đến trước phòng của Lãng Phong, bỗng chàng khựng lại,cánh cửa đã đóng kính nhưng chàng vẫn nghe rõ tiếng nhạc từ phiátrong vọng rạ Tiếng hát làm cho Thạch Phong xúc động vô cùng,thưởng thức cho đê"n khi bản nhạc chấm dứt, chàng mới đưa tay gõcửa

Tiếng Lãng Phong:

-Ai đó, vaò đi, của không đóng chốt trong

Thạch Phong nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào

Đang nằm, thấy khách Lãng Phong vùng dậy, bước vội xuốnggiường

10

-Anh Thạch Phong, mời anh ngồi

Thạch Phong mỉm cười, đi đến bên Lãng Phong nói:

-Hôm nay là ngày sinh nhật của em, anh có món quà này xin tặng

em, chúc em đạt được những mơ ước trong tuổi mười tám này Lãng Phong đón lấy gói quà, mỉm cười đáp lễ:

-Cám ơn anh đã có lời chúc tốt đẹp, nhưng em nghỉ những mơước của em mà đạt được phải cần nhờ đến sự hỗ trợ đắc lực củaanh

Thạch Phong rất hiểu ý của câu nói đó, nhưng chàng tỏng lờ nhưkhông biết Giọng Nam Khang vẫn tiếp tục hát qua bản nhạc khác,Thạch Phon lên tiếng hỏi khi cả hai đã ngồi đối diện nơi bàn học: -Lãng Phong, tại sao em lai nghe cuốn băng nhạc củ rích này, anhthấy giọng ca Nam Khang có gì hay đâu, hiện tại co nhiều ca sĩ nổitiếng hát còn hay hơn Nam Khang gấp vạn lần

Lãng Phong cảm thấy máu nón dồn lên mặt khi thần tượng củamình bị người khác xúc phạm, cô quắc mắt nhìn Thạch Phong giọngbằn học:

-Anh im đi, anh không được đem Nam Khang của em đi so sánhvới người khác, chỉ cần câu nói vừa rồi của anh là em đã biết anh làmột người khong hiểu một tí gì về âm nhạc cả, anh là một ngườikhông có trái tim, không có tâm hồn, không biết rung cảm trước

Trang 20

giọng ca trữ tình tuyệt vời như thê" nàỵ Nam Khang là một thầntượng của em, em cấm anh từ nay về sau, trước mặt em, anh khôngđược nói những câu tương tự như vậy nữa

Thạch Phong quá bất ngờ trước phản ứng mạnh mẽ của cô gáitrước mặt, chàng sửng sốt bật thốt:

-Thần tượng, thần tượng là gì?

Lãng Phong cười phá lên cười:

-Trời ơi, lớn hơn em đê"n mười tuo&?i mà anh không biết thầntượng là gì ạ Thôi được, em sẽ giải thích cho anh biết đâỵ Đầ tiên

em chỉ thích Nam Khang qua cuốn băng này thôi, nhưng dần dần

em đã bị giọng hat'' đó cuốn hút đê"n nỗi say mê điên cuồng, bâygiờ thì không còn gọi là say mê nữa mà là yêu, Nam Khang đã trởthành thần tượng và củng là người tình trong mộgn của em

-Lãng Phong, em đã mâu thuẫn rồi, yên Nam Khang tại sao em lạică>p bô tình tứ vơ"i chàng trai hồi chiều

Đdó là Thiện Uy, nhưng em biết phải làm sao khi Nam Khang làngười trong mộng, còn Thiện Uy mới là hiện thực, em đã yêu Thiện

Uy, vì trong dịp tình cờ em đã nghe anh ấy hát những bản nhạc trữtình của Nam Khang

Thạch Phong la lên:

-Vậy là tình yêu của em đã bị ngộ nhận

Lãng Phong lắc đầu:

-Mặc kệ, em chấp nhận sự ngộ nhận đó vì em nghĩ em chỉ là mộtngười con gái tầm thường làm sao mà sánh với Nam Khang được

- Cô thở dài -Yêu được bản sao là phước lắm rồi còn đòi hỏi gìnữa

Thạch Phong nhìn sâu vào mắ t cô gái nói:

-Lãng Phong, anh nghỉ nếu Nam Khang mà bỏ lở tình yêu của emthì hắm đúng là một thằng ngô"c

Lãng Phong giang tay định tát vào mặt Thạch Phong thì bàn tay đã

bị giữ lại :

-Xin lôi, anh quên, em đã từng cảnh cáo anh rồi mà

Thạnh Phong buông tay cô gái, xong người bước thẳng ra khỏiphòng

-Anh Thạch Phong, anh Thạch Phong

Lãng Phong vừa gọi vừa chạy theo:

-Thạch Phong, anh cần ở lại một chút, điều em muốn nói em chưa

Trang 21

kịp nói với anh mà

Đdiều gì? - Thạch Phong hỏi khi Lãng Phong đã chạy đến đứngđối diện với chàng

-Nảy giờ em tâm sự với anh là mong anh hiểu lòng em, em hyvọng rằng anh sẽ xem em như một đứa em gái, từ chối cuộc hônnhân gượng ép này

Nhìng Lãng Phong bằng đôi mắt sáng Thạch Phong trả lời cươngquyết - Anh không chấp nhận lời đề nghị của em đâu, vì anh khôngmuốn mình là một thằng ngốc

Nói xong, chàng bỏ đi một mạch không cần nhìn xem phản ứng củaLãng Phong

11

Thức dậy từ lâu, nhưng Lãng Phong không muốn bước ra khởiphòng vì ngại phải chạm mặt vơ"i Thạch Phong Cầm cuô"n tiểuthuyết trên tay nhưng cô không đọc được chữ nào, đầu óc đang bịrối tung vì câu chuyện hồi tô"i

-Lãng Phong con vừa nói câu gì vậy? Con không muốn gặp mặtcha vì gặp xui xẻo à?

-Lãng Phong cười giả lả:

-Làm gì có chuyện đó, buổi sáng được gặp cha là may mắn lắm,nhâ"t định hôm nay con sẽ mua vé sô"

-Thôi, không đùa nữa, con vào đây, cha muốn nói chuyện với con Không đợi Lãng Phong ngồi xuô"ng giường, ông Đô đã nói phủ đầucon gáí:

-Lãng Phong, chiều hôm qua tại sao con lại có những hành độngngông cuồng như vậỷ Cha đã cấm con tuyệt đô"i không được giao

du với cậu Thiện Uy, vậy mà con dám cãi lời cha, rồi con tỏ thái độkhiêu khích nữạ Lúc ấy vì có mặt Hạ Thạch Phong, cha không muốn

Trang 22

con phải mất mặt trước cậu ấỵ Bây giờ cha đích thân tới phòng củacon để nói cho con biết những sự việc như chiều qua khong đượctái diễn nữa, mà rồi đây con sẽ không còn cơ hội để lặp lại trò quáiquỷ đó đâu vì cha mẹ đã quyết định tuần sau là sẽ tổ chư"c lễ đínhhôn cho con với Thạch Phong

Nhìn thấy vẽ cương quyết trên gương mặt cha, Lãng Phong hiểumọi sự chống đối bây giờ đều trở thành vô nghỉa, cô ngồi bất động,không hay biê"t ông Đô đã trở ra từ lúc nào

Nhơ" lại câu hồ`i tối Thạch Phong đã nói: "Anh không chấp nhận lời

đề nghị của em đâu", khuôn mặt anh ta cương quyết củng khôngkém gì của cha cô lúc nãy, Lãng Phong thật sự cảm thấy bế tắc,tuyệt vọng Nghĩ đến lễ đính hôn sắp tới, cô rùng mình! Khủng khiếpquá, mình phải lấy gã Thạch Phong làm chồng, còn Thiện UỷKhông, mình phải đi tìm gặp Thiện Uy nói rõ cho anh ấy hiểu, hyvọng tìm ra lô"i thoát

Lãng Phong vội vã thay đồ, cô không dám dùng xe nhà, sợ cha chú

ý, Lãng Phong nhẹ nhàng bước ra khỏi cổng, gọi Taxi đến nhà Thiện

gì vậỷ Chợt Lãng Phong nghe tiếng của Thiện Uy dỗ dành:

-Hãy bình tĩng lại Diệp Phối, em đừng khóc nữa, anh van em Tiê"ng Diệp Phô"i nói trong cơn nấc:

-Anh tàn nhẫn lắm, em có gì không bằng Lãng Phong mà anh yêu

nó không yêu em?

Lãng Phong đứng yên nín thở chờ đợi câu trả lời của Thiện Uy Điệp Phối, em hãy thông cảm cho anh, anh yêu Lãng Phong, anhkhông hề phủ nhận điều đó, nhưng đư"ng trước tình em anh củngkhông tránh khỏi sự xúc động, những lúc ở bên Lãng Phong anhhầu như quên hết tất cả, nhưng khi còn lại một mình anh lại nhớ đến

Trang 23

em

Tiếng Diệp Phối hỏi lại:

-Như hiện tại phải không anh?

Một thoáng im lặng

Diệp Phối lại nói tiếp giọng nhẹ nhàng êm ái :

-Thiện Uy, em biết, em không thể nào sánh được với Lãng Phong,bởi vậy trong giây phút này, bên em nếu anh nghĩ rằng có thể tạmquên cô ấy thì em xin anh hãy hôn em đi, vì em biết chỉ có những lúcnhư thế này anh mới nghiêng về em thôị Hôn em đi Thiện Uy, hôn

em đi Thiện Uy

Đôi môi Diệp Phối như cánh hồng hé mở, đôi mắt ướt tình tứ nhìnThiện Uy chờ đợị Thiện Uy thấy lòng mình mềm yếu hẳn trước sựgọi mời thiết tha của cô gáị Chàng cuối xuống thật thấp, gắn môimình vào môi đỏ mọng

Tim Lãng Phong bị bóp thắt, nhói đau trước cảnh tình tứ của ngườiyêu, cơn tức giận oà vỡ, nghiến răng cô hét lớn:

-Thật là quá đốn mạt và đê tiện

Lãng Phong vùng bỏ chạy thật nhanh, cô muốn thoát khỏi nơn đâycàng nhanh càng tốt, Lãng Phong có nghe tiếng gọi hoảng hốt củaThiện Uy, nhưng mặc kệ, tất cả đã sụp đổ hết rồị Như sợ Thiện Uyđuổi kịp, ra đến đường, Lãng Phong ngoắc vội chiếc Taxi, cô laovào, giục bác tài chạy gấp

Đến bấy giờ Lãng Phong mới bật khóc nức nở

Lê từng bước nặng nhọc, mệt mỏi vào nhà, Lãng Phong thấy cha

mẹ mình đang ngồi bàn chuyện với Hạ Thạch Phong, không cần biếtcâu chuyện của họ đang bàn là chuyện gì, cô đi thẳng đến trướcmặt Thạch Phong cô nói:

-Thạch Phong, tuần sau không phải là lễ đính hôn mà là lễ cưới,

em muốn chúng ta làm đám cưới gấp

Mội người đều ngạc nhiên, sửng sốt

Nhìn khuôn mặt lạnh băng của cô gái, bà Đô lo lắng hỏi:

-Con làm sao vậy Lãng Phong, có chuyện gì vừa xảy ra phảikhông?

-Mẹ đừng hỏi nhiều, hãy làm theo ý con, để lâu con sẽ đổi ý đó Trên môi Thạch Phong nở một nụ cười khó hiểu:

Đdược anh sẽ chiều ý em

Tuy hơi ngở ngàng, nhưng khuông mặt của ông Đô cũng tỏ ra nét

Trang 24

rạng rở, không cần biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng đây là một cơhội tốt

12

Buổi sáng, đang ngồi với ông bà Đô ở phòng khách, chợt thấy LãngPhong bước ra khỏi phòng với bộ cánh thật đẹp, Thạch Phong đứnglên tười cười nói:

-Lãng Phong, em cần đi đâu, để anh đưa em đi

Cô gái hất mặt lạnh lùng:

-Thôi, cám ơn anh, em muốn đi một mình

-Nhưng con đi đâu mới được chứ - Bà Đô quan tâm hỏi

-Con đi sắm it'' đồ, nhưng không muốn có ai đi theo để quấy rầy

cả Anh Thạch Phong thông cảm, chào cha mẹ con đi

Lãng Phong xuống garage lấy xe, một lát sau, tiếng xe hơi nổ dònrồi xa dần

Thạch Phong thở dài ngồi lại xuống ghết, sự thất vọng thoáng quagương mặt Thái Độ của Thạch PHong dù cố che giấu nhưng ông

bà Đô củng nhìn thấỵ Người mẹ buồn lòng vô hạn, bà nghĩ bà thật

có lỗi với cậy thanh niên này khi sinh ra đứa con gái tính tình quángang bướng, liệu rồi Lãng Phong có mang lại hạnh phúc cho cậu

ấy không? Bà Đô nhìn Thạch Phong chăm chú rồi thầm so sánh vớiThiện Uỵ Thạch Phong có thua kém Thiện Uy điểm nào đâu, cũngđiển trai, cao lớn, vạm vỡ, dáng dấp toát ra vẻ phong trần, nghệ sĩ,còn Thiện Uy thì có vẻ thư sinh hơn Dưới mắt bà, Thạch Phong rấtđáng yêu nhờ sự chững chạc, cương nghị và cứng rắn của đàn ông.Thạch Phong đúng là một mẫu người lý tưởng - bà Đô thở dài -không hiểu sao con gái bà lại không yêu Thạch Phong Nghĩ đếnđây bà Đô thật sự thấy lo lắng, không biết rồi cuộc sô"ng chung củachúng nó sẽ ra sao nhưng bà đặt nhiều tin tưởng ở Thạch Phong,bởi vậy bà Đô đi đến quyết định

-Thạch Phong này, bác có chuyện cần bàn với cháu

-Có chuyện gì bác cứ nói

Ngập ngừng một chút, bà Đô mới mở lời:

-Thạch Phong, chỉ còn vài ngày nữa là Lãng Phong sẽ về làm vợcháu, bác thật sự không yên tâm vì bác lo sợ với bản tính ngangbướng, bốc đồng của nó sẽ đem lại buồn phiền cho cháu nhiều hơn

là hạnh phúc Hai bác thật là có lỗi, tại vì cưng chiều nó qua nên

Trang 25

Lãng Phong đâm hư

-Bác yên tâm, không có chuyện gì xảy ra đâu, cháu sẽ cố gă"ng

Đến bây giờ ông Đô mới lên tiê"ng:

-Lãng Phong nó như một con ngựa chứng, bác hy vọng rằng bằngtình yêu, cháu sẽ khuất phục được nó, nhưng phải bằng cách khácchứ đừng bắt chước hai bác nuông chiều nó thì nó lại càng trởchứng thêm

-Cháu hiểu, thưa bác

Chợt quay sang vợ, ông Đô hỏi:

-Mấy ngày nay hình như không thấy cậu Thiện Uy đê"n đây phảikhông mình?

Đạ phải, không biết giữa cậy ấy và con mình đã xảy ra chuyện gìmà

-Ồ thôi, bà lo chuyện bao đồng không à, bây giờ Lãng Phong đãbằng lòng nghe theo lời mình là được rồi

Bà Đô nhình Thạch Phong áy náy:

-Cháu Thạch Phong, theo bác nghĩ Lãng Phong vì mãi mê nghenhạc, khi gặp cậu Thiện Uy này có chút máu văn nghệ nên nó cócảm tình chứ không sâu đậm gì lắm đâu, lúc mới quen, Lãng Phongthường hay khoe với bác: -Anh Thiện Uy bạn con hát hay như ca

sĩ Nam ờ Nam Nam gì đó

Đạ Nam Khang - Thạch Phong mỉm cười nhắc

-À Nam Khang, già rồi nên bác hay quện Có lần nó nói: đi chơi vớiThiện Uy mà con cứ tưởng tượng như đang đi chơi với Nam Khangvậỵ Lãng Phong từng nói nếu có Nam Khang thật sự ở đây con sẽnghỉ chơi với anh Thiện Uy luôn Nghe vậy bác ngỡ giửa chúng nóchỉ có tình bạn trong sáng thôi nên

-Cháu xin bác đừng quan tâm vấn đề này -Thạch Phong ngắt lời

bà Đô -Cháu chấp nhận cưới Lãng Phong vì cháu tin tưởng mình

sẽ chinh phục và biến đổi được cô ấy

Bà Đô nói giọng trầm buồn:

-Bác rất cám ơn cháu đã có ý nghĩ như vậy, nhưng làm sao báctránh khỏi áy náy và ray rức cho được khi Lãng Phong không giô"ngUyển Phong, tuy Uyển Phong chỉ sống mới tám tuổi, nhưng bác đãbiết được tính nó nhu mì, dịu dàng và hiền thục Ước gì Lãng Phongchỉbằng một phần nhỏ tính dịu dàng của chị nó thì bác đở lo biêt''

Trang 26

bao

-Cháu xin hai bác hãy tin tưởng nơi cháu, cháu sẽ biến LãngPhong thành Uyển Phong trong một ngày gần đây

Ông Đô cười to khoái chí:

-Ồ, cha có chàng rể thật tuyệt vời, tất nhiên cha mẹ dặt trọn niềmtin vào con, miễn sao con không phiền trách mà châ"p nhận bản tínhbốc đồng của Lãng Phong là được

Bà Đô vui mừng, xúc động nói:

-Thạch Phong, mẹ tin con nên giao đứa con gái duy nhất của mẹcho con, hãy thương yêu Lãng Phong, nếu rồi đây trong cuộc sống

vợ chồng, Lãng Phogn có làm điều gì cho con phiền lòng, thì hãynghỉ tình mẹ mà bỏ qua cho nói, được vậy mẹ rất mang ơn con -Mẹ, mẹ đừng nói lời ơn nghĩa, con yêu thương Lãng Phong tấtnhiên con phải châ"p nha&.n cá tính đặt biệt của cô ấy, mẹ hãy yêntâm, mọi việc sẽ tôt đẹp

-Bây giờ thì mẹ rấy yên tâm Thôi con cứ ngồi nói chuyện với chacon, mẹ phải đi chơ

Ông Đô dặn vợ:

-Phải có đồ nhậu cho hai cha con tôi đó nghe

Đdược rồi, được rồi, khoản đó thì anh khỏi lo

-Vậy mới đáng yêu chơ"

Bà Đô đỏ mặt nguýt chồng:

-Thôi đi, già rồi mà

Bà quay lưng đi xuống nhà sao che giấu một nụ cười hạnh phúc

Bỏ xong đồ dùng của mình vào băng sau, Lãng Phong mở cửa địnhngồi vào lái, bỗng có bàn tay đặt lên vai kèm với tiếng nói:

-Lãng Phong, anh muốn nói chuyện với em một lát

Lãng Phong giật mình quay lại, cô bắn tia nhìn dữ dội vào khuônmặt người đối diện

-Anh đi đi, giữa anh và tôi không còn chuyện gì để nói nữa

-Hãy cho anh một cơ hội đi Lãng Phong, anh sẽ giải thích cho emhiểu

-Hiểu gì? Tôi đã nghe và đã thấy tận mắt, cần gì anh phải giảithích

Khuôn mặt Lãng Phong lạnh băng đến phát sợ

-Lãng Phong, em không còn yêu anh nữa sao?

Trang 27

Lãng Phong hất mặt cao ngạo:

-Không tin thì anh cứ chờ đó, chỉ cần hai ngày nữa là anh sẽ nhậnđược thiệp mời của tôi, tôi hy vọng rằng trong ngày cưới của tôi, anh

sẽ cặp tay cùng Diệp Phối đến dự

Nghe lời tuyên bố thẳng thừng của Lãng Phong, Thiện Uy tối sầmmặt sửng sốt, chàng hét lớn:

-Anh không tin, anh không tin, nhưng nếu có thật đó là chẳng qua

em muốn trả thù anh thôị Đừng dại dột, em hãy suy nghĩ kỹ, đừngbồng bột quyết định mà sau này sẽ hối hận

-Thôi thôi, đừng biện minh nữa, tôi chán nghe những lời đườngmật của anh rồi, hãy cút đi

Lãng Phong đưa tay xô mạnh Thiện Uy rồi vội vàng leo lên xe đốngsầm cửa lại

Thiện Uy chồm tới bên cửa, nhưng bằng thái độ cương quyết, LãngPhong sang số, rồi rồ máy, chiếc xe vọt đi, để lại mình Thiện Uyđứng chơ vơ bên lề đường, nhưng chưa được bao xa, bóng mộtngười con gái xuất hiện ngang trước mặt, ngước mắt nhìn, bắt gặpmột khuôn mặt đau khổ buồn bã, đôi mắt ướt sâu thẳm đang nhìnmình, Thiện Uy lúng túng:

Diệp Phối, em đi đâu vậy?

-Em theo chân anh và đã nhìn thấy tất cả, Thiện Uy em muốn ởbên anh trong những giờ phút này vì em cũng đã từng trải qua nỗiđau như anh nên em hiểu

Diệp Phối, em đã biết Lãng Phong sắp lấy chồng à?

-Em đã biết

Trang 28

-Như vậy là có thật?

Đến bây giờ mà anh không tin sao?

Thiện Uy đưa tay vuốt mặt khổ sở:

-Vì sự thật quá tàn nhẫn đối với anh, nhưng anh biết lỗi tại anh tất

cả

-Anh thật sự trách mình hay đang trách em?

-Không Diệp Phối, anh không bao giờ trách em, trong giờ phút nàyđược có em bên cạnh là anh thấy quý lắm rồi

Diệp Phối nắm vội tay Thiện Uy:

-Thiện Uy, nếu anh xem em là một điểm tựa để anh khỏi ngã trongcơn sốc này, thì hãy tựa vào em, em sẽ đem tình yêu mình cố gắngxoa dịu vết thương đau trong tim anh

Bốn mắt nhìn nhau cảm thông, họ không cần nói thêm với nhau mộtlời nào nữa

13

Chiều đang xuống thấp, Lãng Phong đứng bên thềm đôi mắt nhìntheo cánh chim bay vụt trên bầu trời cao rộng Ngày xưa còn bé, côthường hay ví mình như cánh chim trời được tự do bay hót, khôngvướng bận muộn phiền, giờ đây cô thấy lòng mình trống trải, quạnhhiu quá Cuộc gặp gở với Thiện Uy hồi sáng cứ mãi ám ảnh, làmtâm hồn Lãng Phong chao động, bứt rứt, trong cô đã nảy ra một sựmâu thuẫn tình cảm: vừa giận vừa yêu Có phải vì tự ái và lòng hiếuthắng đã làm cho cô tách rời Thiện Uy không? Trong thâm tâm củaLãng Phong hiểu lời nói của Thiện Uy là thành thật thì lỗi lầm củaanh ấy có thể tha thứ được Nhưng bây giờ mọi sự đã an bài, đámcưới đã được chuẩn bị chu đáo, những người ở xa đã được gởithiệp mời, bà con xa gần đã tụ hợp về đây đông đủ ai nấy đều tỏ ra

lo lắng nhiệt tình cho đám cưới của cô, nhất là cha mẹ, nhìn thấy nétmặt hân hoan, rạng rỡ của hai người Lãng Phong cảm thấy se lòng,

vì cảm xúc của cô hoàn toàn trái ngược với cha mẹ nhưng bây giờbiết phải làm sau đây

Mãi thẩn thờ đắm chìm trong suy tư, chợt có cánh tay rắn chắc ômkín đôi vai mình, Lãng Phong giật bắn người, và phản ứng tự nhiên

cô hất m.nh đôi tay ấy ra, xoay người lại, bắt gặp gương mặt của

Trang 29

Thạch Phong ngượng ngùng, bối rối

-Lãng Phong anh xin lỗi em

Lãng Phong không dám nhìn thẳng gương mặt của Thạch Phong,

cô vừa đi vừa nói:

-Em muốn được ở một mình, anh thông cảm

Cô chạy vội về phòng đống sầm cửa lạị Lãng Phong nhào ngườixuống nệm nước mắt chảy dàị Không hiểu hôm nay sao cô cảmthấy mình yếu đuối, đưa tay xoa nhẹ bờ vai, Lãng Phong có cảmgiác rờn rợn, cô rùng mình khi nhớ lại vòng tay ôm của ThạchPhong Trời ơi mới có một cử chỉ thân mật ban đầu mà cô đã sợ hãiđến mức phải chạy trốn, ngày nữa đám cưới xong, cô trở thành vợthật sự thì mức độ âu yếm đâu chỉ dừng lại ở cái choàng taỵ Nghĩđến đây, Lãng Phong cảm thấy ớn lạnh toàn thân, da gà nổi khắpngười, khủng khiếp quá, kinh hoàng quá, cô không hiểu tại sao mìnhkhông yêu Thạch Phong khi anh ấy là một người đàn ông toàn diện,

về sự nghiệp cũng như về ngoại hình So với Thiện Uy, anh còn cónhiêu điểm trội hơn, nhất là phong cánh phóng khoáng đầy chấtnghệ sĩ luôn trầm lặng, sầu lắng như lãng tử nhưng những nét đẹp

đó không thu hút được cô, không làm cô run động, tai sao ? LãngPhong dư biết dưới con mắt của cô Thạch Phong tầm thường quá,Thạch Phong không hát lên được những bài hát trữ tình, lãng mạncủa Nam Khang như Thiện Uy, Thạch Phong không là bản sao củaNam Khang Thiện Uy, Thiện Uy, Lãng Phong nghe tim mình réo gọi,bây giờ em mới biết em yêu anh biết bao, em không thể sống thiếuanh Thiện Uy anh nói đúng bây giờ em đã hối hận Giờ thì LãngPhong đã hiểu ra, thật điên cuồng, rồ dại khi chấp nhận đám cướinàỵ Phải làm sao đây để cứu vãn tình thế khi còn cứu vãn được Đầu óc nặng nề căng thẳng, nhức buốt, Lãng Phong với tay lấy vĩthuốc ngủ ở đầu giường, cô uống để tìm giấc ngủ Cầm viên thuốctrên tay, một ý nghĩ chợt đến trong đầu làm Lãng Phong tỉnh táohẳn, cô phóng vội xuống giường, lấy giấy viết, cô quyết định viếtthư, lòng nhủ thầm chỉcó cách này mới trọn vẹn hiếu tình được

14

Trang 30

Sáng nay, Diệp Phô"i đến nhà Thiện Uy thật sớm, vừa mở cổng, côchợt chú ý đến mép phong bì phô ra khỏi thùng thự Diệp Phối thầmnghĩ chắc có lẽ cha mẹ và anh chị Thiện Uy đi nghỉ mát ở thành phốbiển nay gởi thơ về, cô đưa tay rút lấy, liếc nhanh hàng chử, DiệpPhối tái mặt, thì ra là thư của Lãng Phong Không biết nó đã viết gìtrong đó Diệp Phối tò mò muốn đọc nhưng thấy đọc ở đây là bấttiện, cô đành bỏ bức thư vào xách tay chờ dịp Lấy vẻ thật tự nhiênDiệp Phối bước vào nhà Nhìn quanh không thấy Thiện Uy, DiệpPhối đi thẳng vào phòng ngủ thì ra chàng đã thức, nhưng khôngbuồn dậy, có lẽ vì rượu

Diệp Phối mỉm cười đi đến bên giường nũng nịu:

-Anh thấy trong người ra sao rồi, đã khoẻ chưả Hồi tối anh làm em

sợ muốn chết

-Anh xin lỗi đã làm Diệp Phối phiền lòng, thật ra lúc ấy anh sayquá, chẳng biết gì cả

-Nhưng bây giờ thì đã hết rồi phải không?

-Vẫn còn thấy ngây ngấy đầu, Diệp Phối anh rất cám ơn em

Diệp Phối sầm mặt:

Đó anh lại khách sáo với em rồi, lúc nào cũng xin lỗi, cám ơn embuồn muốn chết

Diệp Phối em hãy thông cảm cho anh, anh không thể

-Không thể quên được Lãng Phong chứ gì?

Thiện Uy ngồi dậy dựa người vào thành giường nói:

-Làm sao một sáng một chiều mà anh có thể quên được LãngPhong khi cô ấy với anh có quá nhiều kỷ niệm, nhưng thôi, LãngPhong đã kiên quyết dứt tình thì anh xem mọi chuyện đã qua rồi,phải cố mà quên Lãng Phong đúng là một làn gió nhẹ, đến rồi đi bấtchợt thật không ngờ

Nhìn thấy khuôn mặt buồn vời vợi với đôi mắt long lanh ngấn lệ của

cô gái trước mặt, Thiện Uy thấy mềm lòng, trong chàng chợt dấy lênmột sự thương cảm, chàng thật sự xúc động trước tấm chân tình và

tự trách mình tại sao lại nhắc đến Lãng Phong trong lúc nàỵ Nghĩvậy Thiện Uy chồm tới keó cô gái ngã vào lòng thì thầm:

Diệp Phối hồi tối anh có hứa với em, cho anh uống thật say lầncuối cùng để được quên, để sáng mai thưc dậy anh không còn nhới

Trang 31

gì đến một cuộc tình đã tan vỡ, không còn nhớ đến Lãng Phongnữa, và em thấy không, bây giờ có em bên cạnh là anh vui rồi, anh

đã quên hết, Diệp Phối hiện tại anh chỉ biết có em

Diệp Phối gục đầu vào ngực người yêu:

-Có thật không anh?

-Thật chứ, em không tin anh sao?

-Em tin, em tin anh

Thiện Uy siết chặt bờ vai thon nhỏ nói:

Diệp Phối anh nghĩ anh là một thằng khờ khi thả mồi bắt bóng,bây giờ vẫn chưa muộn vì anh đã có em trong vòng taỵ Em thậtđúng là một người phụ nữ tốt, sẽ là một người vợ hoàn hảo, dịudàng mềm mỏng và giỏi chịu đựng Bây giờ anh lại sợ không xứngđáng với tình em Nhớ lại chuyện hồi tối anh cảm thấy xấu hổ với

em quá Tại sao em lại có thể ngồi im lặng để nghe anh trong cơnsay réo gọi tên một người con gái khác chứ?

-Em yêu anh nên em chấp nhận tất cả, hơn nữa em biết anh sẽthuộc về em vì Lãng Phong đã đi lấy chồng rồi, ngước đôi mắt đầu

ma lực nhìn người yêu, Diệp Phối nói như thôi miên: Em xin anhđừng tự làm khổ mình, mất Lãng Phong nhưng anh có Diệp PhốịHãy yêu em, Thiện Uy hãy đáp lại tình em, em yêu anh

Thiện Uy bị đắm chìm trong đôi mắt đẹp, chàng xuống giọng thìthầm:

-Anh cũng yêu em, Diệp Phối anh yêu em

Chàng ôm hôn cô gái một cách nồng nhiệt, cuồng dại và đắm đuối,

họ quấn chặt lấy nhau, bấy giờ thì Thiện Uy đã quên hết hình bóngLãng Phong đã thật sự biến mất trong tim chàng

15

Còn hai ngày nữa là đến ngày rước dâu, Thạch Phong trở về SongPhong điền trang là ngôi biệt thự rộng lớn, kiến trúc tân thời trôngđẹp mắt Cha mẹ Thạch Phong đã xây dưng và đặt tên cho ngôi biệtthự này với ý muốn để dành cho vợ chồng Thạch Phong sau này

Ở nhà ông bà Đô, quang cảnh cũng thật tưng bừng, nhộn nhịp, mỗingười mỗi việc tất bật là cho đám cưới

Bà Đô đang đứng xem bà đứa cháu giăng đèn, kết hoa tại phòng

Trang 32

khách, chợt chuông điện thoại reo vang, liền chạy đến bên máy: -Alô, ai gọi đó?

-Làm ơn cho tôi gặp bà Thái Đô

-Tôi đây, ai gọi tôi vậy?

Dạ thưa bác, cháu là Diệp Phối, bạn của Lãng Phong đây, bác cònnhớ cháu không?

-À, à bác nhớ ra rồi, Diệp Phối có việc gì không cháu?

-Thưa bác cháu cần gặp bác gấp, có chuyện rất quan trọng, cháukhông thể nói ra ở đây, bác đến quán nước đầu đường gặp cháu,nhớ đừng cho Lãng Phong biết cuộc gặp gở này, sẽ không hay đâu -Nhưng

-Xin bác hãy đến gặp cháu nếu bác muốn đám cưới của LãngPhong được êm đẹp, đừng nên nói nhiều không có thời gian nữađâu, cháu đợi bác

Bên kia đã gác máy mà bà Đô còn đứng sững, đứa cháu thấy vậyliền đến hỏi:

-Chuyện gì mà bác không vui vậy?

Bà Đô chợt tỉnh:

-À, à không, không có chuyện gì cả, bác phải đi chợ đây, nếu báctrai hoặc Lãng Phong có hỏi cháu nói lại dùm bác nghe

Nói xong bà Đô hấp tấp đi ra cữa

Diệp Phối chọn ngay chiếc bàn khuất trong góc phòng ngồi xuống,lòng nóng như lửa đốt, cô cảm thấy ray rức không yên, với tình yêu

ai lại không ích kỷ, muốn giữ được Thiện Uy chỉ còn cánh này thôịChợt thấy bóng dáng bà Đô dáo dác tìm mình trước cửa quán, DiệpPhối mừng rỡ đứng dậy gọi lớn:

-Bác, cháu ở đây nè

Cả hai vừa ngồi xuống ghế, bà Đô đã vội lên tiếng:

-Có chuyện gì mà cháu tìm gặp bác gấp gáp vậy?

-Cháu sẽ thưa chuyện cho bác rõ

Bóng bà chủ quán vừa khuất, bà Đô nôn nóng giục:

-Chuyện gì cháu nói nhanh đi, bác nóng lòng muốn biết quá

-Về chuyện một bức thư

-Bức thư, bức thư gì? Bà Đô lộ vẻ ngạc nhiên

-Bức thư Lãng Phong gởi cho Thiện Uy

-Lãng Phong gởi cho Thiện Uy, nhưng nó gởi từ lúc nào ? Chaú

Trang 33

cũng biết Thiện Uy nữa à?

-Xin bác hãy bình tĩnh để nghe cháu thưa chuyện, nguyên anhThiện Uy là bạn trai của cháu, lúc đó chúng cháu trong tình trạng

"tình trong như đã mặt ngoài còn e", tuy rằng Thiện Uy chưa nói lêntiếng yêu, nhưng giữa chúng cháu ngầm hiểu tình cảm của nhaụBâ"t ngờ Thiện Uy đã gặp Lãng Phong trong ngày sinh nhật củacháu bằng sắc đẹp cộng với sự tươi trẻ, Lãng Phong đã cuốn hútThiện Uy, anh ấy đã đeo đuổi Lãng Phong và không còn nhớ gì đếncháu nữạ Thưa bác thật ra lúc đó cháu rất đau khổ nhưng đànhchấp nhận vì cháu biết mình làm sao sánh được với Lãng Phong.Nhưng nay Lãng Phong sắp có chồng, chỉ còn hai ngày nữa là đếnngày đám cưới Sau khi tìm gặp Lãng Phong, bị nó cự tuyệt, anhThiện Uy đã quay trở lại với cháu Theo cháu sự việc vô tình sắpxếp như vậy thật trọn vẹn, cháu mừng cho Lãng Phong lấy đượcngười chồng xứng đáng do hai bác chọn lựa, và mừng cho mình giữđược tình xưa, nhưng nỗi vui mừng chưa được trọn vẹn bao lâu thì

sự phiền muộn khác lại ập đến Hôm qua cháu đến nhà Thiện Uytrong lúc anh ấy đang còn ngủ, vô tình cháu nhận được bức thư này.Diệp Phối mở xách tay lấy ra bức thư trao cho bà Đô, cô nói tiếp: -Thưa bác, bác hãy cảm thông cho cháu, vì muốn giữ được tìnhyêu, cháu đã cất giữ bức thư này không trao lại cho anh Thiện Uy vìcháu nghĩ anh Thiện Uy là một người đàn ông yếu đuối về mặt tìnhcảm, khi hay tin Lãng Phong lấy chồng anh ấy quay về với cháunhưng nếu đoc được bức thư này thì tâm hồn anh ấy chắc chắn sẽ

bị chao động

Diệp Phối nắm vội tay bà Đô nói giọng khẩn khoản:

-Bác cháu xin bác hãy tha thứ với cháu vì chỉ là một người con gáitầm thường nên không tránh khỏi sự ích kỷ trong tình yêu, cháukhông muốn một lần nữa bị mất Thiện Uy, không muốn một lần nữalàm kẻ chiến bại

Bà Đô không nói lời nào cả, mở vội bức thư ra đọc, nét chữ mềmmại của Lãng Phong hiện ra trước mặt:

Anh Thiện Uy!

Anh nói rất đúng, em đã hối hận, hối hận khi phải chấp nhận lấyThạch Phong làm chồng, nhưng em biết phải làm sao khi cha mẹ đãnhất quyết ép buộc, còn anh thì lại có mầm mống phản bộị Đáng lý

Trang 34

ra cuộc hôn nhân này chưa tiến hành gấp như vậy, có chăng là chỉđám hỏi thôi, nhưng vì em quá tức giận anh nên đòi phải làm đámcưới ngaỵ Nhưng bây giờ khi ngọn lửa ghen hờn đã lịm tắt, hơn nữalại nghe anh nói đó chẳng qua chỉ là một giây phút yếy lòng thì emkhông còn buồn trách anh nư!a, em đã xét lại lòng mình và cảm thấykhông thể sống xa anh được, em chỉ yêu anh mà không hề yêuThạch Phong nên nghĩ đến cuộc sống chung em thấy sợ hãi vôcùng Nhưng mọi việc giờ đã lở cả rồi, muốn được yêu và sống mãibên nhau chúng ta cần phải can đảm và thật liều lĩnh Thiện Uy, anhhãy nghe và làm theo em Đám cưới buộc phải tiến hành vì emmuốn làm vừa lòng cha mẹ Cưới xong em sẽ về sống tại Nha Trang,thành phố biển Ngày mai anh phải đám tàu đến đó trước đợi em.Trong đêm tân hôn em sẽ cho Thạch Phong uống một liều thuốcngủ, chờ anh ấy say giấc em lập tức trốn khỏi Song Phong điềntrang Hãy đợi em tại nhà ga, chúng ta sẽ xuôi tàu ra bắc, lúc đó talại có nhaụ Anh nghĩ gì khi biết ý định của em, còn em, hồi hộp quáchừng, nhưng không sao, em biết em sẽ thành công Còn phần cha

mẹ, em tin tưởng trong một thời gian ngắn, chúng ta sẽ trở về, lúc

ấy, cha mẹ em sẽ không còn phiền trách em đâu vì em biết haingười rất thương yêu em

Bức thư thay cho thiệp mời, vì tình yêu của chúng ta, anh nhớ làmđúng theo lời em dặn

Hẹn gặp nhau tại ga Nha Trang,

nó nghĩ muốn làm là làm được như muốn một món đồ chơi hoặc bộ

aó quần đẹp là có ngaỵ Bây giờ bà mới thấy hậy quả của việc nuôngchìu con cái

-Bác, bác nghĩ gì với bức thư đó?

Bà Đô giậc mình bởi câu hỏi của Diệp Phối

Trang 35

-À, à, bác cảm ơn cháu đã cho bác biết được những suy nghĩngông cuồng của Lãng Phong, bác không trách cháu vì bác thấycháu hành động như vậy là đúng Bức thư này nếu để đến tay Thiện

Uy thì sẽ rắc rối thêm, cậu ta vì lòng say mê Lãng Phong sẽ làmđúng như lời dặn trong thư, đón và cùng Lãng Phong bỏ trốn thì haibác sẽ mất mặt với Thạch Phong biết baọ Bây giờ mọi việc coi như

đã tạm ổn, đã chặn đứng được một đầu mối, còn về phần LãngPhong bác sẽ tìm cách

Một khoảng yên lặng cả hai đều theo đuổi ý nghĩ riêng

Bà Đô nhìn Diệp Phối hồi lâu rồi nói tiếp:

Điệp Phối, cháu đừng băn khoăn, ray rức nữa, điều hôm nay cháunói với bác chính là giúp Lãng Phong giữ gìn hạnh phúc gia đìnhchứ không phải là phá vỡ tình yêu của nó, hay nghĩ như vậy để thấylòng thanh thản hơn Thôi, bác về Chúc cháu và cậu Thiện Uy cónhững tháng ngày êm đẹp

Diệp Phối lý nhí:

- Cháu cám ơn bác

Ra khỏi quán nước, bà Đô vừa thả bộ vừa suy nghĩ, phải làm gì vớibức thư nàỷ Sau khi cân nhắc bà đi đến quyết định đưa bức thư nàycho Thạch Phong vì bà đặc tất cả niềm tin nơi con rể, Thạch Phong

sẽ hiểu và bỏ qua sự nông nỗi, bốc đồng của Lãng Phong, hơn nữaphải cho nó biết để ngăn chận, chỉ có Thạch Phong mới có đủ thôngminh nghĩ ra cách ngăn chận Lãng Phong mà không gây ồn ào Mãi suy nghĩ, bà Đô đã về đến nhà, bà quyết định gọi điện đến SongPhong Điền Trang nhắn Thạch Phong về gặp bà gấp

Hai bên đường, đám ngưới hiếu kỳ đang đổ dồn mắt nhìn đoàn

xe dài đến tám chiếc của đàn trai đến đón dâụ Nhiều lời xì xào tántụng

Đám cưới thật lớn, xe nhiều quá

-Phải thôi, vì cưới được vợ đẹp mà

-Nghe đâu họ đã hứa hôn từ nhỏ, bây giờ cô gái đã trưởng thànhnên cưới

-Ồ, vậy thì đám cưới phải lớn là cái chắc

Trong nhà, nhìn thấy đoàn xe dừng lại trước cổng, bà Đô vội vàngđến cửa phòng con gái nói:

-Lãng Phong, chuẩn bị nhanh lên nhà trai đến rồi đó

Dạ, con xong rồi đây

Trang 36

Lãng Phong ngắm lại mình trong gương lần cuối cùng, cô gái tronggương trông thật lạ lẫm, không phải Lãng PHong ngổ ngaó của ngàythường mà là một cô dâu rực rở với bộ xiêm y màu hoàng yến lónglánh những dãy kim tuyến kết hình đuôi công kéo dài thướt tha trênnền gạch bóng Nhìn khuôn mặt được trang điểm kỹ càng, LãngPhong nhớ lại lời nói của người thợ trang điểm: "Lãng Phong, côxinh đẹp như một nữ hoàng, chú rể phải bị loá mắt vì em thôi", LãngPhong cười thầm trong bụng và thấy lòng mình thanh thản đê"n lạlùng, cô không có cảm giác hồi hộp, náo nức của cô dâu mới sắpbước lên xe hoa như bao nhiêu cô gái khác mà chỉ nghĩ đến mộtđiều duy nhất là phải thực hiện được ý định táo bạo của mình

Tiếng bà Đô một lần nữa vang lên bên ngoài thúc hối:

-Lãng Phong, ra nhanh đi, đã đến giờ trao hoa và đeo nhẫn cướirồi đó

Lãng Phong lấy vẻ thật tự nhiên, mở cửa, thướt tha bước ra ngoàịVừa thấy cô xuất hiện, Thạch Phong vội vàng bước đến cầm taykèm theo một lời khen ngợi:

-Lãng Phong, em đẹp quá

Lãng Phong ngước nhìn Thạch Phong mỉm cười tình tứ, trong thâmtâm cô nghĩ "cái đẹp này không phải để giành riêng cho anh đâu màvội mừng."

Thạch Phong dìu Lãng Phong đến giữa gian khách hai họ, máy quayphim và máy chụp hình cứ hoạt động liên tục

Tiếng ai đó nhắn nhở:

-Cô dâu, chú rể đeo nhẫn cho nhau đi

Hộp nữ trang được người đứng gần Thạch Phong nhất mở ra,chàng nâng bàn tay cô dâu lên, mỉm cười, trân trọng lòng chiếcnhẫn kim cương vào ngón tay áp út Bắt gặp nụ cười rạng rở trênkhuôn mặt Thạch Phong, Lãng Phong lại thầm nghĩ "Cười hoài,chắc trong lòng gã đang vui mừng lắm đây, hừ, cứ cười đắc thắng đicho nhiều rồi đem nay sẽ nếm mùi thất bại

Giọng Thạch Phong nhắc nhở như đùa:

-Lãng Phong, đeo nhẫn cho anh đi chứ, anh không nhờ hôm nayanh đẹp trai đến độ làm em phải ngẩn ngơ

Lãng Phong định trừng mắt nhưng rồi cô dịu lại ngay vì nghĩ: "Thôi

kệ, cho hắn ta nói sai sự thật một bữa đi, không can hệ gì, tối nay gã

sẽ nếm mùi đau khổ" Lãng Phong thật tự nhiên lồng chiếc nhẫn vào

Trang 37

tay Thạch Phong

Một tràng phái tay nổi lên, chợt tiếng của người chụp hình đề nghị: -Chú rể trong khi trao hoa, nhớ đặt lên má cô dâu một cái hôn thậttình tứ để tôi có một phô ảnh đẹp làm mẫu nghe

Nghe xong, Thạch Phong liền làm ngay đúng như lời đề nghị đếnnỗi Lãng Phong không kịp phản ứng Nhận xong cái hôn, LãngPhong đỏ bừng mặt, không phải vì thẹn mà vì giận, cô định lên tiếngcảnh cáo, nhưng chưa kịp mở lời thì đã nghe Thạch Phong kề tainói nhỏ:

-Em e thẹn đỏ bừng mặt trông thật dễ thương vô cùng LãngPhong tức đến cành hông nhưng phải đành đè nén, lòng tự dặn lòng

"Được, hôm nay tôi phải chịu khó nhịn anh một lần, nhưng rồi tôi sẽđược Thiện Uy đền bù vào ngày maị Còn anh, để trả giá cho chiếchôn này anh sẽ có ngàn ngày nuốt hận vào tim, Thạch Phong, rồi đểxem ai là kẻ chiến thắng

Tiếng pháo nổ dòn, giờ rước dâu đã đến, Lãng Phong quay lại tìmkiếm cha mẹ mình, thấy mắt bà Đô đỏ hoe, Lãng Phong không kềmlòng được, cô chạy đến gục vào vai mẹ khóc mùi mẫn, cô thật sựmềm yếu trước cảnh chia tay này vì cô biết rồi đây cô sẽ cùng Thiện

Uy trốn đi xa chưa biết ngày nào trở lại, và chuyến đi này cô biết sẽđem lại cho cha mẹ sự buồn phiền không ít

Bà Đô đưa tay vỗ về con gái:

Đừng khóc vậy con, lấy chồng là một điều vui mừng, tại sao laixúc động nhiều như vậỵ Hãy nghe lời mẹ, tập làm người lớn choquen, có ai cứ trẻ con mãi được đâu, cố gắng lên con, đừng buồn vìphải xa cha mẹ, Nha Trang với đây đâu có bao xa, thỉnh thoảngThạch Phong sẽ đưa con về thăm cha mẹ, hãy cố gắng giữ gìn hạnhphúc gia đình

-Cha mẹ yên tâm, chúng con sẽ về thăm cha mẹ luôn

-Thạch Phong lên tiếng để xoa dịu nỗi xúc động của cô dâu mới -Lãng Phong, nếu em muôn, vài ngày sau chúng ta sẽ về sống ởđây với cha mẹ, miễn sao em đừng buồn là anh vui rồi

Ông Đô lên tiếng: - Thạch Phong đã nói như vậy con còn gì chầnchờ nữa, hãy ra xe đi, mọi người đang chờ, hơn nữa làm trể giờrước dâu là không tốt đó

Lãng Phong bước theo dà dìu của Thạch Phong, cô không quên

Trang 38

quay lại nhìn cha mẹ lần cuối

Ra đến cổng, trước lúc bước lên xe hoa, Lãng Phong thoáng ngheđược lời khen ngợi của ai đó trong đám người đứng xem bên lềđường:

-Trời ơi, xứng đôi quá, vậy mà ai lại nói chú rể lớn hơn cô dâu đếnmười tuổi

-Lớn hơn mười tuổi thật đó, nhưng nhìn cân đối vừa lứa quá đichứ

Lãng Phong liếc xéo Thạch Phong rồi mới ngồi vào xe, ThạchPhong cũng bước vào ngồi xuống bên cạnh cô, bất ngờ chàng vòngtay qua vai vợ siết chặt:

-Lãng Phong, em có nghe gì không hả Họ khen chúng ta xứng đôi

đó, thật chẳng uổng công anh chờ đợi - với một cái nheo mắt giễucợt - " gió " với " gió " tât nhiên phải xứng với nhau rồi, đúng khôngLãng Phong?

Lãng Phong sượng sùng trong vòng tay rắn chắc của Thạch Phong,

cô cứ mãi nhìn thẳng phía trước, vòng tay này làm cho cô thoáng lo

sợ, nhưng chỉ một lát sau, cô đã lấy lại được bình tĩnh, tự trấn anmình Không sao, không sao, chịu đựng một chút thôi, đêm nay ta

sẽ trốn thoát rồi, hãy can đảm và phải thật khéo léo mới được việc Thạch Phong hơi bất bình trước thái độ của cô vợ mới, chàng rút tay

về, cửa lại thế ngồi ngay ngắn, chàng cũng bắt chước Lãng Phongnhìn thẳng về phái trước, và từ đó cả hai người không ai nói với aimột lời nào cho đến khi đoàn xe dừng lại trước cổng có tấm bảnglớn "Song Phong Điền Trang"

17

Sân ga Nha Trang về đêm với những dãy đèn rực sáng, hành kháchvãng lai đang mở to mắt chờ chiêm ngưỡng một giai nhân, kìa, đếnrồi, cô dâu trong bộ đồ cưới thiết tha dáng ngọc Chú rể chạy ào đếngiang tay nhấc bổng người đẹp lên xoay tròn một vòng, cả hai đềucất lên tiếng cười hạnh phúc Đang còn trong vòng tay nhau, chú rểđắm đuối nhìn sâu vào mắt cô dâu thì thầm:

-Lãng Phong, em xem kìa

Lãng Phong nhoài người đứng xuống nhìn lên trên phía trước, côreo lên mừng rỡ:

Trang 39

-Ồ, đẹp quá

Trước mặt cô là một toa tàu được kết hoai thật lộng lẫy, những dãyđèn màu được giăng ngang, giăng dọc hắt ra thứ anh sáng rực rỡ,huy hoàng Xoay người lại, nói:

-Thiện Uy, anh chu đáo quá, thật tuyệt vời, anh làm em xúc động

vô cùng

Thiện Uy mỉm cười:

-Ta lên đó chứ em

Thiện Uy dìu Lãng Phong bước vào toa tàu cướị Những người cómặt ở sân ga reo hò chúc tụng và tung hoa giấy, thaóng chốc, trênđầu cô dâu chú rể đã phủ đầy những cánh hoa nhỏ li tị Bây giờ họcảm thấy hạnh phúc đến thật trọn vẹn

Tàu bắt đầu chuyển bánh, Lãng Phong nép sát người vào Thiện Uy,

cả hai cùng đưa tay vẫy chào những người còn đứng lại

Tàu chạy qua một khúc quanh, Thiện Uy xoay người Lãng Phonglại, nâng cằm cô lên, chàng cúi xuống thật gần, Lãng Phong nhắmmắt lại, mối hé mở chờ đón

Một giòng nước lạnh tưới khắp người làm Lãng Phong giật mình,choàng tỉnh, cô mở mắt ra dáo dác nhìn quanh, tàu cưới biến mất,Thiện Uy cũng không còn, thay vào đó là một căn phòng hoài toàn

xa lạ Thạch Phong trên tay đang cầm chiếc gáo múc nước, đôi mắthắn ta nheo lại nhìn cô có vẻ giễu cợt

Sau một lúc định thần, Lãng Phong đã biết tất cả chỉ là giấc mơ, côbàng hoàng tiếc nuối, nhìn ra song cửa, bên ngoài trời đã sáng tỏ,Lãng Phong thắc mắc, tại sao lại như thế nàỷ Tại sao hắn ta lại tỉnh

mà mình thì ngủ mê ? Nhìn xuống áo quần đang bị ướt dính sát vàngười Lãng Phong tức giận vùng ngồi dậy hỏi:

-Anh làm cái trò gì vậy?

Đánh thức cô dậy chứ làm gì?

-Anh đánh thức tôi bằng kiểu như vậy đó hả ?

Thạch Phong phá lên cười:

-Vậy cô muốn tôi phải dùng kiểu như thế nào mới vừa lòng? Bằngmột nụ hôn chắc?

Nghe lời nói trâng tráo đó, Lãng Phong giật mình cuối xuống kiểmtra lại người xem có gì khác lạ không? Cô thầm lo không biết khi côsay ngủ hắn ta có làm gì bậy?

Trang 40

-Lãng Phong, cô yên tâm, tôi không cần đụng đến cô đâu

-Ai kiểm soát được hành động của anh khi thôi đang say ngu? -Lãng Phong, cô không nhìn thấy được cô đâu, khi ngủ mê mệt,trông cô như cái thây chết nhìn phát ghê, tôi không thèm cái của đóđâụ Nói thật với cô nhìn thấy cô tôi đã hết ham muốn rồi đến nỗi tôikhông cần sờ tay vào để lay cô dậy mà tôi phải dùng nước tạt vàomặt cho cô tỉnh giấc

Máu nóng dồn lên mặt, Lãng Phong hét lớn:

Đồ khốn kiếp

Thạch Phong vẫn giữ nguyên nụ cười khinh miệt:

-Tôi khốn kiếp có bằng cô không?

-Tôi đã làm gì mà anh cho tôi là đồ khốn kiếp?

Chiếu thẳng tia mắt giận dữ vào cô vợ mới cưới, Thạch Phong gằntừng tiếng:

Đừng già mồm, đã làm gì thì cô tự hiểu lấy, hừ, đẹp mặt quá, đêmtân hôn lại dám cả gan phục thuốc mê cho chồng ngủ say để lẻntrốn theo nhân tình, nhưng gậy ông đậy lưng ông, thuốc mê đã lọtvào họng cô hết, bởi vậy nên cô mới ngủ như chết

Lãng Phong tức đến nghẹn giọng, nước mắt chợt ứa ra, như vậy là

kế hoạch đã bất thành, chắc đêm rồi Thiện Uy trông chờ cô nhiềulắm, không! Bằng mọi giá phải thoát khỏi nhà này thôi

Lãng Phong vội bước xuống giường, cô đi đến bên Thạch Phonghết mặt hỏi:

-Anh đã biết tất cả rồi, giờ muốn gì?

-Câu đó phải để tôi hỏi mới phải chứ tại sao cô lại hỏi tôi?

-Tôi à? Tôi muốn ly di

Thạch Phong phá lên cười:

-Ly dị! Ồ, cô không sợ dư luận sao ? Mọi người sẽ nghĩ gì khi hômqua họ mới được xem một cái đám cưới thật linh đình thì hôm nay

đã nghe tin cô dâu đòi ly di

Lãng Phong hét toáng lên:

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:46

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w