Nh?ng ông Tây "rau mu?ng" Những ông Tây "rau muống" Source Tuổi Trẻ Online Từ phương trời xa xôi, họ đến VN kiếm sống Những ông Tây bươn chải mưu sinh với đủ nghề bình dân, nhiều người chỉ mong "kiếm[.]
Trang 2Những ông Tây "rau muống"
Source : Tuổi Trẻ Online
Từ phương trời xa xôi, họ đến VN kiếm sống Những ông Tây bươn chải mưu sinh với đủ nghề bình dân, nhiều người chỉ mong "kiếm được hai bữa cơm sống qua ngày" Họ nói tiếng Việt rành rẽ, thích
ăn rau muống chấm mắm, la cà quán cà phê vỉa hè
Họ là những người nhập cư đặc biệt, không khác
gì người Việt, chỉ khác là không mang quốc tịch VN.
Ở lâu rồi quen, và những ông Tây đã chọn VN làm quê hương.
Kỳ 1: Gà quay "Ông Tây "
Kỳ 2: Frank "hà tiện"
Kỳ 3 : Hai Lúa mắt xanh
Kỳ 4 : Khi Tây làm bồi
Trang 4Kỳ 1: Gà quay "Ông Tây "
Từ phương trời xa xôi, họ đến VN kiếm sống Những ông Tây bươn chải mưu sinh với đủ nghề bình dân, nhiều người chỉ mong "kiếm được hai bữa cơm sống qua ngày" Họ nói tiếng Việt rành rẽ, thích
ăn rau muống chấm mắm, la cà quán cà phê vỉa hè
Họ là những người nhập cư đặc biệt, không khác
gì người Việt, chỉ khác là không mang quốc tịch VN.
Ở lâu rồi quen, và những ông Tây đã chọn VN làm quê hương.
TT - Bắt đầu ngày mới bằng một ly cà phê đá đậm đặc bên vỉa hè và vài tờ báo tiếng Việt, trông Juan chẳng khác người Sài Gòn là bao Juan nói tiếng Việt khá sõi, phóng xe máy giao hàng khắp mọi hẻm mà không bao giờ sợ bị lạc đường Gần 15 năm mưu sinh ở VN, anh chàng người Pháp này nói đầy
vẻ tự hào: "Tôi rành phố xá Sài Gòn không thua xe ôm".
Ông Tây "vô sản"
Trang 5Trông Juan rất bình dân, bụi bặm đầy "chất SàiGòn" Bản chất bình dân trong anh thể hiện cả trongcách chọn vợ: "Tôi không lấy mác người nước ngoài
để dụ dỗ các cô gái xinh đẹp, giàu có Vợ tôi là mộtngười bình thường Khi tôi ngỏ lời cầu hôn, cô ấy lànhân viên chạy bàn trong quán cà phê " - Juan nói.Châm điếu thuốc Bastos, Juan nhớ lại ngày đầu
về ra mắt gia đình người yêu: "Ngày đầu gặp bố mẹ
cô ấy, tôi đã nói thật là tôi rất nghèo Tôi không phải
là một người nước ngoài giàu có Tôi không có xehơi, không nhà, không có điện thoại di động vàkhông cả nghề nghiệp Mọi người nói tôi là ông Tây
"vô sản" Nhưng tôi yêu cô ấy và muốn đi đến hônnhân" Trước những lời chân tình của Juan, gia đìnhngười yêu đã rất cảm động và đồng ý
Juan đến VN từ năm 1994, sau khi tốt nghiệpTrường đại học Kỹ thuật Paris, Pháp Với đồng vốnvào đời dành dụm chưa đến 10.000 USD, Juan lặnlội qua nhiều nước để tìm cơ hội làm ăn, nhưng cuốicùng anh nhận ra rằng số tiền ít ỏi đó chẳng thể làm
gì được "Nhưng ở VN lúc đó thì khác, với chừng đóvốn đã có thể mở một quán nhỏ Tôi chọn VN vì cảmthấy ở đây dễ mưu sinh" - Juan kể Sau nhiều ngàyvác balô đi bụi để tìm hiểu cơ hội nhập cư, cuối cùngJuan chọn Nha Trang là nơi khởi đầu Juan cùng một
số bạn bè gom góp vốn kinh doanh dịch vụ môtô
Trang 6nước và quán bar Kết quả của vụ thử sức đầu tiên
đó là con số không
Juan nhớ lại: "Những tháng đầu thì tạm ổn, nhưng
về sau cạnh tranh càng gay gắt Nhiều người đầu tư
mà số lượng du khách lại chẳng tăng là bao Chúngtôi chỉ đủ sức để cầm hơi, đóng thuế và sống tạmqua ngày Sau năm năm vật lộn ở Nha Trang, cuốicùng công việc làm ăn của tôi cũng chẳng tiến triển
gì Tôi quyết định rút vốn, sau khi khấu trừ mọi thứ
và tính cả trượt giá thì số tiền tôi nhận lại chẳng cònbao nhiêu, nếu không muốn nói là tay trắng"
Gói ghém gia tài chỉ là vài bộ áo quần, Juan xáchbalô vào Sài Gòn làm lại từ đầu "Với vài đồng vốn ít
ỏi còn lại, mà Sài Gòn thì đắt đỏ nên tôi chưa biếtphải làm gì để tiếp tục cuộc sống" - Juan kể Trongnhững ngày thất nghiệp, Juan thường la cà nhữngquán cà phê bình dân ở Sài Gòn Và tại đây, anh đãgặp được người bạn trăm năm của mình Nhắc lạichuyện cưới vợ, Juan chỉ cười: "Hồi đó mình liềuthật, với hai bàn tay trắng mà dám lập gia đình ở đấtkhách quê người"
"Gà quay kiểu tây: kính mời, kính mời!"
Trang 7Bán được 30 con gà mỗi ngày,
Juan nói: "Cày mãi mà vẫn chưa khá nổi"
Ảnh: Như Hùng
Sau khi lập gia đình, nỗi lo toan cơm áo gạo tiền
đè nặng hơn trên đôi vai Juan Vào năm 2002, SàiGòn rộ lên món gà nướng "Nghề này không cần vốnliếng nhiều, chỉ cần chịu khó là có thể kiếm sống" -Juan nghĩ Juan dồn hết vốn liếng còn lại gửi vềPháp mua ba cây nướng gà bằng điện
Juan nhớ lại những ngày mới ra nghề: "Lúc đầutôi làm cho người nhà, bạn bè ăn để nhờ họ góp ý
Cứ thử đi thử lại cả tháng trời, tốn kém không biếtbao nhiêu là gà, đến khi mọi người nói ngon thì tôimới dám đi thuê mặt bằng để mở quán Nghĩ mãi tôicũng không biết lấy tên quán là gì, cuối cùng tôi đặtđại là gà quay "Ô"ng Tây", vậy mà cũng hay ra phết".Quán Gà quay "Ô"ng Tây" của Juan ở gần cầuThanh Đa ra đời Từ đó, hằng ngày ai đi qua đây đềuthấy một ông Tây với quần soóc, áo phông, mặt mũiđầy mồ hôi bên lò quay nóng rực Mỗi khi có kháchghé mua, Juan chào đón bằng tiếng Việt một cách
ân cần: "Anh chị ăn có vừa miệng không?" Hay khicần tiếp thị thì Juan cũng tỏ ra là một tay buôn bánrành rẽ: "Gà ta quay kiểu tây, ít mỡ lại hợp vệ sinh.Kính mời , kính mời !"
Nhờ vui vẻ và nhiệt tình nên quán của Juan ngàymột đông khách Anh khoe: "Mỗi ngày tôi cũng bán
Trang 8được cả trăm con, khách đến mua đông như đi khám
ở bệnh viện Ai mua từ năm con trở lên thì chỉ cầngọi điện là tôi đích thân phóng xe mang đến tận nơi.Nhờ vậy vợ chồng tôi cũng đủ tiền thuê nhà và trangtrải cuộc sống qua ngày"
Cứ thế, dù nắng hay mưa, dù sáng sớm hay đêmkhuya, hễ có người gọi điện là Juan vội vàng trênchiếc xe cà tàng luồn lách khắp mọi con hẻm để giao
gà cho khách "Những ngày đầu do chưa quenđường nên tôi hay bị lạc lắm, nhưng bây giờ thì biết
cả đường đi tắt để đỡ tốn tiền xăng Lăn lộn mãi nêntôi rành tiếng Việt luôn" - Juan cười
Đùng một cái dịch cúm gia cầm bắt đầu lan rộnglàm Juan khốn đốn vào năm 2003 Juan thở dài:
"Quán vắng khách hẳn Cố xoay xở nhưng hằngtháng vẫn không đủ để đóng tiền thuế Vào lúc caotrào của dịch cúm, tôi phải đóng cửa đến sáu tháng
Số tiền bấy lâu dành dụm được lại cạn dần" Ránggượng dậy sau nạn dịch H5N1, Juan không mua gà
ở chợ nữa mà đặt gà sạch từ công ty Dù đã cố gắngbằng mọi cách nhưng số lượng gà bán ra hằng ngàycủa Juan cũng chỉ bằng một nửa trước đây Juan kể:
"Cứ mỗi sáng mở báo ra thấy tin dịch cúm là tôi lolắm"
Nói về ước mơ của mình, Juan chân tình: "Tôi chỉmong một ngày nào đó người nhập cư như tôi đượcmua nhà trả góp, chứ ở nhà thuê nay đây mai đó khổ
Trang 9quá Mỗi tháng thu nhập từ quán gà quay này chỉđược khoảng 5 triệu đồng, mà nào là tiền thuê nhà,tiền thuế, tiền con ăn học thì làm sao mua nổi nhà đểở?" Rút ít tiền lẻ ra mua vài tờ vé số của đứa trẻvừa vào mời, Juan cười: "Thỉnh thoảng tôi cũngtrông chờ vào may rủi từ tờ vé số để mong muađược căn nhà cho vợ con ở Phải tự tạo cho mìnhmột niềm hi vọng để tiếp tục mưu sinh chứ Sống ở
VN quen rồi, thích lắm rồi" - Juan cười rồi rồ ga lẫnvào dòng xe để kịp giao gà cho khách
THẾ ANH
Trang 11Kỳ 2: Frank "hà tiện"
TT - Gặp khó khăn khi mưu sinh trên miền đất mới, đã từng "đứt bữa" giữa Sài Gòn, mua thiếu từng bao thuốc lá Đó là câu chuyện của một người đàn ông từ nước Đức xa xôi đến VN để làm người Việt!
"Chỉ mong ngày hai bữa cơm"
"Tên tôi là Nguyễn Hữu Phong", anh bắt đầu câuchuyện bằng chất giọng Hà Nội khá sõi Với đôi dép
lê, áo quần xộc xệch, trông anh chẳng có chút gì làngoại quốc cả Anh kể: "Quê tôi thuộc Đông Đứctrước đây, từ hồi còn trẻ tôi đã tiếp xúc với rất nhiềungười Việt Tôi xem họ như anh em, vì họ dạy bảotôi từ những chuyện nhỏ nhặt đến kinh nghiệm sống
ở đời Tôi thường mời họ về nhà chơi, lâu ngày nhưanh em một nhà Mẹ tôi cũng rất yêu mến họ”
Tên Nguyễn Hữu Phong là do một người bạn Việtđặt cho anh, còn tên khai sinh của anh làHammerschmidt Frank Nhưng Frank rất thích tênPhong, vì "mình đã sống ở VN, như người Việt rồi thì
Trang 12cũng cần có tên Việt" Để được đến VN, Frank phảimất 13 năm chờ đợi: "Cuối thập kỷ 1970, khi nghe tinbạn tôi ở Hà Nội phải ra chiến trường thì lòng tôi nhưlửa đốt Lúc đó tôi chỉ mong được qua VN để đi cùngnhững người bạn.
Nhưng khi cầm đơn xin qua VN thì bị từ chối.Không chỉ thế, những người đồng hương của tôi cònhỏi: Mày có bị điên không mà đòi đến VN?" Cho đếnnăm 1991, Frank mới tới VN để thăm lại nhữngngười anh em Sau lần đó, mỗi năm anh đều đặn trởlại VN một lần Frank kể: "Mỗi lần đến VN tôi thấyyêu mến vùng đất này hơn và cảm thấy thời gianmột tháng ở VN dường như không đủ với tôi Tôi tựhỏi tại sao phải làm 11 tháng ở Đức để rồi chỉ sống ở
VN một tháng? Tại sao mình không sang sống hẳn ởđó?"
Đến năm 1994, Frank quyết định sang VN ở hẳn
"Lúc đó, vì muốn ở VN nên tôi liều chứ thật ra tôicũng chưa biết tương lai sẽ đi về đâu Do chưa hiểunhiều về cuộc sống ở VN nên tôi cứ nghĩ với 2.500mark Đức thì có thể yên tâm lập nghiệp Nhưng khiqua ở hẳn mới biết chừng đó tiền chẳng thể làm gìđược", anh tâm sự Để có thể tiếp tục sống ở VN,Frank xin làm pha chế rượu ở một quán bar tạiTP.HCM với mức lương 2 triệu đồng một tháng Anhnói: "Với 2 triệu đồng, trừ đi tiền thuê nhà thì tôi chỉ
đủ ăn uống tạm bợ qua ngày
Trang 13Thậm chí nhiều ngày trong túi chẳng có lấy mộtđồng, phải đứt bữa nhiều lần, như người cần cứu đóiấy" Cho đến bây giờ, Frank vẫn không thể nào quênđược những ngày túng bấn giữa Sài Gòn: "Có lầntrong túi tôi chỉ còn 2.000 đồng mà bụng thì đói vôcùng Ghé qua hàng cháo mực vẫn thường ăn bênvỉa hè, cô chủ quán hỏi: "`Cháo mực, giò heo nhưmọi hôm nhé?" Tôi giả vờ ôm bụng nói: "Hôm nayđau bụng, ăn cháo không thôi" Hay những lúc khôngcòn tiền để đổ xăng, đi đâu tôi cũng đi bộ, bạn bè hỏithì nói đi bộ cho khỏe người Còn chuyện mua nợthuốc lá thì thường xuyên như cơm bữa".
Nhiều lần Frank đã nghĩ đến chuyện hồi hương.Nhưng nhiều đêm suy nghĩ, anh thấy mình đã quenvới vùng đất này Frank lại đi tìm việc làm, nhờ nóisõi tiếng Việt nên anh được nhận vào làm phiên dịchcho một công ty sản xuất xúc xích của Đức Tại đây,sau khi người thợ làm xúc xích nghỉ việc, anh xinkiêm luôn việc thợ làm xúc xích
Frank kể: "Vì sợ công ty đóng cửa thì thất nghiệpnên tôi mạnh dạn nhận luôn việc thợ chứ thật ra tôicũng không rành lắm, vì chỉ học lỏm được từ anh thợngười Áo mà thôi" Để có thêm thu nhập, Frank xinông chủ cho kiêm luôn cả việc đi bán hàng Biếtđược ở Vũng Tàu có nhiều người Nga, anh phóng
xe máy cà tàng chở cả tạ xúc xích về đó rao bán Cứthế, hết nghề này đến nghề khác, Frank cố tìm mọi
Trang 14cơ hội để được sống ở VN Anh cười: "Với tôi, chỉmong ngày có hai bữa cơm để được sống ở VN làvui lắm rồi!".
"Tôi là người nghèo"
Bạn bè Frank vẫn thường gọi đùa anh là Frank
"hà tiện" Khi nhắc đến biệt danh này, Frank chỉ cười:
"Phải hà tiện chứ, mình có giàu có gì đâu! Không hàtiện thì lấy gì mà sống!" Biết Frank sống hẳn ở VNnên bạn bè mỗi lần đi du lịch luôn mang theo món ăn
từ Đức tặng anh Những món quà đó anh chỉ dùngmột cách tằn tiện, còn lại để làm chuyện khác Anhkể: "Thỉnh thoảng tôi lại mở một tiệc nho nhỏ mời tất
cả bạn bè cả Tây lẫn Việt đến dự
Thức ăn là những thứ mà tôi dành dụm được từnhững món quà Những người đến dự tiệc được ănmiễ n phí, còn thức uống thì phải trả tiền.Trong bữatiệc tôi đặt một con heo đất, mọi người tùy tâm mà
bỏ vào đó ít nhiều
Sau đó tôi cùng mọi người đập heo để lấy tiềnmua quà tặng người nghèo quanh vùng Tôi cũng là
Trang 15người nghèo nên rất hiểu và muốn chia sẻ sự thiếuthốn của những người kém may mắn quanh tôi".Chuyện bắt đầu từ năm 2004 và đến bây giờ Frankvẫn giữ thói quen "hà tiện" các món quà của mình đểgiúp đỡ người nghèo như thế.
Sau nhiều năm lăn lộn ở Sài Gòn, năm 1998Frank "hà tiện" chuyển đến Nha Trang sinh sống vìtheo anh nơi đây "dễ thở" hơn Với vài triệu đồngdành dụm được, cộng với vay mượn bạn bè, Franksang lại một quán nhậu với giá 7 triệu đồng Để tiếtkiệm, anh chỉ thuê một vài người phục vụ, còn Frankkiêm luôn cả quản lý lẫn đầu bếp
Từ đó, ở Nha Trang người ta lại thấy một ông Tây
to cao ngày ngày ra chợ trả giá từng mớ rau miếngthịt, nói tiếng Việt, rành chợ Việt như lòng bàn tay.Frank kể: "Sáng tôi dậy thật sớm, đi chợ khệ nệ tha
về một mớ rau dưa, thịt cá Rồi tự lên thực đơn, tựchế biến Những lúc khách đông tôi kiêm luôn cảviệc bưng bê” Quán do một ông Tây làm chủ, nấu
ăn và đôi lúc làm bồi bàn, nhiều người Việt cảm thấythích Nhiều người thấy Frank bình dân nên làm bạn,
và ông Tây Frank cũng chan hòa với mọi người nhưngười Việt với nhau
Sinh nhật mới đây của Frank không bánh kem,không hoa, chỉ một nồi lẩu đậm chất Việt, vài ba chaibia và những người bạn Việt mà anh gọi là "chiếnhữu" Frank tâm sự: "Tuy vất vả nhưng tôi rất hạnh
Trang 16phúc được sống ở VN Tôi đã dặn bạn bè khi tôi chếtthì đem thiêu rồi rải một nửa tro lên núi, một nửaxuống biển Thân xác tôi đã thuộc về nơi này, vì thế
dù khổ cực mấy tôi cũng sống với đất này"
THẾ ANH Frank tự lau dọn quán, chuẩn bị một ngày mưu sinh mới
Ảnh: T.Anh Frank đến thăm trẻ em nghèo tại chùa Phú Quang (Nha Trang)
Trang 18Kỳ 3 : Hai Lúa mắt xanh
TT - Hơn chục năm qua, nhiều người ở bến Ninh Kiều (Cần Thơ) đã quen với sự có mặt của một ông Tây nói tiếng Việt sõi như dân bản xứ Khi thì ông ngồi quán cà phê trong nhà lồng chợ chào mời du khách, khi xắn tay áo cầm búa làm thợ sửa tàu, khi lại thấy ông xuống tàu làm hướng dẫn viên du lịch
Sống cùng sông nước
Tên ông là Benoit Perdu, mọi người thường gọi làBen Ben cũng thích được gọi vậy vì như thế ngườiViệt dễ gọi Ben sinh trưởng ở vùng Normandie(Pháp) Mới ngoài 40 tuổi nhưng Ben đã có hơn 15năm "cày cuốc" ở VN Lúc mới sang, Ben là nhàthầu cung cấp thép cho một số công trình xây dựnglớn ở miền Trung, sau đó chuyển sang làm tổnggiám đốc Công ty bảo hiểm nông nghiệp Groupama(Pháp) tại VN, rồi làm giám đốc Công ty liên doanhTotal Gaz Nhưng làm giám đốc suốt ngày chôn chângiữa các bức tường ở thành phố đông đúc cũng
Trang 19chán, Ben bỏ tất cả để về Cần Thơ, tự nhận mình làHai Lúa mắt xanh.
Sống ở VN lâu, Ben nói tiếng Việt rành rẽ, thậmchí ra đường nghe người ta la lối với nhau bằngtiếng địa phương rặt Ben cũng hiểu Về với vùngsông nước, Ben quyết tâm phải sống cùng nó Nhiềuđêm tản bộ ở công viên Ninh Kiều, phóng tầm mắt rangã ba sông, Ben mường tượng những ngôi nhàsàn, vườn cây trái sum sê và những chiếc ghethương hồ chòng chành xuôi ngược tựu về chợ nổiCái Răng, nơi Ben cũng không nhớ nổi mình đã đếnbao nhiêu lần "Muốn thành công, sống hạnh phúcphải yêu công việc mình làm chứ không chỉ nghĩ đếnkinh doanh, kiếm tiền", Ben quyết định tự tay đóngtàu gỗ và lập công ty du lịch nhỏ mang tên XuyênMekong, chuyên tổ chức các tour du lịch sông nước
và ẩm thực dân gian cho Tây balô Ben nói ông hivọng sẽ truyền "cái duyên đối với sông nước miệtvườn" của mình sang đồng hương đến từ phươngTây
"Tự đóng tàu và làm du lịch sông nước thì ở đồngbằng sông Cửu Long đã có nhiều người làm rồi.Mình làm sau phải có cái riêng, nhất là chất lượngphục vụ", Ben tìm lối đi, rồi cùng người bạn đời MaiThị Nguyệt Ánh (vốn là giáo viên tiếng Pháp, quê HảiPhòng) thiết kế và đóng con tàu du lịch toàn gỗ,mang dáng dấp cổ kính Tàu gồm ba tầng, có cả
Trang 20phòng đọc sách, phòng xem phim, nhà hàng và sáuphòng ngủ, đủ sức phục vụ 25 khách Cuối năm
2002 tàu hạ thủy, vợ chồng Ben đã lấy tên nhánhsông Mekong được chia tách tại thủ đô Phnom Penh(Campuchia) để đặt tên cho "đứa con" đầu tiên củamình: Bassac
Dân Tây ham miệt vườn miền Tây và thích đi tàucủa Ben vì ông luôn cam kết phục vụ chu đáo từng vịkhách, cho dù đó là doanh nhân sang trọng hay anhTây balô giản dị Khách đến với Ben càng lúc càngđông, Ben lại xắn tay áo đóng tiếp hai chiếc tàu vàcùng vợ xuống tàu trực tiếp làm hướng dẫn viên, khi
vô chợ nổi Cái Răng, Mỹ Khánh, lúc chống chèosang tận các nhà vườn Vĩnh Long, Tiền Giang
Thâm nhập từng ngóc ngách
Mấy ngày qua Ben miệt mài theo sát cánh thợ sửasang lại hai chiếc tàu nhỏ neo tại bến Ninh Kiều đểchuẩn bị cho một mùa du lịch mới sắp bắt đầu �"ngcũng dự định thay những trụ neo tàu thân cây dừabằng các trụ bêtông ốp cao su cho đẹp mắt, vữngchãi và có thể neo đậu thêm nhiều chiếc tàu nữa
Trang 21"So với hiện tại, mức nước lũ vào tháng mười âmlịch sẽ cao hơn độ 2,5m nên trụ neo tàu phải caohơn, nhưng nếu cao quá sẽ phá vỡ vẻ đẹp tổng thể"
- Ben nói bằng tiếng Việt, chi li và am tường khôngkhác gì người miệt vườn
Không chỉ đóng tàu làm du lịch, Ben còn mở haiquán ăn mang tên Nam Bộ và Sao Hôm để giới thiệuvới du khách các món đặc sản miệt vườn Mỗi lầnkhách nhấp ly rượu đế, thưởng thức món canh chua,
cá kho tộ , gật gù khen ngợi thì vợ chồng Bensướng lắm Ben nói cũng khoái số 1 rượu đế, cá kho
tộ, rau muống chấm mắm Ben cho biết ông rànhkhu bến Ninh Kiều như trong lòng bàn tay "Sống ởvùng sông nước này quen rồi, càng sống càng thích"
- Ben nói Tháng mười tới Ben sẽ đưa thêm hai tàu
du lịch vào hoạt động nhằm đáp ứng nhu cầu ngàycàng gia tăng của du khách Ben cũng đang thiết lậpmột tour du lịch khám phá ngược dòng Cửu Long lêntận Phnom Penh và "xuyên Mekong"- đúng nhưthương hiệu công ty mà vợ chồng Ben đã gầy dựng.Hỏi về những kế hoạch xa hơn cho tương lai, Benlắc đầu ra vẻ bí mật: "Còn nhiều lắm, cái nào trongkhả năng thì triển khai, thiếu tiền đi tìm đối tác Làm
ăn ở VN, nhất là làm ăn nhỏ như mình không nênvung tay quá trán, phải liệu cơm gắp mắm" Ben nóichuyện mưu sinh rặt như người miền Tây, "liệu cơm
Trang 22gắp mắm" cũng là từ Ben hay sử dụng khi nói vềchuyện làm ăn của mình.
Theo Ben, kế hoạch làm du lịch "xuyên Mekong"được ông khảo sát rất tường tận, đã đi mọi ngócngách, sông rạch và trong kế hoạch làm ăn của ôngcũng là một hiến kế: "Chùa thì ở đâu cũng có, nhàvườn thì Cần Thơ không bằng Vĩnh Long, TiềnGiang, nhưng Cần Thơ có chợ nổi Cái Răng Dukhách đến Cần Thơ là muốn đến đó, cho nên ngành
du lịch Cần Thơ không thể để mất chợ nổi này" Hỏi
vì sao rành xứ miệt vườn đến vậy, Ben nói rằng doông đã dành rất nhiều thời gian để thâm nhập từngngóc ngách "Vì mình là Hai Lúa mắt xanh mà" - Bencười đầy vẻ tự hào Đến bây giờ Ben không còn nghĩđến chuyện một ngày nào đó rời VN nữa, vì như ôngnói: "Lòng mình ở đâu thì mình ở đó”
TẤN ĐỨC
Ben hay giới thiệu chị Mai Thị Nguyệt Ánh rằng:
"Đây là bà xã của tui"
Ảnh: Tấn Đức
Trang 23Những con thuyền do Ben thiết kế Ảnh: T.Đức
Trang 25Kỳ 4 : Khi Tây làm bồi
TT - Từ lâu, người dân ở phố cổ Hội An (Quảng Nam) đã quen thuộc với hình ảnh những du khách từ nhiều châu lục trên thế giới đến đây làm việc Nhiều người trong số họ đã chọn Hội An làm quê hương của mình Họ xin được làm thuê cho những ông chủ người Việt để mưu sinh, và điều quan trọng nhất với
họ là được sống ở Hội An.
Hằng ngày Damien chạy quanh khu phố cổ, đến từng khách sạn, nhà hàng ở Hội An để phát tờ rơi tiếp thị cho du khách
Rành Hội An như lòng bàn tay
Cứ vào 9 giờ sáng, Damien cưỡi chiếc xe máymàu đỏ với xấp tờ rơi trên tay chạy long nhong khắpphố cổ Chỗ nào có khách sạn mới mở, có du khách
là Damien lò dò tìm đến Chỉ mới nhận việc chưa
Trang 26được bao lâu tại hai quán bar King Kong và SleepyGecko (ở Cẩm Nam), nhưng cuốn sổ tay củaDamien đã chi chít những số điện thoại, địa chỉ củahàng trăm khách sạn, nhà hàng ở Hội An - nhữngnơi hằng ngày Damien thường lui tới để tiếp thị choquán bar Sleepy Gecko của một ông Tây lấy vợ Việtmới mở bên bờ sông Hoài lộng gió.
Một ngày làm việc của Damien bắt đầu từ 9 giờsáng và kết thúc lúc 11giờ đêm Từ 9g-17g, Damienlàm tiếp thị cho quán Sleepy Gecko Còn từ 19g-23g,anh lo âm thanh, ánh sáng kiêm cả chạy bàn, thutiền tại quán bar King Kong của một ông chủ ngườiHội An
Chàng trai 26 tuổi sinh ra và lớn lên ở bangQueensland (Úc) này vốn là một kỹ sư chuyên ngànhsửa chữa máy móc, ôtô Damien kể: "Hơn bốn nămlàm nghề, ngày nào cũng vậy, từ sáng đến tối tôi chỉbiết hết chiếc máy này hư lại đến chiếc xe kháchỏng Nhiều lúc tôi nghĩ không lẽ mình cứ cặm cụisuốt đời quanh mấy chiếc máy hỏng này sao" Nghĩvậy, Damien xin nghỉ việc và quảy balô lên đườngsang VN du lịch
"Tôi định đi thăm VN khoảng một tháng rồi về lạiquê nhà Vậy mà đến Hội An chỉ mới mấy ngày, tôi
đã muốn ở lại luôn Ở đây tôi thấy cuộc sống củamình có ý nghĩa hơn" Công việc tuy thu nhập không
Trang 27cao, chỉ đủ tiền thuê một căn nhà nhỏ ở ngoại ô và
ăn uống, nhưng Damien rất thích
Hội An hút hồn Damien vì thức ăn ở đây rất ngon
mà lại rẻ, không khí trong lành, người dân thân thiện.Lúc rảnh Damien nhảy lên xe máy, vẻ ngoài bụi bặm,
ra các quán lá bên sông Hoài ăn hến xào, bánh trángđập dập chấm mắm nêm, chè bắp Ăn món nàocũng khen ngon Ở Hội An một thời gian, Damienrành Hội An như lòng bàn tay, biết cả từng ngõ hẻm
mà thậm chí nhiều người Hội An chưa biết Nhữngngày đầu khi đi ăn uống hay mua hàng Damien còn
bị hớ, nhưng nay đã biết trả giá bằng tiếng Việt
Damien kể: "Lúc tôi mới đến Hội An, ghé mộtquán cơm bình dân gần chợ Hội An, bà bán hàngbán cho tôi đĩa cơm với giá gấp đôi những ngườikhác cùng ăn Tôi im lặng trả tiền rồi đi về Hôm sau,tôi cũng ghé lại hàng cơm đó, bà bán hàng chỉ lấygiá bằng nửa Tôi ngạc nhiên Bà nhìn tôi cười thânthiện và nhờ đứa cháu dịch cho tôi nghe: người quen
mà Vậy đó, ở Hội An chỉ gặp một lần là trở thànhngười quen thôi Chính vì vậy mà tôi chọn Hội An đểlàm việc và sống"
Những "ông ta"
Với vợ chồng người Hà Lan là Marc (36 tuổi) vàFem (27 tuổi), Hội An là nơi khởi đầu cho cuộc sốnggia đình của họ Cả hai chỉ mới quen biết nhau khi
Trang 28cùng đi du lịch VN cuối năm 2003, và cuộc sống êmđềm ở phố cổ Hội An đã kéo cả hai lại gần nhau.
Marc xin vào làm hướng dẫn viên du lịch choCông ty TNHH Sơn Mỹ Sơn chuyên tổ chức các tourđưa khách đi thăm khu di tích Mỹ Sơn Yêu cuộcsống hiền hòa ở phố cổ, Fem không về Hà Lan màchọn Hội An để cùng Marc tạo dựng cuộc sống mới.Đám cưới của Marc và Fem chỉ là một bữa cơm rautrong căn nhà nhỏ trên đường Nhị Trưng
Căn nhà nhỏ mà hai vợ chồng Marc thuê để ởđược Marc trang trí như một trung tâm điều hành dulịch Ở đó có cả bản đồ nội thị Hội An với đầy đủ hệthống nhà hàng, khách sạn và shop mua bán hànglưu niệm có ghi rõ từng mặt hàng mà Marc và vợmất gần ba tháng trời để thu thập và cày cục vẽ nênbằng bút màu Mức lương của vợ chồng Marc đủ đểtrang trải tiền thuê nhà và chi tiêu hằng ngày
"Hội An dễ sống, người dân dễ mến, chúng tôiluôn cảm thấy thoải mái khi đi trên phố, la cà ở cácquán và phê với các bạn trẻ địa phương" - Marc nói.Con trai đầu lòng của Marc có tên Việt là Sơn,
"chúng tôi đặt tên Sơn vì muốn con trai tôi nhớ về MỹSơn" Gia đình nhỏ ấy sắp sửa đón thêm một thànhviên nữa ra đời, "nếu là con gái, chúng tôi sẽ đặt tên
là Hội An, có thể là một cái tên rất Việt: "Nguyễn ThịHội An"
Trang 29Với Scott McMillan (30 tuổi, đến từ Anh), Hội An làmôi trường khá thuận lợi để anh làm việc Vốn là bác
sĩ thú y, nhưng khi qua VN du lịch, đến ở Hội An mộttuần, Scott thích quá nên tìm cách ở lại với phố cổ.Tìm một ngôi nhà nhỏ ở ngoại ô phố cổ để thuê,Scott đi gõ cửa các nhà hàng, khách sạn để tìm việc
và nhận dạy thêm tiếng Anh cho một trung tâm ngoạingữ ở Đà Nẵng Ban ngày đi thử việc ở khách sạntại Hội An, ban đêm Scott chạy xe máy hơn 30km để
ra Đà Nẵng dạy kèm
Gần bốn tháng làm việc như con thoi giữa Hội An
và Đà Nẵng, như Scott nói bằng tiếng Việt là "càybừa", Scott được nhận vào làm quản lý cho kháchsạn - nhà hàng Phố Hội 2 "Hằng ngày tôi tiếp khách,hướng dẫn họ những nơi cần đến, kiểm tra các bàntiệc, nơi ăn chốn ở của khách Ban đêm tôi dạy tiếngAnh cho nhân viên của nhà hàng, còn họ thì dạy tôitiếng Việt" - Scott kể với vẻ thích thú hiện rõ trên nétmặt
Scott đang ấp ủ nhiều dự định: "Tôi chưa thể nói
rõ kế hoạch của tôi cho các bạn biết, nhưng trongmột tương lai rất gần tôi sẽ làm một cái gì đó cho tôi
ở Hội An, dĩ nhiên là làm du lịch Ba mẹ tôi ở Anhcũng rất ủng hộ"
Qua câu chuyện của mình, Scott tiết lộ anh đangyêu một cô gái Hội An: "Chúng tôi sẽ làm đám cướitại Hội An và sống với nhau ở đây Tôi chọn Hội An
Trang 30làm quê hương và có thể con cái tôi cũng sẽ lậpnghiệp tại đây" Còn một điều Scott đang phấn đấu:
"Phải nói tiếng Việt giỏi và sống hòa đồng hơn đểmọi người không gọi tôi là ông Tây nữa Tôi ghét bịgọi là ông Tây lắm, sao không gọi tôi là "ông ta?"
KIM EM
Đất lành
Hội An đang là vùng đất lành của rất nhiều người nước ngoài đến sinh sống, làm việc như người Việt Hiện có gần 200 người nước ngoài đang làm việc và sống tại thị xã nhỏ bé này Họ làm đủ thứ việc, trong
đó có rất nhiều ông Tây làm nhân viên dọn phòng, phụ bếp, chạy bàn
Với người Hội An, chuyện Tây đi làm thuê cho ta không còn là chuyện lạ Đi ngang bất kỳ nhà hàng, khách sạn, quán bar ở Hội An đều bắt gặp những thông báo tuyển người bằng tiếng Anh Người dân Hội An cư xử bình đẳng và hòa đồng với những người xa xứ đến đây sống bình dị, dẫu khác màu da, chưa quen tiếng nói.
Trang 32Kỳ 5 : Ông Tây " thịt chó "
TT - Hẹn gặp San đến lần thứ năm, trong điện thoại giọng ông Tây vẫn ậm ừ: "Ờ Ờ Được rồi! Nhưng tôi bận làm ăn quá lấy đâu thời gian để tiếp riêng ông Hay ông đến quán tôi Cứ thấy tôi làm gì thì viết nấy, tôi bù lại ông một chầu thịt chó miễn phí! Thế nhá Ờ Ờ! Nhá! ".
Nhìn ông Tây San bán quán và giảng giải về các món ăn của VN, nhất là món thịt chó, sành điệu như người Việt, nhiều khách mới đến quán ngạc nhiên hỏi: "Ông là Tây thật hay Tây dỏm mà rành VN quá vậy?" San cười với khách: "Tây xịn, nhá!" Nhiều người còn ngạc nhiên hơn khi biết ông Tây "thịt chó" này đã có bằng thạc sĩ kinh tế và dân tộc học tại Pháp.
***