1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Les vong tay khong dan ong vong tay khong dan ong

403 6 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Les - Vòng Tay Không Đàn Ông
Tác giả Bùi Anh Tấn
Trường học Trường Đại Học Trẻ
Chuyên ngành Văn học Việt Nam
Thể loại Tiểu luận
Năm xuất bản 2005
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 403
Dung lượng 1,37 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Lúc đó tôi không có ý định là sẽ viết hẳn mộtcuốn tiểu thuyết về đề tài những người đồng tính.Nhưng sau một thời gian tìm hiểu, từ những điềumình biết, đã nảy sinh trong tôi những hứng t

Trang 2

Les - Vòng tay không đàn ông

Bùi Anh Tấn

Tác phẩm: LES - Vòng Tay Không Đàn Ông

Tác giả : Bùi Anh Tấn

Trang 3

những người đồng tính chỉ vì không thể tưởngtượng được trong cuộc đời này lại có nhữngngười đàn ông-đàn ông, đàn bà-đàn bà “yêu”nhau, vậy họ yêu nhau như thế nào và tại sao lạthế? Lúc đó tôi không có ý định là sẽ viết hẳn mộtcuốn tiểu thuyết về đề tài những người đồng tính.Nhưng sau một thời gian tìm hiểu, từ những điềumình biết, đã nảy sinh trong tôi những hứng thúmuốn tìm hiểu sâu hơn về những con người nàyvới tư cách người cầm bút.

Đấy là cả một thế giới nội tâm rất phong phú,

có nhiều màu sắc cả bi lẫn hài… Hãy nhân áihơn, tạo hóa đã quá nghiệt ngã với họ, thì chúng

ta, những con người với con người, lẽ nào lạikhông hiểu nổi nhau…”

Những nhân vật chính của truyện là nhữngngười phụ nữ thành đạt, cả về danh vọng lẫn vậtchất, họ có thể là nghệ sĩ, có thể là doanh nhân,

có thể là giảng viên đại học, hay cô sinh viênđang theo học ở một trường nào đó Họ đã phảiđối mặt với những rắc rối của chính bản thâncũng như sức ép của dư luận Họ đã tìm đếnnhau

"Phụ nữ - bất kể họ là ai thì vẫn luôn luôn giữđược sự mềm mại, dịu dàng, nữ tính Và dĩ nhiênnhững trang viết về họ cũng sẽ như vậy Không

có vụ án, không có máu đổ nhưng nhiều nước

Trang 4

mắt Xin đừng so sánh cuốn này với Một thế giớikhông có đàn bà, e rằng bạn đọc sẽ thất vọng,bởi tuy chung một đề tài đồng tính nhưng mỗimột cuốn tiểu thuyết đều có đối tượng riêng củanó." (Bùi Anh Tấn)

Nhà văn Bùi Anh Tấn: "Gay" hay "Les" tôi đều thích cả!

Bùi Anh Tấn là nhà văn đầu tiên viết về đề tàiđồng tính nên anh đã vấp phải nhiều luồng dưluận đối kháng Kẻ này hoan nghiênh đề tài lạnhưng chưa phải là mới, kẻ khác lại cho rằng viếtnhư thế vẽ đường cho hươu chạy! Bất chấp mọi

ý kiến, tuần qua Bùi Anh Tấn bắn tiếp một phát

đạn thứ hai bằng tiểu thuyết “Les – Vòng tay không đàn ông”.

Với “Một thế giới không có đàn bà” anh gặp quá nhiều dư luận khen chê, thậm chí đặt dấu hỏi to đùng về giới tính của anh Bây giờ anh tiếp tục

“tái xuất” với một tiểu thuyết cùng đề tài nhưng

“trái dấu” đó là “les” (đồng tính nữ) Anh không ngại búa rìu dư luận sao?

Bùi Anh Tấn: Đối với một người cầm bút viết văn, điều sợ hãi nhất là lặp lại chính mình, thà không viết nữa còn hơn viết lại những gì mình đã

Trang 5

viết Chính vì vậy, với “Les – Vòng tay không đàn ông” tôi tự coi là trách nhiệm viết một tác phẩm cho những người đồng tính, vì họ cũng cần được quan tâm Tôi viết nhiều về đề tài đồng tính vì tôi hiểu họ, tôi tôn trọng họ Gay hay les gì tôi đều yêu cả Bạn bè tôi cứ nói thế này “Bùi Anh Tấn đã viết một thế giới không có đàn bà, rồi đến một thế giới không có đàn ông Thôi mai mốt viết nốt luôn

“Thế giới không có người” cho đủ bộ”.

Trước đây khi viết “Một thế giới không có đàn bà” tôi gặp rất nhiều khó khăn vì mình chỉ là người vô danh, chưa đủ độ tin cậy cho một gay nào đến cung cấp tư liệu “Les – Vòng tay không đàn ông” tôi được những bạn đọc là người đồng tính tìm đến tâm sự, cung cấp những tình tiết mà nhiều khi tôi không tưởng tượng nổi trên đời này

có việc ấy xảy ra Nói thuận lợi cũng không phải

là hoàn toàn Vì sao à? Để hiểu một người đàn

bà bình thường là vô cùng khó, để hiểu một người đàn bà “les” thì còn khó hơn gấp nhiều lần Anh có vẻ bi quan khi cho số phận các nhân vật đồng tính của mình có một kết cuộc buồn, thảm khốc Đỉnh điểm là nhân vật Cô Út trong

“Les – Vòng tay không đàn ông”, một người đàn

bà sống nghiêm túc đến độ khô khan lại phải chết

vì hoảng loạn khi chỉ mới thoáng nghĩ mình có vấn đề về giới tính dù ít hay nhiều.

Trang 6

Cái chết này chỉ là một tai nạn chứ không phải

cô này tự đi tìm cái chết, cô không cố ý tìm đến cái chết Vì cô Út sống trong một gia đình vô cùng nghiêm khắc do vậy khi mà phát hiện ra những sự thật chính tàn nhẫn nơi chính bản thân mình, cô ta không chịu nổi nên hoảng loạn chạy

ra đường… Đây quả là điều đáng tiếc, nhưng tôi muốn nói: còn nhiều người vẫn chưa trả lời được câu hỏi “Tôi là ai?” ngay cả chính bản thân mình Đôi lúc trai cũng thích mà gái cũng thích, ngủ với

vợ mà mơ đàn ông, nhưng “đi” với với đàn ông lại cảm thấy sợ hãi, hoảng loạn Quả là bi kịch của con người, không biết mình là ai đấy mới là đau khổ.

Anh có nghĩ mình sẽ làm phật lòng những người đồng tính nam khi anh cho rằng “Là một người đồng tính nam thì trước sau gì cũng nhanh chóng bộc lộ bản thân mình…

Đây là những điều tôi đúc kết được từ kinh nghiệm của những bạn đọc đồng tính tâm sự với tôi Tôi cũng đã suy nghĩ mãi khi viết về điều ấy, nhưng sự thật nó là thế Có một điều không biết

có phải là qui luật hay không, thường những người đồng tính nam lúc trẻ hay thích se sua, khoe khoang quần áo, thân xác, xe máy, những cuộc tình chớp nhoáng, thỏa mãn… nhưng đến một ngày tàn tạ trong mắt người tình của mình

Trang 7

sau cái tuổi 25 thì mới nhận ra giá trị cần một tình yêu thật sự, nhưng nó đã trễ mất rồi Đó cũng là

bi kịch của người đồng tính.

Với “Les – Vòng tay không đàn ông” gần như trọn tiểu thuyết chẳng có một nụ hôn nào giữa các “nàng”, trong khi “Một thế giới không có đàn bà” anh khá táo bạo về sex Phải chăng với les Bùi Anh Tấn không có kinh nghiệm về “chuyện ấy”?

Không phải là tôi không biết chị em les “sinh hoạt” như thế nào, thậm chí còn biết nhiều, biết một cách chóng mặt vì nó ngoài sức tưởng tượng của tôi Nhưng mà tôi không muốn nhắc đến vì

dù gì thì họ vẫn là phụ nữ, mà phụ nữ rất ngại nói huỵch toẹt những vấn đề tế nhị đó.

Với tư tưởng trong tác phẩm của mình, anh không sợ bị gán cho tội cổ vũ chuyện đồng tính? Trong tác phẩm của tôi có nhiều đoạn có thể gây sốc cho một số người nào đó, nhất là những người tỏ vẻ cao đạo, nghiêm cẩn Có thể họ sẽ hiểu lầm đây là những tuyên ngôn gì đấy cho giới đồng tính hay cổ súy cho hiện tượng này Nhưng tôi muốn nói rằng mọi người nên chấp nhận vì đây là một thực tế, thục tế đồng tính đã, đang và

sẽ tồn tại trong xã hội này Nhưng nó tồn tại ở một chừng mực nhất định nào thôi, không thể từ chối hay phủ nhận nó được.

Trang 8

Trước đây anh từng lên tiếng thất vọng khi Đài truyền hình VTV chuyển thể tiểu thuyết “Một thế giới không có đàn bà” thành phim, nhưng lại

“nhào nặn” các nhân vật của anh như một tội phạm, những thành phần không tốt của xã hội Nếu VTV tiếp tục chuyển “Les – Vòng tay không đàn ông” thành phim, anh có đồng ý không?

Cũng chưa biết nữa vì họ chưa có liên hệ gì với tôi Xin nói rõ rằng dù tôi có buồn đôi chút về những nhân vật của mình bị biến đổi quá nhiều khi lên màn ảnh Nhưng, với VTV việc làm phim với những đề tài như thế này là một sự cố gắng cực kì vì đây là đề tài nhạy cảm Tôi phải cảm ơn hơn là buồn chứ vì họ cũng chịu nhiều sức ép dư luận.

Trần Hoanh (Theo VietNamNet) Mỗi ngày 1 cuốn sách xin trân trọng giới

thiệu cùng bạn đọc

Bạn đọc của tôi thân mến, tôi viết cuốn tiểuthuyết này không nhằm mục đích "ăn theo" cuốntiểu thuyết trước đó của tôi, cũng như để chứngminh hay khẳng định điều gì Lý do rất đơn giản:Tôi muốn được chia sẻ sự cảm thông với tất cả

Trang 9

những người đồng tính nói chung Tôi luôn hiểunhững hạn chế của mình, ví dụ: hiểu biết vềnhững thuật ngữ chuyên ngành về đồng tính, yhọc, tâm lý nhất là tâm lý phụ nữ cho nên nếu

có sai sót thì là điều không thể tránh khỏi Tôinhiên tôi đã rất cố gắng viết và hy vọng bạn đọchiểu được thiện chí của tôi Sẽ có những điềukhông làm hài lòng một số bạn đọc, âu cũng làđiều bình thường, mục đích của tác giả là nhắmđến phục vụ cả cộng đồng

Tôi xin trân trọng cám ơn cố Bs.Trần BồngSơn cùng một số bác sỹ, nhà tư vấn tâm lý, anh

Lê Huy Phú, chị Ý Nhi, Hương Trà cùng một sốbạn (mà không tiện nêu tên) đã giúp tôi cónhiều tư liệu quý báu để viết tác phẩm này

T.G.

Ta mang cho em một đóa quỳnh

Quỳnh thơm hay môi em thơm

Em mang cho ta một chút tình

Miệng cười khúc khích trên lưng

Đêm này đêm

Buồn bã với những môi hôn

Trong vườn trăng

Vừa khép những đóa mong manh

Trang 10

Ta mang cho em một chút buồn

Vì ta như sóng lênh đênh

Đêm này đêm

Buồn bã với những môi hôn

Trong vườn trăng

Vừa khép những đóa mong manh

Ta mang cho em một chút buồn

Vì ta như sóng lêng đênh

Trang 11

mùa kéo dài rên rĩ, báo hiệu thời tiết năm naychắc có nhiều khó chịu Đường xá ngập nướclinh láng, báo chí ngày nào cũng lên tiếng ì xèo,người dân than vãn và những người có tráchnhiệm thì cứ hứa, cứ xin rút kinh nghiệm, có lẽcũng nên đưa vào từ điển cụm mới này bởi giờđây nó đã là câu nói cửa miệng của nhiều người

có trách nhiệm mà, thì có trách nhiệm mới xin rútkinh nghiệm chớ, ngộ thật

Sài Gòn đang mưa,mà mưa thì buồn lắm

Mưa cứ rơi hoài, mỗi lần nhìn mưa rơi hầunhư Hoàng Yến chẳng làm được gì cả, cô bé cứchống cằm thẫn thờ nhìn Má hay la, con gái mà

đa sầu đa cảm như vậy mai mốt chỉ khổ con thôi

hà Mà có khổ không, chưa biết, nhưng bây giờthì Yến thì chẳng thấy khổ chút nào Cô Út vuốttóc thì thầm, đời con gái ngắn lắm, vui được ngàynào thì ráng mà vui, kẻo sau này lại hối tiếc Cô

Út đang nói ai nhỉ, nói với Yến hay nói với chínhbản thân mình Lạ thật, một người như cô màbây giờ có thể thốt lên những câu nói ấy thì thậtYến không ngờ, quả là cô Út bắt đầu thay đổi thậtrồi, nhưng xem ra cũng trễ tràng còn gì Cứ nhìnmái tóc bạc đang dần trên đầu và nếp nhăn ngàycàng nhiều ở khóe miệng cô, Yến lại thở dài,chao ơi con thương Út quá mất đi Út ơi

R.e e ng r e e ng

Trang 12

Tiếng chuông điện thoại kéo dài làm cắt đứtsuy nghĩ của Yến, cô bé uể oải cầm máy lên.Chưa kịp nói câu nào phía bên kia tiếng HoàngChâu đã vang lên liến thoắng Làm gì đó, lại ngồisuy nghĩ mưa rơi chứ gì, tui biết bồ mà, sao bồkhông làm thi sĩ quách đi cho rồi, nè báo MựcTím đang tuyển người đó Yến phì cười, Châubao giờ cũng vậy, chưa thấy người đã thấy tiếng.Hình như nếu một ngày mà Châu không nóiđược câu nào chắc Châu chết mất, miệng lúcnào cũng tía lia, nhiều chuyện có tiếng trongtrường Thế nhưng Châu với Yến là đôi bạn thân,rất thân, chơi với nhau từ hồi nhọc cấp II, cấp IIIcho đến nay vào cùng một trường Đại học và vàocùng một khoa Thân nhau đến nỗi gần như đứanày chưa kịp nói gì, nghĩ gì thì đứa kia đã đoánrồi Má Châu có lần đùa, sau này chắc tao chohai chúng mày lấy cùng một chồng quá.

Nhất trí, Châu với Yến cười vang

- Có chuyện gì không bồ ?

- Thì nhớ bồ gọi điện thoại chơi vậy đó

- Hừ nhiều chuyện

- Tôi cúp máy à nha

- Giỏi thì cúp máy đi

Yến cười híc híc và, cụp, bên kia Châu bỏ máy

để chưa đầy một phút sau tiếng chuông đổ dài

Trang 13

Biết ngay mà Rồi bây giờ hai đứa thi nhau tán đủthứ chuyện trên đời, đúng là 2 bà "tám" có khác.

- Nè, qua nhà tui ngủ đi -Châu gạ

- Thôi đi bồ mưa thế này làm sao đi làm saođược Cô Út la tui chết, có giỏi thì bồ qua đây đi

- Lúc nãy tui đòi đi rồi nhưng má không cho

- Chán he eng!

Hai đứa tuần nào cũng vậy, lúc thì Yến quangủ ké bên nhà Châu mấy ngày và mấy ngày cònlại Yến xin cô Út cho Châu qua ngủ bên nhàmình, lắm lúc anh Hai của Yến phải trêu, hai đứachúng mày thân cũng thân vừa vừa thôi, cứ nhưomôi không bằng

Đã mấy năm nay, từ năm học đầu cấp III là ba

má cho Yến đến ở với cô Út, mà cô thì tính tìnhkhó khăn nên mỗi khi phải đi đâu,làm gì cũngphải xin phép nên Yến rất ngại, ko có chuyện côcho đi ngủ qua đêm đâu đó, chỉ trừ ở nhà HoàngChâu thì cô mới đồng ý, đấy là ngoại lệ

Phía bên kia có tiếng ngáp dài, Châu cho biếttối qua thức khuya đọc sách nên bây giờ buồnngủ quá, thôi ko nói chuyện nữa, và cúp máy cáirụp

" Đồ dzô dzuyên ", Yến càu nhàu và đặt máyxuống, cũng che miệng ngáp, ờ buồn ngủ thiệt

đó Đáng lẽ cô bé ngủ rồi nhưng từ bên ngoài cô

Út nói vọng vào nhắc là anh Hai vừa nhắc Yến về

Trang 14

bên nhà có chuyện, “mưa ngớt rồi, tranh thủ chớ

ko lát mưa nữa”

- Con biết rồi mà Út

Yến mặc áo mưa, đẩy xe ra đến cổng rồi mà

cô Út còn cầm dù đi theo luôn miệng nhắc, cẩnthận nghe con, đường xá bây giờ xe cộ chạy ghêlắm, nhất là trời mưa ai cũng tranh thủ, rồi cacẩm :

- Cái thằng thiệt lạ làm gì mà kêu em về gấpvậy chứ, đang mưa

Dừng xe trước cửa nhà, Yến bấm chuôngnhưng không thấy ai ra mở cửa Nhìn đồng hồ cô

bé biết chắc giờ này ba và anh hai đi làm chưa

về, còn thằng Cường thì chắc cũng đang trênđường, yến biết là bên trường của Cường hìnhnhư đang có hội trại gì đó mà Cường là ủy viênBan chấp hành đoàn trường nên dĩ nhiên phải cómặt

Trang 15

Lạ quá, má đi đâu ha? Yến lẩm bẩm và lục tìmchùm chìa khóa trong giỏ, mở cửa đi vào Nhìncăn nhà thân thương, Yến thở dài khoan khoái.Tuy Yến không ở nhà cũng mấy năm rồi, nhưng

ba má vẫn để giành cho Yến 1 căn phòng trênlầu Tuần nào Yến cũng đảo qua căn nhà dăm balần thăm ba má, với lại nhà cô Út và nhà Yếncách nhau có mấy con đường nên qua lại cũngtiện

- Tí Nị ơi, bé về rồi à?

Tiếng anh Hai la toáng vẻ mừng rỡ dưới nhà.Yến đang nằm nghe nhạc liền nhảy tót ra khỏigiường, phi xuống nhà, đu đeo lấy cổ anh lắc lưlàm cho anh hai tý té

Gỡ tay em gái, mặt đỏ gay, anh hai nói:

- Con gái lớn rồi mà cứ làm như con nít khôngbằng

- Ủa Tí Tò nó đi đâu mà sao em về không thấy

- À hình như trường nó có hội trại gì đấy nêndạo này nó bận lắm, về nhà cơm nước thấtthường, má la quá trời

Yến cười hihi, má thì bao giờ chẳng vậy

Trang 16

Tí Nị tức Hoàng Yến và Tí Tò tức Cường là 2chị em sinh đôi.

Theo má kể thì vì Yến sinh ra trước mất phútnên là chị của Cường, chẳng biết co phải konhưng sau này thì Cường hay phản đối ba máhoài về chuyện ấy vì cho rằng mình phải là đứa

ra trước mới đúng, đáng làm anh của Yến, chẳngqua vì má thiên vị nữ giới nên mới nói vậy NgheCường lý luận, cả nhà tức cười quá Sau khisinh, tròn tuổi mụ thì Yến cứ dài ngoằng ra trongkhi Cường cứ mập ú nụ, nhìn 2 đứa con, 1 đứa

ốm như ngón tay trỏ và đứa kia thì tròn quay nhưcon tò he thế là ba quyết định gọi Yến là Tí Nịcòn Cường là Tí Tò là vậy Từ bé mỗi khi đi đâuchơi là Yến ra dáng bà chị, nắm tay dắt theothằng em mập lẽo đẽo sau lưng, lúc nào cũngnhư hình với bóng Tối ba má bắt ngủ riêng thếnhưng nửa đêm thế nào 2 chị em lại tìm cáchchui vào ngủ chung với nhau, ba má cũng chịuthua Mãi đến năm vào cấp II thì hai chị em mớibắt đầu tách ra, chơi theo từng nhóm

Nay thì Cường đã là sinh viên năm thứ 2 cùatrường DH Kiến Trúc rồi Một chàng trai cao đếnmét tám, nặng 76kg, hớt đầu đinh, tướng mạnh

mẽ và gương mặt sáng sủa, phải nói là rất đẹptrai Cường hoạt động phong trào Đoàn -Đội rấtgiỏi nên được bầu làm bí thư chi đoàn lớp, tham

Trang 17

gia Ban chấp hành đoàn trường và là thần tượngcủa khối cô gái Ấy là chuyện bên ngoài chứ vềnhà thì Cường vẫn là thằng Tí Tò to xác, ai gọithì chẳng sao nhưng mỗi khi Yến gọi thì cậuchàng tức lắm, tự ái ghê gớm Nhiều lần Cườngcàu nhàu, ê bà đừng ỷ ra trước tôi có mấy phút

mà lên mặt chị nghe Chứ sao, chứ sao Yếnvênh mặt trước thằng em trai to xác mà cô chỉđứng gần đến tai và rồi nhảy lên đòi nhéo tai làmCường tức điên mà chẳng biết làm thế nào.Không hiểu sao lớn lên thì hai chị em rất haytranh cãi nhau, chuyện gì cũng có thể chí chóeđược Má than, hai chị em chúng mày sinh cùngngày cùng tháng, ra cùng giờ mà sao hồi nhỏthương nhau đến thế nay lại khắc khẩu khôngbiết nhường nhịn nhau chút nào cả, đứa nàocũng đòi phần hơn là sao, thiệt là hai đứa baycũng làm tao rầu hết sức vậy đó

Là má nói vậy thôi chứ má thừa biết hai chị emthương nhau lắm Chẳng qua thỉnh thoảng cãinhau chút chơi cho đỡ buồn vậy mà Hồi Yến mới

về sống với cô Út, nhớ chị, lâu lâu Cường cònchạy xe qua nhà rủ đi ăn chè Tuần nào mà yếnkhông về nhà ăn cơm là Cường lại thắc thỏmnhắc chừng hoài

Năm Cường mới thi vào Đại học Kiến Trúc, vìnhìn rất bảnh nên được lớp cử tham gia cuộc thi

Trang 18

sinh viên thanh lịch và chiếm luôn giải nhất toàntrường Cả nhà khoái quá, riêng Yến thì hãnhdiện ra mặt, đi đâu cũng khoe em trai Má, anhHai và Yến xôn xao bàn tán xem nên chuẩn bịtrang phục để cho Cường tham gia cuộc thi sinhviên thanh lịch sắp tới do Bộ và Sở phối hợp tổchức cho khối các trường Đại học và trung họcchuyện nghiệp toàn thành phố nhưng ba làm cảnhà mất hứng Không được tham gia ba cái tròlăng nhăng lố bịch đó nữa Sao lại lăng nhăng lốbịch hả ba, Yến cãi, đây là nghệ thuật mờ Không

là không, ý ba đã quyết rồi Theo ba, đàn ôngphải khỏe mạnh và có tri thức chứ không phảiuốn éo đi trên sân khấu, không ra cái gì

Nhà này ba vốn ít nói nhưng một khi đã quyếtchuyện gì rồi thì đố ai dám cãi Má hay than, vì

ba chúng mày sinh ra trong gia đình địa chủ nêngia trưởng phong kiến lắm Mà cũng thật, ông nộicủa Yến vốn làm Hội đồng vùng Hàm Luông phíabắc Vàm Cống, về đây nếu hỏi Hội đồng Mía thì

ai cũng biết Tuy sinh ra trong gia đình đại địa chủnhưng ba giác ngộ, thoát ly theo cách mạng rấtsớm và lập gia đình muộn Ba với má gặp nhautrong chiến khu cũng mấy năm sau mới sinh anhHai ở trong đó, còn Yến và Cường thì sau giảiphóng về thành phố mới sinh Ba còn hay đùa,nếu chưa giải phóng thì ba cho hai chúng mày ở

Trang 19

tuốt trên trời, không cho ra Tuy ba má tuổi khálớn nhưng mấy anh chị em Yến so với các anh

em chú bác ruột khác trong họ thì nhỏ hơn nhiều.Nay thì ba má Yến đều đã nghỉ hưu, ba tham gialàm bên Đảng ủy Phường, còn má thì ở nhà nộitrợ Ba má đều là công chức nhà nước, cuộcsống gia đình cũng đạm bạc, cũng may nhờ cócăn nhà của ông nội để lại cho ba trên đườngTrần Quang Khải mà hiện giờ cô Út đang ở, vàphần mặt tiền nhà cho thuê, được chia phần nên

ba má Yến có thêm khoản thu nhập trang trải,nuôi anh em Yến ăn học nên người Đấy cũng là

má nói giỡn thôi chứ mọi người đều biết ba từtrước đến nay chưa bao giờ quyết định saichuyện gì Và sau đó Cường đã nghe lời ba,không tham gia các cuộc thi nữa mà chỉ hoạtđộng trong phong trào đoàn trường thôi, nhiềungười tiếc và trong đó có cả Yến nữa Cô bé hyvọng cậu em song sinh của mình sẽ thành mộtdiễn viên hay người mẫu thời trang gì đó chẳnghạn, thì vui biết mấy, sẽ có khối chuyện để ca vớiđám bạn gái trong lớp, cho chúng nó phục lăn.Nói là hai chị em khắc khẩu thế chư Cường luôn

là niềm tự hào ngấm ngầm của Yến Bởi trongcon mắt của Yến thì cái gì Cường cũng giỏigiang, từ chuyện học tập cho đến việc tham giacác phong trào Đoàn, văn thể mỹ của trường

Trang 20

Trường Đại học Kiến Trúc thành phố mà nói đếnCường thì ai mà không biết, hỏi làm sao không tựhào cho được Chả bù cho Yến, cái gì cũng lằngnhằng, không chìm, không nổi Chỉ được cái lanhchanh tài khôn là giỏi, đấy anh Hai hay mắng yêuđứa em gái của mình như vậy.

Năm vừa rồi Cường thi lấy chứng chỉ ToeflQuốc Tế do ĐH Cambridge - Anh tổ chức Cậuđạt kết quả xuất sắc, đạt hơn 600điểm Sau đóCường nhận đc học bổng đi du học vào đầu nămnay, cả nhà Yến đều mừng nhưng hơi buồn vì sẽphải xa Tí Tồ

Sắp đến ngày Cường đi du học, mấy hôm rày

má than thở hoài, vừa hãnh diện vì có thằng contrai học giỏi nhưng cũng lại buồn lo đủ thứ.Thằng này nó to xác nhưng lộc ngộc lắm, làm cái

gì cũng lớ ngớ rồi không biết mai đây qua bển sẽ

ra sao, má rớm rớm nước mắt Ba gạt ngang, bàthiệt kỳ, con trai bà nó lớn rồi, có đi xa mới tự lập

tự lo được chứ Ba cứng rắn vẻ bề ngoài thôi,chứ Yến biết tỏng là trong nhà Cường là đứađược ba thương nhất Có lần anh Hai còn tỵnạnh, con Yến thì má cưng, thằng Cường thì bathương vậy còn con thì sao? Thì là anh Hai chớsao

- Còn cả hơn tháng nữa nó mới đi mà mấyhôm nay má cứ kêu em về hoài, suốt ngày lo

Trang 21

má binh nó rồi khóc.

- Vì vậy anh mới nhắn em về đó hả?

- Ừ em xem an ủi má đi nghen

- Em biết rồi

Cả nhà ai cũng lo cho Tí Tồ vậy mà nó cứnhơn nhơn, Yến bực bội , để nó về đây, em cho

nó một trận

Thôi đi cô Hai, lại ỷ làm chị rồi Nó bận bịu việctrường thật, không phải ham chơi gì đâu, anh hỏirồi Tội cho cu cậu, bị ba la, mặt mày buồn xo,sáng nay lên trường, không thèm ăn sáng, báohại má bắt anh phải chạy xe theo dẫn nó đi ănsáng Hai đứa chúng mày làm khổ anh quá, biếtthế không thèm làm anh Hai nữa

Yến bật cười, gọi em là chị Hai đi, em lo choanh liền

Thật không, hai anh em ngoéo tay Yến la oaioái, cái ngón tay to khỏe của anh làm cô đau

Chương 2

Trang 22

Cô Út của Yến nguyên là điều dưỡng viên trưởngcủa bệnh viện Bình Dân Cô tốt nghiệp cử nhân

hệ điều dưỡngsau giải phóng theo chuyên ngành

hệ điều dưỡng Và từ đó đến nay đã có hơn 20năm làm điều dưỡng viên, được mọi người đánhgiá cao vì sự tận tụy hết lòng với nghề nghiệp

“Tự mình đốt sáng mình lên để soi sáng chongười khác”, cô có lần tâm sự, mà cũng như dạyYến Cô bé tru tréo, xời ơi đốt mình thì cháymất tiêu Út à, tội gì Cô Út cười, cú nhẹ đầu đứacháu gái yêu, cho biết, đấy là câu ngạn ngữ củanhững điều dưỡng viên vẫn thường động viênnhau mỗi khi gặp khó khăn trong nghề nghiệp,nhất là khi gặp phải những phản ứng quá đáng từphía người bệnh do đau đớn, bệnh tật, tâm lý bấtthường mà hiểu lầm Trong cuộc đời làm điềudưỡng viên của mình thì cô Út gặp những phiềntoái như vậy thường xuyên, và cần phải hiểu biết,nhẫn nại, thông cảm, đó là điều cô luôn tự nhủmỗi khi gặp khó khăn Làm nghề điều dưỡng viênnày phải xuất phát từ sự cảm thông với ngườibệnh, chia sẻ buồn vui với bệnh nhân của mình

và trên tất cả chính là sự hy sinh thầm lặngnhưng cao quý của nghề này, nó cũng như là tấmlòng của bà Florence Nighingale (1820 – 1910),người phụ nữ Y đã đưa nghề điều dưỡng từ

Trang 23

bóng tối ra ánh sáng, được mọi người tôn trọngthừa nhận Thỉnh thoảng nhớ nghề, hay mỗi khi

có bạn bè cũ đến thăm thì cô vẫn thường nhắcđến những kỷ niệm nghề nghiệp của mình vớiniềm say mê như vậy, trong khi cô cháu cưng thìchu mỏ chọc bằng giọng chê bai, Út ơi con chẳng

mê nghề điều dưỡng của Út đâu, máu me khônghà

Cô Út là một người đàn bà dáng người thanhmảnh, nhẹ nhỏm với vẻ mặt thanh thoát, nước datrắng ngần, thậm chí là trắng xanh với nhữngđường gân máu nổi rõ trên bàn tay Giữa đất SàiGòn đầy nắng với gió, da mọi người đa phầnmàu sẫm thì có một người da trắng như cô Út thì

kể cũng lạ Cô trắng đến nỗi có người lầm tưởng

cô ở nước ngoài về hay từ xứ lạnh tới, trong khi

cô Út kỳ thực cả đời chưa từng bước chân rakhỏi Sài Gòn này chứ đừng nói đi đâu xa Nhìn

kỹ thì cô Út còn trẻ hơn rất nhiều so với tuổi gầnnăm mươi của mình Chỉ tiếc rằng vẻ bề ngoài ấyluôn bị cách ăn mặc nhiều lúc gần như lập dị của

cô với người chung quanh làm che khuất Quần

áo màu sắc bao giờ cũng xám xịt, kín cổ, kín taylàm cho cô già đi trước tuổi, nên nhiều lúc nhìn

cô giống như một nữ tu dòng kín thì đúng hơn

Từ ngày ở chung với cô Út đến giờ, Yến biết, với

cô Út thì chuyện trang điểm phấn son thật xa lạ

Trang 24

mặc dù đang là thế kỷ 21 rồi Có lẽ vì nghề điềudưỡng đòi hỏi chăng mà cô Út là một người ưasạch sẻ, cẩn thận đến kỷ tính Cô bảo, móng tay

để dài rồi sơn phết là nơi chứa ổ vi trùng, da mặtcũng thế, kem phấn nhồi vào làm sao da thởđược

Chẳng thế mà đến tuổi này cô vẫn độc thânmột mình không có ai chia sẻ Cô là ngườinghiêm nghị, ít nói, ít cười, khá khó tính nên ngayđám con cháu trong nhà cũng không dám gần,chúng nó thường lén gọi sau lưng cô là bà giàkhó tính Má kể cho Yến, thời trẻ cô khá đẹp(điều ấy Yến công nhận ngay), có rất nhiềuchàng trai đến làm quen, thế nhưng sau đó điềurút lui nhanh chóng vì sự kỷ tính, khó khăn của côlàm cho bọn họ sợ

Mấy năm trước, khi cô còn đang làm điềudưỡng, ông phó giám đốc của bệnh viện mới góa

vợ rất mến và theo đuổi cô mấy năm liền, nhưngrồi cũng âm thầm rút lui Anh em trong nhà chẳng

ai hiểu nổi cô Cho đến tận khi nghĩ mất sức, côvẫn độc thân

Ông nội của tụi con là ông Hội Đồng nổi tiếngkhắp vùng Hàm Luông bắc Vàm Cống Ông cóđến bốn năm vợ lận, có người là vợ chính thứcnhưng cũng có người gả gá trừ nự hoặc cậyquyền thế là hội đồng nên ông con thích ai thì lấy

Trang 25

người đó về Ba chĩp miệng lắc đầu kể chuyện

về lịch sử gia đình mình cho mấy đứa con nghe.Ngay bă nội của câc con đđy cũng lă bă thứ chứ

có phải lă bă chânh đđu.Mang tiếng lă con traicủa ông hội đồng giău có khĩt tiếng, kẻ ăn người

ở đông không kể xiết, ruộng thẳng cânh cò bayđến tít tận chđn trời nhưng ba sống cũng cơ cựclắm Nhỏ xíu ra văo khĩp nĩp dạ thưa, lúc năocũng nơm nớp sợ hêi, nhiều lúc quâ đứa ở Lớnlín có hiểu biết thì ba không chịu vậy nữa, vì thế

mă trong đâm con châu đông đảo của ông nội, banổi tiếng lă đứa cứng đầu cứng cổ nhất Ông nội

có đânh chửi cỡ năo thì ba cũng không chịukhuôn phĩp phong kiến trong gia đình, lì lắm.Đến nỗi có lần bực quâ ông đuổi ba ra tận ngoăiđìa cho ở chung với mấy người thợ, ba tính ởluôn không thỉm về Sau bă nội thấy thương quâ,lĩn đón ba về Nín ở trong nhă thì ba vốn lă đứakhông được ông yíu thương Kỳ thực đến giờ bacũng chẳng biết ông nội tụi con thương hay ghĩt

ba nữa, sau năy bă nội có nói cho ba hay lă, khisắp qua đời ông nội tụi con có trối riíng với bă lẵng rất đn hận vì đê đối xử tệ với ba, thật ra ôngrất thương ba vì trong đăn con chung, riíng đôngđảo của ông thì ba chính lă đứa lăm cho ông tựhăo nhất Bởi câ tânh cứng cỏi của ba lăm ôngrất thích, nó giống tânh ông thời trẻ, việc ông phải

Trang 26

tuyên bố không nhận ba làm con sau đi ba khángchiến là việc làm bấc đắc dĩ đối phó với chínhquyền cũ, bảo vệ những người ở lại Và ôngnhắn bà nói lại rằng ba hãy thứ lỗi cho ông Cănnhà thờ mà hiện nay cô Út đang ở là nhà của ôngnội tụi con chuộc lỗi bằng cách bí mật mua từtrước giải phóng gọi là chia của cho ba, nếu bacòn sống trở về.

Ba thở dài nhắc chuyện cũ

Năm tròn 16 tuổi là ba đã thoát ly đi khángchiến rồi và từ đó không quay trở về quê một lầnnào nữa bởi sau đó ít lâu thì, nghe nói ông nội đãtuyến bố công khai với mọi người là từ ba Ba điluôn một mạch đến tận giải phóng mới về quê vàsau đó lên Sài Gòn công tác cho đến khi nghỉhưu Giờ ba cũng già rồi, nghĩ chuyện xưa cũngchẳng trách ông nội của tụi con làm gì, xem raông cũng có nỗi khổ của ông các con à

Má của cô Út tụi con, vốn không có thân phậnđược là bá chánh, bà thứ trong số vợ chính thứccủa ông mà thực ra là người ở trong nhà Trướckia gia đình bà nghèo lắm, vốn là dân đi phu cao

su từ trước năm 1945 sau đó qua làm tá điềntrên đất của ông Bà bị đưa tới nhà ông để làmcon ở trừ nợ từ hồi còn nhỏ xíu, lớn lên trẻ đẹpnên hợp nhãn của tụi con mà có với ông mộtngười con gái là cô Út bây giờ Tội cái là, tuy

Trang 27

mang tiếng con của hội đồng nhưng má con cô

Út lại không có chính danh trong nhà nên vẫn bịcác bà vợ lớn lẫn con cái trong nhà đối xử hành

hạ như con ở Cô Út của tụi con trở thành cáibóng câm, ra vô thầm lặng, lúc nào cũng sốngtrong sợ hãi

Ba lắc lư đầu Sau giải phóng ba về quê, thấytình cảnh cô Út như vậy nên mới đón đưa lên SàiGòn cho ăn học, đi làm đến bây giờ Có lẽ vì bị

ám ảnh những chuyện cũ dưới quê, bị ông nội tụicon lẫn các bà vợ bé, lớn kèm cặp, răn dạy rấtnặng nề, đầy phong kiến, riết để giờ cô Út tụi congần năm mươi tuổi rồi mà vẫn độc thân là vậy.Mấy anh em Yến nghe đều lè lưỡi, sao thấythương cô Út quá

Sau giải phóng, thỉnh thoảng anh em Yến cũngđược ba má đưa về quê nội ngoại chơi cho biết

họ hàng Bên ngoại Yến ở Rạch Giá, đều là giađình nông dân chơn chất, đa phần làm ruộng làchủ yếu, cũng có mấy người tham gia cáchmạng, sau giải phóng làm cán bộ cấp huyện.Nhìn chung là anh em Yến thích bên ngoại hơn,tuy nghèo nhưng gần gũi yêu thương, vì thế, hồi

đó mỗi khi đến kỳ nghỉ hè là mấy anh em kéo vềbên ngoại chơi là nhiều Chẳng bù cho bên nội, aicũng rất khá giả Một số người đã đi xuất cảnhnước ngoài trước và sau giải phóng, số còn lại

Trang 28

thì ai cũng giàu có Những ông bác, người cô,người chú mà anh em Yến mỗi khi gặp thấyngười nào cũng đường bệ, vàng đeo đỏ tay mànhìn rất xa cách Những anh em cùng lứa kháctrong họ thì rất đông, anh em Yến chẳng tài nàonhớ hết.

Chẳng gì ông nội Yến có đến bốn bà vợ chínhthức, chưa kể số con rơi rải rác đây đó thì khôngbiết hết Con cháu của ông ở gần như khắp lụctỉnh, gần như tỉnh nào cũng có Và bên nội chỉ códuy nhất là ba của Yến là tham gia cách mạng,còn lại hầu như tham gia chính quyền cũ, nhiềungười là sĩ quan cấp tá, hoặc giữ vai trò quanchức trong các tỉnh, đúng là con cái của Hội đồngMía khét tiếng khắp dãi miền Tây Sau giải phóngthì những người này một số bị đưa đi học tập cảitạo và sau đó xuất cảnh gần hết, số còn lại thì bịliệt vào thành phần địa chủ, tư sảnh nên có nhiềumặc cảm trong đời sống mới Ba là người duynhất đi theo cách mạng trở về và là người vốn đã

bị cả họ trước đó tuyên bố từ bỏ Giữa ngườichiến thắng và người ở lại tuy đều là anh em ruộtnhưng đối xử với nhau rất gượng gạo lạnh nhạt,nhất là những anh em ruột thịt nhưng ở dòng conkhác, cùng cha, khác mẹ Có lẽ chỉ còn lại mấychú,em ruột của ba, cùng là con bà nội Yến giữtình cảm thắm thiết với ba Cũng chính vì lý do đó

Trang 29

mà ba má của Yến đã không ở lại quê công tác

mà về thẳng Sài Gòn làm việc

Sau hai mươi mấy năm thì những hận thù lẫnmặc cảm đôi bên rồi cũng phôi pha, đều là anh

em trong nhà cả, những năm sau này tình thân

ấy ngày càng ấm áp hơn Giờ đây, thì hầu nhưnăm nào ba má Yến cũng về quê nội làm đámgiỗ, chạp họ, cúng kiếng gì đó hoặc ghé chơi nhàngười này người kia dăm ba lần và được cácbác, các chú đón tiếp niềm nở, thân tình Chưa

kể những người đã xuất cảnh đi nước ngoài rồithì nay mỗi khi về nước đều đến chào ba má, cóquà cho mấy anh em Yến Thậm chí còn có lờimời, sẵn sàng bảo lảnh cho mấy anh em Yếnqua đó học tập, nhưng ba không đồng ý nên thôi.Bây giờ thì anh em Yến lâu lâu cũng về bên nội

và được các bác, cô, chú yêu quý

Trong tất cả các bà vợ của ông nội thì chỉ riêng

bà nội của Yến với mà của cô Út là đối xử vớinhau rất thân tình, không chia xa theo kiểu chủ

tớ, không ghen tuông kiểu vợ lớn vợ nhỏ Bà nộiYến luôn là người bênh vực cho mẹ con cô Útmỗi khi bị ông nội hay các bà khác đối xử tệ Vìthế mà mẹ con cô Út rất quý mến và biết ơn bà,

và cũng vì thế mà con của ba nội Yến cũng thânthiết với cô hơn cả Mối tình thân ấy kéo dài đếnkhi ba Yến đi cách mạng trở về Sau này ba Yến

Trang 30

đón cô Út lên thành phố cho đi học, đi làm vànhất là khi các chú do công việc nên cũng lầnlượt chuyển về thành phố hết thì ba về quê đónluôn má cô Út và bà nội Yến lên căn nhà trênđường Trần Quang Khải của ông nội để lại cho

ba Khi hai bà mất thì căn nhà này trở thành cănnhà thờ họ nhánh trên thành phố và giao cho cô

Út trông nom.Mấy anh em và nhất là ba, ai cũngthương cô em gái Út độc thân, cuộc sống gặpnhiều cơ cực từ nhỏ Sau khi nghỉ việc thì mấynăm gần đây cô Út lại đau ốm liên miên, cũngmay cô làm ngành y nên cũng biết tự chăm sócmình Thương cô, ba và mấy chú trong nhà họpbàn nhau lại cắt cử con cháu qua ở với cô chovui và cũng là trông nom nhà cửa mỗi khi côbệnh Trong đám con cháu cả trai lẫn gái xâmxấp gần hai chục kia có ba đứa tới trước, vàchẳng đứa nào có thể ở lại được với cô quá haituần Cô Út khó và kỹ quá, điều đó ai cũng biết,dăm bữa nửa tháng cố lắm rồi thì đứa nào cũngchuồn sạch Chương trình cắt cử các cháu đượcdừng lại, thay bằng thuê người giúp việc, nhưngbốn người độ tuổi già trẻ đủ cả cũng chỉ ở với côchưa đầy một tháng thì bị cô đuổi thẳng Ba củaYến là người anh lớn thương cô nhất mà cũngđành lắc đầu chịu thua tính cô

Trang 31

Đi phải thật khẽ, cấm cười to nói chuyện trongnhà, cái ly nước lấy đâu thì để lại chỗ đấy, không

có một hạt bụi trên ghế, cầm cái chổi quét nhàcũng phải tư thế nào những yêu cầu cực kỳchi ly tỉ mỉ của cô riết làm cho ai cũng ngán Thếnhưng vẫn có một người chịu nổi cô, đó là chínhđứa con gái của người anh, Hoàng Yến Phải nói

là cô Út thương Yến nhất trong đám cháu, chính

vì tình thương ấy mà cô đâm ra dễ dãi với đứacháu gái lau tau, lắm mồm, hay nhảy nhót, đùagiỡn suốt ngày không biết mệt này Phải chăng vìnhững mối nặng nợ ân tình của bà nội Yến đốivới mẹ con cô Út hay chính vì ba là người cưumang đưa cô thoát khỏi cuộc sống cơ cực dướiquê ngày ấy, không ai biết, nhưng cũng có thể vìchính cô là người đã đở đẻ cho Yến nên thương

cô bé này chăng, mọi người thường tự hỏi nhaunhư vậy Hồi má mang thai Yến và Cường, thailớn đang lẽ phải ở nhà, thế nhưng má vẫn hamvui ì ạch leo lên xe theo mấy người bạn đi chơi

Hồ Cốc ở huyện Xuyên Mộc tỉnh Đồng Nam cũ,cũng may trời đất run rủi thế nào mà lần ấy lại có

cả cô Út đi cùng Lên chơi hơn một ngày thì másáng sớm đi rửa mặt, đất trơn té nên động thai,kiếm mãi mới được chiếc xe than chạy ì ạch rabệnh viện huyện, trên đường đi xóc ổ gà nên má

đã sanh Yến ngay trong xe và Cường, con trai

Trang 32

khôn là lỳ đòn hơn nên đợi đến nhà hộ sinh củabệnh viện mới chịu ra Chỉ một mình cô Út trên xeloay hoay đỡ đẻ cho chị, chăm sóc cháu, cũngmay cô là điều dưỡng viên nên chuyện này thành

ra quen rồi.Chuyến đi đấy nếu không có cô Út thìkhông hiểu chuyện gì đã xảy ra, sau này má vẫncòn xanh mặt mỗi khi nhắc lại

Một lần hôm đám giỗ bà nội, trong khi mấy anh

em đang ngồi quây quần chặc lưỡi than thở chohoàn cảnh của cô em gái Út mà lại không biếtlàm sao để giúp đỡ, bởi hết cách rồi thì, đột nhiên

có ý kiến dè dặt của chú Sáu nhắc chừng ba, hay

là anh Hai cho con bé Yến nhà mình qua bên Út

đi, xưa nay Út vẫn thương nó lắm, mà nay nócũng đã lớn rồi Ừ nhỉ, ba vỗ trán la lên, sao anhquên lửng chuyện này

Thế là hôm ấy khi Yến vừa đi học về là ba mákêu Yến vô buồng nói luôn Cô bé ngớ người,chuyển qua ở luôn với cô Út à, con chưa nghỉ tới,

mà Út khó lắm Yến dặm chân, phụng phịu Nóivậy thôi chứ thật ra Yến cũng thương cô Út lắm,chẳng biết cô khó với ai chứ vớ Yến cô luônchăm sóc dịu dàng và chìu chuộng hết mực, vìthế chỉ ngần ngừ làm nư một chút thì cô bé chịuluôn, chỉ có điều hơi buồn là xa ba má, anh Haivới thằng Tí tò to xác Lắm chuyện, từ nay càng ít

có dịp cãi nhau với nó nữa Nhà mình với nhà cô

Trang 33

Út có xa là bao nhiêu đâu, ba má dỗ dành, lúcnào rảnh con về đây, ba má vẫn để phòng riêngcho con ở trên lầu đó Yến chịu Thế là Yếnchuyển sng ở với cô Út, đến nay cũng được hơnnăm năm rồi, từ hồi còn đang học năm đầu lớpmười cho đến nay đã là cô sinh viên năm thứ haitrường Đại học bán công Nguyễn Đình Chiểu.Trước kia chỉ là khách và thỉnh thoảng quachơi bên nhà cô thì khác, nay ở chung một nhàvới cô thì khác và, quả là cô kỷ tính thiệt, Yếnnhận ra điều đó Đôi lúc Yến còn cảm giác cô Út

là một người khó hiểu Khó tính, đương nhiên làkhó nhưng trong cách hành xử nhiều lúc cô làmcho Yến thấy ngạc nhiên Vì đã từng nghe ba kể

về hoàn cảnh cực khổ của cô hồi dưới quê, lớnlên có hiểu biết nên Yến rất thông cảm với cô, dùbiết rằng nhiều lúc cô Út hơi kỳ quặc không thểhiểu nổi Cẩn thận, kín kẽ nhưng nhiều lúc lạihơn lẩn thẩn Cô hay ốm vặt, và đôi lúc dườngnhư cô sợ sệt một điều gì đó không rõ ràng Cô

bé cho rằng có lẽ vì cô Út của mình bị ám ảnhnhững chuyện xưa quá nặng nề cho nên đếnmấy chục năm rồi mà vẫn chưa quên, nên vậy.Cuộc sống đối với cô Út như là cái máy đượclập trình sẵn từ chuyện ăn mặc, nói năng, ngủnghỉ… đều được cô làm theo một trật tự ngănnắp trong mấy chục năm nay, không bao giờ thay

Trang 34

đổi Mà cô cũng không có ý định thay đổi, kể cảkhi Yến về ở với cô, cũng vậy Ăn cái gì, ăn vàogiờ nào với loại chén nào, đọc báo ngồi cái ghếnào, tiếp khách chỗ nào, nghỉ vào giờ nào… thì,

cứ nhất định phải làm như vậy và không được viphạm, dù mưa hay nắng

Nhiều lúc Yến thấy ngộp thở đến muốn phátkhùng và mấy lần định bỏ về nhà mình vì khôngchịu nổi Cô Út rất cưng nhưng cũng căn ke xétnét với đứa cháu gái từng ly từng tý Chấn chỉnhYến từ lời ăn tiếng nói cho đến cách nhai, cáchgấp đồ ăn, rồi cả dáng đi, quay lưng qua lại phảinhư thế nào, thế nào Bao nhiêu là bài học phảinhớ, khó quá, quá khó Tuy nhiên Yến cũng biếtrằng, có lẽ mình là đứa cháu cuối cùng trongdòng họ còn có thể ở được với cô, nếu mà nayYến bỏ đi thì có lẽ từ đây đến cuối đời cô sẽ sốngmột mình trong cô độc, không còn ai nữa Sợ tínhkhí của cô vậy nhưng Yến vẫn rất thương cô VàYến biết rằng, ngoài ba má, không ai cưng Yếnbằng cô, một tình thương đầy dịu dàng âu yếmvới đứa cháu gái lanh chanh bướng bỉnh Nhẫnnại, mềm mỏng và cũng đầy nghiêm khắc nhưmột người mẹ đối với đứa con gái Mà nói thật,những điều cô Út dạy đâu có thừa, chỉ có điềuđôi lúc nó làm cho Yến thấy bức bối, khó khănquá Nhiều điểm răn dạy của cô với Yến thật

Trang 35

cách xa nhau đến hàng thế kỷ Biết rằng nhữnglời dạy về công – dung – ngôn – hạnh của cô tuy

cổ hủ và có phần củ kỷ nhưng chẳng thừa nênYến cũng ráng nghe theo dù không hoàn toàn

Cô Út thì cũng thỏa mãn phần nào Ít nhất là Yếnbiết vâng lời, chỉ tội hơi đoảng nghe trước quênsau, nghe tai này lòn qua tai kia theo gió bay mất.Hôm sau nghe cô nhắc, Yến lại ngớ người ra vàtoét miệng cười, con quên mất tiêu rồi, Út nói lại

đi Nhiều lúc Yến làm cho cô Út mệt phờ với đứacháu gái vô tư này, mai mà sau này lớn vào Đạihọc biết nghĩ, ý tứ hơn chứ cứ trước kia thì ngàynào cô Út cũng phải nói và thấy tức chết vì khan

cổ nhắc nhở

Khi Yến về thăm nhà, má dòm dòm, cười cười,khen Con Yến nhà mình từ ngày qua bên Út ởtui thấy nó có vẻ chững chạc hẳn ra, ăn nói điđứng đàng hoàng quá Má, ứ… Yến đỏ mặt,trong lòng rất khoái chí Má chỉ giỏi binh bả, conthấy bả vẫn vậy hà, dám còn chán hơn trước,thằng Tí Tò cười khanh khách chọc, coi nè, mánhìn bả đi mà xem, trời ơi còn bày đặt yểu điệuthục nữ nữa chứ, chán bà quá đi

Yến tức quá trợn mắt, Tí Tò dám nói vậy hả,

và thế là hai chị em chí chóe rượt nhau khắp nhà

Má và ba dòm nhay, lắc đầu phì cười

Trang 36

Chao ơi, cô Út săn sóc đứa cháu đến thế thìlàm sao không thay đổi được.

Nhớ hồi mới về nhà cô Út ở, một lần Yến dỗivới cô vì bị cô la khi phát hiện Yến có bạn traiđưa về, Yến đã bỏ về nhà mình Thế rồi ngayngày hôm sau khi cùng mấy đứa bạn chạy xe,giỡn lách qua lách lại Yến bị đụng xe ô tô, tí chết.Trời mưa to và đang bệnh nằm nhà, nghe tin, đội

áo mưa, cô Út hớt hải chạy vào bệnh viện thămcháu Nhìn cô mặt tái mét, đi đứng loạng choạngnhưng vẫn ráng ôm cái cà mèn cháo do cô tự taynấu, ủ trong ngực cho ấm để đem đến cho cháu,cầm tay cô, Yến khóc sướt mướt vì cảm động,làm mọi người tưởng cô bé đau quá nên khóc

Ra viện là cô bé đòi về nhà cô Út ở ngay làm ba

và các chú mừng húm, tưởng lại một phen mấtcông thuyết phục Yến nữa Sau lần đó, dườngnhư giữa hai cô cháu hiểu nhau hơn Càng vềsau này thì Yến càng nhận thấy cô Út của mìnhcũng thay đổi tính tình, dễ hơn xưa nhiều, nhất làsau khi Yến thi đậu váo Đại học Cô yên tâm hơnbởi vì dầu sao thì nay Yến cũng đã là sinh viênrồi chăng

Thế rồi có động trời không khi gần đây một lầnYến còn bắt gặp cô Út lẩm bẩm hát một mìnhnữa chứ Thấy Yến tròn xòe mắt nhìn mình, cô Útngượng quá, đỏ mặt thanh minh, là cô vô tình

Trang 37

nghe bài hát này trong radio thấy hay nên hát thửtheo ấy mà Khi nghe Yến tường thuật lại trongbuổi cơm chiều hôm ấy, ba trợn mắt còn má la,thiệt không, thiệt không, anh Hai liếc nhìn Yến, bécon lại bịa chuyện nữa rồi Còn thằng Tí Tò cườikhùng khục, ba má với anh Hai hơi đâu nghe bảnói làm gì, xạo vừa thôi bà nội ơi.

Thiệt lúc đó Yến tức muốn trào nước mắt

Có lẽ mọi việc trên đời này đều có căn nguyêncủa nó

Chương 3

Giảng viên Yên Thảo có hơn mười lăm nămsống, học tập và làm việc ở Pháp, quả thật thì ítnhiều Yên Thảo cũng bị ảnh hửơng một phầnnào suy nghĩ, phong cách lối sống ở nước ngoài.Nhưng, điều đó không có nghĩa là nàng bất chấptất cả những nguyên tắc đạo lý Á Đông để sốngbuông thả hết mình như suy diễn ác ý của một sốngười Suy cho cùng, tất cả cũng chỉ là thói ghenghét của người đời và, dù ghét hay không thì,mọi giảng viên của trường cũng phải thừa nhậnnàng là một giảng viên dạy giỏi, rất thu hút đượcsinh viên Giờ giảng nào của nàng trên giảngđường cũng kín mít sinh viên học Yên Thảo biếtcách truyền đạt kiến thức đến sinh viên một cách

Trang 38

khúc chiết, sinh động Với quan điểm dạy cởi mở,

cô khuyến khích sinh viên tự tìm hiểu, tự do tranhluận, bình đẳng trao đổi hai chiều giữa sinh viên

và giảng viên… tất cả chỉ nhằm mục đích duynhất là làm sao kiến thức vào sinh viên có hiệuquả nhất Nàng rất ghét kiểu tiếp thu kiến thứcthụ động máy móc của sinh viên như “học trò cấp4”, nghe được gì thì hì hụi ghi chép, và về nhàgạo, mai trả bài mà không hiểu gì… Nhìn chungsinh viên trong trường Đại học này thích cô giáoYên Thảo bởi sự uyển chuyển trong giảng dạy, ý

tứ chặc chẽ, ngôn ngữ dễ hiểu, đơn giản nhưngchính xác và rất hiện đại trong quan điểm sống.Chẳng thế từng có ý kiến cho rằng, lẽ ra với uytính của mình thì cô Yên Thảo xứng đáng đượcbầu làm thủ lĩnh thanh niên của trường mới đúngbởi cô có sức thu hút rất mạnh đối với sinh viên.Tuy thế, rất nhiều ý kiến cản lại vì cho rằng nếuthế thì cả trường này chuyển sang sống như tâyhết thì chết

Cha của Yên Thảo là một giáo sư rất nổi tiếng.Ông nhiều năm là phó giám đốc Đại học quốcgia Đến tuổi hưu thì ông chỉ nghĩ quản lý, chuyểnsang làm công tác giảng dạy với tư cách chuyêngia Mẹ nàng vốn là cán bộ hành chính củatrường.Khi Đại học bán công Nguyễn Đình Chiểunày được thành lập trên cơ sở một nhánh của

Trang 39

trường Đại học Quốc gia tách ra theo chủ trương

xã hội hóa của chính phủ và sau đó có quyết địnhcho phép thành lập của Bộ Giáo dục và đào tạo,cha của Yên Thảo được trường Đại học Quốc gia

cử sang tham gia hội đồng quản trị và là thànhviên của Ban giám hiệu

Hai ông bà lập gia đình khá muộn và chỉ códuy nhất một cô con gái là Yên Thảo Vào đầunăm học cấp ba thì cô con gái cưng đã được bạn

bè ông ổ Pháp bảo lãnh sang bên ấy học Saukhi tốt nghiệp hệ tú tài (Bac) của Pháp thì YênThảo được giới thiệu chuyển tiếp du học theodiện trao đổi giữa các trường Đại học Pháp – ViệtNam, ngoài ra còn được tổ chức CNOUS củachính phủ Pháp cấp học bổng Học tập hết mình

và luôn đạt điểm cao qua các kỳ tuyển chọnnghiêm ngặt, sau khi tốt nghiệm Đại học hệ cửnhân (Licene) Yên Thảo đã học tiếp năm năm đểđạt danh hiệu Maitrise tức thạc sỹ (Master) Cóthành tích học tập xuất sắc nên nàng đượctrường chọn giữ lại để làm trợ giảng và cấp tiếphọc bổng để tiếp tục theo học một chu trìnhchuyên sâu với việc nghiên cứu để có bằng DEA,tiến đến giai đoạn làm luận án tiến sĩ (Doctorat).Giai đoạn học này sẽ kéo dài từ 4 đến 8năm, tùytheo chương trình nghiên cứu và khả năng củangười học Mọi việc đáng lẽ là vậy và Yên Thảo

Trang 40

cũng đã đi hơn nửa đoạn đường nghiên cứu làmluận án tiến sỹ thì sau đó gia đình Yên Thảo, nhất

là mẹ nàng đã bày tỏ ý mong muốn nàng quaytrở về Việt Nam sống với gia đình vì ông bà ngoại

đã già rồi Bỏ dở dang chương trình nghiên cứulàm luận án tiến sỹ, Yên Thảo miễn cưỡng rờiPháp sau hơn mười lăm năm sinh sống bên ấy

Về thành phố nàng được nhận ngay vào làmgiảng viên Đại học của trường Đại học bán côngnày

Thế nhưng cuộc sống không dễ hạnh phúcnhư mong muốn Chỉ sau đó hai năm, cha mẹYên Thảo đột ngột qua đời trong một tai nạn giaothông thảm khốc Đó là chuyến du lịch Vũng Tàu

do Công đoàn nhà trường tổ chức nhân ngày nhàgiáo Việt Nam 20/11 Đến gần thị trấn Bà Rịa vìphải tránh mấy đứa trẻ thả diều trên khúc quanhgần đấy, lái xe luống cuống làm xe lật Nhiềungười bị thương nhưng chỉ có hai người chết, đóchính là cha mẹ của Yên Thảo Khó nói hết nỗiđau đớn bằng lời của Yên Thảo Ngày ngày cô bị

ám ảnh bởi những kỷ niệm còn lưu giữ đầy khắptrong ngôi nhà, sự cô đơn lạnh lẽo trống trải đếnhốt hoảng trong ấy và nỗi niềm ân hận, dày vòkhôn nguôi vì chưa kịp làm gì cho cha mẹ vui thìnay ông bà đã đi xa Một thời gian ngắn sau đónàng đã bán ngôi nhà của cha mẹ và dọn vào

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:46

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w