Ông Kiến Hải kêu lên rồi nhìn Hoàng Hân cắt cớ bảo : -- Chớ không phải con chê công ty nhà để vào Sài Gòn thành phốhoa lệ làm việc à?. Ông Kiến Hải nhìn con gái tỏ vẻ dễ dãi : -- Thật lò
Trang 2Thông tin ebook:
Tên truyện: Sóng lòng đã tan Tác giả: Hoàng Thu Dung Nguồn: www.matnauhoctro.com
Chuyển sang ebook: copcon44 Ngày hoàn thành ebook: 01 - 03 – 2010
http://www.thuvien-ebook.comBiệt thự Hải Dương nằm trên 1 ngọn đồi thoai thoải , trước mặt
là biển trong xanh đến mê người và xa xa là hàng thuỳ dương luôn
rì rào trong gió cùng với tiếng sóng vỗ về, tạo nên 1 âm hưởng tuyệtvời
Giàn hoa tigôn phơn phớt hồng đong đưa trong gió Trong sân , ôngKiến Hải và Hoàng Hân đang ngồi trên ghế đá dưới tán cây râm mát
Ông Kiến Hải hỏi con gái 1 cách từ tốn :
Con nhất định không làm cho công ty Hải Dương của gia đình ta
hả ?
Hoàng Hân cười nhỏ nhẹ :
Để con làm ở công ty khác thử sức đi ba ạ !
Ông Kiến Hải tặc lưỡi :
Làm đâu thì cũng như nhau thôi
Hoàng Hân lý giải :
Nhu nhau sao được ba Con mà làm trong công ty Hải Dương do
ba làm giám đốc thì không ổn chút nào
Sao không ổn hả ?
Ba làm giám đốc Người ta sẽ nói ba thiên vị , nâng đỡ con : Ông Kiến Hải cười hề hà :
Không có thì thôi có gì mà lo hả con ?
Hoàng Hân lắc đầu :
Không có cũng bị mang tiếng Con không thích vậy đâu ba à Thà con làm ở công ty khác
Ông Kiến Hải vỗ đầu con gái :
Làm ở công ty khác cho người ta xài xể hả ?
Hoàng Hân noi 1 cách liến thóang :
Trang 3Còn hơn bị ba xài xể
Trời đất !
Ông Kiến Hải kêu lên rồi nhìn Hoàng Hân cắt cớ bảo :
Chớ không phải con chê công ty nhà để vào Sài Gòn thành phốhoa lệ làm việc à ?
Hoàng Hân phân bua :
Ai mà dám chê công ty đóng tàu biển Hải Dương rất lớn của bachứ Con đã nói với ba rồi , con muốn khẳng định mình
Ở công ty Hải Dương , con không khẳng định được à ?
Hoàng Hân khẽ đùa :
Con bị ba cản trở đó !
Ông Kiến Hải xua tay :
Con nói thế à ? Ba chỉ mong con đem hết tài năng ra làm việc giỏigiang và luôn tiến bộ
Hoàng Hân nói 1 cách tự hào :
Ba yên tâm đi ! Con sẽ làm việc giỏi giang cho ba thấy
Ông Kiến Hải lắc đầu :
Con làm việc cho người khác thì ba có thấy gì đâu
Hoàng Hân nhìn cha ôn tồn hỏi :
Ba không muốn con làm việc ở chỗ khác sao ?
Ông Kiến Hải nhìn con gái tỏ vẻ dễ dãi :
Thật lòng mà nói ba không muốn con làm việc cho công ty khác
mà chỉ muốn con ở công ty Nhưng thôi, ba không ép con muốn làm
ở đâu cũng được , miễn sao thấy thoải mái
Hoàng Hân reo lên :
Thật vậy hả ba ? Con biết ba tốt mà
Ông Kiến Hải cười khà :
Không tốt với con thì ba tốt với ai hả
Hoàng Hân mỉm cười ôm cổ cha :
Cám ơn ba nghe Ông giám đốc
Con nhỏ này !
Xưa nay ông Kiến Hải rất yêu con gái Hoàng Hân biết rõ điều đó Ông luôn chiều theo ý thích của cô Cô muốn làm gì ông cũngkhông ngăn cản
Hoàng Hân không thích làm việc trong công ty Hải Dương do chalàm giám đốc cũng có nhiều lý do Hoàng Hân không muốn ngườikhác có ấn tượng với cô khi cô là con gái ông giám đốc và biết đâu
Trang 4cô cũng ỷ mình là con giám đốc rồi đỏng đảnh , kênh kiệu Biết đâu
! Kênh kiệu là thói thường của phái nữ mà !
Ông Kiến Hải cũng đồng tình với Hoàng Hân
Con làm ở công ty khác khỏi dựa vào ba cũng tốt thôi !
Hoàng Hân mỉm cười 1 cách liếm thoáng :
Ba yên tâm con khỏi dựa vào ba mà cũng chẳng dựa vào ai cả Hay nhỉ ! Để ba xem !
Giọng ông Kiến Hải vừa dễ dãi vừa động viên Hoàng Hân
Trái lại bà Hoàng Điệp mẹ Hoàng Hân không đồng ý, bà phàn nàncon gái :
Con thật kỳ Sao không làm cho công ty nhà, con đòi đi đâu nữa
hả ?
Hoàng Hân cười pha trò :
Làm công ty nhà con bị ba ém tài mẹ à /
Bà Hoàng Điệp nhăn nhó :
Con nói thế mà nghe được à ?
Ông Kiến Hải thì bênh con gái :
Con muốn đi đâu cứ cho nó đi bà à!
Hoàng Hân ôm vai mẹ cười cầu hoà :
Con đi làm chứ con bỏ mẹ ba đâu
Giọng bà Hoàng Điệp hơi gay gắt :
Đi làm , có sẵn công ty nhà lại không chịu, đòi đi đâu
Con đi Sài Gòn !
Ông Kiến Hải bổ sung lời con gái :
Nó thích Sài Gòn nơi chốn phồn hoa đô hội hơn Vũng Tàu đó bà
Bà Hoàng Điệp bật hỏi :
Mấy năm đi học ở Sài Gòn chưa đã sao con ?
Hoàng Hân nói 1 cách hồn nhiên :
Con còn bạn bè nhiều lắm đó mẹ
Còn ai nữa không hả con ?
Trang 5Bà Hoàng Điệp nhìn con gái , cất tiếng hỏi Hoàng Hân úp mở đáp : Bí mật mẹ ơi !
Bà Hoàng Điệp chỉ còn biết lắc đầu cười trừ :
Hoàng Hân còn lém lỉnh nói tiếp :
Mẹ hãy để con đi làm xa cho thoả chí tang bồng
Bà Hoàng Điệp nhăn mặt :
Con có phải là con trai đâu mà thoả chí tang bồng hả ?
Hoàng Hân bướng bỉnh :
Con trai con gái gì cũng có chí tang bồng cả mẹ à !
Bà Hoàng Điệp giơ tay lên :
Thôi đi cô !
Ông Kiến Hải nháy mắt với vợ :
Phải chi tôi với bà có đứa con trai hay biết mấy
Hoàng Hân hỏi nhanh :
Con gái không hay sao ba ? Con là con gái rượu cũng qúy lắmchứ bộ
Phải vậy không con ?
Hoàng Hân lắc đầu :
Chuyện đó xưa rồi
Chứ chuyện gì hả ?
Ông Kiến Hải hóm hỉnh hỏi tiếp :
Ba không có rể vậy con ở gía hả ?
Con đâu có nói vậy
Hai ông bà bật cười
Cuối cùng bà Hoàng Điệp cũng phải đồng ý để Hoàng Hân đi làm ởngoài
Buổi sáng chủ nhật , Hoàng Hân định đến nhà Quế Hà thì bất chợt
có khách
Ôi , anh Thiện Hưng !
Trang 6Giọng cô mừng rỡ reo lên Thiện Hưng nhào đến ôm chầm lấyHoàng Hân
Không ngờ anh đến hả " Hoàng Hôn " ?
Hoàng Hân phụng phịu :
Cứ gọi người ta là Hoàng Hôn Hòang Hôn hoài !
Thiện Hưng mỉm cười 1 cách ân cần :
Tên Hoàng Hôn của em bạn bè đặt hồi sinh viên đến giờ mà ! Hoàng Hân chỉ ra bên ngoài nói 1 cách liến thoáng :
Bây giờ là bình minh sáng rực rồi kìa anh Hoàng Hôn đâu
Thiện Hưng đuà giọng :
Nhưng em vẫn là Hoàng Hôn
Hoàng Hân nũng nịu :
Ghét anh ghê ! Bộ anh thích Hoàng Hôn lắm hả
Anh thích Hoàng Hân hà !
Giọng Thiện Hưng thì thầm bên tai Hoàng Hân Hơi thở anh ấmmền phả vào tóc cô :
Nhớ em quá Hân à !
Hoàng Hân ngước mắt nhìn Thiện Hưng thì môi anh đã chạm vàomôi cô Hai viên môi quấn quýt vào nhau Nụ hô cháy bỏng ngọtngào Cả 2 lâng lâng như đang nhấp giọt rượu nồng say
Hoàng Hân muốn ngột thở trong vòng tay, ôm chặt của Thiện Hưng Lát sau , anh buông cô ra cười Hoàng Hân nhìn anh hỏi khẽ : Nhớ em sao chẳng liên lạc hả Hưng ?
Thiện Hưng nói như phân trần
Ra trường , mỗi đứa 1 nơi mất hút Anh cứ ngỡ em ở luôn ngoàiVũng Tàu rồi chứ !
Hoàng Hân lắc đầu :
Em không thích làm việc cho công ty gia đình nên đã trở vào đây Thiện Hưng gật nhẹ :
Nhờ Quế Hà nói cho nên anh mới biết em ở đây
Vậy sao ! Sao không đi tìm em ?
Giọng Hoàng Hân hơi trách Thiện Hưng phân trần :
Ra trường anh lo đi tìm việc bận lu bù
Anh đang làm ở đâu ?
Công ty đóng tàu Phát Nguyên Còn em ?
Công ty Vĩnh Thịnh !
Vậy là mỗi đứa 1 công ty khác nhau
Trang 7Hoàng Hân đưa mắt nhìn Thiện Hưng :
Nhưng cũng ở trong thành phố này cả
Thiện Hưng chép môi :
Anh với em bận mãi , chẳng có thời gian gặp nhau
Anh đừng có bảo xa mặt cách lòng nghe !
Anh đâu có nói vậy ! Bằng chứng là anh đã tìm em đây nè !
Anh mà không đến em cũng chẳng biết tìm anh ở đâu nữa
Thiện Hưng vuốt chóp mũi Hoàng Hân :
Tìm đây nè !
Nói xong , anh lại hôn cô say đắm Tình yêu đầu đời thời đại họccủa 2 người mới ngọt ngào làm sao và nhẹ nhàng như cơn gióthoảng
Hoàng Hân trở lại thành phố làm việc cũng vì Thiện Hưng Anh đãmất hút khi tốt nghiệp ra trường mỗi đứa 1 nơi
Anh như là 1 tên lãng tử vậy đó
Bật cười trước cách so sánh của Hoàng Hân, Thiện Hưng kêu lên : Ối ! Em đừng có gán ghép anh với mấy tên giang hồ lãng tử Anh không chịu hả ?
Anh đâu có giống họ
Vậy anh giống ai hả ?
Giống em !
Lảng nhách ! Giống em mà được à ?
Chứ còn gì nữa ?
Không cho giống !
Thiện Hưng mỉm cười :
Không cho giống thì anh sẽ khác Khác mới yêu em được chứ Ánh mắt tinh qúai của Thiện Hưng nhìn Hoàng Hân khiến cô đỏ mặt:
Thiện Hưng vòng tay ôm eo Hoàng Hân :
Vậy thì cũng đi hỡi người tình sinh viên !
Hoàng Hân nhìn anh 1 cách tình tứ
Ái chà ! lãng mạn nhỉ ?
2 người rời khỏi nhà Lang thang trên con đường thời đi học cùngsong bước bên nhau
Những ngày học đại học , những buổi chung trường , những lần hẹn
hò đầy ắp kỷ niệm ngọt ngào
Tình yêu mênh mang tìm về
Trang 8Một lúc sau , Thiện Hưng khẽ hỏi :
Bây giờ đi đâu Hân ?
Hoàng Hân tỉnh bơ :
Đến công ty của anh ?
Thiện Hưng rên lên :
Trời đất ! Ngày nghỉ không đến công ty anh mừng gần chết Emđòi đến đó chi vậy ?
Cho biết !
Công ty nào cũng giống nhau thôi
Đến xem anh làm việc thế nào
Thiện Hưng lắc đầu :
Đến quán cà phê nghe nhạc thích hơn
Hoàng Hân buộc miệng :
Đến quán Giọt Đắng hả anh ?
Tự nhiên em lại thấy nhớ quán kỷ niệm
Thiện Hưng nói 1 cách hào hứng :
Đi ngay ! Anh sẽ chiều em hết mình
Nhớ lúc trước mỗi lần Thiện Hưng đưa Hoàng Hân đến quán cà phêGiọt Đắng , cô hay cằn nhằn hết muốn uống
Thiện Hưng bật cười :
Em suy diễn chi kỳ Giọt Đắng là giọt cà phê đó Mỗi lần uốnganh thấy nó ngọt thơm vô cùng
Giọt thơm à ?
Cái anh này kỳ ghê vậy đó
Kỳ gì đâu hả ?
Thôi , nói chuyện nghiêm túc đi anh
Vậy nãy giờ em cho là anh nói không nghiêm túc à ?
Anh cứ giỡn đâu đâu
Vậy không giỡn nữa ! Em cứ hãy nói chuyện công Công việc của
em cho anh nghe đi !
Hoàng Hân lắc đầu :
Nói chuyện công việc thì chán chết
Vậy chúng ta đi chơi nghe Hân !
Cũng được !
Hoàng Hân trả lời rồi liến thoáng kể :
Anh có biết không ba em bảo em vào Sài Gòn làm vì thích SàiGòn phồn hoa đô hội
Trang 9Vậy à ! Em không làm cho gia đình ba mẹ em có la không ?
Hoàng Hân nói 1 cách hồn nhiên :
Ba thì không phản đối nhưng mẹ la dữ lắm Mẹ hỏi em bộ có ai ởđây nên quyết mới đòi vào làm mà bỏ công ty của gia đình
Em trả lời sao hả ?
Em bảo bí mật
Bí mật à ?
Chớ sao ? Mẹ chỉ cười cuối cùng thì đồng ý
Sáng nay em có định đi đâu không Hân ?
Em định đến Quế Hà
Thiện Hưng nhìn Hoàng Hân nói 1 cách tinh nghịch :
Bây giờ thì đi theo anh chứ ?
Hoàng Hân lắc đầu thật đáng yêu :
Xí ! Đi theo anh à ? Không đâu !
Thiện Hưng gãi đầu :
Em nỡ để anh đi 1 mình sao hả ?
Hoàng Hân cười rúc rích :
Cũng không cho anh đi 1 mình đâu
Thiện Hưng nhìn Hoàng Hân 1 cách tinh quái :
Chứ còn gì nữa ! Mỗi lần uống cà phê anh lại liên tưởng đến đôimôi hồng ngọt thơm của em
2 má đỏ bừng , Hoàng Hân thẹn không thể tả
Giờ đây nhớ đến cô cũng có cảm giác nóng ra mặt mũi
Khi Thiện Hưng ngồi xuống ghế, gọi cà phê và nhìn Hoàng Hân cười, cô phụng phịu ngay :
Anh kỳ ghê vậy đó
Anh có làm gì đâu mà kỳ hả ?
Làm gì thì anh biết
Anh ngồi im re chứ có làm gì đâu hả ?
Anh phải nghĩ chứ không phải làm
Vậy hả ! Em tài ghê , đọc được điều anh nghĩ
Hoàng Hân mỉm cười , nói 1 cách lém lĩnh :
Tài như vậy , em mới giữ được anh chứ !
Thiện Hưng nheo mắt với cô :
Ham lắm ! Ai cho em giữ anh hả ?
Hoàng Hân đáp với vẻ bướng bỉnh :
Không cho em cũng giữ hà !
Trang 10Để xem !
Khỏi xem ! Ngay bây giờ em giữ anh rồi đó
2 ly cà phê đã được mang ra Thiện Hưng khuấy đá trong ly choHoàng Hân Ly cà phê đặc sánh óng ả , Hoàng Hân hớp 1 ngụm Thiện Hưng hỏi 1 cách tinh nghịch :
Hoàng Hân lắc đầu :
Thôi em không nói nữa đâu
Thiện Hưng mỉm cười :
Không nói thì anh nói
Anh nói đi !
Nhớ lúc còn đi học ghê há Hân
Thời đi học đã qua bây giờ là thời đi làm
Hoàng Hân muốn nhắc với Thiện Hưng ngày nào 2 người còn ngồigiảng đường học tập , bây giờ đã ra trường có việc làm ổn định Tình yêu ngày nào 2 đứa bên nhau
Thế mà chẳng nghe Thiện Hưng đề cập đến điều gì
Anh vẫn còn là chàng lãng tử đi rong
Sau hôm Thiện Hưng đến tìm , con tim Hoàng Hân rộn rã reo vui Tình yêu thời đại học của cô và Thiện Hưng đẹp biết bao yêu và hẹn
hò, Hoàng Hân náo nức chờ đợi ngày ra trường
Hôm ấy, chia tay Hoàng Hân ra về , Thiện Hưng hẹn tuần sau sẽđến
Chủ nhật Ở nhà, Hoàng Hân bâng khuâng chờ đợi Thiện Hưng Thế nhưng anh lại không đến
Tuần sau nữa anh cũng không đến Cô buồn chông chênh
Không có điạ chỉ cũng chẳng có số điện thoại của Thiện Hưng ,Hoàng Hân có cảm giác cô quá hời hợt quên hỏi anh Còn anhcũng qúa hời hợt không chịu đưa cho cô
Bực dọc , Hoàng Hân đến nhà Quế Hà
Vừa trông thấy cô, Quế Hà nói với vẻ trêu chọc :
Dữ hôn, bữa nay mới thấy Hoàng Hân xuất hiện
Trang 11Hoàng Hân đối đáp lại ngay :
Hãy để bình minh xuất hiện cho tươi sáng Chứ mi cần chi HoàngHa6n hả ?
Anh chàng Thiện Hưng chứ ai hả ?
Thiện Hưng à Ta định hỏi mi đấy !
Hỏi gì hả ? Lại đây
Quế Hà kéo tay Hoàng Hân đến ngồi trên ghế xích đu :
Hôm nọ Thiện Hưng có ghé mi không ?
Hoàng Hân đáp khẽ :
Hôm nọ thì có Hổm nay thì không ?
Chắc anh ta bận việc gì đó
Hoàng Hân lắc đầu :
Bận việc công ty thôi chứ Vả lại , còn có ngày nghỉ trong tuần Quế Hà chép miệng phê phán :
Ta thấy anh chàng Thiện Hưng này hời hợt quá mi à ?
Hoàng Hân hỏi 1 cách máy móc :
Hời hợt à ?
Quế Hà đong đưa ghế xích đu :
Chứ còn gì nữa Nhớ hồi đi học, mi với hắn như hình với bóng
Có vắng nhau 1 ngày nào đâu
Hồi đó khác bây giờ mi ơi !
Quế Hà noi 1 cách rành rọt :
Hồi đó mới yêu Còn bây giờ tình yêu đã chín muồi
Hoàng Hân lắc đầu :
Ta chẳng biết đã chín muồi chưa nữa
Chuyện của mi mà chẳng biết à ?
Quế Hà kêu lên rồi đưa ra lời nhận định :
Ta nghĩ là anh Thiện Hưng yêu mi nhiều lắm Hôm nọ vừa nghe
ta nói mi vào thành phố làm việc anh ấy hỏi điạ chỉ của mi ngay Anh ấy đã đến tìm ta rồi lại mất tăm luôn
Quế Hà phì cười :
Anh Hưng ở thành phố này chứ có mất đâu hả ?
Trang 12Hoàng Hân than vãn :
Anh ấy hẹn tuần sau rồi lại không đến
Mi đến công ty tìm anh Hưng đi
Hoàng Hân nằn nì Quế Hà :
Mi đi với ta
Quế Hà ngó Hoàng Hân
Ta không muốn làm người vô duyên đâu nha !
Sao vô duyên hả ?
Đi theo mi tò mò mà không vô duyên à ?
Hoàng Hân phì cười :
Mi theo hộ tống ta
Đi gặp người yêu mà làm như đi đâu ghê gớm lắm vậy Hộ tống Hoàng Hân lại hỏi :
Chẳng lẽ 1 mình ta đi tìm Thiện Hưng
Quế Hà nói với vẻ triết lý :
Yêu nhau thì phải tìm nhau
Rồi cô còn hăm he bạn :
- Ngày mai hết giờ làm việc, ta sẽ đến công ty của anh Hưng
Hoàng Hân trả lời Quế Hà rồi lại chép môi :
Khi không đi tìm anh Hưng cũng thấy tức
Tức gì hả ?
Hoàng Hân đáp tỉnh bơ :
Anh ấy thấy tao đi tìm sẽ tưởng mình có giá lắm
Quế Hà mỉm cười 1 cách vô tư :
Yêu nhau ai mà nghĩ như vậy Thấy mi đi tìm anh Hưng cònmừng nữa là
Phải anh Hưng nghĩ như mi thì hay quá !
Quế Hà gật đầu động viên Hoàng Hân :
Mi cứ gặp anh Hưng rồi xem anh ấy nghĩ gì ?
Buổi chiều hôm sau, tan sở làm Hoàng Hân vội đến công ty PhátNguyên chờ ở cổng 1 lúc , thoáng thấy Thiện Hưng chạy xe ra, cô
Trang 13mừng rỡ và kêu lên 1 cách rối rít :
Anh Hưng !
Thiện Hưng hơi khựng lại khi trông thấy Hoàng Hân Anh hỏi với vẻngập ngừng :
Em đi đâu đây ?
Hoàng Hân nói nhanh :
Tìm anh chứ đi đâu
Rồi cô nói 1 cách vui vẻ :
Kiểm tra xem có đúng anh làm ở công ty Phát Nguyên không ? Thiện Hưng nhăn mặt :
Chứ làm ở đâu hả ?
Hoàng Hân mỉm cười hồn nhiên :
Mắt thấy thì em tin rồi
Thiên Hưng có vẻ không hài lòng :
Em thật là chộn rộn
Hoàng Hân bắt bẻ :
Gặp em anh không vui sao mà nói em chộn rộn ?
Thiện Hưng cụp mắt xuống :
Mình đi ăn đi nha ! Em đói bụng quá rồi
Hoàng Hân vòi vĩnh Thiện Hưng nói 1 cách miễn cưỡng :
Cũng được !
Hoàng Hân tươi ngay nét mặt mà không biết đến thái độ khó hiểucủa Thiện Hưng
Anh cũng chẳng bảo cô gởi xe để chở mà cả 2 , xe ai nấy chạy
2 người đến 1 quán ăn trên đường Thiện Hưng tranh thủ gọi thức
ăn như là anh đang bận lắm còn Hoàng Hân thì rất nhẩn nha Côđưa mắt nhìn anh nói khẽ :
Sao 2 tuần nay anh mất tăm vậy ?
Thiện Hưng đáp cho qua :
Anh bận công việc túi bụi
Trang 14Hoàng Hân trách nhẹ :
Bận gì không đến em được hả Làm người ta chờ mãi
Thiện Hưng xua tay :
Bây giờ gặp anh rồi còn trách chi nữa
Trách anh sai hẹn
Thiện Hưng nói với vẻ triết lý :
Trong cuộc đời đôi lúc người ta phải sai hẹn chứ em
Thức ăn được dọn lên Thiện Hưng thúc giục Hoàng Hân
Em bảo đói bụng lắm phải không ? Thôi ăn đi rồi về !
Cách nói của Thiện Hưng chứng tỏ anh không muốn nói chuyện nữa Hoàng Hân nhìn anh phụng phịu :
Mới gặp mà anh cứ hối thúc em về Sao kỳ vậy ?
Thiện Hưng cười giả lả :
Kỳ gì đâu em Tại anh đã làm việc nên phải có tác phong côngnghiệp đó chứ
Hoàng Hân bật cười :
Còn thời đi học thì tác phong lề mề hả ?
Thời đó chỉ muốn bỏ học đi chơi !
Anh mà lo đi chơi thì ngày nay chẳng được đi làm đâu
Thiện Hưng gật nhẹ :
Bởi vậy đi làm nên cũng muốn tranh thủ đi chơi
Hoàng Hân rủ :
Ăn xong mình đi chơi nghe anh Em sẽ ăn nhanh đây !
Thiện Hưng từ chối :
Không đi được , anh phải về nhà giải quyết 1 số việc
Hoàng Hân lắc đầu :
Em về nhà với anh nghen !
Thiện Hưng lắc đầu :
Anh có việc , em về nhà làm sao được hả ?
Em xem anh làm có được không ? Việc gì vậy ?
Không được đâu ! Em thật bướng nói gì cũng không nghe !
Trang 15Hoàng Hân phụng phịu trách móc Thiện Hưng :
Anh thật đáng ghét Đi chơi cũng chẳng chịu , em về nhà cũngchẳng cho
Thiện Hưng cười hứa hẹn :
Để hôm khác đi em
Hoàng Hân nhìn anh nghi ngờ :
Hứa rồi anh sai hẹn nữa hả ?
Không có đâu !
Hoàng Hân uể oải ăn cơm Có cảm giác như Thiện Hưng khôngcòn nồng nàn với cô như thuở nào
Thái độ của anh làm cho cô vừa giận dỗi vừa bồn chồn
Thiện Hưng tỉnh bơ hoàn toàn như không thấy sự bực dọc, tưng tứctrong lòng Hoàng Hân
Gương mặt hoàn hảo, mắt kẻ chì đậm 2 hàng mi chải cong vút , đôimôi tô son đỏ mọng , đôi má ửng hồng
Lệ Loan mặt chiếc áo dây lửng , cổ trễ dài lồ lộ vùng ngực trắnghồng , váy ngắn , ngoài khoác hờ chiếc áo vét đỏ
Thiện Hưng ngơ ngẩn nhìn và xuýt xoa :
Ồ ! Em đẹp quá !
Lệ Loan đến bên anh nũng nịu :
Anh chờ em có lâu không hả ?
Thiện Hưng ôm ngang lưng cô :
Chờ em bao lâu anh cũng vẫn chờ
Lệ Loan cười 1 cách tình tứ :
Nịnh quá hà !
Thiện Hưng nheo nheo mắt :
Trang 16Miễn em cho anh nịnh là anh nịnh hà
Lệ Loan vờ ngúng nguẩy :
Xí ! Ai cho hả ?
Thiện Hưng cười vẻ đắt ý :
Không cho anh cũng nịnh rồi !
Mình đi anh !
Thiện Hưng chở Lệ Loan , chiếc xe lướt nhẹ trên đường Ánh đènsáng choang Phố xá về đêm vẫn tấp nập
Lệ Loan vòng tay ôm lưng Thiện Hưng nói như phán lệnh :
Đến phòng trà nghe ca nhạc đi anh !
Thiện Hưng nghiêng đầu pha trò :
Xin tuân lệnh mỹ nhân ngư
Lệ Loan đập vai anh nũng nịu :
Mỹ nhân thì được , có " ngư " em không chịu đâu !
Sao không chịu hả nàng tiên cá !
Lệ Loan dụi đầu vào tay Thiện Hưng :
Ai thèm làm nàng tiên cá dưới đáy biển chứ !
Thiện Hưng nói 1 cách vui vẻ :
Vậy làm nàng tiên cá trên bờ với anh nghe !
Lệ Loan ngoẹo đầu cười :
Đừng có ham !
Được ở bên em là anh ham hà !
Bỗng Lệ Loan vỗ vai Thiện Hưng phán lệnh tiếp :
Khoan đến phòng trà, chạy lòng vòng hứng gió 1 chút đi anh Sẵn sàng chiều ý em !
Thiện Hưng cho xe chạy chầm chậm Thích thú vì được chở ái nữcủa giám đốc công ty
Lệ Loan tựa vào vai anh đưa mắt ngắm nhìn đường phố về đêm
Xe chạy lòng vòng qua công viên , Thiện Hưng ngẫu hứng ghé vàokhông đợi Lệ Loan phán lệnh Tự nhiên thấy Thiện Hưng dừng xelại , Lệ Loan hỏi với vẻ ngạc nhiên :
Sao dừng lại đây hả anh ?
Em thích hóng gió cho thoải mái, vào đây có cây xanh , có gió thổi, tha hồ mát mẻ
Lệ Loan nhăn mặt :
Cái anh này kỳ ghê, em có đòi mát mẻ đâu ?
Thiện Hưng 1 cách ranh mãnh :
Trang 17Em đòi hứng gió tức là đòi mát mẻ chứ còn gì nữa ?
Cứ cho là anh suy luận đúng đi !
Thiện Hưng và Lệ Loan thong thả bước đi trên thảm cỏ mượt mà dịu
êm
Lát sau, Thiện Hưng kéo Lệ Loan đến ngồi trên ghế đá công viên Thiện Hưng choàng tay qua vai Lệ Loan :
Ở đây yên tĩnh ghê há Loan
Lệ Loan ngả đầu vào vai anh nũng nịu :
Em thích đến nhà hàng , vũ trường Ở đó sôi động hơn
Thiện Hưng nhìn cô 1 cách đắm đuối :
Anh sẽ đưa em đến đó , còn bây giờ ghé đây để anh nói chuyệnnày
Lệ Loan mỉm cười 1 cách ngây thơ:
Thiện Hưng ghì chặt Lệ Loan thì thầm :
Em đẹp nhất hôm nay đó Loan !
Lệ Loan ngửa mặt nhìn anh :
Vậy à ! Nhưng có ai thấy em đâu ?
Một mình anh nhìn tha6'y
Đôi môi đỏ mọng trề dài ra :
Chỉ có 1 mình anh hà ? Em hổng chịu đâu
Thiện Hưng lại phủ trên đôi môi đỏ mọng nụ hôn nồng nàn
Lát sau, anh nói với vẻ hào hứng :
anh sẽ đưa em đi khắp nơi để cho cả thế giới này thấy em làngười đẹp nhất
Lệ Loan cười rúc rích :
Trang 18Xạo quá đi ông tướng ơi !
Thật đó ! Em đẹp nhất với anh và với mọ người
Thiện Hưng tươi cười nói tiếp :
Lần đầu gặp em là anh đã xao động rồi Em như có 1 sức hútmãnh liệt đối với anh
Thích thú trước những lời tán tụng của Thiện Hưng , Lệ Loan cảmthấy 1 niềm kiêu hãnh dâng cao
Cô giả vờ hỏi :
Anh có xạo không hả ?
Thiện Hưng cụng đầu Lệ Loan :
Không dám xạo với mỹ nhân ngư đâu
Lệ Loan nhăn mặt :
Đã nói em không chịu làm người cá mà !
Thiện Hưng nhìn Lệ Loan 1 cách say đắm :
Vậy em là hoàng hậu của anh nha !
Lệ Loan cười hỏi :
Anh là vua hả ?
Ừ! Anh là vua , hoàng đế , quân vương
Gì dữ vậy anh ? Vua thôi cũng đủ chết người ta rồi
Sao chết hả
Vua nhiều bồ lắm
Thiện Hưng giơ tay lên :
Xin thề ! Vua này chỉ có 1 mình em thôi !
Môi Lệ Loan vừa mở ra thì vành môi ấm nóng của Thiện Hưng khéplại , nụ hôn buốt tê đầu lưỡi , khắp người Lệ Loan như có dòng điệnchạy khiến cô nóng ran
Thiện Hưng ôm cô thật lâu khiến cô muốn nghẹt thở Cô khẽ đẩyanh ra :
Buông em ra, em ngột
Cho em chết luôn !
Em chết là anh ở tù đó !
Thiện Hưng ghì Lệ Loan thật mạnh trước khi buông cô ra
Anh không dại để em chết đâu Anh chịu cô đơn sao thấu
Lệ Loan tươi cười nhìn anh :
Nói nghe hay ghê !
Nói hay để em yêu anh chứ
Lệ Loan hất mái tóc :
Trang 19Ai nói yêu anh hả ?
Em chứ ai
Em à ? Em nói hồi nào đâu ?
Vậy bây giờ em nói nha ? Em cũng đồng ý mà !
Lệ Loan vờ lắc đầu :
Em không nói anh đừng có tự hào nha !
Thiện Hưng bẹo má Lệ Loan nói 1 cách thích thú :
Con gái nói không là có
Không phải vậy đâu
Thôi anh năn nỉ em đó
Lệ Loan vênh mặt lên :
Năn nỉ thì em sẽ " chiếu cố "
Thiện Hưng nói nhỏ :
Chỉ chiếu cố 1 mình anh thôi nha !
Lệ Loan cười 1 cách thích thú :
Chiếu cố anh làm tài xế cho em
Thiện Hưng gật đầu reo lên :
Làm tài xế luôn được đi bên em, ở bên em như bây giờ nè
Lệ Loan vỗ nhẹ vào vai anh :
Thôi đi ông tướng tiếp tục đi nè !
Thì đi , nhưng trước khi đi hãy nghe anh nói
Gì hả ?
Lệ Loan nghiêng đầu chờ đợi Nhanh như cắt Thiện Hưng đặt nuhôn cháy bỏng lên môi Lệ Loan
Cái anh này tham quá đi !
Thiện Hưng cười 1 cách tinh qúai :
Ở bên em anh tham lúc nào chả hay
Dường như Thiện Hưng không muốn rời Lệ Loan Mùi nước hoakhắp người cô tỏa ra khiến anh xôn xao ngây ngất
Lệ Loan vào làm trong công ty Phát Nguyênn Phụ sổ sách với ôngPhát chứ chẳng có việc gì cụ thể Thật ra, cô làm việc để được gầngũi với Thiện Hưng
Lúc nào cô cũng kiếm cớ đến phòng của Thiện Hưng Buổi trưa cô
đi ăn với Thiện Hưng Buổi chiều tan sở 2 người về rồi đi chơi vớinhau
Thiện Hưng yêu Lệ Loan 1 cách công khai Cả công ty đều biết Ông Phát Nguyên cũng không nói gì
Trang 202 người ngày càng say đắm , cuốn chặt vào nhau
Những buổi tối lúc nào Thiện Hưng và Lệ Loan cặp kè có nhau ở vũtrường , quán bar , phòng trà
Ngày nghỉ thì đôi uyên ương rong ruổi đi chơi xa Thiện Hưng là 1tên tài xế tình tứ dáng yêu của Lệ Loan và anh hoàn toàn quên mấtHoàng Hân
Hoàng Hân không hiểu sao Thiện Hưng phai nhạt với mình Cảmgiác buồn trống vắng không chịu được trong căn phòng trọ 1 mìnhsao mỗi ngày đi làm trở về
Hoàng Hân đâu hay rằng Thiện Hưng đã bỏ cô và đang đi chơi với
Alô ! Anh Hưng hả ? Em là Hoàng Hân đây !
Giọng anh nặng nề chỉ nói vỏn vẹn 1 câu :
-ĐDừng gọi cho anh nữa ! Chúng ta đã chấm dứt rồi
Và anh cúp máy
Hoàng Hân giận run, tức không thể tả
Cô chỉ còn biết trút nỗi buồn với Quế Hà
2 người ngồi trong qúan cà phê, Quế Hà thắc mắc hỏi :
Có việc gì mà mới sáng sớm mi đã lôi ta ra quán cà phê GiọtĐắng vậy hả ?
Hoàng Hân trầm tư :
Lúc còn đi học , Thiện Hưng vẫn thường đưa ta đến quán cà phêGiọt Đắng này
Trang 21Quế Hà nhìn Hoàng Hân trêu chọc :
Tự nhiên nhớ anh ta rồi kéo ta ra quán Giọt Đắng thế mạng hả ? Hoàng Hân nhăn mặt 1 cách thảm não :
Ta đang tức muốn chết nên mới kể cho mi nghe đây này
Chuyện gì vậy ?
Hoàng Hân ấm ức :
Thiện Hưng có người khác Anh ấy tuyên bố chấm dứt với ta Quế Hà tròn miệng kêu lên :
Vậy à ! Không thể tin như thế được
Hoàng Hân nao lòng :
Ta không tin nhưng chính mắt ta thấy anh ấy chở cô ta
Mi hãy gặp Thiện Hưng hỏi cho ra lẽ
Con hỏi gì nữa ? Nghe nói cô ta là con gái của ông giám đốc Quế Hà tặc lưỡi phê phán :
Lão Thiện Hưng này kỳ thật ! Kết con gái ông giám đốc , có mớinới cũ à ?
Anh ấy nói chấm dứt với ta thật là đơn giản
Đồ phản bội !
Quế Hà tức khí kêu lên rồi kéo tay Hoàng Hân :
Ta với mi đến gặp Thiện Hưng cho rõ mọi chuyện
Còn hỏi gì nữa, Thiện Hưng đã làm cho Hoàng Hân hụt hẫng chơivơi
Hoàng Hân nói 1 cách cay đắng :
Hỏi chi ? Anh ấy nghĩ la ta quỵ luỵ tình cảm
Quế Hà sốt ruột hỏi lại :
Chẳng lẽ mi chịu chấm dứt ?
Hoàng Hân có chịu đâu , nhưng biết phải làm gì đây ?
Anh Thiện Hưng đã thay đổi rồi
Quế Hà lại hỏi :
Chẳng lẽ gặp con gái ông giám đốc công ty rồi Thiện Hưng lạithay lòng đổi dạ hay sao ?
Ta đâu có biết được lòng dạ con người hả mi ?
Quế Hà chép môi :
Ta không thể nào tin được Anh Hưng yêu mi nhiều lắm kia mà ? Hoàng Hân nhỏ giọng :
Có lẽ chỉ là trước kia thôi
Bây giờ có người con gái khác là hết yêu hả ? Giả dối thì ai mà
Trang 22Anh dễ dàng cắt dứt với Hoàng Hân để yêu cô ta
Người ta có thể thay lòng đổi dạ và dễ dàng vứt bỏ tình yêu như vậy
à ?
Hoàng Hân cảm thấy tự ái ngút trời khi bị Thiện Hưng phụ bạc Anh
đã chạy theo con gái ông giám đốc mà bỏ rơi cô
Thở dài thườn thượt , Hoàng Hân nói với Quế Hà :
Ta buồn nản qúa mi à !
Quế Hà đặt tay lên vai Hoàng Hân an ủi bạn :
Không buồn nản gì cả Mi hãy tươi tỉnh lên đi ! Anh ta muốn chấmdứt thì mi hãy chấm dứt luôn Đừng nghĩ đến chi cho buồn khổ Hoàng Hân chép môi :
Biết vậy nhưng
Quế Hà nói với vẻ nghiêm nghị :
Không nhưng gì cả Anh ta là kẻ tệ bạc phản bội không đáng cho
mi nghĩ đến nữa đâu Hãy quên đi
Liệu Hoàng Hân có quên được Thiện Hưng không ? Tình yêu đầuđời sâu sắc trong lòng cô
Thấy Hoàng Hân ngồi trầm tư, Quế Hà nói tiếp 1 cách ân cần : Lúc nãy ta bảo vui vẻ hỏi anh Hưng cho rõ, bây giờ thì không cầnnữa Hỏi chi cho thêm tức
Hoàng Hân buộc miệng :
Ta lại muốn biết tại sao anh Hưng lại cắt bỏ tình yêu bao năm quavới ta 1 cách dễ dang như vậy
Quế Hà nhìn Hoàng Hân :
Có gì mà mi không hiểu Anh Hưng đã quen với con gái ông giámđốc rồi sẵn sàng cắt đứt với mi
Hoàng Hân vẫn không chịu :
Yêu rồi lại cắt đứt à ? Sao kỳ qúa vậy ?
Vì người ta yêu người khác có tình yêu mới rồi rũ bỏ tình yêu cũ Hoàng Hân bực dọc :
Thật là tồi tệ !
Trang 23Quế Hà buông lời nhận định :
Chấm dứt còn hơn anh ta bắt cá nhiều tay càng làm cho mi khổhơn
Quế Hà nói cũng có lý nhưng Hoàng Hân không thể chịu được việcmình bị bỏ rơi
Cô làm việc trong tâm trạng uể oải chán chường
Mỗi chiều tan sở , Hoàng Hân lang thang đến công ty Phát Nguyên Đứng nép ở cổng nhìn thấy Thiện Hưng và Lệ Loan tình tứ bênnhau mà nhói lòng đau Tình yêu của Lệ Loan và Thiện Hưng ngàycàng sâu đậm Tim Hoàng Hân như vỡ vụn , đau khổ 1 cách sâusắc
Buồn chông chênh , hụt hẫng vì tình yêu bị vuột mất
Cay đắng vì bị phụ tình , cô vẫn còn yêu Thiện Hưng Sao anh đối
xử với cô như vậy ? Vì cô ta là con gái ông gíam đốc à ? Hoàng Hâncũng là con gái ông giám đốc vậy ?
Đau vì thua con gái ông giám đốc, đau vì bị mất tình yêu, HoàngHân suy sụp hoàn toàn
Suốt ngày thờ thẫn, Hoàng Hân làm việc như 1 cái máy Cuối cùng
cô không còn tinh thần làm việc
Nghĩ đến Thiện Hưng và Lệ Loan bên nhau, tim cô se thắt
Hoàng Hân làm việc có nhiều sai sót Giám đốc công ty Vĩnh Thịnhcho cô nghỉ việc
Đau đớn 1 cách sâu sắc , Hoàng Hân tưởng , chừng mình đang rơixuống đáy vực sâu Thất bại hoàn toàn Cô hận Thiện Hưng khôngthể tả
Sau hôm bị đuổi việc , Hoàng Hân chờ Thiện Hưng ở cổng công tyvào sáng sớm lúc anh đi làm
Em có việc muốn nói với anh Chúng ta ra ngoài quán kia đi Hưng
!
Trông thấy cô Thiện Hưng muốn nén tránh mà không kịp Anh nhănmặt nói 1 cách dứt khoát :
Tới giờ làm việc rồi, anh không đi được
Đi với em 1 chút thôi mà Sao anh cứ né tránh em hoài vậy ? Thiện Hưng quay chỗ khác nói nhanh :
Chúng ta không còn gì để nói nữa chuyện cũ qua rồi
Em vẫn nhớ Hưng à !
Hãy quên hết đi ! Chúng ta đã chấm dứt rồi
Trang 24Hoàng Hân nói 1 cách khổ sở :
Anh dễ dàng quên được sao Hưng ? Tại sao anh lại thay đổi hả ? Chuyện của chúng ta không có gì , em hãy quay về đi !
Hoàng Hân nằn nỉ :
Hãy nghe em nói đi Hưng !
Thiện Hưng nói 1 cách mạnh mẽ :
Chuyện của chúng ta đã hết rồi , đơn giản là tôi có người yêu Từnay cô đừng làm phiền tôi nữa
Nói xong , anh quay phắt vào công ty bỏ lại Hoàng Hân đứng chếtlặng trong nỗi bẽ bàng đau buốt
Trở về Vũng Tàu , Hoàng Hân mang theo nỗi buồn chông chênhnhưng cô không thể mang khuôn mặt của 1 kẻ thất tình
Hoàng Hân nói với cha rằng cô sẽ về làm cho công ty Hải Dương Buổi tối cả nhà quây quần bên mâm cơm, ông Kiến Hải cười hà hà : Cuối cùng rồi con gái đi rồi cũng trở về !
Hoàng Hân khẽ bảo :
Con nói là con đi thử sức mà ba !
Ông Kiến Hải hỏi 1 cách hóm hỉnh :
Thử sức xong rồi thấy thế nào hả con ?
Hoàng Hân tinh nghịch đáp :
Thấy công ty nhà là ngon nhất !
Ông Kiến Hải pha trò :
Ngon hả con ! Nhưng bây giờ đủ nhân viên rồi ba không nhận nữa
Bà Hoàng Điệp lên tiếng :
Cái ông này ! Con nó về thì mừng rồi Hãy sắp xếp cho nó 1 côngviệc , còn cà rỡn nữa
Ông Kiến Hải hỏi khẽ :
Con muốn làm công việc gì ?
Cho con làm kỹ thuật nghe ba
Bà Hoàng Điệp chép môi :
Con gái mà ở bộ phận kỹ thuật đóng tàu sao con ?
Ông Kiến Hải gật gù :
Bộ phận nào cũng được Thời bây giờ con trai con gái làm nhưnhau
Trang 25Hoàng Hân nhìn bà Hoàng Điệp cười :
Mẹ bảo con học hành để rồi phụ ba thì con chỉ học có mỗi kỹ thuậtđóng tàu thôi
Bà Hoàng Điệp nhắc nhở :
Thôi làm gì cũng được Hãy lo phụ ba cho tốt
Ông Kiến Hải lắc đầu :
Chẳng biết phụ tới bao lâu đây nữa
Bà Hoàng Điệp nói vui :
Chắc tới khi lấy chồng
Hoàng Hân hỏi lại :
Ba mẹ không cho con phụ suốt đời sao hả ?
Con nhắm có phụ được suốt đời không ?
Hoàng Hân nnhanh nhảu đáp lời cha :
Được chớ ba ?
Bà Hoàng Điệp cười hỏi :
Không lấy chồng hả con ?
Hoàng Hân tuyên bố 1 cách chắc nịch :
Con sẽ ở giá suốt đời luôn !
Ông Kiến Hải vờ kêu lên :
Báo hại mấy thằng đàn ông ủa, có 1 thằng đàn ông ở gía đócon
Có liên quan tới con đâu hả ba ?
Có chứ con
Con chẳng thấy liên quan gì cả Gã đàn ôn gnào muốn ở giá thì
cứ ở
Ông Kiến Hải cười lý giải :
Liên quan vì ông tơ bà nguyệt đã se mà con ở giá thì có 1 ngườiđàn ông ở giá
Hoàng Hân nói 1 cách liến thoáng :
Vậy để cho không có gã đàn ông đó ở giá nên con phải lấy chồng
Trang 26Ba định cho con làm việc hành chánh giấy tờ nhưng không thểtheo nguyện vọng của con thì ba đưa con về phòng kỹ thuật
Thật ra, ông Kiến Hải đã sắp xếp rồi Ông xếp Hoàng Hân làm ởphòng kỹ thuật là có lý do Ông biết con gái có chuyên môn biếtthiết kế cách đóng tàu Ở đó lại có 1 kỹ sư trẻ đầy tài năng màHoàng Hân sẽ làm chung
Nhìn khắp phòng làm việc của cha rồi Hoàng Hân hỏi 1 cách liếnthoáng :
Ba có ưu tiên con gái giám đốc điều gì không hả ba ?
Ông Kiến Hải vui vẻ :
Ưu tiên à ? Con gái ông giám đốc cũng như mọi người thôi
Vậy mà con tưởng ba ưu tiên con chứ
Ông Kiến Hải nghiêm giọng :
Ba mà ưu tiên thì con bị thui chột tài năng đấy
Con sẽ làm việc giỏi giang cho ba thấy
Ông Kiến Hải bật cười :
Cho mọi người thấy mới hay chứ ba thì nhằm nhò gì
Vậy con sẽ làm dở ẹt để người ta nói con ông giám đốc cho babiết
Ông Kiến Hải lắc đầu :
Tốt nhất la ba không nhìn con mà chỉ xem con là 1 nhân viên bìnhthường
Hoàng Hân hỏi với vẻ nghịch ngợm :
Vậy con không được nhận là con gái ông giám đốc hả ba ?
Ừ , con đừng nên khoe
Ba thật là kỳ ?
Ông Kiến Hải nhắc con gái :
Thôi đi với ba đến phòng kỹ thuật nhanh lên nè
Ba có phân công con làm sếp không ba ?
Ông Kiến Hải nhướng mắt :
Con mà làm sếp ai , lo làm tốt công việc được giao kia kìa !
Hoàng Hân bước theo cha đến phòng kỹ thuật :
Trang 27Ba sẽ giới thiệu con với anh kỹ sư trưởng phòng kỹ thuật sẽ lămsếp chứ không phải con
2 cha con văo phòng kỹ thuật Ông Kiến Hải nói nhanh theo thóiquen của người lênh đạo :
Đđy lă kỹ su Mạnh Triều trưởng phòng kỹ thuật
Vừa nói với Hoăng Hđn, ông vừa nói vơ"i Mạnh Triều :
Tôi giao Hoăng Hđn nhđn viín kỹ thuật cho cậu Cậu hêy sắp sếpcông việc cho Hoăng Hđn
Hoăng Hđn tròn mắt hâ miệng nhìn Mạnh Triều Cô có cảm giâcgương mặt của anh quen quen
Mạnh Triều cũng ngó sững Hoăng Hđn từ đầu đến chđn
Không định hỏi nhưng miệng anh vẫn thốt lín :
Kẻ đê xớn xơ xớn xâc ngỡ cô chết đuối rồi chộp cô đưa văo bờtrong khi cô đang giỡn sóng
Cêi nhau rồi đường ai nấy đi Tín tuổi còn không thỉm biết
Thế mă bđy giờ gặp nhau Thật oâi ăm Ông trời thật khĩo tríungươi Hoăng Hđn đđu có muốn gặp hắn
Sao lại để cho Hoăng Hđn lăm việc chung với hắn Không phải lẵng trời mă lă ba cô sắp đặt
Ôi ! Hắn lă sếp Hoăng Hđn ă ? Nghỉ đến điều năy thì cô hết chịu nổi
Còn Mạnh Triều có lẽ thích thú lắm hay sao mă mỉm cười 1 câch vui
Trang 28cậu hãy chỉ bảo thêm cho Hoàng Hân
" Chỉ bảo thêm " Nghe cha nói mà Hoàng Hân tức không thể tả Bộhắn giỏi hơn Hoàng Hân à ? Hay được làm sếp
Hoàng Hân nhìn cha 1 c'ai Ông Kiến Hải nháy mắt với cô
Hoàng Hân hãy nghe lời sếp nghen !
Nói xong, ông nhanh nhẹn bước ra khỏi phòng như đã làm xongnhiệm vụ
Hoàng Hân nhìn theo ấm ức
Tự nhiê cô xin làm ở phòng kỹ thuật chi cho gặp hắn Biết trách aiđây ?
Trong khi đó Mạnh Triều nhìn cô nói 1 c'ach thích thú :
Vậy là làm chung với nhau hả ? Thật là bất ngờ !
Hoàng Hân cố tạo vẻ mặt lạnh lùng và nói 1 cách dửng dưng :
Làm chung thì không có gì đáng nói Nhưng anh đừng ỷ là sếp
mà lên mặt ngạo mạn vơ"i tôi
Tôi biết là anh sẽ như vậy nên dặn trước
Mạnh Triều nói như trêu chọc :
Cô dặn trước cũng không được
Sao vậy ?
Tôi là sếp chỉ huy thì tôi có quyền lên mặt
Nhìn Mạnh Triều bằng ánh mắt sắc bén , Hoàng Hân nói 1 cách caongạo :
Khi biết tôi là ai chắc chắn anh sẽ không lên mặt đâu
Mạnh Triều cười cợt :
Vậy à ! Thế cô là ai ?
Hoàng Hân thiên kim tiểu thư của
Mạnh Triều chặn lời Hoàng Hân nói 1 cách nhạo báng :
Thiên kim tiểu thư là của ba mẹ cô còn ở đây cô là nhân viên kỹthuật
Nhìn thẳng Mạnh Triều , Hoàng Hân nói 1 cách kênh kiệu :
Vậy anh hãy giao việc cho tôi đi !
Siêng dữ vậy hả ?
Trang 29Tôi chẳng thích ngồi không
Mạnh Triều nói như phân công Hoàng Hân :
Hôm nay chưa làm việc Cô hãy tham quan công ty đóng tàu đểlàm quen
Hoàng Hân nói thật nhanh :
Tôi còn lạ gì công ty Hải Dương mà phải làm quen
Vậy cô biết rồi hả Càng tốt !
Mạnh Triều kêu lên rồi nói tiếp với giọng kẻ cả
Làm việc trong công ty thì phải biết về công ty của mình
Hoàng Hân đáp 1 cách nhẩn nha :
Làm hay không thì tôi vẫn biết rất rõ về công ty Hải Dương
Vậy hả !
Anh có biết tại sao không ?
Sao hả ?
Hoàng Hân đáp tỉnh bơ :
Vì công ty Hải Dương là của ba tôi đó
Mạnh Triều đưa mắt nhìn Hoàng Hân từ đầu đến gót chân hỏi 1cách giễu cợt :
Cô cho rằng cô là con gái ông giám đốc hả ?
Chứ còn gì nữa !
Cô có bị hoang tưởng không vậy ?
Hoàng Hân nhìn Mạnh Triều với vẻ khinh khỉnh :
Anh nhìn thấy tôi có giống người bị hoang tưởng không hả ? Mạnh Triều nín thinh , anh biết Hoàng Hân đang đùa với mình cô gáingang như cua biển, anh chỉ mới gặp có 1 lần mà đã ấn tượng rồi
Ai xui cô vào công ty Hải Dương làm việc , lại làm chung phòng kỹthuật với Mạnh Triều
Có lẽ Hoàng Hân tức tối Mạnh Triều khi anh là sếp của cô Cho hếtcao ngạo con gái gì mà bướng bỉnh hồ đồ, chỉ biết nghĩ xấu chongười khác
Tức Mạnh Triều là sếp nên cô nhận mình là con gái ông giám đốcđây mà
Ai bảo cô nhận là con gái ông giám đốc nên tôi thấy cô có dấuhiệu đó
Hoàng Hân bĩu môi hỏi lại :
Anh không tin hả ?
Chắc chắn là không !
Trang 30Mạnh Triều trả lời rồi ra vẻ như căn dặn :
Cô nói với tôi thì được nhưng đừng dại dột mà nói với giám đốcnha
Sao vậy ?
Giám đốc sẽ thưa cô về tội mạo nhận đó
Anh hỏi xem giám đốc có thưa không ?
Cô tưởng tôi không dám hỏi hả ?
Hỏi rồi anh sẽ thêm tức vì ông gíam đốc không thể thưa tôi
Cô tin như vậy à ?
Chứ còn gì nữa
Mạnh Triều trở nên nghiêm trang :
Đó là chuyện của cô Bây giờ chúng ta bàn về công việc đi Hoàng Hân cố ý hỏi để trêu tức Mạnh Triều :
Việc gì hả ?
Chuyên môn Cô vừa đòi tôi phân công mà
Anh cứ phân công
Chuyên môn của cô là gì ?
Đóng tàu !
Mạnh Triều nhìn Hoàng Hân đăm đăm :
Cô không đùa chứ !
Hoàng Hân vặn lại :
Tôi làm việc nghiêm túc mà anh nói tôi đùa hả ?
Cô đứng đóng tàu à ?
Anh đóng thì có
Vậy cô làm gì hả ?
Hoàng Hân nói 1 cách trịnh trọng :
Trước khi có khung tàu cho anh đóng , tôi sẽ thiết kế, tính toánchất liệu
Vậy à ! Cô tài quá nhỉ ?
Cách nói như giễu cợt của Mạnh Triều khiến Hoàng Hân thấy tứctức Cô mím môi lại :
Anh đừng có chế giễu tôi nha !
Không dám chế giễu cô đâu
Hoàng Hân nôn nóng nhắc nhở :
Vậy thì bàn công việc đi !
2 người trao đổi công việc chuyên môn 1 lúc
Bỗng dưng Hoàng Hân đổi giọng :
Trang 31Hôm nay không làm việc Tôi sẽ đi xem công ty Không phảitham quan mà cho mọi người biết Hoàng Hân con gái ông giám đốc
Xong , Hoàng Hân đứng bật dậy ra khỏi phòng kỹ thuật Mạnh Triềunhìn theo lắc đầu
Nghĩ đến những ngày sắp tới làm việc chung với cô mà anh ngaongán Chẳng biết cô làm việc thế nào đây ?
Buổi sáng, trong lúc ăn điểm tâm , Hoàng Hân than phiền với ôngKiến Hải :
Ba kỳ ghê khi không lại phân công con làm việc chung với gãMạnh Triều đáng ghét Con không chịu đâu
Ông Kiến Hải giương mắt ngó con gái :
Sao lại chê hả con Mạnh Triều là kỹ sư trẻ đầy tài năng Con làmviệc chung với cậu ta sẽ tiến bộ vù vù đó
Hoàng Hân vẫn không hài lòng :
Sao ba để cho anh ta làm sếp con hả ?
Ông Kiến Hải cười khà :
Mạnh Triều là trưởng phòng kỹ thuật không là sếp con thì là gì Hoàng Hân ngúng nguẩy :
Bắt con dưới quyền chỉ huy của anh ta, con không chịu được Vậy con đòi làm sếp của cậu ta à ?
Con muốn chỉ huy anh ta cho bõ ghét
Ông Kiến Hải lắc đầu :
Con gái mà hơn thua chi hả con ? Mất hết vẻ dịu dàng, thùy mịđấy ! Quan trọng là làm việc cho tốt
Hoàng Hân hậm hực :
Ba tưởng con làm không tốt à ?
Ông Kiến Hải nói 1 cách hóm hỉnh :
Con cứ làm cho ba thấy đi rồi ba sẽ giao cho con làm giám đốcluôn
Con chẳng ham làm giám đốc đâu
Ông Kiến Hải cười trêu con gái :
Làm giám đốc con mới làm sếp cậu Mạnh Triều được
Hoàng Hân phụng phịu :
Con chẳng thèm !
Nghe 2 cha con Hoàng Hân trò chuyện , bà Hoàng Điệp cất tiếng nói:
Trang 32Mới vào công ty chưa làm gì cả sao cằn nhằn dữ vậy con
Hoàng Hân đáp cách thản nhiên :
Con dị ứng với anh chàng trưởng phòng
Con không ưu anh ta
Ông Kiến Hải phê bình :
Tính khí con khó chịu như vậy thì làm việc với ai cho được
Bà Hoàng Điệp chợt hỏi :
Chắc ở Sài Gòn cũng khó chịu nên không làm dược mà về đâychứ gì ?
Không muốn nhắc chuyện cũ , Hoàng Hân lảng ngay :
Không phải đâu mẹ
Không phải vậy đâu ba ơi !
Ông Kiên Hải nói với vẻ ân cần :
Vậy thì tốt Vui vẻ làm việc chung với cậu Mạnh Triều rồi con sẽthấy cậu ấy rất tốt, là kỹ sư đầy tài năng
Hoàng Hân lém lỉnh hỏi cha :
Sao ba cứ ca ngợi anh ta hoài vậy ?
Thì cậu ta đáng ca ngợi
Bà Hoàng Điệp chen vô :
Cha thì khen ngợi mà con thì lại dị ứng Lạ thật !
Ông Kiến Hải cười :
Bà gặp cậu ta rồi sẽ khen ngợi như tôi thôi
Hiểu ý chồng bà Hoàng Điệp gật đầu :
Được rồi ! Tôi sẽ gặp !
Ông Kiến Hải rất thích kỹ sư Mạnh Triều Vì vậy ông mới tạo điềukiện cho Hoàng Hân làm việc chung phòng kỹ thuật với anh ta
Ăn sáng xong ông Kiến Hải và Hoàng Hân đến công ty
Hoàng Hân tự nhủ là sẽ làm việc nghiêm túc , không liên quan gìđến Mạnh Triều thì cô sẽ không đến xỉa đến anh ta
Hôm nay Mạnh Triều bắt đầu làm việc chung với Hoàng Hân
Khi cô vào phòng thì anh bắt đầu trao đổi ngay :
Trang 33Hãng vận tải Ti-Na đặt 1 chiếc tàu Tôi đã thiết kế sợ bộ khungtàu , cô xem thế nào để còn tính toán chất liệu
Cầm bản vẽ, Hoàng Hân liền chê ngay :
Khung tàu này có lẽ thô không đẹp
Mạnh Triều nóng mũi :
Khung tàu đóng yêu cầu theo đơn dặt hàng
Hoàng Hân vẫn bướng bỉnh :
Nhưng tôi thấy không được
Không được chỗ nào hả ?
Hoàng Hân thản nhiên :
Không được là không được
Mạnh Triều nhăn mặt :
Cô chê thì phải có cơ sở chứ Nói chung chung, ai mà nghe hả ? Tôi nói như vậy Anh không nghe thì thôi
Mạnh Triều nói 1 cách khó chịu :
Chúng ta đang trao đổi công việc có ý kiến gì cô cứ nói rõ ràng Hoàng Hân nhấn mạnh :
Khung tàu không được anh sửa lại đi !
Cách nói của cô hoá ra tôi làm sai à ?
Hoàng Hân vẫn chê bai :
Khung tàu này thô quá
Mạnh Triều nói 1 cách nghiêm nghị :
Quan trọng là chất liệu để tàu có chất lượng bảo đảm sử dụng lâudài
Hoàng Hân thản nhiên :
Khung tàu thô cũng không có chất lượng
Mạnh Triều chưa thấy ai ngang bướng kỳ quặc như Hoàng Hậu Cô
cứ cãi với anh mãi về khung tàu
Không kềm được sự bực dọc , anh nói 1 cách dõng dạc :
Tôi đã từng thiết kế những khung tàu như vậy và chất lượng thìhoàn hảo
Vậy anh còn hỏi tôi chi nữa
Tôi muốn nhờ cô tính toán chất liệu
Hoàng Hân lắc đầu 1 cách bướng bỉnh :
Anh cứ tự tính toán tàu của ah còn tôi sẽ thiết kế con tàu khác Mạnh Triều nói khẽ :
Cùng bên bộ phận chuyên môn tôi muốn làm việc chung với cô
Trang 34Hoàng Hân nói thầm " Đừng tưởng tôi thích làm chung với anh "
Cô ngước mắt nhìn Mạnh Triều :
Tôi muốn làm độc lập
Mạnh Triều nói với vẻ cao ngạo :
Cô nên nhớ ông giám đốc đã giao cô cho tôi và bảo cô sắp xếpcông việc cho cô
Hoàng Hân kiêu hãnh đáp trả :
Tôi có quyền không làm theo sự sắp xếp của anh
Vậy cô nên chuyển sang bộ phận khác
Tôi chỉ làm ở bộ phận kỹ thuật
Mạnh Triều hỏi 1 c'ach châm chọc :
Đúng chuyên môn của cô không hả ?
Đúng chớ còn gì nữa
Được rồi cô muốn thiết kế cứ tự nhiên nhưng phải đúng kiểu dángthì còn gì là sáng tạo
Tự nhiên Mạnh Triều nói như phán :
Cô hãy đi với tôi sang xưởng xem công nhân đang đóng 1 chiếctàu
Không hiểu sao Hoàng Hân lại ngẫu hứng nghe theo anh bước đingay
Đến chỗ đóng tàu thật nhộn nhịp Các công nhân đang làm việckhẩn trương 1 con tàu được đóng sắp hoàn thành
Hoàng Hân đứng quan sát 1 lúc , rồi lại xem các công nhân đóng Mạnh Triều hỏi khẽ :
Cô thấy thế nào hả ?
Hoàng Hân quay sang anh :
Thấy gì ?
Con tàu chứ chẳng lẽ thấy tôi ?
Hoàng Hân bắt đầu cự nự:
Vô duyên ! Thấy anh mà làm gì ?
Mạnh Triều chỉ chiếc tàu đang đóng :
Cô xem con tàu nên tôi mới hỏi về nó
Hỏi thì Hoàng Hân sẽ nói cho mà biết :
Tôi thấy kiểu dáng con tàu không đẹp
Cảm thấy tức tức , Mạnh Triều nhìn Hoàng Hân , cau mày :
Còn anh chỉ muốn được khen thôi phải không ?
Mạnh Triều nghiêm giọng :
Trang 35Tôi muốn cô phải nhận xét khách quan
Nói như vậy chứng tỏ cô không biết gì về chuyên môn
Cách nói của anh khiến Hoàng Hân tự ái ngút ngàn Cô hỏi với vẻcáu kỉnh :
Anh nói gì hả ?
Nói cô không có chuyên môn
Hoàng Hân cao giọng :
Tôi tốt nghiệp đại học đã đi làm rồi mà không có chuyên môn à ? Mạnh Triều hỏi vặn lại :
Nếu có chuyên môn vững vàng thì không ai chê bai bừa bãi , thiếukhách quan như cô
Hoàng Hân đáp trả 1 cách tài tình :
Đáng lẽ nghe nhận xét anh phải tìm hiểu rút kinh nghiệm Chứsao lại phàn nàn hả ? Dường như anh không thích nghe lời chê ? Mạnh Triều nhìn xoáy vào Hoàng Hân nói với vẻ khó chịu
Lời nhận xét của cô thiếu đúng đắn và không có thiện chí thì ai mànghe
Hoàng Hân hỏi 1 cách cáu kỉnh :
Anh nói tôi nhận xét thiếu đúng dắn à ?
Chứ còn gì nữa ?
Mạnh Triều phàn nàn tiếp :
Làm việc chung mà cô cứ gây cãi với tôi mãi thì làm sao được hảKhung tàu kiểu dáng như vậy mà cô chê thô, chê xấu , tôi không thểhiểu được
Tại vì anh làm không giống ý tôi
Ý cô muốn khung tàu , kiểu dáng thon thả như cô gái hả ?
Hoàng Hân suýt phì cười nhưng cố nén :
Anh nói gì kỳ vậy ?
Tôi biết ý cô là như vậy
Tôi chẳng có ý đó
Trang 36Mạnh Triều bực dọc hỏi tiếp :
Hết chê khung tàu , kiểu đáng con tàu do tôi thiết kế , mai mốt côcòn gì nữa hả ?
Hoàng Hân đáp với vẻ ngạo mạn :
Anh làm khác tôi thì tôi chê
Khác không có nghĩa chỗ đóng tàu
Bước chậm vào trong Mạnh Triều lắc đầu chán nản Hoàng Hânkhông đồng tư tưởng với anh thì khó mà làm việc chung
Khung tàu anh đang vẽ, cô cũng chê kiểu dáng con tàu mới đóng ,
cô cũng không hài lòng mẫu nốt, màu sơn trang trí đưa lên cô cũngtìm cách hạ anh
Mạnh Triều thốt lên 1 cách đột ngột :
Có lẽ tôi với cô nên làm khác bộ phận
Hoàng Hân ra vẻ dễ dãi :
Được rồi ! Tôi sẽ xin ba tôi chuyển qua bộ phận khác , không làmchung với anh nữa đâu
Cứ nghĩ là Hoàng Hân muốn tự xưng , Mạnh Triều hỏi gằn :
Ba cô à ?
Hoàng Hân tỉnh bơ :
Ông giám đốc của anh đó
Mạnh Triều châm chọc :
Không chừng ba cô cho cô nghỉ làm luôn đó
Sao hả ?
Tôi nghĩ là cô làm ở bộ phận nào cũng không được
Sao anh khinh thường tôi qúa vậy hả ?
Mạnh Triều nói 1 cách nghiêm nghị
Tôi không dám khinh thường cô mà tại cô không giống ai
Hoàng Hân hỏi 1 cách hằn học :
Anh nói như vậy là có ý gì hả ?
Tôi chẳng có ý gì Chỉ yêu cầu thống nhất cách làm việc với tôi Thiết kế và đóng tàu rất quan trọng Vấn đề kỹ thuật rất quan trọng
mà cô cứ nói theo cảm hứng
Nghe Mạnh Triều tuôn 1 hơi dài , Hoàng Hân nóng mũi cự lại :
Mỗi người có quan điểm riêng vấn đền chuyên môn kỹ thuật màanh bảo thống nhất à ?
Thống nhất trên quan điểm chung
Tôi không đồng ý
Trang 37Những phần trước là của tôi Cô cứ thiết kế con tàu mới đi
Hoàng Hân vênh mặt lên nói 1 cách thách thức :
Tôi sẽ thiết kế cho anh thấỵ
Cao ngạo Bướng bỉh Khó ưa Mạnh Triều nhủ thầm Anh mongsao ông Kiến Hải chuyển Hoàng Hân qua bộ phận khác
Nhưng ông Kiến Hải không chuyển dù Hoàng Hân năn nỉ :
Con dị ứng với anh chàng trưởng phòng, ba chuyển con qua bộphận khác đi
Biết ý con gái ông Kiến Hải nhấn mạnh :
Con ở bộ phận nào cũng có người con dị ứng Thôi , làm bên kỹthuật đi ba không chuyển qua , chuyển lại đâu
Hoàng Hân cố lấy lòng cha :
Ba là giám đốc , ba có quyền
Ba không sử dụng quyền bừa bãi
Ba đừng làm khó con
Ông Kiến Hải nói nhanh:
Ba chỉ muốn con làm đúng chuyên môn
Trước sự dứt khoát của cha Hoàng Hân không năn nỉ gì được nữa Đành ở bên phòng kỹ thuật với sếp Mạnh Triều vậy !
Ngày nào làm việc chung cũng có cãi nhau Mạnh Triều luyện thầnkinh thép không thèm tức nữa mà luôn phớt lờ trước những lời chêcủa Hoàng Hân
Lúc lên kế hoạch sử dụng động cơ tàu , Hoàng Hân lại cãi 1 hồi vớianh nữa
Mạnh Triều bắt đầu thay đổi chiến thuật :
Cô thích cãi vã để gây ấn tượng hả ?
Ấn tượng gì chứ ?
Để người ta nhớ đến cô !
Hoàng Hân liếc Mạnh Triều cái thất dài :
Anh tưởng tôi cần anh nhớ đến hả ?
Mạnh Triều cố ý trêu chọc Hoàng Hân :
Cô cần tôi cũng không nhớ !
Đừng hòng ! Quỷ tha ma bắt anh đi !
Mạnh Triều nhìn cô nói 1 cách tinh qúai :
Tôi bị ma bắt thì ai làm sếp cô hả
Trang 38Anh ham làm sếp lắm à ?
Làm sếp cô thôi Giám đốc giao thì tôi phải làm tròn
Hoàng Hân hăm doạ :
Tôi sẽ nói với giám đốc anh là 1 tên sếp hống hách , chẳng ra gì Mạnh Triều rất bực cách nói chuyện kiêu căng của cô Anh cườikhẩy :
Còn cô là nhân viên chẳng biết làm việc
2 người đang cãi vã thì chuông điện thoại trên bàn của Mạnh Triềureo vang
Ông Kiến Hải gọi anh đến văn phòng giám đốc
Trước khi đi anh dặn dò Hoàng Hân
Cô nghiên cứu bản thiết kế và tính toán chất liệu con tàu này rồitôi sẽ trở lại
Hoàng Hân lẩm bẩm :
Đồ quỷ tha ma bắt ! Cùng chẳng nói đi đâu !
Mạnh Triều đã đến văn phòng giám đốc
Ông Kiến Hải ôn tồn bảo anh :
Vừa có 1 hợp đồng đóng tàu mới, tôi báo cho cậu rõ
Mạnh Triều gật đầu nhẹ :
Vâng ! Có lẽ hãy để cho cô Hoàng Hân thiết kế
Ông Kiến Hải hỏi 1 c'ach quan tâm
Cậu làm việc với Hoàng Hân thấy thế nào
Không cần suy nghĩ , Mạnh Triều nói nhanh :
Cô ấy loai choai , bướng bỉnh quá Chỉ biết chỉ trích mà không cóthiện chí cùng làm
Ông Kiến Hải cười khà :
Tôi biết tính con gái tôi nên giao nó cho cậu để cậu kèm kẹp Mạnh Triều tròn mắt kêu lên :
Cô ấy là con gái bác à ?
Tôi chưa nói với cậu sao ?
Vậy mà cháu tưởng cô ấy nói đùa
Nó có chuyên môn kỹ thuật nên để làm việc chung với cậu Cậuđừng nể nang cứ chỉ bảo nó
Trang 39Tính nó bướng bỉnh, hiếu thắng nữa Cậu đừng giao hẳn toà bộcông việc cho nó
Manh Triều thấy ông Kiến Hải là 1 giám đốc sáng suốt, linh hoạt Ông không bao giờ dùng quyền uy áp đặt
Việc phân công con gái làm việc chung với Mạnh Triều cũng chothấy rằng ông rất bình đẳng
Ông không ỷ quyền giám đốc Còn Hoàng Hân lại ỷ là con giám đốcmới thật buồn cười
Đã biết Hoàng Hân là con gái ông giám đốc , Mạnh Triều cũngkhôngn tỏ thái độ gì với cô
Khi bị Hoàng Hân chỉ trích chê bai thì anh chọc lại cô
Anh thấy buồn cười không chịu được về bản tính trẻ con của HoàngHân Cô phản ứng chê bai chỉ vì sợ bị thua
Tâm lý không muốn ai hơn mình của Hoàng Hân thật là nông nổi vàrất trẻ con , Mạnh Triều không thèm chấp nhưng chọc cô thì anh vẫnchọc
Dù bướng bỉnh ưa cãi vã nhưng Hoàng Hân vẫn là 1 cô gái Mà côgái còn bản chất trẻ con thì cũng rất duyên dáng dễ thương
Không biết Mạnh Triều đã nhận ra điều này từ khi nào ? Nhữngngày nghỉ không đến công ty chẳng gặp Hoàng Hân, anh thấy thiếuvắng 1 cái gì
Phải chăng không nghe Hoàng Hân cãi vã, không thấy nét mặtphụng phịu khi hờn giận của cô, anh thấy thiếu ?
Buổi chiều Mạnh Triều đến biệt thự Hải Dương Ông Kiến Hảihớn hở khi thấy mối quan hệ của Mạnh Triều và Hoàng Hân ngàycàng tốt đẹp
Thấy Mạnh Triều đến, ông vui vẻ gọi Hoàng Hân ra ngay và rút lui
để lại 2 người trò chuyện
Trông thấy anh Hoàng Hân hỏi 1 cách lém lỉnh :
Anh đi đâu vậy ?
Tìm Hoàng Hân
Tìm tôi à ? Ở đâu không phải phòng kỹ thuật , chẳng có bản thiết
kế cho anh nói chuyện đóng tàu đâu nha
Mạnh Triều lắc đầu :
Tôi đâu có nói chuyện đóng tàu
Vậy anh nói chuyện gì hả
Mạnh Triều noi 1 cách thản nhiên :
Trang 40Rủ Hoàng Hân đi tắm biển
Hoàng Hân nhiền anh đầy vẻ ngạc nhiên :
Lạ chưa ? Tự nhiên rủ người ta đi tắm biển Chẳng biết anh chàng
có ý đồ gì
Hoàng Hân lắc đầu thật nhanh :
Thôi đi ! Tắm biển để anh tưởng tôi chết đuối rồi chộp đầu tôi nữa
à ?
Mạnh Triều đùa đùa giọng :
Lần này cô có chết đuối , tôi để cô chết luôn
Đôi môi trễ dài , Hoàng Hân kêu lên với vẻ ấm ức :
Sao hả ?
Mạnh Triều châm chọc :
Nếu cô sợ tắm biển chết chìm thì chúng ta đi dạo biển và ngắmcác con tàu ngoài khơi
Cách nói của Mạnh Triều làm cho Hoàng Hân bực dọc :
Tôi mà sợ chết chìm à ? Vận động viên bơi lội anh quên rồi sao ? Vậy thì đi !
Ngoài kia sóng vỗ tung bọt trắng xóa rì rào , rì rào
mạnh Triều cũng đã đến bên cô Bất chợt Hoàng Hân quay lạingước nhìn anh hỏi với vẻ lém lỉnh :
Tại sao anh tìm tôi ở nhà giám đốc Kiến Hải hả ?
Mạnh Triều đáp tỉnh rụi :
Vì cô là con gái ông giám đốc
Anh cho là tôi mạo nhận mà !
Hoàng Hân không mạo nhận mà muốn chứng tỏ mình là con ônggiám đốc
Hoàng Hân vênh mặt lên hỏi :
Thì có sao không hả
Mạnh Triều cười châm chọc :
Không sao nhưng chẳng được làm sếp