Nghin thu thuong nho Nhat Vy PHẦN 1 Gió hây hây thổi nhẹ qua làm tung bay mái tóc hai cô bạn Trân, Thi, vuốt ve mơn man trên bờ vai thon thả mềm mại của hai cô gái G ương mặt Hải Trân thoáng chút thư[.]
Trang 1Thi đưa tay vuốt nhẹ lại mái tóc đang tung bay trong gió, rồi nhìnTrân khẽ mỉm cười nói:
- Chỉ còn ba tháng nữa là bọn mình ra trường, sẽ không còn cóđược khoảng thời gian sánh bước bên nhau như thế này đến lớpnữa rồi
Nhìn bạn Trân khẽ nói:
- Điều đó không thể tránh khỏi rồi Thi ạ Cái gì cũng có điểm kếtthúc, để rồi bọn mình còn bước vào một tương lai khác chứ Thi
Gi ọng Thi chợt bâng khuâng trong nuối tiếc:
- Nghĩ đến chuyện phải chia tay với bạn bè, Thi buồn lắm, nhỏ ạ.Biết bạn sắp nói đến chuyện không vui, Trân vỗ nhẹ vào bờ vai bạn,cong môi:
- Thôi, Thi đừng nghĩ đến nữa Hãy cứ vui vẻ hưởng hết những gìcòn lại, ở tuổi rong chơi với bạn bè chẳng chút gì vướng bận lo âu
đi
Thi nhẹ nở nụ cười, nói khác đi:
- Trân thì sung s ướng hơn Minh Thi nhiều Trân là con gái út nênđược cưng chiều, đến cả người ấy của Trân cũng hết mực yêuthương, còn gì hạnh phúc hơn?
về thăm ngoại
Trang 2Hai cô bạn đang huyên thuyên nói chuyện vui vẻ với nhau, thì bấtchợt Phi Trường lái xe chạy chầm chậm bên hai cô gái.
Nghiêng đầu ra cửa xe, Trường khẽ gọi:
Trân reo lên, quên c ả cô bạn gái đang đứng bên cạnh:
- Anh Trường! Anh đi đâu vậy?
Bĩu môi một cái, Thi lên tiếng trách
- Buồn ghê Xem ra Minh Thi này thừa thãi rồi Chúc hai người vui
vẻ, hạnh phúc nhé Bye nghe Trân
Ch ợt nhớ, Trân hồng đôi má nhìn theo bước chân bạn, réo gọi:
- Minh Thi! Minh Thi!
Thi quay lại, nheo mắt:
- Chúc vui vẻ
- Minh Thi ở lại cùng về với Hải Trân Tôi định đưa cả hai về nhàđấy Thi cong môi lém lỉnh:
Giọng Trường ngọt ngào:
- Tha lỗi cho anh Lên xe đi em
Vẫn ôm chiếc cặp sát vào ngực, cô đứng lặng im, cúi nhìn xuống,không đáp lời thường:
Trang 3- Anh th ật khổ ghê vậy Em nhìn anh đây nè Bụi bám đầy cảngười, anh chưa về đến nhà để tắm đã vội đến thăm em Thế mà
em không hiểu cho anh, không thương anh gì hết, cứ mãi giận hờn
Về đi em yêu, để anh đợi hoài sao hả?
Tr ường khẽ nắm tay người yêu, Trân dỗi, vùng khỏi tay anh, côphụng phịu:
- Anh này kỳ ghê Em hổng đi cùng anh đâu Giọng Trường chợttrùng xuống:
- Tại sao lại không chịu về với anh, Hải Trân? Cô gắt nhẹ:
- Tại ghét Trường bật cười vì cái tính quá vẻ trẻ con của người yêu.Anh nói:
- Anh thì lại khác Anh yêu em vô cùng đấy cô bé Lên xe đi, rồi tha
hồ mà ghét giận anh
Li ếc mắt nhìn anh cô buông lời:
- Dễ ghét
Ngắt chót mũi người yêu, anh khẽ giọng:
- Cứ ghét anh hoài Em không thấy mệt sao?
Trần ngúng nguẩy:
- Ừ em vậy đó
- Đừng buồn anh mà Anh nhớ em nhiều lắm Gạt tay anh cô gắt:
- Buông em ra đi Hãy lái xe, nhỡ có chuyện gì rồi sao hả? Trườngcười:
- Em đừng lo Anh đầy kinh nghiệm về lái xe mà Cô cong môi:
- Ph ải rồi Anh đầy kinh nghiệm mà, kinh nghiệm đầy người mỗikhi lái xe được ngồi cạnh bên người đẹp phải thế không? Em biết
mà, mấy ông giám đốc trẻ tuổi, ga lăng, tài cao, đẹp trai như anh,mỗi khi đi họp đi tiếp khách làm gì chẳng có một hai cô thư ký riêngtheo cùng? Thật là đáng sợ
Trường nhăn mặt nói:
- Em nói nghe không hay chút nào, làm gì có chuyện đó với anh?Chỉ mỗi một cô bé Hải Trân là anh yêu nhất trên đời này mà thôi
Cô véo nh ẹ vào tay anh nói:
- Đừng nịnh Ghét anh quá đi
Anh cười hỏi:
- Sao, bây giờ đi đâu hả em?
Trường nói nhanh:
Trang 4- Anh thì muốn đưa em đi chơi, nhưng người anh đầy bụi bám, vềnhà rồi chúng mình sẽ đi chơi phố chiều nay, em nhé.
- Rõ xạo chúa Anh làm sao cho em xem tận mặt được chứ? Chỉ giỏi
xí gạt em là hay nhất
Anh nheo mắt cười:
- Được chứ em, đêm nay là mười bốn rồi, chú Cuội sẽ hiện rõngồi dưới gốc cây đa Tối nay, trăng lên rồi, em sẽ biết được là anhnói đúng hay sai nhé Mà này! Em có muốn anh mua cho em mộtchiếc lồng đên để đón chú Cuội không hả?
Nhìn về phía trước, Hải Trân liên tưởng lời Trường nói Anh luôncho là mình hạnh phúc lúc bên cạnh cô, cũng như cô luôn luôntưởng đến Trường
Trân quen bi ết Trường rồi yêu anh trong một lần đi cứu trợ miềnTây mùa nước lũ Anh là một giám đốc công ty xây dựng Trường đã
bị cô thu hút bởi ánh mắt long lanh sáng với nét đẹp hiền hòa, cũnggiọng nói dễ cảm của Trân
Nét đẹp mảnh mai thon nhỏ của Hải Trân đã làm tim Trường rungđộng Tình yêu của họ đến bình thường như bao chuyện tình khác
L ần đi cứu trợ ấy, bất ngờ đến một khúc quanh, dòng nước chảysiết xoáy mạnh Hải Trân đã sụp hố khi lội ngược dòng nước Chínhlúc ấy Trường đã cứu Trân, Trường đã mở rộng vòng tay bế sốc côvào nhà dân, chăm sóc cho cô
Trang 5Si ết nhẹ vai cô, Trường âu yếm hỏi khẽ:
- Trân nè! Sao buồn vậy? Em nghĩ vẩn vơ gì đó?
- Em đang nghĩ đến ông giám đốc phi Trường đấy!
Anh tròn mắt ngạc nhiên:
- Nghĩ về anh à! Có phải em đang nghi ngờ anh điều gì nữa không
hả cô bé? Cô khẽ gật đầu, cười:
Đôi môi cong cong, Trân dấm dẳng:
- Nếu như anh không để tâm với một ai khác ngoài em thì chẳngbao giờ em nghi ngờ anh Nếu anh không nghe theo lời em nói thì
Tr ường trêu đùa:
- Nếu không thì thì như thế này này Em chịu chưa?
Bất chợt, Trường hôn vào chiếc má thơm của cô Trân đẩy nhẹ anh
ra, nói:
- Anh khôn hả? Em giận cho xem
Siết nhẹ bờ vai cô, giọng anh ngọt ngào yêu thương:
- Em biết không? Nhớ em vô cùng, anh chỉ muốn hôn em cho vơi đinỗi buồn bao ngày xa nhớ em
Trân v ụt nhìn lên, Trường vội ngăn chặn ôm lấy cô lại Anh khẽgiọng nói:
- Mau thật Chỉ thoáng đã đến nhà em rồi
Rồi đưa chiếc túi cho Tlân, anh lên tiếng:
- Anh gởi ít quà cho gia đình em nói với mẹ, một chút anh sẽ đếnthăm nhé, Hải Trân
Trường mở cửa xe cho Trân, anh nhìn theo dáng nhỏ nhắn của cô
mà lòng rộn rã một niềm vui hạnh phúc Anh yêu em, Hải Trân
Hải Trân song bước đi bên cạnh Trường dọc theo bãi biển Biển vềđêm thật tuyệt vời, lấp lánh ánh trăng sáng ngời, lung linh trên mặtbiển:
Bi ển xanh, cát trắng, họ dìu nhau đi, dấu chân hằn in trên cát.Từng đợt sóng ùa vào liếm cả chân hai người Trường hít sâu nhưtận hưởng hương vị của gió biển đưa về
Trang 6Tr ường siết chặt bàn tay ôm hôn người yêu, rồi khẽ kề môi hônvào bờ môi nhỏ xinh của Trân một nụ hôn ấm nồng trước biển cảbao la trong đêm trăng sáng.
Gi ọng Trường thật khẽ bên tay cô:
- Hải Trân! Anh yêu em nhiều lắm, em yêu ạ Trân đầy nhẹ anh ra,
Tr ường cười nói:
- Được rồi Anh đồng ý buông em ra với một điều kiện Trân hỏinhanh:
- Điều kiện gì? Phi Trường giao kết với Trân:
- Em phải nghiêm túc nghe anh nói hết mọi chuyện, không đượcngắt lời anh, cũng như không được bỏ chạy
Cô tr ầm ngâm một thoáng, rồi gật đầu đồng ý
- Được rồi Anh nói đi
Anh luyến tiếc buông lỏng vòng tay khỏi cô, đến đứng gần bên mỏm
đá cô nhỏ nhẹ nói:
- Xong r ồi, anh nói đi Em xin nghe đây
Siết nhẹ bờ vai cô, anh nói:
- Trân này!
- Chi hả anh?
- Anh muốn cưới em, ý em thế nào cho anh biết?
Nghiêng đầu Trân hỏi:
- Anh nói thật ư? Nhưng em thì chưa thể làm lễ cưới với anh tronglúc này đâu
- Sao v ậy, Hải Trân? Không lẽ em không yêu anh ư? Không lẽ
- Ơ… Hông, hổng phải vậy Nhưng em còn đi học chứ bộ
Anh làm một cử chỉ ta vẻ không bằng lòng:
- Đừng ngắt lời anh chứ Em đã phạm nội qui rồi đấy
Đ ôi mắt cô nhìn anh mà nghe lòng xôn xao Cúi đầu, cô nói línhí:
Trang 7- Trân quên Xin lỗi anh nghen.
- H ải Trân! Em có biết là từ giây phút đầu gặp gỡ em, trong lòng
em chợt mang một cảm giác lạ mà anh không thể diễn đạt được,hay nói ra bằng lời với em sau lần cứu em Đến lúc chia tay, trongtâm tư anh không ngừng nghĩ, nhớ về em
Bây giờ, anh không thể nào chờ đợi mãi được nữa Anh muốn cầuhôn em thôi
Anh th ật sự yêu cô, anh đã chính thức ngỏ lời cầu hôn cô rồi ư?Hải Trân nghe lòng rộn lên niềm vui Nhưng cô không biết trả lời saovới anh, trong lúc cô còn đi học, và chưa muốn bị ràng buộc
Tr ường khẽ giọng hối tiếp:
- Hải Trân! Sao em cứ im lặng mãi vậy?
Trân cúi đầu thật thấp:
- Em biết nói gì với anh bây giờ đây hả Trường?
Trường ngồi xuống kế bên cô Anh khẽ khàng hỏi:
- Em đã nghe rõ những gì anh nói về ý định của anh rồi chứ?
Cô nhẹ gật đầu:
- Vâng Em nghe
Vén mái tóc phú bên má người yêu, mặt kề mặt, Trường nhỏ giọng:
- Nói cho anh biết, em nghĩ sao hả, Hải Trân?
Lòng bối rối, Trân hướng mắt nhìn ra biển đêm ngoài khơi xa, côđáp:
- Em nghĩ… em nghĩ là
Anh hỏi nhanh:
- Em nghĩ sao hả?
Khẽ chớp mắt cô nhìn vào mắt anh:
- Em nghĩ là như thế hãy còn quá sớm đối với em Trong khi emchưa ra trường, chưa ổn định được việc làm
Trường thở nhẹ:
- T ưởng là chuyện gì quan trọng Anh nhớ không lầm là chỉ còn
ba tháng nữa thôi là em đã xong mấy năm đại học Như vậy có gìtrở ngại cho chúng mình đâu
Trân lại yêu sách:
- Chưa được đâu Phải để cho em đi làm một thời gian nữa chứ bộanh chỉ muốn em ở bên cạnh anh thôi sao? Em hổng chịu như thếđâu
Nhăn mặt, Trường cười:
Trang 8- Khổ cho anh thật Nếu em muốn thế, sau khi chúng mình cườinhau, anh vẫn cho em được quyền đi làm Anh sẽ chìu ý em chịuchưa?
Cô cong môi nhìn anh:
Tr ường hề hà nói:
- Nè! Anh biết lắm mà Em định bỏ chạy để trốn anh hử?
Trân chối thật dẻo miệng:
- Còn lâu Em chạy hồi nào đâu Làm gì em phải chạy chứ?
Trân lại vùng vẫy cố thoát khỏi vòng tay anh:
- Buông em ra mau
Trường gằn giọng nói:
- Buông ra để em biến khỏi anh hả cô nhỏ?
Cô chối leo lẻo:
- Không có mà Em không biến đâu hết Em vẫn đứng bên anh mà.Trường cười khì:
- Định gạt anh hả cô nhỏ?
Ửng hồng đôi má, Trân van lơn:
- Tin em đi mà Em không biến khỏi anh đâu
Nhìn ánh mắt van nài của cô, Trường không đành lòng làm khó Anhlên tiếng nói:
- Anh sẽ không buông em ra, nếu như em bằng lòng trả lời câu hỏicủa anh Chịu không?
C ắn nhẹ bờ môi, Trân gật đầu:
- Được Anh hỏi đi
Đôi mắt anh nhìn cô, buồn buồn:
- H ải Trân! Tại sao em cứ lảng tránh mỗi khi anh nhắc đếnchuyện hôn nhân của chúng mình? Nếu như em không yêu anh, hãynói thẳng ra đi Anh sẽ bỏ thành phố thân thương này đi luôn, khôngbao giờ làm phiền em nữa Anh nghĩ là em đang nghi ngờ vào tìnhyêu của anh dành cho em, Trân ạ
Trang 9Cô khổ sở phân trần:
- Không phải thế Em không bao giờ nghi ngờ, em biết tình cảm anhdành cho em rất chân thật Em chẳng dám làm lễ cưới với anh bởimột lý do khác
Tr ường nôn nóng hỏi:
- Lý do gì? Nói cho anh biết được không Trân?
- Làm gì anh nôn nóng quá vậy? Em nghĩ chuyện không có gì đểanh phải quan trọng quá như thế đâu
Anh tha thi ết nói:
- Nhưng anh thì vô cùng quan trọng và buộc anh phải lo âu
- Em thấy mình còn nhỏ, còn ham vui, bốc đồng Nếu không maychẳng hiểu được nhau, không có hạnh phúc sẽ đau khổ cho cả hai Anh nhìn cô, chớp nhẹ ánh mắt:
- Em không còn nhỏ đâu Đó không phải là lý do em đang ngại, mà
Trân nóng m ặt nghiêm giọng nói:
- Anh nghĩ về em thế ư? Em dễ dàng yêu như anh đã nói sao?
Trân vội gục mặt như sắp khóc, Trường hiểu, anh vội siết nhẹ bờ vai
cô, rối rít năn nỉ:
- H ải Trầnt Anh xin lỗi Em giận anh
Gỡ nhẹ bàn tày anh ra, cô buồn bã đáp:
- Em không giận, cũng không cần anh năn nỉ
Giọng anh vẫn ấm nồng, van vỉ:
- Hải Trân! Đừng giận anh Anh nói thế để hiểu rõ lòng em có yêuanh không thôi
Cô ngo ảnh mặt lảng tránh:
- Tại sao anh không hiểu cho em gì hết vậy? Trường cố năn nỉ:
- Đừng giận mà Anh hiểu rồi Hiểu em nhiều lắm Giọng cô vẫn dỗihờn
- Hiểu nhiều, hiểu rồi Mà hiểu về cái gì?
- Anh nói không đúng về em Thật sự là em yêu anh, phải không
Trang 10Trân? Bất chợt, anh ôm người yêu vào lòng âu yếm:
- Hải Trân! Anh yêu em Cô cong môi, trách nhẹ:
- Em biết mà Anh là người lúc nào cũng khôn hơn người ta Địnhgiở trò ăn gian em nữa hả?
Vu ốt mũi cô, Trường phì cười:
- Em đáng yêu lắm Cho anh hôn một cái đi nha
Gạt tay anh ra, Hải Trân hừ lên một tiếng rõ to:
- Rõ không sai Người gì mà tham lam thế hả?
Trường nhích tới trước mặt người yêu giọng anh năn nỉ:
- Hải Trân! Anh năn nỉ em mà
Cô phụng phịu:
- Buông em ra Em hổng chịu đâu
Anh nháy mắt, vuốt tóc Trân bằng bàn tay còn lại, ấm giọng:
- Trân ơi! Em đừng giận anh nữa Đừng hành hạ anh nữa Anh biết
là em yêu anh, nhưng vì mắc cỡ mà không dám nói ra thôi Phảikhông em? Ngước đôi mắt đẹp tinh anh, cô nhìn Trường Trân khekhẽ gật đầu Bờ môi cong cong của cô khẽ động đậy:
- Vâng Em yêu anh Phi Trường
Anh cúi xuống hôn vào môi Trân một nụ hôn nồng nàn say đắm
PHẦN 2
Chiếc xe máy vẫn chầm chậm chạy trên đường Minh Thi quay mặt
về phía sau, hỏi bạn
- Hôm nay, Hải Trân có đi dự buổi hợp cả lớp chia tay cùng thầyMạnh không vậy?
Trân h ỏi lại:
- Nhỏ nghĩ sao mà hỏi ta như thế?
Thi cười đáp:
- Mình sợ nhỏ có hẹn với người ta đó thôi
- Nh ỏ chỉ hay đón mò Lúc nào cũng hẹn hò, đi chơi được sao?Chiều nay Thi đến đón Trân chứ?
Trang 11giờ còn có được những cuộc vui nữa với bọn mình.
- Ph ải vậy thôi Đừng nhắc nữa Càng làm bâng khuâng lòng tathôi, nhỏ ạ Rồi Thi hắng giọng, khẽ hỏi khác:
- Sao, hôm ấy vui vẻ với anh ấy của Trân chứ?
Trân c ười nói:
- Ừ Dĩ nhiên là phải vui rồi Nhỏ không thích ta vui sao hả?
Thi gắt nhẹ:
- Tầm bậy Làm sao Thi lại không thích nhỏ vui chứ Nè! Có mènheo với anh ấy không nhỏ?
Trân rỉ nhỏ vào tay bạn:
- Hẳn nhiên là phải có chút chút, chỉ có thế, anh Trường mới năn nỉTrân chứ nhỏ
Thi cười tươi nói:
- Thế hử? Nhỏ cũng hết nói nổi, chỉ tội nghiệp cho anh Trường thôi
Mà nhỏ có khóc nhè nhẹ với anh ấy không hả?
Bấm tay đầy móng nhọn vào tay bạn, cô gắt giọng:
- Đồ quỉ! Nhỏ lại chế nhạo ta đó hả? Liệu hồn đó nghen
Thi nhăn nhó:
- Ui da? Đau nghe nhỏ Ta chi muốn biết sự việc xảy ra, anh ấy năn
nỉ đến đâu vậy mà
Trân cũng nói đùa:
- Ừ Trân khóc nhiều lắm Anh Trường phải lau khô nước mắt vàđền cho ta đến ba buổi xem ca nhạc Nhỏ có muốn đi xem cùng takhông hả?
Thi rùn vai:
- Ái chà! Thi này không đi đâu Ta sợ lắm, nhỏ ơi
Trân nhanh miệng hỏi:
Thi ch ợt xìu giọng:
- Lại giận à? Thành thật xin lỗi Trân Xin lỗi nhé
Trân không nói gì, im lặng Thi lên tiếng nói:
- Buồn ta rồi hả nhỏ? Nói gì đi chứ?
Trang 12- Có bu ồn gì nhỏ đâu Ta đừng nghĩ đến buổi chia tay với thầyMạnh, chắc là buồn lắm Có lẽ đó là lần sau cùng của mấy năm họcđại học
Thi cũng buồn giọng:
- Thầy Mạnh dạy bọn mình rất tận tâm và nhiệt tình, dù có xa thầy,mình vẫn nhớ mài công ơn của thầy đối với chúng mình
Trân cười buồn:
- M ỗi lần hè về, phượng nở, lòng Trân bâng khuâng ngậm ngùiluyến tiếc Dường như mỗi mùa hè qua đi, cuộc vui của mình thungắn lại rồi bắt đầu kết thúc, Thi ạ Buồn quá phải không?
Thi thở dài nói:
- Thôi đi nhỏ Đừng nói nữa ta sẽ khóc tại đây bây giờ
- Trân cười, trêu bạn
- Hôm nay nhỏ lạ lắm đấy Thường khi nhỏ chẳng bao giờ quan tâmđến một ai để mà buồn Đúng không Thi?
- Nhưng bây giờ thì lại khác rồi Mà Trân nè! Bao giờ nhỏ và anhTrường thành hôn với nhau?
- Còn lau l ắm
Rồi khẽ thở ra, Trân hỏi tiếp:
- Theo Minh Thi, Trân có nên làm lễ cưới với Trường khi đã xong đạihọc, hay chờ đợi vài năm nữa?
Thi cắn môi, giây lâu sau mới nói:
- Nếu như anh Trường muốn làm lễ cưới sớm cũng được Anh ấycũng đã lớn tuổi, để anh ấy chờ đợi nhỏ bao giờ nữa đây?
- H ải Trân thì muốn đi làm một thời gian
Thi lại khuyên bạn:
- Có ch ồng vẫn đi làm được vậy Nếu hỏi ý kiến của ta, nhỏ phảinghe lời khuyên của ta Một người đàn ông xứng đáng như PhiTrường thì còn chờ đợi gì nữa mà không tiến đến hôn nhân mauchóng chứ?
Trân khẽ gật đầu:
- R ất cám ơn những ý kiến của nhỏ Mình cũng biết anh Trườngrất tốt và thành thật yêu Trân Nhưng sao lòng Trân cứ mãi lo xa làmsao ấy Thi cười, trêu bạn:
- Cứ mãi lo xa Anh ấy cũng lịch sự đẹp trai, có nhiều cô bu quanhquanh, nhỏ sẽ đau khổ, phải không?
Trân chỉ mỉm cười không đáp
Trang 13Th ật ra điều đó, Trân cũng có lo, nhưng đáng lo hơn là Trườngyêu công việc hơn cả Hải Trân Với cô thì không thích điều đó, côchỉ muốn Trường xem cô là trước tiên, trên tất cả mọi việc xungquanh anh ta Đó là điều cô muốn có được.
D ừng xe trước cổng nhà Hải Trân, Thi khẽ lên tiếng nói với bạn
- Chiều nay Thi ghé Hải Trân nhớ đợi mình đến rước nhé
Trân nhìn bạn với ánh mắt long lanh:
Ch ưa lần nào thầy Mạnh thấy xúc động và suy nghĩ như ngàyhôm nay khi nghe xong bài hát Thầy cảm động với những lời hátnhư tâm sự, nhắn nhủ giữa tình thầy trò
Sau đó, những bó hoa đủ màu sắc được các cô cậu sinh viênđem lên tặng thầy Nụ cười đầy tin tưởng, mãn nguyện nở trên môithầy Ông khẽ gật đầu cảm ơn sự nhiệt tình mà những cô cậu sinhviên đã dành cho thầy
Thi cũng trân trọng trao bó hoa tặng thầy Cô khẽ nở nụ cười, nói vớithầy giáo Mạnh
- Thưa thầy năm học cuối của chúng em, em xin chúc thầy luôn vuikhỏe, để tiếp tục dìu dắt lớp trẻ còn lại phía sau chúng em
Đôi mắt ông chớp nhẹ sau đôi kính cận, bao xúc động làm thầy bùingùi với giọng khàn đục:
- Th ầy cảm ơn em và tất cả các em có mặt trong ngày họp mặthôm nay Thật sự, thầy nghe em hát tặng thầy bái hát vừa rồi, thầyrất vui lẫn xúc động Dường như các em không nói ra cùng thầy,nhưng trong bài hát đó, cũng đã gói ghém tất cả nhũng gì các emdành cho thầy Thầy mong rằng khi rời bước chân khỏi cổng trườngđại học, các em vẫn nhớ đến thầy, đừng bao giờ quên những gì củanhững ngày đi qua vui buồn ở nơi đây
Trang 14Trân, Thảo, Triều, và các cô cậu sinh viên khác lần lượt bu quanhthầy Mạnh để chúc mừng vui vẻ khi chia tay
Hải Trân lên tiếng:
- Em chúc thầy khỏe, vui vẻ và luôn nhớ đến ngày chia tay này, nhớđến chúng em
Nở nụ cười thầy siết chặt tay cô sinh viên Hải Trân, ông khẽ giọng:
- Cám ơn những lời chúc chân tình của em Thầy cũng khôngbiết mình còn đứng trên bục giảng này bao lâu nữa Nhưng thầyhứa sẽ cố gắng đem hết những kiến thức thầy đã có để truyền dạylại cho lớp còn lại phía sau các em
Đồ ng loạt tất cả bạn bè cùng lớp đều vỗ tay hoan hô chúcmừng Thầy Mạnh vuốt mái tóc đã điểm bạc, tỏ một cử chỉ trìu mếnvới tất cả nhóm sinh viên Ông cất tiếng:
- Thầy cám ơn các em, thầy sẽ không bao giờ quên ngày hôm nay
mà các em đã dành riêng cho thầy
L ớp trưởng Thanh Hoàng lên tiếng:
- Em sẽ không quên những gì thầy dạy dỗ khi bước vào đời
- Cám ơn em Thầy luôn nhớ em
Thanh Hoàng là một học sinh thầy luôn tin tưởng, luôn nhiệt tìnhxung phong đi đầu
- Bu ổi họp mặt chia tay với thầy Mạnh cũng qua đi, không giancũng vương buồn với sự luyến lưu thầy trò Cả lớp lần lượt ra về,chỉ còn lại Quốc và Tùng đang đứng dưới gốc cây bàng, dường như
cả hai đang chờ đợi ai đó Tiếng Minh Quốc vang lên hỏi bạn:
- Tùng à! Khi nãy, Minh Thi hát hay quá, mày nhỉ? Tao nghe màđộng lòng muốn khóc À! Mà này, mày đã gặp Thi chưa? Và đã nóiđiều gì cần nói chưa?
M ạnh Tùng cúi nhìn xuống, buông lời nói:
- Tao ngại là sẽ thất vọng khi người ta từ chối, không muốn nghenhững lời tao nói Lúc ấy, cũng buồn hơn thôi
Trang 15- Mày th ật nhát quá, chưa vào rừng làm sao mà bắt được cọpchứ? Cứ giữ mãi một tình cảm lặng trong lòng không dám nói ra,làm sao cô ấy hiểu được mày yêu cô ấy? Khi nãy, Minh Thi hát tao
để ý thấy cô ấy luôn liếc mắt về phía mày đấy nhé
Tùng gãi đầu, nhăn nhó:
- Thôi đừng có vẽ chuyện, ông tướng ạ
- Tao nói thật mà, nếu như mày không đám nói ra tình cảm của màydành cho Thi, thì tao tình nguyện nói giùm cho vậy
Tùng nhanh mi ệng ngăn cản bạn:
- Thôi, mày có ý tốt tao cám ơn Để tao gặp Minh Thi cũng được rồi
- Lạ thật Nãy giờ cô nàng đã biến đầu rồi, tao không gặp Không lẽ
đã về Hải Trân
Tùng lên ti ếng:
- Hải Trân có người đến đón Cô ấy đi rồi
Quốc kéo tay Tùng lôi đi, cả hai vòng ra phía sau trường đến nơi gởi
xe Vừa đi Quốc vừa nói với Tùng
- Có lẽ Minh Thi đến đây lấy xe thôi Tùng à, mày nên nghe lời taonói, nếu không chẳng còn kịp thời gian để mày bày tỏ tình cảm vớingười đẹp đâu
Cả hai đến bên bãi gửi xe thì cũng vừa lúc gặp Minh Thi đang chậmchạp kéo xe chaly của cô ra khỏi đám xe dựng ngổn ngang:
Quốc đẩy nhẹ vai Tùng:
- Thằng quỷ! Nhanh lên chút coi, dịp may hiếm có để mày ra tay đấynhé Làm một cử chỉ nghĩa hiệp đi, thằng quỷ ạ
Tùng vừa dợm bước chân, nhưng rồi cậu quay lại nhìn bạn, xìugiọng:
- Tao đã lỡ dịp may nữa rồi
Ngẩn nhìn về phía Minh Thi, Quốc đã hiểu thằng bạn của anh chậmquá để cho người hùng xuất hiện ra tay nghĩa hiệp dẫn hộ chiếc xemáy cho Thi rồi
Quốc đấm vào vai Tùng rõ đau, cằn nhằn:
- Mày nhát như thỏ vậy Tao nói là mày phải bay liền, cứ ngập ngừngmãi mới có chuyện
Tùng thở dài, đưa cánh tay áo lên quệt mồ hôi chảy dài xuống haibên thái dương, chặc lưỡi:
Mày đừng rủa tao nữa, tao đã viết một lá thư, nhưng chưa biết cách
Trang 16nào đưa tận tay cho Thi
Quốc gãi đầu, nhăn nhó:
- Tr ời hỡi! Nói chuyện cho xong, bày đặt thư với từ Nói dại mànghe, lỡ Minh Thi không thích, đưa cho Trân hay cô bạn nào khácxem thì mày chỉ có nước chui xuống đất thôi, thằng quỷ ạ
Tùng c ảm thấy nhụt chí, giọng buồn thiu:
- Thế bây giờ mấy bảo tao làm sao đây?
Quốc nắm cánh tay Tùng, nói:
- Mày chạy theo Thi ngay đi Cơ hội ngàn năm mới gặp để nóinhững gì mày muốn nói Còn dịp nào hơn hôm nay để mày gặp Thichứ?
Mồ hôi lại vã ra ướt đẫm cả lưng áo Tùng cảm thấy bủn rủn cảngười Anh nói:
- Tao run lắm, mày ạ Hay mày đi với tao đi Quốc
Quốc giằng tay khỏi Tùng, giãy nẩy:
- Tr ời ơi! Cái thằng quỷ! Tao theo mày để làm gì Khí phách anhhùng của mày để đâu rồi? Chỉ một việc chạy theo cô nàng hỏi dăm
ba chuyện mà cũng sợ đến vậy sao chứ?
Tùng gãi đầu khổ sở:
- Bây giờ thì chẳng còn anh hùng nữa rồi Thật tao giận chính mình,nhưng không biết phải, làm sao?
Quốc nghiêm mặt lại
- Nếu mày hèn nhát như thế thì nên chết quách đi cho rồi Đừng nênnói chuyện với tao nữa
Nghe lời nói khích bác, chế nhạo của Quốc, Tùng chợt nỗi máu anhhùng, gằn giọng:
- Đi thì đi Mày làm tao tự ái đến không dằn được Được thế,Quốc giục Tùng:
- Phải vậy chứ, nhanh lên đi thằng quỷ, kẻo không kịp đến với nàng.Tùng nh ảy bừa ra khôi cổng, Minh Thi đã đạp máy xe nể giòn vàchạy đi Quốc cũng lôi chiếc cup 50 ra khỏi bãi, anh trao cho thằngbạn phóng nhanh theo Minh Thi
R ất may cho Tùng, đường như hôm nay khách đi đường cũngthông cảm cho Tùng, con đường vắng hoe người, để cho anh tự dochạy xe đến với Thi Tùng làu bàu với chính mình
May quá Minh Thi kia rồi:
Trang 17- Anh cho xe ch ạy chậm lại rồi từ từ tiến gần sát bên cô gái Tùngbắt đầu đạp nhẹ thắng Thật bất ngờ, tiếng rít của thắng xe vang lên
từ chiếc xe của Quốc Tùng làu bàu ''thằng quỷ'' Tùng chợt run lêntrong bụng bởi tiếng rít của thắng xe và anh đã chạy xe song songvới cô gái
Mạnh Tùng khẹ kêu tên cô cũng đã làm cho Thi giật mình:
- Th i
Minh Thi s ững sờ quay lại, bắt gặp gương mặt đỏ lên và mồ hôilấm tấm trên trán của Tùng Con trai mà Tùng trắng như con gáikhông khác Gặp nắng một chút là má ửng hồng lên rồi Nhưng bâygiờ lại không phải là buổi trưa
Thi không trả lời Tùng, nụ cười rúc rích lại vang lên với ý nghĩ vừathoáng qua, Tùng bối rối thật sự, anh lắp bắp hỏi:
- Thi c ười tôi đấy hả?
Như nhận ra sư lố bịch của mình, Thi khẽ giọng, khỏa lấp:
- Đâu có, Thi cười vì vừa nhớ lại một chuyện vui đó thôi
- Thế à? Xin lỗi Thi nhé
- Anh Tùng gọi Thi có việc gì không vậy?
Tùng l ảng sang chuyện khác với ánh mắt buồn buồn:
- Thi về mà không nói cùng ai một câu Thật cũng buồn
Tùng không nói ra, Thi cũng hiểu rõ anh ám chỉ ai rồi Cô ngượngngập khỏa lấp:
- Có chứ, anh Tùng, Thi đã nói với thầy Mạnh và mấy đứa bạn củaThi nữa mà
- Nhưng Thi lại quên đi một người
Thi vẫn im lặng nhìn về phía trước Vẫn cho xe chạy chầm chậmbên Tùng, thái độ của Thi khiến cho anh cũng thêm hồi hộp Tùngrun giọng:
- Minh Thi này!
Cô không nhìn anh, vẫn nhìn thẳng như tránh ánh mắt của Tùng
Trang 18nhìn cô
- Anh Tùng nói gì?
Gi ọng Tùng ngập ngừng, bối rối:
- Tôi tôi muốn nói
Thi nhìn xuống mặt đường, cô hơi mắt bình tĩnh trước câu nói ngậpngừng của Tùng Nhưng không hiểu sao, bất ngờ anh lại hỏi:
- Ra tr ường Thi định làm gì?
Giọng Thi thản nhiên:
- Thi cũng chưa biết
Tùng nhìn cô:
- Sao lại chưa biết?
Rồi anh lại gật đầu thầm nghĩ
Gia đình Thi giàu có, Thi lại có cả anh trai ở nước ngoài, khôngbao lâu Thi sẽ sang bên ấy để đoàn tụ gia đình, cần gì phải đi làm
Có lẽ mình hỏi không đúng lúc, Thi chẳng như anh bao giờ
B ất chợt, Tùng thở dài, ánh mắt buồn xa vắng - Thi ngạc nhiênhỏi:
- Anh Tùng sao vậy? Sao anh lại thở dài như thế?
Tùng lắc đầu, đáp:
- Tôi ngh ĩ là Thi may mắn, nên mọi việc không cần phải lo toancho lắm khi bắt đầu rời khỏi trường đại học Còn tôi thì phải tìm chomình một việc làm để đền đáp công ơn cha mẹ đã lo lắng, hy sinhcho tôi quá nhiều
Thi khẽ giọng nói:
- Thi nghĩ là anh may mắn và hạnh phúc hơn Thi nhiều, vẫn còn thờigian dài để lo cho cha mẹ anh
Tùng chợt buồn buồn giọng:
- Không Thi ạ Thật ra ba tôi mất khi tôi vào đại học Nhưng ba tôirất yêu mẹ tôi Ông thường dặn dò, khuyên nhủ tôi phải cố gắng đểkhông phụ lòng mẹ tôi để ông mãn nguyện ra đi
Xin lỗi anh Thi không biết đã làm anh buồn Nhưng Thi cũng không
có ba Nhìn thấy ai được có đủ ba mẹ là Thi cảm thấy hạnh phúcthay cho họ, vậy thôi
Tùng ng ạc nhiên nhìn Thi:
- Thi cũng không còn ba ư?
- Còn Nhưng ở cách xa cả một đại dương, anh Tùng ạ
Anh nhìn cô hỏi:
Trang 19- Thật vậy ư? Thế mà tôi cứ ngỡ người ở xa cả một đại dương làanh trai của Thi đang đi du học đấy chứ?
- Ba Thi đi rồi, mẹ và anh Tường ở lại Gia đình Thi chỉ có bốn ngườithôi Anh thở ra Không thể trách Minh Thi được, mỗi khi rời lớp côvội vã về nhà là vậy Thi như nhớ điều gì, cô nói:
- Anh Tùng nhắc, Thi mới nhớ
Hôm nay mẹ Thi bệnh, mà anh Tường lại đi công tác xa, cho nênThi mới vội vàng như thế
Đột nhiên, Thi tăng ga cho xe chạy đi nhanh hơn Tùng không bỏ lỡ
cơ hội, vội tăng tốc xe chạy theo Thi
Thi quay sang anh, nói:
- Anh Hùng về đi Đến nhà Thi rồi Thi đi một mình được rồi Tùngvội vã nói nhanh: ~
- Thi à! Còn một chuyện nữa mà
Thi hối thúc:
- Nói nhanh đi
Chẳng hiểu sao lúc này tim Tùng đập loạn lên như trống trận nhưthế Hai bên tai của anh phừng phừng như lửa đỏ đang phát cháy
- Thi à…
Cô gắt nhẹ:
- Cái gì?
Tùng l ắp bắp:
- Tôi a ơ tôi gởi Thi cái này
Thi chưa kịp trả lời thì Tùng đã nhanh tay bỏ, vội lá thư vào chiếc giỏphía trước đầu xe của Thi Rồi anh nói nhanh:
- Tôi về Thi nhé Tôi chờ Minh Thi trả lời đấy
Nói xong, anh cho xe tăng tốc chạy nhanh đi Thi nhìn thấy lá thưtrong giỏ xe, khẽ nở nụ cười đầy vẻ lém lỉnh
Dắt xe vào nhà, việc trước tiên là vào thăm mẹ Cô đi nhanh vàophòng bà Nhân, cô hỏi bằng giọng lo lắng:
- Mẹ ơi! Mẹ thế nào rồi? Có bớt không mẹ?
Người đàn bà khoảng năm mươi, nhưng còn trẻ so với tuổi đời, mởchoàng mắt ra, bà không vội trả lời mà lại hỏi con:
- Con về rồi à? Sao muộn thế con? Mẹ mới chợp mắt thôi Mẹ bớtnhiều rồi Ai ngờ mẹ ngủ quên
Thi tươi cười ngối xuống, siết nhẹ bàn tay mẹ:
- Chia tay thầy, chúng con luyến tiếc mãi, ai ai cũng buồn nên không
Trang 20đành ra về sớm được mẹ ạ
Bà vuốt tóc con, rồi nói:
- Mỗi năm một mùa hè, chia tay làm sao vui được hả con Thôi conxuống ăn cơm đi, rồi còn đi nghỉ sớm nữa đấy
- Dạ
Dứt lời, thoát một cái, Thi đã lên đến phòng mình Không phải vộithay bộ đồng phục trên người, nhanh tay lấy phong thư của MạnhTùng ra đọc Nét chữ viết thật đẹp, hàng chữ đầu tiên đập vào mắtMinh Thi làm Thi bỡ ngỡ ửng hồng đôi má
Thi ơi! Tôi đã viết không biết bao nhiêu lần, viết rồi lại xé đi, chođến hôm nay, lá thư tôi viết mới được trọn vẹn gởi đến cho Thi Nếunhư tôi viết có gì làm buồn lòng Thi với những dòng chữ này, Thihãy tha thứ cho tôi nhé Tôi biết Thi còn hồn nhiên, trong sáng như
tờ giấy trắng và còn quá sớm khi tôi nói lên lời cùng Thi
Thi ơi! Nhưng thời gian không cho phép tôi chờ đợi và để lâu hơn nữa những gì thầm kín ấp ủ trong lòng bấy lâu nay Tôi chỉ sợ Thi sẽ gật đầu với người khác Lúc ấy, tôi sẽ buồn biết dường nào?
Thi ơi! Thi có hiểu được nỗi lòng của tôi không? Tôi mong Thi hồi
âm thư cho tôi, nếu được thế đó là điều vinh hạnh vô cùng đối với tôi Cuối thư tôi chúc Thi vui khỏe, và đầy may mắn trong bước đường sắp tới Thi nhé.
Thân thương Mạnh Hùng Thi thật sự bồi hồi xúc động gấp lá thư lại.
Lời lẽ trong thư không trau chuốt, văn chương, nhưng lại rất chântình và đầy đủ ý nghĩa dành cho cô
Tùng đã làm Thi phải suy nghĩ và suy nghĩ nhiều lắm, điều màbấy lâu nay Hải Trân nói với Thi, Mạnh Tùng đã để lòng thầm yêuThi nhưng Tùng không dám nói ra, giờ đây đã là sự thật
Trang 21Bâng khuâng v ới một chút sung sướng lẫn e thẹn Thi vuốt máitóc qua bên, nhìn dáng mình trong gương cô bắt gặp đôi má mìnhửng hồng, và đôi mắt sáng long lanh đầy vẻ sung sướng.
Đế n hôm nay, Thi mới thật sự nhận ra mình đã trưởng thành làmột thiếu nữ, má đỏ môi hồng, và trong ánh mắt hồn nhiên ấy, cómột chút suy tư nào đó làm nó chợt hư ảo, như có làn khói vươngvào đấy
Thi m ỉm cười vu vơ, hàm răng trắng đến hé ra thật duyên đáng.Chiếc bóng của cô hiện ra trong gương cũng đang nở nụ cười thật
dễ thương đáp lại cùng cô, trong lúc lòng cô nao nao một niềm ngâyngất khó tả
Đ êm ấy, Thi cứ trằn trọc không hề ngủ được Lời lẽ trong thưTùng viết cứ hiển hiện trong đầu óc Thi cùng với những dấu chấmhỏi liên tục cô dành cho mình Cô có nghĩ chút gì về anh không?Tại sao mỗi lần trong lớp học, Thi hay lảng tránh ánh mắt Tùng mỗikhi anh nhìn cô chứ? Thật là khó hiểu, khó hiểu quá chừng
Hi ện tại bây giờ, dường như cô cũng đang dành tình cảm trong
cô bao lâu nay cho Mạnh Tùng, nhưng cô không dám nói ra với bất
cứ ai, cả với cô bạn thân Hải Trân
PHẦN 3
Ti t h c gi cô Th trôi qua i v i Tùng b y gi th t là ch m n kh ng khi pTùng s t ru t c nhìn ng h liên t c Ch c ch c anh l i h ng m t lén nhìnThi mà trong lòng thì không thôi lo âu
Hôm nay sao l th ? Thi l i n l p tr v i g ng m t nghiêm ngh trông r thình s và ít phát bi u trong gi
anh, cô ã không ng lòng còn t
Trang 22- Mày nói nh m t chút cho tao nh , có c không trong lòng tao lúc này
- Ta xin l i mày, ch vì tao nóng lòng v lá th Ch ng bi t Minh Thi ã
c th tao g i ch a? Và Thi ngh gì v tao nh th nào? ã m t tu n trôi qua r i,mày
Qu c nhìn th ng b n thân
- Tao ngh là Minh Thi ã c r i, và c r t nhi u l n có l cô y ang suy ngh kh
ng bi t tr l i mày b ng cách nào cho h p tình h p lý
Tùng v n không an tâm:
- Bi t có nh ý mày ngh không? Hay là Thi không
- Hay là Thi không c n c, mày mu n nói nh th ch gì? úng không? Qu cchen l i b n h i:
Tùng l y làm lo l ng, gi ng c u bu n thêu:
- Tao ang lo nh th ó, Qu c Tao ang r i trong lòng l m
- Tùng i! Mày yên tâm i, th mày g i ã c Thi nh n, ã n m trong tay
cô y r i Tao tin ch c s tò mò hi u k c a Thi, th c a mày s khó d c Thi R
i không lâu cô y s c và tr l i mày thôi
- Mày tin nh th h Qu c?
- Ch c ch n n a là khác M i vi c c ng do mày h t, th t chi cho m t
ch ? Nói hu ch to t n i lòng c a mày ra cho Minh Thi bi t ch c h n ph ihay h n không
Qu c nhíu mày, cao gi ng:
- Ông ! Sao c mãi lôi thôi lôi tôi vào chuy n tình c m c a ông hoài v y?
Kh i là kh
Tùng kh s :
Trang 23- Tao mu n có m t mày, mày làm gia s Thi không hi u lòng tao, r i
g t u v i ng bác s nào ó là b n c a anh Minh Thi, ang ng m nghía cô y
n a y, mày nói ti p giúp tao Tao s Minh
i khác thì kh Nghe nói có ông
Qu c ngoáy l tai, v vô tâm
- V y sao? Mày này! Sao mày rõ h t tr n v y? Th thì ông bác s nào
ó ch c ch n s th ng mày tr m ph n tr m r i Mày n sau thì ch u thua thôi''con''
Tùng nh n nhó:
- Mày thi t là phi n ph c, ch ng th ng th ng b n này thì thôi, còn nóivào cho thiên h Ng i ta cô nhi u l i th h n tao, mày ph i có cách giúptao chi m c tình c m c a Minh Thi, nh th m i úng là b n bè t t c a nhau
ch !
Qu c nhìn b n th y th ng, nên không n ùa dai thêm n a:
- B n bà ch i thân tao âu n lòng nào b mày c Mày yên tâm i
Ti t h c c a cô Thu c ng h t, ti ng chuông i m vang lên h t gi ám sinhviên ng lên chào cô r i ùa ra c a l p Qu c nháy m t v i Tùng, anh nói
nh :
- Tao c bi t Minh Thi hôm nay không i xe n tr ng , v y chìa khóa xe
c a tao ây nè, mày hãy tìm cách a Thi v nhà, r i sau ó d dàng tâm s v
- Vâng! Thi này, tôi mu n h i Thi…
ôi m t Thi nhìn Tùng, ch nghe anh nói, gi ng Tùng ng p ng ng:
- Tôi Tôi mu n H i Thi là V lá th tôi g i cho Thi hôm nào, Thi có ckhông?
Thi cúi m t, kh nói:
- Thi ngh là còn quá s m i v i anh và Thi, anh Tùng
Tùng nôn nóng:
- Nh ng mà Thi có cho tôi c h i nào khi c xong th tôi vi t không?
Trang 24Thi im l ng, thì ra Tùng ang lo âu v nh ng gì ã vi t ta trong th Thái im
l ng c a Thi làm Tùng h i th t v ng Anh cùng l i nói:
- Có l tôi ã làm cho Minh Thi khó ch u?
Thi v i áp:
- Không ph i v y âu, anh Tùng
Gi ng Tùng th t bu n:
- Tôi mu n g p Thi và nghe Thi tr l i nh ng gì tôi ã vi t trong th ã cu i
n m h c r i, ch còn d p này thôi Thi
Thi mím môi cúi m t, m l i:
- Th t ra thì, Thi c ng mu n g p anh nói Tùng v i thúc h i Thi:
- Thi nói i Tôi mu n nghe Thi nói v i tôi mà
- Thi r t vui, Thi s không ph nh ng gì anh dành cho Thi
ôi m t Tùng ch t long lanh nhìn Thi, c u l y h t can m nói:
- Thi này! Tùng a Thi v nhà Thi nhé?
Thi im l ng, quay m t nhìn h ng khác không áp: Tùng l i ti p l i:
- Tùng bi t hôm nay Thi không i xe n tr ng V nghe Thi?! Thi nghelòng xôn xao, cô ng ng ngùng nói:
- Thi th y không ti n Thi không v cùng anh âu
- Thi không thích i v cùng v i Tùng, ph i không Thi? Thi lúng túng, th t
s :
- Không ph i v y âu Anh Tùng ã ngh x u cho Thi r i ó Thi nhìn xu ng
Trang 25th m c d i chân n i cô ang ng r i nói ti p:
- Thi r t ng i nh ng l i trêu ch c c a b n bè Thi không mu n Tùng l i tr
vào con tim bé nh c a Thi ang s n có s c m m n M t chút xúc c m len
nh Thi th t nhanh cô g t u d ng ý
H i Trân g p t ng chi c ch giò ã chiên vàng t vào chi c a th y tinh,
r i a tay b c l y m t cu n, th i phù phù nh c n m t mi ng B t ch t, cóbàn tay ai ó n m l y tay cô:
- X u quá anh n v ng thay cho em nhé, cô bé
Trân gi t mình khi cu n ch giò th m l ng ã ch y t t vào mi ng c a Phi Tr
ng, khi cô quay l i và nh n ra anh Tr ng v a nhai, v a m m c i t m t m
nh mu n trêu cô B Tr ng b t qu tang, cô ph ng ph u h ng ôi má, ánhthùm th p vào vai anh:
- Anh k nha Vào nhà ng i ta, sao không gõ c a? nh c p gì ây h ? khaimau i
Tr ng phì c i ôm b vai Trân:
- nh n v ng, anh ch a ánh cô bé?
òn là may l m, l i còn nói x u anh n a h
X vào trán anh, cô nói:
- Anh m i là th ph m, em ch nh th thôi ch b Ch a chi, anh ã h t tr c c
a ng i ta, nh th hay l m h ?
Anh ng t chót m i Trân, r i cao gi ng nói:
- Này, nh l i cho anh h , cô bé Làm v anh mà n v ng là x u l m y áng lanh ánh òn
Cô b u môi, dài gi ng:
- Ai thèm làm v anh ng ó mà hy v ng Còn h m d a ng i ta n a h ?
Tr ng v nh n m t au kh :
- Sao l i nói th h em? Anh nói ùa thôi mà, v yêu Trân ngúng ngu y:
- H m t tí là lên m t r i Ai thèm làm v anh Tr ng c i, t a c m vào vai
cô, rì nh :
- Em i! Yêu em không h t, anh âu ành lông ánh òn em cho c ng có gi
n anh mà khóc nhè
Trang 26Tr n ng h ng ôi má, v i nhéo vào hông anh, ch a th n:
- Chúa x o! Em quá rõ cái mi ng nh ng nh m t c a anh r i
Tr ng kh nhún vai, c i tr c c ch h n trách c a ng i yêu Anh yêu làmsao b môi cong c n c a cô
- Sao anh bi t tài v y? Tr ng nheo m t:
- Anh nghe m em nói tu n tr c là s c i v ch n anh Vi n, sau ó s g emcho anh luôn ch u không cô bé?
Tr ng nguýt anh rõ dài:
- Em h ng ng l y anh âu, ng ham
Tr ng nh n nhó:
- V y sao c? Anh mà cô n b t n em y nhé
Trân d u môi nói:
- Làm gì em ph i n Anh c l y v là xong, s không còn cô n Tr ng gãygãy u c i nói:
- Nh ng cô v c a anh l y ph i là em, anh m i ch u Em ph i ng l y anh,không c cãi, anh s không tha n u em không ch u anh y
Nói r i, Tr ng si t ch t Trân trong vòng tay Anh cúi xu ng hôn nh vàotóc cô, y yêu th ng H i Trân li c anh g t nh :
- Anh k ghê M th y s ánh òn em cho mà xem
Anh c i nghiêng u v phía cô:
- Anh bi t ây ch có hai chúng ta thôi em yêu Ba m c anh Vi n c ngang bàn chuy n l c i nhà ch Thanh Nguyên, ch ng ai v nhà vào lúcnào âu, cô nh
N m vành tai anh, cô l c l c:
- D o mi ng l m Th t khó mà th ng vô cùng
Tr ng v n c i b n c t:
- L yêu r i thì th ng i i, em yêu
H i Tr n nhéo anh, rít gi ng:
Trang 27- , th ng th này nè
Tr ng nh n m t, nh ng v n ùa:
- Ông bà có nói ''Th ng nhau l m, c n nhau au'' Em c m c tình n hi p,
c n, nhéo anh i Anh thích nh th l m
Trân bi t ch ng bao gi nói l i cái mi ng c a anh, cô xu ng n c:
- Anh buông em ra i Em ph i làm c m, không xong công vi c, khi m v, em s b ph t ánh òn cho xem Anh áp b a:
- Em ch ng ph i lo, lúc nào m c ng th ng anh c , m ng ra ch u th , lúc y
m s không ánh em c anh n a Nói th , nh ng Tr ng c ng n i l ng vòngtay Trân c cánh m i anh:
- Ngoan nha, nh th m i áng c yêu ch ánh òn em anh
- Còn dám trêu anh h ? Anh ánh òn cho y
Trân v i r t vai, tránh bàn tay anh a n Cô rúc rích c i, trêu anh già h n
n a:
- Ái da! Anh ánh em th t sao h ? Em gi n, gi n anh luôn cho xem
Tr ng c i, choàng tay ôm l y ng i yêu, kh gi ng:
- L m r i, cô nh Anh không ánh em, nh ng anh s hôn em hoài cho nkhi nào em không còn trêu anh n a m i thôi
Tr ng ch m t i, Trân h t ho ng y v i anh ra:
- Em không ùa âu nha Th t s , anh áng yêu, ch u ch a h ? Vu t cánh
Trân d u môi, li c anh:
- áng l em không nên yêu anh Ng i gì h tí là b t n, anh ch l i d ng hôn
ng i ta
Trang 28- L i m a mai anh y h , cô nh ? Anh n ây, t t nhiên là không v ng b n vi
c gì B em không thích anh n ây sao?
Trân b u môi, cong c n:
- Th t s là em r t vui Nh ng th y anh l h n ngày th ng, em c ng có vi c
gì không bình th ng ó thôi
Anh l c u:
- Ch ng có vi c gì Anh mu n n g p em, báo cho em hay là tu n sau,
em s i du l ch v i anh y Lâu r i, anh ch a có d p a em i ch i Nhìn ánh
m t nh reo vui c a Tr ng, Trân c ng vui lây Nh ng cô l i ng n ng :
- Em s m ch ng cho em i m t mình âu
Tr ng nh c i:
- Em yên tâm Anh s n xin phép ba m và anh Vi n
Cô cong môi d m d ng:
Ng t chót m i ng i yêu, anh c i:
- Thôi c, bây gi anh s ph em làm b p Anh s l t ra cho em nhé, vi c
ó nh nhàng anh s ph c
Trang 29Trân cong môi, m m c i r i t r rau tr c m t anh, nói:
- y! Anh làm h em, n u nh nhé
Nheo m t, Tr ng c i: không xong, s không cho anh d ph n u
- Ph i c thôi, em yêu N u không gi i nh ng chi c ch giò c a em s ra y
H i Trân, li c nh Tr ng, r i b c l i phía b p, ti p t c công vi c c a mình
H i Trân vô cùng thích thú khi c Tr ng a cô n ây úng là
thiên nhiên b t ngàn, không khí thoáng mát, trong lành Không gi
ng nh ngày y, cô ã cùng anh i c u tr trong m t vùng thiên nhiên y cây
m c m n màng mà t n h ng nét c áo c a thiên nhiên tr c m t cô
Ánh m t Trân nhìn b u tr i cao l ng gió, r i cô nh m m t l i ti p t c t n h
N c i kh ái l i n trên môi tr ng Anh h i Trân:
- Em làm gì th , H i Trân? Cong môi, ng ng ph t lên nhìn nh, cô c inói:
- p th t! Gi ng di n viên i n nh l m ch b Anh có bi t là anh gi ng aikhông h ?
Ng t chót m i Trân, anh vui v :
- Thôi, ng có ch c c i anh n a Anh là con c a ba anh thì anh ch gi ngông y mà thôi
Trân nháy m t c i, r i sóng b c bên anh, Tr ng lên ti ng:
- N i ây th m ng quá, ph i không em? i u l ch, anh thích nh t là ch
n này Hoang v ng, nh ng không khí thì th t trong lành Hôm nay, anhtrông em p vô cùng, l i nhí nh nh, tinh ngh ch trong b y ph c này, nó r
t h p v i phong c nh thiên nhiên n i ây
Trang 30H i Trân sung s ng v i l i khen c a Tr ng, cô ch t h ng ôi má Cô kh
ch p m t, nói:
- Anh c ng th , c ng p trai trong b y ph c ang m c l m y
Nói th , nh ng Trân nh n th y Tr ng g y h n d o tr c, nh ng không ph
i i c v ng trán r ng thông minh, mái tóc bêng b nh ít khi ch i chu t G
ng m t tr ng khác c bi t, ôi mày r m, ôi m t th t sáng cùng v i chi c c mvuông làm cho Tr ng có v uy d ng, c ng ngh bi t bao
quy n r nh ng chàng ong b m
Tr ng còn nh cái ngày hôm vòng tay anh ã giành gi t cô tr tu ixuân nh trái chín u mùa gi a núi r ng y hoa lá, Tr ng c m th y r o r ccõi lòng
y, cô bé b n c cu n trôi, anh ã ôm cô tròn
c sóng n c Gi ây, H i Trân ph i ph i Anh l i ôm Trân vào lòng trongvòng tay yêu th ng, anh nhìn m m vào ôi m t long lanh, ôi má ng h
ng, b môi ang cong c n bi u l m t ni m vui s ng hân hoan t t cùng
Tr ng cúi hôn vào mái tóc cô kh h i:
- Em nh n sáng n i nào ây, h cô bé?
Tr ng có v ch m sóc cho ng i yêu anh nói:
- Anh yêu em nhi u l m, cô bé Rõ ch a h ?
Tr ng v a nói, v a âu y m, Trân th y tim mình rung ng và cô ch i nh
ng l i nói ti p c a Tr ng D ng nh anh ang có d tính gì ó trong lòng anh,cho t ng lai c a hai ng i
Trang 31Tr ng tr m gi ng nói:
- Ra tr ng r i, hi n gi em ã có ý nh làm gì ch a?
Tr n v i áp:
- Em ch a có ý nh gì c À! Mà anh có thích em i làm không? Tr ng c ivui v :
- Anh ã chi u theo m i quy t nh n i cô bé b ng b nh c a anh r i Anhmong r ng em s có vi c làm n nh và b ng lòng làm l c i v i anh s m hn
Trân c gi u i n i sung s ng, lên ti ng v i anh:
- Em r t vui khi ba em tìm cho em m t công vi c r t nhàn h công ty
c a m t ng i b n thân c a ba em M t công ty nh p kh u có ti ng BácNhân r t t t Em r t n ph c ông y
Tr ng tr m t nhìn ng i yêu m t thoáng, r i x nh vào trán Trân nói:
- Anh r t m ng cho em, th mà ch ng nói cho anh bi t m t l i y nhé Có lsau chuy n du l ch này v , em b t u làm vi c cho ông y, úng khôngem? Cô g t u, c i:
- Vâng Em không cho anh bi t s m ch vì mu n anh b t ng s vui h n ph
i không? Anh hài lòng v i vi c làm c a em ch ?
Trân nhìn vào ánh m t Tr ng, y yêu th ng Anh cúi hôn vào trán cô, r
nh :
- Anh th t s chia vui v i em H i Trân
Trân nh mu n ng t th trong vòng ng c v i ôi cánh tay m áp c a Tr ngang ôm ch t l y cô, và ang hôn cô n hôn say m, nóng b ng th t dài:
Tr ng tha thi t trong gi ng nói nh c l i l i nói c a anh:
- Em yêu c a anh! Em ch p nh n ý ki n c a anh ch ?
Cô cong môi, h i:
- Ý ki n gì ch Tr ng?
- V chuy n hôn nhân c a chúng mình, em ngh sao?
Cô li c anh nói:
- Anh không quên i u ó c sao? Vi c ó ba m em quy t nh, n u ba m em
b ng lòng, em s không bao gi t ch i
Ánh m t Tr ng ng i sáng:
- Không xí g t anh ch , cô bé!
- Vâng Em xin h a Em không bao gi nói d i n a âu
Trân nói nho nh , toàn thân cô nh lâng lâng b c i theo cánh tay c a Tr
ng dìu cô Trân ngh r ng ây là nh ng b c chân u tiên mà anh a cô n t
ng lai y t t p
Trang 32Trân kh n n c i v i chính mình, có l hôm nay h nh phúc ang m m c i v i
H i Trân ây
Trân n m bàn tay Tr ng si t nhè nh , nh ang tìm cho mình m t ch d a
th t bình yên trong lúc này
PHẦN 4
Đan ngôi bàn tay nhỏ nhắn trước ngực, Minh Thi hướng mắt nhìnvào bồn cá, nơi có những con cá đủ màu sắc đang lượn lờ trướcmột khe đá Cô say mê nhìn ngắm đến quên cả Khải đang ngồi bêncạnh
Minh Thi! Em không thích nói chuy ện với anh sao
Thi mỉm cười vu vơ:
- Ờ… Thi xin lỗi anh Vì mãi mê ngắm nhìn bồn cá nên
Khải bật cười giòn:
Hôm qua em đi đâu mà anh đến chơi với Tường lại không gặp emvậy? Thi phớt lờ, trách nhẹ:
- Em biết lắm, Tại anh mà hôm qua Thi phải đau bụng đấy Chưa bắtđền anh lại còn hạch hỏi người ta
Kh ải tròn mắt ngạc nhiên:
- Tại sao tại anh chứ? Mà về việc gì vậy, Minh Thi?
Thi cong môi, lém lĩnh:
- Chính vì những chùm dâu tây của anh mang đến, đã làm cho em
- L ại đổ tội cho anh hả cô bé? - Rồi Khải trêu ghẹo - Anh nghĩ làtại những chúm dầu tây ngon quá, em không thể nhịn được Phảithế không? Anh biết em thích ngọt nên mang đến cho em đấy Nhưthế, Thi có giận anh không?
Thi rùn vai, nói:
- Giận anh ư? Mà giận việc gì chứ anh Khải?
Khải mỉm cười:
- Tại anh mà Thi phải đau bụng ngày hôm qua đó
Thi khẽ cười rồi nhìn anh, hỏi khác đi:
- Hôm qua, anh Khải muốn gặp Thi có chuyện gì không?
Anh nheo mắt nói:
- Có việc rất cần Không gặp được Thi, anh buồn ghê vậy Tườngbảo em đi phố với bạn, anh thất vọng vô cùng
Trang 33Thi nhìn anh, thầm nghĩ: - Rõ là làm gì không gặp Thi, anh lại buồnlại thất vọng?
Khải nhận ra cô có vẻ kém vui anh vội cười, giả lả:
- Nói đùa với Thi thôi Anh đến không gặp Thi, nên hôm nay mangcho Thi cái này nè
- Gì th ế anh Khải?
Khải đưa ra một gói giấy, rồi nhỏ giọng ấm áp
- Sẵn dịp anh cùng anh em trong ngành đi công tác cao nguyên, anh
có chút ít quà mang về tặng cho Minh Thi đấy
Cô v ẫn thản nhiên nói:
- Anh cho Thi gì tế?
- À, chỉ một số bánh mứt mà anh biết là Thi rất thích
Thi nhìn Khải, khẽ nói:
- Cám ơn anh Khải, em chẳng làm gì được cho anh, sao em dámnhận quà của anh chứ?
Khải lúng túng giây lát rồi nói:
- Đâu nhất thiết là Thi giúp được anh điều gì đó, mới được nhậnquà, Thi hả? Anh có lòng tất dành cho Thi mà
Không nghe được Thi trả lời anh hỏi:
- Minh Thi nghĩ sao mà không trả lời anh vậy chứ?
Chợt nhớ mình đáng ngồi bên Khải, cô rùng vai nói:
- Thật tình Thi không dám nhận vì sợ mắt nợ anh Khải đó thôi Khải
cố thuyết phục Thi:
- Minh Thi xem như đây là quà sau chuyến đi công tác xa anh mang
về Em nhận cho anh vui nhé Thi? Coi như để cho anh chuộc lỗi vậy.Thi nho ẻn miệng cười:
- Anh Khải lạ nghe, anh có lỗi gì với Thi đâu mà đòi chuộc chứ?
- Em mau quên thật Thi đã nhờ anh đưa em đi chọn mua đôi kínhmắt Mấy ngày qua anh không đến được, chắc là để Thi chờ
Thi đỏ mặt, có vẻ ngượng ngùng sau câu nói của Khải, nhưng Thivẫn thản nhiên đáp:
- À! không có gì đâu anh, Thi đã nhờ người khác giúp mua choThi rồi Khải xìu mặt, giọng buồn hiu:
- Vậy ra anh đã lầm, thế mà anh Tường bảo là Thi nhờ anh luôn cólinh cảm có người luôn trông chờ anh bao ngày qua, nên vội về đây Thi khẽ cười:
Trang 34- Anh Tường nói thì anh Khải đừng nên tin, anh ấy lúc nào cũngthích trêu chọc em gái của anh là hay nhất thôi.
T ường đột ngột từ ngoài bước vào lên tiếng nói:
- Em đang nói xấu gì anh đó, Minh Thi?
Khải thấy bạn vào, cất tiếng:
- Mày về rồi hả? Sao hôm nay về muộn vậy Tường?
Thi cười chọc quê anh trai:
- À! Thì ra nãy gi ờ anh hai đang nghe lén chuyện người khác.Xấu lắm nghe Em chỉ nói đúng sự thật về anh hai thôi Anh hai nóixấu em gái mình thì đúng hơn
T ường nhìn em gái, cười giòn giả:
- Anh hai nói tốt cho em không hết, có đâu lại nói xấu em chứ? Thinhìn chăm chăm vào Tường như dò xét, phụng phịu:
- Anh hai là đầu mối nói xấu em với anh Khải chứ không ai khác.Tường nhìn Khải cười:
- Mày đến bao giờ vậy? Hôm nay tao cũng bận chút việc nên về nhàhơi muộn
Khải đáp lời:
- Tao cũng mới đến thôi Không gặp mày, nhưng may mắn được gặpMinh
Thi ở nhà
Tường đứng lên, nheo mắt ra hiệu với Khải:
- Mày cứ ngồi chơi, nói chuyện với Minh Thi, tao vào tắm cái đã Rồiquay nhìn em gái, Tường lên tiếng nói tiếp:
- Thi này! Đây là phần trái cây anh dành cho em đây Cô cong môi,trêu ghẹo:
- Để trả công cho em, phải hôn anh hai? Em biết rõ anh lắm Tườngcười, nhìn em:
- Đã biết rõ cả còn hỏi Thôi, anh đi đây Thi mở túi đựng trái cây ra,lôi ra một chùm, lên tiếng nói với Khải:
- Anh Khải ăn vải đi nhá
- Cám ơn Thi Thi cười, bóc vỏ một trái vải, vui miệng nói:
- Anh Khải ăn đi Em tin chắc vải anh hai mua sẽ ngon tuyệt đấy.Khải bật cười:
- Anh chịu thua Thi luôn, em nói chuyện thật là đáng yêu lắm đấy.Xong đại học rồi, em định làm gì hả Thi? Thi so vai:
Trang 35- Làm vi ệc trong gia đình này cũng được rồi chứ hả, anh Khải?Khải cười khì:
- Em thích đùa với anh quá, Thi ạ
Thi cong môi nói:
- M ẹ em thường bảo, con gái như em thì chẳng làm gì nên thân,thôi thì em làm việc nhà chẳng phiền đến ai Anh Khải nghĩ Thi nóithế có đúng quá rồi phải không ha?
Kh ải nhìn Thi chiêm ngưỡng, rồi nói lên ý nghĩ của mình với cô
- Anh nghĩ thật hạnh phúc cho ai được Thi tình nguyện làm việc ấycho đấy, Thi ạ - Rồi nhân cơ hội này Khải tấn công luôn - Chắc làMinh Thi chọn nơi Thi đến rồi chứ gì?
Thi hiểu rõ những lời nói xa gần của Khải để dò xét ý nghĩ trong cô.Thi khúc khích nói:
- Nhưng em đợi anh Khải gởi thiệp mời Thi dự đám cưới anh trước,rồi sau đó đến em sẽ nối gót theo sau
Khải nhìn Thi, nở nụ cười có ý nghĩa:
- Nếu Thi nói thế thì anh cũng chờ em vậy Bao giờ Thi lấy chồng lúc
ấy anh sẽ cưới vợ Nhất định là như vậy
Thi đối mặt với Khải, cô đáp nhanh:
- Anh khỏi phải chờ em Thi sẽ không lấy chồng đâu
- Sao vậy? Anh không tin, không bao giờ anh tin có điều đó ở emđâu, Minh Thi
Thi nhìn Khải, một thoáng sau cô khẽ giọng nói:
- Anh Kh ải ạ! Đôi khi nhìn cuộc sống và nổi buồn của mẹ em,Thi chẳng muốn gì hết Ba Thi đi nước ngoài cùng người khác, bỏ
mẹ và anh em Thi ở lại quê nhà trong những ngày tháng chờ đợi,nhớ mong như thế có đáng buồn không anh?
Khải lắc đầu, khẽ giọng:
- Thi à! M ỗi người có một nổi khổ riêng, hãy thông cảm cho báctrai trong lỗi lầm, nhưng bác vẫn không quên bổn phận trách nhiệmcủa bác, vẫn gởi tiền về lo cho Thi ăn học đến ngày hôm nay
Thi thở dài, buồn bã:
- Đành là vậy, nhưng ông đã tàn nhẫn bỏ mẹ, ông ấy chỉ lo chobản thân của ông ấy trước, rồi sau đó mới nghĩ đến mẹ và anh emThi Ông quá tàn nhẫn với người vợ hiền như mẹ em vẫn luôn mongngày trở yề của ông ấy – Nhưng có lẽ đó chỉ là hoài vọng mà thôi:
Trang 36- Bác trai có l ỗi nhưng còn nhớ đến gia đình, lo cho gia đình làtốt quá rồi, Thi ạ Em không nên trách giận bác trai nữa, có lẽ bácbận nhiều việc, nên không về thăm quê hương đó thôi.
Thi cao gi ọng, mai mỉa:
- Ý anh muốn nói ba Thi gởi tiền về cho gia đình sống đầy đủ thếnày là đủ rồi, phải không? Ông ấy chỉ vì thương hại chúng tôi thôi,chứ chẳng có chút tình cảm yêu thương nào cả, chỉ vì mẹ tôi quá tintưởng, yêu thương ông ấy mà chờ đợi
- Mỗi gia đình một hoàn cảnh, Thi ạ Có người vẫn ở ngay trong giađình mà không biết bổn phận trách nhiệm làm chồng, làm cha nữakia
Thi buồn bã nói:
- Th ế anh Khải nghĩ là, ba Thi sống chung với người đàn bàkhác là đúng sao? Vật chất không bao giờ bù đắp được tình cảmcủa một người chồng, người cha đối với gia đình Thi Nhiều lúc Thicũng muốn nghĩ tốt về ông ấy, nhưng rồi Thi không thể tha thứ choông mỗi khi cơn đau tim của mẹ tái phát Chính ông ấy đã làm cho
mẹ Thi khổ mà bệnh mỗi ngày càng nặng thêm
Khải trầm ngâm nhìn Thi rồi mồi lấy điếu thuốc Anh rít một hơi dài,nhả khói cuộn thành hình tròn như đám mây bay bay
Thi lên tiếng hỏi anh:
- Ba anh Khải hẳn là một người cha tốt phải không?
Khải thở dài, nhìn Thi hỏi:
Thi thở ra:
Hèn chi đến chơi với anh Tường, Thi chẳng nghe anh Khải nhắcđến ba anh bao giờ cả
Khói thu ốc làm Thi khó chịu, cô ho lên sục sặc, rồi khẽ lắc đầu:
- Mỗi khi cô điều gì lo nghĩ, anh Khải hút thuốc như rồng phun mây
Trang 37sao? Khải thở dài:
- Vâng! mỗi khi anh buồn, anh hút thuốc rất nhiều Dường như điếuthuốc làm cho anh tỉnh táo hơn Nhưng không bao giờ anh dùng đếnmen rượu
Thi lên ti ếng trêu ghẹo:
- Còn chị Khải của em đâu, sao không an ủi anh chứ?
Khải nhìn cô đăm đăm:
- Anh không kén chọn, chỉ ngại là người anh để ý không ngó ngàngđến anh thôi Anh đã để mắt đến người ta Thi tin không?
Thi hi ểu nhưng lại phớt lờ, cười xóa nói với anh:
- Tin chứ anh Khải Vậy thì Thi chúc mừng anh nghen
Khải nheo mắt, nở nụ cười tươi:
- Anh cũng chúc mừng cho Thi đã là cô kế toán kinh doanh
Thi ngúng ngu ẩy đứng lên, chun môi:
- Chẳng thèm nói chuyện với anh Khải nữa đâu
Khải cười chợt nắm tày Thi kéo lại nói:
- Thi giận anh thật sao? Ánh mắt của Khải khác thường làm cho Thibối rối Cô rút tay về thật nhanh:
- Thi sợ bị rầy lắm, nên chẳng dám giận anh Khải đâu
- Thế sao Thi bỏ đi vậy? Từ Cao nguyên về, anh đã đên đây trước
và mang quà đến cho Thi, Chắc Thi hiểu được là vì sao rồi chứ? Thi thầm nghĩ - Anh ấy định giở trò tán tỉnh cô đây? Khiếp thật! Thilen lén nhìn anh, cô nói tỉnh bơ:
- Tối nay em phải đi học thêm, anh Khải ạ
Trang 38- Học thêm? Mà em học thêm môn gì vậy Thi?
- Dạ, Vi tính văn phòng, anh ạ Em rất kém, sợ rằng khi làm việc sẽgặp khó khăn lắm
Khải đứng dậy, nói:
- Anh đưa Thi đi, được không hà?
Thi có v ẻ bực mình, nhưng không dám lộ ra- Cô ngập ngừngnhìn xuống nhà dưới Ông Tường này kỳ thật, tắm gì cả buổi, chẳngthấy chường mặt ra tiếp bạn Không lẽ ngủ luôn rồi sao?
Kh ải chợt hỏi lại cô:
- Sao hả Thi? Anh đưa Thi đi được chứ? Thi khẽ lên tiếng trả lời:
- Chắc được Nhưng phải có ý kiến của anh Tường em mới đượcđấy nghen Khải reo lên mừng rỡ:
- Tường đã nhờ anh thay nó đưa đón em những buổi tối đi họcthêm Lúc này, công việc của Tường cũng bận rộn lắm
Thi tròn m ắt hỏi:
- Bận gì cơ chứ? Anh Tường thật là
- Thì anh Tường bận đón đưa chị Tường của Thi đó mà
Thi trách móc anh hai:
- Do thế mà, anh Tường để Thi phải đợi suốt tối qua dài cà cổ Cuốicùng Thi phải đi xích lô về nhà Anh hai này thật tệ với em út
Khải ân cần nói:
- Từ nay về sau, Thi sẽ không phải đợi dài cổ nữa đâu Đã có anhtình nguyện đưa đón rồi, chịu không Thi?
Thi ch ớp mắt, bối rối:
- Nhưng mà, Thi
Khải cười, đùa giọng:
- Hay là Thi sợ cô anh bạn nào đó nhìn thấy em đi với anh rồi buồngiận Thi?
Thi tự ái, vội khỏa lấp bằng lời nói:
- Làm gì có chuyện ấy Cô người đưa đón, em chỉ mong được nhưthế, sẽ an tâm hơn
Kh ải vui vẻ, thúc hối:
- Vậy thì Thi sửa soạn đi, anh chở Thi đi học ngay- Nhanh đi Thi.Vừa đi vào trong nhà Thi vừa lẩm bẩm trong miệng:
- Mới tình nguyện đưa người ta một hôm, mà đã lên giọng rồi thậtđáng ghét
Trang 39Một thoáng sau, Thi trở ra Khải nhìn Thi xinh đẹp trong bộ âu phụctrang nhã, anh sững sờ kêu lên:
- Không ngờ Thi dễ thương, xinh đẹp ngoài sức tưởng tượng củaanh đấy nhé
“Phi Trường, con.
Nh ận được thư này của ba, con nên sắp xếp công việc bên ấysang đây thăm ba mẹ và em của con Dạo này con vẫn khỏe chứ?Công ty vẫn phát triển như xưa? Ba có rất nhiều việc muốn bàn vớicon, chỉ có con mới giúp được ba thôi, Trường ạ Mẹ con vẫn nhắcđến con luôn Phi Quỳnh em con vẫn còn đi học, năm sau ra trườnglàm bác sĩ Ba cũng nghe nói con đã chọn được người con gái tốt đểmột ngày gần đây tiến đến hôn nhân Sẵn dịp con sang thăm giađình, nhớ mang theo ảnh cô ấy cho gia đình biết mặt, con nhé Ba
mẹ rất mừng vui, nếu con chọn đúng người để suốt đời hạnh phúcbên con, lo lắng, chăm sóc cho con Có lẽ con giận nhiều, nên ít liênlạc với ba?
Ba viết ít hàng cho con, chúc con khỏe và thành công trong côngviệc Ba mẹ và em vẫn bình yêu, vui khỏe Ba cần gặp con
Ba c ủa con Phi Trình”
Gấp lá thư lại Phi Trường xoa lấy trán, ánh mắt anh đầy vẻ ưu tư.Bao nhiêu thắc mắc và dấu chấm hỏi vẫn nhảy múa trong đầu ócTrườg không dứt
Vi ệc gì mà ông Trình cần Trường đến như thế? Lại chỉ mỗi mìnhTrường mới giúp được cho ông thôi? Có phải ông Trình đang gặpđiều gì đó khó khăn trong công việc làm ăn?
Tr ường mồi điếu thuốc hút liên tục, hút hết điếu thuốc này đếnđiếu thuốc khác Dường như chỉ có khói thuốc mới giải tỏa được nỗi
lo âu trong lòng Trường:
Anh tr ầm ngâm nhớ về những hình ảnh xa xưa, những kỉ niệm
đi qua trong cuộc đời Anh vẫn còn nhớ mãi trong tâm tư về người
Trang 40cha đáng kính của anh Cha anh đã hy sinh của cuộc đời để lo choanh em Trường thành đạt.
Hai m ươi lăm năm về tước, ông Trình là một công nhân viên,đẹp trai, có tài, gặp thương Phương Chi một cô gái con nhà khuêcác trong một bữa tiệc ở nhà người bạn thân Rồi sau đó hai ngườiquên nhau, yêu nhau trong sự cấm đoán của gia đình Ba mẹ Chinhất định không bằng lòng mối quan hệ của Trình và Chi, yêu Trình,Chi đã bất chấp tắt cả để đến với ông, cho dù họ gặp rất nhiều khókhăn trong cuộc sống Phương Chi không vì gia đình nghèo khó mà
bỏ quên Phi Trình Họ đã sống những ngày tháng thiếu thốn, nhưng
bù vào đó, họ vẫn thông cảm và yêu nhau khi Phi Trường ra đời.Sau khi Tr ường chào đời, tất cả dường như đều thay đổi Ba mẹcủa Phương Chi là ông bà Phương Thành đã hối hận và bằng lòngnhìn nhận Trường là cháu ngoại của mình
Phi Trình th ăng chức làm trưởng phòng Họ đã sống nhữngtháng năm êm đềm hạnh phúc, và Chi đã sinh thêm một đứa con gáinhỏ hơn Trường năm tuổi là Phi Quỳnh
Sự nghiệp mà ông Trình đã tự tạo dựng sau những tháng năm miệtmài, cố lo cho tương lai của hai đứa con ông Ông vô cùng sungsướng và mãn nguyện
Tr ường sắp sửa ra trường làm một kỹ sư thì vợ chồng ông Trìnhcùng Phi Quỳnh đi nước ngoài để khuếch trương và xây dựng công
ty kinh doanh sắt thép do chú của Trường làm chủ
Sau đó ông Trình cũng có được một vài chi nhánh ở ngoài ấy.Phi Trường thì lại khác, anh không muốn rời bỏ quê hương nên ở lạithay thế ông Trình chăm lo công ty của ông để lại cho anh
R ất nhiều bạn bè bảo rằng Trường có phước đầy may mắn,hạnh phúc Nhưng Trường thì lại khác Việc ra nước ngoài của ba
mẹ và em gái đã làm anh buồn lo nghĩ không ít Hạnh phúc gì, khi