Nhà Có Chó Dữ Truyện này là do Yu Yu edit hoàn toàn dựa trên sở thích cá nhân, Bạn Jackreacher1994 làm Ebook giúp mình và đã ra lò cho mọi người, mong tất cả các bạn ủng hộ, hơn nữa, nếu có lỗi nào sa[.]
Trang 2Truyện này là do Yu Yu edit hoàn toàn dựa trên sở thích cánhân, Bạn Jackreacher1994 làm Ebook giúp mình và đã ra
lò cho mọi người, mong tất cả các bạn ủng hộ, hơn nữa,nếu có lỗi nào sai bỏ qua cho Yu, tiếng Trung của Yu là con
số Không mà
Tiếp đó, Yu xin nhắc thêm, truyện này chỉ được Post tạinơi Yu cho phép, các bạn nếu Down ebook về làm ơn hãybảo quản cẩn thận, đừng sử dụng vào mục đích phi thương
mại, Thank so much!!
Mình cũng đã chỉnh sửa lại lỗi sai, chỗ edit thiếu khipost, cho nên các bạn đừng thắc mắc khi thấy 1 số từ khác
so với bản post nha
Trang 3Đẹp trai, quả thực đẹp trai không có gì để nói!
Nếu như không nhân cơ hội ăn chút đậu hũ, làm sao có thể xứng đáng với hai tay ngứa ngáy của cô được!
“Phịch!”
Vật gì đang đè lên cô vậy?
Trọng lượng nặng trĩu, còn có mang theo lông màu đen… Chân chó.
Ách, chân chó?!
Đi ra, đừng liếm mặt của cô!
Trang 4Anh ta là chủ nhân của con chó sao?
Không gọi chó của anh ta tránh ra ngược lại còn cười, cô chật vật như vậy có đáng cười thế sao?
Hừ, anh chết chắc rồi!
Mục Lục
Tiết tử Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10
Trang 5Tiết tử
Con dốc thật dài, cậu bé trai càng không ngừng chạy lêntrước Nó muốn chạy trốn, nó rất muốn chạy trốn ra khỏithế giới nó chán ghét này
Thế giới của người lớn, nó không hiểu, cũng khôngmuốn hiểu
Thiên tài, thật nhiều người đều nói nó là thiên tài Chonên thiên tài nhất định phải càng không ngừng tiếp thu trithức, như thế mới sẽ không lãng phí ân huệ thượng đế bancho
Thế nhưng, đây là ân huệ sao? Cha cười hiền hậu khôngbiết khi nào biến thành những lời giáo huấn nghiêm khắc,
mẹ nhẹ nhàng không biết khi nào biến thành khẩn thiết dạybảo Mà những thứ này nó nghĩ cũng không muốn
Nếu như có thể, nó rất muốn cùng những đứa trẻ kháccùng nhau chơi đùa, cùng nhau tranh cãi ầm ĩ, cùng nhaukhóc lớn cười to…
“Bốp!”
Chân đạp phải một cục đá, cậu bé mạnh mẽ té ngã trênmặt đất
Đau! Đau đến lợi hại
Da ở chỗ đầu gối trầy ra, chảy ra máu tươi
Hàm răng cắn chặt môi dưới, cậu bé muốn khóc, nhưngnước mắt làm sao lại không rơi xuống được Bởi vì ở nhà
Trang 6nó không được phép khóc, vì cha nó nói chỉ có đàn ôngkiên cường mới không bị bất luận kẻ nào đánh bại.
Nhưng… Nó không muốn phải kiên cường Nó chỉmuốn khóc một hồi
Nó muốn khóc…
~~.~~***~~.~~
Trời nắng chang chang
Trong một xã khu, mấy bà vợ thường ngày hay đánh bàiđang tụ tập ở chỗ thoáng mát trong công viên, tránh khôngđược trò chuyện một chút việc lớn việc nhỏ gần đây, pháthuy bản năng tam cô lục bà [1]
Mà đám con nít thì ở một bên chơi đùa
Đồng Y Y ngồi xổm trên mặt đất, hai tay che ánh sángmặt trời, dồn sức thè đầu lưỡi, giống như con chó nhỏ củabác Hà nhân viên quản lý tiểu khu nuôi kia
Thật xinh đẹp, thực sự rất xinh đẹp!
Hai con ngươi ranh mãnh thẳng tắp nhìn chằm chằmnhân vật mục tiêu, trong lòng Đồng Y Y không nhịn được
mà nói lời khen ngợi
Váy công chúa màu hồng phấn, hai bím tóc nhỏ được tếtlại, hai gò má trắng nõn, bởi vì chơi đùa mà có vẻ đỏ bừng.Con ngươi linh động, còn có môi đỏ mọng cong lên - thực
sự là thế nào cũng thấy rất xinh đẹp!
Sau khi đánh giá đối phương mấy phút đồng hồ, Đồng Y
Y đứng lên, làm vài cái động tác kéo dài, liền đi hướng vềphía mục tiêu
Trang 7“Này, mỹ nữ!” Quay về phía tiểu mỹ nhân lộ ra mộthàm răng trắng sáng, nó mỉm cười nói.
“Bịch!” Đáp lại nó không phải là câu trả lời của mỹ nữ,
mà là một uy lực bùng nổ mười phần của hạt dẻ
“Nha đầu chết tiệt kia, con lại ngứa da có phải haykhông? Mẹ nói qua bao nhiêu lần rồi, đừng học những kiểunói chuyện loạn thất bát tao trên TV!” Bà Đồng tức giận
mà gõ lên đầu con gái mình, đồng thời đưa tay đem nó rờikhỏi hiện trường
“Ai, mẹ, con con con…” Hai tay đang ôm đầu bị gõ đaunhức, khuôn mặt nhỏ nhắn của Đồng Y Y cơ hồ nhăn thànhmột đoàn Nó tám phần không phải thân sinh của mẹ, chonên mới gõ vừa mạnh mẽ vừa chuẩn xác
“Con cái gì con, con biết điều ngoan ngoãn đợi ở chỗnày cho mẹ, mẹ còn có chút chuyện muốn cùng bác Lý nhàbên trò chuyện một chút” Bà Đồng vừa nói, đem Đồng Y
Y dắt tới dưới tàng cây Khi quay người đi, còn nhân tiện
bỏ lại một câu uy hiếp cực độ, “Nếu như con tự mình chạyđi,cuối tuần đừng hy vọng mẹ mua chocolate cho con ăn”.Oa! Không phải chứ, lại có thể mang chocolate mà nó
ưa thích nhất để uy hiếp sao
Khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn càng thêm lợi hại, hai mắtĐồng Y Y rưng rưng, nhìn bóng lưng của mẹ vui vẻ mà rời
đi Nó nhất định không phải thân sinh của mẹ rồi, cho nênmới phải lưu lạc đến loại kết quả này Nó không muốn nữa,
nó muốn phản kháng, nó phải cách mạng, nó muốn…
Ánh mắt rưng rưng, thoáng nhìn cách đó không xa mớivừa rồi nó vẫn thưởng thức tiểu mỹ nhân, lúc này đang có
ề
Trang 8một cái bóng nhỏ đang hướng về phía nó cười.
Cười thật ngọt, cười đến tâm của nó cũng say Nước mắtnhanh chóng thu hồi Đồng Y Y nhếch môi, vừa mới chuẩn
bị quay về cho mỹ nhân một nụ cười, nhưng nhìn thấy ánhmắt sắc bén của mẹ mình đang hung hăng hướng về nơinày bắn tới
Cái miệng nhỏ nhắn méo mó, nó tức khắc đổi lại thànhánh mắt đáng thương nhìn về phía mẹ Được rồi, được rồi,
nó biết sai rồi Xem ra nó ngày hôm nay nhất định là cùngvới mỹ nữ kia vô duyên
Quay người lại, Đồng Y Y kéo một nhánh cây, bắt đầunhàm chàn vẽ các vòng tròn trên mặt đất Nhìn bóng dáng
mẹ, dường như còn muốn cùng những nhóm bác gái kia tròtruyện rất lâu Mà một mình nó ngồi xổm ở chỗ này, thật sựlà… Rất không thú vị
Nâng con ngươi lên, hai mắt tròn xoe giống Ra-đa tiếnhành tìm kiếm
Không có lý do ngày hôm nay nó lại xui xẻo như vậy cóđúng hay không Cho nên… soạt soạt soạt! Lúc này sao lạikhông có một mỹ nhân chứ!
Hai tròng mắt linh động tham lam nhìn cách đó hơn mườimét, cậu bé trai đang ngồi ở dưới tàng cây, Đồng Y Y chỉkém là không có chảy nước miếng
Cũng tinh tế Cậu bé là người đẹp nhất mà nó đã từng gặpqua, so với đại minh tinh trên TV cũng rất đẹp
Tóc đen nhánh, nhẹ nhàng mà dán vào cái cổ tuyết trắng,gương mặt thanh tú, phối với cặp con ngươi lấp lánh kia,thấy thế nào cũng thoải mái Đúng rồi, còn có môi của cậu
Trang 9bé, hồng hồng, lộ ra sáng bóng tự nhiên, làm cho người tarất muốn cắn một cái.
Tí tách! Nước miếng từ khóe miệng thành hình chậm rãichảy ra, nhỏ giọt lên cát trên mặt đất
Oa! Ta lau ta lau lau lau
Nâng tay áo lên, nó vội vàng lau chùi nước miếng bên khóemôi Rất may đối phương cũng không thấy dạng Đà điểunày, có thể giữ lại được để bày ra ấn tượng đầu tiên
Kéo kéo váy, gảy qua vài sợi tóc, cả đầu óc của Đồng Y Ychỉ có ý niệm là tiếp cận Soái ca, đâu có còn nhớ rõ cảnhcáo của mẹ chứ
“Hi, soái ca” Nhếch môi, nàng bày ra một nụ cười duyêndáng, tiến hành ân cần thăm hỏi lần đầu tiên của nàng
Con ngươi màu đen khe khẽ giương lên, cậu bé trai nhìn cô
bé đứng ở trước mắt xấp xỉ cùng tuổi với mình Mở miệng
ra, nhưng lại lập tức khép lại, cúi đầu
“Mình là Đồng Y Y, cậu tên là gì?” Đem mặt dày mày dạnphát huy đến cảnh giới cao nhất, nó đứng ở trước mặt cậu
bé, hai tròng mắt như cũ tham lam nhìn dung mạo xinh xắnkia
Cậu bé lắc đầu, vẫn còn cúi đầu, tựa hồ không biết nên điứng phó như thế nào với nụ cười như ánh mặt trời kia
“Làm sao vậy? Cậu nói đi” Tay nó tự động mà “đáp” ởtrên bả vai của cậu bé, hơi có vài phần trêu ghẹo
“Đau” Một hồi lâu sau, cậu bé cuối cùng nói ra một chữ
“Đau?” Ánh mắt vừa chuyển, nó liếc thấy vết thương trênđầu gối của cậu bé, sợ đến bỗng nhiên nhảy lên, nhưng
Trang 10quên mất cây đại thụ phía sau, cả đầu đụng vào thân cây,mức độ đau đớn có thể tưởng tưởng được.
“Cậu không sao chứ?” Cậu bé trai rốt cuộc lại lần nữangẩng đầu lên
“Không có chuyện gì, không có chuyện gì” Nó liên tụckhoát tay, khóe miệng khẽ động miễn cưỡng cười, “Mìnhmột chút việc… cũng không có” Mới là lạ! Đau đến nỗi nómuốn rớt nước mắt
Cậu bé nhìn chằm chằm cô, lông mi dài dài khe khẽ chớplên
Rất đẹp trai! Hai mắt Đồng Y Y tỏa ra trái tim Soái ca đẹptrai nhất trường của nó, con ngươi khi chớp mắt cũng chưatừng có mùi vị thu hút như của cậu ta vậy
“Mình… Mình giúp cậu băng bó” Nó liếm liếm đôi môikhô sáp, từ trong túi váy móc ra khăn tay, quấn lấy vếtthương trên đầu gối của cậu bé, thuận tiện tạo thành mộtcái nơ con bướm
“Đẹp không?” Nó hất mặt lên, tâm tình tốt chờ đợi biểudương của cậu bé
Cậu bé lúng ta lúng túng, tầm mắt từ khuôn mặt của nóchuyển dời đến chiếc khăn tay nền trắng có bông hoa nhỏtrên đầu gối, “…Rất đẹp”
“Mình đây chính là giúp cậu một lần nha” Trong mắt của
nó hiện lên một tia sảo trá quang mang
“Ừh” Cậu bé thành thật gật đầu
“Nếu mình giúp cậu, vậy thì cậu phải lấy thân báo đápnha” Nó học lời thoại trên TV, nói đến hữu mô hữu dạng.A? Cậu bé sửng sốt
Trang 11“Cậu ngoan ngoãn một chút không nên cử động” Đồng Y
Y đè bờ vai cậu bé xuống
“Tại sao?” Cậu bé kỳ quái nói
“Bởi vì mình muốn hôn cậu” Nó nói rất đương nhiên
“Hôn?”
“Đúng vậy, chúng ta chơi hôn nhẹ nữa, yên tâm, mình sẽđối xử với cậu thật tốt, hết sức dịu dàng” Nó rất chi phiếukhông đầu [2] nói bậy, chỉ muốn làm sao mới có thể bắtđầu đem đối phương lừa gạt
“Nhưng mà…” Cậu bé trai hình như có do dự
“Đừng nhưng mà” Nó gấp đến độ không thể chờ, giốngnhư sắc lang nhào tới trên người cậu bé, kề cận môi củacậu bé chính là mãnh liệt gặm nhấm
Môi rất mềm mại, cắn lên quả nhiên dễ chịu Đồng Y Ytừng miếng từng miếng mà cắn xuống môi đỏ mọng, tất cả,không quản cậu bé trai chau hai hàng lông mày càng chặt.Đau quá, cô bé rõ ràng đang giống như cắn đồ ăn mà cắncậu sao! Chẳng qua… Từ trên môi của cô bé, cậu có thểcảm giác được một cỗ mùi vị ngọt lịm như chocolate, rấtngọt!
Một hồi lâu sau, nó rốt cuộc thở hồng hộc mà buông cậu béchịu khổ giày vò ra, “Cậu rất thơm” Ý nghĩ của Đồng Y Yvẫn chưa hết mà vươn đầu lưỡi ra liếm liếm khóe miệng.Cậu bé chỉ là không có sức lực nhìn nó, đôi môi đã sớmvừa hồng vừa sưng
“Chúng ta lại hôn nhẹ nữa chứ” Hít thở đủ không khí mới
mẻ, nó chuẩn bị lại tiếp tục mãnh liệt
Trang 12“Mình… Mình…” Hai tay cậu bé che miệng lại, nó mớivừa rồi gặm cậu đau quá.
Nó mắt thấy miệng hôn không được, thay đổi mục tiêu,hướng đến gương mặt trắng trắng mềm mềm của hắn mãnhliệt hôn Trách trách trách! Tiếng động âm vang mạnh mẽ.Ngay lúc Đồng Y Y chuẩn bị xong rất tốt, một cái lực nổmạnh như hạt dẻ lại đập vào trên ót của nó
“Nha đầu chết tiệt kia, con mấy tuổi, lại có thể dính vàochuyện thất đức như này!” Bà Đồng một tay xách con gáilên, điên cuồng phun nươc miếng dạy dỗ Mới mấy phútđồng hồ không có nhìn nó, thói xấu của nó lại phát tác.Nhìn cậu bé trai trước mặt, cả một người có bộ dạng vừamới bị “Cường”
Thất đức, nó có sao? Đồng Y Y ôm đầu lộn xộn, “Mẹ, conkhông có” Nó oan uổng nha!
“Còn nói không có!” Con nhìn xem, đem con nhà người tahôn thành cái dạng gì? Có người làm như vậy sao?” BàĐồng tiếp tục quở trách nói Không được, bà nhất định phảinghĩ biện pháp đem con gái kéo quay về chính đạo…
“Mẹ, là con thể hiện quan hệ hữu hảo với cậu ấy nha” Nóđem lý do nói đến quan miện đường hoàng [3]
“Ít đến hù dọa mẹ con đi!” Bà Đồng túm cổ áo Đồng Y Y,kéo nó đi về hướng về nhà mình, “Về đến nhà mẹ phải giáohuấn con một chút” Tối thiểu cho nó quỳ giặt quần áobằng ván mấy giờ
“Không nên nữa” Đồng Y Y phát ra tiếng cầu xin tha thứthương cảm
“Còn nữa, tuần sau đừng nghĩ được ăn chocolate nữa!”
Trang 13“A? Mẹ, mẹ ngược đãi nhi đồng”.
“Đồ vô dụng, không để cho con ăn chocolate bảo là ngượcđãi, con muốn bị đánh sao!”
“Mẹ, con không phục, con không phục…”
“Không phục cũng phải phục!”
“…”
Tiếng đối thoại của hai mẹ con nhỏ dần
Cậu bé trai ngơ ngẩn nhìn bóng lưng một lớn một nhỏ, sau
đó chậm rãi cúi thấp đầu xuống, nhìn chiếc khăn tay màutrắng có hoa trên đầu gối Mà ngón tay thì xoa nhẹ đôi môisưng đỏ…
Trang 14Chương 1
Kim Thành Hoa Viên, xã khu đã có hơn hai mươi năm lịch
sử Giống như những xã khu khác, đại đa số những hộ giađình sống ở đây là những người bình thường với mứclương bình thường, trải qua cuộc sống bình thường, thườngngày thấy có một chút giờ nhàn rỗi bắt đầu lên tiếng kêugọi hàng xóm hai bên kéo nhau tán gẫu một phen
Một mùa hè mới lại đến, sau buổi trưa yên tĩnh, ve sầu kêu,dường như đang tiến hành phối nhạc rất thích hợp dưới cáinóng của mùa hè
Rất đẹp trai! Dưới góc độ chụp này, phối hợp thêm khuônmặt đẹp trai như vậy hé ra khiến cho người ta ngáp đếnchảy nước miếng, quả thực là khiến cho người ta trăm lầnvẫn xem không chán!
Tay đang cầm một quyển album tập hợp những chân dungmới nhất, hai mắt Đồng Y Y nhìn chằm chằm khuôn mặttuấn tú trên bức chân dung, chỉ kém không có bắn thủngtrang giấy
A… Không biết lúc nào cô mới có thể may mắn làm nhiếpảnh gia của minh tinh này, để cho bọn họ trước ống kínhcủa cô bày ra các loại POSE, mà cô thì chỉ cần tận tình màngắm, tận tình mà chụp đến OK…
“Đồng Y Y!” Tiếng gọi có trọng lượng bỗng nhiên vanglên bên tai cô
Trang 15Mà quyển album tập hợp những bức chân dung thì đã bịlực hấp dẫn của trái đất, trình diễn tư thế thẳng đứng rơixuống mặt đất.
“Oa, mẹ, mẹ đừng dọa người như vậy có được hay không?”Đồng Y Y sau khi thấy rõ người đứng trước mặt, vỗ vỗngực nói Đột nhiên xuất hiện tiếng gọi, không có hù dọa rabệnh tim đó là định lực của cô rất tốt
“Dọa người cái gì? Mẹ hỏi con, hiện tại mặt trời đã lên cao,làm sao con còn không đi làm?” Một tay nhéo tai con gái,
bà Đồng tức giận hỏi
Thật mất thể diện! Cô cũng đã lớn tuổi, mẹ cô lại có thể đốivới cô như vậy, “Hôm nay là ngày nghỉ của công ty, còncó… Mẹ, tai đau quá!” Mau mau cầu xin tha thứ, nếukhông tai bị nhéo đến bầm tím, rồi hướng đến ai khóc lóc
kể lể đây?
“Nghỉ?” Bà Đồng nhẹ buông tay, Đồng Y Y vội vàng chetai dồn sức xoa xoa, “A, đúng, được nghỉ” Huống hồ, côgiống loại người hay vắng mặt như vậy sao? Thấy thế nàocũng không giống
Một tay xoa tai, cô cúi người xuống, chuẩn bị nhặt cuốnalbum tập hợp chân dung vừa rơi xuống mặt đất, ai ngờđộng tác của một cái tay khác so với cô còn nhanh hơnnhiều
“Cho dù nghỉ cũng nên tự mình tìm chút việc để làm, từsáng đến tối chỉ biết xem những… thứ này, đồ vô dụng!”Tay của bà Đồng mạnh mẽ giật cuốn album tập hợp chândung, trang giấy lay động phát ra những tiếng soàn soạt
Trang 16“A!” Tiếng kêu thê lương thảm thiết vang lên ở trongphòng, “Album của con!” Nó vô tội làm sao, vậy mà lại bịđối xử như thế này.
“An cái gì mà an?!” Một cước đá lên trên người cô, khiếncho cả người cô bày ra dáng con rùa đen nằm sấp trên sànnhà
Quá coi thường cô, con người có quyền lợi của công dânchứ? Cô phải kháng cự, đoạt lại quyền chủ động! “Mẹ!,
mẹ cũng không biết cuốn album này có rất nhiều soái casao, ánh mắt của anh ấy…”
“Bốp!” Trên người nhiều hơn một dấu chân
“Mũi của anh ấy…”
“Bốp!” Dấu chân lại in lên một cái
“Cái miệng cùng lông mày của anh ấy…”
“Bốp! Bốp! Bốp!” Những dấu chân liên tiếp in lên chỗ nào
đó của mỗ nữ [1]
Không chịu khuất phục quyền thế, còn được gọi là đạitrượng phu sao Nhưng cô là con gái, cho nên khuất phục…
có thể tha thứ không?
Hai tròng mắt Đồng Y Y rưng rưng, kiên cường che chắn
để ngừa lại bị đá thêm mấy cước
Trời cao chứng giám, không phải là cô không phản kháng,
mà là mẹ của cô thực sự rất không có ánh mắt tán thưởngnhững thứ mỹ lệ!
~~.~~***~~.~~
Trong một gian phòng yên tĩnh, một người một chó đối
Trang 17diện nhìn lẫn nhau, trong trầm mặc bắn ra những thôngđiệp mạnh mẽ, sau mười lăm phút đồng hồ, thân thể conchó đen cao hơn nửa người gần như nằm úp sấp xuống,trong cổ họng phát ra tiếng nuốt xuống trầm thấp.
“Chị có thật là định đem con chó ngu ngốc này ném tới cho
em chăm sóc?” Người đàn ông đem tầm mắt từ trên ngườicon chó đen rời đi, không kiên nhẫn mà nhìn người đangnhàn nhã uống chai XO trân quý của mình, vẻ mặt cườiđến quyến rũ như vậy của phụ nữ - chính là chị gái củaanh, Mạc Bạch Điệp
“Lan Khanh, em thật thông minh, chị còn chưa nói đâu, em
đã biết chị muốn em chăm sóc Tiểu Hắc?” Dáng tươi cườicủa người phụ nữ càng thêm sáng lạn, hàm răng sáng bóngchớp động dưới tia sáng của ánh đèn
Thông minh!? Mạc Lan Khanh hừ mũi một tiếng Chỉ cầnkhông phải người quá ngu ngốc, cũng có thể từ trong ánhmắt của chị gái mình nhìn thấy được cái loại ý đồ này, “Tạisao phải tới tìm em?” Dẫu sao bình thường chị gái chưabao giờ mang sủng vật đến nơi này của anh, lại chủ độngmang theo Đại Khuyển yêu mến tới chơi, cũng đủ để khiếncho người ta cảm thấy kỳ quái
“Ai bảo em là em trai của chị chứ, không tìm em chị còntìm ai” Nói thì nói như vậy, thế nhưng trời cao minh giám,trước khi tới nơi này, chị chạy đến không dưới bảy támchỗ, tiếc rằng Tiểu Hắc có vẻ mặt hung tướng, sủa khôngngừng, làm hại đám bạn bè của chị không có một ngườinào, không có một người dám dũng cảm chăm sóc
Trang 18“Là sao?” Ngón tay thon dài âm thầm gõ lên tay vịn sofa,Mạc Lan Khanh tỏ rõ vẻ đùa cợt.
“Còn có, nếu không phải chị muốn cùng anh rể em đi Phápthảo luận một vụ làm ăn, chị cũng không tới phiền toáiem” Mạc Bạch Điệp tiếp tục nói
“Phải đi Pháp cả tháng kỷ niệm kết hôn được một nămsao” Mạc Lan Khanh chỉ ra sự thật Rõ ràng là nghỉ phépthuận tiện nói chuyện làm ăn, nhưng mà lại cố ý đảo ngượcnó
“Hắc hắc, dù sao cũng không sai biệt lắm” Chị cười khanhai tiếng mơ hồ nói, “Tốt lắm, quyết định như vậy, TiểuHắc chị tạm thời để ở chỗ này, nhiều nhất ba tháng sau chị
sẽ đến dẫn trở về” Nói xong Mạc Bạch Điệp để ly rượutrong tay xuống, vội vàng cuống quít mà chuẩn bị rời đi
“Đợi một chút!” Giọng nói khàn khàn, khiến cho cơ thểngười phụ nữ đang chuẩn bị bước ra khỏi cánh cửa đứnglại
“Em ghét động vật” Mạc Lan Khanh một mực nói cựtuyệt Chỉ cần người biết anh, ai cũng nói lòng đồng tìnhcủa anh đối với động vật hầu như bằng không
“Aizz, chị biết” Tuy nói như vậy, nhưng Mạc Bạch Điệplại không một chút ý tứ nào thu hồi thỉnh cầu, “Nhưng TiểuHắc rất thích em, chị là lần đầu tiên thấy Tiểu Hắc ngoannhư vậy mà nằm sấp trước mặt em”
“Không ai quy định nó phải thích em, em lại nhất định phảithu lưu [2] nó sao?” Tầm mắt anh không nhịn được màquét về phía con chó đen một cái
Trang 19Tiểu Hắc đáng thương, thay vì nói thích, chẳng bằng nói tốcáo bản năng của động vật sao, người đàn ông trước mắttuyệt đối là một nhân vật lợi hại, nó là một con chó nhonhỏ không thể chống cự được rồi.
“Em… Em…” Giọng nói Mạc Bạch Điệp ngắt quãng Xem
ra chỉ có thể xuất ra đòn sát thủ, “Nếu như em chịu chămsóc Tiểu Hắc ba tháng, sau khi về nước, có thể cho em nghỉhai tháng” Chị nói đến không cam lòng, nếu như khôngphải là vì Tiểu Hắc… Nếu như không phải là…
“Chị đồng ý để em nghỉ?” Mắt nhíu lại, anh nhìn về phíachị
“Đúng” Hai tay chị thũng xuống, “Mặc dù em đối vớicông ty mà nói là người ắt không thể thiếu, nhưng chị nghĩhai tháng, chị chắc là có thể chống chọi được, cha ở đây chị
sẽ đi nói, nhưng em cũng phải đảm bảo, hai tháng sau nhấtđịnh phải trả phép đúng giờ”
Nghỉ… Anh bao nhiêu lâu chưa được nghỉ qua? Mạc LanKhanh thu thu hai tròng mắt lại Từ bé, anh cũng biết mìnhcùng những đứa trẻ khác khác biệt
Thời điểm khi những đứa trẻ khác đang đùa bỡn, anh phảigiải một phương trình Anh là thiên tài về máy vi tính, vềphương diện tiếp nhận kiến thức về máy vi tính, anh giốngnhư bọt biển chạy nhanh mà lại không bão hòa
Mà cha cũng hết sức khai phá thiên phú của anh Tập đoànMạc thị từ vài chục năm trước là tập đoàn đứng thứ ba, mộtchốc mà trở thành mười công ty mạnh mẽ nhất TrungQuốc, có thể nói không thể bỏ qua công lao của anh.Nhưng cũng chính bởi vì anh quá trọng yếu, cho nên anh ở
Trang 20Mạc thị sống cực khổ hơn so với ai khác Vĩnh viễn phảiđòi hỏi đi tiếp thu kiến thức mới nhất, vĩnh viễn phảinghiên cứu ra sản phẩm đi tiên phong so với những công tykhác.
“Được” Gần như không có bất kỳ do dự nào Mạc LanKhanh ngẩng đầu nói đáp ứng Cự tuyệt chăm sóc một conchó ngu dốt, cùng với việc nhận được thời gian hai tháng
tự do, anh thế nào cũng sẽ phải lựa chọn ra việc có lợi nhấtđối với chính mình
Nhận được đáp án khẳng định, Mạc Bạch Điệp đi tới bêncạnh chó yêu, ngón tay thon dài xoa nhẹ Tiểu Hắc tinh thầnđang run rẩy, “Tiểu Hắc, mày ngàn vạn lần phải nghe lờicủa Lan Khanh, biết không??” Trước khi đi, chị khôngquên cố gắng dặn dò chó yêu một phen
Ai nói Lan Khanh đối với động vật có kiên nhẫn thì sai vôcùng, nếu như không cẩn thận nhắm trúng sự tức giận củaLan Khanh, như vậy kết quả của Tiểu Hắc như thế nào cóthể nghĩ được
“Gâu!” Con chó phát ra một tiếng sủa, đầu hăng hái chuivào hướng trong ngực của chủ nhân Cho dù não chó
không bằng não người, nó cũng biết, ở tại chỗ này tuyệt đối
là loại dày vò Chỉ hy vọng ba tháng sau, nó sẽ không biếnthành một bữa tiệc thịt chó lớn
~~.~~***~~.~~
“Các cậu có tin không? Mẹ của mình lại có thể liên tiếp đámình mười một cái!” Trong một quán kem ở một khu chợ
Trang 21trung tâm, Đồng Y Y nỗ lực nhìn về phía hai người bạnkhác của mình khóc lóc kể lể.
Mười một cái, không phải là một cái, chỉ nhìn vết bầm tímkia làm cho lòng của cô chua xót, cũng không biết khi nàomới có thể tiêu bớt đi
“Oa, bác Đồng rất dứt khoát nha!” Vẻ mặt Cổ Hiểu Dungthan thở nói Nghĩ rằng đời này cô bội phục nhất, chính làloại phụ nữ dám đánh dám mắng này
“Phịch!” Cả đầu Đồng Y Y cơ hồ muốn rũ xuống bàn,
“Hiểu Dung, cậu đây là đang an ủi mình sao?” Cô đến tộtcùng có phải là bạn bè của mình hay không, nói lời nhưthế, rõ ràng không ngại bỏ đá xuống giếng sao
“Nhưng bác Đồng thực sự là… Được, được, mình khôngnói” Trong ánh mắt hung dữ của bạn mình, Cổ Hiểu Dungrất thức thời ngậm miệng lại
“Đúng rồi, Mẫn Mẫn, cậu không có gì muốn nói sao?”Đem ánh mắt bắn về phía một người bạn khác, Đồng Y Yhỏi
“Nói… Nói cái gì?” Trong miệng nhồi đầy kem, Quan MẫnMẫn nháy mắt di chuyển con ngươi hỏi
“Cậu…” Một ngón tay ngọc chỉ ra, cô rưng rưng muốnkhóc Cuồng hận (chỉ điên cuồng hận đó), tại sao bạn bè
của cô lại có cái dạng đức hạnh này chứ?
“Y Y, mình phát hiện…” Không một chút phát giác sắc mặtkhó coi của đối phương, Quan Mẫn Mẫn rất chân thành màbình luận, “Kem ở đây ăn thật ngon Cậu khi nào thì pháthiện ra chỗ này, làm sao không sớm dẫn mình tới đây?”
Trang 22“…” Đồng Y Y lúc này chỉ có tức giận, rất tức giận Côthừa nhận, cô là ngu ngốc Lại có thể ngốc đến nỗi muốnhướng về Mẫn Mẫn tìm kiếm sự an ủi Cô sớm nên biết,trong đầu Mẫn Mẫn kia, trừ thức ăn, vẫn là thức ăn, “MẫnMẫn, của mình cho cậu” Cô đem ly kem ở trước mặt đẩytới phía trước Quan Mẫn Mẫn Cô bây giờ, cái gì ăn cũngkhông vào.
“Y Y, cậu thật tốt” Quan Mẫn Mẫn lộ rõ vui mừng, vộivàng đem nó đưa vào trong phạm vi miệng của mình
“Đâu phải”.Cô ngoài cười nhưng trong lòng không cười, cảngười gục xuống bàn, câu được câu không mà lè lưỡi Mặc
dù trong quán kem có khí lạnh, nhưng chính là vẫn khiếncho người ta cảm thấy nóng bức
Đồng Y Y, Quan Mẫn Mẫn, Cổ Hiểu Dung ba người biếtnhau từ nhỏ Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì ba ngườicùng ở một xã khu, tiểu học, trung học phụ cận nhập học,
do đó ba người cũng đã từng là đồng học một khoảng thờigian
Biết nhau nhiều năm như vậy, gia đình hai bên, yêu thíchcùng thói quen tự nhiên cũng là nhất thanh nhị sở[4]
Đồng Y Y “Háo sắc”, từ nhỏ đến lớn, phàm là trong tiểukhu đứa trẻ nào được xưng là “Mỹ lệ”, cũng khó khăn thoátkhỏi ma trảo của cô Bà Đồng vì để cô thoát khỏi thói xấunày, không biết nhéo tai của cô bao nhiêu lần Nhưng dạymãi không sửa được tính trời sinh đã dự tính cho Đồng Y
Y quay về với chính đạo, dù sao cô cũng không ham thích
ăn trộm không cướp đoạt, cô vui vẻ đem nó phát dươngquang đại
Trang 23Quan Mẫn Mẫn “Thích ăn”, thức ăn đều có thể đủ hấp dẫnhứng thú của cô Từ nhỏ đến lớn chí nguyện [4] (chí hướng
+ nguyện vọng) là sau này có thể trở thành một người đầu
bếp vĩ đại, mỗi ngày đều có thể làm rất nhiều đồ ăn ngon gì
đó thỏa mãn ham muốn ăn uống của mình Nhưng, lần thứ
N tại phòng bếp của Quan gia vì chí nguyện vĩ đại của côthiếu chút nữa toàn bộ bị hủy đi Kết quả là, nếu đầu bếplàm không được, như vậy đổi thành gả cho một ngườichồng làm đầu bếp Dù sao, chí nguyện có thể thỏa mãn
Về phần Cổ Hiểu Dung, quả thực đẹp trai đến tột đỉnh.Thời trung học đã từng lập nên kỷ lục tại một học kỳ nhậnđược 725 phong thư tình, hơn nữa những bức thư tình đềuxuất phát từ tay phái nữ, ở trong ba người cô là người có đủđức hạnh hiền thê lương mẫu của phụ nữ Khuôn mặt trungtính lại là cầm kỳ thư họa… Ách, mọi thứ không rành,nhưng nấu nướng, may vá quần áo, quét dọn sửa sang,tuyệt đối OK So với phòng ngủ như ổ chó của hai ngườibọn họ, phòng ngủ của cô quả thực giống như là phòng tinhphẩm Mà khuyết điểm duy nhất, đại khái là lá gan của cô.Nhát gan, mặc dù chưa đến nỗi như thế, nhưng mà riêngnghề nghiệp của cô là cảnh sát, có thể nghĩ, ở bên trong cóbao nhiêu mâu thuẫn Cho nên mỗi lần đi làm, cô luôn nơmnớp lo sợ, rất sợ gặp phải vụ án quan trọng
Hữu khí vô lực mà gục xuống mặt bàn Đồng Y Y buồnchán ngáp một cái, dứt khoát đem tầm mắt chăm chú lêntrên mặt Cổ Hiểu Dung
Khuôn mặt trung tính, có anh khí của phụ nữ cùng tuấn nhãcủa đàn ông, lông mày mảnh mai, mũi thẳng tắp, ánh mắt
ấ
Trang 24như sao tản ra vẻ đẹp trận trận hơi thở “mỹ nhân”… Rấtđẹp trai!
“Lách tách!” Chất lỏng trong suốt như có như không nhỏtrên bàn, làm cho da đầu Cổ Hiểu Dung một hồi tê dại, “YY…” Cố gắng xoa thái dương, cô gọi tên của bạn
“Gì chứ?” Đồng Y Y lên tiếng trả lời, ánh mắt vẫn như cũchăm chú nhìn chằm chằm tuấn nhan không tha
“Nước miếng của cậu… Ách, chảy ra” Vừa nói đồng thời
Cổ Hiểu Dung thuận tiện đưa ra một tờ giấy ăn
Ôi? Nước miếng?! Nhận lấy giấy ăn, Đồng Y Y vội vànghủy diệt “chứng cớ”, bảo trì hình tượng đoan trang củamình, “Nhưng mà Hiểu Dung, mình phát hiện cậu thật sự
là càng nhìn càng thấy đẹp trai!” Lau khô vết nước đọng,
cô không quên phát biểu một chút bình luận của mình
Trong nháy mắt nổi da gà lên, “Mình đối với đồng tínhluyến ai không có hứng thú” Cổ Hiểu Dung khô khốc cườimột tiếng
“Mình cũng không có hứng thú” Đồng Y Y nhún vai mộtcái, chẳng qua mỹ lệ không phân biệt tuổi tác giới thính,nếu bạn bè đẹp trai như vậy, cô không có đạo lý nào khôngthưởng thức, “Hiểu Dung, cậu có nghĩ tới đi làm thầntượng minh tinh hay không?” Cô rất chân thành mà nói đềnghị
“Ha ha, mình nghĩ không cần đâu” Cổ Hiểu Dung vội lắcđầu, thử nói sang chuyện khác, “Đúng rồi, cậu không phảinói đợi lát nữa có chuyện phải làm sao?”
“Chuyện?” Cô mờ mịt mà nháy mắt mấy cái
“Đưa ảnh chụp” Cổ Hiểu Dung nhắc nhở
Trang 25Ba chữ đơn giản, kích động Đồng Y Y nhảy lên từ trênghế, “A, trời ạ!” Cô đúng là đã quên, “Bây giờ mấy giờrồi?”
“Một giờ”
“Muốn chết, muốn chết!” Cầm lấy ba lô ở trên ghế, Đồng
Y Y bất chấp lại bị nói thêm cái gì nữa, liền hướng cửaquán kem phóng đi, “Hiểu Dung, Mẫn Mẫn, mình đitrước” Nếu như không vội vàng nói, như vậy kết quả thêthảm của cô gần như có thể đoán được
“Ơ kìa?” Vẻ mặt Quan Mẫn Mẫn mờ mịt mà ngẩng đầu,nhìn một chút chỗ ngồi bên cạnh đã là khoảng trống, lạinhìn một chút Cổ Hiểu Dung bên cạnh, “Hiểu Dung, Y Ysao vậy?”
“Đi làm việc” Cổ Hiểu Dung gẩy gẩy tóc ngắn nói
“Ừ” Quan Mẫn Mẫn gật đầu, tiếp tục vùi đầu ăn kem củamình
“Nhưng ——”
“Nhưng cái gì?”
“Cậu ấy quên đi tính tiền”
“Phốc!” Kem trong miệng Quan Mẫn Mẫn phun ra toàn bộ
Trang 26chắc tinh thần đánh gián không chết, cô tin chắc mình cóngày nổi danh Mà cái gọi là ngày nổi danh của cô, có thể
đủ “hào hiệp”, còn lại thứ hai là bởi vì sau khi cô so sánhvới N công ty, cuối cùng xác định Mạc thị là công ty chịuchi tiền vốn nhiều cho phương diện quảng cáo, hơn nữamỗi lần quảng cáo, mời tuyệt đối là những nghệ sĩ nổitiếng Cho nên cô mới có thể mất sức của chín trâu hai hổ,liều mạng mà vào bộ phận quảng cáo
“Đinh!” Thang máy dừng ở tầng 15, không kịp xử lý tócngắn rối loạn, Đồng Y Y chạy ra khỏi thang máy, đi đếnhướng bộ phận quảng cáo
“A, Y Y, cậu cuối cùng cũng trở lại!” Đồng nghiệp TiểuĐiền bên cạnh hô to gọi nhỏ nói Xem chừng cô đến muộntoàn bộ bộ phận quảng cáo đều biết hết rồi
“Lý Sir đâu? Sếp ở đâu?” Đồng Y Y hỏi, Lý Sir trongmiệng cô nói — Lý Thế Huy chính là người lãnh đạo trựctiếp của cô, cũng là quản lý của bộ phận quảng cáo
“Sếp hả!” Giai Huệ bên cạnh gãi đầu, “Mới vừa rồi rốnglên đủ nửa giờ, nói sếp muốn tìm cậu, bây giờ đại khái mautức đến bùng nổ” Tất cả mọi người trong ngành đều biết,
Trang 27Lý Thế Huy ít kiên nhẫn, có thể nói là kém nhất của bộphận quảng cáo.
“Đúng, mình thấy cậu đợi lát nữa bị Lý Sir lột da hủy cốtđi” Tiểu Điền nâng cằm lên, trêu ghẹo nói
Trời ạ, sẽ không thê thảm như vậy chứ! Đồng Y Y khôngnhìn được cả người run lên, “Mình… Mình lập tức sẽ đưaảnh chụp cho sếp” Nếu như Lý Sir thật muốn xào cô như
cá mực, e rằng cô chỉ có thể suy nghĩ học lời thoại nhưphim nhiều tập lúc tám giờ, một phen nước mũi, một phennước mắt, cộng thêm ôm lấy bắp đùi đối phương Tóm lại,liều chết không thể để cho đối phương xào là được
Nói xong, Đồng Y Y vội vàng đi hướng về phòng làm việccủa quản lý
“Ai!” Thanh âm của Tiểu Điền vang lên từ phía sau cô, “Lýsir bây giờ ở…”
“Cạch!” Đáp lại anh chính là một tiếng đóng cửa khôngtính là quá vang
“Lý Sir sếp ấy hiện tại không có ở trong phòng làm việc”.Lời của Tiểu Điền nói chậm nửa nhịp trong miệng, nhưngngay sau đó nhìn Giai Huệ bên cạnh một chút, “Cái kia…
Y Y hình như đã đi vào”
“Đúng vậy, mình đã thấy được” Giai Huệ ngơ ngác gậtđầu
“Làm sao bây giờ? “Người ấy” đã nói không hy vọng cóngười quấy rầy”
“Việc này…” Giai Huệ mắt chuyển sang trợn trắng, hướnglên trần nhà mà nhìn, “Chỉ có trời mới biết”
Chỉ hy vọng lúc Y Y đi ra, đừng quá thê thảm
Trang 28Trong phòng làm việc không có tiếng hét to, không có tứcgiận, chỉ có một phòng yên tĩnh.
Im ắng, gần như có thể nói là không có một chút mùi vịkhói thuốc súng Rất … an tĩnh! Đồng Y Y gãi gãi tóc ngắnmột chút Theo kinh nghiệm sống 20 năm của cô, trước bãotáp, bình thường cũng đều sẽ có một thời gian ngắn yêntĩnh
“Lý Sir…” Cúi thấp đầu xuống, Đồng Y Y cố gắng bày ramột vẻ mặt biết lỗi
Một mảnh yên lặng, không có bất kỳ thanh âm hồi đáp nào
“Em biết hôm nay đến muộn là em không tốt, tuy là em cóchút việc ra nguyên nhân là…” bởi vì muốn mời hai ngườibạn uống nước, sau đó phát tiết việc mình bị đá mười mộtcái, “Nhưng mà em bảo đảm, lần sau em tuyệt đối sẽ không
đi muộn nữa, cho nên, Lý Sir, xin sếp thương xót, tha cho
em một mạng đi” Cô vừa nói, cố gắng nặn ra vào giọtnước mắt, hưởng ứng lấy đinh luật “Nhu có thể khắccương” một nghìn năm cổ đại không thay đổi
Yên lặng, trừ yên lặng vẫn là yên lặng
“Lý… Lý Sir…” Đầu rốt cuộc cũng ngẩng lên, Đồng Y Yvẫn nhìn phòng làm việc, tìm kiếm đối tượng cần nóichuyện của mình
Ôi? Không có ai?!
Con ngươi thủy linh chớp chớp, chưa từ bỏ ý định nhìnxung quanh một chút… Ách, thật ra thì vẫn có người, chỉbất quá người kia tuyệt đối không phải là Lý Sir thôi
Thân thể cao to đang nằm trên trên ghế sofa, là một ngườiđàn ông, một người đàn ông cô hoàn toàn không biết, hơn
Trang 29nữa còn là một người đàn ông đang ngủ.
Nói cách khác, nói cách khác ban nãy cô cố gắng diễn xuấtcũng uổng phí, Đồng Y Y cong miệng lên, sau đó nhìndung nhan tướng mạo của đối phương, vài giọt nước mắtthương cảm ít ỏi trong hốc mắt thoáng chốc thu lại sạch sẽ,biến thành tinh quang bắn ra bốn phía, với mức độ hưngphấn như trúng vé số chạy về phía sofa
Đẹp trai, quả thực đẹp trai không có gì để nói!
Không phải là cái loại đẹp ẻo lả, mà là một loại đẹp traitinh khiết thuộc về nam giới, cằm cương nghị, hình dángkhuôn mặt rõ ràng, dưới sống mũi thẳng tắp là môi mỏngkhẽ nhếch Hoàn toàn là một vẻ đẹp khác biệt của namgiới, chỉ là lông mi dài dày đặc kia có thể khiến cho mỹnam đang ngủ kia giương ra khuôn mặt nam tính, mangtheo một vẻ đẹp âm nhu [5]
Lông mi thật dài! Đồng Y Y đứng ở bên cạnh ghế sofa, haitay nâng cằm, cố gắng mà nghiên cứu lông mi của đốiphương Đen mà dày, giống như cái quạt bao phủ lấy tầmquan sát của đôi mắt, phụ nữ rất ít có lông mi như vậy,huống chi là đàn ông
Ghen tỵ! Tại sao lông mi của cô lại ngắn như vậy chứ? Quả
là thượng đế rất thiên vị
Không chớp mắt nhìn đối phương, đôi tay Đồng Y Y từ lâu
đã sớm rục rịch Anh ta — hẳn là ngủ rất sâu Nói cáchkhác, nếu như bây giờ cô ăn chút đậu hũ, chắc là không aibiết
Dù sao soái ca không phải ngày ngày có thể chạm mặt,chân dung “mỹ nhân” trên poster khoảng cách quá xa,
ể
Trang 30trong hiện thực nào có thể tới làm cho người ta kích động.Liếm liếm đôi môi hơi khô sáp, móng vuốt của An LộcSơn chậm rãi hướng về phía sofa dò xét… Năm mét… Bốnmét… Ba mét…
“Phịch!” Thanh âm nặng nề cùng với tiếng kêu rên của phụ
nữ vang lên trong phòng làm việc
Xuất sư vị tiệp thân [6] trước, đoán chừng chỉ có thể là tìnhhuống của cô Không hề chạm tới một sợi lông của soái ca,chính mình lại phải gặm bùn
Nặng quá! Đồng Y Y nhướng mày, cố gắng đem vật nặngsau lưng hất ra Cuối cùng vật gì ở trên lưng của cô? Trọnglượng nặng trịch, cùng với xúc cảm ấm áp, còn có mangtheo lông màu đen, chân chó… Ách, chân chó?!
Cuối cùng ánh mắt tập trung ở chân chó đung đưa trướcmặt, Đồng Y Y trì độn hiểu ra sự thật : rất rõ ràng, một conchó, một con chó lớn, đang đè lên trên lưng của cô, làmcho cô đầu rạp xuống đất tiếp xúc thân mật cùng với mặtđất
“Oa, có lầm hay không! Trong công ty có thể mang chóđến đi làm sao?” Đồng Y Y đảo cặp mắt trắng dã, cố gắngvặn vẹo cái cổ, hướng về phía sau nhìn lại Mới định tiếnhành một chút giáo dục đối với con chó, để cho nó hiểu,lưng của thục nữ không phải để một con chó hèn mọn cóthể đè lên
“Ngoan, chó, chó, có thể phiền mày bây giờ…” Giọng nóidịu dàng chưa kịp phát biểu đầy đủ, một cái chân chó đãbước lên “ngọc diện” của cô
Trang 31Cô… Mặt của cô… Sinh mệnh thứ hai của phụ nữ, làkhuôn mặt này, lại có thể bị một con chó giẫm lên!! “A!”Tiếng thét chói tai như với âm lượng cao nhất thời vanglên, Đồng Y Y lấy toàn bộ sức mạnh từ thời bú sữa muốnthoát khỏi trọng lượng đang đè nặng mình.
Thật là quá đáng! Cô ở nhà mẹ đá còn chưa tính, bây giờngay cả một con chó cũng có dũng khí giẫm lên mặt của
cô, “Mày có biết tao từ nhỏ đến lớn vì khuôn mặt này củamình, đã tiêu mất bao nhiêu tiền mua mĩ phẩm bảo dưỡngkhông?” Hung hăng mà trừng mắt nhìn con chó đen, Đồng
Y Y lớn tiếng nói, “Phụ nữ mặt là rất trân quý, nhất là phụ
nữ chưa kết hôn, da mặt lại càng trân quý Tao 16 tuổi lầnđầu tiên mua sữa rửa mặt, 17 tuổi cùng bạn học thảo luận
bí quyết bảo vệ da, 18 tuổi vì mua một bộ dầu hoa ngọclan, cố gắng tiết kiệm hai tháng… Mày… Mày lại…” Tayngọc chỉa thẳng vào đầu con chó, cô bi phẫn quả thựckhông thể dùng ngôn từ nào để biểu đạt
“Gâu… Grừ…” Con chó đen đung đưa đầu, trong cổ phát
ra thanh âm trầm thấp Giống như là ngại một cái cái chânchó còn chưa đủ, còn đè lên một cái chân trước khác
“Oa, mày còn giẫm lên, mày lại có thể giẫm lên nữa!”Tiếng kêu thê lương thảm thiết lại vang lên một lần nữa,Đồng Y Y oa oa kêu loạn lên Nếu như mặt của cô có bấttrắc cái gì, cô thế nào cũng phải đem con chó này đi lột dahủy cốt, đem toàn bộ con chó nấu thành những món ăn
“Gâu… Gâu…” Giống như là hiểu rõ ý đồ của đối phương,con chó đen sủa lên mấy tiếng Chân giẫm lên càng lúccàng dùng sức
Trang 32“Lớn… Cùng lắm thì tao không nấu mày là được, nhưngtrước tiên mày đem chân của mày dời đi” Cô cò kè mặc
cả, hy vọng có thể bảo vệ được gương mặt tròn trịa củamình khỏi chân con chó dữ
Một con thì giẫm lên rất mạnh mẽ, một người thì nói rấtvang
“Tiểu Hắc!” Thanh âm hoa lệ mà lại trầm thấp đột ngộtvang lên, mơ hồ có một chút mùi vị không vui vẻ
Một cuộc đại chiến người chó rốt cuộc tại giữa chữ hai âmtiết này mà tuyên cáo kết thúc
Con chó đen mới vừa rồi còn kiêu ngạo, lúc này ngược lạigiống như một con cừu con ngoan ngoãn quỳ rạp trên mặtđất, sâu trong cổ họng phát ra tiếng nức nở buồn bực
Mà Đồng Y Y thì chật vật đứng lên, nhìn người đàn ôngngồi trên ghế sofa hai tay đang vòng quanh ngực Anh tatỉnh lại lúc nào?
Đôi mắt có lông mi đen dầy uốn lượn kia, một đôi mangtheo chút chút không vui, chút chút không kiên nhẫn, cùngvới chút chút suy nghĩ Đôi mắt trắng đen rõ ràng kia, trắngnhư ôn ngọc, đen như đêm khuya
“Cảm ơn” Quay đầu lại trừng mắt với con chó một cái,Đồng Y Y hướng người đàn ông kia cảm ơn Tiểu Hắc?Con chó dữ này gọi là Tiểu Hắc sao? Như vậy anh ta là chủnhân của con chó ư, cho nên chó dữ mới có thể khi anh tagọi một tiếng mới nghe lời, dễ bảo?
Không có, đối phương từ đầu luôn luôn không hề liếc nhìn
cô lấy một cái, vẻ mặt kia đã chứng minh, anh ta lúc nàyđang đem cô trở thành không khí
Trang 33Ồ… Đồng Y Y nhún nhún vai, không khí thì không khí, dùsao cũng không trở ngại cô thưởng thức soái ca Con ngươixoay tròn chuyển động, cô tham lam mà nhìn tuấn nhancủa đối phương.
Sợi tóc có chút lộn xộn có vài sợi rủ xuống ôm trọn cáitrán, lông mi dài dày đặc đang chuyển động theo cái nháymắt của tròng mắt nhẹ nhàng lay động, khiến cho đôi mắthắc ngọc như châu của anh ta càng lộ thêm mấy phần thấnbí
Quả nhiên không phụ với tướng mạo của anh ta, đôi mắtngười đàn ông này nhìn trông rất đẹp… Chờ một chút! Mộtmạch suy nghĩ trong lòng xẹt qua như tia chớp, Đồng Y Ytrợn to mắt nhìn người đàn ông kia, bây giờ không phải làlúc thảo luận đôi mắt của anh ta có bao nhiêu đẹp đẽ, màcần phải hỏi… Vội vàng thu hồi vẻ mặt giống như mê gáicủa mình, cô hắng giọng: “Anh tỉnh khi nào?”
Tầm mắt cuối cùng cũng nhìn về phía cô bên này, “Bắt đầu
từ khi có tiếng hét chói tai đầu tiên của cô” Mạc LanKhanh miễn cưỡng nói, liếc mắt về phía hai dấu chân chó
rõ ràng trên gò má của đối phương
Cô hét chói tai: “Nói cách khác anh đã sớm tỉnh lại?” Conngươi bất giác nheo lại, Đồng Y Y không dám tin hỏi
“Ừ” Anh ta nhún vai biểu thị sự trả lời Tiếng động vangnhư vậy, hắn muốn không tỉnh cũng khó khăn Chẳng qua
là anh rõ ràng đã dặn bảo nhân viên, không hy vọng cóngười quấy rầy
Kính nhờ! Lại có người đàn ông như vậy sao, “Nói cáchkhác anh nhìn tôi bị chó dữ đè lên nửa buổi, cũng không
Trang 34nghĩ tới muốn ra tay tương trợ?” Cô lớn tiếng hỏi Quảnhiên là chủ nhân của chó dữ - ác nhân!
“Tôi tại sao lại phải giúp cô?” Anh kỳ quái mà liếc cô mộtcái hỏi ngược lại
“Lòng đồng cảm! Lòng đồng cảm! Anh chẳng lẽ cũng chưa
có “Một chút điểm” lòng đồng cảm sao?” Bất kì một ngườiđàn ông nào, chỉ cần nhìn thấy một người phụ nữ nhunhược — Ách, là chỉ cô, bị chó ức hiếp, bấy nhiêu đó cũngkhông đủ ra tay tương trợ sao
“Không có” Hai chữ rất dứt khoát, biểu lộ lập trường củaanh
“Anh…” Cô im lặng hỏi ông trời Tại sao ông trời lại chongười đàn ông này một gương mặt hoàn mỹ, rồi lại cho anh
ta một cá tính xấu xa như vậy chứ?
Quên đi, người phụ nữ tốt không đấu cùng ác nam, hômnay cho cứ tính là cô xui xẻo Đồng Y Y sờ sờ mũi, nếu LýSir không có ở đây, như vậy cô lúc này hay là nhanh chóngrời khỏi đây thôi, tiện thể vậy một chút muối ăn, đuổi đivận xui…
Mới dự định xoay người rời đi, mặt đột nhiên bị một bàntay to kéo lấy! “Đau quá!” Cô giận không thể kìm lại được.Mặt của cô mới bị chó giẫm qua đó! Bây giờ lại bị anh tadùng sức kéo như thế, thật sự có đủ thê thảm, “Anh làmsao vậy? Tôi đã không có ý định truy cứu, anh lại còn dámkéo tôi” Trình độ xấu xa của anh ta, đã không phải là cấpbình thường
“Cô …” Mạc Lan Khanh cúi xuống, ánh mắt trực tiếpthẳng nhìn chằm chằm người đứng trước mặt Khuôn mặt
Trang 35này, càng nhìn càng cảm thấy giống như đã từng quenbiết… Vẻ mặt nho nhỏ từng ở sâu trong ký ức…
“Sao… Thế nào!” Tuy rằng anh ta và cô có cừu oán, nhưng
mà bị một người đàn ông đẹp trai anh tuấn như thế nhìnchằm chằm, chính là khiến cho cô nói chuyện không cẩnthận mà lắp bắp một chút
“Cô tên gì?” Đôi mắt xinh đẹp khẽ nheo lại, anh nhìn chằmchằm cô hỏi
“Tôi là sao phải nói cho anh… Ai, đau đau đau!” Còn chưa
có nói xong, Đồng Y Y đã không nhịn được mà kêu đau,bởi vì người đàn ông trước mắt này đã rất không có phẩmchất mà kéo gương mặt non mềm của cô
“Cô tên gì?” Thanh âm hoa lệ mà trầm thấp lại hỏi một lầnnữa
“Đồng… Đồng Y Y” Mỗ nữ tâm không cam lòng khôngnguyện mà báo tên của mình, dù sao, so với một cái tên,chính là da mặt của cô trọng yếu hơn
“Y Y…” Mạc Lan Khanh lẩm bẩm nhớ lại tên này, tựa nhưđang nghiên cứu cái gì
Thanh âm như gió đêm, có mùi vị như nó không ra lời
“Ực!” Nhịn không được nuốt nước miếng trong cổ họng,Đồng Y Y không ngừng suy nghĩ cô bây giờ nên cùng soái
ca bốn mắt nhìn nhau, hay là quay người tông cửa xông ra
“Cạch!”
Tiếng động cửa bị đẩy ra phá vỡ sự yên lặng ngắn ngủi,thân ảnh cao gầy đứng ở cạnh cửa, sau khi thấy rõ ngườibên trong phòng, tiếng gầm gừ đột nhiên bắn ra : “Đồng YY!”
Trang 36Bị pháo oanh tạc tuyệt đối không phải là một chuyện tốt, bịmột người đàn ông tính kiên trì kém không gì sánh đượclàm pháo oanh tạc thì càng không phải là một chuyện tốt!
“Đây là lần thứ mấy cô đến muộn rồi? Tôi nhớ rõ ngàyhôm trước cô còn nói cho tôi đảm bảo, nói rằng lần sautuyệt đối sẽ không đến muộn, kết quả đâu, hai ngày cũngchưa tới, cô vậy mà lại đến muộn!” Tiếng hét bùm bùm, từnãy tới giờ còn không có dừng lại
“Việc đó… Lý Sir, em…” Bây giờ hình như không phảithời gian nói chuyện này đâu, chẳng lẽ sếp không thấyđược cô đang bị người khác nắm mặt sao?
“Em cái gì mà em, cô chẳng lẽ không biết kỷ lục đến muộncủa cô đã đủ tạo thành nguyên nhân cô bị sa thải sao?”Nước miếng tiếp tục điên cuồng phun
“Việc này… Việc này…” Cô cũng không muốn
“Mỗi lần để cô làm việc, luôn luôn sảy ra vấn đề, thậtkhông rõ tôi lúc đầu làm sao lại chọn cô vào bộ phận quảngcáo” Hưởng ứng lệnh tuyển chọn người nhiều vô số kể,anh lại khăng khăng tuyển gốc cây cỏ nát này Lý Thế Huyvừa nói vừa cầm lấy trà trên bàn uống, để bổ sung thêmlượng nước đã rời đi Chạm phải một nhân viên như vậy,không biết có đúng cần phải tính anh xui xẻo hay không.Nhưng mà…
“… Cậu tại sao lại ở chỗ này?” Quay đầu lại nhìn về phíamột người đàn ông một tay đang nắm khuôn mặt của mỗ
nữ nào đó, anh kỳ quái hỏi Người đàn ông thường ngàychỉ biết làm ổ tại tầng 47, bây giờ lại có thể chủ động xuất
Trang 37hiện ở trong phòng làm việc của mình, thật sự làm chongười ta có chút… Ách, chấn kinh hù dọa.
Càng khiến cho anh vô cùng kinh ngạc chính là, LanKhanh và Đồng Y Y lúc này có tư thế mập mờ, mặc dùkhông tính là duy mỹ, nhưng cũng đủ khiến cho ngườikhác có ý nghĩ kỳ quái
“Tới tìm cậu” Buông lỏng hai tay, Mạc Lan Khanh thảnnhiên nói
Phù! Mặt của cô cuối cùng tạm thời được cứu Đồng Y Y
vỗ vỗ hai gò má của mình, thở dốc một hơi thật dài
“Tìm mình?” Lý Thế Huy sửng sốt
“Mình nhớ cậu từng nói qua cậu nuôi chó, chắc là biết chóphải nuôi như thế nào chứ?” Anh nói rõ ý đồ đến, dù saoanh chưa bao giờ từng nuôi qua bất kỳ thứ gì, lắng nghekinh nghiệm của người khác là cần thiết — mặc dù ThếHuy nuôi chó hình như là truyện bảy tám năm trước
“Nuôi chó?!” Thanh âm kinh ngạc lập tức nâng cao lên tám
độ, Lý Thế Huy không dám tin mà nhìn chằm chằm bạntốt, “Đừng nói cậu phải nuôi chó!” Hai người biết nhau bâygiờ cũng nhanh được mười năm, anh tự nhiên biết yêuthích của Lan Khanh
“Gâu!” Giống như là đáp lại sự kinh ngạc của Lý Thế Huy,Tiểu Hắc đang nằm ở trong góc sủa một tiếng, thành cônglàm cho đối phương phát hiện sự hiện hữu của nó
“Thật là… Chó!” Hai con ngươi gần như trừng ra khỏi hốcmắt, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, sợ rằng đánh chếtanh cũng khó mà tin được, “Cậu… Cậu phải nuôi con chónày?”
Trang 38“Chỉ nuôi ba tháng” Mạc Lan Khanh phủi phủi ngón tay.
“Thật khó tin, mình thật không nghĩ tới cậu đời này lại cónuôi sủng vật” Người nào đó còn đang chìm đắm trongkhiếp sợ
Nếu như có thể nói, anh cũng không muốn nuôi con chóngu ngốc này, Mạc Lan Khanh tức giận cau mày Tiểu Hắcmỗi lần nhìn anh, trừ phát run vẫn là phát run, ngay cả thức
ăn của chó cũng ăn không vào, mới ngắn ngủi mấy ngày,lại gầy đi một vòng Khiến cho anh phải hoài nghi, batháng sau, con chó này có còn mệnh hay không
Ở đây chắc là không có chuyện của cô đi, con ngươi Đồng
Y Y xoay chuyển một vòng, nâng bước chân hướng về cửaphòng làm việc một bên di chuyển Bây giờ cô cần làmnhất, chính là cầm gương nghiên cứu một chút thương thếtrên mặt mình
Bước nhỏ di đông, cách cạnh cửa còn có năm bước, bốnbước…
“Đồng Y Y!” Thanh âm gầm thét một lần nữa vang lên,khóe mắt Lý Thế Huy bắn ra dư quang, rất “trùng hợp”nhìn thấy thân ảnh kia đang chuẩn bị chuồn ra khỏi phòng,
“Tôi còn chưa nói hết đâu, cô lại dám chuồn đi!”
Ôi! Cô nháy mắt mấy cái, cô chẳng qua là không muốn
“quấy rầy” bọn họ mà thôi
“Tới đây, tôi còn có việc muốn…” Một bàn tay to cầm kẹptài liệu mới chuẩn bị đập lên đầu người phụ nũ không tiếntriển kia, lại bị một cái tay khác ngăn cản giữa không trung
“Lan Khanh?!” Lý Thế Huy nghi ngờ ngắm nhìn bạn tốt,trừ chuyện của công ty, đối với những chuyện khác từ
Trang 39trước đến nay Lan Khanh chỉ coi là không khí, lại có thể…Nên sẽ không phải là … có chuyện gì mà anh không biết đãxảy ra?
Anh khều khều lông mày, dường như có chút buồn cườinhìn bạn tốt, mà Mạc Lan Khanh, kinh ngạc nhìn tay củamình một chút, nhưng ngay sau đó bĩu môi, đem tầm mắtchuyển hướng ngoài cửa sổ
“Lý Sir” Lúc này đổi thành Đồng Y Y không rõ nguyên
do Hai người đàn ông, một nhìn ngoài cửa sổ, tựa nhưthưởng thức phong cảnh vô tận, mà người kia, ánh mắt lạigiống như nghiên cứu chuột bạch, tới tới lui lui tại trênngười cô cùng cái người tên Lan Khanh kia quan sát
“Đúng rồi, ảnh chụp tôi muốn cô cầm đến đâu?” Rốt cục,
Lý Thế Huy cũng nghiên cứu xong, hắng giọng hỏi
Thiếu chút nữa đã quên, mục đích cô tới phòng làm việctìm Lý Sir chính là giao hình, “Ở chỗ này, ở chỗ này!”Đồng Y Y vội vàng lấy một sấp hình từ trong túi giao chocấp trên Những thứ này là cô lấy từ chỗ công ty quản lýnghệ sĩ mang tới, để cho cấp trên lựa chọn người quảng cáoquý tiếp theo cho công ty quảng cáo
“Tạm thời không có chuyện gì, cô đi ra ngoài trước đi”.Nhận lấy hình, anh phất phất tay nói
Nói như vậy có thể rời xa tiếng pháo oanh tạc! Vừa đượccho phép, Đồng Y Y vội vàng nhảy ra khỏi phòng làmviệc
“Oa, Y Y, cậu cuối cùng cũng đi ra!” Vừa thấy người sốngsót xuất hiện, các đồng nghiệp nhao nhao xông tới
Trang 40“Không có sảy ra chuyện gì chứ? Nghe nói giám đốc Mạcrất không thích bị người khác quấy rầy” Một khi phạmcấm kỵ, kết quả sẽ rất thảm.
“Còn có, mới vừa rồi Lý Sir hét thật to, chúng mình ở bênngoài phòng làm việc cũng nghe được…”
Bảy miệng tám lưỡi, còn không đủ hình dung tiếng độnglớn ầm ĩ lúc nãy
“Mình…” Đồng Y Y liếm liếm môi
“Đúng rồi, mặt của cậu làm sao vậy? Hai dấu đỏ thật to”.Tiểu Điền mắt sắc nhọn, trước tiên phát hiện sự khácthường trên mặt Đồng Y Y
Mất thể diện! Cô cũng không có ý nói đây là dấu chân chógiẫm lên
“Giai Huệ, có gương không?” Cô hỏi đồng sự Giai Huệ
“Có, có, cậu chờ một chút” Giai Huệ vội vàng lấy ra mộtcái gương trang điểm bé từ trong ngăn kéo đưa cho Đồng
Y Y, đồng thời không quên bổ sung một câu, “Y Y, cậukhông phải là bị giám đốc Mạc… đánh sao?” Chỉ là haidấu đỏ này, thấy thế nào cũng không giống dấu vết của cáitát
Không trả lời câu hỏi của Giai Huệ, Đồng Y Y chỉ mộtngười một gương nhìn chằm chằm mạt mình trong gương,hai gò má trắng trắng nõn, bỗng nhiên có hai dấu đỏ rõràng bắt mắt, thậm chí còn có vài chỗ rách ra rất nhỏ
Thật là… rất ngứa mắt!
Chó dữ ghê tởm, lần sau đừng để cho cô nhìn thấy, nếu
không cô tuyệt đối sẽ đem nó làm món ăn