1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Ng t ngao u c nguy n hoang an chua xac dinh

271 7 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Ngọt Ngào Ước Nguyện
Tác giả Hoàng Anh
Trường học Đại Học Quốc Gia Hà Nội
Chuyên ngành Văn Học
Thể loại Truyện ngắn
Năm xuất bản 2010
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 271
Dung lượng 0,91 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Ng?t Ngào U?c Nguy?n Hoàng Anh Thông tin ebook Tên truyện Ngọt ngào ước nguyện Tác giả Hoàng Anh Nguồn www matnauhoctro com Chuyển sang ebook copcon44 Ngày hoàn thành ebook 10 03 – 2010 http //www thu[.]

Trang 2

Thông tin ebook:

Tên truyện: Ngọt ngào ước nguyện

Tác giả: Hoàng Anh Nguồn: www.matnauhoctro.com

Chuyển sang ebook: copcon44 Ngày hoàn thành ebook: 10 - 03 – 2010

http://www.thuvien-ebook.comÔng bà Trọng cố gắng sắp xếp công việc để cùng nhau ra sânbay đón đứa con gái duy nhất từ Mỹ trở về sau bốn năm du học.Ông bà luôn kỳ vọng và hãnh diện rất nhiều vào cô con gái củamình, cho nên sự trở về của cô là điều hết sức đặc biệt và quantrọng với cả gia đình Ông Trọng tin con gái của ông đử bản lĩnh lẫntài năng để điều hạnh mọi việc thay ông

Bà Trọng có vẻ nôn nóng khi cứ cau mày mỗi lần thấy hành khách đi

ra mà không phải con gái của mình Cuối cùng, Tường Lam cũngxuất hiện Trong đám người đi ra, cô nổi bật hơn cả, điều đó khiến

bà Trọng thầm hài lòng Bà bước vội về phía cô

- Ba, mẹ!

Bà Trọng có vẻ xúc động khi nhìn con:

- Được rồi Muốn gì thì về nhà tôi sẽ chiều cô hết

Tường Lam cười khúc khích:

- Là mẹ hứa đó nha! Con sẽ đòi một cái thật nặng ký

Ông Trọng mỉm cười nhìn hai mẹ con:

- Chúng ta về thôi

Trang 3

Nói rồi ông quay qua anh thanh niên đứng kế bên:

- Cậu để hành lý vào xe đi

Anh ta gật đầu rồi nhanh nhẹn xách hành lý của cô chủ nhỏ đi vềphía xe Tường Lam đi bên cạnh cha mẹ ở phía sau, cô tíu tít đủ thứchuyện như đã lâu rồi không được nói vậy Khi xe vừa dừng trướccổng nhà, cô đã mở cửa bước nhanh xuống Bà vú đã đứng đó chờsẵn từ bao giờ Tường Lam ôm ngay bà vú một cách vui mừng:

- Con nhớ vú quá trời

- Thôi được rồi Vào nhà đi

Tường Lam bước nhanh vào nhà Dù trong thời gian du học, mỗinăm cô đều về nhà một lần, vậy mà vẫn thấy nhớ khủng khiếp như

đã đi xa quê từ lâu lắm vậy Vừa vào đến phòng khách thì chuôngđiện thoại reo Bà vú mỉm cười nhìn cô:

- Con nghe đi Chắc cậu Vũ gọi đó Từ nãy giờ cậu ấy gọi không biếtbao nhiêu lần nữa

Tường Lam mỉm cười, những tháng ngày xa quê hương, trong nỗinhớ của cô đôi khi cũng có hình bóng Vũ, từ lâu cô đã hiểu mìnhquan trọng như thế nào đối với anh

Trang 4

- A lô

Tiếng Vũ mừng rỡ khiến cô thoáng xúc động:

- Em về rồi hả Lam? Có nhận ra tiếng của anh không?

Tiếng cô thật trong trẻo:

- Suốt mấy năm đi học nghe giọng nói của anh là nhiều nhất, sao cóthể quên được?

Cô nghe tiếng anh cười khẽ:

- Anh chỉ mong có vậy, chỉ cần em nhớ một điều gì đó ở anh là anhhạnh phúc rồi

Tường Lam cười nhẹ Cô chợt thấy tội nghiệp Vũ, không hiểu saomỗi lần nghe anh nói thế cô không có cảm giác gì ngoài cảm giácthương cảm Cô định nói nhưng tiếng Vũ đã vang lên:

- Anh xin lỗi, anh đang ở Trung Quốc nên không thể đón em được.Ngày mốt anh về nhất định sẽ có quà đặc biệt cho em

- Nghe anh nói, em cũng thấy tò mò Để xem quà đặc biệt của anh là

Vũ cười nhỏ, giọng thật ngọt:

- Nhất định em sẽ thích Tin anh đi

Tường Lam khẽ cười:

- Được rồi, anh cứ lo công việc đi Khi nào anh về mình sẽ nóichuyện nhiều hơn Chúc anh công tác tốt

Giọng Vũ có vẻ buồn:

Trang 5

- Anh rất muốn nói chuyện với em Anh nhớ em lắm, nhưng thôichắc em mệt rồi, nên nghỉ sớm đi Sáng, anh sẽ điện cho em, đượckhông?

- Cũng được Bye anh!

Nói rồi cô gác máy Bà Trọng mỉm cười nhìn con:

- Sao không nói chuyện lâu một chút? Mẹ thấy thằng Vũ rất tốt, connên suy nghĩ đi là vừa

Ông Trọng khoát tay:

- Cho con nó nghỉ ngơi đi, sao lại nói chuyện đó vào lúc này

Tường Lam mỉm cười không nói gì, một lúc sau cô về phòng Việcđầu tiên là cô chộp ngay chiếc điện thoại để điện cho Thanh, nhỏbạn thân nhất của cô

- A lô

Cô suýt cười vì giọng ngái ngủ của nó:

- Tao, Lam nè! Vừa về tới là điện cho mày ngay

Tiếng Thanh như hét lên:

- Quỷ! Về sao không cho tao hay?

Tường Lam cười khúc khích:

- Tạo bất ngờ cho mày mà Đang làm gì vậy?

- Giờ này ngủ chứ làm gì?

- Về chưa kịp nghỉ ngơi là điện cho mày đấy

Trang 6

Thanh dài giọng:

- Cảm ơn nha! Mày cố ý phá giấc ngủ của tao thì có Sáng mai taoqua mày, tao có nhiều chuyện muốn kể cho mày nghe lắm Bây giờthì nghỉ ngơi giùm đi cô nương

Tường Lam khẽ cười:

- Vậy bye nha Ngày mai qua tao sớm đó

- OK! Chúc ngủ ngon

Tường Lam mỉm cười gác máy Cô cũng định sáng mới gọi cho nónhưng nhớ đến cái tính mê ngủ của nhỏ Thanh nên cô muốn pháthôi

Sáng hôm sau thì nhỏ Thanh đã đến thật sớm, cô còn đang nướngtrên giường thì đã nghe tiếng nó chí choé trước cửa phòng:

- Mở cửa đi tiểu thư, có khách đặc biệt viếng nè!

Tường Lam phóng nhanh xuống giường, cửa mở Thanh tủm tỉmbước vào:

- Ăn no ngủ kỹ dữ hé Biết mấy giờ rồi không?

Tường Lam nhúng vai, liếc nhanh chiếc đồng hồ trên bàn:

- Mới chín giờ chứ mấy Đợi tao một chút nha Sẵn tay xếp giùmmền gối luôn đi

Nói xong, cô cười khì phóng nhanh vào phòng tắm Một lúc sau trở

ra thì thấy Thanh đang đọc hồ sơ của cô, nó giơ lên trước mặt ngắmnghía:

- Mày cừ thật Tao nghĩ không lâu mày sẽ được gánh vác công ty

Trang 7

của gia đình thôi

Tường Lam ngồi vào bàn trang điểm:

- Chuyện đó còn xa nhưng đúng là ước mơ của tao đấy Tao rấtmuốn thử xem khả năng của mình thế nào

Nhã Thanh nhìn bạn Cô không lạ gì tính mạnh mẽ, quyết đoán của

nó Từ thời đi học Tường Lam đã thể hiện được năng lực lãnh đạocủa mình, lúc nào nó cũng sắp xếp và giải quyết công việc một cáchnhanh chóng và thuyết phục Cô hiểu Tường Lam luôn thích sự thửthách, chinh phục Nó làm mẫu người luôn ấp ủ những tham vọnglớn Một lúc sao thì cả hai đã ra khỏi nhà, Thanh chở cô một mạchđến quán ăn quen thuộc Vừa ngồi vào bàn, nó đã tiếp tục léo nhéo:

- Không có mày, tao cũng ít đến chỗ này Món mày ghiền nhất mà,đúng không?

Tường Lam tủm tỉm cười:

- Cảm ơn nha, vì vẫn còn nhớ món khoái khẩu của tao

Thanh nheo mắt:

- Có một người còn nhớ kỹ hơn nữa kìa thuộc nằm lòng những sởthích và khẩu vị của mày Đi với hắn mà tao cứ ngán ngẩm vì phảinghe nhắc đến mày

Tường Lam cười khẽ:

- Tuấn lúc nào cũng trẻ con, mày trách làm gì

Thanh trề môi:

- Mày bỏ tư tưởng đó đi Tuấn đã đi làm rồi và chững chạc hơntrước rất nhiều, không như mày nghĩ đâu

Trang 8

Tường Lam nói thản nhiên:

- Tao không nghĩ gì cả Tóm lại, tao chỉ xem Tuấn như bạn, khôngthể khác đi được

Thanh đẩy phần ăn về phía bạn rồi nói:

- Tao nghĩ chắc Tuấn cũng hiểu rõ điều đó Nhưng nói thật, vớinhững tình cảm chân thành như thế rất quý, mày nên cư xử nhẹnhàng chứ đừng lạnh nhạt như vậy

- Mày sao vậy?

Trang 9

- Không, tao không nói!

- Nếu biết mày về, chắc hắn sẽ bay ngay đến đây

Tường Lam đưa tay khuấy nhẹ ly nước:

- Bây giờ đối với tao công việc là tất cả Tao cố gắng học là khôngmuốn phụ lòng ba mẹ Ông bà chỉ có mình tao là con Tao không thể

là đứa vô tích sự được

- Nếu tính mày không mạnh mẽ thì không có suy nghĩ đó Mày luônthích lãnh đạo người khác và chinh phục sự thử thách mà

Tường Lam chợt cười nhỏ:

- Hôm nay mới biết mày nghĩ về tao như thế Nhưng nếu nói đúnghơn thì đó là trách nhiệm của tao chứ không phải thích Tao phảigánh vác sự nghiệp gia đình, Thanh ạ

Cô đặt ly xuống bàn rồi nói:

- Chủ nhật này nhà tao tổ chức tiệc, tao sẽ gửi thiệp cho mày vàTuấn, nhớ đến nhé

Nhã Thanh mỉm cười:

- Chỉ có hai đứa tao thôi sao?

Trang 10

Tường Lam nhẹ cười:

- Chỉ là một bữa tiệc thân mật thôi, tao không muốn rình rang

- OK

Cả hai tính tiền và đèo nhau chạy lòng vòng qua các ngả đường.Tường Lam rất thích chạy xe rong như thế này nhưng lại không sựbụi bặm của đường sá Sài Gòn Cuối cùng khi cả hai về đến nhà thì

đã gần trưa

Vừa bước vào phòng khách, cô đã thấy ba tiễn một người đàn ông

lạ mặt ra cổng Thấy cô, ông ta nhìn một cách cố ý như quan sát Côlịch sự gật đầu chào rồi bước về phòng với một chút tò mò tronglòng Lần đầu tiên ba cô tiếp chuyện với một người lạ tại nhà.Thường nếu là công việc ông đều hẹn ở công ty, chỉ khi nào kháchđặc biệt và thân quen ba cô mới hẹn đến nhà

Chủ nhật đến, cô làm một buổi tiệc nhỏ với bạn bè nhưng khôngkém phần thân mật, Vũ cũng cố gắng xếp công việc để đến chúcmừng cô Hai vị khách cuối cùng đến trễ lại là nhỏ Thanh và Tuấn

Từ xa, cô đã thấy cái nhìn cháy bỏng tha thiết của Tuấn hướng vềmình Tường Lam nhẹ mỉm cười:

- Sao hai người trễ vậy? Muốn bị phạt phải không?

Thanh nhăn nhó phân bua:

- Tại Tuấn đến trể kìa

Trang 11

Cô dắt hai người về phía bàn của tụi bạn, cả bọn gặp nhau nói cườirộn rả cả lên, vậy mà nhỏ Lam nói chỉ mời có cô và Tuấn, làm cho

cô thấy mất hứng mấy ngày nay Một lúc sau thì Tường Lam bướcđến, bên cạnh cô là Vũ, cô giới thiệu mọi người với nhau Vũ chủđộng nâng ly lên vui vẻ nói:

- Chúc mọi điều tốt đẹp nhất sẽ đến với tất cả chúng ta Cụng ly nàocác bạn, chúc mừng sự trở về của Tường Lam!

Thái độ của Tuấn là lặng lẽ hơn cả nhưng đôi mắt vẫn không giấuđược sự da diết khi nhìn về phía Tường Lam Sự trở về của cô làmong ước bấy lâu nay của anh nhưng cũng là điều anh cảm thấykhó khăn nhất Anh hiểu mình phải đối diện với sự thật là cô sẽkhông bao giớ thuộc về anh Từ lâu, Tuấn đã hiểu rõ điều đó Anhcũng đã tập cho mình một sự chấp nhận, nhưng để quên cô đi làmột điều hình như là không thể đối với anh Đến màn khiêu vũ,Tường Lam lại ở trong vòng tay Vũ với bản nhạc đầu tiên của buổitiệc, không hiểu đó có phải là câu trả lời của cô không?

Tuấn bước vòng ra phía sau vườn nhà Tường Lam, anh ngồi xuốngghế đá và trầm ngâm đốt thuốc Một lúc sau thì Tường Lam xuấthiện, cô thật đẹp và mỉm cười thật tươi nhìn anh, hình ảnh này giốngnhư một giấc mơ mà anh đã từng thấy trong những năm qua

- Sao Tuấn lại ra đây?

Tuấn dụi điếu thuốc cười nhẹ:

- Còn Lam, chủ nhân buổi tiệc định trốn à?

Cô bật cười nhỏ, tiếng cười ấm cả lòng Tuấn:

- Lam định ra đây một lát cho thoáng, tụi nó đang quậy tưng bừng ởtrỏng nên không để ý đâu

Tường Lam ngồi xuống chiếc ghế xích đu đối diện:

Trang 12

- Nghe nói Tuấn đã đi làm? Công việc có tốt không?

- Lam phải làm quen mọi việc ở đó một cách nhanh nhất

Tuấn mỉm cười Không hiểu sao dù không yêu Tuấn nhưng cô lạithích cái nhìn của Tuấn đối với mình, ánh mắt rất da diết và thể hiện

sự chân thật, một đôi mắt với một tình yêu trong sáng

- Tuấn tin Lam sẽ thành công mà, Lam là một phụ nữ rất đặc biệt

Cô bật cười nhỏ Một câu nói rất lạ tai mà cô nghe được từ Tuấn Có

lẽ cô sẽ không ngạc nhiên khi nó được thốt ra từ người khác nhưngvới Tuấn thì bất ngờ thật

- Tuấn nói sai sao?

Cô nhìn Tuấn mỉm cười:

- Không! Chẳng qua Tuấn là người đầu tiên nhận xét về Lam nhưthế đấy

Tuấn khẽ cười:

- Tuấn cũng mong như vậy Vì cái gì đầu tiên cũng làm người ta nhớlâu

Trang 13

Tường Lam nói bình thản:

- Lam luôn nghĩ và nhớ về Tuấn như một người bạn thật sự Suốtthời gian xa nhà, sự quan tâm của bạn bè luôn là điều Lam quýtrọng nhất

Tuấn nhìn cô như hiểu, cái nhìn cam chịu thầm lặng:

- Tuấn hiểu Tuấn sẽ không đi quá xa để Lam phải khó xử đâu Tuấnbiết mình phải dừng lại ở giới hạn nào mà

Tường Lam cảm thấy nhẹ nhàng Đúng là Tuấn đã thay đổi khác vớinhững gì cô đã nghĩ Có lẽ khi đã ra đời bươn chải, người ta sẽ cócách nhìn và suy nghĩ chững chạc và thâm trầm hơn

- Lam vào trong đây Không thể trốn lâu với tụi nó được đâu

Tuấn cũng đứng lên:

- Có thể mời Lam nhảy một bản không?

Cô mỉm cười gật đầu:

- Dĩ nhiên rồi Chúng ta vào đi!

Khi cô và Tuấn vào thì cả bọn ồn ào hẳn lên:

- Hai người tự giờ trốn đi đâu thế? Khai mau!

Trang 14

Vừa lúc đó Vũ cũng vừa bước đến, anh nhìn thoáng qua Tuấn rồinói:

- Hai bác đang tìm em Em đến đó đi

Tường Lam quay qua Tuấn đang đứng bên cạnh:

- Đợi Lam một lát nhé Em sẽ quay lại nhanh thôi

Vũ hơi cau mày, chiếu tia nhìn không thiện cảm vào Tuấn rồi bướctheo sau Tường Lam Anh không tin Lam lại có tình cảm với thằngnhóc con đó, nhưng cái cách quan tâm của cô làm anh thật sự khóchịu Nhưng gần cuối bữa tiệc, cô cũng không có thời gian để thựchiện lới hứa của mình Cuối cùng khi đến gặp Tuấn, cô mỉm cườinhư có lỗi:

- Lam xin lỗi

Tuấn cười dịu dàng:

- Tuấn hiểu rồi mà Lam tiếp bạn đi Tuấn và tụi nó phải về rồi

Tường Lam nói nhẹ nhàng:

- Để Lam tiễn mọi người

Cô tiễn đám bạn học ra cổng, mỗi người một câu làm xôn xao cảlên Nhã Thanh chen ngang:

- Thôi, đủ rồi, cho nhỏ Lam thở với! Mấy bây nói mà tao còn thấymệt huống chi nó

Nhỏ Dung dài giọng nhiều chuyện:

- Lâu quá mới gặp, nói đến sáng còn chưa hết chuyện nữa là HéLan?

Trang 15

Tường Lam cười nhỏ:

- OK Tao sẽ điện cho tụi mày sau Tụi mình còn gặp nhau dài mà

Nói thế chứ đến một lúc sau cả bọn mới chịu kéo về Nhìn dáng vẻlặng lẽ của Tuấn, cô thấy một chút xốn xang

- Cậu ta học chung với em à?

Tường Lam quay lại thì thấy Vũ đã đứng kế bên tự bao giờ

- Anh nói ai?

Vũ nhìn cô:

- Người đi cùng Nhã Thanh

Tường Lam gật đầu rồi bước đi vào nhà:

- Tụi em học chung nhau hồi phổ thông

Vũ đi bên cạnh nói nhẹ:

- Có vẻ cậu ta không xem em như những người bạn khác

Tường Lam nói mà không nhìn anh:

- Em tôn trọng tình cảm đó Tuấn là một người rất tốt

Vũ chợt đứng lại nắm nhẹ tay cô:

- Thế còn anh?

Tường Lam bình thản đối diện với ánh mắt anh:

- Em không muốn nghĩ đến tình cảm trong lúc này, hay nói đúng hơn

là em không có cảm giác đó Đừng bắt em trả lời những câu hỏi thế

Trang 16

này nữa

Vũ thoáng lặng người, anh nhìn cô đau khổ:

- Đến bao giờ thì em mới có cảm giác? Khi người ta không yêu thìmãi mãi sẽ là như vậy Anh không muốn nghĩ đến điều tệ hại đó.Nhất định anh sẽ làm em thay đổi

Tường Lam gỡ nhẹ tay anh ra:

- Em xin lỗi Đừng phí thời gian vì em nữa, Vũ ạ Chúng ta chỉ có thể

là bạn mà thôi

Vũ nhìn cô da diết:

- Từ bây giờ chúng ta mới thật sự ở bên nhau, anh sẽ làm mọi cách

để em có cảm giác đó Cảm giác của tình yêu thật sự và duy nhất

Tường Lam chỉ cười nhẹ chứ không nói gì thêm Những gì cần nói

cô đã nói hết rồi, cô không muốn cứ dây dưa như thế Đến lúc nào

đó Vũn cũng phải chấp nhận những gì không thể giữa hai người Côbước vào trong bằng những bước tự tin quen thuộc, phong cáchthật tự chủ và quý phái, nó khiến Vũ cứ đứng ngây người với cảmgiác vừa say đắm vừa bất lực

Tối hôm sau, cô đang ở trong phòng thì ông Trọng bước vào, rất

ít khi ba cô vào phòng con gái mình

- Ba!

Ông Trọng vừa ngồi xuống ghế vừa nói:

- Qua đây ngồi đi Ba có chuyện muốn nói với con

Tường Lam bước qua ghế ngồi đối diện với ba, đôi mắt không giấuđược vẻ ngạc nhiên khi nhìn ông:

- Có chuyện gì không ba?

Trang 17

Tường Lam mỉm cười:

- Con thích một công việc mà trong đó có sự thử thách, con muốnthử xem năng lực của mình đến đâu

Ông Trọng nhìn cô thoáng nét hài lòng Ngày xưa khi biết vợ chồngông không thể sinh con được nữa, ông đã tập cho Tường Lam sựcứng rắn, dứt khoát từ lúc nhỏ Ông bắt cô phải biết cách tự lập vànhất là không được mơ ước những điều nhỏ bé, cô sinh ra là đểgánh vác sự nghiệp gia đình và những công việc lớn lao Nhiều lúcông cũng thấy xót xa khi đã uốn nắn con gái theo suy nghĩ của mình,ông đã không cho phép cô được yếu đuối như những đứa con gáikhác Ông biết mình đã cướp mất của con gái những tháng ngày thơmộng mà nó đáng phải có Vừa tốt nghiệp xong, ông liền đưa cô qua

Mỹ du học, tuổi thơ của Tường Lam chỉ biết có học và sống trongkhuôn phép của ông Giờ đây ông lại muốn cô gánh vác một tráchnhiệm mà ông nghĩ sẽ là quá sức đối với cô nhưng không còn sựlựa chọn nào khác, đó là con đường duy nhất để cứu vãn gia đìnhông

- Tốt lắm! Ba luôn tự hào về con, Lam ạ

Cô mỉm cười nhìn ba Con nhận ra ngay sự khác lạ ở ông, nhưng côchỉ ngồi yên chờ nghe ba mình nói tiếp:

- Con còn nhớ gia đình bác Lộc không?

Trang 18

Tường Lam hơi nhíu mày:

- Có phải hai bác đã chết trong tai nạn giao thông không ba?

Ông Trọng gật đầu:

- Ba vừa phát hiện ra một sự thật và đó cũng là điều cứu vãn giađình mình

- Ba nói rõ đi Điều đó là sao hả ba?

Ông Trọng nhìn cô rồi nói trầm ngâm:

- Ngày xưa ba và bác Lộc đã hứa với nhau là ba sẽ gả con cho contrai bác ấy Lời hứa ngày xưa không ngờ ông bà ấy vẫn nhớ và đã

để lại một tời di chúc trước khi mất

Tường Lam nhìn ba khắc khoải:

- Con không hiểu? Sao lại có di chúc ở đây?

Ông Trọng trầm giọng:

- Trước khi mất vì tai nạn, ông Lộc đã có bệnh rồi, nên ông ấy đãlàm sẵn một tờ di chúc để ở chỗ luật sư của mình Khi ông bà ấychết thì thằng Hưng chỉ mới bảy tuổi nên toàn bộ tài sản đều do ông

Kỳ chú ruột của nó nắm giữ Cách đây một tháng, ba vô tình gặpđược luật sư của ông Lộc và được biết về tờ di chúc và âm mưucủa ông Kỳ

Tường Lam thấy căng thẳng cả người, cô hiểu mọi việc đều có liênquan đến mình:

- Nội dung của tờ di chúc là nếu thằng Hưng và con cưới nhau thìông Kỳ phải giao lại toàn bộ công ty cho hai vợ chồng con, ông ta sẽchỉ được hưởng một ít cổ phần trong công ty mà thôi Biết được sựthật đó, từ nhỏ ông ta bắt thằng Hưng lên Đà Lạt sống cô đơn trong

Trang 19

ngôi biệt thự với ông quản gia, không cho tiếp tục đi học và sốngtách biệt với thế giới bên ngoài Ông ta sợ nếu thằng Hưng có họcthức và hiểu biết khôn ngoan sẽ giành lại tất cả Tuần trước ba cótìm đến đó Thật xót xa, cậu ta như không hiểu biết gì, ngờ nghệchnhư một đứa bé con, ông Kỳ thật nhẫn tâm đối với đứa cháu củamình

Tường Lam bất thần nhìn ba:

- Con hiểu rồi Có phải ba muốn con đám cưới với anh ta không? Ông Trọng nhìn con gái, ưu tư:

- Ba không ép con, ba cho con toàn quyền quyết định Đó là mộtcông ty lớn, nếu con có được nó thì mơ ước của con đã thành hiệnthực rồi Với lại, nó sẽ cứu vãn được công ty của mình

Cô nói một cách khó khăn:

- Nhưng làm sao con có thể làm vợ anh ta được chứ?

Kỳ, ông ấy phải trả giá cho việc làm của mình

- Nhưng như thế mình cũng đâu khác gì ông Kỳ, con không thể làmnhư vậy được

Trang 20

Ông Trọng vẫn nói nhẹ nhàng:

- Có thể mục đích giống nhau nhưng lương tâm mỗi người lại khác

Ba và bác Lộc từng là bạn thân của nhau thì không có lý gì ba lại đểcon trai bác ấy bị đối xử như thế Nếu được, ba sẽ chữa bệnh vàdạy dỗ lại cậu ta một cách đàng hoàng Chúng ta hưởng tài sản đó

là do ý muốn thật sự của bác Lộc chứ không phải chiếm đoạt nhưông Kỳ

- Vậy sao đên giờ luật sư của bác Lộc mới cho ba biết?

- Vì ông ấy không biết được địa chỉ của chúng ta, lúc bác Lộc mất thìchúng ta đã dọn nhà đi rồi Ông Kỳ đã không cho ông ấy biết

Tường Lam ngồi yên, cô như vừa trải qua một giấc mơ mà khi tỉnhdậy vẫn còn cảm giác sống trong ảo tưởng Cô hiểu suy nghĩ của bamình, đó chưa hẳn đã là một việc làm xấu xa, nếu cô đồng ý thì sẽgiúp con trai bác Lộc thoát khỏi tình trạng giam lỏng đó và điều quantrọng là công ty của gia đình sẽ được cứu giản Cô chỉ áy náy mộtđiều là mình đã có ý lợi dụng con trai của bác Lộc để đạt mục đíchcủa bản thân Một người bạn thưở nhỏ mà cô không sao nhớ rõmặt, cô chỉ nhớ anh ta là một đứa trẻ rất thông minh và có đôi mắtrất sáng Không ngờ ông Kỳ lại làm cháu ruột của mình ra nông nỗi

đó

Ông Trọng đã ra khỏi phòng tự bao giờ nhưng Tường Lam vẫn cứngồi yên như thế Cô biết rõ về ông Kỳ và công ty đó Đúng là đượcđiều hành nó là cả một giấc mơ, cô không phủ nhận là mình ao ướcđạt được điều đó nhất, vực dậy công ty gia đình và nắm giữ công tygia đình của bác Lộc

Cuối cùng thì đám cưới cũng được diễn ra, ông Kỳ không thểlàm gì được khi luật sư đem các giấy tờ chứng thực ra trước mặt.Khi đã dàn xếp xong về ông Kỳ thì chỉ hai ngày trước khi cưới, GiaHưng đã được mọi người đón về Sài Gòn Cậu ta ngơ ngác nhưmột đứa trẻ Đi bên cạnh nhau nhưng Tường Lam cảm thấy thật hổthẹn với một chút xấu hổ trước cái nhìn của mọi người Nhưng côkhông phải là loại người yếu đuối, cô không sợ những ánh mắt đó

Trang 21

nghĩ gì về mình, điều cô cần bây giờ là cứu vãn gia đình và thựchiện ước mơ Buổi lễ cũng kết thúc, cô dâu chú rể được đưa về ngôibiệt thự của gia đình Lần đầu tiên cô mới thấy hết sự giàu sang củagia đình bác Lộc Đúng là cũng nên thông cảm cho ông Kỳ, đứngtrước sự cám dỗ quá lớn thì làm sao có thể từ bỏ được

Cả hai vừa bước vào cổng thì đã gặp những người làm đã chờ sẵn,

cô hiểu đó là sự sắp xếp của ông quản gia:

- Cảm ơn bác!

Ông quản gia mỉm cười hiền lành:

- Chắc cô cậu cũng mệt rồi nên về phòng nghỉ đi

Nói rồi, ông quay qua Gia Hưng đang đứng lơ ngơ kế bên:

- Cậu theo cô Lam về phòng nhé Đi ngủ đấy, hiểu không?

Tường Lam đỏ cả mặt Lần đầu tiên cô liếc nhìn anh ta, nụ cười củaanh rất hiền

- Dạ

Không thể làm khác, cô đành dắt anh ta về phòng Vừa đóng cửaxong, cô đã thoáng bối rối Cố ý nhìn Gia Hưng với cái nhìn nghiêmnghị, cô nói:

- Anh mệt không?

Gia Hưng nhìn cô, cái nhìn thật trẻ con:

- Mệt Hôm nay vui lắm

Tường Lam mỉm cười, cố gắng nói thật đơn giản:

- Nếu anh mệt thì đi tắm rồi nghỉ sớm

Trang 22

Nói xong, cô nhìn anh xem phản ứng thế nào

- Tôi không tắm đâu Em tắm đi!

Tường Lam thấy thật khổ sở, cô nhìn thẳng vào Hưng:

- Vậy anh sẽ làm gì?

Gia Hưng nhìn cô rồi quay nhìn xung quanh:

- Tôi muốn uống nước

Tường Lam thở nhẹ:

- Anh khát nước lắm sao? Sao tự giờ không nói?

Hưng chỉ gật đầu chứ không nói gì, cô cố ý chỉ vào góc phòng nơi

có chiếc tủ lạnh mini:

- Nước ở đó, anh tự lấy được chứ?

Gia Hưng mỉm cười, anh bước đến mở tủ và lấy nước uống Côthấy nhẹ nhàng khi không phải phục vụ anh ta những chuyện nhỏnhặt đó Cô nhận thấy Gia Hưng giống như một đứa trẻ không hiểu

gì chứ không phải tâm thần như những gì người khác nói Trong lúcanh ta uống nước thì cô bước vào phòng tắm Sau khi khóa cửa thậtchặt cô mới dám cởi bỏ chiếc áo cưới rườm rà và ngâm mình trongbồn tắm Một lúc sau, khi cô trở ra thì thấy Gia Hưng đã gọn gàngtrong bộ pyjama, thầm hài lòng vì ít ra anh cũng được ông quản giachỉ bảo những điều đơn giản nhất Cô thấy cái nhìn thẳng hơi lâucủa anh ta vào mình:

- Em đẹp lắm

Cô nhìn anh cười nhẹ Đối với người khác thì câu nói đó có lẽ sẽ cócảm giác khác, nhưng đối với Gia Hưng thì nói thậy ngây ngô, cô

Trang 23

xem lới nói đó như một đứa trẻ khen con búp bê xinh xắn của mình.

Tự nhiên cô thấy tò mò:

- Anh có thường tiếp xúc với phụ nữ không? Những người giống tôiđấy

Cô nói thêm câu sau vì sợ anh không hiểu nhưng Gia Hưng đã lắcđầu:

- Không

Tường Lam thấy thương cảm, cô nói nhẹ nhàng:

- Anh có thích ở đây không? Ý tôi nói là nó có đông người hơn anh

ở lúc trước

Gia Hưng đứng yên nhìn cô, đôi mắt sáng nhưng lại thiếu sự từngtrải, cương quyết Một cái nhìn không làm người khác khó chịu:

- Bác Hiền nói tôi phải ở đây

Tường Lam cười nhẹ Cô nghĩ không nên hỏi nữa làm gì, cô rất mệtmỏi mà nói chuyện với anh ta không cuốn hút gì cả Cô cố ý nhìnthật nghiêm nghị vào anh:

- Tôi muốn nghỉ sớm Anh sẽ ngủ ở đâu?

Gia Hưng nhìn cô hơi rụt rè:

- Trên giường! Nhưng chỉ có một chiếc giường thôi

Tường Lam nói ngắn gọn:

- Không sao, tôi sẽ ngủ dưới đát Bây giờ thì anh ngủ sớm đi

Nhưng Gia Hưng vẫn đứng im lìm:

Trang 24

- Sao lại ngủ dưới đất, giường rộng lắm mà? Bác Hiền nói chúng ta

sẽ ngủ chung với nhau

Tường Lam thầm lo trong lòng, không hiểu ông quản gia còn dạybảo anh ta những gì nữa? Nhưng dù thế nào cô vẫn áp đảo được,Gia Hưng chỉ là một đứa trẻ thôi mà

- Nhưng tôi không muốn, chúng ta chỉ mới quen nhau Ý tôi nói làkhông quen ngủ với người lạ

Cô dừng lại như cố ý để anh từ từ hiểu rồi nói tiếp:

- Tuy ở chung nhưng tôi và anh mỗi người đều có cuộc sống riêng.Anh cứ chơi đùa hay làm những gì mình thích Còn công việc củatôi, tôi không thích người khác xen vào, anh hiểu không?

Hình như cô đã nói hơi nhiều, cô bắt đầu lặp lại vì điều này cô cầncho Gia Hưng hiểu một cách rõ ràng:

- Anh làm bất cứ chuyện gì, tôi cũng sẽ không phá hay quấy rầy Đổilại, anh cũng không được làm phiền công việc của tôi

Gia Hưng nhìn cô hoang mang:

- Tôi không chơi đùa cũng không phá phách Tôi sẽ không làm vậy Tường Lam thở nhẹ:

- Chuyện của chúng ta, tôi không muốn người khác biết, nhất là vớibác quản gia Anh hứa được không?

Gia Hưng gật đầu, rồi đứng yên nhìn Tường Lam đến giường thuxếp chăn gối

- Tôi sẽ ngủ dưới đất cho Em ngủ trên giường đi

Tường Lam quay lại nhìn anh, cô hơi buồn cười khi nghĩ anh cũng

Trang 25

biết ga lăng với phụ nữ

- Cũng được Cám ơn anh

Cô không cần phải khách sáo làm gì, cô biết nếu phải ngủ dưới đất,

cô sẽ không ngủ được Thôi thì dù sao anh ta cũng là con trai, ngủnhư thế chắc không sao Dù rất mệt nhưng cô cũng tiếp anh trảimền gối xuống gạch, cô không nỡ để anh ta tự làm một mình Cuốicùng thì đã xong, Gia Hưng cười thật tươi nhìn cô:

- Cảm ơn em

Cô đi ngay về giường và nói nhanh:

- Không có gì Chúc anh ngủ ngon

Tường Lam vẫn còn một chút lo lắng, lần đầu tiên cô ngủ cùngphòng với một người đàn ông lạ, dù cô không tin Gia Hưng dám làm

gì mình nhưng cái cảm giác ngại ngùng vẫn làm cô bứt rứt Suy nghĩmột lúc rồi cô cũng ngủ thiếp đi

Hôm sau khi tỉnh dậy thì đã gần trưa, không ngờ cô lại ngủ ngonđến thế Chợt nhớ ra, cô ngồi ngay dậy và nhìn xuống đất Mền gối

đã được Gia Hưng xếp thật gọn gàng, cô thật sự hài lòng vì sựtươm tất sạch sẽ của anh Gia Hưng thật ra không đến nỗi nào

Một lúc sau, khi cô xuống phòng khách thì gặp ông Hiền đang nói gì

đó với Gia Hưng Thấy cô, ông vội mỉm cười:

- Cô chắc đói rồi phải khôn? Để tôi bảo dì Tư dọn bữa sáng cho cô Tường Lam mỉm cười:

- Anh Hưng ăn sáng chưa bác?

- Cô yên tâm đi, nó ăn từ sớm rồi

Tường Lam bước vào phòng ăn, phải nói là những người ở đây làm

Trang 26

việc thật chu đáo Khi dì Tư định dọn thêm thức ăn, cô đã vội ngănlại:

- Như thế thì đủ rồi, con không ăn nhiều được đâu

Dì Tư cười hiền:

- Dạ, nếu cần gì cô cứ gọi

Tường Lam gật đầu Quả thật cô đang rất đói, thức ăn lại ngon nên

cô ăn rất ngon miệng Khi cô ngước lên thì đã thấy Gia Hưng đứng

ở phía bàn đối diện Cô uống một ngụm cam vắt rồi mỉm cười nhìnanh:

- Anh ngồi đi! Sao lúc sáng anh không đánh thức tôi?

Gia Hưng cười hiền:

- Em ngủ rất ngon

Tường Lam lấy khăn lau miệng:

- Có lẽ hôm qua tôi mệt quá, không ngờ anh cũng thức sớm nhưvậy

Gia Hưng nói vô tư:

- Tôi không thích ngủ nướng

- Vậy à? Anh ngoan lắm

Gia Hưng hơi ngẩn người khi được cô khen Tường Lam thấy buồncười, cô đứng lên:

- Tôi muốn nói chuyện với bác Hiền Bác ấy đâu rồi?

Gia Hưng nhanh nhẹn:

Trang 27

- Để tôi dẫn em đi

Tường Lam đi phía sau anh Dù không cố ý nhưng cô vẫn đưa mắtquan sát anh từ phía sau Dáng dấp cao ráo, gương mặt đẹp góccạnh, ở anh hội tụ đủ tất cả về mẩu người lý tưởng của các cô gái.Chỉ tiếc rằng, tâm hồn của anh chỉ như là một đứa trẻ non nớt vàchưa hiểu biết gì Ông Hiền đang chăm sóc cây cảnh ở cuối vườn

Cô dừng lại:

- Anh vào nhà được rồi Tôi cần nói chuyện riêng với bác ấy

Gia Hưng ngoan ngoãn gật đầu Đợi anh đi xong, cô mới bước vềphía ông Hiền

- Cậu Hưng đi đâu vậy?

- Con có chuyện cần nói với bác, không có mặt anh ấy sẽ tốt hơn Ông Hiền gật đầu như hiểu:

- Cô ngồi đi

Tường Lam ngồi xuống băng đá đối diện với ông:

- Tôi cũng có chuyện muốn nói với cô, vì ngày mai tôi phải trở về ĐàLạt rồi

- Sao bác không ở lại đây? Anh Hưng rất cần có bác bên cạnh

Ông Hiền mỉm cười rồi nói đầy ý nghĩa:

- Bây giờ cậu ấy đã có cô chăm sóc rồi, nên tôi cũng yên tâm Vả lại,tôi không quen sống ở nơi ồn ào thế này

Tường Lam nhìn ông, hỏi thẳng thắn:

Trang 28

- Bác muốn nói gì với con?

Ông Hiền nhìn xa vời:

- Tôi biết nếu bảo cô làm tròn bổn phận một người vợ đối với cậuHưng thì hơi quá sức Về thành phố có lẽ sẽ tốt cho cậu ấy hơn Tôichỉ mong cô hãy đối xử tốt và chăm sóc cho cậu ấy

Tường Lam nhìn ông dịu dàng:

- Con sẽ làm như vậy, bác yên tâm đi

- Ông bà chủ chỉ có mỗi cậu Hưng là con trai, cậu ấy không khờ nhưmọi người nghĩ đâu, chỉ vì chưa từng tiếp xúc bên ngoài và khônghiểu biết gì nhiều nên mới khờ thế thôi Mơ ước lớn nhất của tôi làgia đình ông bà chủ có người nối dõi, nhưng tôi biết mình không cóquyền gì để đòi hỏi điều đó ở cô

Tường Lam thoáng đỏ mặt Có lẽ ông Hiền nói đúng, ông có thể đòihỏi ở cô bất cứ điều gì trừ chuyện đó

- Cảm ơn cô đã mang cậu Hưng về đây Nơi này mới thật sự là nơicủa cậu ấy

Tường Lam ngưỡng mộ sự trung thành của ông:

- Bác yên tâm đi! Anh Hưng sẽ sống thật tốt ở đây Nhưng còn mộtđiều con muốn nói với bác, con chỉ cần hai người giúp việc thôi,không cần phải đông thế này đâu

Ông Hiền khẽ cười:

- Đó là quyền của cô mà Được rồi, tôi sẽ để hai vợ chồng dì Tư ởđây với cô cậu

- Thế cũng được Cảm ơn bác

Trang 29

Nói xong chuyện với ông Hiền, cô cảm thấy thật nhẹ nhàng Ôngluôn giữ đúng khoảng cách chủ tớ với cô, ông ta chỉ dám nhắc nhởchứ hoàn toàn không thể ép buộc được cô

* * *

Tuần sau, cô mới bắt đầu đi làm Cô đã báo cô thư ký đem tất cả sổsách đến nhà cho cô xem qua, cô cần nắm rõ về tài chánh cũng nhưcông việc trước khi đặt chân đến công ty làm việc

Tối thì cô đã có một đống sổ sách và hồ sơ trên bàn Cô thư ký thậtchu đáo, cô ta đã đánh dấu sẵn những điều quan trọng và đáng ghinhớ cho cô xem Kể ra ông Kỳ cũng có công rất lớn gần hai mươinăm qua ông đã đem lợi về cho công ty không ít Cô nghĩ mình nênghi nhớ điều này Dù sao ông ta cũng xứng đáng được hưởngnhững gì mình đã bỏ công ra Cô sẽ không truy cứu những lỗ hổng

mà ông đã để lại, cô hiểu đó là phần mà ông ta muốn bù đắp chobản thân mình

Cô đang chăm chú xem các số liệu thì có tiếng mở cửa phòng GiaHưng bước vào với vẻ rụt rè:

- Anh buồn ngủ rồi phải không? Có lẽ tôi nên sắp xếp cho mình mộtphòng làm việc

- Không Em cứ ở đây, tôi sẽ đi!

Tường Lam ngừng xem, cô quay lại nhình anh:

- Anh nói gì?

Gia Hưng mỉm cười với một chút ngây ngô:

- Tôi có phòng của tôi rồi Tôi sẽ không ở đây nữa

Tường Lam thầm hài lòng Sau khi đã nói chuyện với ông Hiền, côcũng định sắp xếp cho xong chuyện riêng của cô và anh, nhưng

Trang 30

không ngờ Gia Hưng lại làm điều đó trước cả cô Cô ngả người raghế, có vẻ mệt mỏi rồi nói:

- Anh thật sự muốn thế?

- Tôi thích một mình hơn

Tường Lam gật đầu:

- Thường mỗi ngày anh làm gì?

Gia Hưng đứng yên, gương mặt đăm chiêu Cô lặp lại:

- Buổi sáng anh thường làm gì?

Gia Hưng lắc đầu:

- Tôi cũng có công việc của tôi nhưng không giống em

Tường Lam thầm buồn cười Nói chuyện kiểu này không biết phảimất bao nhiêu thời gian nữa Cô nói một cách dứt khoát:

- Tốt thôi! Tôi và anh đều có cuộc sống công việc của riêng mình Từnay, yêu cầu anh trước khi bước vào phòng nên gõ cửa và tôi cũngvậy, nếu chúng ta gần gặp nhau

Trang 31

Gia Hưng nhìn cô hơi lâu như có vẻ ngỡ ngàng Tường Lam không

để ý cái nhìn đó, cô muốn kết thúc cậu chuyện và quay về với côngviệc:

- Anh có thể về phòng mình rồi, hay anh cần lấy gì?

Gia Hưng ngần ngừ bước về phía tủ, cô thấy anh lôi một chiếc valycũng khá lớn ra, không hiểu anh ta dựng gì trong đó mà nó có vẻnhư rất nặng nề Anh lặng lẽ xếp vài bộ đồ còn sót lại và kéo valy rakhỏi phòng cô không một lời chào Tường Lam khẽ nhún vai Sốngvới anh ta cũng không đến nỗi nặng nề lắm, chỉ có sự buồn chán vìkhông thể nói chuyện như một người bạn được

Một tuần sau, Tường Lam đã bắt đầu cho công việc mới Sự quy môcủa công ty làm cô cứ ngỡ mình đang mơ, không thể tin có ngày côđược điều hành nó Cô nhanh chóng làm quen với công việc và mọingười Cô đặc biệt quan tâm đến Quốc Trung, người trợ lý của ông

Kỳ Qua nhiều lần tiếp xúc, cô nhận định đây sẽ là người mình cầnnhất trong thời gian đầu làm quen với công việc Anh ta đã tỏ rõnặng lực của mình cho cô thấy và cô hiểu anh ta muốn chứng minh

về vị trí mà mình đang nắm giữ cô hoàn toành không có ý thay đổinhân sự mới, nếu là người thực sự có tài thì điều đầu tiên là cô cầngiữ lại Cô cũng hiểu mình còn quá trẻ lại không kinh nghiệm thì lòngtin của họ đối với cô sẽ không tuyệt đối Đây sẽ là thử thách và cũng

là động lực để cô phấn đấu và chứng tỏ bản thân mình cho mọingười thấy

Lúc đầu, cô phải nhờ vào sự trợ giúp của ba mình và sự nhiệt tìnhgiúp đỡ của Quốc Trung Cô thật sự yên tâm khi có anh ta bên cạnh.Nhìn vào đôi mắt của anh ta, cô hiểu mình đã có một vị trí nhất định.Đôi khi cô cũng phải thừa nhận sắc đẹp cũng là một sự thành công.Hôm nay là lần đầu tiên cô đến dự một buổi tiệc với tư cách làchủ công ty Thiên Lộc Ánh mắt của mọi người làm cô không bậntâm lắm đó là thái độ mà cô đã đoán trước, đa số họ đều nghĩ côkhông đủ nặng lực và không tự lượng sức mình Họ ganh tỵ ái ngại

và cả thích thú Quốc Trung bước đến trao cho cô ly rượu:

Trang 32

- Uống một ít, em sẽ thấy khoẻ hơn Không say đâu!

Tường Lam mỉm cười, cô hớp một ngụm nhỏ và thấy thú vị vì vịngọt và hơi nồng của nó

- Rất ngon Cám ơn anh

Quốc Trung mỉm cười, rồi nhìn xung quanh:

- Đừng bận tâm đến họ, rồi thì họ cũng có cái nhìn khác về em, cũngnhư tôi đã đánh giá sai lầm lúc đầu vậy

Tường Lam cười nhẹ:

- Đó là điều tất nhiên, nên tôi không quan tâm làm gì

Quốc Trung nhìn cô hơi lâu:

- Tôi rất ngưỡng mộ em Em rất tài giỏi

Tường Lam xoay nhẹ ly rượu trong tay

- Tôi thấy mình còn quá non nớt thì đúng hơn Có những sự cố tôithật sự bối rối vì không có kinh nghiệm nên tôi không biết phải giảiquyết bằng cách nào Nói tóm lại là tôi rất cảm ơn anh

Quốc Trung nói tự tin:

- Chỉ cần một năm thôi, tôi bảo đảm em sẽ rất vững vàng mà khôngcần đến sự trợ giúp của một ai khác

Tường Lam bước chậm rãi về phía bàn ngồi xuống, Quốc Trungcũng ngồi đối diện với cô:

- Anh ta là ai vậy?

Trang 33

Quốc Trung nhìn theo hướng mắt của cô:

- Hoàng Minh Sao em lại hỏi thế?

Tường Lam nhướng mắt:

- Tôi nhận thấy sự ưu ái của mọi người đối với anh ta Hoàng Minh?Hình như tôi đã từng nghe nhắc đến

Quốc Trung gật đầu:

- Một nhân vật nổi tiếng cả trên thương trường lẫn tình trường Anh

ta là tổng giám đốc công ty An Bình

Tường Lam nhẹ cười và không hỏi gì thêm Một lúc sau, thì ôngPhước, chủ nhân buổi tiệc đến gặp cô, cả hai trao đổi một lúc lâu.Cuối cùng ông ta hồ hởi nói:

- Rất mong chúng ta sẽ hợp tác dài lâu Tuy mới lần đầu tiếp xúcnhưng tôi rất tin ở cô

Tường Lam mỉm cười lịch sự:

- Tôi cũng mong vậy Cảm ơn ông

Đợi ông ta đi xong, cô định gọi người bồi bàn đổi ly nước khác thìmột ly nước trái cây đã ở trước mặt cô Tường Lam quay qua, đôimắt thoáng tia ngạc nhiên khi nhận ra Hoàng Minh:

Trang 34

- Tôi nghĩ chúng ta không cần phải giới thiệu về nhau, đúng không?

Tường Lam nhìn thái độ tự tin có phần kiêu ngạo của anh ta rồi cườinhẹ:

- Có lẽ vậy! Tôi cũng vừa mới biết về anh qua một người bạn

Hoàng Minh hơi cười:

- Tôi cũng không lạ gì Quốc Trung Anh ta luông biết rất rõ về tôi Tường Lam nói bình thản:

- Thật tiếc là Quốc Trung đã không nói thêm gì về anh Điều tôi thunhập được chỉ là một cái tên

Hoàng Minh nheo theo mắt, tỏ vẻ như thú vị:

- Có nghĩa là anh ta chán nói về tôi?

Tường Lam cười nhẹ:

- Tôi nghĩ vì điều đó quan trọng thì đúng hơn

Hoàng Minh hơi nhướng mắt:

- Cô đáo để lắm Cô làm tôi rất ngạc nhiên Tôi đã bắt đầu hiểu lạisao Quốc Trung vẫn không chịu ra đi

- Tôi có thể xem đó là một lời khen?

Hoàng Minh thích thú vì sự thẳng thắn của cô:

- Đúng vậy! Và cô đã thành công

Tường Lam chợt thấy buồn cười Một cuộc nói chuyện thật khôngđâu vào đâu và cô không hiểu trọng tâm của nó là gì hay chỉ là cách

Trang 35

xã giao đơn thuần

- Tôi đã chú ý đến cô từ đầu buổi tiệc Cô cho tôi một cảm giác rấtđặc biệt, tôi muốn nói về tất cả

Tường Lam nhìn anh ta Có lẽ trọng tâm là đây chăng?

- Tôi hiểu và tôi nghĩ ở đây không chỉ có mình anh là có suy nghĩ đó

Hoàng Minh ngả người ra sau nhưng đôi mắt vẫn không rời khuônmặt cô:

- Cô sai rồi, tôi không giống họ Tôi không giống họ Tôi không quantâm công việc của cô

Tường Lam cảm thấy một thoáng bối rối lước qua rất nhanh, cô địnhnói nhưng anh ta đã chặn lại:

- Tôi hiểu cô muốn gì Tôi biết tất cả về cô, cho nên không cần phảinhắc nhở cho tôi rõ

Tường Lam không ngờ cuộc nói chuyện lại đi xa như vậy, dù là trêndanh nghĩa, cô cũng đã là vợ của Gia Hưng và cô cần phải tôn trọng

và giữ gìn điều đó

- Tôi nghĩ mình nên kết thúc câu chuyện ở đây và xin anh nhớ cho,tôi không muốn nghe điều gì tương tự như thế nữa

Hoàng Minh có vẻ thú vị vì sự dứt khoát của cô:

- Em cư xử dứt khoát lắm Tôi rất thích

Tường Lam hiểu mình đã gặp một người đàn ông mạnh mẽ mộtcách kiêu ngạo, hình như anh ta chẳng biết ái ngại điều gì

- Không phiền em nữa, tôi đứng lên đây Tôi sẽ sớm gặp lại em, hãytin như thế

Trang 36

Nói xong, Hoàng Minh chào cô một cách lịch sự rồi mới bước đi.Tường Lam đưa mắt nhìn theo trong một thoáng ngỡ ngàng Anh taluôn cư xử một cách bất ngờ, lúc đến cũng như lúc đi Dù khôngmuốn cũng phải thừa nhận anh ta đã thành công khi để lại ấn tượngcho cô.

Tối, khi cô về đến nhà thì đã khuya Tường Lam dùng chìa khóariêng để mở cổng Khi bước lên lầu để về phòng, vừa định mở cửathì cô thấy ánh sáng hắt ra từ phòng của Gia Hưng ở cuối hànhlang Chần chừ một lúc, cô bước về phía đó Cửa phòng mở toang,bên trong Gia Hưng đang mải mê chăm chú vào nhửng thiết bị máymóc hay chò trơi nào đó lỉnh kỉnh xung quanh anh ngồi Thấy cô,anh mỉm cười thật tươi:

- Khuya rồi, sao anh không ngủ?

Gia Hưng đứng lên, cử chỉ vui mừng khi được gặp cô:

- Sao em không gọi cửa?

Cô mỉm cười:

- Tôi có chìa khóa riêng mà nên có thể tự mở cửa được

Nói chuyện với Gia Hưng lúc nào cũng phải có câu sau như giảithích

- Tôi thức mở cửa cho em

Tường Lam nhìn anh ngạc nhiên, không ngờ anh ta cũng biết quantâm đến người khác

- Không cần đâu! Mai mốt anh cứ ngủ đi Tôi có chìa khóa rồi

Gia Hưng gật đầu, đôi mắt trong sáng với cái nhìn thật thẳng

- Thôi được rồi, tôi về phòng đây Anh cũng nên ngủ đi, đừng thức

Trang 37

khuya quá, không tốt đâu

Nói xong, cô định quay đi thì chợt nghe tiếng anh:

- Hôm nay em khác hơn mọi ngày

Tường Lam dừng lại, cô quay lại nhìn anh:

- Anh nói gì?

Gia Hưng chớp mắt, nhìn cô dè dặt:

- Mỗi ngày em đẹp khác nhau Hôm nay em rất đẹp

Tường Lam suýt phì cười vì câu nói hơi ngờ nghệch của anh Dùsao anh cũng nhận ra sự khác nhau, ít nhất là về hình thức của cô,thì ra Gia Hưng cũng rất biết quan sát

- Hôm nay tôi đi dự tiệc Anh có biết dự tiệc là sao không?

Gia Hưng vẫn nhìn cô và lắc đầu Tường Lam không biết là phải giảithích thế nào cho anh hiểu, cô còn đang lựa lời thì anh đã nói:

- Tôi không biết nơi đó nhưng tôi hiểu

Cô thở nhẹ mỉm cười:

- Hiểu thế nào?

- Nơi đó đông người và phải ăn mặc thật đẹp

Câu nói cũng có vẻ hợp lý Thôi, cứ để anh hiểu theo suy nghĩ củaanh Cô rất mệt nên không muốn nói nhiều nữa:

- Anh nói đúng đấy Bây giờ tôi rất mệt nên phải về phòng nghỉ.Chúc anh ngủ ngon

Trang 38

Nói xong, cô quay nhanh người đi về phòng mình Tự nhiên cô thấythương cảm cho hoàn cảnh của Gia Hưng Nếu anh không bị ông

Kỳ đối xử tệ hại thì bây giờ không biết Gia Hưng sẽ là người đànông như thế nào? Và lời giao ước của người lớn sẽ được thựchiện? Nhìn sự vô tư, ngờ nghệch của anh mà cô thấy lòng bất nhẫnxốn xang Đôi khi cử xử quá vô tình với Gia Hưng, cô lại thấy rayrứt Nhưng đúng là cô không biết phải nói chuyện thế nào để khôngphải nhàm chán

Tường Lam ngủ thật ngon cho đến sáng hôm sau, nếu khôngnghe tiếng gõ cửa phòng thì cô đã không thật giật mình thức giấc

- Lam ơi!

Tiếng gọi của Gia Hưng Lần đầu tiên cô để ý và nhận ra giọng nóicủa anh rất trầm ấm Lâu rồi, cô mới nghe người khác gọi mình nhưthế:

- Có gì không anh Hưng?

Tiếng Hưng ngoài cửa vọng vào:

- Tôi nhớ em còn phải đi làm Mọi ngày em đều thức rất sớm

Tường Lam ngước nhìn lên đồng hồ Đã gần tám giờ Nhưng hômnay là ngày chủ nhật, có lẽ Gia Hưng không biết Cô cũng bướcxuống giường

- Cảm ơn anh

Khi cô bước xuống phòng ăn thì không thấy anh đâu, ngồi vào bàn

cô liền hỏi dì Tư:

- Anh Hưng đâu dì?

- Chắc đi đâu đó trong vườn Sáng nào cậu ấy cũng tập thể dục cả Tường Lam ngạc nhiên lặp lại:

Trang 39

- Tập thể dục?

Dì Tư mỉm cười nhìn cô rồi nói như giải thích:

- Ông Hiền đã dạy cậu ấy từ nhỏ nên cậu ấy thức rất sớm và ngàynào cũng tập thể dục trong vườn

- Vậy à! Dì có biết bác ấy còn dạy anh Hưng điều gì nữa không?

Dì Tư lắc đầu:

- Không đâu! Ông Kỳ không cho phép, ông ấy quản lý mọi người rấtnghiêm ngặt vấn đề đó Tivi thôi, ông Kỳ còn không cho xem nói chichỉ dạy điều gì Nhưng ông Hiền rất thương cậu Hưng, những gì cóthể làm cho cậu ấy, ông ấy đều cố gắng cả

Tường Lam thấy tò mò vô cùng Cô nhận ra mình đã quá vô tìnhtrước sự bất hạnh của Gia Hưng Cô vẫn chưa biết rõ gì về anh,điều mà cô phải biết từ trước khi về đây mới đúng Ăn xong, cô cố ýbước ra vườn để tìm Gia Hưng Từ xa, cô đã thấy dáng cao lớn củaanh, với cái kéo thoăn thoắt trong tay, anh đang tạo hình cho nhữngcây kiểng trong vườn, có lẽ đây là những việc mà ông Hiền đượcphép chỉ dạy cho anh Tường Lam khoanh tay đứng yên nhìn anhchứ không lên tiếng, hình như cảm nhận được nên Gia Hưng đãquay lại Thấy cô, đôi mắt đầy vẻ ngạc nhiên:

- Sao em không đi làm?

Tường Lam bước về phía anh mỉm cười:

- Ngày chủ nhật, mọi người đều không phải đi làm Vậy anh có hiểusao tôi lại ở nhà không?

Gia Hưng nói bình thản:

- Vì hôm nay là chủ nhật

Trang 40

Tường Lam cười nhỏ:

- Anh thông minh lắm Hôm nay tôi được nghỉ ở nhà

Cô bước đến ngồi xuống băng đá bên cạnh Gia Hưng đang đứng

- Cô đừng khen tôi như thế nữa Tôi không thích!

Vừa ngồi xuống cô đã phải ngước lên, ngạc nhiên nhìn anh Cô nghĩanh sẽ rất thích khi được ai đó khen Đôi khi Gia Hưng có nhữngcâu nói làm cô thật sự bất ngờ Cô chợt buột miệng:

- Tại sao?

Gia Hưng nhìn cô:

- Tôi ngồi được không?

Tường Lam mỉm cười:

- Anh ngồi đi Anh vẫn chưa trả lời tôi?

Gia Hưng lấy từ trong túi quần những viên kẹo, anh đưa cho cô:

- Em ăn đi!

Tường Lam suýt bật cười Lần đầu tiên cô thấy một người đàn ôngthích ăn kẹo, cô lịch sự cầm lấy nhưng vẫn giữ trong tay Gia Hưngthì bỏ một viên kẹo vào miệng Tự nhiên cô liên tưởng cái cách GiaHưng châm lửa đốt một điếu thuốc rồi chợt thấy buồn cười, cô hiểuanh sẽ không biết những thứ đó Điềo đó tốt chứ không có hại gì

- Sao anh không nói?

Gia Hưng nhìn mông lung chứ không nhìn cô:

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:43

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w