M?t Th?i Kiêu Sa Một Thời Kiêu Sa Tác giả Châu Liên Chương 1 Khả Doanh giậm chân , cô hét lên Chị sáu ơi Tô phở sao mặn chằn ghê vậy nè ? Đang nấu cơm và kho cá ở trong bếp , nghe thấy giọng gắt gỏng[.]
Trang 1Một Thời Kiêu Sa
Tác giả: Châu Liên Chương 1
Khả Doanh giậm chân , cô hét lên :
- Chị sáu ơi Tô phở sao mặn chằn ghê vậy nè ?
Đang nấu cơm và kho cá ở trong bếp , nghe thấygiọng gắt gỏng của Khả Doanh Chị Sáu hốthoảng chạy lên Giọng chị bối rối :
- Cô hai gọi tôi ?
Khả Doanh trề môi , đẩy mạnh tô phở về phía chịSáu , nước phở chao ra trên mặt bàn :
- Dở ẹc Khả Doanh không ăn được
Chị sáu nhìn tô phở béo ngậy đầy ắp những látthịt bò chín tái thơm phức với những lá cần tây ,
dù không nếm , nhưng chị đóan nó rất ngon vàkhông mặn một chút nào Đó chỉ là một cái cớKhả Doanh vịn vào đó để đỏng đảnh với chị , saukhi đã ních no nê gần một kilô trái cây ở trên dĩa Chị sáu rụt rè lau nước phở vãi ra trên bàn :
Trang 2- Cô hai thông cảm , Nếu cô không thích ăn phởtôi mua mì hoành thánh cho cô hai ăn
Khả Doanh phụng phịu nét mặt :
- Có lẽ chị định mua mì ở ông Ba bụng phệ đầungã tư chứ gì Khả Doanh không nuốt nổi thứ mìdai nhách của ổng Đó là quán ăn dở nhất thànhphố , chị biết không ?
Cô tặc lưỡi cằn nhằn tiếp :
- Mua giùm tô phở mua cũng chẳng xong Chịmang ra sau bếp đi Ch'an chị ghê
Chị sáu vội vàng bưng tô phở ra bếp
Chị không lạ gì tính của cô chủ nhỏ Nếu chậmtrễ , có thể Khả Doanh sẽ ném tô và đưa bayvèo
Vừa làm việc ở bếp , chị sáu lại giật mình bởitiếng gọi của Khả Doanh :
- Chị sáu ơi ! Chị lên đây cho Khả Doanh nhờchút xíu thôi à
Trang 3Chút xíu thôi của Khả Doanh là một mớ áo quầnlộn xộn ném bừa bãi trên giường , dưới đất
Khả Doanh hơi nhíu mày :
- Chị ủi và xếp lại giùm Khả Doanh
Chị sáu chùi hai bàn tay còn ướt mèm vào ốngquần , giọng mềm mỏng :
- Sao cô Hai lôi ra nhiều quá vậy Những bộ áoquần này tôi đã ủi và xếp cẩn thận từ sáng sớmrồi kia mà
Khả Doanh cong môi :
- Khả Doanh tìm chiếc quần lót mới mua
- Cô tìm ra chưa ?
Khả Doanh cười khúc khích :
- Nó nằm lọt xuống tận đáy tủ nên Khả Doanhphải xới tung tất cả những bộ áo quần ở trong đómới tìm thấy được , đây nè
Trang 4Nói xong , cô nhón chiếc quần màu hồng đungđưa trên tay , hạ giọng nói nhỏ :
- Hàng này mới về Khả Doanh và Tú Anh phảilội chợ gần hết một buổi sáng đấy nhé Chị nhìnxem , người ta thêu một nhành huệ màu trắng ,logo mới nhé Hoa hồng , hoa cúc là xưa rồi ,quê rồi
Chị Sáu nói cho qua chuyện :
- Tôi thấy cái nào cũng đẹp Cô hai đã chọn tấtnhiên là phải nhìn được mắt Chẳng bù cho tôi ,tôi chẳng nhận biết được hàng nào tốt , hàng nàodỏm Bữa trước bà chủ nhờ tôi mua giùm thứphụ tùng này Lớ ngớ mua phải hàng nhái lại ,
bà dũa tôi một trận ra trò
Khả Doanh bật cười Cô tung chiếc quần nhỏ xíumàu hồng lên và đón bắt lấy một cánh nhí nhảnhgiọng vui vui :
- Không trách chị được Tại sao mẹ lại nhờ chị đimua cái thứ kỳ quặc đó Nếu Khả Doanhnhờ chị , Khả Doanh chỉ nhờ đi mua cá , tôm ,cua và rau Những thư" đó mới là sở trườngcủa chi Ái chà ! chị chịu khó ủi và xếp lại
Trang 5những bộ quần áo này vào tủ nghen
Khả Doanh dùng chân lùa áo quần đang nằmvương vãi ở trên giường sang một bên Cô nằmđại xuống giường , xoạc chân và tay ra một cáchthoải mái
Chị sáu ngồi xuống mé giường Chị vừa xếpquần áo vừa nhỏ nhẹ :
- Tôi đang bận nấu cơm chiều Giờ tôi xếp tạmcho vào tủ , lát nữa rỗi việc tôi tranh thủ ủi đượckhông cô Hai ?
Khả Doanh lăn một vòng trên tấm nệm mouse ,giọng hơi sẵng :
- Sao chị thích hẹn hò vậy Đâu phải là bồ bịchvới nhau để mở miệng ra là hẹn hò Chị nhìn đi ,những bộ quần áo này nhăn nhúm hết trơn
- Tôi chưa nấu canh , cô Hai à
- Lát nữa nấu Xời ơi Cơm canh có trễ một chútcũng chẳng chết chóc ai đâu
Chị sáu im re Chị không muốn làm Khả Doanh
Trang 6nổi giận Không chết chóc ai như khả doanh đãnói nhưng sẽ đảo lộn mọi sinh hoạt trong nhà Cậu Huy , em của Khả Doanh phải ăn cơm sớm
để đi học lơ"p ngoại ngữ ban đêm Ông bà BửuTruyền có thói quen dùng cơm sớm để có thì giờxem ti vi và đọc báo
Chị nhặt những bộ váy áo của Khả Doanh đangnằm trên nền nhà bỏ lên nệm
Khả Doanh nằm sấp trên giường
Cô đong đưa hai cẳng chân và đánh gót với nhau:
- Chị có biết mẹ đi đâu không ?
- Bà chủ không nhắn lại Tôi đóan có lẽ bà lêncông ty vì bà vừa đi đâu độ mười phút thì ôngchủ có gọi điện thoại về nhà hỏi bà đã đi chưa ? Khả Doanh ca cẩm :
- Biệt thự này rộng quá nên buồn chết đi được
Đã vậy , ba mẹ và Huy cứ đi suốt Nhiều lúc KhảDoanh phải tự hỏi , tại sao ba mẹ Khả Doanhkhông sinh thật nhiều con Biết đâu Khả Doanh
Trang 7sẽ có một đứa em gái thật dễ thương KhảDoanh sẽ chiều chuộng nó , chưng diện cho nóthật đẹp Chiều chiều dắt nó đi dạo phố chơi
Cứ nằm dài ruột ra như thế này , buồn kinhkhủng
Chị sáu đẩy bàn ủi lướt nhẹ nhàng lên chiếc áomàu lòng trứng may bằng lụa tơ tằm , chị nhếchmôi :
- Cô chưa có kinh nghiệm sống nên cô mới nóinhư vậy Sinh con nhiều thì đói nghèo Cũngnhư tôi Có đến bảy đứa con nên phải đi làmthuê , làm mướn
Vừa lấy chai nước xịt nhẹ trên cổ chiếc áo đang
ủi , chị sáu vừa thở ra :
- Cô hai có đứa em ngoan ngoãn như cậu Huy ,
cô còn đòi hỏi gì nữa
Khả Doanh bĩu nhẹ môi :
- Nó là con trai nên chán lắm Khả Doanh thích
có em gái hơn , dễ thương diện cho nó Với lại ,chị sáu biết không , Huy chỉ thua Khả Doanh haituổi nên nó rất bướng Khả Doanh nói gì cũng
Trang 8cãi lại
Chị Sáu cười thầm , trong gia đình này , chỉ cóKhả Doanh là bướng bỉnh , đỏng đảnh Đức Huy, em của Khả Doanh dù mới học lớp 12 nhưngchững chạc hơn Khả Doanh nhiều , Ít ra , cậu takhông làm tình làm tội chị Sáu như bây giờ
Khả Doanh lăn thêm mấy vòng nữa trước khingồi dậy Cô vương vai ngáp dài và chống tayvào hông nhìn ra cửa sổ , càu nhàu :
- Lại mưa rồi Mưa liền tù tì Chiều chủ nhật nàocũng vậy coi bộ Oải quá
Day mặt lại với chị Sau , Khả Doanh phẩy tay :
- Thôi chị đừng ủi nữa Mai ủi tiếp Mưa như thếnày thì đi đâu được Ghét nhất là mưa dầm
Chỉ chờ có vậy , chi Sáu nhanh nhẹn rút phíchcắm ra và thu dọan bãi chiến trường chị đẩybàn ủi xuống gầm giường kèm theo lời dặn dò :
- Cô hai nhớ cẩn thận đừng đụng vào nghe Bàn
ủi đang còn nóng
Trang 9Khả Doanh xụ mặt lại :
- Chị còn dặn gì nữa không Sao chị giống ba mẹcủa Khả Doanh vậy Hở một tí là dặn dò
Cô đi giọng nhại lại lời của ba mẹ :
- Nhớ mang áo mưa nghe con Nhớ đội mũ nghecon Nhớ đừng mở cửa sổ vào ban đêm nghecon Nhơ" uống thuốc bổ nghe con Đến mộtngàn cái nhớ nghe qua muốn quên luôn KhảDoanh lớn rồi Khả Doanh không thích được dặn
dò như vậy
Cô khống khuỷa tay lên bệ cửa sổ , mộng mơnhìn ra vườn Sau màn mưa trắng xoá , cảnh vậtnhư mờ hẳn đi Những luống hoa mười giờ bịmước mưa vùi dập trở nên sẫm tím lại một vẻ ubuồn
Khả Doanh cắn môi suy tư Hôm qua , Tú Anhvừa thầm thì kể với cô về anh chàng của nó Mộtcông nhân cơ khí Rất vô tình , Khả Doanh đãnhăn mặt lại như ăn phải ớt , cô tròn mắt hỏi TúAnh bộ hết người để yêu rồi hay sao Vậy là haiđứa giận nhau Chán ghê Nếu trời không mưa ,
có lẽ Khả Doanh đã đến nhà Tú Anh để làm hoà
Trang 10với nó
Cô biết , hai đứa chẳng có thể giận nhau lâu Giận hờn vu vơ , có lẽ là căn bệnh muôn đời củacác cô gái
Khả Doanh hơi chồm người qua cửa sổ Cô trềmôi Lâm vừa bước qua cửa cổng nhà cô , nơi
có giàn hoa giấy màu trắng đang vãi những cánhhoa mỏng mảnh rụng đầy sân Anh chàngthuyền phó tàu viễn dương có khuôn mặt thậtngầu đang tìm mọi cách để tiếp cận quả tim của
- Cô Hai , cô hai à
Khả Doanh nằm im không cụ cựa
Cô đang cắn chặt môi để khỏi phát ra tiếng cười Tiếng dép của chị sáu xa dần
Trang 11Khả Doanh nghe loáng thoáng tiếng chị sáu lằmbằm :
- Sao ngủ lẹ thật Đúng là tuổi ăn , tuổi ngủ Mớiđặt lưng xuống đã ngủ say như chết
Khả Doanh cười hóm hỉnh Cô tung chiếc mền
dù hoa ra khỏi mặt và vớ đại một tạp chí điện ảnh
ở trêb bàn , nghiêng người nằm đọc Đọc chánchê cho đến lúc cánh cửa phòng xịch mở Huy lóđầu nhìn vào :
- Chị Hai Anh lâm đang ngồi chờ chị Ở phòngkhách
Khả Doanh cằn nhằn :
- Sao em vào phòng chị mà không gõ cửa
- Em nghe chị Sáu bảo là chị đang ngủ say ghêlắm Em sợ làm mất giấc ngủ của chị
Khả Doanh nhướng mày :
- Chị đang buồn ngủ ghê gớm Em ra nói chuyệnvới anh Lâm đi Dù sao đi nữa , Huy là người
Trang 12quen biết anh Lâm Khách của ai , người đó tiếp.Huy gãi đầu Nhìn bộ dạng của cậu thật khổ sở :
- Anh lâm chỉ thích nói chuyện với chi
- chị không thích
Phán xong một câu xanh dờn như vậy KhảDoanh tiếp tục lật đật tìm mục điểm phim nướcngoài Cô dừng lại thật lâu ở bức ảnh diễn viên
mà mình yêu thích
Huy ngồi xuống ghế , giọng mềm mỏng :
- Chị Hai à Anh lâm đã đội mưa gió để đến đâytìm gặp chị , lẽ nào chị để ảnh thất vọng ra về
- Đến được thì về được Chị có bắt ảnh phải lộinước để đến đây đâu
- Tội nghiệp ảnh
Khả Doanh lừ mắt nhìn Huy :
- Huy tội nghiệp được bao nhiêu người rồi Tuầntrước là một anh chàng bên Bưu Viễn Thông
Trang 13miệng bẻm mép như một mụ đàn bà Cáchđây nửa tháng là anh chàng bên cơ quan Xúctiến việc làm ngồi nhai kẹo Sing- Gum lách nhác
cả tiến đồng hồ Thượng vàng hạ cám Suy chocùng , người tội nghiệp chỉ là chị Chị phải ngồimuốn cúp xương sống để tiếp những anh chàngdùng em để làm cầu với chi
Huy cười khì vì Khả Doanh đã nói trúng tim đencủa mình Cậu nói giọng vui vẻ :
- Ai bảo chị đẹp , Làm chim xanh như Huy cũngkhổ , biết đâu nay mai lại trở thành bia đỡ đạnkhông chừng
Cằn nhằn Huy mãi , kể ra cũng tội nghiệp
Khả Doanh đành miễn cưỡng đứng dậy bước raphòng khách
Khả Doanh ngồi xuống ghế Cô nhìn vào chiếcgạt tàn đầy ắp và vỏ thuốc trống rỗng ở trên bàn Lâm đã đốt một buổi chiều mưa buồn bằng gốithuốc nhựa trắng Khả Doanh mím miệng lại Đáng đời Những tên si tình là những ngườithường mang hai lá phổi mờ và lốm đốm
Trang 14Lâm khẽ gật đầu chào Khả Doanh , giọng anhthân thiện :
- Chiều chủ nhật , Khả Doanh không đi đâu chơihay sao ?
Khả Doanh hơi trề môi :
- Những chiều mưa như thế này , nằm cuộn mìnhtrong chăn nghe nhạc hay đọc báo , đó là một cáithú Cá biệt mới có những người thích langthang đi đến nhà của người kh'ac để nói chuyệnphiếm
Câu trả lời kênh kiệu của Khả Doanh làm Lâmngượng ngùng
Anh nheo mắt nhìn Khả Doanh :
- Một cá biệt dễ thương trong nghệ thuật cũngvậy , đại trà thường gây nên sự nhàm chán còn
cá biệt lại tạo nên những bước ngoặt của sựsáng tạo , tìm tòi
Khả Doanh hếch mũi lên :
- Rất tiếc là anh không làm nghệ thuật Một
Trang 15người luôn bận rộn với các phi vụ làm ăn ,suynghĩ trăm phương nghìn cách để qua mặt hảiquan lại bàn luận về nghệ thuật , kể ra hơi phi nghệ thuật
Lâm nuốt nước bọt Anh dụi nửa điếu thuốc còncháy dở vào gạt tàn Chẳng lẽ anh ngồi tranhluận với một con bé thua nh chục tuổi , nóichuyên ngang như cua bò , kênh kiệu một cách
tự đắc
Lâm khẽ liếc nhìn Khả Doanh , Cô ngồi lọt thỏmtrong ghế , hai tay khoanh trước ngực , hơikhuỷnh ra một chút do bộ ngực nở nang
Chiếc áo màu da bò của cô làm buổi chiềudường như sáng lên ĐÔi mắt của cô hơi lémlỉnh , mở to và rèm mi dài rất đỗi hiền lành Chỉ
có những lời nói của cô là dễ ghét
Lâm khàn giọng :
- Đâu phải những ai đi tàu viễn dương đều tìmcách lậu thuế Khả Doanh không nên suy nghĩ
về anh như vậy
Khả Doanh nhún vai thay cho câu trả lời Cô lục
Trang 16lọi chồng sách báo cũ ở gầm bàn và rút ra cuốn
"kiến thức ngày nay " ngồi chăm chú đọc Côchẳng thích ngồi nói chuyện với Lâm , anh ta có
vẻ nhạt nhẽo hay sao ấy Ngoài việc ngắm trộmKhả Doanh , hình như anh ta chẳng biết nói gìcho ra hồn
Còn Lâm anh băm môi suy nghĩ Thái độ tiếpkhách như đuổi khéo của Khả Doanh khiến anhmếch lòng KHông lẽ anh đành bõ cuộc khi chưabắt đầu
Lâm cố lấy giọng sôi nổi :
- Anh không ngờ Phước organ trong nhóm rock Trùng Dương xanh lại là anh bà con củaKhả Doanh
pop-Khả Doanh rời mắt khỏi trang sách
Cô rất quý mến ông anh bà con bạn dì của mình ,
vì vậy Khả Doanh ngẩng đầu lên chờ đợi Lâm nóitiếp :
- Phước organ là bạn thân của anh Cách đâymấy hôn , tình cờ anh nhìn thấy anh của KhảDoanh trong cuốn album gia đình phước
Trang 17Khả Doanh đưa mắt nhìn Lâm :
- Anh Phước có nói gì về Khả Doanh không ? Lâm gật đầu :
- Phước dự định mời Khả Doanh tham gia hátcho Trùng Dương xanh Thú thật anh hơi bấtngờ vì không biết Khả Doanh lại có thêm tài vặtđáng nể như vậy Được nhóm pop- rock TrùngDương xanh mời không phải là xoàng
Giọng Khả Doanh tỉnh tỉnh :
- Nhờ Khả Doanh là em gái của anh Phước nên
họ chiếu cố Thật ra Khả Doanh hát rấtxoàng , như mèo nghêu ngao nên hôm trước mớinghe anh Phước gợi ý , Khả Doanh đã xin kiếu Rút lui trong danh dự
- Thật là đáng tiếc
- Cho ai ?
- Cho anh và các bạn trẻ yêu nhạc pop- rock
Trang 18Suýt nữa Khả Doanh đã cười ngặt nghẽo về kiểunói nịnh đầm của Lâm Cô ngấy đến tận cổ cáchtán gái của anh Khả Doanh húng hắng ho đểkhỏi cười Dù sao , mối quan hệ từ trên trời rơixuống giữa Lâm và Phước cũng làm cho cô bơ"tlạnh nhạt với Lâm hơn Khả Doanh dịu giọng :
- ANh quen với anh PHước lâu chưa ?
- Khoảng gần một năm nay Phước chơi organrất khá Trong một lần liên hoan ca nhạc ở hộiquán trẻ , thấy Trùng Dương xanh chơi bốc lửa ,quá đã , anh nhảy lên sân khấu "xin" chơi một bài Phước kết kiểu chơi bụi bặm của anh Vậy làquen nhau
Khả Doanh buột miệng :
- Đàn ông làm quen với nhau thật là đơn giản Con gái rất khó quen nhau , ít ra phải cùng sinhhoạt trong1 môi trường , hiểu nhau thật cặn kẽ ,khi ấy mới quen nhau
- Anh nghe Phước kể , Khả Doanh chơi rất thânvới một cô gái học cùng lớp Hai người thânnhau từ cấp hai cho đến khi vào đại học
Trang 19Khả Doanh hơi mím cười , cô gật đầu chế giễu :
- Anh Phước còn kể gì nữa không Thật KhảDoanh không ngờ mình có ông anh vui tính đếnnhư vậy
Lâm nhìn sâu vào đôi mắt của Khả Doanh Anh
đã từng nhiều đêm trằn trọc vì dáng kiêu sa của
cô sinh viên 20 tuổi này Nghĩ cũng vớ vẫn khôihài
Qua đường không biết với bao cô gái từng trải ,cuối cùng lại thấp thỏm đau tim vì một con bésinh viên kênh kiệu
Bắt gặp ánh mắt đau đáu của Lâm , Khả Doanh
tỏ vẻ khó chịu , cô chuyển "tông" đột ngột :
- Trời tạnh rồi Anh có thể ra về
Lâm cúi mặt Anh bặm môi lại Từ anh dâng lênmột nỗi khát vọng Anh mong sẽ chiếm đoạtđược cô , lúc đó anh sẽ nghiền nát cô ra , tơi bờinhan sắc
Ông Bửu giật mình quay lại khi nghe tiếng cườikhúc khích của khả doanh
Trang 20- Chào ba một buổi sáng tốt lành
- Sao con dậy sớm vậy ? nếu ba không lầm , congái của ba là người vô địch về môn ngủ nướngkìa mà
- Con bị đánh thức bởi tiếng giậm chân thìnhthích của ba trên ban công Tại sao ba không tập
ở ngoài vườn như thường lệ ?
Ông bửu mỉm cười , giọng lơ đãnh :
- Trời hơi mưa nhẹ nên Ông già đành phảiđứng trong nhà để tập thế dục buổi sáng
Khả Doanh khúc khích cười , cô nhướng mày :
- Thứ bảy tuần sau là ngày gì ? ba có nhớ haykhông ?
Ông Bửu nhíu mày suy nghĩ , ông "à" lên mộttiếng thật lớn :
- Sinh nhật của con gái Dạo này ba bề bộn côngviệc quá nên hơi đãng trí Suýt nữa , ba quênmất
Trang 21Khả Doanh nghiêng đầu nũng nịu :
- Ba định tặng con cái gì đây ?
- Con thích gì , ba sẽ mua tặng cho con thứ đóngay lập tức Nào , con nói đi , món quà nào sẽlàm cho con gái của ba vui ?
Khả Doanh lim dim đôi mắt có hàng mi dày :
- Con không nói ra đâu Ba phải đoán ra được ,thế mới tài Này nhé , món quà ba tặng cho conphải đạt tiêu chuẩn : đắt tiền , độc đáo và quýphái
Ông bửu vỗ nhẹ lên vai Khả Doanh , ông trêu cô :
- Ba nghĩ ra rồi Một con chó xù Nhật Bản chínhcống hay là chiếc khăn choàng bằng lông thú
Cả hai thứ này đều hội đủ các yêu cầu của conđặt ra
Khả Doanh xụ mặt lại :
- Con nghỉ chơi với ba Khả Doanh đâu phải làmột đứa trẻ chờ ba mua chó xù để ngồi ôm vào
Trang 22- sao vậy con ?
Khả Doanh chưa kịp nhỏng nhẽo đã bị ba cô cốcnhẹ lên đầu :
- Ba đùa một tí cũng cằn nhằn Dĩ nhiên mónquà ba định tặng con gái giá trị hơn rất nhiều Dùsao , con cũng là con gái của giám đốc BửuTruyền , chuyên sản xuất giày da xuất khẩu Sinh nhật lần này đánh dấu một cái mốc quantrọng ở ngưỡng của bắt đầu tuổi 21 Ba dự định
tổ chức bữa tiệc thật long trọng và ý nghĩa Mónqua của ba tặng con rất có giá trị Bí mật tuyệtđối nhé
Trang 23Thấy chồng có vẻ khoa trương như vậy , mẹ cô
tỏ vẻ không hài lòng bà so vai :
- Theo em , chúng ta chỉ nên tổ chức đơn giản và
ý nghĩa Anh không nên cưng chiều con thái quá Món quà tặng cho con cái không nên đặt nặng
về vấn đề vật chất
Quay sang Khả Doanh đang xụ mặt lại vì nơmnớp lo sợ mẹ phản đối dự định của ba , mẹ cônói tiếp :
- Mẹ mong rằng ở tuổi 21 , con sẽ chín chắn hơn, Khả Doanh ạ
Bà bửu kín đáo thở dài
Khả Doanh đẹp quá Chính vẻ đẹp quyến rũ lòngngười của Khả Doanh khiến bà Bửu mơ hồ lo sợ Sắc đẹp của phụ nữ thường là con dao hai lưỡi Bà đã có quá nhiều kinh nghiệm đắng cay đểbiết được điều ấy
Bà nhớ lại Cách đây mấy hôm , giữa bà và ôngBửu đã nổ ra một cuộc tranh luận về khả doanhsau khi cô nói thẳng vào mặt Vinh Một kiến trúc
sư thành phố , đang có ý định ve vãn cô , rằng
Trang 24anh xấu xí và cao lều khều như một cây sậy
Anh đã lẳng lặng ra về với khuôn mặt giận dữ
Khi chỉ còn hai vợ chồng ở trong phòng với nhau, bà Bửu đã rầu rỉ bảo với chồng :
- Khả Doanh hư là do lỗi của anh và em Em rấtbuồn anh ạ Càng ngày Khả Doanh càng trớ nênđỏnh đảnh , ích kỷ Khả Doanh sống rất hời hợt
và vô tâm
Ông Bửu bình thản nét mặt :
- Anh thấy cũng chẳng có gì là nghiêm trọng Trước hết , cũng phải nên trách những chàng trailượn lờ ở cổng không cho con bé tập trung họctập Sắp tới đây , anh sẽ tìm cho con một chỗkhá , thời buổi này chỉ có thể nói với nhau bằngtiền Hơi đâu em dằn dặt với tính tình của KhảDoanh Nói thật với em , bọn đàn ông của cácanh chẳng thích có một bà vợ tâm tính thật dễthương nhưng có khuôn mặt mới nhìn qua đãcảm thấy buồn liền
Bà Bửu cau mày , nghẹn giọng :
Trang 25- vậy anh đến với em vì cái gì ?
- Vì sắc đẹp của em , cô nữ sinh Thái Hà ạ Nếu
em không đẹp , chưa chắc anh đã yêu em
Lúc ấy bà Bửu đã hoang mang tột độ Thế đấy ,người ta chỉ có thể nói thẳng những ý nghĩ củamình khi đã đi với nhau hết một đoạn đường dàicủa cuộc đời Bà mím môi lại Ông Bửu dạo nàythay đổi rất nhiều , thường ca tụng đến sức mạnhvạn năng của đồng tiền và những hào nhoángbên ngoài của con người Một điều đáng buồncho bà Dù biết chồng vẫn còn yêu thương mìnhnhưng sự thay đổi của ông vẫn làm cho bà Bửunhói đau trong tim
Miên man với những suy nghĩ muộn phiền , bàBửu chợt sực tỉnh khi Khả Doanh lay nhẹ cánhtay bà :
- Sáng nay ba diện thật bảnh , mẹ nhìn xem
Cô nhí nhảnh giật dây cravate có kẻ sọc màurượu chát ông Bửu đang cầm ở nơi tay :
- Con sẽ thắt cho ba Kiểu nghệ sĩ một chút banhé Ba đừng rịt cứng nơi cổ cồn như một ông
Trang 26gìa cầm gậy ba- tong thời Pháp đấy nhé
Ông Bửu hất hàm với vợ , ngầm nhắc lại câu nóiông đã nhận xét về Khả Doanh , rằng cô thật vô
tư chứ không phải vô tâm
Khả Doanh vỗ vỗ vào chiếc cặp da của ba côđang đặt ở trên bàn :
- Có tài liệu mật không hở ba ?
- Trên phương diện kinh tế , những giấy tờ nàycũng tạm xem là "mật" Con biết không , lài léo
cả một công ty không phải là chuyện đơn giản
Ba thích nhại và sửa lại câ nói ở một bộ phim mà
ba rất thích : "Thương trường là chiến trườngchứ không phải là thiên đường " Ba mong rằngcon hoặc Huy sẽ kế tục sự nghiệp của ba saunày
Khả Doanh tròn đôi mắt :
- Công việc kinh doanh phải dành cho nam giớimới thích hợp Ba mẹ biết không , con sợ nhấthình ảnh một nữ giám đốc có khuôn mặt khắckhổ lạnh lùng ngồi sau bàn giấy Một chồng hồ
sơ cao nghều nghệu , thích đằng hắng , ho sù sụ
Trang 27vì bị viêm quản mãn tính và ế chồng do khótính
Ba mẹ cô không nhịn được cười , nhất là ba cô ,ông cười thành tiếng giòn giã :
- Nếu con được tiếp xúc với bà Giang Châu giámđốc của công ty giày da Sao Mai , có lẽ khôngbao giờ con phát biểu như vậy Dù ngoài nămmươi tuổi , nhưng bà ta vẫn trẻ và đẹp
Khả Doanh nheo mắt nhìn ba :
- Có đẹp bằng mẹ con không ?
- Dĩ nhiên là thua , không ai sánh được với mẹcon , phải không mình ?
Khả Doanh cao giọng :
- Con nghĩ rằng , có thể bây giờ bà Giang Châunào đó rất đẹp nhưng sau một thời gian lèo láicon thuyền Sao Mai , nhan sắc của bà sẽ bị bào mòn đi
Mẹ cô thân ái quàng tay lên vai cô , bà lắc nhẹngười Khả Doanh :
Trang 28- Điều đáng sợ nhất là tâm hồn bị bào mòn đi ,con gái ạ Thời gian là kẻ thù của sắc đẹp Sắcđẹp không thể đạt tới sự vĩnh hằng vì ngay bảnthân cuộc sống của con người cũng không thểtồn tại mãi mãi Sắc đẹp là phù du
Ông Bửu xách cặp bước khỏi phòng
Ông ngoái đầu lại , giọng pha chút bông lơn :
- Anh đi đây , để em và con gái có thể tự do thoảimái luận về cái đẹp
Khả Doanh nghênh đầu ra cửa sổ nhìn ông Bửuđứng chờ chú Tư tài xế de xe ra khỏi ga ra Côvẫy tay với ba giọng trong trẻo :
- Chúc papa một buổi sáng vui vẻ
Khả Doanh cười nho nhỏ , cô nói với mẹ :
- Con nghĩ thật là lạ lùng Ba sống rất thực tếcòn mẹ lại có vẻ bàng quan với thế sự Ba và mẹnhư ở trong hai thế giới hoàn toàn khác nhau
Mẹ cô khép mắt lại , giọng dịu dàng :
Trang 29- Những người đàn ông và đàn bà thường dunghợp nhau nhờ những điểm tương phản Nhưcăn phòng màu xanh của ba mẹ đây , nếu không
có chiếc rèm cửa màu hồng và lọ cúc đại đoámàu vàng ở trên bàn , có lẽ sẽ trở nên buồn tẻbiết bao Ba và mẹ tìm được ớ người bạn đờicủa mình những cái thiếu của bản thân để bổsung cho nhau
Khả Doanh cắn môi suy nghĩ vẩn vơ
Giọng nói ngập ngừng và vẻ mặt buồn rầu của
mẹ khiến cô liên tưởng đến sự tương phản đếnnhức nhối của hai màu trắng ,đen Có thể tìmkiếm ở đó một sự hoa hợp được chăng ?
Khả Doanh chớp nhẹ mắt Cô nghiêng đầungắm nghía mẹ và nói thật khẽ :
- Mẹ rất đẹp Mẹ biết không ?
Khả Doanh không cường điệu Dù ngoài 40nhưng khuôn mặt của bà Bửu vẫn còn lưu giữphần nào nét đẹp thời con gái Đặc biệt đôi mắtcủa bà đẹp vời vợi u uẩn
Trang 30Bà Bửu cười buồn và sửa lại cổ áo xộc xệch củaKhả Doanh , bà hôn nhẹ lên trán Khả Doanh :
- Người con gái nào cũng chỉ có một thời , KhảDoanh a
Khả Doanh vuốt lại tóc Cô thừa hiểu mình rấtđẹp người ta có thể đo nhanh sắc đẹp của bảnthân mình không chỉ bằng chiếc gương trángthuỷ mà con bằng những cặp mắt ngưỡng mộcủa những người chunh quanh
Với Khả Doanh cuộc đời chỉ gồm toàn hoa hồng
Cô sẽ chẳng bao giờ ngấm ngầm rầu rĩ như mẹ.Cuộc đời vốn rất ngắn Tội gì cô phải lãng phí
Trang 31cho những tiếng thở dài kia chứ
Bà Bửu khe khẽ thở dài và lắc nhẹ đầu KhảDoanh thật hiếu thắng
Ngày trước , một người bạn thân của bà cũngđẹp và từng kiêu hãnh như vậy
Thế mà
Giọng bà thật ưu tư :
- "sắc đẹp là món quà đầu tiên tạo hoá ban chophụ nữ và cũng là thứ đầu tiên toa hoá lấy đi "Một ngày nào đó , mẹ sẽ kể cho con nghe về câuchuyện buồn của một thiếu phụ từng có thời kỳxuân sắc , bạn rất thân của me
Khả Doanh trố mắt :
- MẸ muốn nói đến dì Phượng Hoàng
- Không Những người bạn gái của mẹ thườnglui tới căn biệt thự này chỉ là những người bạnlàm ăn mới quen biết sau này Thời con gái , mẹrất thân với một cô gái rất đẹp Tường Ly
Trang 32- Dì ấy hiện ở đâu hở mẹ ?
Khuôn mặt của bà Bửu xa vắng , co rúm lại vìđau khổ :
- Mẹ cũng không biết nữa
Chợt sực nhớ ra một điều gì , bà Bửu liếc nhìnđồng hồ treo ở trên tường , bà vội vã và bảo KhảDoanh :
- Con xuống dặn chị sáu , sáng nay mẹ có khách, nói chị chuẩn bị nước uống cho mẹ Mãi nóichuyện với con , mẹ quên khuấy đi mất Sángnay mẹ có hẹn với thầy giáo của Huy
Trang 33Khả Doanh tỏ vẻ ngạc nhiên Cô đút tay vào túiquần sooc và sao vai :
- Huy đang học thêm rất nhiều môn Nó đâu cóthời gian để học kèm
Mẹ cô vỗ nhẹ lên vai cô :
- Chính Huy đã yêu cầu mẹ mời người dạy kèmcho nó trong ba tháng hè Sẵn dịp có bác Sỹ bạncủa ba mẹ quen với cậu Dũng nên giới thiệu cậudạy kèm cho Huy
Khả Doanh tỏ vẻ thiếu tin tưởng , cô trề môi :
- Sinh viên không đủ trình độ để kèm cho em Huyđâu mẹ Ơi Có đến cả hàng ngàn người đi tìmviệc làm một cách hú họa Đa hệ Họ có thể làm
đủ mọi nghề từ vá xe đạp , chạy xích lô cho đếnchạy rong tiếp thị , thậm chí dạy kèm cả học sinhmới vào lớp một
Bà Bửu im lặng nhìn Khả Doanh
Một lần nữa quả tim của bà lại nhói lên KhảDoanh tỏ ra không cảm thông với những người
Trang 34nghèo muốn vượt khó Trái tim ích kỷ của côkhông có chỗ cho những người khác Thật xót
xa bà thắc thỏm trong giọng nói :
- Con cũng là một sinh viên lẽ ra con nên ủng hộviệc làm của mẹ , vừa giúp em Huy học tập đồngthời tạo điều kiện để cậu Dũng kiếm tiền phụ giúpgia đình
Khả Doanh ấm ức Mẹ thường khe khắt với cô Nếu là ba , ba đã gật đầu đại với cô và cho mộttên Dũng nào đó nghỉ dạy ngay lập tức Dùbiết ba không đúng trong những lần chiều chuộngmình nhưng Khả Doanh vẫn thích ba hơn
- Xin lỗi cô , tôi cần gặp em Huy
Đang ngồi gác chân lên bàn , Khả Doanh chẳngbuồn rút chân để ngồi ngay ngắn lại Không đợi
gã thanh niên tự giới thiệu , Khả Doanh cũngđoán đựơc đây là Dũng , "thầy" của Huy
Cô nhìn thẳng vào mặt Dũng săm soi :
Ném ánh mắt ngầm phê bình về kiểu gác chânlên bàn của Khả Doanh , Dũng trả lời với vẻ bắtđắc dĩ :
Trang 35- Tôi nhận dạy kèm cho Huy , sáng hôm qua ,bác gái đã trao đổi với tôi những điều cần thiết Ngày mai tôi sẽ bắt đầu dạy cho Huy
Khả Doanh sửa lại tư thế ngồi , cô nhướng mày :
- Mai dạy , giờ anh đến tìm Huy làm gì ?
Dũng hơi cau mặt lại Kiểu hỏi hách dịch như hỏicung của cô gái này thật dễ ghét Ba mẹ thật tếnhị và lịch sự , còn đứa con thật trời hành
Anh trầm giọng :
- Sẳn dịp đạp xe đi ngang qua đây , tôi ghé vàodặn Huy cố gắng mua thêm vài cuốn sách Tóanthuộc chương trình nâng cao để luyện thi
Khả Doanh cười mũi Cô hơi ngửa người ra ,tựa đầu vào ghế salon :
- Mời anh ngồi Theo tôi nghĩ , bám vào chươngtrình của sách giáo khoa la cả thầy và trò của anh
đã bỏ hơi tai một nghĩ Liệu anh có đủ sức vàtrình độ để nâng cao Huy hay không ?
Trang 36Dũng ngắt lời của Khả Doanh , Anh nhìn xoáyvào đôi mắt đẹp kiêu sa :
- Tôi hiểu được những công việc tôi phải làm chohuy
- Tôi là chị của huy Nếu tôi có quan tâm đến mộtcái gì đó đụng chạm đến chật lượng chuyênmôn của anh , anh cũng đừng nên vì thế mà tự áiDũng cười khẩy :
- Cô nói xong chưa ?
- Chưa , Tôi cũng là sinh viên như anh nên tôihiểu rất rõ Những người trẻ tuổi như chúng ta ítkhi lượng được sức mình , không đủ tỉnh táo đểbiết được đâu là giới hạn
Chương 2
Dũng im lặng Cô gái xinh đẹp này thật xấc xáo
và khó cảm Có lẽ đây là căn bệnh chung củamột số cô gái con nhà giàu Dũng sa sầm nétmặt , anh bẽ gập chiếc nón lưỡi trai trong bàn tay:
- Cô chưa trả lời câu hỏi của tôi , em huy có ở
Trang 37trong nhà không ?
Khả Doanh hất mặt , giọng châm chọc :
- Anh vội lắm sao Trước khi gặp huy , tôi muốntrao đổi với anh một số vấn đề , anh vui lòng nánlại chút
Dũng muốn đứng phắt dậy để chấm dứt việc KhảDoanh đang muốn cà khịa , kiếm chuyện với anh chẳng hiểu vì sao , anh vẫn ngồi nán lại để xemKhả Doanh còn diễn ra trò gì nữa Dũng tỏ rakhông nao núng , anh khàn giọng :
- Được rồi Cô nói đi , tôi nghe đây
Khả Doanh đanh giọng :
- Những vấn đề tôi muốn trao đổi với anh khá tếnhị , Nếu cửa cổng không khóa , chỉ khép hờnhư ban nãy , anh không nên đi xồng xộc vàonhà mà phải nhấn chuông , đợi người trongnhà ra mở cửa
Dũng trân trối nhìn Khả Doanh Ngạo mạn có lẽphải từ ngữ này dành cho Khả Doanh mới xứnghợp
Trang 38Dũng nhếch môi phản ứng :
- còn gì nữa không ?
- Nếu anh cảm thấy khó khăn trong việc dạy kèmcho Huy , tôi sẵn sàng giới thiệu anh đến một chỗkhác , một học sinh đang ở lớp sáu Có lẽ nhưvậy hợp với khả năng của anh hơn
Không kìm đựơc sự tức giận Dũng quát lên :
- Cô biết cái quái gì về khả năng của tôi Côđừng có lớn giọng tuyên bố thế này , thế nọ vớitôi Theo đề nghị của ông bà Bửu Truyền , tôiđến đây để dạy Huy , Tôi chỉ làm việc và nóichuyện với người lớn
Dũng lấy khăn lau mồ hôi vừa vã ra
Chỉ mới hôm qua thôi , anh đã rời căn biệt thựsang trọng này với vẻ mặt phấn chấn tột độ BàBửu Truyền cư xử với anh rất đúng mức và tếnhi
Kiểu sinh viên nghèo như anh , từng lê gót chân
đi dạy kèm nhiều nơi trong thành phố Anh đã
Trang 39gặp đủ hạng người khác nhau Giàu có , nghèo
có Học thức có , vô học có Không thiếu ngườibiết tôn sư trọng đạo Họ đối với anh thật trântrọng Cá biệt cũng có vài phụ huynh đá cá lăndưa , xù luôn tiền dạy kèm của anh sau khi xổ ramột tràng chữi rủa vu vơ
Cô gái ngồi đối diện anh quả là có một không hai, vì dù sao cô ta cũng có trình đô
- Vì thù lao ở đây rất cao , so với những nơi khác
- Dĩ nhiên
Trang 40- Tôi sẽ chóng mắt lên xem anh se trụ lại được ởđây qua một tuần lễ hay không "thầy giáó" ạ
- Tôi sẽ cố gắng trọn vẹn ba tháng hè cho huytrong khi chờ thi tốt nghiệp và tìm được chỗ làmthích hợp
Khả Doanh mím môi lại Cô nheo nheo mắt phủđịnh lời nói của Dũng
Trong một thoáng bất ngờ , Dũng cảm thấy cô gáinày đẹp quyến rũ lạ lùng Từ trong tâm thức củaanh vọng lên một lời nguyện Sẽ có một ngàynào đó , cô gái kiêu sa này phải triền miên đaukhổ , tìm cách chinh phục trái tim cao ngạo củaanh , khóc lóc vì một thằng khố rách áo ôm nhưanh
Dũng đứng dậy và dắt xe ra cổng
Khả Doanh bừng bừng tức giận nhìn theo bước
đi ngông nghênh của anh
Biệt thự Bửu Truyền vào một đêm của tháng sáu Phòng khách được kết những chùm hoa rực rỡ Đèn sáng choang từ trong nhà cho đến ngoài