1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Khi hong hac bay ve chua xac dinh

69 3 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Khi Hồng Hạc Bay Về Và Những Điều Mầu Nhiệm
Tác giả Huyền Diệu
Trường học Vietnam National University, Hanoi
Chuyên ngành Văn học Phật Giáo
Thể loại Báo cáo nghiên cứu
Năm xuất bản 2006
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 69
Dung lượng 390,26 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Khi hồng hạc bay về Khi hồng hạc bay về và những điều mầu nhiệm (trích) Tác Giả Huyền Diệu, Xuất bản Nxb Văn Nghệ, 180 trang giá 25 000 đVN "Tôi một mực tin tưởng rằng nếu chúng ta luôn tâm niệm làm v[.]

Trang 1

Khi hồng hạc bay về…và những điều mầu nhiệm (trích)

Tác Giả: Huyền Diệu, Xuất bản: Nxb Văn Nghệ, 180 trang giá25.000 đVN

"Tôi một mực tin tưởng rằng nếu chúng ta luôn tâm niệm làmviệc phước đức thì sẽ gặp được bao nhiêu phép lạ ngay trong cuộcsống Đây là một điều mầu nhiệm mà bản thân tôi đã chiêm nghiệmđược để từ đó luôn tìm cách áp dụng trong đời và nay xin được chia

sẻ cùng với bạn đọc" Đó là thông điệp tha thiết và chân thành củathầy Huyền Diệu gửi đến bạn đọc trong ba tập sách mà thầy viết,dịch và giới thiệu: Khi hồng hạc bay về, Nepal Hòa bình trong tầmtay và Thành công - hạnh phúc rực sáng trong tầm tay [[Nxb VănNghệ 2006,2007]] Những cuốn sách trên sau khi ra mắt đã đượcđộc giả đón nhận nồng nhiệt Nhiều bạn đọc đã bày tỏ mong muốn

có một tuyển tập chung để tiện lưu giữ Đáp ứng tâm nguyện đó,được sự đồng ý của thầy Huyền Diệu, Nhà xuất bản Văn Nghệ tronglần tái bản này đã góp chung ba cuốn sách thành một cuốn với tựađề: " Khi hồng hạc bay về và phép mầu nhiệm" Hy vọng quanhững trang sách của Thầy Huyền Diệu trong tuyển tập này sẽ giúpbạn tìm thấy những điều mầu nhiệm cho chính bản thân mình

Tác Giả: Hoà Thượng Thích Huyền Diệu là người Việt Nam duynhất cho tới nay giữ chức Chủ tịch Liên đoàn Phật giáo thế giới , Người làm vườn kiêm quét chùa tại Việt Nam Phật Quốc Tự ở

Bồ Đề Đạo Tràng, Ấn Độ Một chức danh khác của ngài cũng thú vịkhông kém là Chủ tịch hội canh giữ chim Hồng Hạc tại Nepal!

In Sách: Những ngày giáp Tết, nhà báo Hoài Tố Hạnh đã đi vaytiền ngân hàng để in 30.000 cuốn Khi hồng hạc bay về (của thầyHuyền Diệu) và đang vận động góp tiền tiếp tục in cho đủ một triệucuốn!

Để làm gì? Chị Hạnh trả lời: "Để giới thiệu rộng rãi hơn nữa về mộttrong những người Việt Nam tuyệt vời nhất hiện sinh sống tại nướcngoài là thầy Huyền Diệu" Thầy Huyền Diệu là một tu sĩ nổi tiếng cảtrong và ngoài nước mà Báo Thanh Niên từng có bài viết

Trang 2

Vài nét về Việt Nam Phật Quốc Tự Bồ Đề Đạo Tràng, nơi Đức PhậtThích Ca Thành Đạo.

Kính thưa toàn thể chư liệt vị, Việt Nam Phật Quốc Tự là tên gọicủa một ngôi Chùa Việt Nam đầu tiên có mặt trên đất nước Ấn Độ.Chùa được xây dựng trên một khu đất rộng gần Bồ Đề Đạo Tràng,nơi Đức từ phụ Thích Ca ngồi dưới cội Bồ Đề thành đạo cách đâygần ba thiên niên kỷ, và cũng chính là một trong bốn Thánh địa quantrọng mà Đức Phật Thích Ca khuyên các đệ tử sau này nên chiêmbái Đây cũng là một trong nhiều Thánh địa quan trọng nhất đượckhắp năm châu biết đến ngày hôm nay

I Nhân duyên thành hình ngôi Chùa

Khi còn nhỏ tôi rất thích đọc truyện Tây Du Ký, tiểu thuyết hóaNgài Đường Tăng đi thỉnh kinh Tây Trúc rồi được xem phim, lòng tôilúc nào cũng mơ ước được đi con đường đó Lớn lên may mắnđược đọc hồi ký của Thầy Huyền Trang do chính Thầy viết kể chi tiết

về con đường đầy khó khăn mà thầy gặp phải từ Trường An sangtới Tây Trúc, hành trình đầy nhiêu khê thử thách với sự mong ướcchiêm bái đất Phật và học hỏi cùng thỉnh kinh Phật đem về TrungHoa dịch để hoằng dương Đạo Pháp; càng đọc thấy bao nhiêu dùkhó khăn càng cảm phục Thầy Huyền Trang, một bậc thầy cao cảkhông quản ngại sự khó khăn để hoàn thành một lý tưởng cao đẹpcho không những riêng nước Trung Hoa mà còn gương tốt cho nhânloại

Rồi tôi được đọc hồi ký của Ngài Pháp Hiển, nhà chiêm báiTrung Hoa vào thế kỷ thứ năm, cùng nhiều tài liệu của các Đại Sư

và chiêm bái qua nhiều thế kỷ làm cho tôi cũng thiết tha hơn cho mộtcuộc chiêm bái tâm linh trong đời người Ngay từ khi còn nhỏ mỗilần đọc sách hồi ký của các nhà chiêm bái hay ai nói đến chữ Bồ ĐềĐạo Tràng (Boudha Gaya), Lâm Tỳ Ni (Lumbini), vườn Lộc Uyển(Saranath), Hy Mã Lạp Sơn thì tự nhiên tôi dựng tóc gáy (lông chân,tay tự nhiên dựng đứng lên), lòng tôi rạo rực và chỉ mong mỏi mơước là mình được đến chiêm bái các Thánh địa và các nơi vùng Hy

Mã Lạp Sơn

Khi vào trường Đại học tôi may mắn được đọc một đoạn kinh ĐạiNiết Bàn (Maha Pari Nirvana) trong đó Đức Phật Thích Ca cókhuyên các đệ tử sau này nên chiêm bái một trong bốn Thánh địa…

Trang 3

Thế là tôi lại càng phấn khởi và tha thiết hơn cho việc chiêm bái đấtPhật và vùng Hy Mã Lạp Sơn.

Sau nhiều năm tháng dài cầu nguyện, mong mỏi và chuẩn bị,cuối cùng lần đầu tiên tôi đến được Bồ Đề Đạo Tràng Lòng tôi dânglên một niềm cảm xúc vô hạn khi được đến tận nơi chiêm bái, nhìnthấy cái nôi của Phật giáo, nơi sản sinh ra Bậc vĩ nhân mang lại sựbình đẳng, an lạc và ánh sáng trí tuệ cho người dân Ấn Độ nói riêng

và nhân loại nói chung Sự đóng góp đó đã trải dài hơn 2500 năm,như thế đến thế kỷ thứ 13, Phật giáo Ấn Độ chẳng may bị các biến

cố cực đoan đã làm mất đi gần hết những di sản quý báu đó Chođến ngày hôm nay, Phật giáo Ấn Độ chỉ còn lại một số Phật tử rấtkhiêm tốn so với các tôn giáo khác đang có mặt Trong khi đó cácnước Đông Nam Á và nhiều nước trên thế giới vẫn tiếp nối và pháttriển nền tảng từ bi, vô ngã, vị tha và bình đẳng của Phật như là mộtngười bạn đồng hành, một nguồn sinh lực không thể thiếu trong cơthể để quân bình đời sống giữa vật chất và tâm linh cho mỗi conngười qua nhiều thế hệ, và thời đại của nhân loại trong đó có đấtnước và dân tộc Việt Nam Nên khi tận mắt nhìn thấy các nước trênthế giới đang góp phần hồi sinh lại cái nôi Phật giáo gìn giữ những

di sản vô giá của nhân loại thì lẽ đâu Phật giáo Việt Nam lại khônggóp phần thiết thực vào công việc thiêng liêng đó, mà nguyện ướcnày cúng tôi ấp ủ ngày từ khi lần đầu tiên được đặt chân nơi đấtPhật và năm tháng còn ngồi trên ghế các trường Đại học

Mơ ước xây dựng một ngôi chùa Việt Nam đầu tiên nơi thánh địa

để cho người con Phật khi đến chiêm bái Thánh địa và dừng chântrú ngụ nơi trang nghiêm thanh tịnh để có được sự an lạc, tăngtrưởng thêm Bồ Đề tâm trong những ngày lưu lại trên sứ Phật vàmang ánh sáng của người đến những ai chưa có duyên đến xứPhật

Nhất là nhìn chung quanh Thánh địa, thấy có nhiều chùa của cácnước như Nhật Bổn, Thái Lan, Miến Địa, Trung Hoa, Tây Tạng,Bhutan, Sikkim… do vua và chánh phủ dân chúng xứ họ, hùn tiềnxây dựng những ngôi Chùa theo kiến trúc, truyền thống thật trangnghiêm và lộng lẩy

Phật giáo có mặt ở đất nước Việt Nam chúng ta gần 2000 nămcùng gắn bó với dân tộc cùng đất nước Việt Nam suốt chiều dài lịch

sử cùng vui cùng khổ với dân tộc; Thế nhưng chưa có một nôi chùa

Trang 4

Việt Nam nào nơi đất Phật Cho nên ước mơ của chúng tôi là trongthế kỷ 20 này chúng ta mong xây dựng được ngôi chùa Việt NamPhật Quốc Tự, ngôi chùa Việt Nam đầy tiên nơi đất Phật, để tri ân

và tưởng nhớ đến bậc Thầy đại giác ngộ, và chư vị tiền bối ViệtNam, cùng lúc là sự hiện diện, đóng góp của Việt Nam nơi Thánhđịa linh thiêng này với các nước trên thế giới

Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi, trên hai thập niên trải qua không biếtbao nhiêu là khó khăn thử thách, bao nhiêu sự cản trở phá phách từnhiều phía; nhưng lòng chúng tôi lúc nào cũng mơ ước được làmđiều thiện này

II Mơ ước – Tu tập – Cầu nguyện và sự mầu nhiệm Như đã trìnhbày; một trong những mơ ước của chúng tôi là được chiêm bái đấtPhật, vùng Hy Mã Lạp Sơn… Kế đến là mong thấy được hình ảnhmột ngôi Chùa Việt Nam nơi đất Phật

Người xưa thường dạy: “ Làm việc ác thì rất dễ, còn việc phướcthì rất khó” Quả thật vậy; Chỉ mới mơ ước và mong thấy có đượcngôi chùa Việt Nam đầu tiên nơi đất Phật thôi đã là bao nhiêu trởngại, thử thách và khi bắt đầu nói đến vận động thành lập thì nhiềuchướng duyên lại đến, có dịp chúng tôi sẽ nói rỏ thêm nhữngchướng duyên đến mà chúng ta ít ngờ tới được Nơi nào có Phật,Thánh ra đời chứng đạo thì nơi đó ma vương cũng cao cường lắm.Nhiều vị cao Tăng các nước đem tiền đến thánh địa xây cất Chùatháp nhưng chẳng may bị ma vương gạt lấy hết tiền Chúng tôi đãchứng kiến những sự thật đau lòng đã xảy ra mà phát ngán và lolắng!

Nhớ lời dạy của Thầy Hoằng Nhơn và các vị Chân Sư may mắn

đã gặp và được học hỏi, được chỉ dạy những phương pháp tu tậpthì âm thầm tu tập những kết quả thì từ từ hiện rỏ trong sự mầunhiệm như ước mong

Mười sáu lần mua đất cất Chùa đều bị thất bại, mỗi lần thất bại làmột lần học một bài học cay đắng, bài học mới, mỗi lần ngạc nhiên!Nhiều lúc quá nhiều rắc rối và sự gạt gẫm chúng tôi đã nhiều lầnđịnh bỏ cuộc Nhưng rồi lại thấy vài sự mầu nhiệm linh thiêng nên lạitiếp tục việc mua đất Điều làm chúng tôi phấn khởi nhất là cảmnhận được sự linh thiêng và có bàn tay vô hình của chư Long Thần

Hộ Pháp, hồn thiêng đất nước Việt Nam phò trì nên những vị có ý

đồ lường gạt bằng nhiều cách đều thất bại và chúng tôi rất vui là họ

Trang 5

chẳng gạt được đồng nào của Chùa Đây là sự linh thiêng mầunhiệm tuyệt vời Nhớ lại có nhiều lúc chúng tôi đã chuẩn bị sẵn tiền

để chờ giao mua đất chỉ một vài phút thôi là tiền giao vào tay kẻ gianvậy thì tiền mất mà đất thì không bao giờ có được, vì trong vụ muađất chứa đựng bao nhiêu là rắc rối và âm mưu… Mỗi lần định giaotiền đều như có bàn tay vô hình cản lại, và chúng tôi gạn hỏi và coi

hồ sơ thì lại bất ngờ khám phá ra sự thật, kẻ gian hốt hoảng thú tội,thế là chúng tôi thoát nạn!

Lần thứ mười bảy chúng tôi cầu nguyện và định nếu bị thất bạithì nhất quyết sẽ ngưng ý định mua đất và sẽ trả tiền lại cho anh chị

em, học trò đệ tử đã đóng góp và cho mượn Tất cả đều đồng ý là

đã mất quá nhiều thì giờ và đau khổ Chỉ vụ mua đất thôi mà khôngxong thì vụ xây cất càng khó khăn hơn Có thể là chúng tôi chưa có

đủ phước đức để làm những việc này, như vậy là phải ráng tu tậpthêm nữa

Lần thứ mười bảy chúng tôi và Thầy Cả Chùa Miến Điện Ngài UNyaneinda tìm được miếng đất khoảng 800m vuông, phía đông ĐạiTháp Giác Ngộ gần làng Bhagapur Sau nhiều tháng thương lượng

và xem xét kỹ giấy tờ qua nhiều cơ quan thì thấy sự việc rõ ràng,người chủ đất này thành thật và không có âm mưu gì hết; anh ta chỉmong lấy tiền và cuối cùng mua được đất Thầy trò mừng vô kể vàxút tiến việc xây cất chổ thờ Phật và chổ ở và lễ đặt viên đá đầu tiên

có đại diện quý Thầy các nước đều cùng làm lễ cầu nguyện ngày đó

là ngày 24 tháng 5 năm 1987 đó chính là ngày đáng ghi nhớ; đã đưaViệt Nam Phật Quốc Tự, ngôi Chùa Việt Nam đầu tiên nơi đất Phật

đi vào hiện thực

III Nỗi mừng và nỗi lo

Sau bao nhiêu năm và bao nhiêu lần khó khăn cuối cùng đã muađược đất, đây là điềm mừng vô tả, nhưng miếng đất thì quá nhỏ sovới mấy miếng đất Chùa các nước! Nếu như chỉ xây cất một tịnh xáhay cái am nhỏ thì có thể tạm chấp nhận được, nhưng nói là mộtngôi Chùa hay một Tu viện Việt Nam thì rất là khó coi, đối với cácnước khác có đất rộng và vị thế hơn, đáng đại diện cho xứ họ tạivùng đất thiêng Quốc tế này Ngoài ra một số Phật tử hữu tâm đãcho mượn tiền và đóng góp việc mua đất cất Chùa có thể đột nhiênnghi vấn là Hội đồng điều hành đã gạt gẫm họ và tại sao lại đi muađất được số đất ít ỏi như vậy, và còn bao nhiêu câu hỏi khác… Thế

Trang 6

là làm tôi lo thêm, có đêm không ngủ được, thế là tôi chỉ đi thiềnhành xung quanh miếng đất, lúc thì tịnh tâm, lúc thì trì chú và niệmPhật và cầu nguyện nói: “ Đất nước Việt Nam là đất nước linhthiêng, anh hùng, có một nền văn minh lịch sử hào hùng so với cácnước khác; nhưng không biết số phận hay nghiệp chướng ra sao

mà lại xui khiến chỉ mua được miếng đất nhỏ xíu như vậy! Thật làđau khổ! Nếu mà cất cái Chùa Việt Nam và vài chỗ ở thôi thì chỗđâu mà trồng cây… Như vậy các nước sẽ nghĩ sai và hiểu lầm vềđất nước Việt Nam Nếu Chư Phật, Chư Long Thần Hộ Pháp, Thầy

Tổ, quý Bậc Chơn Sư và hồn thiêng đất nước Việt Nam có linhthiêng thì xin gia hộ sao các chủ đất xung quanh đến bán đất choChùa để có rộng rãi thêm…” Thế là sự mầu nhiệm đến từ từ, nhiềuchủ đất gần cạnh Chùa lần lượt đến năn nỉ Chùa mua đất của họ.Đến nay thì Chùa đã có trên năm mẩu đất mua được Thật là kỳdiệu, mầu nhiệm! Thế là chúng tôi đã trồng lúa, trồng cây và rau quảtrên miếng đất mầu nhiệm này Lúa và rau quả ăn không hết chúngtôi đem biếu cho Chùa các nước, quý Thầy thích lắm, nói lúa gạoChùa Việt Nam trồng là “Holy rice” (Lúa gạo thiêng) Mỗi lần họ đếnmiếng đất Chùa Việt Nam, thấy lúa, rau cải vài cây, cối sum sê aicũng khen đều nói đây là một ngôi Chùa an lạc và nhiều cây cốinhất

Trải qua những năm tháng đầy khó khăn và cuối cùng buổi lễkhánh thành đã được long trọng tổ chức ngày 12 tháng 1 năm 2003với sự tham dự rất đông đảo chư vị Tôn Ðức, Tăng Ni và chư vị thânhữu, Phật tử gần xa khắp mọi miền đất nước và khắp nơi trên thếgiới

Là người sáng lập và thay mặt Hội đồng điều hành tôi xin trântrọng kính mời quý vị đến chiêm bái và cư ngụ nơi Việt Nam PhậtQuốc Tự, ngôi chùa Việt Nam đầu tiên nơi Phật thành đạo

Kính ghi, (Huyền Diệu)

NGÔI CHÙA QUỐC TẾ ĐẦU TIÊN TRÊN ĐẤT PHẬT TẠI NEPALMặc dù phần lớn cuộc đời sinh sống ở nước ngoài, nhưng tâm trítôi thường hướng về quê cha đất tổ và luôn mong ước có được cơduyên làm được điều gì tốt cho đất nước Để tri ân một đất nước màtôi đã được sinh ra; để nhớ công ơn cha mẹ, thầy tổ và bạn bè Đó

là lý do tôi đã phát nguyện dồn hết công sức xây dựng Việt Nam

Trang 7

Phật Quốc Tự, ngôi chùa Việt Nam đầu tiên nơi đất Phật trên xứ ẤnĐộ.

Thông thường trong cuộc đời mỗi người chỉ tập trung làm mộtcông trình mà mình yêu thích, bởi vì còn phải dành thì giờ cho nhiềucông việc thường ngày Chẳng hạn đối với riêng tôi là học hỏi thêm,

du lịch, chiêm bái các nơi linh địa và mong mỏi được làm việcphước đức Thế mà do phước duyên tốt đưa đến, tôi lại có đượcnhân duyên tốt xây dựng thêm ngôi chùa thứ hai lại cùng mang tênViệt Nam Phật Quốc Tự tại Lâm Tỳ Ni ở Vương Quốc Nepal, một địađiểm thiêng liêng mà bao nhiêu kinh sách đều đã nhắc đến Đâychính là vùng đất của vua Tịnh Phạn ngày xưa, nơi gần 2.600 nămtrước Thái tử Tất Đạt Đa thuộc dòng Thích Ca đã giáng trần

Hồi ký của thầy Huyền Trang có ghi lại rằng vương quốc này vớichu vi chừng 4.000 lý (khoảng 1.880 km) Nơi vùng Terai, dưới rặng

Hy Mã Lạp Sơn hùng vĩ Vào năm 563 trước Công Nguyên, khi sắpđến ngày lâm bồn, Hoàng hậu Maya Devi xin nhà vua cho phépmình rời hoàng cung trở về quê nhà tại Vương Quốc Devadaha đểsinh con đầu lòng theo đúng phong tục và truyền thống xứ này Khirời khỏi kinh thành chừng 25 cây số, ngang qua một khu vườn tạilàng Lâm Tỳ Ni (Lumbini), Thái tử Tất Đạt Đa đã giáng trần dưới gốccây Vô ưu trong khu vườn xinh đẹp này Đến năm 250 trước CôngNguyên, Hoàng đế A Dục và đoàn tùy tùng khi đến chiêm bái nơiđây đã cho dựng một trụ đá để ghi dấu nơi linh địa nầy Thế nhưngsau những biến cố chính trị và tôn giáo qua nhiều thế kỷ, vùng đấtthiêng này đã chìm dần vào bóng quên lãng

Vào một ngày đầu xuân năm 1969, lần đầu tiên khi đặt chân đếnchiêm bái Lâm Tỳ Ni Tôi thật sự bàng hoàng Cảnh quan vùng đấtthiêng thật điêu tàn, chung quanh trụ đá thánh tích kỷ niệm nơi ĐứcPhật đản sinh bị người dân địa phương phóng uế bừa bãi Tôi buồnrầu đi quanh nơi này lòng thầm khấn nguyện, nếu quả thật đây lànơi linh thiêng và đúng là chỗ Phật đản sinh thì xin cho tôi được nhìnthấy thánh địa phát triển trước khi nhắm mắt từ giã cõi đời nầy

Kể từ đó trong tất cả những lần hướng dẫn môn sinh học hỏigiáo lý nhà Phật, hay trong bài giảng cho các sinh viên học về Lịch

sử Á Châu và Bang giao quốc tế, tôi luôn luôn đề cập đến nỗi bănkhoăn này Tôi so sánh Lâm Tỳ Ni đối với Phật giáo chẳng khác gìthánh địa Mecca của Hồi giáo, Vatican của Thiên Chúa giáo,

Trang 8

Benares của Ấn Độ giáo hay Jerusalem của Do Thái giáo Thế màbuồn thay Lâm Tỳ Ni nay phải chịu cảnh hoang phế điêu tàn.

Một vài anh em trong số những học trò của tôi đang làm việc ởcác cơ quan quốc tế hoàn toàn chia sẻ nỗi niềm này và âm thầmvận động trong suốt mười mấy năm trời cho ý nguyện làm sống lạithánh địa Lâm Tỳ Ni

Cho đến năm 1993, việc làm rất tâm thành của các anh chị emthân hữu cũng đạt được kết quả: Quốc vương Birendra và chánhphủ vương quốc Nepal chấp thuận cấp cho tôi mảnh đất tại Lâm Tỳ

Ni để xây dựng ngôi Việt Nam Phật Quốc Tự thứ hai, mà cũng làngôi chùa quốc tế đầu tiên nơi Phật Thích Ca giáng trần

MỘT QUYẾT ĐỊNH ĐẦY PHIÊU LƯU VÀ MẠO HIỂM

Bắt đầu từ năm 1987, tôi tập trung mọi sức lực vào việc xâydựng Việt Nam Phật Quốc Tự (Việt Nam Bouddha Bhumi Vihara),ngôi chùa Việt Nam đầu tiên nơi xứ Phật; tại Bồ Đề Đạo Tràng(Bouddha Gaya) trên đất Ấn Độ để cảm tạ công ơn Đức Phật, đồngthời cũng là một món quà tinh thần dâng tặng quê hương xứ sở.Nhưng khi bắt tay vào làm tôi mới nhận ra mình đang lao vào mộtcông việc cực kỳ phức tạp và xiết đỗi gian nan

Bồ Đề Đạo Tràng nằm trong thị trấn Gaya thuộc bang Bihar ởphía Đông Bắc Ấn Độ Tại đây tôi quen biết với nhiều nhân vật lãnhđạo địa phương và trung ương, luôn sẵn sàng giúp đỡ trong côngviệc Nhưng ngược lại cũng có điều bất tiện là mỗi khi họ lui tới thămviếng thường có rất nhiều công an cảnh sát tiền hô hậu ủng, khiếncuộc sống của tôi mất đi sự yên ổn thường ngày Đó là chưa kể dolòng quý mến của họ hay yêu cầu công việc mà có khi chỉ trong mộtbuổi sáng tôi phải đi dự điểm tâm với bảy vị chức sắc ở bảy địađiểm khác nhau Ngoài ra còn có không biết bao nhiêu buổi tiệc tùngchiêu đãi đến độ tôi không còn đủ thời giờ cho việc xây dựng ngôichùa, tôi bèn nhất tâm khấn nguyện:

- Xin chư Phật, chư Bồ Tát, chư Long Thần Hộ Pháp và hồnthiêng đất nước phù hộ, con đến đây nhằm mục đích xây dựng ngôichùa mà không dè lại được nhiều người quý mến mời tham dự tiệchoài chịu không thấu Cầu xin quý vị linh thiêng gia hộ cử người đếnthay thế con trong chuyện này

May mắn và mầu nhiệm thay, mấy tháng sau có thầy U Pawara(hiện nay là Tiến sĩ Phật học, một trong những tu sĩ rất nổi tiếng của

Trang 9

Myanmar chuyên về vấn đề giáo dục) đến lưu lại V.N.P.Q Tự tu tập.Thầy rất hoan hỷ thay mặt tôi trong những lần tham dự tiệc Sau đómột năm rưỡi thì lại có thêm Thầy U Nymenda (hiện nay là tiến sĩ sửhọc, phó viện trưởng đại học Phật giáo Yangoon, Myanmar), Thầycũng là vị rất hoan hỷ thay thế tôi trong những lần tiệc tùng Ngoàiviệc được ăn ngon, theo thông lệ ở đây sau mỗi buổi chiêu đãi cácquý khách đều được biếu tiền hoặc quà cáp, có khi còn được tặng

vé máy bay thăm viếng nơi này nơi khác

Thế là tôi thoát khỏi được chuyện giao tiếp để có thể chuyên tâmvào công trình xây dựng ngôi chùa còn đang ngổn ngang chưa biếtđến bao giờ mới hoàn thành, tôi vô cùng tri ân sự can đảm giúp đỡthay thế tôi trong vấn đề nầy Bỗng nhiên một cơ duyên đưa đẩy tôisang tận xứ Nepal

Một buổi sáng sớm tôi vừa chuẩn bị đi kiểm tra công việc của thợthầy bỗng nhiên nghe tiếng hụ còi inh ỏi Một xe cảnh sát dẫn đầutheo sau là cả một đoàn xe tiến thẳng vào chùa Tôi bước ra ngoàiđón khách, lòng nghĩ thầm chắc lại là một phái đoàn chức sắc quantrọng đến thăm chùa Thế nhưng thật bất ngờ, hóa ra đó chính lànhững anh chị em từng theo tôi tu tập mấy năm trước mà cũng lànhững người đầu tiên đóng góp tiền để xây dựng ngôi chùa ViệtNam tại Bồ Đề Đạo Tràng Cùng đi với anh em có cả Tổng giám đốcCảnh sát bang Bihar và một vị Bộ trưởng đặc trách Văn phòngChính phủ Ấn Độ nên mới có sự hộ tống và bảo vệ chặt chẽ củacảnh sát như vậy

Tôi kinh ngạc không hiểu có chuyện gì mà anh em lại đi thànhmột phái đoàn rầm rộ và xuất hiện đột ngột không kịp viết thư, haybáo trước cho tôi như lệ thường Đoán biết được thắc mắc của tôinên anh em nói ngay:

- Thưa thầy có một việc bất ngờ rất quan trọng nên chúng con bayqua đây mà không kịp thông báo cho thầy hay

Anh em xin phép lên lạy Phật trước rồi mới vào trong uống trà Khi

đã an vị, một người đại diện cả nhóm đứng lên trịnh trọng nói với tôi:

- Thưa thầy, những mơ ước của thầy trước đây nay đã thành hiệnthực

Tôi thắc mắc:

- Nói thật là tôi có nhiều mơ ước lắm nên chẳng biết anh định nói

Trang 10

đến mơ ước nào?

Anh đáp:

- Thưa thầy, cách đây mười mấy năm khi hướng dẫn anh emđến Lâm Tỳ Ni chiêm bái nơi Đức Phật giáng trần, thầy đã nói rằngmột trong nhiều mơ ước lớn nhất của thầy là được nhìn thấy Lâm Tỳ

Ni phát triển đúng với tầm vóc lịch sử của nó Thế là suốt bao nhiêunăm qua anh em chúng con âm thầm vận động, đến nay Quốcvương Birendra và Thủ tướng K Prasad của Nepal đã chấp thuậncấp đất tại Lâm Tỳ Ni cho thầy Ngài cấp máy bay cho anh em qua

Ấn Độ mời thầy sang bàn việc nhận đất

Trên đời đôi khi có những việc xảy đến ngoài dự liệu và sựtưởng tượng khiến mình không kịp suy nghĩ hay phản ứng Đó làtình cảnh của tôi lúc bấy giờ Khi nghe anh em nói tôi bàng hoàngđến độ không biết phải xử sự ra sao Tôi bèn hoãn binh bằng cách

đề nghị với họ:

- Thôi bây giờ mấy anh em ra viếng cội bồ đề nơi Phật đắc đạo đi.Phần thầy phải lên lạy Phật để tĩnh tâm và tọa thiền xem công việcnày có tốt hay không

Thâm tâm tôi định bụng hễ họ đi xong tôi cũng lập tức rời khỏichùa để lánh mặt hầu có thời gian bình tâm suy nghĩ Việc xây dựngchùa tại Bồ Đề Đạo Tràng còn đang dở dang, hiện mấy chục ngườithợ đang làm việc tại đây thì làm sao tôi rứt ra được mà tính tới việcvươn đến Lâm Tỳ Ni! Nhưng anh em vẫn bám sát tôi và trả lời rằng

đã đến đảnh lễ tại gốc bồ đề trước khi đến đây Thái độ của họ cànglàm tôi bối rối hơn và không biết nên xử sự ra sao Anh em thuyếtphục:

- Thưa thầy đây là chuyện gấp rút, thầy phải chịu khó thu xếpcông việc và đi theo chúng con ngay tức khắc bởi vì cơ hội nàykhông đến lần thứ hai Bên Nepal mọi việc đã sẵn sàng, mọi ngườiđang chờ đợi đón tiếp thầy nên không thể không đi được

Anh em tỏ ra rất tha thiết và nói thêm một câu khiến tôi quyết định đitheo họ:

- Thưa thầy, xin thầy đừng quên Đức Phật Thích Ca giáng trần chỉ

có một lần mà thôi

Vậy là tôi chỉ còn kịp về phòng lấy cái áo tràng và quơ vội vài thứlinh tinh bỏ vào chiếc túi rồi leo lên xe Từ khi anh em đến chùa cho

Trang 11

tới lúc đó chưa đầy một tiếng đồng hồ Quả thật không khác gì mộtcuộc “bắt cóc”!

Phi trường Gaya cách Bồ Đề Đạo Tràng khoảng 12 cây số, lúcbấy giờ sân bay nhỏ này vừa mới khánh thành và máy bay tôi đihôm đó là một trong những chuyến bay nước ngoài đầu tiên đápxuống phi trường Gaya

Từ Bồ Đề Đạo Tràng chỉ sau chừng hai mươi phút cất cánh làphi cơ đã bay dọc theo dãy Himalaya Xưa nay tôi vốn rất say mênúi tuyết, say mê cảnh hùng vĩ của Hy Mã Lạp Sơn Vậy mà hôm đótôi không hề để mắt tới những rặng núi trùng trùng, điệp điệp, lấplánh rực rỡ dưới ánh nắng mặt trời Ngồi trên máy bay mà lòng tôibăn khoăn không yên, vừa lo lại vừa giận anh em đã đẩy tôi vàohoàn cảnh lạ thường không kịp suy tính đắn đo gì cả Sau này anh

em kể lại:

- Thưa thầy, đó là lần đầu tiên anh em thấy thầy nổi bồ đề gai!

(Đây là cụm từ vui mà tôi và anh em thường dùng để ám chỉ việctức giận, bởi vì ai cũng biết cây bồ đề vốn không có gai) Quả thậtlúc đó tôi giận lắm mà không biết phản ứng ra sao ngoài việc đằnghắng để anh em biết rằng tôi đang phiền lòng Tôi chỉ chờ cơ hội họ

tỏ thái độ gì không phải là sẽ vịn cớ đó để bắt họ quay về Tuy nhiênanh em vốn hiểu quá rõ tôi nên họ cứ ngồi im phăng phắc không ailên tiếng gì cả

Khi máy bay đáp xuống phi trường quốc tế thủ đô Kathmanducủa Nepal tôi vẫn còn chưa hết bực bội Cửa máy bay vừa mở ra tôi

đã nhìn thấy bên dưới có trải thảm đỏ rất trịnh trọng Nghĩ rằng nghithức ấy là để tiếp đón các anh em đi cùng với mình nên tôi vội lùi rasau, nhưng mọi người cho biết sự chuẩn bị long trọng này dành đểđón tiếp tôi khiến tôi hết sức ngại ngùng Dưới chân máy bay đã cócác quan chức cao cấp của Nepal đứng chờ sẵn, trong số đó có cả

vị Bộ trưởng Bộ Văn hóa, người mà trước đây có lần tôi từng xingặp mặt, nhưng ông từ chối không chịu tiếp

Thế là tôi không còn cách nào khác đành dẫn đầu phái đoàn hùngdũng bước xuống Rồi cả phái đoàn được tặng vòng hoa theo phongtục Nepal Rồi tay bắt mặt mừng đúng theo nghi thức lễ tân AnhMichel, một trong những học trò người Pháp của tôi và là thành viêntrong Chương trình trao đổi văn hóa của UNESCO, đứng phía sauthì thầm vào tai tôi:

Trang 12

- Thầy bước đi trông oai vệ lắm nhưng có điều quần của thầy ốngcao ống thấp!

Lúc đó tôi mới nhìn xuống và thấy rằng quả đúng như vậy Có lẽ lúcngồi trên máy bay tôi bực bội quá nên đã xăn ống quần lên hồi nàokhông hay!

Sau phần nghi lễ xã giao trang trọng, mọi người cùng bắt đầubuổi làm việc chính thức giữa hai bên trong không khí vui vẻ cởi mởkhiến tôi cảm thấy sự phiền não biến mất lúc nào không hay Nhưngđến cuối buổi họp tôi bị căng thẳng trở lại khi ban đón tiếp phíaNepal thông báo:

- Quốc vương và Thủ tướng kính mời thầy về nghỉ tại Dinh quốckhách

Tôi vội nói:

- Không, không, tôi chỉ là một người bình thường nên xin phépđược ở bên ngoài Chỉ có các anh em đây làm việc tại cơ quan quốc

tế mới là quốc khách nên vào ở trong đó Chúng tôi sẽ liên lạc vớinhau bằng điện thoại, không có gì trở ngại cả Phía Nepal khôngđồng ý nhưng tôi cương quyết không nhượng bộ Cuối cùng họchọn giải pháp dung hòa là thu xếp cho tôi ở tại khách sạn Yak Yati.Đây là khách sạn năm sao nổi tiếng của Kathmandu chuyên đón tiếpcác vị thượng khách của Chính phủ Nepal với cách phụïc vụ rất chuđáo và được canh gác bảo vệ nghiêm ngặt

Giải quyết xong chuyện ăn ở lại nảy sinh thêm vấn đề mới

Anh em cho biết:

- Chiều mai nhà vua sẽ có buổi gặp gỡ riêng với thầy và sau đó sẽdiễn ra lễ chính thức trao giấy chứng nhận cấp đất, có mời đại diệncác báo và truyền thanh, truyền hình

Nghe vậy tôi rất e ngại vì thấy rằng mọi chuyện trở thành quantrọng rồi Nhưng đây chính là ý trù định của các anh em Họ muốnqua các phương tiện truyền thông địa phương và quốc tế đưa sựviệc ra bên ngoài đồng thời đánh động cộng đồng Phật giáo thế giới

để cùng hợp sức bảo vệ, phát triển vùng thánh địa Lâm Tỳ Ni Tôihoàn toàn chống lại chuyện này và nói rằng:

- Ý tôi muốn cứ âm thầm mà làm, chừng nào mọi việc xong xuôihãy công bố cũng chẳng muộn Bây giờ làm rùm beng lỡ sau nàygặp khó khăn trở ngại khiến không làm được thì mất uy tín vì mangtiếng thất hứa

Trang 13

Chúng tôi thảo luận, bàn cãi rất căng thẳng hơn ba tiếng đồng hồ

mà không đi đến thống nhất Tôi bèn đưa ra ý kiến:

- Tôi đồng ý đến yết kiến nhà vua, nhưng còn việc giao đất tôi đềnghị chỉ tiến hành ký kết giữa tôi với các vị đại diện chính phủ Nepal,không có báo chí tham dự

Cuối cùng anh em đồng ý với yêu cầu của tôi Ngày hôm sau khi mọithủ tục ký kết giao nhận xong xuôi, phía Nepal cho một máy bay đặcbiệt đưa tôi xuống vùng Lâm Tỳ Ni để chọn đất Lúc bấy giờ tôi vuimừng lắm vì mặc dù đã đến Lâm Tỳ Ni rất nhiều phen nhưng đây làlần đầu tiên tôi được ngắm nhìn toàn cảnh nơi Đức Phật giáng trần

từ trên cao Tôi hào hứng đến độ nói với viên phi công:

- Nhờ anh điện thoại về hỏi ý kiến cấp lãnh đạo có thể cấp cho tôitoàn bộ vùng đất này hay không? Tôi sẽ biến Lâm Tỳ Ni thành mộtcông viên tầm cỡ quốc tế

Viên phi công sửng sốt:

- Không thể được thưa thầy Chúng tôi được lệnh chỉ chọn vùng đấttrong phạm vi hai mẫu mà thôi

Trong cơn phấn khởi không kềm chế nên tôi nói vui thế thôi, chứđối với tôi hai mẫu đất đã tốt lắm rồi Tôi nhờ anh cho phi cơ bay là

là bảy tám vòng gần mặt đất để quan sát thật kỹ bên dưới Cuốicùng tôi quyết định chọn khoảnh đất gần nơi Đức Phật đản sinh với

ý nghĩ sau này sẽ thuận lợi cho Phật tử ngụ tại chùa Việt Nam ra lạyPhật được gần Sau khi tôi chọn xong, viên phi công gọi điện về cấpchỉ huy báo cáo để chấm tọa độ đàng hoàng rồi cho máy bay đápxuống phi trường Bhairahawa của vùng Lâm Tỳ Ni

Tại đây họ dùng xe Jeep chở tôi đến xem tận mắt miếng đất màtôi vừa chọn Khi đến nơi, tôi thất vọng não nề và buồn không thểnói nổi khi khám phá miếng đất mình vừa lựa chọn hết sức cẩn thậnhóa ra lại là một vùng toàn ao hồ! Tôi đi tới đi lui quanh khu đất màthở dài não nuột, băn khoăn nghĩ ngợi chỉ muốn xin đổi lại nhưngngần ngại vì nhớ rằng anh phi công đã báo cáo về để bộ phận cấpđất điền vào giấy tờ đâu ra đó rồi Thấy tôi buồn ra mặt, anh phicông đến gần nói với tôi:

- Thưa thầy, thầy chọn đất chỗ này là tốt lắm

Tôi ngạc nhiên:

- Sao anh biết tốt?

- Chỗ này nhiều nước, nghĩa là sau này chùa Việt Nam sẽ có nhiều

Trang 14

cơ hội phát triển

Nghe anh nói tự nhiên tôi cũng thấy vui và bỏ ý định xin đổi miếngđất khác để khỏi sinh thêm rắc rối

Có đất rồi phải bắt tay ngay vào việc xây cất vì các anh em thân hữu

có tâm cho biết:

- Thưa thầy mình phải làm sớm chứ nếu miếng đất bỏ không thì mộtthời gian sau chính phủ Nepal sẽ thu hồi lại

Thế nhưng nan giải nhất vẫn là vấn đề tài chính Các anh em bàn:

- Thầy đừng lo, tụi con hứa khi trở về nước sẽ tìm cách xoay sở, trễlắm hai tháng sau sẽ gửi tiền qua cho thầy

Tôi còn đang lưỡng lự thì các anh em cố vấn:

- Bây giờ thầy cứ đứng ra tổ chức lễ động thổ cất chùa, mời đại diệncác nước, đại diện chính phủ Trung ương xuống chứng kiến coi nhưmình chính thức bắt tay vào xây dựng

Tôi thuận làm theo ý họ và nhờ anh em làm những việc cần thiết:

- Thôi được, tôi sẽ đứng làm chủ lễ Các anh em tiếp tay trong việcmời đại diện các nước, đại diện chính phủ vương quốc Nepal trungương, địa phương và các tôn giáo đến dự

Lúc bấy giờ vùng này toàn hồ ao, cây cối rậm rạp và chưa cóđường lộ Đã vậy mấy ngày trước khi làm lễ trời lại đổ mưa dầm dềkhiến tôi hết sức lo lắng, nếu thời tiết cứ kéo dài như thế e rằngkhông thể nào tổ chức cúng kiến được Tôi bèn thắp ba cây nhang

và đứng ra khấn nguyện:

- Chúng con gồm toàn những người thành tâm đến đây xây chùatrên đất thiêng và đang chuẩn bị lễ động thổ Xin chư Phật, chư Bồtát, chư Long thần hộ pháp Bát bộ kim cang và hồn thiêng đất nướcgia hộ cho trời quang mây tạnh để có thể làm lễ động thổ

Mầu nhiệm thay, sau đó trời nắng đẹp liên tục suốt mấy ngày liền,nhờ vậy hôm làm lễ đất đai rất khô ráo

Tôi có niềm tin mỗi khi tiến hành việc gì quan trọng đều mờinhững vị đức độ đến tham dự để nương nhờ phúc đức của chư vịđức độ đem lại may mắn cho công việc Vì thế tôi thân chinh đếnmời một bậc cao tăng đức trọng là Ngài U Nyaneinda (thường gọi làThầy Cả) làm chủ lễ Thầy Cả đang trụ trì chùa Miến Điện đồng thời

là Chủ tịch Hội đồng Phật giáo Thế giới tại Bồ Đề Đạo Tràng Ngoài

ra tôi cũng mời nhiều vị thầy đức độ các nước khác đến để cùngtụng kinh, chú nguyện trong buổi lễ động thổ

Trang 15

Trước đây Thầy tôi dạy rằng mỗi khi tiến hành làm lễ xây dựngcông trình nào thì phải đi quanh miếng đất ấy từ ba đến bảy vòngtheo chiều kim đồng hồ, vừa đi vừa tụng kinh đọc chú Nhưng ngặtmột nỗi vùng này toàn hồ ao lênh láng nước, phần tôi sẵn sàng lộitới đâu cũng được nhưng còn các vị thầy kia thì biết làm sao? Tôibèn năn nỉ:

- Tôi chắp tay lạy quý thầy, xin vui lòng giúp đỡ chúng tôi bằng cáchlội ba vòng quanh miếng đất

Nhưng các thầy từ chối:

- Chúng tôi không dám lội đâu, lỡ rắn cắn thì sao!

Cuối cùng Thầy Cả đề nghị:

- Thôi bây giờ chúng ta đặt bốn cây tre tại bốn góc của miếng đấtrồi dùng dây chỉ nối lại với nhau Sau đó khi các thầy tụng kinh thìcầm sợi dây để kinh chú chạy vòng khắp miếng đất cũng giống ynhư mình đi vậy

Mặc dù ý kiến này hoàn toàn hợp lý nhưng tôi vẫn thấy không

ổn, rủi ro đang tụng kinh mà con chim bay ngang qua làm đứt sợidây quả là điềm xấu Hai bên bàn cãi một hồi, tôi cố gắng thuyếtphục các thầy chịu khó lội nước một phen nhưng Thầy Cả buôngmột câu làm tôi cứng họng:

- Nhưng thưa thầy, thầy bận quần thì dễ rồi còn chúng tôi quấn

xà rông làm sao mà lội? Thế là tôi phải thuận để mọi người ngồitụng kinh trên đường chứ không đi vòng quanh miếng đất Tôi ngồitụng mà lòng không yên nhưng đành thúc thủ vì không còn cách nàokhác

Nhưng khi tôi vừa tụng xong một thời kinh thì điều mầu nhiệmbỗng xuất hiện: từ phía Nam một anh chàng bản xứ cưỡi voi lữngthững hướng về phía chúng tôi Ngay lập tức tôi chạy đến hỏi thăm.Anh ta cho biết đang trên đường vô rừng làm việc, tình cờ ngangqua đây thấy đông người nên ghé vào xem Thế là tôi hỏi mượn convoi để các thầy cưỡi vòng quanh miếng đất và được anh vui vẻ đồngý

Vậy là Thầy Cả chủ lễ bèn leo lên ngồi chễm chệ trên mình voi,con voi bước đi khoan thai trong tiếng tụng kinh đều đều khiến tôi vôcùng xúc động Điều ngạc nhiên nhất là những người dân Nepal tụtập chung quanh theo dõi buổi lễ bỗng nhiên bật khóc rưng rức Tôithắc mắc không hiểu tại sao mình vui mừng mà họ lại khóc? Sau khi

Trang 16

hỏi thăm tôi mới vỡ lẽ rằng đối với người dân trong vùng đây chính

là một điềm linh ứng mầu nhiệm Họ cho biết:

- Thưa thầy, khi nào có những cuộc lễ như thế này mà voi xuấthiện chính là điềm lành Xưa kia Hoàng hậu Maya nằm mộng thấyvoi sau đó sinh ra Thái tử Siddhartha Lần này thầy làm lễ mà tựnhiên voi xuất hiện chắc chắn sẽ được thành công viên mãn

Tôi nghe vậy vui mừng vô cùng Sau khi các vị thầy đã dạoquanh một vòng và tụng kinh xong, bỗng nhiên anh nài nhất địnhkéo tôi lên đi cùng với anh Tôi từ chối không được nên phải chiều ý.Con voi nhắm thẳng hướng Nam đi tới còn phía sau lưng chúng tôi

là dãy núi tuyết Hy Mã Lạp Sơn trùng điệp ẩn hiện phô vẻ đẹp tuyệtvời dưới ánh nắng ban mai Tôi vừa thưởng thức cảnh đẹp thiênnhiên vừa cảm nghiệm sâu sắc những mầu nhiệm lạ lùng đang xảy

ra, niềm vui tràn ngập trong lòng

Ngồi trên mình voi tôi tụng thời kinh Phổ Môn và trì chú Một điều

lạ lùng không giải thích được là tự dưng anh nài đưa tôi đi khôngphải chỉ một mà đến ba vòng xung quanh miếng đất của Việt NamPhật Quốc Tự mà Chính phủ Nepal đã cấp Chưa hết, đi xong bavòng anh vẫn không chịu ngừng mà cho voi hướng thẳng đến chỗtrụ đá vua A Dục Trước sự việc bất ngờ này tôi xúc động đến độbàng hoàng và đúng ngay lúc đó trong lòng tôi nảy ra một quyết địnhtáo bạo Thế là khi đến nơi Đức Phật giáng trần, tôi cung kính đảnh

lễ và thành tâm khấn nguyện:

- Con vừa tận mắt chứng kiến những điều mầu nhiệm lạ thường

vì thế xin phát nguyện ở lại đây để xây dựng ngôi Việt Nam PhậtQuốc Tự, ngôi chùa quốc tế đầu tiên nơi Phật giáng trần

Để tạ ơn anh nài, tôi hào phóng biếu tặng 500 rupi (khoảng gần

10 Mỹ kim) nhưng anh cương quyết từ chối khoản tiền khá hậu hỉ sovới một ngày công lao động của người địa phương Điều này cànglàm tôi tin tưởng vào sự mầu nhiệm lạ thường đang diễn ra và vôcùng xúc động

Sau đó tôi trở về địa điểm nơi các phái đoàn đang nghỉ chân vàdùng cơm trưa Tôi vui mừng quá đến độ bỏ cơm vì không hề thấyđói Chờ khi mọi người ăn xong và chuẩn bị ra về, tôi mới trịnh trọngbáo tin:

- Tôi đã quyết định lưu lại nơi này Quả là một tin động trời! Cácthầy nghe vậy đều tỏ ra lo ngại tôi sẽ gặp nhiều bất trắc trong cuộc

Trang 17

sống đơn thân độc mã tại vùng đất còn hoang vu và đầy dẫy nguyhiểm Tôi trấn an mọi người:

- Quý vị đừng lo, tôi sẽ dựng chòi để sống tại đây

Thầy Cả trấn tĩnh trước tiên và nhắc tôi nhớ đến vấn đề thiết thựcnhất:

- Hiện nay thầy có bao nhiêu tiền mà đòi ở lại?

Tôi lục tìm hết trong các túi và thấy rằng mình còn đúng 60 đô la

Mỹ Lúc bấy giờ mọi người đều chung một nhận định rằng lưu lạimột nơi hoang vắng như thế này chỉ với chừng đó tiền quả là việclàm có phần mạo hiểm Vì vậy quý thầy và các đoàn chịu khó bỏ rahơn hai tiếng đồng hồ thuyết phục tôi bỏ ý định ấy để cùng trở về Bồ

đề Đạo tràng Một số thầy còn hứa hẹn sau vài tháng chuẩn bị thật

kỹ lưỡng sẽ cùng tôi trở lại Lâm Tỳ Ni để bắt đầu việc xây cất Tuynhiên tôi vẫn không thay đổi được ý nguyện và nói rõ rằng:

- Tôi cảm nhận được một sự mầu nhiệm nên đã phát nguyện ở lại,giờ đây không thể nào nào làm khác hơn được

Mọi người đều ngao ngán trước quyết định đầy phiêu lưu của tôi.Cuối cùng, có lẽ vì quá xúc động nên tất cả cùng nhau tụng bài kinhMahaMangala Sutta để hồi hướng và cầu xin cho ý nguyện của tôiđược thành tựu Thầy U Pawara, Thầy Nanda và Thầy U Thoundarađều ân cần nhắc nhở tôi phải hết sức cẩn thận vì nơi này vốn đầydẫy rắn độc, cũng như đề cao cảnh giác về nguy cơ thú dữ từ cácvùng rừng lân cận thỉnh thoảng vẫn mò đến đây Tôi rất cảm xúc vàhết lòng cám ơn sự lưu tâm của mọi người

Thế nhưng không ai biết rằng tôi còn có một tài sản lớn lao khác:

đó là ý chí quyết tâm và lòng tin vào sự mầu nhiệm Điều này giúpcho tôi vượt qua mọi nỗi lo âu về việc thiếu thốn phương tiện để sinhsống, kể cả tiền bạc Vì vậy tôi cảm thấy rất thanh thản, không hềbận tâm hay nao núng trước bao nguy hiểm và thử thách đang chờđón mình

Tôi cũng ấp ủ niềm hy vọng việc làm của mình sẽ không ngừnglại ở phạm vi một ngôi Việt Nam Phật Quốc Tự mà có thể lan rộng,chẳng khác gì một âm thanh phát ra nhờ cộng hưởng mà truyền đếntai nhiều người, như lời của Giáo sư Asha Ram Shakya - đại diệnChính phủ vương quốc Nepal - đã phát biểu trong buổi lễ động thổ:-Bằng việc can đảm vượt qua mọi khó khăn để khởi công xây cấtngôi chùa quốc tế đầu tiên nơi Phật giáng trần, Việt Nam Phật Quốc

Trang 18

Tự đã mở ra một trang sử vàng son mới cho lịch sử Phật giáo thếgiới Đây thật là một điều đáng tự hào Tôi kêu gọi Tổng hội Phậtgiáo vương quốc Nepal cũng như các quốc gia trên thế giới nênsớm theo gương Việt Nam Phật Quốc Tự để bảo vệ và phát triểnLâm Tỳ Ni.

HÌNH THÀNH MỘT LIÊN HIỆP QUỐC PHẬT GIÁO

Việc xây dựng ngôi Việt Nam Phật Quốc Tự ở Lâm Tỳ Ni mang lạicho tôi không biết bao nhiêu vất vả cực nhọc, lao tâm khổ trí và chịuđựng rất nhiều áp lực

Mặc dù là người tiên phong xây cất, nhưng trong khi một số cácchùa khác nhờ có chính phủ nước họ cấp kinh phí xây dựng nên đãnhanh chóng hoàn thành, riêng chùa Việt Nam được xây dựng bằngtiền dạy học của tôi cùng những khoản đóng góp của Phật tử khắpnơi trên thế giới nên kéo dài hơn cả chục năm vẫn chưa xong Tuynhiên, đó chỉ là vấn đề thời gian và tôi luôn tin tưởng ngôi chùa rồicũng sẽ hoàn thành trong sự mầu nhiệm

Thời gian đầu ngoài khó khăn to lớn về vấn đề tài chính lại cònmột trở ngại không nhỏ là cho dù tôi có đủ tiền bạc để cất một ngôichùa nguy nga đồ sộ, không sớm thì muộn những người cực đoan

và không có thiện tâm quanh đây cũng sẽ gây phiền nhiễu cho đếnchừng nào tôi không chịu đựng nổi phải bỏ đi thì thôi Đó mới chính

là điều tôi băn khoăn, lo lắng Hằng ngày tôi vẩn duy trì những thờikinh, trì chú, niệm Phật và tọa thiền một cách đều đặn để mong saokiếm được một giải pháp tối ưu có thể bảo vệ và phát triển Lâm Tỳ

Ni thật hiệu quả Và cuối cùng tôi đã tìm ra

Cho đến nay tôi vẫn còn nhớ đó là vào đêm rằm tháng 10 năm

1993 Sau khi tụng kinh, trì chú, niệm Phật và tọa thiền, một ý tưởngbỗng nảy ra trong trí tôi: phải làm sao biến nơi này thành một liênhiệp quốc của Phật giáo Có nghĩa là phải thuyết phục cho được mỗinước xây dựng một ngôi chùa tại đây mà quan trọng là phải dochính người của xứ đó xây cất thì mới có ý nghĩa và đặc biệt mới cóthể bảo vệ được thánh địa Đơn giản bởi vì một khi các nước tựđứng ra xây cất thì công việc sẽ nhanh chóng thành tựu và đượcbảo quản một cách tốt đẹp Rồi khi ngôi chùa của nước nào hiệndiện tại Lâm Tỳ Ni đương nhiên cả dân tộc và đất nước họ dần dàcũng sẽ gắn bó với vùng đất thiêng này

Trang 19

Thế là tôi lập tức bắt tay hình thành ngay một “Ủy ban sứ giảquốc tế” quy tụ một số anh em đang làm việc trong các cơ quanquốc tế để cùng đi đến các nước vận động Những anh em nàycùng có tâm nguyện mong muốn Lâm Tỳ Ni phát triển Bản thân tôicũng nỗ lực vận dụng tất cả các mối quan hệ của mình để thuyếtphục các chính phủ cũng như tổ chức Phật giáo trên thế giới thamgia vào chương trình này.

Sau nhiều năm kiên trì theo đuổi mục đích không mệt mỏi, đếnnay kết quả có được quả thật lớn lao ngoài sự mong đợi: tổng cộng

có 19 công trình của các nước đã và đang xây dựng các ngôi chùa

và cơ sở văn hóa tại Lâm Tỳ Ni

Nhật Bản xây cất xong đại tháp hòa bình và đưa vào hoạt độngmột thư viện cùng bảo tàng viện tầm vóc quốc tế Chính phủ và dânchúng Myanmar đã dựng xong ngôi đại tháp và một tu viện khá đồ

sộ Hoàng gia, Chính phủ cùng dân chúng Thái Lan đang xúc tiếnhình thành một ngôi chùa đồ sộ uy nghiêm Chính phủ và giáo hộiPhật giáo Trung Hoa Lục Địa hoàn thành trong thời gian ngắn mộtngôi chùa đẹp đẽ và nguy nga phỏng theo mô hình Thiếu Lâm Tựnằm kề bên Việt Nam Phật Quốc Tự Chính phủ và dân chúng TíchLan cũng đang xây cất một tu viện khá to lớn Riêng Hàn Quốc có

cả một chương trình qui mô nhằm xây dựng một tu viện tầm cỡ vớichánh điện có thể chứa tới bốn ngàn người Phật giáo các nướcĐức, Pháp … cũng đang tích cực nỗ lực xây dựng chùa xứ họ Gầnđây vị Tổng thống Mông Cổ và Hoàng hậu nước Bhutan vừa thânchinh sang Nepal xin được khu đất gần Việt Nam Phật Quốc Tự đểchuẩn bị xây chùa

Trong tương lai gần tôi hy vọng sẽ thuyết phục được hai nước

Mỹ và Nga xây dựng chùa tại đây Những cường quốc đã từng cungcấp phương tiện quân sự cho Việt Nam trong cuộc chiến tranh khitrước thì nay chúng ta cố gắng thúc đẩy và góp sức ủng hộ bằngnhiều phương tiện trong việc hình thành ngôi chùa của nước họ tạithánh địa

Nhớ lại khi tôi làm lễ khởi công xây dựng ngôi chùa quốc tế đầutiên tại Lâm Tỳ Ni vào ngày 23 tháng 9 năm 1993 (tức mùng 8 tháng

8 năm Quý Dậu), nơi đây vẫn còn là một vùng đầm lầy nước đọng,đường sá chưa mở mang, những tiện nghi tối thiểu của một đờisống văn minh như điện và nước đều chưa có

Trang 20

Mười năm trôi qua, biết bao giông tố phong ba, bao nhiêu sức lực

đã bỏ ra và nhất là công khó đi đến các nước để kiên trì vận động,giờ đây nhìn lại thành quả đạt được thật xiết bao vui mừng Lâm Tỳ

Ni ngày nay có nhiều khởi sắc, đã có điện nước, có đường dây liênlạc điện thoại trong nước, quốc tế, cả điện thoại di động và mạnginternet Hệ thống đường sá được tỏa đều đến khắp các chùa xâydựng rải rác trong vùng Chương trình xây dựng chùa của các nướcmang lại hàng ngàn công ăn việc làm, không chỉ cho công nhân củanhiều nước mà cả người địa phương, các dịch vụ đi kèm nở rộ giúpcho nhiều vùng chung quanh ngày càng nhộn nhịp trù phú

Đây chính là một sự mầu nhiệm mà bản thân Quốc vươngBirendra khi còn sống cũng như nhiều trào Thủ tướng của Nepaltrong suốt những năm qua đều không khỏi ngỡ ngàng mỗi khi đếnđây tận mắt chứng kiến sự phát triển vượt bậc của Lâm Tỳ Ni

Đây là một niềm tự hào đồng thời cũng là một phước báu chodân tộc chúng ta khi lần đầu tiên trong lịch sử người Việt Nam đãgóp một phần công sức vào việc hình thành cụm chùa quốc tế tạimột vùng đất thiêng được thế giới công nhận là di sản văn hóa nhânloại

Thế là trong số bốn thánh địa quan trọng nhất của Phật giáo thìngôi Việt Nam Phật Quốc Tự đã hiện diện tại hai nơi là Bồ Đề ĐạoTràng tại xứ Ấn Độ; và Lâm Tỳ Ni nơi Vương quốc Nepal

- Huyền Diệu (Người làm vườn kiêm quét Chùa)

LTS: Người sáng lập kiêm chủ tịch Hội Ðồng Ðiều Hành hai ngôichùa cùng mang tên “Việt Nam Phật Quốc Tự” tại Bồ Đề Đạo Tràng(nơi Phật đắc đạo ở Ấn Độ) và Lâm Tỳ Ni (nơi Phật đản sinh ởNepal) là một người yêu thiên nhiên và tích cực trong việc bảo vệmôi trường, ông đã có những bài nói chuyện về các đề tài này ởnhiều nơi trên thế giới Chúng tôi xin giới thiệu bài viết dưới đây vềloài chim hồng hạc mà ông đang tích cực bảo vệ, được ký tên

“Người làm vườn kiêm quét chùa”, một danh xưng mà ông yêu thích

và tâm đắc Bài báo này được đăng trong tờ Doanh Nhân Sài Gòn.LOÀI CHIM HỒNG HẠC

Khi mới đến Lâm Tỳ Ni vào năm 1993, tôi nhận thấy nơi này rất ít

có chim chóc Đến năm thứ nhì, một buổi sáng vừa từ trong lều bạtbước ra, tôi sửng sốt khi nhìn thấy hai con chim cao lớn lạ thườngđang đứng ngay trước lều Tôi cao 1 mét 68 thế mà hai con chim

Trang 21

này lại đứng cao hơn cả tôi Chúng có bộ lông màu xám nhạt điểmkhuyết một vòng màu đỏ quanh cổ trông yểu điệu như cô thiếu nữmang sợi dây chuyền xinh xinh làm dáng.

Cảm giác đầu tiên của tôi là sự khiếp sợ và tự hỏi không biết đây

có phải là ma quỷ hiện hình để dọa mình hay chăng? Tôi vội vã luivào lều rồi đứng bên trong nhìn ra Tôi từng đi du lịch nhiều nơi trênthế giới, đọc qua nhiều sách vở, gặp gỡ nhiều loại chim quý hiếm,nhưng quả là chưa bao giờ gặp loài chim nào cao lớn và đẹp đẽdường ấy Tôi nhớ đến chuyện kể về những con đại bàng khổng lồchuyên ăn thịt người, nhưng đó chỉ là trong truyền thuyết Quan sát

kỹ hai con chim này, tôi an lòng nhận thấy chúng có vẻ hiền lành,ánh mắt nhìn tôi ra chiều thân thiện Lát sau chúng bay đi, con trướccon sau nhịp nhàng vỗ cánh như lướt trên bầu trời với dáng vẻ caoquý đẹp đẽ không thể tả

Tôi bèn vào thư viện tra tự điển và khám phá đây là loài chimHồng hạc, tên khoa học là Sarus Crane, thuộc giống chim cao nhấtthế giới và có đặc tính là sống riêng rẽ thành từng cặp Quả là mộthình ảnh tượng trưng cho hạnh phúc và biểu tượng của sự hòa hợptrong cuộc sống Tôi bèn liên hệ với các tổ chức bảo vệ môi trườngthế giới và được họ cho biết đây là loại chim cực kỳ quý hiếm đangtrên đà tuyệt chủng

Thế là kể từ đó trong bao nhiêu bộn bề công việc tôi còn cángđáng thêm một nghề mới nữa là … canh giữ chim Tôi bỏ nhiều thìgiờ theo dõi chúng Loài chim này chuyên sống có đôi khắng khítgiống như con người, khi di chuyển chim trống bay trước còn chimmái bay sau Quan sát chúng lâu ngày tôi dễ dàng phân biệt con nàotrống con nào mái Khác với loài người thông thường phụ nữ xinhđẹp hơn đàn ông, ngược lại con hạc trống – cũng giống như loài gàhay loài công – trông lại sặc sỡ với dáng dấp oai vệ hơn hẳn conmái, đặc biệt lông chim hạc trống mượt mà hơn và vòng đỏ điểmxuyết ở cổ cũng lớn hơn

Text Box: Loài hạc này chuyên sống nơi ẩm ướt và làm tổ tạivùng xăm xắp nước Đến lúc con mái nằm ổ thì con trống đi nhặttừng cọng rơm rạ đem về đặt phía dưới chỗ nằm của vợ cho đượckhô ráo Đặc biệt chim trống rất kỹ tính, lựa chọn cẩn thận từng cọngrơm và dùng mỏ lắc cọng rơm qua lại cho sâu bọ hay rác rến rơi rabằng hết mới sử dụng

Trang 22

Chim hạc đẻ mỗi lần chỉ từ một đến hai trứng mà thôi Khi trứng

đã nở thì cả chim bố lẫn chim mẹ cùng huấn luyện con Cách thứcchúng dạy con cũng không khác gì người ta Khi tập cho con đi, hạccha đứng một bên trông chừng còn hạc mẹ hướng dẫn con bướctừng đoạn ngắn rồi quay trở lại Ngày hôm sau chim mẹ dẫn con đi

xa hơn và cứ thế mỗi ngày tiến bộ thêm một chút Rồi chim con bắtđầu được học bay Niềm vui lớn nhất của thầy trò tôi chính là giâyphút chứng kiến cảnh chim con lần đầu tiên tung mình lên bầu trời,thật là một cảnh tượng cảm động và đẹp đẽ xiết bao

Loài chim này còn có cách tập bơi cho con rất độc đáo Con máiđứng trên bờ canh chừng còn con trống lội xuống nước làm mẫu đểcác chim con bắt chước Khi chim con đã lớn hơn một chút thì hạccha giữ một con và hạc mẹ giữ một con

Mỗi cặp hạc có một vùng lãnh địa riêng Lý thú nhất là tôi theodõi được một màn đánh ghen của chúng Một bữa nọ bỗng nhiên tôinhìn thấy hai con hạc đánh nhau dữ dội, cảnh tượng trông cũnggiống như gà đá nhau Gần đó có một con hạc đứng cách mộtkhoảng chứng kiến Tôi có phần ngạc nhiên không hiểu con thứ ba

từ đâu xuất hiện vì tôi biết rõ vùng phía Bắc đó chỉ có hai con Quansát kỹ qua ống dòm thì tôi nhận ra hai con đang đánh nhau đều làhạc mái Sau một hồi chiến đấu bất phân thắng bại con thứ ba bỏ đi.Tôi hỏi thăm người dân quanh vùng thì họ cho biết từ mấy tháng nay

có một con hạc mái đến sống lẻ loi ở vùng phía Nam Tôi đoán rằng

có lẽ đó chính là nhân vật thứ ba trong màn kịch hôm trước và chú ýtheo dõi

Quả nhiên hai hôm sau con mái thứ ba bất thần xuất hiện nơi tổ

ấm của vợ chồng hạc ở phía Bắc trong khi hạc vợ đi kiếm mồi Thế

là chị mái lẻ loi thoải mái vui vẻ với anh chồng Không ngờ cô vợ trở

về thình lình và bắt gặp Hai bên xô xát nhau dữ dội khiến anhchàng trống đa tình không dám can thiệp mà chỉ chạy lăng xăngphía ngoài kêu la như cầu cứu

Tuy nhiên đó chỉ là trường hợp ngoại lệ Thông thường các cặp

vợ chồng hạc rất chung thủy với nhau Nếu một trong hai con chết đithì con còn lại than vãn thảm não suốt cả tuần lễ Khi bị tấn công,chim trống kêu lên rất to rồi dùng mỏ mổ lia lịa như muốn ăn tươinuốt sống đối thủ đồng thời dang rộng đôi cánh nhào thẳng vào kẻthù Trong khi đó chim mái đứng thủ thế che chở cho chim con Cả

Trang 23

đối thủ đáng gờm nhất là chó sói cũng phải ngán sợ khi bị chimtrống tấn công Tuy vậy kẻ thù nguy hiểm và khó tiêu diệt nhất củaloài chim này chính là con người http://www.foxitsoftware.com For evaluation only.

Từ khi chim hạc xuất hiện thì chùa chúng tôi trở thành nơi thu hútrất đông khách đến tham quan Rồi không biết xuất phát từ đâu màdân địa phương đồn với nhau rằng ai ăn được trứng chim sẽ sốngđến 500 tuổi, còn nếu ăn thịt chim thì thọ được 700 năm Thế là sựsống của những sinh vật đẹp đẽ và hiền lành này bị con người đedọa Một số người ăn cắp trứng và tìm cách săn lén chim Từ đóthầy trò tôi lao đao khốn khổ trong việc bảo vệ lũ chim Chúng tôi chỉ

có mười mấy người phải lo đối phó với hàng trăm kẻ ngày đêm rìnhrập Hễ mỗi khi có một con chim đẻ trứng là chúng tôi bắt đầu ngaymột kế hoạch bảo vệ chặt chẽ suốt ngày đêm, vừa vất vả lại vừa hếtsức tốn kém Thế mà chỉ một chút sơ sẩy hay người bảo vệ vừathiếp ngủ là lập tức có kẻ xuất hiện trộm trứng chim Mỗi lần như vậythật không khác gì xảy ra một vụ bắt cóc Chúng tôi hợp tác vớicảnh sát truy lùng gắt gao khắp nơi, nhưng làm sao có thể tìm rađược khi chúng đã nằm an toàn trong… bao tử của những kẻ cắp.Đôi khi chúng tôi tìm ra được những vỏ trứng được chôn giấu dướiđất và đành thúc thủ không sao biết được thủ phạm Rồi sau đó lại

có phong trào trẻ em rủ nhau đi bắn chim Tôi lao tâm khổ trí bànbạc với cảnh sát địa phương tìm cách ngăn chặn nhưng không đạtkết quả Cuối cùng tôi phải kiên trì áp dụng biện pháp giáo dục bằngcách tổ chức chiếu phim, triển lãm ảnh, giải thích, thuyết phục đồngthời tổ chức những cuộc thi hội họa về chim chóc để nhân dịp đódạy dỗ cho bọn trẻ lòng yêu thiên nhiên, tôn trọng sự sống ngay cảcủa thú vật Nhờ vậy tệ nạn săn bắn chim giảm hẳn

Hiện nay số chim hạc tại Lâm Tỳ Ni đã lên đến khoảng 30 con.Chúng sống rải rác quanh vùng, mỗi cặp có một lãnh địa hoàn toànriêng tư mà những cặp khác không được bén mảng tới gần hay xâmphạm Đôi khi cả hai vợ chồng hạc bị rắn cắn chết bỏ lại chim con

bơ vơ côi cút thì tôi đem về nuôi Khi chim con lớn lên tôi cũng dạycho biết đi, biết bay y hệt cách thức chim hạc dạy con như tôi đãtừng chứng kiến Những anh em trong chùa và ngay cả dân địaphương nhìn cảnh tôi vừa chạy lúp xúp phía trước vừa quạt quạt haicánh tay cho chim con chạy phía sau bắt chước theo đều không

Trang 24

nhịn được cười Nhưng cách dạy của tôi cũng rất có hiệu quả,chẳng bao lâu chim con có thể cất được đôi cánh và bắt đầu bay xa.Người dân trong vùng biết tôi yêu quý chim nên mỗi khi gặp chúchim mồ côi đều mang đến cho tôi, đổi lại tôi gửi họ chút ít tiềnthưởng công Tổng cộng tôi đã nuôi được gần mười con, mỗi khibận công việc phải đi xa thì tôi đem đến gửi nhờ người khác nuôigiúp vài ngày và trả công cho họ.

Những con chim xinh đẹp này đem lại cho tôi nhiều niềm vui.Vào những buổi sáng sớm khi trời còn mờ sương, tôi ngồi yên lặngbên tách trà chờ ngắm cảnh đàn chim hạc bay vút lên bầu trời, lướtqua dãy núi tuyết trùng điệp ẩn hiện như sương như khói mà tâmhồn cảm thấy thanh thản lạ thường Đó quả thật là những hình ảnhtuyệt đẹp mà kể cả trong phim ảnh cũng không có được Rồi vàobuổi chiều khi hoàng hôn buông xuống, đàn chim hạc lại cùng nhaubay trở về Cảnh hạnh phúc thanh bình ấy đem đến bao niềm an lạccho cuộc sống của tôi nơi đây

Người làm vườn kiêm quét chùa

CÂY CẦU TÌNH THƯƠNG VIỆT NAM TRÊN DÒNG SÔNGTHANH THOÁT DÒNG SÔNG OAN NGHIỆT

Ngoài việc đem đến cho chúng tôi niềm vui, những con chim hồnghạc còn giúp tôi làm được một vài việc thiện ích cho đời http://www.foxitsoftware.com For evaluation only.

Có thời kỳ việc xây cất chùa phải tạm ngưng vì ngân quỹ củachúng tôi cạn kiệt Tận dụng lúc rảnh rỗi này tôi đi thăm anh chị emchim hồng hạc và đặt tên cho chúng Tôi thuộc nằm lòng tất cảnhững điểm cư trú của từng cặp chim, nên được mọi người đặt chobiệt danh là cuốn từ điển sống về chim hạc

Hàng ngày tôi lên đường vào sáng sớm, mang theo ống dòm,máy chụp hình cùng đồ ăn thức uống đủ cho một ngày đường vàlang thang mãi đến 6 giờ chiều mới trở về Tôi chậm rãi bước đi,vừa thưởng thức cảnh đẹp của thiên nhiên, vừa chú ý quan sát đànchim từ xa, canh đúng lúc chúng xòe cánh múa thì chụp ảnh

Thế rồi bữa nọ, khi đi về phía đông vườn Lâm Tỳ Ni tôi chứngkiến một cảnh tượng thương tâm Bấy giờ đang vào mùa mưa,nước trên dãy Hy Mã Lạp Sơn tràn xuống chân núi rồi hung hãn đổ

ào vào dòng sông Tôi chứng kiến cảnh tượng rất đông đàn bà và

Trang 25

trẻ con đang lội bì bõm qua khúc sông nước dâng cao thật vô cùngnguy hiểm.

Tôi chạnh lòng thương cảm khi nghĩ rằng ngay tại vùng đấtthiêng mà chúng sanh vẫn còn phải chịu nhiều vất vả gian nan Khitìm hiểu thêm tôi mới biết rằng dòng sông này hàng năm đã cướp đinhiều mạng sống người dân địa phương Vào mùa khô nước cạn,mọi người có thể đi qua dễ dàng nhưng đến mùa mưa nước chảyxiết, những người yếu đuối bất cẩn thường bị cuốn trôi Đángthương nhất là trường hợp những gia đình có người bệnh nặng phải

di chuyển ra thành phố, gặp mùa nước lũ đành bất lực bó tay khôngsao đi được Vì vậy người dân trong vùng thường gọi đây là “Dòngsông oan nghiệt”

Nhìn những người bụng mang dạ chửa vất vả lội qua dòng sôngthật xót xa Tội nghiệp nhất là trẻ em và phụ nữ, bộ đồ tươm tất họmặc trước khi đi qua sông đã trở nên lấm lem ướt sũng khi đến bờbên kia, có người run lên cầm cập vì lạnh Thanh niên trai tráng còn

có thể mặc quần ngắn bên trong để qua sông rồi xỏ quần dài vào,chứ còn phụ nữ thì đành phải tiếp tục đi chợ hay công việc trong bộ

đồ ướt

Hôm đó tôi bỏ dở chương trình đi thăm hồng hạc và trở về chùa.Liên tiếp mấy ngày sau tôi không còn được yên giấc, hễ đặt lưngnằm xuống những hình ảnh hôm trước cứ hiển hiện làm giấc ngủ trởnên nặng nề khắc khoải Tôi trở dậy lên chánh điện thắp hươngkhấn nguyện và bày tỏ mơ ước có được điều kiện để xây cây cầucho vùng này

Tính tôi xưa nay không bao giờ hứa hẹn điều gì ngoài khả năngcủa mình, bởi tôi tin rằng nếu lỡ không thực hiện được lời hứa trongkiếp này thì có khi phải đầu thai kiếp sau để trả Do đó lần này tôicũng chỉ nói lên điều mình ước mong, đồng thời băn khoăn khôngnghĩ ra phương cách nào tiến hành, bởi vì ngay cả tiền xây chùacòn lo chưa xong

Lòng những thiết tha mong ước giúp đỡ dân địa phương nhưngđiều kiện tài chính không có nên tôi áp dụng mật pháp mà Thầymình đã truyền dạy Tôi mang nhang đèn đến bên dòng sông rồithành tâm khấn nguyện:

- Con thấy chúng sanh tại đây khổ quá, cầu nguyện sao trongnhững ngày con lưu lại nơi này xin Chư Long thần Hộ pháp và hồn

Trang 26

thiêng đất nước gia hộ cho con có cơ duyên tốt xây dựng tại đâymột cây cầu.

Khấn xong tôi đọc một thời kinh, một bài chú rồi đập tay xuốngđất ba cái để xin Thổ thần chứng giám

Trở về chùa tôi vương vấn hoài ý nghĩ về việc xây cầu Ba tuần lễsau, một số môn sinh của tôi từ các nước phương Tây đến viếngLâm Tỳ Ni để chiêm ngưỡng chim hạc Nghe tôi tâm sự muốn xâychiếc cầu họ rất cảm thông và tỏ ra xúc động

Những người này phần lớn làm nghề dạy học, không ai dư dảnên trước khi ra về mỗi người đóng góp một ít tổng cộng được 420USD mang đến cho tôi Thoạt đầu tôi tưởng rằng đây là khoản cúngdường cho chùa, nhưng không ngờ họ nói rằng tiền này dành đểxây cầu, coi như anh em đóng góp một viên đá đầu tiên

Tôi vô cùng xúc động hiểu rằng sự mầu nhiệm đã đến Kinhnghiệm trong đời cho tôi biết những đồng tiền đóng góp thành tâmbao giờ cũng mang đến thành tựu cho công việc Ngược lại nhữngngười có nhiều tiền mà cúng dường với dụng tâm không tốt thì ít khiđược như ý Chính vì lẽ đó nên khi nhận được khoản tiền tuy nhỏnhưng được đóng góp một cách rất chân thành này, tôi quyết địnhbắt tay vào việc xây cầu

Trước tiên tôi đem ý định này bàn với một số viên chức chínhquyền địa phương Một trong những cấp lãnh đạo là anh Bhattarairất phấn khởi cho rằng đây là một sự kiện quan trọng cho toàn vùng.Thấy mọi việc diễn tiến tốt đẹp tôi cũng rất vui mừng

Chỉ sau vài phiên họp chúng tôi đã nhanh chóng đi đến sự nhấttrí Kết thúc mấy buổi bàn bạc, chính quyền địa phương mở tiệcchiêu đãi Chúng tôi thoả thuận chi phí xây cầu sẽ chia đôi, địaphương đài thọ một nửa còn tôi chịu phần còn lại Tuy nhiên mọiviệc chưa ký kết trên giấy tờ mà chỉ nói miệng với nhau

Tôi có thói quen mỗi khi bắt đầu một công việc gì hệ trọng đềuluôn tĩnh tâm toạ thiền để quán chiếu xem công việc sẽ tiến triển thếnào, liệu có thuận lợi hay khó khăn gì không? Điều bất ngờ là quamấy lần tọa thiền tôi đều cảm nhận rằng sự hợp tác này sẽ mangđến nhiều khó khăn và hầu như chẳng bao giờ hoàn thành Tôi hếtsức ngạc nhiên, không hiểu sao mọi việc tiến triển có vẻ vô cùngthuận lợi ban đầu với sự nhiệt tình của chính quyền Trung ương, lẫnđịa phương mà sao bây giờ linh cảm lại cho thấy là khó khăn? Tôi

Trang 27

bèn thử nghiệm thêm lần nữa bằng cách ra tụng kinh rồi tọa thiềnbên trụ đá vua A Dục nơi Phật giáng trần thì kết quả cũng y như thế.Tôi e ngại quá bèn yêu cầu địa phương tổ chức một buổi họp.Trước các đại diện quận và xã, tôi nói rằng mình vẫn giữ lời hứa xâycầu nhưng đề nghị hai phương cách cụ thể: một là chính quyềntrung ương và địa phương đứng ra làm, phần tôi sẽ đóng góp phânnửa phần chi phí, hai là một mình tôi đứng ra chịu trách nhiệm xâycầu chứ không chấp nhận phương thức hợp tác mỗi bên một nửa.Thế là ngay lập tức nổi lên một sự chống đối quyết liệt, kể cảnhững viên chức trước đây vẫn tỏ ra kính trọng tôi nay thẳng thừnglên án rằng tôi thất hứa Tôi xác nhận lại mình vẫn giữ lời và sẵnsàng đóng góp phân nửa kinh phí xây cầu, với điều kiện họ phải làmgiấy cam kết hoàn thành mọi việc trong một thời hạn nhất định Cácviên chức chính quyền không đồng ý và thậm chí có người còn totiếng xúc phạm tôi Phiên họp căng thẳng này kết thúc trong sựphẫn nộ của địa phương trước thái độ dứt khoát không lay chuyểncủa tôi.

Mấy tháng trôi qua, trước sự án binh bất động của chính quyền,tôi quá nóng lòng bèn quyết định đứng ra xin giấy phép tự xây cầu.Thôi thì không biết bao nhiêu thủ tục hành chính phiền toái đượcdựng ra để gây khó khăn Tôi theo lời dạy của người xưa liệu cơmgắp mắm, nên dự định chỉ xây móng cầu đơn giản, rồi gác nhữngcây tre ngang qua Thế mà họ đòi hỏi tôi phải có bản vẽ thiết kế domột kỹ sư chuyên về xây cầu tốt nghiệp tại một đại học của Nepal,rồi lại phải có đầy đủ chữ ký chấp thuận của từ cấp Trung ương như

Bộ Giao thông vận tải xuống đến địa phương … Tôi kiên nhẫn hoànthành mọi yêu cầu họ đưa ra, nhưng hễ vừa xong cái này họ lại đòihỏi thêm cái khác

Sự việc mới vừa bắt đầu đã gặp bao nhiêu trở ngại khiến tôi cảmthấy mệt mỏi và đã nhiều phen trù định gửi trả lại số tiền 420 USD

và xin lỗi anh em

Sau khi kiên trì giải quyết xong thủ tục hành chính nhiêu khê nhờmột số người có tấm lòng đã âm thầm giúp đỡ, tôi gặp trở ngại khác

là chuyện đất đai Chỉ riêng dòng sông là của nhà nước chứ còn đấtđai hai bên cây cầu tương lai thì thuộc sở hữu của bốn người chủ và

họ đã bắn tiếng rằng sau khi có cây cầu họ sẽ tổ chức thu tiềnnhững người đi qua Điều này đã từng xảy ra ở một vài nơi, nên tôi

Trang 28

phải tìm cách điều đình, dự tính nếu không xong có lẽ phải bỏ tiềnmua đất.

Mất hết hai tháng trời tôi mới giải quyết xong vụ này Tôi thuyếtphục toàn bộ 70 vị chủ tịch xã quanh vùng đồng ý không đặt ra bất

kỳ khoản lệ phí nào bắt dân phải nộp, đồng thời vận động thànhcông các chủ đất thuận cho mọi người đi ngang đây không phảiđóng tiền Việc này tuy mất thì giờ nhưng đạt được kết quả thật mỹmãn

Chưa kịp mừng thì phải đương đầu với chuyện nội bộ, bởi vìngay trong Hội đồng điều hành nhà chùa cũng có nhiều ý kiến phảnđối và chỉ trích gay gắt Tôi quan niệm cây cầu là việc cấp bách phảilàm ngay để cứu bao nhiêu mạng người, còn chuyện xây chùa nămnay chưa xong có thể kéo dài sang năm khác cũng không hại chi.Tuy nhiên không phải ai cũng đồng ý với quan điểm của tôi Vài anh

em cho rằng tôi ôm đồm và hám danh, việc chùa đang ngổn nganglại sa đà vào việc xây cầu Một số người còn phao tin rằng tôi mangvật liệu xây chùa để làm cầu khiến tôi khá buồn lòng Nhưng đãthành tâm phát nguyện nên tôi bỏ ngoài tai những lời thị phi và theođuổi đến cùng công việc mà tôi thấy cần thiết để giúp người

Qua sự việc này tôi thấm thía một điều ở đời muốn làm việc thiệnhoàn toàn không dễ dàng, đôi khi phải vượt qua nhiều khó khăn trởngại mới đi đến đích Trong khi đó làm việc ác dễ dàng hơn nhiều,chỉ cần không tự kiểm soát mà thốt ra những lời xúc phạm ngườikhác coi như đã phạm tội rồi Do đó có thể nói rằng được sinh ralàm người đã là một điều may mắn, mà để trở thành một người biết

tu nhân tích đức, quyết cống hiến đời mình cho việc thiện quả làkhông dễ chút nào

Thấy mọi chuyện càng lúc càng khó khăn, tôi bèn ra nơi thánh địakhấn nguyện lần nữa Thế rồi duyên lành đưa tới khiến tôi giải quyếtđược mọi việc

Một buổi sáng đẹp trời người phát thư trao cho tôi phong thư gửibảo đảm của một Phật tử bên Mỹ vốn là chỗ thân tình gửi qua Thưviết rằng: “Thưa thầy, nghe nói thầy đang có ý định xây một cây cầucho dân nghèo tại Lâm Tỳ Ni Gia đình con xin được đóng góp côngđức này và chịu hoàn toàn chi phí cho việc xây cầu”

Quả là một tin vui bất ngờ ngoài sự chờ đợi Tôi bỏ bức thư vàotúi và chậm rãi dạo một vòng quanh chùa, lòng bồi hồi vui sướng

Trang 29

như vừa trúng số độc đắc Nhưng tôi không vội trả lời thư cũng nhưchưa báo tin với các anh em mà bình tâm chờ đợi thêm một thờigian.

Không bao lâu sau, tôi lại nhận thêm bức thư của một gia đình từCanada gửi qua hộp thư của tôi đặt tại bưu điện Bhairahawa Họviết rằng có nghe các anh em từ Lâm Tỳ Ni trở về thuật chuyện nêngia đình họ mong muốn được đóng góp toàn bộ chi phí xây cầu đểhồi hướng phước báu cho cha mẹ đã quá vãng

Thế là giờ đây tôi có trong tay khoản tiền không chỉ đủ để xâymột mà đến hai cây cầu! Lần này tôi không thể giữ kín niềm vui choriêng mình nên họp toàn thể anh em và đưa ra hai bức thư Ai nấyđều hết sức vui mừng, nhiều người ngạc nhiên thốt lên: “Trời ơi,mầu nhiệm quá!” Mọi người đề nghị tôi trả lời ngay để yêu cầunhững vị Mạnh thường quân sớm gửi tiền sang

Thế nhưng trước những may mắn lạ thường này, tôi lại muốnchờ xem sự mầu nhiệm sẽ diễn biến tới đâu Không thấy tôi trả lời,hai gia đình bên Mỹ và Canada gọi điện thoại sang yêu cầu tôi chobiết số tài khoản trương mục tại ngân hàng để chuyển tiền nhưng tôitrả lời rằng không nên vội vã vì tôi cần có thời gian suy nghĩ

Ba tuần lễ sau, tôi tiếp tục nhận thêm hai lá thư nữa từ Pháp vàAnh của hai gia đình mà tôi chỉ quen biết sơ giao Trong thư cả haicũng ngỏ ý xin được hỗ trợ toàn bộ kinh phí xây dựng cầu Vậy làcho đến lúc ấy tôi có trong tay đến … bốn cây cầu

Tất cả mọi người đều sững sờ trước diễn tiến sự việc Một vàianh em đề nghị cứ nhận tiền của cả bốn gia đình với lập luận rằng

sẽ dùng để xây hết cây cầu này đến cầu khác, cuối cùng nếu vẫncòn dư thì dùng để xây chùa Dịp này tôi mới nhận ra rằng trong sốnhững người quanh mình cũng có người khá tham lam và lại còn xúibẩy tôi … ăn cắp

Diễn tiến sự việc khiến cho tôi hoàn toàn tin tưởng rằng chưPhật, Bồ Tát, Long thần Hộ pháp và hồn thiêng sông núi đã ra taygia hộ Vì vậy tôi quyết định chia đều phước đức lớn lao này chonhiều chúng sanh chứ không tập trung cho một hay vài gia đình Mặtkhác tôi cũng tin rằng một công trình lớn nào cũng phải qui tụ nhiềutấm lòng thành thì mới thành công và tồn tại lâu dài Thế là tôi gửithư cho cả bốn gia đình nói rằng:

Trang 30

- “Cám ơn các anh chị đã có lòng tốt, nhưng việc làm này là mộtphước báu lớn nên tôi đề nghị chia đều ra cho nhiều chúng sanh.

Do đó đề nghị mỗi gia đình chỉ nên đóng góp cho việc xây dựng cầutối đa 1.001 đồng mà thôi”

Đây là một truyền thống của người dân địa phương tin rằng hễcúng dường vượt con số tròn thì sẽ nhận được may mắn và phướcđức Hai gia đình ở Canada và Mỹ đồng ý ngay, một gia đình gửiủng hộ 1000 còn gia đình kia 1001 USD Riêng hai gia đình còn lạihết sức bất bình, viết thư phiền trách tôi ích kỷ đã không cho họ cơhội làm việc phước đức và giận dỗi không thèm đóng góp Tôi đànhchấp nhận mang tiếng oán và bình tâm tiến hành công việc mình đãđịnh Ngoài ra một số rất đông chư vị khác tại Âu Mỹ hay tin đã kẻ ítngười nhiều tới tấp gửi tiền qua, người năm đồng kẻ mười đồng,nhưng không ai góp trên mức tôi đã quy định

XÂY CẦU TÌNH THƯƠNG VIỆT NAM

Với khoản tiền đóng góp ấy lẽ ra tôi đủ sức thuê mướn toàn bộ

kỹ sư cũng như nhân công để làm, nhưng trong việc này tôi cũng cóquan điểm riêng của mình Xưa nay mỗi khi làm một việc gì nhằmgiúp đỡ người khác, bao giờ tôi cũng áp dụng nguyên tắc hai bêncùng hợp tác để người nhận không mang mặc cảm đi xin mà ngườicho không áy náy tâm trạng ban phát

Tôi đề xuất một số viên chức địa phương cùng đứng ra cổ súydân làng kẻ ít người nhiều đều tham gia chung sức Tôi cam đoancung cấp toàn bộ nguyên vật liệu còn họ đóng góp công sức Theotôi có như thế dân làng mới xem công trình này là của chính mình từ

đó mà có ý thức bảo vệ cây cầu

Chúng tôi đi từ làng này qua làng nọ để tổ chức những buổi họpmặt Đi đến đâu tôi cũng được tiếp đón long trọng và nhận được sựhưởng ứng nhiệt tình của chính quyền lẫn người dân Nơi nào cũnghứa hẹn sẽ cung cấp tre để đặt móng và công nhân để xây dựng.Nhiệt tình nhất là anh Chanta Ram, Chủ tịch liên xã nơi đây, lần nàogặp tôi anh cũng thiết tha nài nỉ mời về nhà ăn uống

Lễ khởi công xây cầu có sự hiện diện đầy đủ các cấp chínhquyền Trung ương lẫn địa phương Cả đại diện các chùa tại Lâm Tỳ

Ni cũng đến dự và hoan hỷ cho biết sẽ hỗ trợ một phần tài chính.Tuy nhiên có vài vị đại diện một vài nước khi trao đổi riêng với tôi đã

tỏ ý e ngại rằng việc này không bao giờ có thể hoàn thành

Trang 31

Quả nhiên khi bắt tay vào việc thì tre đâu chẳng thấy mà ngườicũng không! Rõ ràng giữa lời hứa và việc làm là một khoảng cáchkhá xa Tôi hết sức buồn lòng, có cảm giác như mình bị lừa gạt và

có phần thất vọng

Đây lại là một thử thách mới vì quả thật lúc ấy tôi đã định bỏ hếtmọi việc Nhưng rồi tôi lại nén lòng và quyết định đi tiếp con đườngmình đã vạch ra Người dân nơi đây đặt yêu sách nếu muốn họ làmthì phải trả lương Cuối cùng tôi phải ra sức vận động và họ “nhânnhượng” đồng ý chịu lãnh phân nửa giá lương Một số người nghĩlại và tự nguyện phát tâm công quả

Việc xây cầu thật gian nan Gần đến mùa nước lũ nên chúng tôiphải tạm thời chuyển dòng nước sang hướng khác, hì hục khuânnhững viên đá tảng lớn để ngăn dòng Việc di chuyển rất khó khăn

vì đất đai còn lầy lội chưa hình thành con đường Sau đó tiến hànhđào sâu xuống bốn thước để đúc móng cầu Nước cứ đổ ào vào nơiđây nên phải sắp xếp người liên tục múc đổ ra, tất cả mọi việc đềulàm thủ công chứ không hề có máy móc gì cả Xi măng, sắt thép thìphải mướn xe bò vận chuyển, con đường chưa đầy hai cây số màphải mất đến một tiếng rưỡi đồng hồ mới mang được vào tới nơi.Mỗi lần thấy trời vần vũ tôi âu lo vô cùng, hai tay đưa lên trờikhoát khoát như cốt đuổi các lùm mây mưa bay đi nơi khác; một vàingười thỉnh thoảng thấy tôi làm như vậy rất ngạc nhiên và cùng rủnhau cười rần lên; thế là có thêm niềm vui để tiếp tục công việc; vìnếu trời mưa thì những công việc làm sẽ bị nước cuốn đi theo dòngsông oan nghiệt nầy Một kỷ niệm không bao giờ quên được là cóhôm mọi người phải đốt đèn cầy làm miệt mài tận một hai giờ sáng,vừa làm vừa khẩn cầu trời đừng đổ mưa để nước lũ cuốn phăng hếtmọi thứ

Một vài niềm vui nho nhỏ giúp mọi người quên đi mệt nhọc, đó làkhi các em nhỏ cũng tích cực tham gia khiêng đá, xách nước, bưnggạch giúp chúng tôi Có những cụ bà lụm cụm mang trái cây đếncho anh em, kể cả bánh trái tự tay họ làm lấy đem đến căn lều màchúng tôi dựng lên gần bờ sông để mọi người lót dạ khi nghỉ ngơi.Khi móng cầu vừa đúc xong hai trụ, thì một số chùa các nướccũng đến tiếp tay một số việc như cho thợ, kỹ sư đến giúp vài ngày,

có vị đã ủng hộ tinh thần và cúng một số tiền Đây là những kỷ niệmkhó quên sau những ngày tháng gian nan vất vả

Trang 32

Một số anh em người Việt sang làm công quả cũng nhiệt tình tiếptay xây cầu Tuy nhiên đến khi quá mệt mỏi họ lại trút hết mọi bựctức lên tôi, cho rằng tôi lo chuyện bao đồng vì những việc như thếnày không dính líu gì đến chùa Việt Nam Một đôi người còn cố côngtìm hiểu xem tôi có hậu ý gì khi làm việc này hay không?

Trong khi đó tôi chỉ nghĩ đơn giản là vùng thánh địa này đã mangđến cho loài người một bậc thầy vĩ đại là Đức Phật Thích Ca Do đótất cả mọi việc làm đóng góp cho nơi đây đều nhằm đền đáp ơn sâu

to lớn này Ngoài ra mỗi khi trông thấy cảnh khổ của chúng sanh,nếu có điều kiện để giúp đỡ, thì tôi sẵn sàng làm ngay mà khôngbao giờ phân biệt đó là người Ấn Độ, Nepal hay Việt Nam …

Tôi cho xây bề mặt chiếc cầu rộng 1,5 mét đủ để cho người đi bộ

và các phương tiện thô sơ như xe đạp hay xích lô đi qua mà thôi,mặc dù móng được đúc rất chắc chắn có thể chịu được cả xe hơi.Tôi không xây mặt cầu rộng hơn vì không muốn các loại xe cồngkềnh như xe bò, xe máy cày hay xe tải lưu thông e chẳng may họ vaquẹt hư cầu sẽ tốn hao thì giờ và tiền bạc sửa chữa

Không ngờ anh Chủ tịch liên xã Chanta Ram - người duy nhất cómáy cày trong làng của anh gồm hơn một ngàn nhân khẩu - lại bỏtiền lo lót các kỹ sư để họ xây cầu rộng ra hầu xe máy cày có thểqua được May mắn tôi khám phá ra sự tình và ngăn chặn kịp thời.Thế rồi lần lượt chủ tịch các xã khác cũng đến gặp tôi yêu cầu nớirộng mặt cầu và hứa hẹn sẽ hỗ trợ công sức lẫn tiền bạc nhưng tôikhông nghe vì đã có kinh nghiệm về những lời hứa hẹn của họ rồi.Việc tôi không đồng ý đã làm nảy sinh căng thẳng và lập tức baonhiêu khó khăn xuất hiện nhằm cản trở công việc Đến độ một phụ

tá của tôi là Thầy U Thoundara (nay là tiến sĩ U Thoundara, phó trụtrì chùa Miến Điện) - người Myanmar - không thể chịu đựng nổi nênmột hôm thất thểu trở về chùa vừa khóc vừa hỏi xin tiền để muachất nổ Tôi ngạc nhiên hỏi mua làm gì thì thầy chua chát trả lời đểgiựt mìn sập hết cho rồi, bởi không gì vô lý hơn cái việc mình giúp

đỡ người ta mà họ cứ theo phá phách không chịu để yên cho làm.Tôi bật cười rồi dịu giọng an ủi, nhưng thấy thầy vẫn còn căng thẳngnên hứa rằng sẽ suy nghĩ lại Tôi nói thêm cứ chờ đến ngày khánhthành rồi giựt sập luôn cũng chẳng muộn

Chúng tôi liên tục gặp rắc rối đến độ cuối cùng phải tạm ngưngviệc xây cầu Sau hai tuần lễ, thấy tôi cương quyết không nhượng

Trang 33

bộ và còn tuyên bố sẽ cho bắt mấy cành tre qua cầu chứ không xâytiếp nữa họ mới chịu để yên Sau đó các làng cử đại diện đến gặptôi đề nghị tiếp tục công việc đang dở dang.

Sau ba tháng thi công chiếc cầu được hoàn thành, ngay cả tôicũng không ngờ sự việc nhanh chóng như thế Khi bàn đến lễ khánhthành, một số quan chức đề nghị với tôi nên tổ chức thật long trọng

và mời những vị quan trọng mà họ thân thiết đến cắt băng khánhthành Tôi thật không vui khi nghĩ rằng lúc bắt đầu xây dựng giannan thì không thấy ai mà giờ đây lại quá nhiều người xuất hiện đểchia phần Thâm tâm tôi chỉ muốn mời những đại diện công nhângồm thợ hồ, thợ mộc, kỹ sư để cắt băng khánh thành có lẽ sẽ ýnghĩa hơn

Rồi một việc tình cờ giúp tôi mời được người vừa ý Một hôm cóviệc lên thủ đô Kathmandu tôi được gặp gỡ vợ chồng Đại sứ Pháp ởNepal là Claude Ambrossiani vừa nhận nhiệm sở tại Nepal đượcmấy tháng Ông là một trong những nhân vật quan trọng của bộngoại giao Pháp và đặc biệt rất am tường về Việt Nam Cô dâu củaông bà lại là một cô gái Việt Nam Tuy đây là lần đầu tiên gặp gỡnhưng do mối quan hệ khá gần gũi ấy mà cuộc nói chuyện giữachúng tôi nhanh chóng trở nên thân thiện và vui vẻ Nhân đó tôi bènmời ông viếng thăm vùng Lâm Tỳ Ni và đứng ra chủ toạ buổi lễkhánh thành Ông vui vẻ nhận lời ngay

Tôi không hề thông báo với địa phương về việc này Đã quen vớitính cách vừa thẳng thắn, vừa ngang bướng của tôi nên chínhquyền sở tại cũng yên chí rằng buổi lễ khánh thành chỉ có mình tôiđứng ra cắt băng khai mạc nên không chuẩn bị gì cả, vì vậy họkhông quan tâm buổi lễ khánh thành cây cầu Việt Nam đầy mầunhiệm này Điều đó cũng đúng với ý tôi, muốn cho viên Đại sứ ởnước Âu Châu lần đầu tiên đến đây được mục kích mọi thứ y nhưtrong thực tế chứ không phải là một sự xếp đặt trước Thế là hôm đó

vợ chồng vị Đại sứ phải khó khăn lắm để vượt qua những chổ sìnhlầy để đến chiếc cầu Ông bà tỏ ra vô cùng xúc động, đi tới đi luingắm nghía chiếc cầu, ngỏ lời ca ngợi và hứa hẹn sẽ có nhữngchương trình góp phần cải thiện đời sống người dân nơi đây

Trong ngày trọng đại này, tất cả dân địa phương tụ tập múa hátthật vui vẻ Mỗi làng đều mang tặng tôi một món quà, tuy đơn sơnhưng nói lên tấm lòng quí mến chân thành của họ Làng thì cho tôi

Trang 34

nải chuối, nơi tặng trái cây đặc sản, thậm chí có làng đem biếu con

gà, con cá ngon nhất mà họ có, mặc dù biết rõ rằng tôi thích ăn ngũcốc và rau quả Đặc biệt một vị chủ tịch xã còn nài nỉ xin tặng tôi mộtcon bò, cùng một con dê để tôi có sữa uống và tôi phải khó khănlắm mới từ chối được nhưng không làm ông phật lòng Một trongnhững món quà dễ thương là các bộ áo quần may theo kiểu Nepalhoặc Ấn Độ do các cụ già tự tay may lấy thật tỉ mỉ để tặng cho tôi.Một trong những người vui vẻ nhất ngày hôm đó là Thầy UThoundara Tôi xúc động nhìn thầy hớn hở đứng giữa nhóm ngườiđịa phương, trong đó có cả những người trước đây từng gây khókhiến thầy đã phải khóc, nay thì họ hoàn toàn thay đổi thái độ, thậmchí còn mang quà đến tặng cho thầy Tôi bèn tiến đến gần bên hỏinhỏ: “Thầy có cần tiền mua thuốc nổ nữa không?” Thầy UThoundara nở nụ cười rạng rỡ: “Thưa thầy, con biết mình có lỗi.Chẳng qua lúc đó con quên lời dạy của thầy là làm việc phước đứchoàn toàn không phải chuyện dễ dàng”

Xúc động nhất là đại diện địa phương khi phát biểu đã ngỏ lờicám ơn dân tộc Việt Nam, cám ơn tổ chức Phật giáo và cá nhân tôi

đã đến đây xây chiếc cầu để cứu bao nhiêu người khỏi cảnh nguyhiểm chết người

Và kể từ ngày đó hễ bất cứ người Việt Nam nào đi vào các làng xómnơi này đều được dân làng tỏ ra rất trân trọng

Chiếc cầu được đặt tên “Cầu tình thương Việt Nam” Riêng consông trước đây mang tên “Dòng sông oan nghiệt” nay được đổithành “Dòng sông thanh thoát” Tôi làm giấy tờ tặng lại cho chínhphủ Nepal thông qua chính quyền địa phương tiếp nhận và từ đó họchịu trách nhiệm bảo quản cây cầu

Thời gian sau một số anh em người Việt sang đất Phật chiêm báikhi đến thăm nơi đây nhận thấy vị trí cây cầu nằm giữa những cánhđồng mênh mông, giữa trưa nắng chói chang hay trời mưa xối xả thìngười dân không có chỗ trú chân nên đã đề nghị xây thêm nhà chờ

ở hai đầu cầu, nay cả hai đều đã làm xong

Tổng cộng chi phí xây cầu kể cả lễ khánh thành tốn kém gần 35ngàn USD Điều bất ngờ là số tiền còn dư lên đến 98 ngàn USD Vàianh em đề nghị tôi sung khoản tiền này vào quỹ cất chùa nhưng tôicương quyết không đồng ý Đây là tiền mọi người đóng góp để xâycầu, nay còn dư thì phải hoàn trả lại, nhưng một số khác lại yêu cầu

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:41

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w