Lam Vu – Cu?c Tình Kinh B?c Em là Tình Yêu Duy Nhất của Đời Tôi Nguyên Tác Bắc Kinh Cố Sự Tác giả Tiểu Hòa Trường Vĩnh Hoa dịch Thương tặng Lê Vân Nguồn Tình Yêu Trai Việt Lời Tựa Nguyên tác “Bắc Kinh[.]
Trang 2Em là Tình Yêu Duy Nhất của Đời Tôi
Nguyên Tác: Bắc Kinh Cố Sự
Tác giả: Tiểu Hòa
Trường Vĩnh Hoa dịch
Thương tặng Lê Vân
Nguồn: Tình Yêu Trai Việt
Trang 3Lời Tựa
Nguyên tác “Bắc Kinh Cố Sự” là một thiên tiểu thuyết nổi tiếng trên khắp mạng võng Trung Quốc, tác giả là “Tiểu Hòa” Bởi vì đây là tác phẩm tình cảm nói về đề tài đồng tính ái, thế nên có không ít thành phần trí thức vì đạo lý mà ra mặt chê bai; nhưng tình tiết của câu chuyện vô cùng cảm động, do đó mà nó nhận được sự hoan nghênh của đa số bạn đọc trên mạng Năm 2002 thì tiểu thuyết này được nhà xuất bản Đông Phiến in thành sách Cũng trong thời gian đó, nhà đạo diễn nổi tiếng Quan Cẩm Bằng biên tập thành phim “Lam Vũ”, và được đề cử 10 giải thưởng vinh dự của giải Kim Mã kỳ thứ 38 vào năm 2001 trong giới điện ảnh Đài Loan (Theo lời giới thiệu trên Wiki)
Câu chuyện kể về Lam Vũ là một sinh viên kiến trúc từ miềnTây Bắc Trung Quốc đến Bắc Kinh nhập học, vì túng tiền mà
em phải quan hệ với Trần Hãn Đông - một thương gia thành đạt
và hơn em mười tuổi Trong khi Lam Vũ thật tình yêu thươnganh, thì Hãn Đông lại tìm mọi cách để tránh né cảm tình sâuđậm với em, bằng cách cho em quà cáp và ngay cả sự kết hôncủa anh với phụ nữ Tuy nhiên, với thời gian, Hãn Đông nhận rarằng anh không thể nào sống mà không có Lam Vũ, và đây mớichính thật là người mà anh yêu duy nhất
Đó là lý do mà bản dịch này có tựa đề “Em là Tình Yêu Duy Nhất của Đời Tôi”, nhằm phân biệt với một vài bản dịch khác
đã được lưu hành trên mạng võng về truyện này
Trang 4Em là Tình Yêu Duy Nhất của Đời Tôi
Mục Lục
Chương một Chương hai Chương ba Chương bốn Chương năm Chương sáu Chương bảy Chương tám Chương chín Chương mười Chương mười một Chươngmười hai Chương mười ba Chương mười bốn Chương mườilăm Chương mười sáu Chương mười bảy Chương mười tám Chương mười chín Chương hai mươi Chương hai mươi mốt Chương hai mươi hai Chương hai mươi ba Chương hai mươibốn Chương hai mươi lăm Chương hai mươi sáu Chương haimươi bẩy Chương hai mươi tám Chương hai mươi chín Chương ba mươi Chương ba mươi mốt Phần kết
Trang 5Em là Tình Yêu Duy Nhất của Đời Tôi
Đưa mắt trông về phía xa xa, bóng tịch dương mờ nhạt hiện ra nơi cuối trời Trong ánh chiều hồng như mầu hoa cúc đỏ ấy, tôi
lờ mờ nhìn thấy Lam Vũ chầm chậm bước về phía tôi, em nhìn tôi buồn buồn, rồi nhẹ mĩm cười Một nụ cười hết sức tự nhiên,
thanh thản và rạng rỡ…
Trang 6Chương một
Ba năm đã trôi qua rồi… Ba năm về trước, những đêm nằm mơtôi thường thấy em trở lại, lúc nào tôi cũng hỏi trong sự kinhngạc cùng nỗi sung sướng ngây ngất, “Không phải là em đãmất rồi sao? Em chưa chết phải không?” Đến nay đã ba năm,tôi vẫn thường có những giấc mơ giống như vậy Khác chăng làhiện giờ trong cơn mộng, tôi có thể luôn nhắc nhở chính mìnhrằng đây chẳng qua chỉ là giấc mơ thôi! Cho đến khi tôi tỉnh lại.Thời tiết ở Vancouver thật là dễ chịu, dường như chốn nàychưa từng có qua hiện tượng cát bay đá chạy như ở Bắc Kinh,hay những cơn nóng bức ẩm thấp đến buồn chán, nơi đây lúcnào cũng có ánh nắng tươi đẹp hòa cùng những cơn gió mátnhẹ thoáng qua Mỗi sớm mai thức dậy, tôi thường hay vẩn vơsuy nghĩ, “Đây là nơi nào?” Trông ra ngoài cửa sổ, những chiếc
lá phong mỹ lệ nhẹ lay theo chiều gió; nhìn lại bên cạnh, một côgái trẻ còn đang say ngủ – Người vợ mới của tôi – tôi thầm nhẹthở dài rồi lại nằm xuống, tiếp tục nhớ lại trong những giấcmơ…
*Tại Trung Quốc, tôi đã từng được xem như là con em cán bộcao cấp đấy, nhưng chẳng phải là loại ít học kém tài đâu Saukhi tốt nghiệp trung học, tôi vượt qua kỳ thi tuyển vào khoaTrung văn của một trường đại học có uy thế Học đến năm thứhai, tôi đã cùng chúng bạn quỷ quái chung quanh lập thành mộtcông ty không lớn cũng chẳng nhỏ lắm Đến lúc tốt nghiệp đạihọc, đã nắm trong tay một số tiền vay mượn đủ để tạo dựngmột công ty buôn bán tự chủ Cái gì tạo ra tiền thì làm cái đó, lạnhất là trong những năm ấy, việc buôn bán với Đông Âu đượcphát triển vô cùng tốt đẹp Năm năm sau đó, dựa vào sự liên hệcủa cha tôi, cũng nhờ chính bản thân có chút thông minh tài trí,
Trang 7vốn liếng của công ty đã có hơn một trăm triệu rồi, năm ấy tôivừa tròn hai mươi bảy tuổi.
Cho đến khi đó, tôi vẫn chưa nghĩ gì về việc kết hôn, ngay
cả một người bạn tình riêng biệt ổn định tôi cũng không có Tôinói bạn tình là bởi vì chuyện này gồm chung cả cô gái lẫnchàng trai Từ năm thứ nhất đại học, tôi đã bắt đầu hò hẹn vớicác nàng; và lần đầu tiên lên giường với nữ nhân, tôi còn nhớrất rõ Cô ta là một thiếu nữ xinh đẹp học trước tôi hai năm, đôimắt không có vẻ lớn lắm nhưng lông mi rất đen và dài, chiếcmũi nhỏ cao và nhọn khiến tôi cứ ước ao được cắn vào đó mộtcái, lúc cười bên má để lộ hai núm đồng tiền
Lần đầu của chúng tôi là ở tại phòng ngủ trong nhà tôi, hôm
ấy chúng tôi bỏ học Trước tiên tôi viện cớ sai cô bé giúp việc rangoài để lo vài chuyện lặt vặt, rồi mới đưa cô ấy vào nhà Cô ta
có vẻ rất hưng phấn, chúng tôi khởi đầu bằng những nụ hônvồn vã liên tục, sau đó tôi thử thăm dò mới lấy tay luồn vàotrong áo cô ấy, dường như cô nàng không chút gì phản ứng,vẫn đắm đuối cùng tôi hôn hít, cho đến khi hai tay của tôi bópchặt lấy đôi gò bồng đão Bấy giờ nàng ta mới khẽ chớp làn mi,vừa nhè nhẹ đẩy tôi ra vừa thầm thì nói “đừng mà!”; lúc đó timtôi đã nhảy loạn lên, căn bản là tôi đã không thể kiềm chế đượcchính mình nữa rồi!
Sự cự tuyệt của cô ta dường như gây cho tôi thêm động lực,tôi cũng hàm hồ lập đi lập lại những lời nhảm nhí, đại loại như là
“Anh yêu em, anh nhất định cưới em” Tôi vừa rối vừa vội tháotung y phục cô ấy ra, còn mình thì chỉ tuột bỏ chiếc quần, nânghai chân cô ta lên, rồi lẹ đưa thằng nhỏ vào trong đó, thử liền babốn lần đều chẳng đi đến đâu Sau cùng vẫn phải nhờ đến cô tagiúp cho mới tìm được cửa vào, chỉ đáng tiếc là vừa mới vàotrong, vẫn còn chưa biết bước kế tiếp sẽ làm thế nào thì đã tiết
ra như rót mất rồi! Cô nàng bật khóc, chẳng biết vì cao hứnghay là đau lòng nữa Tôi nghĩ có lẽ những cô gái đều khóc tronglần đầu tiên đấy thôi
Mãi đến một năm sau, xem như tôi đã tích tụ được rất nhiềukinh nghiệm, lúc đó mới hiểu rõ, tôi căn bản chẳng phải làngười đầu tiên của cô ta, chỉ e rằng đã là kẻ thứ ba thứ tư rồi
Trang 8đấy thôi! Sau này tôi không ngừng thay đổi những cô gái cạnhmình, đối với tôi mà nói săn đón các nàng chẳng phải là vấn đề,
mà vấn đề là làm thế nào bỏ rơi họ Trong lòng tôi ít nhiều cũng
có vài điều khó xử với những cô ả này, nói chung là họ một lòngtheo đuổi cho tới cùng, chuyện chẳng thể không cưới hỏi nàylàm tôi bối rối lo ngại, đến nỗi có một dạo khi nhìn thấy thoángbóng phụ nữ là lòng tôi bàng hoàng khiếp sợ Lúc này trongvòng quen biết, một người bạn thân đưa tôi đến giới thiệu vớimột chàng trai Anh ta là ca sĩ trong phòng trà ca nhạc, và tôi lạibắt đầu có thêm một thú vui chơi mới
*
Đó là lần đầu tiên tôi dan díu với một người con trai Thờigian đã quá lâu rồi, tên anh ta là gì tôi cũng không cách nàonhớ được, nhưng dáng dấp thì tôi vẫn còn mường tượng rất rõ,anh có nước da trắng, làm thêm đẹp trai Nghe nói anh ta đãtrên hai mươi, lớn tuổi hơn tôi, nhưng ngắm chừng cũng chỉmới mười tám mười chín Khuyết điểm duy nhất là trên mặt anh
có vài “mụn đậu thanh xuân” Lần đầu chúng tôi gặp nhau là ởtại phòng trà ca nhạc nơi anh ca diễn, tôi đã yêu cầu hai lầntrong số những bài anh hát Anh nói chuyện lưu loát nhưng lại
có chút thẹn thùng Sau khi anh xong việc, chúng tôi cùng kéonhau về nhà anh Trên đường đi, anh không ngừng nói với tôichuyện này chuyện kia, nhưng tôi vẫn để lộ một chút thụ động.Xem ra, anh rất chu đáo kỹ càng, và dường như anh cứ liên tụcthăm dò phản ứng của tôi
Nhà anh không tệ lắm, đó là căn hộ có một phòng ngủ, mộtphòng khách Trong nhà không thiếu thứ gì, nhưng được sắpđặt rất ngăn nắp sạch sẽ, làm tôi chợt nhớ lại thuở tám ngườisống trong một gian phòng dơ bẩn ở ký túc xá và “cái chuồngchó” bừa bãi không chịu được của mình
- Ba má tôi chuẩn bị cho tôi đấy, để khi tôi kết hôn thì dùngđến – Anh ta vừa cùng tôi cười nói, vừa đem ánh mắt khôngngừng liếc khắp người tôi
- Bây giờ tôi đi tắm, mùi người lạ trong hộp đêm quá nồng,
bồ có muốn…?
Trang 9- Chờ được mà! – Giọng nói tôi hơi thiếu nhã nhặn một chút.Thật tình tôi đang tìm cách che dấu sự khủng hoảng của mình;chẳng ngờ rằng chuyện này so ra còn khó hơn là lên giườngvới con gái lần đầu tiên nữa!
Không lâu lắm, anh ta từ trong phòng tắm bước ra, mặc cómỗi chiếc quần lót, dáng người rất cân đối, tôi chú ý là tóc anhvẫn còn khô Chỉ trong vài phút giây ngắn ngủi, đột nhiên tôicảm thấy dường như anh chợt biến đổi hẳn, anh chẳng nói gìthêm và bắt đầu dịu dàng âu yếm tôi, chầm chậm cởi áo tôi ra
và hôn tới hôn lui lên người tôi, tay cũng không ngừng nghỉ đặtvào đũng quần tôi mò mẫm
Cho đến giờ, tôi cũng không dám thở mạnh, thật ra thì tôi đãbắt đầu kích động, nhưng chẳng biết vì cớ gì mà vẫn cứ ngồitrơ như chết; hình như anh ta cũng nhận thấy điều này, ngưnglại và ngẩng đầu lên, nhìn tôi qua ánh mắt trách buồn dịu vợi Trời ơi! Tôi chưa từng trải qua một sự kích thích nào nhưthế này, anh khơi dậy toàn bộ tình cảm và lòng ham muốn trongtôi: sự thương yêu, nỗi đau thương, lại kèm theo uớc vọngchinh phục và ngay cả cảm giác mãnh liệt của sự hành hạ Tôibất chợt ôm lấy anh ta rồi đẩy lên giường, bàn tay đặt trênngười anh sờ mó loạn lên Đấy là thân thể của một chàng traitrẻ, mịn màng, nhưng rất dẻo dai, hoàn toàn không giống cảmgiác mềm mại của thân người con gái Anh giúp tôi cởi quần ra,đang lúc kéo quần lót xuống, thì món đồ chơi khó coi căng tođầy máu đó của tôi như chợt nhảy ra ngoài, anh bật cười:
- Lớn vậy sao? – Nói xong, anh bắt đầu dùng miệng mút lênmút xuống
Tôi không ngừng há hốc miệng thở hổn hển ồ ồ, rồi chẳngkìm lòng được mà phải nhắm mắt lại Việc này quả thực là vôcùng kích thích, tôi cũng đã từng hỏi qua các cô gái giúp tôichơi đùa như vậy, nhưng bọn họ dường như đều rất miễncưỡng; chẳng là nút cho vài cái rồi ngưng lại, thì cũng là răngcủa họ rõ ràng chạm xước vào chim tôi Anh ta vẫn còn đanghút lên mút xuống nút phải liếm trái thằng nhỏ của tôi, đồng thờitay cũng đang mân mê em bé của chính mình
Trang 10- Tôi muốn bắn ra rồi! – Tôi không dằn lòng được phải hôlên.
Anh thả miệng ra, rồi dùng tay cùng lúc chụp nắm chim củatôi và anh vân vê lên xuống Tôi hết chịu đựng được nữa, ‘dòngnhựa trinh nguyên’ bất chợt phún ra ngoài Từ trước đến giờ, tôichưa từng được sảng khoái như vậy – không phải làm bất cứchuyện gì, hoàn toàn là sự hưởng thụ
Hơi hơi tỉnh táo tinh thần, tôi nhìn thấy thằng nhỏ của anhvẫn còn to phồng, lòng cảm thấy ngượng ngùng một chút,nhưng quả thực là tôi rất không muốn dùng miệng làm chuyện
đó cho anh Anh lại không để tâm cho lắm, kiên nhẫn nắm lấymột tay tôi đặt lên trên thằng nhỏ của anh mà đẩy xoa chầmchậm, còn tay kia của anh đặt ở vùng ‘cửa sau’ nhẹ nhàng đưađẩy Anh bắt đầu kích động, những bắp thịt trên người anhdường như đang nhấp nhô rung chuyển, còn kèm thêm tiếngrên rỉ giống như của phụ nữ Một tay khác của tôi cũng giúp anhxoa bóp chỗ gần cửa sau Cả người anh rung lên bần bật, tiếngrên rỉ, hơi thở lớn tiếng dập dồn, cho đến lúc anh chảy tuôndòng nhựa sống còn
Sau đó, anh nói với tôi rằng tôi là chàng trai tuấn tú nhất màanh từng trải qua, những “bè bạn” khác của anh mặc dù tuyệt
kỷ rất nhiều, nhưng anh đều không được thỏa nguyện như cùngtôi vui chơi Chẳng biết vì cái gì mà khi nghe xong, tôi không hềthích thú, cảm thấy sự ngây thơ chất phác của mình đều đã traohết cho mấy bà “già”, mấy ông “già” này rồi Tôi nghĩ tôi cầnphải đem sự thiệt hại mất mát ấy bồi bổ lại Tôi muốn chơi chođẹp, phải thật đẹp, và tôi ôm ấp sự suy tưởng chơi sao cho đẹpấy! Nhờ vào tiền bạc trong tay mỗi ngày một nhiều, tôi đã rối rítlên với không ít những “cuộc hẹn hò”, mãi cho đến khi tôi đượcbiết Lam Vũ
*Tôi từng nói rằng, hai mươi bảy tuổi là tôi dường như đãcông thành danh toại, cảm thấy thế giới này không còn ai hơnmình nữa Ngoài việc chăm lo buôn bán, thờì giờ còn lại tôi chỉcùng đám bạn hữu hay những người tình xúm lại làm việc tào
Trang 11lao Sáng hôm ấy, chuyện buôn bán cũng coi như thuận lợi, đếntrưa, còn đang nghĩ ngợi xem tối nay định làm gì, thì Lưu Chinh
đi vào Anh ta là phó chủ nhiệm của tổng giám đốc trong vănphòng của tôi Chúng tôi được xem là “những người trẻ mớigiầu”
- Nè, bữa nay tôi thấy lúc gã người Nga đó bỏ đi có vẻkhông được vui lắm! – Anh ta vào cửa, vừa cười vừa hỏi tôi
- Hắn ta vẫn muốn dùng tôi kiếm món lợi này, dù vừa ý làmhay không đều tùy thuộc hắn cả, chỉ là cách làm ăn của hắnthôi Hừ! Này, tối nay đi “Hoàng Đô” đánh bô-linh, anh có đikhông? – Tôi thuận miệng hỏi một câu
- Anh không rủ Hách Mai à? Sáng nay cô ta vẫn còn gọi điệnthoại hỏi anh có khỏe không đấy!
- Thôi đi, không có tâm trạng đó đâu, anh thay tôi gởi cô tamột bao thư gì gì đó, đừng để cô ta từ sáng đến tối cứ gọi điệnthoại cho tôi
- Hì hì! Lại chán rồi ư? – Lưu Chinh bật cười giòn giã – Nóithật đây, hai hôm trước ở chỗ đường “Quốc Nhai”, tôi biết đượcmột thằng bé là sinh viên vừa được nhận vào Đại học Bắc kinhnăm nay, hình như có vẻ đã vào bước đường cùng, có hứngthú hay không?
- Thôi đi, thôi đi Bây giờ con trai con gái hết thảy tôi đềukhông hứng thú, anh làm sao lúc nào cũng có thể cấu kết vớimấy người không đáng tin cậy, có trong sạch hay là không hả?Ghê tởm quá đi – Tôi vừa cười vừa nói
- Thật sự rất thanh khiết Tuyệt đối không phải là người trongnghề đâu Vừa mới mười sáu tuổi, đã thi đậu đại học Tôi đoán
là túng thiếu tiền bạc Cậu ta không muốn nói nhiều, dù gì cũng
Trang 12nhưng lại tốt nghiệp cùng năm với tôi Từ tiểu học đến trung học
sơ cấp lúc nào cũng học chung lớp, trung học cao cấp thì chúngtôi vẫn học chung trường nhưng khác lớp Tôi chọn khoa văn,anh ta chọn khoa lý Lúc thi vào đại học, tôi gặp may nhưng anhthì không, anh chỉ được nhận vào học ở học viện sư phạm củathành phố Sau khi tốt nghiệp, không cam chịu làm một thầygiáo trung học nghèo khó, bấy giờ mới đến tìm tôi kiếm cơmnuôi miệng Dĩ nhiên là tôi không thể đối xử tệ bạc với ngườibạn cũ, mặc dù tôi chẳng hề cần đến người giỏi vật lý, vẫn đểanh làm phó chủ nhiệm của “văn phòng giám đốc” Không cóviệc làm cụ thể gì cả, xem như là tai mắt của tôi thôi, ngoài racũng giúp tôi tìm kiếm vài chuyện “chơi đùa thú vị” Điều mà tôithích nhất nơi anh là cho dù thông minh nhưng không mất đibản chất hiền lương Hơn nữa không tranh cường háo thắng,không có lòng đố kỵ quá mức Ngoài ra, về phương diện “đó”,anh thuộc phái người đứng đắn, nhưng có thể chịu đựng hạngngười không đứng đắn như tôi
- Được rồi, cứ thế nhé, tối nay tôi đến “Hoàng Đô” tìm anh –Lưu Chinh nói xong, định quay bước ra ngoài
- Này… Nếu anh cảm thấy thằng bé đó quả thật không tệ, thìđưa nó cùng đến vậy!
- Được thôi – Lưu Chinh mĩm cười
- Anh tính nói với nó như thế nào?
- Chỉ nói là bồi bạn với Trần tổng đi chơi, dù sao chăng nữatôi cũng sẽ gợi ý cho cậu ta Một ngàn đồng nhé!
- Rẻ quá vậy! Phải sạch sẽ đấy!
- Yên tâm đi, nhất định là còn nguyên si, chỉ sợ người tacũng nghi ngờ anh không được trong sạch thôi!
- Mẹ kiếp! Ông đục mày bây giờ! – Tôi cười đùa
Trang 13Chương hai
Tôi luôn ưa thích trò lăn bóng gỗ ở phòng chơi ‘Hoàng Đô’, chỗnày rộng rãi, người lại không nhiều, đặc biệt là không thấy mặtbọn lưu manh côn đồ trên mấy đường phố này Hẹn cùng tớiđây chơi còn có Vệ Quốc và chị Trương Chị Trương thật là mộtngười hay tìm hiểu nguyên nhân sự việc, và quan hệ giữachúng tôi rất tốt đẹp Cô ta thấy tôi cứ trông hướng về cửa, bènthử hỏi:
- Đợi chờ ai thế?
- Lưu Chinh, và một đứa trẻ là con anh bạn thân ở vùngkhác nhờ tôi chăm sóc, năm nay vừa mới đậu kỳ thi tuyển vàohọc ở Bắc kinh
- Những chuyện anh ôm đồm chẳng ngờ không ít – cô tacười nói
Vào khoảng sáu bảy giờ thì Lưu Chinh đến, một người contrai theo sau lưng y Xa xa mà nhìn, người thì không cao, cũngkhông nổi bật lắm Bỗng nhiên tôi cảm thấy quá thất vọng, lòngthầm trách mắng Lưu Chinh
- Chị Trương, Vệ Quốc! – Lưu Chinh cùng mọi người chàohỏi
Người con trai ấy đứng cũng khá xa, ánh mắt luôn luôn nhìntheo Lưu Chinh
- Đây chính là Trần tổng – Lưu Chinh xoay người qua đểgiới thiệu tôi với chàng trai
- Cậu ấy gọi là Lam Vũ, họ Lam, chẳng nhiều cho lắm
- Chào em! – Tôi cười và đưa tay ra
- Chào ông! – Lam Vũ có hơi căng thẳng khi cùng tôi bắt tay
Trang 14Vào khoảnh khắc bắt tay nhau, em nâng cao ánh mắt nhìnthẳng vào tôi, và rồi ánh mắt ấy đã khắc sâu vào tâm não tôisuốt cuộc đời này Trong ánh mắt ngời sáng đó, đã chất chứabao nỗi sầu thương, bất an, cùng sự hoài nghi Em không cười,chẳng một phần mảy may nào của nụ cười khéo léo mà tôithường hay thấy Nước da của em nhìn chưa được coi là trắngtrẻo, nhưng gương mặt không một chút tì vết, diện mạo vô cùngthanh tú, sóng mũi thẳng, đôi môi khép lại rất chặt, dường nhưkhông biểu lộ tình cảm gì Tim tôi bỗng nhiên loạn nhảy rộnràng, đó là loại xúc động sôi nổi mà đã lâu rồi tôi không gặp.Suy cho cùng, tôi không còn là đứa trẻ với mái đầu xanhnữa, và tôi vội vàng tránh né ánh mắt em, đồng thời xoay ra saunhìn trông về mấy người chị Trương đang bận rộn chơi cầu, tôithuận miệng hỏi một câu:
- Có thích chơi Bô-linh không?
- Em không biết chơi – Nghe chừng là giọng nói phươngBắc
- Người xứ Bắc hả?
- Vâng
- Cậu ấy có lẽ vẫn chưa ăn cơm đấy! – Lưu Chinh thầm thìnói với tôi
- Được rồi, vừa lúc tôi cũng chưa ăn cơm thôi!
- Chị Trương, tôi có việc bận rồi, tôi phải đưa cháu trai củatôi đi ăn cơm, không thôi vào lúc khác lại bị anh bạn tôi mắng làbạc đãi cháu trai, mấy người có đi hay không, tôi mời đấy! – Tôinhìn bọn họ lớn tiếng nói
- Thôi mà, anh một mình đi vui vẻ nhá!
Lúc nào tôi cũng cảm thấy trong câu nói của chị Trương cóhàm ý gì gì đó Không hề gì đâu
*Chúng tôi lái xe đến khách sạn “Hương Ca”, bởi vì tôi cóphòng sang trọng bao thuê ở đây
Trang 15Phòng ăn món Trung Hoa trong ‘Hương Ca’ rất lớn, ánhsáng chan hòa, trang trí huy hoàng lộng lẫy; chỉ có điều là món
ăn Quảng Đông không được ngon lắm, nhưng nói chung so vớicác món ăn Pháp và Ý thì vẫn còn khoái khẩu hơn
- Em bao tuổi rồi? – Suốt trên đường hầu như chúng tôikhông nói chuyện, đến lúc ngồi xuống trong phòng ăn, tôi mớihỏi em
- Mười sáu, sắp lên mười bẩy
- Làm sao mà em vào đại học sớm đến như vậy? Anh cònnhớ là lúc vào đại học, anh đã sắp sửa mười chín
- Em đi học sớm một năm, lại còn nhảy một lớp – Em vẫn
cứ không một nét tươi cười; nhưng lúc nói, ánh mắt luôn luônnhìn vào tôi; rất có dáng vẻ của đứa trẻ được dạy dỗ tử tế Ánhmắt ưu sầu của em thiếu điều làm tôi không thể kiểm soát chínhmình, đầy óc tôi toàn là sự tưởng tượng đem em ghì xuống trêngiường
- Đã quen nếp sống Bắc kinh chưa? – Tôi nói quá là nhanh,đến nỗi hai chữ “quen nếp” dính liền nhau như một
- Hử? – Em có hơi đỏ mặt, xem ra, em nghe tiếng Bắc Kinhcủa tôi có phần khó khăn
Tôi cười:
- Lúc anh mới đến Bắc Kinh cũng nghe không hiểu khi ấyngười ta nói cái gì, nhất là đàn ông Bắc Kinh nói chuyện; lưỡicong queo đưa vô đưa ra đủ chiều, thật ghê tởm – Tôi đem ralời nói đã nằm sâu trong đầu mình, và câu nói ấy là của mộtngười bạn tỉnh Phương Kiến sống cùng phòng thời đại học.Đôi môi em khẽ lay động, cứ xem như là nụ cười đi, nhưngrất gượng gạo
Thức ăn hầu như em hoàn toàn không động đến, nhưng rấtnhanh đã ăn sạch hai bát cơm chiên, xem rõ là em thật sự đóirồi
- Học kiến trúc? Được lắm đấy, tương lai nhất định khôngthiếu tiền xài Trước đây anh có hai người bạn học kiến trúc,
Trang 16học đến năm thứ ba thì đã giúp người ta vẽ họa đồ, bọn họ giầuđến nỗi khiến cho tụi anh mấy tên quỷ đói học văn chương phảiganh tị đỏ cả mắt – Vừa đi ra khỏi phòng ăn, tôi vừa cùng emtán gẫu.
- Em thi đậu vào trường học nào thế? – Tôi lại hỏi
Em không nói gì, ánh mắt chăm chú nhìn vào cửa thangmáy Tôi có chút kinh ngạc, dường như em không muốn trả lờicâu hỏi này, vậy thì những lời nói kia mà em nói, có thật đúng
cả chăng? Theo như kinh nghiệm của tôi, điều này rất là khôngthể
Trong thang máy chúng tôi lặng yên không nói Đột nhiên tôinhớ lại hơn nửa năm về trước, tôi đưa một cô gái “ngoài vườn”vào trong này, cô ta không phải là gái trinh, chỉ là một con điếm.Tôi không thiếu kinh nghiệm xử sự với gái lầu xanh, nhưng vớicon trai thì vẫn là lần đầu tiên
Lúc đó tôi mới chú ý đến cách phục sức của em, chiếc quầnvải mầu xanh lam đi cùng chiếc áo thung cổ tròn sắc trắng, rấtđơn giản và sạch sẽ, chỉ có điều chiếc quần so ra hơi ngắn và
đã quá cũ Chuyện khác mà tôi phát hiện là em luôn luôn quansát tôi, cho dù em đã thực hiện nó trong dáng vẻ nhẹ nhàng vàkín đáo
Vào phòng rồi, em xem ra càng thêm thận trọng, luôn luônđứng gần ở bên cửa mà không đi đâu nữa
- Ngồi đâu cũng được, đây là một căn hộ, bên ngoài xemnhư là phòng tiếp khách và phòng ăn, bên trong là phòng ngủ.Lam Vũ vẫn cứ đứng gần bên cửa
Tôi bật Tivi lên, cùng lúc tiện tay lấy đồ bấm điều khiển đưacho em
- Xem coi Tivi chứ, có rất nhiều tiết mục trên đài truyền dâycáp – Tôi ngừng lại một chút, rồi chăm chú nhìn em:
- Tùy em nhé! Nếu như đó không phải là ý thích của em thìthôi vậy, tôi không hề ép buộc người khác làm chuyện gì Ăncơm, nói chuyện phiếm, làm bạn với nhau cũng được rồi – Tôivừa cười vừa nói
Trang 17Em cầm lấy đồ bấm điều khiển, ánh mắt ưu sầu rơi trên mặttôi, rồi lại vội vã tránh né rất nhanh:
- Em… em coi Tivi vậy
- Tùy em, anh chạy rông ở bên ngoài suốt buổi chiều, cầnphải đi tắm rửa – Tôi nói xong, bèn bước vào buồng tắm
*Bắc kinh vào tháng Bẩy, khí trời ẩm thấp và nóng oi ả, ánhsáng ban ngày cũng rất lâu tàn, đã hơn chín giờ tối mà ngoàitrời đêm đen chỉ mới vừa phủ kín Tôi mặc bộ đồ ngủ, ngồi mộtmình trên tràng kỷ, cân nhắc xem phải làm thế nào để thằngnhóc này chịu phục tùng sớm hơn một chút Lúc này em đang ởtrong phòng tắm Tôi bèn gọi lên hai ly rượu, thứ rượu mà mùi
vị cũng khá đậm ngọt nhưng tác dụng về sau của nó rất lớn.Tiếp đó lấy một cuốn băng phim X để vào trong máy xem bănghình Mọi việc đã sắp xếp xong, tôi không tránh được có chútphấn khởi và hồi hộp
Em từ phòng tắm bước ra, mặc chiếc áo ngủ mầu xanh datrời có hơi dài hơi rộng (chỗ này của tôi luôn luôn được chuẩn bịsẵn đồ tắm, đồ ngủ hoàn toàn mới); và mái tóc đằng trước cònướt nhỏ giọt, phủ lòa xòa trên vầng trán cao
- Muốn uống một chút rượu không? Làm tỉnh táo thêm – Tôivừa nói vừa cầm một cốc rượu đưa cho em
Em nhận lấy ly rượu, dáng vẻ lúng túng không biết phải làm
gì, vẫn đứng yên ở đó
- Ngồi đi!
Em ngồi xuống, hình như cũng âm thầm giảm bớt sự căngthẳng Trên màn ảnh truyền hình, một cô gái nước ngoài xinhđẹp, lõa thể, đang để cho một kẻ khác cật lực liếm láp ‘ngoàivành cửa động đào’, đồng thời hai tay của cô ta tự đang xoanắn ‘đôi gò núi lớn’ và phóng đãng kêu rên
Em dường như bị cái gì đó làm cho sợ hãi, ngồi đó màkhông chút động đậy, hai tay nắm chặt lấy cốc rượu Tôi biếtrằng nhất định đây là lần đầu tiên em xem ‘phim X’
Trang 18Tôi bèn tắt Tivi Em chuyển mắt qua nhìn tôi, trong vẻ lạclõng mang theo nét e lệ ngượng ngùng Tôi cởi áo ngủ củamình ra, để lộ những bắp thịt cứng chắc cùng làn da bóngloáng Mắt em nhìn chăm chú như bám chặt lên người tôi Tôicúi xuống, ung dung điềm tĩnh cởi chiếc quần ngủ của em, emkhẽ nuốt xuống ngụm nước bọt Thằng nhỏ của em không tolắm, nhưng cũng chẳng bé quá Thân hình em giống như là củamột thiếu niên chưa hoàn toàn phát triển đầy đủ, hơi hơi có chútgầy gầy Tôi bắt đầu ‘lấy tay làm cái đó’ cho em, tiếp đó bảo emnằm dài trên tràng kỷ Tôi luôn nhìn vào mắt em, và em cũngnhìn tôi Tôi dùng lưỡi liếm lên người em, đồng thời đôi taycũng vuốt ve nhè nhẹ
- Nếu thấy không thoải mái thì nói cho anh biết
Em mãi nhìn tôi, chẳng biết là em có khoan khoái hay làkhông nữa Tôi biết rằng lần đầu tiên đụng chạm đến ngườitrinh nữ hoặc là đồng nam, chắc chắn là phải dịu dàng chămsóc, giây phút ấy khiến họ suốt đời không quên, và từ đó về sau
họ chỉ ngoan ngoãn phục tùng
Miệng tôi từ từ dời lên môi em, lưỡi tôi đu đưa trên làn môi
đó Ban đầu thì đôi môi em cứng đờ ra, nhưng rất nhanh cũngbắt đầu cùng tôi hôn hít Thật sự mà nói, vào thời điểm ấy, thânhình của em chẳng hấp dẫn tôi cho lắm, nhưng sự trong trắngnơi tấm thân đồng tử ấy mới khiến tôi xúc động khôn cùng Tôinghĩ đây chỉ vì tôi tự yêu mình, tự thương hại cho quá khứ của
Trang 19chính mình đó thôi Lại còn thêm ánh mắt em, nhất là tôi khôngthể nào quên được ánh mắt em.
Tôi hôn lên mặt, lên thân em một cách điên cuồng man dại;bàn tay cũng không ngừng ve vuốt lên thằng nhỏ, hòn bi và gầnquanh cửa sau của em Hình như là em đã bước vào cuộc chơi,với đôi mắt khép chặt, thở hít nặng nề gấp gáp Tiếp đến tay embỗng nhiên bám chặt lấy cánh tay tôi, trong miệng bật lên mộttiếng rên trầm trầm của đàn ông, rồi em phóng tuôn dòng nhựasống Có vẻ như là em đã gắng gượng kiềm chế sự tuôn tràođó
Chút xíu nữa là tôi bật cười rồi, không thể tưởng được là emlại nhanh đến như vậy
Trong đêm đó, chúng tôi đã ân ái thêm hai lần nữa Lần thứhai là tôi dùng miệng làm cái đó cho em, em lại bật nguồn suốinhựa tình yêu Lần thứ ba là em làm cho tôi, chúng tôi cùng lúcdâng cao thủy triều thống khoái Tôi không đòi hỏi em việc chovào cửa sau, bởi vì thời điểm vẫn còn quá sớm
Có lẽ là tác dụng của rượu, cũng có lẽ là em đã quá mỏi mệthay tuổi còn quá trẻ, em đã nhanh chóng rơi vào giấc ngủ say.Tôi ngắm nhìn gương mặt thanh xuân anh tuấn vẫn còn đượmnét ngây thơ của em, rồi chợt nghĩ: tôi thật sự muốn mời LưuChinh một buổi tiệc
*Sáng hôm sau, tôi thức dậy thật sớm Tôi có buổi họp mặtlúc tám giờ với Trưởng phòng ngân hàng tín dụng Kiến Hàng,
để cùng gặp ông Giám đốc ngân hàng, về số tiền vay nămmươi triệu đồng Thấy Lam Vũ vẫn còn say sưa ngủ, tôi khôngđánh thức em Trước tiên là đặt phần ăn sáng để trong phòng,rồi mới để lại một mảnh giấy ghi chú, đại ý là: nếu có gì cầngiúp đỡ, chỉ cần gọi cho Lưu Chinh tìm tôi, và xin em rời khỏinơi đây sau khi ăn xong bữa sáng Tôi để lại hai ngàn đồng,nhiều hơn một ngàn so với lời thỏa thuận Vốn là tôi muốn để lại
ba ngàn, nghĩ lại mới thôi vì sợ sau này em đòi hỏi quá mức thìthật khó cho tôi nói lời từ chối
Trang 20Việc vay mượn chủ yếu là đã được quyết định, buổi trưa tôimời mọi người đi ăn Lúc đó Lưu Chinh gọi điện thoại đến.
- Lúc anh ra đi vào sáng sớm nay, thằng nhóc đó chưa thứcdậy hả?
- Đúng vậy, thế nào rồi?
- Bên khách sạn gọi điện thoại đến nói rằng ở trong phòng
có để lại một ngàn đồng, và thêm một mảnh giấy ghi chú
- Mảnh giấy ghi chú cái gì?
- Cậu ấy nói là một ngàn đồng mà cậu lấy đi đó xem như làtiền mượn, tương lai có tiền sẽ trả lại anh Còn nói là sẽ cùnganh liên lạc sau
Tôi do dự một lúc, không biết phải nói gì:
- Được rồi, cứ như vậy đi Hiện giờ tôi rất bận, chừng nào tôitrở về sẽ nói
Tắt điện thoại cầm tay, trong lòng tôi âm ỷ cảm giác là giữamình và người con trai này có lẽ còn có thêm nhiều sự giao duqua lại
Trang 21Chương ba
Hách Mai phải được coi như là một cô gái thuộc loại mẫu ngườixinh đẹp tri thức, cô ta đang làm quản lý tiếp thị cho một công tyhợp doanh Về phụ nữ, tôi chỉ thích hai loại, một là những cô gáicòn đi học, còn lại là giống như Hách Mai này đây Tôi chánghét những loại như ca sĩ và kiểu mẫu, những cô gái này đòihỏi nhiều lắm, nhưng món hàng lại chẳng được tươi, mà tínhtình cũng tệ bạc nữa Nam nhân thì tôi thích những người chơinhạc, vẽ tranh; hầu hết họ làm tạm thời chứ không chuyênnghiệp, hoặc giả vì tiền, hoặc giả vì nhất thời nỗi hứng thèmmón lạ Con trai còn đi học thì tôi chưa từng “xâm phạm” đến.Thật sự là tìm con trai nếu mà so với con gái thì khó khăn hơnnhiều, tiêu chuẩn càng cao thì càng hiếm hoi quý báu Có lẽchính vì như vậy, tôi càng yêu thích thứ sau cùng
Chỗ mà Hách Mai hấp dẫn tôi nhất đã chẳng phải là bềngoài duyên dáng xinh đẹp, cũng không phải vì bộ óc thôngminh mẫn cảm, mà là cặp mông thơm tho đầy đặn của cô ta
Bờ mông của cô ấy không giống như của những cô gái phươngĐông chỉ cảm thấy như bằng phẳng, mà của cô ta thì tròn trịa,thịt rất dày mà da dẻ mịn màng, ngay cả lúc cất bước trênđường cũng hùng dũng oai vệ chống lên Mấy chuyện nàyđương nhiên là tôi không thể để cho cô ta biết được, bằngkhông cô ấy sẽ vì thế mà bảo tôi thô tục Hơn nửa năm nay, tôiluôn luôn cùng cô ta hò hẹn, mỗi tháng chỉ mua quà cáp vậtdụng linh tinh cho cô ấy không thôi cũng có đến tám chín ngànđồng
Vẫn chưa đến tháng Mười một, mà lá cây đã rơi rụng gầnhết sạch Buổi sáng Chủ nhật, tôi co rút trong mấy tấm mền saysưa ngủ, một tay vẫn không quên đặt lên bờ mông trắng nõncủa Hách Mai Điện thoại làm tiếng vang lớn, tôi chẳng thểkhông cầm nhắc nó lên, là Lưu Chinh gọi đến:
Trang 22- Anh bệnh rồi hay sao? Làm gì mà gọi cho tôi sớm thế này.– Tôi ầm ừ lẩm bẩm.
- Sớm? Anh xem xem đã mấy giờ rồi? Gần mười hai giờ rồiđấy
- Chuyện gì? – Tôi có chút bực mình
- Sáng nay Lam Vũ gọi điện thoại cho tôi, nói là cậu ấy vừamới xong kỳ thi giữa khóa Tôi đoán có lẽ cậu ta nhớ anh – LưuChinh cũng không một chút khách sáo
- Ai gọi điện thoại nhỉ? Anh phải đi rồi à? – Hách Mai nằmsấp trên giường ngắm nhìn tôi
- Dậy nhanh lên, chiều nay anh có chuyện gấp, chúng mình
đi ăn trước đã Tôi vừa nói, vừa cầm y phục của cô ta ném sangcho cô ấy
- Không quan trọng chứ? – Hách Mai hỏi có hơi lo lắng
- Không việc gì, chỉ là buôn bán thôi, nhưng anh nhất địnhphải đi một chuyến
Hách Mai không hỏi thêm nữa, cô ta rất biết cương vị củamình
*Vào lúc hai giờ, trong đại sảnh phía ngoài của “Hương Ca”rất tĩnh lặng, chỉ có vài chiếc bàn lác đác mà người ta ngồi đónói chuyện Gần sắp hai giờ hai mươi, tôi nhìn thấy Lam Vũbước vào Em xem trông có hơi khác với lần trước Tôi vội vẫytay khi thấy em đang ngó quanh, em đã nhìn thấy tôi:
- Xin lỗi, em đã đến muộn – Em không giải thích nhiều
Trang 23- Làm sao em đến đây?
- Đáp xe buýt – Tiếng phổ thông của em đúng là có nhiềutiến bộ
- Em vẫn chưa biết hết Bắc Kinh, chuyển lầm xe một lần –
Em nói thêm vào
Tôi vừa nghe em nói vừa ngắm nghía em, thật không tưởngđược, chỉ bốn năm tháng trời ngắn ngủi, mà em đã cao thêmtrông thấy rõ, gương mặt cũng không gầy và đen như lần trước
đó Nhất là thần thái trên mặt, hoàn toàn không có thứ cảm giácnặng nề căng thẳng, dù rằng vẫn chưa có nụ cười, chỉ là nétcười đã hàm ẩn trên môi Nhưng đôi mắt vẫn không biến đổi:
ưu sầu và bất an
- Từ giờ về sau, em nên đón xe taxi nhé, nếu như anh cóthời giờ, có lẽ anh đi đón em
Em không nói gì hết
- Trường học chỗ ấy em vẫn còn thích không?
- Thê thảm quá đi, người người trước đó gần như là họcsinh giỏi nhất, hiện giờ ai ai cũng có lẽ là hạng bét mọi người
âm thầm so sánh lẩn nhau á – Lúc nói thì em cười, đó là lầnđầu tiên tôi nhìn thấy em cười thật sự, rất sáng lạn, và rất ngọtngào
- Cũng đừng tạo áp lực cho mình nhiều quá, chỉ cần có thểđuổi kịp là được Nhà ăn thì thế nào? Ăn có ngon không? – Tôi
có một ưu điểm, đó là luôn có thể khiến cho người khác cảmthấy là tôi thành thật và quan tâm, vì vậy mà bạn bè của tôi mớinhiều, “người tình” cũng nhiều
- Ăn cũng ngon, đều là món ăn miền Bắc, bánh bao quá lớn,chỉ có mì là không ngon
- Hà, – tôi cười nói – căn bản là đừng có mua mì trong nhà
ăn, toàn là nấu quá nhão Anh nhớ là có một lần ăn trưa muanửa cân mì, hậu quả là năm lần đi cầu tiêu, vẫn chưa đến haigiờ là lại đói, nhưng thực lòng mà nói, anh từng đi ăn tại rất
Trang 24nhiều trường học, nhà ăn của Đại học “Nam Kinh” vẫn xem như
là không tệ, dở nhất là Đại học “Trung Hoa”
- Em ở tại Đại học “Trung Hoa” – Em nói với một chút tựhào Nhìn thần sắc đó, dường như là em nói thật
Tôi có chút giật mình Lẽ nào những lời em nói hoàn toàn làchân thật? Em thật sự là một sinh viên, hơn nữa là sinh viêngiỏi? Tôi vẫn còn hoài nghi Gần đến phòng của tôi, tôi độtnhiên nhớ đến điều gì đó bèn hỏi:
- Em từ đâu đến đây? Đã ăn gì chưa?
- Chưa ăn – Em có hơi xấu hổ, – buổi sáng có đi dạy kèmtại nhà riêng, em sợ muộn, nên đi thẳng đến đây
Chẳng biết vì cái gì, em luôn khiến cho tôi có chút ngạcnhiên
Lần này chúng tôi làm rất nhiệt tình Lúc ăn cơm, chúng tôikhông ngớt nhìn ngắm lẫn nhau, nếu em mà là một cô gái, nhấtđịnh là khi ấy tôi đã sờ mó em rồi Ăn uống qua loa, chúng tôikhông thể chờ đợi nữa mà vội vã đi lên phòng Chúng tôi đềukhông thể kềm chế thêm được, tôi vừa giúp em cởi y phục, vừathở hổn hển nói:
- Làm sao mà để lâu đến thế mới tìm anh hả, làm anh nhớđến chết
- Mới đầu khóa, lớp học rất bận rộn, em luôn nghĩ đến việcgọi điện thoại cho anh, lại sợ… – Giọng em có chút run run
Sự kích động gần như điên cuồng khi mà hai người đàn ông
ân ái thì của người dị tính không thể so bì được Dây kéo quầncủa em mở không ra, bỗng hiên tôi kéo được, rất nhanh em đãtrần truồng trước mặt tôi, da thịt sạm mầu đồng thiết bóng mịnđầy co giãn Đôi vai rộng và bờ mông hẹp của em, là thân hìnhtiêu biểu cho một tam giác ngược Chúng tôi hôn nhau, ve vuốtcho nhau, dùng miệng làm cho nhau Tôi thử dò xét bèn đemngón tay chọc vào cửa sau của em một chút, thân hình em chợtgiật run lên, nhưng chẳng hề cự tuyệt Đến lúc ngón tay tôi tiếnvào thêm chút nữa, em bất chợt tránh ra, ngừng chuyện hôn hít.Tôi thoáng nhìn em, vẻ sầu muộn như mơ màng lại lộ ra trên
Trang 25gương mặt ấy Tôi bắt đầu lại hôn lên mặt em, nhẹ giọng mà nóivào bên tai em:
- Anh thật là thích em, em vui lòng làm thế nào thì tùy em.Câu nói này rất có tác dụng, em trở nên càng thêm hưngphấn Dưới bờ môi ái ân của em, tôi đã bật tuôn dòng nhựa tìnhyêu Sau đó tôi dùng tay làm cuộc mây mưa cho em, em cũngrất nhanh mở khóa nhựa tình Chúng tôi tắm rửa xong, lại nằmxuống bên nhau Lần này em không ngủ quá nhanh, chúng tôibắt đầu nói chuyện vẩn vơ, tôi bảo em từ giờ về sau đừng gọitôi là Trần tổng nữa, chỉ gọi tôi là Hãn Đông thôi, nghĩa của nó
là bảo vệ ý tưởng của Mao Trạch Đông Tôi nói đại khái cho embiết một chút về tôi, em trúng ý nên lắng nghe một cách thoảimái và vui sướng Tôi cảm thấy có đôi điều cần thiết phải rõràng nói sớm một chút với em:
- Chúng ta thật có duyên phận để quen biết nhau, chẳng qua
là em còn quá trẻ, khiến anh lại có phần không được yên tâm.Thật ra chuyện này bên Tây phương chẳng có gì đáng nói,nhưng tại nơi này vẫn xem là có tội lưu manh lừa gạt đấy Nóichung chuyện này nên cẩn thận một chút, đây chỉ là chuyện tìnhgiữa hai người, đừng nói với ai khác Ngoài ra, cuộc chơi nàyđều là do tự nguyện, hợp ý thì cùng đến với nhau, cảm thấykhông hay thì chấm dứt
Em rất biết lắng nghe, không nói gì cả
- Thật ra nếu như hai người đã quá quen thuộc với nhau,đến lúc ấy sẽ rất xấu hổ để chơi đùa nữa – Tôi cười nói, lời nàyxem như là nói bóng gió thôi Em có hơi giống như một cô gáivừa chớm yêu lần đầu, tôi sợ rằng em quá cho là thật
*Sau đó, chúng tôi lại hẹn nhau hai lần nữa, mỗi cuộc ái ânđều quá đẹp, nhưng vẫn chưa có tiến triển gì mới Tôi thậtkhông muốn cưỡng ép em, và cả hai đều cảm thấy vừa lòngthỏa nguyện Tôi vẫn kiên trì, ngược lại thì sự hứng thú của emcàng lớn thêm lên Em không hề mở miệng yêu cầu tôi về tiềnbạc, cũng không hề nói chuyện về em, tôi cũng không hỏi Thật
sự là Lưu Chinh giúp tôi hỏi em về chuyện tiền nong xem em có
Trang 26đủ dùng hay chăng, em nói kỳ học này không có vấn đề, tiềnhọc bổng cộng thêm tiền dạy kèm tư gia hai chỗ là đã đầy đủ.Chính thật là em được “Trời sinh vốn đã đẹp xinh”, rồi emcao thêm lên, và sự lôi cuốn của chàng trai trẻ tuổi càng đầyđặn hơn Chỉ có điều là y phục của em làm cho em xấu đi không
ít, đến nỗi cũng không bằng được những anh chàng bìnhthường tại Bắc Kinh vào thời đó Tôi bảo Tiểu Mẫn (người tìnhtrước đó của tôi) tại Hương Cảng mua lấy mười bộ y phục đặcbiệt thiết kế cho những chàng trai trẻ tuổi, Bắc Kinh vào lúc ấyvẫn chưa có những cửa hàng chuyên bán hàng hóa nướcngoài
Hôm ấy chúng tôi ân ái vừa xong, tôi chỉ vào cái túi lớn bêntrong buồng cất quần áo và nói cho em biết y phục đó là muacho em, em “ừ” một tiếng, ngay cả cám ơn cũng đều không nói.Sáng sớm hôm sau, sáu giờ em đã thức dậy, nói là tám giờ cólớp, tôi nói tôi đưa em đi, em bảo không cần đâu, xe buýt cũngrất nhanh Tôi nói em lấy y phục mang đi, em do dự một lúc, rồilấy trong đó ra một cái quần thanh niên và một chiếc áo khoácrồi mặc vào, nói chỗ còn lại giữ để ở đây Sau lúc em đi, tôicũng không ngủ nữa Đến công ty, tôi nói với thư ký và LưuChinh rằng, từ nay về sau mà Lam Vũ có điện thoại đến, nói làtôi không có đây Tôi vui mừng là đã không cho em biết số điệnthoại cầm tay của mình
Tháng Mười Hai, vì chuyện thương mại mà tôi phải đi TiệpKhắc một chuyến, tôi đáng lẽ không muốn đi, tôi ghét ngồi trênmáy bay, chúng bạn đều nói là tôi “quê mùa quá mức” Nhưnglần này thì tôi đi, bởi vì Bắc Kinh chẳng còn gì thích thú, HáchMai làm cho tôi hoàn toàn vứt bỏ cô ta, cặp mông to lớn của cô
ta chỉ giống như cây kem mà lúc tôi còn bé cứ sớm mơ chiềutưởng Cho đến sau này, nhìn mãi mới biết chán Cô ấy là loạiphụ nữ tuy rằng không hay tranh cãi với tôi, nhưng bỏ rơi cô talại là rất khó Tôi ở tại Tiệp Khắc sáu ngày, ký được một hợpđồng, sau đó lại giải quyết xong vụ hàng hóa bị hải quan giamgiữ Tôi không lập tức trở về, muốn ở đây đi chơi cho sướng,nhưng lại sợ là không được sạch sẽ, về phương diện này tôi rấtchú ý Cuối cùng quyết định để huấn luyện lòng can đảm của
Trang 27mình một chút, tôi bảo những người cùng đi với mình về trước,rồi một mình bay đi Hương Cảng Mãi cho đến vào giữa thángMột, tôi mới bay về Bắc Kinh.
Chuyện Lam Vũ thì tôi vẫn chưa quên, nhưng cũng khôngmột người nào nhắc đến Mùa Xuân năm ấy đến rất muộn, vàocuối tháng Một, trong công ty, lòng người hoang mang náo nức,mọi người đều mong chờ ăn tết thôi
Mỗi ngày nhìn thấy học sinh ở vùng khác và thợ thuyền xáchnhững túi nhỏ, khiêng những bao lớn đi đến trạm xe hỏa, tôinghĩ: Lam Vũ cũng đã về nhà đón mừng năm mới
Trang 28Chương bốn
- Tôi vừa mới trông thấy Lam Vũ – Lưu Chinh nói xong côngviệc của công ty, thuận miệng lại nói thêm một câu
- Tại nơi nào? – Tim tôi giật thót lên một cái
- Anh biết Lưu Hải Quốc có mở một cửa hàng trên conđường tại Bắc Thôn chứ, thằng nhóc đó đang ở đó làm việcđấy
- Kỳ quái, cậu ta không về nhà đón xuân? Cậu ấy có nhìnthấy anh?
- Không đâu, hình như cậu ta đang bận sắp xếp máy móc gìđó
- Bấy lâu nay cậu ta có gọi điện thoại cho tôi không?
- Mẹ nó, nói ít thì cũng có hai mươi lần
- Cậu ta nói gì? – Tôi nói, cười đến nỗi mắt híp lại thành nhưhai đường kẻ
- Chỉ nói là tìm anh, cái gì cũng không nói – Lưu Chinh trôngthấy kiểu cười của tôi cũng cười theo:
- Anh chọc cho người ta chơi trò gào thét hả? Tôi vẫn còncho rằng anh thật sự đã chán ngấy cuộc chơi đấy
- Để tôi đến đó tìm thằng nhóc ấy, chọc ghẹo cậu ta thêmnữa – Tôi càng cười ầm ĩ Tôi không bảo cho Lưu Chinh biết tôi
vì sao mà muốn “chọc em chơi”, thật ra ngay cả chính tôi cũngkhông thể biết được
*Lưu Hải Quốc đang bận rộn, không biết từ đâu mà đem vềmột mớ hàng lậu về những phụ kiện của máy vi tính, ông tađang bận bịu dời chỗ và sắp xếp những thùng hàng Tôi chẳngbuồn đến chào hỏi hắn, vào cửa rồi thì ngắm trông tứ phía
Trang 29- Thưa, ông muốn mua máy vi tính? – Một cậu trai nhiệt tìnhđến chào hỏi tôi.
- Chỉ tiện xem thôi, tôi chờ một lúc sẽ có chút chuyện cầnbàn với chủ nhân các anh
Cậu ta thấy tôi có lý do đến đây, chẳng dám cùng tôi nóinhiều nữa
- Mầy, mẹ nó, xem chút coi, dời tới chỗ nào hả? có biết làm
gì không đó? – một thằng nhóc kiểu du côn tiêu biểu ở Bắc Kinhđang chưởi mắng bên trong
- Là ông chủ bảo tôi dời đến chỗ này đấy – Là lời nói củaLam Vũ, giọng em không lớn, nhưng giọng điệu rất cứng rắn.Đây là lần đầu tiên tôi thấy em tranh cãi
- Để yên ở đó, đem thêm mấy thùng này dời qua đó luôn –Lưu Hải Quốc căn dặn tiếp
- Ngu thấy mẹ – Tôi nghe gã côn đồ ấy nhỏ tiếng lầu bầu.Lam Vũ liếc nhìn gã đó, không trả lời, xoay người qua đikhiêng một thùng khác, đột nhiên em nhìn thấy tôi, em sững sờtrong vài giây, rồi mĩm cười
- Hai đứa tụi bây mau mau mở mấy thùng này ra, chất đốngtại chỗ này không có đường đâu mà đi – Lưu Hải Quốc bựcmình hối thúc Lam Vũ và một anh chàng khác có đeo kiếng.Ông ta xoay người và nhìn thấy tôi đang đứng tại chỗ đó:
- Hê! Anh Trần, anh làm sao mà lại đây? Anh quả là kháchhiếm – Trên mặt Lưu Hải Quốc bỗng nhiên nổi lên một nụ cười
- Đưa chuyện làm ăn đến cho anh, có muốn không? – Tôimột mặt trêu đùa Lưu Hải Quốc, một mặt ánh mắt kín đáo quétnhìn Lam Vũ Em vẫn đang bận rộn, nhưng mà mắt vẫn thỉnhthoảng lướt nhìn về tôi bên này, trên mặt đã hiện ra vẻ kíchđộng
Cùng Lưu Hải Quốc tán chuyện một lúc, tôi xoay người cáo
từ Thằng cha này có hơi ngỡ ngàng, không rõ là tôi đến đâyvới ý gì, tôi cảm thấy rất buồn cười Ngay lúc bước ra cửa, tôi
Trang 30hướng về Lam Vũ dùng mắt ra hiệu, lại chỉ chỉ về chiếc xe BMWmầu xanh lam đậm của tôi đậu bên kia đường.
Ước chừng mười phút sau, Lam Vũ chạy lẹ qua, rất nhanhchui vào trong xe hơi
- Em sợ là anh đã đi mất thôi – Em nói mà thở dồn dập
- Anh bữa nay tình cờ đến trên đường này, làm chút việc,giờ thì rãnh rồi – Vào lúc tôi nói tự mình cảm thấy giả dối Tiếp
đó tôi lại hỏi:
- Em đang làm việc ở đây? Không về nhà ăn tết à?
- Năm nay em và một người bạn học khác không về nhàđược, nhà cậu đó ở Hải Nam, ngay cả thời giờ để đi đường cònkhông đủ, vì thế nên chẳng về nhà
Chúng tôi đều yên lặng một lúc Vẫn là tôi mở miệng trước,chuyển sang đề mục khác:
- Em ra ngoài có xin phép ông chủ?
- Em có xin ông ấy cho nghỉ vài phút, ông ta bảo khôngđược, em nói có chuyện gấp, ông ấy chưởi, em bảo em nghĩviệc luôn, rồi bỏ đi ra – Em vừa nói vừa cười thoải mái Tôicũng cười, em lại nói:
- Người Bắc Kinh hay dễ nổi giận quá sức, hình như rất khóchịu, và nhất là hay ăn hiếp người ở vùng khác
- Em không phải là đang mắng anh đó chứ? Anh chính làngười Bắc Kinh đấy! – Tôi cười thêm
- Em nhớ là anh từng nói anh từ vùng khác đến đây học mà.– Em nói rất nghiêm túc
Tôi đột nhiên nhớ lại một câu nói: “Trước mặt trẻ em, khôngnên nói dối”, tôi nhịn chẳng được mà bật cười lên, không biếtphải nên nói gì đây
Xe vừa quẹo sang một con đường ở Bắc Thôn, Lam Vũ kêutôi ngừng lại:
- Có thể đến trường em học một chút không? Em muốn thayđổi y phục, đây là quần áo dơ mặc để làm việc
Trang 31Đó là chiếc áo bông bằng vải rẻ tiền mà em đang mặc, vàđúng là rất bẩn.
- Chỉ có cửa Nam mới có thể đi xe hơi vào, anh biết đi nhưthế nào không? – Em hỏi
- Đại học “Nam Kinh” và Đại học “Trung Hoa” là hàng xóm,anh trà trộn ở đây bốn năm, có thể nào không biết được
*Khuôn viên của trường Đại học “Trung Hoa” cũng rất lớnrộng, nhưng phong cảnh đẹp còn thua rất xa so với sân trườngĐại học “Nam Kinh” Xe hơi dừng lại nơi cổng lầu số tám, em đã
đi vào trong, tôi cảm thấy có chút khó khăn: Em thật sự là họctại nơi này, em cũng chẳng nói dối, nếu như em không muốncho tôi biết thì em sẽ không nói, hiện giờ những người như thếnày rất hiếm thấy Rồi lại suy nghĩ về mình, mười câu nói thì đãhết chín câu rưỡi đều là giả tạo, vậy có gì đâu, chẳng gian dốikhông buôn bán được mà!
Vào lúc em ra trở lại, đã hoàn toàn không như thế nữa, cáiquần rộng thoải mái kết hợp cùng chiếc áo khoác mầu xanhxám, nút áo để hở không cài, cổ áo và tay áo mầu cà phê đậmlật ngược ra ngoài, có lẽ đây là bộ y phục mà em mặc đi lầntrước đó Mặt cũng rửa qua, lông mày và tóc trước trán còndính theo hơi nước Hai tay tôi chợt bấu chặt vòng bánh lái,giữa hai đùi bỗng nhiên cảm thấy rất căng phồng
- Mấy y phục này, em không thể mặc trong trường học,chẳng giống như mọi người, vẫn còn sinh viên du học tìm emnói tiếng Nhật đấy! – Em vừa có hơi bẽn lẽn vừa có chút đắc ýkhi nói
Chúng tôi lại giống như lần trước mà hôn nhau điên cuồngnhư thế, lấy tay, dùng miệng làm cho nhau, rồi thay phiên nhaubật suối nhựa tình Sau khi xong việc, Lam Vũ nằm nghiêng trêngiường, đang xem băng phim X trai đồng tính mà tôi mới muahai đĩa đem về từ Mỹ quốc, hai chàng thanh niên trong phim rấtđẹp trai và họ diễn trò bốc lửa ngút trời Tôi đưa một ly nướcuống đến cho em, em nghểnh mắt lên, nhìn tôi rồi hỏi:
Trang 32- Anh vì chuyện y phục mà tức giận hả? – trong giọng nói có
sự áy náy
- Em tưởng anh là trẻ em tiểu học sao, vẫn vì chuyện cỏncon gì đó mà nổi giận à? – tôi cười che đậy
- Em chẳng có ngụ ý gì khác, em chỉ sợ anh cho rằng em vìtiền mà đến tìm anh thôi
- Anh trước giờ chưa từng nghĩ như vậy – Em thật ngâythơ, tôi không biết phải nói sao cho đẹp
Em lại tiếp tục xem Tivi, vẫn nằm nghiêng đó Tôi chuyểnánh đèn nơi đầu giường xuống mức tối nhất, từ phía sau ôm
em, cũng nằm nghiêng người giống như thế Tay tôi bắt đầunhẹ nhàng ve vuốt trên vai và trước ngực em, em so với trướcđây có cường tráng hơn, cũng khêu gợi hơn nhiều lắm Sau đó
từ từ trượt đến trước chỗ khu cỏ xanh dày đặc, anh hai của emlại cứng rồi, xoa nắn chơi đùa một lúc, đầy đủ rồi lại dời xuốnghai hòn bi, xong đi về phía cửa sau, ngón tay tôi dừng lại nơi
đó, bắt đầu xoa nhè nhẹ Tôi thấm đầu ngón tay với chút nướcmiếng của mình, thử thử chầm chậm chọc vào trong Thânngười em có hơi gồng cứng, nhưng một tay của em nắm chặtnhư chết cứng vào cánh tay kia của tôi Tôi đã đem đầu ngóntay phóng vào trong, từ từ rút rồi thọc Tôi áp sát bên tai em rồihỏi:
- Đau không?
Em lắc lắc đầu Tôi nhìn không thấy mặt em Tôi xoayngười, từ bên gối lấy ra chất bôi trơn mà đã sớm chuẩn bị từlâu, bôi rất nhiều lên thằng nhỏ của mình, lại giúp bôi vào trongcửa sau của em, bắp thịt của em hơi hơi run run một chút
- Có hơi lành lạnh – Lúc tôi nói lưng em vẫn hướng về tôi.Tôi tỏ ý là em nâng đùi lên cao một chút Thằng nhỏ của tôichầm chậm chọc vào trong đó Tư thế này thật khó khăn, nhưng
em cứ mãi nằm như thế, tôi cũng không muốn cưỡng ép “Anhbạn” của tôi vừa mới đút đầu vào, là chợt tuột lệch ra ngoài.Trong Tivi thì chàng trai có phần trẻ hơn đó đã bị đâm chọc và
đê mê gào thét Lam Vũ xoay mặt lại, trong sự căng thẳng
Trang 33mang theo niềm phấn khởi Tôi để hai chân em bành ra và quỳbên giường, ép bờ vai em xuống thật thấp, đây là góc độ để làm
dễ dàng nhất, đặt biệt là trong lần đầu tiên, nhưng xem ra cóhơi hèn hạ Thằng nhỏ của tôi bắt đầu chầm chậm tiến vàotrong, tay em bấu chặt vào tấm ra trải giường, không một chút
âm vang Lúc tôi đã vào xong xuôi, tay em càng bấu chặt hơn,phát ra một tiếng gầm gừ cơ hồ nghe không rõ Sướng quá đi!Đây không những chỉ là phản ứng của cơ quan sinh dục, sựkiềm chế nỗi thống khổ ngút ngàn đó của em khiến cho tôi cảmđộng, gần như điên cuồng Tôi muốn đẩy đưa hết sức chậm rãi,
để làm nỗi đớn đau trong lần đầu tiên của em được giảm thiểu.Nhưng ý thức của tôi đã sớm bị rối loạn, tôi không nén được màphải kêu lên:
- Ô… Anh ngày ngày nhớ đến em, anh nhớ em đến chết,nhớ em chết đi được! Sướng quá đi! Thật quá, mẹ kiếp… – Tôichẳng thể lo âu nhiều được nữa, dốc sức mà lôi mà đẩy, cho dù
đã bôi rất nhiều chất nhờn, nhưng vẫn còn rất chặt Một tay củatôi theo bản năng tìm sờ “anh bạn” của em, lấy tay giúp em làmchuyện đó…
- Á… – Em lại phát ra tiếng kích động như thể là kiềm chếvậy Đột nhiên tôi cảm thấy tay mình có gì ướt át trơn trợt, thằngnhỏ của em run bắn lên dữ dội Chúa tôi ơi! Sao em lại có thểtrào nguồn nhựa tình trước cả tôi hả! Tôi cũng theo đó mà tiết
ra như rót…
Hôm ấy xong cuộc mây mưa, chúng tôi đều không đi tẩyrửa, để mặc những vết dơ bẩn đó Tôi không còn như ngàytrước, chúi đầu đánh giấc mơ màng, mà lại giống như đối xửvới một cô gái, ôm em rồi âu yếm:
- Chỗ đó đau lắm không? – Tôi khẽ hỏi
- Hơi một chút! Nói xong, em xoay người đưa lưng về phíatôi, làm ra vẻ như muốn buồn ngủ
- Nếu mà em chán ghét kiểu này, từ giờ về sau sẽ khôngchơi như vậy nữa
- Thích lắm mà, ngủ đi thôi – Em tắt đèn
Trang 34Tôi đã cảm thấy chắc chắn rằng, em không ghê tởm việcchơi bằng cửa sau, chẳng qua là lòng tự tôn của người đàn ông
bị tổn thương, giống như một cô gái lần đầu tiên bị thất thânvậy, hay là có lẽ còn khó hơn thế nữa Tôi thì thật lòng có phầnyêu thích em, chơi cửa sau chỉ là một cách thức ân ái, đặc biệt
là trong giới đồng tính nam, em hiểu không em?
Người con trai này quá đơn thuần, quá ít lời, và sống nhiềuvới nội tâm
*Tiết Xuân gần đến, thợ thuyền ai nấy đều bơ phờ, tôi đâylàm chủ mà cũng không còn lòng dạ đâu để làm việc Lam Vũhầu như mỗi ngày đều ở chung với tôi Không phải lúc nào tôi
và em cũng ở tại khách sạn, bạn trai gặp nhau quá thườngxuyên sẽ khiến người ta đem lòng nghi ngờ Tôi đem em đếnchỗ ở “Lâm Thời Thôn”, căn hộ này rất rộng rãi có hai phòngngủ và một phòng khách Em rất vui thích, nói là so với kháchsạn ở đây dễ chịu hơn Tôi thường hay đưa em đi chơi, nhưngvào thời ấy, Bắc Kinh cũng không có nhiều chỗ để mà đi, chỉ cóphòng ngồi chơi bên trong khách sạn, hoặc là đi hát ka-ra-ô-kê,đánh bô-linh, đi tắm hơi, hay là bơi lội gì gì đó thôi Trong tiềmthức của tôi vẫn còn một ý nghĩ gian ác: để cho em học cáchhưởng thụ, thấm nhuần những cái này, em sẽ không còn “dáng
vẻ kiêu ngạo” nữa
Em vẫn cứ giữ hai việc dạy kèm học sinh tại tư gia Em bảođấy là con em của giáo sư trong trường Đại học “Trung Hoa”,lời đã hứa rồi, thật chẳng nỡ bỏ ngang Tôi không đồng ý cho
em tìm thêm việc làm khác nữa, em chỉ lưỡng lự ngầm chấpthuận, em đang nghĩ cái gì? Sự chi tiêu trong học kỳ tới chắc?Còn hai hôm nữa là đến ngày ba mươi tết, tiếng pháo lácđác tì tạch nổ vang ngoài ngõ Hôm ấy em còn phải đến nhàcủa một học sinh trung học cấp ba, trở về rất muộn Em nói là đibưu điện để gọi điện thoại về cho gia đình, người ta đông quá,phải chờ rất lâu Tôi rất khinh miệt mà nói rằng em có thể dùngđiện thoại trong phòng nơi khách sạn, hoặc là điện thoại cầmtay của tôi đều có thể gọi đi xa được
Trang 35- Anh vẫn tưởng em là Tôn Ngộ Không chứ, từ trong tảng đá
mà chui ra đấy – Tôi rất tò mò về tình trạng trong gia đình em
Em không biết làm sao đành phải cười một lúc:
- Mẹ em đã mất mấy năm trước đây, còn người phụ nữ đó,chỉ là cha em mới lấy sau này, cũng không thích em quay về
- Cha em vẫn khỏe chứ? – Tôi vẫn muốn biết nhiều hơn mộtchút
- Được thôi, mọi người trong nhà đều khỏe mạnh, em còn cómột người em gái mới lên ba… – Trong mắt em lại hiện ra nỗi
ưu sầu thương cảm, càng thêm sâu đậm, dường như là đangnhớ lại chuyện gì đó, nhưng em không nói tiếp nữa
Tối hôm ba mươi Tết, với sự yêu cầu cứng rắn của tôi, emtheo về nhà tôi Đây là chuyện vô cùng mạo hiểm, nhưng tôi cóphần thông cảm với em Đối với “em trai người bạn” này của tôi,mọi người trong nhà đều xem như có chiều thân thiện Nhất là
mẹ tôi, bà đối xử với em rất nhiệt tình, và đặc điểm này tôi cóđược từ mẹ tôi Hai cô em gái thì lại giống cha tôi, giả dối, lạnhnhạt Lam Vũ về sau mới nói cho tôi biết rằng em không ngờ làmột gia đình cán bộ cao cấp như thế của chúng tôi lại rất êm
ấm vui vẻ, tôi cho em biết đó là vì ông già hiện giờ đã thất thế,
đã vô dụng Nhưng em nói tôi phải nên vui lòng chấp nhậnnhững gì hiện có
Sắp đến giữa đêm giao thừa, bốn bề tiếng pháo nổ vangvang, tôi nhìn cô em gái, Lam Vũ và anh chồng của cô em lớncùng nhau đốt pháo, tôi thầm nghĩ: nếu như những người tronggia đình biết được quan hệ giữa tôi và Lam Vũ, còn không bắttôi đem giết cho rồi
Trang 36Chương năm
Đầu Xuân năm ấy toàn là những sự tốt lành, trước nhất là việcbuôn bán lời được một mớ tiền, lại kết giao với một nhân vật nổitiếng, trong tương lai dựa dẫm người này để chung nhau làm
ăn, chắc chắn là tiền đồ rộng thênh thang Còn thêm nữa là tôiquen được một tay đánh trống trong ban nhạc
*Khóa học đã sớm khai giảng rồi, Lam Vũ lại bắt đầu bận bịu,thường là cứ mỗi hai tuần em lại tìm đến tôi một lần Trước khi
kỳ học bắt đầu, tôi lấy một sổ tiết kiệm có hai mươi ngàn đồngtrao cho em, em mở ra rồi thoáng nhìn một cái:
- Lần trước một ngàn đồng ấy, em vẫn còn lại sáu trăm
- Em tiết kiệm quá sức, phải tiêu xài mua sắm gì chứ –Ngưng một chút rồi tôi lại nói:
- Số tiền này coi như là anh cho em mượn; chờ lúc em tốtnghiệp, sau khi có việc làm thì trả lại cho anh; nhưng có thể làlãi xuất cao đấy! – Tôi cười chọc ghẹo
Nhìn thấy em tiếp nhận mà có phần miễn cưỡng, “Mẹ kiếp,bệnh thật!” Trong lòng tôi tức tối chưởi thầm
*Tay đánh trống đó tên là Trương Kiến, dáng dấp chỉ có thểgọi là trông được, nhưng bản lĩnh trên giường thì đúng là hạngnhất Cậu ta rất thích quan hệ với tôi, ngay cả tôi muốn cậu tatrước tiên hãy đi khám sức khỏe, lời yêu cầu vô lý này cậu tacũng vui lòng chấp nhận
Chuyện cậu ta thích thú là trước khi quan hệ thì trang điểm
vẽ vời một chút, đặc biệt là trên mắt, cậu ta tô mí mắt mầu tím.Thật tình là tôi không ưa cho lắm, tôi thích đàn ông chỉ vì anh ta
là đàn ông, và thích đàn bà cũng là vì cô ta là đàn bà
Trang 37Nhưng trò chơi của Trương Kiến không làm cho người tachán ngán Cậu ấy thích khung cảnh có ánh sáng ảo mờ tối tối.Cậu ta là người có hai cá tánh: lúc mà sau khi nhập vào trạngthái đó rồi, cậu ta trở nên thùy mị dịu dàng, ánh mắt xoaychuyển đùa giỡn nhìn vào tôi, rồi cậu ấy bắt đầu dùng lưỡi liếmtôi, cậu ta vào lúc đó mềm mại chỉ giống như một ao nước, mặctình cho tôi bóp nhéo, thật quá sướng, quá đã Cậu ta liếm lêntừng li da thịt của tôi, và có thể dùng lưỡi làm cho lông nơi hạ
bộ tụ đứng lên, không đau một chút nào, sảng khoái quá mức.Sau đó là đem bao đạn của tôi ngậm vào trong miệng, răngkhông đụng đến một chút, rồi lại dùng đầu lưỡi đùa quanh nó.Cuối cùng là đầu lưỡi của cậu ấy lần quanh thằng nhỏ, cậu tanuốt một cái là đem anh hai vừa dài vừa to của tôi ngốn hếtvào, cổ họng của cậu ta có lẽ lớn lắm Cậu lại chẳng nại phiền
hà mà lên xuống chơi đùa, mỗi lần đang ở trong miệng cậu ta,thằng nhỏ của tôi mà không thể chịu thêm được nữa, tôi liềngiúp cậu ấy đẩy ra
Nhưng có lúc cậu ta cuồng nhiệt giống như một thằng điên.Chúng tôi không ngừng thay đổi tư thế, rất ít khi mà tôi giúp cậunày bằng cách dùng miệng làm chuyện ấy, và cậu ta lại đangliếm gần nơi cửa sau của tôi, liếm đến nỗi tôi cảm thấy tứccười Cho đến giờ tôi vẫn tuyệt đối từ chối chuyện cho vào cửasau của tôi, thái độ không qua mà có lại kiểu này của tôi đã làmtổn thương một vài “người bạn” May mắn là không hề gì vớiTrương Kiến, cậu ta càng thích bị xâm phạm Mỗi lần kết thúcđộng tác, luôn luôn cậu ấy quỳ xuống, lưng hướng về tôi vànâng mông ưỡn cao lên, đón tiếp anh hai của tôi Lần này tôican đảm muốn vui vẻ chinh phục: đối xử công bằng với mấy mẹnày để làm gì, ngay cả mấy cha cũng thế mà có nói gì đâu Tôithích nhìn biểu tình của Trương Kiến vào lúc mà cậu ta caotrào, và tự cậu ấy chưa hề cảm thấy có gì sai trái, nào là gầm
gừ, rên rỉ, nói tầm xàm bá láp, mồ hôi nhễ nhại, thân hình quằnquại như sắp chết:
- Làm cho tớ chết đi!!! Chọc chết tớ đi!!! Á! – Đây là nhữnglời dễ thương nhất mà cậu ta nói
Trang 38Nếu như mà tay của cậu ta đang bám chặt vào chỗ nào đótrên người tôi, cậu ấy có thể ngắt véo tôi đến chảy máu… chođến lúc tôi bật suối nhựa tình Tôi cảm thấy sự thành tựu này rấtđặc biệt.
Sáng sớm, tôi nửa tỉnh nửa mê thức dậy, thấy Trương Kiếnđang nhìn thân thể tôi cười chúm chím, trên người tôi đầy vếtson môi đỏ mà cậu ấy để lại đêm qua; cậu ta rất thích tô mộtlớp son hồng thật dày, sau đó hôn lên khắp người tôi
- Cậu đúng là biến thái! – Tôi hà hơi thở ra rồi mắng
Cậu ta lập tức dùng dáng dấp kiểu cách như các ả kiều mànũng nịu ỷ ôi trong vòng tay tôi Cậu ấy nói cùng tôi vui chơisướng cực đỉnh, gõ trống sẽ rất mãnh liệt Trương Kiến còn nóingười chơi nhạc mà chưa chơi đùa mấy chuyện này, sẽ khôngsáng tác được tác phẩm hay
- Nói nhảm – Tôi cười cợt trong lòng
*Vào cuối tháng Tư, suốt mấy ngày trời, tôi rất nhớ Lam Vũ;không thể chịu nổi, đành phải gọi điện thoại đến túc xá của em;đợi đến năm phút, em mới nhắc máy nghe Nhưng em nói tuầntới là kỳ thi giữa khóa, thứ Bẩy sắp tới sẽ đến tìm tôi Tôi cóchút thất vọng, tôi không quen bị người ta từ chối
- Tớ đã thấy bộ trống đó, cực đỉnh! Nhập từ Tây Đức –Trương Kiến lại tiếp tục câu chuyện của cậu ta Lần này cậu ấyquay sang tôi đòi cho một bộ, một giàn trống gì đó, bốn ngàn
mỹ kim Trước đây cậu ta đã đòi không ít đồ vật, cậu muốnchiếc xe hơi, tôi còn chưa đáp ứng
Trang 39Chuông cửa vang lên, ước chừng là cơm tối được mangđến Trương Kiến muốn hai phần thức ăn Tây, cậu ta sính Tâylắm, chỉ ăn thức ăn kiểu Tây, cũng chẳng biết là cậu ta ăn đượcmùi vị gì ngon trong đó.
- Để tớ mở cho – Trương Kiến mặc vội chiếc áo tắm rồi tùytiện đi mở cửa
- Tôi tìm Trần Hãn Đông? – Là tiếng nói của Lam Vũ
“Mẹ kiếp!!!” Trong lòng tôi kinh hoảng Mặc vào chiếc áokhoác, tôi vội vàng xông ra ngoài cửa
Lam Vũ nhìn chòng chọc như dán mắt vào tôi, chẳng hềphẫn nộ, chỉ có ngỡ ngàng Trương Kiến với vẻ thù địch vàmang theo chút khinh thường ngó Lam Vũ bằng nữa con mắt,rồi chuyển đầu hướng về tôi cười một cái, và đi vào phòng ngủ.Tôi định nắm Lam Vũ đẩy ra bên ngoài, rồi đóng cửa lại đểnói chuyện; nhưng lại không ngờ quá đỗi mất mặt; em vẫn đứngnơi cửa, tôi còn bên trong phòng:
- Sao em lại đến đây? Cũng không nói trước cho một tiếng?– Tôi giống như là đang răn dạy trách mắng
- Em nói rồi, thi cử xong xuôi, thứ bẩy này em đến – Em nói
rõ ràng từng chữ từng câu
- Vậy em cũng phải gọi điện thoại trước khi đến – Chuyệnnày tôi đã hoàn toàn quên sạch, nhưng nghe như, là lầm lỗi củaem
- Em không nghĩ đến… Anh mắc bận, thôi em quay vềtrường học – Em do dự vài giây, rồi xoay người bước đi
Tôi tính kéo em lại để nói thêm một chút gì đó, nhưng tôi cái
gì cũng không làm Đêm hôm ấy, tôi ỉu xìu chẳng hứng thú gìnữa, Trương Kiến cười tôi không làm chuyện an bài hợp lý
*Một tháng trời lặng lẽ, tôi thường hay nghĩ đến việc gọi điệnthoại cho Lam Vũ, nhưng vẫn cố nhịn được Ngoài ra tôi không
để Lưu Chinh giúp cho một tay, chẳng biết là vì sao nữa, tôi
Trang 40không mong muốn người nào khác quấy rối trong việc này Vẫn
là Lam Vũ gọi điện thoại đến trước
- Em khỏe không? – Tôi nhất định nắm lấy cơ hội này bắt
em quay trở lại
- Vẫn thường! – Em cũng nói nhuyễn tiếng Bắc Kinh rồi
- Thân thể thật tốt chứ? – Tôi nhẹ giọng hỏi
- Anh nhớ em nhiều lắm, anh chưa từng trải qua như vậy,anh nói chuyện này bằng cảm giác của anh, em có thể rất chánghét những gì anh nói, nhưng anh… – tôi thở dài một hơi, – làmbạn cũng được, em ở Bắc Kinh không có gia đình, anh cònmang em đến thăm gia đình anh, thật sự coi em như em traianh vậy – Tôi phân trần với một chút cường điệu
Em vẫn không nói, cũng không buông điện thoại xuống Tôilại nói tiếp:
- Anh hiện giờ đang ở tại “Lâm Thời Thôn”, anh chỉ có mộtmình – Đây là lời nói dối
Tôi nói cho em biết là tối nay lúc sáu giờ tôi sẽ về đến nhà
Em vẫn không bày tỏ thái độ, nói là có mấy người bạn học đangchờ để gọi điện thoại, rồi cúp ngay Tôi không thể khẳng định làtối nay em đến tìm tôi, nhưng vẫn đi “Lâm Thời Thôn” càng sớmcàng tốt