Không Có Mùa Thu Hoàng Thu Dung Thông tin ebook Tên truyện Không có mùa thu Tác giả Hoàng Thu Dung Nguồn www matnauhoctro com Chuyển sang ebook copcon44 Ngày hoàn thành ebook 01 03 – 2010 http //www t[.]
Trang 2Thông tin ebook:
Tên truyện: Không có mùa thu Tác giả: Hoàng Thu Dung Nguồn: www.matnauhoctro.com
Chuyển sang ebook: copcon44 Ngày hoàn thành ebook: 01 - 03 – 2010
http://www.thuvien-ebook.comTrúc Ngọc nhìn đồ đạc chất đống trong phòng một cách ngaongán Phải dọn những thứ này ngăn nắp chắc chỉ có nước hụt hơitrong khi cả cô và Yến Linh đều là vua lười
Thấy Yến Linh chỉ ngồi chống cằm nhìn từng món đồ trong phòng,
cô nhăn nhó:
- Nếu mi kông mơ tưởng đến ký túc xá thì nên tạo một khí thế dọndẹp chứ Đừng có làm ảnh hưởng quyết tâm của người khác chứ
mi
Yến Linh lừng khừng đứng dậy ngán ngẫm:
- Phải dọn từng thứ này, chắc ta chết mất Biết vậy ta kiên quyết từchối cho rồi
Trúc Ngọc hỉnh mũi:
- Ta còn đi được, chứ mi đừng có mơ Bác Lâm đã gửi gắm mi chochú Vinh rồi, đời nào chú chịu để mi đi
- Tại ba me tao sợ ở ký túc xá thoải mái sẽ đi chơi nhiều hơn học
Hứ ! Ta ngoan gần chết mà còn bị giám sát, chứ hai đứa con củachú ấy có làm gương cho ai được
Chợt ở dưới nhà có tiếng lao xao Trúc Ngọc lắng nghe rồi hỏi:
- Ai vậy mi?
- Chú Vinh về đó
Trúc Ngọc thở dài Lại làm thủ tục ra mắt nữa đây Lúc nãy gặp sựđón tiếp lạnh nhạt của thím Như, cô đã dị ứng lắm rồi Bây giờ…không biết ông chú sẽ ra sao
Cả hai chưa kịp xuống thì chú Vinh đã xăm xăm đi lên:
- Đâu rồi? Hai cô sinh viên đâu rồi?
Yến Linh chạy ra, cười hớn hở:
- “Chúng nó” đây nè chú Nhỏ này là Trúc Ngọc, bạn con Hôm trước
Trang 3mẹ con có…
Chú Vinh gật đầu lia lịa:
- Biết rồi Chú biết rồi Cô này đúng là trúc thật Yên tâm đi, ở đây rồicháu sẽ thành tre hay tầm vong chứ chẳng còn trúc nữa đâu
Cả hai cô phì cười Đã gặp thái độ nặng nề của thím Như, nên bâygiờ sự vui vẻ dễ gần của chú Vinh làm cả hai dễ chịu hẳn ra
Chú Vinh nhìn quanh phòng:
- Hai đứa dọn xong chưa? Còn thiếu những gì cứ nói, chú lo tiếp
- Dạ, đủ hết rồi ạ
Chú Vinh có vẻ yên tâm:
- Hai đứa nghỉ đi Dọn dẹp cả ngày chắc mệt lắm phải không? Ngủsớm đi nhé
- Dạ
Chú Vinh đi ra rồi, Trúc Ngọc và Yến Linh đến bên cửa sổ, vén mànlên nhìn xuống đường Trời đã tối từ lúc nào, Trúc Ngọc xuýt xoa:
- Con đường này đẹp thật
- Ừ Mấy đêm có trăng nhìn thơ mộng lắm
Rồi cô ngâm í ới:
“Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa
Cành khuya như….”
Trúc Ngọc xua tay lia lịa:
- Thôi đủ rồi, đủ rồi Ta biết mi học bài giòi lắm rồi
- Hứ!
Ở dưới đường, một chiếc Dream dừng lại trước cổng Cô gái bướcxuống đến nhấn chuông Trúc Ngọc tò mò nhìn cô ta Cô bé có vẻ làdân quậy và chịu chơi, ăn mặc mô-đen cục kỳ Và chàng thanh niênngồi trên xe cũng có vẻ dân chơi chính hiệu Tóc dài phủ gáy, chiếcquần Jean bạc phếch dán thêm mấy con thú ở đầu gối và chiếc áo
in những hoa văn kỳ dị, nhìn mà thấy dội
Thím Như đã ra mở cổng Anh chàng không chịu xuống xe, mà chỉtăng ga chạy tuốt vào sân Trúc Ngọc le lưỡi một cá, rồi tò mò:
- Ai vậy mi?
- Con chú Vinh đó Nhỏ Hoàng Dung Thằng kia tên đặc biệt
lắm…-Cô nhấn giọng: -Giang Sơn Tên nghe kiêu không?
Trúc Ngọc mở lớn mắt:
- Mi gọi con người to đùng kia là thằng hả? Oai vậy à?
Yến Linh phì cười:
Trang 4- Ừ Lúc nào nhớ kìa, chứ bình thường quên, ta cũng gọi anh tuốt.Với lại, ta cũng ít gặp tụi nó lắm
- Sao kỳ vậy? Lúc trước, mi ở đây mà ít gặp à?
- Ừ Nhà này lạ lắm, mạnh ai nấy đi, ít ai chịu ở nhà lắm
- Sao kỳ vậy? Rồi ai coi chừng nhà?
- Chị Ba Hình như hôm nay chỉ nghỉ làm nên thím Như mới chịu ởnhà đó
Dưới nhà tiếng Hoàng Dung lanh lảnh:
- Có gì ăn không mẹ Con đói bụng quá!
- Sao hôm nay lại đòi ăn cơm nhà vậy? Con về bất ngờ quá, mẹkhông chuẩn bị, với lại nhà đang có khách
- Khách nào vậy mẹ?
- Cháu của ba con lên trọ học
- Chị Yến Linh hả mẹ?
- Ừ Với bạn của nó
Có tiếng vỗ tay lộp bộp, rồi giọng Giang Sơn hơi nhựa:
- Vậy là nhà này lại có thêm người Vui hả mẹ?
Trúc Ngọc hơi gai người khi nghe thím Như gằn mạnh:
- Ừ Vui lắm đó Không lo ba mày đem điệp khúc noi gương học giỏicủa người ta ra nói cho nhức đầu chứ ở đó mà lo vui
- Ôi! Ba nói thì nói, còn việc con, con cứ làm Ba có khi nào thongcảm với tụi con đâu
Tiếng chú Vinh vang lên:
- Vậy con muốn ba làm cách gì để con biết ba có thông cảm với convậy Sơn?
Không nghe tiếng Giang Sơn trả lời, chỉ có chú Vinh nói tiếp:
- Con đi chơi bất kể giờ giấc, còn quay lại bảo ba mẹ không lo chocon Con không tự lo cho mình được sao?
Tiếng Giang Sơn đã bớt nhựa:
- Ba khỏi lo cho con Con đã hứa là sẽ đưa cho ba xem tấm bằngthủ khoa mà Nhưng con nói trước là sau đó ba phải cho con đi duhọc như anh Tường đó nghe
- Mày muốn như vậy thì phải lo học trước đi Tiền bạc chứ có phải làgiấy đâu mà giao cho mày phá
- Con chán câu đó của ba quá Con đã hứa thì sẽ làm mà Ba khôngtin con à?
Chợt có tiếng đập bàn, chú Vinh quát lớn:
Trang 5- Câm miệng! Mày ăn chơi suốt, không lo học, vậy mà còn đòi hỏichuyện này chuyện kia Mày phải biết giữ thể diện chứ
Thím Như xen vào, giọng gay gắt:
- Thôi đi! Có bao nhiêu đó,cha con cứ nói hoài, không biết tối rồi hả? Giọng Giang Sơn có vẻ ấm ức:
- Nhưng mẹ thấy ba có để con nói không?
- Con củng vô phép lắm Im đi!
Giang Sơn vẫn lải nhải:
- Mẹ có thấy ba bất công với con không? Anh Tường thì muốn gìđược nấy Còn con, đụng tới thì quát tháo Con chán lắm rồi
Giọng thím Như cắt ngang đầy gay gắt, nhưng không biết nói với ai:
- Con muốn gì, trước hết phải học cái đã Ba con nói không sai đâu.Đừng nói nhiều!
Dưới nhà yên lặng một chút Hình như Giang Sơn đã rút về phòng.Một lát, có tiếng của thím Như:
- Đừng để mắt tới tụi nó chi cho mệt Đi nghỉ đi anh!
Giọng chú Vinh rầu rĩ:
- Tụi nó giống ai vậy không biết? Suốt ngày chỉ thấy nó đi chơi.Thằng Sơn học xong đại học là bắt nó đi làm liển chứ không để nó
tự do nữa Em đồng ý không?
- Anh tính sao cũng được
Trong nhà yên lặng, một lát tắt đèn Trúc Ngọc và Yến Linh cũngchui vào giường Nằm một lát, Trúc Ngọc hích Yến Linh một cái, thìthầm:
- Ngủ chưa Linh?
- Ngủ rồi Ngủ ngon lắm
- Này! Giang Sơn học gì vậy mi?
- Kiến trúc
- Học vậy, có thời gianđâu mà đi chơi?
- Nếu không đủ thời gian đi chơi thì cúp học Mi đừng có lo ốmngười đi
Trúc Ngọc im lặng một lát, rồi thì thầm:
- Thím Như khéo chiều chuộng ghê hả mi?
- Lùi một bước để tiến thêm ba bước đó Con cọp thường sử dụngcách này lắm
Trúc Ngọc phì cười Tự nhiên cô lại nghĩ đến ba với mẹ Ba mẹ mỗilần gặp nhau không gây là đáng mừng lắm rồi, chứ đâu nói chuyện
Trang 6ngọt ngào như chú thím Vinh Đối với cô, vợ chồng lớn tuổi màkhông ghét nhau thì thật là lạ
Cô nằm nghĩ ngợi lan man một lát Đêm đầu tiên xa nhà không làm
cô nhớ như cô tưởng, thậm chí cô ngủ rất ngon vì quá mệt
o~0~o
Trúc Ngọc giật mình và vô cùng ngạc nhiên khi thím Như vui vẻ đáplại câu chào của cô bằng một nụ cười với đúng nghĩa của nó Hìnhnhư thím chuẩn bị đi đâu thì phải Nhìn khuôn mặt trang điểm thậtkhéo của thím cô thấy tiếc thầm Phải chi mấy ngày trước thím có nụcười tươi tắn như vầy thì có đâu đến nỗi cô nghĩ mình phải sốngchung với một bà hoàng khó tính
Như cảm nhận cái nhìn của cô, thím Như quay lai:
- Sao hôm nay con về một mình vậy? Yến Linh đâu rồi?
- Dạ, nó ghé thư viện tìm mấy cuốn sách
Cô chợt buột miệng:
- Hôm nay thím đẹp quá Đẹp như một hoàng hậu vậy
Thím Như bật cười vì sự so sánh ngộ nghĩnh của cô
- Thím đi dự tiệc Có người bạn mời khai trương cơ sở mới Thímđang chờ chú về đây
Thấy Trúc Ngọc cứ đứng nhìn ngẩn ngơ như chiêm ngưỡng, thímNhư có vẻ hài lòng, giọng thím ân cần:
- Hôm nay hai đứa khỏi nấu cơm nghen Thằng Sơn với con Dungkhông ăn đâu
Có tiếng còi xe ở ngoài cổng, thím Như đứng dậy:
- Chú về rồi Lát nữa Yến Linh về, hai đứa cứ việc học bài đi nghe
- Cô có phải là bạn của cô Linh không? Tôi nghe bà chủ nói
- Dạ, chị cứ gọi em là Ngọc được rồi Em không khách sáo đâu
- Ừ Tại tui quen miệng rồi Cô Linh về chưa cô Ngọc?
Trang 7- Về rồi nè chị Ba
Tiếng Yến Linh đột ngột vang lên sau lưng Chị Ba có vẻ mừng:
- Trời ơi, cô Linh Tui sợ cô về luôn rồi chứ
Yến Linh giậm chân:
- A! Vậy là chị muốn em rớt phải không? Thi rớt mới về luôn chứ Chị Ba xua tay lia lịa:
- Í, đâu có Tại cô về rồi, suốt ngày không nói chuyện với ai, tui buồnlắm
Yến Linh cười khúc khích:
- Không có đâu Em chọc chị đó Chị lên hồi nào vậy?
- Hồi trưa
Chị Ba vừa dọn cơm vừa nói luôn miệng Trúc Ngọc cắm cúi ăn, cốgiấu một nụ cười Phải công nhận là chị ấy chịu nói chuyện dễ sợ.Còn cô thì rất lười nói
Có tiếng thắng xe ken két, rồi tiếng còi inh ỏi ngoài cổng
Trúc Ngọc chạy đến cửa sổ, nhìn xuống Cô thở phào một cái.Giang Sơn về mà cô tưởng có tai nạn vừa xảy ra Anh ta biết cáchgây sự chú ý của người khác thật
Cô đi về phòng và nhét cuộn băng tiếng Anh vào máy, yên lặngnghe Cô chợt giật mình vì tiếng nhạc chát chúa phát ra đột ngột bênphòng Giang Sơn Yến Linh nhìn cô, cười thông cảm:
- Đó là cách một phòng rồi đấy, rồi mi sẽ thấy quen thôi Với lạikhông xảy ra thường đâu
Trúc Ngọc thở dài:
- Chẳng lẽ anh ta lại không thấy inh tai? Có phải ở quán cà phê hay
vũ trường đâu
Yến Linh cười khúc khích:
- Ta đâu có biết Hình như loại nhạc này phải nghe lớn mới “phê”hay sao ấy
Cánh cửa bỗng xịch mở Rồi Giang Sơn bước vào, mang theo tiếngcười còn lớn hơn tiếng nhạc Yến Linh vội vã ngồi dậy Giang Sơnhất đầu:
- Cứ tự nhiên Người nhà cả mà Cho các cô thưởng thức nhạc ké
Trang 8không cô bé?
Trúc Ngọc hơi khó chịu vì hơi rượu nồng nặc và thái độ bề trên củaanh ta Cô mím môi:
- Vâng Tôi là Trúc Ngọc, bạn chị Yến Linh của anh
Giang Sơn cao giọng nhái lại:
- Sao, bạn “chị Yến Linh ” của tôi à? Tôi nhớ hình như Yến Linh chỉxưng chị với Giang Sơn những lúc có ba mẹ ở nhà thôi Bìnhthường thì khác đấy
Yến Linh đã thay đồ nghiêm chỉnh, cô kéo ghế ngồi đối diện vớiGiang Sơn :
- Lớp Giang Sơn nghỉ hè vui không? Mới đi Nha Trang về hả?
- Đi cũng vui lắm Tôi có mua cho chị chiếc vòng bằng vỏ ốc có vânrất đẹp, nhưng bạn gái tôi thích quá nên tôi tặng luôn Chị khôngbuồn chứ?
- Nếu buồn thì làm gì Sơn đây Úp mặt vô tường khóc à?
Cả hai cùng cười vui vẻ Thấy Trúc Ngọc đặt 3 ly nước xuống bàn.Giang Sơn ngước nhìn cô một chút, rồi gật gù:
- Khách sáo nhỉ!Ừ Dù sao tôi cũng là khách của cô bé mà “Chị”Linh của tôi cũng vậy đấy
Yến Linh phì cười, rồi nói như hỏi thăm:
- Giang Tường lúc này có gì mới không? Hay vẫn miệt mài với sáchvở?
Giang Sơn nhún vai:
- Chúng tôi đã thoả thuận với nhau Anh Tường thì học thế cho tôi.Còn tôi sẽ đi chơi, bạn bè gium anh ấy Và cho đến nay, chưa có ai
vi phạm hợp đồng cả
Giang Sơn cầm ly nước lên, uống một hơi hết sạch, rồi nghiêng đầunhìn Trúc Ngọc :
- Không phiền chứ? Có thể cho tôi xin ly nữa không?
Trúc Ngọc tròn mắt nhìn Giang Sơn, rồi rót ly nước của mình vàochiếc ly anh đang cầm Đợi anh ta uống hết, cô rót luôn ly của Linh:
- Nếu anh cần, tôi còn mấy chai nữa Để tôi đi lấy cho
Cô định đứng lên, nhưng Giang Sơn đã kéo cô lại:
- Chà! Định giết người không dao hả? Hình như tôi chưa bảo với cô
là tôi chán sống bao giờ
Không quen với sự tự nhiên của anh, nên Trúc Ngọc giằng tay ra:
- Tôi không ác ý với ai cả, chỉ muốn giúp người khi cần thiết thôi
Trang 9Trúc Ngọc đưa tay tắt máy:
- Không sao đâu Rồi tôi sẽ quen thôi
Nhưng Giang Sơn đã đứng lên:
- Tôi sẽ tắt nhạc cho cô học Thật tình tôi xin lỗi nghe
Trúc Ngọc gật đầu, không trả lời Giang Sơn vẫy tay:
- Chúc các cô có những giấc mơ đẹp
- Chúc anh gặp những ác mộng đẹp
- Hừ! Đừng gieo gió, coi chừng gặt bão đấy
Hai tay thọc trong túi quần, anh ta lững thững đi về phòng Tiếngnhạc chợt dừng lại đột ngột Trúc Ngọc đưa mằt nhìn Yến Linh :
Yến Linh phì cười:
- Tính hắn tự nhiên vậy đó Tập cho quen đi!
- Dĩ nhiên là phải quen rồi Nếu không chắc yếu tim chết mất
Cô nằm lăn xuống giường, lim dim mắt định ngủ Bây giờ còn họchành gì được nữa Giang Sơn đã làm cô nhức đầu vì thói ầm ĩ củaanh ta
Buổi sáng, cả hai vào trường Thoáng thấy bóng Vỹ Quân ở cuốihành lang, Yến Linh vội kéo Trúc Ngọc tấp vào một lớp Cô chọnmột góc, bày tập vở ra bàn Thấy cô có vẻ chuẩn bị “đóng đô” ở đây,
Trang 10- Phòng số 2 đấy Nhưng đừng nói tôi chỉ nghe
Vỹ Quân nhìn cô một thoáng rồi chợt hiểu, anh rối rít:
- Cám ơn Ngọc nhiều nghe Hom nào mời Ngọc đi ăn kem nhé Trúc Ngọc chỉ cười Cô nhìn Vỹ Quân hấp tấp nữa đi nữa chạy màthấy buồn cười Kể ra anh chàng cũng lóc chóc thật Lần này xemnhỏ Linh chạy đâu cho biết
Cô đi đến lớp Giao Chi và Kim Sa đang chờ đợi ngoài hành lang.Kim Sa nghiêng đầu xuống cầu thang:
- Nhỏ Linh đâu?
- Gặp bạn rồi
- Ai vậy?
- Vỹ Quân đấy
Giao Chi cười khì:
- Sao không rủ anh chàng đi chung luôn
- Không dám đâu Gặp mặt anh chàng, Yến Linh còn không dám, ở
đó mà đi chung
Nghe Trúc Ngọc kể lại vẻ hốt hoảng của Yến Linh khi gặp Vỹ Quân,
cả hai cười khúc khích Kim Sa đề nghị:
- Hay là mình đi ngang cho nó vững tâm một chút nhỉ?
- Ăn nói vậy đó hả?
Cả bọn đi xuống cầu thang, và đi chơi suốt cả buổi sáng Đến tận
Trang 11trưa, Trúc Ngọc mới về Yến Linh đang ngồi bên cửa sổ Cô đấmTrúc Ngọc một cái:
- Quỷ sứ! Chơi ta vậy đó hả?
- Nhưng mi đâu có buồn Hứ, ai mà giúp ta những chuyện như vậy
hả, ta sẽ thể hiện sự biết ơn của mình bằng một chuậ kem, chứkhông phải là đánh đấu vậy đâu
Yến Linh vẫn tiếp tục đấm vai cô:
- Ai nhờ mi vậy? Hại người ta rồi kể công Anh ta nói chuyện dai nhưđĩa
- Sao mi không để cho anh chàng thấy mi buồn ngủ?
Yến Linh hăng hái cãi:
- Làm sao để được? Cứ trả lời và cười theo mấy câu chuyện anh ta
kể là hết giờ rồi
Trúc Ngọc tinh quái:
- A! Thú nhận rồi hả? Điều chủ yếu là mi có thấy tiếc thời gian đinhanh không đã
- Ừ thì… ảnh nói chuyện cũng vui, không đến nỗi tẻ nhạt
- Còn mi thì sao? Có thấy mình bị mất độc quyền không?
o 0 o
Trúc Ngọc đi thơ thẩn lên sân thượng Tối nay ở nhà không có
ai , Yến Linh lại về quê Cô thấy buồn mà chẳng biết đi đâu Đây làlần đầu tiên cô lên đây Yến Linh đã bảo trên sân thượng có mộtvườn hoa nhỏ rất đẹp
Vừa đến cuối cầu thang, cô nghe có tiếng đàn vẳng lại Tò mò, cô ló
Ở
Trang 12đầu ra cửa tìm kiếm Ở cuối sân có dáng người ngồi ôm đàn Đúng
là Giang Sơn rồi Sao tối nay anh ta không đi chơi nhỉ ? Chắc trờisắp sập mất rồi
Trúc Ngọc ngồi xuống bậc thềm, yên lặng lắng nghe Công nhậnanh ta đàn hay thật Buổi tối lặng yên, nghe tiếng đàn trầm trầm củaanh ta, cô muốn tan ra vì sự mềm yếu lãng mạn Cô chống cằm,
mơ màng nghe Hai mắt vẫn nhìn Giang Sơn đăm đăm
Lạ thật ! Con người đầy ắp những chuyện làm kinh thiên động địa lại
có lúc cô đơn như vậy sao ? Thật là khó tin
Không muốn phá vỡ thế giới riêng của anh ta, cô lẳng lặng trở vềphòng Tiếng đàn vẫn vọng xuống ấm lịm cả người Cô ngồi dựavào tường, im lặng nghe
Một lát, tiếng đàn bỗng tắt hẳn Trúc Ngọc ngồi tiếc ngẩn ngơ Nhưng cô suy nghĩ không lâu, vì ngoài cửa có tiếng gõ nhẹ Rồigiọng Giang Sơn vang lên:
- Cô chưa ngủ chứ, Trúc Ngọc ?
Trúc Ngọc đứng dậy:
- Ngủ rồi
- Ngủ cũng phải thức dậy Cô đâu phải là gà
Trúc Ngọc miễn cưỡng bước đến mở cửa Cô không hiểu GiangSơn tìm cô làm gì Anh ta và cô có gì để nói chứ Cô ló đầu ra:
- Có chuyện gì không anh Sơn ?
- Cứ mở cửa đã Không ai ăn thịt được cô đâu
Anh lách người vào phòng và loay hoay tìm chỗ đặt cây đàn TrúcNgọc nói nhanh :
- Yến Linh đã về quê từ hôm qua
- Tôi biết rồi Tôi cũng không tìm chị Linh - Anh nhìn quanh - Ởtrong phòng mà cửa đóng then cài vậy à ? Không sợ thiếu không khísao ?
Trúc Ngọc hất mặt:
- Tôi đã có cửa sổ rồi
Thấy chiếc ghế đặt cạnh cửa, Giang Sơn nhún vai:
- Một đài quan sát lý tưởng đó Nhưng cô đừng ngồi thường nhé, thirớt đấy Ba tôi không thích những người không quan tâm đến tươnglai đâu
"Ba anh thích hay không thích gì cũng đâu ảnh hưởng đến tôi" - TrúcNgọc nghĩ thầm Cô thấy bực mình vì giọng điệu kẻ cả của anh ta
Trang 13Làm như không thấy ánh mắt thiếu thiện cảm của c6, Giang Sơnthản nhiên ngồi xuống, gõ gõ tay xuống bàn:
- Có thể mời tôi một ly nước không ? Dù không mời, nhưng tôi vẫn
là khách của cô mà
Phiền thật Nếu khát nước, sao anh ta không về phòng mà uống nhỉ
? Trúc Ngọc đặt ly nước xuống bàn:
- Tôi nghĩ anh gặp tôi không chỉ để uống nước
- Nói chuyện với người thông minh thích thật
- Có thể xem như một lời khen không nhỉ ? Tôi thích nghe khen lắm Giang Sơn nói chậm rãi:
- Tôi sẽ rất vui nếu mắt cô cũng nói vậy Thật ra, tôi vào đây để cảm
ơn cô
Trúc Ngọc tròn mắt:
- Cảm ơn tôi hả ? Chuyện gì thế ?
- Chuyện cô chịu khó ngồi nghe tôi đàn Tôi đã thấy cô ngồi thưởngthức tiếng đàn của tôi rồi Thời buổi này gặp tri kỷ không phải là dễđâu
Trúc Ngọc nhướng mắt ngạc nhiên, rồi mỉm cười:
- Lúc nãy anh thấy hết rồi hả ? Anh đàn hay lắm Tôi nói thật đó
- Cảm ơn lời khen
- Anh biết không ? Lúc nãy nhìn thấy anh, tôi ngạc nhiên ghê lắm Thấy Giang Sơn nhướng mắt như hỏi, cô cười khẽ:
- Anh có nhiều bạn bè, có cả nghìn lẻ một chuyện để vui mà có lúccũng cô đơn vậy sao ?
Giang Sơn nhún vai:
- Cô nghĩ tôi mê đi chơi lắm ?
- Thấy như vậy thì phải nghĩ như vậy, chứ tôi nghĩ gì nữa bây giờ Giang Sơn im lặng quan sát cô Trúc Ngọc cũng nhìn lại anh rồimỉm cười :
- Tôi thấy sao anh hay chống đối ba anh thế ? Trong khi anh rất sợông ấy Anh lạ thật
- Cô cũng biết quan sát quá nhỉ ?
- Tôi không tò mò đâu nhé, nhưng sự việc đập vào mắt thì không thểkhông thấy
- Nếu nói cho chính xác thì tôi là thằng không ra gì cả Nói chung,tôi không cưỡng lại được bản thân mình
- Tôi thấy hình như anh đã đi đến cuối con đường rồi đấy Tiếng
Trang 14đàn của anh không vui vẻ chút nào
- Ừ Tôi đã phó mặc mình cho bản năng lâu rồi Tương lai đối vớitôi không cần thiết
- Còn cô, sao không về với Yến Linh mà lại giam mình trong bóng tốivậy ?
- Tôi hả ? Ừ Tôi còn một số việc cần giải quyết
- Chứ không phải muốn tránh về nhà à ? Này ! Ba mẹ cô có khắckhe lắm không ?
- Không Nói chung gia đình tôi không có gì phải phàn nàn cả Vớilại, nếu tôi về thì làm sao phát hiện mình được hân hạnh ở chungnhà với một tài năng đầy hứa hẹn
- Nếu cô nói lại lần nữa , tôi sẽ không ngần ngại mời cô một ly kemđấy À ! Cô có thích không ? Tôi sẽ đàn cho cô nghe nhé Cô thíchbài gì ?
- Roman - Trúc Ngọc đáp gọn lỏn
Giang Sơn nghiêng đầu:
- Cô cũng thích bài đó nữa à ?
- Khoan đã Anh có cần uống nước không ? Có chút nước, khôngchừng anh sẽ đàn hay hơn đấy
Giang Sơn nhướng mắt:
Trúc Ngọc hơi quê, cô ngồi ngay lên:
- Không ngờ một người như anh mà lại đàn hay như vậy
Giang Sơn chợt nhăn mặt:
- Vậy trong mắt cô, tôi lúc nào cũng là một tên hư hỏng thôi à ? Xinlỗi nhé Dù thế nào đi nữa thì cơ bản tôi cũng là một con người đấy,chị thân mến
Anh ta vác cây đàn lên vai Trúc Ngọc cũng đứng dậy :
- Anh không giận vì câu nói thiếu trau chuốt của tôi chứ
Giọng Giang Sơn có vẻ dịu lại:
Trang 15- Tôi không phải người hay chấp nhặt Nhưng hy vọng cô sẽ khôngcòn đi vào lòng người bằng guốc cao gót như vậy nữa Chúc côngủ ngon
Anh ta đi ra Trúc Ngọc cũng đi theo đến cửa "Anh ta vẫn lịch sựtrong lúc không vui Người giao tiếp nhiều có khác" Cô nghĩ thầmrồi khép cửa lại Cô đến khung cửa sổ đứng, tiếp tục với những ýnghĩ lan man Cô lại nghĩ về thân phận mình rồi nghĩ về Giang Sơn Trong khi anh ta thản nhiên phung phí hạnh phúc của mình thì côlại ước ao được sự quan tâm của ba, dù chỉ một phần nhỏ so vớichú Vinh Nếu ngày nào đó bị mất đi sự quan tâm của chú Vinh, liệuanh ta có thấy nặng nề không ?
Bất giác, Trúc Ngọc đưa tay lên miệng Yến Linh mà biết được ýnghĩ đen đủi này, nó sẽ không ngần ngại tặng cô vô số nắm đấmcùng những tiếng chí chóe cho xem
- Mi thấy mẹ ta vui hay buồn ? Mặt mày có vẻ hốc hác không ?
- Hốc hác vì nhớ mi đấy à ? Chắc chưa đến nỗi đâu, ta nghĩ bác cònkhối việc để nhớ ngoài mi đấy ?
Trúc Ngọc cười buồn Cô biết Yến Linh hiểu lầm câu hỏi của mình,nhưng không đính chính Tuy chơi thân với Yến Linh, nhưng côcũng không hề kể với bạn về những bi kịch trong nhà Yến Linh đãlớn lên trong sự săn sóc thật chu đáo của gia đình, làm sao hiểuđược cuộc sống đầy sóng gió bên ngoài được
Có tiếng gõ cửa rồi Giang Sơn hỏi vọng vào:
- Chị Linh lên rồi hả ? Có cho tôi mừng quà ké không ?
Yến Linh bước ra mở cửa:
- Mừng người thì được, chứ quà thì Giang Sơn không có phần đâu
- Người lúc nào cũng sẵn những câu phũ phàng như vậy thì có gì để
Trang 16mừng Thật không công bằng tí nào Người thì được hưởng đến
dư thừa sự chăm chút, cũng có người đến mơ ước cũng khôngđược đoái hoài Chẳng biết tôi sẽ còn chịu sự bất công đến bao giờnữa ?
Cả hai không nín được cười trước "màn diễn" bất ngờ của GiangSơn Yến Linh vòng ra sau lưng anh, nghiêng ngó:
- Gì mà than thở ghê vậy ? Đâu có dấu dép nào trên áo đâu
- Nếu có, tôi đã lập tức thay đi rồi, đâu nỡ để mọi người nhìn chứ
Ôi ! Giá mà được khóc một trận nhỉ, chắc sẽ nhẹ nhàng lắm
- Ừ Giang Sơn khóc chắc đẹp lắm Giá mình được nhìn thấy nhỉ Trúc Ngọc vừa cười vừa nhại lại Giang Sơn , bỗng thót tim vì cáinhìn của anh ta
- Không hiểu sao ai cũng thích nhìn tôi ngã quỵ hết vậy hả ? Tôi cóphải loại người không biết nghĩ đâu
Bắt gặp cái nhìn dò hỏi của Yến Linh , Trúc Ngọc lắc đầu Khônghiểu sao lúc này anh ta hay nổi nóng bất chợt vậy ? Yến Linh kéoghế ngồi đối diện với Giang Sơn:
- Chuyện đáng tiếc nào làm Giang Sơn không vui vậy ? Có thể nói
ra được không ? Dù không giải quyết được cũng thanh thản tronglòng
Giang Sơn thở hắt ra :
- Tôi vô lý quá Ý tôi sang đây định mời chị và Trúc Ngọc tối nay đikaraoke thôi Hai người sống như nữ tu không buồn sao ?
Trời ! Giang Sơn mà cũng chịu để mắt đến người nhà nữa hả ? Có
lẽ anh ta muốn ban phát tính ga lăng thừa thãi chứ gì ? Thấy hai cô
im lặng hơi lâu, Giang Sơn lại lên tiếng:
- Có gì mà đắn đo chứ ? Đừng sợ ! Tôi không tha hóa nổi các côđâu, chỉ muốn các cô nhớ đến tuổi trẻ của mình bên cạnh thời khóabiểu khô khan chút thôi Các cô chuẩn bị nhé Bảy giờ
Giọng điệu ra lệnh của Giang Sơn làm Trúc Ngọc thấy buồn cười, côhỏi ngay khi cánh cửa vừa khép lại:
- Bộ tính Giang Sơn hay thất thường lắm hả ?
- Không biết Giang Sơn làm ta ngạc nhiên thật đấy Lúc trước anh
ta có quan tâm đến ai trong nhà đâu
- Ta thấy hình như anh ta muốn tránh né tâm trạng buồn chán nào
đó, chứ có rảnh đâu mà để mắt đến niềm vui của người khác
Yến Linh xua tay :
Trang 17- Nói gì thì nói, mi cũng chuẩn bị đi nhé Ta quyết định bỏ giờ ngoạingữ tối nay rồi
- Ừ Xem cảm giác cúp học hấp dẫn ra sao
Yến Linh khoan khoái duỗi người trên nệm Thật không uổng mộtbuổi học tí nào Thấy Trúc Ngọc vẫn mải miết với quyển nhật ký, côcắt ngang:
- Vui chứ hả mi ? Không tiếc khi nghỉ học chứ ?
- Ừ Giang Sơn khéo tiếp khách thật Nói chung, ta không còn cảmgiác áy náy vì cúp học nữa
Yến Linh cười khúc khích:
- Không lẽ cảnh giác với em mình sao ? Tiếp xúc nhiều với GiangSơn thấy cũng không có gì đáng sợ lắm Ta quên mấy anh ta làngười đầy tai tiếng rồi
- Nguy hiểm ở chỗ không con sợ đó mi Thôi, ta không muốn có lầnthứ hai đâu
- Sợ gì ? À ! Nghi ngờ lòng tốt của người ta là ác lắm
Trúc Ngọc vỗ vỗ lên bàn:
- Tí nữa quên Hình như lúc này Giang Sơn bị bồ đá hay sao đó mi Ngày mi về, ta thấy anh ta ngồi đàn trên sân thượng, buồn bã ủ dộtlắm Anh ta lại đàn toàn bài thê lương, sướt mướt không hà, giốngnhững bài anh ta hát lúc nãy vậy Không ngờ Giang Sơn đàn haycực kỳ
Yến Linh che miệng ngáp:
- Giang Sơn và Hoàng Dung trước đây là thành viên xuất sắc củamột nhóm ca nhạc nổi tiếng nào đó Ta không để ý
- Bây giờ còn không ?
- Ta không biết Mi nói chuyện thất tình chắc đúng rồi đó Nếukhông, mình đâu thể gặp anh ta ở nhà nhiều vậy
Trúc Ngọc còn đang muốn biết chuyện Giang Sơn, nhưng thấy YếnLinh có vẻ mệt nên thôi Cô dọn sơ tập vở rồi tắt đèn
- -
Trúc Ngọc đập khẽ lên vai Yến Linh:
- Ghé thư viện chút mi Ta tìm tài liệu
Yến Linh dừng xe, lắc đầu:
Trang 18- Thôi, mi ghé một mình đi Ta đói lắm rồi
- Vậy mi về trước đi Mời mi luôn phần ta đấy
Yến Linh không nói gì, chỉ le lưỡi nhát cô rồi vọt xe đi Trúc Ngọcthong thả bước vào phòng Cô ghi giấy đưa cho chị thủ thư Thấychị đang bận rộn, cô ngồi xuống ghế, nhặt tờ báo chăm chú đọc Cảm thấy có người đứng hơi lâu trước mặt (không biết vô tình hayhữu ý !) , cô ngước lên, thoáng giật mình khi nhận ra Giang Sơn Hình như chỉ chờ có thế, anh nghiêng đầu chào cô :
- Anh mà cũng vào đây nữa à ?
Giang Sơn nhếch miệng:
- Có gì lạ đâu, sinh viên mà
Cô thấy có vẻ khôi hài khi nghe Giang Sơn dùng chữ "sinh viên" Chợt nhận ra mình đã thành kiến, cô mỉm cười:
- Tôi vào tìm một số tài liệu
- Tôi biết tài liệu cô cần rồi - Vừa nói, anh vừa chìa ra mấy quyểnsách - Có phải thứ này không ?
- Ừ Sao anh biết ?
- Chị Vân nhờ tôi lục giùm - Giang Sơn kéo ghế ngồi xuống cạnh cô
- Ở phòng tôi cũng có một sổ sách Có thể cô cũng cần đấy, tôi sẵnsàng cho cô mượn dài hạn Nếu thích, cô cứ qua phòng tôi mà lục Trúc Ngọc nhét mấy quyển sách vào giỏ rồi đứng lên:
- Có cần tôi cảm ơn trước không ? Tôi về trước nghe
- Ừ Tôi cũng về nữa Cô không ngại để tôi đưa về chứ
Làm sao mà không ngại được ? Anh ta đầy tai tiếng Cô bướcnhanh ra cửa
- Anh không phải khách sáo với tôi Người nhà chứ xa lạ gì đâu
Để chỗ còn chở bạn gái nữa chứ
Thấy Giang Sơn không nói gì, cô thở phào nhẹ nhõm Đang cắmcúi đi, cô giật mình vì tiếng xe thắng két bên cạnh Giang Sơn vừacười vừa hất đầu ra sau :
- Nếu không lên xe tức là cô khách sáo đấy
Biết không thể né được, cô đành ngồi lên yên sau
- Sao bỗng dưng lại thả lòng tốt đi hoang vậy ?
- Đã biết lòng tốt tôi luôn hiếm hoi, sao không tranh thủ ?
Giang Sơn gợi chuyện:
- Có khi nào cô nghĩ mình sẽ ân hận suốt đời nếu không nắm bắt kịpmột cái gì đó không ? Trúc Ngọc ! Có khi nó chỉ thoáng đến rồi
Trang 19- Không ngờ Giang Sơn cũng biết lý luận nữa chứ
Giang Sơn im lặng một chút rồi nhún vai:
- Cô sẽ dễ thương hơn nữa, nếu cô biết giấu sự thật thà của mìnhmột chút
Trời ! Chẳng lẽ cô lại sắp động chạm đến nỗi đau thầm kín của ahsao nhỉ ? Cô hạ giọng:
- Anh có thể nói cho tôi biết những điều làm anh đau khổ hay tứcgiận được không ? Chứ tôi nói gì, anh cũng cho là "phạm húy" hết,tôi cũng khó nghĩ lắm
- Chỉ cần cô xóa bỏ ấn tượng sai lệch về tôi là được rồi Chỉ nghe
sự xuyên tạc của người khác làm sao đúng được
Nhận ra sự nhạy cảm của anh, cô thoáng ngỡ ngàng:
- Anh mà cũng bận tâm những điều người khác nghĩ về mình nữa à
? Chẳng phải điều đó đối với anh không quan trọng sao ?
- Những thành kiến xung quanh chỉ làm cô bi quan thêm Tôi chỉmuốn ngăn chặn từ đầu một điều không hay Có thêm một ngườibạn bao giờ cũng dễ chịu hơn, phải không ?
- Tôi không quan tâm mấy những điều nằm ngoài suy nghĩ của mình
Xe chợt rẽ vào một con hẻm rồi dừng lại trước một quán cà phê Thấy Trúc Ngọc ngồi yên trên xe, Giang Sơn nghiêng đầu nhìn cô :
- Cô không muốn mọi người trong quán nghĩ rằng mình là một cặptình nhân đang giận hờn chứ ?
Rõ ràng anh đang cố ý châm chọc cô Trúc Ngọc nguẩy người
- Anh chỉ bảo là đưa tôi về thôi mà
- Nhưng câu chuyện của chúng ta chưa ngã ngũ, phải nói cho xongchứ
- Chuyện vu vơ mà anh cũng cho là vấn đề sao ? Trời sắp tối rồi
Vả lại, tôi không nói với ở nhà
- Yên tâm Tôi hứa sẽ lo cho cô cẩn thận
Trúc Ngọc giậm chân, lắc đầu :
- Tối nay có giờ ngoại ngữ Hôm trước tôi đã bỏ một buổi rồi
Giang Sơn vẫn thản nhiên:
- À ! Tôi thấy cô nên sắp lại thời khóa biểu một chút, phải bổ sungăn-học đơn điệu thành ăn-học-giải trí Có thế, cô mới tiếp thu hếtđược những điều cô muốn nhồi nhét đấy
Không nói gì qua được miệng lưỡi Tô Tần của anh, cô đành theo
Trang 20sau anh vào quán Anh dẫn cô đến một bản khuất sau chậu kiểnglớn, vừa cười vừa kéo ghế cho cô:
- Ở đây yên tĩnh hơn, mình có cãi cũng không ai nghe được
Trúc Ngọc liếc nhìn anh một cái bén ngót:
- Tôi biết mình không đủ uyên bác để cãi với anh
- Rất mừng khi cô hiểu điều đó
- Này ! Anh không định đưa tôi đến đây thoải mái chỉ mình tôi chứ
- Không Tôi chỉ muốn cái đầu toàn chữ kia thống nhất với tôi rằng,đời ngoài màu xám, màu trắng, còn có màu xanh
Làm như không thấy mình hơi bị "tra tấn" bởi những cái nguýt hếtdài tới ngắn của cô, anh chỉ tay lên tường:
- Tôi không làm mất thời gian của cô đâu Bây giờ cô hãy nhìn bứctranh kia đi, bao giờ hiểu được thì tôi đưa về
Trúc Ngọc nhìn theo tay Giang Sơn Bức tranh vẽ một cây khô đangđứng trân mình chịu mưa gió
Cô lại trừng mắt nhìn anh, ứ đầy cảm giác tức tối vì bị chế nhạo Côngoảnh mặt nơi khác
- Tôi không đủ trình độ để thưởng thức hội họa đâu
Giang Sơn phả một hơi khói vào sau tai cô:
- Đừng nóng chứ Đảm bảo cô chỉ nhìn chứ chưa thấy gì hết Chắcchắn sau này cô sẽ nhờ tôi đưa đến nơi này nhiều lần nữa đấy -Giang Sơn lại rít một hơi thuốc - Tôi chỉ cho cô biết nhé Hãy nhìnthật chậm từ rễ lên gốc, rồi thân, tàn Thấy gì không ?
Thấy cái lắc đầu của Trúc Ngọc, anh chặc lưỡi:
- Trời ơi ! Người ta không nhìn tranh bằng cặp mắt như cô đâu Bâygiờ cô nhìn lại lần nữa đi, rồi nhắm mắt lại, hình dung đến những gì
cô vừa thấy
Trúc Ngọc thấy tự ái vì bị chê thẳng thừng quá, nhưng cô vẫn lamtheo lời anh một hình ảnh hiện lên, sinh động Cô mở bừng mắt
ra, đúng là bức tranh rất hay Cảm xúc với ý tứ kín đáo trong bứctranh, cô reo lên:
- Tôi biết rồi, khuôn mặt nhìn nghiêng của một cô gái đang nhắmmắt - Cô chỉ bức tranh - Tàn cây nhỏ này là đôi mắt đang khép hờ,chỗ uốn gần rễ là cằm, còn tàn lớn bạt về một phía là mái tóc của cô
ta đang bị gió đùa phải không ? Bức tranh lãng mạn quá
Khuôn mặt Giang Sơn giãn ra một nụ cười thích thú:
- Cuối cùng cô cũng biết cách nhìn một vật qua lăng kính của sự
Trang 21lãng mạn Bây giờ về được rồi chứ ?
Trúc Ngọc tiếc nuối:
- Khoan Cho tôi ngắm bức tranh chút nữa đi Tôi thích nó lắm
- Cô không thấy đói sao ? Sẽ còn nhiều dịp để ngắm nữa mà
Trúc Ngọc tiếc rẻ đứng lên
Giang Sơn đề máy, nhưng chưa chạy vội Anh quay lại, nheo mắt:
- Có hấp dẫn hơn một buổi học khó khăn của cô không ?
- Ừ thì sự hiểu biết nào cũng có giá của nó Yến Linh có biết chỗnày không ?
- Chưa Chị ấy chỉ có đi học là không ba hoặc mẹ đi kèm thôi Cứbước ra một tấc đường là lập tức nghĩ đến những tai ương, đe dọa Con nít kinh khủng
Hừ ! Đã nghĩ về Yến Linh như vậy thì đối với anh, cô cũng chỉ là mộtcon bé nhà quê không hơn và anh ta thấy mình có chút trách nhiệmphải hướng dẫn hai con bé ấy làm người bặt thiệp Tự nhiên côcảm thấy tự ái ghê gớm, hẳn nhiên là phải bộc lộ cơn giận chínhđáng này thôi Không buồn đáp lại những câu hỏi của anh ta, cô chỉ
ậm ừ cho đến khi xe dừng trước cổng Cô bước xuống xe:
- Cám ơn lòng tốt của anh
Giang Sơn chợt nắm tay cô, lắc nhẹ:
- Nói đi Tôi đã làm gì mà cô giận vậy ?
Trúc Ngọc giật mình lùi lại, cố giằng tay ra:
- Nói chung, anh là người biết chuyện Tôi rất cảm ơn anh
- Tôi không nhận lời cảm ơn bằng giọng lạnh lùng vậy đâu
- Tùy anh
- Có mấy chiếc xe đỗ xịch quanh xe Giang Sơn Đám người trên xalao nhao vừa cười vừa nói:
- Ô ! Bồ mới của Giang Sơn đây hả ?
- Định ra mắt vào dịp nào vậy ?
- Phải phục Giang Sơn trong việc chọn bồ đó nghe Xinh đẹp lắm
Qua phút bất ngờ, mọi người cười ồ lên:
- Ngườii đẹp này chằn quá, thua má tao có chút xíu thôi
Trang 22Cô quay đầu lại nhìn anh chàng vừa phát biểu :
- Nói năng cẩn thận chút nghe Đừng để người ta nghĩ rừng được
mở cửa
Nói xong, cô quay người chạy như bay lên phòng Tiếng la ó vẫncòn ồn ào dưới sân Cô nằm vật xuống giường, thở dốc Yến Linhđang ủi đồ, thấy Trúc Ngọc ào vào phòng, mặt mày tức giận, cô lolắng:
- Vừa gây gổ với ai hả ? Thắng hay thua vậy ?
Trúc Ngọc lắc đầu, chỉ tay ra cửa sổ:
- Mi nhìn xem họ đang làm gì vậy ?
Yến Linh chạy lại cửa sổ, nhìn xuống đường:
- Giang Sơn nói gì đó rồi mọi người kéo nhau đi hết rồi Có gìchuyện gì vậy?
- Thật không ngờ Giang Sơn lại giao du với đám người như vậy, ănnói chẳng ra gì cả
Thấy không có gi đáng ngại, Yến Linh tiếp tuc công việc:
- Bận tâm đến họ làm gì cho phí sức Mình không chịu nỗi cáchsống như họ, họ cũng không xem nặng chuyện ấy lắm đâu
- Ta không bận tâm đến họ, chỉ thấy tiếc cho Giang Sơn Đườngđường là một công tử con nhà, lại đi khai thác một chuyện vớ vẩn
ấm ớ như vậy, thật chẳng ra lam sao cả
Yến Linh bĩu môi:
- Giang Sơn nhà mình kết bạn với toàn cậu ấm, cô chiêu không đó,
và họ rất hợp với nhau vì đều tôn vinh tự do cá nhân Thiên hạ trongmắt họ chẳng là cái gì cả
Trúc Ngọc ngồi bật dậy, vuốt lại mái tóc:
- Có những việc đập vào mắt không thể không nhìn Nhìn rồi chỉthấy bực mình thêm Nhưng thôi, nghe lời mi là thượng sách Mi ăncơm nữa không?
- Mi cứ dùng "tự nhiên" đi Lúc nãy ta "tự nhiên" rồi
Trúc Ngọc ra cửa còn ngước quay lại:
- Đừng ngủ sớm nghe Linh Ta có chuyện này hay lắm
Yến Linh gật đầu lia lịa:
- Được rồi, ta nghe nhạc chờ mi
Khi Trúc Ngọc trở lên thì Yến Linh đã ngủ ngon lành Cuộn băng vẫnđang chạy trong máy Cô lắc đầu, dặn dò "cô gà" này chỉ thêm tốncalo, đành phải trút vào nhật ký vậy
Trang 23Sau buổi tối ấy, Giang Sơn lại đi liên tục như trước Thật nhẹ nhõmkhi không phải gặp mặt anh ta thường Trúc Ngọc chợt thấy mình
vô lý kinh khủng Có ai bắt cô nghĩ về anh ta đâu Cô biết mìnhchẳng ghét anh ta ở điểm nào, chỉ không muốn mất thời gian vàochuyện vớ vẩn của anh Cô không cho phép mình hy sinh sự phungphí của những người thân
Có tiếng gõ cửa nhè nhẹ, Trúc Ngọc ngước lên:
- Cửa không khóa đâu
Tiếng gõ cửa vần cứ vang lên, thong thả Ngỡ Yến Linh muốn đùa,
cô thản nhiên:
- Ừ Cứ đứng gõ cửa đi, chừng nào mỏi tay mỏi chân thì vào
Nói rồi, cô cầm quyển sách bỏ đến cửa sổ, ngồi xuống chiếc ghếquen thuộc Bên ngoài, tiếng "cộc, cộc" vẫn liên tục, kiên nhẫn, làm
cô đâm sốt ruột Không thể tập trung bởi âm thanh đều đặn ấy cứxoáy vào tai, cô chạy ào lại giật phăng cánh cửa, chợt sững ngườinhận ra Giang Sơn Anh cười tươi nói:
- Tôi muốn đích thân cô tiếp đón thôi mà Tôi không thua chứ ? Trời! Giang Sơn mà cũng có tính trẻ con vậy sao ? Cô cũng cười:
- Dĩ nhiên Lúc nào anh cũng thắng Có chuyện gì không? Hay vừanghĩ ra tôi còn sơ sót điều gì hả ?
- Cô nói cái gì ? Tôi chưa hiểu
- Có gì đâu Tại anh thường bắt đầu câu chuyện bằng một câu phêphán nào đó Tôi đang chờ nghe đây
- Không ngờ trong mắt cô, tôi là người "không thể khen" như vậy Nếu thế thì không mong gì tôi nắm được chữ thành công rồi
- Anh có chuyện thất bại sao ?
- À! Tôi đang tìm cách xóa bỏ ấn tượng của cô vì những lời đồn đạiquanh tôi, nhưng bọn nó đã làm hỏng hết cả Cô đừng nhớ chuyệnhôm nọ nữa nghe
- Tôi thấy anh sống trung thực thì hay hơn Cái gì giả tạo đều khôngbền, với lại, nếu tôi có nghĩ gì về anh cũng không làm anh giảmtrọng lượng được tí nào, bận tâm làm gì
Giang Sơn gật gù:
- Xem ra cô có vẻ chín chắn hơn chị Linh một chút, nhưng lúc nàocũng đắm chìm với những suy nghĩ vẩn vơ thì phí chất xám lắm,nhiều việc phải xài mà
Thật bực mình khi lúc nào cũng bị Giang Sơn xem như con nít, cô
Trang 24bỏ đến ngồi bên cửa sổ Nhưng cũng không thể mặc xác vị kháchkhông mời này Cô quay lại cầm cái ly giơ lên
- Giang Sơn nè! Hôm nay anh có đàn không?
Giang Sơn ngớ người một chút rồi bật cười:
- Cô có trí nhớ khá hoàn hảo đấy Ừ, tôi không đàn nhưng sẽ nóinhiều lắm
Trúc Ngọc đặt luôn chai nước trước mặt anh:
- Vậy tôi giao cho anh luôn phần dự trữ Chu đáo chứ hả?
Giang Sơn rót nước ra ly:
- Đôi lúc cô làm tôi bất ngờ thật đấy Nhìn cô ngoan ngoãn đúng điệumột "tiểu thư con nhà", ai ngờ lúc giận lên cô cũng không kém congấu tí nào Cô cũng biết cách giấu mình nữa hả?
- Anh hết chuyện ví von rồi sao? Con gấu đen đủi thế kia
- Không Tôi chỉ nói đến tính tình của nó thôi
Trúc Ngọc nghênh mặt:
- Ừ Tôi vậy đó, ai biểu họ khờ khạo khai thác tính tình khó ưa củatôi làm chi?
Giang Sơn mỉm cười, thả từng chữ:
- Thật tiếc Một búp hoa dễ thương như thế lại để những chiếc gaisắc nhon che lấp Chắc rồi cũng héo rủ trong số gai góc ấy thôi Hơi chột dạ trước lời nhận xét bén ngót của anh, Trúc Ngọc làmtỉnh:
- Còn anh, nếu không có nhiều thành tích trong giới của anh, chắc
sẽ là niềm hãnh diện không nhỏ của mọi người rồi
Giang Sơn cười cười:
- Thật sung sướng khi có người đánh giá đúng tiềm năng của GiangSơn Có cần tôi biểu lộ lòng biết ơn với cô bằng một chầu kemkhông nhỉ ?
Một cách hỏi để người ta trả lời "không" Cô ngoảnh mặt đi, khôngkip thấy ánh mắt tinh quái của anh Giang Sơn nhìn cô khá lâu, cặpmắt như quan sát, muốn khám phá ở cô một điều gì đó Anh chợtđổi giọng:
- Trúc Ngọc này! Nếu bị thất bại một công việc gì đó, cô sẽ làm gì? Trúc Ngọc dấm dẳng:
- Không biết Tôi chưa gặp thất bại bao giờ
Anh nhướng mắt, giễu cợt:
- Xem ra cô đã bị ảnh hưởng đôi chút về tính khiêm tốn của tôi thì
Trang 25phải Tôi chỉ bảo rằng "nếu" thôi mà
- Nghĩa là không muốn nghe trả lời qua quýt chứ gì ? Vậy thì nghiêmchỉnh nhé Trước tiên là phải buồn một thời gian, sau đó kiểmnghiệm từng chi tiết nhỏ xem tôi đã chưa thành công từ chỗ nào Giang Sơn tiếp lời:
- Sau đó rút ra được một kinh nghiệm quí báu lưu lại trong kho.Ngày tháng trôi qua, số kinh nghiệm sẽ được chất chồng lên, tỉ lệthuận với số lần thất bại, bởi không thất bại nào cũng giống nhau
- Nghe anh nói, tôi nghĩ kinh nghiệm của anh chắc phải xấp xỉ đỉnh
Hy Mã Lạp Sơn
- Không thể khá hơn được sao?
- Anh không tự hào vì vốn sống đa dạng cua mình hả ?
- Hừ! Bao giờ cô thấy buồn khổ vì không tìm ra đâu một người tốthơn tôi, có lẽ tôi phải đặt một tiệc thật lớn - Anh chợt hạ giọng -Tương đương với tiệc cưới của thiên hạ để ăn mừng quá
- Anh nói thế có ý nghĩa gì ?
- Chẳng có ý gì cả Chủ nhật này nhóm tôi có buổi họp mặt để đónmột tên hồi hương Nếu cô và chị Linh không thành kiến quá thìtham gia cho vui Bảo đảm sẽ có nhiều bánh kẹo
- Lý do cuối cùng thật hấp dẫn, nhưng thứ bảy tôi đã về nhà rồi
- Một trong những cách để thoái thác
Trúc Ngọc lắc đầu:
- Thật đấy Mấy tháng rồi tôi đã không về
Giang Sơn chợt xẵng giọng:
- Tôi thật khâm phục sự chịu đựng của cô Nhưng việc gì phải sốngnhư nữ tu mới là người tốt được ? Rồi cô sẽ hối hận khi tuổi trẻ củamình bị chôn vùi trong sự chịu đựng , đè nén cho xem
Trúc Ngọc bỗng thấy mủi lòng Cô quay đi, cố nén xúc động:
- Cảm ơn anh đã chịu khó quan tâm đến người khác, nhưng khôngphải chuyện của anh thì phí sức làm gì
Giang Sơn đứng dậy:
- Thôi được Khi nào cô về, tôi sẽ đưa cô ra bến xe
- Có cần phải vậy không? Anh muốn thiên hạ biết anh là một chủnhà tốt bụng hay muốn làm một kiểm chứng viên?
- Sao cũng được Để cô loay hoay một mình, tôi không yên tâm.Vậy thôi
Trúc Ngọc ngồi yên nhìn Giang Sơn cẩn thận khép cửa lại sau lưng
Trang 26Trời ạ! Cô đâu phải đứa trẻ lên ba mà không biết tự lo cho mình Thế trước đây chưa quen biết anh ta, cô không đi đứng được chắc ?Sao anh ta không dành sự quan tâm này cho Hoàng Dung? Cô ta đisuốt ngày như vậy không biết có bao nhiêu thời gian góp tích chotương lai nữa Cô nôn nóng chờ Yến Linh về kể lại mọi chuyện Nghe xong, nhỏ chỉ buông một câu
- Tay Giang Sơn này quen nhìn người bằng nửa con mắt rồi
Thấy bạn có vẻ không thích nghe, cô cũng đâm mất hứng Anh emnhỏ nay chắc có chuyện gì bất đồng rồi
-Bước vào đến cửa đã nghe một loạt âm thanh chát chúa củatiếng đập phá, tiếng la hét của ba trên lầu, Trúc Ngọc thấy ngaongán cho cảnh tiếp đón không đáng để được hãnh diện này Côbực tức quăng chiếc giỏ vào một góc rồi ngồi phịch xuông salon Nghe tiếng khóc uất nghẹn của mẹ vọng xuống, cô bỗng cảm thấybừng lên nỗi căm giận Ba cô còn có chút tình người nào đâu mà
mẹ đem nước mắt ra thuyết phục Mẹ cứ ném trả lại những lời sĩnhục xem ba có dám ngang nhiên bắt nạt mẹ không Cô biết mẹchịu đựng tất cả vì muốn giữ thể diện cho gia đình, nhưng việc gìphải nhịn mãi chứ Nếu ba còn chút lương tâm thì nhà cô đâu phảisống trong nặng nề, bất ổn triền miên
Trúc Ngọc chán nản nện từng bước lên lầu Gặp Trúc Uyên đangđứng dựa lưng vào cửa, khóc lặng lẽ, một bên mắt sưng húp, côtròn mắt:
- Đừng nói với chị là em ngã vào cạnh tủ nghe! Lúc nào vậy ?
Trúc Uyên cúi đầu, nấc nghẹn:
- Em cản lại, không để ba đánh mẹ Chị Hai
Trúc Ngọc gật đầu
- Chị nghe hết rồi Trước nay, ba có về thường không?
- Lúc nay ba về thường lắm Mỗi lẫn về là gây gổ
- Cũng chuyện tiền bạc hả ?
Thấy Trúc Uyên khẽ gật đầu, cô nóng nảy:
- Sao mẹ không đưa hết cho ba? Giữ tiền cho ai mà khổ sở quá vậy Đặt giỏ xách vào tay Trúc Uyên, cô bước qua phòng mẹ, cô lấygiọng bình thường:
- Thưa ba mẹ, con mới về
Trang 27Ông Minh có vẻ bất ngờ trước sự xuất hiện của Trúc Ngọc Ônggườm gườm nhìn cô:
- Mày đi học không lo học , về nhà làm gì ?
- Con về thăm nhà Mấy tháng rồi con đâu có về
- Thăm nhà gì mày Về xin tiền thì có Nhà này không có tiền dư chomày hoang phí đâu nghe
Nghe câu nói sát sạt của ông Minh, cơn giận đang cố kìm chế lạiđược châm ngòi Cô ngẩng phắt lên:
- Nhà này đâu phải ai cũng như ba Lúc nào cũng chỉ thấy tiền Bốp Một cái tát nảy lữa giáng xuống mặt làm cô loạng choạng Mẹ
cô nhào đến lôi cô ra Ông Minh hùng hổ :
- Đồ bất hiếu ! Cho mày ăn học để về nói với ba mày bằng cái giọngmất dạy vậy đó hả ?
Cơn tức giận tột đỉnh làm cô không còn kiểm soát được gì nữa Trúc Ngọc nói ngay ý nghĩ vữa hiện lên trong đầu:
- Ba đững mắng con vô ích Con có mất dạy như vậy cũng vì học ở
ba đó
- Ngọc ! Không được hỗn
Tiếng kêu của mẹ làm Trúc Ngọc điên tiết thêm Tại sao phải nhịnmãi vậy ? Cô cũng mong có một người cha mực thước để kính nể,khỏi mang tiếng hỗn hào mà có được đâu Cô dồn hết sự uất ức,căm giận lên mắt, trừng trừng nhìn ông Minh:
- Từ bao lâu nay, nhà này phải chịu bao nhiêu khổ sở thiệt thòi chỉ vì
sự mê muội của ba Con căm hận những người bạn tồi tệ mất nết
đã dẫn ba vào con đường tệ bạc như hôm nay, làm đảo lộn sự yên
ổn trong gia đình
Bốp, bốp Hai cái tát liên tiếp in dấu trên khuôn mặt trắng xanh của
cô Ông Minh gầm lên:
- Câm ngay! Đồ mất dạy ! Mẹ mày dạy mày vô phép vậy đó hả ? Trúc Ngọc càng lúc càng hăng, hai tay run bần bật
- Ba đánh con đi Ba đánh thì con đau thôi, chứ sự nể phục của conđối với ba không có đâu Đừng tưởng đem vũ lực ra là ba khuấtphục được mọi người Mẹ nhịn ba chỉ vì muốn giữ thể diện cho giađình nay thôi
- Chị Hai
- Còn em nữa Khóc lóc làm gì ? Để ba nghe lời thứ cặn bã đó vềhành hạ gia đình, em không thấy nhục sao?
Trang 28Bà Minh nghiêm giọng:
- Ngọc ! Chuyện người lớn, con không được hỗn
- Chẳng thà con mang tiếng hỗn để ba tỉnh ngộ, sáng suốt, chứ lúcnào cũng sống trong cảnh nặng nề, trì uất, con không chịu nỗi Nhàngười ta, cha me quan tâm con cái từng chút Còn nhà này, đụngtới là ba quát tháo, đánh đập Thử hỏi con kính phuc ba đượckhông?
- Nhưng con là con, không được trả treo với người lớn Con muốnnhận chìm danh dự của nhà này luôn sao?
Câu nói của bà Minh như mũi kim chích vào lòng Trúc Ngọc Cô cúiđầu im lìm:
- Mẹ! Con xin lỗi
Ông Minh bước ra cửa còn quay đầu lại:
- Mày đi khỏi nhà đi Tao không muốn thấy mặt mày nữa Có giỏi thì
tự kiếm sống
Thấy cái nhìn của mẹ, cô lại khóc tức tưởi
- Mẹ định nhẫn nhịn đến bao giờ nữa? Ba có còn xem mẹ con mình
là người thân đâu, sao mẹ không thấy điều đó chứ ?
Bà Minh lau nước mắt,giọng rắn rỏi:
- Đừng nhớ chuyện không vui nữa Mẹ không muốn các con để tâmvào bi kịch nhà này Tối nay, nhà mình sẽ ăn tối ở "Bách Hoa Viên".Nếu ai có địa điểm nào lý tưởng hơn thì cả nhà sẽ đến đó
Nghe giọng nói bình thản của mẹ, Trúc Ngọc hơi hoang mang Cóthật mẹ cô yếu mềm có mỗi nước mắt làm vũ khí không ? Làm sao
cô vui được khi mắt mũi vẫn đang là chứng cớ
- Mẹ! Mẹ không quên mặt mũi này không thể để ai nhìn chứ mẹ?Làm sao ra chỗ đông người bằng những bộ mặt ảm đạm thế này ?
Bà Minh ngước lên trần rồi quay lai:
- Vậy con không nhớ con vừa muốn đứng dậy hả ? Phải biết cáchđứng mới vững chứ con Thôi hai đứa chuẩn bị đi Mẹ gọi điện thoạiđặt bàn
Trúc Ngọc vừa ăn vừa nghe mẹ trả lời thay cô những câu hỏi củaTrúc Uyên Tự nhiên cô ước ao mình nhỏ lại như em, tha hồ vòivĩnh, chẳng cần biết đến ngày tháng tương lai, không cần làm ngườilớn để phải thấy những trái ngang của gia đình mình
Tự nhiên cô nghĩ nếu ba đến sống hẳn với người đàn bà kia có lẽhay hơn Không phải sống trong cảnh hồi hôp Chắc chắn sẽ dễ
Trang 29chịu lắm Mấy mẹ con thôi cũng đầm ấm chán
Đêm đó, cô nói chuyện với mẹ đến khuỵa Nghe cô nói ý nghĩ củamình, bà Minh yên lặng môt chút rồi nói
- Mẹ cũng nghĩ đến chuyện này khi mới phát giác mối quan hệ của
ba con với người đàn bà đó Nhưng khi biết chắc cô ta chỉ đặt nặngvấn đề tiền bạc chứ không tình nghĩa gì, nên mẹ đổi ý Còn danh
dự, còn tương lai, mẹ đâu thể đổi ngang với tự ái
- Chẳng lẽ mẹ chịu dựng hoài sao? Đợi lúc người ta buông rơi ba,chắc nhà này tan hoang hết quá
- Con còn nhỏ nên suy nghĩ nóng nảy Chẳng lẽ mẹ ngồi yên nhìnngười ta tiêu pha công sức của mình sao ? Thật ra, thật ra ba con làngười hiểu biết và có trách nhiệm Việc sa ngã chỉ là nhất thời Saunày có gia đình riêng, con sẽ thấy Đàn ông thường họ quí gia đìnhhơn những niềm vui bên ngoài Có đi đâu rồi họ cũng sẽ trở về nhàthôi
- Mẹ có chủ quan không? Đâu phải ai cũng nghĩ như mẹ Nếungười tốt thì phải biết dừng lại chứ, đâu để ra chuyện tày đình như
ba được
- Dù gì người lớn cũng chỉ là con người đâu phải là thánh, mà ngườithì có lúc phạm sai lầm là chuyện bình thường Nhưng nếu mìnhkhắt khe quá, dồn người ta vào chân tường sẽ nảy sinh ra chuyệnkhông hay, như kết quả phản kháng của con lúc chiều vậy
Trúc Ngọc ngẫm nghĩ:
- Nhưng con sẽ không chọn cách nhẫn nhịn của mẹ Mấy năm nay,
ba có để mẹ yên ổn chút nào đâu
- Con chỉ biết có mấy năm nay Còn bao nhiêu năm trước, ba concực khổ gầy dựng cơ nghiệp này, con có biết không? Dĩ nhiên nghelời người khác thì không ai vui được Nhưng nếu thật sự mất cha,các con sẽ mất một thứ quý hơn tiền nhiều
Trúc Ngọc không tin mấy vào lời mẹ nói Nhưng người lớn nói chắckhông sai đâu Mẹ đã sống với bao nhieu biến cố thăng trầm nhưvậy, phải có cách nhìn chín chắn hơn chứ
- Còn con, học hành ra sao mà đến giờ mới về ? Bộ không nhớ nhà
hả ?
- Con học cũng bình thường thôi Ở trên đó đơn điệu lắm nhưngnghĩ về nhà gặp ba còn nản hơn, nên con ráng chịu Nhưng đượccái chú thím Vinh cũng tốt Hôm mới lên, nhìn vẻ lạnh lùng của
Trang 30thím, con sợ ghê Nhưng sau này mới biết mình lên ngay lúc thímbực mình vì chị bếp nghỉ mấy ngày nên thím phải nấu cơm Bây giờmọi thứ đều tốt cả, trong nhà ai cũng dễ chịu hết
Nghe con gái huyên thuyên, bà Minh quay mặt đi, cố nén cơn xúcđộng, giọng bà chùng xuống:
- Con bị ám ảnh đến giữ sao vậy Ngọc?
- Nhưng mẹ đừng lo Con tự an ủi rằng nhà mình đang đứng trướcmột thử thách gay gắt và mọi người phải tìm cách vượt quạ Chắckhông đến nỗi đâu hả mẹ ? Biết đâu chừng con lại có được một kinhnghiệm dành cho tương lai thì sao?
Một giọt nước mắt rơi xuống, bà Minh nghèn nghẹn:
- Ừ! Biết chọn cách lạc quan cũng tốt Đáng lẽ mẹ phải lên chỗ chúthím con cho biết, nhưng bây giờ ba con bỏ bê công việc công ty,
mẹ không biết mình cáng đáng được bao lâu nữa
- Sao mẹ không cho bà nội hay cô Trinh biết? Ba sợ cô Trinh lắm
mà
- Mình có chuyện thì người khác cũng có chuyện Ai rảnh để gánhthêm những rắc rối của nhà mình
- Những người ngoài cuộc sẽ sáng suốt hơn
- Tất cả là do ba con thôi, nêu ba con chưa tỉnh ngộ thì làm cách nàocũng vô ích - Bà chợt đổi giọng - Nè! Mẹ mua cho con chiếc xe mớinhất Con thích không?
- Không Con thích xe con đang đi hiện nay hơn
- Con khờ quá Tiền mình tao ra, không xử dụng để người kháchoang phí Con không sợ họ cười mình sao ? Mẹ dự định sẽ trang
bị máy vi tính, con tranh thủ thời gian học thêm nghe
- Tính tiết kiệm của mẹ đâu rồi ?
- Ba con hoang phí Còn mẹ đầu tư vào tương lai các con Xem ai
sẽ được những quả trứng vàng
Trúc Ngọc tròn mắt:
- Trời! Kế hoạch của mẹ làm con cũng lạc quan ghê Có điều biến
nó thành hiện thực thì đèn phòng con phải sáng đến nửa khuya quá.Giọng bà Minh thật nhẹ nhàng:
- Sự hiểu biết chỉ giúp con sớm thành công thôi Mẹ không tin contiếc chút công sức để nuôi dưỡng nó
- Tôi đã dặn khi nào chuẩn bị đi, cô hãy gọi điện thoại để tôi đón Chẳng lẽ cô quên ?
Trang 31Ừ Thì việc cô đi một mình về nhà có gì quan trọng đâu mà GiangSơn phải qua đây để chất vấn nhỉ ?
- Cứ nhăn nhó và nói dai như vậy, anh không sợ đánh mất sựngưỡng mộ của thiên hạ sao?
- Trong đó có cô không ? Nè! Cô chưa trả lời tôi Tại sao cô không
- Thông minh quá nhỉ ?
- Cảm ơn lời khen Nhưng anh không định qua đây để trút vào tôinhững lời trách móc vớ vẩn vậy chứ ? Không có cách tiếp đón âncần của anh, tôi cũng có khối chuyện bực mình rồi Nếu khôngphiền, anh làm ơn thể hiện chút lịch sự còn lại giùm
Dường như vẻ nhăn nhó của cô chỉ làm Giang Sơn vui thêm, anhxoa tay:
- Được thôi Cô muốn dùng cam vắt hay trà sữa ? Tôi pha thứ nàocũng tuyệt cả
Trúc Ngọc thở hắt ra, nhìn chăm chăm khuôn mặt anh
- Giang Sơn! Tôi không tin anh cố ý kéo dài sự khó chịu của ngườikhác Anh để tôi yên một chút Được không?
Giang Sơn nheo mắt:
- Ừ! Thì cô gặp chuyện buồn bực trong khi tôi rất vui, không biếtgiữa hưng phấn và nỗi buồn bực, bên nào nhiều hơn nhỉ ?
- Nếu để sự tò mò ấy tìm hiểu tại sao mèo lại thích ăn chuột, chắc cóích hơn
Giang Sơn vẫn thản nhiên:
- Tôi lại thấy mình không làm việc gì vô ích cả
Biết Giang Sơn cố ý chọc tức, Trúc Ngọc vẫn không dằn được Côgiậm chân:
- Bây giờ anh muốn gì ?
- Cuối cùng cô cùng nói đuợc một câu tôi trông đợi Nhưng cách nói
Trang 32của cô không đúng tư cách của tiểu thư con nhà tí nào
Giang Sơn lấy ra hai cái vé:
- Thưa tiểu thư, tôi muốn cô quên đuợc những phiền muộn đã qua,muốn cô biết đuợc ngoài con mọt ra còn có những con khác cũngđẹp không kém Đồng ý không ? Đây là vé mời Chương trình biểudiễn thời trang của nhà may Song Thơ, sẽ mở màn lúc bảy giờ tốithứ bảy tại nhà hát trung tâm Cô muốn tôi đón ở đây hay ở cổngnhà hát ?
- Để tôi suy nghĩ đã Còn gì không?
Giang Sơn đặt hai chiếc vé lên bàn rồi nâng mặt cô lên:
- Cô cứ suy nghĩ thoải mái
Cái nheo mắt của anh ta làm cô thoáng rùng mình Nhìn cánh cửa
đã khép lại sau lưng Giang Sơn, cô nhắm mắt, gieo mình xuốnggiường Giang Sơn này thật không hiểu nổi Tự nhiên gắn chomình những trách nhiệm vớ vẩn Không biết nên phiền hay cảm ơnmới đúng đây
Cánh cửa bật mở Yến Linh vừa đi vào vừa hát khe khẽ Thấy TrúcNgọc nằm trùm đầu kín mít, cô mừng rỡ:
- Mi đấy hả? Về nhà vui không? Mi về mấy ngày, ta buồn muốn chết Chừng nào nhớ nhà về một lượt đi, khỏi ai buồn
Trúc Ngọc chỉ hai chiếc vé trên bàn:
- Giang Sơn mời đi xem ca nhạc va biểu diễn thời trang Tối thứ bảy Đợi mi không được, anh ta vừa ra đó Mi đi không?
- Đi chứ Chương trình này có ban nhạc của Giang Sơn biểu diễnnữa Không đi uổng lắm
- Thôi ta không muốn gặp đám bạn đầy tài năng của Giang Sơn Họnói năng tự nhiên quá, mình không hợp nổi
Yến Linh nhăn mặt:
- Mi đi xem ca nhạc rồi về Có ai mời mi lên sân khấu đâu mà sợtiếp xúc với họ Lo hão Chắc thiên hạ nhiều người thích nóichuyện với mi lắm
Nghe cách nói của Yến Linh, cô cũng cảm thấy mình thật buồn cười:
- Ừ Ta giống điên quá Vậy mi qua hẹn với Hoàng Dung đi Ngồichung cho vui
- Khỏi lo Mi sẽ thấy Hoàng Dung trên sân khấu chứ không có ngồi
kế tụi mình nhấm nháp chocolate đâu
- Vậy mình sẽ đi với tư cách "người nhà" Một tâm trang mới đây
Trang 33Giờ ta trông mau đến cuối tuần ghê
Giang Sơn đón các cô ở cổng với vẻ sốt ruột không cần che dấu.Anh đưa các cô vào chỗ, kín đáo quan sát Trúc Ngọc Hôm nay, cảhai cũng mắt xanh môi đỏ Anh ngắm cô một chút rồi quay qua YếnLinh
- Chỉ sợ chị không đến Những chương trình như vầy mà có được
vé mời đâu phải là dễ
Trúc Ngọc nhìn quanh:
- Hoàng Dung đã đến chưa anh Sơn?
- Đến rồi Ở trong hội trường ấy, hai người có muốn đến đó chơikhông?
Yến Linh đứng bật dậy:
- Đi liền Tôi thích vào mấy nơi đo lắm
Trúc Ngọc kéo Yến Linh ngồi xuống:
- Đi đâu? Sắp đến giờ rồi Giang Sơn còn chuẩn bị nữa
- Đừng ngại! Tôi đang rảnh mà
Yến Linh lại đứng lên:
- Mi không thích thì ngồi đây Lát ta kể lại cho nghe
Giang Sơn cúi xuống:
- Cô ngồi một mình không buồn à ? Cô đi với Yến Linh đi
- Tôi không sao đâu - Trúc Ngọc tránh cái nhìn của anh - Chúc anhthành công
Nhìn hai người len lỏi trong đám đông, cô cũng thấy tiếc Nhưngnghĩ đến những câu nói và tiếng cười nham nhở của họ, mọi nônnao biến mất ngay
Nhìn hai người len lỏi trong đám đông, cô cũng thấy tiếc , nhưngnghĩ đến những câu nói và tiếng cười nham nhở của họ, mọi nônnao biến mất ngay
Khi cô bắt đầu sốt ruột thì Yến Linh quay lại, trên tay cầm hai loncoca , vẻ mặt ngời ngời sự hãnh diện:
- Mi biết không ? Chương trình biểu diễn thời trang của nhà maySong Thơ là trình diễn những mẫu mới do Hoàng Dung thiết kế đó
Nó đang chỉnh trang cho các người mẫu trong kia
- Vậy Hoàng Dung không có biểu diễn ca nhạc à ?
- Có Không ngờ Hoàng Dung hay thật
- Cuối cùng chỉ có tụi mình là chẳng bằng ai thôi Mà sao HoàngDung học ngoại thương lại làm bên thiết kế mẫu được nhỉ ?
Trang 34- Mi lẩn thẩn thì có Giao dịch và ăn mặc không đi đôi được à Gần cuối buổi diễn , Giang Sơn xuống ngồi với các cô:
- Lát nữa tôi đưa chị Linh và Trúc Ngọc về nhé
- Không sao đâu Tụi này đến được là về được , Giang Sơn khỏi lo
- Nếu hai người không chờ ai đón thì không có lý do gì để từ chốilòng tốt của tôi đâu
- Một biểu hiện đáng được ghi nhận Nhưng Giang Sơn đừng bậntâm Tụi này định ghé ăn một số món để ngủ cho ngon hơn thôi
- Trời đất Tôi đã nghĩ đủ mọi cách để hai người được vui, bây giờđến lúc vui nhất lại gạt tôi ra Hai cô có lương tâm không vậy ? Yến Linh vẫy tay:
- Nếu muốn thưởng thức thi vị trong các quán vỉa hè thì tụi nàykhông từ chối đâu
Giang Sơn khoát tay:
- Để xe các cô ở đây đi, mai lấy Đi xe tôi tiện hơn
Cả hai theo Giang Sơn đến bãi đậu xe Vừa ngồi vào sau tay lái,Giang Sơn hỏi ngay:
- Các cô có muốn dạo phố đêm không Cũng hay lắm
- Ngoài bệnh viện ra, anh muốn đưa chúng tôi đến đâu cũng được Giang Sơn quay lại nhìn Trúc Ngọc:
- Cô cũng biết nói đùa nữa à ? Bất ngờ đấy Tôi tưởng cô chỉ biếtnói những câu châm chích thôi chứ
Trúc Ngọc liếc anh một cái:
- Đùa thì ai chẳng biết Chỉ có đùa với ai thôi
Yến Linh xen vào :
- Hai người này ngộ quá ta Nếu không yên lặng thì cãi nhau Không nói chuyện bình thường được à ?
Trúc Ngọc nhìn ra cửa xe:
- Được chứ Tại có người không thích nói
Giang Sơn châm chọc:
- Ừ Người đó chỉ thích đắm chìm trong những suy nghĩ làm sao chongười khác phải điêu đứng mới vui
Trúc Ngọc nháy mắt với Yến Linh:
- Hình như có người đang tìm cách để lát nữa ăn luôn phần của haitụi mình thì phải Mi đừng để tính hờn mát làm mất sáng suốt nghe Thấy Giang Sơn cho xe chạy vào một con đường vắng rồi lại đậusát lề Yến Linh hốt hoảng ngó dáo dác:
Trang 35- Giang Sơn không phải là người hay tị hiềm chứ ?
- Không Tôi chỉ muốn chị thưởng thức không gian tuyệt vời ở đâythôi Con đường này ban nãy đã đẹp, đêm đến còn đẹp hơn
Các ngôi nhà hai bên đường đã chìm trong bóng tối, chỉ còn ánhsáng của những ngọn đèn đường , nhưng cũng bị các tàn cây lớnche khuất, tạo nên những khoảng sáng tối in xuống mặt đường.Không biết Giang Sơn nhìn ra cái đẹp gì trong cái thăm thẳm ,hunhút này kia chứ ? Chỉ có một sự tĩnh mịch đầy đe dọa Trúc Ngọcthoáng rùng mình
- Anh thích cảnh vật ở đây lắm à ? Con đường đầy bóng tối Tôi chỉcảm nhận được nỗi lo sợ thôi
Giang Sơn đưa tay vuốt tóc, lắc đầu
- Đúng là với một trái tim được bọc sắt thì không thể thấy được gì
cả, nhát như cheo, chị Linh , chị không sợ chứ ?
- Có lẽ tôi cũng chưa cảm nhận được những điều Giang Sơn đãthấy Về đi Giang Sơn Khi no, cảm giác lo sợ sẽ được trấn áp đấy
Trúc Ngọc nguýt dài:
- Nói chung trình độ cảm thụ thẩm mỹ của tụi này còn thấp lắm ,không hiểu nổi những điều cao siêu đâu
Giang Sơn quay lại mở cửa xe:
- Thôi , lên xe đi hai cô cheo Hy vọng đến một lúc nào đó chị Linh
và Trúc Ngọc sẽ đồng cảm với tôi
Trúc Ngọc dè dặt:
- Anh Sơn này Tôi nghĩ anh nhìn con đường với một kỷ niệm đẹpnào đó phải không Nếu vậy thì người đồng cảm với anh không phảitụi tôi đâu
- Tôi phải hiểu thế nào cho đúng nhỉ Một nhận xét chính xác haymột trong những cách giải thích vì sao mình là cô cheo ?
- Lo chứ Chỉ sợ anh gieo gió sẽ gặt được bão thôi
Yến Linh lo lắng hết nhìn Trúc Ngọc rồi nhìn Giang Sơn Sao hai
Trang 36người này có khiếu châm chích nhau quá vậy ? Không phải họ làoan gia của nhau chứ ?
- Nè Hai người đừng nghĩ so găng mãi là tôi no đâu nghe AnhSơn Tính galant của anh quăng đi mất rồi hả ? Ăn thua đủ với congái như vậy, anh không thấy kỳ sao ?
- Có khi nào chị nghĩ cãi nhau cũng là cả một nghệ thuật không ?Cách nói của Trúc Ngọc luôn làm tôi thấy hứng thú Phải hiểu nhau
ở một mức độ nào đó thì cãi nhau mới hợp chứ Bây giờ các côthích ăn gì ?
Đến lượt Yến Linh thở ra Đúng là một kẻ nói ngang, cả làng nóikhông lại Chả trách chú Vinh không khỏi quát tháo khi nói chuyệnvới anh ta Giọng cô ỉu xìu :
- Khi anh còn học mẫu giáo , phải không ? - Trúc Ngọc buột miệng
- Lúc nào cô cũng thể hiện trí thông minh của mình
Giang Sơn nghiêng người Ba tô phở đã được mang ra Giang Sơnnói:
- Các cô cầm đũa đi Tôi có thói quen gạt bỏ hết những chuyệnkhông vui trong bữa ăn Vừa ăn vừa suy nghĩ , dễ bị đau bao tử lắm
Trúc Ngọc miễn cưỡng cầm đũa lên Cô nghĩ có lẽ mình nên họccách mời khéo léo của anh ta thì hơn Mời để người ta không baogiờ được ngon miệng
Về đến nhà đã gần nửa đêm , Giang Sơn mở cửa xe cho hai cô vànói
- Chúc hai cô ngủ ngon Hy vọng sẽ có những buổi tối vui vẻ , đoànkết như tối nay
- Điều đó còn tùy thuộc vào thiện ý của Giang Sơn - Yến Linh vẫytay
Thấy Giang Sơn chưa đến cầu thang Yến Linh vội nói :
- Đối với mấy người kiêu căng vừa háo thắng như Giang Sơn thì hơiđâu mi cãi cho mệt Mi có thấy bao giờ chú Vinh nói chuyện với anh
ta quá năm câu không?
Trang 37- Ta thấy hình như Giang Sơn cố ý nói như vậy, chứ không phải làthực chất của anh ta Có lẽ anh ta cũng dễ mến lắm
- Mi phân tích tính tình anh ta làm gì ? Ta không mến được conngười lúc nào cũng chọc tức người khác
Trúc Ngọc tinh quái:
- Nếu chọc tức mi là người nào đó không phải là Giang Sơn , như
Vỹ Quân chẳng hạn , mi có nói câu đó không ?
Nghe nhắc đến Vỹ Quân , Yến Linh hơi khựng lại , nhưng cô cố cãi:
- Nhưng Vỹ Quân chưa chọc tức ta bao giờ
Trúc Ngọc chợt nghĩ đến ba, cô nói nhỏ:
- Chưa chứ chẳng phải không Trời còn chiều mưa sớm nắng Tínhtình con người làm sao mi hiểu hết được mà nói
- Mi học đâu ra cách nghĩ của bà la ơ không vậy ? Chừng nào VỹQuân đối xử không tốt với ta , ta sẽ mời mi đi dự một buổi tiệc chiatay thật linh đình
Người đang yêu có cách nhìn khác thật
- Mừng cho mi nghe Ta cũng biết đối với tụi mi thì không bao giờ cóngày đó , chỉ có tiệc cưới thật linh đình thôi Ái đau
Vừa nói dứt tiếng , Trúc Ngọc đã lãnh trọn một cú xoắn vào da đauđiếng của Yến Linh
- Ăn nói lung tung
- -
Trúc Ngọc bỏ thêm mấy thứ vào giỏ trong khi Yến Linh chải tóc:
- Hôm trước, mi bảo sẽ sắp xếp để về một lượt mà
- Nhưng đợi mi mất mấy tuần nữa , trong khi ta đã về cách nay batuần rồi
Thấy Trúc Ngọc ngồi ôm gối trên giường ,Yến Linh hỏi:
- Mi sẽ giải quyết chiều thứ bảy và ngày chủ nhật như thế nào vậy ?
- Nếu hết bài học thì xem phim hoặc đi thư viện Thật ra , ngày chủnhật cũng không dài lắm Thứ hai có mặt mi hay không cũng không
có lớn
- Thôi , mi đi chơi với tụi Giao Chi đi
Trúc Ngọc nhăn mặt :
- Mi cứ yên tâm đi Ta biết cách làm mình vui mà
Trúc Ngọc bỏ cuộn băng vô máy rồi chuồi lên gường nằm Tiếng
Trang 38hát nức nở tiếc nuối của cô ca sĩ làm cô ứa nước mắt Ba mẹ côngày xưa chắc cũng hạnh phúc , lãng mạn lắm , nên bây giờ mẹ cứnhớ đến những kỷ niệm cũ mà tha thứ hết những chuyện tày đìnhcủa ba Càng nghĩ cô càng thấy uất ức Nếu ba là người biết nghĩthì phải biết điểm dừng chứ Ai lại lao vào bà ta như một con thiêuthân vậy Ba biết chắc bà ta chỉ mê tiền của ba thôi mà Không biếtlúc này ba có về hành hạ mẹ nữa không ? Một ý nghĩ lóe lên Saomình không gọi điện về nhà xem sao ? Còn hơn cứ phải đoán mò Chợt có tiếng gõ cửa nhè nhẹ Chắc chắn là Giang Sơn khôngmuốn anh ta chứng kiến sự ủy mị của mình , cô vừa lau nước mắtvừa nói :
- Giang Sơn hả ? Yến Linh về quê rồi
- Cô vẫn ở nhà hả ? Không đi chơi sao ?
Không đợi mời , Giang Sơn đã đẩy cửa bước vào Anh hơi khựnglại khi thấy mắt Trúc Ngọc đỏ hoe
- Có chuyện gì vậy Trúc Ngọc ? Cô không xem tôi như người lạ chứ
?
Trúc Ngọc cắn môi , cô đè nén sự xúc động đang dâng trào Cô nóimột cách khó khăn
- Xin lỗi Tôi không sao đâu Tính tôi hay nghĩ vớ vẩn chút thôi
- Rõ ràng cô có chuyện không vui Tôi có thể giúp cô được gì không
?
Giọng Trúc Ngọc đầy nước mắt :
- Nếu anh thật sự muốn giúp tôi , cách tốt nhất là để tôi một mình Giang Sơn rót cho cô ly nước
- Thật tiếc tôi đang gặp một chuyện khó xử , định sang đây thamkhảo ý kiến của cô , nhưng cô đang ở trong tình trạng này Có lẽ tôiphải tự giải quyết Thôi , xin lỗi cô nghe
- Chứ anh không nói ngay bây giờ à ?
Giang Sơn vừa nói , vừa đi ra cửa :
- À ! Chuyện dài dòng lắm Tôi muốn có một không gian yên tỉnhthích hợp
Trang 39Trúc Ngọc gật đầu :
- Vậy anh chờ tôi năm phút
Thấy Giang Sơn cứ cho xe chạy vòng vèo , len lách trong dòng xe
cộ , Trúc Ngọc sốt ruột :
- Đường phố ở đây không lúc nào yên tĩnh hết , kể cả buổi trưa
- Cô không thích sự đông đúc sao ? Hôm nay là cuối tuần mà
- Tôi sợ nhất là những ngày cuối tuần đấy Đầu óc rảnh rang lạinghĩ đến chuyện không vui , nản lắm
- Còn tôi thì không thích dự trữ những chuyện không vui để lúc cầnđem ra buồn Tôi chỉ thích lao tới trước thôi
- Nếu cuối con đường là vực thẳm ?
- Cô phải đi mới biết cuối con đường là sáng hay tối chứ Ngồi mộtchỗ mà sợ vực thì xung quanh cô sẽ là vực cả
- Anh nói nghe hay lắm Vậy cuối con đường của anh có gì vậy ?
- Có cô bên cạnh
- Anh có muốn trên người có mười đầu móng tay làm kỷ niệm không
? Yến Linh vẫn thường làm như vậy khi tôi chọc quê nó đó
- Nếu cô để những kỷ niệm ấy vào dưới túi áo bên trái thì tôi sẽkhông chút đắn đo
Trúc Ngọc ngẫm nghĩ một chút rồi đỏ mặt , cô mím môi :
- Tôi không muốn làm mất dấu những kỷ niệm trước của anh đâu Giang Sơn vẫn không buông :
- Cô sợ sẽ bị dấu ấn mới che lấp hả ?
- Không , tôi muốn tận hưởng sự trọn vẹn của người khai hoang hơn
Giang Sơn nhìn đồng hồ rồi dừng xe trước một quán cà phê khá yêntĩnh
- Giữa nơi đông đúc ồn ào mà cũng có được một chỗ yên tĩnh thếnày thì hay thật
- Khách đến đây đa số đều có điểm rất hợp với cô : Ngồi hàng giờ
để nhâm nhi bất cứ một chuyện gì hiện lên trong đầu
- Còn anh thì bỏ hàng buổi để quan sát họ
Trúc Ngọc tiếp lời :
- Tôi không nghĩ anh rảnh rỗi đến như vậy
Giang Sơn chỉ gật đầu rồi yên lặng hút thuốc Nhìn vẻ trầm tư củaanh ta , Trúc Ngọc nghĩ có lẽ anh ta đang tìm cách mở lời Anh tađang có chuyện muốn cô góp ý mà Câu hỏi đột ngột của Giang
Trang 40Sơn làm cô ngơ ngác :
- Sao cô đã chọn quản trị kinh doanh lại còn học thêm Đông Nam Á
? Thật sự , cái nào là của lý trí , cái nào là của trái tim ?
- Dĩ nhiên là không Nhưng cô chưa trả lời câu hỏi của tôi
Trúc Ngọc nhìn những giọt nước đọng trên thành ly :
- Giang Sơn này ! Khi chinh phục được một người nào đó , anh sẽnghĩ gì ?
Như bất ngờ trước câu hỏi có phần táo bạo của cô , anh uống liêntiếp mấy ngụm nưóc :
- Sao cô lại hỏi tôi như vậy ?
- Anh cứ trả lời đi
- À ! … Thì … Khi chinh phục được rồi thì tìm cách thể hiện tìnhcảm tha thiết đã dành cho cô ấy
- Và một khi đã hết tình cảm , anh sẽ nghĩ cách để rũ bỏ cho bằngđược và tìm một niềm vui mới phải không ?
- Tôi không biết Sao cô có vẻ cay cú với chuyện ấy quá vậy ? Cóchuyện gì không ổn hả ?
- Ừ Sách hay để anh đọc đi Tôi không cần
Nhận ra mình đã gắt gỏng vô lý với Giang Sơn , cô dịu giọng :
- Hình như lúc nảy anh định hỏi tôi chuyện gì phải không ? Tôi đang