1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Ma nu voi cuoc tinh that su chua xac dinh

241 4 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Ma Nữ Với Cuộc Tình Thực Sự
Tác giả Trần Minh Nhật
Trường học Trường Đại học Văn Lang
Chuyên ngành Văn học
Thể loại Báo cáo khảo sát
Năm xuất bản 2023
Thành phố TP Hồ Chí Minh
Định dạng
Số trang 241
Dung lượng 815,1 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Ma nu voi cuoc tinh that su Ma nữ với cuộc tình thực sự Tác giả Trần Minh Nhật Nguồn matnauhoctro com Chuyển sang ebook & sửa lỗi shinkt http //www thuvien ebook com Để có được ebook này, xin cảm ơn b[.]

Trang 1

Để có được ebook này, xin cảm ơn bạn Chun và 1

số bạn khác (quên tên ^^) bên matnauhoctro.com đãpost bài lên chia sẻ với mọi người Tuy nhiên, vì cácbạn sử dụng ngôn ngữ chat mình cảm thấy khônghay lắm nên đã sửa lại & kiểm lỗi chính tả Mặc dùvậy vẫn có thể có thiếu sót, mong các bạn thông cảm

^^!

JJJJJJJJJJJJJJJJJJJJJJJJJJ

JJJJJMột Linda xinh đẹp nhưng bay bướm, đã ra taylà con trai theo

Một Cẩm Phục Hy hoàn hảo nhưng lạnh lùng, luônnhớ về "nữ vương" ngày xưa với kỉ vật là một chiếcgiày nhỏ màu xanh lá cọ

Một Thẩm Thiếu Anh chung tình với biệt danh là "hoàng tử sầu muộn"

Một Nguyệt Lam, hoa khôi toàn trường, với vẻ đẹpkiều diễm, bề ngoài tưởng hiền lành nhưng thật ra côrất mưu mô toan tính

Cùng rất nhiều nhân vật khác : "cậu ấm" Thích Huy,

Trang 2

"cậu ấm quý tộc" Tiểu Thịnh, "giáo chủ" Quách Hạo,thầy giáo Khương Đinh, Nhạc Vi , và không thểthiếu bà Lilly- mẹ Linda

Liệu trong vô vàn các chàng trai tuấn tú đó, "ma nữ"Linda sẽ yêu ai???

NHÂN VẬT CHÍNH:

Ma nữ , sát thủ tình trường trứ danh thuộc học việnThi Tôn: Linda

Một trong số bạn trai của Linda: Tiểu Thịnh

Trước sảnh lớn học viện tổng hợp Thi Tôn, một anhchàng và một cô nàng đang đứng đối diện nhau

Chàng trai với vài lọn tóc màu đỏ đồng vô cùng bắtmắt, nước da nâu, trông như thể vừa tắm socolavậy.Dáng người cao khỏe, đôi vai rộng,thân hìnhphía trên hình tam giác ngược cực kì nam tính , đôichân thẳng đứng hệt như người mẫu điển trai Cảngười toát lên vẻ lịch lãm, nổi bật với đôi mắt tosáng, nếu bình thường thì rất mạnh mẽ và tinhnghịch

Có điều cháng trai rực nắng kia giờ đay đangđứng đó với bộ mặt căm phẫn vô cùng, ánh mắtnóng bỏng, tựa hồ như muốn thiêu rụi mọi thứ cóthể Anh nghiến răng, ném về phía cô gái đối diện cáinhìn hờn căm, không nói lời nào Cũng không biết vìkhông có lời nào để nói hay tại quá căm tức!

Phần cô gái hầu như không có một chút lúng túng

Cả hai người đứng như vậy gần nửa tiếng Cô gái

Trang 3

không ngừng loay hoay: hết đá chân lại quay người,mắt chuyển động, huýt sáo, rồi nhìn đăm đăm xuốngmũi giày Ấy vậy mà từ nãy đến giờ, cô không hềnhìn anh chàng trước mặt dù chỉ một lần Trong lúc

đó, chàng ta vẫn cứ trừng trừng nhìn thẳng vào côấy

Cuối cùng, anh ta không thể bình tĩnh được nữa,bắt đầu buông những lời chói tai: "Linda, cô thậtđúng là người con gái máu lạnh và độc ác!! Thựcchất trong thâm tâm cô không đối xử với đàn ôngnhư con người! Cô mà còn tiếp tục thế này,coichừng trời phạt!!!!!!!!

Cô gái hứng chịu những lời thậm tệ kia vẫn khôngngừng làm động tác thư giãn, ra chiều nghĩ ngợi, rồiphì cười Sau đó cô chuyển động đôi môi gợi cảmkia một cách gợi cảm: "Dĩ nhiên em có đối đãi vớianh như một con người ấy chứ! Em đã nói từ trướcrồi cơ mà, em yêu anh nhất đời đấy, sao anh cứkhông tin những lời em nói??" (Ai tin nổi không????)

Cô cười xinh thật xinh, hai má lúm đồng tiền hiện

ra trên gương mặt hồng hồng đáng yêu, trông khôngkhác gì đứa trẻ ngây thơ chưa nếm trải sự đời Lời lẽcũng chân thành hết mực, cho dù giọng nói có hơichút giận dỗi nhưng nếu chúng lọt vào tai nhữngchàng trai nhẹ dạ không quen biết, ắt nghĩ rằngchúng được rót ra từ con tim ngây thơ nhất trần Cònnếu lọt vào mắt những gã đó, bộ dạng từ lúc đầu đến

Trang 4

giờ, hẳn mọi người đều nhận định răng đây dứtkhoát là một cô gái ngây thơ thuần khiết như thiênsứ.

Anh kia không cách nào chịu đựng những lời nói

ra từ bộ mặt ngọt ngào được nữa, bật khóc và nóitrong nước mắt :"Linda, tôi xin em đừng giầy vò tôinữa! Tôi yêu em nhiều lắm, đừng đối xử với tôi nhưvậy "

Linda vừa chầm chậm bước về phía anh ta vừa

nở nụ cười rạng rỡ nắng mai Thế là anh kia càngtrở nên bất lực,anh ta biết rằng dẫu có vùng vẫy đichăng nữa thì cũng không thoát khỏi

"Đến đây nào." nói rồi Linda bước đến trước mặtanh ta , đưa hai cánh tay về trước, cười mỉm mộtcách đoan trang Động tác cô nàng cứ như thể đangmời gọi chú mèo con ngoan ngoãn (-_-)

Rốt cuộc anh chàng cũng phải đàu hàng, thở mộthơi dài, ôm lấy cô ấy thật dịu dàng khẽ nói:

- Anh thật đúng là tên ngốc Biết rõ em không hề yêuanh , biết rõ là thế (Quá ngốc!!!)

Linda, với vô số những chuyện tương tự, tai tiếngkhắp nơi! Chỉ cần là sinh viên học viện Thi Tôn,không ai không biết đến cô nàng Chính xác hơn, cứ

là sinh viên thị trấn này, tất thảy đều biết hoặc nghequa cái tên Linda

Căn cứ theo số liệu thống kê có thể tin cậy thìhiện cô đang lui tới cùng lúc với 11 anh chàng, trong

Trang 5

đó có 9 tên đều có tiếng gần xa với vẻ ngoài khôngchê vào đâu được, số còn lại chính là 2 thầy giáo trẻtuổi của học viện Người yêu trên mạng, gồm 21 anhthì có 17 là nhân vật nởi tiếng trên diễn đàn, 4 còn lại

là người điều hành mạng lưới xa lộ thông tin Số bạntrai đã chia tay thì do rải rác khắp nơi nên khôngthể thống kê, thế nhưng số lượng không dưới 3 consố!!! T T

Có người đồn rằng cô gái tiếng tăm này có khảnăng nắm bắt được tâm lý ái tình, nên mới khôngngừng "tự phá kỉ lục" trên tình trường Dĩ nhiên số kẻcăm ghét cô cũng nhiều vô kể

Tuy vậy cô ta chẳng bao giờ chiếm đoạt bạn traicủa người con gái khác Dù sao cô ta vẫn không hềchủ động bắt chuyện với những anh chàng có bạngái

Theo như lời cô ta thường nói: " Quạ trên trời connào chẳng đen, đàn ông ai chẳng như nhau, tắt đènnhà ngói cũng như nhà tranh, việc gì phải liều mạng

đi cướp giật cái đã thuộc sở hữu của người khác?"(Sốc!!!)

Một Linda bay bướm thế kia, phải chăng đã chịuđựng đả kích gì trong quá khứ chăng?? Chẳng hạnnhư: bạn trai đầu tiên sớm đã lìa đời, hay là bị ruồng

bỏ bởi một tên bạc tình nào đó, hay tuổi nhỏ phảichịu sự ngược đãi dài lâu rất nhiều người đều đặt

ra câu hỏi như thế ( Toàn đoán mò cả!!) Tuy nhiên,

Trang 6

trước những lời hỏi han cô đều bảo, đừng đem tínhbay bướm của tôi gán ghép với quá khứ Tôivốn đa tình ngay từ trong bụng mẹ rồi, nhớ đấy! Đatình chứ không hề bay bướm Tôi rất thủy chungtrong tình cảm Chỉ là cùng một lúc "thủy chung" vớinhiều người mà thôi!!! (Rõ lí sự cùn mà)

Linda ngước lên nhìn đồng hồ, nhưng khó khănlắm mới thấy rõ dưới ánh nắng chói chang Đã gần15' trôi qua, tiết học chắc cũng hết rồi Cô cũngchẳng mảy may luyến tiếc một tiết học, chỉ cảm thấymột mình thừ người ra đấy thật vô vị

Cuối cùng, mọi chuyện cũng êm xuôi Cô thởphào Cái anh chàng Tiểu Thịnh này lúc nổi cơnghen cũng chẳng đáng sợ là mấy, mới bắt gặp cô

Trang 7

nắm tay với anh nọ là đã hết chịu đựng nổi rồi, lạicòn định làm ầm lên nữa chứ! Ấy vậy cũng khôngphải chuyện nhỏ, cô vẫn còn hứng thú với anh chàngnày, vẫn có thể bỏ ra chút thời gian để đùa với hắn.Tuy vậy, nếu sự việc lặp lại trong hai tháng sau thì côcũng không dám chắc liệu mình có muốn vứt hắnkhông.

Linda ngồi dưới sân trường, đầu cúi xuống tránh

đi ánh nắng gay gắt Thời tiết thế này khiến người tamất nước vô cùng Cô bắt đầu thấy mồ hôi lấm tấmtrên trán mình Cực kì vô vị, cô đưa tay ôm lấy đầugối, dùng chân vẽ nguệch ngoạc lên mặt đất

Đột nhiên, cô chợt trông thấy một dáng ngườithanh mảnh đứng trước đó không xa Anh ta mặctrên người chiếc áo màu cà phê nhạt, cánh tay vànhững ngón tay đều khá nhỏ nhắn, có thể trông thấy

cả những khớp xương Cái cổ trắng ngần cùng vớisợi dây chuyền cũng trắng tuốt, nhưng trước mặt lại

có hình đôi chiếc giày màu xanh lá cọ bằng gỗ.Cáimóc cũng kém phần tinh xảo, trông hệt như hai chiếctách nhỏ lủng lẳng trước ngực Thêm việc chiếc giàynhẵn bóng màu lá cọ kia cứ cọ xát vào hai cái tách,trên nền trắng phau của làn da, thực quá ư bắt mắt.Thế nhưng điều bất thường nhất chính là, mặc chotrời nóng bức đến thế, anh ta vẫn không hề chảy mộtgiọt mồ hôi nào

Trang 8

Anh đứng trước mặt cô ta một hồi, chắc là cảmthấy lạ lẫm không hiểu sao cô lại ngồi đó giữa trưanắng gắt, dẫu thế thì sự ngạc nhiên không kéo dài.Sau đó, anh bước qua cô ấy, tiếp tục bước về phíatrước, chiếc túi đeo đã bạc màu màu nhưng bêntrong chẳng đựng gì cả, phía ngoài thì treo một chùmchìa khóa Mỗi bước đi lại vang lên âm thanh va đậpvào nhau của chúng, giòn giã mà vang vọng

Linda dán mắt vào anh chàng lạ mặt đó cả buổi, hắnbước đi không nhanh, để lộ khí chất nho nhã thoáttục, không bị lay động tí nào vì sự tò mò của Linda

Cô liền cất tiếng :"Chào bạn".Anh ta dừng bước mộtchút, nhưng không ngoảnh đầu lại, rồi rất nhanh, lạitiếp tục bước đi

Cô hắng giọng một tiếng, thực chưa gặp tên nàolại kênh kiệu thế kia, ở đây vốn chẳng còn người nàokhác, không lẽ nhất định phải kêu đúng tên thì mớichịu đựng lại sao? Thế là cô lại cất tiếng gọi: "Bạnđeo chiếc giày kia ơi!!"

Hắn quay người lại, đưa mắt dò hỏi xem cô ta cần

gì ở hắn Ánh mắt đó, trong veo nhưng lạnh lùng, đôingươi đen láy sâu thẳm như giếng nước không đáy

Cô nhìn anh ta, nở nụ cười thân thiện hết mực màrằng: "Trước giờ chưa gặp, mình là Linda,xin hỏi bạntên gì?"

Ánh mắt hắn vốn thờ ơ,giờ có chút thay đổi mộtchút, nhưng không lâu sau lại trở về trạng thái cũ

Trang 9

Hắn không trả lời, quay người bước vào học viện.Không biết có hải bị Linda tác động hay không, lầnnày hắn bước nhanh hơn.

Cô dẩu mỏ, không hề bận tâm Lại còn có anhkhông thích người đẹp bắt chuyện cơ đấy!! Quái nhỉ,theo như kinh nghiệm bản thân, hễ bọn con trai nghetiếng con gái dịu dàng thì ắt nhịp tim tăng lên, cònnếu cô ấy tỏ tình thì y như rằng "Tích", đồng hồ gõtiếng cuối cùng vì hết pin, tất cả dòng suy nghĩ đềutạm ngưng, tiếp theo thì triệt để bị thôi miên, chấpnhận ngay tình cảm của cô gái xinh đẹp.Thế mới nói:

"Con trai theo đuổi con gái, cách một ngọn núi Congái theo đuổi con trai, cách một sợi tơ!!!!"

Nhưng mà cái gã kia thấy Linda rồi lại không tỏ thái

độ gì cả, bình thường đến độ không bình thườngchút nào Điều này khiến Linda có chút cảm giác thấtbại Tuy vậy mục đích thực sự của cô không phải làmuốn biết hắn tên gì, mà muốn xem rõ dáng người

ra sao Vừa nãy cô đã bị sợi dây đeo cổ gây ấntượng nên không chú ý đến mặt mũi hắn ta

Phải thừa nhận là tên này trông tuấn tú thật Đôimày đậm nhưng không thô, ngũ quan gợi cảm giácđầy đặn, nước da trắng bệch lại không khô sừng.Hắn còn sở hữu đôi mắt to,có điều chúng chỉ mởmột nửa, nên dù có thật trong veo, thì cũng khiếnngười đối diện cảm thấy lạnh giá Ấy vậy, tất cảnhững khuyết điểm đó đều rất nhỏ, hắn nhìn chung

Trang 10

khá là gọn gàng , thoải mái, thanh cao Những tốchất này khiến cô liên tưởng đến các nhân vật trongtrò chơi 3D gần đây với không biết bao nhiêu fan nữhâm mộ Cô đã gặp không ít anh chàng đẹp mã, có

lẽ hắn là tên duy nhất có khuôn mặt hoàn hảo khôngchút kiêu căng ngạo mạn

Cô thích nhất chính nét pha trộn giữa con trai vàđàn ông của hắn Dáng người khá cao, không có cơbắp cuồn cuộn,đầy chất thư sinh

Trong cô thầm nghĩ,từ khi rời khỏi mái trường cấpIII cô đã không còn gặp lại mẫu nam sinh như vậynữa, nếu trong ngày hôm nay có thể tái ngộ hắn, cônhất định xếp hắn vào mục tiêu chinh phuc củamình

Dọc hành lang lớp hoc, đến đâu cũng nghe bọn congái thì thào với nhau câu nói" Cẩm Phục Hy cuốicùng đã đến lớp."Cô mỉm cười thích thú chạy sanghỏi một nữ sinh mà mình vốn chẳng quenbiết:"Cẩm Phục Hy đó có phải dáng người cao cao,tóc ngả vàng, mặc áo sơ mi?"

Cô gái hồ hởi gật đầu, nhưng dừng lại ngay lậptức rồi nhìn lại Linda với ánh mắt khó hiểu

Linda vừa rời bước, mọi người liền xúm bên côgái vừa rồi bảo:"Có nhầm không đấy, Linda mà cũngtrong bộ dạng đó sao?"

-Sao cơ??

-Mỗi khi cô ấy mỉm cười như thế,tức là lại có thêm

Trang 11

một tên xấu số nữa bị bỡn cợt!

-Không sao, nếu là Cẩm Phục Hy thì không việc gìphải lo, Linda chắc chắn không cưa nổi anh ta

- Nói cũng phải, chỉ cần đứng trong phạm vi bán kính

5 m của anh ta là đã lạnh buốt ngươì Muốn cưaPhục Hy?? Chưa tiếp cận đã bị đông cứng rồi!

Phần Linda vừa đi vừa cười đắc chí, giác quanthứ sáu của cô thật phi thường Chỉ qua những lờinói đó, cô biết chắc người mình chạm mặt không aikhác chính là Cẩm Phục Hy Bởi vì không một chàngtrai khiến cho cả đám con gái xôn xao lên mà côkhông hay biết.Cô lại vẫn nhủ thầm, nếu gặp lại hắnnội trong hôm nay, nhất định phải cưa cho đổ mớithôi!!!

Chứng kiến nụ cười ngạo nghễ đó,mọi ngườitrong trường đều tỏ vẻ thương hại cho kẻ xấu số tiếptheo

Chính Linda cũng không ngờ mình sẽ gặp lại hắnnhanh đến thế

Thực ra không thể trách cô ta cứ liếc mắt đảokhắp nơi, chỉ trách hắn quá ư nổi bật Giữa đámđông cứ như hạc chen với đà điểu!!! Chỉ cần đưamắt về phía đó, tin chắc người đầu tiên lọt vào tầmchính là hắn

Hắn cầm trên tay một mẫu bánh kem phô mai tiến

về phía cô ta, mắt nhìn thẳng nhưng lơ đãng Lindanhận ra hắn không nhìn về phía mình nên chạy một

Trang 12

mạch về phía hắn Vừa chạy cô vừa nghĩ ra cảnhtiếp theo nên diễn xuất thế nào Ngay đến phút côcách hắn trong gang tấc, hắn vẫn không hề nhận ra,chẳng biết đang nghĩ ngợi nỗi gì!!Thế là ,a lê hấp, côchẳng ngần ngại tôn thẳng vào người hắn!!!!!

Theo kinh nghiệm của cô, trọng tâm hắn lúc này rơivào bán thân trên và phần lưng, cô chỉ việc dùng đầugối thúc vào thì hắn sẽ ngã lăn kềnh ra cho mà xem

"Bốp!"

"Bịch!"

"Bịch!"

Thế là cả hai đều ngã chỏng gọng Thành công rồi!!!

Cô mỉm cười trong lòng, nhưng ngoài mặt lại méo

mó như đoá hoa héo rũ rượi

"Đau quá!!!!" Cô giành phần lên tiếng trước Tiên

hạ thủ vi cường mà Nói thế này thì ai nỡ trách mócnữa Cô đang nghĩ xem làm sao diễn một cách nhậptâm hơn Vừa nghĩ, khuôn mặt cô vừa như chuẩn bịnức nở lên

Cẩm Phục Hy đứng dậy, phủi sạch bụi bẩn, không

có lấy một cái chau mày.Linda liếc nhìn miếng bánhkem bị biến dạng, trong lòng nghĩ: "Không lẽ hắnkhông đau tí nào sao? Còn mẩu bánh phô mai kianữa cũng không tiếc rẻ sao?" Cô ngước lên với bộdạng bị thương, cứ như bị nứt xương đến nơi, nóimột cách khó khăn:

- Anh anh không đỡ em sao???

Trang 13

Đám đông kéo đến, mọi người đều xúm lại khen tài diễn xuất của Linda lại tiến bộ đáng kể.Hắn vốn định bỏ đi, nhưng thấy cô ta bị thương có

vẻ nghiêm trọng, lại trông vẻ mặt tựa hồ như vừabị sàm sỡ, do dự một hồi, mới chìa tay đỡ lấy côấy

Nhưng cô ta lại .nắm chặt lấy tay hắn, bàn taykhông thô ráp như bàn tay những tên con trai khác,nhưng cũng chẳng có bao nhiêu là thịt, đã thế lạikhông ấm chút nào Lúc này cô bắt đầu run rẩy.Không lẽ hắn là người Eskimo cũng nên!!!!

Nghĩ thế,cô vẫn không đứng lên, chỉ ngồi yên đónhìn hắn trân trối

- Đứng dậy!!

Phục Hy nói một cách lạnh nhạt Cô không làmtheo, ngược lại còn nắm chặt tay hắn hơn Khôngbiết tại làm sao, cô bỗng có ước muốn làm ấm tayhắn Linda nói với giọng hờn mát:

- Anh làm em ngã , người ta không đứng lên nổi lạicòn thái độ đáng ghét đó mà nói chuyện!!!!

Nhưng Phục Hy lặp lại như một cái máy: “Đứngdậy” Chẳng chút gì lay chuyển được anh ta

Tên người Eskimo đáng ghét! Cô uất ức quay mặtsang một bên, không thèm nhìn hắn nữa

Hắn toan bỏ tay ra nhưng… cô mạnh tay thật! Anhđang nghi ngờ không biết mình đang nắm phải móngvuốt của một con quái vật hay là bàn tay yếu ớt của

Trang 14

một cô gái Sao nắm chặt thế kia, cứ như thể tay haingười đã được dán dính lại bằng keo dán sắt vậy.Người xem kéo đến mỗi lúc một đông, Linda vẫn nụcười trấn tĩnh, đương đầu với hắn Cô ngập ngừng,

dù sao thì da mặt mình cũng đã dày đến độ khôngthiết đến việc mọi người xung quanh đánh giá rasao Có điều cô cũng không ngờ tên này lì đòn raphết, hắn cho tay còn lại vào túi quần, quay mặtsang bên cứ thế chờ cô đứng dậy

“Thật không phải” Cô đứng dậy và nói, tỏ ý xinlỗi,”Tại em mà anh bị ngã”

Vẫn giọng hờ hững đó:” Không sao” Anh ta tưởngchừng như mất hết kiên nhẫn, nhưng thấy người đốidiện là nữ, nên không thể nỗi cáu

Một cách bạo dạn, cô nói khẽ:

- Em cố ý đấy!!!!

Anh ta nhìn cô bằng ánh mắt kì lạ

Linda cất tiếng cười, đôi mắt nheo nheo:

- Này này, em hỏi tên, anh không trả lời, bắt chuyện,anh không thèm, chỉ còn mỗi cách này để bắt buộcanh dừng lại thôi !!!!!

Hắn gật gù, ra chiều thông cảm, rồi cũng không tiếptục hiếu kì thắc mắc về hành động quái lạ đó, chỉnhìn chằm chằm vào cô gái đã nắm chặt tay hắn

Lúc này cô ta lại hơi trơ tráo mà rằng: "Thực ra

em đã biết tên anh rồi, vì thế cho nên baby Hy, tên

Trang 15

của anh đấy, tạm biệt anh." Bấy giờ cô mới buôngtay.

Cô quay người bỏ đi, không thèm để ý hắn ta cóthái độ gì Nhưng cô biết tỏng hắn đang trong tâmtrạng gì Cô rất tự tin sẽ biến hắn thành tù binh củamình trong vài ngày sắp tới Cái tên Cẩm Phục Hychẳng qua cũng chỉ là tên hơi lạnh lùng một tí thôi,chứ thực tình mèo nào cũng như mỉu nào cả!!!!!

Dứt ra khỏi đám đông, cô cười đầy tự hào,cảmgiác thoả mãn trước ánh mắt ngưỡng mộ của mọingười Mãi cho đến khi cách xa, cô mới thốt lên:

"Meo meo, baby Hy meo meo, ha ha ha "

- Ha ha !!!!!

Hành lang vọng tiếng cười tự mãn của Linda

Trên sân thượng, Linda nằm trên chiếc ghế dựa,dưới bóng râm của cái ô lớn, đưa tay cầm lấy lynước quất nhấm nháp từng ngụm

Một kì nghỉ cuối tuần tuyệt đẹp Cô thích cuộcsống đơn giản và tận hưởng Đột nhiên chuông điệnthoại rung lên Cô bật ra xem, lúc nãy đang ngủ đãnhận được nhiều tin rồi Cô đọc ngược từ dưới lên:Dòng tin thứ nhất của Phùng Tháp ở nhạc việnHoa Lợi: "Em yêu, chiều nay lớp anh có lớp nhạc lý

mở rộng ở trường, anh đến đón em đi cùng nhé? Rồichúng ta cùng nhau đi ăn tối."

Dòng tin thứ hai của Mẫn Hoành Ngọc ở Kỳ UyểnPhường: "Linda bé nhỏ, khi nào anh đến thăm

Trang 16

trường em được không??"

Dòng tin thứ ba của "hoàng tử sầu muộn" ThẩmThiếu Anh: "Đừng quên cuộc hẹn ngay kia nhé!!"

Dòng tin thứ tư của thầy giáo trẻ tuổi KhươngĐinh: "Linda, em đang làm gì đó? Ra ngoài này vớianh, bọn mình đi xem xinê, có máy lạnh đấy!!"

Một đống tin nhắn!!! Cuối cùng thì cô cũng xử lýđược hết Phùng Tháp là người nhắn đầu tiên, hơnnữa cô cũng muốn đi nhạc viện chơi, nên đã trả lời:

"Tháp Tháp, anh không cần đến, Em sẽ đến tìmanh."

Phùng Tháp lập tức trả lời: "Vui quá, Linda, anhyêu em chết đi được."

Linda đọc xong dòng tin đó, không nhịn đượccười Làm sao lại có mẫu đàn ông ấu trĩ đến thế kiachứ?? Cô không tiếp tục trả lời, chỉ tựa đầu vào ghế,chuẩn bị ngủ lại, đi tìm giấc mơ đẹp

Thế nhưng lần này cô lại bị một người đeo chiếcmặt nạ màu xanh lá làm cho giật nảy mình Khôngngờ, "Con quỷ cái màu xanh lá" kia dí ngón tay vàođầu cô "Con quỷ cái, mày chán sống rồi hả?? Thái

độ này là sao đây ??? Ngồi xuống mau!!!!"

Linda vừa ấm ức vừa ngồi phịch xuống: "Mẹ,đừng nhát con với bộ dạng này nữa được không??Nhỡ bà con lối xóm trông thấy, không bị khiếp vía

Trang 17

mới là lạ đấy!!!! Trời thì nóng thế kia, con cứ tưởngmình bị ảo giác "

Mẹ cô ấy, Lily, vốn rất hay đắp mặt nạ tảo, nở nụcười không bí hiểm: "Con gái ngoan, gần đây vẫnthả dây câu con cá lớn nữa chứ??? Có bạn trai mớinữa à?? Đẹp trai không con??" (Mẹ gì vậy trời!!!! )-Có mục tiêu mới rồi, khi nào cắn câu con chụphình về cho mẹ xem

Linda hơi bất lực trước bà mẹ của mình, tronglòng nghĩ rằng từng ấy tuổi mà thích mấy anh điểntrai Chình vì có người mẹ như thế này, mới có côcon gái bay bướm như cô Thực ra bà Lily cũng làmột người phụ nữ xinh đẹp không kém Linda, tuổi đãgần bốn mươi nhưng trông bà vẫn tươi trẻ như thờicon gái.(Woa!!) Có điều dạo này bà đâm ra thích đắpthứ mặt nạ tảo kinh hãi đó, và mỗi lần như thế thì bàphải đi hù doạ con gái mình mới thấy vui

- Hố hố, chiến lược tấn công của con độ này hơi

bị chùn chân rồi!!!

Lily vừa nói vừa thư giãn trên ghế của con Lindachợt nhận ra mẹ mình còn biết hưởng thụ hơnnhiều Nhưng cô nói với giọng không đồng tình:

- Nói gì thế kia mẹ!!! Đừng tưởng con gái mẹ dạonày lụt(??) nghề à??? Chỉ tại con mồi lần này hơiđặc biệt thôi Chừng nào con giải quyết xong thì mẹ

sẽ biết!!!

Lily đang mỉm cười, bỗng tỏ ra nghiêm túc:

Trang 18

- Mẹ nói con gái này, thực ra bạn trai cũng chẳngcần nhiều thế đâu, tìm một người thật lòng thật dạyêu thương mình, vui vẻ ở bên nhau, chẳng phải tốtđẹp sao???(Thế mới đúng là một người mẹ )

Linda nghe mẹ hôm nay bỗng thay đổi chủ kiến,cảm thấy ngạc nhiên quá đỗi Bà ta bình thường luônủng hộ con gái tìm nhiều đối tượng, có nhiều lựachọn Hôm nay sao bỗng dưng tiêu cực thế, trongphút cô chỉ thốt lên một từ: "Sao?????"

Lily trở nên điềm đạm:

- Lương tâm mẹ bỗng trỗi dậy ấy mà, lúc đầu mẹ cứngỡ đàn ông chẳng tên nào tốt lành, nào ngờ nhữngngười con chọn đều rất mực đối tốt với con (Ước gìmình được như cô ấy )

Linda dỗi:

- Thôi được rồi mẹ à, hôm nay trời bão hay sao!!!!Giờ phút này nói những lời đó thì có ích gì??? Mẹnên biết rằng, con gái mẹ hôm nay đã không cònđường lui nữa!!!"

Liên tiếp mấy ngày, ánh mặt trời chói chang đến mứckhông cách nào mở mắt Chỉ có Cẩm Phục Hy làdường như không hề bị ảnh hưởng bởi những tianắng đó Thậm chí đôi mắt anh ta không nhận ra sựkhác biệt lớn lao đó, anh đi một mạch thẳng đếnnhạc viện

Và tất nhiên, chẳng một sinh viên nào có thể bước

đi hiên ngang như anh dưới cái nắng khắc nghiệt

Trang 19

Hầu hết các nữ sinh nơi đây đều xuất thân từ giađình giàu truyền thống âm nhạc Tất cả đều tao nhãbội phần, nhưng không ai có thể giữ mình trướcchàng trai tuấn tú như Cẩm Phục Hy Một số cô vờnhư vô tình va phải vai anh ta, số khác thì cố ý bàntán về mẫu bạn trai lý tưởng của mình, số còn lạicàng táo bạo với những động tác giả bộ mong đượcanh ta chú ý dù chỉ trong chốc lát.

Thế nhưng Cẩm Phục Hy cứ mặc nhiên thẳngbước dù có chạm vai với họ

Anh mong muốn có được một giáo viên và phòngđàn của riêng mình, tất cả đều do bố mẹ đã tạo lậpcho anh Họ cho rằng con trai mình không nên bịquấy nhiễu bởi đám người .dung tục tầm thườngkia(Hic)

Tuy bị cách li nhưng Phục Hy không thể khôngthừa nhận đây là sự lựa chọn sáng suốt của bố mẹ.Anh thích sống trong giờ phút ngón tay của mìnhlướt trên những phím đàn, trong thế giới âm nhạc chỉriêng mình lắng đọng, đó thực sự là cảm giác thoảmãn tột đỉnh Từ bé đến giờ, thứ nhạc cụ sinh độngnày vẫn luôn bầu bạn với anh Nhờ có nó, thế giớicủa anh không đến nỗi tịch mịch giá băng, mang lạinghị lực phi thường giúp anh đối mặt với gia đình đó.Hơn một lần anh có ý nghĩ rằng, nếu cuộc đời mìnhđược tự do, anh ắt sẽ chọn âm nhạc làm vùng trời

để sáng tạo nên thế giới của riêng mình

Trang 20

Anh đưa tay chạm vào chiếc dương cầm, mộtkhúc nhạc mới tuôn chảy trong tâm tưởng Anh ngồithẳng người không có biểu hiện gì đặc biệt trêngương mặt, cũng chẳng màng đến việc có ai đóxung quanh hay không Khúc nhạc này, anh tấu lên

vì bản thân mình, chìm đắm trong cảnh giới âmnhạc Cứ thế tiếng đàn vang lên suốt 4,5 giờ liền

Susan, cô giáo dạy đàn của anh, đã bỏ đi từ baogiờ Cô chẳng chút lo lắng về trình độ của Phục Hy

bà cảm thấy thằng nhỏ này thực quá xem nhẹ ngườikhác, chẳng biết gì đến việc tiếp thu ý kiến của ai cả.Cho dù có nghe, nó cũng không bao giờ lên tiếng trảlời trong lúc đàn Điều đáng mừng là sự hoàn mỹcủa hắn dẫ bù đắp lại vẻ ngạo mạn kia, khiến ngườikhác không tài nào góp ý được cho những khiếmkhuyết đó

Đàn xong, Phục Hy có vẻ mệt mỏi nằm dài trênchiếc ghế Thế rồi,anh phát hiện ra tấm gương bêncạnh dương cầm, có thể soi thấy cả người Hoànghôn, ánh vàng rơm hắt lên tấm gương trơn nhẵn,anh thấy toàn thân như được nhuộm vàng

Từ trong gương, anh thấy rõ nước da trắng nhợt,góc cạnh, đường nét cơ thể, tất cả đều rất hài hoà.Mái tóc vàng rủ có vài sợi loe hoe trước trán, trôngrất trẻ con Cơn gió tạt ngang qua và chúng lầnlượt tung lên Tấm thân gầy gò, do chiều cao củaanh không ngừng tăng trưởng nên dù có ăn nhiều

Trang 21

đến mấy nó cũng chẳng phát nổi phì Một hồi sau,ngay đến chính anh cũng không nhận ra người tronggương kia là ai Anh chàng đang đối diện đó, vừa xa

lạ vừa quen thuộc Đã rất lâu rồi, anh chẳng buồn soigương thế nên cứ nhìn đăm đăm vào nó, chẳng biểuhiện gì

Vì vậy, anh cũng không chú ý đến chi tiết, ngay từkhi bắt đầu chạm đến phím dương cầm, ngoài kia đãxuất hiện một cô gái đứng lặng si mê Mãi cho đếnlúc cô ta cất tiếng, Cẩm Phục Hy mới chợt ý thứcrằng mình soi gương đã quá lâu

Cô gái kia với khuôn mặt thanh tú, mái tóc dài đenóng xoã dài qua bờ vai đến nửa lưng trên Nước datrắng mịn như trẻ nít, đôi môi hồng, mặc chiếc đầmdài kiểu cổ điển màu trắng, hai cánh tay áo với dây

nơ, trông cứ như búp bê Barbie đáng yêu sau tủkính Gương mặt trang điểm nhẹ, rõ ràng có dụng ýđến đây Tiếc thay cô ta chỉ hoài công, "công chúa cólòng, hoàng tử vô tâm" Cẩm Phục Hy hoàn toànchẳng để mắt đến cô ta Anh chẳng hề hay biết cô tađứng đó tự bao giờ, ngay cả sau khi cô ta lên tiếng,anh vẫn không rời mắt khỏi chiếc gương

- Hội trưởng, em muốn mời anh tham gia hoà âmvới chi hội nghệ thuật vũ đạo ạ

Cẩm Phục Hy nhìn cô ta qua gương, chẳng thểhiện tí gì là hân hoan từ ánh mắt đến nét mặt, lãnhđạm khô khốc:

Trang 22

Nhưng hắn chẳng kiên nhẫn được nữa, hắn ghétnhất là bị đám nữ sinh quấy rầy, đòi làm việc nàyviệc này việc nọ Cả nhạc viện người đông như thế,sao lại cứ phải là hắn ??? Hơn nữa trước giờ hắnchẳng thích lặp lại lời nói thứ hai.

-Tôi không muốn nói lại lần nữa!!

Tuy lời lẽ cộc lốc nhưng giọng điệu vẫn trầm tĩnh.Nguyệt Lam buồn buồn nhìn hắn, nét mặt bi giờvừa tủi thân vừa thất vọng Hắn vẫn cứ tiếp tụcsoi gương, đôi mắt xa xăm kia như không có chỗkhông chứa đựng kẻ khác Cô hậm hực chạy đi khỏi,dáng như một con bướm đang lượn múa Chiếc áođầm tung lên trông như những ngọn sóng lao xaođánh dạt vào bờ Mặc cho chúng có xao xuyến đếnmấy, Cẩm Phục Hy không hề bận tâm

- Ái chà, đàn ông con trai thế này mà lại đi bắt nạt

em gái bé bỏng đáng yêu, thật không biết xấu hổ!!Một giọng nói lanh lảnh thốt ra, Cẩm Phục Hy nhìn

từ trong gương Một cô gái khác xuất hiện, đôi mắt

Trang 23

long lanh, thần sắc phấn khởi, dáng vẻ quý phái,đem đến cho người ta cảm giác tự tin tràn đầy nhựasống Thế nhưng trong mắt Cẩm Phục Hy giờ đây ảnày thật đáng ghét! Chính là cái con bé không biếttrời cao đất dầy đã đâm sầm vào hắn sáng nay, giờvẫn còn muốn làm phiền!!!

Linda tựa người vào khung cửa, nhìn hắn bằng vẻmặt châm biếm Cô lấy làm lạ rằng hắn lại không biếtđến biên tập viên phát thanh kiêm đội trưởng đội vũđạo Nguyệt Lam, cứ mặc tình soi gương cả ngàytrời, chẳng chú ý đến hoa khôi siêu cấp nổi tiếng tàisắc của học viện Cô nhìn đồng hồ:

- Suy cho cùng anh vẫn không được xem là đànông Làm gì có gã đàn ông nào lại ngắm mình lâuđến gần vậy chứ?? Dào, 37 phút 19 giây!!!!! Thờigian em tính cho anh chính xác đến từng giây một!Phục Hy không còn gì để nói, cũng không thay đổi

tư thế Anh chỉ mong sao Linda nhanh chóng bỏ đicho mình được yên thân (Tội nghiệp!!!)

Anh vẫn bất động, nhưng xem ra ánh mắt bắt đầuchuyển động

Cô bước chầm chậm đến gần, như tiếp cận một con thú hoang Đứng sát bên Phục Hy, cô cúiđầu thấp xuống, ghé sát tai anh nói khẽ:

- Hay là chị dạy em cách cặp bồ ra saonhé???!!!

Trang 24

(Tư thế đó cứ như một thầy giáo đang cố tình mêhoặc cô nữ sinh của mình)

Phục Hy giờ cứ như bị á khẩu, không tiếp tục soigương nữa, cũng không nhìn Linda, anh chỉ có cảmgiác lùng bùng nơi tai Anh đứng phắt dậy, đẩy Lindasang bên, sau đó thu dọn sách nhạc một cách nhanhchóng, đậy dương cầm lại, tức tốc rời khỏi Khôngnhìn Linda một lần nào nữa, hệt như một mãnh thú

cố thoát khỏi dòng nước lớn, xông thẳng ra ngoàicửa Anh không hề nhận ra biểu hiện quá thấtthường của mình Linda biết rằng, anh chàng lạnhlùng này sẽ chẳng còn có thể lạnh lùng được nữa!!!Linda thong thả ngồi vào vị trí lúc nãy của Phục

Hy, nhìn dáng vẻ hối hả của anh, nhớ lại vẻ mặtkhông bình thường vừa rồi, nở nụ cười chiến thắng,

tự kiêu:

- Chàng trai trẻ, rung động rồi nhé!!!

Lúc này Susan bước vào Bà mặc chiếc váy dạhội màu đỏ hoa hồng, tay cầm chiếc ví trắng, nhìnngang nhìn dọc, vẫn không thể nhận ra cô gái ngồitrước dương cầm kia là ai

Linda nhìn bà, càng cảm thấy buồn cười, hai thấytrò hệt như nhau, vẻ ngoài cao quý nhưng thật ranhút nhát vô cùng (Đúng là ma nữ !!!!!)

Susan bước lùi ra sau, nhìn kĩ tấm biển nhỏ ghichữ: "Cẩm Phục Hy" để chắc rằng mình không vàonhầm phòng Rồi sai đó bước đến cất tiếng hỏi:

Trang 25

- Cho hỏi, em có thấy Cẩm Phục Hy đâu không?Linda lắc đầu:

- Em cũng đang đợi bạn ấy ạ!

Susan nhăn mặt hơi lo:

- Trời, cái tên đó lại biến đâu mất nữa? Dạ hội tốinay không cần phải đàn hay sao ???

Nói đoạn bỏ đi nốt

Linda há hốc mồm, nhìn theo ra ngoài, nói vu vơ

mà cũng tin??? Phòng học cũng không thèm đóng lại

cứ mặc tình cho người ngoài ngồi đó Biết trướcmình gọi người đến đây, mang chiếc dương cầmtrông có vẻ đắt tiền này đem bán đi cho rồi!!!

Cô tiếp tục với dòng suy nghĩ vớ vẩn đó, rồi bậtđiện thoại lên xem lịch trình, sau đó thở dài Lạinhầm nữa rồi, người học dương cầm ở đây chính làTháp Tháp, Đinh Đinh học violon mới đúng Ngàymai mình mới hẹn Đinh Đinh, là ngày mai, còn bâygiờ Cô lải nhải cho đến khi thuộc lòng (Khổ ghê!!)Phùng Tháp ngồi trong phòng nhạc lý, liên tục liếcnhìn đồng hồ Tất cả mọi người đều đi về, chỉ có

cô ấy là chưa tới!

Anh nhìn chăm chăm vào chiếc di động trên bàn,

do dự không biết nên gọi cho cô ấy hay không.Nhưng lí trí đã chiến thắng tình cảm, mách bảo rằngnếu anh gọi điện thúc cô ấy, Linda nhất định sẽ gạtanh sang bên Thế là anh đang ngoan ngoãn tiếptục ngồi đợi như một chú thỏ con

Trang 26

Linda tay cầm gói kẹo, vội vàng chạy đến lớp học.Trông thấy Tháp Tháp cô đơn một cách đángthương, cất tiếng cảm thông:

- Cục cưng của em, trông anh mệt mỏi thế kia,chắc đợi lâu lắm hả???(Lại còn phải hỏi !!!) Thậtkhông phải, em làm anh buồn lòng rồi!!!

Phùng Tháp vui vẻ rộng lượng:

- Không sao cả, đợi Linda thì dẫu lâu hơn nữacũng không hề gì!!!!!

Ngày không nắng không mưa

Linda bắt gặp Nguyệt Lam Cô gái đã khẩn khoảnmời mọc Phục Hy nhưng lại bị từ chối thẳng thừng

- Mình muốn khóc quá!!!!

Cô nói với một người bạn :

- Bạn có biết hội trưởng Hy tự mãn đến mức nàokhông Anh ta ngắm mình trong gương những nửangày trời(?) mà không thèm nhúc nhích Nếu Lamkhông bắt chuyện với anh, chắc có lẽ anh ta sẽ ngồi

đó cho đến trời tối sầm mất!!!!!!!!!!!!!!

Cô gái kia không lấy làm lạ đáp:

- Có gì đáng ngạc nhiên đâu?? Chẳng ai hoàn hảođược như hắn ta, tự mãn là đúng rồi!!!!!!!

Linda tròn xoe mắt Người ưu tú đến đâu cô cũnggặp qua rồi, nhưng khiến cả đám con gái thừa nhận

là chẳng ai hoàn hảo đến như Phục Hy thì hắn tađúng là người đầu tiên Cô càng lúc càng tỏ ra hứngthú với tên này đây!!(Hic!!) Hơn nữa theo như linh

Trang 27

cảm của cô, đoán chắc hắn chưa biết yêu đương là

gì Thế thì dễ dàng mắc câu thôi, cô lại đắc ý cười.Bọn họ nhìn thấy Linda, liền toát mồ hôi lạnh.Mọi người đều biết rằng, khi cô ấy cười một cáchkhông rõ lí do như thế, thì cũng là lúc có thêm mộtanh chàng nữa đánh mất đi vẻ vô tư lự của mình.Tuy Linda muốn sớm ngày giải quyết tên CẩmPhục Hy đó, nhưng cô cũng tuyệt đối không vì mộtcái cây xinh đẹp mà bỏ phí cả một cánh rừng rộnglớn Vì vậy, cô vẫn thực hiện kế hoạch đã định củamình : bốn giờ ba mươi chiều, Đinh Đinh đi siêu thịcùng cô, họ gặp nhau ở cổng trường

Có điều ngay đến chính cô cũng không ngờ răngmình lại rất có duyên với baby Hy (chỉ có Linda là gọihắn như thế!!!!! , cách chưa đầy một hôm đã táingộ(đúng là duyên sô mà!!!) Cô lấy làm lạ, khônghiểu sao trước đây lại không thấy hắn trong học viện,

có lẽ hắn ta mới chuyển đến chăng??

Cẩm Phục Hy đứng bên vườn hoa, ngẩng caođầu đón lấy ánh mặt trời, đôi mắt nheo lại, nomchừng rất không kiên nhẫn Cô gái đứng đối diện kiathì đang trong bộ dạng lúng túng cực kì, mồ hôi trongvắt không ngừng thi nhau tuôn ra

Có phim hay để xem rồi đây, hẳn nhiên Lindatuyệt không bỏ lỡ! Cô dừng lại theo dõi một cáchchăm chú

Trang 28

- Anh đã nhận thư của em rồi bức thư bày tỏ tìnhcảm thì tại sao lại không phản ứng Em em emviết rất lâu

ta mê mẩn, tình nguyện dâng hiến rồi sau cùngbị đá thẳng thừng!!!

Cẩm Phục Hy vẫn với sự lạnh lùng, đưa tay dayhuyệt thái dương của mình, sau đó chau mày:

- Cô muốn nói đến cái này??? Vậy giờ nói xongchưa??? Tôi đi được rồi chứ????

Cô gái đó khoé mắt đỏ lên, nước mắt trào ra

Linda không màng đến Cẩm Phục Hy trông nhưngọn núi lửa sắp hoạt động trở lại, càng không thiếtđến chi tình cảnh bối rối của cô gái, như một bàngồi lê mách lẻo được dịp tọc mạch :

- Em bảo baby Hy này, sao cứ để em bắt quảtang anh tuyệt tình đến độ đấy kia chứ???(nghe trộmlại còn!!!) Hay là h6m nào anh cũng gặp phải sự việctương tự, nên để em trông thấy là điều khótránh????

Trang 29

Cẩm Phục Hy đưa mắt sang thì thấy "ma nữ", đôilông mày càng xích lại gần.

Cô gái sắp sửa nước mắt ngắn nước mắt dài,vừatrông thấy Linda, trong lòng hẳn toan tính cho mìnhmột vai mới, vì cô biết Phục Hy dứt khoát đã có têntrong danh sách mục tiêu mới của Linda Vì "ma nữ"của học viện Thi Tôn sẽ không bao giờ phí lời vớichàng trai mà cô không để mắt tới Cô gái lập tức lêntiếng một cách tủi hổ:

- Chị Linda (?), chị xem thái độ của hắn thế kia.Hãy cho hắn biết, thế nào là đau khổ!!!!

Linda liếc mắt sang, đấy chẳng phải Tiểu Ất ở lớpbên cạnh hay sao??? Sao đột nhiên lại xưng chịxưng em với mình nhỉ????

Cô vỗ vai Tiểu Ất ra chìu an ủi, tác phong đầy lòng nghĩa hiệp:

- Được! Không thành vấn đề!!! Em sẽ khiến hắnthương tâm cho chị mát dạ!!!( Sax!!!)

Tiểu Ất gật đầu, ném cái nhìn tủi hổ thẳng mặtPhục Hy, ấm ức chạy khỏi

Linda tì người vào vai Phục Hy, khẽ nói:

- Làm sao em nỡ??? Em quý baby Hy nhất đời,sao lại có thể làm tổn thương anh nhỉ??? Phải vậykhông???

Phục Hy đưa mắt nhìn cô ta, đây là lần đầu tiên anhđối diện trực tiếp với Linda, ngay sau đó thì hất cô

ra ngay tức thì

Trang 30

Sở dĩ gọi là "Hất" vì động tác của anh thật nhanh

vô cùng, dường như sợ cô ấy làm bẩn người mình.Lúc này đến lượt Linda cảm thấy uất ức, lại còn cótên con trai không thèm mình nữa cơ đấy????Nhưng cô ta gạt nỗi bất bình sang bên trấn tĩnh lại,anh chàng đẹp trai này nhất định là chưa biết yêu(Siêu!).Thôi đừng chấp, cứ từ từ, nôn nóng thì cá

sẽ không cắn câu

- Có người tỏ tình mà lại không vui ? Sao thế, hay

là cô ta xấu quá không xứng với anh????

Linda chỉnh trang y phục, vẻ mặt hung hăng:

- Nhưng không sao, em xứng với anh!!!! Chàonhé!!!

Cẩm Phục Hy lại mất phản ứng "Em xứng với anh"

và "Chào nhé!" dường như không được rõ nghĩa cholắm!!

Rốt cuộc trong hồ lô cô ta có thuốc gì????(hem biết!)

Sau đó thì cô ta tung tăng đi đến cổng trường

- Linda ơi , anh đã chờ em từ rất lâu đấy!!!

Vừa trông thấy Linda, Khương Đinh đã ra dángthảm thương Chưa hết tiết học, anh đã rời khỏi,chính là để đợi Linda mà anh ngày đêm mong nhớ,thế mà nàng ta trễ hẹn những bốn mươi phút!!!! Từlớp học đến cổng trường lại mất nhiều thời gian thếư????????????

- Đinh Đinh, em biết lỗi rồi!!

Trang 31

Linda ngoài miệng tỏ ý hối lỗi, trong lòng nguyềnrủa tên Phục Hy xấu xa kia Gã Phục Hy ngạo mạn,làm mất hết thời gian của mình( Rõ khổ! Tự nghetrộm người khác trò chuyện, lại còn trách móc ),không cưa đổ hắn, ta thề không còn là Linda!!!!!!!!!!!Khương Đinh nhìn Linda trong bộ dạng ăn năn, lời

lẽ nhỏ nhẹ, tất cả những mệt nhọc kia đều tan biến,

nụ cười nho nhã lại xuất hiện, anh nắm tay cô phấnkhởi rời trường

Họ bước đi thật hạnh phúc tự nhiên, không biếtbao nhiêu cô gái thầm yêu vị thầy giáo trẻ tuổi đãphải ôm hận Từ cái hôm anh xuất hiện trước sântrường, phong thái tao nhã cùng mái tóc bồng bềnh,

đã có khối nữ sinh mất ngủ vì anh Khương Đinh nổibật hẳn trong các giáo viên trẻ ở học viện, khí chấtnhư một văn sĩ ngày trước Có điều, càng không thểngờ rằng, ngày thứ sáu khi Linda vào học, thầy giáotrẻ đã bị chinh phục và trở thành cái đuôi trung thànhcủa cô Việc gì anh cũng chiều ý cô, mỗi ngày tanhọc luôn đưa cô về nhà Bất kể Linda có ngangngược đến đâu, anh cũng một mực bao dung, luônnói tốt cho cô ấy.(Linda đúng là có số tốt, chàng nàocũng đẹp trai ,lại một lòng chung thuỷ với cô )

Cuối cùng thì mọi người cũng không rõ là doKhương Đinh bản chất si tình hay bị Linda thay đổi

* * *

* *

Trang 32

Linda bay bướm nhưng chẳng lúc nào chịu anphận, trước mắt, một Cẩm Phục Hy vừa tuyên chiếnchưa ngã ngũ, lại đã chuyển tiếp một anh chàng đẹptrai khác làm mục tiêu công kích.(Pó tay!!!)

Linda dạo phố bắt gặp một nhà hàng món ăn Tâyđang treo bảng tuyển dụng Con phố khá là nhônnhịp mà nhà hàng lại trông cũng hoành tráng, nếuvào đây làm hẳn lương tháng cũng không tệ

Nhưng đối với một người thích rong chơi hưởngthụ như cô thì chẳng lấy gì làm thích thú Mục tiêulâu dài duy nhất của cô không ngoài việc gia tăng

số "tù binh" của mình, tận hưởng những ngày thángvàng son, sau đó lại đi tìm con mồi mới (Sốcnặng!!!!!) Cô điềm nhiên bước vào nhà hàng Tây nổitiếng của con phố Romantic Capital, lượn quanh bêntrong , vừa định trở ra thì bị giọng nói dịu dàng củamột nữ phục vụ gọi lại:

- Chào mừng đến với Romantic Capital, xin hỏi cô

đi mấy người ạ?

Linda vốn muốn lắc đầu bỏ đi cho xong nhưngngay lập tức cô xoá đi ý nghĩ ấy Cô trả lời bằnggiọng điệu ngọt ngào hơn:

- Thưa một, cảm ơn!

Tiếp sau ngồi vào bàn một cách từ tốn

Máy điều hoà nhiệt độ và không khí nên thơ thếnày, thật khiến người ta khó cầm lòng lưu lại tránh

Trang 33

cái nóng thiêu đốt ngoài kia Cô nghĩ mình đã khôngchọn nhầm dịch vụ và tìm một chỗ ngồi.

Hôm nay Linda ăn mặc trông "yểu điệu thục nữ" raphết Áo liền đầm màu trắng làm nổi bật thân hình

mà cô cố gắng kiêng cữ lắm mới được như thế, tócthì dài xoá dưới bờ vai Cô nghĩ, nếu đã trót thế nàythì cứ đóng vai thục nữ cho rồi Cô đặt túi xáchxuống, lấy từ bên trong ra quyển sách , tay còn lạinắm chiếc khăn tay, tiếp theo thì ra vẻ chăm chú đọcmột cách nghiêm túc

Vài giây sau, cô cảm nhận sâu sắc rằng tạo hoáthật thiên vị, dĩ nhiên là thiên vị cho cô

Một anh chàng nhã nhặn hết mực bước đến:

- Xin hỏi cô dùng gì???

Giọng nói truyền cảm ấy vừa dứt, Linda ngẩnglên, một gương mặt quả không khiến cô thất vọng.Trong phút chốc, anh chàng trước mặt đã trở thànhmục tiêu mới của cô trong một kế hoạch cụ thể!!!!

Cô sắp sửa nhận bảng thực đơn từ anh bồi lịchlãm kia, bỗng nét mặt tươi vui vụt tắt.( Kế hoạch bắtđầu!!!!! ) Cô nhìn anh, ánh mắt đăm đăm, vừa nhưyêu thương, vừa như nhung nhớ, vừa như sầumuộn, kinh ngạc,

Trước ánh mắt ngổn ngang trăm mối đó, anh bồibàn kia ngớ cả ra, không tài nào hiểu nổi,vì sao cô

Trang 34

gái mới gặp lần đầu lại nhìn mình một cách lạthường thế???

Một lát sâu, anh mới nhẹ nhàng hỏi:

- Thưa cô, xin hỏi có muốn xem qua bảng thựcđơn không ạ???

Hai khoé mắt Linda ướt đẫm Bấy giờ, anh phục

vụ cuống quít lên, không biết xử trí thế nào cho phải.Trong khi đó, Linda bắt đầu mấp máy:

- Anh Uy, là anh đó sao??? Có thật là anhkhông??? Em không phải đang mơ chứ???

Anh ta càng thêm không hiểu đầu đuôi ngọnngành gì cả Anh Uy, Uy nào kia???

- Anh không phải đã nhẫn tâm bỏ rơi em, mộtmình ra đi rồi sao??? Tại sao bây giờ lại xuất hiệntrước mặt em???

Cả người cô run bần bật, nước mắt tuôn rơi:

- Anh có nhớ lúc trông thấy thân thể lạnh ngắt củaanh, tâm trạng của em như thế nào không??? Thì ra

là anh lừa em !!! Anh không chết, không chết

Anh bồi giờ đại khái đã hiểu sơ qua: Cô ấy nhìnlầm mình với người yêu đã chết Anh cất tiếng thanhminh:

- Không, cô nhìn nhầm người

Trời đất như tối sầm lại Linda đứng bật dậy, ômchầm lấy anh bồi Cô áp vào cổ anh, những giọtnước mắt làm ướt cả cổ áo, mùi hương phảng phất

Trang 35

Trong phút chốc, anh mơ hồ và chẳng biết nên nói

gì Còn cô thì không ngừng rối rít:

- Tốt quá rồi, anh Uy của em vẫn sống thật tốtquá, anh vẫn sống vẫn sống em vui quá

Tất cả mọi người có mặt ở hiện trường đều đổdồn ánh mắt hiếu kì về phía đôi nam nữ Có ngườithậm chí còn rơi lệ vì những lời nói cảm động của

cô ta Mọi người đều như đã bị thuyết phục bởi cảnhtượng đó

Mãi lúc lâu sau, Linda mới có vẻ lấy lại bình tĩnh

Cô buông anh ra, gương mặt rạng ngời hạnh phúc:

- Bố mẹ nếu biết anh khoẻ mạnh thế này ắt hẳnrất đỗi vui mừng, đi thôi, chúng ta về nhà

Anh ta không biết trả lời cô ra sao, anh thật khôngmuốn làm cô suy sụp nhưng vẫn phải nói:

- Thật xin lỗi, cô nhầm rồi Tôi không phải tên Uy

Có lẽ trông tôi giống với một người quen của côchăng???

Ấy vậy mà cô vẫn cứ khăng khăng:

- Anh Uy, không lẽ anh mất trí nhớ sao??? Ngay

cả em mà anh cũng không nhận ra??? Em là Lindađây mà!!! Ạnh có biết chỉ vì sự ra đi của anh mà em

đã thay đổi như thế nào không? Tại sao anh tại làmsao anh thật quá vô tình!!!!

Cô vừa thốt ra tên mình, vài người chung quanhthở phào Anh bồi bàn cũng thầm nghĩ: " Thì ra đâychính là Linda Thế thì không phải là cô nữ sinh bay

Trang 36

bướm nức tiếng của học viện Thi Tôn đó sao??? Có

lẽ nào tính bay bướm của cô chính là do chịu ảnhhưởng lớn khi anh chàng tên Uy kia không may quađời???

Hành động hôm nay của Linda thật khiến cho mọingười xúc động "Hoá ra, đằng sau vẻ bay bướm kiachính là tấm lòng chung thuỷ vô hạn trong tình yêu Lúc này đây, có không ít cô gái tỏ vẻ đồng cảmsâu sắc khi Linda cố che giấu vết thương lòng bằngcách tìm vui qua những cuộc tình chớp nhoáng

Linda rời khỏi Romantic Capital với vẻ mặt đầythất vọng Trước khi đi, anh bồi ấy vẫn an ủi dịudàng:

- Tôi không phải anh Uy gì đó Tôi không hề mấttrí như cô nghĩ, tôi tên là Thích Huy, từ trước đếngiờ, trí nhớ tôi vẫn bình thường Tôi biết cô rất đaubuồn khi mất bạn trai nhưng thật tình, cô đã nhậnnhầm người

Đi đến một góc vắng, Linda lau vội nước mắtvà cười với vẻ tự phụ.(Rất tiếc đã làm mọi ngườithất vọng khi thấy Linda vẫn giữ bản chất baybướm!!!) Trong lòng thầm nghĩ: Anh Uy, dĩ nhiên tôibiết anh không phải là anh Uy!! Thoạt nhìn đã nhận

ra anh là con trai của tổng giám đốc tập đoàn HuyHồng rồi, tương lai sẽ thừa kế số tài sản kếch sù từông bố đang ăn nên làm ra (Đó chính là lí do!!!)

Có điều không hiểu tại sao gần đây lại xuất hiện trên

Trang 37

tạp chí thương nghiệp với tư cách một nhân viên bồibàn Có lẽ hắn đang tự rèn luyện bản thân chăng???

Cô tự hào ngẫm lại đoạn độc thoại lúc nãy của mình,phút xuất thần của mình Nếu trên màn bạc thì đãđược giải Oscar Nữ diễn viên chính xuất sắc nhấtchứ không ngoa!!! (Các bạn có đồng ý với câu nóinày của Linda không???? )

Mãi cho đến khi về nhà, cô mới sực nhớ ra một sựthật phũ phàng: Cô đã bỏ quên quyển "Khách làngchơi" ở Romantic Capital lần này thì mọi công sứcxem như dã tràng Nếu biết sớm thì đã đem vàiquyển lâm li bi đát như "Duyên tiền định", "Hồi ứcngọt ngào", "Phổ Hy Kim thi tập", " Bên nhau nơichân trời", "Khách làng chơi" thì làm sao giống côgái si tình với người yêu đã chết yểu chứ???)

_

Một tuần lễ sau, Linda mới hoàn thành hết cáccuộc hẹn Giờ đây, cô bất chợt nhớ đến dự địnhtrước của mình Cô không biết Phục Hy ở lớp nào,nên đành phải tìm từng lớp một

Hai phút sau, cô phát hiện ra rằng tìm một người nổibật như anh thật chẳng tí khó khăn nào cả Khi côvừa bước đến gần lớp A52 thì đã nghe tiếng thầy Từquát tháo:

- Cẩm Phục Hy, em như thế này là thái độ gì đây?Không muốn quét thì có thể không quét sao? Đây

Trang 38

chính là vi phạm kỉ luật tập thể!!! Em đã đến lớp trễthì phải chịu phạt bằng cách dọn dẹp vệ sinh!!!!!

Tiếp theo thì Phục Hy nói với giọng dửng dưng:

- Dơ quá đi!!!(Pó tay!!! )

- Em thật hết thuốc chữa!!! Làm sao lại có học trònào như vậy??? Chê dơ??? Chê dơ thì đừng đếnlớp!!!

Giọng thầy Từ càng thêm tức tối Linda bỗng cảmthông với người thầy đáng thương kia, có một họctrò ngỗ nghịch bướng bỉnh đến khó ưa!!

Tiếp đó thì một giọng nói khe khẽ rằng:

- Thưa thưa thầy, em giúp bạn ấy ạ!!

Không khí im lặng bao trùm Linda không kìmđược, lén đến gần xem sao, cô muốn nghe rõ hơn(Lại nghe trộm!!!!! )

Chỉ nghe mỗi tiếng "Bộp!", chắc là sách từ trên kệrơi xuống Kế đến thì thầy Từ xông ra, đỏ mặt tía tai,suýt nữa thì va phải Linda

Cô chỉ kịp nói "Sorry" rồi bước vào lớp Quangcảnh phòng học thật bất thường, cứ ngỡ tên Phục

Hy máu lạnh kia chắc cũng không đến mất hết tínhnhân đạo, hẳn biết ơn bạn kia lắm, ấy vậy mà

Cô gái kia đang cầm chổi và bắt đầu quét Khôngbiết vì mệt mỏi hày vì được ở bên người trong mộngnên hồi hộp, mồ hôi trên trán thi nhau rơi, động tácquét không lấy gì làm hăng hái nhưng trông có vẻkhá mất sức Vừa mới nhìn đã biết là loại tiểu thư

Trang 39

hiếm khi làm việc nhà, quan sát kĩ thì hoá ralà Nguyệt Lam Trong lòng Linda thầm nghĩ, khôngphải trường hợp hiếm hoi, không biết bao nhiu cô gáibất chấp mọi nguy cơ để vây lấy "tảng băng đẹp mã"như thế, cho dù có là một Nguyệt Lam xinh đẹp cũngkhông ngoại lệ Nguyệt Lam chủ động đến đỡ lời mànay còn phải đối kiện với vẻ lạnh nhạt kia Thậm chítên Phục Hy ngồi cuối lớp giờ đang thu dọn sách vởchuẩn bị ra về, chẳng thèm nhìn lấy cô ta một lần!!!Nguyệt Lam vừa quét lớp vừa để tâm đến anh ta.Trông anh ta chẳng thể hiện sự quan tâm tẹo nào, cô

có chút hoang mang, nhiều lần muốn mở lời, nhưngkhông cách nào cất tiếng, vốn không hay rằng ngoàicửa đang có một người chứng kiến cả câu chuyện.Mọi tâm tư của Nguyệt Lam đều chỉ tập trung vàoanh ta

Phục Hy thu xếp đến quyển vở cuối cùng, cô đànhđánh bạo mà rằng:

- Anh Hy mình sợi dây đeo cổ đó đó là

Linda thầm nghĩ: "Ôi trời, lại còn xưng anh nữamới kinh chứ!!! Cứ nghĩ mình gọi "Baby Hy" thế làquá mức rồi, không ngờ cô ta còn gọi "Anh - mình"với tên Eskimo ấy cơ đấy!!! Tôi chào thua rồi!!!" Ấythế mà anh chàng lại chẳng phản ứng Phục Hy vẫncái nhìn lạnh thấu xương, như ra lệnh cho cô đừnghỏi tiếp Cô đành phải cúi xuống và lại quét Nguyệt

Trang 40

Lam trông đáng thương vô hạn Linda đột nhiên mủilòng.

Dễ thường Linda không giàu lòng trắc ẩn với phụ

nữ, hơn nữa dẫu cô có cảm thông với Nguyệt Lam đichăng nữa, cô ta nào có biết ơn Nguyên tắc củaLinda trên tình trường là, qua mặt bằng mọi giá tất

cả các cô gái để tiếp cận những anh chàng lọt vàotầm ngắm của cô

Bỗng lương tâm trỗi dậy Linda nhớ đến vị hôn thê

đã hai lần tự sát không thành của Khương Đinh Vừahay tin anh thay lòng, cô lặng lẽ mua thuốc an thần

về uống sạch Sau đó, chính Khương Đinh đã pháthiện ra cô khi anh đến nhà với mục đích chia tay Côđược đưa vào bệnh viện, tẩy ruột, tình trạng khôngđến nỗi quá nguy kịch Sự việc xảy ra khiến mọingười xung quanh đều cảnh giác Quả nhiên, cô cắtđứt mạch máu tự sát lần hai

Linda vốn không hề tranh giành bạn trai với ngườicon gái khác, đây cũng là nguyên tắc của cô Cóđiều Khương Đinh là một trường hợp sơ sót, cônghe tất cả nữ sinh hùa nhau nói rằng thầy Đinh theođuổi cô từ khi anh còn độc thân Thật không ngờ anhlại có vị hôn thê rất mực tình thâm Vậy mà KhươngĐinh cũng bạc bẽo vô cùng, trước vị hôn thê nhiềulần chết hụt và cả sự phản đối từ phía gia đình, anhvẫn kiên quyết bên cạnh Linda Linda đã chia tay anhbiết bao nhiu lần vì sự việc này, nhưng cuối cùng cô

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:41

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w