1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Khi yeu thuong quay v chua xac dinh

195 5 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Khi yêu thương quay về
Tác giả N.T.T
Trường học Đại Học Y Dược Thành phố Hồ Chí Minh
Chuyên ngành Y học
Thể loại Tác phẩm văn học
Năm xuất bản 2023
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 195
Dung lượng 1 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Buổi chiều hôm đó , trò chuyện với tôi, Trịnh Hân như người mất hồn, nét yêu kiều trêngương mặt không còn nữa, thay vào đó là đôi mắt thất thần , đôi môi bặm chặt lại như đang âu lo một

Trang 1

Khi yêu thương quay về

Tâm sự của Lượng Hằng 131

Lần đầu tiên tôi gặp Trịnh Hân là khi nào nhỉ? Cũng lâu lắm rồi, đến nay cũng gần được 3

Trang 2

Làm việc trong bệnh viện đã lâu, mỗi ngày tôi đã làm cho bao người suy sụp, tôi đã phá vỡgiấc mơ, hi vọng của bao người Lúc mới theo nghiệp này , tôi còn cảm thấy ngượngmiệng, lâu dần, cảm giác đó mờ nhạt đi , tôi cũng không còn cảm giác nặng nề khi thôngbáo tình trạng sức khỏe của bệnh nhân nữa

Cảm giác bấy lâu đánh mất lại tràn ngập trong lòng, càng trở nên rõ nét hơn khi tôi nhìnvào gương mặt ngây thơ không chút tì vết của cô

Hôm nay không phải ca trực của tôi, nhưng trưởng khoa bận đi họp, đẩy tới đẩy lui màkhông thoái thác được , rốt cuộc vẫn là tôi tôi làm thay ông.Giờ nghĩ lại , tôi nghĩ có lẽ đó là

sự sắp đặt của số phận

Có lẽ ông trời cố tính để cho tôi gặp cô, cố tình để cho hình ảnh cô in sâu trong trái tim tôi… Trịnh Hân, tôi nhìn tên cô ghi trong bệnh án,.Đó là một cái tên rất hay, rất phù hợp với một

cô gái đẹp

“Cô Trịnh, bác sĩ Trực nhờ tôi đưa bệnh án cho cô.”

Chẳng hiểu sao tôi thấy mặt mình nóng ran, mồ hôi cũng vô thức nhỏ trên trán, chiếc lưỡicũng vô tình líu lại, cảm giác như tôi chính là một tội đồ, có lúc lại thấy như tôi đang nhẫntâm cầm dao cắt đi sợi dây mong manh nối liền với cuộc sống của cô

Cô chầm chầm đọc, mất một lúc lâu mà cô vẫn chưa đọc xong ,với tốc độ chậm như vậy ,tôi đoán cô đã đọc đi đọc lại nhiều lần

Ánh nắng rọi vào của sổ, đậu trên thân hình im lìm của cô…

Những lọn tóc dài buông trên vai, nhẹ nhàng ôm lấy khuôn mắt kiều diễm…

Đáy lòng tôi dậy lên những cảm xúc khó tả, bàn tay bất giác nắm chặt lại…

Trái với suy nghĩ của tôi, cô rất bình thản, cô lịch sự nói lới cảm ơn tôi , cúi đầu chào , rồilặng lẽ bước ra khỏi phòng

Bao năm qua, tôi quen dần với các trạng thái tâm lí của bệnh nhân khi biết được căn bệnhhiểm nghèo của mình:có người gục xuống trong sự đau đớn , rồi không kiềm chế được màkhóc ầm mĩ, có người lắp bắp hỏi lại tôi, đôi mắt thất thần vô hồn như tìm kiếm lấy một tia

hi vọng yếu ớt, có người nhất thời kích động mà tóm lấy cổ áo tôi mắng nhiếc , chửi rủa Nhưng chưa một ai phản ứng như cô, bình thản chấp nhận , bĩnh tĩnh bước đi, một sựbình thản đến kinh ngạc

Lạ thật , tuy nét mặt cô không biểu hiện gì , tôi vẫn cảm thấy có chút nặng nề trong những

Trang 3

bước chân

Rất lâu sau đó, tôi vẫn không thể tập trung vào công việc được.Có một cảm xúc rất lạ cứchiếm lấy tâm hồn , tựa như một màn sương giăng khắp mọi giây thần kinh, tỏa ra khắpcác cô bào, khiến mọi suy nghĩ của tôi trở nên mông lung

Ánh mắt đó , khuôn mặt đó, tôi thở dài đi đến bên của sổ với hi vọng cảnh vật bên ngoài sẽlàm cho tâm hồn mình thanh thản hơn

Qua ô cửa sổ vuông vắn, tôi đã nhìn thấy cô.Dưới gốc cây , cô gục mặt xuống, bờ vai gầygầy run run Hai tay cô nắm chặt điện thoại như muốn gọi cho ai mà không đủ dũngkhí.Chốc chốc, tôi thấy cô ngước nhìn bầu trời

Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, dát vàng lên khuôn mặt trái xoan của cô.Một vệt dài lấp lánhchạy dọc theo gò má,cô đưa tay gạt, thanh thản mỉm cười

Thì ra , trong cuộc đời này , cười cũng có thể làm cho ngưởi khác đau đớn như vậy Gấpvội chiếc máy tinh, tôi chạy ngay ra khỏi phòng

Tại sao tôi lại cư xử như vậy với một cô gái xa lạ? Chính tôi cũng không tìm được câu trảlời thỏa đang cho bản thân Chỉ biết rằng , khi nhìn thấy bệ gạch dưới gốc cây trống không,tôi đã rất hụt hẫng

Một người cả đời luôn xử sự theo lí trí như tôi cũng có lúc chạy theo cảm xúc vì một cô gáiư? Phải chăng do bộ não phải làm việc bao năm đã thấm mệt nên trong giây lát đã quyếtđịnh nhường chố cho trái tim ?

Một tuần sau đó , trong khi đang lấy xe, tôi gặp lại cô.Cô lướt qua tôi như một cơn gióthoảng, tĩnh lặng và êm dịu Vài ba giây thật ngắn ngủi nhưng cũng đủ để tôi nhận ra nétmặt cô gầy hơn trước nhiều

Trưởng khoa có vẻ ngạc nhiên trước lời đề nghị của tôi Đôi mắt in hằn vết bụi mờ của thờigian của ông thấp thoáng những cái nhìn kì dị:

“Nam Kì, sao cậu lại muốn điều trị cho cô gái này?”

Tại sao tôi lại quan tâm đến cô? Tại sao tôi lại muốn chữa lành bệnh cho cô? Tại sao?

Có lẽ bởi tôi thấy cô quá cô đơn và lạc lõng trên thế gian này

Có lẽ bởi tôi thấy lại hình ảnh của mình trong cô, một con người xưa cũ rất khác mà bây lâunay tôi che giấu

Tôi trả lời trưởng khoa một cách chung chung:

“Bởi tôi là một bác sĩ có trái tim của một con người…”

Trang 4

Từ khi nhập viện, nụ cười của cô trở nên mờ nhạt dần

Giống như khi đông đến , ánh nắng trở nên hiếm hoi hơn

Đông đến mang theo cơn gió heo may lành lạnh lọt vào khe cửa bệnh viện.Những chiếc lávàng dần dần rụng xuống, rắc đầy trên mặt sân bê tông.Trên sân bệnh viện, cây cối vươnnhững cành khẳng khiu trơ trụi vạch nhũng nét ngoằn ngoèo kì dị vào nền trời

Thần sắc cô trở nên kém hơn, da mặt cô hơi tái , những quầng thâm bao phủ lấy đôi mắt totròn

Cô gái trẻ trung , vui tươi mà tôi biết đã không còn

Những đợt xạ trị liên tiếp càng khiến cô trở nên mệt mỏi hơn

Sau khi tiêm thuốc , mặt cô tái nhợt, đôi môi không còn một tí huyết sắc nào , cô nắm chặtvào thành giường, đôi tay gầy gưộc hiện lên những mạch gân xanh yếu ớt Y tá Trần chưakịp bôi thuốc sát trùng vết tiêm cho cô, Trịnh Hân đã chạy vội ra khỏi phòng, lao thẳng vàophòng vệ sinh Từ góc khuất nơi hành lang bệnh viện, cô bước ra một cách thẫn thờ,dường như không còn chút sức lực nào.Cô buông thõng tay, thân hình manh mai đổ gụcxuống nền gạch

Phải lấy hét can đảm, tôi mới dám tiến lại gần, tôi nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô

“Bác sĩ Kì, cô ngơ ngác nhìn tôi, nét mặt có vẻ thẳng thốt”Sao anh lại ở đây?”

Không thể nói cho cô biết tôi đã đứng ở ngoài phòng bệnh từ khi y tá tiêm cho cô , tôi nóidối:

“Hôm nay là ca trực của tôi, Tôi vừa đến thì thấy em ngồi đây Trịnh Hân, ở giai đoạn này

em sẽ thấy mệt mỏi và buồn nôn liên tục, , đó là do tác dụng phụ của thuốc Nhưng em hãygắng lên, một thời gian ngắn nữa những phản ững này sẽ kết thúc thôi.”

Cô gật đầu, nở nụ cười bình thản nhìn tôi…, môt nụ cười hiền dịu mang theo chút sức lựccuối cùng

Trong phút chốc, tôi đứng yên , bất động , bực bội vì chính mình cũng không thể kiểm soátnổi nhịp đập của trái tim mình

“Trịnh Hân anh…"

" "

“Muộn rồi, để anh đưa em về phòng…”

Tôi còn muốn nói với cô nhiều hơn thế , nhưng cuối cùng lại quyết định im lặng

Dìu cô vào giường, tôi lặng nhin hàng mi cong run rẩy Ước gì khi mở mắt , tôi sẽ nhinthấy những tia sáng của niềm vui

Trịnh Hân, cô gái bé nhỏ này đã xóa đi những gianh giới vốn có của bệnh viện, chính cô ,

Trang 5

với nụ cười và nghị lực của mình đã tô điểm những sắc màu tươi sáng vào phông nền vốnchỉ có một màu trắng ảm đạm ở nơi đây

Anh Thắng không còn càu nhàu khi cô lăng xăng chạy đến bám đuôi mình, nằng nặc đòimua hộ mấy cuốn truyện cổ tích để về kể cho các em nhỏ trong bệnh viện Ánh mắt bácLoan đã dịu lại mỗi khi cô tíu tít chạy theo đòi bác dạy cho những bí quyết nấu ăn ngon.ChịDung y tá hay buột miệng kể về cô trong các bữa ăn trưa, rồi lại lèm bèm lườm lườm khi cô

về phòng muộn hơn giờ quy định.Trưởng khoa Trực thì nháy mắt rất thiếu đứng đắn mỗikhi thấy cô chạy xồng xộc vào phòng tôi

Còn tôi, cái cảm giác trên mức tình bạn ấy ngày càng trở nên mãnh liệt hơn , nó tựa nhưđám mây vượt biển, mỗi đoạn đường bay lại góp nhặt thêm những hạt nước, mỗi lúc, mỗilúc một trĩu nặng hơn

Không phải không thể có một cơn mưa, chỉ là không biết sẽ mưa ở chỗ nào , khi mà biểnmênh mông quá, và bờ cát còn ở cách xa mình…

Hôm đi họp trên sở về tiến bộ của ngành y trong nhiệm kì năm năm vừa qua , vào giờ nghỉ,trưởng khoa đã điềm đạm nói với tôi:

“Nam Kì , bệnh tình của Trịnh Hân đã khá hơn rất nhiều rồi.Nếu tình hình vẫn tiếp tục khảquan như vậy, chỉ sang xuân là cô bé có thể ra viện.”

Ra viện, tách cà phê trên tay tôi bỗng nhiên thật nặng, một vài giọt cà phê rơi trên tay tôi,cái nóng đến bỏng rát ấy từ từ lan vào thớ thịt

Thực tình , tôi vẫn đang mong chờ một cơn mưa…

Đó chính là cảm giác đau đớn, đau đớn khi nhận ra một sự thật mà mình không hề muốnchập nhận.Bấy lâu nay tôi quen với sự xuất hiện cuả Trịnh Hân, quen với nụ cười hồnnhiên , quen với ánh mắt ngây thơ con trẻ, quen với giọng nói ấm áp cuả cô.Thế giới củatôi luôn ngập tràn hình ảnh của cô, cứ ngỡ cô sẽ mãi mãi ở bên mình, tôi đã coi đó là điềuhiển nhiên mà quên rằng , sẽ có ngày phải nói lời từ biệt với cô

Cô khỏi bệnh, với cương vị của một bác sĩ , tôi tất nhiên sẽ rất vui mừng Chẳng phải mấynăm qua tôi luôn cầu nguyện cho cô khỏi bệnh sao, giờ nguyện ước thành hiện thực, đốivới tôi, đáng lẽ đó là một niềm hạnh phúc

Tôi hạnh phúc, nhưng sao nở một nụ cười vào lúc này lại khó đến vậy???

“Cậu còn chần chừ gì nữa, hãy mau thổ lộ với Trịnh Hân đi.Chàng trai ngốc ạ, cuộc sốngkhông dài như ta tưởng đâu.Thanh niên các cậu lúc nào cũng khinh thường thời gian, làm

gì cũng chần chừ , lại hay so đo thiệt hơn, đến khi nhận ra thì đã quá muộn"

Trang 6

Câu nói của trưởng khoa khiến tôi trằn trọc, cả đêm đó tôi chìm trong những suy nghĩ miênman.Có nên hay không khi nói lời yêu với Trịnh Hân , khi mà sâu thẳm trong trái tim cô vẫncòn một bóng hình

Tưởng như mờ nhạt nhưng lại sâu đậm vô cùng

Tưởng như có thể quên được nhưng lại nhớ , nhớ đến độ khôn nguôi, nhớ đến mức khiến

cô tỉnh dậy hàng đêm trong những hàng nước mắt, nhớ đến mức phủ đầy trong mắt cônhững nổi buồn triền miên

Liệu 3 năm tôi ở bên cô có đủ để vun đắp một tình yêu mới, có đủ để xóa đi một hình bóng

đã được trạm trổ trong tầng vật chất sâu nhất của trái tim

Nghĩ tới nghĩ lui , cuối cùng vẫn quyết định im lặng …

Xuân sang mang theo sắc xanh bao phủ vạn vật, những chồi non nhú lên trên những cànhkhẳng khíu, cánh chim nhạn đã xuất hiện trên bầu trời quang đãng , báo hiệu sự hồi sinhtiếp diễn

Trịnh Hân xuất viện , bước chân vào cuộc đời bằng niềm vui hân hoan như trẻ nhỏ

Nhựa sống căng tràn trong cánh cây ngọn cỏ, sức sống căng tràn trong lòng người

Liệu sự hồi sinh của đất trời có mang lại một khởi đầu mới cho tôi và Trinh Hân???

Buổi chiều hôm đó , trò chuyện với tôi, Trịnh Hân như người mất hồn, nét yêu kiều trêngương mặt không còn nữa, thay vào đó là đôi mắt thất thần , đôi môi bặm chặt lại như đang

âu lo một chuyện gì Nét buồn giăng đầy trong đôi mắt cô, tôi biết, đó là nét buồn cố hữucủa cô mỗi khi yên lặng , tôi vốn đã quen, có lúc lại thấy khi ưu tư trông cô rất xinh Nhưngsau vài phút trò chuyện , tôi đau đớn nhận ra, cũng là buồn đó, nhưng nỗi buồn này cócường độ mạnh hơn nhiều, đó là nỗi buồn đủ để mùa xuân biến mất , đủ để cắt đứt niềmtin vào một khởi đầu mới của tôi

Cô nói với tôi về một người đàn ông, rằng người đó đã trở lại

Lần đầu tiên , tôi nghe thấy tên anh ta, người đã làm cho nụ cười của Trịnh Hân buồn đếnvậy…

Tống Lượng Trình

Chapter 1

Trịnh Hân bước ra từ phòng của Nam Kì , nét mặt tỏ rõ sự phật ý Rõ ràng anh hứa phóngthích cho cô vào cuối tuần , thế mà cuối cùng lại nuốt lời, không những không cho cô đichơi mà còn bắt cô phải kiểm tra định kì.Cô bặm chặt môi, cố nén sự bực bội và nỗi thấtvọng vào sâu trong lòng

Trang 7

“Phải nghĩ về những điều tươi đẹp, không được buồn nữa, Trịnh Hân” Nếu kết quả lần nàykhả quan, cô sẽ được xuất viện, được trở lại với thế giới muôn sắc màu ngoài kia…

3 năm , sau bao nhiêu biến cố thăng trầm , kể từ giây phút cô biết mình bị bệnh, ngỡ như

cả thế giới đã sụp đổ dưới chân , những tưởng cô sẽ gục ngã trước trò đùa của sốphận,những tưởng cánh cửa cuộc đời đã đóng lại trước mặt cô, cuối cùng, như một điều kìdiệu của tạo hóa, cô lại được bay về với mảnh đất cuả mình

Bao lâu nay vẫn mong mỏi giây phút này, nhưng khi cận kề lại thấy nó không hẳn đã ngọtngào như mình tưởng tượng.Có chút gì đó mênh mang, xao xuyến,có chút bối rối tronglòng.Sự phân vân, âu lo tựa như trăm ngàn sợi tơ mỏng manh giăng giăng trước mắt cô Thế gian rộng lớn với bao nhiêu việc phải làm, cô chỉ không biết phải làm việc gì đầutiên.Trở lại trường học ư, cô thường hay nghĩ như vậy.Năm đó , khi biết mình mắc bệnh, côđường đột xin bảo lưu kết quả trước sự sửng sốt của thầy cô và bạn bè.Những ngày trongbệnh viện, rất nhiều đêm hình ảnh mái trường, tiếng nói xă xăm của thầy cô văng vẳng bêntai.Rồi cô nhắm mắt lại, mỉm cười khi hiện lên trong tâm trí mình là hình ảnh của nhữngngười bạn quen thuộc, đám sinh viên ngồi tán dóc trong canteen…Những gương mặt thânquen , ánh mắt, nụ cười, những con người thân yêu đó, cô nhớ họ vô cùng…

Nhưng , cô không sao che giấu nổi nỗi bất an đang chực trào dâng trong lòng mình,nó cứcuồn cuộn như những con sóng, từng đợt từng đợt ập đến , nửa như muốn nhấn chìm cô,nửa lại gào thét , đập phá , muốn dập tan ý nghĩ đi học lại của cô

Cô biết , những gì đã trôi đi sẽ không thể lấy lại được.Có thể vẫn là nơi đó, vẫn là cảnh vật

đó, nhưng bản chất thì không hề giống nhau

Chiếc cổng trường màu nâu nhạt , khuôn viên trường đại học , hàng cây sum suê nhưchiếc ô không lồ, giảng đường nơi cô đã từng học , tất cả đều không hề thay đổi , nhưngđiều mong mỏi nhất có thể còn không?

Không thể còn được nữa rồi, đã ba năm trôi qua, anh đã rời khỏi mái trường , tìm đến vớimột thế giới khác.Và thế giới của cô bây giờ đã vĩnh viễn không còn hình bóng của anh, cóchăng chỉ còn là bóng hình trong tâm trí…

Bằng ấy năm cô vẫn luôn tìm kiếm bóng hình anh, lắng nghe từng tin tức về anh, nhưngnhững gì cô nhận được chỉ là con số không tròn trĩnh , và một nỗi buồn dai dẳng trong tráitim.Có lẽ cô nên buông xuôi, để cho hình ảnh của anh dời xa thế giới của cô, dời xa mãimãi…

.Đôi khi hành trình kiếm tìm hạnh phúc của con người thật khó khăn, cô đã tìm kiếm hạnhphúc nhiều lắm rồi, đôi chân cũng đã mỏi mệt , nhưng hạnh phúc vẫn chưa mỉm cười , đểrồi một giây phút dừng lại, ngỡ ngàng nhận ra bấy lâu nay, mình vẫn mong mỏi một thứhạnh phúc phù dù như bọt biển , mà không nhận ra những điều hạnh phúc giản dị quanhmình Tự nhiên cô lại muốn ở lại nơi đây, trong bệnh viện này,với hạnh phúc nhỏ nhoithường nhật mà để quên đi những ưu tư trong lòng

Trang 8

Ngước nhìn đồng hồ, Trịnh Hân cau mày, cảm thấy day dứt vì suýt chút nữa quên mất cuộchẹn với bọn trẻ Cô đã hứa dạy chúng gấp những ngôi sao ước ,vậy mà quên bẵng đi.Tặclưỡi trách trí nhớ tồi tệ của mình, cô quay đầu ngược lại phía hành lang bên kia, bước châncũng nhanh dần

Lượng Hằng ngao ngán đóng cửa phòng khoa Tiêu Hóa lại, thầm trách thái độ làm việcthiếu chuyên nghiệp của ông bác sĩ, có việc bận mà không báo lại cho chị.Nghĩ đến chồngtài liệu trên bàn và thời gian quý báu bị lãng phí nơi đây, chị dồn nén bực bội vào nhữngbước chân

Hành lang dài hun hút , nơi những tia nắng xiên vào nhuộm thành những đường sọc thẳng, nơi mà đan xen với tiếng gió vi vu là tiếng những bước chân vội vã chính là ranh giới giữa

sự sống và cái chết, giữa sự tái hợp và chia lìa…

Tại chỗ ngoặt hành lang, một bóng dáng vụt qua…

Chỉ vài tích tắc nhưng lại thấy thật lâu , chỉ một bóng hình lướt qua nhưng để lại tia sét chóilòa trong tâm trí.Lượng Hằng chau mày, cố lục lọi lại những tầng trí nhớ của mình

Những người chị gặp gỡ không phải là ít, bằng hữu có, đối tác có, bạn xã giao gặp gỡ tạicác bữa tiệc cũng có không ít …Cô gái vừa đi ngang qua, cô là ai trong số những người đó Đôi mắt đen tính nghịch , khuôn miệng xinh xắn , vầng trán cao bướng bỉnh, những đườngnét đó rất quen thuộc , chị chắc chắn đã gặp ở đâu rồi.Theo phản xạ , Lượng Hằng quayngười lại

Cô gái với vóc dáng nhỏ nhắn đó đang ngày một xa dần, bước chân thoăn thoắt , mái tócdài chuyển động trên bờ vai thon

Kí ức như gió ùa về hối hả, như mưa xối xả phả vào khóe mắt cay, đôi mắt trong sáng của

cô gái tựa như ánh mặt trời làm tan chảy vệt mờ của thời gian trong tâm trí Lượng Hằng… Bức ảnh!!! Đúng rồi, chính là cô gái đó.Chị ngỡ ngàng , rồi mừng rỡ reo lên, đó chính là côgái trong bức hình mà chị vẫn thấy

Tên cuả cô gái này , chị thốt lên trong vô thức :

Trang 9

Cách đó không xa, Trịnh Hân đột nhiên đứng sững lại.Ánh mắt trời rọi sáng khuôn mặtđang ngỡ ngàng của cô

Trịnh Hân , cô không hề nghe nhầm, vừa rồi có người gọi tên cô.Chỉ có điều, giọng nói nàykhông có chút quen thuộc nào cả , chỉ là một thanh âm xa lạ thoáng qua.Quay mặt lại nhìnchị, mắt cô như mở to hơn, tại sao người phụ nữ này lại biết tên cô?

Trịnh Hân nhìn người phụ nữ trước mặt mình, khoảng cách không gần lắm, góc khuất hànhlang mờ mờ , nhưng chút ánh sáng le lỏi hắt vào đó cũng đủ để cô nhìn rõ khuôn mặtngười vừa gọi tên mình

Chị còn rất trẻ , chỉ thoáng nhìn cũng biết là người thành đạt trong xã hội Trang phục củachị không cầu kì nhưng hoàn toàn không phải xoàng xĩnh, chiếc váy ôm sát lấy đôi chânthon , làm tôn lên dáng người cao ráo mảnh dẻ Chiếc áo sơ mi trang nhã với đường bèonhỏ ở phần cổ áo, khiến cho bộ trang phục của chị thêm phần sang trọng.Khuôn mặt chịhài hòa, những đường nét thanh mảnh quý phái, đôi mắt to , gò má kiêu sa , và đôi môi đỏcăng tràn Mái tóc chị búi cao, một vài sợi tóc uốn xoăn bưông xuống ôm trọn lấy gươngmặt.Cử chỉ của chị duyên dáng,tao nhã, một người ấn tượng như vậy , dù chỉ gặp một lầnTrịnh Hân cũng không dễ gì quên được

Nhưng cô hoàn toàn không có ấn tượng gì là mình đã gặp chị …

Rõ ràng đây là lần đầu tiên họ gặp nhau , nhưng sao người phụ nữ đối diện cô, ẩn trongđôi mắt chị lại là một đôi mắt chứa chan tình cảm , như thể chị đang gặp lại một người thânthiết ???

Trịnh Hân ngây người nhìn người phụ nữ đang dần tiến về phía mình

“Chào em ,chị là Lượng Hằng.”

Khoảng cách lúc này gần là vậy, nhưng tại sao lại thấy muôn phần xa cách

Tên chị nghe rất quen thuộc ,có lúc tưởng như máu thịt trong người nhưng tại sao trongphút giây này cô vẫn thấy có chút xa xăm

Cái tên này, cô đã từng nghe thấy …

Lượng Hằng, Trịnh Hân bất giác buông lỏng tay

Lượng Hằng, trái tim cô bỗng nhiên cuộn thắt lại

Lượng lằng, không sai, cô không thể không nhận ra , đó là tên chị của Lượng Trình

Những kí ức ùa về , cảm giác xót xa nhói lên nơi sâu thẳm con tim …

Tống Lượng Trình

Thời gian như cơn lốc xoáy ập tới, khoảng thời gian 3 năm đó ngỡ như chỉ mới hôm qua

…”Lượng Trình, nói cho anh nghe, hôm nay chúng ta chính thức chia tay.”

“…”

“Anh nghe thấy không, là em nói : CHÚNG TA CHIA TAY.”

Trang 10

“…”

Chỉ có tiếng gió thổi xào xạc, và tiếng còi xe xa xăm,

Tiếng bước chân nặng nề của cô trên con ngõ nhỏ, với ánh đèn đường mờ ảo , yếu ớt phảvào không gian

Và tiếng nói của anh cuối cùng cũng cất lên, lãnh lẽo , ảm đạm, tựa băng tuyết , lời nóikhiến cho bước chân cuả cô đóng băng lại trên mặt đường

“Cho tôi một lí do.”

Có thể nói rõ nguyên nhân cho anh được sao, không, cô không thể, dù gì cũng phải chiatay, vậy tại sao không ngẩng cao đầu, giữ lại một chút tự trọng cuối cùng.Mặc cho gió thổikhiến cho tóc hòa với nước mắt , mặc cho những mảnh trái tim tan ra hòa với máu thịt, côđưa tay gạt đi những lọn tóc bết dính trên má, gạt đi nỗi đau khắc khoải tận sâu trong tim,bình tĩnh quay đầu lại, ngẩng mặt, chậm rãi nở một nụ cười

“Anh đẹp trai, anh tài giỏi, Lượng Trình, nghĩ mà xem , anh có thiếu thứ gì không.Còn em ,

em có gì???.Em chẳng có gì cả, anh nghĩ giữa chúng ta có thể tiếp tục được sao???”

“Đây có thể coi là lí do sao?”Anh nói một cách giễu nại

“Không”, cô cay đắng cười “,không hẳn là lí do”, mặc cho ngón tay bấu vào da thịt đến độchảy máu, những từ ngữ cay nghiệt vẫn phải thốt ra,”Em muốn chia tay là bởi vì em chánanh rồi, chán ánh mắt lạnh lùng bất cần của anh,chán sự hoàn hảo đến mức giả dối củaanh,chán cảm giác tự ti khi đi cùng anh.Lúc nào anh cũng ngẩng cao đầu một cách ngạonghễ mà đâu biết cảm giác của em mỗi lúc đi cùng anh.Anh có biết , ở bên anh em càngthấy mình chỉ như một đứa con gái tầm thường, mờ nhạt và kém cỏi vô cùng.”

Ngày bé, con người sống thật với cảm xúc của chính mình, ta cười , ta khóc thuận theobản năng Nhưng năm tháng cuộc đời khiến trái tim nhỏ bé yếu đuối cũng cứng cáp hơn,nhận thức về cuộc sống và ứng xử đã tạo nên một chuẩn mực mới , lớp ngụy trang cứ dàytheo năm tháng , và điều tất yếu, cảm xúc cũng phức tạp hơn

Khóc chưa hẳn đã vì buồn và cười chưa hẳn vì vui…

Cô coi nụ cười như thứ vũ khí sắc bén của chính mình , cười để quên đi mình đang đauđớn, cô đang cười, mặc cho những mảnh vật chất đang nát vụn trong đáy lòng

Tháng ngày còn gắn bó, anh từng nói luôn muốn nhìn thấy nụ cười trên gương mặt cô, anhnói nụ cười của cô như nắng mai trong trẻo, mang đến những tia sáng tươi vui cho thế giớicủa anh.Nhưng, Lượng Trình , anh có ngờ rằng , cuối cùng thì nụ cười đó lại làm anh đau

“Lí do thật đây sao”…trong đêm tối , khi mà ánh trăng và ánh đèn không đủ để chiếu sángcảm xúc trên gương mặt anh.Người con trai đứng trước cô đây vẫn đè nát bóng tối, bấtkhuất, hiên ngang như một vị thần.Ánh mắt anh vẫn thản nhiên như vậy, không hề naonúng, anh đút tay vào túi quần, dõng dạc tuyến bố:

“ Được thôi, chúng ta chia tay.”

Sáu chữ nói ra, nhẹ như lông hồng, khoan thai đến kinh ngạc, vẻ mặt anh tựa hồ là tạc từ

Trang 11

đá,trái tim anh dường như không phải là máu thịt, nếu không sao anh có thể bình thản đếnvậy…

Còn cô, thời khắc anh nói ra những từ đó, thế giới như vỡ vụn

Sáu chữ của anh xé toạc không gian , xé vào lòng người, xé cả sự kiên cố mà cô gồngmình gắng gượng.Vội vã quay đi , cô cừời ngây ngô như một con ngốc mà không biết môimình đã mặn chát

Cuộc đời thật là hay, kẻ nghĩ mình sẽ làm đau người khác lại làm đau chính mình

Nhưng… không sao cả, khi cuộc tình tan vỡ, nếu một trong hai người phải đau đớn ,nguyện cầu người đó là em

…Những tưởng thời gian là liều thuốc hữu hiệu chữa lành vết thương, chỉ không ngờ mình

đã quá hồ đồ khi đặt trọn niềm tin vào một điều không tưởng

Căng tin trong bệnh viện không đông, căn nhà sập sệ đó chỉ lác đác vài người qua lại, chủyếu là người nhà bệnh nhân chạy vội vào mua gói mì , hộp sữa, cái bánh ngọt để cầm cựcơn đói.Những con người tất bật, với khuôn mặt gầy rạc và đôi mắt thâm quầng vô hồn, đilại vật vờ như những bóng mờ…Hiếm có người thảnh thơi ngồi tâm sự tại đây như cô vàchị Lượng Hằng

Trịnh Hân ngồi trên ghế mà ngỡ như đang ngồi trên một con tàu bấp bênh giữa đạidương.Mọi thứ đều không thực, nhà cửa, bàn uống nước, người ngồi đối diện, tất cả cứnhư một cơn mộng mị hồ đồ

“Xin lỗi đã làm phiền em”.Lượng Hằng nhận lấy tách cà phê nóng ngùn ngụt khói , chậm rãiđặt xuống chiếc bàn nhỏ

Ánh mắt của chị rất đẹp , nhưng Trịnh Hân lại sợ phải nhìn vào đôi mắt đó, cô cúi mắt , nétránh những tia nhìn một cách vụng về: “Dạ, không có gì chị ạ.”

Rất muốn nói gì đó để xua tan không khí ngượng ngừng có phần kì lạ này, nhưng nói gìbây giờ khi mà những từ ngữ như bị chặn lại trên cô họng của cô, khi mà những giọt sữanóng không đủ làm ấm trái tim vốn đã bị đông cứng.Trịnh Hân nhìn vào cốc sữa trong taymình, thứ chất lỏng màu trắng đó đong đầy trong ánh mắt

Lượng Hằng thấy vẻ lúng túng của cô gái trẻ, thấy rõ sự lẩn tránh trong ánh mắt cô, và sựrun rẩy không thể che đậy , bỗng nhiên chị thấy mình đã làm một việc quá sỗ sàng

Sự việc đã qua rồi , phải chăng nên để nó trôi đi như một cơn gió thoảng, phải chăng nênbình thản bước tiếp, vờ như không có chuyện gì xảy ra.Phải chăng những gì thuộc về quákhứ nên mãi mãi ở trong quá khứ???

Đã đành lòng để mặc cho cô gái đó lướt qua mình , nhưng cuối cùng chị không làm được,bởi chị quá tò mò

Trang 12

Tò mò không biết có phải cô không , Trịnh Hân , cô gái mà đứa em trai duy nhất của chịđem lòng yêu, có phải cô không, người bước vào và làm thay đổi cuộc đời của LượngTrình???

Bao năm qua , khi nhìn bức ảnh của Trịnh Hân, chị vẫn thường trách cứ cô, trách sự vôtâm , nông nổi của cô gái trẻ , dù vô tình hay cố ý , đã để lại nỗi đau quá lớn cho em traichị

Vậy mà khi gặp mặt , mọi định kiến về cô không còn nữa,dù chỉ gặp lần đầu, kinh nghiệmbao năm mách bảo chị rằng , cô hoàn toàn không phải loại người vô trách nhiệm, nôngcạn, coi tình yêu như trò đùa Nhìn vào vẻ mặt bối rối của cô, nhìn vào đôi mắt trong nhưngọc kia, tự nhiên chị muốn đặt vào cô gái lương thiện này một tia hi vọng

“Em làm việc ở đây à?.Chị không ngờ rằng có một ngày chị sẽ được gặp em.”

Cô mím môi, giọng nói chơi vơi, nhẹ như một chiếc lông vũ bay trong gió :

“Không , em chỉ đến đây để chơi với bọn trẻ trong bệnh viện.Đó là, …có thể nói là… mộtviệc tình nguyện , chứ em vẫn chưa tìm được công việc phù hợp chị ạ.”

Những chữ cô vừa nói ra chỉ là lời nói dối ,sữa thấm sâu vào cổ ,từ từ lan tỏa , mang theo

cả vị ngọt cùng sự bẽ bàng và tận trong những tế bào

Ánh mắt của Lượng Hằng phức tạp quá, dường như là một biển hồ sâu thẳm thẳm, trongvắt nhưng khó nhìn thấy đáy, cũng như mắt Lượng Trình vậy , đôi mắt đẹp dễ nhìn nhưngthật khó đoán

Giọng nói của chị, nhẹ nhàng nhưng sâu lắng, từng tiếng tròn trịa cất lên:

“Trịnh Hân, chị không biết có quá bất lịch sự không khi hỏi em việc này ?”

Cô lắc đầu, nở nụ cười thân mật:“Chị đừng ngại em.”

Trong giây phút đó, ánh mắt cô ngước lên , vô tình chạm vào ánh mắt Lượng Hằng, chịcuốn cô vào trong biển hồ sâu thăm thẳm đó, tựa như mở cả thế giới của chị cho cô nhìnthấu Lần đầu tiên cô nhìn thấy những nỗi niềm chất chứa trong đôi mắt đẹp ,nét đau đớn,phân vân , khó xử hiện ra trên gương mặt của chị và trong lời nói có phần ấp úng của chị:

“Em …, em có thể giúp chị một việc được không?”

Bao ngày chị tưởng tượng được gặp cô, chị cũng đã dự trù những điều nên nói , nhưngbây giờ, có cơ hội gặp cô, mọi sự chuẩn bị đều tan thành mây khói , bởi dù đã tập luyện kĩcàng, chị vẫn không thể mở lời

Trong vô thức chị dùng hành động thay cho lời nói , bàn tay chị đưa ra, chạm vào tay TrịnhHân

Nắm chặt tay cô, chị dùng hơi ấm trong lòng bàn tay của mình là phẳng sự lạnh giá và runrẩy của cô.Trong khoảnh khắc thân mật đó, dường như có một sợi dây vô hình kết nối haicon người lại với nhau, ngỡ như người tri kỉ, dù họ chỉ mới gặp nhau

“Xin em hãy giúp Lượng Trình”

Trang 13

Lượng Trình, cô giật mình thoát khỏi bàn tay chị , ly sữa trước mặt sóng sánh , một vài giọtsữa trắng ngần rớt xuống bàn tay cô

3 năm trôi qua, ngần ấy ngày dài đằng đẵng , anh vẫn đủ sức mạnh làm cô mất bình tĩnh Bây giờ anh đang làm gì ? Cuộc sống của anh như thế nào? Cầm tờ giấy ăn từ tay chị, côrun run lau những giọt sữa , những đốm hồng hồng lác đác xuất hiện trên đôi tay trắngngần

Đau , sữa nóng làm cô thấy đau đớn,mu bàn tay dan dát như bị kiến cắn, nhưng cảm giácđớn đau nơi bàn tay đó có thấm vào đâu so với nỗi đau ngự trị trong trái tim

Tiếng chị Lượng Hằng vang vọng :

“Từ khi em và Lượng Trình chia tay, nó đã trở thành một người khác, một người mà chịkhông thể tưởng tượng nôỉ và cũng không thể chấp nhận nổi.Trịnh Hân” , có cái gì nghẹnđắng khi chị gọi tên cô.”Rượu, ngoài men say đó ra , Lượng Trình không còn hứng thú gìkhác.Em biết không, chị nhìn nó bước chệnh choạng về nhà mỗi đêm , nhìn nó nằm gụctrên gường trong sự mệt mỏi , nhìn đôi mắt trống rỗng , nhìn cuộc đời ngày một chỗi bỏnó.Đứa em trai ưu tú của chị,nhìn hình ảnh nó bây giờ, chị rất đau lòng”

“.Chị không biết phải làm gì nữa, chị rất sợ , sợ nó ngày một dời xa chị, sợ nó ngày mộtkhác , sợ đến lúc sẽ không nhận ra nó nữa.”

Anh uống rượu, mệt mỏi , trống rỗng ư? Mặc cho những ngón tay cứa vào da thịt tê tái, thếgiới trước mặt như mờ dần lại, tất cả chỉ còn những chấm màu mơ hồ…

“Chị không hiểu tại sao mình lại nói với em những điều này , cũng không biết tại sao lạimuốn nhờ em.Nhưng trực giác của một người chị mách bảo, chỉ có em mới có thể giúpLượng Trình Xin em , em có thể giúp chị được không?”

Trịnh Hân biết chia tay là đặt lên mối quan hệ giữa cô và anh một dấu chấm hết ,tất cảnhững ngọt ngào yêu thương đã vùi sâu trong tầng tầng quá khứ Nhưng sao trái tim lạiđập thịch thịch khi nghe thấy tên anh

Và sao trái tim lại đau đến vậy khi nghe tin tức về anh

“Em xin lỗi, nhưng chị ạ, bọn em đã chia tay nhau lâu rồi.Tất cả đã là quá khứ,em khôngthể và cũng không có tư cách xen vào cuộc sống hiện giờ của Lượng Trình.”

“Chị hiểu điều đó chứ.Nhưng …, chẳng lẽ bọn em không thể bắt đầu lại.”

Trịnh Hân đã tự hỏi mình nhiều lần , liệu cô và anh có thể quay lại???, Mỗi lần nghĩ đến , côbật cười rồi lại bật khóc.Cô đâu có ngốc, đâu có ngây thơ và phi thực tế đến mức cho rằngsau tất cả những gì cô gây ra cho anh, anh sẽ tha thứ cho cô.Bát nước đã hắt đi , dẫu cốgắng cũng không thể lấy lại vẹn nguyên được, vết thương dù có lành vẫn còn để lạisẹo.Lượng Trình, con người kiêu hãnh như anh , tuyệt đối anh sẽ không bao giờ tha thứ

Trang 14

cho lỗi lầm của cô

Cô lắc đầu, mặc cho nỗi buồn trào dâng , vẫn lặng lẽ , bình thản chối từ

“Chị thật có lỗi khi đề nghị em việc này, có lẽ em không muốn bắt đầu lại.Chị đã quá ích kỉ,chỉ chăm chăm vào cảm xúc của mình mà quên đi tâm trạng của em Trịnh Hân, mong emtha lỗi cho sự sỗ sàng của chị.”

Cô mím chặt môi, ngăn không cho sự yếu mềm bộc lộ:

“Chị không có lỗi gì ạ.Người có lỗi là em , vì chính em đã gây ra sai lầm ,làm ảnh hưởngđến chị và Lượng Trình, nhưng lại không thể giúp gì được ”

Lỗi của ai đây, của cô, của anh, của chị hay của số phận?

Trong cuộc đời này, có những sự việc không hoàn toàn là lỗi của một cá nhân nào cả, cóchăng là sự trớ trêu sắp đặt của tạo hóa

Xưa nay, ông trời vẫn hay đùa giỡn hồng trần, để con ngươì phải lòng nhau, để họ buộcphải xa nhau, đẩy họ đi một vòng lớn, rồi lại cho họ gặp lại nhau…

Cô cúi đầu chào Lượng Hằng, tay nắm chặt tấm card, bước những bước nặng nề vôđịnh.Đi mãi, đi mãi, đến khi giật mình, nhìn xuống, tấm card bị vò chặt trong lòng bàn tay tựbao giờ

“Trịnh Hân , em có thể đến nhà chị với danh nghĩa là cô giáo dạy đàn cho Tiểu Vũ con chịđược không.Chị biết Lượng Trình vẫn còn quan tâm đến em, biết đâu sự xuất hiện của emkhiến nó thay đổi”

“Trịnh Hân, em hãy suy nghĩ lời đề nghị của chị Chị thực sự hi vọng em sẽ nhận lời Nếu

em nghĩ thông , hay liên lạc với chị “

Đã có lúc cô muốn chạy đến một nơi thật xa, nơi nỗi buồn không ngự trị

Có lúc cô muốn bay theo cơn gió , cho nước mắt không còn mặn đắng nơi đầu môi

Chapter 2

“Trịnh Hân ,kết quả kiểm tra rất tốt, chúc mừng em nhé cô bé.”

Nam Kì giương vẻ mặt đầy tự mãn cùng với nụ cười rộng đến tận mang tai nhìn cô.Quyểnbệnh án không ngừng đung đưa trên tay anh

“Em đâu còn là cô bé nữa, từ nay cấm anh không được gọi em là cô bé”.Cô phụng phịumặt, hờn dỗi nhận lấy quyển bệnh án, chăm chú đọc, khóe môi ghi dấu một nụ cười Lọntóc rủ xuống gò mà ửng hồng, ánh mắt không giấu nổi niềm hạnh phúc,hành động trẻ concủa cô vô tình làm nhịp tim ai đó rung rinh

“Thế” cô lớn” dự định làm gì sau khi ra viện?.”Đóng máy tính lại, anh sải bước , tiến đếngần cô hơn

“Bác sĩ Kì, anh đừng trêu em nữa được không, em không phải cô bé , cô lớn gì cả, anh hãy

Trang 15

gọi em la Trịnh Hân đi” Cô ngoài người lên định đánh anh, nhưng anh nhanh chóng lùi lại,hành động mau lẹ của anh khiến cô mất thăng bằng chúi người về phía trước Ngay lập tức, anh tiến đến đỡ cô, bàn tay vạm vỡ kéo cô vào lòng

Thình thịch, thình thịch, những nhịp đập trái tim anh như hồi trống đánh vào không gian yênlặng.Anh sững người, nhìn thấy cô đang nằm trong ngực mình…

Thừa lúc Nam Kì mất cảnh giác, Trịnh Hân đánh mạnh vào lưng anh rồi vội vã thoát khỏivòng tay của anh

Bị đau , anh trừng trừng mắt nhìn cô, đôi môi cong cong ngụ ý bảo cô lấy oán báo ơn Không vừa, cô nhoẻn miệng cười hả hê , giơ hai ngón tay làm dấu hiệu chiến thắng , luônmiệng nói:

“Kẻ mạnh là kẻ biết chớp thời cơ Ai bảo anh Kì nhân nhượng với kẻ thù, cuối cùng lại bị kẻthù đánh bại”

Nhân nhượng, phải chăng anh đã quá nhân nhượng với đối thủ , để đến lức muốn nói thì

đã quá muọn màng.Anh ngây ngô nhìn nụ cừơi của cô, ngỡ như cả thế giới đang dừng lại.Trịnh Hân nói không sai, đúng là anh đã quá nhân nhượng , anh bị trọng thương thật rồi

Ho khan một tiếng, Nam Kì trở lại bàn làm việc , tránh xa “tầm nguy hiểm”:

“Trịnh Hân, giờ em đã bình phục rồi,mấy ngày nữa em sẽ được xuất viên.Vậy em có muốnlàm việc ở bệnh viện không?”

Nụ cười tắt trên môi cô, thay vào đó là khuôn mặt trầm ngâm ,lời nói của anh vừa rồi cho

cô biết anh có ý muốn giữ cô ở lại bệnh viện , cũng là thêm một lựa chọn nữa cho cuộc đờiphía trước của cô , thêm những ngả đường mà cô không biết phải đi đâu về đâu

“Em cũng không rõ nữa anh ạ,hiện giờ em đang suy nghĩ “.Cô chống tay vào cằm , gươngmặt trở nên tư lự

“Trịnh Hân” anh chậm rãi nói với cô,” khi gặp khó khăn trong lựa chọn, hãy nghe tiếng nóicủa trái tim, cách này hơi thiếu thực tế nhưng sẽ hiệu quả lắm đó,Vật nhỏ bé bên ngực trái

đó hiểu rõ em hơn cả.Nó sẽ nói cho em biết em mong mỏi điều gì vào lúc này, và em nênlựa chọn nó Chỉ khi làm gì em thích, em muốn, em mới có động lực để hoàn thành.” Nam Kì, anh có biết việc em muốn làm nhất là gì không?Có một việc em rất muốn nhữngkhông thể làm được, có một người em rất muốn nhưng không đủ can đảm để gặp…bởi emkhông biết phải đối mặt như thế nào

Anh có hiểu , trong cuộc sống không phải toàn màu hồng này, có những lúc, nhân loạichúng ta phải quên đi tiếng gọi của con tim ???

Chiếc điện thoại nắm chặt trong tay mà không biết phải làm gì ,những ngón tay đan chặtvào nhau, khiến những cử động trở nên chậm chạp, gượng gạo

Trịnh Hân nhìn gương mặt mình phản chiếu trong điện thoại, chợt thấy đôi ba phần xa lạvới chính mình.Nước da nâu ngày nào đã không còn nữa, thay vào đó là làn da trắng xanh

Trang 16

nhợt nhạt.Và cả những thâm quầng trên mắt xuất hiện sau những đợt xạ trị và mất ngủ.Cô

nở nụ cười với chính mình,nhưng sao cười một cách vui vẻ như ngày xưa lại khó đếnvậy.Tiếng thở dài bật ra trên đầu môi…

Cô thấy tay mình bị siết lại, đau quá, cô cúi xuống, thì ra đã kẹp chặt di động tự baogiờ.Chiếc điện thoại vẫn nằm đó , im lặng nhưng đủ để nói với cô nhiều điều

Nên hay không nên nhận lời với chị Lượng Hằng?Chưa kịp quyết định thì những ngón tay

đã thay cho trí óc

Cô nhìn trân trân vào những dãy số nhấp nháy trên màn hình :XXXXXXXXXXX.Mười con

số dài ,lại không tuân theo quy luật nào cả, hoàn toàn rất khó nhớ với một người vốn khôngđược coi là thông minh như cô Lạ thật , cô còn nhớ đã ném tấm card đó vào ngăn kéo vàkhóa lại, để mình không nhất thời hồ đồ mà phạm sai lầm , vậy mà, không cần đến tấmcard, cô cùng có thể nhớ được

Thì ra có những thứ tưởng như nhỏ bé, nhưng lại có giá trị vô cùng to lớn

Thì ra có những thứ dù vô tình hay cố ý , cũng in trong não bộ , sâu đậm đến mức khôngthể nào quên

Âu cũng là sự sắp đặt của số phận, nếu đã không tránh được thì chi bằng đối mặt

Giọng nói nhỏ nhẹ , ngữ điệu trang trọng vang lên trong điện thoại

“Chị Lượng Hằng, là em , Trịnh Hân ạ”

Điện thoại đã tắt mà cô vẫn không thể trở về hiện tại được.Những gì cô vừa làm thật khácvới bản tính vốn có của cô.Nhưng giờ hối hận cũng có ích gì , cô đành lòng , phóng lao thìphải theo lao thôi

Vẫn biết cuộc đời không phải chỉ có những niềm vui, mà trong niềm vui luôn có bóng dángcủa những nỗi buồn.Và mặt biển kia, ngay cả khi tĩnh lặng nhất vẫn có những đợt sóngngầm cuồn cuộn…

3 năm qua , cuộc sống của cô đã quá bình yên rồi, giờ cũng là lúc đối mặt với bão giông…

Trịnh Hân nhìn căn biệt thự khang trang trước mặt, hoàn toàn ở trong trạng thái khó chấpnhận sự thật.Cô không tin vào mắt mình, mà đúng hơn là tai mình.Phải chăng cô đã nghenhầm địa chỉ, bởi ngôi biệt thự với khu vườn rộng mênh mông này hoàn toàn xa xỉ với cuộcsống của hai người trẻ tuổi Giữa thế kỉ 21 này, khi mà giá đất ở thủ đô là một vấn đề nhức

Trang 17

nhối, căn nhà này tồn tại giống một tòa lâu đài ở trung tâm thủ đô này tráng lệ đến mứckhông thực

Cô nhìn chăm chăm vào căn nhà trước mặt mình, một căn nhà với kiến trúc lâu đời ,đường nét độc đáo mang hơi hướng của Pháp với những mái hiên cổ kính và những hànhlang dài uốn lượn Mềm mại treo trên những bức tường màu trắng là những dây leothường xuân, với sắc xanh dịu mát , xua đi cái nắng nóng của mùa hè.Được mặt trời rọivào, căn biệt thự đang phát sáng…

Tự nhiên Trịnh Hân thấy mình thật ngốc nghếch, đến nhà cuả Lượng Trình thế nào cô cũngkhông hề hay biết Ngày đó ,cô suy nghĩ thật nông cạn, cứ nghĩ yêu là yêu , chỉ vậy thôi là

đủ rồi Cô yêu tài năng của anh, yêu dáng vẻ thư sinh của anh trên giảng đường, yêu cáinhìn bâng quơ và bất cần của anh , yêu sự nhiệt tình hăng hái khi chơi thể thao của anh,

mà quên đi việc tìm hiểu xem anh lớn lên trong một gia đình như thế nào

Cô thấy anh luôn giản dị trong những chiếc áo sơ mi ,dáng vẻ thư sinh nho nhã,đườnghoàng, hoàn toàn không giống với hình ảnh cuả những vị công tử nhà giàu trong trường, có

ai ngờ , gia cảnh của anh và mình lại khác nhau đến vậy ,cô và anh, một bên là đỉnh núi,một bên là vực sâu

Cô gái trong quá khứ quá đỗi ngây thơ, đâu biết sau một chữ ‘yêu” giản đơn là bao điềuphức tạp

Nếu như ngày đó biết anh là một thiếu gia kếch sù , nếu biết biệt thự xa hoa này là nhà củaanh, nếu biết anh và mình là hai thế giới riêng biệt, liệu cô có đủ can đảm để chạy đếntrước mặt anh thổ lộ ???

Trịnh Hân bỗng thấy lòng nao nao trong một sáng nắng đẹp…

Giơ tay bấm chuông, chợt nhìn thấy một cô bé đang chơi ngoài sân , Trịnh Hân vội vàng rụttay lại.Trong phút chốc, hình ảnh bé nhỏ kia khiến cô đứng bất động

Nếu không đủ dũng khí đón nhận sự thật xót xa đó, chi bằng quay đầu lại , bình tĩnh bước

đi thật xa…

Đi đến một nơi thật xa, thật xa….Một nơi không có bóng hình của anh

“Cô tìm ai hả cô.Cô bé con dụi mắt , nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ xinh ra cổng , đôi mắt tohấp háy như mắt của những con búp bê bày trong tủ kính nhìn cô.”

Biết nói gì bây giờ nhỉ, quá đỗi bất ngờ, cô chỉ còn biết đứng ngây người

“Vũ nhi , có chuyện gì vậy con “có tiếng nói dịu dàng từ xa vọng lại

“Mẹ ơi, có một cô đứng ở cổng nhà mình.”

Theo hướng chỉ của Tiểu Vũ , Lượng Hằng nhìn lên, trông thấy Trịnh Hân , chị hồ hởi tiến

Trang 18

lại gần Ánh nắng mặt trời làm bừng lên vẻ rạng rỡ , thuần khiết như thủy tinh của chị Trịnh Hân bước những bước trĩu nặng ,men theo con đường đá uốn lượn , cô đi giữa haibên sum suê cây cối, chậm rãi tiến vào căn nhà

“Trịnh Hân”- Lương Hằng không giấu nổi niềm vui, chị đặt nhẹ tay trên vai cô -“ Chị khôngbiết nói gì hơn , cảm ơn em đã đồng ý giúp chị.”

“Em,… em , ngày đó em đã có lỗi với Lượng Trình, em đã làm tổn thương anh ấy Nếu cóthể , em cũng mong có cơ hội sửa chữa lỗi lầm mình đã gây ra Chỉ có điều, em khôngbiết có giúp được không hay sự xuất hiện của em lại càng làm cho mọi việc trở nên tệ hơn.Em sợ…”

Đôi môi chị hé mở, nụ cười lộng lẫy , đằm thắm hiện ra trên gương mặt kiều diễm, chị lắcđầu hiền từ :

“Chị có niềm tin rằng em sẽ khiến cho Lượng Trình thay đổi.Nếu em không tin vào chínhmình, vậy có thể tin chị một lần không.Hãy đừng nói về việc ai có lỗi nữa, điều đó đâu còncần thiết ,điều quan trọng là chúng ta muốn Lượng Trình trở lại như trước , và cố gắng vìmục đích này.”

Có được không, khi mà giữa cô và anh là 3 năm xa cách, là sự tổn thương và những hậnthù Đích đến lần này , đối với cô là một thứ tưởng chừng như không bao giờ tồn tại

“Em sẽ cố hết sức, bất luận kết quả ra sao”Giọng nói của cô yếu ớt , ngỡ như tiếng kêu củamột con chim lạc giữa giông bão, cố sức cất lên một tiếng kêu mỏng manh giữa muôn trùngnúi rừng, trong giọng nói của cô có cả sự run rẩy và nỗi niềm hoang mang,ánh mắt cũngtrở nên vô định hơn

Cô bé con nãy giờ vẫn tò mò nhìn Trịnh Hân , cặp mắt to tròn ngộ nghĩnh nhảy múa trêngương mặt của cô

Lượng Hằng vẫy tay bảo Tiểu Vũ lại gần, chi dang tay ôm lấy hình hài bé bỏng, lấy tay gạt

đi sợi tóc lòa xòa đẫm mồ hôi trên trán của con gái:

“Tiểu vũ, đây là cô Trịnh Hân , cô giáo dạy đàn của con.Con mau chào cô đi.”

Tiểu Vũ nghển mặt nhìn mẹ, xác định lại lời mẹ nói , đôi môi cô bé chúm chím cười.Nhưmột con chim non, cô tụt khỏi người mẹ, nhanh nhẹn chạy đến gần Trịnh Hân, khẽ cúi đầu

“Tiểu Vũ chào cô , cô là cô giáo mới của con, con vui lắm lắm cô ạ.Từ khi cô Lệ Nhi đi ranước ngoài, không còn ai dạy con đàn nữa Giờ con lại được học đàn rồi,cô sẽ dạy conđánh bài Nụ cười , và cả bài Trời nắng lên giống cô giáo bạn Vũ Đồng nha cô.”

Cô bật cười, không ngờ rằng cô bé trước mặt mình lại líu lô nhiều đến vậy.Một người lạnhlùng như Lượng Trình lại có một cô cháu gái hồn nhiên và hoạt bát ,không biết khi chơi đùa

Trang 19

với Tiểu Vũ anh sẽ phản ứng như thế nào, không biết khi cô bé sà vào lòng anh, bi bônhững chuyện trên trời dưới biển, gương mặt anh sẽ ra sao, liệu hàng lông mày kiêu ngạo

đó có dãn ra, sự lạnh giá có biến mất và thay thế cho nụ cười

Những ngày ở bên nhau, anh rất ít khi cười, nhưng nụ cười của anh lại rất đẹp, một nụcười phảng phất học thức, nét khôi ngô , lại ẩn giấu vẻ mạnh mẽ và nồng cháy.Mỗi khi anhcười, cô không biết ứng phó ra sao , chỉ biết ngây ngô nhìn , trái tim cũng ngây ngô xuyếnxao

Nụ cười của anh rất hiếm , nó giống như một tia nắng hiện ra sau một tuần đông lạnh giá,giống như một cơn mưa giữa một hoàng mạc khô càn.Chính bởi nụ cười của anh hiếm hoinên cô lại càng trân trọng , bởi ít ỏi nên lại càng nhớ rõ hơn.Anh cười , vô tình nụ cười đótạc vào sâu trong trí nhớ của cô, sâu đến mức những năm tháng xa cách, thỉnh thoảng côvẫn thấy nụ cười của anh trong tiềm thức, đậm đến mức giấc mơ cũng có hình ảnh nụ cườicủa anh, nhưng rồi mở mắt ra lại là khoảng không dày đặc.Nước mắt cũng vì đó mà tuônrơi

Ngày hôm nay anh không có nhà, cô thấy nhẹ nhõm hẳn, bởi cô rất sợ phải đối mặt vớianh, đối mặt với dáng vẻ kiêu ngạo và xa cách Cứ nghĩ sẽ không gặp anh là cô thấy thoảimái hơn ,nhưng sao cô không thể vui được,tại sao trong lòng cứ ngổn ngang những nỗithất vọng

Thất vọng bởi không được gặp anh ư? Rõ ràng là sợ giây phút đối mặt với anh, vậy mà côvẫn muốn gặp anh

Ngón tay đặt nhẹ trên phím đàn, đầu các ngón tay của cô tê tê như bị kim đâm,từng phímđàn nhuốm lạnh ,rưng rưng như gặp lại cố nhân một thời Cái lạnh lẽo nơi phím đàn luồnvào da thịt, như trách cứ, như giận hờn, ngón tay cô run run lướt trên đó, như lướt qua lớplớp quá khứ.Trong không gian tính mịch, những âm thanh vang lên …

Trong âm thanh đó lại như có một phần kí ức

“Trịnh Hân, có thật là em biết đàn không đó.Nói thật xem nào, có phải em quên ngày sinhnhật của anh,không có quà, định lấp liếm bằng bản nhạc này.”

Cô lườm anh, lấp liếm ư, không thể có chuyện đó,anh lại coi thường khả năng của cô rồi.Cô học nhạc từ năm lớp ba, cũng từng đi thi đàn cho quận, các thầy cô giáo đều hết lờikhen ngợi tài năng của cô.Người khen ngợi cô không thiếu, thế gian này, chỉ mình anh dámphủ nhận chuyện đó

“Hứ, anh cứ yên lặng mà thưởng thức.Bản nhạc này sẽ khiến anh phải ngỡ ngàng về tài

Trang 20

năng của em.Anh hãy chuẩn bị lời xin lỗi đi, nhưng anh nên nhớ rằng em không phải ngườigiàu lòng vị tha đâu ”Cô nghiêm mặt nhìn anh

“Được, anh sẽ chờ xem, nhưng nếu anh không hài lòng với bản nhạc em đàn, anh sẽphạt em “

Cô cười ha hả , rõ ràng anh chưa biết người ngồi trước mặt mình là ai nên mới tự tin nóinhững lời vô lý như vậy.Đáng thương cho anh có mắt không thấy thái sơn, không hiểu anhnghĩ gì lại đi thách đố cao thủ.Trịnh Hân vênh mặt:

“Được thôi, nhưng anh sẽ không có cơ hội phạt em đâu”

“Chưa biết được”, Anh đặt quyển giáo trình xuống,thản nhiên nhìn cô

Ngón tay cô lướt êm dịu trên phím đàn, những nốt nhạc vang lên bay bổng, bầu không gianngưng tụ những giọt âm thanh du dương, cô chìm vào trong cảm xúc, không biết rằng anh

đã tiến đến ngồi bên cạnh mình

Khoảng cách gần như vậy khiến cho Trịnh Hân thấy bối rối Hơi thở anh phả nhẹ trên cổ,mùi hương nam tính lúc thì nhè nhẹ mơn man ,lúc lại mạnh mẽ cuồng nhiệt.Con mắt nóngbỏng thiêu đốt đường nét trên gương mặt cô Những cử chỉ của anh đã cướp đi sự tậptrung vốn có của của người nghệ sĩ Cảm nhận được ánh mắt nhức nhối của anh, gươngmặt cô thoáng ửng đỏ, trái tim vốn đang ngủ yên bỗng thức dậy, hối hả rung động, nhữngngón tay cũng vô tình khựng lại

Không gian càng trở nên yên tĩnh hơn, càng yên tĩnh nên nhịp đập trong con tim anh lạicàng rõ…

Quay mặt sang anh ,Trịnh Hân ném cho anh một cái nhìn trách cứ: “Anh chơi xấu”.Thật lưumanh, anh lại giờ trò quyến rũ với cô, quá bực bội , cô bặm môi lại , khuôn mặt đỏ bừng vìgiận dữ và xấu hổ

Đáp lại cô là ánh mắt "ngây thơ vô số tội", khóe miệng anh nhếch lên, đôi lông mày cũngdãn ra , gương mặt tỏ rõ sự hài lòng

“ Trịnh Hân, em thua rồi, em phải bị phạt.”

“Không thể tin được, anh không chơi đẹp”.Cô hậm hực , ngón tay uất ức ấn mạnh vàophím đàn, tạo thành một nốt trầm kéo dài

Anh nhướn mày, đôi mắt dài hơi nheo lại:

“Anh chơi không đẹp ư, em nói xem không đẹp ở điểm nào?”

“Anh quyến …”Trịnh Hân cứng miệng, sao có thể nói ra là cô bị anh mê hoặc được, xấu hổquá ,xấu hổ quá, cô úp mặt vào phím đàn , che giấu gương mặt đỏ ửng của mình, vụng vềlấp liếm

“Anh không phải là quân tử”

“…”

“ Được thôi , Lượng Trình, anh mau nói đi, anh phạt em cái gì ?”

Trang 21

Gương mặt Lượng Trình càng lộ rõ sự phật ý hơn, cô ấy vừa nói gì cơ, anh không quân tửư?.Quá lắm rồi , lúc nãy bảo anh chơi xấu, anh đã nể mặt không tính sổ , giờ lại bảo khôngquân tử Hừ, xưa nay không ai dám bêu xấu anh như vậy,tội lỗi của cô thật không thể dungtha

Trịnh Hân đã vậy anh không quân tử cho em xem

Định bụng phạt cô một nụ hôn vào má, nhưng xem ra như vậy quá nhẹ nhàng rồi

Trịnh Hân mở to mắt nhỉn những ngón tay anh chạm vào má cô, ở nơi mỗi ngón tay chạmvào, tế bào ở đó như có điện giật, mạch máu cũng trở nên ngưng tụ lại, tô thêm sắc thắmcho gương mặt.Anh vuốt má cô, đùa nghịch, rồi gương mặt của anh cúi xuống, từ từ đếngần cô hơn…

Nụ hôn đầu nhẹ như gió phảng phất cánh hoa mềm, nhưng lại thật ngọt ngào, chỉ là một sựtiếp xúc ngắn ngủi nhưng nó để lại dư vị khó có thể quên.Trong men say tình ái đó, cô vẫn

đủ tỉnh táo để nhận ra chút bối rối ở gương mặt của anh

Cơn gió nhẹ nhàng thổi , xua đi sự ngượng ngùng , bên phím đàn cô và anh đã có nhữngchiều hè thơ mộng…

Bản đàn kết thúc, có tiếng vỗ tay, rồi giọng trẻ con nhí nhảnh vang lên, Trịnh Hân bỗng giậtmình, ngước nhìn sang bên…Đôi mắt đẹp đó, hàng lông mi đó,nụ hôn đó , tất cả đều đãthuộc về dĩ vãng

Tiểu Vũ nhoài người về phía cô, đưa tay đặt lên phím đàn, chạm nhẹ vào những ngón taylạnh giá của cô , thủ thỉ:

“Tên bái hát này là gì hả cô?.Cô dạy con đàn bản nhạc này nha “ ”

Tên bài hát, khi viết ra nó cô cũng chưa từng nghĩ đến, đặt bút viết chỉ đơn thuần nghĩ sẽsáng tác một giai điệu cho riêng tặng anh làm quà sinh nhật mà quên mất đặt cho bản nhạcmột cái tên.Bây giờ, khi mà người xưa không còn nữa, bản nhạc cũng thuộc về một cõi xaxăm , việc đặt tên cũng không còn quan trọng

Trịnh Hân gượng cười “Cô cũng không nhớ nữa, bản nhạc này lâu rồi , mà giai điệu cũngrất buồn, để cô dạy con đàn bài hát khác vui hơn Nào, Tiểu Vũ mở sách ra , chúng ta bắtđầu học.”

Chiếc của gỗ màu nâu sậm từ từ mở ra, nặng nhọc bước vào căn nhà, Lượng Trình ném

Trang 22

mình vào chiếc ghế sô pha ngoài phòng khách.Anh nhắm mắt lại, sau một ngày vất vả ởcông ty, sau khi vùi đầu vào đống tài liệu chất chồng , mỗi lúc trở về nhà, đó là lúc anh ýthức được nỗi đau và sự cô đơn Bàn tay nới lỏng chiếc cà vạt, anh chìm trong những suynghĩ mông lung

Thế giới rộng lớn này , ở nơi đâu có bóng hình cô???

Bác Trương đặt cốc nước hoa quả xuống bàn, tiếng động tưởng như rất nhỏ đó cũng khiếnanh mở mắt.Anh ngồi dậy, cúi đầu chào bác Trương

Nhận thấy căn nhà yên ắng hơn mọi ngày, anh hỏi: “Chị tôi và Tiểu Vũ đi ra ngoài à.” Tiểu

Vũ đứa cháu nhỏ của anh, nếu nó ở nhà chắc chắn sẽ chạy ùa ra như một cánh én nhỏchào đón anh, ôm lấy cổ của anh đòi được bế

Trong thế giới lạnh lẽo của anh, Tiểu Vũ là tia sáng mặt trời duy nhất

Không đúng hơn, Tiểu Vũ là tia sáng mặt trời duy nhất không muốn dời xa anh

Anh cũng từng có một tia mặt trời rực rỡ,có một nụ cười hồn nhiên bên cạnh, có một khuônmặt thân thương trong tim , chỉ đáng tiếc, tia mặt trời đó đã quyết định dời xa anh

“ Cô chủ đang ở trong phòng đọc sách, còn Tiểu Vũ đang học đàn.Cô Hằng vừa tìm đượcgiáo viên mới cho con bé.”Bác Trương trầm mặc nói

Anh đưa cốc nước lên miệng, để cho chất lỏng không mùi vị đó chảy trong cổ họng, giọngnói cũng không mấy nồng nhiệt:

“Mỗi tháng thay một cô giáo , xem ra chị tôi cũng rất vất vả”

“Cô giáo lần này sẽ dạy lâu hơn đó”.Lượng Hằng bất ngờ từ trong phòng đọc sách đira”Ánh mắt chị dừng trên người Lượng Trình”, Em hôm nay tâm tình tốt nhỉ, về sớm hơnmọi ngày, lại rất tỉnh táo, bộ dạng này rất thích hợp để gặp cô giáo mới của Tiểu Vũ.” Lượng Trình không biểu lộ cảm xúc gì, nét mặt vẫn lạnh lùng , anh thản nhiên phẩy tay

“Em vốn không quan tâm đến cô giáo của Tiểu Vũ, không cần phải tiếp xúc làm gì cho phứctạp.”

“Cần hay không phải gặp mới biết được chứ”Lượng Hằng ngồi xuống ghế đối diện” Chịquên chưa nói với em, cô giáo mới của Tiểu Vũ tên là Trịnh Hân.”

Ngón tay anh bấu chặt vào chiếc cốc thủy tinh, để lại vết nứt ngoằn ngoèo trên thành cốctrong suốt

Trịnh Hân, là cô ư, người đang ở trong nhà của anh

Thật chớ trêu, trong khi anh tìm cô nơi chân trời góc bể, cô lại đường bệ ở nhà anh

Khi còn ở bên nhau, đã bao lần anh nảy ra suy nghĩ dẫn cô đến nhà , cùng cô đi dạo trong

Trang 23

khu vườn hay chỉ cho cô căn phòng mà anh đã lớn lên, nhưng rồi cô đường đột chia tay vớianh, không để cho anh có cơ hội thực hiện ước mơ giản dị đó.Lúc anh buộc phải quên đimộng tưởng hão huyền đó thì cô lại xuất hiện, tự do tự tại đặt chân vào thế giới cuả anh Không ngờ rằng, sau bao năm xa cách, anh và cô lại trùng phùng.Chỉ cần bước lên ba tầnglầu, mở cánh của gỗ , sẽ là gương mặt vốn chỉ thuộc về anh trong mỗi giấc mơ

Gương mặt thanh thoát đó, đôi mắt trong trẻo đó, có nằm mơ anh cũng không thề ngờđược sẽ gặp lại cô

Không,Lường Trình gạt đi những mộng tưởng, không thể là cô được, cô gái đã lạnh lùngrời bỏ anh, cô gái vô trách nhiệm đó không thể đủ dũng cảm bước vào thế giới của anh mộtlần nữa.Thế giới hàng tỷ con người này, có bao người tên là Trịnh Hân, thật nực cười khicho rằng mọi cô gái có cái tên Trịnh Hân kia là cô

Nhận ra mình đã phản ứng quá lộ liễu, anh đứng dậy, sải những bước dài về phía nhà bếp:

“Chiếc cốc này cũ quá rồi.”

Ném chiếc cốc vào thùng rác, anh lạnh tanh bước vào phòng mình, tiếng sập cửa khô khốcvang lên trong không gian

Có phải là em không, Trịnh Hân, người con gái ích kỉ, bồng bột, bảo đến thì đến bảo đi thi

đi, không bao giờ nghĩ đến cảm nhận của người khác

Dằn lòng mình không được lao lên trên phòng của Tiểu Vũ, dằn lòng mình không chạy đếnbóp chặt lấy cô, bầu không khí trong căn phòng này dường như quá ngột ngạt với anh

“Em đi đâu vậy.?”

Mặc cho tiếng Lượng Hằng vang lên, anh nhấn ga, chiếc xe mec lao đi , để lại vầng mặttrời đỏ rực như quả cầu lửa ở sau lưng

Trang 24

cho cô không thèm nhìn mặt anh , giận dỗi đi về lớp của mình…

Có thể anh còn nhớ, nhưng cũng có thể anh đã quên rồi , cuộc sống mà, không phải aicũng ôm khư khư lấy quá khứ buồn khổ, khẽ lắc đầu, Trịnh Hân lững thững đi xuống

Ly rượu trống rỗng, thứ chất lỏng màu đỏ sậm đỏ đang dày vò trong bụng anh.Lượng Trìnhnhìn đồng hồ, những chiếc kim cứ chậm chạp trôi đi.Đồng hồ điểm 9 h , anh uể oải đứngdậy, kẹp tờ tiền vào đáy ly rượu

Căn phòng lúc đi cũng như lúc về, luôn luôn lạnh lẽo Vốn định vun đắp một căn phòng ấmáp,một gia đình nho nhỏ và những đứa trẻ đáng yêu nhưng chẳng những ý định khôngthành mà căn phòng theo thời gian lại càng lạnh gíá hơn

Hôm nay anh uống ít quá ư, Lượng Trình nhíu mày, tại sao anh vẫn không thể ngủđược.Phải chăng đến chất men chếnh choáng đó cũng không thể làm anh nguôi ngoai.Anhloạng choạng xuống quầy bar, trong bóng đêm u tịch, một bóng đen cao lớn đang quằnquại với nỗi đau không thể dứt ra được …

Anh vẫn còn nhớ rõ lần đầu mình gặp cô.Khi còn là sinh viên đại học , anh có thói quen raquán café gần trường để đọc sách.Trong tiết trời oi ả của mùa hè , người con gái đó nhưmột cơn gió mát trong lành, tình cờ lạc vào thế giới của anh

Lượng Trình nhíu mày, không hiểu cô nhân viên phục vụ này rơi từ hành tinh nào xuống.Rõràng anh goi cà phê đen , vậy mà trước mặt anh lù lù một cốc cà phê sữa

“Làm phiền cô đổi cho tôi cà phê đen.”Anh kiềm chế sự bực bội trong lòng, đây đã là lầnthứ 2 trong tuần cô đưa nhầm cho anh

Cô gái ngơ ngác nhìn anh , hàng lông mi dài cụp xuống , gương mặt lộ rõ sự lúng túng vàthẹn thùng

“Xin lỗi anh, tôi sẽ lấy tách khác cho anh.Phiền anh chờ một lát.”

Cô đưa đôi tay run rẩy nhận lại tách cà phê

Trang 25

“Tôi xin lỗi,… tôi xin lỗi”, giọng cô lạc cả đi.Anh nhìn nét mặt mong manh kia rồi khẽ chaumày , e là chỉ cần nói một câu trách mắng là đôi mắt ầng ậng nước kia sẽ vỡ ào

Thở dài ngao ngán, Lượng Trình hậm hực nuốt những lời bực bội vào cổ họng.Bỏ đi, coinhư hôm nay anh không găp may.Xưa nay anh không phải là người biết cảm thông , chỉ là

cô gái này yếu ớt quá, xem chừng rất hay lấy nước mắt làm vũ khí phòng thân , anh lạikhông muốn rước lấy phiền phức với một cô nàng mít ướt.Kinh nghiệm hai chục năm trờiđúc kết mách bảo anh rằng, với những cô nàng như thế này, anh càng tránh xa càngtốt,càng tránh càng an toàn.Không dễ gì có được một buổi chiều nhàn rỗi đọc sách , anhkhông muốn những giây phút bình yên này bị một người xa lạ phá hỏng Tặc lưỡi, anhquyết định bỏ qua cho cô

Một cô gái hậu đậu, anh chán nản cầm lấy quyển sách, rút những tờ giấy ăn ra hì hụi thấmtừng trang

“Để tôi giúp anh,” cô cúi xuống , đôi tay nhanh nhẹn cầm lấy một tờ giấy ăn

Gây họa chưa đủ sao,anh kinh ngạc nhìn, vội giật lấy tờ giấy ăn , nói to bằng một giọngchán trường:

‘KHÔNG CẦN.”

Người trong quán vô tình quay ra nhìn, tiếng xì xào cũng to dần…

Cứ nghĩ nước mắt sẽ tự động chảy trên má cô, Lượng Trình vội ngoảnh mặt đi, bởi anhghét nhìn thấy cái giây phút mong manh yếu đuối của nửa kia thế giới Sự yếu mềm củanhững cô gái khiến anh cảm thấy mình như một tội đồ thiếu văn hóa vậy.Lượng Trình thầmcáu gắt với bản thân, không hiểu mù quáng thế nào mà lại so đo với một cô gái đến từ Saohỏa , để rồi tự mình dính lấy rắc rối

Nhưng không,trái với tiên đoán của anh , cô không khóc , cô gái đứng trước anh vẫn kiêncường nở một nụ cười, đó là một nụ cười bình thản , tĩnh lặng và điềm nhiên

…Thuận theo tầm mắt, anh nhìn thấy đôi tay cô đang run rẩy, và những giọt nước mắt longlanh vẫn còn đọng trên mu bàn tay…

Anh kinh ngạc ngẩng lên nhìn cô, ánh mắt cô vẫn vô cùng bướng bỉnh , khóe miệng vẫnmặc nhiên hé mở một nụ cười

…Chỉ một giây phút ngỡ ngàng , nụ cười của cô đã để lại ấn tượng rất lớn trong anh, chỉmột phút bất cẩn , trái tim vốn không hề phòng bị bị nụ cười của một cô gái xa lạ tấn công

Trang 26

Đôi khi Lượng Trình tự hỏi cô gái đó một ngày có thể cười bao nhiều lần, cô cười mỗi khiđưa thực đơn cho khách, cười khi những vị khách khó tính cau có phàn nàn, ngay cả khichủ quán mắng nhiếc nặng lời, cô vẫn có thể bình thản cười

Cũng vô tình nhìn thấy cô đưa tay gạt nước mắt trong một góc khuất , nhưng khi cánh tayvừa hạ xuống, lại là một nụ cười

Một nụ cười trong như ngọc, êm đềm như mặt nước hồ , ấm áp như một tia nắng.Anh yênlặng ngắm nhìn , lúc đầu cũng thấy vui vui, nhưng rồi cảm giác đó biến mất, từ niềm vuichuyển thành sự xao xuyến…

Khi cô không đến , anh có cảm giác hụt hẫng, dẫu vùi đầu vào đọc sách , nhưng anh vẫn

vô tình hướng mắt quanh quán tìm kiếm bóng hình của cô.Anh sững sờ , ngạc nhiên , rồitìm cách chối bỏ cảm xúc đang ngày qua ngày manh nha trong lòng …

Lượng Trình sợ phải thừa nhận tình cảm sơ khai đang hình thành đó, bởi từ trước đến nayanh vẫn đặt niềm tin mãnh liệt vào lí trí,tin rằng lí trí sẽ điều khiển được trái tim và khối óccon người …

Những người con gái anh quen biết, ôn nhu có, thanh tú có, uyên bác , tài năng cũng có,nhưng họ không hề làm anh thấy xốn xang , và chưa một ai từng khiến anh phải nhọc côngsuy nghĩ.Thế mà cô, một cô gái hoàn toàn không phải là ưu tú,ngoại hình cũng không quánổi trội lại khiến anh bồi hồi, lại khiến anh nhớ nhung…Cảm giác bị hạ gục này, anh tuyệtđối không muốn thừa nhận

Càng muốn trốn tránh cô, cô lại càng xuất hiện trong tầm mắt nhiều hơn.Càng cố quên cô

đi, hình ảnh của cô càng xuất hiện trong tâm khảm

Bóng người nhỏ bé bước đến gần anh, bước chân có vài phần lưỡng lự

“Gì vậy, “

Anh nhìn quyển sách trước mặt mình, là quyển sách cùng tác giả với cuốn sách cô đã làm

đổ cà phê vào

“Tôi “… Lần trước tôi làm ướt sách của anh, tôi vẫn chưa đền cho anh

“Tôi quên rồi, cô không cần phải áy náy vì việc đó đâu.”

“Không”, cô lắc đầu, bìm tóc buộc cao lúc lắc như trẻ nhỏ “Anh nhất định phải nhận cuốnsách này, nếu không tôi sẽ cắn rứt với lương tâm lắm.Mà tôi lại rất sợ cảm giác đó “

Giọng nói của cô nhỏ dần đều, khiến anh phải chăm chú lắm mới nghe được những thanh

âm nhẹ tựa sương khói đang phát ra từ miệng cô

Anh ngỡ ngàng, di chuyển mắt để tránh nụ cười đầy tính sát thương của cô, nhưng khi hạtầm nhìn ánh mắt lại vô tình liếc vào tên cô đính trên ngực

Trịnh Hân, anh nhíu mày suy tư, tên của cô là Trịnh Hân.Chỉ một giây đập vào mắt ,cái tên

Trang 27

đó đã tự động khắc sâu vào tâm trí của anh…

…Trịnh Hân, anh không nhớ mình đã gọi tên cô bao nhiêu lần.Gọi tên cô mỗi ngày đến lớp, gọi tên cô trìu mến mỗi khi tan học, cũng có lúc gọi tên cô trong đêm khuya tĩnh mịch , khi

mà cũng quanh chỉ còn là bóng tối, gọi tên cô thất thần trong những cơn say, khi mà côtuyệt tình dời bỏ anh…

3 năm qua, anh đã gọi tên cô không biết bao nhiêu lần???

Còn cô, Trịnh Hân, liệu cô có gọi tên anh dù chỉ một lần ?

Lượng Trình còn nhớ, lúc cô đưa cho anh cuốn sách, anh đã rất xúc động, tuy vậy , anh chỉkhách sáo nói;

“Vậy thì cảm ơn cô,Tôi nhận sách rồi, tất cả mọi chuyện đã kết thúc Cô hãy quên hết tất cả

đi, đừng áy náy gì về chuyện xảy ra hôm đó nữa.Tôi cũng không phải là người thích nhắclại mấy chuyện vặt vãnh như vậy đâu.”

…Lúc đi ngang qua phía sân sau quán café ,Lượng Trình vô tình nghe thấy tiếng cô vàngười đồng nghiệp nói chuyện với nhau:

“Trịnh Hân, cậu đã tìm được cuốn sách đó chưa?”

“Tìm được rồi, mình mệt muốn chết luôn,ngồi cả tối tìm trên mạng mới ra tên tác giả , sau

đó đi hết cửa hàng này đến cửa hàng khác trong thành phố để hỏi về quyển sách đó Mayquá, cuối cùng cũng tìm ra, mình thấy trong lòng nhẹ nhõm như thể ném được tảng đá đètrên ngực vậy Chi Mai này , cũng may có cậu làm thay trong lúc mình đi vắng ,không cócậu, chắc mình bị đuổi việc lâu rồi.”

Anh nhíu mày,nhìn trân trân vào cuốn sách, đã bảo cô ngốc mà, quyển sách này đâu phải

là cuốn anh cần tìm , cũng là một tác phẩm của LL nhưng đây là tác phẩm về một vấn đềkhác không có giá trị bằng cuốn sách cô đã đổ cà phê vào

Xưa nay, anh vốn rất ghét những người nhàn rỗi làm việc thừa thãi , vốn tưởng mình làmđược việc tốt nhưng kì thực kết quả chả ra đâu.Tuy vậy anh không thấy giận, ngược lại còn

có chút cảm kích

.Đây vốn không phải cuốn sách anh cần , nhưng kì lạ thật , anh không thấy cuốn sách nàytầm thường chút nào Anh nắm chặt quyển sách trên tay bằng một thái độ trân trọng , rồibối rối nhận ra giá trị cuốn sách không còn là do nội dung bên trong nó quy định nữarồiĐưa tay lên mặt, cố gắng che lấy những tia sáng hắt từ cửa sổ, Lượng Trình từ từ ngồidậy

Đầu anh đau như búa bổ, cũng phải thôi, hôm qua anh uống hơi nhiều,thậm chí anh cònkhông nhớ nổi mình đã về phòng bằng cách nào.Hình như trong lúc say anh có nghe thấy

Trang 28

tiếng nói thất thanh của chị Lượng Hằng…

…Từ phòng tắm bước ra, anh ngước nhìn đồng hồ, đã là một ngày mới, màn đêm hiuquạnh cũng đã qua đi.Một ngày mới với hàng đống công việc đang chờ anh ,nén tiếng thởdài, anh vội vã thay trang phục cho kịp giờ làm buổi chiều

Theo thói quen , mỗi khi dạy Tiểu Vũ xong, Trịnh Hân nán lại cửa phòng anh một vài giây,đôi mắt buồn rầu, nửa như trông chờ, nửa lại muốn trốn tránh , con ngươi đen nhánh cũng

vì đó mà trở nên mông lung

…Cánh cửa đột nhiên mở ra , thân hình cao lớn đứng sững lại.Ánh mắt anh bỗng chốc trởnên khác lạ, những tia nhìn như đốm lửa nhen nhóm ngày một bùng cháy , chúng mạnh mẽcàn quét trên gương mặt cô

Trịnh Hân giật nảy người ,ngỡ ngàng và kinh ngạc đến độ không tin và mắt mình nữa

Là anh, Lượng Trình , anh đang đứng trước mặt cô, ý nghĩ này lại khiến cô thấy choángváng , những tia lửa xẹt xẹt trong đầu óc tê dại

Ánh mắt , gương mặt , sau bao năm khắc khoải mong ngóng hiện ra rõ mồn một…Bất giác,

cô cúi đầu xuống, né tránh ánh mắt sắc lạnh của anh, hai tay đan chặt vào nhau đặt hờhững trước ngực

Biết làm gì bây giờ, khi mà giữa họ là 3 năm xa cách,là những hận thù , sự dằn vặt vànhững thương tổn …

Còn có thể làm gì nữa,Trịnh Hân cười nhạt trong lòng, giữ lấy chút tự trọng cuối cùng,bước đi thôi

Ngẩng cao đầu, cô sải những bước vô hồn

“Gặp người quen mà lẳng lặng đi như vậy sao Tôi cứ nghĩ chúng ta vẫn còn có thể chàohỏi nhau “.Giọng nói giễu nhại vang lên như những nhát cắt vào không gian yên tĩnh Cắn môi, cô ngăn không cho mình yếu đuối , để mặc lời nói lạnh lùng của anh cứ xiết chặtlấy con tim cô.Từng có những giây phút gắn bó với nhau , ngỡ như máu thịt,ngỡ không thể

xa dời, vậy mà sau bao năm, khi gặp lại, họ chỉ có thể nói với nhau những lời xã giao Thôi thì quay đầu lại, dũng cảm đối diện với anh

“Lượng Trình, lâu lắm rồi không gặp.”

Cô cười, nhưng sao cơ mặt lại trở nên đông cứng lại, nụ cười khó nhọc nở trên môi.Đôimôi hé mở cố gắng tìm lấy chút không khí để xua đi cái nghẹn đắng chất đống trong lòng

“Tôi nghĩ chúng ta nên xuống phòng khách nói chuyện, bạn cũ lâu ngày mới có dịp gặplại,hơn nữa đây lại là nhà tôi, về lí về tình tôi nên mời cô uống gì mới phải “

Bạn cũ ư??? có chút gì đó bẽ bàng, lại có chút nhói đau.Hồi niệm lại, mối quan hệ khăng

Trang 29

khít của cô và anh chỉ có thể tóm gọn trong hai từ" bạn cũ "thôi sao

Cô nhìn cốc nước anh đưa, bàn tay thoáng chút ngần ngừ không dám cầm lấy , nhận thấyphản ứng của cô, anh lẳng lặng đặt cốc nước xuống bàn:

“Cô Hân, xin cứ tự nhiên.”

Lượng Trình nhìn cô gái đang bối rối cúi đầu trước mặt mình, nhận ra anh vẫn còn luyếntiếc cô một cách ngây dại.Cô gái đang ở trước mặt anh ,sau bao nhiêu năm , những cử chỉcủa cô vẫn vậy, hồn nhiên , thuần khiết và đáng yêu Mỗi khi trốn tránh điều gì, cô đều cúimặt để che đi đôi má ửng hồng , khuôn miệng đang yêu nhíu lại, và đôi môi đỏ kia sẽ thànhmím một đường thẳng

Những cử chỉ quen thuộc đong đầy trong mắt anh, khiến cho nỗi nhớ càng thêm cồn cào…

“Cô là giáo viên dạy đàn cho Tiểu Vũ” !!! Một câu khẳng định nhưng lại mang ngữ điệu cuảmột câu hỏi

Anh im lặng , trầm ngâm chờ đợi một câu trả lời

“Vâng, vì cô giáo cũ của Tiểu Vũ sang nước ngoài làm việc ,tôi được chị Lượng Hằng tínnhiệm cho kèm cặp con bé.”

Xoay xoay chiếc cốc trong tay, Lượng Trình nhìn gương mặt cô mờ ảo qua làn sóng nước.Khẽ đưa lên miệng, anh để mặc những giọt nước chảy nơi cổ họng nhức nhối và khôkhốc, ánh mắt đẹp lướt trên người cô

Ba năm không gặp, cô gầy đi rất nhiều, nước da cũng có vẻ xanh hơn.Tuy cô che giấu thânhình qua chiếc áo rộng , nhưng anh vẫn nhận ra cô giảm khá nhiều cân so với hồi còn đihọc.Gương mặt cô được phủ lên một lớp phấn mỏng,làm cho sắc mặt trở nên hồng hàohơn , nhưng lớp phần đó không đủ để che giấu vẻ mệt mỏi vẫn lộ ra nơi quầng mắt

“Suy nghĩ của chị Lượng Hằng, tôi không mấy quan tâm.Xưa nay chị tôi thuê ai kèm cặpTiểu Vũ , tôi đều không có ý kiến gì.Cô giáo của Tiểu Vũ, là cô hay bất kì ai khác, với tôicũng vậy mà thôi….Nhưng vì chúng ta từng quen biết, mong là cô sẽ tận tâm kèm cặp conbé.”

Trịnh Hân gượng cười, đúng vậy ,anh nói không sai ,bây giờ cô và anh là hai người ở haichiến tuyến.Sau bao nhiêu lỗi lầm cô gây ra ,có thể nhìn mặt nhau, ngồi nói chuyện vớinhau đã là một kì tích rồi, cô còn dám đòi hỏi anh quan tâm đến mình hay sao?.Cô khẽcười nhạo chính mình, can đảm ngẩng lên nhìn mặt anh

“Cũng muộn rồi, tôi còn có việc, để lần khác có nhiều thời gian chúng ta sẽ chuyện trò lâuhơn.”Cô lí nhí nói với anh

“Còn lần khác sao, “ anh nhếch miệng cười nhạt, “ cũng được , vậy khi khác sẽ gặp.”

Anh nhìn bóng dáng mảnh mai của cô khuất dần , bàn tay nắm chặt lấy thành ghế, chặt

Trang 30

đến mức gân tay nổi lên cuồn cuộn Những tia nắng xuyên qua khe cửa , chạm nhẹ lênkhuôn mặt điển trai đang im lìm trong suy tư Không nghĩ ngợi gì nhiều, anh vơ lấy chiềukhóa xe, chạy vội ra ngoài

Anh nhìn thấy cô đang bước đi chậm rãi trên con đường, 3 năm nay, bao lần đi trên đườnganh đột ngột dừng lại vì dáng người thân quen kia.Có những lúc phanh kít lại, lao vội xuống

xe, chạy theo bóng dáng đó, nhưng kết quả nhận được chỉ là một gương mặt xa lạ ngơngác nhìn mình

Đau đớn, buồn bực, chán nản, vô vọng, những cảm giác đó luôn luôn ngự trị trong tâm tríanh, giày vò anh, xé nát hi vọng mong manh của anh

Tự nhủ sẽ phanh lại, tụ nhủ sẽ lịch sự ngỏ ý chở cô về, nhưng vì niềm kiêu hãnh vốn có ,anh tăng ga, chiếc xe lao như con thoi về phiá chân trời

Bóng dáng anh lướt qua ,Trịnh Hân mòn mỏi nhìn, cho đến khi phía trước chỉ còn là nhữngquầng bụi trắng, lại cất tiếng thở dài ….Anh đến rồi đi, lạnh lùng vô tình như một thoánghương bay…

Cuộc đời đến là lạ, ba năm trời , cô đi lại trên quãng đường này không biết bao nhiêu lần,nhưng chưa một lần thấy bóng dáng anh.Vậy mà một khi trông thấy, thì hình bóng đó đâuđâu cũng xuất hiện.Trịnh Hân nhìn người đang bước ra từ quán ăn bên kia đường , chợtthấy xa lạ bởi hình ảnh Lượng Trình vào khoảnh khắc này

Những năm tháng sinh viên, Trịnh Hân vốn quen với hình thư sinh cuả anh trong chiếc áo

sơ mi sáng màu, với chiếc cặp sách da màu nâu đậm và gương mặt học thức Còn ngườiđàn ông đứng trước cô đây, từng đường nét vẫn vậy , nhưng bộ vest đắt tiền ôm lấy dángngười cao lớn tô thêm vẻ chững chạc, đường bệ Vị thời gian làm cho anh rắn rỏi hơn,chín chắn hơn.Bước đi của anh trang nhã , những cử chỉ, dù chỉ là cái nhíu mày , hay gậtđầu tán thành, bắt tay đối tác cũng toát lên sự trang trọng , lịch thiệp.Bất giác cô lại thấy xa

lạ với người đàn ông thành đạt trước mặt mình

Anh khoan thai tiến ra xe, ánh mắt bỗng dưng nhìn về phía bên đường

Giây phút ánh mắt họ gặp nhau , trái tim cô hối hả từng nhịp đập

Rồi cõi lòng như trùng xuống khi anh hững hờ lướt qua cô, bình thản ngỡ như cô chỉ làkhông khí

Là anh không nhìn thấy cô hay là anh không muốn nhìn thấy cô.Trịnh Hân an ủi bản thân,chắc anh không nhìn thấy cô đâu, xe cộ đi lại nhiều quá, những chiếc xe lướt qua chắc hẳn

đã che mất bóng dáng của cô

Vẫn tin là vậy , nhưng sao vẫn nhói đau trong lòng

Trang 31

Gượng cười, cô nắm chặt chiếc túi xách, lững thững bước đi

Quán Kulka lúc nào cũng tấp nập khách ra vào, cô đẩy cửa , gật đầu với cô nhân viên đangniềm nở chào mình.Đi dọc quầy hàng da dụng,rồi sang quầy hóa mĩ phẩm, Trịnh Hânnhanh tay lựa chọn những món đồ yêu thích cho mình Hộp sữa rửa mặt, tập giấy thấmdầu được cô để gọn gàng trong giỏ đựng đồ.Chẳng biết vô tình hay cố ý , một lần nữa côdừng lại ở quầy văn phòng phẩm…

…Cô có thói quen sưu tầm những cuốn sổ nhiều màu sắc, mỗi lần đi mua đồ cô đều tự taychọn cho mình một cuốn sổ rực rỡ sắc màu Lượng Trình luôn không đồng tình với việcmua sổ vô tội vạ cuả cô,anh cho rằng cuốn sổ sản xuất ra là để được viết chứ không phải

để ngắm nghía rồi rồi đặt lên giá sách như cô vẫn làm Mỗi lần anh cằn nhằn, Trịnh Hânvẫn thường ậm ừ cho qua chuyện, sau đó lại chứng nào tật nấy, anh cũng thấy cô phụngphịu mà nhắm mắt làm ngơ, chủ động giảng hòa

Một lần , Trịnh Hân lại không được minh mẫn như vậy , sau khi nghe Lượng Trình phân tíchgiảng giải một hồi lâu, cô cuối cùng cũng đuối lí, giơ tay thề thốt từ nay sẽ chỉ mua sổ khicần thiết Nói hùng hồn vậy nhưng ngay chiều hôm đó đến nhà cô dạy kèm môn kinh tế vi

mô , anh phát hiện ra một cuốn sổ mới trên giá sách của cô.Cứ nghĩ cô có nhiều sổ ,LượngTrình sao có thể nhận ra sổ cũ với sổ mới, nào ngờ không có gì qua nổi con mắt tinh tườngcủa anh

Bị Lượng Trình bắt được , Trịnh Hân mặt mày ủ dột, khi đôi lông mày của anh chẩn bị nhíulại, ánh mắt chuẩn bị trách cứ, Trịnh Hân đành liều , mau mắn bịa ra một lí do:

“Em mua cuốn sổ này …à không ,…em muốn nói là …đây là quyển sổ thực sự rất cần thiết.Ừm, em … em muốn tặng cho anh ”Cô cầm quyển sổ lên chìa ra phía trước mặt anh

“Vậy sao”, anh quan sát cô hồi lầu ,lông mày đột nhiên dãn ra , tiếng nói của anh vờn nhẹtrên cổ cô khiêu khích

”Nói cho anh nghe vì sao em định tặng anh cuốn sổ đặc biệt này ?”

Một cuốn sổ bình thường mà, có gì đặc biệt đâu chứ >”<Khoan đã ,sao lời nói của anh lạiđầy ngụ ý vậy,cuốn sổ ĐẶC BIỆT, cô chột dạ, nhìn kĩ lại quyển sổ trong tay mình…

Ôi, trách ai bây giờ , khi mua cô chỉ thấy nó đẹp, thấy nhiều sinh viên chọn thì cô cũng chọnlấy một quyển tùy hứng chứ không nhìn kĩ đó đây là cuốn sổ thiết kế để tặng cho nhữngngười yêu nhau.Những câu tiếng anh, những biểu tượng và hình ảnh trên đó đều rất mặnmà,rất tình tứ , chỉ liếc nhìn cũng thấy ngượng lắm rồi Nếu nói cô tặng anh cuốn sổ dànhcho tính nhân , khác nào thừa nhận cô muốn nói …

Trịnh Hân e thẹn nhìn đôi lông mày đang nhướn lên của anh, cảm giác như có một luồng

Trang 32

gió u ám thổi vào mình…

Lúc này đây, ánh mắt cuả anh thật là gian manh.>’’<

Cô lúng túng như gà mắc tóc, nghĩ tới nghĩ lui vẫn không biết chống chế như thế nào , anhlại cứ dồn dập hỏi không để cho cô có đường lui…Nghĩ quẩn , bèn cầm cây bút trước mặt,cặm cụi viết vào trang đầu của quyển sổ 3 chữ…

Lượng Trình lặng im nhìn nét chữ nắn nót trên giấy , nhìn bóng nắng nhảy múa trên vầngtrán cao của cô, nỗi lòng của chàng trai tuổi 23 giấy lên những luồng cảm xúc khó địnhnghĩa thành lời

3 chữ cô nắn nót viết ,cô nào có biết rằng anh sẽ mãi mãi không thể nào quên

Trịnh Hân bật cười, không ngờ mình đã từng có những lúc mặt dày đến vậy, đổi lại là côcủa ngày hôm nay, dù có cho vàng cô cũng không dám tỏ tình với anh một cách dặn dĩ nhưvậy

Ngẫm lại cũng thấy những kí ức đó thật đáng trân trọng ,dù quyển sổ bây giờ có thể khôngcòn nữa,có thể anh đã vứt nó đi, nhưng không gì có thể phủ nhận nó đã từng tồn tại Năm tháng có thể lấy đi cuả họ hiện tại và tương lại, những những gì thuộc về quá khứ,những gì đã ở trong trái tim và kí ức của họ, không gì có thể xóa nhòa được

Giữa họ vẫn còn đó một quá khứ tươi đẹp, với những tháng ngày bên nhau đẹp tựa chiêmbao…

sự rỉ máu ở nơi được coi là tận cùng của một con người này

Bấy lâu nay cô buộc mình phải say, buộc mình phải ngẩn ngơ, giả như không nhớ gì hết,không buồn đau ,không nghĩ ngợi gì, cố gắng bình thản trước mọi việc xảy ra quanhmình.Vui hay buồn , với cô cũng chỉ là một thứ gia vị mặn mà của cuộc sống.Cười haykhóc,tất cả đều chỉ những trạng thái cảm xúc đơn thuần mà thôi

Nhưng bây giờ, cô lại rất tỉnh, tỉnh đến mức cảm thấy nỗi đau quặn thắt đang hành hạ

Trang 33

mình, tỉnh đến mức cảm thấy điên đảo khi mà con tim cứ từng hồi đập rộn rã, tỉnh đến mứcnhận ra bước chân mình đã có phần liêu xiêu

Bóng anh đổ dài trên tường, bộ quần áo xộc xệch, gương mặt đỏ bừng vì men rượu.Anh đitrong vô thức , chạm nhẹ vào cô,lướt qua , rồi cả thân hình đổ gục như thác xuống chiếcghế sô pha.Chiếc cà vạt nới lỏng hờ hững nơi cổ anh, không gian yên lặng điểm xuyết bởinhững tiếng ho gấp gáp

Gió tới mang theo hơi men chếnh choáng khắp gian phòng, trăng chiếu nhuộm vàng thânhình quen thuộc.Hơi men ngập tràn vấn vương quanh mặt không thể làm cô say, cô vẫn rấttỉnh

Giá mà có thể say,để có thể quên được cảm giác day dứt , bẽ bàng lúc này

Tại sao một người lại có thể đau đớn vì một người đến vậy, dù cho họ giờ chỉ như hai kẻ xa

Ngay cả trong mơ, cô cũng rất biết cách dày vò anh >"<

Tại sao ngay cả trong tưởng tượng , hình ảnh cô cũng sống động và đáng yêu đếnvậy.Như một phản xạ, anh giơ tay, muốn nắm trọn hình ảnh của cô ; rồi lại giật mình , bởi

sự tiếp xúc này quá chân thật

Hơi nóng mềm mại từ má cô truyền vào tay anh, kích thích mọi giác quan đang bị kìm chếtrong anh, đôi mắt cô chuyển động linh hoạt,con ngươi đen nhánh chứa chan yêu thương,đôi môi mím chặt lại Ở khoảng cách thân mật này, anh dường như có thể chạm vào nhữnglọn tóc dài mềm mại của cô

Là thật sao, cô đang ở đây, bên cạnh anh, lo lắng , quan tâm đến anh???.Lượng Trình đưatay lướt nhẹ trên gương mặt cô, nhẹ nhàng chạm vào chiếc mũi hếch tinh nghịch, chạmvào hàng lông mi cong cong, vào đuôi mắt hồn nhiên Không kiềm được, anh đặt tay lên đôimôi mềm mại của cô, những ngón tay viền quanh bờ môi hồng căng mọng

Đôi môi vốn là của anh, vốn chỉ thuộc về anh, đôi môi mà anh vốn đã chạm lên đó không

Trang 34

biết bao nhiêu lần, , đôi môi đã từng nồng nhiệt đáp lại tình cảm của anh, cuốn anh vào mộtthế giới mà trước khi gặp cô, anh không bao giờ có thể hình dung được.Anh di nhẹ ngóntay trên đường nét thân thuộc,cảm nhận được sự run rẩy ở môi cô, cái run rẩy tận trongtiềm tàng khiến bàn tay anh bỗng nhiên hóa đá

Lượng Trình bừng tỉnh, khẽ nhếch miệng , bạc môi nhếch lên kiêu hãnh, anh gượng cười ,giọng nói trầm mang theo thanh âm lạnh lẽo:

“Cô làm gì ở đây?”

Trịnh Hân mở đôi mắt to thảng thốt, khuôn mặt trở nên tái nhợt, bóng tối bao phủ càng làm

cô trở nên nhỏ bé và yếu đuối hơn:

“Tôi, tôi …”

Gió thổi làm cho chất giọng vốn nhẹ của cô càng xa xăm

“Thôi đủ rồi , cô về nhà đi”

Hoàn toàn không để cho cô kịp phản kháng, anh ngồi dậy, cô chỉ còn biết nhìn bóng anhkhuất dần vào màn đêm

Đêm tối có thể che giấu những cảm xúc trên nét mặt, nhưng không thể che được cảm xúcnơi trái tim.Trái tim của cô đó, vẫn từng đợt từng đợt thổn thức khi nghĩ về anh

Không gian như đông cứng lại, trong khóe mắt , những giọt lệ đã đong đầy…

…Cô ta có biết việc mình làm không, Lượng Trình nhíu mày , gương mặt tuấn kiệt lộ rõ vẻtức giận.Hàng mi đen nháy trùng xuống , con ngươi sậm màu lại, đáy mắt hừng hực lửa ,đôi tay săn chắc buông thõng trên thành ghế, và những ngón tay nắm chặt lại

Nhìn cô gái đang say sưa ngủ trên ghế, anh hận không thể lôi cô dậy để mắng cho mộttrận

Cô gái này đã 25 tuổi đầu mà vẫn như trẻ con vậy , chưa bao giờ biết chăm lo đến sứckhỏe cuả chính mình.Không biết bao nhiêu lần cô làm anh lo lắng cuống cuồng , thất kinh vì

sự vô âu lo của cô.Năm tháng trôi đi, những tưởng cô đã trưởng thành hơn,đã biết suynghĩ , biết tự chăm lo cho sức khỏe của chính mình, ngờ đâu, cô vẫn chứng nào tật nấy Ngủ cả đêm trên ghế sô pha,không gối không chăn, cô gái này đúng là từ đến từ Sao Hỏasao???

Anh còn nhớ,Trịnh Hân rất hay ốm, đỉnh điểm mùa đông, mỗi tháng cô ốm một lần

Mùa đông năm đầu cô học đại học, thấy cô mặc phong phanh , cứ tưởng cô vốn rấtkhỏe.Nào ngờ , …, trong kí ức hình ảnh của cô luôn xuất hiện với những tờ giấy ăn

Anh đã quen với việc Trịnh Hân vừa nhét khăn giấy vào mũi , vừa sụt sịt ghi chép bài, quenvới tiếng ho của cô mỗi giờ lên lớp , quen với hình ảnh cô với hai miếng cao dán nơi tháidương

Trang 35

Sức đề kháng kém như vậy nhưng cô không bao giờ chịu chú ý giữ gìn, sức khỏe.Anh bấtlực nhìn cô hồn nhiên kể về chiến tích ốm của mình, nhìn nét mặt rạng rỡ mà lòng anh rầu

rĩ khôn nguôi…

Có lần trong giai đoạn ôn thi , anh nhìn thấy Trịnh Hân ngủ gục trên bàn học đã nổi cơnthịnh nộ.Kì thi đến gần mà cô chả chịu chăm lo cho sức khỏe của mình.Thấy anh giận, côchỉ biết cười trừ, hứa mãi không sửa được , đành để mặc anh ngày nào cũng đến giám sát,khi biết rõ cô đã nằm trên giường anh mới yên tâm ra về

3 năm qua , cô gái này sống thế nào.Nhưng lúc như thế này, Trịnh Hân , nói anh biết đi, ai

sẽ chăm sóc cho em, ,ai sẽ vội vàng lao đến đắp chăn ấm cho em???

Trịnh Hân, cô thật biết làm cho người ta đau tim , anh nhìn gương mặt đang say giấc , cấttiếng thở dài, trở về phòng mang chiếc chăn mỏng phủ vào thân hình nhỏ bé của cô… Vốn định lao vào phòng chị Lượng Hằng để hỏi cho rõ chuyện nhưng chợt nhớ ra anhkhông có thói quen vào phòng ngủ của chị, anh chau mày, những ngón tay thon dài nhẹbấm dãy sô dài, tiếng tút tút vừa dứt , anh đã nôn nóng:

“Lượng Hằng, sao cô ta lại ngủ ở nhà mình???”

“Vì chuyện cỏn con này mà em dựng chị dậy vào sáng sớm tinh mơ ư.”Giọng Lượng Hằng

có vẻ trách cứ”.Em từng bảo không quan tâm đến Trịnh Hân, sao giờ lại đổi ý ”

Lượng Trình trầm ngâm,anh nắm lấy từ mấu chốt :

“Sáng sớm tinh mơ ư???, chị đang ở đâu vậy???”

“ Sing-ga-po, quên chưa nói cho em biết , chị đi công tác một tuần , cô Hân sẽ ở nhà chúng

ta , tiện thể trông nom và dạy đàn cho Tiểu Vũ ”

Một tuần, cô sẽ ở nhà anh một tuần, nghĩ đến cảnh cô ngủ trên ghế sô pha một tuần , tayanh bóp mạnh chiếc điện thoại trên tay , giọng nói đã vài phần không vui:

“Từ bao giờ chị có suy nghĩ cho một người lạ ngủ ở nhà chúng ta ?”

Đầu giây bên kia lộ rõ sự châm biếm qua giọng nói:

“Lượng Trình , từ bao giờ em quan tâm đến chuyện gia đình vậy…Hơn nữa, cô Hân khôngphải người ngoài.”

4 chữ “không phải người ngoài” được chị nhắc một cách rành rọt.Quá hiểu dụng ý của chị,Lượng Trình bực dọc dập máy

Nhìn gương mặt yêu kiều đang say ngủ, nỗi bất an trong lòng trào dâng

Một tuần cô sống ở nhà anh, lạc vào thế giới của anh, một tuần này anh sẽ sống sao đây!!!

Tiếng động làm Trịnh Hân bừng tỉnh giấc , khẽ nhíu mày, cô xoay người , cảm nhận cơnnhức mỏi nơi bả vai Đôi tay vươn lên với lấy chiếc di động để xem giờ

Trang 36

Không có di động, cánh tay cô lơ lửng trên không trung.Rõ ràng đây là đầu giường của cô ,sao không có cảm giác quen thuộc

Chột dạ, cô từ từ mở mắt…

Cô đang ngủ trên ghế sô pha, lại không phải nhà mình Không kịp nghĩ ngợi, Trịnh Hân bậtgiậy, ngồi thần mặt,những kí ức trôi dạt tận chân mây giờ trở lại

Đêm qua, cô đã nhìn thấy anh say rượu,và cô đã đến bên anh…

Có thật không nhỉ, bàn tay anh đã ôn nhu lướt trên gương mặt của cô.Bất giác , cô đưa taylên , chạm nhẹ vào mắt , má ,mũi, nơi mà ngón tay anh đã từng du ngoạn.Ngón tay nóngbỏng của anh, cảm giác kích thích đó đến giờ vẫn còn đó, quấy rối, trêu đùa cô

…Hãy quên suy nghĩ đó đi, Trịnh Hân, anh ta hận mày con chưa đủ, lẽ nào lại đối tốt vớimày.Đừng bao giờ nuôi những hi vọng viển vông , để rồi con tim lại chết thêm lần nữa…Kể

từ sau lần tiếp xúc thân mật đó, anh như biến mất khỏi thế giới của cô.Hàng ngày cô vẫnđến ngôi biệt thự của anh, dạy đàn và chơi với Tiểu Vũ , cũng không quên thói quen nhìnxung quanh , nhưng không một lần thấy hình bóng thân thương đó

Căn biệt thự vốn đã rộng này càng lạnh lẽo và u tịch hơn.Hàng cây sum suê, mái hiên dài

cổ kính, dây leo thường xuân vẫn rất đẹp nhưng sao sắc xanh lại hiu quạnh đến vậy.Nỗitrống trải trong lòng cũng chất chứa ngày một nhiều

Đôi lúc ngồi ở trong phòng khách , cô tự hỏi giây phút này anh đang làm gì???.Có lẽ anhrất bận, là tổng giám đốc của một công ty từ khi còn quá trẻ , anh có rất nhiều việc phải giảiquyết …Trong đầu lại hiện lên hình ảnh anh đang ngồi trên bàn , nét mặt trông nghiêng anh

tú , với chiếc mũi cao và những đường nét góc cạnh, anh cầm bút , đôi tay tạc vào tranggiấy những con chữ xuất thần

Ngày trước, mỗi khi có dịp học cùng anh, cô thường nằm gục xuống bàn thích thú ngắmnhìn gương mặt ưu tư của anh , ngắm nhìn anh cặm cụi viết bài

Có lần , không chịu được cái nhìn chằm chặp của cô, anh với tay lấy quyển giáo trình dàycộp đặt vào giữa hai người…

Phụng phịu giận anh, nhưng cuối cùng lại lén hạ sách xuống, căng mắt ngắm nhìn anh, nétmặt sủng nịnh như ngắm một vật báu

Rồi mỉm cười sung sướng khi thấy nét mặt bất lực và tiếng thở dài đầu hàng của anh Rồi lại trợn tròn mắt ngạc nhiên khi anh buông bút , cúi đầu che mất tầm nhìn của cô Rất

từ tốn , anh kề sát vào mặt cô, đến khi không còn nhìn rõ gương mặt anh nữa… Cô nhắmmặt , cảm nhận đôi môi mềm nóng bỏng của anh…

…Những chuyển động êm dịu và mạnh mẽ như sóng vỗ vào bờ cát, đem đến những bọttrắng của sự thăng hoa…

Đôi môi của anh, Trịnh Hân đau đớn tự hỏi, trong 3 năm qua , bao nhiêu cô gái đã say sưa

Trang 37

ngắm nhìn anh, bao nhiêu cô gái đã được đón nhận đôi môi anh???

Trong những cơn say, bao nhiêu bóng hồng cảm nhận sự cuồng nhiệt anh đem đến Dẫu biết anh không còn thuộc về mình nữa, nhưng cứ nghĩ đến anh cùng một người khác,cảm giác trong cô lại vô cùng khó chịu…

Cảm giác này ngột ngạt quá, ngột ngạt đến mức không thể thở được

Hôm nay Tiểu Vũ đi học văn hóa cả ngày, cô cũng không phải dạy đàn cho con bé, nghĩđến việc quanh quẩn trong căn nhà lạnh lẽo với những suy nghĩ vẩn vơ, Trịnh Hân quyếtđịnh về nhà mình

Chi Mai đang ở nhà, khi Trịnh Hân mở cửa thì cô đang mải chat trên mạng.Cũng đã thấmmệt, Trịnh Hân lật chăn ,mệt mỏi đặt người xuống giường

Cử chỉ mệt nhọc của cô không qua nổi mắt cô bạn cùng phòng, Đặt chiếc laptop xuống, ChiMai đến bên cô, đôi tay thon nhẹ nhàng đặt vào trán của cô

Mở mắt, Trịnh Hân nhìn cô bạn thân thiết của mình, ngẫm lại, thời gian trôi đi mang theo tất

cả, người yêu cũng không còn nữa, việc học hành cũng đang dở, chỉ có tình bạn giữa cô

và Chi Mai là nguyên vẹn

Cô gặp lại Chi Mai khi đến xem nhà, tìm được căn hộ nhỏ này qua mục rao vặt trên mạng ,

cô liền chủ động đến thăm quan.Thật không ngờ căn nhà nhỏ này lại là cây cầu kết nối chotình bạn của cô và Chi Mai

Lâu ngày không gặp lại, giữa hai cô gái có bao điều muốn nói, nhưng do xúc động, do quábất ngờ, họ chỉ biết đứng nhìn nhau, ánh mắt như muốn ôm trọn hình bóng của người đốidiện Họ mỉm cười với nhau, rồi bất ngờ ôm chầm lấy nhau

Trong cuộc sống này, hành động luôn mạnh hơn lời nói, họ không nói gì cả, chỉ im lặng ,nhưng vòng tay ấm áp họ dành cho nhau đã nói lên rất rất nhiều điều

Vốn không ưng í căn nhà này lắm, nhưng vì mối thân tình mà căn nhà này mang lại choTrịnh Hân và Chi Mai, hai cô gái đã quyết định đặt bút kí vào bản hợp đồng thuê nhà Từ khi dời khỏi bệnh viện, cuộc sống của Trịnh Hân gắn bó tối ngày với Chi Mai.Hai cô gáicoi nhau như người thân thiết , cùng nhau san sẻ mọi vui buồn trong cuộc sống vốn khôngbao giờ là hoàn hảo này

…Ba năm trôi qua với biết bao vui buồn , những tháng ngày thăng trầm đó tưởng nhiềunhưng cũng chỉ được gói lại trong mấy tiếng ngắn ngủi.Họ tựa vào nhau, cùng nhau dãibày tâm sự, cho đến khi bờ môi mặn chát mới nhận ra những tháng ngày mình đã trải qua

có ý nghĩa thế nào.Cũng đã nếm trải những mất mát, lại càng thấm thía sức mạnh của tìnhthân con người

Trang 38

Những ngọt ngào cay đắng mà Trịnh Hân đã trải qua, dẫu không chứng kiến, Chi Mai cũnghiểu được phần nào.Thấy gương mặt mệt mỏi của cô bạn từ lúc bước vào căn phòng , ChiMai cũng không khỏi lo lắng

Gặp lại Trịnh Hân, cô nhận thấy người bạn của mình ít nhiều cũng có sự thay đối.Vẫn là néthồn nhiên đáng yêu vốn có, nhưng đôi mắt của cô dường như không còn thuần khiết nữa,đáy mắt luôn đọng lại những nỗi buồn man mác khó có thể chia sẻ cùng ai Mặc dù TrịnhHân hay lẳng tránh vấn đề này, nhưng Chi Mai biết, nguyên nhân của những nỗi buồn tronglòng Trịnh Hân, không phải ai khác chính là Lượng Trình

Ngày đầu nghe thấy Trịnh Hân nhắc đến tên anh, giọng nói, nét mặt, cử chỉ và đôi má đỏhây hây của Trịnh Hân đã mách Chi Mai rằng cô gái này đã biết yêu

Mỗi lần anh đến quán café , dù từ xa, Trịnh Hân cũng trở nên bối rối.Cô gái vẫn luôn yêuđời, và bướng bỉnh đó lại có những lúc cuống quýt, và lúng túng như người mắc lỗi Từ góckhuất ở quầy pha chế , Trịnh Hân lặng lẽ nhìn anh , lặng lẽ dõi theo mọi cử chỉ của anh Anh bước vào thế giới của Trịnh Hân và ngự trị trong đó,những gì cô ấy quan tâm chỉ cómình anh.Mặc dù cô ấy không nhớ rõ các loại đồ uống , các loại sinh tố , các loại trà ,nhưng có thể kể vanh vách giờ nào anh đến , ngày hôm nay anh mặc chiếc áo màu gì, anhđọc quyển sách có tựa đề ra sao

Chi Mai không thể quên được gương mặt rạng rỡ của Trịnh Hân khi thủ thỉ với cô rằng cônhìn trộm được tên trường anh học.Dưới ánh mặt trời chói chang , cô đã giơ tay thề thốtrằng mình nhất định sẽ thi đỗ vào trường anh, cho dù đó là một trường điểm của thành phố

và điểm chuẩn không hề thấp chút nào

Một khi trong tâm tưởng có bóng hình anh, lúc nào Trịnh Hân cũng nhắc tới anh, cô nhắctới dáng vẻ thư sinh của anh khi đọc sách, cô nhắc tới cái nhíu mày của anh khi đăm chiêusuy điều gì, ,những tính từ mà Trịnh Hân miêu tả về Lượng Trình, Chi Mai nghe đến độthưộc lòng

Trịnh Hân vui là vì sự xuất hiện của anh, khóc bởi sự lạnh lùng của anh.Cô gái rụt rè , vốnchỉ quen ngắm anh từ xa, phải lấy hết can đảm mới dám chạy đến phục vụ, nào ngờ để lại

ấn tượng xấu với anh.Khi vô tình làm đổ nước vào sách của anh, cô đã bỏ làm chạy đi tìmhết hiệu sách này đến hiệu sách khác, trong suốt một tuần liền mới tìm được quyển sáchđền cho anh

…Bẵng đi một thời gian anh không đến,mùa thi cuối cấp cũng gần kề, cô và Chi Mai xinnghỉ việc ở quán…

Rồi đến ngày nhận kết quả, Trịnh Hân đã trúng tuyển vào trường đại học của anh ta

“Kể từ ngày mai, tớ sẽ chính thức theo đuổi anh ấy”Trịnh Hân đã ngẩng đầu một cách hãnhdiện nói với cô…

Trang 39

Trịnh Hân là một người biết thực hiện những lời mình đã tuyên bố, cô đã học ở đó,đã dũngcảm tấn công anh… và rồi Trịnh Hân lại đường đột thôi học…

Thế mới biết thời gian trôi đi thật nhanh…

Chi Mai rót một cốc nước nóng , nhẹ nhàng đặt lên đầu giường của Trịnh Hân:

“Trông cậu mệt mỏi lắm, dậy uống chút nước đi

Cốc nước ngùn ngụt khói khiến cho những hình ảnh Trịnh Hân nhìn thấy trở nên mônglung, nhưng cảm giác ấm áp nơi lòng bàn tay thì ngày một rõ hơn.Sự quan tâm giản dị bấtgiác khiến cô xúc động, đáy lòng cũng trở nên nhẹ nhõm hơn.”

“Hôm nay cậu về sớm vậy.”Trịnh Hân biết công việc của Chi Mai khá vất vả, cô ấy cũngkhông hay về trước 6 giờ tối

“Ừ,sếp mình đi họp, chả có việc gì cần làm ,chị em đình công đòi về sớm để góp phần giảitỏa áp lực cho giao thông thành phố.Mạc Hùng cũng bận việc không đi chơi cùng mìnhđược, mình đành về nhà lướt net Mà , Trịnh Hân này, việc dạy học của cậu thế nào rồi?” Trịnh Hân không kìm được buông một tiếng thở dài

“Mình dạy cho Tiểu Vũ , con bé đáng yêu lắm, lại rất thông minh, chăm học hỏi.Mới dạy cómột thời gian ngắn nhưng mình rất yêu quý nó.Chỉ có điều…” cô trải lòng mình với Chi Mai,” đây không thể tính là công việc , thời gian mình dạy con bé cũng rất ít, lại sắp hết hè rồi,con bé còn phải đi học các môn văn hóa ở trường, một tuần nhiều nhất mình chì dạy một ,hai buổi thôi.Sắp tới mình rất rảnh rỗi, mà mình thì không thích cảm giác ngồi chơi không.Nhìn lại, mình thấy cuộc đời mình cái gì cũng dang dở, học thì chưa đến nơi, bằng cấpcũng không có, không thể xin được một công việc ra hồn”

Chi Mai chống tay vào cằm, khuôn mặt tư lự:

“Vậy còn công việc ở bệnh viện, cái anh bác sĩ Nam Kì mà cậu kể,cậu nghĩ kĩ xem có muốnlàm không?”

Trịnh Hân lắc đầu, đôi môi nhỏ nhắn khẽ di chuyển :

“Mình chẳng có bằng cấp gì cả, bệnh viện lại là nơi đòi hỏi chuyên môn, người chưa tốtnghiệp như mình có thể làm gì ở đó.Hơn nữa, có nhận công việc ở bệnh viện cũng là bác

sĩ Kì tạo cơ hội nâng đỡ cho mình, nhưng với khả năng kém cỏi của mình, làm việc ở đó sẽảnh hưởng đến danh tiếng cuả anh ấy mất…, Mình đang tính sẽ đi học lại., cậu nói xem cóđược không ???”

Học lại ư, năm đó khi Trịnh Hân đột ngột rút hồ sơ, đến người bạn thân cùng phòng trọ là

cô còn không biết vì nguyên do gì Một buổi chiều về đã thấy phòng trống không và mộtbức thư của Trịnh Hân trên bàn Chuyện Trịnh Hân nghỉ học, các thầy cô trong khoa không

ai không biết,giờ cô đi học lại, liệu Trịnh Hân có đủ dũng cảm để vượt qua những lờ đồnthổi đó không

Trang 40

Trường học, đó là nơi mà Trịnh Hân và Lượng Trình đã mặn nồng gắn bó Hàng ghế, sântrường,giảng đường khắp nơi đều có hình ảnh êm đềm của họ, trở lại nơi từng ghi dấuhạnh phúc đó , liệu Trịnh Hân có được thanh thản

Như đọc dược suy nghĩ của Chi Mai, Trịnh Hân mở lời:

“Nếu cậu lo lắng vì Lượng Trình thì không cần thiết rồi, đến gặp mặt anh ấy mình còn trảiqua rồi,buồn đau cũng đã đến và đi , giờ giữa mình và Lượng Tình chỉ như bạn bè bìnhthường , việc quay lại trường học không có gì là khó khăn cả

“Đến giờ ăn tối rồi, chúng mình đi ra chợ mua thức ăn về nấu đi.Đã lâu rồi mình khôngđược ăn thức ăn cậu nấu, hôm nay mình nhất định phải bắt cậu trổ tài “

“Cậu chỉ được thế là giỏi thôi”Chi Mai quay sang

Cứ thế nhé, Trịnh Hân , hãy nhắm mắt lại để tận hưởng vj ngọt ngào của cuộc sống mộtcách trọn vẹn hơn.Cho dù đó chỉ là những khoảnh khắc thật ngắn ngủi, hãy trân trọng ,nâng niu nó, cho dù đó không phải là tình yêu, không sao cả, chỉ cần nụ cười còn có thểthoải mái nở trên môi, tình yêu hay tình bạn có quan trọng gì…

Chapter 5

Trịnh Hân vươn vai tỉnh dậy, lấu lắm rồi cô mới ngủ say như thế, ngước mắt nhìn côbạn đang miệt mài tập yoga, cô lật chăn bước xuống giường

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:40

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm