Con sung sướng “Đàn ca lên mừng Chúa Vì Chúa đã thực hiện bao kỳ công Điều đó phải cho cả địa cầu được biết” Is 12, 5 Vào cô tịch hồn con khát khao được bước vào tình nhiệm hiệp, bỏ l
Trang 2
Tình Yêu Hoa Cỏ
Trang 4
*** TẬP I ***
Trang 6Lá vàng rơi huyền thoại
Nghiêng ngả trong chiều mưa.
Trắng xóa, chút âm thừa.
Hỏi còn chăng luyến ái
Trên lá vàng thu mưa,
Khi niềm tin vẫy gọi
Gót son mềm đón đưa?
Gởi về em yêu dấu hồn cỏ dưới thu mưa, mãi chứa chan nỗi nhớ
những giọt buồn chiều xưa…
Mưa Thu yêu dấu!
Gởi về em món quà tinh thần
Anh góp nhặt thời gian viết cho em sau những giờ lao động đầy nhọc nhằn.
Ước mong được em xem không chỉ là món quà kỉ niệm anh trao em, nhưng còn là món ăn tinh thần giúp linh hồn em thêm khỏe, thêm vững vàng tin yêu trên đường em đến cùng Thiên Chúa.
Xin Chúa thương xót chúng con!
Tình Yêu Hoa Cỏ
Trang 7GIỌT LỆ - NỤ CƯỜI
Ngùi thương rưng rức vạt nắng chiều
Vũng sầu trôi ngập sóng đìu hiu
Huyền thoại thu vàng xao xuyến lá
Giăng kín chiều tà rơi hắt hiu…
Nhớ rối tơ lòng với hương yêu
Mai vàng tê tái sắc cô liêu
Tình lá đầu xuân chia đôi ngả
Thương nhau lưu luyến, xót xa nhiều!
Anh đi nắng ngả nhuốm hương chiều
Bỏ lại bên đời đóa hoa yêu
Sắc nhuốm niềm đau, hương bay giạt
Chúa ơi! Nhìn lại chính mình con hãi sợ, tròn một đời cát bụi là giọt lệ chứa chan Tình ái trái tim con giăng mắc lắm tơ vàng rối rắm, yêu thương tựa trăng nồng nàn vỡ mảnh giữa mênh mông, ảo mộng nhân gian ẩn tàng quyến rũ trong sâu thẳm hồn con Con khát khao siêu thoát tung bay hồn về với Chúa, nhưng lạ thay đường cô tịch hôm nay đầy hoa và lá thắm bên đường Con tiến bước mà hồn thơ run sợ, chỉ còn biết khép nép cậy trông vào tình Chúa yêu con Ôi kính lạy Thiên Chúa Tình Yêu! Con tha thiết khát mong có mỗi riêng con và cô tịch, con vào đêm với hun hút đêm sâu, mong trong khung trời huyền diệu ấy Chúa ở lại cùng con.
Trang 8Thân lạy Chúa, con xin từ bỏ ý riêng con, bỏ nỗi khao khát dại khờ của hồn con Ôi! Con xin từ
bỏ cả lòng dấu ái khát khao nên một cùng Chúa
để Thánh Ý Chúa được hoàn tất nơi con Ước xin cho Chúa được thỏa lòng trong mọi sự về con chứ chẳng phải con được thỏa lòng Con xin vâng mọi điều Chúa quan phòng cho cuộc sống con, và trong mọi sự diễn ra dù cay đắng ngập lòng con đều tôn thờ Người, đều hết dạ mến yêu Thiên Chúa của con Vì thế, vào cô tịch lần này con phải tĩnh lặng hồi tâm tìm kiếm Cha qua tạo vật, ngắm nhìn sủng ân mà dâng lời tán tụng ca khen Con sung sướng
“Đàn ca lên mừng Chúa
Vì Chúa đã thực hiện bao kỳ công
Điều đó phải cho cả địa cầu được biết” (Is 12, 5)
Vào cô tịch hồn con khát khao được bước vào tình nhiệm hiệp, bỏ lại sau lưng mọi bóng hình tạo vật, mọi chuyện nhân gian như thể con nên mù lòa câm điếc Phải chi, ước gì linh hồn cát bụi này nhìn tạo vật mà chẳng thấy tạo vật, tình yêu của lòng không vương vấn nặng mang sự thế trần Ôi lạy Chúa! Con còn kém hơn cả bụi tro, đối mặt với phận người thật não nề, não nề ngao ngán kiếp nhân sinh Nhưng trong tất cả, qua những giọt lệ tròn đau đớn ấy con đã nở được nụ
Trang 9cười Con nhận ra tình yêu kỳ tuyệt của Chúa yêu con như thế nào, Chúa mãi yêu con, yêu nhân sinh bằng tình yêu lạ lùng khôn tưởng.
Lạy Chúa Trời con!
Con đã từng yêu em
Và giờ con vẫn yêu em.
Con cũng từng đem hết nhiệt huyết đi tìm Chúa để giết chết tình con hướng về tạo vật, mong đáp trả ngần nào nghĩa ân tình thập tự Với thời gian, có những lúc con ngỡ tình yêu kia đã được chôn sâu mãi mãi vào huyệt mộ dĩ vãng Lòng con chừng như thật thanh thản trên hành trình gặp gỡ Đấng Tình Quân Nhưng than ôi! Sau hơn mười năm xa cách biết em về qua tin nhắn, con đã xóa ngay kẻo đôi mắt tục lại lén lút nhìn về quá khứ Nhưng rồi sau đó không lâu em đã gọi điện cho con với những lời dịu ngọt đầy nhung nhớ Chiếc lá vàng huyền thoại lại ướt lấp lánh trong chiều mưa, tình em như con sóng vỗ về mãi hôn lên ghềnh đá rêu phong Trong con bỗng xuyến xao hoài niệm.
Nụ hôn xưa còn bão bùng thương nhớ Kéo hoàng hôn ngập tím nét thu gầy
Tình yêu của em dành cho con tựa ánh sáng hoàng hôn ập vào căn phòng đang ấm áp tỏa ánh nến phụng thờ Đấng Diễm Tình Muôn Thuở, vì
Trang 10chính con đã hé mở cánh cửa sổ hồn con Nhìn lại trong sâu thẳm tim con, con thấy hình ảnh em vẫn còn đấy nguyên vẹn với những kỉ niệm thu mưa Con thật sự chưa bao giờ quên và không thể quên em, dù con đã rất cố gắng từ bỏ đến làm cho tim con vô cùng đau đớn.
Quả không sai lời cổ nhân
“Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy
Nghìn năm hồ dễ mấy ai quên!”
Ôi Chúa ơi! Chúa biết con đã sợ hãi con ngần nào, đưa đôi tay tâm linh vốc lấy bùn phận người bôi lên mặt cho tháng năm thấm thía kiếp phù sinh Nghĩ đến lời em bảo “…”, nếu con gặp lại
em rồi ôm hôn em tình kia sẽ sống mãi với thời gian, con sẽ có lỗi với Chúa Lỗi nghĩa cùng Đấng con hằng tha thiết ước mong dành trọn vẹn trái tim con cho Ngài Để có thể sống từ bỏ hoàn toàn, con phải từ bỏ ngay cả những gì con yêu quí nhất
mà không phải là Chúa, con hạ quyết tâm sẽ không về thăm em.
Con thật lòng không muốn về vì con biết rõ tình yêu ngày nào vẫn còn cháy bỏng ở trong con.
Và con sợ hãi sự yếu đuối của bản thân con Đã bao năm nhờ ân sủng Chúa
Nuột nà cánh trắng “lấm bụi đàng!”
Ái ân hạnh phúc thật cao sang
Trang 11Bướm nghèo lặng lẽ nhìn hoa nở
Đảo cánh buồn vui phẩy nhẹ nhàng.
Lẽ nào giờ con hôn em mở đường vào hỏa ngục, cho Can-vê thêm một lần dội lại tiếng hô
vang “Hãy đóng đinh nó vào thập giá!” Thà rằng
con giết chết tình em, liệm chết tình con vào huyệt mộ thời gian dù cho đớn đau vò nát linh hồn còn hơn con lỗi nghĩa với Ngài dù chỉ cả lòng trong lỗi mọn.
Nhưng rồi thiên ý thật nhiệm mầu, sau bao nhiêu tháng ngày Người vắng mặt, sáng ngày 23/01/2008 ngay lúc bắt đầu giờ kinh sáng, trước nhiều người con đã thổn thức không cầm được giọt lệ lòng chen rơi vào đời cho tình mến hóa mênh mông Sóng xúc động nghẹn ngào cuộn cơn đổ về nức nở suốt giờ kinh vì tủi phận và vì quá hạnh phúc Chúa đã trở lại với con Một sức mạnh tràn trào trong con, chiếm hữu con, nâng con lên trong ân sủng lạ lùng Khát vọng trọn lành nơi con càng cháy bỏng như thể thiêu đốt con trong thiên thu tình Người Và như thế con lại tiếp tục không muốn về với em, vì lòng con đã đầy tràn thanh thản, tình yêu kia tựa chút hương đời
đã bay xa Dù lời em nói bên tai con còn rõ mồn
một “Anh có về thăm em mới ôm hôn em được chứ!”, lúc ấy trái tim con đã thật trọn vẹn hiến
dâng cho tình thập tự Nó chỉ còn khát Chúa,
Trang 12Chúa ơi! Lòng con khát Chúa dường nào, tim con chết mê mệt vì yêu dấu Đấng đã trao tặng con sự sống của Người trên thánh giá.
Lạ thay, huyền diệu thay Thánh Ý Chúa, Chúa
đã không muốn như con muốn, không nghĩ như con nghĩ Việc diễn ra từa tựa chuyện tình giữa Thánh Phanxicô Assisi và Thánh nữ Clara Thánh Phanxicô không muốn đi thăm người mình yêu dấu, buột miệng đòi phép lạ có hoa nở giữa đông
về đầy tuyết trắng để thánh nhân khỏi phải đi thăm thánh nữ (Cuộc Đời Ca Hát Tình Yêu) Nhưng phép lạ đã xảy ra ngày ấy, chúc phúc cho tình yêu họ vươn cao đến thiên đàng Còn bây giờ bên vệ đời cát bụi, một mối tình cỏ dại Chúa lại đổ
ơn thiêng cho chú bướm hoang tình bay vào vườn mưa thu dịu ngọt, làm nên khúc du ca chúc tụng Thiên Chúa Tạ ơn Chúa! Xin tôn vinh danh thánh mãi muôn đời Chúa đã không muốn con bỏ
em lại với đời, bỏ lại một tâm hồn non nớt trên đường thiêng liêng trong chiếc áo tu sĩ đầy tài năng Hai hôm sau khi con gặp Chúa, giữa trời chiều mát mẻ, hồn con bay bổng trong nguyện cầu chiêm niệm Mẹ đã bảo thật dịu dàng trong
trái tim con “Con không thể chạy trốn mãi tình yêu con dành cho em Con phải đối mặt với nó để chiến thắng nó hoàn toàn Và con hãy dùng chính tình yêu ấy để thánh hóa tình yêu em dành cho con Hãy nâng đỡ em, đưa em về với tình Chúa như con!” Chao ôi! Con biết mình phải làm thế
Trang 13nào và hạnh phúc thật nhiều khi được phép dìu em… một lần nữa vào tình yêu Thiên Chúa.
Con rất vui mừng nhưng mau mắn hạ mình trước nhan thánh Chúa Con biết con mãi là cát bụi, chút sức mạnh tâm linh con vừa có là của Chúa Chúa ban cho rồi có thể Chúa lại lấy đi, Chúa rời xa con con còn tệ hại hơn một tội nhân nặng nề nhất trần đời Mẹ Rất Thánh Đồng Trinh bảo con phải đối mặt với tình yêu của chúng con
để làm thăng hoa nó, còn việc làm nào khó hơn thế nữa! Chúng con là con cháu Ađam Eva, tội truyền còn đấy với phận người yếu đuối tột cùng Biết bao linh hồn thánh thiện mạnh mẽ còn sa ngã huống hồ chi cỏ dại bên đời Nhưng sao lòng con lúc bấy giờ vẫn nhẹ nhõm như không, con ra đi
mà hồn không vương bụi tục Lại như người đi vào nhiệm tình cứu độ với tình mến ngọt ngào khôn tả Con viết ra chẳng dấu gì với Chúa, vì Chúa biết rõ mọi điều kín ẩn sâu thẳm nhất trong tâm hồn con, trong trái tim con Về với em con đã nói rằng con vẫn yêu em không ngần ngại, chẳng ngập ngừng Vì con thấy rõ, biết rõ có một tình yêu vĩ đại đang chiếm lĩnh hồn con Tình yêu con dành cho Thiên Chúa của con đã triển nở, thăng hoa đến có thể cưu mang tình tạo vật mà không làm giảm sút hay hoen ố nó Thật tuyệt vời với ân sủng Chúa ban, Ngài tung hứng linh hồn con, sàng sảy, nhào nặn và thanh luyện nó trong đau khổ lớn lao, trong sỉ nhục đến làm biến đổi phận
Trang 14người Mối tình đầu da diết kéo dài hai mươi năm, bao lần gặp gỡ trong bối cảnh thiên đường tình
ái, đẹp và nên thơ như hoa nở chiều xuân, nắng ngẩn ngơ, gió thơ thẩn nâng cánh bướm tình si lãng mạn, hay trong thu mưa lất phất, tình yêu mềm mại ve vuốt mắt môi em Cả trong đêm thâu vạn vật chỉ còn anh với em, chỉ có hơi ấm bàn tay
ru thời gian chín ngọt ngào kỉ niệm Bên nhau cho không gian lan tỏa hương vị ngọt ngào của yêu thương mà chưa từng có một lần bị cám dỗ hay
sự quyến rũ của dục tình, dù trong tư tưởng cũng không Xin cảm tạ thiên ân, chúng con xin chúc tụng Chúa muôn ngàn đời! xin ngợi ca muôn hồng ân thánh khiết Chúa ban cho đời cỏ dại Amen Alleluia!
***
Con đã về bên em, ở bên em với con tim yêu thời xuân muộn trông em dỗi hờn, nghe em nũng nịu, bồi hồi nhìn những giọt nước mắt giận hờn…
Tạ ơn Chúa, bên cạnh sự ngốc nghếch ngu ngơ của “chàng trai” mới yêu lần đầu và chỉ yêu một lần, con có sự thanh thản của một con tim đã siêu thoát tình nhân gian Con ngắm nhìn tất cả những điều ấy trong chúa, thấy ngộ nghĩnh làm sao sắc màu của cuộc sống nhân gian, và thấy cả vẻ mong manh phù phiếm của nó Bờ vực thẳm khôn cùng khốn nạn luôn cận kề linh hồn mãi bày ra trước mắt con, nhưng con đã thản nhiên tung đôi
Trang 15cánh sủng ân băng qua nó Nhìn em con thấy em giống như con ngày nào, có lẽ còn dại khờ hơn
“chỉ biết yêu thôi chẳng hiểu gì”…
Mưa Thu dấu yêu!
Em có giận anh không, khi cạn tỏ lòng anh trên giấy trắng để mực đen dệt vẽ đời cho hương tình yêu đôi ta bay khắp nhân gian? Anh viết cho
em để nói với Chúa và với em anh vẫn yêu em, đồng thời luôn khao khát sống trọn lành Lời yêu thương anh ngỏ cùng em rất thật lòng, nó thể hiện theo dòng thời gian qua những vần thơ mang sắc màu cỏ dại lồng trong màn thu mưa ăm
ắp tình đời Giờ đây “con tim đã nghe được những lời rộn rã yêu thương của con tim”, anh
hạnh phúc vì anh rõ tường tận em cũng rất yêu anh Tình yêu đôi ta đã làm không gian hẹp lại và thời gian không còn nữa Nhưng chính vì thế, trong niềm hạnh phúc dịu ngọt ấy vẫn chứa chan nỗi niềm xót xa đắng đót ở lòng anh Vì em đã và đang yêu anh với tình yêu rất đơn sơ, thật tự nhiên của con người Tình em chưa mang dấu ấn của khát vọng trọn lành, của cuộc chiến tâm linh mong mỏi dâng trọn tình mình cho Thiên Chúa Anh thật mâu thuẫn phải không em? Anh vừa cảm
ơn em cho anh niềm hạnh phúc yêu và được yêu, rồi anh lại nói lòng anh đắng đót vì đã được yêu.
Em yêu ơi! Bởi tin em luôn hiểu anh hơn ai hết nên anh dám nói thật lòng mình Với tính tự nhiên anh hạnh phúc vì được em yêu, nhưng trên hành
Trang 16trình nhân đức anh lại thấy buồn vì trái tim người trinh nữ của Đức Ki-tô lại có chỗ ưu tiên cho một tạo vật là anh Anh có là cớ cho em vấp phạm không, lẽ nao tình em dành cho Chúa không được trọn vẹn vì anh?! Em có biết, để gìn giữ tâm hồn
em, cho tình yêu của em luôn hướng trọn về
Chúa, mười năm yêu em anh không dám hỏi “Em
có yêu anh không?”, chỉ sợ em sẽ nói “Em yêu anh!” Anh rất mong muốn em nói em cũng yêu
anh, nhưng anh lại mong muốn vạn lần hơn tình yêu nơi trái tim em trọn vẹn hướng về Đấng đã chịu đóng đinh trên thánh giá vì yêu thương chúng ta Anh sợ lời yêu thương của em dành cho anh sẽ là dấu vết muộn màng và hoen ố tình
em dành cho Chúa Ôi! Anh đã tự mâu thuẫn dường nào, nhưng rồi nhờ chính sự mâu thuẫn
đó anh lại có cơ hội dìu em lần thứ hai Anh đang dìu em đây, chúng ta cùng đi vào cửa hẹp Em ơi! Đường hẹp lắm! Lối đầy gai nhọn sắc và chông chênh, nếu em không muốn em có thể trở lại một mình em Song anh tin, anh không lầm em có trái tim chung thủy và nhiều yêu mến Chúa Em đã nói
em tin anh, cùng đi với anh em hãy nắm chặt tay anh, kể cả khi quá mỏi mệt em cứ tựa vào anh, anh sẽ dìu em đi vào Tim Chúa.
Em yêu dấu!
Chắc hẳn em biết tất cả những ai muốn nên thánh đều phải tích cực từ bỏ những quyến luyến thế trần, từ bỏ tình tạo vật nếu những tình cảm ấy
Trang 17ngăn trở linh hồn gặp Chúa Nhưng với riêng anh Chúa lại không muốn anh dừng lại ở bậc sống thánh thiện ấy Bởi nếu anh đi trên con đường từ
bỏ, anh đã bỏ em lại bên đời với con tim đang ướt mềm tình nhân gian Không, Chúa không muốn thế, Người muốn anh yêu em nhiều hơn tình yêu nhân thế, siêu thoát tình cảm anh dành cho em để
đủ sức lãnh nhận thần khí dìu dắt em về với Người Vô vàn cảm tạ Thiên Chúa đã ẵm bồng anh đi trên con đường thơ ấu tuyệt vời này Anh
đã khát khao Ngài biết mấy, chỉ có Ngài mới thấu hiểu Hoa Cỏ đã đau khổ ngần nào khi phải đang tâm giết chết tình yêu rất chân thành trong trái tim
cỏ dại Chỉ có Chúa mới đếm hết bao nhiêu lằn roi vung lên quất tả tơi đóa hoa tình trong tám mùa trăng đau xót Cho tâm hồn mãi cố tìm quên hình bóng cô nữ sinh đã từng thẹn thùng đưa tay cho anh dìu xuống tắm nước kênh ngang Cố vùi xa vào dĩ vãng những luyến lưu người tu sĩ nữ từng cùng anh đứng lặng trước thềm mặc cho sương đêm giá lạnh vai mềm, mãi để gió run rẩy gắng thổi bước thời gian trôi thêm nhanh Vai em giá lạnh vì chẳng bao giờ được ủ ấm bởi một vòng tay, tim anh lạnh giá vì không bao giờ nó được phép giữ em làm của mình Trong đêm canh thức vượt qua năm nào, tình yêu không chết hồn cỏ chết Ngắm sắc hoa tim Người vỡ linh hồn anh bị nhận chìm vào đớn đau day dứt mãi không nguôi Bây giờ nhìn lại, tất cả là một cuộc thanh tẩy lạ lùng trái tim anh, linh hồn anh Thiên Chúa, Cha
Trang 18chúng ta, đã yêu dấu anh ngần nào, Người đưa anh vào đêm thật sâu để thánh hóa hồn anh Và hôm nay Người lại đưa anh vào đêm để thánh hóa tình em.
Về thăm em, linh hồn anh chìm ngập trong sủng ân tình Chúa Sắc màu cô tịch đời anh mang dáng vẻ đặc thù, thật khác thường Anh đi vào cô tịch để gặp Người, Người lại muốn anh tìm Người giữa chợ đời, đem tình cảm con tim anh trưng
bày rao bán, cho có người mua nó với giá “Em được ưu tiên hay anh được ưu tiên đây!” (Anh xin
lỗi! Anh nói Chúa trưng bày rao bán tình yêu của anh, vì không chỉ có em muốn có cho riêng mình tình yêu Hoa Cỏ lúc đó Song anh đã từ chối tất
cả, bảo với họ rằng anh chỉ có mỗi em thôi) Bây giờ anh kể tiếp tình tâm giao anh sống với Chúa trong những ngày ở bên em cho em nghe nhé!
Em có còn thích nghe anh nói không? Nhớ hôm nào em đã nghe anh nói thâu đêm mà không chán.
Sau khi Chúa đã trở lại với anh, ngự trị ở vương cung thánh điện lòng anh, Ngài ban cho anh sức mạnh lạ lùng, tâm linh như được tắm thỏa thuê trong suối nguồn tình ái, đến anh có thể
về thăm em trong sự thanh thản không mơ ước
mà có được Sáng mùng ba tết (09/02/2008) anh cùng em và gia đình đi dâng Thánh Lễ Ngay đầu
lễ Chúa Giê-su đã lại thăm viếng hồn anh, mắt tâm linh anh được mở ra chiêm ngắm hình ảnh kỳ
Trang 19diệu của tình yêu cứu độ dành cho những hồn cỏ dại Trong khung cảnh tựa thể có sương mù làm
mờ đi cảnh vật, anh thấy nổi bật hình ảnh một hài nhi bụ bẫm nằm trên đôi cánh tay mang thánh tích dấu đanh đâm thủng Hài nhi ngủ say sưa trên nôi tình thương xót vô biên ấy Còn đôi tay mang thánh tích dấu đanh lại đong đưa ru nhẹ nhàng Thị kiến này làm cho linh hồn cỏ dại thật ngỡ ngàng Xưa kia nhận biết tình Chúa yêu đã ngỡ ngàng, nay còn ngỡ ngàng hơn Hồn anh yên nghỉ trên đôi cánh tay tình yêu Chúa, nhưng anh nào
đã biết đó là đôi cánh tay mang thương tích tình thập giá Với đầu óc nông cạn, non nớt dại khờ của anh, thị kiến anh được thấy trong mùa chay thánh, trong thời gian vào cô tịch, dù linh hồn anh thật bé nhỏ nhưng để được Thiên Chúa ru bồng, gìn giữ trong tình yêu và ân sủng lâu nay, không đơn thuần nó được hạnh phúc như thế mà không
có sự trả giá của Đấng Thiên Sai, Con Một Thiên Chúa Linh hồn anh lập tức bị cuốn hút vào chân
lý này, nó tung bay trong niềm tri ân khôn tả cùng với khát vọng ôm trọn đau khổ để đáp tạ ân tình Đấng Cứu Độ Giê-su.
A! A! Anh đi bên người anh yêu là em với một Người Yêu Vĩ Đại khác, hơn cả tuyệt vời là Đấng Thương Xót anh, đã cứu anh lên từ đáy vực đời sâu thẳm nhầy nhụa tội, bây giờ lại gìn giữ anh thoát khỏi vũng tối tình cảm nhân gian Em quá trong sáng đến không thể hiểu rằng từ việc anh
Trang 20nắm tay em im lặng hàng giờ, đến kéo em ôm trọn vào lòng anh là một khoảng cách rất nhỏ Đứng bên nhau cách xa một làn áo không gian, có thể nghe rõ cả tiếng tim than thở của người mình yêu trong đêm tối chỉ có hai người, là đang đứng trên
bờ vực cửa Hỏa Ngục đối với phận người Chao ôi! Một tên du đãng, một con người mang dòng máu hoang dâm lại làm cánh bướm thiên thần chỉ lướt bay trên đóa hoa vàng đang thời ngát hương xuân Em chưa hiểu nên em nào biết sợ, còn anh hãi sợ ngần nào khi nhìn về những kỉ niệm ấy Chỉ cần một run cảm đam mê, một tư tưởng thường tình khuấy động ở hai chúng ta, nó đã giết chết hồn ta tự lâu rồi Và cũng có muộn màng gì đâu, khi anh lại ở bên em với tình yêu đôi ta thêm mặn nồng cùng năm tháng cách xa Em lo lắng cho anh, sợ muỗi đốt anh, mắc mùng và vào trong bỏ mùng cho anh ngủ mà chẳng lo lắng gì về con bướm tình rất có thể đang khát nhụy hoa yêu Trong mắt em anh thánh thiện đến thế sao? Trong tim em anh là kẻ thế nào mà em đơn sơ đến vậy?!
Em yêu anh, chỉ biết yêu thôi chẳng nghĩ gì Cả anh nữa, anh là ai, là gì mà trái tim có thể trở thành ngọc như ý chỉ biết cảm với những tình cảm trên thiên giới?!!!
Sự thật, anh biết anh là ai, là gì Và những gì tốt đẹp trang điểm cho tình yêu đôi ta là sủng ân dành cho những hồn thơ biết yên nghỉ trên đôi tay thương tích Chúa Giê-su Muôn ngàn đời con
Trang 21cảm tạ thiên ân Chúc tụng Chúa! Chúc tụng Chúa Tình Yêu Amen!
Dâng lễ xong anh vào thăm HT, trao đổi với con về đời sống nhân đức mà lòng thoáng buồn Bây giờ quan điểm đời tu đức của các tu sĩ sao mà…đáng buồn đến thế Nhìn em, nhìn HT, những linh hồn anh yêu thương kỳ vọng lại vấp ngã ngay sau ngày khấn trọn Ước gì anh có thể làm một điều gì đó tốt đẹp cho tâm linh em và con.
Sau đó anh về nhà, cùng em và AV với mấy cháu đi viếng Mẹ Tà Pao Em biết không, đi cạnh
em nhưng lòng anh hướng về trời cao, hằng ước
ao mật thiết gắn bó với tình Người Chàng cuội ngốc hôm ấy ở trong trăng lại mộng mơ khát tình trời cao rộng, hồn chơi vơi trong thế giới thần tiên, đến ngu ngơ làm hằng nga dỗi hờn rơi châu
lệ, cho nhân gian thêm nặng oằn hơn bởi nước mắt đài trang cung hằng Gần đến lối lên núi Mẹ
Tà Pao anh tự nhủ “Con sẽ mang lễ vật gì đến để dâng kính Mẹ đây? Tất cả những gì thuộc về con con đã tận hiến cho Mẹ từ lâu, mọi sự của con là của Mẹ.” Bất chợt trong tâm tư anh những ý nghĩ
lạ thường xuất hiện “Con sẽ mang về dâng Mẹ những trái cấm còn sót lại ở nhân gian.” Tâm hồn
anh thổn thức với nỗi đau của nhân sinh, nhiều người tật nguyền nghèo hèn rách rưới, những em
bé lấm láp buông đôi mắt thơ ngây u uất cảnh đói nghèo ngồi hai bên vệ đường lên thánh địa Viễn cảnh tội lỗi đang giày vò trái đất, chiến tranh, bạo
Trang 22lực, phá thai, chèn ép và bắt bớ Giáo Hội, con người nghịch chống Thiên Chúa giày xéo nhau.
Kẻ sa vào bẫy giăng thế tục, nhiều bậc vị vọng lại lạc lầm ngay trên đường đi tìm Chúa Có những vị đáng lẽ là ánh sáng cho muôn dân, làm gương sáng mục tử cho nhiều linh hồn, đúng ra họ đẹp như những vì sao sáng chói trên bầu trời lại trở nên người hãm hại các linh hồn, giết chết niềm hy vọng của tha nhân, đánh mất các ơn gọi tu trì Tất
cả là hậu quả đắng đót vị trái cấm tan trong miệng
con người “Con mang về cho Mẹ Thiên Chúa những trái cấm còn sót lại Mẹ ơi! Xin Mẹ thương xót hết thảy chúng con!” Rồi anh nghĩ đến sức
nặng đau thương ấy trĩu trĩu nơi Thánh Tâm Con Thiên Chúa Giá máu Con Chúa trả quá đắt cho những hạt bụi hóa kiếp làm người, như có người tín hữu cảm nghiệm
Hoàng hôn tràn trên mắt
Nghiêng ngả nhuốm trời mây
Ôi! Giá tình quá đắt
Trả hạt bụi hao gầy!
Thân phận người như hạt bụi hao gầy lại bỏ rớt rơi biết bao tình yêu và ân sủng Chúa trên hành trình lữ thứ xưa nay Thấm thía giá tình cứu
độ nhân loại nơi mình, tâm hồn anh rơi tõm xuống vũng sầu bi lụy của tình mến Hoàng hôn nhân gian tràn trên đôi mắt người môn đệ, chắt chiu
Trang 23giọt tình rơi xuống kéo hồng ân Nhưng rồi trong thoáng chốc nó lại trồi lên, tình mến mọc ra đôi cánh phượng hoàng, tâm tư vỗ cánh vút bay lên khung trời xanh thẫm tình Can-vê Em biết không, hồn cỏ đắm chìm trong nhiệm tình thập giá chợt nhận ra bên cạnh cây trái cấm còn tồn tại ở nhân
gian, còn có cây trường sinh “Từ gốc tổ Gie-sê,
sẽ đâm ra một nhánh nhỏ, từ cội rễ ấy, sẽ mọc lên một mầm non…Người Tôi Trung đã lớn lên tựa chồi cây trước Nhan Thánh…”
“Bóng um tùm phủ xanh đầu núi
Cành xum xê rợp bá hương thần
Nhánh vươn dài tới phía đại dương
Chồi mọc xa đến tận miền Sông Cả”
cả trái trường sinh chín nức hương thơm ngọt ngon sự sống” Phải, nếu những kẻ thật tầm
thường, thật tội lỗi như anh như em (không biết
em có cảm nhận về mình như thế không?) mà ân sủng còn đổ đầy đời cát bụi Huống hồ chi các
Trang 24linh hồn thánh thiện, mùa gặt đời họ tràn đầy hoan ca, thiên đàng xưng tụng:
“Khi Chúa dẫn tù nhân Xi-on trở về
Ta tưởng mình như giữa giấc mơ
Vang vang ngoài miệng câu cười nói
“Việc Chúa làm cho ta, ôi vĩ đại,
Ta thấy chính mình chan chứa một niềm vui !”
(Tv 126, 3)
Đi bên em anh tiến lên linh địa với tâm hồn vừa tận hiến làm của lễ đền bù cho nhân sinh, vừa thuộc trọn về Chúa với yêu đương ngọn bút này khôn tả Trong phẩm phục tư tế của người con Thiên Chúa, anh bước từng bước lên thánh đài Mẹ Tà Pao như một Giê-su mới, ôm khát khao cứu rỗi các linh hồn bằng đau khổ đời mình Tế bào dưới gót chân nhiệm thể đang tan ra để có thể cưu mang tất cả trong trái tim mình, trong đó
Trang 25có em, người em gái mà anh đã yêu, đang yêu và còn mãi yêu với tình yêu Thiên Chúa.
Nắng tràn ngập dòng người, tô điểm sắc tươi hồng cho ngàn lá thêm xanh, nhưng lại khá gay gắt với người vừa từ cao nguyên xuống Tuy vậy, với hồn anh nắng trở thành thứ lửa đốt thêm nóng cõi lòng người chiến sĩ phúc âm Anh tìm được chỗ đứng trước linh đài, lòng cảm xúc dâng trào tựa triều dâng đẩy con sóng trùng dương mơn man vỗ về bờ cát Ngước nhìn lên Đấng Vô Nhiễm Nguyên Tội, ngắm những hồng ân cao cả Thiên Chúa ban cho Mẹ, hồn cỏ hoa rạng rỡ dưới màu nắng tươi mới và hân hoan Cảm tạ Thiên Chúa toàn năng đã nâng Mẹ lên trên kỳ tuyệt ân sủng, để hôm nay người con nhỏ bé nhất của Mẹ được dịp chiêm ngưỡng và ca khen Anh nhớ mới ngày nào đây còn ngập ngừng ngần ngại thưa
“Xin cho con được làm người có đạo!” Mẹ chỉ trả lời “Rồi con sẽ biết” Giờ đây hồn cỏ hoa vui
sướng tan mình vào dòng thác ân sủng chảy từ lòng trời thông qua Thánh Tâm Thương Xót Mẹ Đồng Trinh Linh hồn anh mặc vào áo mới, dâng tất cả những người đang khẩn cầu Mẹ bằng khẩu nguyện thật sốt sắng Họ đang thiết tha muốn trút
bỏ gánh nặng ở lòng mình, ở cuộc sống mà họ đang đối mặt Không biết có được mấy linh hồn đến cầu khẩn Mẹ, xin được nâng lên trong nghĩa tình Thiên Chúa ước ao chịu thêm đau khổ để thông hiệp với Chúa Giêsu Còn anh, lặng lẽ khát
Trang 26khao muốn ở lại cùng Người trên thập giá, dâng cho Mẹ trái cấm đau thương của nhân sinh, và an
ủi Mẹ bằng giá tình cứu độ đã hòa tan trong anh.
Ồ kìa! Một trái trường sinh đã chín mọng bên trái trường sinh còn xanh non… Thẳm vực nhân gian được lấp đầy bởi vực thẳm lòng thương xót Thiên Chúa Tiếng kêu gào của vực thẳm đọa đày nhân thế đã chen vào lời tán tụng ca khen Đáy vực thẳm nhân gian là anh, lót đáy khốn cùng tội lỗi nhân loại là anh Nhưng từ đáy vực này anh thấy tình thương xót Thiên Chúa đang lấp đầy Con tim hồn cỏ lắng nghe tình trời ấp ủ nhân gian qua sự hiển linh của Trinh Mẫu Ma-ri-a, tình yêu Thiên Chúa thấm đẫm cõi trần ai, thấm đẫm linh hồn cỏ dại Lúc bấy giờ như ngôn sứ Mô-sê anh ngỡ ngàng diện kiến sự thiên thánh cao vời của Đức Chúa Hồn cát bụi hết lòng suy phục biết mình đang đứng trên đất thánh, đứng trong dòng thác sủng ân mình muôn ngàn lần bất xứng Ngày nào cùng em đi Đà Lạt, ơn lành anh khát vọng ở dưới chân thác Đa-Tăng-La nay đã thành hiện thực Làm sao một đại tội nhân như anh lại có được diễm phúc vĩ đại này, nếu lòng thương xót Thiên Chúa không chiếu cố đến tận đáy thẳm vực hư vô cứu vớt nó Một lần nữa anh lại bị cuốn hút vào biển tình thương xót, chơi vơi đắm đuối trong hạnh phúc, sóng tri ân dạt dào cơn triều dâng đổ bãi bờ yêu… Anh quì xuống hôn đất rồi lui ra, cái
hôn đất mang lời tình tự “Con đã từ bụi đất, từ hư
vô được Tình Yêu hóa kiếp làm người Xin kính
Trang 27cẩn tôn thờ Chúa Trời con, và nhờ ân sủng của Ngài con hết dạ kính tôn Đấng Đồng Trinh vẹn sạch Con sẽ cùng Mẹ tiếp tục hành trình của riêng con, để muôn đời cao rao danh thánh Chúa”.
Em thấy rồi đó, anh ra về với yêu thương dào dạt cõi lòng tuôn chảy ra ngoài, tình trời chan chứa tim anh Đang đi giữa dòng người anh lặng thầm chúc phúc cho em, đặt tay lên đầu em san sớt thần khí sủng ân đang đỏ lửa ở hồn anh Em lại giật mình kinh ngạc, bởi không biết có ai dám làm như thế với em Thấy anh vẫn đặt tay trên đầu
em, em cười, nụ cười hồn nhiên trong sáng ngày nào, em không phản đối là lãnh nhận Anh cảm ơn
em vì điều đó Thế rồi cũng đến lúc phải trở lại với đời thường, dưới chân đồi Đức Mẹ Tà Pao chúng
ta đứng bên nhau cho con chụp hình Em đã run tay thể hiện một cử chỉ qua đó anh biết em rất yêu anh Em yêu anh nhiều, thật nhiều Em dành cho anh tình yêu tự nhiên đầy trong sáng và đơn sơ, của một người con gái chưa từng kinh nghiệm biết che dấu tình yêu Bấy giờ anh thấy em vụng
về đi vào ngõ tình diễm lệ của nhân gian ngày nào anh đã bước đi Em đâu biết sau những tiếng cười hạnh phúc ấy giọt lệ đã tròn Nhìn em ngây thơ thể hiện tình yêu mà anh mong ước được dìu
em một lần nữa vào tình Chúa Nếu không giọt lệ
đã tròn ấy sẽ rơi xuống mặt đời làm tan nát con
Trang 28tim người tu sĩ nữ Hãy cùng anh vào nẻo trọn lành em ơi!
Mưa Thu, em yêu ơi!
Tình nhân gian có nghĩa gì khi con người hơn chi cỏ hoa sớm nở tối tàn Em có hiểu những lời thánh vịnh sau đây không?
có một người tuy chẳng đạo đức gì, nhưng nỗi
Trang 29lòng luôn thiết tha hướng về Thiên Quốc mãi dạt dào chảy vào những câu thơ
“Chiều xuân cảm cảnh sắc đậm đà
Bên hè nghiêng nắng cúc vàng hoa
Trước ngõ cành mai vươn xanh lộc
Mấy đóa hồng hương nhẹ thiết tha
Giữa lúc gương trời muôn sắc thắm
Lặng lẽ hồn hoa giọt lệ sa
Quê trời còn lắm bao ly cách
Thân gởi, phận người, con nhớ Cha!”
Chiều xuân cảm cảnh sắc đậm đà
Trang 30Đối với tác giả không những cảnh sắc nhân
gian thật “đậm đà”, nó còn thú vị, quí giá và chứa
chan ân tình Tạo Hóa Nó còn nặng mang ý nghĩa
“nuôi lớn con người cho tới khi con ngươi trở thành con Thiên Chúa” Nhưng nó có diễm lệ,
cuốn hút bao nhiêu chăng nữa thì trong Thánh Ý Thiên Chúa nó cũng đang dần qua đi Nó vội vã qua đi mãi mãi với từng người Nó đang là
“chiều” chờ đợi hoàng hôn đến, buông tối tăm
phủ kín đất trời che lấp và chôn kín đời người vào
quên lãng Ý nghĩa “chiều” ở đây không chỉ là chiều của không gian, nó còn là “chiều” trong lẽ
sống, sẽ dần đưa tất cả những gì thuộc về nó vào tối tăm Vì thế, chỉ có những ai đi trong ánh sáng mới không sợ bị lầm lạc, mới có sự sống ở nơi mình (Ga 8,12) Những lời thơ tiếp nối bộc lộ sự sâu sắc cảm nghiệm về tính phù phiếm, chóng qua của nhân gian.
Bên hè nghiêng nắng cúc vàng hoa
Người môn đệ sống đời nội tâm, căn phòng tâm linh nơi Thiên Chúa ngự trị cần được bảo vệ cẩn mật, sẽ gìn giữ tốt mối giao tình giữa Thiên Chúa và linh hồn Bên ngoài những bức tường
nội tâm đó, ngay cạnh nó “bên hè” luôn rạng rỡ
những sắc hoa màu nắng Màu hoa cúc vàng tượng trưng cho vẻ xinh đẹp, những giá trị đáng trân trọng của các tạo vật Nó cũng biểu tượng
Trang 31cho các nhu cầu tự nhiên mà linh hồn có thể cho
là mang lại hạnh phúc hay đáp thỏa lòng mình Màu nắng có thể hiểu là những huy hoàng tráng
lệ của nhân gian, nhưng nắng đã nghiêng nhuốm bóng chiều như nói ở trên Nếu linh hồn không sáng suốt cảm nhận được mức độ giá trị của các tạo vật, nó mong manh và chóng qua Với tinh thần còn pha mùi thế tục linh hồn sẽ thấy nhân gian hấp dẫn như E-va từng thấy trái cấm sao mà ngon ngọt Dù đã được hướng dẫn đường nhân đức nhưng có vô số các linh hồn do không tích cực sống từ bỏ, siêu thoát bản thân và tạo vật nên không tránh khỏi những đam mê thầm kín Lý trí bị lớp sương mù thế tục giăng mắc sẽ làm cho
ý chí trỗi dậy lặng thầm ham muốn, xem là cần thiết cho mình sắc hoa màu nắng Rơi vào tình trạng này, linh hồn trên hành trình đức tin chưa dốc tâm sống từ bỏ tình tạo vật sẽ dễ lầm lạc đi tìm mình, tìm hạnh phúc cho thỏa tính tự nhiên, thỏa những khát vọng thế trần vốn có trong bản chất con người Họ sẽ mãi chạy theo tạo vật của Chúa mà quên rằng chúng chỉ là phương tiện cho linh hồn tìm đến Chúa mà thôi Thậm chí có nhiều
tu sĩ còn sa đọa hơn thế, mãi vun đắp cái tôi mình bằng quyền lực, địa vị mà bán rẻ cả lương tri (Anh đang gặp chuyện buồn não lòng về một số
tu sĩ khi viết đến đây).
Em thương yêu! Anh đã từng hy vọng ở em
nhiều, lần nào gặp em anh cũng dặn dò “Hãy nên
Trang 32thánh nhé em!” Nhưng rồi sau bao nhiêu năm xa
cách, gặp lại em lần này anh thoáng buồn hụt hẫng Tâm hồn em đã quen nhiều với sắc hoa màu nắng Anh sẽ phân tích dần sau đây.
Trước ngõ cành mai vươn xanh lộc
“Trước ngõ” ám chỉ lối đường đời ta đi, lối
đường tâm linh người môn đệ chọn cho mình.
Trên đường ấy có những “cành mai ươm xanh lộc” gồm cành biếc, nụ nõn, hoa xinh và lá thắm.
Hình ảnh của công danh, sự nghiệp, địa vị, quyền lực, tiền tài v.v… Chúng ta đi bên nó suốt hành trình lữ thứ, nó kề cận chan hòa trong cuộc sống
ta từng ngày Thật khó mà không dính bén, nhất là đối với những người thông minh, nhiều nghị lực,
có tài năng, nếu họ chưa cảm tận đáy lòng nhân gian chỉ là chốn lưu đày Tự biết mình tác giả đã chọn con đường khiêm hạ, tự hủy cái tôi mình Đêm đêm trước Chúa, linh hồn ấy đã thưa cùng
Chúa “Nếu thập giá chỉ là đau khổ, xin Chúa hãy đóng đinh con thay cho Con Chúa Còn nếu thập giá có vinh quang, xin hãy chôn đời con dưới chân thập giá, để thập giá được nâng cao hơn lên trước mắt nhân trần” Hay ở trong thơ người ấy
tự bộc bạch
“Mọi vinh quang dâng cả lại cho Ngài
Chọn siêu thoát làm đường về Thiên Quốc”
Trang 33Nếu linh hồn không thường xuyên chiêm niệm đến xác tín trong ý thức tỏ tường, nhân gian
là Ba-by-lon thời này, hồn mãi xuyến xao thao thức nhớ về quê hương vĩnh hằng, đến chẳng còn tha thiết sự nhân gian, họ sẽ không cất lên được trong lòng
“Trên những cành dương liễu
Ta tạm gác cây đàn”
Ôi! Có biết bao linh hồn ở địa vị cao quí đã bỏ đường thánh thiện, để mình bị lôi vào vòng xoáy của đời Cố vun đắp cho cái tôi mình quên mất nhân gian chỉ là chốn lưu đày.
Mấy đóa hồng hương nhẹ tha thiết
Hoa hồng, biểu tượng của tình yêu.
Mấy đóa hồng hương nhẹ thiết tha, ngẫm nói đến những giềng mối tình cảm của trái tim ta: tình yêu cha mẹ, anh chị em, bè bạn, người thân và nhất là tình yêu đôi lứa Làm người ai không yêu
và có thể không yêu? Yêu thương tạo ra những cảm xúc âm thầm trào dâng đầy thú vị và hạnh phúc Nó rắc gieo thương nhớ ngập lòng, tạo ra những xao xuyến buồn vui mà lý trí chỉ biết lặng yên ngơ ngác nhìn Những ước mơ từ quá khứ xa vời, những hoài niệm âm thầm đến từ vô thức nhưng có thể khuấy động tâm hồn Các hình ảnh
Trang 34kỉ niệm ngỡ đã chôn vùi trong lớp tro tàn thời gian, có thể sống dậy trong khoảnh khắc làm đảo lộn tất cả Chưa kể đến những cảm giác đê mê khi tâm tư cuồng loạn mặc cho thể xác bước qua cửa
ải dục tình, bỏ lại lề luật Chúa bơ vơ đau đớn đứng nhìn.
Giữa lúc gương trời muôn sắc thắm
Lặng lẽ hồn hoa giọt lệ sa
Là con người dày dạn trải qua lắm bối cảnh
éo le ngang trái đời thường, tính tự nhiên từng nếm biết mùi vị ngọt bùi cay đắng của nhân gian, tác giả hiểu rõ và trân trọng những gì thật sự cao
quí đối với con người Nhưng cho dù “Gương trời muôn sắc thắm”, nhân gian có lắm thứ hạnh phúc
“đậm đà”, có cúc vàng, mai thắm, nắng tràn, lá
xanh, nụ biếc Thì đối với tác giả tính phù vân hư
ảo của nó vắt lòng thành những giọt lệ chảy dài trong tâm khảm Tác giả nếm biết nó lại càng hướng trọn cõi lòng về quê hương vĩnh hằng Tự biết chỉ có trên quê hương cao vời ấy mới mang lại sự bình yên vĩnh cửu, hạnh phúc trọn vẹn, thỏa mãn được những khát vọng sâu xa nhất của lòng mình Điều xót xa day dứt nhất là tác giả thấy mình còn cách xa vời vợi quê hương, nỗi da diết nhớ nhung luôn đốt cháy tâm hồn Câu thơ kết bộc lộ rõ tâm tư tác giả.
Trang 35Thân gởi, phận người, con nhớ Cha!
Mang tâm trạng người con đi hoang, lang thang hành khất rong ruổi trọn đời người Thời gian tuy vắn vỏi mà cũng thật dài trong cảnh gởi thân nơi đất khách trần ai Có nếm cái đói meo không có bã đậu mà ăn, mới thấm thía cái thái độ đòi chia gia sản rồi đem phung phá Có nhận ra
sự hạnh phúc, đầy đủ của gia nhân bên cạnh Cha, mới rạch ròi nỗi đắng cay của người con lưu lạc, mỗi đêm về mãi mơ tưởng nhớ về quê hương…
Ai đã từng khát khao tiến đức, mong ước sống trọn lành, đem hết sức lực tâm linh chiến đấu với bản thân mình, hẳn sẽ hiểu phận người
“dại khờ, ngu tối, yếu hèn vô độ” đến “có tội với Trời và với Cha” May chăng lòng còn nhớ đến ân
nghĩa tình thập tự, trăn trở trong tim nỗi niềm
khiêm hạ “Lạy Chúa! Xin đừng chê bỏ tâm hồn tan nát khiêm cung” Từ “nhớ” tác giả dùng là từ
“Nhớ” anh Trộm Lành đã dùng trên thập giá Nó
bóng bẩy nói đến một tình yêu khiêm hạ phát xuất
từ linh hồn đã trót làm tội nhân Nhớ là yêu.
Giữa đời thường, tác giả nặng mang những nỗi niềm thổn thức, từ đáy tim dâng trào ra cuộc sống thường ngày Thừa kế nỗi hận lòng: tổ tông cúi đầu ôm mối tội đớn đau lìa bỏ cõi địa đàng, linh hồn cỏ dại ấy tự nhắc nhở mình
“Xót xa mảnh tình quê tan tác
Trang 36Mực đen hóa lệ cứ trào tuôn
Lỡ mang nỗi hận người xa xứ
Đừng quên đất mẹ mãi còn thương!”
(Gôn-gô-tha của tôi)
Em dấu yêu ơi!
Tha thiết yêu quê hương nước trời là tha thiết
khát khao sống trọn lành, là “trên những cành dương liễu ta tạm gác cây đàn” Tức phải thăng
hoa những tâm tình tự nhiên, những luyến ái của phận người Dứt bỏ những luyến lưu bóng hình tạo vật được rung lên từ những khúc ca đằm thắm của trái tim yêu Ta dần siêu thoát dây đàn lả lơi, đầy lãng mạn rung cảm luyến ái tình nhân gian Cho đến khi trái tim ta chỉ còn mỗi Thiên Chúa Ba Ngôi ngự trị Cho đến khi tình yêu giữa linh hồn và Ngài có thể cưu mang tình tạo vật, mà không làm giảm sút cường độ yêu mến hay làm thương tổn nó.
“Ta tạm gác cây đàn” tức là giũ bỏ tính tự
nhiên, khước từ những tình cảm vương vấn trái ngang trong lòng cho đến khi siêu thoát nó Dĩ nhiên không có ơn thánh con người không thể làm được, nhưng thử hỏi lại có được mấy linh hồn quyết tâm từ bỏ tạo vật cho đến cùng Chứng
tỏ cho Thiên Chúa thấy thành tâm khao khát Ngài
để rồi Ngài ban ơn thần khí nâng đỡ, trợ giúp linh
Trang 37hồn Trong giai đoạn đầu sống từ bỏ linh hồn sẽ cảm thấy rất khó khăn và đau đớn Hãy nhìn xem Chúa Giêsu bị tước lột trần trụi từ thể xác đến tâm hồn thế nào vì tội lỗi chúng ta! Ngước nhìn lên Người với chút tình mến em sẽ kín múc đủ sức mạnh để tiếp tục từ bỏ tạo vật và chính mình Anh biết anh viết cho em những lời khuyên
này là anh tự ký nhận lời cam kết “Hãy loại bỏ tình em yêu anh ra khỏi tim em!” Em ơi! Anh cần
phải biến mất để Thiên Chúa lớn lên trong em, và khi đó anh mới thực sự yêu em bằng tình yêu Thiên Chúa.
Mưa Thu ơi! Chính vì thế mà cách đây hai mươi năm hồn hoa cỏ đã tỏa sắc hương
cho chết nỗi đam mê
Làm run rẩy linh hồn đang buốt lạnh
Cho chết cả vần thơ chờ mưa tạnh
Trang 38Làm mồ chôn cô quạnh một tình yêu.”
Dần theo ngày tháng linh hồn cỏ dại này đã chiến đấu với chính mình cách cam go để dứt bỏ tình tạo vật Anh đã cố giết chết bóng hình em, tình yêu của em không phải vì em, do em mà vì anh và do anh quá tầm thường yếu đuối Sự yếu hèn đa cảm, đa tình và lãng mạn của anh giày vò anh với tháng năm Làm thành vần thơ thổn thức
“Tình em dịu ngọt đọa đày tim anh”
Bây giờ anh đã thanh thản nhẹ nhàng thì anh lại thấy em: tình em bước vào ngõ tối đời anh Một nỗi đau mới đến với anh, yêu thương em trong Thiên Chúa, anh lo cho em chẳng đáp thỏa tình yêu Ngài dành cho em Thật xót xa lòng khi
anh nghe “Tình yêu cô dành cho ba sẽ đốt cháy những tháng ngày còn lại đời cô”(AV) Nhưng anh
hy vọng, em luôn chứng tỏ mình mạnh mẽ vững vàng hơn anh, phải không em? Em đâu có như anh, em đủ sức chôn dấu ở lòng mình lời yêu thương như chẳng có gì Cho đến khi trái tình chín mọng ở lòng em chảy ra mật ngọt rót vào tim anh Ôi huyền thoại chiếc lá thu mưa! Thật lòng anh cũng không tránh được ý nghĩ biết đâu chỉ là cái vỏ ngoài của em thôi Vỏ bọc mạnh mẽ, can đảm ấy được tạo ra để che dấu một con tim như chú chim non run rẩy vì bị ướt dầm cơn mưa tình
ái Nếu thật như thế thì thật tội nghiệp em của anh, anh đã lầm khi đòi hỏi quá sức của em Anh
Trang 39sẽ cầu nguyện nhiều cho em đủ sức nghỉ ngơi trên đôi tay Tình Ái Thiên Chúa Và thành thật xin lỗi em! Xin lỗi em vì anh đã yêu em, làm cho em yêu anh, rồi lại bảo hãy quên anh như em chưa từng yêu anh.
Em yêu thương!
Anh viết cho em những dòng này vào cuối tuần thứ tư mùa chay, thời gian anh vào cô tịch Chúa muốn anh hồi tâm can đảm đưa tình cảm của anh lên vành móng ngựa nơi tòa phán xét Tình Yêu.
Và rồi trong thiên ý nhiệm mầu, có em ở bên anh nơi vành móng ngựa ấy Anh nói như thế em đừng sợ! Có anh đây, em vô tội! Nếu như tình yêu đôi ta có gì là tội lỗi, anh sẽ nhận hết tội lỗi về mình Nhưng anh tin là chúng ta vô tội, tình yêu
tự nó vô tội Hơn thế nữa chúng ta còn có trạng
sư Giêsu bào chữa cho chúng ta Người biết chúng ta cố gắng thế nào để yêu mến Người và giữ cho tình yêu của chúng ta thanh sạch Anh cũng đang vì yêu mến Người mà cố gắng giúp em thánh hóa tình em yêu anh Để em được xứng đáng với tình yêu của Người mãi mãi, xứng đáng
là một tu sĩ đang tiến bước trên nẻo trọn lành.
Em biết không, Chúa muốn anh phải nhìn lại chính mình, đưa ra ánh sáng từng ngõ ngách trái tim anh, để anh biết mình ra sao trước Thánh Nhan Ngài Có những lúc dường ân sủng của Ngài rút cả đi, để một mình anh đối mặt với phận
Trang 40người nơi anh Quả thật anh kinh hãi khi nhận biết những tầm thường tăm tối của bản thân anh Linh hồn anh tựa một người bệnh tật đang rơi xuống vực thẳm sâu hun hút Ôi phận Người! Dưới đáy khốn cùng mờ mịt ấy, anh còn sống do
lời Ngài truyền “Cứ việc sống!” (Ed 16,6) Rồi từ
điểm đứng này, anh thấy rõ linh hồn anh in hệt lời
Chúa dạy “Ngươi đã nẩy nở, lớn lên và thành cô thiếu nữ với bộ ngực nở nang, mái tóc mượt mà nhưng ngươi vẫn trần truồng, không mảnh vải che thân” (Ed 16,7) A! Trên đường nhân đức có
lúc anh từng nghĩ một vài món “trang sức” Ngài ban tặng là của anh, anh có chút hãnh diện gì đó trước nhan Ngài Nhưng rồi Ngài đã cho anh thấy, thấy cách thấm thía, linh hồn anh khi không có vạt áo Ngài che cho Anh chỉ trần truồng và đáng xấu hổ dường nào Ngay cả ánh mắt nhìn được
để thấy chính mình trần truồng anh cũng không
có, đó là thần khí Chút tình thương xót, chút thần khí còn sót lại nơi ánh mắt A-dong E-va thấy mình trần truồng sau khi phạm tội (St 3,7) Thần Khí làm cho đôi mắt tâm linh anh sáng ra, cho anh nhận biết cách thâm tín anh còn kém cả cái hư vô, vì anh là cái hư vô đầy tội.
Từ địa vị thấp nhất trong nhiệm thể Người, anh nâng em lên trên cao vời ơn thánh, em có vui lòng chấp nhận không Chỉ khi nào em thấy được
em như anh đã thấy chính anh, em sẽ cho phép anh không phải kéo em lên mà là nâng em lên