1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Duong ve quen lang nhat vy chua xac dinh

132 3 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Dường Về Quen Làng Nhất Vy Chưa Xác Định
Trường học Trường Đại Học Sài Gòn
Chuyên ngành Ngữ Văn
Thể loại Bài luận
Năm xuất bản 2023
Thành phố TP Hồ Chí Minh
Định dạng
Số trang 132
Dung lượng 558,09 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Duong ve quen lang Nhat Vy PHẦN 1 Buổi sáng vầng dương khẽ động đậy hé dạng dưới màn mây xẫm ánh nắng le lói chợt sáng vàng lên rồi bầu trời chợt xám sâm lại Mây kéo đến dày đặc và cơn mưa đổ ào xuống[.]

Trang 1

PHẦN 1

Buổi sáng vầng dương khẽ động đậy hé dạng dưới màn mây xẫmánh nắng le lói chợt sáng vàng lên rồi bầu trời chợt xám sâm lại.Mây kéo đến dày đặc và cơn mưa đổ ào xuống thành phố bấtchợt Mùa đông thật quả là ảm đạm:

Sài Gòn chuyển lạnh, cái lạnh mãnh và dịu nhẹ như những sợi tơmềm đan vào nhau qua lòng thành phố

Nh ư Thảo đang ngồi trên chiếc ghế gần bàn hướng mắt nhìn rađường, cơn mưa nhạt nhòa bong bóng nước Cảnh vật trước mắtThảo bây giờ thật buồn tênh

Những đám mây lang thang mang nước rồi lại cứ tuôn xối xả xuốnglòng thành phố đã no ứ nước

Những cơn gió rồi cũng nối tiếp nhau tràn về cùng cơn mưa dài lêthê Nó đã kéo dài hàng mấy tiếng đồng hồ vẫn chưa dứt

Qu ốc Tuấn! Giờ này anh ở đâu! Chuyến đi công tác của anh đếnnơi nào? Giờ này em nhớ anh, không gì bù lấp được nỗi nhớthương này trong lòng em Nơi anh ở có mưa nhiều như thành phốkhông anh? Một mình em trong phòng làm việc với bao nhiêu làcông văn hồ sơ trước mặt Thế mà em không thể làm bất cứ mộtviệc gì, khi mà đầu óc em luôn nhớ đến anh da diết

Cơn mưa này khơi lại trong đầu oc Thảo một kỷ niệm, một tình yêuđầu đến với Thảo bất chợt, đầy thơ mộng và êm đềm

Ngày ấy…Cũng trong cơn mưa, cô đã miệt mài trên chiếc xeđạp, Trung Quốc để tìm lấy một việc làm với mảnh bằng Đại Học.Thảo đã mệt mỏi chán nán bao nhiêu hồ sơ xin việc đều không mộtniềm hy vọng

Vẫn im lặng với sự chờđợi của Thảo dường như đã tuyệt vong

M ơ ước của Thảo thật bé nhỏ, chỉ cần một chân thư ky thế màbao năm cơm áo gạo tiễn mẹ Thảo lo cho cô ăn học, cuộc sống sôiđộng giữa thành phố đông người chẳng ai đoÁi hoài đến Như Thảomột cô gái đáng thương

M ưa rơi rơi cả giờ chợt,bật mạnh làm chiếc nón trên đầu Thảobay vèo trúng vào mặt người thanh niên chạy phía sau trong lúcThảo cũng chạy nhanh hầu tránh cơn mưa

Trang 2

Anh nghiêng đầu vội đưa tay đón lấy chiếc nón Rồi anh chạytheo Thảo gởi lại chiếc nón và cơn mưa ấy lại lớn hơn nữa Họ cùngnhau trú mưa trước hàng hiên của ngôi nhà cao tầng.

Tình c ảm luyến lưu bắt đầu từ cơn mưa đó, Như Thảo đã biếttên anh, Quốc Tuấn, một cÁi tên rất đẹp, giám đốc công ty may mặc

và cũng là nhà tạo mốt Cũng sau cơn mưa bất ngờ đó Như Thảo

đã được Quốc Tuấn nhận cô vào làm thư ký phòng kế toán hàngmay mặc

Tu ấn ơi! Anh có biết nhìn trời mưa em nhớ anh không thểtưởng Em cảm thấy cô đơn làm sao? Em không thể diễn tả hếtđược tình cảm trong em đối với anh, Quốc Tuấn ạ!

Thảo mím môi, cúi đầu suy tư, chưa bao giờ cô buồn như hôm naykhi nhìn mưa rơi

Những tờ lịch mỗi ngày Như Thảo đều gỡ, thời gian mau thế mà côvẫn không thấy anh về như lời hẹn trước khi đi công tác:

Vén mÁi tóc xõa trước ngực, Như Thảo đan đôi tay vào nhau, chốnglấy trán Như Thảo thầm than thở:

- Quốc Tuấn! Giờ này anh đang ở đâu, có biết em đang tưởng nhớ

về anh không? Nơi ấy trời đang mưa phải không anh? Anh có nhớ

em không?

Ướ c gì anh về lại bên em trong mưa này để sưởi ầm lòng em

Để em không còn cô đơn, em có được hạnh phúc bên anh nhìnmưa rơi mà chúng mình vẫn vui hơn Ước gì anh về với em ngaybây giờ Quốc Tuấn, anh Quốc Tuấn của em

Đồng hồ vang lên một tiếng, đã đến giờ tan sở, cơn mưa vẫn còn rảrích rơi Nhìn cảnh vật trong cơn mưa, Như Thảo thấy buồn, cảmthấy lười biếng về nhà trước cơn mưa day dẳng

M ột buổi làm việc trôi qua trong nhạt nhẽo, cô chỉ biết nhìn mưarồi nhớ đến Quốc Tuấn Đôi mắt Như Thảo hiện nỗi buồn khó tả,cơn mưa dương như đã làm cho đầu óc Thảo tê tÁi, cô gục đầuxuống bàn đang nhớ đến Quốc Tuấn

Trong cảm giác nghĩ ngợi Như Thảo vẫn không hay biết Quốc Tuấn

đã về đến công ty và đang hiện diện bên cô

Quốc Tuần bước đến đứng bên Thảo tự lúc nào cô không hễ haybiết Đôi bàn tay Tuấn choàng vào vai Như Thảo, anh âu yếm xiếtchặt:

- Như Thảo, em yêu

Trang 3

Thảo giật mình ngẩng đầu lên thật nhanh, ánh mắt cô hiện rõ niềmvui không thể tưởng.

Đ ôi mắt Thảo chớp nhanh, giọt lệ thương nhớ chợt ngần ngấnniềm vui:

- Anh Tuấn!

Cúi hôn vào má Thảo âu yếm, thương yêu Tuấn nhìn cô giọng trầmấm:

- Anh xin lỗi, đã để em chờ đợi anh thế này!

Cô lắc đầu nở nụ cười trong đôi mắt còn vương lệ:

- Em không giận anh bao giờ, đó chỉ là nhiệm vụ và bổn phận củaanh phải làm

Nhìn người yêu say đắm, Tuấn nói:

- Anh định về sớm, nhưng đành ở lại dự buổi khai trương mộtcông ty mới thành lập, do con trai của giám đốc Phúc Hải khaitrương hôm thứ hai, nên mới trễ hẹn với em

Tuấn choàng ôm Thảo trong vòng tay, anh đặt hờ bờ môi cô nụ hôn,khẽ nói:

- Mưa lớn quá em nhỉ? Mùa đông trời lại mưa, thật là sÁi mùa, sÁitiết không đúng chút nào

Th ảo mỉm cười nhìn anh:

- Thì cũng như anh vậy, có đúng hẹn với em đâu nào?

Ngắt chót mũi Thảo, anh yêu thương:

- Này nhé! Em lại trách anh nữa rồi!

Ngả vào vai anh, cô nói khác đi

- Nhìn trời mưa, anh biết em đang nghĩ gì không?

Cúi thật gần vào má cô, anh rì nhỏ hỏi:

- Nghĩ gì hả em?

Điểm ngón tay vào sống mũi anh, cô cười:

- Nhớ đến kỷ niệm ngày chúng mình quen nhau

Tuấn cười nhắc lại:

- Anh nh ớ, một chiếc nón bay vèo ngang mặt anh trong cơnmưa, và anh đã đưa tay ra đón nhận, nhận luôn cô bé Như Thảolàm thư ký riêng cho anh và đón nhận luôn tình yêu em ban phát choanh, phải không em?

Th ảo nhìn Tuấn bằng ánh mắt sắc bén, cô dẫu môi

- Anh nói nghe hay lắm, em không thích anh tán tỉnh nữa đâu nhé.Vuốt tóc, náng gương mặt Thảo lên anh nói:

Trang 4

- Công việc mệt lắm sao mà em gục xuống bàn vậy em?

Cô nhìn Tuấn dịu dàng nói:

- Không đâu! Có việc gì nhiều đến mệt thế đâu anh

Nựng yêu vào chiếc cằm Xinh của cô, anh cười:

- Vậy là em đang nhớ anh đấy hả?

Thảo nhìn anh cười trong đáy mắt:

- Biết vậy còn hỏi em chi nữa!

Siết bờ vai mềm mại của cô anh hỏi:

- Công việc ở công ty có gì thay đổi không em?

- Bình th ường không có gì thay đổi cả anh ạ! Chỉ có công ty củaanh Chấn Bình xin ký hợp đồng đặt thêm một số hàng may mặc thờitrang mới Nhưng em còn chờ ý kiến của anh

Nắm bàn tay Thảo, anh mân mê rồi hôn nhẹ vào tay yêu thương:

- Chiều nay, anh sẽ xem lại hồ sơ hợp đồng Bây giờ anh và em tìmcÁi gì ăn đã, anh đói lắm rồi Em sửa soạn đi với anh nhé!

Như Thảo nhìn ra màn mưa:

- Mưa thế này làm sao đi được hả anh? Em định về nhà sớm nhưngcơn mưa đã ngản cản chân em ở lại

Anh trêu gh ẹo:

- Chứ chẳng phải đợi anh về hả em yêu?

Thảo nhìn anh bằng ánh mắt bướng bỉnh, cô nói nhanh:

- Còn lâu, em chẳng đợi anh bao giờ đâu Anh cười hôn vào má cô:

- Anh đền em đó, hãy trả lại cho anh nụ cười bằng mắt sáng của

em, đừng là ánh mắt buồn hiện tại cô bé ơi!

Th ảo dẫu môi dỗi hờn:

- Đáng ghét dễ sợ

Anh cười hì hì:

- TrÁi lại thì anh vẫn yêu em

Đôi bóng cùng bên nhau bước ra khỏi phòng làm việc Quốc Tuấnđưa chiếc áo len che chắn cho Như Thảo khỏi ướt

Tuấn mở cửa dìu Thảo lên xe, anh ngồi vào tay lÁi cho xe lao đitrong cơn mưa chưa dứt hạt:

Như Thảo ngả người ra băng nệm, cô nghe êm Ái lẩn hạnh phúc khi

gần Quốc Tuấn, Như Thảo khép hờ đôi mắt miên man suy nghĩ

Quốc Tuấn, em yêu anh Anh là tình đầu của Thảo đó anh biếtkhông?

Như Thảo ngồi đong đưa trên chiếc ghế xích đu trước sân nhà, giữa

Trang 5

cơn gió hiu hiu, từng làn gió mát rượi mơn man thổi, đôi mắt NhưThảo vẫn chăm chú vào tờ báo phụ nữ

Bàn tay Thảo không ngưng chấm muối ớt trÁi cóc xanh dòn đưa vàomiệng nhai ngấu nghiến

Đối mắt Thảo chợt tối sâm lại khi có bàn tay ai đó bịt kín mắt cô.Giật mình Thảo bật thốt:

- Ai đó?

Buông đôi bàn tay ra, Thúc Hà cười khúc khích nói với bạn:

- Nhỏ xem gì mà say mê quá vậy Đến cả ta vào mà nhỏ cũng chẳnghay? Thảo đánh vào vai Thúc Hà:

-Đồ quỉ…Ta cứ ngỡ So đôi vai, Thúc Hà trêu chọc bạn:

- Cứ ngỡ là anh ấy đến phải không? Cảnh vật nên thơ thế này chắc

là làm nhỏ mất vui, khó chịu quá phải không?

L ườm bạn bằng ánh mắt sắc bén:

- Này nhé, nói bậy liệu hồn nhỏ đó nhé!

Bĩu đôi môi hồng Thúc Hà cười hỏi:

- Nhỏ dám làm gì ta hả?

Nhìn thấy nụ cười lạ của Thúc Hà, Thảo lên tiếng hỏi:

- Ta không cãi nữa, làm gì nhỏ nhìn ta cười hoài vậy chứ?

Bĩu môi hồng, Hà cười chối biến:

- Ồ, không có gì đâu Mà nè, sao nhỏ lại chú ý ta nhiều như vậy?Như Thảo mỉm cười:

- Ta biết nhỏ đang có chuyện gì đó vui lắm Nói ta nghe đi!

Thúc Hà nhéo vào vai bạn:

- Nhỏ đừng có đoán mò nè!

Thảo tủm tỉm cười:

- Ta thấy hết trơn rồi, Thúc Hà ạ!

Hà chối, nói khác đi:

- Nhỏ nói cÁi gì nhỉ? Đừng nói những gì ta không có, trÁi lại ta biếtnhỏ đang nghĩ gì kìa Như Thảo

Ch ớp lia đôi mắt Thảo hỏi:

- Suy nghĩ cÁi gì kia chứ?

Hà cười nói:

- Tội cho anh chàng Quốc Tuấn phải nhọc công lo lắng cho nàngcông chúa, chiều thứ bảy mưa rơi đưa công chúa về nhà

Th ảo dẫu môi, dài giọng:

- Ai biểu anh ấy đưa Như Thảo, Thảo cũng chẳng cần như thế bao

Trang 6

giờ Thúc Hà tròn mắt nhìn bạn:

- Nhỏ nói hay quá nhỉ? Nếu nhỏ chẳng cần thì nhường lại cho ta đi,bảo đảm Thúc Hà này không từ chối bao giờ

Đánh vào vai bạn, Thảo nhướng cao đôi mày hình cánh cung:

- Này nhé! Như Thảo này đồng ý ngay đó Thúc Hà Nhưng chỉ ngạinhỏ không chịu nổi cÁi tật không giờ giấc của anh ấy không thôi Thúc Hà cười khúc khích:

- Nh ỏ ạ! Ta nói chơi cho vui vậy thôi Thúc Hà này làm sao màrơi vào trÁi tim anh ấy được há nhỏ? Chưa chi đã sợ mất chàng lạiđưa ra, những điều kiện “chỉ ngại” làm chi hả nhỏ?

Thảo liếc bạn thật sắc:

- Đồ con yêu! Nè, ăn cóc với Thảo đi, một mình vừa mua về đangchờ nhỏ đến đấy Ta biết thế nào nhỏ cũng đến

Xỉ vào trán bạn, Hà nói:

- Đừng có xạo, nhỏ đang đợi Quốc Tuấn đến thì có? Từ ngày nhỏ có

ý trung nhân, Thúc Hà này là người không còn để nhỏ đáng nhớ đếnđâu Như Thảo kéo dài giọng:

- Mặc kệ, nhỏ nghĩ sao cũng được có nói thế nào nhỏ cũng cho là ta

tự biện thôi

Thúc Hà cười:

- Thôi, không bàn chuyện này nữa, bấy nhiêu cũng đủ rồi ta cũngđang thèm những trÁi cóc của nhỏ đang chảy cả nước dãi ra đâynè

- Thèm thì c ứ ăn ai bảo nhỏ cứ vòng vo chuyện của ta làm chirồi than phiền Tiếng Thức Hà lại vang lên nói tiếp:

- Tuần sau công ty của Hà được đi nghỉ du lịch Nha Trang, nhỏ đivới Hà đi Như Thảo?

Thảo cười duyên nói:

- Thảo cũng thích đi chơi lắm, nhưng công ty may mặc lúc này làthời điểm đắt hàng Để xem lúc đó Thảo có đi được không?

Hà c ười trêu chọc bạn:

- Hay nhỏ còn đợi ý kiến của Quốc Tuấn?

Thảo cười bằng ánh mắt với bạn:

- Lúc nào c ũng nghĩ vậy, làm việc ăn lương đâu phải tự do muốn

đi đâu thì đi, dù sao cũng phải tự do muốn đi đâu thì đi, dù sao cũngphải xin phép, nếu không có sự đồng ý của giám đốc không đượcquyề nghỉ

Trang 7

Thúc Hà nói:

- Thì ta nói không đúng sao? Nhỏ đồng ý là phải xin phép giám đốccòn gì? Nhưng mà nhỏ ơi ta biết anh ấy chẳng dám để nhỏ hở giâyphút nào đâu Thảo lắc đầu, ngúng nguẩy:

- Thôi, thôi ta chịu thua nhỏ rồi, hôm nay nhỏ đến đây có mục đích gìđặc biệt nói ta nghe đi!

Hà b ĩu môi hồng nói:

- Mình vừa mới lãnh lương rủ nhỏ đi chợ mua sắm

Qu ốc Tuấn vẫn bám giữ chiếc phao dìu Thảo vờn sóng biển,Thảo đưa tay vuốt mÁi tóc rồi ngụp lặn xuống nước vờn nghịch vớisóng biển không hề biết mệt

Qu ốc Tuấn kéo tay dìu Thảo vào bờ, anh khẽ cười với cô:

- Vờn sóng bao nhiêu đủ rồi cô bé, mình sửa soạn về đi em!

Cô cong môi nói:

- Còn sớm mà anh, em muốn vờn sóng biển một chút nữa

Anh ngắt chót mũi cô khẽ nói:

- Anh chỉ sợ em say sóng rồi bệnh ra thôi

Thảo nhìn anh cười nói:

- Ghê chưa! Làm như anh lo cho em lắm vậy

Anh cười siết chặt cô trong vòng tay dìu vào bờ:

- Em là nhất trong đời anh, làm sao anh không lo được chứ, em yêu

Cô liếc nhẹ anh, mỉm cười không nói:

Anh lại nói tiếp:

- Về nghe em?

Ngả hẳn vào người anh, cô nũng nĩu vòi vĩnh:

- Anh bồng em vào bờ đi!

Tuấn cúi hôn người yêu trước cơn sóng dạt vào bờ, anh khẽ cườinói:

Trang 8

- Em dễ yêu lắm, Như Thảo! Em muốn gì anh chiều tất cả

Dẫu môi, tát nước vào mặt anh, cô nói:

- Đừng có nịnh đầm người ta đó ông ơi!

Tuấn cườI, đuổi bắt Thảo trước sóng biển đang ập vào bờ

Thảo khẽ cất nói:

- Mình vào tán dù ngồi nghỉ mệt chút hãy về anh nhé

Tuấn nhẹ gật nói:

- Ừ, anh xin chiều cô bé cưng của anh, chịu chưa hả?

- Vâng, em chịu liền không bao giờ từ chối đâu anh yêu Nựng vàochiếc cằm xinh xinh của cô, anh nói:

- Anh thấy em đẹp và dễ thương lắm, em yêu ạ! Cô chúm chím môihồng:

- Thì cũng tại anh cả thôi

- Tại anh sao hả em?

- Thì lúc nào anh cũng khen nịnh em hoài, nên em mắc cỡ… Anhnheo mắt hỏi:

- Em không thích mình đẹp sao? Như Thảo?

Như Thảo im lặng cắn nhẹ vào ngón tay, Quốc Tuấn choàng tay siếtchặt cô vào lòng, nhẹ đặt lên má người yêu nụ hôn ấm áp:

- Th ảo ơi! Không biết đây là lần thứ mấy anh nói tiếng yêu emthương em Anh rất sợ mất em, em biết không Như Thảo Anhkhông muốn ai nhìn ngắm em ngoài ra chỉ mỗi mình anh trên bãibiển này?

- Ừ…Đừng nói nịnh em nữa…Anh ích kỷ vừa vừa thôi chứ

Như Thảo quay mặt đi nơi khác để tránh nụ hôn mà Quốc Tuấnđang đưa tới Tuấn đổi giọng:

- Em làm gì th ế hả?

Cô gắt nhẹ:

- Anh tham lam quá!

Tuấn cười vòng tay ôm người yêu, anh nheo mắt cười:

- Ừ, anh yêu em chứ bộ Thảo à, từ khi gặp em nhận em làm thư

ký riêng cho anh, nhìn em có nét đẹp lạ thường buộc anh phải nhìnhoài không thấy chán, từ đó anh nghe tim mình rung động đập lỗinhịp mỗi khi đối diện với em Anh tìm mọi cách để chinh phục emcho bằng được trÁi tim em cuối cùng anh đã chiến thắng

Qu ốc Tuấn nhẹ nâng cằm Như Thảo lên, anh nhìn thật ấm vàoánh mắt long lanh của Thảo da diết, Như Thảo cũng nhìn trân tlân

Trang 9

vào gương mặt thanh tú của Tuấn, cô thầm nhủ anh thật điển trai,vầng trán cao rộng, mũi thẳng thông minh với đôi môi vừa với khuônmặt chữ điền của anh.

Đôi mắt của Tuấn rực sáng, đầy nghị lực như thỏi nam châm chiếmtrọn trÁi tim của Thảo

Tu ấn siết nhẹ đôi vai trần của Thảo, anh cúi xuống thật gần hônvào bờ môi mộng đỏ của người con gái anh yêu thật đắm say cuồngnhiệt Như Thảo ngây ngất trong nụ hôn của Tuấn trao cho cô Siếtchặt Như Thảo hơn, Tuấn thì thầm:

- Nh ư Thảo! Em có yêu anh nhiều không? Như Thảo! Sao emkhông trả lời anh? Sao em cứ im lặng vậy? Nếu như mất em, chắc

là anh không sống nổi em ơi!

- Nh ư Thảo! Sao em không trả lời anh? Sao em cứ im lặng vậy?Ngả tựa vào vai anh Thảo khẽ nói:

- Anh Tuấn ơi, em sợ tình yêu của chúng mình không trọn vẹn emsợ Tuấn chợt đưa tay bịt kín miệng Như Thảo anh hỏi:

- Em nghĩ gì mà nói ra điều đó với anh hả Thảo?

Thảo chớp mắt lộ vẻ buồn lo:

- Em th ấy mình không xứng với anh, anh quá giàu sang lẫndanh vọng, tài sắc với anh đều có đủ, em sợ rồi đây tình yêu củachúng mình mong manh lắm anh ạ!

Tuấn cười cốc nhẹ lên đầu Thảo, âu yếm nói:

- Em đừng nói vậy, ba mẹ anh rất thương anh, sẵn sàng chấp nhậntình yêu của chúng mình em ạ

- Anh nói th ế nhưng em vẫn không an tâm, em thấy cuộc sốngbây giờ người ta hay phân chia giai cấp lắm, dù anh có ý nghĩ đó,nhưng dư luận có thể làm tình yêu của chúng mình lung lay vì lời nóicủa họ anh ạ!

- Như Thảo nè, em đừng suy diễn quá nhiều mà buồn phiền, anhkhông muốn như vậy, ăn thua là ở anh nè

- Nhưng em vẫn lo sợ anh Tuấn à! Em cứ luôn nghĩ dường như tìnhyêu của em và anh có áng mây mù trước mặt Em rất lo, Quốc Tuấn.Tuân nâng g ương mặt cô lên nói:

- Như Thảo, đã yêu nhau em không nên suy nghĩ vẩn vơ như vậynữa nhất định anh sẽ cưới em làm vợ, với anh thì em không phải lo,chỉ sợ là em không yêu anh thôi, em phụ anh vì em là một ngườicon gái hiều dịu, tài giỏi đức hạnh, biết bao nhiêu người săn đuổi

Trang 10

Thảo vùng vằng giận dỗi

- Anh nghĩ xấu cho em không, trong đời em, anh là người đầu tiênđặt tình yêu thương, không còn ai khác ngoài anh ra

Quốc Tuấn nhìn Như Thảo cừơi thật tươi:

- Đừng giận anh cô bé! Anh chỉ sợ mất em nên nói vậy thôi, chứ anhkhông có ý gì đâu

- H ừ em mệt anh quá đi, cứ ghen bóng ghen gió

Quốc Tuấn cười hì hì:

- Lúc nào anh cũng quan tâm đến em hết, anh ghen ghê lắm, embiết không? Anh thì không cảm thấy mệt, còn em đã mệt rồi

Nh ư Thảo nhíu mày hỏi:

- Thì ra anh không tin tình yêu của em đối với anh ư?

Th ảo thở dài nói:

- Đừng có xạo quá đi!

Tuấn đáp nhanh:

- Có xạo mới có được tình yêu của em dành cho anh đây nè!

- Em ghét anh dễ sợ, không bao giờ em nói lại miệng của anh Tuấnnắm tay Thảo nói:

- Thôi, chúng mình sửa soạn về đi, em yêu!

- Vâng!

Họ ra về sau một lúc nằn nghỉ ngơi, xe đã chuyển bánh mà NhưThảo vẫn còn luyến tiếc, cô đõi mắt nhìn ra bờ biển xanh ngút ngàn Hàng dừa lả ngọn trước cơn gió cũng xa dần, chỉ còn lại bóng mờlẩn khuất xa xa

Nha Trang vùng biển xanh biếc thân thương quá đối với Thảo Tạmbiệt nhé Nha Trang yêu thương của tôi!

Thấy Như Thảo im lặng không nói gì, Tuấn đặt nhẹ tay lên vai Thảotrầm ấm:

- Sao em không nói gì đi Như Thảo, buồn ngủ rồi hả?

Khẽ đưa tay lên vai, nắm bàn tay Tuấn cô khẽ khàng:

Trang 11

- Nhìn bi ển đẹp nên thơ hiền hòa quá, anh Tuấn ạ, em chỉ thíchmình được sống nơi này mãi mãi để ngắm biển lúc bình minh lêntrong sáng đến lúc biển nổi sóng xô vào bờ.

Tu ấn cười, anh nghiêng đầu cúi hôn vào má cô, anh nói:

- Em ao ước đây là quê hương thứ hai của em phải không cô bé?Thảo cong môi nhìn Quốc Tuấn:

- Nhưng mơ ước vẫn chỉ là mơ ước, làm sao có được phải khônganh? Tuấn choàng tay siết chặt bờ vai Thảo, anh nhỏ giọng:

- Như Thảo! Anh sẽ cho em thấy mơ ước của em là sự thật, emthích không em?

Tròn m ắt nhìn anh, cô hỏi lại:

- Có nghĩa là…

Anh đáp nhanh:

- Có nghĩa là anh sẽ cưới em và mua một căn nhà nơi đây, chung tacùng ra đây mỗi khi đến Nha Tlang này nghỉ mát

Đan bàn tay vào tay anh, Thảo nói:

- Em cám ơn anh đã thương em mà nói lên những lời nói đó Nhưng

em chỉ ngại có cÁi gì đó không được bình yên khi anh nói tiếng cướiem

Nhìn v ề phía trước, anh cho xe chạy chầm chậm, hỏi cô:

- Em vẫn còn nghi ngờ không tin anh sao Như Thảo? Cô lắc đầuđáp nhỏ:

- Không! Em yêu anh nhiều lắm, Tuấn ạ! Yêu anh, em không suytính thiệt hơn, nhưng mặc cảm trong em đã không cho phép emnghĩ đến điều anh nói

- Không có ai quyền ngăn cấm tình yêu của chúng mình đâu Thảo

Em cứ mãi lo chuyện không đâu

Thảo buồn giọng:

- Chuy ện không đâu ư? Em hiểu Tuấn ạ! Chúng mình cô cùng ýnghĩ với nhau là bất chấp mọl nghịch cảnh Nhưng cuộc đời lànhững khúc quanh mà anh và em khó vượt qua anh ạ! Vì anh làgiám đốc có chức có quyền tiếng tăm, còn em chỉ là một cô gái làmcông ăn lương để nuôi mẹ già

Tuấn nhìn người yêu nói:

- Nh ư Thảo! Nếu thật sự yêu anh thì đừng bao giờ nói đếnnhững điều đó nữa với anh! Anh cấm em không nhắc đến nữa, dùchỉ một lần, anh sẽ lo cho em tất cả Như Thảo ạ!

Trang 12

Thảo nhìn nét mặt kém vui của anh, cô cảm thấy thương anh hơnThảo khẽ nghiêng đầu về phía anh, cô cong môi nũng nịu:

- Anh này, em chỉ nói có chút xíu là anh lại giận em rồi Em có muốnnói thế bao giờ đâu, chỉ tại em sợ tình yêu của chúng mình…

Tuấn bịt miêng cô 1ại, anh nhìn cô:

- Đã bảo là không được nói nữa nghe không cô bé! Nói hoài anh sẽđánh đòn em đấy

Th ảo liếc nhìn anh:

- Anh chỉ giỏi bắt nạt người ta

Tuấn chợt cười:

- Cho em hay nhé! Không ngoan là anh giận luôn đó, yêu anh emkhông được suy nghĩ lung tung chuyện gì hết, ngoài tình yêu anhdành cho em Cô bĩu môi trêu anh:

- Không có em, anh có rảnh hơn không, khỏi bận tâm đưa đón

- Mặc kệ, thà như vậy mà anh an tâm hơn Nếu không có em bênanh, anh sẽ buồn lắm em biết không?

Bất chợt cô thấy mắt tồi sầm, choáng váng, cô cúi gục đầu vào băngnệm nhăn nhó, Tuấn hốt hoảng hỏi cô rối rít:

- Nh ư Thảo! Em sao vậy?

Thảo bật cười:

- Em cảm thấy đói bụng quá chừng

Anh nheo mắt cười:

- Anh biết ngay mà! Mải lo rong chơi để bây giờ than đói Nằm ngủchút đi ráng một chút đến nhà hàng rồi ăn, cô nhỏ…

Thảo không nói gì nữa, cô làm theo lời Tuấn, nằm xuống gối đầuvào đùi anh

Tuấn cho xe chạy nhanh về khách sạn, anh đưa tay vuốt nhè nhẹvào bờ vai thon nhỏ của Thảo, anh khẽ hỏi:

- Em b ớt đói rồi phải không?

Khép hờ đôi mắt, cô khẽ gật đầu đáp nhỏ:

- Bây giờ em thấy buồn ngủ nhiều hơn

- Về khách sạn thay đồ rồi đi ăn, sau đó mới được ngủ, rõ chưa côbé

Họ thật hạnh phúc, thật bình yên bên nhau Nha Trang một ngàyđẹp trời dưới cÁi nắng dịu mát, cũng như tình yêu của hai ngườithật nồng nàn tha thiết

Trang 13

Bà Thanh Như đưa mắt nhìn ra cửa vẻ đợi chờ, ba ngày nayNhư Thảo đi công tác là mấy ngày bà trông ngóng mong Thảo.

Bà lo lắng không biết có gì quan trọng mà Thúc Hà đến tìm NhưThảo đến mấy lần rồi

Bà đưa tay xoa vào hai bên thÁi dương như cố tìm sự yên ổn chođầu óc Bất chợt có tiếng xe đỗ lại ngừng hẳn trước cửa nhà, NhưThảo đã về Bà thoáng thấy con gái đã bật dậy gương mặt chợt vuihẳn lên, nụ cười nở trên môi đón con gái

- Dữ hôn, mẹ đợi con quá chừng luôn vậy đó

Như Thảo bước vào nhà cười tươi với mẹ, rồi đưa cho bà bọc giấy,

cô khẽ nói:

- Con có mua cho m ẹ số quà ở vùng biển đấy Con tặng mẹ nè.Rồi Thảo nhìn mẹ hỏi tiếp:

- Có việc gì mà mẹ chờ con thế mẹ?

Bà n ắm tay con siết nhẹ nói:

- Mẹ không biết có việc gì quan trọng mà Thúc Hà đến đây tìm conmấy lần Thảo nhìn mẹ suy tư hỏi:

- Thúc Hà có nhắn gì cho con không mẹ?

Bà cười rồi xoay người đi đến chiếc bàn, kéo hộc tủ lấy ra một láthư:

- Đợi con mãi không được, nó gởi cho mẹ thư này nhờ mẹ trao lạicho con đấy!

Thân Ái

Thúc Hà”

V ẻ mặt Như Thảo chợt lo âu, chỉ có việc Thúc Hà đến tìm mà

mẹ lo lắng như thế? Không ngờ mẹ thương cô nhiều như thế đó,Nhưng cũng đúng thôi, dù sao mẹ cũng buồn cũng lo khi chỉ có mộtmình mẹ trong căn nhà vắng

Còn nhỏ Thúc Hà không biết có việc gì quan trọng quá vấn đề nhưthế? Lại không nói rõ ra cho rồi

Trang 14

Nhưng mà chuyện gì thì cũng nên gạt bỏ qua một bên, hãy ngủ mộtgiấc cho khỏe rồi tính tiếp.

Ngh ĩ thế, Như Thảo lên tiếng nói với mẹ để bà không phải lolắng:

- Thúc Hà nhắn con đến nhà nó chơi, nhà nó có đám mẹ ạ

Bà Như thở phào nói:

- Mẹ cứ phập phồng lo mãi, không biết có chuyện gì mà con bé nàycũng kín miệng như bưng vậy

Th ảo cười nói khỏa lấp:

- Thúc Hà là thếđấy mẹ ạ! Tính của nó lúc nào cũng muốn bí mật vớicon Bà nhìn con khẽ hỏi:

- Sao đến nay con mới về vậy?

Tựa cằm vào vai mẹ, cô nói:

- Công việc chưa xong nên con về trễ lại một ngày Con xin lỗi đã để

mẹ lo lắng chờ con

Nhìn con, bà vuốt tóc lòa xòa trước trán nói:

- Thế hả? Mẹ thấy con mệt lắm rồi, vào tắm rồi ngủ một giấc đi, mẹnấu cháo bò cho con ăn

Vuốt vào bờ vai mẹ, cô reo lên:

- Cháo thịt bò hả mẹ? Mẹ thương con ghê, lúc nào cũng sợ con của

mẹ ốm đi!

Xỉ vào trán con gái, bà mắng yêu:

- Đồ mèo con! Chỉ có mỗi mình con, không lo cho con mẹ còn lo cho

ai nữa đây hở

Th ảo cười hôn vào má mẹ:

- Con thương mẹ nhiều lắm, mẹ ơi! Bà vuốt đầu con gái:

- Con bi ết, thương mẹ như thế là mẹ vui rồi, còn gì bằng nữa hảcon Ráng giữ thân mình cho tốt, lo làm việc thật giỏi, đó là conkhông phụ lòng mẹ Thảo cười ôm choàng mẹ, nói:

- Con không làm m ẹ thất vọng đâu Con xin hứa! Bà Thanh Nhưhôn vào trán con:

- Thôi vào ngủ đi con, mẹ thấy con bơ phờ lại đen nữa Bộ ra đó tắmbiển nhiều lắm sao mà thế hả con?

Cô hôn vào má m ẹ nói:

- Dạ, cũng có tắm chút chút Cốc vào đầu con gái, bà mắng yêu:

- Ghê chưa, còn lại cà rỡn với mẹ nữa nhé! Thảo cười ngúng nguẩy:

Trang 15

Con nói hổng đúng sao, con tắm chỉ có một buổi thôi Thì con chỉ cótắm chút chút thôi chứ bộ

Bà Như cười nói:

- Mẹ chỉ sợ con ham vui quá sức nên mẹ nhắc nhở Con là phần đờicòn lại của mẹ, mẹ lo cho con tất cả cũng vì lý do đó con gái ạ!

Buông vai m ẹ ra, Thảo cúi nhìn xuống nói khẽ:

- Con biết mẹ ạ! Con cố gắng không để sai lầm điều gì cho mẹ buồnlòng Siết chặt con gái vào lòng, bà nói:

- Mẹ biết con luôn là con ngoan của mẹ!

Thảo đứng lên, cầm túi xách nói với bà Như:

- Con đi tắm rồi ngủ một chút nghe mẹ, Con cũng thấy mệt

Bà cười nhìn theo con:

- Ừ, đi đi, mẹ nấu cháo chín sẽ gọi con dậy ăn nhé

Cô v ội mở ra đọc lại lần nữa, rồi gấp lại miệng lẩm bẩm:

- Chẳng biết có việc gì quan trọng mà nhỏ lại viết những dòng chữthế này? Thảo thở dài rồi lấy bộ đồ bước vào nhà tắm

Ng ừng xe trước cửa nhà Thúc Hà, cô lên tiếng gọi:

- Thúc Hà, nhỏ có ở nhà không vậy, Thúc Hà?

Từ trong nhà, Hà vội bước ra cô reo lên:

- Ủa Thảo! Về bao giờ vậy? Mình đợi nhỏ quá chừng!

Thảo khẽ mỉm cười nhìn Hà:

- Có việc gì mà nhắn gấp quá vậy nhỏ?

Nhìn bạn Hả khẽ nói:

Trang 16

- Nhỏ vào nhà đi, cũng có việc quan trọng đấy!

Tròn mắt, Thảo ngạc nhiên hỏi:

- Mà việc gì? Hà cứ nói ra xem, cứ lấp lửng mãi làm mình sốt ruột.Hai cô bạn ngồi vào chiếc ghế salon, Hà khẽ lên tiếng hỏi Thảo:

- Mấy ngày nay nhỏđi công tác với Quốc Tuấn phải không?

- Vâng! Mình đi cùng với Quốc Tuấn

- Có việc gì không vậy Thúc Hà?

Nắm bàn tay Thảo, Hà siết nhẹ:

- Nếu Hà nói ra việc này Thảo có tin lời Hà không?

Thảo hỏi lại:

- Mà việc gì mới được chứ? Thúc Hà cứ nói ra xem

Nhìn bạn một thoáng, Hà mới bắt đầu vào đề:

- Như Thảo! Hà có ý muốn khuyên Thảo hãy chấm dứt tình cảm vớiQuốc Tuấn bắt đầu ngay từ bây giờ

V ẻ mặt Thảo chợt thay đổi sau câu nói của bạn, cô hỏi lại:

- Lý do gì Hà có lời khuyên Thảo như thế? Thúc Hà thở dài, vẻ mặtchán nản:

- Quốc Tuấn đã có vợ hứa hôn rồi Thảo ạ!

Ngạc nhiên, Như Thảo nhìn bạn như không tin vào lời nói, cô cónghe lầm chăng?

Giọng Thảo chợt buồn, cô hỏi:

- Tại sao Thúc Hà biết được điều này, chẳng lẽ việe hệ trọng nhưthế mà anh Quốc Tuấn lại giấu Thảo?

Hà giọng trầm trầm:

- Nh ư Thảo! Ở đời có những cÁi mà mình không thể nào ngờđược Cũng như Thúc Hà vậy cũng không ngờ anh Quốc Tuấn lạigiấu chuyện đó lại đến với Thảo Không biết đây là tình yêu thật sựhay là sự lừa dối nhẹ dạ cả tin của Như Thảo?

Giọng Thảo buồn buồn:

- Thúc Hà, theo Th ảo thấy thì anh Tuấn không có điều gì giandối trong lời nói cả, có thể đó, là ý định của gia đình anh ấy, phải còn

có sự đồng tình của Tuấn nữa chứ Nếu Quốc Tuấn không bằnglòng cưới cô gái ẩy làm vợ thì gia đình anh cũng khó mà bắt được.Thúc Hà không nói gì với Thảo, mà yên lặng nhớ đến chuyện của

mẹ mình ngày xa xưa

Ngày ấy mẹ của Thúc Hà cũng là một cô gái rất đẹp Nữ sinh trườngđại học ngoại thương

Trang 17

Một cô gái có đáng vẻ mảnh mai, với chiếc áo dài tha thướt, mỗingày cô đến trường với bao mơ ước cho tương lai

Rồi mẹ Thúc Hà được yêu, người yêu của mẹ là một sinh viêntrường Luật Ba của Hà đã yêu, mẹ tha thiết

Những cuộc hẹn hò đi chơi, tình yêu đã đến lúc chín muồi và kếtthúc cuộc tình là cả một sự nghiệt ngã

Gia đình của ba Hà không chẩp nhận cưới mẹ cho ba Vì ông bà nộicho rằng không xứng sui gia, chỉ vì phong kiến của gia đình nội.Trong khi m ẹ Thúc Hà đang mang thai, mẹ đã mang quá nhiềutai tiếng vì cÁi thai hoang, vì đứa bé đang nằm trong bụng, buộc mẹ

Hà phải lưu xứ vào tận thành phố, sống nhờ vào người thân chođến khi Hà chào đời trong muôn ngàn đau khổ, đắng cay

Thúc Hà và Nh ư Thảo giống nhau ở chỗ hai người bạn chỉ còn

có hai bà mẹ Nhưng ba cô đã chết vì căn bệnh dạ dày để lại cho

mẹ Thảo một gia đình tương đối đầy đủ Còn Thúc Hà không bìếtngười cha đã tạo nên hình dáng của cô

Hai người mẹ đều góa bụa sống nuôi con cho đến lớn, ăn học đếnnơi đến chốn

Thấy Thúc Hà không nói lên ý kiến gì, chỉ ngồi im lặng Như Thảolên tiếng hỏi bạn:

Thúc Hà! Bạn có thể nói rõ những gì biết được ở Quốc Tuấn chomình biết được không?

Ngả người vào lưng ghế, khoanh đôi tay trước ngực, Thúc Hà bắtđầu kể lại nhừng gì cô đã nghe được ở Thiên Thanh, nhỏ bạn làmchung sở nói với cô:

- Nh ư Thảo Mình nghe Thiên Thanh nhỏ bạn làm chung kể lại.Gia đình Quốc Tuấn đã chọn một cô gái tên là Hải Trân, sắp sửacưới cho anh Quốc Tuấn rất giàu, lại đẹp Nhà cô ấy cũng không xalắm với gia đình Thiên Thanh, nó có thấy đôi lần Quốc Tuấn đến tìmnhà cô ấy Nghe đâu họ đã làm lễ hỏi chờ đợi lễ cưới vì còn trongthời gian gia đình nhà gái có tang của ông nội

Th ảo mím môi chua xót Thế mà Tuấn còn lừa dối cô bảo sẽ làmđám cưới với cô để làm theo mơ ước của cô mua một căn nhà ởNha Trang để đến khi nghỉ mát ra đó ở Anh sẽ lo cho cô tất cảnhững gì mà cô mơ ước Và hơn cả việc anh đã chuẩn bị căn nhàhạnh phúc cho hai người, đến cả ngày đám cưới sẽ sống trong cănphòng đó cùng nhau

Trang 18

T ất cả đã không cờn gì nữa, đó chỉ là mơ ước, Thảo nên vui haybuồn đây? Quốc Tuấn ơi! Anh có biết em đau xót về những lời nóicủa Thúc Hà nói về anh không? Em nên tin ai đây? Tin lời anh haytin bạn em đây?

Hà nhìn Th ảo thông cảm nỗi buồn:

- Như Thảo! Thúc Hà rất thông cảm nỗi buồn hiện tại của Thảo.Nhưng Thảo ơi! Hãy suy nghĩ kỹ để vượt qua khỏi những khắcnghiệt trong cuộc đời, đừng để sa lầy cùng đau khổ, hối hận nhiềuhơn Thúc Hà chỉ khuyên bạn hãy dừng lại đúng lúc

Thảo cúi đầu tránh đi cÁi nhìn của bạn, cô sợ Thúc Hà sẽ hiểu rõtâm tư của cô lúc này

- Vâng! Thảo sẽ ghi nhớ lời khuyên cùng những lời nói của Hà,Thảo sẽ tìm hiểu sự thật lõ ràng về Quốc Tuấn

Giọng nhỏ nhẹ, Thúc Hà tâm sự tiếp:

- Nh ư Thảo! Tụi mình là bạn thân, Hà rất thương bạn nên có lờikhuyên rất chân tình, đừng nên quá tin tưởng vào tình yêu của QuốcTuấn, nếu như đã biết được sự việc Thúc Hà vừa nói Đừng để chobác thất vọng về Thảo, phải giữ gìn chính bản thân mình Khôngphải Hà dạy đời Thảo, nhưng chính vì sợ sự thật cuộc đời mẹ Hà,mình đã mất hẳn niềm tin về cánh đàn ông, dù sao họ cũng tự do vàkhông thiệt thòi mất mát gì hết Từ ngàn xưa đến giờ là như thế.Đàn ông có năm bảy người đàn bà cũng chẳng sao Còn thân phậncon gái nếu có việc gì dù rất nhỏ xảy ra, dư luận thế gian vẫn mãicười khinh bỉ mình Thảo ạ Đàn ông họ săn đón để rồi chiếm đoạt,kết cuộc là những chuyện bi đát xảy ra là họ chối bỏ để chạy trốnnhững dấu tích tình yêu lừa dối của họ

Nắm bàn tay bạn, Thảo siết nhẹ:

- Thúc Hà! Mình cảm ơn bạn, Hà thật tốt với mình Nếu thật sự đúng

là như thế có lẽ Như Thảo buồn nhiều lắm:

Nhưng Thảo sẽ cố gắng nghe lời Hà để vượt qua những đắng caycuộc đời này, Hà ạ

Thấy ánh mắt của Thảo buồn xa vắng, Hà chớp nhẹ đôi mi khẽ nói:

- Nh ư Thảo! Hà biết bạn buồn nhiều khi nghe sự thật đau lòngnày Nhưng không còn cách nào khác hơn Thúc Hà không muốn sựđau khổ của Thảo dừng lại trong muộn màng, để phải hối hận vềsau, cũng có thể trong chuyện hôn nhân của Quốc Tuấn có uẩnkhúc gì đó mà anh không nói ra, nên mình không thể hiểu được

Trang 19

Nhưng chuyện ra sao đi nữa thì từ bây giờ Như Thảo cần phải giữ,

dù sao mình cũng là phận gái Như Thảo hiểu ý của mình chứ?

Th ảo gật đầu, giọng buồn buồn:

- Vâng! Thảo hiểu

Siết chặt vai bạn, Như Thảo nói:

- Đừng buồn quá như thế Thảo ạ! Nhỏ hãy nhớ rằng luôn luôn bêncạnh Thảo còn có Hà Mình sẽ là người không để cho Thảo đau khổđâu

G ượng cười, Thảo nhìn bạn:

- Thúc Hà lo cho mình nhiều quá!

Giọng nhỏ nhẹ, Hà nói:

- Thương nhỏ như một người thân trong gia đình chẳng khác, Thảoạ! Nhẹ đứng lên, Thảo thở dài vẻ trầm lặng, cô nói:

- Mình về Thúc Hà nhé, trưa lắm rồi, mình sợ mẹ đợi

Thúc Hà gật đầu đứng lên tiễn bạn ra đến cổng Hà dõi mắt nhìntheo Như Thảo mà lòng bâng khuân khó tả

Không biết rồi đây Như Thảo có vượt qua được nỗi đau khi phải rời

xa người yêu và biết được Tuấn đang lừa dối

Khẽ thở dài, Thúc Hà quay bước đi vào nhà!

Mấy ngày qua bà Hòa đứng ngồi không yên, chờ đợi Quốc Tuấntừng giờ, từng phút Bà không ngờ Tuấn đã đi quá xa về sự lựachọn của gia đình

Bà nghe Thúy Ái k ể lại chuyện tình cảm của Quốc Tuấn cùng côthư ký riêng của nó càng ngày càng đậm đà, thắm thiết hơn, cÁi con

bé vì nó thương hại vì không chen chân xin được việc làm ở thànhphố này Để bây giờ nó lại yêu tha thiết, để chối bỏ Hải Trân, người

vợ mà cũng là cô bạn học cùng trường với Tuấn từ lúc còn tuổi ấuthơ đến trưởng thành

Bà Hòa không ngờ Quốc Tuấn lại như thế? Tuấn đã quên bỏ tất cả,không còn nhớ đến lễ hỏi đã xong, lễ cưới cũng gần kề chẳng cònbao lâu nữa đã đến Bà lắc đầu như phủ nhận mọi việc bà sẽ ngănchặn tình cảm của Tuấn và con bé ấy tức khắc

Dù b ất cứ giá nào, bà không thể để cho Hải Trân đau khổ, đứacon dâu mà bà đã chọn cho Quốc Tuấn Vì lý đo đó bà không muốnQuốc Tuấn quan hệ với bất cứ cô gái nào khác, bà sẽ buộc QuốcTuấn làm lễ cưới theo quyết định của bà

Trang 20

Chiếc xe Quốc Tuấn dừng lại trước cổng, tiếng kèn xe lại vang lên

ba tiếng Bà biết chắc là Quốc Tuấn đã về, nên bà Hòa vội đứng lên

ra mở cửa cho con trai

Nhìn dáng Quốc Tuấn bước vào nhà Bà Hòa Hòa sửa soạn lại gọngkính nhìn con trai với ánh mắt dò xét

Th ật không ngờ con trai bà lúc này thay đổi hẳn, ăn diện hơntrước nhiều mà bà mới phát hiện, ra ngày hôm nay Đến khi ngheThúy Ái cho bà biết sự việc, bà mới nhìn kỹ Quốc Tuấn hơn

Qu ốc Tuấn bước vào nhà, anh lên tiếng hỏi mẹ:

- Thưa mẹ, con mới về!

Bà xoáy mắt nhìn con:

- Ừ mấy hôm nay con đi đâu mà không về nhà, lại chẳng tin tức gìcho mẹ biết hết vậy?

Anh nhìn mẹ hỏi lại:

- Thưa mẹ, dạo này con bận nhiều việc, con đi công tác có nhắn lạivới chú ba nói lại với mẹ giúp con mà Hay là chú ấy quên nói với

- Thật ra con đi với Như Thảo, nhưng đó chỉ là công việc và nhiệm

vụ cần phải có cô ấy

Bà gắt giọng nhắc lại:

Trang 21

- Con đừng hòng qua mặt mẹ mà Quốc Tuấn Mẹ cho con biết,bắt đầu từ giờ này, con và Như Thảo không được gần nhau nữa,con phải cho cô ấy thôi việc ngay bây giờ Đó là quyết định của mẹ.Lời phán xét của bà Hòa như nhát búa đánh mạnh vào đầu QuốcTuấn Anh bật thốt:

- M ẹ, sao mẹ lại nói như vậy? Con và cô ấy …

Bà cướp lời con trai:

- Con và cô ấy yêu nhau chứ gì? Con giỏi thật, con có biết rằng HảiTrân đã biết rõ việc thầm lén của con với Như Thảo, nó đã đau khổthế nào không chứ? Quốc Tuấn ngồi thẳng người trên ghế salon,anh nói:

- Th ưa mẹ, từ lâu con cũng có ý định muốn nói với mẹ những gìthầm kín trong lòng con, nhưng chưa có dịp nào con nói được với

mẹ Hôm nay con xin phép mẹ cho con nói rõ hơn về điều con muốnnói cùng mẹ

Bà Hòa m ở to mắt nhìn Tuấn, gắt giọng hỏi:

- Quốc Tuấn! Con định nói gì chứ?

Anh khẳng định lời nói của mình:

- Con muốn hồi hôn với Hải Trân!

Bà trợn mắt giận dự:

- Quốc Tuấn! Con không được nói những lời đó với mẹ Mẹ cấmcon, nhất định Hải Trân là con dâu của mẹ, là vợ của con, con rõchưa?

Quốc Tuấn lắc đầu nói tiếp:

- Th ưa mẹ, vợ con là Như Thảo chứ không phải là Hải Trân, vìcon yêu Như Thảo, cô ấy là tất cả cuộc đời con, xin mẹ hãy thươngcon mà cho con ý định hồi hôn với Hải Trân

Bà Hòa nghe ngh ẹn lòng, nỗi buồn hiện trong ánh mắt bà.Nhưng trong tận cùng suy nghĩ của bà, có lẽ như đã quyết định Bà

Trang 22

chợt dịu dgiọng lại nói với con:

Qu ốc Tuấn! Néu như con và Hải Trân không lễ hỏi xảy ra, thìviệc thay đổi nơi con sẽ khác đi được TrÁi lại mẹ không thể nào dểcon tự lựa chọn theo ý con Dù sao ngày trước cũng có sự quyếtđịnh, nhất trí của con mới có lễ hỏi giữa con và Hải Trân, bây giờ mẹnói sao với lý đo nào để hồi hôn khi mà Hải Trân không có lỗi lầm gìvới chúng ta chứ? Hải Trân vẫn đoan trang, hiền hậu và cũng làngười mà mẹ hằng mong là dâu của mẹ, Quốc Tuấn ạ!

Qu ốc Tuấn cúi đầu đưa tay chặn lấy môi, đôi mắt nhuốm một nỗibuồn:

- Dạ, con hiểu nhưng con

Bà Hòa tiếp lời nói bằng câu van vỉ:

- Qu ốc Tuấn mẹ không biết phải nói thế nào để con hiểu mẹ Vì

mẹ đã mang ơn gia đình ấy quá nhiều Lúc ba mẹ làm ăn thất bại,

họ đã giúp mẹ qua cơn nghiệt ngã đó Vì thế mẹ không muốn làmcho Hải Trân thất vọng khi phải xa con Hải Trân yêu con nhiều lắm,Tuấn ơi? Con hãy hiểu cho mẹ

M ẹ ơi xin mẹ hãy hiểu cho con con không thể…

Bà nhìn con buồn giọng:

- Qu ốc Tuấn? Gia sản này ba mẹ tạo dựng nên để cho ai? Chocon và Thúy Ái thôi, đến ngày ba mẹ mất đi, tất cả đều sẽ là của cáccon Không thương con mẹ còn thương ai nữa đây? Mẹ chỉ mongcon đừng làm buồn lòng mẹ là đủ rồi Nếu như con từ chối hồi hônvới Hải Trân là con không thương mẹ Tuấn cố thuyết phục mẹ:

- M ẹ, con nghĩ là thời gian đầu Hải Trân đau khổ, nhưng rồi thờigian sau đó cô ấy sẽ nghĩ lại mà hiểu rằng con đúng Vì giữa con vàHải Trân không thật sự yêu nhau, khó hòa hợp khi chung sống gầnnhau

Bà thở dài nghiêm giọng:

Qu ốc Tuấn, không thể nào như lời con nói được, mẹ biết HảiTrân không thể chịu nổi khi con nói lên lời hồi hôn TrÁi lại, con cầnnghĩ đến danh dự của ba mẹ, chẳng lẽ ba mẹ lại nhẫn tâm làm chogia đình Hải Trân bị tổn thương nặng nề như thế sao hả con?

Tuấn lại lắc đầu:

- Không mẹ ơi! Con không thể lấy Hải Trân vì con không yêu cô ấybao giờ cả

Bà Hòa chợt đổi giọng cứng rắn:

Trang 23

- Qu ốc Tuấn! Mẹ không bao giờ chấp nhận lời nói nào của connữa, mẹ nhất định tiến hành lễ cưới sắp tới cho con Đừng bốc đồng

mà tự đưa đến sai lầm nghiêm trọng Hãy nghe lời mẹ, dứt khoát vớiNhư Thảo Hạnh phúc của con đang trong tầm tay, đừng mơ mộngnhững gì xa tầm tay với

Tu ấn đưa tay vuốt mặt rồi ôm lấy đầu, đau khổ:

- Mẹ không hiểu con gì hết…

Bà Hòa đặt tay lên vai con an ủi:

- M ẹ hiểu con Tuấn ạ! Bằng lòng cưới Hải Trân là con làm trònbổn phận đứa con hiếu thảo, đã trả được công ơn cha mẹ nuôidưỡng con đến trưởng thành

Quốc Tuấn đứng lên nói với mẹ:

- Xin phép mẹ con về phòng nghĩ Bà vội đứng lên theo con nắm tayTuấn bà nói:

- Con nghe l ời mẹ nói chứ Tuấn?

Anh thở dài vuốt ngược mÁi tóc ra phía sau:

- Bất ngờ quá con không thể trả lời mẹ được

Bà tiếp giọng nghiêm khắc nói với Tuấn:

- Nhưng mẹ buộc con phải chấm dứt chuyện yêu đương trăng gió ấyngay lập tức với con bé ấy Con bằng lòng chứ?

Quốc Tuấn chán nản nói:

- Mẹ đừng buộc con trong tình thế khó xử này mẹ ạ! Mẹ hãy cho conquyền quyết định hôn nhân của con

Bà trợn mắt lạnh lùng:

- Quyền quyết định ư? Con đã nói rõ ý con rồi còn gì? Mẹ nói rồi mẹkhông đồng ý như thế

Tuấn hỏi lại vẻ cau có:

- Nếu mẹ đã hiểu rõ lòng con, thì con nghĩ mẹ không bắt buộc đượccon đâu mẹ ạ! Mẹ hãy để con tự chọn lựa là hơn

Bà Hòa phản bác lời của con:

- Không, không bao gi ờ, mẹ không bao giờ đúng vào cÁi vòng

mà con vẽ ra đâu Quốc Tuấn! Nếu con không nghe lời mẹ thì saunày con đừng trách mẹ nhé!

Tu ấn đau khổ:

- Mẹ xin mẹ thương con mà

Bà đứng lên gay gắt:

Trang 24

- Thôi, m ẹ không nói với con nữa Con đi nghỉ đi Lời mẹ đãquyết con không bao giờ lay chuyển được đâu Quốc Tuấn nhất địnhHải Trân là dâu của mẹ, là vợ của con thôi.

Nhìn theo b ước chân của mẹ bỏ đi vào trong Anh lắc đầu ngánngẩm Có phải chăng tình yêu của anh và Như Thảo bắt đầu bằngkhúc quanh chông chênh này

Quốc Tuấn cũng cúi đầu bước nhanh chân về phòng Đầu óc anhrối bời mệt mỏi sau câu nói quyết định của mẹ

Nằm sải tay trên giường, Tuấn gác tay lên trán, lòng buồn vô tận

Nh ư Thảo, Như Thảo ơi! Anh không thể bỏ em, anh sẽ mãi mãibên em Chúng mình sẽ ra đi chung sống với nhau nơi mà em hằng

mơ ước Hãy cùng đi với anh nghe Như Thảo

Tu ấn đã dự tính sẵn, nếu không như ý mong muấn của anh, nếukhông có Thảo bên anh, anh sẽ đưa Thảo rời xa thành phố Đó là ýđịnh sau cùng của anh đối với tình yêu của Thảo

PHẦN 3

Chiếc xe của Thúy Ái chạy thẳng vào cổng công ty Cô nhìn quanhsân chẳng thấy bóng dáng chiếc xe du lịch của anh trai mình Đoánchắc là Quốc Tuấn đã đi rồi

Đậu xe xong, gỡ đôi bao tay cho vào chiếc giỏ phía trước Thúy Áinhẹ đến bên cánh cửa phòng làm việc của giám đốc Thúy Ái nhẹđẩy cửa bước vào

Trong phòng làm vi ệc chỉ có một mình Như Thảo đang sắp xếplại chồng hồ sơ trên bàn cho có ngăn nắp lại Cô nghe tiếng mở cửa

cứ ngỡ là Quốc Tuấn bỏ quên vật gì quay trở lại tìm lấy

Ngẩng lên nhìn, Thảo ngỡ ngàng khi nhìn thấy cô gái lạ trước mặt,

cô ta rất ư là đẹp, lẫn sang trọng cùng những món trang sức đangđeo trên người Dáng dấp quý phÁi của cô gái làm Như Thảo ngạcnhiên, không biết đó là ai? Thân quen với Tuấn như thế nào? Không

lẽ là khách đến đặt hàng Cả tuần nay không có hợp đồng nào mà?Hay đây là bạn gái của Quốc Tuấn? Bất chợt Như Thảo nhớ lại lờikhuyên của Thúc Hà, nét mặt Thảo buồn buồn, cố gượng vui, côkhẽ hỏi cô gái:

- Thưa chị, chị đến để

Trang 25

Ý của Như Thảo định hỏi cô gái đến đây đặt hàng Nhưng đã bị côgái cướp lời nói, cô cơng môi hỏi Thảo:

- Chào ch ị! Chị là Như Thảo thư ký riêng của giám đốc

Thảo gật đầu vẫn nhìn cô gái!

Hẳn cô ta có gì đó liên quan đến Quốc Tuấn nên mới hỏi Thảo cầuhỏi đầy vẻ dò xét như thế?

Bao nhiêu ý nghĩ cứ đồn dập vâo đầu óc Như Thảo Cố trấn tĩnhThảo nói:

- Mời chị ngồi! Có lẽ chị đến đây gặp giám đốc có việc cần? Rất tiếc

là giám đốc công ty vừa đi khỏi rồi chị ạ!

Bĩu vành môi, rồi nở nụ cười khó hiểu

Cô gái lên tiếng nói với Thảo:

- Cám ơn chị Tôi là Thúy Ái em gái của Quốc Tuấn! Có lẽ gặp tôithế này chị bất ngờ và ngạc nhiên lắm thì phải

Em c ủa Quốc Tuấn ư? Như Thảo khẽ cúi mặt không biết chuyện

gì sẽ xảy ra kế tiếp đối vớl Như Thảơ Có lẽ đây là dấu hiệu của sựbất ổn giữa cô và Quốc Tuấn như lời Thúc Hà nói cùng Thảo!

Như Thảo vội đứng lên nhắc chiếc ghế mời Thúy Ái:

- Mời chị ngồi, thật tình tôi không biết chị là em của giám đốc Chị bỏqua cho câu hỏi của tôl vừa rồi

Thúy Ái chợt nở nụ cười dễ dãi:

- Không có chi! Thật sự anh tôi chọn cô làm người yêu không chêvào đâu được, nhã nhặn, lịch sự Chị cứ ngồi đi, tôi có việc cần nóivới chị

Th ảo nhìn Ái khẽ nói:

- Vâng! Chị dùng nước vậy?

Thúy Ái nhận ly nước từ tay Thảo lên tiếng nói:

- Cám ơn chị

Thảo ngồi xuống ghế, cô vân cố trấn tỉnh lòng mình chờ đợi những

gì Thúy Ái sắp nói ra

ThÁi độ nghiêm túc, lạnh lùng của Ái hiện lên trên nét mặt làm choNhư Thảo đoán được phần nào chuyện bắt đầu sắp xảy ra với cô

Th ấy Như Thảo đã ngồi xuống, Ái xoáy mắt nhìn cô bắt đầu câuchuyện:

- Chị Như Thảo! Chị đã yêu anh Tuấn tôi bao giờ thế?

Đôi mắt Thảo nhìn Ái với vẻ khó chịu Không ngờ Thúy Ái đã xúcpham đến đời tư của cô một cách quá đáng như thế?

Trang 26

Thảo cố kềm chế lời nói:

- Chị Ái ạ! Có lẽ chị đã đi xa quá lời chị hỏi Chị không có quyền hỏichuyện tình cảm riêng tư của tôi như thế

Cau đôi mày liễu? Thúy Ái nói với giọng khêu khích, châm chọc:

- Ch ị Như Thảo! Ý chị muốn nói là tôi đến đây để tò mò nhiềuchuyện chứ gì? Đúng ra tôi không nên đến đây làm phiền chị, vì tôichị là em gái của Quốc Tuấn Nhưng tôi cho chị biết tôi đến đây gặpchị theo lời của mẹ tôi, đối với chị tôi không cần nói điều gì hết, cònvới mẹ tôi bà nhất định buộc chị chấm dứt tình cảm với anh Tuấnbắt đầu từ hôm nay Tôi hiểu chị đang yêu anh Tuấn tha thiết lắm,đúng không? Chị yêu chức giám đốc và gia sản sự nghiệp này haybằng tình yêu chân thật với anh trai tôi?

Nỗi uất nghẹn ngập lòng sau những lời nói của Thúy Ái, nghe nhứcnhối vô cùng Thảo bật thốt:

- Chị Thúy Ái! Chị không được xem thường tôi mà lên tiếng sĩ nhục,

mạ lỵ tôi như thế?

Thúy Ái nhếch môi cười mai mỉa:

- Sỉ nhục? Mạ lỵ? Chị nhìn lại chính mình xem, một thư ký yêu mộtgiám đốc chẳng phải chị yêu anh tôi chỉ vì chức cao nhà rộng còngì?

Th ảo nghẹn lời nói:

- Chị Thúy Ái? Chị…

Thúy Ái đưa tay trước mặt Thảo ngăn chặn không cho cô nói:

- Ch ị đừng cướp lời tôi, chị Thảo à, chị hãy để tôi nói, chị hãybuông tha cho anh Tuấn đi, dù sao anh ấy cũng đã có vợ hứa hôn,

đã làm lễ hỏi rồi Chỉ còn một tháng nữa thôi là tổ chức đám cưới

Có lẽ anh Tuấn đang đeo đuổi chị, và chỉ xem cuộc tình giữa anh vàchị như trò mèo vờn chuột để rồi sau cùng chị sẽ khổ thôi Tôikhuyên chị nên từ bỏ ý định ngu xuẩn khi yêu anh tôi Tôi biết chị sẽkhổ nhưng không sao, gia đình chúng tôi sẽ bồi thường thỏa đáng,một số tiền mà chị thôi việc Mong chị đừng đến đây làm nữa để anhtôi khó xử Hôm nay anh Quốc Tuấn bận đi việc sớm là do sự sắpđặt của mẹ tôi đấy Chị đã rõ rồi chứ?

Nét m ặt Thảo hằn lên nét đau khổ xót xa Cô cúi mặt vẻ chịuđựng Lần đầu tiên trong đời không ngờ cô nghe được những lời sỉnhục từ miệng cô gái cùng trang lứa với mình, mạ ly khinh miệt cônhư thế đó

Trang 27

Cắn chặt vành môi, Như Thảo nén nỗi đau khổ nghẹn uất:

- Vâng! Tôi hi ểu chị Ái ạ, tôi biết mình có miệng mà không thểnói nên lời Và nói gì đây khi tất cả đã không hiểu được nỗi lòng củamột cô gái như tôi Tôi yêu anh Tuấn thật tình chứ không vì danh lợitiền tài như chị đã nói Bây giờ tôi đã hiểu, tại tôi đèo bồng khônghiểu phận con tằm mà lại mơ mộng quá cao sang như lời chị vừanói Tôi biết mình phải làm gì chị Ái ạ

Thúy Ái thấy vẻ cam.chịu của Thảo trong lời nói, cô cùng dịu giọngnói những lời khác đi, như cố ý van xin:

- Ch ị Thảo! Tôi xin lỗi đã không hiểu được chị, nếu như chị yêuanh Tuấn tôi thật sự, thì chị hy sinh hạnh phúc cho người yêu đómới là điều đáng qúi vả lại anh tôi cưới Hải Trân người vợ anh đãchọn và làm lễ hỏi cách đây hai năm Có lẽ chị không biết được điều

đó thôi Mẹ tôi hứa sẽ nhiệt tình giúp đỡ chị một số tiền để xoay sởtrong thời gian chị tìm việc làm khác Mong chị hiểu cho Như Thảonhìn Thúy Ái, mà nước mắt cô chảy dài Thảo nghe lòng cay đắng

Họ tốt với cô quá thế ư Hy sinh hạnh phúc để đổi lại một số tiền lớnđuổi cô ta khỏi công ty Họ xem Thảo là người ham tiền, ham danhvọng nên, bỏ tiền ra mua lấy tình yêu của cô

Thúy Ái m ở bóp lấy ra một số tiền lớn, cô đặt vào tay Thảo nóikhẽ:

- Đây là số tiền mẹ tôi gêi cho chị, mong chị nhận lấy cho mẹ tôi vuilòng

Như Thảo nhìn Ái, đôi mắt cô như để lại những niềm đau khoảngtrống, không gì bù đắp được, Thảo nói:

- Thúy Ái, ch ị đừng xem thường tình yêu của tôi như thế Tôithật lòng yêu anh Tuấn, nhưng tôi sẽ làm tất cả những gì chị nói vìtôi thật lòng yêu anh Tuấn, chứ không phải vì số tiền chị nói và tôikhông bao giờ để bác thất vọng

Nước mắt Thảo chợt ứa ra ướt cả viền mi, cô run run đôi vai thổnthức

Thúy Ái nói đúng, Thảo không thể nào chen chân vào gia đìnhTuấn được, vì vợ của Tuấn rất đẹp, lại con nhà quyền thế giàu sang,môn đăng hộ đối với gia đình anh ấy Còn như Thảo chỉ là một côgái nghèo, một thư ký làm sao đứng ngang bằng một giám đốc nhưanh:

Trang 28

Nhớ lại lời nói của Thúc Hà Đàn ông họ săn đón để được yêu,được chinh phục, rồi đến khi kết thúc chỉ là một sự chối bỏ thế thôi! Thảo lắc đầu không tin như thế? Quốc Tuấn không chối bỏ Thảobao giờ! Anh vẫn yêu Thảo chân thật kia mà!

Nh ư Thảo ơi! Mi nên nhớ định kiến của gia đình Tuấn là sợi dâyoan nghiệt kết liễu cuộc đời tươi đẹp thơ mộng của Thảo rồi, chẳngcòn gì níu kéo nữa được đâu?

Th ảo nghe lòng dâng đầy tủi nhục Cô im lặng đón nhận nhữrlg

gì cay đắng và phũ phàng nhất chụp xuống đầu Thảo Thúy Ái dòxét nét mặt của Như Thảo, cô thấy dòng xúc động chùng xuống.Nhưng mà Thúy Ái cũng cùng ý nghĩ với mẹ, không bao giờ chấpnhận Như Thảo là chỉ dâu trong gia đình họ

Thúy Ái đã sai lầm, cô đã làm anh trai mình đau khổ Rồi đây QuốcTuấn sẽ hành động như thế nào khi biết sự việc này xảy ra?

Nhưng không sao hết Thúy Ái vẫn còn có mẹ bà sẽ nói rõ cho biếttại sao lại có việc xảy ra như thế

Thúy Ái đứng lên nói với Như Thảo với giọng đầy khắc nghiệt:

- Tôi v ề nghe chị Thảo! Chị hãy nhớ lời tôi nói, không bao giờ

mẹ tôi chấp nhận tình yêu giữa chị và anh Tuấn Chị phải xa lánhanh tôi, mẹ tôi không chấp nhận chị là dâu của bà

Thủy Ái nhặt chiếc túi xách lên, bước ra khỏi văn phòng làm việccủa Tuấn, không màng ngó lại

Nh ư Thảo ngồi chết lặng nơi ghế không nói lấy một lời nào vớiThủy Ái Những lời nói của Thủy Ái như lời cáo chung cho bản áncủa người nhận tôi nghi tan nát cõi lòng

Tất cả đã chấm dứt, không còn niềm hy vọng dù rất mong manh.Như Thảo nghẹn ngào nhìn xấp tiền trên bàn còn mới toanh chưamột lần đụng đến Nước mắt ngập bờ mi chảy dài xuống mãi

Bây gi ờ Như Thảo mới hiểu rõ đời không như ý của cô Tại côtất cả Biết thân phận mình hẩm hỉu sao lại đặt tình yêu vào QuốcTuấn? Để bây giờ nghe những lời sỉ nhục phũ phàng của Thủy Áivới cô

Đư a tay lau lệ, Như Thảo cố trấn tĩnh lòng mình, trong tận cùngsuy nghĩ, hãy cố gắng chịu đựng Thảo không muốn mẹ buồn,không muốn ngã gục trước cơn bão to lớn này

Thúc Hà ơi! Bây giờ Thảo mới hiểu lời nói của bạn thật là chân tình,không sai vào đâu Đúng như sự thật mà Thảo vừa mới chứng kiến

Trang 29

Đ ôi mắt buồn vô tận, cô kéo ngăn tủ bàn làm việc Thảo tìm lấy

tờ giấy trắng ghi vào những dòng chữ vội vàng lên trang giấy Đọclại lần nữa, Thảo cho vào hộc bàn Thảo gom nhặt tất cả những gìcủa riêng cô cho vào túi xách

Nhìn lần cuối cùng quanh căn phòng làm việc ngày ngày bên cạnhQuốc Tuấn, lòng cô nghẹn ngào nấc lên từng hồi

Thu hết can đảm Như 'Thảơ lê từng bước rã rời ra khỏi công công tynhư chạy trốn một mối tình đầy cay đắng, nghiệt ngã

gì đây? Có lẽ em ra sẽđi, đi bất cứ nơi nào để không còn gặp anh.Quốc Tuấn ơi! Đừng để nghe những lời sỉ nhục mai mỉa của gia đìnhanh

Bà Thanh Như vừa từ chợ về thấy nhà không đóng cửa, biết NhưThảo đã về

Vào nhà sau đặt giỏ thức ăn xuống, bà trở lên phòng eon gáí, bàhoảng hốt khi nhận ra con gái đang gục mặt vào gối khóc nức nở,đôi vai Thảo run lên từng hồi

Bà Thanh Nh ư nâng đầu con gái lên, bà rối rít hỏi:

- Con sao vậy? Con đau đầu hả Thảo?

- Cô ngẩng nhìn mẹ đôi mắt nhòa lệ

Cô ôm chầm mẹ khóc thảm thiết:

- Mẹ ơi! Con khổ lắm, mẹ hãy đưa con đi khỏi nơi này mẹ ơi, càngsớm càng tốt mẹ ơi

Bà Nh ư nhìn con gái ngạc nhiên hơn vẫn nhỏ giọng hỏi con:

- Chuyện gì phải bỏ nhà đi vậy con?

Trang 30

- Như Thảo! Con đừng hoảng sợ như thế Mẹ biết là con đang cóchuyện buồn khó xử, hãy nói cho mẹ biết để mẹ hết sức cho con.Như Thảo Nước mắt nhạt nhòa, Thảo nhìn mẹ cố bám víu tin tườngvào tình thường của mẹ đong đầy

Thảo nhìn mẹ, nói trong nước mắt:

- Mẹ ơi! Con không muốn Quốc Tuấn đến đây tìm con Gia đình anh

ấy sẽ tìm đến sỉ nhục mẹ con mình thôi mẹ ơi!

Đ ôi mắt bà Như chợt buồn lặng, bà sa sầm nét mặt, cúi nhìn đinơi khác Trong tiềm thức của bà đang hình thành con đường chôngchênh đến với con gái của bà trước mắt

T ừ ngày chồng chết, bà trọn đạo thờ chồng nủôi con nên người.Thảo là đứa con có hiếu, dễ dạy bảo Bà cứ ngỡ tình yêu QuốcTuấn dành cho Thảo sẽ êm đềm không chút sóng gió chông gai.Bây giờ, có ngờ đâu, mọi hy Yọng của bà đều tan vỡ tất cả Nhưmột cơn giông vừa đi qua

Giọng bà Như nghẹn lại:

- Nh ư Thảo! Mẹ đã hiểu nỗi lòng con, mẹ sẽ vì con tất cả Mẹ sẽđưa con đi về ngoại ở nơi đó một thời gian cho con đầu óc thư thái

ổn định lại, rồi mẹ sẽ tính cách khác Bây giờ mẹ chưa tính thế nàokhác được Nhưng con phải đợi mẹ gặp Quốc Tuấn một lần này mớiđược Thảo ạ!

Thảo lắc đầu nói:

- Không được mẹ ơi! Quốc Tuấn không bao giờ chịu xa con Conkhông muốn gặp mẹ Qụốc Tuấn Hãy để cho anh ấy vâng lời giađình làm tròn bổn phận đứa con hiếu thảo, đừng để gia đình Tuấntìm đến sỉ nhục, mạ lỵ cho rằng lỗi ấy cho con, mẹ ơi! Đừng thươnghại Quốc Tuấn thương nỗi đau khổ của con, mẹ hãy dứt khoát đingay bây giờ Con không muốn ở lại giờ phút nào nữa Con lạy mẹ

Bà Nh ư đau xót, dòng lệ lại ứa mi Bà là người đàn bà hiềnthực, an phận nên không muốn đối diện cùng gia đình Quốc Tuấn,nếu đúng như lời Như Thảo nói về họ

Có lẽ họ khinh rẻ bà nghèo khôn xứng đáng với họ, cho rằng NhưThảo đèo bồng cao sang đến Quốc Tuấn là một giám đốc có tiếngtăm trên thương trường Bà không nói nữa, vuốt nhè nhẹ vào đầucon gái như chia sẻ niềm đau khổ cùng con

Bà biết hiện tại Như Thảo đã không gượng nổi trước cơn bão lòng,

Trang 31

nếu như bà không đưa tay dìu đắt con bà qua cơn phong ba bão tápnày.

Ngh ĩ thế, bà khe khẽ nói với Thảo:

- Mẹ sẽ lo cho con, vì con tất cả Như Thảo ạ! Con đừng buồn khócnữa Hãy nhớ rằng bên con lúc nào cũng còn có mẹ Mẹ sẽ sửasoạn, rồi mẹ con mình rời khỏi nơi đây

Như Thảo úp mặt vào gối thổn thức Đâu đây tiếng nhạc buồn,hoang vắng xa xa vang vọng vào tai Như Thảo nghe buồn đứt ruột

''Còn nh ớ tên nhau xin gọi tên trong giấc mộng Còn chút hương yêu xin đưa vào dư âm Có phải còn yêu vì đôi lần thầm nhớ: Mình

Chiếc xe vẫn chạy đều trên đồi thông, chiều nay Đà Lạt ảm đạmmàu

s ương mù mờ giăng xuống thành phố Quốc Tuấn chạy đếnkhách sạn Suốt ba ngày đi công tác đêm nay Tuấn lại đến kháchsạn Palac Anh có vẻ bồn chồn lo lắng không yên chút nào

Dường như linh tính báo cho anh biết có chuyện gì đó bất ổn xảy

ra Quốc Tuấn thức dậy thật sớm, anh cho xe lao đèo khônê ngừngnghỉ lại đoạn dốc nào, để sớm về lại công ty

R ồi Tuấn cũng về đến công ty, cho xe vào cổng, anh mở cửabước xuống vội vàng đi vào phòng làm việc Tuấn đẩy cửa bướcvào như mọi hôm Hơi bất ngờ không thấy Như Thảo ngồi nơi bànlàm việc Anh nhìn quanh, vẫn chỉ thấy căn phòng vắng lặng, lạnhlẽo Dường như có cái gì đó khác lại, đổi thay Lọ hoa hồng đanghéo rũ, bàn làm việc trống không chẳng một tập hồ sơ, tờ giấy bỏ đi.Hay là Thảo bận việc nhà cũng nên? Chẳng khi nào đang giờ làmviệc mà Thảo lại vắng mặt như thế này

Ngh ĩ thế, Tuấn vững lòng lo hơn, anh đặt những gói giấy, lênbàn làm việc của mình rồi bước về phòng riêng để tắm, giũ bỏnhững bụi đường đang bám vào người

Trang 32

Thay xong b ộ âu phục mới, Quốc Tuấn trở lại phòng làm việcngồi xuống chiếc ghế đặt cạnh bàn Bất chợt Tuấn đưa mắt chămchăm vào chùm chìa khóa, anh lẩm bẩm:

- L ạ thật, có việc gì vội vàng gấp gáp mà Như Thảo quên cảchìa khóa hộc tủ bàn làm việc Thường khi Thảo cẩn thận lấm vàhay nhắc nhở anh.về chuyện ấy

Đặt tay lên chum chìa khóa, anh kéo hộc bàn mà Thảo chỉ tra chiếcchìa khóa vào đấy

X ấp giấy bạc mới toanh đập vào mắt Tuấn trước tiên Trong vẻthắc mắc, Tuấn cầm nó lên tay, tờ giấy trắng nằm dưới xấp tíền hiện

ra những dòng chữ nghuệch ngoạc, nhòa nhạt bởi nước mắt củaThảo lơi trên tờ giấy

Cầm ngay tờ giấy lên, Tuấn đọc vội vàng:

- Anh Tuấn, có lẽ em và anh có duyên mà không có nợ, anh hãyquên em làm tròn bổn phận cùng chữ hiếu với gia đình

Em là người có lỗi đã phá vỡ hạnh phúc của anh Em gởi lại anhxấp tiền này và đừng bao giờ tìm gặp em nữa Em chúc anh nhiềuhạnh phúc…

V ĩnh biệt anh

Như Thảo

Bàn tay Tuấn run lên, buông rơi lá thư, anh chết lặng Gương mặtTuấn trở nên buồn giận, chính mẹ anh đã gây ra chuyện này chứchẳng ai khác Mẹ anh đã đến đây sĩ nhục Như Thảo, bỏ tiền ramưa chuộc buộc Thảo phải dứt khoát, bà đã chia cắt tình yêu củahai người

Trái tim Quốc Tuấn nghe tê dại đau buốt Bất chợt đôi mắt anh longlên giận dữ

Tu ấn xoay người bước đi ra ngoài, tiện tay anh đóng ầm cánhcửa lại Anh trở ra xe, ngồi vào tay lái, anh cho xe tăng tốc chạy vềvùng trời đầy biển cả mênh mông

Tu ấn nhìn ra vùng biển rộng xanh thẳm, nó như đang gợi nhớnhững kỷ niệm của anh và Thảo những ngày hạnh phúc đã qua,Thảo ơi, sao em đành bỏ anh ra đi, giờ đây anh biết tìm em nơiđâu?

D ưới chân Tuấn, màu cát trắng xóa đang nằm phơi mình tronggió biển, rồi từng cơn sóng cứ thi nhau ập vào tràn lên bờ cát trắng.Tuấn đưa mắt nhìn biển rợp mênh mông, mắt anh buồn bã Dằn

Trang 33

lòng cố khuất lấp nỗi buồn, Tuấn hít mạnh một hơi thật sâu như tậnhường hương vị mặn của biển khơi:

Quốc Tuẩn vô cùng đau khổ, ôm lấy đầu gục xuống, nghe xót xa têtái cõi lòng

Những ngày hạnh phúc bên Như Thảo đâu rồi? Thảo đã xa mãi mãlcùng anh chẳng còn hy vọng nữa ư?

Anh yêu Nh ư Thảo nhiều quá! Yêu nồng nàn cuồng nhiệt mêđắm Khung trời hạnh phúc của anh và Thảo không gì sánh bằng.Thế mà giờ đây tình yêu đã vỗ cánh bay xa Yêu Thảo, Tuấn đãquyết xây một lâu đài hạnh phúc như cô đã hằng mơ ước

Nhưng ước mơ của Thảo chưa được Tuấn thực hiện, nào ngờ hômnay đã đưa Tuấn vào thương đau, gục ngã

Như Thảo đã vĩnh viễn bỏ anh đi với những lời chia biệt vô cùng xót

xa tê dại cõi lòng Tuấn

Như Thảot Mẹ anh đã làm khổ chúng mình rồi, mà anh là người đaukhổ nhất khi mà anh còn hiện hữu trên cõi đời này mà không có embên cạnh

Anh đau khổ vô cùng Thảo ơi, rồi đây anh sẽ sống chung với HảiTrân, với người anh không yêu Anh biết phải làm sao đây hả em?Anh day dứt từng đêm vì nỗi mất mát này

N ếu như anh không vâng lời mẹ thì bà sẽ chết vì cơn đau timbất thường của mẹ Tình yêu gượng ép bắt buộc theo định kiến giađình Như Thảo ơi! Anh sẽ sống thế nào trong những ngày còn lạiquanh anh không có em bên cạnh?

Qu ốc Tuấn vẫn cúi đầu đau khổ, anh cảm thấy mình yếu đuốinhu nhược thấp hèn, anh không còn nhịp sống hiện tại, anh muốnbuông trôi tất cả theo cơn lốc cuộc đời anh

Gió từ mé biển thổi bạt bạt vào Quốc Tuấn nghe lành lạnh, cái lạnhcủa gió biển hòa vào nỗi cô đơn trống vắng xa người yêu

Quốc Tuấn chợt ngẩng đầu lên, đôi mắt anh buồn xa vắng nhìn về

phố thị Nhớ Như Thảo, nhớ những kỷ niệm bên nhau, nơi bãi biển,

Tuấn nghe lòng buồn đứt ruột

Th ảo ơi! Anh đi tìm mẹ và em khắp nơi, anh không hề thấy bóngdáng em nơi đâu? Tại 'sao em lại bỏ anh Em ra đi trong âm thầmlặng lẽ không cần biết anh sống ra sao?

Những đêm anh về đến nhà lại là những cơn say khướt đã đưa anhvào giấc ngủ, quên đời, quên buồn phiền, quên cả tương lai sự

Trang 34

nghiệp cũng vì nhớ em.

Tu ấn lại nhìn lên bầu trời cao, những ánh sao sáng lấp lánh ẩnhiện bên ánh trăng sáng tuyệt vời Một đêm trăng sáng trên bãi biểnthật tuyệt đẹp, những cặp tình nhân dìu nhau đi trên cát, Tuấn nhìnthấy mà cõi lòng giá buết thêm

Như Thảo! Bây giờ em ở đâu? Hãy về với anh, hãy tha thứ cho anh,anh quá nhu nhược, yếu hèn không dám vượt qua được định kiếncủa gia đình

Th ảo ơi! Anh vẫn mãi yêu em, dù cuộc đời có đổl thay thế nàovới anh, hình ảnh của em vẫn luôn ngự trị trong tim anh Như Thảoơi! Nghìn đời anh vẫn mãi yêu mình em

Thời gian qua đi tất cả đã không còn gì để nhớ thương, nuối tiếc.Quốc Tuấn đã buông xuôi theo sự áp chế phong kiến của gia đìnhTuấn

Ngày hôn l ễ giữa Quốc Tuấn và Hải Trân được tổ chức thật lonhđình và trọng thể Tuấn vẫn trầm mặc không biết nên vui hay nênbuồn trong ngày gọi là trọng đại nhất của cả cuộc đời anh đây?

N ỗi lòng Tuấn hiện tại không thể đem so sánh với bất cứ nỗi đauđớn nay Anh tuyệt vọng vô cùng, đầu óc anh mai vương vấn hìnhbóng của Như Thảo với tình yêu kỷ niệm đẹp tuyệt vời

Sao những tháng năm không còn gặp Như Thảo Tuấn tự hứa vớìlòng sẽ quên đi tất cả để tạo dựng hạnh phúc trọn vẹn bên Hải Trân.Hôm nay Quốc Tuấn thật sự là chồng chính thức của Hải Trân, Trâncũng là cô gái tốt, luôn tỏ ra lo lắng chăm sóc yêu chiều Tuấn

Trân biết Quốc Tuấn đang cỏ nỗi khổ riêng trước sự buồn phiền xacách Như Thảo

Vì yêu Tuấn, Trân cố gắng làm cho Tuấn vui để quên đi Như Thảo,quên đi kỷ niệm ngày xưa của hai người

Hải Trân đã tự khuyên nhủ lòng mình như thế

Vết thương lòng nơi Tuấn vẫn còn mới Trân ngại rằng chạm đến sẽtổn thương đau đớn thêm cho anh, ảnh hưởng không tốt đến HảiTrân Từ ý nghĩ đó, Trân tỏ ra là người hiểu chồng để Tuấn khôngbuồn, xóa mờ được nỗi đau chưa lành hẳn, quên đi Như Thảo dễdàng hơn

Trân ch ợt tỉnh sau những suy nghĩ khi nghe tiếng cô bạn gái đếnchúc mừng ngày cưới của Trân Cô nở nụ cười cho nét mặt tươi vui

Trang 35

hơn Hôm nay là ngày cưới, tất cả buồn phiền cần phải quên hết đi,cầu được hoàn hảo, mọi việc sẽ tốt đẹp hơn.

Nhóm khách cuối cùng của công ty ra về, cũng là lúc Tuấn khôngcòn biết trời đất là gì nữa Anh đã say khướt

Bà Hòa lên ti ếng nói với Hải Trân, trong ánh mắt ánh lên niềmvui sung sướng Bà đã mãn nguyện khi Quốc Tuấn vâng theo lời bàlàm tròn câu hiếu thảo Bằng lòng cưới Hải Trân làm vợ theo ý bàmong ước

H ải Trân! Con hãy dìu Quốc Tuấn về phòng nghỉ Chồng con saylắm rồi đó Giọng Trân nhỏ nhẹ:

- Vâng! Con xin nghe lời mẹ ạ!

H ải Trân dìu Quốc Tuấn về phòng đặt anh nằm ngay ngắn lạitrên giường xong xuôi Cô bước ra ngoài tìm nước mát lau mặt choanh Nhìn quanh căn phòng sang trọng đầy đủ tiện nghi Trân thấymình thật bé nhỏ trước sự rộng rãi này Nó thật vắng lạnh bên ngườichồng đang say khướt

Trân cảm thấy buồn vô cùng Tuấn bỗng trở mình xoay qua bêntrong tư thế nằm nghiêng

Mím môi đưa mắt nhìn Tuấn, Hải Trân buồn bã khẽ lắc đầi trongxót xa Đêm tân hôn của Hải Trân là thế này đây ư? Một người nằm

đó say khướt còn Hải Trân ngồi đây một mình lặng lẽ Nét buồn khó

tả hlện rõ lên đôi mắt đẹp của Trân

Hải Trân chợt nhớ đến Như Thảo, người thứ ba đã làm Quốc Tuấnthay đổi tình cảm yêu thương với Hải Trân

Trân vội đứng lên đi đến bên cạnh Quốc Tuấn, cố xua tan đi bao ýnghĩ vừa thoáng qua

Không nên đâu Hải Trân, đừng bao giờ nhắc đến người con gái

ấy với Tuấn Hãy cố gắng để Tuấn quên đi người con gái ấy quên đi

dĩ vẳng Hải Trân cúi xuống lúi húi cởi giầy cho Quốc Tuấn, mởchiếc nút áo trước ngực cho thoáng, Trân lại nhúng nước chiếc khănnhỏ tiếp tục lau lên khuôn mặt cho chồng

Ch ăm sóc cho Tuấn xong Trân mở va li lấy bộ đồ ngủ bước về.Phía phòng tắm, dòng nước mát đã giúp cho Hải Trân tỉnh táo hơn,cảm thấy thoải mái được đôi phần

Tr ở ra ngoài, vừa lúc đồng hồ gõ lên mười hai tiếng thánh thótQuốc Tuấn vẫn còn say ngủ Hải Trân nhẹ nhàng nằm xuống cạnhbên Quốc Tuấn trên chiếc giường ngủ êm Ái

Trang 36

Suốt ngày lễ cưới Trân mệt mỏi vì tiếp đãi họ hàng, bè bạn Thế màgiờ đây nằm xuống Trân không thể nào khép mắt lại được

Giấc ngủ dường như mang nặng một nỗi suy tư lo âu, trầm buồntrong lo lắng điều gì đó, cứ chập chờn, chập chờn không yên ổn

Qu ốc Tuấn giật mình thức giấc lúc hơn nửa khuya, ánh sángcủa ngọn đèn ngủ màu hồng nhạt làm cho anh dễ chịu hơn Xoayngười lại, anh ôm choàng lấy Hải Trân vào lòng, Tuấn đã bớt say,cảm giác mùi hương thoảng thoảng của nước hoa salone đã làmcho Quốc Tuấn hưng phấn nhớ Như Thảo Đúng rồi, Như Thảo củaanh đây rồi Mùi nước hoa mà Như Thảo đã dùng đến mỗi khi côgần kề bên anh Tuấn mơ màng, mơ màng

Như Thảo, vợ yêu qúi của anh Anh yêu em, Như Thảo Anh yêu emThảo ơi

H ải Trân trong vòng tay anh, cô như vừa say ngủ vì quá mệt mỏisau ngày cưới Quốc Tuấn khép hờ đôi mắt lại, anh hôn vào gươngmặt IIải Trân, âu yếm, thương yêu, nồng nàn

Trong t ận cùng sâu thẳm suy nghĩ của Tuấn, Như Thảo của anhtoàn mỹ và hoàn hảo Thảo như đóa hoa nhỏ bé mà anh cần phảinâng niu chăm sóc, chiều chuộng

Bàn tay anh không ng ừng vuốt ve khám phá trên thân thể HảiTrân mà Tuấn cứ ngỡđó là Như Thảo của anh Anh vùi mặt vào mÁitóc đen mượt mà đang xõa rộng ra bên chiếc gối đôi màu hồngphấn

M ắt khép hờ, hai hàng mi cong vút Hải Trân như đã chợt tỉnhsau những vuốt ve âu yếm thương yêu của Quốc Tuấn Cô cảm thấymình thật sự hạnh phúc và đồng cảm nhận với anh:

Hai phiến môi hồng của Hải Trân được khóa chặt bởi bờ môi thamlam khao khát của Quốc Tuấn từ bấy lâu nay, thật đam mê cuồngnhiệt

Rồi Tuấn lần kéo chiếc áo ngủ của Hải Trân của Hải Trân rời khỏicái thân thể ngọc ngà của Hải Trân

Qu ốc Tuấn đặt tay lên tấm lưng thon của Trân xoa nhè nhẹ Cửchỉ của anh hết sức nhẹ nhàng âu.yếm, tạo cho Trân sự hưng phấn

và dâng hiến cuộc đời mình trong đêm tân hôn thật say đắm trongvòng tay ấm áp của người chồng thật sự Hải Trân đã yêu

Gian phòng ngủ chìm trong màu hồng dịu mát của chiếc, đèn ngủHải Trân tận hưởng niềm ân ái hạnh phúc của Quốc Tuấn đưa đến

Trang 37

Lòng Quốc Tuấn nghe chơi vơỉ, mê say ngọt ngào trong men tìnhbốc cháy Với Hải Trân đó là một sự chấp nhận thật êm ái yêuthương mà Tuấn đã đem đến cho cô.

Qu ốc Tuấn ghì chặt Hải Trân trong vòng tay, đáp xuống bờ môi

cô nụ hôn yêu thương sau cái đam mê đã dịu, lắng xuống, Tuấn thìthầm nho nhỏ vào tai Hải Trân:

- Như Thảo! Anh yêu em Như Thảo Em là vợ yêu qúi của anh Mãimãi là của em

H ải Trân chợt sầm mặt, cô mím môi lơi vội vòng tay ôm trênngười Quốc Tuấn Tim cô nghe nhói đau, vụn vỡ, vùng ngực Trânkhó thở như có gì đè nặng ngăn chặn lại

Nước mắt chợt ứa ra mì lơi nhanh xuống má Vòng tay thân ái yêuthương mà Hải Trân đáng tận hưởng đâu phải Quôc Tuấn danh chocô?

Anh chung s ống với Trân, yêu thương cô trong đam mê cuồngnhiệt nồng nàn chỉ là với Như Thảo, qua hình bóng của Như Thảochứ không phải là Hải Trân

Trời hỡi! Tại sao ông khiến xui cô lâm vào hoàn cảnh nghiệt ngãnhư thế này?

Đam mê yêu đương còn vương vấn trong lòng Quốc Tuấn Bất chợt

sự thay đổi của Hải Trân làm cho Tuấn ngạc nhiên thật lạ về cô:

- Em làm sao v ậy Như Thảo? Sao lại không, ôm anh chứ? Tiếngkhóc của Hải Trân lúc này chợt òa vỡ ra, cô nức nở nói:

- Quốc Tuấn, anh tàn nhẫn lắm, Em là Hải Trân là vợ của anh chứkhông phải Như Thảo nào cả

Quốc Tuấn chợt tỉnh hẳn ra, anh bật ngồi dậy, nhìn thật gần vào HảiTrân, anh có lầm không? Đây là Hải Trân cơ mà

Tu ấn lắc đầu, đau khổ nói:

- Hải Trân! Tha lỗi cho anh

Rồi như lo ngại điều gì đó, Quốc Tuấn lại choàng tay âu yếm Tlânvào lòng, anh van vỉ:

Hải Trân! Em hãy hiểu cho nỗi lòng anh lúc này Anh hứa sẽ khônglàm em buồn lòng khi chúng mình chung sống với nhau

Đỡ đầu Trân nằm xuồng gối, anh an ủi:

- Ngủ đi em Đừng nghĩ ngợi gì hết Anh luôn bên cạnh em mà HảiTrân

Trang 38

Trân im lặng không nói gì, nhưng cô biết rằng tất cả những lời Tuấnvừa nói ra, chỉ để nói riêng với Như Thảo, người con gái mà anh yêutưởng đến mà thôi Nước mắt chảy dài, Trân không nói với anh, dùchỉ một lời than thở trách móc

Biết có lỗi vôi Hải Trân, Tuấn vuốt mái tóc lòa xòa bám vào má cô,anh lau đi những giọt lệ vương nơi má cô, Tuấn nhìn vào mắt Trânkhẽ nói: Đừng quan tâm những gì anh nói Hải Trân ạ! Em hãy ngủ điTrân!

Qu ốc Tuấn ôm lấy Hải Trân vào lòng như xoa dịu nỗi buồn đaunơi cô Dù không yêu Trân Nhưng Tuấn không muốn mẹ buồn khi

sự việc này xảy ra trong đêm tân hôn của vợ chồng anh

Trân bu ồn bã vẫn âm thầm rơi lệ Cô xoay người vào tường HảiTrân! Hãy quên đi dĩ vãng của anh Hãy giúp Quốc Tuấn qua cơnđau buồn hiện tại Nhớ đến mãi chỉ thêm buồn khổ cho mình màthôi

Lúc này Quốc Tuấn vẫn vô tư, xem như việc đã yên ổn sau nhữnglời an ủi của anh van xin với Trân

Anh ôm siết Trân yào vòng tay, đôi mắt khép lại cố tìm giấc ngủ Rồikhông lâu, giấc ngủ cũng đến với anh trong cơn say còn 1ại trongngười anh thật nhanh chóng

###################33

Qu ốc Huy buồn bã ngồi xuống chiếc ghế, anh đau khổ vô cùng,chưa bao giờ anh khổ tâm bằng lúc này, anh luôn nghĩ ngợi, ánhmắt anh nhìn trân trân vào bức tranh trên tường

Huy không ngờ thời gian gần đây cơn bệnh của ba lại càng nặnghơn, bộc phát mỗi ngày, la hét, đập phá rồi lại khóc lóc trông thật làthảm hại Đâu rồi thời gian vang tiếng tài cao, chức rộng, quyền thếcủa một giám đốc công ty, một nhà tạo mốt có tiếng tăm ở thành phốhoa lệ này

Đưa tay xoa lấy trán Huy nghe nỗi buồn gậm nhắm bào mòn trí ócanh vì căn bệnh triền miên của bạ anh

Không biết căn bệnh khi mê khi tỉnh của ông có gì đó khó hiểu khuấtlấp? Tại sao ba anh thường lui tới căn phòng được khóa cẩn thậnkhi vắng mặt anh?

Nội anh có biết gì không? Trong đó có những gì bí ẩn và nơi cănphòng ấy chứa đựng những gì?

Thắc mắc để mà thắc mắc, Huy không thể nào hiểu rõ ba đang tích

Trang 39

trữ nhưng gì trong căn phòng đó?

Đáng lo ngại hơn nữa là mỗi lần ba anh vào đó lại khóc lóc kêu gàovan xin năn nỉ, nhận hết lỗi về ba, cho rằng chính ông là người gây

ra điều ấy Với mẹ anh, mẹ vẫn là người vợ hiền đức hạnh, lo lắngchăm sóc cho ông từng miếng ăn gấc ngủ, thế mà tại sao ba khôngyêu mẹ?

Th ường khi ông hay gây gổ, nặng nhẹ không tiếc lời mỗi khi cơnnóng giận trong ba đưa đến Để rồi sự chịu đựng quá sức, âm thầmcâm nín không bày tỏ được cùng ai, ngày qua ngày, mẹ mang lấycăn bệnh tlm bất ngờ đã cướp mẹ anh ra đi vĩnh viễn khi anh chỉtròn hai mươi tuổi

R ồi sau đó căn bệnh của ba Huy càng ngày càng tăng dần lên.Huy thở dài ngao ngán, ngả người ra ghế không hiểu đến bao giờ

ba anh mới trở lại một người bình thường như xưa

Huy đã cố gắng hết sức mình, lo chạy chữa cho ông Tuấn Nhưngdường như không còn chút hy vọng nào

Bàn tay mềm mại của Như Hà nhẹ bịt vào mắt, cúi sát mặt anh, cônhỏ giọng hỏi:

- Anh Huy! Làm gì ngồi suy tư một mình vậy chứ?

Tiếng Như Hà vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Huy Gỡ tay ra,anh ngẩng nhìn cô, gượng nở nụ cười:

- Nh ư Hà! Em đến bao giờ vậy?

Hà nhoẻn miệng cười, đặt tờ báo Thanh niên lên bàn nói:

- Hà đến cái lúc mà anh Huy đang thả hồn mơ mộng

Huy c ười khỏa lấp:

- Mơ mộng thì có sao đâu em?

Hà hắng giọng hỏi:

- Mà mơ mộng gì? Mơ mộng đến ai mới được chứ?

Tlếng Huy êm êm vang lên:

- Như Hà này! Tại anh không gặp được em mấy hôm, nên anh đang

mơ mộng đến em đó thôi

Nh ư Hà bĩu môi ngoa ngoắt:

- Anh đừng có xạo Thời gian nào cho công việc, thời gian nào anhnhớ em? Siết bờ vai Hà, anh đùa giọng:

- Thì rà thời gian không làm việc, như em thay, anh đang nhớ emnên ngồi đây nè

Trang 40

Hà ra v ẻ nhăn mặt:

- Xí làm như anh thương em lắm không bằng! Anh yêu em thế sao?Nghiêng đầu nhìn vào Hà, anh hỏi:

- Sao em nói th ế, không yêu em anh nhớ đến ai bây giờ Như

Hà Việc giảng dạy của anh trôi qua thật tốt đẹp cũng nhờ vào tìnhyêu và sự chia sẻ vui buồn của em cùng anh

Biết trước thế nào Quốc Huy cũng nói ra những lời dịu ngọt nịnh hót

ấy cùng cô Hà vờ ngúng nguẩy:

- Anh nói quá l ời rồi Huy ạ! Em làm gì được cho anh đâu?Giọng trầm buồn Huy nhìn cô:

- Nh ư Hà? Trong cuộc đời anh, em là người duy nhất anh yêu.Anh muốn nói với em đừng bao giờ nghi ngờ lòng chân thật củaanh, trước tình yêu chúng mình

Đôi mắt Huy nhìn Hà say đắm Cô đã hiểu thấu tình yêu của Huy, Hà

tự thấy mình có lỗi làm anh buồn

Hà nhỏ giọng nói với anh:

- Qu ốc Huy! Em xin lỗi đã làm anh không vui Thật ra em chỉmuấn biết lúc gần anh hay trầm ngâm suy tư một mình, dường nhưtrong lòng anh đang có một điều gì khó giải bày? Anh hãy nói la đểchúng mình cùng chia sẻ buồn vui thôi

Gi ọng Huy trầm ấm nói khác đi:

- Như Hà! Chẳng có gì cả, thời gian gần anh, em sẽ biểu lòng anhthôi: Đôi môi hồng cong cớn:

- Anh nói chưyện khôn lắm, lúc nào cũng nói chuyện thời gian đểchê em đặt dấu hỏi nghi ngờ

Huy nhìn cô, có l ẽ Hà nói đúng, nhiều lúc Huy muốn nói sự thậtcho cô biết về căn bệnh của ba Nhưng tại sao anh không thể nóiđược? Anh sợ khi biết được sự thật bệnh của ba mình, Hà sẽ thayđổi chăng?

Hà đẹp một nét đẹp nên thơ của cô sinh viên còn nhỏ tuổi hơn anh

Hà không kiêu hãnh, bình dị, dễ hòa đồng, cùng bạn bè với mọingười, cả với anh Mẫu người của Như Hà làm cho Huy quan tâmđến Con tim anh rung động khi tình cờ gặp cô bé ngồi một mìnhhóng mát dưới bóng dừa lả ngọn Còn anh có nỗi buồn riêng cũngđến đây thăm Hà Nội Rất tình cờ, rất thú vị, họ đã hòa hợp giữangười và ngoại cảnh

Thế mà cái buổi trưa hè nắng gắt ấy đã làm cho trái tim Huy bắt đầu

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:35

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w