Em Tôi Em Tôi Trần Thị Thu Làm sao quên được những gương mặt khả ái trong “em tôi” Đó là những đóa hoa rực rỡ không bị tàn héo vì hận thù, ly loạn Quả thật, những ước muốn cao cả của dân tộc vẫn còn t[.]
Trang 2Em Tôi Trần Thị Thu
Làm sao quên được những gương mặt khả ái trong “em tôi”.
Đó là những đóa hoa rực rỡ không bị tàn héo vì hận thù, ly loạn Quả thật, những ước muốn cao cả của dân tộc vẫn còn thể hiện được qua tinh thần phấn đấu bền bỉ và kiên nhẫn của từng con dân một, trong đó có thiếu nhi.
(Sơn Nam, nhà văn, nhà Nam Bộ học)Hai đứa xách cặp về, vừa đi vừa cãi nhau chí chóe Vào đếnphòng, chúng liệng cặp đánh “phạch” xuống nền nhà, chạy vàobếp Thằng anh vòng tay định thưa mẹ; thằng em chồm tới níu
áo, hất thằng anh qua một bên:
– Tiến thưa trước, anh thưa sau
Nó vòng tay cúi đầu, giọng nghiêm trang:
– Thưa mẹ, con đi học về
Thằng anh trợn mắt tức giận Nó chưa kịp phản ứng thì mẹ
đã quay lại, xoa đầu hai đứa, ôn tồn:
– Giỏi, lại thau nước rửa tay đi rồi mẹ cho ăn
Trang 3Nói xong, mẹ lật cái tô úp cái dĩa trên bàn Hai miếng ổi đãgọt vỏ, trắng nõn nà, trông thực ngon lành, chất ngọt như đang
ứa ra từ lớp thịt xốp Hai đứa trông thấy cười toe
Cơn giận của thằng lớn tiêu tan ngay Thực ra, nếu không cómiếng ổi ngon lành thì nó cũng hết giận ngay từ khi mẹ nó quaylại mỉm cười hay lúc bàn tay dịu dàng của mẹ xoa nhẹ trên máitóc móng lừa của nó
Đối với nó, không có gì đẹp và dịu dàng bàn bàn tay của mẹ
Mẹ là hình ảnh có thực của những bà tiên nhiều phép vàhiền lành trong các chuyện cổ tích mà nó thích nghe hằng ngày.Nhờ tưởng tượng bà tiên qua hình ảnh của mẹ, nên nhữngchuyện nầy trở nên thực sống động Bà tiên đi đứng, ban phéplành cho trẻ em, đồng nghĩa với mẹ đang sống trong nhà và sănsóc anh em chúng nó Mắt bà tiên là đôi mắt đen của mẹ,gương mặt bà tiên trắng tinh là gương mặt với làn da mịn màngcủa mẹ Nó thường say sưa nghe người lớn kể chuyện và sốngtrong khung cảnh thần tiên của câu chuyện, vì khung cảnh nầy
y hệt căn nhà nhỏ bé của gia đình nó
Hết giận là nó trở lại vui vẻ, lấy lại nét liếng thoắng thôngthường của nó Hai anh em nhận quà của mẹ, chạy lên phòngkhách, chui xuống gầm bàn, ăn ngon lành
Nhai xong miếng ổi cuối cùng, hai đứa lồm cồm chui ra địnhtìm trò chơi thì chị Lan vừa đi học về Bước vào nhà, mắt chưaquen với ánh sáng im mát bên trong, tương phản với ánh sángchói chang bên ngoài, chị chưa kịp nhìn rõ mọi vật thì vấp trúngcái cặp ở cửa ra vào Chị cúi xuống lượm, miệng càu nhàu:– Hai đứa tụi bây lúc nào cũng quăng đồ bừa bãi, không thứ
tự gì cả
Chị nói xong, xách ba cái cặp thẳng vào buồng Tiếng càunhàu nầy của chị, hai đứa nghe quen quá rồi, hầu như là nghemỗi ngày, trừ ngày chúa nhật, ngày nghỉ học của cả ba chị em.Nghe tiếng càu nhàu, thằng lớn chẳng thấy khó chịu chútnào vì nó biết chị Lan không hề giận khi càu nhàu như thế Do
đó, nó giữ y nguyên tật bừa bãi hằng ngày Mới có mười lămphút kể từ khi hai anh em đi học trở về mà giữa nhà đã đầy đồchơi Mấy cái hộp quẹt trống không nằm rải rác từ chân đi–văngđến tủ, cái cuộn chỉ lăn chầm chậm vào chân bàn, chiếc đầu
Trang 4máy xe lửa hư nằm ngửa chổng năm chiếc bánh, ngay chínhgiữa cửa ra vào Giấy vụn rắc khắp nơi.
Tuy mang ra đủ thứ đồ chơi như thế, hai anh em chưa tìmđược trò nào lý thú Thằng lớn chán, bỏ xuống bếp, rót nướcuống Nó không lên nhà nữa mà đứng dựa vào chiếc lu to, mộttay gãi đầu, một tay kín đáo thọc vào khuấy trên mặt nước mộtcách thích thú
Chị Lan đang cúi đầu lặt rau với mẹ Mái tóc đen của chịbuông thỏng xuống lưng che khuất gần hết bờ vai tròn trịa Nóthấy chị thật dễ thương Nó biết chị học giỏi lắm Năm ngoái, chịđậu vào trường trung học Gia Long Từ đó, tháng nào chị cũngmang bảng danh dự về đưa ba Ban đêm, chị thường dạy cho
nó hiểu thêm những bài học khó trong lớp Đúng ra là nó thíchngồi bên chị, vừa hiểu thêm bài lại vừa được nghe hơi thở ấm
áp của chị tỏa ra trên trang giấy học trò
Nhưng ngồi học với chị một lát thôi thì được, học lâu chánlắm Thường thường, khi nó dợm đứng dậy thì chị kéo nóxuống Có khi chị nổi giận, cung tay cốc vào đầu nó Nắm taychị đưa thật cao nhưng khi hạ xuống thì yếu xìu, như phủi bụitrên tóc Nó chẳng sợ chị chút nào
Tuy nhiên, đôi khi nó cũng phải dòm chừng chị khi nó làmviệc gì có vẻ bậy bạ và lén lút Bây giờ, nó đang làm cái việc lénlút đó Bàn tay nó đưa đi đưa lại một cách khoan khoái Nướcmát lạnh thấm qua làn da, nước mát lạnh lùa qua kẽ tay êm ái.Bỗng nó khẽ giật mình vì tay nó chạm vào một bàn tay khác
Nó quay lui thì thấy thằng Tiến, em nó, đang đứng sau lưng tựbao giờ Thằng bé lấn ra trước, thọc cả hai tay vào lu nước,khuấy một cách hăng hái Thằng anh đẩy tay thằng em sangmột bên để dành chỗ Tiến cự nự hất mạnh tay làm nước vănglên tung tóe
Nghe tiếng động, chị Lan quay lui, hai đứa vội dang ra Chịđứng ngay dậy, giận giữ:
– Trời đất ơi, sao tụi bây thọc tay vô lu nước uống?
Thằng anh vội vàng lảng lên nhà trên, trong khi Tiến chạy lạichùi tay lia lịa vào áo của chị Chị đưa cả hai tay lên, tưởng sẽgiáng xuống một chưởng Nhưng tay chị không hạ xuống, mặccho thằng bé lau đến khô tay
Trang 5Mẹ ngẩng lên nhìn, mắng:
– Tiến, con ẩu lắm Khăn đằng kia sao không lau?
Thằng Tiến cười hì hì Thế là mẹ chỉ rầy Tiến về việc lau vào
áo chị Lan mà quên tội thọc tay vào lu nước uống
Tiến vẫn tiếp tục cười hì hì Tiến biết trong nhà mẹ cưngTiến nhất Chị Lan và ba cũng vậy Tuy thế Tiến vẫn ngoan, cáingoan có pha ít nhiều nghịch ngợm Tiến thương cả nhà kể cảanh Thắng, dù đôi khi hai anh em cũng có giành đồ chơi, cãinhau ỏm tỏi Có lần thằng anh nổi giận đánh thằng em một bợptai Thằng anh thường tỏ ra xấu tánh, thường chèm ép Tiến đểdành phần hơn Tiến luôn luôn chịu thua nhưng vẫn tức lắm.Một hôm, bị anh đánh đau, Tiến chờ ba về mét:
– Ba, anh Thắng đánh con
đã đấm em một thoi khá nặng làm thằng Tiến ngã xuống, đầu
va vào một hòn đá
Ba nổi giận đi tìm một cây roi Nó ríu ríu bò lên nằm sấp trênđi–văng Ba đét vào mông nó hai roi Nó đau nhói chồm lên màkhông dám tránh đòn Nó khóc òa van xin Ba chưa tha vẫnnhịp roi trên mông, miệng giải thích dài dòng Nó vâng dạ luônmiệng nhưng không để ý đến lời ba nói, mà lại để ý đến thằngTiến đang nép mình bên tủ, sợ hãi nhìn con roi nhúc nhích trongtay ba nó
Ba đét thêm hai roi nữa rồi bảo nó đứng dậy và bỏ vàophòng đọc báo Tiến mon men lại gần anh Thằng Thắng biếtnhưng ngảnh mặt ngồi im mà khóc Hồi lâu, nó nghe có bàn taynhỏ và mềm khe khẽ nắm lấy tay nó Nó hất bàn tay đó đi vàbước lại bàn ngồi vào ghế
Mặt Tiến buồn thiu Nó chui xuống gầm tủ lấy hộp dế đặttrước mặt anh Thắng vẫn ngồi yên Tiến lại chui xuống giườnglấy cuộn chỉ, loay hoay mở hộc tủ lấy cái bông vụ, lục cặp lấy
Trang 6hộp viết chì màu đặt cả lên bàn Tiến tiếp tục mang nhiều thứlên nữa cho đến khi mặt bàn giống như một gian hàng triển lãmvới đủ thứ tạp nhạp vừa đồ chơi con nít, vừa đồ dùng người lớnnhư bàn chải đánh giày của ba, cái hộp son của mẹ, cái kẹp tócmàu đỏ của chị Lan.
Nó phì cười và hai anh em giảng hòa Từ đó, không bao giờTiến mét ba nữa Thằng anh cũng tránh ăn hiếp nhất là tránhnặng tay với em, giận lắm cũng chỉ cự nự mà thôi
Hai anh em tỏ ra thương nhau hơn, ít khi rời nhau ra Chúngchơi chung, ăn chung và ngủ chung Chúng cũng đi học chung
ở cùng một trường tiểu học, thằng anh học lớp nhì, thằng emmới lớp vào lớp năm
Trong những câu chuyện kể lại, Tiến tỏ vẻ phục cô giáo lắm.Tuy nhiên, Tiến cũng phục chị Lan vì chị Lan thường chỉ choanh Thắng làm bài Có lần, chị Lan đang giảng bài cho anhThắng, nó chăm chú nhìn chị hồi lâu rồi vụt hỏi to:
– Chị Lan có giỏi bằng cô của em không, hả chị Lan?
Chị Lan cười, đưa hai tay áp vào hai má bầu bầu của nó,cười:
– Cô em giỏi hơn chị nhiều lắm
Tiến cúi đầu chớp hai mắt, mặt lộ vẻ hài lòng Nghĩ cũng tức
cười, nó biết rõ chị Lan đang học lớp bảy thì làm sao bằng côgiáo được Nhưng mẹ thì chắc giỏi hơn cô giáo vì mẹ dạytrường chị Lan Có lần nó hỏi y như đã hỏi chị Lan thì mẹ cũngtrả lời:
– Cô giỏi hơn mẹ
– Vậy sao mẹ dạy trường chị Lan? Trường đó học trò lớnhơn trường con mà
Mẹ vuốt má nó, vừa cười vừa đáp
– Thầy cô phải giỏi mới dạy được lớp nhỏ Học trò nhỏ khódạy hơn học trò lớn
Nó tin lời mẹ nhưng thấy mẹ hơn cô giáo ở nhiều điểm khác.Thí dụ, mẹ đẹp hơn cô giáo, mẹ giống bà tiên hơn cô giáo
Trang 7Trong khi chị nấu cơm, hai đứa bày trò chơi với nhau Có khihai đứa rủ nhau lén chị chạy chơi trong xóm, hay đến nhà mấyđứa bạn chơi Mẹ dặn không được ra đường lớn, xe cán chếtnên hai đứa chỉ quanh quẩn trong các ngõ hẻm gần nhà.
Chúng thường không đi xa, vì hễ đến năm giờ rưỡi ba tan
sở là phải dông về Không phải sợ ba rầy la mà dông về để kịpnhảy tót lên xe, ba rú máy chở đi chơi Ngồi trên xe ba thì tuyệt
Ba chạy nhanh, qua mặt các loại xe, chỉ thua xe hơi mà thôi Bachạy, khi thì đường nầy, khi thì đường kia Có hôm ra bờ sôngxem mấy chiếc tàu to lớn Có hôm đi xa lộ, dừng xuống uốngnước trong một lều tranh nho nhỏ ven đường
Trong khi đi chơi, ba hỏi hai đứa đủ chuyện Hai đứa tranhnhau trả lời Ba hỏi hôm nay học được mấy điểm, hỏi cô giáomấy tuổi, sáng nay mặc áo màu gì…
Thắng còn nhớ rõ, có hôm ba hỏi câu nầy trước mặt mẹ.Thắng chưa kịp trả lời thì mẹ quay qua nhéo ba một cái thựcmạnh nơi vai:
– Ông già sinh giặc!
Ba nhảy nhỏm, miệng cười ha hả Mẹ và chị Lan cũng cười.Hai đứa không hiểu gì cũng cười theo
Không khí trong nhà thực là vui Vì vậy, Thắng thích cái nhàThắng lắm, dù căn nhà không sang trọng bằng nhà con Huệ,không nhiều đồ như nhà thằng Cảnh ở đầu đường
Nhà Thắng chỉ là một căn phố nhỏ trong hẻm hẹp giữa mộtxóm nghèo Nhà lợp ngói và có trần bằng giấy cứng Váchtường quét sơn màu xanh lợt, nền nhà lót gạch bông đỏ trắng,được lau thật sạch hằng ngày
Thắng còn nhớ mẹ kể với mấy chị em:
– Hồi mới lấy nhau, ba mẹ nghèo lắm Dành dụm trong nămnăm trường mới mua được căn nhà nầy Lúc dọn về đây, con
Trang 8nầy mới hai tuổi, chưa kịp mang đồ đạc vô thì nó chạy trướcxuống bếp, đái một vũng.
Mẹ vừa nói vừa cốc nhẹ vào đầu chị Lan Hai anh em lăn ragiường mà cười Ba buông tờ báo xuống nhìn mẹ âu yếm, cònchị Lan đỏ mặt dúi đầu vào tay mẹ
Những giờ vui như thế nầy thường xảy ra vào buổi tối khicơm nước xong xuôi Hai đứa thích nghe mẹ kể chuyện nhưng
ít khi được dịp may như thế Ban ngày, không bao giờ mẹ rảnh,còn buổi tối, mẹ thường chấm bài Ba thì có vẻ rảnh rỗi hơn,nhưng ba thích đọc báo hay cắm cúi trên những trang sách Lâulâu ba cũng kể chuyện Chuyện của Ba hay hơn nhưng khônghiểu tại sao hai đứa thích nghe mẹ kể hơn ba
Tối nào không được nghe chuyện, hai đứa bày trò chơi vớinhau Cho đến lúc không còn chơi được nữa thì rủ nhau vàogiường ôm nhau ngủ Tiến hay nằm sấp Tay thằng Thắng gácqua lưng em, lòng bàn tay thường đặt trên cục thịt thừa trênlưng của Tiến Cục thịt thừa chỉ bằng hòn bi con nít, ban ngàykhông ai thấy được vì khuất dưới làn vải áo của em Tiến cónhiều đặc điểm trong đó phải kể cục thịt thừa kỳ cục ấy
*
Còn vài hôm nữa, Tết đến rồi Những ngày nầy, Thắngthường nghe người lớn than vãn Ai cũng bảo sợ Tết Nhưngrồi ai cũng rộn rịp sắm sửa, nhà nào cũng chưng dọn tưngbừng Thắng thường nghe người lớn bảo ghét ồn ào và ưathanh tịnh Nhưng rồi nhà nào cũng mua ít nhất một phong pháo
để đốt đì đùng
Người lớn thực khó hiểu Nghe họ nói một đằng rồi họ làmmột nẻo Bọn con nít như Thắng giản dị hơn Nó mong Tết từngngày thì nó không bao giờ dấu diếm lòng mong đợi đó
Nó sung sướng thật tình trong ngày lễ tất niên của lớp nó.Sau lễ nầy, nó dắt em đi về, túi đầy hột dưa và kẹo, chân nhảynhót, lòng vui rộn rã Nghĩ đến những ngày sau đó không phảiđến trường, hai anh em khoái chí vừa cười đùa vừa rảo bướctrên đường về
Chúa nhật rồi, ba quét vôi và sơn cửa nẻo nên nhà trôngmới hẳn ra Nó thấy ba tài thiệt, ba làm cái gì cũng hay cũngkhéo Tuần trước, ba đóng một cái kệ để sách thực đẹp Hôm
Trang 9qua ba mang về cái đèn ống rồi tự tay gắn vào trần nhà Vì vậy,tối đến, nhà nó sáng trưng, không thua nhà bác Sáu ở sát bên.Dưới ánh đèn rực rỡ đó, bày thứ gì ra chơi với em nó cũng thấythích thú Nó phục tài ba nó vô cùng.
Ba còn bảo chiều nay mua về một bộ lư đồng, chiều mai bamua về một cành mai cắm vào cái độc bình to mà bà Sáu đemcho mấy tháng trước Chưa bao giời nó thấy nhà nó sắm tếtnhiều như năm nay
Cũng chưa bao giờ nó thấy Tết vui như Tết nầy Mới chiều
ba mươi mà pháo đã nổ khắp nơi, chỗ nầy lẹt đẹt, chỗ khác đìđùng Đường đi rắc đầy xác pháo đỏ, không khí nực mùi thuốcpháo nồng
Tối ba mươi, anh em nó xúng xính trong bộ quần áo mớimay Cái túi đã bắt đầu phồng lên những tờ bạc lì xì Mẹ hứa tốinay cho hai anh em thức khuya để đón giao thừa Nhưng nókhông thấy được giờ phút thiêng liêng đó vì đã ngủ quên từmười giờ tối
Ngày mồng một còn thích hơn ngày trước Đâu đâu, người
ta cũng vui chơi Anh em nó chạy rong khắp xóm, lâu lâu chạy
về gặp bạn bè của ba mẹ đến thăm là thêm tiền lì xì Suốt ngày,
nó không ngồi yên một phút, thế mà tối lại, nó không mỏi mệt tínào
Ba lôi trong ngăn tủ ra một bàn bầu cua trải trên đi–văng rồiđích thân làm cái để cả nhà xúm xít đặt tiền Anh em nó chơithật mê say, cho đến khi mí mắt nặng trĩu không còn gượngđược nữa Em Tiến đã bỏ cuộc từ nửa giờ rồi; em đang ngủsay, đầu đặt trên chân mẹ
Nó quơ vội tiền nhét vào túi rồi phóng vào giường Nó nghetiếng cười vui vẻ của ba mẹ đuổi theo sau lưng
Tiếng cười, tiếng nói xa dần, mờ dần, nó nhẹ nhàng đi vàogiấc ngủ
Giấc ngủ trẻ thơ thật êm ái, có nhiều mộng lành Lúc nóđang mơ chạy nhảy trong sân trường thì cánh tay bị giật mạnh
Nó bị lôi ra mép giường và lăn xuống đất Nó tỉnh ngủ lập tức vìtai nghe tiếng nổ liên hồi Nó vùng dậy, giọng hớn hở:
– Ba đốt pháo hả chị Lan?
Trang 10Nó không nghe tiếng trả lời Nhà tối om Nó hơi ngạc nhiênrồi cảm thấy rờn rợn.
Tiếng nổ bên ngoài không giống tiếng pháo của đêm rồi.Trong âm thanh hỗn độn, nó nghe từng loạt nổ đều dòn tan.Thỉnh thoảng có tiếng nổ thực to làm rung cánh cửa
Bỗng có tiếng thằng Tiến khóc ré lên Một bàn tay vội bụmmiệng nó lại Mẹ quát khẽ qua hơi thở hổn hển:
– Nín đi con, khóc lớn họ nghe họ vô bắn chết hết
Nghe mẹ quát, tim Thắng bắt đầu đập loạn đả, tay chân runlẩy bẩy Thằng Tiến cũng sợ hãi nín thinh Cả nhà nằm trên nềngạch, không ai dám cựa mình Chỉ có chiếc đồng hồ là có vẻthản nhiên Nó ngân nga ba tiếng đều đặn Mấy con muỗi bay
vo ve sát bên tai Chúng đáp vào mặt, vào tay chân chực hútmáu
Thắng trở mình đưa tay đuổi muỗi Bây giờ nó mới biết nằmgọn trong lòng ba Ba âu yếm nắm chặt bàn tay nó đưa lên môi.Trong đêm tối nó thấy tay ba ướt đẫm mồ hôi mặc dù trời khuyalành lạnh Mẹ nhỏm dậy, từ từ kéo chiếu trên giường xuống,lom khom trải trên nền gạch và mọi người sờ soạn đặt mình lêntrên
Có một lúc tiếng súng thưa dần rồi chỉ còn vọng lại xa xa.Tiếng tí tách của chiếc đồng hồ bắt đầu nghe rõ dần Mẹ hỏi
– Suỵt, nói nhỏ vậy Ừ, lính bắn súng
– Cái gì hồi nãy nổ to vậy ba?
– Chắc là lựu đạn
Thắng lên tiếng cãi lại:
– Súng đại bác bắn đó Lựu đạn nổ nhỏ hơn đại bác, connghe người ta nói như vậy
– Suỵt, im đi
Mẹ quát khẽ vì bà vừa nghe tiếng chân đang chạy bênngoài, mỗi lúc một nhiều Một tiếng nổ to làm rung rinh đồ đạc,rồi những loạt súng rộ lên Trong những loạt nổ đều, có những
Trang 11tiếng đạn chát chúa, nghe như tiếng búa thép đập vào đe.Những tia chớp lóe lên, chui vào khe cửa soi sáng đồ vật trongnhà.
Tiếng súng hơi thưa một lúc rồi lại nổ dòn Cơn sợ củathằng Thắng giảm dần, nó bắt đầu cảm thấy hơi thích thú, vànghĩ đến cảnh bắn nhau trên màn bạc Nó chú ý lắng nghenhững tiếng nổ và hơi ngạc nhiên nghe được tiếng người xônxao ở xóm trong
Nó thấy ba hơi nhỏm dậy rồi vùng ngồi thẳng lên, giọng hốthoảng:
– Chết rồi, cháy nhà em ơi!
Nó cũng nhỏm dậy theo, nhìn ra phía trước Xuyên quakhung cửa lá sách, nó thấy bên ngoài ửng đỏ Mẹ vội kéo tay nónằm xuống, đầu gối lên tóc mẹ Trong hơi thở dồn dập của mẹ,
nó nghe tiếng lầm thầm khấn nguyện
Ánh sáng đỏ bên ngoài càng lúc càng rõ hơn Bóng ba ngồiđen thui in rõ trên bức vách màu hồng Trong tiếng súng nổ đinhtai, có tiếng nổ lép bép, tiếng la hét xôn xao nghe rợn người
Mẹ nhìn bóng ba mếu máo:
– Làm sao bây giờ, anh?
– Em mở tủ lấy tiền đi Anh cho áo quần vô bao Lan, conxuống hốt mớ gạo vô giỏ Đi lom khom nghe con, đừng đứngthẳng lưng
Mẹ ấn mạnh vào vai Thắng, ngầm bảo nằm yên rồi nhỏmdậy theo ba Lập tức, nó nghe tiếng mở tủ lách cách
Chị Lan rút chốt của cửa bếp và mở mạnh ra Ánh sáng rực
đỏ xuyên qua sàn nước lùa vào dễ sợ Xuyên qua khung cửa,Thắng thấy cái bóng gầy gầy của chị Lan đi lom khom trôngthực tội nghiệp
Thằng Tiến ngóc đầu dậy dòm Sợ em nhỏm dậy nên Thắnglết lại gần, kéo em nằm xuống, thoa lưng em cho thằng bé đỡ
sợ, bàn tay Thắng qua lại nhiều lần trên khối thịt thừa mềm mại
và quen thuộc
Chị Lan chạy vội trở lên, tay xách chiếc giỏ mà mẹ dùng đichợ hằng ngày Ba và mẹ cũng đã trở lại ngồi trên chiếu Mẹhỏi, giọng nho nhỏ sợ sệt:
– Hình như lửa cháy gần đến mình rồi phải không anh?
Trang 12Ba hổn hển trả lời:
– Ừ, có lẽ cháy đến khoảng nhà ông Túc rồi
Mẹ hốt hoảng:
– Vậy thì nguy rồi, mở cửa ra chạy đi anh
– Khoan, súng bắn gần quá Chắc đánh nhau ngoài đườnglớn Có lẽ họ tấn công vô đồn của trung đoàn
Nghe ba nói, Thắng bỗng sực nhớ ở ngoài đường hẻm, bênkia đường là cái đồn lớn Trên vọng gác luôn luôn có người lính
ôm súng ngồi vẩn vơ Đêm nay, chắc người lính ghì súng bóp
cò đã tay
Tiếng lửa lép bép nghe đã rất rõ ràng; tiếng người tru tréo,níu kéo nhau chạy, tiếng trẻ con la khóc, tiếng đàn bà hét nhưđiên cuồng
– Thôi chạy đi em
Ba nhỏm dậy thì một loạt đạn bắn tung mái ngói, mảnh vởloảng xoảng trên trần nhà Cả nhà nằm lăn xuống đất nín thở.Bên ngoài im lặng một chốc ngắn rồi tiếng kêu khóc lại nổi lên
to hơn
Ba mẹ lại nhỏm dậy vì lửa cháy đến gần kề Hơi nóng đã bắtđầu xông vào, đồ vật hiện rõ trong màu đỏ chóe
– Nguy rồi, chạy đi em, chạy đi các con
Ba mở tung cửa, rồi quay lại ôm xốc em Tiến Mẹ và chị nắmlấy tay thằng Thắng lôi ra cửa Thiên hạ, tay bồng tay bế chạytán loạn Đàn ông mặt mày hớt hải, tay ôm những gói to tướng,vai còn cõng thêm một đứa trẻ con Đàn bà tóc tai rũ rượi, mặtđầm đìa nước mắt, tay xách giỏ, tay kéo con mà miệng khôngngừng la hét chửi rủa Mấy đứa bé còn thảm thương hơn nữa,đứa thì chạy theo cha mẹ, đứa thì trì lại, ngồi bệt giữa đường.Chúng đua nhau la, không đứa nào chịu kém đứa nào
Vế phía xóm trong, lửa cháy ngất trời Những ngọn lửa đỏnhảy múa trên những mái nhà
Những cột khói to phun phì phì từ những khung cửa rồi biếnthành cột lửa vụt bắn lên cao Gió thổi mạnh từng cơn, lùa hơinóng rát da vào đoàn người làm cho sự hỗn độn càng thêm hỗnđộn Họ chạy loạn xạ, chen lấn, càn lên nhau mà chạy Lửacháy phía sau thì tràn về phía trước, lửa cháy bên nầy thì ào àotràn về bên kia
Trang 13Nhiều người chúi nhủi quăng cả bao bị, chưa kịp nhỏm dậythì đã bị người sau đạp nằm dài trên mặt đất Có người chạyloạn mà còn dắt cả chiếc xe hai bánh Xe bị thân người làmnghẽn không đi tới được Người ta xô đẩy phía sau làm xe ngãxuống, đè vào chân những người bên cạnh Những người phíasau ào tới vấp vào xe, té dồn cục, la hét chửi rủa inh tai.
Gia đình Thắng bị lôi cuốn trong thác người hỗn loạn đó.Con đường hẻm đầy người, sáng rực dưới ánh lửa đỏ lòm.Đường thẳng tắp nằm giữa hai dãy nhà phố như con kinh giữahai bờ thẳng đứng Người người chạy về một hướng như dòngnước chảy cuồn cuộn trong kinh
Phía sau lửa cháy rần rần; phía trước, chiếc đồn xám xịthiện ra lập lòe trong lửa Cái vách tường cao nghều nghệu nhưchắn lấy con đường Vọng gác đứng sừng sững ở trên đầutường như lom lom dòm xuống đoàn người
Gia đình Thắng đã chạy ra đến đầu ngõ Mọi người bị dồncứng tại đây vì chiến trận đang diễn ra ác liệt dài theo đường lộ.Đạn bay véo véo trên đầu, đạn đập vào và xuyên thủng mái tôn,đạn bắn vỡ mái ngói Những mảnh vôi gạch vụn rớt tung tóevào đầu đoàn người chạy loạn Những thây người nằm thẳngcẳng hai bên vệ đường, vài ba cái xác co quắp trên hè phố.Những viên đạn lửa vạch những lằn sáng lên không trung.Nhiều viên vút bay trên mặt đường như những tia chớp Tiếngsúng nổ đinh tai nhức óc Lại thêm tiếng phi cơ gầm thét, xoáymạnh vào màng nhĩ
Chiếc máy bay oanh kích vút qua vút lại nhiều lần trên đầu,kèm theo những loạt súng dòn tan Một loạt đạn không biết từđâu bắn vãi vào xóm, đạn bay sát rạt trện đầu, đập ào ào vàovách, vào cửa, vào mọi thứ nơi hai dãy nhà trong hẻm Mọingười mọp xuống bò càng trên mặt đất
Rồi họ lại nhỏm dậy, lao xao, nhốn nháo như một bầy gà con
bị dí vào một góc tường Vài người nhắm mắt chạy đại rađường lộ, phóng mình về dãy phố bên kia đường, ở cuối bờtường đồn lính Có người thoát được, biến vào hè phố Nhưng
có người gục ngã, quằn quại trên mặt lộ Trông thấy cảnh hãihùng đó, không còn ai dám xông ra đường nữa Một số ngườiquay lui, xông vào các nhà đầu hẻm, chạy tuột suốt căn nhà, cố
Trang 14sức đập vỡ vách tường chắn bếp Nhiều người vội chui qua cái
lỗ hổng nhỏ hẹp, lại chạy suốt căn nhà để qua hẻm khác Nhiềungười ùa theo mà chẳng thèm biết cái hẻm khác có an toàn hơnhẻm nầy không Nhưng cũng nhờ đó, trong hẻm đã bớt người,nhiều gói đồ rớt lại, chiếc xe gắn máy nắm ngang lộ rõ trên mặtđất gồ ghề
Chiếc máy bay bỏ đi đâu một lúc rồi quay trở lại Nó xékhông khí, rú như quỷ gào Nó lướt qua một vòng giữa tiếngtạch đùng rồi chúi xuống bờ tường trước mặt Khi nó vừa ngócđầu lên thì một vừng lửa rực lên bên trong đồn, liền theo sau làmột tiếng nổ long trời lở đất, đất cát chụp vào đám người hoảngloạn Đám người tạt hẳn vào hẻm, nhưng không vào sâu đượcđược vì những cột lửa đỏ bốc lên cuồn cuộn
Những lưỡi lửa to lớn liếm từ mái nhà nầy sang mái nhà nọ.Thằng Thắng nom rõ nhà bà Sáu đỏ rực, và lửa đang bắt sangnhà nó Trong phút chốc, nó nghĩ đến cái bàn mà chị em nóngồi học mỗi đêm, cái đi–văng mà ba nó thường nằm đọc báo,cái máy may mà mẹ thường ngồi cắm cúi hằng giờ, cái giường
mà anh em nó hằng đêm ôm nhau ngủ Những món quen thuộc
đó từ bao năm nay đã chứng kiến những ngày sung sướng củagia đình nó Nó nghĩ đến những cuốn tập mà nó đã chép bài,những món đồ chơi mà nó đã chia nhau với em Tiến Nó nghĩđến cái nhà mà mẹ bảo đã để dành tiền để mua lúc chị Lan vừalên hai tuổi
Thôi rồi, những thứ thân yên đó, không bao giờ nó còn trôngthấy nữa Vĩnh viễn chúng mất đi rồi…
Mắt nó đang mờ lệ thì tai nó bỗng nghe thắng Tiến thét lên:– Cái kèn của con, lửa cháy cái kèn của con
Vừa la, Tiến vừa búng mạnh hai chân thoát ra khỏi hai cánhtay run rẩy của ba, phóng người về phía căn nhà cháy, trong khisúng vẫn nổ dòn, tiếng phi cơ vẫn xé bầu trời Nó nghe tiếng gọithất thanh cùng lúc của ba mẹ và chị Lan Không chút do dự, nóbật dậy phóng theo bóng đứa em
Chỉ được vài bước, tai nó bỗng bung lên, đầu óc long ra Nócảm thấy bị hất tung lên sau một tiếng nổ Nó thấy không khídồn mạnh lại rồi dãn dần ra, nó cảm thấy mình nhẹ nhàng baybổng lên trời rồi rơi là đà trong một vùng trắng xóa Nó không
Trang 15thấy mình chạm mặt đất mà lơ lửng, lững lờ một cách lạ lùng.Rồi hình như nó không bay đi đâu hết, đầu óc nó lan man trốngrỗng Nó không còn để ý gì nữa, không còn nghe thấy gì nữacả.
*
Nó mở mắt ra thấy bóng trắng lờ mờ Nó sực nhớ lại vàtưởng đang bay trong vùng trắng xóa vừa rồi Nó cố nhướngmắt nhìn kỹ và nhận ra cái vùng trắng xóa đó là cái trần nhà.Chiếc quạt máy ba cánh đứng yên, mấy chùm tơ nhện lửng lơ
ở kẽ vách Nó ngóc đầu dậy để nhìn nhưng đau nhói ở bụngnên đành buông mình nằm yên Một lát sau, sờ tay lên bụng, nónhận ra vòng băng rất chặt Nó khẽ nhúc nhích chân thì biết cómột cái mền nặng đè lên
Nó bậm môi nghiêng đầu sang một bên và hoảng hồn thấynhững chiếc giường nằm thành dãy đến cuối gian phòng rộnglớn Giường nào cũng có người nằm Có người nằm cả dướinền nhà Thấp thoáng ngoài cửa cũng có người nằm Ngườinào cũng mang băng trắng xóa, người thì băng ở đầu, ở ngực,
kẻ thì ở tay chân Hình như năm ngoái nó có theo mẹ đến chỗnầy một lần để thăm ai đó Thôi đúng rồi, đây là một nhàthương
Nó cố nhịn đau, ngóc đầu cao, nhìn quanh quất để tìm ba
mẹ, chị Lan và em Tiến Nó chỉ thấy toàn người lạ, đa số mặtmày nom dễ sợ Nó nằm xuống, khóc rưng rức hồi lâu rồi thiếp
đi trong giấc ngủ
Không biết nó ngủ được bao lâu mới thức dậy Nó chưa tỉnhhẳn và nghe có người nói chuyện nho nhỏ sát bên giường Mộtbàn tay nhè nhẹ cầm lấy bàn tay nó Nó bỗng hớn hở, gọi to:– Ba mẹ
Mở choàng mắt, nó xấu hổ thấy một người đàn ông lạ đứngngay trước mặt Ông mặc áo dài trắng tinh Mặt ông trắng trẻo,tóc hớt cao, đôi mắt hiền từ nhìn nó sau cặp kính cận thị
Thấy nó mở to mắt kinh ngạc, ông nhìn nó mỉm cười Nụcười làm nó bớt sợ, cảm thấy hơi yên tâm Ông vói gỡ tấmbảng ở đầu giường, lẩm bẩm đọc một tràng dài thứ tiếng gì đó
nó không hiểu Ông quay lui hỏi một cô cũng mặc áo trắng đangđứng sau lưng:
Trang 16– Ngất lâu chưa? Có tỉnh dậy lúc nào không?
– Thưa bác sĩ, sáng nay hình như có tỉnh dậy, đâu khoảngchín giờ
– Đem vô hồi nào?
– Thưa, hồi sáu giờ sáng, hình như bị thương khoảng bốngiờ sáng
– Nghĩa là ngất đi trong năm tiếng đồng hồ
Ông đưa ngón tay khẽ ấn vào mí mắt dưới của nó kéo nhẹxuống, nói nhỏ:
– Mất máu hơi nhiều
Ông móc viết ghi trên một cuốn sổ, quay sang cô y tá:
– Chưa cần sang máu Ngân hàng huyết của mình sắp cạnrồi, số còn lại dành cho những người rất nặng Cô cho bé mộtbình huyết thanh có đường
Ông kéo mền xoa lớp băng trên bụng của Thắng
Cô y tá vội nói:
– Phòng giải phẫu xem kỹ rồi, không còn miểng bên trong– Tốt lắm, thay băng mỗi ngày
Ông kéo mền trở lại, vuốt nhẹ trán nó và bước sang giườngbên cạnh Cô y tá lẽo đẽo xách sổ theo sau
Nó không hiểu hết mấy lời đối thoại vừa rồi Tuy nhiên nóhiểu rằng đang bị thương ở bụng và đang nằm trong bệnh viện
Nó tập trung ý nghĩ và dần dần nhớ lại đêm kinh hoàng Lửacháy, súng nổ, em Tiến chạy, nó chạy theo, một tiếng nổ to, nóbay vào đám mây trắng… Nó không thấy sợ khi nằm giữanhững người bị thương; nhưng nó nhớ ba mẹ, nhớ chị, nhớ em,nghe cồn cào trong bụng Những giọt nước mắt chảy ra, lăn dàixuống gối
Nó lắng tai, nhận ra tiếng súng còn nổ xa xa, khi rõ, khikhông Còn những tiếng nổ đì đùng thì vang dội, có khi làm rung
cả tấm sắt ở đầu giường
Nó không đoán ra bệnh viện nầy ở tại đâu Bốn bề im lặng,không nghe tiếng xe chạy bên ngoài, nhưng thỉnh thoảng cótiếng rú ghê rợn của xe hồng thập tự và tiếng xe thắng gấp trênmặt đường Bên ngoài hành lang có bóng người khiêng băng ca
đi qua vội vã Nó mong đợi ba mẹ chị em nó đến, nhưng nókhông muốn người thân của nó nằm trên đó cho họ khiêng đi
Trang 17Nó đã bớt đau ở bụng, chỉ còn thấy ê ẩm trong lớp băng dàycộm Vết thương không hành hạ nhưng nó cảm thấy bực dọcnặng nề trong không khí nồng nực mùi thuốc nhà thương.
Nó phải sống nhiều ngày trong không khí đó Mấy cô y tángười nào trông cũng có vẻ lạnh lùng Họ đến săn sóc nó mộtcách gọn gàng và vội vã Mấy hôm đầu, họ nâng nó dậy cho ăn.Bàn tay họ mềm nhưng sao cử chỉ của họ không có chút gì dịudàng êm ái như bàn tay mẹ nó Nó ao ước có mẹ và chị Lan ởđây để làm thay cho những người y tá Chưa bao giờ nó thấymình ao ước một điều gì mãnh liệt như lúc nầy
Nhiều khi nó muốn mở miệng hỏi cô y tá về ba mẹ chị em
nó, nhưng khi nhìn tới đôi mắt đen dưới đôi mày kẻ đậm vàcong vút, lời nói của nó cứ thập thò trong cổ họng
Trong tất cả những người săn sóc nó ở đây, nó chỉ thích ông
áo trắng mà người ta gọi là bác sĩ Chỉ có ông mỉm cười khiđứng gần nó Bàn tay ông to và cứng như bàn tay ba Nhưngkhi bàn tay nầy chạm vào da mặt nó thì nghe như có hơi ấmtrong đó tỏa ra
Ông có đeo một ống cao su đỏ vòng qua cổ Thỉnh thoảng,ông nhét hai đầu ống vào hai lỗ tai, vạch áo nó ra và ấn mộtnúm tròn nhiều lần khắp nơi trên ngực nó
Nó rất thích nụ cười hiền hậu của ông, hao hao giống nụcười của ba Nhìn mặt nó, gần như luôn luôn ông mỉm cười, nụcười trên khuôn mặt bơ phờ mệt nhọc, mái tóc thì rối tơi bờitrên vầng trán rộng Cặp mắt ông trở nên lờ đờ, khi nhìn vàotấm bảng đầu giường thì đôi mày nhíu lại Nó cảm thấy sờ sợnhưng thương ông hơn
Nó ước muốn ông ngồi lâu với nó để chuyện trò nhưng ôngkhông bao giờ dừng lại cho lâu Ông quay lưng đi nhanh nhưkhi đến Nó mong ông trở lại buổi trưa, buổi chiều hay buổi tối,nhưng ông chỉ trở lại đúng giờ vào buổi sáng rồi biến mất chođến sáng hôm sau Luôn luôn nó dự định hỏi ông về ba mẹnhưng chưa bao giờ nó nói thành lời
Ngoài ông ra, nó không còn biết hỏi ai nữa Người đàn bànằm giường sát nó thì im ỉm cả ngày Đầu bà ta bịt kín mít trongđống băng to tướng Khi nào thấy bà mở mắt, nó lại nghe tiếngrên ri rỉ của bà Những tiếng rên nầy nghe thực quen tai vì luôn
Trang 18luôn nổi lên khe khẽ khắp phòng, khi thì ở cửa ra vào, khi thì ởnơi giường cuối, khi thì ở bên cửa sổ, có khi sát bên trên đầu
nó Về đêm, lúc thức giấc trong canh khuya, những tiếng rênlàm nó lạnh mình, tóc như dựng cả lên May mà đèn trongphòng để sáng choang suốt đêm
Không khí ở đây thực nặng nề khó chịu Suốt ngày, im lặngngột ngạt, chỉ có buổi xế, một giờ trước buổi cơm chiều là tưngbừng náo nhiệt Tiếng ồn ào vang lên ngoài xa tiến lại dần dần.Rồi nhiều người ào vào phòng, tay xách giỏ, tay kẹp ổ bánh mì
Họ chia nhau đến các giường hỏi thăm ríu rít Nó ngạc nhiênnghe những tiếng kể lể, những tiếng khóc sụt sùi
Hôm đầu tiên, một bà già đi ngang qua giường nó, dừng lạingập ngừng:
– Không ai thăm cháu hết à?
Nó nhìn bà, lắc đầu
Bà nói tiếp:
– Tội nghiệp không Sao cháu không nhắn về nhà? Nhàthương nầy giỏi nhưng khó lắm, thân nhân chỉ được thăm mỗingày một lần và không được ở lại Rồi người nhà cháu sẽ tìmđược cháu ở đây thôi Đừng buồn
Nói xong bà bỏ đi; bây giờ thì nó hiểu mấy người nầy vàothăm những người bị thương như nó Tim nó bỗng đập rộn rã.Chắc chắn ba mẹ, chị Lan, em Tiến sẽ vào thăm nó trong đámngười nầy Ý nghĩ đó làm cho nó sướng run lên Nó muốn tungmền vùng dậy đi tìm, nhưng mấy lớp băng nơi bụng giữ chặt nóvào giường
Nó nghiêng mình hướng ra cửa, nhìn chăm từng người mộtbước qua Nó mong, nó đợi, nó chờ Thời gian kéo dài nhùngnhằng nhủng nhẳng cho đến khi chuông reo vang trước trại.Mọi người lần lượt đứng lên bước ra cửa, chậm chạp nặng nềkhác hẳn lúc đến Căn phòng vắng vẻ dần dần, những tiếng rên
rỉ bắt đầu nghe rõ trở lại Nó buông mình xuống giường bưngmặt khóc nức nở Tiếng khóc thảm thiết lẫn với tiếng nghẹnngào:
– Ba mẹ ơi, chị Lan ơi, em Tiến ơi
Nước mắt chảy qua thái dương, tràn vào tai, nghe lành lạnh
Nó chưa tới tuổi để hiểu và chấp nhận nỗi bi thảm của sự cô
Trang 19đơn nhưng nó biết khổ sở khi thấy rằng trong căn phòng rộnglớn nầy, chỉ một mình nó không được người thăm viếng Càngnghĩ càng tủi thân, nước mắt cứ tiếp tục tràn ra ướt gối.
Nó nằm bất động cho đến lúc một người đàn ông luống tuổimang cơm đến, lắc vai nó bảo ăn Nó gượng dậy cố ăn đượcvài miếng rồi buông muỗng xuống chiếc mâm nhựa có nhiềungăn, ngã người xuống nhắm mắt, tiếp tục nghĩ đến gia đình.Người đàn ông già trở lại thu dọn, nhìn chiếc mâm rồi nhìn
nó với vẻ thương hại Ông định kêu nó nhưng nghĩ sao ông lạilắc đầu thu vội chiếc mâm rồi quay quả bước đi
Khoảng trời nho nhỏ bên kia khung cửa sổ dần dần ngảsang màu tím Màn đêm lặng lẽ buông xuống, nó cũng lặng lẽ đivào giấc ngủ với những giấc mộng êm hiền Trong giấc mộng,bao giờ nó cũng thấy mình còn đi học, còn trở về gặp mẹ và chịLan làm thức ăn trong bếp, còn thấy ba đi làm về, còn dắt tay
em Tiến chạy rong trong các ngõ nhỏ
Giấc ngủ qua một đêm dài làm cho nó nguôi ngoai bớt nỗitủi cực của ngày qua Sự tươi mát lại hiện ra trong nét mặt thơngây, trên làn da xanh xao, trên đôi môi nhợt nhạt, trong đôi mắtbuồn tênh của nó
Ánh sáng dịu dàng từ các khung cửa sổ tràn vào căn phòngđầy giường la liệt Nó cảm thấy thoải mái nên nghểnh cổ lêndòm chung quanh Nhiều người đã thức dậy Họ mở mắt yênlặng nhìn lên trần nhà hay làm những cử động tay chân mộtcách chậm chạp nặng nề
Người ta cũng đến săn sóc vết thương như ngày hôm qua
Nó không để ý đến những việc có vẻ quen thuộc đó vì nó mongcho buổi sang qua nhanh Nó nôn nóng chờ giờ thăm nuôi đến,lòng hi vọng tràn trề Nó lẩm bẩm sắp sẵn những lời sẽ nói với
ba mẹ, với chị Lan, em Tiến Nó sẽ hỏi đủ thứ chuyện bênngoài, nó sẽ đòi mẹ mua cho gói kẹo chua, đòi ba mua camngọt như những lần nó nằm dưỡng bệnh ở nhà
Nó hồi hộp lắng nghe tiếng động ngoài kia Nó khắc khoảichờ mong những bước chân rộn rịp bước vào phòng nó Nósung sướng nghĩ đến lúc mẹ ôm chầm lấy nó còn ba thì nhìn nómỉm cười
Trang 20Nhưng rồi cũng như ngày hôm trước, vẫn những người tấpnập vào phòng, vẫn tiếng hỏi thăm tíu tít của người bên cạnh và
nó vẫn mỏi mắt chờ đợi người thân của nó
Ngày lại qua ngày; cũng những buổi sáng hi vọng tràn vàovới ánh sáng ban mai, những buổi chiều hồi hộp và những tiếngchuông reo trong tiếng khóc nghẹn ngào
Vết thương ở bụng dần dần lành miệng Hơn mười ngàytĩnh dưỡng, nó đã đi lại được trong phòng Nó đã có thể bước
ra vịn vào thành cửa sổ nhìn cuộc đời nhộn nhịp bên ngoài.Tiếng súng từ nhiều ngày qua không còn vọng lại nữa Tiếng xe
cộ ngoài phố ngày một rõ hơn Nó cũng thường bước ra hànhlang để trông ngóng, nhưng đây đó chỉ có những bệnh nhân rên
rỉ trên những chiếc băng ca san sát
Đã mấy lần người ta hỏi địa chỉ và tên ba mẹ, nó đã nói rõcho họ rồi và chờ mong họ cho nó biết một điều gì đó, nhưng
sự im lặng cứ kéo dài mỗi ngày làm cho nó đau đớn hơn thôi
Có lần, nó hỏi thẳng bác sĩ và cô y tá về ba mẹ nó thì người tachỉ lặng lẽ lắc đầu Họ cũng cho nó vài câu an ủi ngọt ngàonhưng điều đó chỉ làm cho nó buồn khổ thêm
Đêm nay, nó thức giấc giữa khuya và không làm sao ngủ lạiđược Đèn trong phòng sáng choang Mấy cánh cửa đóng im ỉmnhưng nó biết bên ngoài còn tối vì chưa có tiếng xe cộ vọngvào Có tiếng rên khe khẽ ngoài hành lang Nhớ đến ba mẹ chị
em, nó lại nằm khóc rưng rức Hồi lâu, nó ngóc đầu nhìn ra cửa,ánh mắt sáng lên, miệng lẩm bẩm:
– Mai trốn về tìm ba mẹ, chị Lan, em Tiến Có lẽ gia đìnhkhông biết mình đang nằm ở nhà thương nầy
Ý nghĩ càng lúc càng mãnh liệt Nó nằm trở lại, không khócnữa mà mong trời mau sáng Dự định trốn nhà thương để tìmgặp gia đình làm cho tấm lòng trẻ thơ của nó trở nên phơi phớinên ngủ thiếp đi
Khi nó thức dậy, trời đã bắt đầu sáng rõ Tiếng xe cộ ngoàiphố vọng vào thúc giục nó bước vội xuống giường, rón rén rakhỏi cửa Nó nhìn trước, nhìn sau sợ có người bắt gặp Trênsuốt dãy hành lang, không có ai ngoài những bệnh nhân phầnnhiều đang ngon giấc Mãi ở dãy phòng xa có một bóng áotrắng đi qua Nó cúi mặt bước nhanh về phía cổng Bác gác
Trang 21cổng ngồi ngủ gà ngủ gật Nó nhẹ nhàng kéo cánh cửa nhỏ vàlách ra ngoài.
Bầu trời trải rộng thênh thang trước mặt, gió sớm phe phẩytrên làn da của nó
Còn sớm nên xe cộ lưa thưa trên đường phố Trước mặt nó,ngôi chợ đồ sộ trông quen thuộc Phố xá hai bên giúp nó nhớ lại
đã nhiều lần đến đây Đúng vậy, nó đã nhiều lần qua đây khingồi trên xe ba nó Bây giờ, nó đứng đây một mình, cảm thấycái gì cũng trở nên to lớn mênh mông
Nó rảo chân băng qua đường mà không dám quay đầu nhìnlại cái nơi đã nuôi sống nó mười mấy ngày rồi Nó định đượchướng về nhà không mấy khó khăn Nó cúi đầu bước nhanh,không dám nhìn tận mặt người đi đường Nó mường tượng saulưng nó có người đuổi tới để bắt nó trở lại nhà thương Nómuốn chạy nhưng chân nó run run, nhiều khi muốn sụm bên vệđường Hơi thở nó dồn dập; nó cảm thấy mệt nhọc hơn cả saumột buổi chạy nhảy trong sân trường
Qua một khúc quanh, nó dừng lại rồi ngồi bệt xuống bậcthềm của một cửa hàng còn đóng kín Nó mệt nhọc dựa đầuvào cửa sắt, chân mỏi nhừ mà lòng vui sướng vì viễn cảnh tốtđẹp Vài phút nữa thôi, chỉ vài phút nữa thôi nó sẽ về đến cănnhà thân yêu của nó Mười mấy ngày rồi chắc ba mẹ chạycuống cuồng tìm nó Chị Lan có lẽ đã khóc sưng cả mắt rồi Nó
sẽ nhảy xổ vào lòng chị, nó sẽ trườn sang gục đầu vào ngực
mẹ rồi nhảy lên hót vào cổ của ba Em Tiến chắc sẽ đứng ngẩnngơ ra nhìn nó Mấy hôm rồi, nó nằm bệnh viện chắc em buồnlắm vì không có người để chơi
Nó ngồi yên tưởng tượng, đôi mắt sáng long lanh; nụ cườimười mấy ngày rồi biến mất, nay nở lại trên môi
Một tiếng két khô khan làm nó giật mình Cánh cửa sắt saulưng bị kéo mạnh Nó chưa kịp đứng dậy thì một cái mặt thiệt
bự ló ra nhìn nó một cách ngạc nhiên Nó nghe từ cái mặt bự đómột giọng nói ồ ề:
– Ê nhỏ, làm gì ngồi đây, tính ăn cắp hả?
Nó hoảng hốt, quên cả mệt, đứng dậy bước nhanh Nó tiếptục nghĩ đến gia đình nên không còn để ý đến đôi chân yếu đuốinữa
Trang 22Nắng sớm đã bắt đầu nhuộm vàng những ngọn cây bênđường Nắng chiếu vào những vách tường cao, rải rác có nhiềuchỗ lủng vì vết đạn Nhiều mái ngói loang lổ những chỗ vỡ Nókhông để ý đến những chi tiết đó, vì nó nghĩ đến hạnh phúc mà
nó sắp tìm được Nó lại muốn chạy nhanh trên những conđường quen thuộc dẫn về nhà
Càng đến gần nhà, dấu vết chiến tranh càng rõ ràng hơn, nó
đã bắt đầu nhìn thấy rõ ràng, tim nó bỗng nhiên đập dồn dập, ở
cổ có cái gì đó vướng vào nghèn nghẹn Kia rồi, bức tường củacái đồn lính sập xuống một khoảng to, vôi tróc ra từng mảng,gạch ló ra lỗ chỗ, cục đỏ cục đen Đây rồi, con đường dẫn vàonhà nó phủ gạch đá ngổn ngang Mấy căn phố đầu ngõ cònđứng sừng sững nhưng sứt mẻ, loang lổ vết đạn Mấy khungcửa gỗ, cái bị phá toang, cái còn đóng im ỉm nhưng mặt bị chémnát, trơ lỗ thủng đen thui giữa những xơ gỗ mọc tua tủa chungquanh
Nó đứng ngẩn ngơ ở đầu ngõ nhìn vào trong xóm Một vùnghoang tàn rộng lớn ngổn ngang những đống ngói vụn, nhữngbức tường nám đen Nhiều nơi, gạch ngói đã được thu dọnthành đống gọn gàng, những tấm tôn cong queo đã được chồngchất trên mặt đất loang lổ
Nó nhìn xuống chân nó và cố gắng nhận diện con đường màmỗi ngày đi học nó bước lên Lần lần, nó nhớ lại nơi nầy nó đãchứng kiến những giờ phút kinh hoàng Chính nơi nầy nó nhìnthấy nhà nó bốc cháy Em Tiến la lên, vụt chạy, nó đuổi theo và
bị hất tung lên trời
Trong cổ nó bật lên tiếng rên khe khẽ:
– Ba ơi, mẹ ơi!
Đôi chân nó tự nhiên bước tới, đưa cái xác không hồn của
nó vào ngõ hẹp Không biết cái gì đã xui nó tìm ra được cái nềncủa căn phố mà ba mẹ nó đã mua được sau năm năm trời dànhdụm Nó không hình dung được cái gì cả trong đống đen thui lù
Trang 23Sáu, có cái chòi nho nhỏ do mấy miếng tôn chụm lại, trônggiống như cái chòi của mọi da đỏ trong mấy cuốn truyện mà nóđọc trước đây.
Giữa kẽ hở của hai miếng tôn, một cái đầu bù xù ló ra nhìn
nó Rồi cả một thân người ăn mặc đen thui chui ra, tiến về phía
nó Nó nhận ra là bà Sáu nhưng nó vẫn đứng yên như khúc gỗ
bị trồng cứng vào đất Bà Sáu nheo mắt nhìn nó một chốc rồinhảy lại ôm chầm lấy nó Chân nó sụm xuống dưới sức nặngcủa bà Nó ngồi bệt xuống nền xi măng và thoáng nhớ xưa kia
là bệ cửa ra vào
Nó cảm thấy đầu và vai bị níu chặt, sát bên tai có tiếng khóc
ồ ồ Giọng khóc của bà Sáu nghe khác giọng của bà trước kia.Bây giờ, cái giọng khàn khàn nên tiếng khóc nghe như tiếngrống Xen trong tiếng rống đó, nó mơ hồ nghe bà nhắc đi nhắclại nhiều lần:
– Thằng Thắng đây mà, trời ơi là trời Ba má cháu, con Lanchết rồi Bác trai với thằng Hai của bác cũng bỏ bác đi luôn Trờiđất ơi, sao không đem tôi đi theo họ hả trời?
Nó đã ngồi dậy ngay ngắn Nó nhìn bà sửng sốt không hiểu
bà nói gì Bà phải nhắc đi nhắc lại nhiều lần nó mới bắt đầu hiểu
lờ mờ Mắt nó vẫn ráo hoảnh Nó cứ tưởng bà kể chuyện củangười nào khác
Bỗng nhiên nó mở miệng hỏi bà:
– Em Tiến đi chơi đâu?
– Bác không thấy xác nó đâu hết Chắc họ đem nó đi chônchỗ khác rồi
– Đi chơi sao chôn?
Bà không trả lời, nằm lăn ra khóc ồ ồ Khóc đã, bà đứng dậykéo áo lau mắt rồi chui vào chòi nằm nhẹp luôn trong đó
Nó đứng dậy dòm quanh dòm quất Rải rác đây đó vài ngườiđang lum khum cào hốt Ngoài đầu ngõ, một người đàn ôngbước ra khỏi căn nhà lủng lỗ chỗ Ông chăm chú nhìn nó miệnglẩm bẩm:
– Đứa nào in như là con thầy Đạt, Tội nghiệp chưa!
Ông bước nhanh lại, cầm tay nó lôi đi Nó nhận ra bác TámBình Nó nói khe khẽ:
– Thưa bác
Trang 24Nó bị lôi tuột vào nhà rồi bị đặt ngồi trên ghế Bác gọi vọngxuống bếp:
– Mình ơi, con thầy Đạt về đây nè
Một người đàn bà te te phóng lên, vừa chạy vừa hỏi tíu tít,không đợi người khác trả lời Bà nhảy xổ lại vuốt đầu, vuốt vai
nó, hỏi vội vàng:
– Cháu đi đâu hổm rày?
Bà nhắc lại lần thứ hai nó mới đáp:
– Cháu nằm nhà thương
– Tội không Ba má cháu chết rồi, cháu biết chưa?
Nó lắc đầu Bà lại nói:
– Tội nghiệp chưa
Bà tiếp tục nói, giọng kể lể, trôi chảy như học thuộc lòng:– Tối bữa đó, hai bác vừa chạy vô nhà thì đạn trái phá, hayhỏa tiễn gì đó không biết, rớt trúng vô giữa đám đông Bác bấttỉnh nhơn sự, tưởng chết luôn rồi chớ Bác trai thì không hề gì.Đợi im tiếng súng, ông ló ra nhìn thì thấy người nằm la liệt.Nhiều người bò, nhiều người nằm rên, nhiều người nằm yên.Sáu giờ sáng, bên kia họ rút đi hết Xe hồng thập tự lại chở mấyngười bị thương đi, còn để mấy người chết lại đó Bác trai mầythiệt gan Ổng quơ tất cả chiếu trong nhà ra đắp mấy ngườichết rồi vô kéo bác chạy ra đường Bác nhắm mắt chạy chớ códám dòm đâu Ổng nói thấy rõ có mười hai người chết, trong đó
có ba má cháu nè, chị Lan cháu nè, ông Sáu Thị nè… Ối ối!
Nó nghe giọng nói bà xa dần, bóng đen ập vào mắt nó Văngvẳng có tiếng bác Tám Bình la vợ và có tiếng la trời Nó mơ mơmàng màng một lúc rồi cảm thấy mát lạnh trên mặt Nó mở mắt
ra thì thấy bác Tám Bình lum khum lau mặt nó bằng khăn ướt.Hơi mát làm cho nó dễ chịu
Thấy nó tỉnh dậy, bác mừng rỡ Bác ấn nhẹ vào vai nó,giọng ôn tồn:
– Cháu nằm nghỉ cho khỏe Để bác đi kiếm y tá lại chích chomột mũi thuốc khỏe
Ông nói to xuống bếp:
– Nó dậy rồi mình nè Cho nó ly sữa nóng đi mình
Tiếng dạ dưới bếp vọng lên chưa dứt thì bác đã ra khỏi cửa