Dieu uoc trai tim Song Mai Song Chau PHẦN I Trên ngọn đồi cao, hai hàng thông biếc xanh cất tiếng ca rì rào trong gió, những vạt cúc quỳ vàng ánh lung linh Trường đua ngựa đầy kín người, không khí nhộ[.]
Trang 1PHẦN I
Trên ngọn đồi cao, hai hàng thông biếc xanh cất tiếng ca rì rào tronggió, những vạt cúc quỳ vàng ánh lung linh
Trường đua ngựa đầy kín người, không khí nhộn nhịp, tưng bừng
- Ng ười đông đảo, khố khăn lắm anh chàng Tùng Sơn - vệ sĩcủa công tử hào hoa Nhật Hưng mới dọn đường tìm được chỗ "sếp''một nơi yên vị đặc biệt Chổ dành cho quý đại biểu, các nhà tài trợchính
Trên khán đài đang kêu bán đấu giá một số điện thoại di độngđẹp mạng Vinaphone đề ra giá khởi điểm là 20 triệu Nhật Hưng datăng dần lên đến con số 200 triệu
Tùng Sơn không sao hiểu nỗi thói chơi ngông, chơi trội của NhậtHưng Hai trăm triệu! Một con số thật lớn Bao con mắt đổ dồn vềphía anh chàng Nhạt Hưng đẹp trai, hào hoa phong nhã
Chi ếc điện thoại di động đời mới có cam- era tự động trong túi
áo khoác da của Nhật Hưng cứ phát tín hiệu liên tục Những ngườiđẹp Nhã Kiều, Mỹ Duyên, Loan Thơ thi nhau gọi đến õng ẹo xin sốđiện thoại đẹp mà Nhật Hưng vừa bỏ ra 200 triệu đồng để mua
Tưởng chừng mình là trung tâm của cả trường đua hôm nay, NhậtHưng lâng lâng men say
Còn 10 phút nữa kết, thúc cuộc đua, ban tổ chức sẽ trao cho NhậtHưng ''sim'' điện thoại mới đó
Nhật Hưng cười tít mắt, vừa nhâm nhi chai Hemlessy mang theovừa ỡm ờ trò chuyện với các cô gái qua điện thoại
Bỗng tiếng reo hò vang dậy như muốn vỡ trường đua
- Thắng rồi! Thắng rồi!
- S ố 7! Số 9! Hoan hô!
Cuộc đua ngựa kết thúc
Con ngựa số 9 của Nhật Hưng thắng cuộc hạng nhì
Nhật Hưng lao nhanh lên khán đài chờ nhận giải thưởng Nhân tiệnnhận số điện thoại vừa đấu giá thắng cuộc lúc nãy
Bất chợt một cô gái mặc bộ đồ da đen tuyền như ''Hắc y nữ hiệp''đang chờ lãnh giải nhất của chú ngựa đua số bảy đột ngột lên tiếngtrong micro
Trang 2- Theo luật đấu giá, còn hai phút nữa mới kết thúc Tôi đấu tiếp Tôisẵn sàng mua số điện thoại đẹp ấy với số tiền 250 triệu đồng
Quay ph ắt lại, Nhật Hưng trừng mắt nhìn cô gái lạ dám chơingông, dám vượt qua mặt anh Không dễ đâu cô bé ơi! Dám chơihơn với Nhật Hưng tỷ phú này hả? Đừng có đùa, cũng đừng có mơ?Giật phắt chiếc micro trên tay cô gái chơi ngông, Nhật Hưng địnhđẩy giá lên 300 triệu Nhật Hưng này không thể cho ai hơn mình cả Nhưng Tùng Sơn đã b
ước nhanh đến cản ngăn, không để cho Nhật Hưng kịp chơi ngông tiếp
Là con trai duy nhất, Nhật Hưng rất hiếu thảo với mẹ
Lo cho mẹ , Nhật Hưng không chần chừ lao nhanh xuống dốc đồi, lái chiếc LaDa mui trần Chạy nhanh về biệt thự Xuân Khuê
Vạt đã quỳ bên triề n đồi vẫn vàng cháy Và hoàng hôn dần buông xuống thành phố cao nguyên se lạnh
“Đà Lạt chiều xuống thâp
Bóng ai bên hàng cây
Chắc nỗi buồn đứng nấp
Cho trời chiều đầy mây "
Bên hàng cây không có ai đứng nấp, chỉ có chiếc LaDa của Nhật Hưng phóng nhanh về nhà
Bà xuân Khuê nghiêm giọng trách Nhật Hưng:
Đã ba ngày nay con rong chơi lêu lổng không thèm điện thoại về nhà vấn an sức khỏe của
mẹ Thật là tệ.
Nh ật Hưng nhìn mẹ lòng thầm giận Bà Xuân Khuê có bệnh gì đâu Bà là một phụ nữ quý phái đài các, dáng về sang trọng Bà mặc bộ đồ màu rượu chát thêu hoa Bên ngoài khoác chiếc áo len màu cỏ úa, chiếc khăn choàng cùng màu.
Mái tóc vẩn còn đen nhánh, búi cao cài chiếc trâm có cẩn những viên hồng ngọc lấp lánh Trông bà toát lên một phong thái thanh lịch, tự tin
Nhật Hưng hậm hựi tra lời bà Xuân Khuê:
Mẹ không có bệnh gì cả mà sai vú Năm điện thoại giật gân làm con bẽ mặt với một cô gái
Bà Xuân Khuê nhíu đôi lông mày thanh mánh:
- Cái gì bẽ mặt với một cô gái?
Vẫn ấm ức Nhật Hưng tuôn một hơi:
- Cô ta chơi trội hớt tay trên của con mua số điện thoại đẹp 250 triệu mà lẽ ra đấu giá được.
Bà Xuân Khuê bực dọc:
- Bởi vậy con mới giận dỗi bỏ đi rong chơi mấy ngày nay đó hả?
Nhật Hưng chém tay trong không khí:
- Con không muốn ai hơn con cả Nhật Hưng này phải hơn người
Nhìn xoáy vào con trai , bà Xuân Khuê hắng giọng
- Hơn nhau về tài nang mới đáng quý chứ, con đòi hơn về thói chơi ngông mà có ích gì
Bị mẹ nói trúng tim, Nhật Hưng càng tức khí
Bị thua vì một cô gái lạ mặt chưa biết tên, tự ái đàn ông nổi dậy, giờ bị mẹ phàn nàn, Nhật
Trang 3Hưng chỉ muốn bỏ đi
Nhật Hưng sợ những bài thuyết giảng của mẹ lắm rồi Bà luôn xem anh là đứa con nít cần phải được giáo huấn
Phải rút lui thôi Nhật Hưng nhổm dậy định về phòng thì bà Xuân Khuê nghiêm giọng bảo:
- Con ngồi đây, mẹ có chuyện cần bàn!
Biết ngay mà, Nhật Hưng đâu có trốn thoát khỏi bà mẹ thích giảng đạo
Nhật Hưng đành phải đóng đinh xuống ghế và vờ hỏi:
- Mẹ bàn chuyện gì ạ?
Bà Xua Khuê nghiêm giọng phán:
- Con phải cưới ngay cô bé Hồng Liên làm vợ!
Tưởng như một qủa bom nổ ngang đầu, Nhật Hưng muốn bật khỏi ghế ngồi
- Cô bé Hồng Liên là ai mà mẹ bắt con cưới Cô ta từ trên trời rơi xuống hay dưới đất chui lên vậy?
Bà Xuân Khuê bình thản đáp:
Hồng Liên quê ở tận Đồng Tháp Vừa mồ côi mẹ, nó đang bơ vơ, lạc lõng
Nhật Hưng rên rỉ:
- Trời ơi! Việc đó có liên quan gì đến con
Bà Xuân Khuê nhăn trán:
- Mẹ chưa nói hết, con đã ngắt lời rồi
- Có liên quan mẹ mới nói chứ
Rồi bà trầm giọng kể:
- Ngày x ưa dì Hồng mẹ của Hồng Liên đã hiến máu cứu sống mẹ trong cuộc phẫu thuật tim nguy hiểm đến tính mạng Mãi mãi mẹ nhớ ơn dì Hồng, Nhật Hưng buột miệng một cách thản nhiên:
Thiếu gì cách để mẹ trả ơn
Bà Xuân Khuê tiếp tục nói theo ý bà:
- Dì Hồng qua đời, Hồng Nên mồ côi không nơi nương tựa Mẹ muốn con cưới Hồng Liên
để nó trở thành dâu của mẹ
Nhật Hưng buông gọn:
- Mẹ co thể giúp cho cô ấy một số tiền để cô ấy sinh sống
Bà Xuân Khuê xàng giọng:
- Đông tiền không mua được mạng sống đâu con
Nhật Hưng vẫn đáp xuôi:
- Thì mẹ hãy cưu mang cô ấy.
Bà Xuân Khuê nh ướng mày nhìn Nhật Hưng, đanh giọng phán: Nhật Hưng đưa tay lên phản đối
- Mẹ thật bất công Thời đại này mà cờn ép duyên con Bà Xuân Khuê giải thích:
- Chọn vợ cho con mẹ mới yê n lòng
- Mặt Nhật Hưng nhăn như da quả bóng xì hơi:
- Bộ con không biết chọn sao?
- Con giao du với mấy cô gái chẳng ra gì, mẹ không thể chấp nhận được
- Tại mẹ luôn có thành kiến với họ Bà Xuâu Khuê hừ giọng:
- Thành kiến à? Như Chiêu Oanh đó có đàng hoàng đâu Nhật Hưng nín thinh Bà Xuân Khuê nói tiếp: Nhật Hưng so vai phân bua với mẹ:
- Con chẳng bắt chước ai cả, chỉ sống theo bản tính Con chẳng làm gì phiền mẹ Bà Xuân Khuê vặn lại:
- Không nói gì c ả Con phải cưới Hồng Liên Nó là đứa con gái hiền lành, dung dị, đức hạnh hơn hản mấy cô gái đỏng đảnh mà con quen biết
- Nhắc đến cô người mẫu Chiêu Oanh, mẹ càng thêm tức Con đang học năm cuối đại học
Trang 4y dược ở Paris, đột ngột bảo về nước vì cô ta Đó , bây giờ Chiêu Oanh cặp bồ với nhiều người, con sáng mắt ra chưa.
Khó ch ịu, Nhật Hưng kêu ca:
Bà Xuân Khuê gay gất:
- Không à? Con lao vào những cuộc ăn chơi phóng đãng Lại, còn cái thói chơi ngông nữa Tưởng mẹ không biết à.
Nh ật Hưng gãi đầu phân bua:
- Là đàn ông con trai phẩi biết chứ mẹ
Bà Xuân Khuê hỏi gằn:
- Biết ăn chơi trụy lạc vung tiền qua cửa sổ đó hả? Con định học thói công tử Bạc Liêu chứ gì? Người đời lên án công tử Bạc Liêu chứ chả có khen đâu.
Nào Nh ật Hưng có học thói công tử Bạc liêu đâu? Anh giàu có cũng muốn học chơi trội cho người khác biết Điều quan trọng là Nhật Hưng không muốn ai hơn mình Đó là bản tính của Nhật Hưng.
- Không làm gì phiền mẹ à? Con chỉ lo rong chơi, học vấn đang dở cũng chăng làm nên tícn sự gì?
- R ồi con sẽ làm cho mẹ thấy Con của mẹ đại tài chứ không thua ai đâu
- Hứ! Con làm gì?
- Con sẽ làm nên nhừng việc vĩ đại.
Bà Xuân Khuê l ắc đầu ngăn chận cậu con trai chỉ có tài nói
- Thôi đừng có ba hoa khoác lác nữa Nhật Hưng nhăn nhó:
- Mẹ không tin con hay sao? Giọng bà Xuân Khuê sắc lạnh như ướp đá:
- Mẹ chi thấy trước mắt là con lo ăn chơi phóng đãng Sống nhởn nhơ trên đồng tiền của mẹ.
Nh ật Hưng buông lời thản nhiên của cậu quý tử:
- Tiền mẹ làm ra cho con xài chứ chẳn lẽ cất kho?
Muốn ăn xài , con phải tự kiếm lấy Đồng tiềnl không tự nhiên mà cósẵn đâu
- Trước lời lẽ vừa cứng rắn, vừa khích bác của bà Xuân Khuê, NhậtHưng vẫn hồn nhiên:
- Thôi, bà t ỷ pnú ơi! Tiển mẹ kiếm được không cho con xài sao?
Bà Xuân Khuê chỉ trích:
- Con ăn xài quá phung phí Ném tiền qua cửa sổ mà không biết xót.Con có lao động đâu mà biết quý đồng tiền
- Thôi , đừng ca cẩm nữa mẹ ơi!
- Mẹ phải nói cho con biết
Nhật Hưng nhe răng cười:
- Con bi ết rồi, ý mẹ là: ''Tiền vô như nước sông Đà Tiền ra nhỏgiọt như là cà phê''
Trang 5Rồi không để cho Nhật Hưng có thời gian phảu ứng nữa, với giọng
uy quyền của người mẹ bà phán:
Tuần sau sẽ tổ chức cưới gấp Đám cưới thật lớn ở Sài Gòn
Nhật Hưng nẩy lên như đỉa phải vôi:
- Bộ cưới chạy tang sao mẹ gấp dữ vậy?
Bà Xuân Khuê lừ mắt với con trai:
- Cái thằng nói bậy!
- Chứ sao mẹ bá t con cưới vợ gấp
- Chủ yếu là con cưới vợ để tu tâm sửa tánh Lo làm ăn chứ khôngrong chơi nữa
Nhật Hưng hỏi như chọc bà Xuân Khuê:
- Mẹ nghĩ là con cưới cô ta thì sẽ lo làm ăn à?
Bà Xuân Khuê tự tin đáp:
- Ph ải là như vậy Con cưới Hồng Liên rồi vào Sài Gòn lậpnghiệp luôn Sống ở Sài Gòn dễ làm ăn hơn ở Đà Lạt chỉ là nơi mẹnghỉ dưỡng, con cũng đi về giải trí thôi Kể từ nay phải chấm dứtviệc ăn chơi tiêu tiền như nước nghe chưa
Bà Xuân Khuê r ất có bản lĩnh Luôn cương quyết trong việcphán lệnh răn đe Nhật Hưng Bà cũng không hiểu tại sao Nhật Hưngrất thích chơi ngông, chơi trội Lúc rlào Nhật Hưng cũng muốnchứng tỏ mình hơn người khác Bà luôn bực mình cậu con gànbướng Tuy nhiên có điểu an ủi là Nhật Hưng biết nghe lời bà NhậtHưng rất sợ bà buổn giận Lời bà nói ra là Nhật Hưng phải thựchiện
- Con ph ải cưới Hồng Liên do mẹ chọn
Mẹ đã quyết định rồi
Sau khi gằn từng tiếng đầy mệnh lệnh, bà Xuân Khuê bước nhanhvào phòng ngủ
Nh ật Hưng nhíu mày, đùa đùa giọng:
- Xin mẹ hãy từ từ tính chuyện cưới xin!
Chuyện cưới vợ cho con đâu có gì mà gấp lì mẹ? Bà quay lại:
- Mẹ thì gấp, con có hiểu không Nhật Hưng thản nhiên:
- Con chưa già, có gì gấp đâu mẹ
- Chưa già nhưng con vẫn phải cưới vợ gấp
M ẹ thích cô ta rồi ép buộc con Bà Xuân Khuê nhấn giọng:
- Hồng Liên rất xinh đẹp lại thùy mị nết na, không có chổ nào conchê được đâu
Trang 6Nghe nói đã biết đó là cô gái cổ điển, mẫu mực Á Đông Chắc hợpvới mẹ chứ không hợp với Nhật Hưng
Nhật Hưng nhún vai: Mẹ yêu quý cô ta, muốn cưu mang hay muốnlàm gì cũng được, sao lại gài con cưới?
Bà Xuân Khuê nghiêm mặt:
- Là mẹ muốn cho con cưới vợ tốt Biết chưa? đừng có nói nhiều!
Nh ật Hưng giơ tay lên:
đủ cả Hồng Liên không thể nào nhớ tên hết các loại hoa Cô chỉ biếtmải mê ngắm nhìn trầm trồ khen ngợi
Ngôi biệt thự nguy nga với vườn hoa đẹp nức lòng người xứng danh
Quét lá xong, Hồng Liên lựa chọn những đóa hồng vàng đẹp nhất
để cắm trong phòng của bà Xuân Khuê
Những cánh hồng vàng mềm mại còn ướt đẫm sương mới dịu dàng,tinh khiết làm sao?
Hồng Liên nâng niu từng đóa hoa trước khi cất Hoa ở đây nhiềuloại màu vàng và cả tím nữa
Hồng Liên ngẩn nhìn những đóa hoa Hoàng hậu tím bên kia mà lòngchợt bâng khuâng:
“ Sao lại tên là Hoàng Hậu
Khi em chỉ đứng một mình
Đợi vua chắc từ lâu lắm
Nên mãi tím màu thủy chung
Hoàng hậu chờ vua trong cung
Em đợi chờ anh ngoài mưa nắng
Anh đến, tình em đằm thắm
Trang 7Dù vua chằng có ngai vàng…”
Bỗng Nhật Hưng chạy bộ vút qua chỗ Hồng Liên
Thân thể cường tráng khỏe mạnh của Nhật Hưng lộ ra trong chiếc
áo thun quần sọt trẻ trung
Hồng Liên thật sự bối rối, cô nép mình vào cụm hoa để Nhật Hưngchạy tự nhiên Đúng ra chính cô mới là người mất tự nhiêu
Không xem sự có mặt của Hồng Liên là cái thá gì cả, Nhật Hưngvẫn thản nhiên chạy Dường như anh củng cố ý khoe sự cườngtráng tươi trẻ của mình Chạy được vài vòng, Nhật Hưng ngồi phịchtrên chiếc ghế đá bắt đầu phô trương thanh thế
Gi ọng gia chủ cất lên phán:
- Cô vào nhà mang nước lọc ra đây cho tôi uống!
Vui vẻ thực hiện mệnh lệnh, Hồng Liên cứ ngỡ như mình là Ôsinđược phục vụ cậu chủ vậy Cô lao nhanh vào nhà lấy nước lọcmang ra giọng nhã nhặn:
- N ước đây anh?
- Hừ!
Ch ẳng một lời cám ơn, Nhật Hưng lấy chai nước lọc rót uốngmột cách khoan khoái Xong, anh chiếu cho Hồng Liên một tia nhìnđầy vẻ giễu cợt, Hồng Nên muốn nổi gai
Bất chợt Nhật Hưng kéo Hồng Liên đến chiếc băng đá vắng, nằmkhuất chỗ hòn non bộ:
Ngượng không thể tả hai má Hồng Liên nóng ran
Giọng Nhật Hưng hạch hỏi:
- Cô ở đâu trôi đến đây? ở xứ chó ăn đá gà ăn muối'' đó hả? Muốnnhào vào nhà tôi lắm phải không? Không dễ đâu nha?
Chờ cho đối phương thấm, Nhật Hưng tung đòn ra tiếp:
- Tôi chỉ cưới cô là vì bị mẹ bắt buộc cưới cho mẹ tôi vui lòng, chứ
cô đừng hòng được làm vợ tôi
Khấp người Hồng Liên như bị lửa đốt, cô phải ghìm những cơnphẫn nộ cá sự tui thân
Trang 8Hà cớ gì mà Nhật Hưng khinh khi Hồng Liên dư thế Hồng Liên cốgiừ vẻ hòa nhã:
- Em có làm gì đâu mà anh ác cảm với em thế?
Nhật Hưng nhếch môi cười nhạo báng:
- Việc cô muốn làm vợ tôi đã thấy không ổn rồi Cô dân dã đâu bằngmay cô người yêu thanh lịch của tôi
H ồng Liên cựa quậy trên ghế ngồi Nào cô có ham có muốn làm
vợ Nhật Hưng đâu Đồ tự phụ hách dịch Đây chỉ là ước mong của
bà Xuân Khuê Không được thì thôi, Hồng Liên đâu có màng Chính
Nhật Hưng liếc nhìn Hồng Liên, cất giọng giễu cợt:
- Chỉ tưởng làm vợ tôi thôi
Hồng Liên đíuh chính:
- Đây là ý của dì Khuê, em không biết
Nâng cằm Hồng Liên lên Nhật Hưng cười khẩy:
- Làm vợ anh, em sẽ khổ dài dài đấy cô bé lọ lem ạ Đừng có mơ!Muốn hất bàn tay Nhật Hưng ra mà Hồng Liên không dám Tứckhông thể tả, anh chàng Nhật Hưng khinh thường cô quá đáng
T ảng lờ, Hồng Liên buông giọng:
- Có gì đâu mà anh hăm dọa
Nhật Hưng cười nhạo báng:
Thật đấy! Ai mà thèm hăm dọa em hả lọ lem? Khổ dài dài biết chưa?Liếm môi ấm ức Hồng Liên không nói gì
Thấy thế Nhật Hưng cười đắc ý
- Không hiểu sao mẹ tôi lại chọn Ôsin cho tôi cưới làm vợ Bà thậtlẩm cầm rồi
Ph ật ý, Hồng Liên nghiêm giọng bảo:
- Anh không được nói dì Xuâl Khuê như thế!
- Ái chà! Được mẹ tôi chọn làm dâu rồi bênh bà dữ Đừng lên mặtvới tôi nhé!
- Em ch ỉ nói theo lẽ phải Nhật Hưng gằn lại:
- Lê phải gì? Tưởng mẹ tôi thương rồi làm phách há? Rồi anh nhìnthẳng vào mặt Hồng Liên tinh quái đáp:
Trang 9- Anh sẽ cưới em cho mẹ đó Đồ vô duyên! Hồng Liên giương mắtnhìn Nhật Hưng Nhật Hưng nhe răng cười lại và nói như châm chọc
cô
- Í quên! Cưới em vì mẹ anh!
Khinh thường chế nhạo Hồng Liên, Nhật Hưng đã tỏ thái độ thật rõ.Hồng Liên tủi thân rưng rưng nước mắt
- Anh đâu cần phải miễn cường Nhíu đôi mày rậm như đám cỏ mọchoang, Nhật Hưng hậm hực bảo:
- Tất cả là tại mẹ tôi Lời bà là lệnh phải thực hiện Còn tôi muốnchứng tỏ cho mẹ tôi thấy tôi là con có hiếu
Ngữ này mà là con có hiếu! Thấy tướng biết ngang tàng cãi cha, cãi
mẹ Hồng Liên nhủ thầm chớ làm gì dám thốt ra lời
Đưa tay vuốt má Hồng Liên, Nhật Hưng dài giọng phán:
- Đòi là vợ tôi, tự cô muốn chuốc khổ vào thân đó nha! Đừng có mơ,vinh dự đó không dành cho cô đâu
Cơn tức như lửa bốc lên đến đinh đầu, Hồng Liên nuốt nước bọtnhư nuốt cơn tức vào lòng, nước mầt chỉ chực trào ra
- Thế nhưng Hồng Liên không thèm khóc trước mặt anh Chuốc khổvào thân Đeo gông vào cổ Hồng Liên đâu có mơ làm vợ gã thanhniên cao ngạo này
Dường như Nhật Hưng rất há hê thích thú châm chọc, nhạo bángHồng Liên và anh cũng nói thật suy nghĩ của mình:
Cô nh ớ chưa Không có làm vợ thật của tôi được đâu đừng cómơ! Nói xong, Nhật Hưng cười khẩy đứng dậy lao nhanh về phòng
N ăm phút sau, Tùng Sơn đã lái chiếc LaDa mui trần chờ NhậtHưng ở cổng Thế nhưng hôm nay Nhật Hưng đã đổi ý không rongchơi nữa mà ở nhà, lên sân thượng bơi lội thư giãn ở hồ bơi
Nhật Hưng không báo với anh chàng vệ sĩ kiêm tài xế Tùng Sơn đểTùng Sơn cứ chờ hoài chờ mãi
Lớ ngớ đứng chờ mãi sốt, cả ruột Tùng Sơn khum tay che gió đốtthuốc hút Vẫn không thấy cậu chủ đi ra, Tùng Sơn xớ rớ lại cổngnhìn vào nhà và ngó quanh tìm Nhật Hưng
Có lẽ hôm nay Nhật Hưng ở nhà Tùng Sơn còn lạ gì tính khí ngôngnghênh chơi trội và hay làm tình làm tội người khác của Nhật Hưng Chờ làm chi cho mất công, cần gì Nhật Hưng sẽ gọi cho Tùng Sơn.Cậu chủ đã sắm cho anh chiếc di động
Trang 10Nh ớ lúc Nhật Hưng đưa chiếc di động cho Tùng Sơn mà anhgiật mình
- Cậu chủ cho tôi?
Mày giữ lấy mà xài
- Tôi có cần gọi đến cho ai đâu
Tao s ẽ gọi cho mày - Rồi Nhật Hưng giải thích - Không phải lúcnào mày cũng kè kè theo tao 24 trên 24 giờ Lúc nào cần, tao gọi.Mày rảnh cứ đi chơi, bộ mày không có bồ bịch sao?
Đúng là cậu chủ hào phóng Nhưng Tùng Sơn cũng chắng muấn lợidụng sự hào phóng của Nhật Hưng bao giờ
Đứng lớ ngớ rồi Tùng Sơn quyết định ra về Bất chợt, Tùng Sơn nhìnthấy Hồng Liên đứng khóc một mình đầy vẻ tủi thân dưới gốcMimosa vàng rực Tiếng khóc rấm rứt khiến Tùng Sơn nao lòng Anhvội bước vào trong tới chỗ Hồng Liên đang đứng
- Vì sao cô khóc?
Hồng Liên giật mình ngước đôi mát đẫm lệ nhìn lên:
- Anh là ai?
Không giấu giếm, Tùng Sơn đáp một cách thành thật:
- Tôi là vệ sĩ kiêm tài xế cho cậu chủ Nhật Hưng
Mắt Hồng Liên chăm chú nhìn người đối điện Tùng Sơn có vóc dángcao to chững chạc
Đúng là tiêu chuẩn của một vệ sĩ Anh ăn mặc khá tươm tất, tácphong có vẻ bình dị, mực thước
Th ấy yên tâm trước người thanh niên này, Hồng Liên ân cầnhỏi:
- Anh thay Nhật Hưng là người thế nào?
Tùng Sơn cùng Hồng Liên ngồi xuống chiếc băng đá đưới rặng câyMimosa vàng
Anh từ tốn trả lời cô:
Nhật Hưng là chàng trai hào hoa, phong nhã, giàu có, thích chơingông nhưng cũng hào phóng, không có ác ý gì với ai
H ồng Liên tuôn một hơi tiếp theo lời của Tùng Sơn
- Cao ngạo, hống hách, khinh người và luôn ác ý với tôi
Biết Hồng Liên đang ấm ức Nhật Hưng, Tùng Sơn động viên:
- Cô nói rõ hơn đi!
Nhìn Tùng Sơn, Hồng Kiên trầm tư kể:
Trang 11- Em là Hồng Liên ở Đồng Thá p Mẹ em mới vừa mất Bà bảo emđến đây gặp dì Khuê Dì Khuê rất thương em nhận là dâu
Còn anh ta hic hic
Hồng Liên lại khóc tấm tức, giọng đứt quãng không kể được
lấy chiếc khăn tay Tùng Sơn ân cần đưa cho Hồng Liên và kiênnhẫn chờ cho cơn xúc động trong cô lắng dịu
Rất tự nhiên Hồng Liên cầm chiếc khăn tay trắng tinh của Tùng Sơnchùi nước mắt và kể tiếp:
Nhật Hưng khinh thường nhạo báng em là lọ lem, là Ôsin mà mơlàm vợ anh ta
Đừng có mơ chuyện đó Thật ra, em cũng đâu có muốn, cần gì anh
ta phải miễn cưỡng
B ỗng dưng, Tùng Sơn buột miệng:
- Cậu chủ Nhật Hưng có rất nhiều cô bồ
Tùng S ơn nhẹ lời an ủi Hồng Liên:
- Cô cũng đừng buồn, những người giàu thường hay có thái độ nhưthế
- Giàu rồi tự cho mình cái quyền khinh thường người nghèo sao?Tùng Sơn giải thích về cậu chủ:
- Cậu Nhật Hưng thì luôn luôn chơi trội, không thích ai hơn mình.Hồng Liên mím môi:
- Ai giàu mà cũng giống như Nhật Hưng hết thì chịu sao thấu
- Nói thế chứ cậu Hưng cũng không đến nỗi nào đâu Cô yên tâm đi!Nhìn Tùng Sơn Hông Liên kêu lên:
Anh đừng có bênh cậu chủ của anh!
Thấy Hồng Liên thôi khóc, Tùng Sơn thở phào anh mỉm cười để an
ủi cô
- Tôi nói thật Cậu Hưng cũng có điểm tốt
Lắc đầu, Hồng Liên nói với vê cay đắng:
Trang 12- Em chẳng thấy anh ta tốt, chỗ nào
- Em bất mãn vì bị anh khinh thường và chê bai thậm tệ
- Cô đừng mặc cảm về điểu đó!
Hồng Liên xót xa hỏi:
- Em nghèo em chấp nhận điều đó Nhưng ghèo có phái là cái tộikhông anh?
- Nghèo không phải là cái tội
Tùng Sơn trả lời rồi thân mật n.ói tiếp:
- Tôi c ũng nghèo như cô nhưng tôi không mặc cảm Vì hoàncảnh nên tôi phải làm vệ sĩ cho Nhật Hưng để kiếm tiền nuôi mẹ.Hoàn cảnh sao phải chịu vậy
H ồng Liên gật nhẹ:
- Hoàn cảnh sao phải chịu vậy:
- Thế thì cô đừng có buồn!
- Em không buồn, chỉ tức Nhật Hưng thôi
- Tức mà làm chi, cô hãy sống thật thanh thản thì sẽ thấy dễ chịuhơn Hồng Liên bày tỏ:
- Em nghĩ có lúc mình phải vươn lên chứ không nên buông xuôi cho
và lừa luôn cả bà Xuân Khuê Ai cũng tưởng Nhật Hưng đương bơilội giải trí thư giãn trên sân thượng thì anh đã có một kế hoạch choriêng mình
Bỏ thang dây ra ngoài cửa sổ, Nhạt Hưng đu mình qua cành thông
Trang 13già rồi ra khỏi biệt thự băng cổng nhỏ phía sau một cách êm rukhông ai hay biết Nhật Hưng tự thưởng chiến công cho mình bằngmột bài huýt sáo miệng vui tươi rồi cao hứng anh cất tiếng ca vang:
'' Bỏ quên cơn say lưng chừng đó
Sớm mai gió cuốn lên trời
May còn em, một ngày đạm bạc
Chiêu hồn người bằng thoáng sương trôi
May có em, đời ta rách nát
Vẫn còn đồi núi để rong chơi
Đà Lạt đong đưa
Đà Lạt không rơi
Ta biết bán vào đâu ngoài nỗi nhớ
Đành hẹn em một ngày xanh như cỏ
Lại về trong phô hát ầu ơ ”
Thật thú vị khi một mình rong chơi không vướng bận điều chi Thậtthú vị khi không có vệ sĩ theo Kè kè bên cạnh
M ột mình ta hát khúc tự do Buổi sáng, Đà Lạt như cô gái vừachoàng thức dậy còn khoác chiếc áo voan mang xanh tươi, dịudàng Sau phút giây trang điểm cô gái tươi tỉnh trở nên xinh đẹp lạthường
Một chút sương còn trôi lãng đãng Một chút gió đủ để Đà Lạt selạnh và để cho đường phố rộn rã sắc áo len
R ời khỏi biệt thự Xuân Khuê, Nhật Hưng đếm bước lang thang.Chưa có kế hoạch đi chơi cụ thể Anh vào quán cà phê Giờ nàyngồi nhâm nhi bên ly cà phê thú vị
Trong quán ngào ngạt hương cà phê Từ đĩa hát vang lên những cakhúc trữ tình của Đà Lạt mộng mơ
Bản nhạc ''Mimôsa chưa tới'' đầy lãng mạn cuốn hồn gã lãng tửngông nghênh
“Cái l ạnh tháng mười đưa anh về Đà Lạt
Rừng thông non, đồi cỏ biếc phố vàng hoa
Vạt mây trắng lưng chừng đèo - nước mắt
Tím một trời thách thảo dưới mưa sa
Vẫn chỉ mình anh như cây lẻ bạn
Sương trên vai và hoài niệm với hồ đầy
Bỗng nhớ em lạ lùng trong quán vắng
Giọng hát buồn rơi dấu ấn trên tay
Trang 14Anh tự hỏi lòng Mimosa em tới
Những cánh vàng phai theo nắng thu tàn
Em không giống Mimosa chớ để anh chờ đợi
Suốt tháng ngày như một gã lang thang ”
Nh ật Hưng cũng tự hôi lòng luình hôm nay ai tới Nhả Kiểu, MỹDuyên, Loan Thơ anh đã chán ngất rồi Những con búp bê lạnhlùng không gợi cảm Những bông hoa phô sắc mà chẳng có chúthương ơi phải chăng tất cả chỉ là loài hoa giấy đong đưa trong nắng.Còn Chiêu Oanh? Cũng chảng nhớ đến cô làm gì Chiêu Oanh đàngoảnh mặt, rẽ sang hướng khác Trong anh chưa từng có ChiêuOanh
Hớp từng ngụm cà phê đắng tê đầu lưỡi, Nhật, Hưng lại thấy sangkhoái lạ thường
Hôm nay Nhật Hưng xin làm kẻ lang thang Lang thang rong chơicuối trời quên lãng
Sẽ không có cô gái nào làm Nhật Hưng mềm tim Anh tự hào điều
đó Bông dưng Nhật Hưng lại nhớ đến ''Hắc y nữ hiệp'' Cô gái mặc
bộ váy áo đen tuyền đầy ấn tượng với anh đây Cô ta đang làm choanh bốc lửa Tim Nhật Hưng không mềm mà nóng lên vì thua một côgái Cô ta là ai mà dám vượt trội hơn Nhật Hưng?
Nhật Hưng nghiến răng muốn đấm mạnh tay cho hả Nhưng đấmai? Cháng lẽ đấm xuống bàn?
M ột ý nghĩ lóe lên Nhật Hưng chợt reo:
- A Phải rồi!
Và anh vội vàng bấm ngay số điện thoại đẹp vừa mua hụt hôm qua
Cô gái bên kia đầu giây lảnh lót và cũng rất kiểu cách:
A lô! Ai gọi Trinh Trinh đó?
- Cô là Trinh Trinh à?
- Vâng? Còn anh?
- Đối thủ của cô
Câu đáp sắc gọn của Nhật Hưng khiến Trinh Trinh bật cười khanhkhách:
- Ồ! Hân hạnh gặp đối thủ
Nhật Hưng giễu cợt:
- Gặp đối thủ là để thi đấu đấy Có dám không?
Trinh Trinh nghiêng đầu điệu đàng đáp
- Được thách đấu, Trinh Trinh này sợ gì ai mà không dám đấu!
Trang 15- Ngon lành! Chịu chơi dữ ta!
Bộ tưởng Trinh Trinh này không dám đấu với anh hả đối thủ? Chờđó! Tỏ vẻ lịch sự hào phóng, Nhật Hưng mỉm cười:
- Cho cô chọn địa điểm thi đấu đó
Trinh Trinh dõng dạc:
Được! Trinh Trinh đang rỗi rảnh sẽ chọn địa điểm thi đấu ngay Rồi
cô nghiêm giọng phán:
- Yêu cầu đối thủ chấp nhận chứ không được từ chối Nhật Hưngcao ngạo:
- Sợ gì mà tôi không dám chấp nhận địa điểm thi đấu chứ Đi đâu cônói đi! Anh rảnh không?
- Rất rảnh
- Ngay bây giờ được chứ? Tất nhiên là được
- Anh nghe cho rõ địa điểm thi đấu đây, đối thủ! Cô cứ tự nhiên chỉ tôi sẽ đến Trinh Trinh hắng giọng:
- Anh hãy đến cổng vào Thung lũng Tình yêu nghe, đối thủ Khôngdằn được, Nhật Hưng thốt lên tiếng reo:
- Ồ! Thi đấu ở thung lũng Tình yêu Lãng mạn quá nhỉ!
- Anh dám đến knông? Nhật Hưng pha trò:
- Dám chớ sợ gì! Người ta đến Thung lũng Tình yêu để yêu Còn tôi
và cô thì đấu đánh
Trinh Trinh s ửa lại:
Không có đánh nha!
- À, chi có đấu thôi Mà đấu gì đây?
Anh đến thì biết Chính anh xưng là đối thủ của Trinh Trinh mà.Được!
Thung l ũng Tình yêu Phải chăng nơi này người ta đến để yêu?Thung lũng Tình yêu xanh tươi trong gió
Hàng thông mượt mà trải lối em đi Hàng thông mượt mà soi bóngxuống mặt nước phẳng lặng như gương
Trang 16"Không ph ải tự nhiên
Mà em bỗng nhớ!
Không phải tự nhiên núi lại bạc đầu
Không phải tự nhiên Đà Lạt quanh năm giá rét
Không phải tự nhiên
Mà thung lũng hút sâu
Thác lũ đổ về nên thung lũng hút sâu
Cũng tại núi cao nên mây trắmg bạc đầu
Tại emt đến thăm anh một chiều mùa Hạ "
Lời hát bỗng dưng ùa về tâm trí Nhật Hưng Ôi, sao ngất ngây lảngmạn! Nhưng Nhật Hưng không phải đến đây để gặp em để yêu! Nhật Hưng đến đây theo lời hẹn đấu! Y hẹn hai người nhá máygặp nhau Trinh Trinh hôm nay thật đài các kiêu sa trong bộ đầmngắn trắng tinh Dấu vết của ''Hắc y nữ hiệp'' lạnh lùng bữa nọ đãbiến mất
D ường như chưa từng có ''con quạ đen, Hắc y nữ hiệp'' tồn tạibao giờ Trước mắt Nhật Hưng chỉ có thiên thần áo trắng tinh khiết.Thiên thần áo trắng đang làm chao đảo hồn Nhật Hưng Trái tim của
gã lãng tử ngông nghênh, cao ngạo mềm rồi chăng?
Không đâu! Tim Nhật Hưng vẫn muốn bốc cháy vì cái số điện thoạikhông thuộc về anh
Cô bé Trinh Trinh đầm trắng đang thơ thẩn nhặt trái thông trôngthật dễ thương lãng mạn, chẳng giống chút nào với ''Hắc y nữ hiệp''tranh giành mua số máy di động đẹp với Nhật Hưng
Đ én bên Trinh Trinh, Nhật Hưng hất hàm:
- Sao tranh giành mua được số di động đẹp rồi cô hả dạ chứ?
Ngước đôi mắt đẹp có rèm mi cong mượt mà lên nhìn Nhật Hưng,Trinh Trinh sửa lưng anh:
- Tôi đấu giá mua đàng hoàng có tranh giành với ai đâu?
Nhật Hưng nóng mũi cự nự:
- Cô cố tình trả giá cao hơn tôi để giành mua
Trinh Trinh ch ớp mắt rất ngây thơ
- Em áp dụng đúng luật đấu giá, chứ chẳng mua giành của ai cả
- Hừm! Lẽ ra số điện thoại di động đẹp là của tôi
Trinh Trinh thản nhiên:
- Bây giờ nó là của tôi
Nhật Hưng hằn học:
Trang 17- Tôi đã thua cô trong trận đấu đó
Đôi môi hồng phơn phớt màu hoa đào hé nở nụ cười:
- Với phụ nữ mà anh đòi hơn thua nhau có hay gì đâu?
Nụ cười của Trinh Trinh làm Nhật Hưng nao nao nhưng anh phải tựtrấn tĩnh, giọng có vẻ hậm hực:
Cô đừng ỷ thắng trận rồi lên mặt với tôi nha
- Ơ hay! Em có nói gì đâu Chính anh còn nhận mình là đối thủ của
em Nhật Hưng cau mặt xác nhận:
- Cô cũng là đối thủ của tôi
Trinh Trinh hồn nhiên hỏi:
- Anh muốn đấu trận nữa à?
- Cho đến khi nào tôi thắng cô thôi
- Anh có nhắm thầng được em không?
Câu nói cóa Trinh Trinh rất dịu dàng mà Nhật Hưng cứ ngỡ là lờithách thức Anh gằn mạnh
- T ất nhiên phải thắng! Rồi anh nhìn cô vẻ chế nhạo: Sao, códám đấu với tôi không, đối thủ?
- Sao không? Tôi chọn địa chỉ mà Trinh Trinh đáp ngọt xớt NhậtHưng châm chích:
- Thi đấu mà cô chọn Thung lũng Tình yêu thì hơi kỳ đấy! Lần mấytrái thông khô, Trinh Trinh đưa qua đưa lại:
- Chẳng lẽ chọn đấu trên võ đài Nhật Hưng hỏi gọn:
- Sao không đấu trên trường đua ngựa Trinh Trinh lém lỉnh:
- Tôi và anh đâu phải là hai con ngựa chiến mà lên trường đua đấu?Miệng lưỡi của cô gái này cũng không vừa Nhật Hưng cần phải tỏ
ra có bản lĩnh trước cô ta Giọng Nhật Hưng vanbơ lên sắc lạnh:
- Được! Đấu ở đâu cũng tất cả Trinh Trinh từ tốn bảo:
- Trước khi đấu, ta làm cái gì'''đó Ăn uống chắng hạn Uống rượuhả?
- Anh nói bậy hông hà! Nhật Hưng hất mặt hỏi:
- Chứ cô đòi uống Không uống rượu thì là gì? Trinh Trinh buôngchuỗi cười lém lỉnh:
- Tôi với anh chủ yếu đấu võ mồm Không uống nước cho thấmgiọng làm sao mà đấu?
Nhật Hưng nhìn Trinh Trinh trân trân Cô bước đi Anh cũng bướctheo Phải rồi, dù sao vào quán ngồi uống nước, trò chuyện cũnghay hơn
Trang 18Hai người cùng vào uống cà phê trong một quán cà phê sang trọngbên trong Thung lũng Tình yêu Quán có tên là "Nhớ"
Vào quán giải khát để mà nhớ đây Nhớ em hay nhớ quán? Mộtmình Nhật Hưng đã uống cà phê từ sáng sớm lúc rời khởi biệt thựXuân Khuê
Bây giờ ngồi uống cà phê cùng người đẹp Trinh Trinh khác nhauchứ
Hai ng ười, hai phin cà phê Ngồi nhìn nhau, chờ cà phê nhỏgiọt Cũng hay Lần này không phải cà phê một mình, mà hai mình.Nhật Hưng giấu nụ cưởi thú vị Hai mình tất nhiên khác lúc NhậtHưng ngồi một mình
Nhật Hưng đưa mắt nhìn quanh quán Khách cũng khá đông.Dường như uống cà phê là thói quen thú vị của người dân xứ ĐàLạt sương mù mộng mơ này
Cà phê đầy ly, Nhật Hưng ga-lăng lấy muỗng múc đường khuấy đểurồi mời Trinh Trinh
Trinh Trinh nhấm nháp từng ngụm cà phê thơm ngát một cách sànhđiệu Chi uống mấy ngụm rồi Trinh Trinh đứng lên lại quầy thu ngânnói gì đó Chỉ mấy giây, cô thu ngân mỉm cười thông báo với khách:
- Cô Trinh Trinh thắng cuộc đua ngựa vừa qua tuyên bố bao hếtchầu cà phê sáng cho tất cả mọi người trong quán
Những tiếng vỗ tay vang lên muốn nổ tung quán cà phê ''Nhớ''
- Hoan hô cô Trinh Trinh!
Nhật Hưng bẻ bàng muốn độn thổ Không ngờ Trinh Trinh chơi anhmột vố khá đau
Đúng là trận đấu vừa diễn ra mà kẻ thua là Nhật Hưng
Nh ật Hưng sang giàu định tỏ ra ga-lăng, hào phóng bao chầu càphê này thế mà Trinh Trinh đã ra tay trước, anh chợt cụt hứng Anh
đã thua Trinh Trinh 2-0 rồi Thua đau, thua đậm Anh đâu có lườngđược tình huống trở trêu này
Như một hoa hậu vừa thắng trận Trinh Trinh trở vể chỗ ngồi đầy vẽkiêu hãnh
Bưng ly cà phê , Nhật Hưng uống ực một hơi như uống cơn tức vàolòng Giọng anh khẽ gắt:
- Cô làm cái trò gì thế?
Đôi môi hồng đào cười đáp tỉnh rụi:
- Thi đấu cùng anh Và em đã thắng phải không?
Trang 19Nhăn mặt như bị đau răng, Nhật Hưng thầm nhủ “Quỷ tha ma bắt côđi" Nhật Hưng đâu có bao giờ nghĩ ra cái trò đấu quỷ quái này Thạt ra cũng đúng là một trò đấu Một trò đấu ngoạn mục vô cùng.Người bày ra cũng là người thắng cuộc
- Trinh Trinh ơi! Tôi thua cô ư?
Nhật Hưng nghiến răng Tức thật?
Không đáng mặt đàn ông chút nào Không đáng mặt công tử hàohoa, giàu sang Chức danh mà anh đã khoác lên mình
Trước bao nhiêu người trong quán, Nhật Hưng hơi bẽ mặt Nhưnganh vờ phớt tỉnh xem như không có chuyện gì xảy ra
Có lẽ Nhật Hưng là người nhớ quán ''Nhớ'' này nhiều nhất, mãi mãinhớ không bao giờ nguôi
Khó chịu không thể ngồi trong quán cà phê nữa, Nhật Hưng rủ TrinhTrinh:
Và cô đứng bật dạy trước Nhật Hưng
Hai ngườI bước ra khỏi quán đi dạo bên nhau, như đôi bạn thânthiết Không? Như đôi tình nhân thì đúng hơn!
Nh ật Hưng trẻ trung sôi nổi trong chiếc quần Jeans bạc, áo thuntrắng dài tay thanh nhã Trinh Trinh từng bước điệu đàng nhún nhảytrong chiếc đầm trắng kiêu sa Bộ đầm lấp lóa trong nắng khiếnTrinh Trinh như chú bướm xinh xinh đang chao lượn
B ỗng dưng cùng ''đối thủ'' đi dạo Thung lũng Tình yêu Dưới mắtnhân gian, hai người là đôi tình nhân tuyệt vời và rất xứng đôi Chỉ
có Nhật Hưng mới biết cả hai là đối thủ Người yêu ơi, sao khôngcùng đi bên nhau để Đà Lạt huyền ảo khói sương Đà Lạt lung linhtrong nắng ấm, Đà Lạt đẹp mê hồn?
Không là tình nhân mà Nhật Hưng vẫn thấy nao nao Tay trong taydắt người đi dạo
Đ à Lạt mộng mơ, Nhật Hưng cũng biến thành chàng trai mơ
mộng ''Khi nhìn nghiêng thấy Đà Lạt muộn phiền
Nhìn thông đứng hẹn hò cùng mây xám
Nhưng lá thông như những chiếc đinh ghim
Trang 20Làm buốt giá trái tim anh - mười tám
Khi nhìn nghiêng thấy Đà Lạt mơ hồ
Trăm con mắt che dáng người hòa khuất
Con dốc nào cho kịp thấy nhau lâu
Và con dốc nào chia lìa nhau Không ngoái lạ~
…
Đây nhà nguyện trước thềm bao hoa cúc
Hoa cúc trắng như áo trắng em màu trắng
Đà Lạt se da cơn lạnh cuối chiều
Ta, thèm, lại một ngày Đà Lạt
''Hoa cúc trắng như áo em màu trắng'' Nhật Hưng ngoái nhìn TrinhlTinh Chiếc đầm trắng lấp lóa trong nắng, ơi chú bướm xinh ơinhành hoa cúc trắng! Trinh Trinh hôm nay đối nghịch với Hắc y nữhiệp'' đen tuyền Giá như đừng là đối thủ của Nhật Hưng thì TrinhTrinh dễ thương biết bao nhiêu
Th ấy Nhật Hưng im lặng khá lâu, Trinh Trinh quay sang cất tiếnghỏi:
- Anh thấy Thung lủng Tình yêu thế nào? Nhật Hưng thản nhiên:
- Đẹp! Dành cho những kẻ yêu nhau Trinh Trinh tinh nghịch?
- Thế anh có người yêu chưa? Nháy mắt với Trinh Trinh, Nhật Hưngranh mãnh hỏi lại:
- Theo cô thì sao? Thì anh có hàng tá Trinh Trinh đáp tỉnh và NhậtHưng châm chọc ngay:
- Tiếc là không có cô trong hàng tá Đôi mắt đẹp mê hồn liếc choNhật Hưng một cái bén ngót
- Tôi thì anh đừng hòng! Tôi chỉ là
- Đối thủ của tôi Muốn chết chìm trong đáy mắt long lanh kia nhưngNhật Hưng ngoi dậy để nói một câu không biết giờ đây thật lòng haytrái lòng
Trinh Trinh xác nh ận một cách vui vẻ:
- Đúng! Tôi là đối thủ của anh đó, công tử Bạc Liêu Nhật Hưngnhăn mặt:
- Tôi đâu có ưa cái gã công tử Bạc Liêu đó mà hết mẹ tôi nói tôi bắtchước giờ đến cô
Trinh Trinh c ười rúc rích:
- Thì ra không phải chỉ mình tôi mà cả mẹ anh cũng nói thế Rồi côbuông giọng triết lý:
Trang 21- Mà khi đã hai người nói thì tính chính xác cao độ đó nha
- Hừ!
- Anh không được phủ nhận Nhật Hưng nghiếm giọng:
- Tôi là tôi, chẳng phải gã công tử Bạc Liêu của cô đâu
Nguýt cho Nhật Hưng một cái thật dài, Trinh Trinh vặn lại:
- Công tử Bạc Liêu nào của tôi?
Nh ật Hưng sốt ruột đi tới đi lui khàp gian hàng, Trinh Trinh vẫnkhông màng, không cần biết đến xung quanh Trinh Trinh mê mảinhìn, mắt cô dán chật vào bức tranh
Theo dõi từng cử chỉ, thái độ ánh nhìn của Trinh Trinh, Nhật Hưngbiết ngay là Trinh Trinh rất thích bức tranh người mẹ cho con bú
Nh ật Hưng ra tay ngay Anh hỏi nhanh cô bán hàng:
- Bức tranh đó bao nhiêu vậy cô?
Trang 22Không bỏ lỡ cơ hội, Nhật Hưng nói nhanh gần như nài nỉ:
- Bạn tôi rất cần Cô có thể bán giá bao nniêu tôi cũng sẵn sàngmua Bán nhé! Tôi rất cám ơn cô
Cô bán hàng lại nói:
B ức tranh được bán với giá là 1000 đô la
Khá đắt nhưng Nhật Hưng sẵn sàng mua để tặng cho Trinh Trinh
Nh ật Hưng không có mang tiền theo đủ, nhưng vẫn tỏ ra làngười hào phóng, chơi trội, anh bí mật ký vào sổ nợ của ông chủgian hàng, thế chấp chứng minh nhân dân, hẹn mai mang tiền đếntrả
Cuộc trao đổi chớp nhoáng diễn ra trong gian hàng, Trinh Trinhkhông hay biết gì cả
Đến khi cô bán hàng gói bức tranh kèm theo lời đề tặng của NhậtHưng, Trinh Trinh rất đỗi ngỡ ngàng
- T ặng cô khi biết rằng cô rất quý bức tranh này Ánh mắt buồnrười rượi của Trinh Trinh đăm đắm nhìn bức tranh:
- Cám ơn anh nhiểu lắm Tôi sẽ giữ bức tranh như là báu vật
Nhật Hưng rất hãnh diện khi dám bỏ 1000đôla ra mua bức tranh đểlàm vui lòng người đẹp Anh biết là Trinh Trinh rất vui khi có bứctranh này
R ời khỏi gian hàng lưu niệm, hai người chia tay nhau như haingười bạn Trinh Trinh ân cần bảo:
- Cám ơn anh về buổi đi đạo thú vị này Nhật Hưng trêu chọc:
- Thú vị sao? Tôi và cô cùng đấu mà
- Vâng, nếu anh thích thì chúng ta còn đấu dài dài
Vẫn còn nhớ chuyện bị bẽ mặt trong quán cà phê Nhớ, Nhật Hưngquả quyết:
- Tôi nh ất định sẽ thắng, cô đối thủ ạ! Mắt Trinh Trinh ánh nétcười:
- Anh không thắng tôi đâu, công tử Bạc Liêu Nhật Hưng hậm hực:
- Công tử Bạc Liêu Hừ! Tôi cấm cô! Trinh Trinh cười khanh khách
Trang 23buông câu triết lý:
- Đừng nên cấm người khác những gì mình không thích Tỏ vẻ caongạo, Nhật Hưng đáp:
- Tôi vẫn cấm Và cô là người tôi cấm nhiều thứ đấy! Trinh Trinhnghiêng đầu hỏi:
- Tại sao?
- Vì cô là đối thủ của tôi Trinh Trinh thản nhiên:
- Làm đối thủ vẫn tốt hơn là bạn anh đấy Nhật Hưng giơ tay lên:
- Cô th ật là quá quắt!
- Quá quắt cũng được Thôi, chào anh nhé
Trinh Trinh giơ tay lên vẫy Nhật Hưng và ôm bức tranh lẩn khuất vàodòng người
Nh ật Hưng ngẩn ngơ nhìn theo Anh thấy Trinh Trinh là cô gáikhó hiểu, lạ lùng Anh thật sự xúc động khi thấy Trinh Trinh quýbức tranh như báu vật, Nhật Hưng không thể nào quên ánh mắtđượm buồn của Trinh Trinh cứ đăm đắm nhìn bức tranh người mẹ
âu yếm cho con bú
Một lần nửa niềm kiêu hãnh dâng cao khi anh thấy mình đã tặngbức tranh cho Trinh Trinh là đem đến niềm vui cho cô
Chia tay không hẹ n gặp, Nhật Hưng cũng chẳng hỏi địa chỉ củaTrinh Trinh
Th ế là Nhật Hưng lại bấm máy chiếc di động gọi cho Trinh Trinh:
- Tôi quên chưa hỏi chỗ ớ của cô
Đầu giây bên kia Trinh Trinh tỉnh bơ trả lời:
- Để làm gì? Đâu có cần thiết với anh
Biết địa chỉ của cô cũng tốt chứ sao
- Anh không biết thì tốt hơn
- Hừm
Nh ật Hưng tức khí Không nói thì thôi, làm như Nhật Hưng nàymuốn biết địa chỉ của cô lắm vậy Trinh Trinh, cô quả là cao ngạođấy Rồi chính cô sẽ tìm địa chỉ của anh Nhật Hưng này đó TrinhTrinh ạ! Nhật Hưng nhếch môi cười ngạo mạn
R ồi anh đổi giọng:
- Tôi muốn làm chủ số điện thoại di động đẹp của cô
Trinh Trinh nóng mũi:
- Anh đừng nên đòi hỏi những gì không thuộc về mình
Nhật Hưng nhún vai phê phán:
Trang 24- Cô là cô bé ưa triết lý, mà triết lý thì gàn dở
- Tôi không nghĩ thế
- Vậy cô nghỉ sao về đề nghị của tôi?
- Đề nghị gì?
- Làm chủ số điện thoại di động đẹp
- Tôi nghĩ nó là của tôi rồi
- Tôi Lăng giá chúng ta hãy thương lượng
Trinh Trinh buông giọng chấc nịch
- Cái gì của tôi là đã có giá nhất định rồi Không thay đôi nữa
L ại triết lý Nhật Hưng thầm tức Trinh Trinh đúng là cô gái kiêu
kỳ và cũng cao ngạo như Nhật Hưng Chẳng lẽ anh vỏ quít dày gặpmóng tay nhọn'' sao? Chăng lẽ Nhật Hưng này cứ mãi thua TrinhTrinh?
Nh ật Hưng lại tấn công Trinh Trinh theo hướng khác:
- Cô có dám đấu với tôi nữa không?
- Sợ gì
- Đấu trường?
Trinh Trinh lạp lại:
- Tất nhiên không phải trường đua, vì tôi với anh không phải là haicon ngựa chiến
Nh ật Hưng cười phá lên:
- Là hai con gà chọi?
Trinh Trinh đáp lại:
- Anh là gà chứ tôi là cô bướm xinh đẹp
Nhật Hưng cười ranh mãnh:
- Sao ng ược đời vậy cô
- Cái gì?
- Cô là hoa, tôi mới là bướm chứ
- Xí!
Nh ật Hưng thú vị khi biết Trinh Trinh đang ấm ức Anh mặc kệ
- Cho cô ưu tiên chọn điểm đấu đó đối thủ
- Đến Hồ Xuân Hương, anh chịu không?
- Cũng được Chiều rồi ,bnên bờ hồ mới lãng mạn, tình tứ
- Tôi biết ngay cô sẽ nói câu đó
- Tôi nói có đúng không?
Đ úng
- Mấy giờ?
Trang 25- Đến ngay Nhá máy như trước nha!
- Đồng ý!
Hai người cùng hướng đến Hồ Xuân Hương
Nhật Hưng thuê xe ngưa chạy lộc cộc
Không biết có phải vì nôn nao lời hẹn mà anh đến trước? Hồ XuânHương buổi chiều lũ lượt du khách dạo chơi
Trời xanh Hồ xanh Hàng thông xanh Cỏ xanh Màu xanh mượtbao phủ khắp nơi Màu xanh mềm mại trải lối
Quần áo của du khách thì đa dạng đủ sắc màu Nhật Hưng đưa mắtnhìn, không thấy dáng Trinh Trinh
Anh đứng bên bờ hồ Đợi
Mặt nước hồ trong xanh phẳng lặng như chiếc gương soi Hàngthông nghiêng nghiêng làm dáng
Gió đệm đàn cho hàng thông hát khúc tình ca Bài ca mà Nhật Hưngtưởng chừng đã thuộc:
"V ẫn chỉ mình anh như cây lẽ bạn
Sương trên vai và hoài niệm với hồ đầy
Bỗng nhớ em lạ lùng trong quán vắng
Giọng hát buồn rơi dâu ấn trên tay
…
Ánh tự hỏi Mimosa em từ đâu tới
Những cánh vàng rơi theo ánh thu tàn
Em không giống Mimosa chứ để anh chờ đợi
Suốt tháng ngày như một gã lang than
…
Ngồi trên hồ lòng chao theo sóng
Cuộc tình thầm như bóng khuyêt nửa vầng trăng
Một tà khói sương, một em lồng lộng
Với nửa đời người để lại dấu chân không
Mimosa bên anh còn em sao không tời
Phố đồi cao vời vợi cánh hoa buồn"
Nhật Hưng mỉm cười một mình Anh đang chờ đối thủ có phải chờngười yêu đâu mà mơ mộng
Đư a mắt lơ đãng nhìn ra bờ hồ , chợt điện thoại Nhật Hưng cótín hiệu Trinh Trinh nhắn Cô đã đến? Nhật Hưng mừng thầm Anhrất sợ thời gian chờ đợi dài dằng dặc
Trang 26“Thu ở chờ đợi thời gian ơi rét quá!”
Trời Đà Lạt se lạnh
Gã đàn ông nào chờ đợi mà không thấy rét tim
Và rồi
''Em c ứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!''
Anh sẽ trách cố nhiên nhưng trách nhẹ!
Thật ra, Nhật Hưng có dám trách đối thủ đâu Anh đang chuẩn bịnghênh tiếp nữa kìa
Trinh Trinh xuất hiện, rạng rỡ trong chiếc đầm vàng hực Chiếc áolen khoác ngoài cũng vàng Nắng đã tắt mà em thì vàng rực
Hồ Xuân Hương êm ả bỗng chốc đã đổi màu khi Trinh Trinh yểuđiệu đi đến
Trông cô như chú bướm vàng xinh đẹp bay rập rờn
Không! Đóa Mimôsa vàng mớt đúng Mimosa Em đã đến!
Nhật Hưng mỉm cưởi vu vơ Chỉ có anh mới biết vì sao mình cười.''Anh tự hỏi lòng, Mimôsa từ đâu em tới Những cánh vàng phai rơitheo nắng thu tàn
Em không gi ống Mimosa chớ để anh chờ đợi
Suốt tháng ngày như một gả lang thang''
Trinh Trinh vàng rực như đóa Mimosa Nhật Hưng nhìn cô, mắt lấplánh
- Cô là hoa vàng chứ không phải bướm vàng đâu nha!
Rồi anh hạ giọng:
- Hoa Mimosa!
Trinh Trinh gân cổ cãi:
- Tôi là chú bướm vàng Nhật Hưng vờ khuyên bảo:
- Tạo hóa quy định sao cô chịu vậy đi
- Cãi chi?
- Không phải lúc nào cũng chấp nhận qui định của tạo hóa
- Theo cô thì
- Có lúc cũng phái cãi lại Những kẻ cãi lại tạo hóa là ngang bướng,
cô có biết không?
- Bướng thì cùng đâu có sao Nhật Hưng vặn lại:
- Chẳng lẽ cô cứ đòi làm bướm trong khi ông trời qui định con gái làhoa con trai là bướm
Trinh Trinth ch ỉnh lại:
- Đó là do đàn ông mấy anh qui định
Trang 27- Ai qui định cũng vậy thôi
- Xí! Tại đàn ông muốn hái hoa nên nói thế Nhật Hưng cười châmchọc
- Làm hoa thì phải cho ngườI ta hái Trinh Trinh đáp tỉnh bơ:
- Bởi vậy tôi là bướm để dược tự do bay lượn
- Có chắc tự do không đó? Trinh Trinh hỏi lại:
- Không sao anh đòi làm bướm? Nhật Hưng cà rỡn
- Vì cô là hoa Trinh Trinh lừ mắt với Nhật Hưng rồi yểu điệu bước
đi Nhật Hưng bước theo cô Hai ngưới tan bộ dọc theo bờ Hồ XuânHương đầy gió Mặt hồ sóng gợn lao xao! Trái tim ai lao xao? Đi dạomột lúc, hai người cùng ngồi xuống thảm cỏ ven hồ Ném hòn sỏixuống hồ làm mặt nước chao gợn, bất chợt Nhật Hưng thốt lên:
- Cô có biết, cô giống bà Hồ Xuân Hương không? Trinh Trinh lắcđầu phủ nhận: Không! Làm sao tôi giống bà Hồ Xuân Hương được?Nhật Hưng nhìn Trinh Trinh với ánh mắt tinh quái
- Bởi vì cô là cháu nội bà Hồ Xuân Hương Trinh Trinh giãy nảy lên:
- Anh dừng có gán ghép cho tôi cái tội nhìn bà còn mờ ám1 đó nha!
- Tôi chắc chắn cô là cháu nội bà Hồ Xuâ n Hương Không dám đâu!
- Cô nhận đi! Tôi sẽ chứng minh Trinh Trinh lắc đầu:
- Khoa học chứng minh mới chính xác Nhật Hưng bông đùa:
- Thì tôi cũng chứng minh theo khoa học Hổng dám đâu?
- Cô có "gien" di truyển của bà nội Hồ Xuân Hương
- Tôi không dám nh ận con cháu của người tài năng đâu Anhhổng có xúi ẩu nghen!
- Tại tôi thấy cô giống hệt tính khí của bà Hồ Xuân Hương
Trinh Trinh h ất đầu lên hỏi:
Trang 28- Tôi không chịu đâu Tại sao cùng một đức tính mà với ngưới nàythì tốt người kia lại xấu?
- Cô không thích thì thôi, ch ứ có người bái phục bà Hồ Xuân
Hương: "Xuân Hương càng đọc càng hay Với nàng, xin chấp hai tay,
- Anh th ật là quá quắt! Đừng hòng nhát, tôi hổng sợ đâu
- Nhưng cô thua rồi phải không?
- Thua gì?
- Đấu võ mồm nãy giờ tôi thắng
Trinh Trinh so vai , v ẻ phê phán:
- Đàn ông con trai mà nói nhiều, tưởng là hay à?
Thế cô thích đấu gì? Tôi sàn sàng
- Anh đừng nói sẵn sàng bỏ tiền ra nghen
Nếu cần Cô chơi trội thì tôi cũng chơi trội vậy
- Anh cứ sợ người khác hơn mình
- Cô cũng vậy thôi Ngông nghêng muốn chơi trội
- Tôi có lý đó
- Chẳng lý do gì cả Tôi không ngờ có một đối thủ như cô
Tôi cũng nghĩ chỉ có mình tôi Bây giờ ''kỳ phùng địch thủ'' gặp nhau.Nhật Hưng buông gọn:
- Thì đấu!
Đôi mày thanh tú của Trinh Trinh chau lại:
Đấu mãi? Anh không nghĩ đến hòa bình sao?
- Nếu cô thích
Trinh Trinh vặn lại:
Trang 29- Có ai thích chiến tranh không?
Nhật Hưng thích chí nói nhanh:
- Kể từ hôm nay có bờ hồ Xuân Hương chứng kiến, chúng ta sẽchấm dứt thi đấu mà chung sống hòa bình
Trinh Trinh v ặn lại:
- Cái gì chung sống?
Nhật Hưng nhăn mặt:
- Cô đừng có hiểu lệch lạc! Tôi và cô không phải đang chung sốngdưới một vòm trời đấy sao?
H ơi ngượng Trinh Trinh nói lảng sang chuyện khác:
- Hồ Xuân Hương hôm nay đẹp quá!
- Xí! Ai nghe mà khéo nói
- Chẳng lẽ cùng đi dạo bên hồ Xuân Hương mà Trinh Trinh khôngnghe tôi nói câu nào
Trang 30- Cô ch ờ tôi về đấy ư? Ai bảo? Ai chờ?
Hồng Liên nhỏ nhẹ:
- Em không có đợi anh đâu
Nh ật Hưng gắt gỏng:
- Thế ngồi đây để làm gì?
- Ngồi chơi Ngắm hoa
- Cô là con sen của nhà này ở đó mà ngồi chơi ngắm hoa
Nghe giọng nói đầy vẻ miệt thị của Nhật Hưng, Hồng Liên uấtnghẹn Cô sắp là vợ Nhật Hưng mà anh khinh thường thế đấy Bất bình, Hồng Liên đứng dậy định vào trong, Nhật Hưng kéo cô lại
ấn xuống chỗ ngồi và anh cũng ngồi bên cạnh
H ất hàm nhìn Hồng Liên, giọng Nhật Hưng như ra oai:
- Tôi là kẻ tự do, cô không được chờ đợi, dòm ngó gì cả nhé
Rồi anh hỏi cô về hách dịch:
- Giờ thì cô mãn nguyện và vui lắm phải không?
Hồng Liên giương mắt ngó Nhật Hưng:
- Em có mãn nguyện gì đâu
Nhật Hưng buông chuỗi cười lạnh lùng:
- Cô được bà già thừa nhận là dâu bắt tôi phải cưới Thật khôi hài!Hồng Liên mím môi:
- Anh không cần phải miễn cương Nhật Hưng chán nản thú nhận:
- Không cưới cô làm sao tôi yên thân với bà già Chắc chắn bà sẽkhông dung nạp tôi đâu Mà tôi thì cần phải có chốn ở và nguồnsống
Thì ra thế! Công tử Bạc Liêu phải sống dựa vào mẹ Cuộc hôn nhâncũng do mẹ quyết định
Hồng Liên thật bẻ bàng chua xót
Từ Đồng Tháp Mười lên Đà Lạt tìm người quen theo lời trăng trốicủa mẹ, Hồng Liên không ngờ gặp bao rắc rối
H ồng Liên phải lên xe h1oa cùng Nhật Hưng theo ý muốn của
bà Xuân Khuê Bà rất tha thiết điều này Theo bà thì đây là cách trả
ơn cho ân nhân là mẹ Hồng Liên Bà nhận Hồng Liên là dâu và cónhiệm vụ cưu mang cô suốt đời Bà không cho Hồng Liên cãi lời.Bản thân Hồng Liên rất quý mến bà Xuân Khuê, cô cũng không cócon đường lựa chọn nào khác
Bơ vơ, nghèo khổ Không nghề nghiệp Tương lai mù mịt Hồng Liênphải làm sao đây? Dòng đời nghiệt ngã, Hồng Liên rất sợ
Trang 31Trứớc mắt là Hồng Liên đã gặp nghiệt ngã từ Nhật Hưng rồi Anhchàng ngạo mạn đáng ghét Hồng Liên chẳng ham làml vợ anh tachút nào Nhìn xoáy vào mắt Hồng Liên, Nhật Hưng mai mỉa:
- Sao lặng thinh vậy? Cô từ đâu đến đây hại tôi? Cô đạt được mụcđích rồi, hả lòng hả dạ cười đi
H ồng Liên thật, lòng phân giải:
Em không có mục đích gì cả
Hừ Mục đích muốn làm vợ tôi
- Là do ý của dì Khuê
Nhật Hưng trách móc:
- Cô không đến đây thì làm sao mẹ tôi có ý đó?
Hồng Liên hỏi lại một cách hiền hậu:
- Em không đến đây thì đi đâu? Mẹ em đã dặn thế
Nhật Hưng nhún vai:
- Đi đâu thì mặc cô chứ, sao lại bổ vào nhà tôi?
Ôi! Sao bà Xuân Khuê nhân hậu mà lại có tên con trai không tìnhnghĩa đáng ghét thế này?
H ồng Liên ấm ức Nhật Hưng thì ngược lại anh cùng oán trách
cô Tại sao cô cứ nháo nhào vao đây? Ngôi biệt thự Xuân Khuênguy nga đả thu hút cô chứ gì? Giữa hai người không có sự hônước nào mà cô phải giữ lời hứa của người lớn Cô có thể bỏ đi mà.Hồng Liên vẫn ở lại vẫn bám víu vào đây thì Nhật Hưng còn gì đểnói nữa Thật ngao ngán cho đời anh
Một lần nữa, Nhật Hưng ngăn chặn Hồng Liên:
Cô đừng có mơ được làm vợ tôi nha! Và cũng đừng có than khổ Tất nhiên Hồng Liên nào có mơ
Nhật Hưng đã báo trước làm cho cô khổ dài dài
Ngay từ đầu khi bà Xuân Khuê đề cập đến chuyện cưới, Hồng Liên
đã bảo:
- Dì đừng bận tâm điêu đó, Con ở đây giúp việc cho dì, sống gần dì,
mẹ con cũng yên lòng rồi
Bà Xuân Khuê tươi cười:
- Dì biết con rất đảm đang khéo léo giỏi quán xuyến Nhưng conphải ở đây với tư cách là con dâu của dì chứ không phải là ngườigiúp việc
Và bà Xuân Khuê đã chuẩn bị chu đáo cho đám cưới rồi, Hồng Liênchỉ còn biết ưng thuận để bà quyết định cuộc đời cô May nhờ rủi
Trang 32Đời Hồng Liên như một cánh bèo trôi như đóa hoa dại
Ngồi giữa hoa viên rực rỡ các loài hoa, Hồng Liên ngỡ mình nhưđóa hoa Hoàng hậu tím cô đơn
“Hoàng h ận tím vội vàn,g rơi lả tả
Em e dè đóa hoa rụngg trên tay
Nào phải tự thiên Hoàng hậu lại tàn phai
Cũng bởi xuân qua để bây giờ cuối hạ
Bởi người vô tình mà thời gian vội vả
Nên hương nồng nhạt thếch nào hay
Hoa hoàng hậu cánh mỏng manh
Rơi khe khàng trên sân nhà vắng
Đâu phải tự nhiên mà tái tím vành môi
Vì hoa hoàng hậu rơi tràn ngoài ngõ vắng"
Thấy Hồng Liên ngồi buồn bã nín khe, Nhật Hưng vô cùng đắcthắng Chọc cho cô tức cũng là niềm vui của anh
Tỉnh bơ, Nhật Hưng nói tiếp:
- Dù tôi có cưới, cô cũng không được hân hạnh làm vợ tôi đâu.Đừng có ham Lọ lem mà đòi biến thành hoàng hậu
Nhìn thấy những cánh hoa hoàng hậu tím phía trước, Hồng Liên nóinhanh ý nghĩa của mình:
Thà làm hoàng h ậu không vua còn hơn
- Làm vợ tôi hả?
Nhật Hưn cắt lời Hồng Liên, rồi với vẻ ngạo mạn, anh nói tiếp:
- Nhưng cả hai, cô chẳng có cơ hội nào được đâu
- Lang nhách?
Nói chuy ện với Nhật Hưng càng thêm tức Nhưng rồi cô khôngthèm tức anh chàng công tử này làm gì Nhật Hưng có sống cho ai,
vì ai đâu, bản thân anh là trên hết
Mãi mãi Hồng Liên là đóa sen lạc lõng không ở đúng nơi đầm nướcquê nhà Mãi mãi Hồng Liên là cánh hoa hoàng hậu cô đơn trong
Trang 33ngôi biệt thự sang trọng này
Đám cưới được tổ chức long trọng Là cô dâu trong một, đám cướilớn nhất nhì Sài Gòn mà Hồng Liên như kẻ mộng du
Ân cần chăm chút cô con dâu, bà Xuân Khuê cho mời thợ nổi tiếngtrang điểm, chải tóc cho Hồng Liên
Xoa rê trắng vai trần, lấp lánh kim tuyến, Hồug Nên đẹp rạng rở quýphái
Bà Xuân Khuê t ự hà o vể đám cưới của con trai mà bà tổ chức
Bà muốn thu hút sự chú ý của mọi người vào Nhật Hưng và HồngLiên Hiểu ý mẹ, Nhật Hưng cũng làm tốt vai trò chú rể Anh âu yếmkhoác tay cô dâu tươi cười tiếp khách
H ồng Liên ngỡ ngàng bước theo Nhật Hưng như một cái máy.Đầu óc phiêu bồng chơi vơi, Hồng Liên dang tự hỏi sao cô đồng ýđám cưới này Không thể tin là đám cưới đang diễn ra cực kỳ sôiđộng trong nhà hàng lớn nhất Sài Gòn
Nh ật Hưng âu yếm dìu bước Hồng Liên đến các bàn mời khách
và đón nhận lời chúc tụng Mọi người tinh nghịch đòi chú rể cô dâuhôn nhau Nhật Hưng tình tứ hôn môi vợ trong tiếng vỗ tay vang dộicủa bạn bè
Trước mặt mọi người, Nhật Hưng là người chồng rất đỗi ga-lăng vàhết mực yêu thương chiều chuộng vợ
S ợ Hồng Liên mệt, Nhật Hưng bưng ly sôđa chanh cho cô:
- Em uống nước giải khát, kẻo mệt
- Cám ơn anh!
Hồng Liên nghiêng đầu nhìn anh và mỉm cười kề môi vào ly sôđauống từng ngụm ngon lành
Ai cũng nhìn cô dâu chú rể với vẻ ngưỡng mộ
Nhật Hưng biết mẹ hài lòng lắm Anh cười thầm trong bụng Đóngkịch một chút để mẹ vui lòng sá gì mà anh không làm được
Đám cưới diễn ra vô cùng hoàn hảo
Theo như dự tính đám cưới xong chú rể cô dâu sẽ đi hưởng tuầntrăng mật ở Hồng Kông
Bà Xuân Khuê đã chuẩn bị valy các thứ cho con trai và con dâu.Nhật Hưng chỉ việc đưa Hồng Liên lên đường
Chưa có bà mẹ chồng nao chu đáo tuyệt vời như bà Xuân Khuê Phải chi Nhật Hưng cũng ân cần chu đáo tuyệt vời như bà XuânKhuê thì Hồng Liên hạnh phúc biết bao
Trang 34Tuy nhiên Hồng Liên cũng đã ấm lòng
Trong tiệc cưới, Nhật Hưng cũng tỏ ra cưng chiều, quan tâm đến cô
và êm ả như dòng nước trôi
Bỗng nhlên đêm tân hôn, chú rể biến mất Thật trớ trêu Hồng Liên
dở khóc dở cười Hay là Nhật Hưng về phòng riêng? Càng tốt!
Hồng Liên thử đến phòng của anh, cửa khóa kín Không thấy NhậtHưng đâu
Đ ã quá quen với tính khí ngang tàng của Nhật Hưng, Hồng Liênchẳng báo động với ai Anh đâu phải là đứa con nít mà sợ bị bắt cóctống tiền Tưởng làm chú rể, Nhật Hưng sẽ thay đổi đôi chút, ai ngờvẫn chứng nào tật ấy
Thôi kệ, anh muốn làm gì thì làm, đã biến mất thì khắc cũng sẽ xuấthiện
Có lẽ đây là dấu hiệu của sự phản đối Nhật Hưng không đồng ýHồng Liên làm vợ anh Cô cũng đâu có màng Đám cưới diễn ra để
bà Xuân Khuê vui lòng cũng đi
Là chú rể nhưng Nhật Hưng không nghĩ mình là chú rể Anh vẫnquen thói rong chơi như thường ngày
Có l ần trước khi ra ngoài, Nhật Hưng đã cảnh báo Hồng Liên:
- Tôi đi đâu mặc tôi Cấm cô thọc mạch với bà già
Nào Hồng Liên có can thiệp vào cuộc sống của anh đâu Mãi mãigiữa hai người đâu có sự trói buộc
Đêm nay Hồng Liên thật sự trở thành cô dâu, và có lẽ chi là cô dâutrong tiệc cưới
H ồng Liên cũng đang tự hỏi tại sao mình là cô dâu?
Có dâu ngủ một mình và sẽ mãi là đóa hoàng hậu cô đơn
Trong lúc Hồng Liên đang thắc mắc thì chú rể Nhật Hưng trấn vai tròchú rể Anh thản nhiên lên sân thượng vùng vẫy trong hồ bơi thậtthỏa thuê Nước hồ mát lạnh làm cho Nhật Hưng sảng khoái dễ chịu
và anh đã quảng mọi nuộn phiền bực dọc ra ngoài hồ
Bơi lội chán chê, Nhật Hưng lấy điện thoại di động gọi cho TùngSơn nó i chuyện thật lâu
Trang 35Dường như nói di động cũng là cái thú của Nhật Hưng Nói khôngthấy mặt người đối điện, tha hồ tưởng tượng, tha hồ gất
Đến gần sáng Nhật Hưng mới trở về phòng Hồng Liên không dámhỏi anh Nhưng chẳng lẽ là vợ lại không biết vì sao ông chồng vắngmặt
Anh đi đâu vậy?
H ỏi xong, Hồng Liên rất sợ bị Nhật Hưng gắt gỏng la Nhưng tráivới sự lo lắng của Hồng Liên, Nhật Hưng trả lời Hồng Liên với giọngpha đường ngọt lịm:
- Anh chuẩn bị các thứ sáng mai chúng ta đi Hồng Kông hưởng tuầntrăng mật
Đôi mắt đen láy mở lớn nhìn Nhật Hưng đầy vẻ ngạc nhiên Quyếtđịnh này là của bà Xuân Khuê Nhật Hưng đồng ý nghe theo bà Lạthật!
Th ấy Hồng Liên giương mắt ngó, Nhật Hưng cười thú vị:
- Đi hưởng tuần trăng mật tuyệt lắm Em không thích sao?
Giọng âu yếm này có phải dành cho Hồng Liên không?
Cô đang tự hỏi, khô ng ngbĩ mình được vinh hạnh nghe những lờipha mật như thế
Đ ôi mắt đen như Nhung lại nhìn Nhật Hưng như dò hỏi NhậtHưng vỗ vai cô âu yếm:
- Đi tận Hồng Kông hưởng tuần trăng mật nghe cưng! Chuẩn bịtinh thần đi! Đó mới xứng danh là con trai bà tỷ phú Anh sẽ cho cảthế giới này biết anh cưới vợ
Ch ẳng biết Nhật Hưng có uống rượu say xỉn? Lại thêm một tròthích chơi ngông của Nhật Hưng thôi Hồng Liên phớt lờ Nếu anhthật sự ưu ái với cô thì rất tốt Làm ra vẻ ân cần quan tâm, NhậtHưng bảo Hồng Liên:
- Em ngủ cho khỏe để lấy sức, mai đi
Có chuyến đi Hồng Kông hưởng tuần trăng mật thật à? Hồng Liên
cứ hỏi mãi như thế Cuối cùng cô đã chìm vào trong giấc ngủ mơmàng
Ra sân bay, Hồng Liên khá bất ngờ khi biết tài xế Tùng Sơn thế vaichú rể Nhật Hưng đi cùng cô sang Hồng Kông hưởng tuần trăngmật
Gi ọng Tùng Sơn như có lỗi?
- Nhật Hưng bẩt tôi đưa cô đi Hồng Kông
Trang 36- Trời ơi! Anh thế anh ta à?
H ồng Liên kêu lên rồi nhìn Tùng Sơn đăm đăm không biết nói gìhơn Nhật Hưng thật đáng trách Không đi thì thôi có ai bắt buộc,bày chi cái trò thay thế kỳ quái này
Bắt Tùng Sơn thế vai chú rể Bắt Tùng Sơn đưa Hồng Liên đi HồngKông hưởng tuần trăng mặt Đồ chết bầm! Đồ vô liêm sỉ
Nhìn Tùng Sơn mà Hồng Liên nguyền rủa Nhật Hưng Tùng Sơn ănmặc sang trọng nhưng không hóa trang thành Nhật Hưng
Th ấy Hồng Liên lộ vẻ thất vọng, Tùng Sơn nhẹ nhàng phân bua:
- Cô yên tâm! Tôi đưa cô sang Hồng Kông du lịch Hồng Liên lắcđầu:
- Nếu thế thì tôi không đi đâu cả
Tùng Sơn rên lên:
- Cô không đi thì chết tôi
- Có gì đâu mà anh lo
Tùng Sơn kể:
- Cô không biết chứ Nhật Hưng đã ra lệnh cho tôi, bắt tôi phải thếvai cậu ấy đưa cô đi Hồng Kông
Hồng Liên nghiêm giọng:
- Tôi và anh không đi đâu cả
Tùng S ơn than vãn:
- Cô mà không đi thì tôi bị đuổi việc Hồng Liên nhìn Tùng Sơn lolắng:
- Nghiêm trọng như vậy sao?
- Cô không biết tính Nhật Hưng ư? Cậu ta phán là phải thực hiện.Tùng Sơn trả lời rồi nhăn mặt kể tiếp:
- Tối qua Nhật Hưng gọi điện cho tôi bắt phải thế vai Tôi đâu cóchịu Cậu ấy hăm he đủ điểu đòi đuổi việc nếu tôi cãi lệnh
Tôi biết làm sao hơn? Từ hồi nào giờ cậu ấy đối với tôi rất tốt, tôikhông nghe lời cũng không được
T ức Nhật Hưng mà nghe tâm sự của Tùng Sơn, Hồng Liên cũngngậm ngùi Tùng Sơn bị ép buộc Kẻ đáng trách là Nhật Hưng Sao
mà Hồng Liên oán ghét anh ta tột độ
Hồng Liên hủy chuyến bay, cương quyết không đi Hồng Kông cùngTùng Sơn
Tùng Sơn như đứng trên ổ kiến lửa, khắp người như bị đốt cháy.Anh vò đầu bứt tai Phải làm sao đây?
Trang 37Thật khốn đốn cho thân phận Tùng Sơn Phải nghe ai? Nhật Hưnghay Hồng Liên? Chồng bắt đi, vợ bảo ở lại.
Tùng S ơn bối rối vì sợ vợ chồng cậu chủ Thà làm vệ sĩ hay tài
xế, công việc rõ ràng đâu vào đó, chứ đóng thế vai Nhật Hưng thìthật khốn khổ như đi vào hang cọp Không thực hiện thì đâu dễ gìyên với Nhật Hưng
Nghe theo Hồng Liên, Tùng Sơn cũng muốn lắm chứ Nhưng biếttính sao Đầu óc rối bời, Tùng Sơn suy nghĩ lung tung
Tùng S ơn hỏi như một sự đầu hàng:
- Cô không muốn đi?
Tùng S ơn buột miệng:
- Không đi thì cũng xem máy bay bay
Hồng Liên nhăn mặt:
- Không đi mà còn xem làm gì?
Tùng Sơn suy nghĩ rồi nói nhanh:
- Tôi đồng ý không đi nhưng với một điều kiện
- Điều kiện thế nào?
- Cô đồng ý tôi mới dám nói
H ồng Liên bật cười trước sự rào đón của Tùng Sơn Trong thâmtâm cô luôn xem Tùng Sơn là bạn, dù anh có là vệ sĩ, tài xế hay gì gìcủa Nhật Hưng cũng mặc
Gi ọng cô có vẻ cởi mở:
- Điều kiện gì mà giải quyết ổn thỏa thì tôi đồng ý
Tùng Sơn nói nhanh những điều đã tính:
Trang 38- Cô ph ải trớ về Đà Lạt, cùng tôi đến khách sạn hoặc thuê chỗtrọ ở một tuần để cho mẹ chồng cô - bà Xuân Khuê khỏi nghi ngờ,rồi sau đó mới trở về biệt thự.
Hồng Liên trầm tư nghĩ nghĩ Không về Đà Lạt thì cô cũng chăngbiết đi đâu
Nhưng Thấy vẻ tần ngần của Hồng Nên, Tùng Sơn giải thích thêm:
- Còn tôi cũng phải tránh mặt Nhật Hưng Lớ ngớ gặp cậu ta ở ĐàLạt hay Sài Gòn tức khắc tôi bị đuổi việc
- Ch ắc chắn rồi, về đâu có yên thân vớI bà mẹ
Đưa mắt nhìn Hồng Liên, Tùng Sơn tặc lưỡi:
- L ạ thật! Tôi không hiểu tại sao bà chủ yêu thương, quý mến cô,
mà cậu Nhật Hưng thì đem cô bỏ giữa đường thế này
Hồng Liên mỉm cười cay đắng:
- Anh ta giao tôi cho anh chứ đâu có bỏ giữa đường Tùng Sơn nínthinh không có ý kiến Anh biết Hồng Liên rất đau lòng hụt hẫng vềchuyện quái đản này
Th ế nhưng Hồng Liên lại thốt lên một cách thản nhiên:
- Càng hay! Biết được anh ta như thế, tôi không nên gắn bó làm gì.Tùng Sơn buông lời nhận định:
- Nhưng số phận đã gắn bó cô với cậu Nhật Hưng
Hồng Liên đan hai bàn tay vào nhau:
- Không đâu
Rồi cô hồn nhiên giải thích thêm:
- Tôi chỉ thích gắn bó với dì Xuân Khuê thôi
Tùng Sơn tán thành:
- Bà chủ rất tốt
- Thế mà sinh ra ông con đáng ghét
Tùng Sơn buông câu nhận xét:
- Biết sao được Cha mẹ sinh con trời sinh tính mà!
Bỗng dưng Hồng Liê n thốt lên:
- Lẽ ra anh phải là con của dì Xuân Khuê mới đúng
Giật nẩy mình, Tùng Sơn lắc đầu liên tục:
Trang 39- Tôi làm gì được hân hạnh đó Cô nói coi chừng cậu Nhật Hưngnghe thì chết tôi.
- Anh Nh ật Hưng không nghe được đâu
Tùng Sơn dè dặt:
- Mà thôi, cô cũng đừng gán ghép tôi là con của bà chủ nữa
H ồng Liên khẽ đùa giọng:
- Tôi nói để kiếp sau ông trời sắp xếp lại
Tùng Sơn bật cười trước câu đùa đí dỏm của Hồng Liên Cô không
bi lụy như anh nghĩ, anh cũng yên tâm
Và anh c ũng bông bông đùa lại với Hồng Liên:
- Cám ơn anh đã nhắc nhở ông trời Hồng Liên nghiêng đầu hỏi:
- Tôi nhắc giúp anh há
- Tôi thì sao cũng được
Tùng Sơn t.rá lời Hồng Liên với nụ cườl
cở i mở Nụ cười khiến Hồng Liên bâng khuâng Nụ cười trông TùngSơn có vẽ rạng rỡ, trẻ trung hơn
Nụ cười làm cho gương mặt Tùng Sơn mất đi nét khắc khổ nghiêmnghị thường ngày
Hồng Liên nhìn Tùng Sơn, anh cười bảo:
- Không đi Hồng Kông thì phải trốn
- Biết rồi! Một tuần trăng mật mà
- Tuần sau tôi sẽ lấy xe rước cô về biệt thự Xuân Khuê
Trang 40Hồng Liên đưa mẩt nhìn quanh, cắc cớ hỏi:
- Có khi nào Nhật Hưng quay lại đây kiểm tra xem anh và tôi đã bay
đi Hồng Kông chưa?
Tùng Sơn gãi đầu:
- Tôi nghĩ là cậu ta không có thời gian kiểm tra, cũng chẳng bận tâmchuyện này
- Anh đừng có chủ quan
- Tôi chỉ sợ bị bắt gặp ở Đà Lạt, thì nguy to
- Vậy tôi và anh hồn ai nấy giữ nha
Tùng S ơn gật đầu:
- Lẽ ra tôi phải lo cho cô Nhưng bây giờ về Đà Lạt thì mạnh ai nấygiữ hồn Hồnbơ Liên mim cười bảo:
- Anh khỏi lo gì cho tôi
- Không hiểu sao số phận tôi lại dính dáng đến cô
Bỗng dưng Tùng Sơn thốt lên và nhớ lại lần đầu tiên gặp Hồng Liênkhóc tấm tức trong sân tòa biệt thự Xuân Khuê
Lúc đó trông Hồng Liên yếu đuối, mỏng manh như cánh hoa Hoa gìnhỉ? À hoa hoàng hậu tím rưng buồn Còn bây giờ trông cô có bảnlĩnh hơn
H ồng Liên cắc cớ hỏi Tùng Sơn:
- Anh cho là điềm lành hay dữ?
- Anh làm gì cho Nhật Hưng cũng được
- Tôi khỏi Tùng Sơn bình thản đáp:
- Cô là cô chủ, vợ cậu chủ thì tôi phải phục vụ luôn Hồng Liên lắcđầu không tán thành:
- Tôi cũng cùng thân phận như anh, đừng gọi là cô chủ, vợ chủ , tôighét lắm
- Có sao tôi nói vậy Hồng Liên tỏ vẻ thân mật:
- Thỏa thuận thế này Em và anh coi nhau như anh em hoặc bạn bè.Tùng Sơn nhăn mặt:
- Cô muốn cậu Nhật Hưng la tôi sao?
- Làm gì có chuyện đó Anh ta chẳng quan tâm chuyện này đâu