1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Doa hong trang chua xac dinh

144 3 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Doa Hồng Trang Chu Xác Định
Trường học Trường Đại học Sư phạm Hà Nội
Chuyên ngành Văn học
Thể loại Báo cáo môn học
Năm xuất bản 2023
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 144
Dung lượng 497,4 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Doa hong trang PHẦN I Cơn mưa rả rích kéo dài ba hôm Mây đen giăng kín bầu trời khiến không gian xám xịt một màu ảm đạm Co ro chiếc áo mưa lùng bùng, Việt My cố phóng xe thật nhanh Cô đến vũ trường Đê[.]

Trang 1

C ởi bỏ lớp áo mưa, sau khi thay đổi trang phục Việt My đi tớigóc tối của vũ trường, nơi có chiếc bàn nhỏ quen thuộc Cô ngồixuống đó với vẻ an phận, đầy mặc cảm Có tiếng huýt sáo chế giễucủa một tay nhạc công tóc dài khi anh lướt ánh mắt lên nhìn bộ váy

rẻ tiền của cô Mặc kệ! Vẻ mặt dửng dưng, Việt My chống cằmngắm nhìn những bóng đèn xoay đang nhấp nháy

Ba tháng làm vũ nữ ở Đêm Màu Xanh, cô đã học được cách để tồntại, không làm phiền đến ai nhưng cũng không chấp nhận để ai xemthường mình

Khách đến đông dần Như mọi hôm, Việt My gọi cho mình mộtlon coca Cô vẫn nhớ cái ngày đầu tiên vào nghề, cô đã bị mấy vũ

nữ ở đây xông đến dằn mặt Ngày thứ hai, cô lãnh trọn một bạt tainhư trời giáng của tài pán Cẩm Vân, bị bảo vệ của vũ trường đòitống ra khỏi cửa khi biết cô là vũ nữ tự do Với gương mặt thâm tím,ngày thứ ba cô vẫn tìm đến vũ trường Khi mấy gã bảo vệ của vũtrường định dạy cô bài học thì đột nhiên tài pán Cẩm Vân ra cản Sựcan thiệp của tài pán vì lý do gì, Việt My không thể hiểu Cô khôngtin là Cẩm Vân thương hại cô mà đó chỉ có thể là một chiếc bẫyđang được giăng

M ột người khách trạc ba mươi tuổi ngồi xuống cạnh cô:

- Sao ngồi một mình thế em?

Cô nhỏ nhẹ:

- Anh cần có bạn nhảy không?

Hau háu nhìn cô, anh ta vội hỏi:

- Em là vũ nữ hả?

- Vâng

Trang 2

- Em tên gì?

Cô bịa ra một cái tên

- Kim Hồng

- Tên em đẹp quá! Mà sao lại uống nước ngọt? Anh gọi rượu cho

em nha Khuôn mặt cô nghiêm nghị:

- Không cám ơn Em không uống rượu

xa, gương mặt nghiêm nghị

Phá, c ười lên anh ta cười chế nhạo:

- Nói thật đi, em có phải là vũ nữ không đấy?

Không kìm được tò mò anh ta lại hỏi:

- Mà sao quản lý vũ trường không đuổi tụi em?

Trang 3

Th ấy Việt My vẫn ngồi yên với vẻ mặt nghiêm trang, anh ta sátgần lại:

- Để anh ôm một chút có chết chóc gì đâu

Việt My kêu lên:

- Em không phải là đối tượng của anh, xin anh đi tìm người khác

- Anh thích em Nào ngồi sát vào đây với anh đi cưng!

Thấy Việt My đứng dậy sang ngồi ghế khác, anh ta nổi giận:

- Em làm gì thế?

Cô nh ũn nhặn:

- Xin lỗi Nếu anh mời em nhảy, em xin sẵn sàng nhảy với anh

- Với tất cả các điệu nhảy chứ?

Cô mềm mỏng:

- Vâng, em sẽ khiêu vũ với anh tất cả các điệu nhảy ngoại trừSlow Em không nhảy Slow với khách

Câu trả lời của làm anh ta càng tức giận, anh ta quát lên:

- V ũ nữ chứ phái cái quái gì mà phách lối Cô thử nhìn lại mình

đi Vào đây mà còn bày đặt làm bộ giữ gìn phẩm hạnh Thế saokhông ở nhà nấu chè đậu đen gánh đi bán hàng rong cho tiết hạnhgia phong

Vi ệt My ngồi yên chịu trận Đưa mắt nhìn thật nhanh về phía tàipán Cẩm Vân, cô không khỏi lo lắng Nếu Cẩm Vân biết là cô đanglàm khách bực tức, thế nào cô cũng gặp rắc rối

Cô nói th ật khẽ:

- Em xin lỗi

- Xin lỗi cái quái gì

Ng ười đàn ông định xỉ vả Việt My thêm mấy câu nữa nhưng côgái váy ngắn vừa đi ngang Cách uốn mông của cô gái khiến anh ta

bị hớp hồn, liền vội vã đứng dậy đuổi theo cô gái ấy

Vi ệt My kìm một tiếng thở dài Vũ trường đang chìm ngập trongkhói thuốc và âm thanh Nhạc công đang chơi bản Cha Cha Cha vuinhộn Cũng như các vũ nữ tự do khác, Việt My tự biết cách phải tồntại Để không lãnh bạt tai của tài pán, cô chỉ dám ra sàn nhảy khi tất

cả các vũ nữ chính thức của vũ trường đều cặp khách

Cu ối cùng, Việt My cũng tìm được khách nhảy Đó là một ônggià khoảng năm mươi tuổi Ông nhảy rất vụng, liên tục giẫm lênchân cô Phải cố gắng lắm Việt My mới đưa ông hết bản Tango

Trang 4

M ột buổi tối cũng không đến nỗi tồi với Việt My Sau khi nhậntiền boa của ông già, cô nhảy với anh chàng cao kều uống hơi nhiềurượu, số tiền mà anh chàng này đưa cho cô khoảng hai trăm ngàn.Dùng kh ăn lạnh chùi sạch son phấn trên mặt, đi vào buồng vệsinh Việt My thay nhanh chiếc váy Chỉ một lát sau, cô trở ra vớichiếc quần màu tro và áo sơ mi trắng.

Ngang qua cổng, cô cố nở nụ cười thân thiện với mấy gã bảo vệđang ngái ngủ, nhưng đáp lại cô là vẻ mặt lạnh như kem

Vi ệt My trở về nhà vào lúc mười một giờ đêm Cô vội vã đến bêngiường ba cô, cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy ba cô đang lơ mơ ngủ.Khi ngủ, cơn đau trong ông dường như dịu đi

Khui chai Walker, Kh ương Vỹ rót vào ly của Tố Mỹ:

- Mời em!

Nở nụ cười đẹp mê hồn, cô chạm ly với anh

Giọng cô nũng nịu:

- Nếu em say, anh đưa em về nhà đấy nhé

- Anh ở đâu, em theo đó

Khương Vỹ choàng tay lên vai cô:

- Em theo anh chi vậy?

Tố Mỹ nguýt yêu:

- Hỏi dễ thương chưa

Khương Vỹ mỉm cười:

- Anh mời em bản Bebop nha

Cả anh và cô cùng ra piste Tố Mỹ mặc chiếc váy ôm màu mận chín.Đôi chân thuôn dài gợi cảm của cô như đẹp hơn với đôi giày bốtmàu đen

Kh ương Vỹ nịnh đầm:

- Em rất đẹp

Tố Mỹ đong đưa mắt:

Trang 5

- Thật không đó?

Khương Vỹ mỉm cười:

- T ấm gương soi của phụ nữ đẹp chính là ánh mắt của đàn ông

Cứ nhìn vào sự ngưỡng mộ của những người đàn ông đang có mặt

ở vũ trường dành cho em, em đã có được câu trả lời thật chính xác

Kh ương Vỹ và Tố Mỹ là đôi nhảy đẹp nhất Dường như tất cảmọi người đều chăm chú dán mắt vào họ Không chỉ thế, bộ vestonmàu trắng của Khương Vỹ đã khiến anh càng lịch lãm phong độ

M ột đôi nhảy bên cạnh khiến Khương Vỹ quan tâm Đó là một

cô gái trẻ có khuôn mặt buồn buồn và một ông già trạc sáu mươituổi Cô gái nhảy rất thành thạo nhưng ông già lại cập lết thân hìnhgià nua cho kịp điệu nhảy

B ắt gặp nụ cười kín đáo của anh, Tố Mỹ khúc khích:

Trang 6

- Anh biết là em dành cho anh nhiều tình cảm sao?

Khương Vỹ nửa đùa nửa thật:

- Đừng nên như thế, anh vốn là vô tình với phụ nữ cho dù người đó

là những cô gái đẹp

Đưa Tố Mỹ trở về bàn, Khương Vỹ rót thêm rượu cho cô Lịch sựđưa một tờ năm mươi đô, anh mỉm cười:

- Cám ơn em về một buổi tối vui vẻ

Sự hào phóng của anh làm gương mặt cô rạng rỡ:

- Tối nay, anh có cần em bên cạnh không?

Kh ương Vỹ cười lớn:

- Vợ anh ghen khủng khiếp đấy

Cô háy anh một cái:

- Đừng xạo, em biết rõ là anh chưa có vợ mà

Cởi chiếc áo veston vắt lên vai, Khương Vỹ hôn phớt lên má Tố Mỹ:

- Tạm biệt em, hẹn gặp lại

Vừa bước qua lớp cửa cách âm, Khương Vỹ như lọt vào vòngvây của các cô vũ nữ

Tố Mỹ kêu lên:

Trang 7

- Khương Vỹ là khách ruột của tao mà Bọn mày làm gì thế?

Kim Thu cong môi:

- Xì Cách đây nửa tháng, tao và anh Khương Vỹ khiêu vũ vớinhau Mày đâu phải là vợ anh ta mà giành

Không chỉ có Kim Thu, Tố Mỹ mà các cô vũ nữ khác cũng lao xaocãi nhau khiến tài pán Cẩm Vân phải giận dữ hét:

- Về quầy hết đi!

Trước cái trừng mắt của tài pán Cẩm Vân, các cô vũ nữ líu ríu bước

về quầy rượu không quên ngẩng đầu cười tình với Khương Vỹ

Đ i đến bên anh, tài pán Cẩm Vân cười thật duyên dáng:

- Tối nay anh định chọn đứa nào?

Khương Vũ phẩy tay:

- Cho một chai Remy Martin, tối nay tôi không khiêu vũ

Cẩm Vân băn khoăn:

- Anh giận tụi nó sao?

Khương Vỹ so vai:

- Một chai Remy Martin, thế thôi

Cẩm Vân vội nói:

- Em xin lỗi, em sẽ chọn cho anh một đứa thật đẹp mê hồn

Anh khẽ nheo mắt:

- Để làm gì?

Nở nụ cười cầu tài, tài pán Cẩm Vân nhỏ nhẹ:

- Để khiêu vũ với anh và để hầu chuyện với anh Anh là khách Vipcủa vũ trường, nhiệm vụ của em là mang đến niềm vui cho anh

Kh ương Vỹ nhún vai:

- Không cần! Tối nay tôi muốn ngồi một mình

- Em biết là lúc nãy anh không vừa lòng bọn nó Để anh xem, em sẽtrị cho bọn nó một trận ra trò

Anh t ặc lưỡi:

- Không phải vì họ đâu Tại sao cô cứ bận tâm mãi chuyện ấy

Chọn một góc tối, Khương Vỹ buông mình ngồi xuống ghế Khuichai rượu thật mạnh, anh uống cạn hết ly này đến ly khác

Ng ả người trên ghế, Khương Vỹ nhếch môi nhớ lại những lờituyên bố của nội anh chiều nay Nội anh là người độc đoán Phi Ngathật xinh đẹp nhưng nội anh lại không chấp nhận chuyện anh quencô

Trang 8

T ố Mỹ đi ngang bàn anh ngồi một cách có chủ ý Tối nay cô mặcmột chiếc váy ngắn màu đen tuyền, cổ áo được khoét sâu và chiếclưng trần được phô bày thật gợi cảm Nụ cười mê ly, cô đang mongđợi anh sẽ gọi cô ra bàn ngồi với anh.

Khương Vỹ búng ngón tay để đổi một chai rượu khác Tối hôm nay,anh không hề nghĩ đến chuyện mời cô vũ nữ nào ra nhảy piste

Trên bàn nh ảy, thiên hạ đang nhảy như điên bản Bebop.Khương Vỹ thờ ơ nhìn từng đôi nhảy Những cô gái đang có mặttrên piste thật đẹp và bốc lửa Không chỉ có các cô vũ nữ dữ dội vớithân hình gợi cảm mà các phụ nữ đi với chồng, với tình nhân cũngđều quyến rủ lả lơi Dường như tất cả họ đều giống nhau ở chỗ biếtlàm đẹp cơ thể của mình, biết lấp lửng phô bày, mời gọi Sàn nhảynhư nóng lên

Ch ợt Khương Vỹ phát hiện có một nốt nhạc lạc điệu trong mộtbản nhạc đang tưng bừng ấy Một cô gái thanh mảnh với chiếc váyxanh da trời đề mốt Nhìn cô quê mùa làm sao

Cô khiêu vũ với một người đàn ông phốp pháp ngoài năm mươi tuổi

Vẻ mặt buồn buồn của cô dù sao cũng gây sự chú ý của anh

Khương Vỹ nhớ rất nhanh đó là cô gái vũ nữ hôm trước nhảy cạnhanh và Tố Mỹ Khẽ nhún vai, anh rót cho mình thêm một ly rượukhác

Tài pán C ẩm Vân đang tiến gần đến anh, giọng nói vẫn còn bănkhoăn:

- Xin lỗi, tối nay anh có được vui không?

Khương Vỹ so vai:

- Chuyện riêng, cô không phải bận tâm

Cẩm Vân mềm mỏng:

- Em m ới tuyển được mấy vũ nữ nhảy rất xin lại còn đẹp hơn Tố

Mỹ nữa, anh có muốn gọi đến cho anh không?

Trang 9

- Anh là khách quen c ủa vũ trường Em muốn làm tất cả những

gì có thể được anh vui Tối nào những vũ nữ đẹp nhất ở đây cũngđược em cất rất kỹ, dành riêng những vị khách đặc biệt như anh.Khương Vỹ mỉm cười cao ngạo:

- Cám ơn, nhưng tối nay tôi chỉ muốn ngồi một mình Hãy mang tất

cả những cô gái đẹp của cô ra sàn nhảy cho những vị khách khác

- Có thể vào một tối khác, còn tối nay thì không

- Kim Thu? Con nhỏ này có cách nói chuyện rất là duyên dáng, phảikhông anh?

Chợt nhìn vẻ mặt cau mày của Khương Vỹ, Cẩm Vân vội nói:

- Bích H ải? Quế Thanh? Hay là Kim Nhật? Kim Nhật có thể uốngrượu vừa hát cho anh nghe Còn Bích Hải, con nhỏ này có thể tiếprượu anh tới sáng Anh búng tay:

- Không c ần đến họ Hãy gọi một phụ nữ tự do cho tôi!

- Vũ nữ tự do không thuộc quyền quản lý của em, nhưng anh thíchđứa nào thì em sẽ cố gắng dàn xếp Tất cả các vũ nữ đều nằm trong

Trang 10

tay em Chỉ tay về phía cô gái có khuôn mặt buồn buồn đang chốngcằm nhìn mọi người, Khương Vỹ hất hàm:

- G ọi cô đó cho tôi!

Cẩm Vân kêu lên:

- Việt My sao? Con nhỏ ấy thật tầm thường

Kh ương Vỹ nhướng mày:

- Hoặc là cô ta, hoặc là để mặc tôi với chai Remy này

Cẩm Vân băn khoăn:

- Việt My là một vũ nữ khó tính khủng khiếp, nó thường chọnkhách chứ không phải khách chọn nó

Kh ương Vỹ cười nhạo:

- Cô định bỏ cuộc sao?

Cẩm Vân mím môi lại:

- Cho em vài phút Em sẽ điều nó đến đây phục vụ anh ngay lập tức.Đang ngồi ở bàn, Việt My chợt giật mình khi thấy tài pán Cẩm Vânđứng trước mặt cô

Hàng mày k ẻ nâu đậm của cô ta nhướng lên:

- Tối nay cô không có khách sao?

Việt My nhỏ nhẹ:

- Tôi vừa nhảy xong với một ông khách

- Ông ta boa cô bao nhiêu?

Cô kêu lên:

- Không

Trang 11

- Sao thế?

- Tôi không thể

- Đó là khách Vip của Đêm Màu Xanh Tôi không buộc cô phảiqua đêm với khách của tôi đâu Nhiệm vụ của cô chỉ là tiếp chuyệnvới anh ta và rót rượu Tiếp rượu sao cho anh ta uống càng nhiềucàng tốt

Nhìn vế phía quầy rượu, nơi có nhiều cô vũ nữ xinh đẹp đang ngồiuống rượu suông, Việt My giọng ngần ngại:

- T ại sao chị lại gọi tôi?

Cẩm Vân so vai:

- Do khách yêu cầu Lâu lâu cũng có người điên

Vi ệt My khẽ cắn môi suy nghĩ Lâu nay mọi người vẫn thườngbàn tán về những việc của tài pán Cẩm Vân, phải chăng cô ta đanggiăng một cái bẫy với cô Khuôn mặt cô tái nhợt:

- Không, xin ch ị thông cảm cho tôi Tôi không thể

Cẩm Vân nói khẽ qua kẽ răng:

- Ho ặc là cô biến khỏi đây ngay lập tức và không bao giờ đặtchân đến nơi này nữa Nếu không, lũ bảo vệ ở đây sẽ đập bẹp cônhư đập một con gián, hoặc là cô phải làm theo lệnh của tôi

Vi ệt My mở to mắt nhìn Cẩm Vân Đó không phải là lời dọasuông Một khi Cẩm Vân đã tuyên bố, cô ta sẵn sàng thực hiện chobằng được Không biết mình phải hành động như thế nào Nếukhông làm theo lệnh CẩmVân, coi bộ cô không còn nơi nào để kiếmsống Cô đã từng đến nhiều vũ trường, nhưng lũ bảo kê ở nhữngnơi đó còn ác liệt hơn đây rất nhiều

Việt My bặm môi:

- V ũ trường của chị có biết bao vũ nữ xinh đẹp, sao lại phải làtôi? Cẩm Vân xếch mày:

- Không nói nhiều!

Tài pán Cẩm Vân vừa rời khỏi chỗ, đã xuất hiện hai gã bặm trợn.Một gã hất hàm:

- Con kia, sao mày dám ch ống lại lệnh của tài pán?

Gã tóc đinh nắm lấy vai cô nhấc bổng lên:

- Cút ra khỏi đây!

Vi ệt My nói giọng yếu ớt:

- Tôi có mua vé vào cổng mà

Trang 12

Hừ một tiếng trong cổ, gã siết chặt cổ tay của cô khiến cô đau đớn.

Cô kêu lên:

- Buông tôi ra!

Gần như kéo xềnh xệch cô ra cửa, gã tóc đinh đẩy dúi Việt My vàotường khiến cô loạng choạng suýt ngã

Định lao ra ngoài nhưng hình ảnh người cha đang cầm cự với cănbệnh ung thư hiện rõ trước mặt cô, Việt My kêu lên:

- Khoan đã

Gã kia quát lên:

- Sao?

Cô hít một hơi thật dài:

- Tôi đồng ý tiếp khách của mấy người! Nhưng tôi nói trước là tôi chỉkhiêu vũ mà thôi

Khuôn mặt của gã tóc đinh giãn ra:

- Th ế là mày biết điều đấy Đến chiếc bàn phía tay trái của dànnhạc, tiếp người khách mặc bộ veston mau ghi Đó là khách Vip của

vũ trường, nếu mày làm người ta phật ý thì đừng có trách

Vu ốt lại mái tóc rối bù, Việt My đẩy cửa phòng nhảy Cô đi quamột lớp âm thanh hỗn tạp, xuyên qua lớp khói thuốc dày đặc quánhtưởng chừng như có thể cắt được từng lát, xuyên qua những dãybàn xếp xích nhau ở đó mọi người đang cợt nhả với nhau

Ngồi xuống chiếc ghế đối diện người đàn ông có vẻ mặt lạnh nhưkem, khuôn mặt cô chua chát

Không ph ải là một gã đàn ông đang say khướt vì rượu như côtưởng Người đàn ông đang ngồi trước mặt cô thật đặc biệt vớikhuôn mặt điển trai, và cũng thật đặc biệt với vẻ lạnh lùng kiêu ngạo

Gi ọng anh ta trịch thượng:

- Sao cô phải dùng bọn kia dùng vũ lực mới đến đây?

Vi ệt My cười nhạt Hóa ra hắn đã nhìn thấy tất cả Lẽ ra hắnphải bất bình vì người ta ức hiếp một cô gái yếu đuối như cô mớiphải, thế mà hắn lại hết sức thản nhiên

Cô nhìn tr ừng trừng vào khuôn mặt của hắn Đó là tên đàn ôngtrạc ba mươi tuổi, ăn mặc lịch lãm Khuôn mặt điển trai của hắnkhông gợi cho được cho cô điều gì ngoại trừ làm bùng thêm lòngcăm hận nơi cô

- Cô u ống gì?

- Tôi không uống gì cả

Trang 13

- Tôi là Khương Vỹ Thế còn cô?

Vi ệt My mím môi lại:

- Kim Nga!

Khương Vỹ cười thành tiếng:

- Hỏi vậy thôi chứ tôi đã nghe tài pán Cẩm Vân gọi cô là Việt My

Cô sảnh sẹ:

- Gọi tôi là tên gì chẳng được Mai, Hoa, Thu, Xuân Anh muốn gọinhư thế nào thì gọi

- Nh ưng tôi vẫn thích gọi cô bằng tên thiệt hơn

Liếc nhìn vẻ mặt hận thù của cô, anh nhướng mày:

- Cô đừng nghĩ là mình xinh đẹp đấy nhé Nếu không, đó là sự ngộnhận rất đáng thương

Vi ệt My nheo mũi:

- Tôi chẳng bao giờ dám ngộ nhận về mình

Khương Vỹ cười lớn:

- Th ế thì tốt Điều mà người ta sợ nhất là sự ngộ nhận Vì thế,xin cô hãy cất đi gương mặt kiêu hãnh ấy đi So với các cô gái đang

ở nơi đây thì cô đáng được xếp thứ chót Không thời trang, khôngxinh tươi, nếu muốn không muốn nói là héo hon, quê kệch

Vi ệt My tức anh ách Chưa bao giờ cô dám cho mình là đẹp,nhưng cái kiểu phủ định không thương tiếc của tên đàn ông đangngồi trước mặt cô dù sao cũng khiến cô tự ái

Cô lý sự:

- Th ế thì sao anh lại gọi tôi đến bàn của anh?

Khương Vỹ cao ngạo:

- Sau khi dùng cao lương mỹ vị, nếu người ta muốn gọi một dĩarau muống thì cũng không có gì là khó hiểu

Tr ời ạ Cao ngạo đến như thế là cùng

Trang 14

- Tùy trường hợp

- Trường hợp của tôi thì sao?

- Anh tự tìm ra câu trả lời

Khương Vỹ cau mày:

- Cô là người đầu tiên dám trả lời với tôi như thế

- Thế tôi phải cư xử thế nào khi bị ép buộc phải tiếp anh?

Khương Vỹ nhướng mày:

- Ngồi với tôi là một hân hạnh cho cô

Việt My mai mỉa:

- Nếu hân hạnh, đã không cần đến sự cưỡng bức

Kh ương Vỹ nhìn như xoáy vào đôi mắt màu hạt dẻ Một đôi mắtđẹp, buồn và kiêu hãnh Cười nhạt, anh dằn mạnh ly rượu xuốngbàn Không hiểu vì sao tài pán Cẩm Vân lại để một cô gái bướngbỉnh như thế này tồn tại trong vũ trường Nếu vũ nữ nào cũng giốnghệt như Việt My, thì vũ trường cũng sẽ phải đóng cửa

Anh nheo m ắt hỏi:

- Có bao giờ tài pán Cẩm Vân nghe cô nói chuyện với khách chưa?Việt My dẫu môi:

- Anh hỏi chi vậy?

Trang 15

Việt My giận dữ:

- Không cần anh nói thì tôi cũng biết mình quê mùa Nhưng quê mùađến đâu, cũng cần có lòng tự trọng Tôi không cho phép ai xemthường tôi

- Cô kiêu hãnh đến thế sao?

Việt My đưa tay nhìn đồng hồ:

- Một giờ ngồi bàn với ông đã hết Tôi có thể về bàn tôi được chứ?Khương Vỹ khẽ nheo mắt:

- Thêm một giờ nữa

Cô nhìn th ẳng vào mắt anh:

- Ông cần gì ở tôi, một món hàng rẻ tiền?

Xoay ly rượu trong tay, Khương Vỹ hất hàm:

- Hãy gọi bồi bàn mang đến cho cô một cái ly Tôi rất ghét uốngrượu một mình

- Cám ơn Tôi muốn uống gì mặc tôi

Búng tay gọi bồi bàn, Khương Vỹ cao giọng:

- Cho một cái ly

Chỉ đúng một phút sau, người bồi bàn đã khúm núm đặt chiếc khaybạc trên đó có chiếc ly pha lê màu hổ phách

Trang 16

Kh ương Vỹ rót rượu vào đầy ly của cô và của anh, giọng mệnhlệnh:

- Uống đi!

Khương Vỹ cạn ly thật lâu mà Việt My vẫn ngồi yên, hai tay khoanhtrước ngực

Anh nh ướng mày:

- Tôi gọi cô đến đây để cùng uống rượu với tôi, cô hiểu không? Việt

- Không c ần tiền thì cô đến vũ trường làm cái quái gì? Cô có biết

là cô làm tôi phát ngấy lên không? Nhưng cô có một thói quen kỳ lạ

là không đời nào chấp nhận một người nào đó làm ngược ý củamình

Trước khi Việt My hiểu hết câu nói của Khương Vỹ thì anh đãchoàng tay lên vai cô

Hất cánh tay anh, cô giận dữ:

- Tôi cảnh cáo anh, nếu anh còn cợt nhả như thế thì tôi sẵn sàng táttai anh đấy

Xán l ại gần cô, Khương Vỹ châm chọc:

- Cô là một vũ nữ chứ không phải là nữ sinh, đừng gào lên như thế.Việt My vụt đứng dậy Hấp tấp rời khỏi bàn của Khương Vỹ, cô xôcửa bước ra ngoài

Hai gã bảo vệ của vũ trường như tỉnh ngủ hẳn khi thấy Việt My lao

ra đường, gương mặt cô đang trong trạng thái đầy giận dữ

Cô đi như chạy

Một gã nói đuổi theo:

- Mẹ kiếp! Mày không làm một chuyện gì ngu ngốc đấy chứ Bằngkhông, đứng bao giờ dẫn xác đến đây!

PHẦN II

Trang 17

Đọc đi đọc tới hồ sơ xin việc của Việt My, bà già có khuôn mặtlạnh như xác ướp rít lên:

- Bằng cấp của cô là thật chứ không phải dỏm đấy chứ?

- Bà không tin giấy tờ của cháu sao?

- Làm sao ta tin được Thời buổi này vàng thau lẫn lộn Chỉ với một

ít tiền, người ta có thể mua được một núi bằng cấp

Việt My khẽ cắn môi:

- Thưa bà, để biết được những bằng cấp của cháu là thật hay giả bà

có thể thẩm định

Khẽ nheo đôi mắt cay nghiệt, bà già mai mỉa:

- Th ẩm định cái gì? Điều mà ta cần thẩm định đó là năng lựcthật sự của cô Hừ Tốt nghiệp đại học kinh tế Vi tính ở trình độứng dụng Toàn là bằng đỏ Chắc gì cô đã giỏi như người ta chứngnhận

- Th ưa bà, dù muốn hay không bà cũng nên tin vào hồ sơ

- Tại sao cô lại nói thế?

- Thưa bà, vì hồ sơ phần nào thể hiện những nổ lực của cháu

- N ỗ lực của cô có thể là một con số không thật lớn, giữa lýthuyết và thực tế là một khoảng cách lớn nhưđại dương Những gì

cô học được ở nhà trường chưa chắc sử dụng được trong công tycủa ta

Việt My nhỏ nhẹ:

- Lý thuyết có thể sai khác nhiều với thực tế nhưng lý thuyết giúpđịnh hướng thức tế, thưa bà

- Cô dám lý s ự với người có quyền tuyển dụng cô sao?

- Thưa bà, cháu chỉ dám bày tỏ suy nghĩ của mình mà thôi

- Cứ theo giấy chứng nhận thì cô đã tốt nghiệp hơn nửa năm nay?

- Vâng

- Ta muốn biết tại sao đến giờ phút này cô vẫn chưa có việc làm?Phải chăng cô vừa bị một nơi nào đó sa thải nên mới đến đây xinviệc?

Việt My nhỏ nhẹ:

Trang 18

- Thưa bà thật là khó mà xin việc làm, cháu đã nộp đơn ở nhiềucông ty nhưng cháu vẫn chưa có nơi nào thu nhận cháu

Cho tất cả bằng cấp của Việt My vào chiếc bì hồ sơ màu xanh đangđặt trên bàn, bà già nhướng mày:

- Cô ngh ĩ sao nếu ta từ chối cô?

Việt My khẽ cắn môi:

- Bà không nhận cháu sao?

- Cứ cho là như thế đi, ta muốn biết cảm giác cô thế nào?

- Cô không năn nỉ ta sao?

Ngẩng cao đầu, Viẹt My nhỏ nhẹ:

- Cháu sẽ xin việc ở một công ty khác

- Chắc gì họ đã tuyển dụng cô?

Việt My thở nhẹ:

- Cháu hiểu Cần có sự kiên nhẫn, đó là phương châm mà cháu luônghi nhớ nằm lòng

Bà già mỉa mai:

- Cô định kiên nhẫn đến bao giờ? Nửa năm trôi qua, đó khôngphải là thời gian ngắn

Trang 19

- Nh ưng bầu nhiệt huyết trong tim sẽ bù đắp cho kinh nghiệm.

Và lý thuyết có được trong những năm miệt mài học ở trường sẽgiúp cho cháu vừa làm việc vừa tích lũy thêm kinh nghiệm

Bà già cao giọng:

- Công ty của ta có phải và nơi thí nghiệm mớ lý thuyết học được ởtrường học đâu

Việt My nhỏ nhẹ:

- Thế những người trẻ tuổi như cháu sẽ không bao giờ có cơ hội đểtìm được việc làm sao?

- N ơi nào tuyển dụng thì tùy, còn ta thì không

Liếc nhìn vẻ mặt thất vọng của cô, bà già nhướng mày:

- Theo cô, đức tính nào quan trọng nhất đối với một con người?Không một chút đắn đo Việt My trầm giọng:

Bà già ng ắm nghía cô gái ngồi trước mặt bà Đó là một cô gái cótính cách Bà không biết nên nhận xét về cô ta như thế nào Kiêuhãnh Thông minh Đấy lòng tự trọng Hay tất cả những thứ đó gộplại

Đột nhiên bà già phán:

- Công ty c ủa ta không cần đến kế toán Nhưng nếu ta tuyểndụng cô vào một công việc không liên quan đến bằng cấp của cô thì

cô nghĩ sao? Việt My mở to mắt:

- Th ưa bà, đó là công việc gì?

- Tạp dịch!

Gọn lỏn đáp, khuôn mặt của bà lạnh lùng

Trang 20

Việt My kinh ngạc nhìn bà Không lẽ sau những năm tháng cô miệtmài ở giảng đường đại học, giờ chỉ là một con số không thật totướng.

- Sao?

Cô hít một hơi nhẹ:

- Bà không có một công việc nào đó dành cho cháu sao?

Bà già cau mày:

- Không Chỉ có công việc tạp dịch mà thôi

Đị nh từ chối nhưng hình ảnh ba cô với thân hình tiều tụy vìchứng ung thư ác tính lại như đang hiện ra trước mặt cô Việt Mynghe thấy giọng mình khô khốc:

- Th ưa bà, cháu sẽ được trả lương một tháng bao nhiêu?

Bà già so vai:

- Một triệu đồng

Nhìn thẳng vào mắt cô, giọng bà lạnh nhạt:

- Một triệu đồng, đó không phải là một con số tiền nhỏ đối với côngviệc tạp dịch Sao?

Vi ệt My khẽ thở dài Biết làm sao được, cô không còn có quyềnlựa chọn Giá như cô được tuyển làm kế toán hay là một công việcnào đó phù hợp với bằng cấp của cô, tiền lương của cô lúc đó ítnhất phải gấp hai lần

Cô h ạ thấp giọng:

- Thưa bà, cháu nhận lời

Bà già nhướng mày:

- Cô hình dung được sông việc của mình chưa?

Việt My mở to mắt:

- Tạp dịch có nghĩa là việc gì cũng làm, phải không thưa bà?

Lướt cái nhìn lên dáng người thanh mảnh của cô, bà già phán:

- Đúng như thế, cô liệu sức mình có thể cáng đáng được công việckhông? Việt My bặm môi:

- Cháu tin là cháu sẽ làm tốt công việc mà bà giao phó

Giọng bà Phú Gia khàn khàn:

- Cô phải học cách hãm trà với ngọc lan ướp khô Chiều nay, ta sẽchỉ cho cô cách để hãm trà Còn bây giờ cô chịu khó mang bình trànày đổ đi

Vi ệt My kêu lên:

- Trà rất thơm, thưa bà

Trang 21

- Hãy làm theo lệnh của ta!

Không dám chậm trễ, Việt My vội mang bình trà ra khỏi phòng Khi

cô quay trở lại, bà Phú Gia đang ngồi chễm chệ trên bàn giấy

Việt My kêu lên:

- Thưa bà, công việc của cháu là công ty Cháu không phải là người giúp việc nhà

Săm soi nhìn cô từđầu xuống chân, bà Phú Gia cười nhạt:

- Ta không quen v ới việc ai đó cãi lại lời của ta Cầm lấy tiền và

đi xuống bảo chú Bảy tài xế chở ra chợ, sau đó về nhà nấu nướng.Cần phải nấu những món gì, cứ hỏi chú Bảy là rõ

Việt My cầm lấy tiền, lơ ngơ rời khỏi phòng Cô đang tự hỏi là tại sao

bà giám đốc của cô lại sai cô làm những việc thật kỳ cục

Chú B ảy tài xế nhìn cô với anh mắt thông cảm:

- Thôi thì ráng đi cháu, nếu không là bị đuổi việc đấy

- Th ế bà giám đốc thích ăn gì vậy chú?

- Cá nướng và rau trộn Mỗi bữa ăn, phải nấu từ năm, sáu món trởlên Cô mở to mắt:

- Cho khoảng bao nhiêu người ăn, lúc nãy cháu quên hỏi

- Hai người

Trang 22

- Chú cũng không biết nữa Bà giám đốc muốn như thế nào thì cháu

cứ chiều theo ý bà ta

Cô g ật gật đầu ra chừng hiểu ý:

- Cháu cám ơn chú

Loanh quanh trong chợ hơn nửa tiếng đồng hồ, Việt My mới trở rachiếc Toyota với một giỏ thức ăn nặng trĩu Cô bối rối:

- Cháu xin l ỗi chú vì để chú phải chờ hơi lâu

- Không sau đâu cháu

- Đẹp quá phải không cháu? Cháu chờ chú một lát nghe

Nói xong, chú liền nhanh nhẹn mở cửa xe nhấn chuông gọi cửa Mộtlão bộc già nua xuất hiện sau cánh cửa cổng

- Chào lão Thái

Lão Thái cất giọng ồm ồm:

- Chú Bảy đi với ai đó?

Chú Bảy vui vẻ:

- Đây là cô My, nhân viên mới tuyển của công ty Theo lệnh của bàchủ, sáng nay cô My sẽ làm thay việc của chị Xoan

Vi ệt My vội phóng xuống xe với giỏ thức ăn nặng trĩu

Cô chào lão Thái:

- Chào bác

Chú Bảy mỉm cười:

- Đây là lão Thái, quản gia của gia đình Cháu có thể nấu mọi thứtrong vòng một tiếng được không, chú chờ

Trang 23

Cô ch ớp mi:

- Vâng

Quay sang nhìn lão Thái, cô lớ ngớ hỏi:

- Bác có thể chỉ cho cháu bếp nằm ở chỗ nào được không?

Đưa tay chỉ về phía trước, Lão Thái sốt sắng:

- Cô đi qua hoa viên, vào đại sảnh rẽ trái rồi lại rẽ phải Gian nhàrộng lớn bên cạnh bồn hoa Bạch Cung, đó chính là nhà bếp

Vi ệt My vội vã đi theo hướng dẫn của lão Thái Cuối cùng côdừng chân trước một gian nhà rộng nguy nga Nếu lão Thái khôngnói trước, coi bộ cô cứ tưởng nhầm khi đứng trước một căn phòngrộng lớn và đẹp

Trong b ếp, một chiếc bàn lớn được đặt ngay chính diện Trên đó

là lọ Lys trắng muốt Những chiếc rèm cửa màu vàng chanh, nhữngchùm đèn lồng màu tím đã tạo cho nhà bếp một vẻ đẹp sang trọng.Không còn thời giờ để ngắm nhìn, Việt My vội xắn tay áo để bắt đầulàm bếp

M ột giờ đồng hồ để nấu xong mọi thứ, điều đó không khó với cô.Quan trọng nhất là cô không biết khẩu vị của bà giám đốc như thếnào Ở công ty làm hài lòng bà ta đã là một điều cực khó, giờ lạikiêm thêm công việc khói lửa coi bộ cô thua là cái chắc

Đ ang băm nhỏ thịt bò để làm món xào thập cẩm, Việt My có cảmgiác ai đó vừa đi lướt qua lưng cô Cô chưa kịp ngoảnh mặt lại đãnghe một giọng cằn nhằn:

- Chị Xoan! Sao sáng nay chị không mang cà phê lên cho tôi?

Vi ệt My giật mình xoay người Trời ạ! Thật không thể nào ngờđược, trước mặt cô chính là tên đàn ông khiếm nhã trong vũ trườngĐêm Màu Xanh hôm nọ Anh ta cũng ngạc nhiên không kém gì cô,giọng anh ta cau có:

- Chị Xoan đâu? Tại sao cô lại ở trong nhà bếp của tôi?

Cô ng ắc ngứ:

- Chị Xoan là chị nào?

Khương Vỹ quát:

- Lại còn giả bộ không biết nữa hả! Tại sao chị Xoan không nấu ăn

mà cô lại chui vào đây?

Vi ệt My chợt hiểu chị Xoan chính là chị bếp Cô bặm môi:

- Tôi đâu có chui

Khương Vỹ nắm lấy hai vai cô:

Trang 24

- Mau nói đi, cô vũ nữ! Làm sao cô lọt được vào tận đây? Cô địnhgiở trò gì đây? Có phải cô lừa lão Thái mở cổng cho cô để vào đây

ăn trộm không? Giận không thể tả, Việt My đưa cao bàn tay còndính đầy những mảnh thịt bò băm nhỏ:

- Anh cứ nhìn thử đi, để hiểu tôi đang làm gì Ai cho phép anh bảotôi là đồ ăn trộm?

Kh ương Vỹ giận dữ:

- Đột nhập vào nhà người khác, không phải ăn trộm thì là gì

- Tôi đột nhập hồi nào!

- Ai mở cửa cho cô?

- Lão Thái

- Tại sao lão Thái lại mở cửa cho cô?

Cô nhìn thẳng vào mặt anh ta:

- Tôi là người thay thế chị Xoan

- Chị Xoan đi đâu?

- Về quê

- Sao lại về quê?

- Tôi không biết

Khương Vỹ kêu lên:

- Không lẽ nội tôi nhận cô vào đây thay chị Xoan Tại sao bà lại cóthể khinh suất như thế chứ?

Cô kh ẽ nheo mắt nhìn anh:

- Tại sao anh bảo là nội anh khinh suất?

Khương Vỹ nhún vai:

- Tôi s ẽ gọi điện báo cho nội tôi biết cô là một vũ nữ Một vũ nữ

mà hạ cố đi làm Osin thì muốn hay không cũng phải xét lại mục đíchcủa cô là gì? Cô nói thật đi, cô muốn gì ở đây?

Vi ệt My ấm ức:

- Làm vũ nữ có gì mà xấu?

Khương Vỹ nhướng mày:

- Không ph ải ai làm vũ nữ cũng xấu nhưng đã là vũ nữ mà chịukhó kiêm thêm Osin kể ra cũng là chuyện lạ Khiêu vũ hằng đêm tại

vũ trường, tiền kiếm được không đủ cho cô hay sao?

Cô nhếch môi:

- Nếu tôi có làm Osin, làm vũ nữ hay làm một nghề gì đó lương thiện

để kiếm tiền thì đó cũng là điều tốt thôi

Trang 25

Kh ương Vỹ hỏi như quát:

- Hãy nói thật đi, tại sao cô quen với nội tôi?

Việt My chùi hai tay lên tạp dề:

- Mu ốn rõ mọi chuyện, anh cứ đi tìm chú Bảy Giờ tôi phải làmcho xong món cá nướng Món cá nướng muốn ngon phải tươi, tôikhông thể nói chuyện với anh được

Kh ương Vỹ gậin dữ rời khỏi phòng, được chừng khoảng nămphút Việt My mới sực nhận ra là cô đang lâm vào tình thế rất khókhăn Nếu bà Phú Gia biết cô làm nghề vũ nữ, liệu bà có đuổi côkhông? Một người nổi tiếng nguyên tắc độc đoán như bà dễ gì chấpnhận cô

Món cu ối cùng mà Việt My làm là món dưa leo muối chua bópvới đường, nước mắm tỏi Vừa giã tỏi ớt, cô vừa tự hỏi là tại sao côđưa món này vào thực đơn của một gia đình quý tộc Một món ănhết sức bình dân, rẻ tiền Không chừng bà giám đốc sẽ nổi giậnđùng đùng và cô bị la cũng nên

Khẽ liếc vẻ mặt rầu rầu của Việt My, chú Bảy an ủi:

- Cháu đừng buồn nữa

Cô thở nhẹ:

- Lúc nãy Khương Vỹ đã nói gì với chú?

Im l ặng thật lâu, chú Bảy chợt bật lên câu hỏi:

- Họ như thế nào vậy chú?

- Diêm dúa, váy ngắn váy dài

Cô thở nhẹ:

- Cháu cũng váy ngắn, váy dài

- Nhưng chú tin là cháu không biết nốc rượu như hũ chìm không ănnói bỗ bã và không làm chuyện hư thân hư đốn như sốđông vũ nữ

Cô trầm giọng:

- Nếu chú gặp cháu vào buổi tối, biết đâu chú sẽ thất vọng Buổi tối,cháu là một người hoàn toàn khác

Trang 26

- Cháu c ần tiền lắm sao?

Cô nhỏ nhẹ:

- Ba cháu bị một chứng bệnh nan y, ông bị ung thư xương Hiện tạicháu rất cần tiền để mua thuốc và xạ trị định kỳ cho ba cháu

Giọng nói chú Bảy cảm động:

- Chú cũng đoán là cháu rất cần tiền để làm một việc gì đó có ýnghĩa Cháu không phải là dạng người kiếm tiền để hưởng thụ

Cô khoanh hai tay trước ngực:

- Cháu cám ơn chú về lòng thiện cảm mà chú đã dành cho cháu.Chỉ tiếc một điều là trước sau gì cháu cũng bị đuổi việc vì bà giámđốc là một người rất cứng rắn

Thay vì chạy đi ngay, Việt My lại ngần ngừ đứng yên là chăm chúnhìn cô gái khiến cô ngạc nhiên hỏi:

- Sao l ại nhìn sững chị thế em?

Cô cười hiền:

- Làm việc ở đây gần một tuần, giờ em mới thấy chị

Cô gái giọng kiêu hãnh:

- Ch ị ngồi phòng máy lạnh, không phải như mấy đứa bạn chịlàm trong phòng kỹ thuật Da tụi nó hư hết trơn Nhất da nhì dáng,con gái mà da xấu thì có ma mới nhìn phải không em?

Trang 27

Phi Nga so nhẹ vai:

- Không chỉ em mà tất cả mọi người đều nhận xét về chị như vậy.Thế em tên gì vậy?

Vi ệt My nhỏ nhẹ:

- Việt My

- Chị là Phi Nga

Vẻ khả ái của Phi Nga làm Việt My có nhiều cảm tình Cô mỉm cười:

- Em đưa xếp tài liệu này xuống văn phòng cho chị nha!

Phi Nga phẩy tay:

- Khoan đã Nếu văn thư bận em photo dùng chị

- Vâng

Việt My vừa dợm bước, Phi Nga đã vẩy tay:

- Khoan, chị hỏi em một chút coi! Bà giám đốc trả em một tháng baonhiêu tiền?

Vi ệt My ngập ngừng:

- Có gì không chị?

Phi Nga so vai:

- Thì em cứ trả lời câu hỏi của chị đi

-Dạ, một triệu đồng

Phi Nga nhếch môi:

- Thế đấy! Lẽ ra lương của chị phải gấp năm lần lương của em, vậy

mà bà ấy chỉ trả cho chị đúng hai triệu

Vi ệt My bối rối nhìn Phi Nga Cô không hiểu cô gái xinh đẹpđang đứng trước mặt cô đảm trách một công việc gì đến mức haitriệu đồng vẫn bị chê là lương ít

Phi Nga h ắng giọng:

- Bà giám đốc trả em một tháng một triệu đồng là nhiều đấy

Việt My vội nói:

- Chị không thấy em làm toàn là những công việc nặng sao?

Phi Nga kiêu hãnh:

Trang 28

- Giá tr ị của chất xám đem so sánh với công việc lao động chântay sao được Công việc của em, ai làm chẳng được, còn công việccủa chị đòi hỏi phải đầu tư nhiều công sức suy nghĩ Công việc củachị là công việc trí tuệ Nếu chị là giám đốc, không chừng lương của

em chỉ còn một nửa Một triệu đồng cho công việc tạp dịch, đó làđiều hết sức vô lý

Vi ệt My ấp úng:

- Em thấy đâu có vô lý

Phi Nga khẽ nheo mắt nhìn cô:

- Thế em cho là em xứng đáng nhận một triệu đồng mỗi tháng sao?Việt My thẳng thắn:

- Vâng

Phi Nga cười nhạt:

- Mà thôi Tại sao chị phải tranh luận với em về việc này cơ chứ

Vi ệt My mở to mắt nhìn Phi Nga Đó là một cô gái rất đẹp vớimái tóc cắt thật kiểu cách ôm lấy khuôn mặt trái xoan Đôi môi gợicảm và sống mũi cao thanh tú Thiện cảm của cô dành cho Phi Nga

ít nhiều cũng giảm bớt sau mấy phút tiếp xúc ngắn ngủi

Vi ệt My vừa mới phóng xuống được hai bậc thang thì Phi Ngalại gọi:

- Việt My

Cô xoay người lại:

- Sao cơ?

Phi Nga tặc lưỡi:

- Gần trưa em ra ngoài cổng mua cho chị hộp cơm Bảo người ta làmua cho chị Phi Nga, thế là người ta biết phải làm món nào cho chị

Trang 29

- Vi ệt My

Cô thở hổn hển:

- Dạ, bà gọi cháu?

- Cô làm gì mà phóng lên xuống cầu thang như ăn cướp thế?

Cô c ười cầu tài:

- Dạ, cháu đi đổ rác

- Thật không?

- Dạ, đúng là cháu vừa đổ rác xong

Bà Phú Gia cười mũi

- Đổ rác mà sao ta không thấy mùi rác mà chỉ thấy hộp cơm trên taycủa cô vậy

Đỏ bừng mặt, cô thiếu điều độn thổ vì xưa nay cô không quennói dối Chăm chú nhìn cô, bà hất hàm:

- Cô đi mua cơm cho ai?

Nhớ lời Phi Nga dặn, giọng cô ngắc ngứ:

- Da, cháu cũng không biết nữa

- Sao lại không biết?

- Cháu quên hỏi tên

- Có phải Phi Nga không?

Việt My hít một hơi thật dài Cô không biết phải trả lời như thế nàocho ổn Giọng cô khó nhọc:

- Mong bà thông cảm Nếu cháu đi mua cơm cho ai thì cũng vìngười ta quá bận, mà cháu thì rãnh

Bà Phú Gia so vai:

- Ta không h ẹp hòi gì mà không để cô giúp đỡ mọi người.Nhưng với Phi Nga thì cô nên dè chừng cũng không thừa, cô sẽ đếnkhổ vì những việc mà nó lợi dụng nhờ vả Nhiều nhân viên đã phànnàn với ta về Phi Nga

Trang 30

Vi ệt My nhỏ nhẹ:

- Cháu cám ơn bà về những gì bà đã nhắc nhở

- Liệu cô có thể cáng đáng nỗi với công việc tạp dịch không?

Câu hỏi bất ngờ của bà Phú Gia khiến Việt My chột dạ Cô khôngbiết Khương Vỹ đã kể với bà về chuyện cô làm vũ nữ chưa Cô línhí:

- Thưa bà, chỉ có mấy hôm đầu chưa quen công việc Bây giờ cháu

- Thế thì tốt Giờ thì cô đi làm công việc của mình đi

Việt My không khỏi hồi hộp khi đi xuyên qua cánh cửa của vũ trườngĐêm Màu Xanh Từ ngày gây gổ với Khương Vỹ ở vũ trường, đã bahôm nay cô không đến đây

Không biết Khương Vỹ có nói gì với tài pán Cẩm Vân không, nếukhông thế nào tối nay cô cũng bị lũ bảo kê kiếm chuyện

Ngang qua tài pán C ẩm Vân, Việt My thở phào nhẹ nhõm khikhông bị gọi đứng lại Trên gương mặt lạnh băng cố hữu của cô takhông biểu hiện điều gì khác thường

Ch ọn một góc tối, cô nhẹ nhàng ngồi xuống bàn Khách vũtrường lác đác được vài người Nhạc công chưa đến, thay vào đó lànhững âm thanh được phát ra từ những chiếc loa gắn vào vách Chưa kịp định thần lại, một nhân viên chạy bàn đã đến bên cô bảo:

- Tài pán C ẩm Vân cho gọi cô đấy!

Cố giữ vẻ mặt thản nhiên, Việt My tiến đến quầy rượu giọng lễ độ:

- Chị cho gọi em?

- Chứ không phải cô kiếm chuyện với khách của tôi sao?

Việt My vội nói:

Trang 31

- Đâu có, em không dám đâu!

Cẩm Vân long mắt lên:

- Muốn kiếm sống ở đây thì khôn hồn Bọn vũ nữ tự do kia, có đứanào ngang bướng như cô đâu

Vi ệt My như thoát khỏi gánh nặng khi tài pán Cẩm Vân phẩy tay

ra lệnh:

- Biến về chỗ của cô đi!

Nh ư mọi buổi tối, đến khoảng tám giờ tối trong vũ trường đã đầykín người Khách của cô tối nay là một anh chàng khoảng ba mươituổi Việt My cảm thấy dễ chịu khi anh ông suồng sã như một sốngười khác

Nhìn cô b ằng đôi mắt dịu dàng, anh hỏi:

- Em uống gì?

Cô nhỏ nhẹ:

- Em chỉ uống Coca

Giọng anh không giấu được ngạc nhiên:

- Em không uống rượu sao?

Cô mỉm cười:

- Không

- Hay là một chút rượu vang nhẹ?

- Cám ơn anh, em không uống

Chăm chú nhìn cô, anh trầm giọng:

- Em tên gì?

- Việt My

Cô c ũng không hiểu tại sao cô không bịa đặt một cái tên nhưnhững lần khác Có lẽ cách ăn mặc lịch sự và thái độ của anh khiến

cô thay đổi nguyên tắc lâu nay của mình

- Anh mời em một bản Rumba nhé? Em vui lòng chứ?

Cô đặt bàn tay bé nhỏ của mình trong bàn tay anh, theo ra piste.Từng điệu nhạc dìu dặt của bản Rumba rất hợp với phong thái củaanh và cô Vai kề vai, cô chợt nhận ra anh có một nụ cười rất quyếnrũ

Trang 32

Soi vào đôi mắt màu hạt dẻ của cô, anh trầm giọng:

- Anh không tin là em lao vào nghề này để hưởng thụ như em vừanói Cô mỉm cười:

- Em nói thật đó

- Anh không tin

- Tin hay không là quyền của anh

- Em trông giống như một nữ sinh hơn là vũ nữ

Cô cười nhẹ:

- Có lẽ vì bộ váy rẻ tiền mà em đang mặc

- Anh chú ý đến em, đi đến bàn của em vì khuôn mặt đẹp thật thơngây của em

Cô l ắc đầu cười:

- Chưa ai nói với em như anh cả

- Chẳng hiểu sao anh lại nghĩ em là một cô gái thật đặc biệt, có tínhcách Cô so vai:

- Anh không biết là anh tưởng tượng quá nhiều hay sao?

Anh định nói thêm một điều gì đó nhưng bản nhạc đã chấm dứt.Đưa cô về bàn với một phong thái thật lịch sự, anh tự giới thiệu:

- Anh là Th ế Phi

Cô khẽ nói:

- Có phải lần đầu tiên anh đến đây?

Gi ọng anh vui vẻ:

- Không Anh là khách cũ của Đêm Màu Xanh

Thấy khuôn mặt cô có vẻ không tin, anh mỉm cười:

- Em nghi ngờ sao?

Cô cười hiền:

- Nếu là khách quen thì em đã biết

Trang 33

Cô ngây th ơ hỏi:

- Thế thì tại sao anh vẫn đến?

- Anh đến vì cách đây đúng năm ngày anh vẫn còn ở trên đấtPháp, anh xa quê hương đã lâu Đến Đêm Màu Xanh, mọi thứ đềulàm anh thất vọng ngoại trừ em Nếu không gặp em tối nay, có lẽanh sẽ buồn ghê lắm Em như một cô tiên nhỏ ngây thơ lạc trong

mớ âm thanh hỗn tạp xô bồ

Cô đỏ mặt:

- Anh đừng chế giễu em!

Th ế Phi trìu mến nhìn Việt My Trước mặt anh là một cô gái đẹpmềm mại Cô không có thứ nhan sắc làm mê hoặc người khácnhưng ẩn giấu dưới vẻ buồn buồn ấy là một sự cuốn hút dịu dàng.Đôi mắt hạt dẻ to đầy tính cách, đôi môi hồng đầy đặn, sống mũithanh tú Cô hệt như viên ngọc quý chưa phô diễn hết vẻ đẹp củanó

Giọng anh chân thành:

- Chỗ của em không phải ở nơi đây Đây là nơi mà em không nêndấn thân vào để thử sức

Cô cố lấy giọng tửng tửng:

- Nhu cầu của bọn con gái tụi em thì nhiều lắm Không dấn thân, làmsao em có tiền để có thể chưng diện

Nhìn thẳng vào đôi mắt nhuốm buồn của cô, anh hạ thấp giọng:

- Đừng phỉnh anh! Anh thừa biết là em đang kiếm tiền không phải đểcho mình

Khoanh hai tay tr ước ngực, cô cười nho nhỏ:

- Nếu anh không tin thì thôi

- Dù em có nói như thế nào đi nữa thì anh vẫn không tin em là một

cô gái thích hưởng thụ

Cô so vai:

- Em cũng như những cô vũ nữ mà anh từng quen, không có gì đặc

Trang 34

biệt Thế Phi trầm giọng:

- Anh cảm nhận mọi thứ bằng kinh nghiệm của anh

Cô nghiêng đầu hỏi:

- Kinh nghiệm như thế nào?

Thế Phi soi vào đôi mắt đẹp như hồ thu:

- M ột mối tình dang dở và mười năm vật lộn mưu sinh trên đấtkhách quê người Ba mươi hai tuổi đời, anh có thể tạm cho mình làmột người có kinh nghiệm

- Chỉ tiếc là em không được như anh nói

- Anh có c ảm giác là em hệt như một con ốc nhỏ đang muốnchui vào chiếc vỏ cô đơn Nếu anh không lầm, em đang gặp rấtnhiều khó khăn trong cuộc sống

Cô kh ẽ lắc đầu:

- Mọi chuyện không như anh nghĩ

Khe khẽ lắc đầu, Thế Phi nhận xét:

- Em có biết là em khác thường lắm không?

Không muốn Thế Phi đẩy câu chuyện theo chiều hướng như cô dựđoán, Việt My hỏi xã giao:

- Anh v ề nước lần này có lâu không?

Thế Phi hắng giọng:

Trang 35

- Thời gian phụ thuộc vào kết quả công việc, lần này anh về nướccũng để cưới vợ.

Cô c ười hiền:

Rót thêm nước ngọt vào ly của cô, anh chùng giọng:

- Hiện tại anh đang cô đơn

Nhìn cô bằng ánh mắt đầy ý nghĩa, anh tiếp:

- Nh ưng tối hôm nay, anh vừa chợt nhận ra là cuộc sống thật ýnghĩa Anh đã gặp được một cô gái mà anh ngỡ chừng đã quen biết

từ lâu lắm rồi, cô gái ấy có một tính cách rất riêng

Vi ệt My lãnh đạm nhìn anh Cuộc sống đã dạy cô nhiều thứ Cô

cố gắng không bị choáng ngợp bình tĩnh trước cử chỉ dịu dàng và lờinói ngọt ngào của Thế Phi

Gi ọng nói cô xa cách:

- Anh có cần lấy thêm rượu không, em gọi người mang đến

Th ế Phi chăm chú nhìn khuôn mặt lạnh băng của cô Anh biết làViệt My cố tạo một khoảng cách an toàn giữa cô và anh Điều đóthật dễ hiểu, làm sao mà cô có thể tin vào một người đàn ông saumột giờ đồng hồ tiếp xúc Nếu cô biết được là anh ta rất chân thành,biết được cô cuốn hút anh bằng gương mặt thánh thiện và một tínhcách rất riêng, có lẽ cô ta sẽ cảm thông với anh hơn

Câu chuyện giữa anh và cô ta đột ngột ngắt quãng vì anh có điệnthoại Xong cuộc gọi, anh nói với cô bằng giọng đầy luyến tiếc:

- Xin lỗi em, anh phải về ngay bây giờ Chờ anh đi đến quầy rượumột chút nhé

Lát sau anh quay trở lại với một chiếc phong bì Đặt phong bì ấy vàotay cô, giọng anh ấm áp:

- Cám ơn em về một buổi tối vui vẻ

Th ế Phi đi rồi để lại một khoảng trống trước mặt Việt My Côchợt thấy buồn và không còn hứng thú tìm một người khách mới thếchỗ của anh Anh là người đàn ông lịch sự nhất từ trước tới nay mà

cô gặp Có lẽ chính vì thế mà tối nay cô đã phá bỏ thông lệ, cô đãnói chuyện rất nhiều với anh

Trang 36

Đang thẩn thờ suy nghĩ, Việt My chợt ngỡ ngàng khi Khương Vỹ độtngột xuất hiện trước mặt cô Giọng cô cao ngạo:

- Anh nghĩ về tôi như thế sao?

Khương Vỹ buông người ngồi xuống ghế:

- Thế cô bảo tôi phải nghĩ về cô như thế nào đây?

Vi ệt My mở to mắt nhìn người đàn ông đang ngồi trước mặt cô.Cao ngạo Thật tình cô chưa bao giờ thấy một người đàn ông caongạo và đáng ghét như anh ta

- Giọng Được quyết định thôi việc, đó không phải là lỗi của tôi

Dịu dàng cầm lấy bàn tay xương xẩu của ông Tấn, Việt My ân cầnhỏi:

- Ba còn th ấy đau trong người không?

Không muốn làm con lo, ông Tấn hắng giọng:

- Từ khi chữa trị bằng phương pháp xạ trị, ba thấy đỡ hơn

Nhìn th ấy ly sữa trên bàn, cô kêu lên:

- Còn gần đến nửa ly sữa Sáng nay ba không uống hết sao?

- Ba thấy không đói

Cô rầu rĩ:

- Ba không sợ con buồn sao? Ba phải cố gắng ăn uống mới có sứckhỏe được chứ

Đư a tấm đệm lưng cho ông, cô dịu dàng bảo:

- Ba tựa lưng cho êm

Ông tấn giọng quan tâm:

- Đi làm về, con mệt không?

Cô dùng hai tay massage trên vai ông:

- Công việc cũng nhẹ nhàng đó ba

- Hôm trước con nói với ba là con làm phòng điện toán hả?

Việt My vội nói:

- Dạ, công việc ấy rất phù hợp với con

Vẻ mặt ông Tấn rạng rỡ:

Trang 37

- Hồi học đại học, con rất giỏi vi tính Được công ty cho về phòngđiện toán, còn gì bằng nữa Thế còn giám đốc ở đó có dễ chịukhông con?

Vi ệt My cố lấy giọng vui vẻ:

- Bà giám đốc thương con lắm đó ba

Nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, ông Tấn chùng giọng:

- Vậy là ba mừng Ba mừng vì ngày mai ba có nhắm mắt xuôi tay thìcon gái của ba cũng đã tự thân lập thân, có được công ăn việc làm

- Từ ngày xạ trị, ba không thấy sức khỏe của ba càng ngày càng tốtlên sao? Bác sĩ bảo là sẽ chữa được cho ba lành bệnh mà

Ông T ấn kìm tiếng thở dài Tội nghiệp con gái ông Ông yêu nóbiết bao, từ ngày vợ mất ông đã ở vậy nuôi nó hai chục năm nay.Ông cầu mong sống được lâu chừng nào hay chừng nấy Nếu ôngqua đời, con gái ông sẽ bơ vơ đau khổ đến chừng nào

Ông gượng cười:

- Ba đùa vậy thôi, con không thấy là mấy luống rau bên hông nhàmình ba chăm sóc rất tốt đó sao?

Cô nhỏ nhẹ:

- Ba đi lui đi tới cho khuây khỏa thôi, tưới nước chi mấy luống raucho mệt người

Ông Tấn xuề xòa:

- Ngồi một chỗ không làm gì mới buồn đó con Nhờ lúi húi chăm sócđám rau khoai và mấy bụi hồng ba mới thấy vui hơn

Cô d ịu dàng bảo:

- Con đi chuẩn bị cơm trưa đây

Thấy cô lục đục lâu trong bếp, ông Tấn lên tiếng:

- Chỉ có hai cha con bày đặt nấu nướng nhiều thứ làm chi con Côvọng nói ra:

- Con xào thịt bò với cần tây là món ba thích đó mà

Ông T ấn tặc lưỡi Tội nghiệp con gái của anh Ban ngày, buổi tốiđều quần quật đi làm Buổi trưa rảnh rang được đôi chút lại chui đầu

Trang 38

vào bếp để nấu thức ăn cho cả ngày Dạo này ông thấy con gái ôngxanh quá Xanh đến tội nghiệp Những thức ăn nào ngon nhất nóđều dành cho ông, cố nài ép ông phải ăn Nếu ông không chịu ăn là

Đường bệ đi vào phòng khách, bà Phú Gia hỏi lão Thái:

- Khương Vỹ đâu? Nhờ lão gọi nó cho tôi!

Chỉ mấy phút sau, Khương Vỹ đã xuất hiện Khuôn mặt anh tỏ vẻkhông được vui:

- N ội cho gọi con?

Chỉ vào chiếc ghế trước mặt, bà Phú Gia cao giọng:

- Con ngồi xuống đi, ta có chuyện cần nói với con

Kh ương Vỹ so vai:

- Nội chưa nói, con cũng đoán ra chuyện gì rồi

Bà Phú Gia nhướng mày:

Con đoán ta định nói gì với con?

Khương Vỹ thản nhiên đáp:

- Chính vì lẽ thế nên con mới không dám xen vào công chuyện làm

Trang 39

ăn của nội

Bà Phú Gia gặng hỏi:

- Con giận ta vì chuyện ta không đồng ý nhập dây chuyền sản xuấtcủa nước ngoài chứ gì?

Khương Vỹ nhướng mày:

- Thế nội không thấy là dây chuyền sản xuất của công ty đã bắt đầulạc hậu cũ kỹ rồi hay sao?

Bà Phú Gia cao giọng:

- Công ty đang làm ăn nên ra, doanh thu càng ngày càng tăng Tạisao ta phải tốn một số tiền lớn để thay đổi mọi thứ chứ?

Khương Vỹ thở dài:

- N ếu nội không thay đổi dây chuyền sản xuất, nội sẽ mất thịtrường Đến chừng đó muốn khôi phục lại thương hiệu thì thậtkhông phải là một chuyện đơn giản

Bà Phú Gia tuyên bố:

- Dây chuyền sản xuất của công ty có thể duy trì thêm cả chục nămnữa Có muốn đầu tư cũng phải biết đầu tư đúng cách, con làm saokinh nghiệm bằng ta Khương Vỹ nhếch môi:

- Thế thì con đến công ty làm gì, khi mà ý kiến của con không hềđược nội tôn trọng

Nhìn s ững vào anh, bà Phú Gia cất giọng hỏi:

- Con định làm áp lực với ta sao?

Khương Vỹ thở dài Anh yêu nội của anh, nhưng giữa bà và anh làhai thái cực Rất ít khi anh và bà nói chuyện với nhau được lâu

Bà Phú Gia đã rời khỏi phòng từ lâu mà Khương Vỹ vẫn ngồi thừngười trên ghế

Lão Thái đến bên cạnh anh giọng ồm ồm:

- Đã đến giờ cơm, mời cậu chủ!

Thở dài, anh uể oải đứng dậy Nội anh đang ngồi trong phòng ăn, vẻmặt của bà đã tươi tỉnh đôi chút

Kh ương Vỹ ngồi vào bàn ăn Anh hắng giọng:

- Mời nội!

Liếc qua những món trên bàn bà Phú Gia phán:

- Không có chị Xoan thật là phiền Con nhỏ này lại bắt ta phải ăn raumuống xào Nó thật kỳ cục, hết rau muống xào tỏi lại cải chua khothịt ba rọi

Trang 40

Kh ương Vỹ nhíu mày:

- “ÔNó là ai?

- Thì còn ai nữa Cái con bé Việt My làm tạp dịch ở công ty

- Cô ta lại đến đây nữa sao?

Bà Phú Gia chăm chú nhìn anh:

- Con không bằng lòng sao? Hôm trước ta nghe lão Thái nói con gây

gổ với Việt My?

Khương Vỹ so nhẹ vai Lẽ ra anh đã cho nội anh biết Việt My là một

vũ nữ nhưng anh không muốn bị nội anh vặn vẹo sao lại đến vũtrường

- Th ế nội đã tìm hiểu kỹ về cô ta chưa?

- Hồ sơ của nó đang nằm trên bàn làm việc của ta

Khương Vỹ lấp lửng:

- Nội nên cẩn thận thì tốt hơn

Bà Phú Gia giọng tự tin:

- Xưa nay ta quản lý con không bằng hồ sơ mà bằng kinh nghiệmphán đoán của ta, con khỏi nhắc ta về điều đó

Kh ương Vỹ trầm giọng:

- Con cũng mong là nội không nhầm người

Bà Phú Gia tặc lưỡi:

- Ch ị Xoan lại xin về quê mấy ngày Không có ai nấu nướng nên

ta mới nhờ Việt My Không biết là con có thấy thích những món ănbình dân như thế này không?

Kh ương Vỹ cau mày Công bằng mà nói, anh cảm thấy ngonmiệng hơn với những món ăn giản dị do Việt My nấu Nội anh cũngthế, có lẽ chính vì vậy mà nội anh mới nhờ Việt My đến đây khi chịXoan về quê

Gi ọng anh hờ hững:

- Con thấy cũng được

Bà Phú Gia khàn giọng:

- Việt My là con gái đặc biệt

Khương Vỹ ngạc nhiên nhìn nội anh, anh không hiểu đó là một lờikhen hay phê phán Xưa nay nội anh rất ít khen ngợi ai bây giờ

Bà Phú Gia phán:

- Ta đang để tâm chú ý đến Việt My Con bé thật lạ

Khương Vỹ khẽ lắc đầu Nếu nội anh biết Việt My là một vũ nữ,không biết nội anh còn thấy cô đặc biệt và lạ đến cỡ nào

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:34

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm