1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Dem ngoc lan chua xac dinh

182 2 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Đêm Ngọc Lan
Tác giả Trần Thị Bảo Châu
Trường học Trường Đại Học Nha Trang
Chuyên ngành Ngôn Ngữ & Văn Học
Thể loại Tiểu Thuyết
Năm xuất bản 2023
Thành phố Nha Trang
Định dạng
Số trang 182
Dung lượng 650,88 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Dem ngoc lan Đ•m Ngọc Lan Trần Thị Bảo Ch†u Phần 1 Lật tới lật lui chiếc phong thư màu vàng sậm mà bên trong chắc chắn là một thiệp cưới, Sơn cố đoán vẫn không biết của ai B ạn bè anh ở thành phố này[.]

Trang 2

Đ•m Ngọc Lan- Trần Thị Bảo Ch†u Phần 1

Lật tới lật lui chiếc phong thư màu vàng sậm mà bên trong chắcchắn là một thiệp cưới, Sơn cố đoán vẫn không biết của ai

B ạn bè anh ở thành phố này đã đứa nào nói chuyện tới lập giađình đâu? Nếu có chúng nó cũng loan tin, thông báo trước chớ côđâu mà đùng một cái, phát thiệp như vậy

Sơn khẽ lắc đầu cười Có khi nào là thiệp mời của người yêu khôngnhỉ?

Nhìn d ấu bưu điện Nha Trang, Khánh Hòa đóng trên con tem,Sơn không đủ kiên nhẫn chơi trò phỏng đoán nữa, vơ cây kéo trênbàn, anh cẩn thận cát sát mép phong bì

Hối hả kéo thiệp ra rồi hối hả đọc, trán Sơn vã mồ hôi khi thấy tên côdâu chú rể Thật là điên rồ! Đây không phải là trò đùa chớ?

S ơn căng mắt lên nhìn thật kỹ Tấm thiệp không phải rẻ tiềnđược in sẵn mà người ta chỉ cần điền tên, địa chỉ hai họ, ngàycưới vào rồi gởi đi Đây là loại thiệp in như vàng thật đẹp Giấy mùitrầm thơm phức với tên chú rể, cô dâu, địa chỉ nhà, ngày làm lễ rồiđịa chỉ nhà hàng nơi đãi tiệc hẳn hoi Những con chữ còn lấp lánhkim tuyến nữa kìa Đây không thể nào là trò đùa Vậy thì là trò gìnhỉ?

S ơn ngồi thừ ra Phòng máy lạnh mà người anh đẫm mồ hôi.Anh thật sự hẫng khi không hay, không biết gì về chuyện cưới xinnày Mà có phải anh là người dưng nước lã đâu?

Nhà ch ỉ có hai chị em Chị Xu thật đáng trách khi giấu anh để tựsắp xếp đời mình Tự ái làm Sơn nóng mặt Anh liếc mắt vào tênchú rể lần nữa Thằng này Sơn còn lạ gì Nó từng là đối thủ củaanh Vậy mà

Nu ốt tiếng thở dài, Sơn đưa tay nhấp chuột Công việc ngập lútđầu nhưng anh chả còn tâm trí để giải quyết Anh nhìn vào điệnthoại Có nên gọi về nhà không? Anh sẽ nói gì với mẹ và nói gì vớichị Xu đầy khi tốt cả vấn đề chỉ còn là thời gian Sơn chống cằmnhớ về ngôi nhà ở khu Mã Vòng của gia đình mình

Trang 3

Cái khu luôn nghe ti ếng còi tàu mỗi lúc ra vào ga, cái khu buổitối bán bao nhiêu là món ăn Sơn đã lớn lên ở thành phố biển đầynắng và gió ấy Với anh Nha Trang là cả một phần đời đẹp nhất màcho dù đi đâu, anh vẫn không nguôi hoài nhớ.

Tháng sáu là mùa c ủa biển Sơn đã đầm mình dưới biển xanh,

nó đùa dọc bờ cát trắng bao nhiêu tháng sáu ở Nha Trang nhỉ?Chưa khi nào anh làm một tổng kết Anh lớn lên vô tâm như mọithằng con trai khác, cho đến khi con bé hàng xóm thường ngày luôn

bị Sơn bắt nạt nhẹ nhàng bước ra khỏi cuộc sống của anh

N

ăm tháng trôi qua, anh chưa lần nào gặp lại cô bé

ấy, nhưng hình ảnh của

Ng ọc Lan luôn gắn liền với tuổi thơ của Sơn Nó khiến anh cứnuôi hy vọng vào một điều gì như sự bất ngờ chẳng hạn Sơn hyvọng ngày nào đó, anh bất ngờ gặp lại Ngọc Lan Và anh cứ lắnglặng đợi chờ y như điều đó sắp xảy ra vậy

Sơn bật dậy, anh cảm thấy ngột ngạt trong căn phòng máy lạnhchạy rù rù Hồi ức như một đoạn phim chiếu chậm bỗng lũ lượt kéovề…

Trang 4

- A nh Ty!

Ty quay l ại sững sờ:

- Đồ vô duyên! Làm người ta mất hồn!

Con bé đó có đôi mắt đen tròn, tóe ngắn kiểu Maca đứng bên ngoàicửa sổ phòng Ty, xụ mặt:

- G ọi có một tiếng mà nghe mắng ba tiếng

Anh hàng tôm, hàng cá vừa vừa thôi

Ty quê độ Cậu dịu giọng:

- Em đâu có hối! Anh giúp Na đi, em lỡ nổ với mấy nhỏ bạn là anh

Ty vẽ rất oách rồi Làm bài xong hãy qua phụ em, nếu không thìthì

Trang 5

Vớ vẩn! Định khích tướng à?Anh chẳng quan tâm đâu! Na muốnnhờ ai tùy

- Em nài nỉ chớ đâu đủ sức dụ dỗ anh

Hơi lâu rồi mình không ăn bún bò, em thấy thèm

Ty lầu bầu:

M ồm mép lúc nào cũng trơn tuột Không biết vẽ thì thôi đi, bàyđặt tài khôn nhận làm báo tường rồi về đổ cho người khác Anh đâumắc nợ em, sao chuyện gì của em cũng đẩy vào anh hết vậy?

Na ngọt sớt:

- Anh là ng ười tài hoa, mà người tài hoa thường rất đa đoan

Em xung phong làm cái đa đoan để anh phát triển tài hoa cho tụibạn em phải tâm phục khẩu phục đến mức té luôn

Nói t ới đó, Na khúc khích cười Ty lừ mắt:

- Đúng là vô duyên!

Bên nhà Na vang lên giọng phụ nữ:

- Na! Mày mắc dịch mắc gió đâu rồi!

Le lưỡi, Na chạy về phía hàng rào, leo sang nhà mình Ty nhìn theo

cô bé, cậu chợt thấy lo lo vì giọng rít lại đầy giận dữ của bà Huệ,thím của Na

B ước ra sân, Ty đi về phía rào, đứng bên đây, cậu nhón chânnghe ngóng Giọng bà Huệ rít giữa hai hàm răng mà Ty nhớ là khítrịt:

- Đồ ngựa Thượng Tứ! Cứ hở một chút là mày sang đó Tao nuôimày đâu phải để mày đi ngựa Nói mãi không nghe, tao đánh chomày nhớ đời

Ty nhói tim khi nghe ti

ếng "thịch thịch" vang lên lẫn với tiếng bà Huệ rủa:

- Đánh cho chừa.! Không thì mày cũng theo trai như mẹ mày thôi

Đồ hư thúi!

Trang 6

- Tr ời ơi! Na là con gái, bị đánh như thế da thịt nào chịu thấu.Trước đây, thỉnh thoảng Ty cũng thấy người Na cô vài chỗ bị bầm,cậu hỏi, lúc nào con bé cũng trả lời trót lọt Nào là bị đụng đầu, vấp

tế, thậm chí con bé còn bảo là bị mèo chó cắn Giờ thì Ty biết con

ma độc ác ấy là ai rồi

Bà Hu ệ thở hổn hển:

- Mày đi học làm gì nữa ở nhà tao kiếm việc cho làm

Nãy giờ Na không rên rỉ van xin dù một tiếng, Ty chợt nghe tiếngcon bé nức nở:

- Thím đừng bắt con nghỉ học Con xin thím mà

- H ừ! Dạo này trong nhà thế nào, mày biết rồi đó Tiền đâu mànuôi mày hoài? Chú mày chỉ giỏi nhậu nhẹt, cờ bạc Không khéoổng bán luôn cái nhà này bây giờ

Bà Huệ gằn từng tiếng:

- Đầu tháng này, mày đi làm ở quán mụ Sáu Mập Thay vì ở nhà để

rù rì với thằng Ty

Na b ướng bỉnh:

- Đợi chú Lĩnh về, con sẽ nói với chú

Ty nghe một cái ''bốp" rồi rồi tiếng vật gì ngã xuống đất rất nặng.Quên cả sợ, cậu nhảy đại sang nhà Na Căn nhà đóng kín cửa, Tychả thấy gì

Ch ạy đến cửa sổ, Ty nhìn vào gọi to:

- Na! Na ơi!

Bên trong im ph ăng phắc Có lẽ Na và bà Huệ ở dưới bếp Tychạy đọc hiên bên hông nhà ra phía sau: Cửa vào bếp cũng đóng,

Ty bồn chồn gọi tên Na liên tục

Cửa bếp bật mở, bà Huệ bước ra mặt sưng sỉa:

- Mày gọi con Na chi vậy? Tao nói cho mà biết, nhà tao mới mất mấychỉ vàng Tao nghi con Na lấy Mày xúi nó phải không?

Ty kh ựng lại Cậu hoàn toàn bất ngờ vì đòn phủ đầu độc đáocủa bà Huệ Cậu ấp úng:

Trang 7

đầ u Mẹ mày không thích và tao cũng vậy

- Nhưng Na đâu rồi? Cháu muốn gặp Na có chút việc ạ?

Bà ta đúng là ác, ác hơn cả Tào Thị Nhỏ Na thật bất hạnh khi phảisống chung với bà ta

Ty ch ợt nghe có người gọi ơi ới ngoài đường:

- Chị Huệ ơi! Bà Tư Sang chờ kìa Chị đi không?

Giọng bà Huệ hối hả:

- Đi…đi chớ Tui qua liền

Ty m ừng khấp khởi Các bà tới nhà bà Tư Sang chỉ để gây sòngđánh Xâm hường, Tứ sắc Bà Huệ mà đi cầu đến khuya lơ khuyalắc mới về Bà nói chú Lĩnh bài bạc, chớ thực sự bà mới đích thực làbác gái thằng Bần:

Th ấy bà Huệ te te cắp nón đi la, Ty thở phào Cậu đợi bà khuấtbóng là nhảy ngay qua rào Chạy ào ra sau bếp, Ty gọi Na rối rít.Lâu lắm cậu mới nghe giọng Na nghẹn ngào:

- Tìm em chi v ậy? Em sẽ nhờ anh Đốm

Anh Ty về học bài đi

Ty bực dọc:

- Em ra đây coi

Na ng ập ngừng:

- Em không ra được

Ty quát như thường ngày cậu vẫn quát lây uy với Na:

- Tại sao vậy? Thím Huệ đánh em trúng đâu? Ra đây anh xem.Nhanh lên! Bên trong lặng thinh Ty nổi cáu:

- Không ra anh đập bể cửa đó

Na kêu lên:

Trang 8

- Chết tới nơi rồi còn bênh bà

Vừa nói, cậu vừa lôi Na ra ngồi xuống ghế:

- Bông, băng để ở đâu?

- Nhà này làm gì cô những thứ đó

Ty l ại kêu trời Cậu nhảy tót về nhà lôi qua bông gòn, oxy già,thuốc đỏ, băng keo Khi Ty quay sang, Na đã lau hết máu trên tránnhưng vết thương vẫn chưa khô

Ty mím môi:

- Na ráng chịu đau một chút nghen

Cô gật đầu với vẻ cam chịu Ty đổ oxy già lên vết thương rồi lấybông gòn lau Cậu xót xa:

- Th ế nào cũng có sẹo May là ở sát chân tóc, không thì thànhdân " mặt rỗ " rồi Bà Huệ ác thật Bữa nay bà không thua cháy túimới kỳ đó Anh rủa bả Tào Thị vô lương tâm ấy

Na mím môi làm thinh nh ưng nước mắt lại ràn rụa khiến Ty thôikhông nói nữa Lòng cậu nhói đau Từ bé đến giờ, ngoài những lầnđánh nhau với bạn bè, Ty chưa bao giờ bị đòn, dù chỉ một roi Ba

mẹ cậu chủ trương dạy dỗ con cái bằng lời nói Ty chưa từng trảiqua nỗi đau thể xác Nhìn Na cố đừng khóc, cậu nghe cay sống mũi

Trang 9

D

ẫu sao thím Huệ cũng nuôi em lâu nay Anh đừngghét thím nha?

Ty c ộc lốc:

- Anh ghét! Bả đâu phải thím anh

Giọng dịu xuống, Ty lại hỏi câu vừa hỏi:

- Còn đau ở đâu nữa?

Ty thấy Na nhăn mặt, ôm vai, cậu cuống quýt:

- Vậy mà nói hết Đưa đây xem!

Na lắc đầu Ty nuốt nước bọt:

- Mắc cỡ quái gì: Lỡ bị gãy xương vai thì sao?

Na nhắm mắt lại thút thít Ty không biết phải làm gì Giá như có chị

- Sau lưng! Không biết mấy cái mà kể

Nhưng cái trúng ngay vai là đau nhất

- Tại sao lại chảy máu đầu?

- Thím xô em ngã vào khung bếp Đầu em đập vào đó mới chảymáu Ty hậm hực:

- Vậy mà định giấu Ngốc vừa vừa thôi

Bà Hu

ệ đánh toàn chỗ hiểm Không khéo gãy xương, dập

Trang 10

Na t ức tưởi khóc khi Ty bước vào Cậu thảng thốt:

- Đau lắm hả?

Na lắc đầu Ty cau mày giận dỗi:

- Sao lại khóc? Anh chẳng thèm nhìn vào người em đâu Tự em bôidầu rồi xoa bóp cho mình đi Anh về đây!

Trang 11

da mịn màng của Na Bất chợt Ty đỏ mặt quay đi, rồi lại ngần ngừnhìn vết bầm trên vai cô.

Để chai thuốc rượu lên bàn, Ty căn dặn:

- Em nhớ bôi dầu đó? Anh về đây

- Không có chuy ện đó đâu Anh sẽ nói với mẹ Bà Huệ không ưa

ba mẹ anh nhưng có vẻ nể Hy vọng mẹ sẽ can thiệp để Na đượctiếp tục đi học Rồi còn chú Lĩnh nữa, chắc gì chú đồng ý để Na đilàm : Cứ nói với thím là chờ chú Lĩnh về đã

- M ẹ đẹp và sang trọng lắm Gặp em mẹ chỉ khóc làm em cũngkhóc theo Em còn nhớ Noel năm rồi trời rất lạnh, biển mùa đôngxám xịt, sóng rất lớn như muốn tràn cả lên đường Trần Phú: Mẹ đưa

em vào khách sạn, chỗ mẹ ở, rồi dẫn

em

đi ăn Mẹ bảo muốn mua quần áo đẹp cho em,

Trang 12

nhưng sợ thím Huệ biết nên

thôi Tr ước khi về bà có cho em mấy chỉ vàng

- Tại anh là người tốt!

Ty nghe giọng mình lạ hoắc:

- Chỉ vậy thôi sao

- Ờ! Anh hứa! Mình ngoéo tay nè!

Na ch ớp mi Bỗng đưng Ty thấy mắt nhỏ Na long lanh thật đẹp.Con bé chìa ngón tay út ra, Ty móc ngoéo Ngay lúc đó, tự nhiêncậu thấy mình quan trọng, ít nhất trong cái nhìn của nhỏ Na

Trang 13

nay mai Ty v ội trấn an:

- Tối nay anh sẽ nói với mẹ Em đừng lo

Na g ật đầu Cô luôn tin tưởng vào Ty, lúc này cũng vậy Cô tin

Ty lúc nào cũng ở cạnh để lo lắng cho mình Trong mắt cô bé, Tychính là chàng hiệp sĩ võ nghệ cao cường xuất hiện đúng lúc đểgiúp người cô thế như mình Với Na, Ty là số một

Bà Diệu khoanh tay im lặng Lâu lắm Ty mới nghe bà nói:

- Mẹ không thích đụng vào bà Huệ, không thích một chút nào Đây làchuyện riêng của gia đình họ, khó can thiệp lắm

Ty cố thuyết phục:

- Mẹ phải nghĩ tới nhỏ Na Mẹ không thấy tội nghiệp Na sao? Mớilớp mười một đã phải nghĩ học Rồi sau này con nhỏ sẽ làm gì đểsống?

Bà Diệu nhìn Ty:

- M ỗi người đều có số phận riêng Con không thể buộc mẹ cótrách nhiệm với việc con Na được học tiếp, hay phải nghỉ học để tớiphụ quán bà Sáu Mập Mẹ chỉ có bổn phặn và trách nhiệm với chị

em con thôi

Ty bất bình ra mặt:

- Đây không phải là cách sống mẹ từng dạy con và chị Xu Mẹthường bảo tụi con cần có lòng trắc ẩn với cuộc đời Vậy lúc nàylòng trắc ẩn của mẹ đâu rồi?

Đang ngồi giũa móng tay, Xu lên tiếng:

- Sao em lại nói với mẹ bằng cái giọng gắt gọng như vậy? Chị nghĩlòng trắc ẩn cũng phải đặt đúng chỗ

Trang 14

- Thôi đi! Kiểu móc ngoéo của chị nghe thấy ghét quá Cứ thử nghĩnếu rơi vào trường hợp của Na, chị sẽ khổ như thế nào?

Bà Di ệu lên tiếng:

- Hai đứa không cãi nhau nữa Chuyện con Na mẹ sẽ tìm cách Nhìn Ty, bà nói tiếp:

Nhưng con phải hứa với mẹ một điều

Trang 15

toàn ngh ĩ xấu về bọn trẻ con như cậu và Na nhỉ Cái hàng rào ấy

có tự đời nào, hai đứa vẫn nhảy rào bao nhiêu năm, bây giờ bỗngdưng người lớn lại thấy khó coi

- Con hiểu rồi!

Ty tr ở ra bàn học Cậu làm tiếp phần bài tập dở dang Xu ômđiện thoại để đầu láo với một bà trong đám bạn cùng thi trượt mấynăm đại học, cùng vô công rỗi nghề giống mình

Buổi tối chậm chạp trôi theo tiếng còi tàu hỏa Tiếng còi tàu như giụcgiã lòng người

Xu gác điện thoại, đến bên bà Diệu, giọng hí hững:

- Mẹ! Con đi với Kim Ngà một chút nha!

Bà Diệu khẽ cau mày:

- Đi đâu mới được chứ?

Xu ậm ự:

- Đi vòng vòng rồi vào quán chè chứ đi đâu cho khỏi thành phố này

hả mẹ Ở nhà hoài con chán muốn chết

Trang 16

thôi Nhất quá tam ba bận Năm nay là lần thứ ba, chắc gì con đậuđại học mà mơ.

Xu t ỉnh bơ:

- Thì mẹ cứ tìm, nhưng đúng việc thích hợp, lương cao con mới làm

Bà Diệu cười nhạt:

- Không chuyên môn, không bằng cấp mà đòi hỏi quá, mẹ cho con

ra chợ ngồi bán bây giờ

Xu nhún vai:

Mẹ bảo nhà mình tri thức ba đời, sao mẹ lại bắt con nhà tri thức rachợ làm con buôn nhỉ?

Ty l ại xía vào:

- Con buôn thì đã sao? Vẫn hơn "con ăn bám gấp mấy chục lần” Xusừng lên:

Thằng này hỗn, tao cho cái tát bây giờ

Bà Diệu gắt:

- Có thôi hay chưa? Chị em gì cứ như chó với mèo Con Xu đi đâuthì đi rồi còn về sớm

Xu xoa hai tay vào nhau:

- Mẹ cho con ít tiến dằn túi với

- Ai dạy con ăn nói kiểu đó vậy?

Xu cụp mắt xuống rồi làm thinh dắt xe đi Bà Diệu thở dài:

- Coi như đường học hành của chị Xu tới đây là đứt Nó còn ôn tập,luyện thi cỡ nào cũng vậy thôi Ba mẹ chĩ còn kỳ vọng vào con

Ty nhìn bà:

- Con s

ẽ cố, mẹ đừng lo Tốt nhất mẹ nên tìm cho chị Xumột công việc: Bà Diệu gật đầu Tới chỗ để điện thoại bà nhấn số

Trang 17

Ty nghe và bi ết bà đang hỏi để xin việc cho chị Xu Ba mẹ rấtnuông chiều chị Theo mẹ kể, hồi bé chị Xu ốm yếu bệnh hoạn luôn,bởi vậy ai cũng cưng Tới lớn, Xu tự xem mình là người được mọingười ưu tiên, ưu đãi, học thì lười, ba mẹ nói tới thì bỏ ăn, mất ngủ,sụt cân, suy dinh dưỡng Dù biết chị Xu đóng kịch để làm nư nhưng

ba mẹ xót con nên cứ cho qua, được nước Xu ngày càng lần tới, chịluôn làm theo ý mình Xem ra ba mẹ đành bó tay thôi

Ty ch ợt nghe mẹ nhắc tới Na Điều này làm cậu ngạc nhiên Mẹtìm việc làm cho cả Na sao? Bà có hiểu lầm ý cậu không nhỉ? Mẹkhiến Ty thấy khó hiểu quá Cậu rụt rè hỏi khi bà Diệu gác máy:

- Sao m ẹ lại tìm việc cho nhỏ Na?

Bà Diệu thong thả đáp:

Mẹ định tìm cho nó một công việc bán thời gian Nó sẽ đi học mộtbuổi, làm một buổi Chỉ có cách đó may ra bà Huệ mới để con bétiếp tục đi học

Mẹ nhớ nói khéo khéo nha Bà Diệu lườm Ty:

- Khéo như thế nào Con dám dặn dò cả mẹ nữa đấy à

Ty vội nói:

- Con chỉ ngại bà Huệ nghĩ con kể với mẹ chuyện bầ bắt con nhỏ Nathôi học thì kỳ

Bà Di ệu khoát tay:

- Mẹ phải có cách nói, con khỏi lo:

Chuyện của con là chuyên tâm học chớ không phải chuyện đàn bà,con gái nhỏ nhặt, tầm thường này

Ty làm thinh Cậu không nghĩ như mẹ, với Ty chuyện của Na khôngthể là chuyện nhỏ nhặt tầm thường, giữa hai đứa đã có bí mật riêng

cơ mà Tạm thời Ty cứ lắng nghe chứ không cãi mẹ Chỉ hy vọng

mẹ giúp được Na tiếp tục đi học: Được như thế Ty đã mừng lắm rồi Lòng nh

Trang 18

ẹ nhõm, Ty cầm bút lên Cậu sẽ nghiêm túc chuyêntâm học cho mẹ

vui, và c ả Na nữa Con bé đã lỡ nổ với đám bạn là Tyrất oách, cậu đâu thể làm Na thất vọng Ty muốn mình là ngườihùng trong mắt nhìn của Na và của đám bạn con bé

Ph

ần 2

Na kiên nhẫn chờ hai người khách nhỏ tuổi lựa mấy vòng cổ bằng

đá Cô

c ậu chọn đã bao nhiêu món nhưng vẫn chưa ưng ý món nào

Na thấy anh con trai lăng xăng bên cô bé trạc tuổi mình Cô bé mớikiêu hãnh làm sao khi món nào cũng õng ẹo chê Na chớp mi, bỗngdưng cô nhớ đến Ty Anh Ty không ngọt ngào với Na kiểu như anhchàng bốn mắt đang nói lời mật ngọt với cô bé, nhưng Na vẫn thấythích nghe cách hay quát, hay nạt của anh Ty Na biết Ty vờ dữ dằnvới cô, chứ thật lòng Ty không như thế Ty vẫn luôn lo cho Na đóthôi:

Na m ỉm cười và khựng lại ngay vì nghe giọng con nhỏ chua loét:

Tự nhiên cười! Bán hàng gì vô duyên không thèm mua nữa, mìnhđi! Anh bốn mắt kêu lên:

- Sao lại đi! Anh thấy xâu chuỗi đá này rất hợp với em

Con nhỏ cong môi:

- Nhưng em không thích tiệm này Mình qua chỗ khác mua

Gã con trai nhìn Na, cười gượng gạo:

- Làm ơn cất những món này giùm Cám ơn em nghen Đừng phiềnhá! Na cũng cười nụ cười rất gượng:

- Dạ, không có chi

Nhìn qua hai ng ười dung dăng dung dẽ bước qua đường vềphía biển, Na nuốt tiếng thở dài Lâu rồi cô không được rảnh rangnhư vậy và cũng lâu lắm rồi anh Ty với cô không có dịp trò chuyện

Trang 19

với nbau Hôm dắt Na tới đây làm, bà Diệu đã nói dạo này anh Tyrất bận Việc học chiếm hết thời gian của Ty, Na không nên làmphiền Ty bằng những chuyện như nhờ vẽ báo tường hay gặp ngoàirào để tán gẫu

Linh tính mách bảo Na không phải bà Diệu nói khơi khơi với cô nhưvậy, mà bà không thích anh Ty và Na thân thiết như ngày xưa

- T ại sao nhỉ? Na có làm gì sai đâu? Mắt cô cụp xuống buồn bãkhi nhớ tới mẹ mình Trong mắt nhiều người, mẹ Na là hiện thân củacái xấu, một phụ nữ bỏ chồng con để theo người đàn ông khácthường được xem là thứ vứt đi

Na vẫn còn nhớ lúc mẹ bỏ đi, cô đã sáu tuổi, cái tuổi có thể hiểu lờ

mờ bi kịch của gia đình Cô đã khóc, đã bỏ ăn mà lăn ra ốm

C ả mấy tháng trời sau đó Na cứ ngẩn ngơ như mất hồn Na haylang thang một mình ra xóm Vườn Dương sau ga để nghe còi tàuhỏa, để trông mẹ về và để nhìn mãi hai đường tàu song song màkhông biết nó chạy về đâu

Cho t

ới bây giờ mỗi khi nghe còi tàu Na vẫn nôn naocảm giác mẹ sẽ về Nhưng mẹ Na đã đi mãi, chỉ có nỗi buồn trở vềthôi Nỗi buồn như lúc nào cũng hiện hữu quanh Na

Càng thêm tu ổi, cô càng thêm thầm thía sự bất hạnh mà mẹ đã

để lại cho mình Trái tim Na như ứa máu mỗi khi nghe thím Huệmắng mình nhưng lại động tới mẹ: ''Bỏ chồng con theo trai" luôn làcâu ra rá của thím Huệ mỗi khi nổi cơn thịnh nộ Trong suy nghĩ củamình, thím Huệ luôn có ấn tượng sau này lớn lên Na sẽ giống mẹ.Thím đã đóng vào cuộc đời còn rất ngây thơ, trong sáng của Na mộtdấu ấn đen khủng khiếp Người trong gia đình còn thể huống hồ gìngười dưng, bà Diệu nói xa nói gần như vậy là lịch sự, là tế nhị lắmrồi Na phải biết thân biết phận, đừng tự nhiên chạy sáng nhà Ty,hay đứng bên rào réo anh như hồi còn bé Thím Huệ, bà Diệu vàbiết đầu chị Xu, anh Ty cũng không thích như vậy Người lớn lúc nàocũng chẳng nghiêm trang, chững chạc Lóc chóc, lanh chanh như

Ma chỉ tể bị mắng vô duyên

“Vô duyên” nh ư con nhỏ chảnh chọe kia vừa mắng Na chắnghạn Cũng may tiệm chỉ mình Na, lỡ có bà chủ hay chị Liễu ở đâychắc họ không để Na yên đâu

Trang 20

Na ớn nhất cặp mắt soi mói của bà Tuyến chủ shop chuyên bánquà lưu niệm này Bà ta rất ngọt ngào với khách, nhưng với ngườilàm công như Na thì bà lại chua cay đến mức tận cùng.

Na nghe nói, trước mình đã có nhiều người xin thôi việc vì khôngchịu nổi những cơn nóng giận, rồi trừ lương vô cớ của bà Tuyến:

Bà ta chuyên môn gi ận cá chém thớt Con cá bà Tuyến giậnnhưng không bao giờ dám chém là cậu con trai cầu từ tên Dũng.Chính vì Dũng mà bà bực mình cáu gắt rổi trút mọi bực dọc đó lênngười làm Na chưa bị họa lây kiểu đó lần nào Có thể vì cô rấtchăm và không cãi lời bà, cũng có thể vì Na được bà Diệu giới thiệu.Nhưng dù vì lý do nào, Na cũng phải cố gắng để không mất chỗ làmtốt hơn ở quán bà Sáu Mập nhiều

Xếp lại những chiếc lược sừng cho ngay ngắn, Na ngẩng lên khithấy có người bước vào Không phải khách mà là cậu chủ Dũng,Cậu ta vênh váo:

Trang 21

- Đó là chuyện của mày

- Mở ra, không tao giết mày?

Na lo l ắng nắm chặt cái chìa khóa Trong hộc có khá nhiều tiềnchớ đâu phải chi vài chục đồng lẻ như Na vừa nói dối Na có thóiquen bao giờ cũng khóa tủ, cô khóa cho an toàn với khách lạ chứkhông nghĩ tình huống thế này sẽ xảy ra

Ngay lúc đó anh chàng kính cận và con bé chảnh bà cố quay lại.Dũng vội đứng xích ra

C ậu vuốt tóc, giọng ngọt sớt:

- Em mua gì, anh lấy cho

- Con bé liếc anh chàng kính cận rồi cố ý nũng nịu với Dũng:

- Lấy cho em mấy chiếc vòng đồi mồi kia

Na thấy anh kính cận đỏ bừng mặt Chỉ vào tượng Quan Công bàng

đá, anh ta bảo:

Cho tôi xem cái tượng đó

Na g ật đầu Cô nhón chân nhấc cái tượng khá nặng trên kệxuống Giá của nó không rẻ, nếu bán được, tiền chắc chắn lợt vàotúi Dũng Nếu anh ta chịụ nhận với bà Tuyến đã lấy số tiền đó thì đỡ

lo cho Na Ngược lại, anh ta chối, Na phải làm sao đây?

Trang 22

Na nghe anh kính c ận hỏi:

Lòng Na nóng hơ, cô vái trời cho bà Tuyến mau về Nhưng trời caolắm, không sao nghe được lời vái thầm của cô

Dũng liếc Na, miệng xoèn xoẹt

- Nó là người giúp việc ít học, lại hơi đần Em cho anh xin lỗi nếu nó

có làm gì khiến em không thích

Con bé phán m ột câu chắc nịch:

- Đuổi hắt nó cho rồi

Trang 23

Anh chàng cận cau mày:

- Em tới mua hàng thôi, sao lại nói kỳ vậy?

Dũng hắp háy mắt:

Khách hàng có quyền góp ý, anh hoan nghênh ý của em Hết thángnày em sẽ không thấy con ngố đó nữa đâu Anh xin hứa với…thượng đế như vậy Con nhỏ chảnh vênh váo nói với anh bốn mắt:

- Thấy lời của em nặng ký chưa? Để anh lúc nào cũng bất đồng ýkiến với em

Na nuốt nước bọt, cô không hiểu sao mình bị nhỏ đó ghét thậm tệnhư vậy Phen này Na khó yên thân rồi

Con bé bảo Dũng đưa cho nó xem mấy chuỗi hột đá lúc nãy nó đãxem rồi chọn ra năm chuỗi

Nó khoe:

- Em mua để gởi qua Mỹ đó Dũng trầm trồ:

- Em đúng là có mắt thẩm mỹ Mấy chuỗi đá đó là đẹp nhất Đi khắphết Nha Trang này cũng không tìm ra những chuỗi đẹp như vậy.Con bé ph ổng mũi:

- Em biết chứ! Thế anh tặng thêm em món gì nào?

Dũng ranh ma:

- Em cứ mua xong đi đã Quà tặng đâu có cánh, em không lo nóbay Anh kính cận bảo Na:

- Gói cho tôi tượng Quan Công này

Na lấy hộp ra rồi cẩn thận đặt tượng vào, cố chêm giấy xung quanhtrước khi gói lại

Con bé ch

ảnh đẩy mấy xâu chuỗi về phía Na:

- Gói m ớ này luôn Cho đẹp à nhe!

Dũng ngọt sớt:

Anh sẽ trừ phần trăm cho hai em

Với tay lấy máy tính, Dũng nhấn số, thành tiền Na rầu hết sức Côbiết mình không thể tranh nhận tiền của khách Dũng được

D ũng đưa tờ giấy tính tiền cho anh kính cận Anh chàng lấy ví

ra Na lách ra đứng trước Dũng Câ đành lì mặt nói:

- Anh đưa tiền cho em nè

Dũng gắt:

Trang 24

- Cái con ngốc này bất lịch sự quá Hàng chưa gói xong đã đòi tiềnkhách Mua bán kiểu này ai chịu cho nổi Xéo ra coi!

Quay sang hai cô c ậu, Dũng bảo:

- Anh xin lỗi hai em nha

Lấy ra một vòng đeo tay bằng đá màu hồng, Dũng nói:

- Tặng em!

Con bé khoái chí:

- Cám ơn! Anh hào phóng thật!

Na than trời trong bụng Hào phóng kiểu này chắc bà Tuyến phảibán tiệm luôn vì con trai quá

C ầm tiền trong tay, Dũng vênh mặt lên:

Lần sau hai em cứ ghé đây, anh sẽ bớt cho!

Tiễn hai người khách ra khỏi tiệm xong, Dũng quay vào lo le mấy tờbạc trên hai ngón tay:

- Mày thấy cậu chủ mày tài chưa?

Thừa lúc Dung hiu hiu tự đắc, Na chồm tới chộp nhanh mớ tiềntrong tay anh ta

Na nghỉ học ngay Nếu không được đi học, Na không thiết sống nữa.Chính vì vậy bằng mọi giá cô phải giữ được tiền

Th ật may cho Na, bà Tuyến chợt về tới

Thấy Na với Dũng đang giằng co, bà nhảy dựng lên:

- Chúng bây làm trò gì thế hả? Đây là chỗ tao buôn bán mà

Na thở hào hển:

- Anh Dũng lấy tiền trong quầy, con không chịu nên nên

Trang 25

Bà Tuyến quát Na:

- Im đi! Tao hiểu rồi!

Dũng hậm hực bước ra:

- Người ở của mẹ giỏi lắm Nó dám cãi lời chủ đấy

Giọng bà Tuyến ngọt ngào:

- Muốn gì cũng phải đợi mẹ về

Bà Tuyến cười méo xẹo:

- Mẹ đâu có sẵn "đô" con cầm tạm năm trăm ngàn vậy

- Đây này! Một triệu! Không cầm thì thôi trời.con ạ!

Dũng xoa hai tay:

Túi con mà rỗng thì thiên hạ cười mẹ Bà Tuyến lắc đầu:

- Xài tiền rồi còn kể công nữa Tôi sợ cậu Hai quá rồi Cậu Hai

Trang 26

Quang Tuyến à!

D ũng ném cái nhìn căm ghét về phía Na:

- Con muốn mẹ đuổi nó

Mặt còn in rõ năm ngón tay kìa Cái thằng khỏe thật Mà này, conđừng nói lại với cô Diệu nghe chưa?

Điện thoại reo, đang nhấn máy tính để tính chi thu, bà Tuyến caumày trước khi nhấc máy

Trang 27

Gi ọng bà hốt hoảng khiến Na phải ngẩng lên:

- Hả! Cái gì? Ối trời ơi là trời! Nó làm sao? Trời ơi! Trời ơi

Na nghe bà Tuyến kêu trời mà rợn óc Cô không đoán được chuyện

gì đã xảy ra khiến một người có máu lạnh như bà phải mất bình tĩnhđến thế:

Na th ấy bà buông ống nghe, mặt tái xanh tái mét

Ôm ngực bà Tuyến phều phào:

Điện thoại cho chị Liễu biết thằng Dũng bị xe đụng nặng lắm Rồi đivào bệnh viện với cô nhanh nhanh!

Ph

ần 3

Ty đứng bên này hàng rào đưa tay lên miệng mút chuột thật tonhưng không thấy Na ra

- Con nhỏ này bị lãng tai rối chắc?

Ty bực bội đi tới đi lui nhưng không dám nhảy vào vì có chị Xu ởnhà

Ty lại mút chuột thêm cái nữa rồi liếc vào nhà mình xem bà Xu đâu

Bà chúa nhiều chuyện ấy mà thấy cậu xù xì với Na thì chỉ rách việc.Quay l ại, Ty thấy Na, mái tóc của con bé ướt rượt, chắc nó vừatắm xong Bước vội đến rào, Na hỏi:

- Gọi em hả?

Bỗng dưng Ty bực mình, cậu cộc lốc:

Trang 28

- Chứ hổng lẽ anh gọi con Mực? Làm gì lâu vậy?

- Không phải? Nhưng khó mà rảnh lắm

- Không có khách, em phải làm gì? Xỏ xâu mấy cái vòng cổ bằng vô

ốc hả? Hay chà mấy tượng bằng đá Non Nước?

Trang 29

Ty h ơi quê, cậu lảng đi:

- Anh Dũng ra đấy vòi tiền

Nói tới đó, Na chợt nhớ tới cái tát của Dũng rồi những lời anh tanhục mạ mình Cô không nến kể với Ty những chuyện này bất côngphiền

Ty h ỏi ngay:

- Thế em có đưa nó không?

- Dạ không! Bởi vậy mới khổ vì hắn

Ty có v

ẻ suy nghĩ Một lát sau cậu nói:

R ồi cũng tới lúc Na phải đưa tiền cho nó Tốt hơn hết em nghỉlàm cho xong Na kêu lên:

- Nghỉ ở đó chắc em phải ra quán bà Sáu Mập Không được đâu! CôTuyến đã hứa sẽ không để anh Dũng ra tiệm quấy nữa

Anh ta v ừa bị xe tông chẳng đi đứng gì được

Ty ngắt lời Na:

- Chẳng lẽ nó nằm một chỗ suốt đời Cô Tuyến hứa là một chuyện,

nó vòi tiền một chuyện Cái thằng đó sẵn sàng đánh em để lấy tiền

B ất giác Na đưa tay lên má, Ty nhìn cô trân trân:

Trang 30

- Lúc em nghĩ ra được thì đã tiền mất tật mang Chắc anh phải dạy

em vài miếng võ phòng thân quá!

Trang 31

Vào nhà, Na l ấy bài vở ra học Cô phải tranh thủ để lát nữa còn

đi làm Na thở dài Hai tiếng đó làm nghe sao sao ấy, Na khôngmuốn bạn bè biết mình phải vừa học vừa làm Trừ nhỏ Trang, bạnthân nhất, Na không hé môi với ai khác Cô không muốn bị nhìnbằng ánh mắt tội nghiệp, dù cô vẫn thường xuyên bị nhìn như thếmỗi khi giáo viên chủ nhiệm đề cập tới trường hợp học sinh có hoàncảnh gia đình khó khăn, cần được bạn bè quan tâm giúp đỡ

Na mím môi ngh ĩ sang chuyện khác Sắp kiểm tra học kỳ hai, côphải học bài thôi Trưa nay, thím Huệ không ở nhà, Na đi học vềphải vội vã nấu cơm ăn cho kịp Cái trứng luộc giằm nước mắm vàtrái dưa leo là thực đơn trưa của Na Cũng may là còn cái trứng,bằng không chắc cô chỉ có nước mắm

D ạo này thím Huệ mê đánh Tử sắc quá sức Ngày nào thímcũng đi từ sáng sớm tới khuya mới về Được bạc thì không sao, chớthua ấy hả, cầm chắc Na bị chì chiết, mắng mỏ Nhũng lúc đó, Nachỉ khóc và nghĩ tới mẹ Mẹ đẹp đẽ, sang trọng, giàu có nhưng bà lại

bỏ mặc Na khốn khổ như thế này Trong mắt nhiều người, mẹ thậtđánh khinh, đáng trách, nhưng Na chưa bao giờ trách mẹ Cô luôntin rằng mẹ rất thương mình, song vì hoàn cảnh, mẹ không ở bên côđược

Na gi ật mình khi nghe giọng the thé của chị Xu vang lên bênhàng rào:

- Na Na ơi!

Để vở lên bàn, cô chạy vội ra

Mặt Xu sưng sỉa khó chịu:

- Bà Quang Tuy

ến nhấn mày ra sớm coi tiệm cho bà đi công việc

Đi bây giờ

Dứt lời, Xu kéo dép lẹp xẹp về nhà, Na cũng trở vào phòng

- Vậy đó? Phận làm công, chỉ réo một tiếng là chạy có cờ Bữa nay

Trang 32

đâu phải lần đầu bà Tuyến bắt Na ra tiệm trông sớm như vậy

Chị Liễu còn phải lầm bầm trách dì ruột của mình bóc lột sức laođộng của người khác mà không trả thêm tiền kia kìa

D ắt xe đạp ra, Na đạp đọc theo đường Thái Nguyên ra phíabiển Mùa này biển xanh lắm, Na vẫn thích nhìn màu xanh của biển

ở cuối đường Cái màu xanh ấy đâu mắt làm sao: Nó có thể khiếntầm hồn Na bình yên trước mọi cái ồn ào xô đẩy của cuộc sống Tớicửa tiệm, Na đã thấy bà Tuyến đứng

đó dì gật đâu, chị liền đưa bà cụ mấy trăm ngàn Ai ngờ bữa nay dìlại mắng, bảo rằng chị xài hoang, xài vào chuyện không cần thiết rồitrừ vào lương tháng Em nghĩ coi có ai ăn ở vô hậu như vậy không?

Na khá bất ngờ trước những gì vừa nghe, cô ngập ngừng:

Trang 33

V ơ cái túi sách đeo vào vai, Liễu nói:

Na s ợ phải nghỉ học lắm Nhớ tới chuyện học, cô vội lôi vở trongtúi sách ra Bài sinh dài ngoằng, cô chưa thuộc lấy một chữ bài học

sẽ làm kiểm tra vào ngày mai Giờ này giữa trưa, chả ai đội nắng đimua sắm, Na có thể an tâm gạo bài

Nhưng chưa gạo được bao nhiêu đã có người vào tiệm Thấy mặtngười đó, Na chợt bối rối

Cô c ố ra vẻ tự nhiên:

- Anh Đốm đi đâu vậy?

Đốm không trả lời, cậu ta nhìn đáo đác khắp tiệm rồi tằng hắng:

- Thì ra Na làm ở đây Hôm trước nghe cô Huệ nói em đi làmnhưng anh không biết chỗ nào Ai ngờ Tiệm này của thằng "Dũngquắn", bạn cùng lớp anh Na ấp úng:

- V ậy hả? Anh tìm anh Dũng à?

Trang 34

- Nhìn mặt! Nó mà khôn hơn ai.

Na làm thinh Cô th ấy ghét Đốm quá chừng Anh ta dám chêanh Ty trong khi bản thân chẳng ra làm sao hết Đã thế, Na khôngthèm nói chuyện với Đốm nữa

Đố m nhấc một con ốc gai to lên:

- Trông ghê thế này, ai lại bỏ tiền ra mua nhỉ? Đúng là rỗng như vó

- Cám ơn! Làm chỗ này em thấy được rồi

D ứt lời, Na làm thinh Cô mong Đốm biến sớm chừng nào tốtchừng nấy Nhưng dường như không quan tâm tới sự im lặng của

Na, Đốm lại múa võ mồm:

Trang 35

- Tiệm này nhỏ xíu, lương chắc hổng bao nhiêu Đã đi làm phải chọnnơi chứ Công sức bỏ ra phải được trả công xứng đáng

Cánh c ửa thông ra nhà sau của tiệm bật mở Dũng chống tó cànhắc bước ra Mặt một đống như đang tức tối ai đó, Dũng ném vềĐốm cái nhìn hằn học:

- Ê! Mày tới dụ người ở nhà tao đi chỗ khác làm hả ''Chó Đốm" Nóicho mày hay, đừng giỡn mặt với ''Dũng quắn'' nghen

Đố m trừng mắt:

- Ai là người ở nhà mày? Ăn nói lịch sự chút đi

Dũng cười khẩy:

- Lịch sự con mẹ gì! Người ở thì gọi là người ở chứ không lẽ gọi là

cô là bà? Mày nghe tao sai biểu nó đây

T ằng hắng một tiếng, Dũng cao giọng:

- Na! Đi mua cho tao tô mì Quảng

Dộng cây nạng xuống đất một cái thật mạnh, Dũng quát:

- Không nhưng gì hết Đi ngay!

Na nghe hai má đỏ bừng, tim đập thình thịch vì phẫn uất Cô biếtDũng muốn hạ nhục cô trước mặt Đốm cho bõ ghét, cho ra mặt tađây là chủ

Đố m gườm gườm:

- Mày không xứng là tay chơi đâu “Dũng quắn”!

Trang 36

Dứt lời Đốm bước ra khỏi tiệm Na cũng ra theo, lòng nặng trịch vớinhững gì vừa nghe Cô nhăn nhó trách Đốm:

- Anh ch ỉ gây phiền phức cho em

Đốm ấm ức:

Nếu không nghĩ tới Na, anh đã cho nó một trận

Na nhìn Đốm phóng xe đi mà thở dài Anh chàng nào cũng muốnthể hiện chất người hừng Chỉ khổ thân Na là kẻ ở giữa Tới quán

mì Quảng gần đó, Na đứng đợi thay vì chờ người ta mang tới tiệm

Na thừa biết tánh ý Dũng Anh ta thích đì Na cho bõ ghét, cô khôngbưng mì về thì còn tiếp tục mệt cho hết buổi làm việc

Na v ừa vào tới cưa tiệm, Dũng đã ra lệnh:

- Để đó rồi nhắc ghế lại cho tao!

Na đặt tô mì lên bàn, nhắc ghế lại đúng yêu cầu của Dũng

Vừa xì xụp ăn, Dũng vừa chì chiết:

- Tại mày mà hôm đó tao bị xui xẻo

- Hừ? Nếu mày chịu đưa tiển sớm, tao đi sớm thì đầu gặp vận hungđến mức chống tó thế này Nhìn cái mặt mày tao chỉ muốn "bụp"

Na mím môi làm thinh Một sự nhịn chín sự lành Cô tự nhủ như vậynên ngồi im mặc kệ Dũng vừa ăn vừa hỏi:

- Sao mày quen v ới thằng “Chó Đốm” vậy?

- Nhà em gần nhà ảnh?

- Có sát vách không?

- Không!

- Tiếc hỉ?

R ồi cậu nghêu ngao hát:

Ước gì nhà mình chung vách, hai đứa mình giở vách ngủ chung Natức đỏ bừng mặt:

- Rót cho tao ly nước lạnh!

Trang 37

Na lẳng lặng làm theo Khi bưng nước ra, cô thấy trong tiệm có hai

ba thanh niên trạc tuổi Dũng đang đi vào quanh các tủ kính đựnghàng

Na đưa nước chơ Dũng và nhận từ cậu ta cái hất hàm:

- Vào trong di!

Na còn ngần ngừ, một thanh niên mặt đầy trứng cá đã nói:

- Cứ để con nhỏ ở đó Mày kêu nó vào làm gì?

Dũng ra vẻ bình thán nhưng Na nghe như giọng cậu hơi lạc:

- Tao không thích cái mặt nó

Quay sang Na, Dũng quát:

Nghe bà Hai nói th ế, Na bật dậy:

- Nhưng con biết làm sao nếu anh Dũng để mấy người đó lấy đồ BàHai rành mạch:

- Mua đồ phải trả tiền, tụi nó mà không trả mày cứ chạy ra đường lalàng, không ai bỏ mày một mình đâu mà sợ Mau về đi!

Na vội đi về Tới cửa, cô nghe giọng một đứa:

Tao lấy bao nhiêu đây vẫn chưa đủ số tiền mày thiếu đâu

D

ũng nói:

- T ụi bây phải thông cảm Tao đang xui tận mạng Cái chân gãynày ngôn của bà già biết bao nhiêu tiền rồi, bởi vậy hôm rày tao đâumoi được bá đồng ten nào

Trang 38

- Đó là chuyện riêng của mày Nhưng thiếu nợ thì phải trả, khôngbằng tiền thì bằng đồ.

Na b ước vào, giọng tỉnh như không:

- Để em tính tiến rồi gói cho các anh

Thằng mặt mụn sừng sộ:

- Tính tiền cái con mẹ gì? Tao đang xiết nợ thằng Dũng Mày đừng

có xía vào

Na vừa nói vừa run:

- Những thứ này đâu phải của anh Dũng mà là mặt hàng em đangbán Mấy anh phải trả tiền mới mang khỏi đây được

C ả bọn cười lên hô hố Một đứa hỏi:

- Nhỏ này là chị Hai mày hả Dũng? Sao nó nói nghe mạnh miệngquá vậy? Dũng nhìn Na:

- Ra ngoài!

Na lắc đầu:

Cô Tuyến giao tiệm cho em, em không đi đâu hết

- Con nhỏ này ngon Nhưng tụi tao không trả tiền, mày nhắm làm gìđược nào?

Na nhìn D ũng:

- Anh không được để bạn mình lấy đồ trong tiệm đi

Dũng cộc cằn:

- Tiệm của tao, mày quyền gì mà ra lệnh?

Mày cút đi nếu không muốn ăn đòn!

Trang 39

Na chạy ra ngoài vỉa hè:

- Tui la đó nghen! Bớ người ta

Thằng mặt mụn chửi thề rồi bỏ hộp xuống:

- Mẹ không nói nhiều nữa! Ngày mai nếu không trả tiền, thì coi nhưmày tới số

Dứt lời cả bọn kéo nhau đi về phía biển Na thở phào Tới lúc này cômới thấy sợ

Nắm hai bàn tay lạnh ngắt lại với nhau, Na ngần ngừ đứng ngayngưỡng cửa Bên trong tiệm, Dũng chửi vọng ra:

- Chó má thật! Mày đúng là khắc tinh của tao Từ lúc mẹ tao mướnmày về, tao toàn gặp chuyện xúi quẩy Tao nhất định biểu bà đuổimày

Na làm thinh ch ịu đựng Cô đứng ngoài này, Dũng làm gì côđược trừ chuyện ngoác mồm lên mắng Mà Na đã quen nghe mắnglắm rồi cứ để anh ta tha hồ quát, miễn sao hàng họ vẫn còn đủ là

Nh ững lời khuyên của cô Diệu rất chân tình, song Na vẫn thấylời khuyên ấy chính là một giới hạn cho Na biết gia đình Na và giađình cô có đời sống hoàn toàn khác nhau

Đổi đời luôn là mơ ước của nhiều người trong đó có Na

Ngày x ưa, ông nội của Na là một trong vài người giàu có tiếng ởCầu Đá Nha Trang Ông làm chủ hơn chục chiếc tàu đánh cá, của

ăn của để không biết bao nhiêu mà kể Nội có hai người con trai, ba

Na là anh cả Chính nhờ là con chủ tàu, ba mới cưới được mẹ, mộthoa khôi của trưởng nữ trung học thời trước

Nh ưng việc làm ăn đâu phári lúc nào cũng xuôi buồm thuận gió.Qua mấy mùa bão liên tục đội tàu hơn chục chiếc của nội lớp chìm,lớp hư hỏng, của cải trong nhà từ đó đội nón đi ra Ông nội Na buồnbực sinh bệnh rồi mất Ba Na từ

ch

ỗ là cậu chủ bây giờ cũng phải theo tàu ra khơi

Trang 40

ròng ra mấy năm trời, nhưng không thể nào vực dậy cơ ngơi của bamình.

Trong dòng h ọ bắt đầu tiếng vào tiếng ra rằng ba lấy nhằm mộtngười vợ khắc tuổi nên dẫn tới chuyện cả gia đình chồng ngày cànglụn bại Lúc đó mẹ đang có mang, sức khỏe kém, lại thêm bị áp lựctinh thần nên mẹ đã sinh sớm Đứa bé là anh trai của Na khôngsống được khiến mẹ rơi vào trạng thái suy nhược trầm trọng Phảimấy năm sau mẹ mới nguôi ngoai nhưng hầu như giữa mẹ và giađình bên chồng là một hố sâu không gì lấp được, đã thế còn đượcđảo sâu thêm khi mẹ sinh Na là con gái chứ không phải con trai nhưmọi người mong đợi Mẹ ẵm Na về nhà, nhưng bà nội đã bắt Na lạiđưa người khác nuôi Mẹ chỉ được phép thăm Na chứ không đượcchăm sóc

N ỗi đau này kéo dải nỗi đau nọ khiến mẹ trở thành một ngườikhác, bà đã như cái bóng vật vờ trong gia đình chồng Cuối cùng bà

đã bỏ Na đi vào Sài Gòn với người đàn ông mãi tới bây giờ Na vẫnkhông biết mặt

Nhi ều năm về sau Na mới gặp lại mẹ Mẹ đã đểi đời khi canđảm bước qua nỗi khổ của nhiều người Hiện tại bà có hạnh phúckhông? Đằng sau vẻ sang trọng, giàu có của mẹ là gì? Na khôngđoán được, Nhưng cô biết mẹ không ân hận khi bỏ cha con cô để đitới chân trời khác

Ty nghe giọng mẹ thảng thốt khi nghe điện thoại:

- Có chuy ện đó nữa sao? Vâng, tôi sẽ tới ngay Vâng Vâng

Bà Diệu gọi Ty và báo:

- Chở mẹ tới tiệm Quang Tuyến

Ty ngh ĩ ngay tới Na, cậu ngập ngừng:

- Để làm gì hả mẹ?

Bà Diệu gắt:

- Đừng có hỏi Đúng là làm ơn mắc oán

Ty dẫn chiếc Cub tám mươi cũ xì ra Bà Diệu ngồi ngay sau lưngcậu không nói gì nhưng thỉnh thoáng lại thở dài

Ty không th ể ngậm tăm, cậu buột miệng:

- Na Na bị làm sao hả mẹ?

Giọng bà Diệu khô khan:

- Tiệm mất đồ, người ta nghi nó lấy

Ty kêu lên:

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:34

w