1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Chuyen tinh dem mua ha truyen cong ty may tinh bach viet

377 2 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Chuyện Tình Đêm Mùa Hạ
Tác giả Hà Thiện Thuyên
Trường học Trường Đại Học Văn Hóa Tp.HCM
Chuyên ngành Văn học
Thể loại Truyện dành cho lứa tuổi teen
Năm xuất bản 2009
Thành phố Hồ Chí Minh
Định dạng
Số trang 377
Dung lượng 1,26 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

A Mộc cũng chết mê anh ấy nữa chứ, cho nên, anh ấy chẳng qua chỉ là thần tượng siêu cấp của tôi mà thôi, hơn nữa, đếngay cả sự tồn tại của một người như tôi, anh ấycũng chẳng hề biết đến

Trang 2

Chuyện tình đêm mùa hạ - Hà

Thiện Thuyên

Trang 3

Chuyện Tình Đêm Mùa Hạ

Tác giả : Hà Thiện Thuyên

Dịch giả : Đang xác định

Đánh máy : ngo vy khanh (truongton.net) – xinchân thành cảm ơn ss Khanh đã góp 7 phần làm nênebook này

Thể loại : Truyện dành cho lứa tuổi teen

I | II | III | IVMÀN 2

I | II | IIIMÀN 3

I | II | III | IVMÀN 4

I | II | III | IV

Trang 4

I | II | III | IV | V | VI | VII | VIII | IX | X | XI | XII

MÀN 9

I | II | III | IV | V | VI | VII | VIII | IX | X | XI

Trang 5

MỞ ĐẦU

ĐÊM MÙA HẠ DIỆU KỲ

Đó là một buổi chiều mùa hạ với ánh nắng màu hồngphấn, bạn hãy tưởng tượng ra cảnh ánh nắng lunglinh xuyên qua kẽ lá, miên man trên thảm cỏ, vôcùng đáng yêu

Đó là một khu rừng xinh đẹp được rải đầy hoa, tiếngchim kêu, tiếng suối chảy róc rách cùng hòa thànhmột khúc giao hưởng say mê, các loài động vật bénhỏ đang bay lượn, nhảy múa

Còn tôi? Diện một bộ váy xinh đẹp của công chúa,đội chiếc nón nhỏ màu đỏ xinh xinh của bà ngoạitặng, tay xách chiếc giỏ tre nhỏ do mẹ tự tay đancho, tung tăng trong rừng để bán diêm Hưm… thậtchẳng có gì sáng tạo cả! Chẳng lẽ lúc nhỏ mình chỉxem có hai chuyện cổ tích “Cô bé bán diêm” và

“Chiếc nón màu đỏ” thôi sao? Chán thật…

Tôi đang giới thiệu một loại diêm không khói mớinhất cho một ông cổ thụ già hơn ba trăm tuổi.Đương nhiên rồi! Tôi là một người bán hàng cólương tâm mà, khi giới thiệu cũng đồng thời cảnhbáo rằng, đối với một ông cổ thụ nhiều tuổi như vậy,

Trang 6

đùa giỡn với diêm là rất nguy hiểm!

Đột nhiên, từ xa vẳng đến tiếng vó ngựa gấp rútnhưng nghe cũng vui tai Theo kinh nghiệm của tôi,

đó nhất định là hoàng tử rồi, ha ha!

Quả nhiên, lúc sau, một anh chàng đẹp trai mặc bộ

lễ phục thật đẹp, cưỡi con lừa lông trắng muốt xuấthiện trước mặt tôi Tôi đang tự hỏi không biết saocon lừa này có thể chạy phát ra âm thanh y nhưtiếng ngựa chạy, thì chàng hoàng tử hỏi: “Chào cô

bé, xin hỏi tiệm Tiện Lợi gần nhất ở đâu vậy?”

Hả? Tiệm Tiện Lợi?

Ừ… xem ra không chỉ có con lừa này là kì quái, màthần kinh của chàng hoàng tử cũng có vấn đề Thôi

kệ, đây là thời đại cổ tích mà! Làm sao lại có tiệmTiện Lợi được chứ?

Nhưng tôi cũng vui lòng chỉ cho hoàng tử đường điđến tiệm quần áo: “Cứ đi thẳng… rồi quẹo trái…quẹo phải… đi thẳng…”

“Cảm ơn cô bé nón đỏ.” Nụ cười của hoàng tử thậtđáng yêu! Đẹp trai quá! Nhưng, tôi không thíchchàng gọi mình là cô bé nón đỏ, cái thói quen thíchđặt tên gọi cho người khác như thế là không tốt

Hoàng tử cưỡi lừa đi rồi, tôi tiếp tục giới thiệu loạidiêm mới cho ông cổ thụ già: “… Đúng rồi! Khi mồilửa thì không nên để gần quá… Khi gió lớn quá thìkhông nên mồi lửa, nếu không thì…”

Chưa kịp nói dứt câu, chàng hoàng tử vừa đi khỏi kia

Trang 7

lại đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi, hơn nữa, lại có

vẻ rất giận dữ như muốn giết chết tôi vậy!

“Cô bé xấu xa! Cô có phải đội viên Thiếu niênkhông? Có phải là người luôn giúp đỡ người kháckhông hả? Có lòng công đạo không? Nơi mà cô chỉ

là nhà vệ sinh công cộng đấy!”

Hả? Nhà vệ sinh công cộng? Không thể tin được,chuyện ngốc nghếch này là do tôi làm ra sao?

“Cô là một học sinh xấu xa! Đi mau, cút ra khỏi đâymau! Nhanh…”

Hưm? Đây không phải là tiếng của thầy chủ nhiệmsao? Rốt cuộc là chuyện gì đây? Chẳng lẽ… Chẳng

lẽ mình nằm mơ giữa ban ngày sao?

Tôi nhảy xuống khỏi bồn cầu, hớt hải sửa lại bộ đồhọc sinh, cầm cây chổi chạy ra khỏi nhà vệ sinh

“Thầy chủ nhiệm Thượng Quan! Em…”

Thầy chủ nhiệm giận đến tóe lửa con mắt: “Khôngcần nói nữa! Học trò Dương Hạ Chí! Phạt em quétnhà vệ sinh mà cõng có thể ngủ được nữa hả? Xem

ra em chẳng còn thuốc chữa nữa rồi! Ngày mai kêu

bố mẹ em lên đây! Thực là tức chết đi được!”

“Thầy chủ nhiệm…”

Thầy chủ nhiệm Thượng Quan chẳng cho tôi cơ hội

để giải thích: “Im ngay! Đi ngay vào nhà vệ sinh quétcho thật sạch sẽ rồi mới được vào học! Đúng là mộthọc sinh đáng ghét, chẳng lẽ em đóng tiền vào đây

để mượn chỗ nằm mơ hả? Hết thuốc chữa…”

Trang 8

Thầy chủ nhiệm vừa mắng vừa nhanh chân bước rangoài

Hơ…

Tôi sao thế nhỉ? Sao tôi cả ngày lẫn đêm đều cứmuốn ngủ thế này? Chuyện gì thế nhỉ? Hơn nữa cònluôn mơ những giấc mơ kỳ lạ nữa chứ, thật là mấtmặt! Càng tồi tệ hơn là, lại phải phiền mẹ đến trườngmột chuyến Thật tội cho mẹ, hy vọng là mẹ sẽkhông thất vọng não nề về mình

Ừ, thật chẳng hiểu nổi, tại sao cách mà mỗi lần mìnhxuất hiện đều “kỳ quái” thế nhỉ? Lần này, mình lại

“hiện thân” ngay trên bồn cầu nữa chứ, thật là mấtmặt

Nhưng cũng có cái để mọi người làm quen với mìnhmột chút ấy mà!

Tôi tên là Dương Hạ Chí, người bạn tốt A Mộc và mẹtôi đều gọi là Tiểu Chí, năm nay 15 tuổi

Tôi học mẫu giáo ở “Trường mẫu giáo Hạ Thiên HoaHoa”, lúc đó còn là cô phát thanh nhỏ của lớp nữađấy Sau đó đi học ở “Trường tiểu học Chóng ThànhTài” Trước lớp 3, tôi đều là lớp phó vệ sinh của lớp,sau đó do thành tích học tập ngày càng kém nên bị

“cách chức” Bây giờ, tôi đang học lớp 9 ở Trườngtrung học Úc Văn, chức danh duy nhất của tôi bâygiờ chính là “Người ngủ cả ngày siêu cấp”…

Dương Hạ Chí?

Rất nhiều người nói cái tên này giống tên con trai,

Trang 9

chắc bạn cũng rất kỳ lạ là tại sao tôi lại có cái tên nàychứ gì? Hà hà, đó là bởi vì tôi được sinh ra vào mộtngày Hạ chí, là ngày có thời gian ban ngày dài nhấttrong năm Nghe nói là đêm có nhiều thiên thần xuấthiện, sẽ nhỏ một giọt nước thuốc vào mắt bạn, giúpbạn sau khi tỉnh dậy, người đầu tiên nhìn thấy chínhlà… Hô hô, lãng mạn chưa!

Nhưng sao trước giờ tôi đâu có gặp chuyện lãngmạn như thế bao giờ đâu? Ừ, nhưng mà nếu nói là

có một ngày nào đó, có phép màu thì tôi lại rất tintưởng, bởi vì mỗi lần vào ngày Hạ chí, tôi đều cực kỳthích ngủ Đặc biệt là Hạ chí năm nay, dù là ngàyhay đêm, tôi vẫn cứ buồn ngủ híp cả mắt, chỉ cầnđầu tựa vào bất cứ chỗ nào không sắc nhọn là tôi lậptức ngủ ngon lành, cả ngày còn mơ thấy một loạtnhững giấc mơ kỳ lạ Ừ, chẳng hiểu nổi nữa…

“Đồ ngốc! Cậu có biết tại sao cả ngày cậu đều mơnhư thế không? Đó chính là triệu chứng của tình yêuđó! Chứng tỏ là chàng bạch mã hoàng tử của cậusắp xuất hiện rồi đó! Đúng thật, cái gì cũng khônghiểu, chẳng trách thành tích kém như thế!” Cô bạntốt A Mộc an ủi tôi như thế đấy

Bạch mã hoàng tử? Là thật sao? Nếu lời A Mộc nói

là đúng thì tốt rồi Tôi cũng đã là học sinh trung họcrồi, nhưng cho đến giờ thì chưa từng yêu đương gì

cả, tôi… muốn có bạn trai…

(Lời bình: Ui da! Cậu muốn yêu sớm hả? Hư người

Trang 10

lắm đó! Nói như thế mà cũng nói được!)

Thực ra, trong lòng tôi đã sớm có Bạch mã hoàng tửcủa mình rồi Anh ấy tên Hàn Vũ, là đội trưởng độibóng rổ lớp 9 của trường Trung học Thanh Phonggần trường tôi Ha, anh ấy đẹp trai lắm, đến nỗi bạnkhông thể trực diện nhìn thẳng, bởi vì vẻ đẹp trai củaanh ấy sẽ khiến mắt của bạn nóng đến bỏng mất!Điều đáng tiếc là anh ấy lại không thuộc về tôi, anh

ấy dường như là Bạch mã hoàng tử của tất cảnhững cô gái trong thành phố này A Mộc cũng chết

mê anh ấy nữa chứ, cho nên, anh ấy chẳng qua chỉ

là thần tượng siêu cấp của tôi mà thôi, hơn nữa, đếngay cả sự tồn tại của một người như tôi, anh ấycũng chẳng hề biết đến nữa là

Thở dài thườn thượt…

Trang 11

LỚP HỌC HONEY

“Lớp học Honey” hôm nay bắt đầu khai giảng

Đốt pháo, đốt pháo lên! Chờ chút, đốt thêm một dây

to nữa đi, hi hi hi!

Môn đầu tiên sắp bắt đầu, nhanh ngồi vào chỗ nào,tay đặt lên đùi!

Người giảng bài hôm nay là người tự xưng là cóphép thuật, sinh ra vào một đêm mùa hạ, nhưngthực sự là một học trò trí tuệ kém cỏi: Dương HạChí

(Ghét A Mộc ghê! Ai lại giới thiệu như thế bao giờ kia chứ?)

Cậu ấy sẽ giảng với mọi người “thế nào là Hạ chí”, vìcậu ấy sinh ra vào ngày Hạ chí mà

Tôi thì lại không thích một nữ sinh ngốc nghếch nhưthế giảng bài cho mọi người chút nào đâu!

Dương Hạ Chí đến rồi Mọi người chú ý nghe giảng,

nể mặt tôi một chút đi mà!

Trang 12

TIỂU CHÍ :

Hưm! Hưm! Mọi người chú ý, bây giờ bắt đầu lênlớp! (Oa! Sao ăn mặc thế nào? Lại còn đeo một đôi kính gọng đen nữa chứ, thật giống bà già quá!)

Hạ chí thông thường là vào ngày 21 hoặc 22 tháng 6

âm lịch hàng năm Tôi chính là được sinh ra vàongày 22 đấy, nghe nói rằng những cô bé sinh vàongày này có phép màu mơ mộng ghê lắm Vào ngàynày, mặt trời chiếu thẳng theo hướng Bắc, cho nênvào ban ngày ở Bắc bán cầu sẽ dài nhất trong năm,còn những nơi khác ở phương Nam, từ lúc mặt trờimọc đến lúc mặt trời lặn dài khoảng 14 giờ đồng hồ

Do ban ngày dài như thế, nên mọi người nhất địnhnghĩ rằng là ngày hôm đó rất nóng? Không phải nhưthế đâu, ngày Hạ chí tuy thời gian ban ngày dài nhất,mặt trời có độ cao cao nhất, nhưng lại không phải làthời gian nóng nhất trong năm Bởi vì… bởi vì… cáiđó… ơ… vào ngày Hạ chí, trời đất chịu sức nóngmãnh liệt, đối lưu không khí dữ dội, buổi chiều và tốithường hình thành mưa giông (Có đúng không nhỉ? Sao lại nói là không có khí thấp nhỉ?)

Xong rồi, tôi giảng xong rồi, mọi người hiểu hết chứ?Tôi phải nhanh chóng biến đi thôi, chào tạm biệt!

Trang 13

MÀN 1

HOÀNG TỬ LẠC ĐƯỜNGChúng tôi bị lạc trong khu rừng này Do không tìmđược tình yêu, nên bị lạc mất phương hướng…

Trang 14

Thời tiết hôm nay thật tuyệt, gió biển mát rượi nhènhẹ thổi khắp thành phố, làm tan đi bầu không khínóng bức, ngột ngạt

Hôm qua mẹ đi công tác, chỉ có mình tôi bị bỏ lại ởnhà May mà tối hôm qua tôi đã hẹn giờ cho 3 cáiđồng hồ, nếu không hôm nay chắc chắn là sẽ ngủđến trưa luôn Nhanh nhẩu đánh răng, rửa mặt, thay

đồ, sau đó tôi cầm ổ bánh mì “ngồm ngoàm” đi rakhỏi nhà

Người ở trạm xe đông quá Một đoàn người rồngrắn Điều này không khỏi khiến cho người xếp cuốicùng như tôi phải nổi nóng

A! Xe buýt đến rồi!

“Nhanh lên! Mọi người cố chen vào, đừng bỏ lại mộtmình tôi chứ! Chen vào A! Phù phù! Cố lên! Cố lên!” Tôi vừa hô hoán khẩu hiệu, vừa liều mạng chen lênphía trước

Hả? Có nhầm không vậy? Chỉ còn lại mình tôi sao?

“Chú tài xế ơi! Đừng đóng cửa! Cho cháu đi với!”

“Chờ chiếc xe sau thôi, cô bé! Nhanh thôi mà!”

“Hả? Không được, không được! Cháu trễ mất! Chocháu đi với! Cháu chỉ cao có 1.58m, 40Kg thôi mà!Cháu không chiếm nhiều chỗ của mọi người đâu! Á,

Trang 15

chờ cháu với! Không được đâu! ”

Thật xui xẻo, ngay cả chiều cao và cân nặng màmình chẳng muốn nói ra cũng đã nói rồi, chú tài xếlại chẳng chút tình cảm nào cứ cho chiếc xe buýt totướng đó ầm ầm chạy mất Mấy người “xấu xa” trênchiếc xe buýt đó còn cứ nhìn tôi mà cười cười nữachứ Thật đáng ghét, có gì đáng cười đâu chứ?Chưa từng thấy người trẻ tập thể dục buổi sángsao?

Á! Thời gian không còn nhiều nữa, xem ra chỉ còncách dùng hết số tiền lẻ hôm qua mẹ để lại cho

Oái! Ví tiền đâu rồi? Không… phải… chứ ? Khôngphải xui xẻo như thế chứ?

… Hết cách rồi, chỉ còn cách gọi điện cho A Mộc đểcầu may đi nhờ xe cậu ấy thôi

Tôi cầm chắc chiếc thẻ điện thoại, ép sát vào người,chạy ra xung quanh tìm buồng điện thoại Kỳ quáithật, cái thành phố này bị điên rồi chắc, mấy cái điệnthoại này ghét thật, sao lại hư hết rồi? Chẳng lẽ mấyngười khác thường gọi điện thoại bằng cách đậpchúng hư hết hay sao? À, không cần nói nữa! Cáiđiện thoại phía trước bị một anh chàng cao cao độcchiếm kia chắc chắn là cái duy nhất còn sử dụngđược trong cái khu rộng mấy trăm mét vuông này.Hay quá!

Tôi mừng rỡ chạy ngay đến, đứng ngay sau lưnganh chàng đang gọi điện thoại ấy

Trang 16

Ủa? Chiếc xe bóng loáng cao cấp kia là của anh tasao? Cũng chắc lắm à! Từ phía sau mà nhìn, y phụccủa anh ấy toàn là đồ hiệu, rất hợp với chiếc xe đó.Nhưng mà (tôi nhíu mày giận phừng phừng) anh ta

có nhiều tiền như thế, mắc gì lại giành điện thoại vớitôi? Chẳng lẽ anh ta không có điện thoại di động à?

“… Cậu đừng có lảm nhảm nữa! Điện thoại của tớ bịrơi xuống nước rồi! Còn nói ba cái chuyện thừa thãi

đó làm gì?”

Hả? Gã này thật đáng ghét! Có điều cũng ngốcnghếch, ha ha, điện thoại mà cũng làm rớt xuốngnước, xem ra anh ta cũng chẳng thông minh gì lắm

Hố hố hố… Tôi cố nén cười nhón chân rướn người

về phía trước, muốn nghe xem cái anh chàng nàynói cái gì?

“… Gọi…? Gọi cái gì nữa? ” (Trời, tôi bắt đầu hoài nghi cái anh chàng đứng trước tôi không phải là người trái đất) “… Còn đưa tiền nữa à? Cậu cũngbiết là tớ ra đường không mang theo tiền mà!” (Đồ chết bầm! Anh ta không mang tiền, mang vàng theo chắc?)… “Nam Xuyên? Cậu không hiểu tớ nói gìsao? Đừng có giở cái mặt đùa giỡn ra đó! Dù saobây giờ tớ đang ở bên đường… Đúng rồi! Là mộtcon đường! Hả? Tớ làm sao biết được con đườngnày tên gì? Nó đâu phải do tớ sinh ra chứ! Tóm lại

là lạc đường rồi! Trong vòng 2 phút, cậu phải xuấthiện ra đây cho tớ! Nếu không thì…”

Trang 17

Trời ơi! Già đầu mà ngốc thế à? Nói cái gì mà conđường này không phải do tôi sinh ra? Tôi vốn luôncho rằng, học lực của tôi kém lắm rồi, xem ra anhchàng này còn ngốc hơn cả mình nữa, tức cười thật! Tôi nén không nổi, cuối cùng cũng bật lên thànhtiếng cười lớn Thôi chết! Bị anh ta nghe thấy rồi! Chỉthấy sau lưng anh ta rung lên, sau đó từ từ quayngười lại Ưm ưm, tôi có một dự cảm không hay Tệthật! Chỉ thấy một gương mặt ngăm đen, đầy sát khíchìa ra ngay trước mặt tôi

“Cô đang nghe trộm tôi nói điện thoại?” Giọng anh tađầy khủng bố, giống như muốn ăn tươi tôi vậy Tôi

sợ đến nỗi nuốt ực cả nước bọt

“Cháu… chỉ qua đường…”

“Qua đường? Thế cô cười cái gì? Hả?” Tôi quả thựckhông thể nào chịu nổi cái mặt đen thui đó nói gằntừng tiếng một Nếu tôi có bệnh tim, nhất định sẽ bịanh ta dọa đến phát khiếp Ôi, sao tôi lại vô ý chọcghẹo vào phần tử khủng bố kia chứ? Anh ta khôngnện cho tôi một trận chứ?

“Chú à… cháu… cháu đâu có cười…”

“Còn dám nói láo hả? Xung quanh đây chỉ có mìnhcô! Cô dám nói là giọng cười khó nghe đó khôngphải là do cô phát ra hay sao? Chẳng lẽ là quỷ à?” Hả? Tiếng cười của tôi khó nghe? Có nhầm khôngvậy? Hồi còn học mẫu giáo, tôi còn là trụ cột củatrạm phát thanh trong lớp mà? Đáng ghét! Chẳng

Trang 18

qua tôi không muốn tranh cãi với hắn, mặt hắn đầynét khủng bố! Ừ, thật đáng tiếc, nhìn phía sau có vẻđẹp trai thế, nào ngờ quay đầu lại thì biến thành conếch xanh, thật mất hứng!

“Tiếng đó là do tôi phát ra, nhưng tôi đâu có cười!Xin lỗi nha! Chú nhầm rồi chú ơi…”

Mắt anh ta đột nhiên dựng lên: “Còn dám ngụy biệnnữa à? Đúng là đầu con thỏ không biết lễ độ! Nhìntôi này…”

Hả? Đầu con thỏ? Anh ta nói gì thế? Thôi chết rồi!Sao lại để người ta đặt cho mình cái ngoại hiệu khónghe đến thế?

Anh ta vừa muốn nắm lấy tôi, đột nhiên, trong ốngnghe vang lên âm thanh rất ồn: “A Dạ! A Dạ! Saokhông nói chuyện? Đồ ngốc này không phải bị người

ta đem bán đi rồi chứ ? Tớ chỉ nói chơi thôi! A…Dạ! ”

“Không cần gọi nữa!” Anh chàng này hầm hầm hétvào ống nghe

Đột nhiên, anh ta quay đầu nheo mắt nhìn tôi đanglúng túng, rồi chẳng hề nương tay, nắm chặt lấycánh tay tôi kéo đến bên điện thoại

Trang 19

rõ này! Ông chú này đang ở…”

Tôi ba la bô lô nói địa chỉ qua một lượt, nghĩ rằng,cái tên Người Dơi này dù sao cũng nên cảm ơnmình một chút chứ! Ai ngờ anh ta “cạch” một tiếnggác điện thoại xuống, ngay cả nhìn tôi cũng khôngthèm, xăm xăm chui tọt vào trong xe

Hừ! Đúng là chẳng có lễ phép gì cả! Hung dữ cái gì?Dọa nạt cái gì? Tôi nguyền rủa anh lạc đường cả đờiluôn! Thôi bỏ đi, loại người này tốt nhất không thèm

để ý đến (mẹ nói là gặp phải loại người không đáng tin thì nên tránh xa một chút) Tôi còn phải nhanhchóng tìm A Mộc đến cứu mạng nữa chứ, nếu khônghôm nay sẽ bị phạt mất

Tôi vội vàng gọi điện thoại cho A Mộc: “A Mộc à?Không xong rồi! Không xong rồi! Mẹ tớ không có ởnhà! Tớ bỏ tiền và chìa khóa trong nhà rồi, giờ chẳng

có tiền đi học nữa! Mau đến cứu tớ với… Cái gì?Cậu hôm nay trực nhật à? Đã đến trường rồi? Ừa…thôi được rồi! Để tớ tự mình nghĩ cách… Bái bai, AMộc…”

Trang 20

Ừ, thật là xui xẻo! Đi học trễ nữa rồi, đành vậy thôi,xem ra chỉ còn cách chạy bộ! Trễ ít phút sẽ bị phạt ítmột phút! Đừng do dự nữa, chạy đi nào!

Phù phù! Tôi bắt đầu ôm cặp chạy trối chết vềtrường học! Đương nhiên rồi! Lúc sắp đi, tôi khôngquên liếc qua chiếc xe đó! Hừ! Anh ta thật đáng ghét,chẳng thèm nhìn mình! Chẳng lẽ tôi quả thực tệ lắmsao? Đồ trời đánh đáng ghét!

Chạy chạy chạy… Chạy được mười phút rồi, hai cáichân sắp gãy ra rồi, trường vẫn còn xa…

Tội nghiệp cho mình quá Thời tiết tốt thế này, tôi lại

là một cô nữ sinh lương thiện, rốt cuộc lại phải chịucảnh này? Nếu bây giờ có một hoàng tử cưỡi ngựatrắng (chỉ sợ lại là lừa trắng) đột nhiên xuất hiện, ratay “anh hùng cứu mĩ nhân” mang tôi đi theo thì tốtbiết mấy?

Tôi còn đang suy nghĩ vớ vẩn thì lúc đó, một chiếc

xe hơi xinh đẹp lướt qua bên người tôi Ủa? Khôngphải là chiếc xe của anh chàng xấu xí đó sao? Saothế? Cái người gọi là Thiên Xuyên gì gì đó đã đếnđón anh ta rồi sao?

Thật là quá đáng! Anh ta cùng đường với mình màchẳng thèm chở mình đi một đoạn! Một chút lòngcảm ơn cũng không có nữa! Thật là hết thuốcchữa!

Trang 21

Tôi đến trường lúc gần hết tiết một Phù… Thở nặngnhọc, tôi chạy lên cầu thang vào lớp, vừa đúng lúcđụng ngã thầy chủ nhiệm khả kính của chúng tôi Ôi!Trên thế gian này cũng còn có người xui xẻo hơn tôi

sao?

“Học trò Dương Hạ Chí! Đây là em cố ý báo thù phảikhông? Thật là đáng ghét!” Thầy chủ nhiệm vừa ômsườn vừa như hung thần ám sát nhìn về phía tôi Hả? Báo thù? Tôi thực muốn khóc: “Thầy chủ nhiệmThượng Quan! Không phải thế đâu! Là hiểu nhầm

thôi!”

“Không cần chối cãi nữa! Em thật là một học sinhương bướng! Lần này phạt em… phạt em… thậtđáng ghét! Tất cả những hình phạt đều phạt em hếtrồi! Thực chẳng còn biết phạt em cái gì nữa bây giờ!” Tôi đỏ mặt cúi đầu xuống, trong lòng thầm cầu xin:

Đã phạt hết rồi thì không cần phạt nữa, hờ hờ, em

thực sự biết lỗi rồi mà…

“Thôi được rồi! Buổi trưa em đi lau cho thật sạchchiếc đồng hồ lớn trong đại sảnh! Nếu không thì gọi

mẹ em đến thêm lần nữa! Có nghe chưa?”

“Hả? Ờ… Dạ…” Tôi trả lời trong nước mắt

Trời ơi, chiếc đồng hồ để bàn lớn này vừa đủ cao

Trang 22

gấp đôi mình, hơn nữa hình như là từ hồi mình đihọc ở trường này đến giờ chưa có ai lau chùi nó baogiờ Đây… đây chẳng phải là muốn lấy mạng của

mình sao? Thật là thê thảm…

TRONG PHÒNG HỌC

Cả tiết học, tôi dùng bút chì chống hai mi mắt lên,nếu không thì ngủ là cái chắc Tiếng chuông nghỉgiữa tiết vừa vang lên, tất cả học sinh đều ào ào ranhư điên, tụm lại tám chuyện, chỉ có tôi là chẳng cótinh thần gì cả

A Mộc người bạn ngồi chung bàn và luôn bạn thâncủa tôi, nói: “Đồ ngốc! Buồn rầu để làm gì? Khôngphải là do chùi một cái đồng hồ mà buồn chứ! Đếnngay cả bồn cầu cũng chùi rồi thì còn sợ gì nữa?Không chừng mình sẽ giúp cậu…”

Tôi cảm động quá: “Hả? Thiệt không đó A Mộc? Cậuthật là tốt quá! Đúng là bạn tốt mà… A Mộc ơi, yêucậu chết được! Có người bạn tốt như cậu là niềmhạnh phúc lớn nhất cả đời Dương Hạ Chí này đấy!”

“Thôi đi! Đừng có nịnh nọt nữa! Chỉ cần sau này cậunghe lời một chút là được rồi!”

“Ờ! Tớ nhất định nghe lời cậu mà! Hi hi…”

Xem đấy, như thế mới gọi là bạn! Thật không uổngcông mình kết phe cánh từ hồi còn mẫu giáo Thực

là khiến tôi cảm động quá chừng

Trang 23

“Tất cả yên lặng nào! Mau mở tivi lên! Có thông báoquan trọng!”

Lúc ấy, lớp trưởng vĩ đại của chúng tôi vừa nói lớnvừa chạy từ ngoài hành lang vào Vậy đấy, cậu ấy làlớp trưởng mà thần kinh cứ luôn kích động như vậy,dáng vẻ như thế thì làm sao mà làm chủ soái đượcchứ? Thật là đau đầu!

(Lời bình: Cậu còn có thời gian đau đầu vì người khác sau? Bản thân cậu cũng đủ khiến cho người khác đau đầu rồi!)

A Mộc đúng gần tivi nhất liền mở nó lên: gương mặtcủa Ngô Nhã Mỹ, bị mọi người xem là đồ ác độc,xuất hiện trên màn hình Chị ấy làm chủ trì chươngtrình thời sự của trường được một năm rồi, tuy làkhông thể không công nhận chị ấy rất xinh đẹp,nhưng cả năm cứ nhìn cái mặt như oan phụ đó hoài,

ai mà chịu nổi chứ? Mặt của chị ấy như miếng gỗkhắc vậy, trước giờ chưa thấy nở một nụ cười, thựcchẳng biết chị ấy có thâm thù đại hận gì với nhữngngười xem tivi nữa?

Nét mặt nghiêm túc của Ngô Nhã Mỹ xuất hiện trêntivi: “Toàn thể học sinh chú ý! Ngày mai diễn ra trậnthi đấu bóng rổ giữa Trường trung học Úc Văn vàTrường trung học Thanh Phong, địa điểm ở phòngthể thao trường Úc Văn Đề nghị tất cả nữ sinh lớp

9, 10 và 11 đến để cổ vũ cho đội bóng của trườngchúng ta! Đây là cuộc thi đấu vinh dự cho trường Úc

Trang 24

Văn, chúng ta là các thành viên của trường Chonên, không ai được phép vắng mặt, nếu không sẽ bị

xử phạt nghiêm! Thông báo kết thúc!”

Nhã Mỹ vừa biến mất khỏi màn hình tivi, bọn họcsinh bên dưới liền bàn tán xôn xao

“Có nhầm không vậy? Ngày mai là chủ nhật mà? ”

“Đúng đó! Đội bóng rổ trường mình kém thế, còn cổ

vũ cái gì nữa kia chứ? ”

“Đội bóng của chúng ta chẳng có anh nào đẹp trai.Thật chẳng hiểu nổi, một đội bóng rổ mà chẳng cóanh nào đẹp trai thì làm sao mà được coi là một độibóng rổ được chứ? ”

“Nhưng mà Đội trưởng của đội bóng rổ trườngThanh Phong là Hàn Vũ đấy! Mình thích anh ấy lắm!”

“Đúng rồi! Có Hàn Vũ là đáng để mình hy sinh ngàychủ nhật rồi! Nhưng tiếc là mình không thể cổ vũ choanh Hàn Vũ… Hu hu… Thật buồn quá…”

Trang 25

phí!”

“Hu hu… đúng thế…”

Điều này khiến cho tôi và A Mộc nhức cả đầu Mộtbên là thần tượng của mình, một bên là đội nhà,chúng tôi phải làm sao đây?

Một lát sau, A Mộc đột nhiên lấy ngón tay khều khềutôi, nheo mắt nói: “Hi hi! Có cách rồi!”

“Hả? Thật không? Ha! Tớ biết là cậu nhất định cócách mà!” Tôi mừng rỡ ôm chầm lấy A Mộc thânyêu

Hi hi, A Mộc thông minh nhất mà, quỷ kế cũng nhiềunhất, chỉ cần cô ấy nói có cách thì nhất định là khôngthành vấn đề nữa! Oa, tuyệt quá! Tuy việc lau đồng

hồ vẫn còn khiến tôi khó chịu, chỉ có điều nghĩ đếnngày mai được gặp thần tượng thì tự nhiên phấnchấn cả lên Ha ha

Trang 26

Để tranh thủ thời gian, buổi trưa tôi và A Mộc nhanhnhư bay đến nhà ăn nuốt vội cơm, nhặt lấy tấm vảirồi chạy đến đại sảnh

Đứng trước cái đồng hồ cao nghệu, hai chúng tôinhư hoa cả mắt… cái đồng hồ này cao đúng 2 mét!Thường ngày học sinh chúng tôi đi nhà vệ sinh, ít khinày đi qua đại sảnh, chẳng ngờ cái đồng hồ này lớnhơn nhiều so với tưởng tượng của mình, phải nhìnlên gần 90 độ mới nhìn thấy đỉnh!

“A Mộc, làm sao đây?” Tôi đưa vẻ mặt thê lươngnhìn A Mộc

Tuy A Mộc cứ luôn gọi tôi là đồ ngốc, hơn nữa còn

cả ngày cứ lấy thành tích kém cỏi của tôi ra mà kể,nhưng cậu ấy dù sao cũng là người bạn rất có nghĩakhí Giống như chuyện hôm nay vậy, cậu ấy có thểkhông đến giúp tôi, nhưng lại hy sinh thời gian nghỉtrưa để đến giúp tôi lau đồng hồ, nếu là người khácthì chẳng tốt đến như thế A Mộc quả thực khiến tôicảm động quá, tôi thề từ nay về sau nhất định sẽ tốtvới A Mộc, cậu ấy bảo làm gì cũng làm! Chị em tốtmà…

“Này! Đồ ngốc! Cậu còn đứng đó ngơ ngẩn cái gìthế? Nhanh làm việc đi! Vào tiết học không chừng tớ

Trang 27

chẳng thể giúp cậu nữa đâu!”

“Ờ! Biết rồi!” Tôi nhanh chóng trải tấm vải ra và bắtđầu lau

Thật là xui xẻo, ngày thường ít ai đi qua đại sảnh,nhưng tại sao hôm nay lại có nhiều người đi qua đilại thế không biết? Nhiều người còn có ý đứng nhìnchúng tôi lau đồng hồ nữa chứ Thật là mất mặt quá!

“Ha ha! Tức cười quá! Cậu nhìn xem hai cô ấy đanglàm gì thế?”

“Ủa? Cái cô mập mạp đó hình như là học lớp kế bênmình đấy! Ha, cô ấy cả ngày cứ bị thầy chủ nhiệmphạt Thật là ngốc quá!”

“Đi ra! Đứng ở đây nhìn cái gì? Cái đám người chưatừng trải kia! Đi mau! Nếu không A Mộc tôi khôngkhách sáo đâu đấy!”

Oa! A Mộc lợi hại thật, cái đám người “nhí nhố” đứngcười xung quanh chúng tôi chẳng mấy chốc tản đihết

“Ừ… Xin lỗi A Mộc, đều là do tớ không tốt, còn liênlụy đến cậu nữa.” Tôi ngại ngùng nói với A Mộc

“Đồ ngốc! Sau này học hành thông minh một chút làđược rồi!”

“Ờ…”

Trời ơi, thế mới biết lúc trước thầy chủ nhiệm phạtmình lau nhà vệ sinh là ưu đãi với mình lắm rồi Bâygiờ tôi mới nghĩ lại là, bất kỳ cái bồn cầu nào cũngđều dễ lau hơn cái đồng hồ này Lớp bụi tích tụ bao

Trang 28

đời trong mấy cái khe cứ bám chặt vào trong, nếumuốn lau sạch cái thứ dơ bẩn này, chắc cũng mệtchết người mới xong

Thời gian trôi qua, chúng tôi đã lau được một tiếngrồi, tiết học buổi chiều sắp bắt đầu Lúc ấy, tôi và AMộc đã lau đến mặt mày lấm lem chẳng ra hìnhngười nữa, nhưng vẫn chưa xong nửa cái đồng hồnữa

“Tiểu Chí”, A Mộc thở phì phò nói, “Tớ không xongrồi! Mệt quá! Tớ phải vào lớp thôi, cậu cũng biết làtrước giờ tớ chưa bao giờ cúp tiết cả Cậu từ từ chùinhé, dù sao thì cậu vào lớp cũng chỉ ngủ thôi, cũngchẳng khác gì nhau.”

Tôi muốn ngất đi… Có cần nói trực tiếp như thếkhông? “Hả? A Mộc! Cậu đi thật à? Bỏ mình tớ lauthật à? Tớ…”

“Đồ ngốc! Đừng có làm ra vẻ tội nghiệp với tớ! Tớcòn thê thảm hơn cậu nữa! Cả váy cũng bị rách rồinè! Thôi, cậu từ từ chùi đi! Bái bai!” Nói xong, A Mộcnhư làn khói chạy biến đi mất

Hu hu hu… Hết rồi, A Mộc đi rồi, ở đây chỉ còn cómột mình mình, làm sao bây giờ? Cái đồng hồ to thếnày, chẳng lẽ Tiểu Chí mình phải chết vì cái đồng hồnày sao?

Bọn bạn học đã về lớp hết rồi, bây giờ, cả đại sảnh

to lớn thế này mà chỉ có mình mình, đến ngay cả mộtngười hiếu kỳ đến xem cũng không có nữa Hu hu

Trang 29

hu… tội nghiệp cho mình quá… Nhưng chẳng còncách nào khác, tiếp tục chiến đấu thôi! Mẹ nói làngười có chí nhất định thành công, chỉ cần mình cốgắng không nản lòng, nhất định mình sẽ chùi sạchcái đồng hồ này

Tôi ngáp dài một cái, chỉ còn nước leo lên mới chùisạch phía trên thôi Ôi! Chẳng còn cách nào khác!Leo lên! Nghĩ đến đấy, tôi la lớn lên thành tiếng,

“Khốn kiếp!” Sau đó, đặt một chân lên phần đế chắcchắn, hai tay dùng hết sức nắm chắc phía trên Tốnhết cả đống sức lực, tôi mới leo lên đến đỉnh đồng

hồ Vật lộn với cái đồng hồ cổ quái này một hồi, tôimới đặt chân an toàn lên chỗ nhô ra phía sau đồng

hồ Hay thật

Lúc tôi đang hết sức chùi cái đồng hồ, đột nhiên, mộtanh chàng cao cao, đồng phục chỉnh tề, cúi đầu điđến chỗ tôi Anh ta hoàn toàn không chú ý, chính xác

là không nhìn thấy tôi Ha! Chỗ này của tôi thật cóthể là nơi ẩn nấp tốt đấy!

Anh chàng này lén lút quay nhìn xung quanh mấyvòng, sau đó buồn bã đứng trước đồng hồ, giốngnhư đang gặp chuyện buồn gì đó

Ui da! Từ chỗ tôi đang đứng nhìn xuống, thấy anhchàng này cũng đẹp trai quá! Đẹp trai… Hả? Sao lạiquen mắt thế? Chẳng lẽ mình gặp qua rồi?

Trang 30

Trong lúc tôi đang mơ hồ nghĩ ngợi anh ta móc điệnthoại di động trong túi ra gọi: “Đáng chết! Nam Xuyênchết thối! Tớ không bỏ qua cho cậu đâu!”

Ủa? Cái giọng hung tợn này? Cái cách nói chuyệngằn từng chữ này? Cái thân hình đẹp đẽ này? Cái đầu tóc thật đẹp này?

Thôi chết rồi! Anh ta chẳng phải là tên “xấu xa” màmình vừa gặp hồi sáng ở buồng điện thoại đó sao?Sao lại ở trường học này? Hơn nữa lại còn có điệnthoại mới rất nhanh nữa? Oa! Hóa ra anh ta đẹp traiđến thế cơ à? Thế sao mỗi lần giận lên lại “khủngbố” như thế chứ?

“Đáng ghét! Cuối cùng lại bỏ tớ ở cổng trường! Cậukhông muốn sống nữa à? Tớ không cần biết lý dogì? Mau đến đây đón tớ đi! Tớ cũng không biết bâygiờ ở đâu nữa… Hình như là đại sảnh, bên trong cómột cái đồng hồ lớn cao khoảng…” Tên đó bắt đầuchầm chậm ngước lên nhìn ước lượng chiều caocủa cái đồng hồ… 15 độ… 30 độ… 45 độ… 75 độ…Chính ngay lúc này tôi cũng đang đứng phía trên thòđầu ra

Anh ta thấy thế liền “A,” lên một tiếng, rồi cúp máyđiện thoại, hốt hoảng nhảy ra xa Đáng ghét quá! Tôi

Trang 31

đáng sợ đến thế sao? Lớn tiếng như thế bộ muốnkêu thầy chủ nhiệm đến đây hay sao?

“Này! Suỵt…” Tôi khẩn trương ra hiệu cho anh tanhỏ tiếng một chút “Anh không được la, nếu khôngthì…” Chưa nghĩ ra câu tiếp theo, lúc căng thẳngchân đứng không vững, cuối cùng tôi té từ trên cáiđồng hồ xuống Hu hu hu, đau chết đi được! Sao tôilại xui xẻo thế này? Sao lần nào gặp cái tên tiểu tửnày mình cũng bị xui xẻo thế không biết?

“Ủa?” phát hiện tôi rớt từ trên đồng hồ xuống, têntiểu tử mặt đen đó nhào đến, nắm lấy cổ áo đồngphục của tôi kéo lên, và đẩy tôi vào góc tường

“Đáng… chết!” Lúc ấy, gương mặt đẹp trai của anh

ta lại biến thành khủng bố vô cùng, hơn nữa cònđứng gần tôi như thế “Lại là cô? Sao lại nghe trộmtôi nói điện thoại? Ai phái cô đến đây? Trốn trên đólàm gì? Cô tưởng cô là điệp viên 007 hả?”

“Tôi…” Oa, cái gì là 007 với 008 chứ, ra vẻ đáng sợnhư thế để làm gì? “Hu hu hu… tôi có làm gì đâu! Tôichùi đồng hồ trên đó mà!”

“Cái gì? Thợ đồng hồ? Cô tưởng tôi là đồ ngốcchắc?” Hừ, lỗ tai anh ta là cái gì thế? Đi sửa đi!

“Không phải! Tôi nói là tôi đang chùi đồng hồ! Anh cóbiết là sáng nay tôi đi trễ không, cho nên mới bị thầychủ nhiệm phạt Là làm thế này đó… Ý? Anh cũnghọc ở đây à? Hi hi, thật là trùng hợp!” Tôi vội xưng

hô thân thiết với tên khủng bố này

Trang 32

“Cái gì? Trung học? Đây là trường trung học sao?”

“Hả?” Tôi trừng hết cỡ con mắt nhìn anh ta, “Đươngnhiên rồi! Đây là trường trung học Úc Văn, anhkhông biết sao?”

“Đáng ghét thật… Lại nhầm đường nữa rồi… NamXuyên, tao không tha cho mày… Đáng chết…” Têntiểu tử buồn bã tức giận lảm nhảm, bỏ hai tay đangnắm lấy tôi xuống

Làm tôi sợ muốn chết! Tôi cứ ngỡ là anh ta sẽ đánhtôi chứ! Thật là xui xẻo, nơi này không nên ở lâu,nhân lúc gã này còn ngơ ngẩn, mau chuồn thôi

“Qua đây! Đầu con lừa!”

Hả? Đầu con lừa? Sức tưởng tượng của anh ta thậttốt làm sao? Mới hồi sáng gọi mình là “Đầu con thỏ”đúng không? Đặt ngoại hiệu cho người ta như thế,thôi thì cũng được đi, sao lại còn thay đổi lung tungthế? Thói quen như thế thật không tốt chút nào!

Tuy trong lòng cả thấy rất uất ức, nhưng tôi nên xuôitheo anh ta thì hơn, bởi vì anh ta bây giờ trông đáng

sợ quá Thế là, tôi cúi đầu, buồn rười rượi bước qua

“Dương… Hạ… Chí…” Anh ta chẳng chút ngần ngừnắm lấy ngực áo của tôi, “Học lớp 9”

Trang 33

“Anh… anh muốn làm gì hả?” Tôi có chút hoangmang, vì xem trong tivi, một khi người xấu nào đónhớ tên của bạn thì sẽ uy hiếp và bắt bạn làm điều gì

“Bây giờ mau dẫn tôi đến lớp 11! Nhanh lên!”

“Hả? Nhưng tôi là học sinh lớp 9, không được tùytiện vào bên lớp 11.”

“Tôi nói được là được!” Anh ta gằn giọng

“Ờ! Được!” Tôi mau chóng đi trước dẫn đường,không dám nói nhiều Gã này thật là kỳ quái, saongay cả lớp của mình mà cũng không tìm được?Thật chẳng hiểu nổi?

Dù cấp 2 và cấp 3 cùng chung một trường nhưng ởgiữa có một khoảng cách ngắn, giống như tôi vớihắn người trước kẻ sau, vừa tức lại vừa buồn cười Thật là nhạt nhẽo, tôi quyết định nói chuyện mộtcách thân thiện với anh ta, có lẽ anh ta sẽ chẳng

Trang 34

hung dữ như thế nữa: “Hi hi, anh lớp lớn! Anh biếttên em là Dương Hạ Chí rồi, nhưng em chưa biếtxưng hô với anh thế nào đây?”

Hưm! Cái tên tiểu tử này chẳng hề ngó ngàng gì đếnmình? Thật vô lý quá? Cứ tiếp cận, tôi tin là một

“người xấu” như thế nào thì cũng có thể cảm hóađược: “Này… anh lớp lớn ơi! Chẳng ngờ là chúngmình học chung trường, nếu biết sớm, hồi sáng nàyanh nhất định cho em quá giang xe đến trường rồi,phải không anh lớp lớn?”

Này này, tôi nói như thế là để cho anh ta nhận ra sự

vô lý và ngạo mạn của mình đấy!

“Hả? Tôi làm gì mà cho cô đi nhờ xe chứ? Chúng taquen thân lắm sao?”

Trời! Thật đáng ghét! Làm sao có thể có một anhchàng học sinh nào mà lại không có tình người? TiểuChí, không được nản lòng! Cảm hóa anh ta, cảmhóa anh ta

“Anh lớp lớn, anh chuyển trường đến đây hả? Hi hi,

em đoán chắc là anh mới chuyển trường đến đúngkhông? Nếu như thế thì em phải là sư tỷ của anhđấy!” Ui da, tôi thật là khâm phục mình ghê, nóichuyện thật là hài hước làm sao Hi hi! Lần này nhấtđịnh không sai rồi, nếu không thì làm sao anh ta lạikhông tìm được lớp của mình kia chứ?

“Sư tỷ? Tôi xem cô như đồ Chán ngấy thôi!” Anh tatrừng mắt nhìn tôi, “Tôi không phải là học sinh

Trang 35

chuyển trường.”

Hả ? Không phải học sinh chuyển trường? Tôi ngạcnhiên quá đỗi Thế có nghĩa là anh ta đã học ở đâynhiều năm rồi? Nhưng sao anh ta đến ngay cả lớpcủa mình cũng không biết? Xem dáng vẻ của anh tarất giống như người bị lạc đường! Chẳng lẽ… Tôiđột nhiên nhớ lại cảnh hồi sáng bên buồng điệnthoại Trời đất ơi! Chẳng lẽ…

“Chẳng lẽ anh bị bệnh “mù đường” trong truyềnthuyết à?”

Ba chữ bệnh “mù đường” tôi vừa nói ra miệng, têntiểu tử kia lập tức phát điên lên, nắm chặt tay tôi kéo

vè phía dưới một gốc cây Mặt anh ta lúc đỏ lúc đen,tôi sợ đến chết đi được, không xong rồi, tôi nhất định

là đã nói sai cái gì rồi

“Đáng ghét! Sao cô lại biết bí mật đó?” Đột nhiên,anh ta hỏi Tôi sợ đến nỗi hai chân run lên cầm cập:

“Hả? Bí mật? Em… em chỉ nói chơi thôi mà!”

“A đầu này! Nếu để tôi biết được có thêm người nàonữa biết chuyện này, tôi không khách sáo với côđâu!”

“Vâng!” Tôi mau mắn trả lời

Hỏng bét… bị bệnh “mù đường” nữa chứ! Dương HạChí tôi hôm nay được mở rộng tầm nhìn Cứ tưởngchuyện này chỉ có trong tiểu thuyết, ai ngờ có mộtanh chàng bị bệnh “mù đường” đang sống sờ sờđứng ngay trước mắt

Trang 36

“Nhưng anh lớp lớn này… Anh quả thực trước giờkhông nhớ đường nào hết cả sao?” Không khểkhống chế lòng hiếu kỳ của mình, tôi giương mắt hỏithật anh ta Anh chàng gầm gừ: “Câm miệng! Lậptức quên đi chuyện này! Cô nghe chưa?”

Thấy anh ta múa nắm đấm trước mặt, tôi liền gậtđầu, “Ờ ờ ờ! Em biết rồi, em biết rồi!”

Tiểu tử ấy lại cắn răng lảm nhảm một mình: “Thật làxui xẻo quá… Nếu không phải cái tên thối tha kia thì

sẽ không có chuyện thế này, đáng ghét…”

Tôi nhiều chuyện hỏi: “Anh lớp lớn Thế chúng ta bâygiờ… còn đi qua khu cấp 3? ”

“Nói nhảm gì đó? Đi nhanh lên!”

Hu hu hu! “Lạc đường” thì sao nào? Tôi đâu có làm

gì đâu, hơn nữa còn có ý muốn giúp đỡ anh ta nữa,thế mà anh ta còn dùng cái dáng vẻ hung tợn đó,thật hết thuốc chữa! Hôm nay là ngày xui xẻo nhất từhồi mới sinh ra cho đến giờ đối với tôi: gặp phải mộttên lớp lớn bị khùng Càng xui hơn là biết được bímật của anh ta nữa chứ Hết rồi! Cái gã này hay nổinóng, không chừng sẽ “giết người diệt khẩu” nữa?

Hu hu… Tôi vừa rên than vừa buồn bã dẫn đường đitrước, cuối cùng cũng “an toàn” đưa anh ta đến khulớp 11

Trang 38

Hết một ngày xui xẻo, cả người tôi giống như rời ratừng mảnh, đứng cũng không vững nữa, vừa về đếnnhà là ngã ngay vào chiếc giường nhỏ của mình, hámiệng hớp lấy không khí giống như là cá vậy Nhưng

mẹ nói đó là cách giải phóng áp lực rất tốt!

Tôi ngủ thiếp đi trong cái tư thế “hớp hớp không khí”

ấy, quên luôn cả thay quần áo, mơ rất nhiều giấc mơ

do xây phòng thể dục này, học sinh toàn trường đềuphải góp tiền, tôi cũng góp hết 5 đồng (không biết viên gạch nào là tiền của tôi biến thành nữa) Nhưng

A Mộc lại nói, 5 đồng tiền của tôi chẳng mua nổi nửaviên gạch?

Hôm nay trong phòng thể dục đông như kiến, đặcbiệt là đội nhí nhố của trường Úc Văn, chiếm hết hai

Trang 39

phần ba khán đài phía trên A Mộc nói đó là ưu thếcủa đội nhà Oa! Thật là có khí thế!

Đột nhiên, A Mộc ngồi kế bên tôi ôm bụng la lên: “Uida… Đau quá! ” Thấy vẻ mặt đau khổ của A Mộc,tôi quả thực phục sát đất tài diễn xuất của cậu ấy

“A Mộc, cậu sao thế?” Tôi vội “quan tâm” hỏi

“Đau… đau bụng… Ui da… Đau bụng quá! ”

Tôi vội vàng kêu lớp trưởng đang ngồi sau một dãyghế: “Lớp trưởng! A Mộc bị đau bụng! Tớ dẫn cậu ấyđến phòng bác sĩ xem xem thế nào?”

Lớp trưởng hốt hoảng vò đầu đứng dậy: “Hả? Thôi, được rồi, cậu mau đưa cậu ấy đi đi!”

Được sự cho phép của lớp trưởng, tôi vội vàng đưa

A Mộc vẫn còn rên rỉ bắt đầu chen ra khỏi khán đàichật ních người Vừa chen ra chúng tôi vừa cố néncười

Tôi nhìn chằm chằm vào cái khăn trùm đầu to đùng

mà cậu ta đưa cho: “ Ủa? Sao lại trở thành như vầy?Không phải đã nói là đội nón và đeo kính đen là

Trang 40

được hay sao?”

“Đồ ngốc! Đội nón và đeo kính đen sẽ gây sự chú ýcủa người khác, không an toàn!” A Mộc la

“Nhưng cái này khó coi quá! ” Tôi nói

“Cậu có đội không? Cậu không đội thì tớ đi mộtmình!” A Mộc nói xong, đội cái khăn lên đầu, chỉchừa hai mắt và lỗ mũi thôi, và dợm bước ra khỏinhà vệ sinh

“Ê, chờ chút! Tớ đội lên là được chứ gì.” Tôi miễncưỡng đội cái khăn ấy lên đầu, nhưng cũng hoàinghi: có thực là sẽ chẳng có ai nhận ra chúng tôikhông? Có phải là quá hoang mang rồi không? Cuốicùng, tôi cũng tin ở A Mộc, cậu ấy luôn đúng mà, cậu

ấy nói không có vấn đề, thì nhất định sẽ chẳng cóvấn đề gì

Tôi hơi chột dạ, nhưng vẫn theo sau A Mộc chạy vềphía sân bóng rổ A, mặc dù là vì người yêu trongmộng Hàn Vũ, nhưng hành vi này của chúng tôikhông hay cho lắm, dù sao cũng là phản bội lạitrường mình, nghĩ đi nghĩ lại thực cảm thấy cũng cólỗi

Vào lại sân bóng rổ, chúng tôi như bị tiếng cổ độngnhư sóng dậy làm cho ngất đi, thì ra đội viên củatrường trung học Thanh Phong đã vào sân rồi

Tôi và A Mộc vội vã trùm kín đầu, liều mạng chenvào đội ngũ của trường Thanh Phong Chết thật!Trước mặt chúng tôi chính là đám nhí nhố của

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:33

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w