1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Cuoc doc thoai cua am dao eve e chua xac dinh

55 7 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Những cuộc độc thoại của âm đạo
Tác giả Eve Ensler
Người hướng dẫn Ariel Orr Jordan
Trường học Villard Books
Chuyên ngành Kịch
Thể loại Sách
Năm xuất bản 2001
Thành phố New York
Định dạng
Số trang 55
Dung lượng 395,77 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Tôi không biết chắc tại sao tôi đã được chọn vào vai trò này.Chẳng hạn, tôi chưa từng có những cuồng tưởng thời con gái rằngmột ngày nào đó tôi sẽ trở thành "vagina lady" ["tiểu thư âm đ

Trang 2

Eve Ensler sinh ngày 25 tháng 5 năm 1953 tại Scarsdale, New

York Bà là Kịch tác gia, nhà văn, diễn viên sân khấu, nhà hoạt động

nữ quyền

Eve Ensler được trao Guggenheim Fellowship năm 1999 về sángtác kịch bản Tác phẩm The Vagina Monologues đoạt giải thưởngObie Award, thành công tuyệt diệu trong mùa diễn ở WestsideTheatre của tổ chức kịch nghệ Off-Broadway, sau đó được dịch ragần 30 ngoại ngữ, và được trình diễn tại rất nhiều nhà hát trên khắpthế giới Vở kịch này là tác nhân của V-Day, một phong trào hoàncầu nhằm ngăn chặn sự bạo hành đối với phụ nữ

Những kịch bản thành công khác của Ensler gồm có: NecessaryTargets, Lemonade, The Depot, Floating Rhoda and the Glue Man,Extraordinary Measures, Ladies, và Scooncat

Eve Ensler hiện đang sống với bạn trai, Ariel Orr Jordan, tại NewYork City

NHỮNG CUỘC ĐỘC THOẠI CỦA ÂM ĐẠO

( THE VAGINA MONOLOGUES )

New York: Villard Books, 2001 [Revised edition]

Hoàng Ngọc-Tuấn dịch

Dẫn nhập

Trang 3

Tôi không biết chắc tại sao tôi đã được chọn vào vai trò này.Chẳng hạn, tôi chưa từng có những cuồng tưởng thời con gái rằngmột ngày nào đó tôi sẽ trở thành "vagina lady" ["tiểu thư âm đạo"](một cái tên bây giờ người ta thường gọi tôi, đôi khi họ lớn tiếng gọitôi xuyên qua một tiệm bán giày chen chúc khách.) Tôi chưa từngtưởng tượng nổi rằng một ngày nào đó tôi sẽ nói về những cái âmđạo qua những chương trình trực thoại ở những nơi như Athens,Hy-lạp; cùng cao giọng xướng lên chữ âm đạo với bốn ngàn phụ nữman dại ở Baltimore; hay có ba mươi hai lần khoái ngất trước mặtcông chúng trong một đêm Những điều này chưa hề có trong kếhoạch của tôi Bởi thế, tôi không nghĩ tôi đã làm gì nhiều cho tácphẩm Những cuộc độc thoại của âm đạo Nó đã chiếm ngự tôi.

Bây giờ tôi mới nhận ra lúc ấy tôi đã là một ứng viên tốt nhất chovai trò này Lúc ấy tôi đã là một kịch tác gia Lúc ấy tôi đã trải quanhiều năm viết những vở kịch dựa trên những cuộc phỏng vấn vớithiên ha Lúc ấy tôi đã là một nhà hoạt động nữ quyền Tôi đã từng

bị cha tôi xâm phạm dục tính và thể xác Tôi đã có khuynh hướngtrưng dâm Tôi đã từng biết sự lăng nhục, và tôi đã cùng cực khaokhát tìm thấy một con đường trở về với cái âm đạo của tôi

Thật tình tôi không nhớ rõ nó đã bắt đầu như thế nào: một cuộcđối thoại với người đàn bà lớn tuổi hơn tôi về cái âm đạo của bà ấy;lối nói đầy khinh ghét của bà về cái âm đạo của chính bà làm tôi bịsốc và khiến tôi tư lự về những gì các phụ nữ khác đã nghĩ về âmđạo của họ Tôi nhớ tôi đã hỏi bạn bè, và ngạc nhiên khi thấy họ nóimột cách cởi mở và nhiệt tình Đặc biệt có một chị bạn bảo rằng nếucái âm đạo của chị ấy mặc y phục, hẳn là nó sẽ đội một cái mũ bê

rê Lúc ấy chị đang sính kiểu Pháp

Tôi hoàn toàn không nhớ mình đã viết nên tác phẩm này Nóimột cách đơn giản, tôi bị tóm lấy bị sử dụng bởi những VaginaQueens [Nữ Hoàng Âm Đạo] Tôi chưa từng lập ra cái sườn cho vởkịch hay tạo bố cục cho nó một cách có ý thức Nói đúng ra, toàn bộtiến trình viết kịch bản hoàn toàn không được dự tính gì cả Chínhngười bạn trai, Ariel Orr Jordan (người mà giờ đây tôi thực sự tin là

đã, bằng cách nào đó, lọt vào danh sách những Nữ Hoàng ÂmĐạo), là người đã khiến tôi tiếp cận vấn đề một cách nghiêm túc và

đã giúp tôi hình thành ý niệm về tác phẩm và lập kế hoạch Nhưng

Trang 4

ngay cả như thế, ở một mức độ nào đó, Những cuộc độc thoại của

âm đạo vẫn chưa bao giờ thực sự là công việc của riêng tôi

Tôi đến trễ giờ họp Tôi tập thể dục để giữ vóc dáng Tôi uống cảđống cà-phê mocha cappuccino pha đậm Tôi cố tránh gặp thiên hạ.Sau đây, chẳng hạn, là một vài chuyện bí mật:

Tôi chưa từng là một diễn viên Tôi không nhận thấy mình thực

sự trình diễn Những cuộc độc thoại của âm đạo cho đến khi tôi đãtrình diễn nó được chừng ba năm Trước lúc ấy, tôi chỉ cảm thấynhư mình đang kể lại những câu chuyện rất riêng tư mà người ta đãrộng lượng kể cho tôi Tôi cảm thấy, một cách rất lạ lùng, và đôi khirất dữ dằn, muốn bảo vệ cho những người đàn bà này và nhữngcâu chuyện của họ Tôi không thể cử động khi tôi đang kể nhữngcâu chuyện ấy Tôi đã phải ngồi cứng trong một cái ghế có lưng dựacao, với một chỗ gác chân Giống như đêm nào tôi cũng trèo vàomột chiếc tàu không gian Tôi đã phải nói vào một cái microphone,ngay cả ở những nơi người ta có thể dễ dàng nghe tôi nói Cáimicrophone đôi khi có công dụng như một thứ bánh lái, đôi khi nó lại

là một bàn đạp tăng tốc

Trong những năm đầu tiên, tôi cần phải mang vớ dài và đôi giàynặng nề của nam giới để trình diễn vở kịch Rồi sau đó, từ lúc đạodiễn của tôi, Joe Mantello, bảo tôi cởi đôi giày đó ra, thì tôi chỉ có thểdiễn với chân trần

Tôi đã phải cầm những thẻ giấy bìa khổ 12 x 19 cm trong taysuốt buổi trình diễn hàng đêm, dù tôi đã học thuộc lòng tác phẩm.Tôi tưởng như những thẻ giấy bìa ấy làm những phụ nữ tôi đãphỏng vấn được hiện diện, và tôi cần họ bên cạnh tôi trên sân khấu.Những câu chuyện âm đạo đã tìm thấy tôi, cũng giống nhưnhững người muốn tổ chức trình diễn vở kịch hay muốn mang nóvào khu phố của họ đã tìm thấy tôi Bất cứ khi nào tôi cố gắng viếtmột mẩu độc thoại để phục vụ một kế hoạch chính trị phải đạo nào

đó, tôi đều luôn luôn thất bại, chẳng hạn như vậy Quý vị hãy lưu ýrằng trong tác phẩm này không có những cuộc độc thoại về nhữngphụ nữ mãn kinh hay đổi giống Tôi đã cố gắng mà bất thành.Những cuộc độc thoại của âm đạo thành hình vì sự lôi cuốn, chứkhông phải vì sự thúc giục

Nhiều điều từng xảy ra từ lúc Những cuộc độc thoại của âm đạomới xuất hiện cho đến nay có vẻ hoàn toàn siêu thực nhưng đồng

Trang 5

thời lại hoàn toàn hợp lý Đây là một số ví dụ:

Hình những khăn quàng lông xù đỏ loét trên trang nhất của sáunhật báo ở London ngay sau V-Day [Ngày-L] ở Old Vic những sạpbáo ở Anh trông giống một biển âm đạo

Vô tuyến truyền hình:

Kathie Lee Gifford xướng ca chữ âm đạo cùng với CalistaFlockhart và thính giả phòng thu âm của chị trên chương trình Livewith Regis and Kathie Lee

David Letterman cố gắng nói "âm đạo", nhưng không thể thốt ratiếng

Barbara Walters thú nhận trên chương trình The View rằng chịthấy mắc cỡ khi xem Những cuộc độc thoại của âm đạo và nghĩrằng nó chướng Sau đó, chị đã rút lại lời tuyên bố

Đài CNN phát một chương trình 10-phút đặc biệt về Những cuộcđộc thoại của âm đạo, nhưng không hề nhắc đến chữ "âm đạo".Song thân của Dharma và Greg mua vé đi xem Những cuộc độcthoại của âm đạo để thay đổi không khí

ưu tú của chị, vì thế chị đạo diễn vở ấy bên ngoài nhà trường

Một nữ giáo sĩ đạo Do Thái gửi cho tôi một chiếc bánhsamantasch [một thứ bánh hình tam giác, nhồi thịt, có khe hở (người dịch)] và mô tả ý nghĩa của nó tượng trưng cho cái âm hộ.Hiện nay có một Cunt Workshop [Xưởng Lxxn] được tổ chức tạiĐại Học Wesleyan

Một phụ nữ mang cái tử cung của bà đến rạp hát để xin tôi ký tênlên nó

Trang 6

Một chàng trai trẻ nấu và mời tôi thưởng thức món xà lách âmđạo trong bữa ăn tối cùng song thân của chàng ở Atlanta, Georgia.Giá sống được xếp như lông mu.

Roseanne mặc đồ lót, trình diễn chương "Âm đạo của bạn cómùi gì?" trước hai ngàn khán giả Chị tự sáng chế thêm nhiều câu,trong đó có câu: "Âm đạo của bạn có mùi gì?" ĐÁP: "Mặt của chồngtôi."

Alanis Morissette và Audra McDonald hát đoạn thơ về cái lxxn.Đàn bà và đàn ông ngất xỉu trong khi xem trình diễn Chuyện nàyxảy ra rất nhiều Luôn luôn đúng vào một đoạn nhất định trong vởkịch

Người ta mang theo và gửi tặng những đồ vật những sảnphẩm âm đạo: những bức điêu khắc thủ công bằng thủy tinh có hình

âm đạo, những cây kẹo mút hình hột le, những con múa rối hình âmđạo, những cái đèn hình âm hộ, những nghệ phẩm hình nón

Có một chiếc bánh hình âm đạo khổng lồ ở London trong liênhoan V-Day và không ai có thể cắt nó được Hàng trăm khách dựtiệc sang trọng dùng tay bốc ăn chiếc bánh âm đạo màu hoa cà Cáihột le được đem ra đấu giá và Thandie Newton mua nó với số tiềnhai trăm bảng Anh

Những cuộc độc thoại của âm đạo khai mạc và sách được xuấtbản trên hai mươi quốc gia, gồm cả Trung Quốc và Thổ-nhĩ-kỳ

V-Day không thể nào gây quỹ từ các tập đoàn doanh nghiệp.Ngay cả những công ty chuyên bán các sản phẩm liên quan đến âmđạo cũng từ chối dính líu đến chữ ấy

Đàn bà gọi điện thoại để đặt mua vé xem "Monologues" ["Nhữngcuộc độc thoại"]; đàn ông hỏi mua vé xem "Vagina Chronicles"["Thời sự âm đạo"] Người bán vé xộc xệch chịu chơi bảo đàn bàrằng nếu họ không nói được chữ ấy, họ không được đến xem

Một nữ doanh gia trẻ tuổi xô cửa lao vào phòng thay đồ của tôi,bảo tôi rằng cô ấy thật sự không khô Vở kịch là điều nói láo

Hai người đàn bà Do Thái nhào vào phòng thay đồ của tôi ởJerusalem và ôm chầm lấy tôi khi tôi đang trần truồng Họ cũngchẳng đế ý đến điều ấy

Một ông già bảy mươi tuổi trong cơn xuất thần sau khi xem mộtbuổi diễn, bước vào phòng thay đồ của tôi không cần báo trước, nói

Trang 7

với tôi rằng ông "rốt cuộc cũng biết chuyện ấy" Hai tháng sau, ôngmang bà tình nhân đến gặp tôi, và bà cảm ơn tôi.

Các bà mụ đỡ đẻ đổ xô vào phòng thay đồ của tôi để cảm ơn tôi

vì rốt cuộc tôi đã thông cảm với những chất nước từ cơ thể tiết ra.Một drag queen [người nam giả làm nữ] trình diễn Những cuộcđộc thoại của âm đạo trong đêm bế mạc

*

Những phép lạ âm đạo, những cuộc mục kích âm đạo, nhữngbiến cố âm đạo Những điều đó cứ tiếp tục diễn ra Phép lạ vĩ đạinhất, tất nhiên, là V-Day: một sinh lực, một phong trào, một tácnhân, một ngày để chấm dứt sự bạo động đối với nữ giới sinh ra

từ Những cuộc độc thoại của âm đạo

Trong khi tôi mang vở kịch đi từ thành phố này đến thành phốkhác, từ quốc gia này đến quốc gia khác, hàng trăm phụ nữ đã đợiđến sau buổi diễn để kể cho tôi nghe về cuộc sống của họ Vở kịchbằng cách nào đó đã giải phóng những hồi ức, niềm đau, và khátvọng của họ Đêm này đến đêm khác, tôi nghe những câu chuyệntương tự những phụ nữ bị hiếp dâm từ tuổi mới lớn, ngay trongtrường học, hay bị hiếp dâm lúc còn là những cô bé, hay đã lànhững bà già; những phụ nữ rốt cuộc đã bỏ nhà ra đi để khỏi bịchồng đánh đập cho đến chết; những phụ nữ quá sợ hãi nên khôngdám trốn đi; những phụ nữ bị lạm dụng tình dục, ngay cả trước khi

họ biết tình dục là gì, bởi những ông cha ghẻ, những ông anh ruột,những ông anh họ, những ông chú, những bà mẹ ruột, và nhữngông cha ruột Tôi đã bắt đầu cảm thấy cuồng trí, như thể một cánhcửa đã mở ra cho tôi thấy một thế giới ngầm nào đó và tôi đượcnghe những câu chuyện mà tôi chưa hề dự tưởng sẽ biết đến; thậtđáng sợ khi biết đến những điều ấy

Dần dần, tôi được minh thị rằng không gì quan trọng hơn việcchấm dứt bạo hành đối với phụ nữ rằng sự báng bổ phụ nữ chứng

tỏ sự thất bại của con người trong việc tôn vinh và bảo vệ cuộcsống, và rằng sự thất bại này, nếu chúng ta không sửa đổi nó, hẳn

sẽ đưa tất cả chúng ta đến sự tận diệt Tôi không nghĩ tôi đang cựcđoan Khi bạn hiếp dâm, đánh đập, gây tàn phế, cắt xẻo, đốt, chônsống, và khủng bố phụ nữ, bạn huỷ hoại nguồn sinh lực cốt yếu củahành tinh này Bạn cưỡng bức cái gì vốn cởi mở, tin cậy, nuôi nấng,sáng tạo, và đầy sinh khí, thành cái gì què quặt, vô sinh, và tan nát

Trang 8

Năm 1997, tôi tiếp xúc với một nhóm đàn bà hoạt động cho nữquyền, nhiều người trong số đó đến từ một tổ chức gọi làFeminst.com, và chúng tôi đã thành lập V-Day Cũng như trong tất

cả những sự cố âm đạo bí mật khác, chúng tôi đến trễ giờ họp,chúng tôi làm những việc căn bản, chúng tôi giữ gìn sức khoẻ, vànhững Nữ Hoàng Âm Đạo làm tất cả những việc còn lại Vào ngày

14 tháng Hai, 1998, nhân lễ Valentine, chúng tôi cho ra đời V-Dayđầu tiên Hai ngàn năm trăm người xếp hàng bên ngoàiHammerstein Ballroom ở New York City để chờ đợi biến cố điên rồđầu tiên của chúng tôi Whoopi Goldberg, Susan Sarandon, GlennClose, Winona Ryder, Marisa Tomei, Shirley Knight, Lois Smith,Kathy Najimy, Calista Flockhart, Lily Tomlin, Hazelle Goodman,Margaret Cho, Hannah Ensler-Rivel, BETTY, Klezmer Women, Ulali,Phoebe Snow, Gloria Steinem, Soraya Mire, và Rosie Perez cùngnhau trình diễn Những cuộc độc thoại của âm đạo và tạo nên mộtđêm chuyển biến, gây quỹ được hơn 100.000 Mỹ kim và khai mạcphong trào V-Day Từ đêm đó trở đi, có nhiều biến cố trọng đại được

tổ chức tại hí viện Old Vic ở London trong năm 1999, với hàng loạtdiễn viên trong đó có cả Cate Blanchett, Kate Winslet, MelanieGriffith, Meera Syal, Julia Sawalha, Joely Richardson, Ruby Wax,Eddi Reader, Katie Puckrik, Dani Behr, Natasha McElhone, SophieDahl, Jane Laportaire, Thandie Newton, và Gillian Anderson Năm

2000, liên hoan V-Day được tổ chức ở Los Angeles, Santa Fe,Sarasota, Aspen, và Chicago

Trong ba năm, V-Day đã xảy ra tại hơn ba trăm trường đại học,với những buổi trình diễn vở Những cuộc độc thoại của âm đạođược dàn dựng và diễn xuất bởi các sinh viên và giảng viên Tất cảnhững buổi trình diễn đều để gây ngân quỹ và nâng cao nhận thứccho những nhóm hoạt động ở địa phương nhằm ngăn chặn sự bạođộng đối với phụ nữ

Kịch phẩm Những cuộc độc thoại của âm đạo do tổ chức sânkhấu Off-Broadway dàn dựng sẽ gây được một ngân quỹ gần 1 triệu

Mỹ kim cho phong trào V-Day Những cuộc trình diễn sau đó donhững đoàn kịch khác thực hiện trên toàn quốc và thế giới cũng sẽnhằm hỗ trợ cho phong trào này

Vào lúc này, V-Day Fund [Ngân Quỹ cho Ngày-L] đang hỗ trợcho những nhóm hoạt động tại địa phương trên khắp thế giới, ở

Trang 9

những nơi, trong nhiều trường hợp, phụ nữ đang hi sinh đời sốngcủa mình để đấu tranh bảo vệ nữ giới và chấm dứt sự bạo hành ỞAfghanistan, có RAWA, Revolutionary Association of the Women ofAfghanistan [Liên Hiệp Cách Mạng Phụ Nữ Afghanistan], một tổchức dấn thân vào công cuộc giải phóng phụ nữ khỏi sự đàn ápkhủng khiếp của Taliban Ở xứ đó, phụ nữ không được phép đi làm,

đi học, đi viếng bác sĩ, hay rời nhà không có đàn ông theo bên cạnh

Ở xứ đó, thân phận người phụ nữ bị chôn vùi dưới tấm mạngburqas mà không ai bảo vệ họ trước sự hiếp dâm và giết chóc V-Day Fund đang giúp RAWA giáo dục phụ nữ tại những trường bímật, thu thập hồ sơ về những cuộc giết chóc phi pháp, và xây dựngmột phong trào phụ nữ Ở Kenya, châu Phi, chúng tôi đang hỗ trợTasaru Ntomonok (Chủ Động Làm Mẹ An Toàn), một phần của dự

án Madeolo một dự án nhằm ngăn chặn việc gây tổn thương đến

bộ phận sinh dục của thiếu nữ bằng cách quảng bá một hình thứcnghi lễ mới để mừng tuổi cập kê mà không phải cắt âm hạch Gầnđây, chúng tôi có khả năng mua cho họ một chiếc xe jeep đỏ để họ

có thể di chuyển dễ dàng từ làng này qua làng khác, tiếp tục côngcuộc giáo dục và ngăn cản Ở Croatia, chúng tôi đang làm việc vớiTrung Tâm Cứu Tế Phụ Nữ Chiến Nạn, nơi, với sự hỗ trợ của chúngtôi, sẽ mở trung tâm đầu tiên tại nước Yougoslavia cho các nạnnhân khủng hoảng vì bị hiếp dâm Trung tâm cũng sẽ có khả nănghuấn luyện những phụ nữ ở Kosova và Chechyna để làm việc vớinhững nạn nhân bị hiếp dâm và bị khủng hoảng tinh thần tại nhữngnước đó trong cuộc chiến V-Day đang hợp tác với PlannedParenthood để thành lập một chiến lược, ngay trong những chươngtrình hoạt động họ đã có sẵn, nhằm ngăn chặn và chấm dứt sự bạođộng đối với phụ nữ Bản liệt kê công việc còn tiếp tục dài mãi

Phép lạ của V-Day, như Những cuộc độc thoại của âm đạo, là ởchỗ nó đã xảy ra bởi vì nó phải xảy ra Một lời kêu gọi, có lẽ thế; mộttrách nhiệm nẩy sinh từ vô thức, có lẽ thế Tôi xin đầu hàng trướcnhững Nữ Hoàng Âm Đạo

Cái gì đó đang hiển lộ Nó vừa huyền bí vừa thực tế Nó đòi hỏichúng ta phải đến gặp nhau, phải luyện tập thân thể, và phải làmnhững điều khác thường

Để nhân loại còn tiếp tục, phụ nữ phải được bảo an và có quyềnhành động Đó là một ý tưởng hiển nhiên, nhưng giống như một cái

Trang 10

âm đạo, nó cần sự lưu tâm và lòng yêu thương lớn lao để có thểđược hiển lộ.

"Tặng Ariel, người làm rung chuyển âm đạo của tôi và làm nổ

tung trái tim tôi" [Lời đề tặng của Eve Ensler ở đầu cuốn sách]

Tôi dám đánh cuộc là bạn đang lo lắng Tôi đã lo lắng Đó là lý

do tại sao tôi khởi sự tác phẩm này Tôi đã lo lắng cho những cái âmđạo Tôi đã lo lắng cho những gì chúng ta suy nghĩ về những cái âmđạo, và thậm chí còn lo lắng hơn nữa rằng chúng ta không suy nghĩ

về chúng Tôi đã lo lắng cho cái âm đạo của tôi Nó cần một bốicảnh của những cái âm đạo khác một cộng đồng, một văn hoácủa âm đạo Có quá nhiều bóng tối và sự bí ẩn vây phủ những cái

âm đạo giống như vùng tam giác quỷ Bermuda Chưa có tin tức gìnhắn về từ vùng ấy

Trước hết, ngay cả để tìm thấy cái âm đạo của bạn cũng chẳngphải dễ dàng gì lắm Nhiều người đàn bà trải qua nhiều tuần, nhiềutháng, đôi khi nhiều năm, không hề nhìn thấy nó Tôi có phỏng vấnmột nữ doanh gia có thế lực, và chị ấy bảo tôi chị ấy quá bận rộn;chị ấy không có thì giờ Chị ấy nói nhìn âm đạo của mình là một việclàm mất hết cả ngày Bạn phải nằm xuống trước một tấm gương soiđược dựng thẳng đứng, tốt hơn nên dùng loại gương cao bằngngười Bạn phải nằm đúng vào vị trí hoàn hảo, dưới ánh sáng hoànhảo, và tuy vậy ánh sáng đó sẽ bị làm mờ đôi chút bởi tấm gương

và góc độ bạn chọn nằm Bạn phải nằm cong mình chổng vó Bạnphải ngóc đầu lên, khiến cái lưng đau điếng Làm được bấy nhiêu

đó, bạn đã mệt phờ người Chị ấy nói chị ấy không có thì giờ choviệc đó Chị ấy bận rộn

Thế nên tôi đã quyết định hỏi chuyện những người đàn bà về âmđạo của họ, thực hiện những cuộc phỏng vấn về âm đạo mà saunày đã biến thành những độc thoại của âm đạo Tôi đã nói chuyệnvới hơn hai trăm phụ nữ Tôi đã trao đổi với những phụ nữ lớn tuổihơn tôi, những phụ nữ trẻ, những phụ nữ có gia đình, những phụ nữđộc thân, những phụ nữ đồng tính luyến ái, những nữ giáo sư đạihọc, những nữ diễn viên, những nữ chuyên gia của các tập đoàn,những nữ công nhân tình dục, những phụ nữ Mỹ da đen, những phụ

Trang 11

nữ gốc Tây-ban-nha, những phụ nữ Mỹ lai Á, những phụ nữ thổ dân

Mỹ, những phụ nữ da trắng, những phụ nữ Do Thái giáo Thoạt tiênnhững người đàn bà ấy ngại nói Họ hơi mắc cỡ một chút Đàn bàngấm ngầm yêu thích nói chuyện về cái âm đạo của mình Họ rấtphấn khích khi nói chuyện với tôi, chủ yếu vì trước đây chưa từng có

ai hỏi họ như vậy

Hãy bắt đầu ngay với chữ "âm đạo" Khá nhất, chữ ấy nghegiống như một chứng nhiễm trùng, hay như một dụng cụ y khoa:

"Nhanh lên, Y Tá, mang cái âm đạo đến đây cho tôi." "Âm đạo." "Âmđạo." Cho dù bạn nói chữ ấy bao nhiêu lần đi nữa, nó vẫn khôngbao giờ nghe giống cái chữ bạn muốn nói Nó là một chữ nghe hếtsức buồn cười, hoàn toàn không hấp dẫn Nếu bạn dùng chữ ấy khiđang làm tình, cố ra vẻ nói năng đúng mực "Anh yêu, vuốt vegiùm cái âm đạo cho em nhé?" bạn làm hỏng bét ngay giây phútấy

Tôi lo lắng cho những cái âm đạo, cho những gì ta gọi chúng vàkhông gọi chúng

Ở Great Neck họ gọi cái âm đạo là pussycat [con mèo cưng].Một phụ nữ ở vùng đó kể với tôi rằng mẹ của chị thường bảo chị:

"Đừng mặc quần lót bên dưới đồ ngủ, con à; mi phải để cho conmèo cưng nó hóng gió." Ở Westchester họ gọi nó là pooki, ở NewJersey là twat Rồi có cái "powderbox", cái "derrière", cái "poochi",cái "poopi", cái "peepe", cái "poopelu", cái "poonani", cái "pal", cái

"piche", cái "toadie", cái "dee dee", cái "nishi", cái "dignity", cái

"monkey box", cái "coochi snorcher", cái "cooter", cái "labbe", cái

"Gladys Siegelman", cái "VA", cái "wee wee", cái "horsespot", cái

"nappy dugout", cái "mongo", cái "pajama", cái "fannyboo", cáimushmellow", cái "ghoulie", cái "possible", cái "tamale", cái "tottita",cái "Connie", cái "Mimi" ở Miami, cái "splitknish" ở Philadelphia, vàcái "schmende" ở vùng Bronx Tôi lo lắng cho những cái âm đạo.Một vài cuộc độc thoại được chép lại ở đây gần đúng từng chữ

từ những buổi phỏng vấn, một số khác là sự kết hợp những mảnhphỏng vấn khác nhau, và với một số khác tôi chỉ bắt đầu với hạtgiống cho một cuộc phỏng vấn và sung sướng ngồi nghe người tanói Mẩu độc thoại dưới đây hầu như rất giống như những gì tôinghe Đề tài của nó, tuy nhiên, cứ nẩy sinh trong mọi cuộc phỏngvấn, và thường thường nó cứ tuôn ra ngập ngụa Đề tài là

Trang 12

Bạn không thể yêu một cái âm đạo nếu bạn không yêu lông.Nhiều người không yêu lông Ông chồng đầu tiên và duy nhất củatôi ghét lông Ông nói nó bờm xờm và dơ dáy Ông ép tôi cạo lông

âm hộ của tôi Sau khi cạo, trông nó phình ra, lồ lộ, và giống như cáicủa một bé gái Nó làm ông khoái trá Khi ông làm tình với tôi, tôicảm thấy âm hộ tôi giống như một bộ râu cằm Chà lên thì thấysướng, nhưng xót Giống như gãi một chỗ bị muỗi đốt Nó có cảmgiác bỏng rát Rồi có những mụn đỏ nổi lên ngứa khủng khiếp Tôi

từ chối cạo lông một lần nữa Thế rồi chồng tôi có quan hệ lăngnhăng Khi chúng tôi đến trung tâm trị liệu tâm lý hôn nhân, chồng tôinói ông chơi bời lung tung vì tôi không làm ông thoả mãn tình dục

Vì tôi không chịu cạo lông âm hộ Bà chuyên gia nói tiếng Anh vớigiọng Đức đặc sệt và thường hớp hơi giữa những câu nói để bày tỏ

sự cảm thông Bà hỏi tôi tại sao tôi không muốn làm chồng tôi vuilòng Tôi bảo bà tôi nghĩ điều ấy rất quái dị Tôi cảm thấy nhỏ nhítkhi không còn sợi lông nào ở dưới ấy, và tôi đã không thể ngưng nóigiọng chả chớt của con nít, và da nổi ngứa, ngay cả dung dịchcalamine cũng không làm bớt ngứa Bà bảo tôi hôn nhân là một sựthoả hiệp Tôi hỏi bà nếu tôi cạo lông âm hộ của tôi thì chồng tôi cóngưng chơi bời lăng nhăng hay không Tôi hỏi bà có phải bà đã tiếpkiến nhiều trường hợp giống như thế này hay không Bà nói nhữngthắc mắc như vậy làm loãng tiến trình trị liệu Tôi cần phải nhảy vàocuộc Bà tin chắc đó là một khởi đầu tốt đẹp

Lần này, khi chúng tôi về đến nhà, chồng tôi ra tay cạo lông chotôi Việc ấy giống như một phần thưởng phụ trội của buổi trị liệu.Ông vấp tay vài lần, có vài giọt máu rơi xuống bồn tắm Ông cũngchẳng đế ý đến điều ấy, bởi ông quá vui sướng được cạo tôi Rồisau đó, khi chồng tôi ấn mạnh vào tôi, tôi có thể cảm thấy nhữngđầu lông cứng nhắc lởm chởm đâm vào tôi, vào cái âm hộ phồnglên trần trụi của tôi Không có cái gì bảo vệ cho nó Không có mớlông xù êm

Lúc ấy tôi mới nhận ra rằng lông hiện hữu ở đó là có lý do nó

là lá quanh cái hoa, là thảm cỏ quanh nhà Bạn phải yêu lông để yêucái âm đạo Bạn không thể chỉ chọn riêng những thứ bạn muốn Và,

vả lại, chồng tôi vẫn không bao giờ ngừng chơi bời bậy bạ

Trang 13

Tôi đã dùng cùng những câu hỏi giống nhau để hỏi tất cả nhữngphụ nữ tôi phỏng vấn, rồi tôi chọn ra những câu trả lời tôi yêu thích.Tuy thế, tôi phải thú thật cùng quý vị, tôi chưa từng nghe một câu trảlời nào tôi không yêu thích Tôi đã hỏi họ:

"Nếu âm đạo của bạn mặc y phục, nó sẽ mặc cái gì?"

Một cái mũ bê-rê

Một áo choàng da thú

Đôi vớ dài bằng lụa

Bộ lông chồn mink

Một khăn choàng lông xù màu hồng

Một bộ vét đàn ông có ve áo bằng xa-tanh

Một cái váy ngắn của vũ công ballet

Đồ lót màu đen nhìn xuyên qua được

Một áo choàng dạ vũ bằng lụa mỏng

Dây giày và đôi ủng đi đánh trận

Những chiếc lông vũ màu tím và những nhánh cây khô và những

vỏ sò

Vải bông

Một cái yếm pinafore

Một bộ áo tắm hai mảnh nhỏ

Trang 14

Một cái áo mưa.

"Nếu cái âm đạo của bạn biết nói, nó sẽ nói điều gì, trong vài bachữ?"

Trang 15

Quá mạnh.

Đừng bỏ cuộc

Brian đâu rồi?

Khá hơn đấy

Vâng, đấy Đấy

Tôi có phỏng vấn một nhóm phụ nữ tuổi từ sáu mươi lăm đếnbảy mươi lăm Đây là những cuộc phỏng vấn chua xót nhất, có lẽ vìphần nhiều phụ nữ trong nhóm chưa từng được hỏi chuyện về âmđạo bao giờ Thật bất hạnh, hầu hết phụ nữ trong lứa tuổi này rất ítkhi tiếp cận một cách có ý thức với âm đạo của chính họ Tôi cảmthấy mình may mắn khủng khiếp được lớn lên trong thời đại tranhđấu cho nữ quyền Có một người đàn bà đã bảy mươi hai tuổi màvẫn chưa hề nhìn thấy âm đạo của mình Bà đã chỉ sờ chính bàtrong lúc tắm rửa, nhưng chưa bao giờ với chủ định có ý thức Bàchưa bao giờ được một lần khoái ngất nào trong đời Ở tuổi bảymươi hai, bà đến viện trị liệu tâm lý tình dục, và sau khi đượcchuyên gia trị liệu khuyến khích, bà về nhà một mình vào một chiều

nọ, thắp lên mấy ngọn nến, tắm rửa thân thể, mở nhạc êm dịu, vàkhám phá âm đạo của mình Bà kể bà đã loay hoay đến hơn một giờđồng hồ, vì lúc ấy bà mắc bệnh viêm khớp, nhưng rồi cuối cùng khi

bà tìm thấy cái âm hạch của chính mình, bà bật khóc Cuộc độcthoại sau đây dành cho bà

TRẬN LỤT

[Người Do Thái, nói giọng Queens]

Dưới đó hả? Từ 1953 tới bây giờ tôi chưa xuống dưới đó lầnnào Không, chẳng có chuyện gì dính dự đến ông Eisenhower cả.Không, không, cái hầm kho ở dưới đó ấy mà Nó thật là ẩm thấp,nhếch nhác Cô không cần xuống dưới đó đâu Tin tôi đi Cô sẽ mắcbệnh đấy Ngột ngạt Bợn mửa quá chừng Cái mùi ẩm ướt mốcmeo với đủ thứ bầy hầy Ối! Mùi gì mà không ai chịu nổi Cứ bámvào áo quần đến lợm giọng

Không, chẳng có tai nạn gì xảy ra dưới đó đâu Chẳng có nổtung hay bốc cháy hay thứ gì rắc rối cả Chẳng có gì quá bi thảm.Tôi muốn nói ừ thì, đừng bận tâm Đừng Đừng bận tâm Tôikhông thể kể chuyện này cho cô nghe đâu Chứ việc gì mà con gáihọc hành thông thái như cô lại đi kiếm mấy bà già để hỏi chuyện về

Trang 16

chỗ dưới đó vậy hả? Hồi còn con gái, bọn tôi chẳng làm cái việc tầmphào này đâu Cái gì? Chúa ơi, ừ thì kể cũng được.

Có một chàng tên là Andy Leftkov Hắn trông kháu lắm ừ thì,tôi nghĩ vậy Và to cao, cũng như tôi, và tôi thật sự thích hắn Hắnhẹn hò với tôi trong xe hơi của hắn

Tôi không thể kể cho cô nghe chuyện này được Tôi không kểđược cái chuyện đằng dưới đó đâu Cô chỉ cần biết nó ở dưới đó.Như cái hầm kho Đôi khi cũng có chút chuyện lộn xộn dưới đó Cô

có thể nghe những cái ống nước, có những thứ đồ đạc gì mắc kẹttrong đó, những con vật nho nhỏ nào đó, rồi nước tràn ra ướt hết, và

có khi người ta phải đến để trám những lỗ rỉ Nếu không có chuyện

gì, thì cửa hầm kho cứ đóng im ỉm Cô quên chuyện đó đi Tôi muốnnói, nó là một phần của cái nhà, nhưng cô không thấy nó, cũngkhông nghĩ đến nó Dù gì thì nó cũng phải ở đó, bởi vì mỗi cái nhàcần có một cái hầm kho Nếu không thì phòng ngủ phải dời xuốngtầng hầm

Ôi, cái anh chàng Andy, Andy Leftkov Andy rất là bảnh trai Hắntrông rất bắt mắt Đó là kiểu bọn tôi nói vào thời đó Hai đứa tôi tôi ởtrong xe của hắn, một chiếc Chevy BelAir màu trắng mới tinh Tôinhớ lúc ấy tôi nghĩ cặp giò tôi quá dài so với cái ghế Tôi có cặp giòdài Hai đầu gối tôi cứ tông ngược lên bảng đồng hồ phía trước Lúctôi đang nhìn hai đầu gối to tướng của tôi thì hắn bất ngờ hôn tôitheo kiểu "Hớp hồn người tình như trên màn bạc" Và tôi thấy phấnkhích, quá phấn khích, và, ừ thì có một trận lụt ở dưới đó Tôikhông thể tự chế được Nó giống như cường lực của đam mê, nhưdòng sông của sức sống tuôn trào ra khỏi tôi, xuyên qua quần lót,thấm đến tận ghế ngồi của chiếc Chevy BelAir trắng tinh mới bóc vỏ

Nó không phải nước đái, và nó có mùi ừ thì, nói thật ra, tôi chẳngngửi thấy mùi gì cả, nhưng hắn nói thế, Andy nói thế, rằng nó có mùinhư sữa chua và nó làm vấy ố cái ghế xe của hắn Tôi là "một cô gáibốc mùi quái đản", hắn nói thế Tôi muốn giải thích rằng cái hôn củahắn đã làm tôi mất tự chủ, rằng bình thường tôi không phải như vậy.Tôi cố dùng váy lau sạch nước lụt Đó là một cái váy mới màu vànghoa anh thảo và bị nước lụt dính vào trông nó hết sức xấu xí Andychở tôi về nhà và không hề, chẳng hề thốt thêm một lời nào nữa, vàkhi tôi bước ra, khép cửa xe hắn lại, tôi đã đóng luôn cả một cửahàng của tôi Khoá chặt nó lại Không bao giờ mở cửa làm ăn giao

Trang 17

dịch gì nữa Sau đó tôi có hẹn hò với vài chàng khác, nhưng ý nghĩ

về trận lụt làm tôi quá sức lo lắng Thậm chí tôi không bao giờ gầngũi với ai nữa

Tôi thường có những giấc chiêm bao, những giấc chiêm baođiên khùng Ôi, thật là ngớ ngẩn Tại sao chứ? Tại sao lại là BurtReynolds? Tôi không biết tại sao Trong đời sống thường ngày ông

ấy chẳng bao giờ ảnh hưởng gì đến tôi cho lắm, vậy mà trongnhững giấc chiêm bao của tôi thì cứ luôn luôn Burt và tôi Burt vàtôi Burt và tôi Chúng tôi đi ăn tối Burt và tôi Đó là một thực quángiống như loại cô thấy ở Atlantic City, cái nào cũng to tướng vớinhững chùm đèn treo và đủ thứ bày biện và cả ngàn người hầu mặc

áo gi-lê Burt cho tôi cái phù hiệu đính áo có hình đoá phong lan Tôiđính nó trên ngực chiếc áo khoác sặc sỡ của tôi Chúng tôi cười.Chúng tôi luôn luôn cười, Burt và tôi Ăn món gỏi tôm Tôm to kềnh,tôm tuyệt hảo Chúng tôi cười nhiều hơn nữa Chúng tôi rất vuisướng bên nhau Rồi ông nhìn vào mắt tôi và níu tôi sát vào ông,ngay giữa thực quán và, ngay lúc ông sắp hôn tôi, căn phòng bắtđầu rung chuyển, những con bồ câu bay ra từ gầm bàn tôi khôngbiết chúng làm gì trong ấy và trận lụt tuôn ào ra từ chỗ dưới đó

Nó tuôn ra từ tôi Nó tuôn ra và tuôn ra Trong đó có cá, và nhữngchiếc thuyền con, và cả thực quán ngập đầy nước, và Burt đứngngâm chân đến đầu gối trong nước lụt của tôi, nhìn tôi với vẻ thấtvọng khủng khiếp vì tôi lại tái diễn việc ấy, và kinh hoàng khi thấycác bạn của ông, như Dean Martin và những siêu tài tử khác, bơi bìbõm ngang qua chỗ chúng tôi, ai cũng còn nguyên đồ vét và váy dạhội

Tôi không còn những giấc chiêm bao ấy nữa Không còn nữa từkhi họ lấy ra gần như hết mọi thứ nối liền với chỗ dưới đó Lấy ra hết

cả tử cung, cả ống dẫn trứng, toàn bộ các cơ phận Ông bác sĩtưởng mình nói đùa có duyên lắm Ông ấy bảo tôi nếu bà khôngdùng nó, thì bà mất nó Nhưng thật ra tôi biết đó là khối ung thư Mọithứ chung quanh nó đều phải bị mổ lấy ra hết Nói cho cùng, ai cầnchỗ dưới đó? Đúng không? Nó đã được đánh giá cao quá đáng Tôi

đã làm những điều khác Tôi yêu thích những cuộc trình diễn chókiểng Tôi bán đồ cổ

Nó mặc y phục gì hả? Hỏi gì mà lạ vậy? Nó mặc cái gì? Nó mặcmột bảng hiệu to lớn:

Trang 18

"Đóng Cửa Vì Ngập Lụt"

Nó nói cái gì hả? Tôi đã bảo cô rồi mà Nó không phải như vậy

Nó không giống một con người biết nói Nó thôi làm một vật biết nói

đã quá lâu rồi Nó là một nơi chốn Một chỗ mà cô không đến Nóđóng kín cửa, ẩn dưới nền nhà Nó ở dưới đó Cô đã vui lòng chưa?

Cô bắt tôi nói cô lôi nó ra khỏi tôi Cô bắt một bà già nói về cái chỗdưới đó của bà ấy Bây giờ cô thấy vừa lòng rồi chứ? [Xoay mặt đi;xoay mặt lại.]

Cô biết không, thật ra, cô là người đầu tiên tôi nói cho nghe vềchuyện này, và tôi thấy thanh thản hơn đôi chút

SỰ KIỆN ÂM ĐẠO

Tại một cuộc xử tội phù thủy vào năm 1593, vị luật sư phụ trách thẩm tra (là một người đã có vợ) hiển nhiên lần đầu tiên phát hiện ra một cái âm hạch; [ông] định dạng nó là một cái núm vú của quỷ, bằng chứng chắc chắn để buộc tội phù thuỷ Nó là "một cục thịt nhỏ, thò ra như đã từng là một cái núm vú, dài chừng hơn một phân," khiến cho viên quản ngục, "thoạt nhìn thấy nó như vậy, đã có ý không muốn tiết lộ công khai, bởi nó dính liền với một chỗ rất bí mật, không lành mạnh để mục kích Tuy nhiên cuối cùng, không muốn che đậy một sự kiện quá lạ lùng," ông đã trưng bày nó cho nhiều người ngoại cuộc Những người ngoại cuộc chưa bao giờ được nhìn thấy cái gì như vậy Người đàn bà bị kết tội phù thuỷ.

The Woman's Encyclopedia of Myths and Secrets [Bách Khoa

Toàn Thư về những Huyền Thoại và Bí Mật của Phụ Nữ]

Tôi đã phỏng vấn nhiều phụ nữ về kinh nguyệt Có cái gì nhưnhững giọng hợp xướng bắt đầu cất lên, một loại bài hát tập thểman dại Những người đàn bà đồng vọng nhau Tôi để những tiếngnói chảy máu vào trong nhau Tôi chìm vào cuộc chảy máu

TÔI MƯỜI HAI TUỔI MẸ TÔI TÁT TÔI.

Lớp hai, bảy tuổi, nghe anh tôi nói về "period" [1] Tôi không thíchlối cười của anh ấy

Tôi đến với mẹ tôi "Period là cái gì?" tôi hỏi "Nó là cái dấu chấmcâu," mẹ đáp "Con đặt nó ở cuối một câu văn."

Bố tôi cho tôi một tấm thiệp: "Tặng con gái nhỏ, nhưng khôngcòn quá nhỏ nữa, của bố."

Trang 19

Tôi hoảng hốt Mẹ tôi đưa tôi những tấm băng vệ sinh dày Tôi bỏnhững tấm đã dùng vào cái thùng kẽm ở dưới bồn rửa chén bát.Tôi nhớ tôi là một trong những đứa cuối cùng Lúc ấy tôi mười batuổi.

Chúng tôi đứa nào cũng muốn nó xảy ra

Tôi sợ quá chừng Tôi bắt đầu gói những tấm băng đã dùngtrong những bao giấy nâu và nhét chúng vào những chỗ đựng đồđạc ở dưới mái nhà

Lớp tám Mẹ tôi nói, "Ồ, được đấy."

Ở cấp hai trung học màu nâu nhỏ giọt trước khi nó xảy ra.Cùng lúc với mấy sợi lông loe hoe dưới nách, mọc không đều: mộtbên nách có lông, bên kia không có

Lúc ấy tôi mười sáu tuổi, cũng hơi sợ

Mẹ tôi cho tôi uống codeine.[2] Nhà chúng tôi có giường tầng.Tôi xuống nằm ở tầng dưới Mẹ tôi rất bực bội

Một đêm, tôi về nhà trễ và lủi vào giường, không bật đèn lên Mẹtôi đã phát hiện những tấm băng dơ của tôi và đặt chúng vào giữanhững lớp chăn trên giường tôi

Tôi mười hai tuổi, đang mặc đồ lót Chưa kịp mặc quần áo Nhìnxuống thang lầu Tôi thấy nó

Nhìn xuống và tôi thấy máu

Lớp bảy; mẹ tôi có vẻ để ý đến đồ lót của tôi Rồi mẹ cho tôinhững miếng tã bằng nhựa mỏng

Mẹ tôi rất nồng ấm "Để mẹ lấy cho con một miếng băng."

Bạn tôi, chị Marcia, được cả đám tuyên dương khi chị có kinhnguyệt Họ tổ chức bữa tiệc cho chị

Chúng tôi ai cũng muốn có kinh nguyệt

Chúng tôi ai cũng muốn nó ngay bây giờ

Mười ba tuổi Trước khi có loại băng Kotex Phải nhìn chừng váyxống của mình Tôi là dân da đen và nghèo Máu dính phía sau váycủa tôi trong nhà thờ Chẳng ai biết, nhưng tôi cảm thấy có tội

Tôi mười tuổi rưỡi Không chuẩn bị Lầy nhầy màu nâu trongquần lót

Chị ấy bày cho tôi cách nhét cái băng nút.[3] Chỉ lọt vào có nửachừng

Tôi đã gắn liền chuyện kinh nguyệt của tôi với những hiện tượngbất khả lý giải

Trang 20

Mẹ tôi bảo tôi phải dùng một miếng giẻ Mẹ tôi bảo đừng dùngbăng nút Mày đừng bỏ cái gì vào trong cái dĩa đựng đường củamày.

Mang những cái nùi bằng vải bông Kể cho mẹ nghe Mẹ cho tôinhững con búp-bê Elizabeth Taylor.[4]

Mười lăm tuổi Mẹ tôi nói, "Mazel tov".[5] Mẹ tát vào mặt tôi Tôikhông biết đó là điều tốt hay điều xấu

Kinh nguyệt của tôi, giống bột bánh trộn trước khi nướng Nhữngngười da đỏ ngồi trên rêu suốt năm ngày Ước gì tôi là người thổdân Mỹ châu

Lúc ấy tôi mười lăm tuổi và hy vọng có nó Tôi cao lớn và cứ tiếptục cao lớn thêm

Khi tôi thấy những đứa con gái da trắng mang băng nút vàophòng tập thể dục, tôi nghĩ chúng là bọn gái hư

Thấy những giọt đỏ trên nền gạch hồng Tôi nói, "Có thế chứ"

Mẹ tôi mừng cho tôi

Dùng băng nút OB và thích đút những ngón tay vào chỗ ấy

Mười một tuổi, mặc quần trắng Máu sắp chảy ra

Nghĩ nó kinh khủng

Tôi chưa sẵn sàng

Tôi bị đau lưng

Tôi thấy nứng lên

Mười hai tuổi Tôi đang vui vẻ Bạn tôi có một miếng gỗ cầu cơ,[6] chúng tôi cầu để biết chừng nào chúng tôi sẽ có kinh nguyệt,nhìn xuống, và tôi thấy máu

Nhìn xuống và có nó ngay ở đó

Tôi là một người đàn bà

Khiếp đảm

Chưa bao giờ nghĩ nó sẽ xảy ra cho mình

Thay đổi hoàn toàn cảm nghĩ về chính mình Tôi trở nên rất trầmlặng và chín chắn Một người đàn bà Việt Nam tốt im lặng mà làmviệc, đoan chính, không bao giờ nói

Chín tuổi rưỡi Tôi tin chắc tôi sẽ chảy máu đến chết, nên tôicuộn tròn đồ lót và liệng nó vào một góc Không muốn làm khổ tâm

bố mẹ

Mẹ tôi cho tôi uống nước nóng và rượu nho, và tôi ngủ thiếp đi

Trang 21

Tôi ở trong phòng ngủ của mẹ tại căn hộ của mẹ Tôi có một bộsưu tập truyện bằng tranh Mẹ nói, "Con đừng nhấc cái hộp đựngtruyện bằng tranh lên."

Những cô bạn của tôi bảo tôi mày xuất huyết mỗi tháng

Mẹ tôi luôn ra vào những bệnh viện thần kinh Bà không thể giúp

đỡ tôi lúc tôi vào tuổi cập kê

"Thưa cô giáo Carling, vui lòng cho phép con gái tôi khỏi chơibóng rổ Nó vừa thành niên."

Ở trại, họ bảo tôi đừng tắm khi có kinh Họ dùng thuốc khử trùngxối tôi từ trên xuống dưới

Sợ người ta có thể ngửi thấy mùi của nó Sợ người ta nói tôi cómùi tanh cá

Ói mửa, không ăn được

Tôi bị đói

Đôi khi nó đỏ đậm

Tôi thích những giọt nhỏ xuống bồn cầu Như những giọt sơn.Đôi khi nó màu nâu và nó làm tôi bực mình

Tôi mười hai tuổi Mẹ tôi tát tôi và mua cho tôi một chiếc áo sơ

mi màu đỏ Bố tôi đi mua một chai sangria.[7]

_

Chú thích của người dịch:

[1] Chữ "period" trong tiếng Anh có hai nghĩa: 1/ dấu chấm ở cuốicâu; 2/ thời gian người đàn bà có kinh nguyệt

[2] "codeine" là một loại thuốc làm giảm đau

[3] Tôi tạm dùng chữ "băng nút" để dịch chữ "tampon"

[4] Elizabeth Taylor là nữ diễn viên điện ảnh nổi danh hoàn cầu

Có một thời ở Hoa Kỳ người ta sản xuất loại búp-bê ElizabethTaylor

[5] "Mazel tov" (tiếng Hebrew) là câu nói người Do Thái thườngdùng để khen ngợi hay chúc mừng

[6] "Ouija board" là một miếng gỗ, thường là ván hòm, giống nhưmiếng gỗ cầu cơ ở Việt Nam Khi cầu cơ, người ta để miếng gỗ cầu

cơ lên một bảng mẫu tự Rồi một số người ngồi chung quanh nó, đặtmột ngón tay mình lên nó, và nêu lên câu hỏi Những người cầu cơphải tập trung tinh thần, đọc một bài kinh cầu cơ Người ta tin miếng

gỗ cầu cơ sẽ được một sức mạnh "huyền bí" dẫn đi từ mẫu tự nàysang mẫu tự khác để tạo nên câu trả lời

Trang 22

[7] "sangria" là một loại rượu đỏ pha nước cốt trái cây.

Trong quá trình thực hiện những cuộc phỏng vấn, tôi gặp đượcchín người đàn bà đã đạt những lần cực khoái đầu tiên trong đời họtại cùng một địa điểm Họ là những phụ nữ ở lứa tuổi cuối ba mươi

và đầu bốn mươi Ở những thời điểm khác nhau, họ đều đã tham dựvào một trong những nhóm thực tập dưới sự điều khiển của mộtngười đàn bà can đảm và phi thường, Betty Dodson Suốt hai mươilăm năm, Betty đã liên tục giúp phụ nữ tìm thấy, yêu mến, và tự tácđộng đến âm đạo của họ Bà đã giúp hàng ngàn người giành lại cáitrung tâm điểm của họ Tôi xin tặng cuộc đối thoại dưới đây cho bà

LỚP THỰC NGHIỆM ÂM ĐẠO

[Một giọng nói hơi có chất Anh quốc]

Âm đạo của tôi là một chiếc vỏ sò, một chiếc vỏ tròn trịa, hồnghào, dịu dàng, mở ra và khép lại, khép lại và mở ra Âm đạo của tôi

là một đoá hoa, một bông uất kim hương khác thường, có tâm điểmsắc sảo và sâu thẳm, có mùi hương tao nhã, với những cánh hoathanh tú nhưng bền bỉ

Không phải tôi vốn biết điều này Tôi đã học điều này ở lớp thựcnghiệm âm đạo Tôi đã học điều này từ một người đàn bà điều khiểnlớp thực nghiệm âm đạo, một người đàn bà tin tưởng vào những cái

âm đạo, bà là người thực sự nhìn thấy những cái âm đạo, là ngườigiúp phụ nữ nhìn thấy âm đạo của chính họ bằng cách nhìn thấy âmđạo của những phụ nữ khác

Trong buổi học đầu tiên, người đàn bà điều khiển lớp thựcnghiệm âm đạo đã bảo chúng tôi vẽ một bức tranh của cái "âm đạođộc đáo, diễm lệ, tuyệt vời" của chính mình Bà đã gọi nó như vậy

Bà muốn biết chúng tôi nghĩ cái âm đạo độc đáo, diễm lệ, tuyệt vờicủa chính mình có hình thù như thế nào Một bà có thai vẽ một cáimiệng to, đỏ loét, đang há hốc kêu, với những đồng xu rớt ra Một

bà rất gầy vẽ một cái đĩa bàn to tướng, ở trên có những hoa vănkiểu Devonshire lua tua Tôi vẽ một điểm đen khổng lồ với nhữngđường ngoằn ngoèo chung quanh Điểm đen tượng trưng cho mộtcái hố đen trong không gian, và những đường ngoằn ngoèo gợi ýđến những con người hay vật thể hay chỉ là những nguyên tử cănbản của bạn lạc lối trong đó Tôi vốn luôn luôn nghĩ cái âm đạo củamình giống như một bầu hút giải phẫu học, ngẫu nhiên hút bất kỳ

Trang 23

những phân tử và những vật thể nào lảng vảng trong môi trườngchung quanh nó.

Tôi vốn luôn luôn cảm nhận cái âm đạo của mình như một chỉnhthể độc lập, xoay mòng như một vì tinh tú trong thiên hà của riêng

nó, cuối cùng sẽ cháy tiêu với chính năng lượng hoả khí của nó haybùng nổ và tung ra hàng ngàn cái âm đạo nhỏ hơn, rồi tất cả lại tiếptục xoay mòng trong những thiên hà của riêng chúng

Tôi đã không nghĩ về cái âm đạo của mình qua góc độ thực tếhay góc độ sinh học Ví dụ, tôi đã không xem nó như một phần của

cơ thể tôi, một cái gì ở giữa hai chân tôi, dính liền với tôi

Trong lớp thực nghiệm, chúng tôi được bảo hãy nhìn vào âm đạocủa mình với một chiếc gương soi cầm tay Rồi sau khi đã quan sátcẩn thận, chúng tôi phải báo cáo cho toàn lớp biết chúng tôi đã thấycái gì Tôi phải thú thật với bạn rằng mãi cho đến lúc ấy, tất cảnhững gì tôi biết về âm đạo của tôi đều dựa trên những lời đồn đãi

và bịa đặt Tôi chưa từng thực sự thấy nó Chưa từng có dịp nào tôiđược nhìn nó Đối với tôi, âm đạo của tôi hiện hữu trên một bìnhdiện trừu tượng nào đó Để nhìn thấy nó thật là một việc có vẻ quá tỉmẩn và vụng về, khi phải nằm cong đầu xuống theo cách chúng tôilàm ở lớp thực nghiệm, trên những tấm đệm màu xanh bóng loáng,với những chiếc gương soi trên tay Công việc này khiến tôi liêntưởng đến cảm giác cực nhọc mà những nhà thiên văn ngày xưanhất định đã trải qua khi loay hoay với những ống viễn vọng kínhbán khai

Thoạt tiên tôi thấy khá bối rối khi nhìn nó, cái âm đạo của tôi.Giống như lần đầu bạn thấy một con cá bị mổ banh ra và bạn pháthiện một thế giới quá đỗi phức tạp khác ở bên trong, ngay dưới lớp

da Và điều làm tôi ngạc nhiên nhất là tất cả những nếp xếp tằngđiệp Lớp này bên trong lớp kia, càng mở ra lại càng thấy thêmnhiều lớp khác nữa

Âm đạo của tôi làm tôi sửng sốt Tôi không thốt nên lời khi đếnlượt tôi làm việc ấy trong lớp thực nghiệm Tôi lặng người đi Tôibừng tỉnh trước cái mà người đàn bà điều khiển lớp thực nghiệm gọi

là "kỳ quan âm đạo" Tôi chỉ muốn nằm đó, trên tấm đệm của tôi,dang hai chân ra, quan sát cái âm đạo của tôi mãi mãi

Trông nó tuyệt diệu hơn cái Đại Hiệp Cốc (Grand Canyon) cổ sơ

và phong nhã Nó mang vẻ trong sáng và tươi mát của một hoa viên

Trang 24

tươm tất ở Anh quốc Trông nó khôi hài, rất khôi hài Nó làm tôi bậtcười Nó biết chơi trò trốn tìm, mở ra và khép lại Nó là một cáimiệng Nó là buổi bình minh.

Thế rồi, người đàn bà điều khiển lớp thực nghiệm hỏi nhiều phụ

nữ trong nhóm rằng họ đã đạt đến những lần cực khoái chưa Haiphụ nữ ngập ngừng giơ tay lên Tôi không giơ tay lên, mặc dù tôi đã

có những lần cực khoái Tôi không giơ tay lên vì đó là những lầncực khoái ngẫu nhiên Chúng xảy ra cho tôi Chúng xảy ra trongnhững giấc chiêm bao của tôi, và tôi choàng tỉnh trong cảm giácbừng sáng Chúng xảy ra nhiều lần trong nước, hầu hết trong bồntắm Một lần ở Cape Cod Chúng xảy ra trên lưng ngựa, trên yên xeđạp, trên guồng luyện bắp chân ở nhà tập thể dục Tôi không giơ taylên vì mặc dù tôi đã có những lần cực khoái, tôi không biết cách làmsao để chúng xảy ra Tôi chưa từng cố gắng làm xảy ra một lần cựckhoái nào Tôi nghĩ nó là một điều bí nhiệm, huyền hoặc Tôi khôngmuốn can thiệp vào đó Tôi cảm thấy sai lầm khi xen vào đó bằngnhững kỹ xảo, mánh khoé Làm thế gây cảm tưởng như đang làmphim ở Hollywood Cực khoái theo công thức Làm thế thì chẳng còn

sự ngạc nhiên, cũng chẳng còn sự huyền bí Tất nhiên, vấn đề bâygiờ lại là: đã hai năm rồi, tôi không có được sự ngạc nhiên ấy Ðã từlâu, tôi không còn được một cuộc cực khoái ngẫu nhiên thần kỳ nàonữa, và tôi đã muốn phát cuồng lên Ðó là lý do tại sao tôi có mặttrong lớp thực nghiệm

Rốt cuộc đã đến cái giây phút mà tôi vẫn vừa sợ vừa thầm aoước Người đàn bà điều khiển lớp thực nghiệm bảo chúng tôi cầmcái gương soi lên một lần nữa để biết chúng tôi có thể định vị cái âmhạch của mình không Chúng tôi, cả nhóm phụ nữ, nằm ngửa ra trênnhững tấm đệm, tìm kiếm cái điểm ấy của mình, cái căn để củamình, cái yếu lý của mình, và tôi không biết tại sao tôi lại bật khóc

Có lẽ chỉ vì sự ngượng ngùng Có lẽ vì biết rằng mình phải từ bỏ cáihuyễn tưởng, cái huyễn tưởng to tát suốt đời đã theo đuổi, rằng có

ai đó hoặc cái gì đó sẽ làm điều ấy xảy ra cho mình – cái huyễntưởng rằng có ai đó đến để dẫn dắt cho mình, chỉ lối cho mình, banphát những cơn cực lạc cho mình Tôi đã quen sống bên ngoàinhững tri kiến chính quy, tôi sống với những ý tưởng huyền bí, mêtín Cuộc truy tầm âm hạch này, lớp thực nghiệm man dại trênnhững đệm xanh bóng loáng này, đang làm mọi sự trở nên có thật,

Trang 25

quá sức có thật Tôi có thể cảm thấy trong tôi đang dâng lên một sựhoảng hốt Cùng một lúc trong tôi có cả sự kinh hãi lẫn sự trực nhậnrằng bấy lâu nay tôi đã lẩn tránh việc tìm kiếm cái âm hạch, tôi đãhợp lý hoá sự lẩn tránh ấy như thể nó là một điều mang tính phổquát và tính thụ dụng, bởi vì, thật ra, tôi đã khiếp đảm với ý nghĩrằng tôi không có một cái âm hạch, khiếp đảm với ý nghĩ rằng tôi làmột trong những người mất khả năng từ bẩm thụ, một trong nhữngngười lãnh cảm, liệt âm, bế quan, khô hạn, tẻ ngắt, đắng nghét – ôi,Chúa tôi ơi Tôi nằm đó cầm chiếc gương soi tìm cái điểm ấy củamình, những ngón tay tôi lần mò, và đầu óc tôi ngập ngụa hình ảnhlúc tôi mười tuổi, đánh mất chiếc nhẫn vàng nạm ngọc lục bảo trongmột hồ nước Tôi cố sức lặn nhiều lần sâu đến đáy hồ, hai tay quờquạng chạm vào những viên đá, những con cá, những nắp chai vànhững thứ lầy nhầy trong bùn, nhưng không bao giờ chạm vào chiếcnhẫn Tôi cảm thấy hoảng hốt Tôi biết tôi sẽ bị trừng phạt Đáng lẽtôi không nên mang chiếc nhẫn khi bơi lội.

Người đàn bà điều khiển lớp thực nghiệm thấy tôi lăn lộn, toát

mồ hôi và thở hổn hển điên rồ Bà đến gần Tôi nói với bà, "Tôi đãđánh mất cái âm hạch Nó mất luôn rồi Đáng lẽ tôi không nên mang

nó theo khi bơi lội." Người đàn bà điều khiển lớp thực nghiệm bậtcười Bà nhẹ nhàng vuốt ve trán tôi Bà bảo tôi cái âm hạch của tôikhông phải là cái tôi có thể đánh mất Nó là tôi, là tinh thể của tôi Nóvừa là cái chuông trước cửa nhà tôi, vừa chính là cái nhà Tôi khôngcần phải tìm nó Tôi phải là nó Là nó Là cái âm hạch của tôi Là cái

âm hạch của tôi Tôi nằm xoài ra và nhắm mắt Tôi đặt chiếc gươngsoi xuống sàn Tôi nhìn ngắm chính tôi trôi bồng bềnh trên tự ngã.Tôi nhìn ngắm trong lúc tôi bắt đầu chậm rãi tiếp cận chính mình vàtrở về bên trong Tôi cảm thấy mình như một nhà phi hành vũ trụ trởlại với bầu khí quyển của trái đất Thật tĩnh lặng, cuộc tái hồi này:yên ả và dịu dàng Tôi nẩy lên và hạ xuống, nẩy lên và hạ xuống Tôi

đi vào bên trong những bắp thịt và máu và những tế bào của chínhtôi, rồi tôi chợt trôi tuột vào âm đạo của mình Dễ dàng một cách bấtngờ, tôi vào vừa khít Toàn thân tôi ấm áp, phập phồng, sẵn sàng,tươi trẻ và sinh động Và rồi, không cần nhìn, mắt vẫn khép, tôi đặtngón tay tôi lên một cái gì đó thình lình đã biến thành chính tôi.Thoạt tiên có một chút run rẩy, thúc giục tôi nán lại ở đó Rồi cái runrẩy ấy biến thành một cơn địa chấn, một trận phún xuất, những lớp

Trang 26

tằng điệp rẽ ra làm hai và tiếp tục rẽ ra mãi Cơn địa chấn mở toangthành một chân trời cổ sơ đầy ánh sáng và sự im lặng, rồi lại mởtoang ra thành một bình nguyên đầy âm nhạc, màu sắc, niềm thơngây và khát vọng, và tôi cảm nhận sự nối kết, gọi tên sự nối kếttrong lúc tôi nằm giãy giụa trên tấm đệm nhỏ màu xanh.

Âm đạo của tôi là một chiếc vỏ sò, một đoá uất kim hương, vàmột phận mệnh Tôi đang đến như tôi đang bắt đầu ra đi Âm đạocủa tôi, âm đạo của tôi, chính tôi

SỰ KIỆN ÂM ĐẠO

Âm hạch có mục đích rất đơn thuần Nó là cơ quan duy nhất trong thân thể được cấu tạo thuần tuý cho khoái lạc Âm hạch chỉ là một bó dây thần kinh: 8000 sợi thần kinh, nói chính xác là thế Đó là một điểm tập trung nhiều sợi thần kinh nhất so với bất cứ nơi nào khác trong thân thể, kể cả những đầu ngón tay, môi, và lưỡi, và nhiều gấp hai lần hai lần hai lần tổng số sợi thần kinh có trong dương vật Ai cần khẩu súng lục khi đã có sẵn khẩu súng bán

lệ Chúng ta tự thù ghét cái âm đạo của mình chính là vì sự đè nén

và lòng úy kị dưới ách văn hoá phụ quyền đã thâm nhập vào chúng

ta Sự tự thù ghét ấy không có thật Những cái hĩm hãy đoàn kết lại.Tôi biết hết những chuyện ấy Như thế này nhé, nếu chúng ta lớnlên trong một thứ văn hoá dạy chúng ta rằng bắp vế mập là đẹp, thìtất cả chúng ta sẽ ngốn hàng đống sữa xay sinh tố và bánh ngọt,nằm ngửa ra, suốt ngày chăm lo làm sao cho cái bắp vế phình ra.Nhưng chúng ta đã không lớn lên trong văn hoá đó Tôi đã thù ghétcặp bắp vế của tôi, và tôi đã thù ghét cái âm đạo của tôi còn nhiều

Trang 27

hơn thế nữa Tôi đã nghĩ rằng nó xấu xí khủng khiếp Tôi đã là mộttrong những người đàn bà có lần nhìn thấy nó và, từ lúc ấy trở đi,ước ao giá như mình chưa hề nhìn thấy nó Nó làm tôi phát bệnh.Tôi thương hại cho bất cứ ai đã phải chui xuống dưới đó.

Ðể tự sống còn, tôi đã bắt đầu giả vờ như ở giữa hai chân tôi cócái gì khác Tôi tưởng tượng ở đó có những đồ dùng nội thất những tấm đệm Nhật êm ái với những chiếc gối ôm nhẹ nhàng bằngvải bông, những băng ghế hai chỗ ngồi xinh xắn bằng nhung, nhữngtấm thảm da báo ; hay những vật dụng đẹp đẽ những khăn taybằng lụa, những tấm lót nồi bằng vải ghép nhiều màu, hay những bộmuỗng nĩa khăn đĩa để bày bàn ăn ; hay những tiểu cảnh những

hồ nước trong suốt như thủy tinh hay những đồng lầy ẩm ướt ở nhĩ-lan Tôi đã trở nên quá quen thuộc với điều này đến độ tôi hoàntoàn quên rằng tôi có một cái âm đạo Bất cứ khi nào tôi quan hệtình dục với một người đàn ông, tôi hình dung người ấy đút vàotrong một cái bao tay có viền lông chồn nâu, trong một chiếc hoahồng, hay trong một cái chén Trung Hoa

Ái-Rồi tôi gặp Bob Bob là người đàn ông bình thường nhất mà tôitừng gặp Chàng ốm, cao, chẳng có nét gì đặc biệt, và mặc quần áokaki Chàng không thích thức ăn nhiều gia vị, cũng không ưa nhạccủa nhóm Prodigy Chàng chẳng khoái trá những kiểu đồ lót gợi dục.Vào mùa hè, chàng ở suốt ngày trong bóng mát Chàng không chia

sẻ những cảm nhận nội tâm Chàng không có điều gì rắc rối hayđáng ưu tư, và thậm chí không phải là người mê uống rượu Chàngnói năng chẳng khôi hài hay trôi chảy hay bí ẩn gì cho lắm Chàngkhông nhỏ nhen hay bất khả dụng Chàng chẳng co rút vào cái vỏriêng, mà cũng chẳng có sức thu hút thiên hạ Chàng không lái xenhanh Tôi không đặc biệt thích Bob Tôi hẳn đã để hụt mất chàngnếu chàng đã không nhặt giùm mớ tiền lẻ tôi đánh rơi trên nền nhàcủa tiệm thực phẩm mỹ vị Khi chàng trao lại cho tôi những đồng haimươi lăm xu và mười xu, và bàn tay chàng vô tình chạm vào bàntay tôi, một điều gì đó đã xảy ra Tôi đã đi ngủ với chàng Đó là khiphép lạ xảy ra

Thì ra Bob yêu những cái âm đạo Chàng là tay sành điệu.Chàng yêu cái cảm giác khi sờ chúng, chàng yêu cái vị của chúng,cái mùi của chúng, nhưng quan trọng hơn hết, chàng yêu cái hình

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:29

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w