1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Chong cua hoa hau chua xac dinh

27 6 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Chồng của Hoa Hậu
Trường học Nhà xuất bản Văn Nghệ
Chuyên ngành Văn học
Thể loại Tập truyện cười
Năm xuất bản 2010
Thành phố Quy Nhơn
Định dạng
Số trang 27
Dung lượng 221,53 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Chong cua Hoa hau CHỒNG CỦA HOA HẬU Nguồn http //tusach tuoitre vn/BookDetails aspx? BookID=102&ComponentID=1 Chuyển sang Ebook hungnvkh Ngày hoàn thành 19/10/2010 tại Quy Nhơn Mục lục Lời giới thiệu[.]

Trang 2

CHỒNG CỦA HOA HẬU

Nguồn: http://tusach.tuoitre.vn/BookDetails.aspx? BookID=102&ComponentID=1

Chuyển sang Ebook: hungnvkh Ngày hoàn thành: 19/10/2010 tại Quy Nhơn.

Trang 4

Lời giới thiệu - Chồng của Hoa hậu

Tháng 3-2006, Nhà xuất bản Văn Nghệ và báo Tuổi Trẻ đã cho

ra đời “Nhà nhân tướng học” - tuyển tập tiểu phẩm của 11 tác giảTuổi Trẻ Cười tập 1 - được đông đảo bạn đọc hoan nghênh và ủnghộ

Nhà thơ Xuân Diệu từng viết: “Trái đất ba phần tư nước mắt - Đinhư giọt lệ giữa không trung” Sao chúng ta lại không thể đem đếncho nhau những nụ cười? Đã 22 năm qua, Tuổi Trẻ Cười luôn cốgắng thể hiện một điều ấy!

“Chồng của hoa hậu” - tuyển tập Tuổi Trẻ Cười tập 2 - gồm 51tiểu phẩm của 26 tác giả Từ những cây bút quen thuộc như: HoàngThiếu Phủ, Trần Kim Trắc, Trần Đăng Khoa, Đồ Bì, Nguyễn Việt Hà,Lương Lễ Hoàng, Lê Văn Nghĩa… đến những cây bút mới tham giaTuổi Trẻ Cười như: Bích Ngân, Ngưỡng Di Cao, Telex, Minh Nguyệt,Trần Minh Vũ…

“Chồng của hoa hậu” có câu chuyện vui thời niên thiếu hồnnhiên, trong sáng Có câu chuyện về sự nhầm lẫn dễ thương, dễ thathứ Có cả chuyện “Đàn ông làm dâu” và “Trinh một nửa”, đến nhiềuchuyện khác - như vừa cũ lại vừa mới của mọi ngành, mọi giới ở xứmình

Tất cả đều xoay quanh thể loại hài hước - châm biếm để mỗichúng ta có thái độ với cái xấu Cười để đẩy lùi cái xấu, tẩy chay cáixấu và cười để cái chân, cái thiện, cái mỹ được trường tồn

NHÀ XUẤT BẢN VĂN NGHỆ - BÁO TUỔI TRẺ

Trang 6

Ai là nhân tài?

LÊ VĂN NGHĨA (1-9-2004)

- Đại Văn Mỗ và Trần Thế là hai người bạn thuở thiếu thời Cả hai học cùng lớp thời tiểu học, rồi lên trung học Mỗ và Thế gần như là cặp bài trùng có rất nhiều điểm chung để thân nhau.

Cả hai cùng ngoéo tay thề nguyền là sẽ cùng lấy bằng đại học, rồi thạc sĩ, tiến sĩ và cùng lấy vợ một năm (tất nhiên vợ phải khác nhau chứ giống nhau thì

dễ sinh chuyện).

Tuy nhiên, Đại Văn Mỗ học cũng thuộc loại sàn sàn bậc yếu nên cánh cổng trường đại học đã khép chặt trước mặt Mỗ nghe một cái “sầm” Còn Thế ngậm ngùi, vẫy tay an ủi bạn rồi bước vào trường Công nghệ để học ngành gì gì đó rất là cao siêu theo phân công của trường Thế khuyên bạn hãy cố gắng một năm, hai năm nữa nếu quyết tâm thì cũng vào được đại học mà thôi!

Thôi rồi, từ nay đôi bạn không còn gì chung nữa! Thực ra, họ chỉ có điểm chung là cùng học một trường, chơi thân với nhau nhưng khi sinh ra thì hai người không có cùng chung cửa Mỗ xuất thân từ gia đình cán bộ, còn Thế được sinh ra từ một gia đình cán cuốc Bố của Mỗ làm việc trên Bộ gì đó (mà

Trang 7

cũng chẳng biết làm gì) còn ba của Thế thì cầm cuốc, cày sâu cuốc bẩm mấy công đất để kiếm tiền nuôi con ăn học Do đó, Mỗ lầm bầm trong miệng:

- Tao đếch thèm học nữa Mày đi đường của mày, tao đi đường của tao Coi ai tài hơn cho biết Dưới sự giới thiệu của bố cán bộ, Mỗ được đưa vào phường làm nhân viên hành chánh, phụ việc cho các chú, các bác không cần ăn lương định suất Mặc

dù không moi được cắc bạc nào của Nhà nước, Mỗ còn phải tốn tiền nhà dài dài vì lâu lâu các chủ tịch, phó chủ tịch cần đi tiếp lãnh đạo cấp trên, mà mỗi lần đi các chú không quên kêu thằng cháu đi để làm chủ chi vì các chú, các bác phải gánh trách nhiệm rất nặng nề là chủ trì uống rượu.

Tiền đi, Mỗ không xót vì đây là tiền của bố cán bộ (ổng làm cách nào có tiền thì Mỗ chẳng cần biết) Ở những bàn nhậu này, Mỗ dần dần được quen với các bác ở trên quận, điều mà cán bộ trẻ khó tìm được cơ hội để tiếp cận Vì thế, Mỗ chẳng bao giờ tiếc cho đồng tiền đã đi ra Với đầu óc được huấn luyện từ những buổi hóng chuyện lóm của bố cán

bộ, Mỗ biết tiền mình đi ra chỉ là tiền đầu tư mà thôi Nhà kinh tế thì đầu tư vào dự án; một số cán bộ hải quan, CSGT đầu tư để có chỗ ngồi và chỗ đứng, còn Mỗ thì đầu tư cho chính trị Đầu tư cái gì thì cũng cần tiền cả! Sau một vài thay đổi giữa nhiệm

Trang 8

kỳ, các bác các chú thương tình nhận xét Mỗ là một cán bộ trẻ có năng lực, nhiệt tình cách mạng, gia đình cơ bản, nên Mỗ được đề bạt làm phó chủ tịch phường phụ trách mảng kinh tế hoặc văn hóa xã hội nếu trống chỗ Một thời gian sau, trưởng phòng công nghiệp quận bị mất chức do ăn hối lộ, Mỗ liền được các chú trên quận điều về trám vào cái ghế đó

Lúc ấy Mỗ tròm trèm 30 tuổi!

Một buổi sáng nọ, phòng tổ chức chuyển cho Mỗ

lý lịch của một cán bộ giỏi, tốt nghiệp kỹ sư chế tạo máy gì đó chưa hề có ở VN, hiện là cán bộ giảng dạy ở trường nhưng xung phong về quận để nghiên cứu và chế tạo hòng đẩy nền công nghiệp quận nhà tiến nhanh, tiến mạnh về cấp thành phố Mỗ, sau cơn say ngật ngưỡng tối qua vẫn còn ngà ngà, gắt gỏng:

- Công nghiệp quận mình chỉ toàn chế tạo mì gói, băng vệ sinh là chủ lực thì chế tạo gì Thằng cha kỹ

sư này có khùng không?

Trang 9

quen quen Để tao coi tên gì Trần Thế Ủa, thằng này là bạn tao hồi nhỏ mà

Nhờ tình bạn bè thuở mài đũng quần trên ghế nhà trường, Thế đã được nhận vào phòng công nghiệp quận với nhiệm vụ là thiết kế, nghiên cứu gì

gì đó cứ đề xuất và ông Mỗ duyệt Mặc dù là kỹ sư, nhưng Thế cứ ngơ ngơ trước cuộc đời hay sao ấy,

cứ thiết kế đủ thứ máy móc cho những chương trình

vĩ mô, cho tương lai ngày sau, trong khi phòng công nghiệp chỉ cần người hàng đêm đi nhậu cho giỏi!

Thời gian hơn chục năm trôi qua.

Hôm nay là ngày hội trường trung học - ngôi trường mà Mỗ và Thế đã từng học chung Đầy cờ hoa, người ngợm chạy lăng xăng và các em học sinh nhân tài tương lai của đất nước hớn hở, vui mừng đứng đón chào các quan khách nổi tiếng, có thế có lực và có tiền vốn là học sinh cũ - những người mà chút nữa đây sẽ ký đầy những cái sổ vàng chóe của nhà trường

Sau lễ chào cờ là đến phần giới thiệu quan khách, phần chính của buổi lễ Giọng ông hiệu trưởng dõng dạc:

- Xin giới thiệu những nhân tài của đất nước đã từng xuất thân là học sinh trường ta Trước hết, đó là tiến sĩ Đại Văn Mỗ, lãnh đạo ngành… thành phố

Trang 10

Vâng, Đại Văn Mỗ đã trở thành tiến sĩ từ lúc là trưởng phòng công nghiệp quận Hàng ngày đi làm

và tối đi nhậu, nhưng đến kỳ thi thì vẫn có mặt và vẫn đậu Chuyện Mỗ là tiến sĩ là chuyện nhỏ Nếu ở nước này còn bằng cấp nào hơn tiến sĩ nữa thì Mỗ vẫn có thể lấy tuốt tuồn tuột.

Phía sau, tận cùng nhà để xe, nơi ngày xưa hai bạn học chung một lớp hay lén xì bánh xe thầy giáo

là dáng vẻ gầy còm, già nua của một nhà trí thức đang ngủ gật Không nói ra thì bạn cũng biết là ai, nói ra chi cho thêm sầu lòng nhân thế.

Câu hỏi dành cho bạn giải đáp và bình luận: Trong hai người bạn ai là nhân tài đây?

Trang 11

Khu đất cò

THẰNG HỀ (1-5-2005)

- Chuyện này đọc được trong quyển sách “Dạy nhau làm giàu”của một tay trùm địa ốc đã ngủm từ lâu Ngôi mộ của tay trùm nàyđược đặt ở một khu vực hết sức trang trọng trong khu đất trung tâm

Sở dĩ tay trùm này được trọng thị như thế vì hắn ta là người có côngđầu xây dựng khu đất thị tứ này từ hai bàn tay trắng

Chuyện kể rằng, ngày xưa hắn là một tay vô công rỗi nghề, rấtdẻo miệng và chỉ có bán nước bọt mà sống Có một buổi chiềubuồn, sau khi uống hết ly rượu đế Gò Đen, hắn chép miệng nói vớibạn bè:

- Tao có thể biến khu vườn chó ăn đá, gà ăn muối này thành mỏvàng

- Xạo ke Mày nói như thánh

Hắn trợn mắt:

- Đúng là như thánh Mày hổng biết người ta luôn tin vàonhững điều không thể thấy, với điều kiện là điều ấy mang lại lợi íchcho họ

Sau khi thuyết giảng, nhóm em út của hắn tin hắn như sấm Hắnphân công một số tay chân gặp từng chủ đất thuê mướn mặt bằngvới giá rẻ mạt, và giao kèo rằng chủ đất chỉ bán khi có sự đồng ýcủa hắn

Buổi sáng nọ, có một người què, một người câm từ trong khuđất của hắn thuê, chạy ra la lên:

- Ôi, Trời ơi, tôi hết bệnh rồi Tôi hết bệnh rồi

Dân trong vùng thấy cảnh một anh què chạy như vận động viênđiền kinh, một anh câm lại bật miệng nói như hát, nên họ thấy vôcùng kỳ lạ Thế rồi, với lòng tin tưởng thiêng liêng, họ khuếch đại lênđiều họ thấy, mà nhất là chuyện này lại xảy ra trên vùng đất của họ

Trang 12

Một đồn mười, mười đồn trăm, trăm đồn ngàn, thế là có rất nhiềungười từ địa phương khác tới đây để trị bệnh.

Được một điều, khung cảnh và khí hậu ở đây rất trong lành.Người từ thành phố đến đây có cảm giác rất thư thái Có nhữngngười bị xì-trét vì công việc, bị đau những bệnh bởi môi trường, đếnkhu đất này họ cảm thấy an trong tâm thế nên dường như căn bệnhdứt hẳn (?) Khi trở về thành phố, chính họ lại là người ca ngợi khuđất này hết mức

Thế là người ta ùn ùn đổ xuống khu đất này Từ người xơ gan

cổ trướng đến căn bệnh thế kỷ, từ người bại liệt cột sống đến người

bị bệnh mạch vành, đứt mạch máu não cũng ùn ùn đến vùng đấtthiêng để mong khí hậu, từ trường, sự linh thiêng của khu đất chữadứt bệnh mà không cần thuốc men Khu đất rộng chừng 2 ngàn métvuông bây giờ phải chữa đến cả vài ngàn người ngồi, đứng, nằm laliệt là chuyện bình thường

Nếu có đông người thì cần phải cho họ ăn uống Thế là quán xámọc lên Phải ngủ Thế là cần phải có nhà trọ Phải đi tiểu, đại tiện.Thế là phải có nhà vệ sinh Phải đi đứng Thế là phải có xe ôm, cóbãi giữ xe Tất tần tật đều cần phải có: Đất

Đất ở đây tự nhiên lên giá ào ào Bây giờ ai muốn thuê cũngphải qua tay trùm cò đất này Hắn hét giá nào người thuê cũng phảichấp thuận, vì họ thấy quá hời khi mà lượng khách trị bệnh đến đâyngày càng đông

Dù chưa thấy ai hết bệnh, chỉ có thấy người bị bệnh nặng hoặcsắp chết mà thôi; nhưng bây giờ chính những tay chủ quán, xe ôm,cho thuê nhà trọ ra sức thổi phồng về khả năng kỳ lạ của khu đấtnày, vì nếu không có ai đến đây nữa thì họ sẽ cụt vốn đầu tư Đôi lúcthấy khách trị bệnh xuống lưa thưa thì họ lại lên mấy tòa báo hoặcgửi thư tự nhận là bệnh nhân hết bệnh (giống như tên què và câmlúc đầu chỉ là màn kịch của tay trùm địa ốc dựng lên) Thấy tin lạ,một vài tờ báo bèn đăng lên hòng để tăng ti-ra Thế là các chủ quán,chủ xe, chủ đất ra sức phôtô các bài báo này dán khắp nơi để tăngthêm uy lực cho khu đất này

Riêng tên cò đất, bỗng có một chút sáng kiến mà trở nên trùmđất Hắn tha hồ ăn chơi, sang nhượng đất đai và quan hệ với các

Trang 13

em bia ôm sang trọng Sau cùng, hắn bị lây căn bệnh thế kỷ của một

em gái trên đường đến khu đất để trị bệnh Còn hắn, hắn lại khôngtin vào khu đất, nên tự động xin vào bệnh viện để chữa bệnh

Khi hắn chết, các chủ đất đã xây mộ hắn là vì thế!

Trang 14

Nhà văn thì chơi với ai?

NGUYỄN VIỆT HÀ (15-5-2005)

- Tất nhiên hiếm hoi, có người suốt một đoạn dài chỉ chơi với bò Đấy là trung niên thi sĩ Bùi Giáng Và nhiều người lý do không thể giải thích, chỉ chơi với mình.

Họ mênh mông cô đơn hoặc lầm lũi hoặc cao ngạo độc hành Những người này, thỉnh thoảng lúc chơi với cây lúc chơi với cỏ, đại loại bạn bè của họ là kha khá khác thường.

Thế nhưng, nhà văn đương nhiên chỉ là một người bình thường và như một triết gia phi thường

đã định nghĩa, người bình thường vốn dĩ là tổng hòa của các mối quan hệ xã hội Vì thế, người ta hay gặp nhà văn lang thang linh tinh ở nhiều nơi nhiều chỗ Hoặc xơ xác bần hàn thảo am, hoặc nghênh ngang bụi đời quán rượu, hoặc sang trọng xa hoa lầu son gác tía Bạn bè của họ là "thập loại chúng sinh", những người vừa nhầu nhĩ vừa phẳng phiu hao hao gần giống như chính bản thân họ Do đặc thù nghề, hầu hết các nhà văn có lắm mối quan hệ xã hội Tuy quen đông biết nhiều, nhưng nói chung đám văn nhân loanh quanh chơi bời với ba kiểu dạng:

Trang 15

Thứ nhất là độc giả Mỗi một người viết có cá tính thường có một loại độc giả của riêng mình Sự đồng cảm đồng thanh trong cách nghĩ, trong xử thế, trong thưởng thức nghệ thuật, làm họ cộng cảm gần gũi thắm thiết tôn trọng nhau Độc giả đã yêu văn chương thì bất kể sang hèn, tuổi tác, giới tính, khi gặp nhà văn của mình tất thảy đều nồng nhiệt Đương nhiên sự nồng nhiệt không thể so sánh với tình cảm của các fan hâm mộ các ca sĩ, các cầu thủ Nghĩa là không sôi nổi chạy tới để nghẹn ngào hôn hay âm thầm cấu (Các ca sĩ đẹp giai có tên Trường thỉnh thoảng lại rưng rức kể lúc được báo chí phỏng vấn, long lanh trên nhiều vùng nhạy cảm là đẫm đầy không biết bao nhiêu những vệt nồng nàn bầm tím) Độc giả của văn chương thường nhiệt tình trầm ổn, phần đông họ đã đau đớn Và không hiểu sao hầu như tất cả khi gặp đám văn sĩ, họ chỉ rủ đi nhậu Họ trong trắng không cần biết ông hay bà viết văn kia đang đái đường, đang huyết áp hoặc da mặt đang có màu vàng quý hiếm bốn số chín vì bệnh gan chấp chới ở giai đoạn cuối Nhà văn chơi với độc giả thường là rưng rưng Có một điều, hình như nam văn sĩ có vẻ quý nữ độc giả tre trẻ nhiều hơn một tí Mồm khe khẽ méo khi người đối diện thánh thót tôn trọng gọi mình là chú Nói chung, nhà văn chơi với độc giả thì hay được nhìn lên Các văn sĩ có bạn đông là người đọc thoạt trông rất dễ nhận Phong độ

Trang 16

phiêu diêu bước cao bước thấp, đại loại từa tựa giống Tôn Đại Thánh đang cân đẩu vân.

Dạng bạn thứ hai của những người viết là các nhà phê bình có vẻ nghiên cứu lý luận Chơi với những người này nhà văn được nhìn xiên Đám văn

sĩ đa phần là nhát, sâu thẳm chân thành tự ngờ ngợ mình là dốt, nên khi sống phải phấn đấu cố chơi với

ít nhất là một nhà phê bình Có bạn là nhà phê bình thì nhà văn sẽ yên tâm dũng cảm yên tâm uyên bác, yên tâm ngồi mà nghĩ Có bạn làm phê bình thì nhà văn sẽ tự thấy nghề viết vừa nhỏ nhoi lại vừa cao quý Tư tưởng sẽ khang trang, vừa hoang mang lẫn lộn lại vừa ngăn nắp định hướng Mặc dầu có đôi chút xót xa ngậm ngùi, nhưng nhất quyết sẽ thờ ơ với tiền bạc, kiên định bất cần trước danh vọng Không phải ngẫu nhiên nhiều nhà văn nhà thơ chơi thân với nhà phê bình, rồi bỗng chốc trưởng thành làm nhà phê bình.

Cuối cùng thì nhà văn đương nhiên chơi với nhà văn Chơi kiểu này thì được ấm áp nhìn ngang Nhà văn chơi với nhà văn thường bền, đơn giản bọn họ hầu hết không biết nói đến chuyện buôn, lại càng ngu khi nói đến chuyện bán Ngồi với thương gia thì tủi thân, ngồi với quan chức thì tự ti, thôi thì rụt rè mà

về ngồi với nhau Có phải vì thế mà Đại hội Nhà văn lần nào cũng thành công như cũ, vì nếu Hội Nhà văn

Trang 17

mà tan thì biết bao nhiêu người viết tử tế biết đi tới chỗ nào mới thấy được bạn.

Trang 18

Kế sách của trẻ con

TẠ DUY ANH (15-6-2005)

- Một vị quan chức của ngành Giáo dục được

đề nghị cải dạng để đi điều tra tìm hiểu tệ nạn dạy thêm học thêm nhằm có biện pháp hữu hiệu chặn đứng tình trạng trẻ em Việt Nam còi cọc, xì- trét sớm vì học.

Ngài lặn lội xuống tận những nơi hẻo lánh nhất để tận mắt thấy, tận tai nghe những điều dư luận lúc công khai, lúc ngấm ngầm bàn tán làm đau đầu nhức óc những người có trách nhiệm như ngài.

Quả là tệ nạn học thêm, dạy thêm đã ở mức rất trầm trọng Thành phố học thêm đã đành, nông thôn hẻo lánh cũng học thêm Bọn trẻ con Việt Nam còng lưng vì đeo cặp sách, còn bố mẹ chúng thì còng lưng

lo kiếm tiền để con em mình không thua bạn kém bè Mỗi khi dừng lại nghỉ ở đâu đó, ngài lại bóp trán nghĩ cách để loại trừ tệ nạn này Nhưng cách nào ngài định đưa ra cũng đều bất cập so với thực tế Thẳng thừng cấm các em học thêm, đương nhiên là bất khả thi Cấm các thầy cô tự ý dạy thêm thì họ làm đơn sẵn đứng tên phụ huynh xin cho con em mình học

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:29

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w