1. Trang chủ
  2. » Tất cả

Bu c quy t d nh d g p chua tro chua xac dinh

67 2 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Bước quyết định để gặp Chúa trong đời
Tác giả Lm. Lê Công Đức, James DiGiacomo, S.J., John Walsh, M.M.
Trường học Tủ sách Dũng Lạc
Thể loại Sách
Định dạng
Số trang 67
Dung lượng 576,12 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Bu?c quy?t d?nh d? g?p Chúa trong d?i Lm Lê Công Đức Hước Quyết Đình Để (xắpp Chưa Trong Đời Dung Lạc Nguồn Tủ sách Dũng Lạc * BƯỚC QUYẾT ĐỊNH ĐỂ GẶP CHÚA TRONG ĐỜI Lm Lê Công Đức dịch từ nguyên tác S[.]

Trang 2

Nguồn : Tủ sách Dũng Lạc

*

BƯỚC QUYẾT ĐỊNH ĐỂ GẶP CHÚA TRONG

ĐỜI

Lm Lê Công Đức dịch từ nguyên tác Searching For God

-the Longest Step của James DiGiacomo, S.J và John Walsh, M.M.

Mục lục

- Lời bạt

- Chương I: Nào ta lên đường

Phải chăng Thiên Chúa là con voi màu xanh lơ

- Chương II: Đừng ngồi ì ở đó

Trang 3

Thiên Chúa là một cô thiếu nữ tóc hung

- Chương III: Chúng ta đang trên đường đi tới

Điều tuyệt hảo đang còn ở phía trước ta

- Chương IV: Trên đường đi

Gặp gỡ Thiên Chúa và tha nhân

- Chương V: Nhận hiểu mình

Không ai là một hòn đảo

- Chương VI: Sửa chữa

Phải làm gì khi có sự cố xảy ra

- Chương VII: Những lạc hướng

Thiên Chúa đâu phải là con ngáo ộp

- Chương VIII: Trên đường chúng ta đi

hệ với người khác, nếu bạn đã bắt đầu gặp gỡ Thiên Chúa – thì quả thực bạn đã bước quacác bước đầy ý nghĩa quyết định Không như Charlie Brown, bạn đã có đủ dũng cảm băngqua sân trường để gặp gỡ người ấy Và hẳn là bạn đã kinh nghiệm được qui luật tiến hoáthứ ba: Hễ có gặp gỡ là có tiến bộ

Cái quyết định mà hai người khách du lịch của chúng ta, Bill và Joan, đang phân vântìm kiếm không phải là một quyết định có tầm cỡ chấn động thế giới Nói cho cùng, việc trảiqua bốn tuần lễ ở Âu châu hay ở Hawai không phải là một chọn lựa có tính sống còn.Nhưng nếu bạn muốn thực sự muốn quay lại từ đầu và cố gắng khởi hành lại chuyến đicủa mình… Nếu bạn đã dám làm bước nhảy và dám đi ra để gặp gỡ tha nhân và ThiênChúa…thì bạn đã đi vào một cuộc chơi đầy ý nghĩa Bạn có thích thú vì mình đã ra đikhông? Chuyến đi đã kết thúc hay mới bắt đầu?

Trước khi gấp quyển sách này lại lần cuối cùng, bạn hãy tự hỏi mình 3 câu hỏi sauđây Để trả lời, bạn có thể ghi chép vào sổ nhật ký

1 Bạn ở đâu khi bắt đầu đọc quyển sách này? Hãy mô tả cảm nghĩ của bạn về chínhmình và những mối quan hệ giữa bạn với tha nhân và với Thiên Chúa vào lúc ấy

2 Bạn ở đâu bây giờ? Bạn vẫn cảm nghĩ về mình như trước kia hay đã cảm nghĩkhác? Mối quan hệ giữa bạn với Thiên Chúa và với người khác vẫn như cũ hay đã có đổi

Trang 4

thay? Đổi thay như thế nào?

3 Trong khi đọc quyển sách này và rút tỉa các cảm nghiệm, cuộc sống của bạn có biếnđổi gì không? Biến đổi như thế nào?

4 Ba câu hỏi trên có đáng nêu ra không, hay bạn muốn đề nghị những câu hỏi khác?

Đó là những câu hỏi nào? Và bạn trả lời thế nào?

Khi chúng tôi mời bạn bước vào cuộc hành trình này, chúng tôi hy vọng bạn sẽ giúpbạn trở thành một ngã vị tốt đẹp nhất Chúng tôi muốn bạn lên đường và bước đi trongchuyến đi khám phá – một chuyến đi của cả kiếp người để dò thấu tận bản ngã sâu xa nhấtcủa mình, để gặp gỡ tha nhân trong tình yêu, và để cảm nghiệm một quan hệ yêu thươngvới Thiên Chúa hằng sống Một công việc lớn lao như thế làm sao một quyển sách nhưquyển sách này có thể bao hàm hết được Dù sao, chúng tôi tự coi mình như những “ôngmai, bà mai” – chúng tôi dàn xếp một cuộc gặp gỡ, tạo những điều kiện thuận tiện, và hyvọng điều tốt đẹp nhất xảy ra Chúng tôi vẫn luôn xác tín rằng dù bạn đáp trả như thế nào

đi nữa thì Thiên Chúa vẫn luôn thiết tha yêu thương bạn và mong ngóng bạn đáp lại bằngmột tình yêu tự do tự nguyện, có thể trực tiếp với Ngài, có thể xuyên qua tình yêu mà bạnsan sẻ với anh chị em xung quanh đời bạn

Gặp gỡ Thiên Chúa trong đức tin, bạn đừng ngạc nhiên nếu cảm thấy hai tâm trạng rấtkhác nhau khi này, khi khác Có những lúc bạn cảm thấy rất nhẹ nhàng, êm ả, bình an.Song cũng có những khi bạn day dứt, buồn phiền, xao xuyến nhiều Nỗi buồn phiền, xaoxuyến của bạn không có nghĩa là đức tin của bạn đang yếu dần đi đâu Trái lại, rất có thểđức tin của bạn đang vững vàng, mạnh mẽ hơn lên đấy Nỗi buồn phiền, xao xuyến ấy cóthể là dấu chỉ cho thấy bạn đang lớn lên và đang cảm nghiệm một cuộc gặp gỡ thâm trầmhơn trong đức tin

Nếu chúng tôi đã đạt được kỳ vọng giúp bạn gặp gỡ Thiên Chúa và tha nhân thìkhoảnh khắc này vừa là một kết thúc vừa là một khởi đầu cho bạn Bạn kết thúc một bướcquyết định và khởi đầu một câu chuyện tuyệt vời – một câu chuyện chỉ mới phác hoạ cáikhung, còn các tình tiết thì mới chỉ hé mở mập mờ Vẫn còn nhiều câu hỏi ta chưa trả lời,như: Đâu là vai trò của Đức Giêsu trong câu chuyện này? Cộng đoàn Giáo Hội có sắm vainào trong câu chuyện này không, nếu có, đó là vai trò gì? Bạn quan hệ thế nào với tiếntrình tâm linh của riêng mình, với Giáo Hội mà bạn lớn lên từ bên trong, với tôn giáo màbạn được dạy cho biết, với kinh nghiệm mà bạn vẫn đọc, với các việc phụng tự mà bạntham dự? Và nhiều, nhiều câu hỏi khác nữa…

Tuy nhiên, giờ đây chúng tôi xin tạm biệt bạn với lời tưởng lệ chân thành về những cốgắng mà bạn đã thể hiện để đọc và để sống quyển sách này Bất cứ nỗ lực nào nhằmkhám phá chính mình, mở lòng mình ra với tha nhân và chân thành kiếm tìm Thiên Chúa,đều là những nỗ lực rất quan trọng và đầy ý nghĩa Có thể ngay tức thời ta không thấyđược hoa trái, nhưng chắc chắn rồi hoa trái sẽ trổ sinh Giờ đây, bạn đã bước qua bước

Trang 5

đầu tiên và cũng là bước quan trọng nhất Bạn không còn bước đi một mình nữa Cuộchành trình vẫn còn đó, giục giã…

Hãy bước tới và hãy bước tới luôn Đừng dừng!

Mục lụcCHƯƠNG I: NÀO TA LÊN ĐƯỜNG

Phải Chăng Thiên Chúa Là Con Voi Màu Xanh Lơ?

Trong chính giờ phút hiện tại này, bạn giống ai trong hai du khách sau đây?

Bill, -người thứ nhất, đang cùng với một đoàn khách du lịch bay ngang qua Đại TâyDương: Họ đáp máy bay từ New York đi Paris cho kỳ nghỉ hè một tháng Bill chưa từng đến

Âu châu lần nào, vì thế dĩ nhiên là anh nôn nao lắm Song anh vẫn băn khoăn Đây làchuyến du lịch thuộc loại thượng hạng mà hãng du lịch cung ứng, anh biết thế Bố mẹ anhhoàn toàn tin tưởng rằng chuyến đi sẽ đem lại nhiều bổ ích cho anh Đi ngày đàng họcsàng khôn mà! Anh sẽ thưởng ngoạn nhiều thắng cảnh, sẽ gặp gỡ nhiều con người thú vị,

sẽ vui vẻ thỏa thuê Chuyện ăn chuyện ở anh khỏi phải bận tâm, chuyện sẽ làm gì hay sẽ

đi đâu trong tháng nghỉ hè này cũng vậy Mọi cái nhất nhất đều đã có người lo sắp sẵn choanh

Bill ra chiều đăm chiêu dữ Anh nghĩ giá mình đi Hawai ắt là hay hơn Vài bạn bè anh

đã tới đó, và họ thích thú lắm Hawai có những ngọn dừa bạt ngàn vi vu này, có những bãicát dài trắng xóa này, và môn lướt ván chơi hoài không chán này

Nhưng, máy bay vẫn ung dung trực chỉ Paris Người du khách thứ hai là Joan Côđang ngồi nhà ở Chicago và miệt mài nghiên cứu những tập quảng cáo du lịch đến Tây Âu

và Hawai Thật chẳng dễ chút nào việc quyết định sẽ đi nghỉ ở đâu năm nay Nhưng tựmình lên chương trình kế hoạch cho chuyến đi của mình vẫn thích hơn

Có lẽ bạn khoái kiểu du lịch của Bill? Cô tiếp viên phi hành vừa mới nhắc bạn buộc lạiđai lưng - máy bay sắp sửa hạ cánh xuống Paris Ít tiếng đồng hồ nữa thôi, bạn sẽ lọt hẳnvào trong một thế giới hoàn toàn mới lạ Paris Rôma Madrid Luân đôn Điều đáng kểnhất là: bạn không.phải lo lắng bận tâm gì cả Mọi thứ đều có người lo cho bạn tuốt

Còn nữ du khách Joan của chúng ta thì vẫn đang ngồi cắn móng tay ở quê nhàChicago Cô phân vân không biết nên chọn Hawai hay Tây Âu, nên đi máy bay của hãngnào, ở lại khách sạn nào và đi lại di chuyển làm sao, ghé thăm những nơi đâu và làmnhững điều gì

Hay là bạn thích kiểu của Joan hơn? Dù phải lưỡng lự nhiều thật đấy, nhưng ít nhấtcũng được cái là chính bạn sẽ quyết định vấn đề của mình Quyết định ấy có thể sẽ khôngphải là quyết định tuyệt vời nhất, song nó sẽ là của bạn Bạn không để mặc cho người khácquyết định chuyện của mình Bạn muốn tự trách nhiệm lấy đời mình

Trang 6

Thử xem xem, chính lúc này đây bạn thuộc típ du khách nào? Câu trả lời hoàn toànphụ thuộc vào việc bạn muốn đi đâu và muốn đi như thế nào Vả chăng, có vô số cách thế

để người ta xúc tiến một kỳ nghỉ hè Và nói cho cùng, chuyến đi này là sáng kiến của ai?Lại nữa, những anh Bill và cô Joan nói trên hoàn toàn có trong thực tế chứ không chỉ làchuyện tưởng tượng

Nhìn Giáo hội tại Mỹ hôm nay, ta trông thấy nhiều người giống như Bill Được lãnhphép Rửa từ thuở tấm bé, họ nhận ra mình thuộc về một tổ chức kitô giáo ngay tự đầu đời.Nhưng nay, ở tuổi mười mấy, hai mươi, ba mươi, bốn mươi, họ bỗng tự hỏi: Có thật cóChúa không? Cớ sao mình phải cần một giáo hội? Ý nghĩa cuộc đời là gì? mình đang đi vềđâu? điều gì sẽ xảy ra khi mình chết? Họ đang cảm nghiệm một dao động tận gốc rễ conngười mình trong việc giáp mặt với Thiên Chúa, với tha nhân và với chính bản thân Họđang ngồi trong chiếc phi cơ Giáo Hội để đi chuyến hành trình tôn giáo, và họ hoang mangkhông biết nên đi tiếp hay nên bước xuống cho xong Họ không rõ thậm chí bằng cách nàomình đã lên chiếc máy bay này

Đàng khác, nếu ta tới một xứ truyền giáo như Nhật Bản: ta sẽ gặp nhiều người nhưJoan Nhiều người Nhật đã chỉ đến với Phép Rửa và Kitô giáo ở tuổi thanh niên hoặc muộnhơn nữa, sau một cuộc tìm hiểu lâu dàị và cam go Những người này trải qua nhiều kinhnghiệm về những vấn đề rắc rối và những khủng hoảng cá nhân Trên con đường đến vớikitô giáo, họ đã vấp, đã té, đã bị lung lạc, mất hướng, đã sợ hãi, thịnh nộ, và bị thương tíchnữa Đối với họ: đức tin đến ở cuối một con đường ngoằn nghèo xa lắc xa lơ Cũng nhưJoan, họ hoàn toàn bỏ ngỏ vấn đề cho tới lúc có một quyết định thực sự của riêng mình.Không gì bảo đảm chắc rằng chuyến đi của Joan sẽ tốt đẹp hơn của Bill Cũng không

ai dám cả quyết rằng một người trưởng thành đơn độc kiếm tìm Thiên Chúa sẽ chắc chắngặp thấy Người - còn những kẻ đã được mẹ ẵm tới nhà thờ thì không Nhưng vẫn có nhiềungười muốn chọn cách của Joan Có lẽ bạn là một trong số đó chăng?

Nếu thế, quyển sách này được viết cho bạn Bạn kỳ vọng tìm gặp thấy gì khi bạn muốnquay ngược hướng bay, trở về phi đạo để tự mình quyết định lại chuyện cất cánh, nhưJoan? Không ai bảo đảm rằng bạn sẽ gặp thấy Thiên Chúa, hay tha nhân, hay ngay cảchính bản thân bạn Còn chúng tôi, như những hướng dẫn viên du hách tận tâm, nhờ sựquan sát và kinh nghiệm của mình, chúng tôi có thể cung ứng cho bạn những miêu tả vềnhững gì mà các du khách đi trước đã gặp thấy

Không kể đến nhiều nét dị biệt trong các trường hợp cá nhân, chúng tôi có thể trìnhbày một diễn trình tiêu biểu bao gồm mười bước Đừng chỉ gói vấn đề lại trong bạn hoặctrong Chúa thôi, chúng tôi muốn gửi đến bạn 10 chặng đường kinh nghiệm mà chúng tôithấy nhiều người đã trải qua trên hành trình đến với đức tin kitô giáo Một trong nhữngngười bạn ấy của chúng ta tên là Dave

Trang 7

Chặng đường thứ nhất

Đầu tiên, hoàn toàn vì óc thực dụng, Dave không tin Chúa Chúa có lẽ có, mà cũng có

lẽ không Điều đó không thực sự quan trọng trong cuộc sống thường ngày Nếu ThiênChúa hiện hữu, có lẽ Người là một trong nhiều chúa, nhiều thần khác Vả chăng, nếuNgười hiện hữu thì Người cũng ở ngoài cuộc, không dính dáng gì đến cái đà vận động củavạn vật Người là một năng lực vũ trụ đúng hơn là một Thiên Chúa có ngôi vị Mặc dù cóthể trong thâm tâm Dave chấp nhận rằng có Chúa, anh vẫn cảm thấy điều ấy không có chiquan trọng cả Nó tựa như cuộc tranh luận nổ lên khi có một anh chàng nào đó bên Phichâu kể rằng mình trông thấy một con voi màu xanh lơ Một con voi xanh lơ, có thật khôngnhỉ? Có thể có Có thể chuyện phịa Mà dẫu có hay không thì có chi quan trọng? ThiênChúa cũng vậy, Người có thể là một con voi màu xanh lơ ở đâu đó xa xăm và không can hệđến bất cứ ai hay bất cứ sự gì hết

Còn đối với tha nhân, trong chặng đường thứ nhất này Dave có nhiều thái độ khácnhau Một đàng, anh cũng có một số bạn hữu mà anh cảm nhận những mối quan hệ tốtlành, thích thú Rồi anh tự hỏi: Như vậy không đủ sao? Sao mình không an phận bấy nhiêu

mà cứ mải miết kiếm tìm Thiên Chúa ở đâu tít tắp? Đàng khác, trong khi ở giữa đám đôngbạn bè, anh vẫn cảm nghiệm một nỗi cô đơn thật da diết Anh thuộc một tầng lớp thượnglưu trong xã hội, giao du với nhóm này nhóm nọ, thường xuyên gặp gỡ tiếp xúc với thiên

hạ Anh có vô số người thân kẻ quen ở gia đình, chòm xóm, ở trường, ở sở Anh biết mọingười, nhưng vẫn thực sự không biết ai Mọi người biết anh, nhưng thực sự vẫn không aibiết anh Quen biết hời hợt, có! Tình bạn đích thực - một quan hệ thâm sâu ngã vị với một

ai đó, không! Được vây quanh bởi lớp lớp người, anh vẫn hoàn toàn cô quạnh, lẻ loi

Ở chặng đường thứ nhất này, xem ra anh bất mãn với chính bản thân anh nữa Anhnghĩ về mình hoàn toàn tiêu cực Quả là có không ít người dằn vặt đay nghiến chính mìnhkhi nhận ra những khuyết điểm trong tính cách của mình Nhưng sự dằn vặt của Dave cònkinh khủng hơn nhiều Có lẽ anh không bận tâm mấy đến bộ mặt của chính mình mà anhthấy qua gương Đôi lúc điều mà anh bận tâm và bực bội là chính sự hiện diện của bảnthân mình

Thái độ của Dave đối với tôn giáo càng tiêu cực hơn nữa Tôn giáo là cái dành chomấy bà già tội nghiệp Tôn giáo có nhiệm vụ giữ mấy bà ấy trong nhà, khỏi ra đường đểkhỏi làm chật chội thêm phố phường Tôn giáo là chuyện đời xưa, đầy dị đoan mê tín Nóquá "đát" rồi; nó không có chỗ trong thế giới hiện đại Nó là một lối làm ăn, một phương thếkiếm tiền Tôn giáo là cái dành cho những kẻ mất tiền, mất tình Nếu bạn phải điêu đứngvới cuộc sống, hãy tìm đến tôn giáo mà tị nạn, tôn giáo là sự cứu giúp lớn lao ở trên mâyxanh

Dave cảm thấy sự tự do của anh bị đe dọa nếu anh lân la đến gần nhà thờ Anh đãbiết thế nào là bị câu thúc trong những nhóm này, đoàn thể nọ; và anh chắc chắn rằng điều

Trang 8

đó lại sẽ xảy ra Sự áp chế bao giờ cũng được thực hiện với một găng tay nhung; mọi sự

sẽ êm ái vô cùng và người ta không cần phải kêu ré lên Nhưng bên trong chiếc găng taynhung ấy là một quả đấm bằng sắt Tự thâm tâm mình, anh cảm thấy một sự thúc đẩy vừa

êm dịu vừa mãnh liệt bắt mình trở nên một kitô hữu

Chặng đường thứ hai

Dave bắt đầu tìm kiếm Anh vẫn chưa nắm hiểu được đâu là đầu mối ý nghĩa cuộc đời,

và anh đang dò dẫm để hiểu Cuộc tìm kiếm của anh có thể mặc lấy nhiều dạng vẻ khácnhau Có thể anh ý thức mình đang kiếm tìm Thiên Chúa Cũng có thể anh đang cố xuyênphá ngục tù của cái tôi để đi đến với người khác và kiếm tìm tình bạn, tình yêu Hoặc giảcũng có thể anh chỉ đang cố tìm gặp chính mình Dù hình thức nào đi nữa, bước từ chặngmột sang chặng hai này là một bước tiến đáng kể lắm rồi Bước tiến này có thể có haykhông có kịch tính, nhưng đó quả là một bước lớn của Dave, một bước xem chừng dàinhất

Chặng đường thứ ba

Ở chặng đường thứ ba này, Dave ý thức rằng có một Đấng nào đó cao hơn ("ThiênChúa" chăng, nếu bạn muốn gọi thế) Anh hiểu rằng anh cần phải gặp gỡ Thiên Chúa vàtha nhân Anh bắt đầu nhận ra rằng việc tìm hiểu chính mình, tìm hiểu người khác và tìmhiểu Thiên Chúa có đan kết mật thiết với nhau một cách nào đó anh không thể gặp thấycái này mà không gặp thấy hai cái kia Trí óc anh nhìn nhận như vậy, song anh không làm

gì cụ thể cả Trăm phần trăm lý thuyết, không có phần trăm nào hành động Anh nhận rarằng trong tư cách là một cá nhân, mình có giá trị nào đó; song anh vẫn cảm thấy đó lànhững giá trị "tàu bay giấy" suông thôi Anh hiểu anh cần đến tha nhân, nhưng anh khôngcất bước đi đến với họ Anh cảm nhận mình cần Thiên Chúa, nhưng anh không lên đường

Trang 9

Chặng đường thứ năm

Cuối cùng, đến cái lúc mà Dave nhận ra rằng anh không thể một mình giải quyết hếtbằng ấy việc Loay hoay rồi loay hoay mãi, dần dần anh hiểu ra – bằng kinh nghiệm thực tếchứ không bằng lý thuyết - rằng anh cần có sự giúp đỡ của Thiên Chúa

Nhận thức ấy đến với Dave theo con đường thông thường của nó - tức xuyên qua lờiđáp trả đối với mạc khải của Thiên Chúa trong Thánh Kinh Bây giờ thì anh đọc Thánh Kinh

- không phải như đọc một tác phẩm văn chương hay đạo đức, cũng không phải như mộttuyển tập các danh ngôn được người ta thu lượm ghi chép 2000 năm trước - nhưng anhđọc Thánh Kinh như đọc chính Lời Thiên Chúa nói với anh để giúp anh tìm ra nguồn cội ýnghĩa cuộc đời Có thể anh đọc nhưng không hiểu gì về Thánh Kinh cả Lúc này có thể tất

cả còn rối tung đối với anh Có thể mỗi lần đọc là một lần anh nhức đầu Điều đó không có

gì quan trọng Cái quan trọng là chính thái độ căn bản của anh, và sự kiện thực tế rằng anh không còn cô đơn nữa

Chặng đường thứ sáu

Rồi tới một lúc Dave chợt hiểu ra, một sự giác ngộ lớn lao, một cuộc bứt phá thực sự.Thường thì người ta nghĩ rằng nếu bạn muốn giác ngộ thì bạn phải lên núi và trầm tư mặctưởng khoảng vài chục năm, như một nhà ẩn sĩ Nhưng giác ngộ của Dave ở đây có thểxảy đến bất cứ nơi nào và vào bất cứ lúc nào - trong một nhà máy, hay tại trạm xe buýt, khibạn đang bách bộ hay khi bạn đang học bài Với Dave, sự giác ngộ xảy đến vào một ngày

nọ khi anh đang ngồi dưới một bóng cây lớn và đang trầm tư Anh tự nhủ chính mình, như

chưa bao giờ, rằng Thiên Chúa đã thực sự trở nên một giữa chúng ta Và anh thốt lên:

"Mình đã tìm kiếm nhận thức này bấy lâu nay, đến bây giờ mình mới biết đó là một ân huệ.Mình đã miệt mài tìm hiểu, song mọi khả năng tâm linh của mình đã không đủ sức đạt tớiđược nhận thức ấy"

Đột nhiên Dave hiểu rằng Thiên Chúa không phải là một cái gì đó mơ hồ trên chín tầngmây Anh ngạc nhiên tự nhủ: “Để gặp gỡ tôi, Thiên Chúa đã thực hiện bước nhảy kỳ diệunhất - Người đã trở nên một giữa loài người Giờ đây tôi đã hiểu ra phải làm sao để hiểuThiên Chúa - tôi chỉ cần nhìn ngắm chính bản thân mình Tôi mệt ư? Đức Kitô cũng đã từngmệt mỏi Tôi cô đơn? Chính Đức Kitô cũng đã cô đơn Tôi đau đớn? Người cũng đã từngđau đớn Tôi muốn được yêu? Người cũng thế Có những lúc tôi cảm thấy mình bị bỏ rơi?Đức Kitô cũng bị bỏ rơi Tôi muốn yêu thương? Người cũng khao khát yêu thương như vậy

Chặng đường thứ bảy

Đến chặng thứ bảy này, Dave không xem bí tích phép rửa chỉ như một nghi thức, mộtđịnh chế có tính truyền thống và do đó nên trân trọng Đối với Dave, phép rửa không còn

Trang 10

chỉ là "việc phải làm", mà đó là điều anh muốn làm Đó là cuộc gặp gỡ Đức Kitô và người

khác Qua bí tích này, anh đón nhận tặng phẩm của Thiên Chúa là sự sống mới và anh tựnguyện đi vào trong giao ước với Đức Kitô trong Giáo Hội của Người Anh dấn mình tintưởng vào Đức Kitô, sống theo những giá trị của Người, và tìm kiếm ơn cứu độ của Ngườicùng với những anh chị em khác là những người - cũng như anh - đã đón nhận ơn giaohảo với Đức Kitô và tình yêu của Người

Chặng đường thứ tám

Giờ đây, Dave đi vào trong kinh nghiệm sống kitô giáo Là một thành phần trong mộtcộng đoàn nỗ lực sống triệt để chức phận Kitô hữu, Dave thực hành phụng tự và cầunguyện Anh vẫn tiếp tục tìm tòi học hỏi Các anh chị em Kitô hữu khác nâng đỡ anh vàonhững lúc buồn phiền khó khăn; và khi họ cần anh thì - đến lượt mình anh cũng mau mắngiúp đỡ Dĩ nhiên, cũng có những thực tế bất như ý Anh nhận ra con người vẫn còn sựyếu đuối của con người, vẫn còn sai lầm Người ta không sống trọn ý tưởng của Đức Kitô.Anh vốn trung thực, nên anh cũng nhận ra các sai sót lầm lạc ấy nơi chính mình nữa Vàqua những thăng trầm đó, anh cảm nghiệm được thế nào là một cuộc sống Kitô hữu - đókhông phải là một thảm hoa hồng, nhưng là một lối đi đầy sỏi đá dẫn người ta đến nhữngkhả năng kỳ điệu

Chặng đường thứ chín

Rồi Dave bắt đầu khám phá những khả năng to lớn của cuộc gặp gỡ Kitô giáo ở mức

độ sung mãn Mọi năng lực được khai thông Anh bất chợt nhận ra nơi chính mình có mộttiềm năng dũng cảm và thương xót đến không ngờ Thói quen hướng về mình trước đâynay nhường chỗ cho cái nhìn về thiện ích của người khác, và những vành đai của cuộcsống anh được đẩy ra xa Mối quan hệ với Thiên Chúa và với tha nhân được đào sâu vàđược bồi đắp phong phú xuyên qua tình yêu trao và nhận một cách tự do tự nguyện Việccầu nguyện không còn là cái gì trói buộc do bổn phận nữa mà trở nên chính nguồn cungcấp nghị lực Anh không còn nhìn sự đau khổ một cách bi quan, mà như một phương thế

để lớn lên và cứng cát hơn Anh bắt đầu thấu hiểu điều mà Thánh Phaolô đã nói: " bâygiờ không phải là tôi sống nữa; nhưng là chính Đức Kitô đang sống trong tôi" Bằng kinhnghiệm thực tế anh đang hiểu dần sự thật trong những lời nói của Đức Giêsu: " ai liều mấtmạng sống mình vì Ta thì sẽ tìm gặp lại được sự sống "

Chặng đường thứ mười

Đối với Dave - cũng như đối với tất cả chúng ta - cuộc tiến hóa đạt đến chung cục vàtrọn vẹn với sự trở lại của Đức Kitô, với sự phục sinh của thân xác, với sự chuyển hóa củatoàn thể vũ trụ thành Nước Trời, với sự đột phá khuôn khổ thời gian Bấy giờ sự sống thực

Trang 11

sự bắt đầu Tất cả những lời hứa kỳ diệu của Đức Kitô trở thành hiện thực Sẽ có một trờimới đất mới, chính Thiên Chúa sẽ sống với dân Người và lau khô mọi giòng lệ của họ.

Đấy là mười chặng hành trình mà bạn sẽ dấn thân vào nếu bạn muốn gặp gỡ ThiênChúa Tuy nhiên khi bạn xem qua 10 chặng đường ấy, cũng cần có một vài lưu ý:

Đừng quên rằng Thiên Chúa có thể làm việc bằng vô vàn cách thế khác nhau

Đừng nghĩ rằng cuộc hành trình 10 chặng ấy là một tiến trình có tính máy móc, nghiêmngặt

Không ai có thể đi qua 10 bước ấy duy chỉ bằng cách đọc nó trong sách vở Bạn đã

đọc nó, điều đó không có nghĩa rằng bạn đã đi qua nó.

Hãy ý thức đặc tính của cuộc hành trình tâm linh này Có người bảo: "Một mình tôiđang xoay xở hết tất cả Tôi không cần ai cả Bằng cách này cách khác, mỗi ngày tôi đangtrở nên tốt hơn" Người ấy đã quên mất rằng vấn đề của chúng ta ở đây là gặp gỡ Phải cóhai người mới nhảy tango được, phải có hai người mới làm nên một tình bạn, phải có haingười mới có thể cưới nhau, phải có hai người mới có thể có cái gọi là gặp gỡ

Đừng căn cứ vào bảng kê 10 chặng đường ấy để so sánh bạn với người khác Bởiđiều ấy có thể khiến bạn nghĩ mình đang tốt hơn thiên hạ, và bạn có thể là kẻ giả hình đấy.Trong giòng lịch sử, Giáo Hội đã loay hoay nhiều mà không hề bày vẽ thêm gì nhiều hơnnhững bước đó

Bảng liệt kê 10 chặng đường nói trên không phải là một cái gì có tính độc nhất baoquát Nó nhằm giúp cho những ai khởi đi từ bước đầu tiên, cung cấp cho họ một cái nhìntoàn cảnh

***

Đừng quên rằng chúng ta đã có nhắc sơ qua trường hợp những người được nhậnphép rửa từ bé và đã lớn lên trong Giáo Hội mà không hề bận tâm gì về vấn đề tại saomình lại ở đây và mình đang đi đâu Họ là những người đang cố gắng bước qua các chặng

7, 8, và 9 dù chưa từng đi qua các bước từ 1 đến 6 Cũng như Bill, nhiều người trong họđang nảy ra ý nghĩ xét lại cả cuộc hành trình Có cách nào không, cho bạn quay hướngmáy bay trở về phi đạo cũ để tự mình quyết định lấy cuộc xuất phát của mình? Chúng tôinghĩ rằng có Chúng tôi tin rằng chúng tôi có thể giúp bạn đi các bước từ 1 đến 6

Vậy thì ta phải làm sao đây?

Trước khi trả lời câu hỏi ấy, ta cần làm rõ một vài qui tắc căn bản Nếu trong khi bạnđang bước cuộc hành trình này, bạn nhận được niềm xác tín rằng Thiên Chúa quả là thật

và quả là quan trọng - thì bạn sẽ muốn quan hệ với Người Nếu không thế, mọi sự sẽ chỉ là

vu vơ và không đưa bạn đến được đâu cả

Trang 12

Các mối quan hệ diễn tiến như thế nào? Chúng diễn biến một cách song phương, haichiều Chúng tôi viết tập sách này là viết trong niềm xác tín rằng Thiên Chúa là Đấng thựchữu và rất quan trọng - và chúng tôi xác tín rằng Người vốn vẫn đang quan hệ với bạntrong tình yêu thương và sự chăm sóc ân cần Nhưng điều ấy có thể không hiển nhiên đốivới bạn; thật vậy, chính sự hiện hữu mập mờ và khả nghi của Thiên Chúa có thể là cái thúcđẩy bạn tiếp tục lật tới những trang sách này.

Thử lấy một ví dụ, chẳng hạn mối quan hệ giữa bé gái Karen mới sinh và cha mẹ của

em Là một trẻ sơ sinh, Karen không thực sự yêu thương cha mẹ của nó Nếu nó có nghĩ gìthì đấy là nghĩ về chính nó Có thể nói dường như thế giới xung quanh hiện hữu là để phục

vụ nó Nhưng cha mẹ Karen thì đã tận tình yêu thương Karen ngay tự đầu tiên Họ khôngđược Karen yêu thương đáp lại, sự kiện đó không hề làm họ nhụt chí Họ hiểu rằng dầndần đứa trẻ sẽ nhận biết và yêu thương họ Và như vậy, mối tương quan vốn được bắt đầumột chiều dần dần chuyển thành hai chiều Chỉ có thể có một quan hệ yêu thương đầy đủkhi đó là một tình yêu có qua có lại với nhau

Mối quan hệ giữa Karen và Thiên Chúa cũng tương tự như thế Ngay tự đầu tiên,Thiên Chúa đã cảm nhận rất rõ về cô bé Và xem ra bé karen không hề đáp lại tình yêu ấylúc đầu Thật vậy thậm chí Karen không hề nghĩ về Thiên Chúa Karen không biết ThiênChúa và không thấy cần phải biết Thiên Chúa Mà vô tri thì bất mộ, làm sao người ta yêuthương được cái mà họ không biết Nhưng Thiên Chúa cũng không nhụt chí Người vẫnyêu thương Karen dẫu rằng đó chỉ là mối quan hệ một chiều Người hi vọng rằng dần dầnKaren sẽ nhận biết Người và nhờ đó sẽ yêu mến Người Chỉ đến khi mối quan hệ nàychuyển thành song phương, thành một mối quan hệ trao và nhận, thì mọi sự mới có thể bắtđầu và cuộc sống mới trở nên ý vị

Các đôi trai gái thường đâu có bắt đầu yêu nhau vào cùng một lúc Chàng yêu nàngtrước và biểu lộ tình yêu ấy cho nàng, hoặc ngược lại Khi biểu lộ như vậy, người nầy hivọng rằng người kia sẽ đến lúc đáp lại mối tình của mình Mối quan hệ với Thiên Chúacũng thế, cần qua một thời gian tình yêu mới triển nở trọn vẹn

Bất cứ một quan hệ bạn hữu nào cũng vậy Khi tình bạn trở thành hai chiều qua lại thìmọi điều lý thú bắt đầu xảy ra; người ta không còn loay hoay đơn độc nữa, nhưng mối quan

hệ hỗ tương thực sự bắt đầu

Còn một lưu ý cuối cùng nữa:

Trước khi bạn cất bước vào cuộc hành trình này, bạn cần xác quyết một điều - đó làbạn hoàn toàn tự do Bạn đi xa đến đâu, bạn ngừng ở đâu, và thậm chí bạn có đi haykhông - tất:cả là do bạn tự quyết định

Tôn giáo, tự căn bản, là cuộc gặp gỡ với Thiên Chúa và với tha nhân Mà sự gặp gỡđích thực chỉ có thể dựa trên nền tảng yêu thương Thế nhưng người ta không thể yêuthương được trừ phi họ có đầy đủ tự do

Trang 13

Nếu bạn sợ rằng bạn sắp sửa bị dụ dỗ và bị xỏ mũi, thì bạn sẽ chẳng đi được đến đâu

cả đâu Đó là lý do tại sao chúng tôi, khi viết tập sách này, tự buộc mình phải tuyệt đối tôntrọng sự tự do của bạn Đơn giản chỉ vì nếu chúng tôi không tôn trọng sự tự do của bạn thìđiều đó có nghĩa là chúng tôi đang phá hoại chính điều mà chúng tôi hi vọng sẽ xảy ra.Xem ra xung quanh chúng ta không ít người cảm thấy mình bị tôn giáo ràng buộc, câuthúc Họ không biết rằng thực tế cái câu thúc họ không phải là tôn giáo mà là một cái khác

Vấn đề nằm ở chỗ họ cảm thấy họ bị câu thúc Bởi đó mà chúng tôi muốn quay trở lại để

làm lại cuộc khởi hành

Tuy nhiên, nếu tôn giáo là cuộc gặp gỡ - thì những ai cất bước từ đầu phải làm nhiềuchuyện chứ không chỉ đơn thuần là đọc sách vở suông Và nếu trên đường đi, cuộc gặp gỡkhông xảy ra thì quyển sách này đáng quăng qua cửa sổ Vì thế ngay cả khi chúng tôi rất ýthức việc tôn trọng tự do của bạn thì chúng tôi cũng tha thiết khuyên bạn hãy cố gắng rakhỏi con người mình và mở rộng lòng ra để đón nhận kinh nghiệm gặp gỡ

Bạn biết đó, tại một số nơi trên thế giới các cuộc hôn nhân được xây dựng với sự giúp

đỡ của một người môi giới (ông mai bà mai) Người môi giới này đưa dẫn đôi trai gái lại vớinhau, nói cho chàng biết cái hay cái đẹp của nàng – và ngược lại Nhưng không có ngườimôi giới nào có thể làm cho đôi trai gái phải lòng nhau Chuyện phải lòng nhau là chuyệncủa chính chàng và nàng Cũng vậy, chúng tôi có thể dẫn bạn đến với Thiên Chúa và vớingười khác, nhưng điều gì sẽ xảy ra sau đó là tùy ở bạn chứ không tùy ở chúng tôi Nếungười ta không tự do quyết định gặp gỡ nhau thì chẳng có thể hứa hẹn điều gì xảy ra cả.Chỉ có thể kỳ vọng một sự gì đó khi mà bạn chọn Thiên Chúa và Thiên Chúa chọn bạn, khi

mà bạn chọn người khác và người khác chọn bạn Còn chúng tôi, như những ông bà maicủa các cuộc hôn nhân, chúng tôi chỉ làm trung gian giới thiệu để rồi hi vọng sự việc sẽdiễn ra một cách tốt đẹp nhất

***

Việc cụ thể và thực tiễn trước hết mà bạn có thể làm - đó là bắt đầu ghi nhật ký chochuyến hành trình này Bạn sẽ ghi lại những suy nghĩ, cảm nghiệm riêng tư của mình trongmỗi bước đường Bạn chỉ viết cho chính mình thôi, nên vấn đề văn phong không quantrọng Điều quan trọng là bạn ghi nhận trung thực về chính mình

Thỉnh thoảng bạn có thể chia sẻ một số những cảm nghĩ ấy với thầy cô hay với nhómbạn hữu Dĩ nhiên điều này hoàn toàn do bạn tự do quyết định Có những điều mà chúng tamuốn chia sẻ, cũng có những điều mà chúng ta muốn lưu giữ cho riêng mình

Ngoài việc ghi chép nhật ký, bạn sẽ có một vài việc khác nữa mà chúng tôi đề xuất ởcuối mỗi chương, như sau đây:

THỰC HÀNH

Trang 14

1 Xin bạn giải thích câu chuyện của Bill và Joan liên quan thế nào đến kinh nghiệmcủa người ta về tôn giáo và Giáo Hội.

2 Nhiều người trẻ, và cả nhiều người đứng tuổi, vốn lớn lên trong Giáo Hội Công giáo

- nay đang tự xét lại đức tin và lòng trung thành của mình Điều đó có đương nhiên chothấy có sự trục trặc nào đó trong trường hợp của họ không? Tại sao?

3 Bắt đầu lại cuộc hành trình từ điểm xuất phát nghĩa là thế nào? Bạn nghĩ mình cóthể bắt đầu như thế nào không? Bạn có muốn bắt đầu như thế không?

4 Đọc qua mô tả 10 chặng hành trình trên đây, bạn có phần nào nhận ra chính mìnhtrong những gì được mô tả ấy không?

5 Hãy đưa ra một ví dụ trong đời sống thực của bạn về:

- một mối quan hệ một chiều

- một mối quan hệ hai chiều

5 Khi bắt dầu cuộc hành trình này, bạn có cảm nghĩ thế nào? Bạn đang ở vị trí nàotrong bậc thang ấy? Xin giải thích

Mục lụcCHƯƠNG II: ĐỪNG NGỒI Ì Ở ĐÓ

Thiên Chúa Là Một Cô Thiếu Nữ Tóc Hung

Sống, chính là gặp gỡ

Martin Buber

Trong loạt truyện tranh khôi hài Peanuts có những nhân vật rất quan trọng Một trong

những nhân vật đó là cô gái tóc hung ở trường của Charlie Brown Từ lâu cậu vẫn cố saocho có đủ can đảm để băng qua sân trường đến làm quen với cô gái ấy, nhưng như chúng

ta biết - và chính cậu cũng biết - cậu sẽ chẳng bao giờ! Dĩ nhiên sự gay go không nằm ởnơi cô gái, mà nằm ở nơi Charlie Những ái ngại, những mặc cảm nặng nề đã làm cho cậukhông sao cất bước đến gặp gỡ kẻ khác được Thật là đáng tiếc Giá như Charlie chọcthủng được lá chắn mặc cảm ấy thì rất có thể giữa cậu và cô thiếu nữ đã hình thành mộtquan hệ thân tình và tốt đẹp biết bao Charlie cứ mong ngóng điều ấy xảy ra mà cậu lạikhông làm gì cho nó xảy ra cả Vì lo sợ bị từ chối và bị phũ phàng, cậu đành một mình ômlấy giấc mộng suông

Bạn đã có bao giờ, sau nhiều năm cách biệt, trở lại bên sân trường cũ thời thơ ấukhông? Bạn có ngạc nhiên nhận ra sân trường thật nhỏ bé hơn mình nghĩ? Khoảng sântrường mà Charlie Brown trông thấy mênh mông ấy kỳ thực rất nhỏ Khoảng cách và sựkhó khăn đều nằm ở trong trí nghĩ của cậu thôi Khoảng cách giữa chúng ta với ngườikhác, giữa chúng ta với Thiên Chúa cũng vậy

Người Nhật có một từ rất hay để diễn tả khái niệm về sự gặp gỡ, đó là "deai" "Deai"

do hai từ ghép lại "De" nghĩa là "đi ra khỏi", và "ai" nghĩa là "gặp" Thật là một từ ngữ

đầy ý nghĩa Bạn phải "đi ra khỏi" thì bạn mới có thể "gặp” được Bạn phải ra khỏi chính

Trang 15

mình thì mới gặp được người khác - dù "người khác" đây là Thiên Chúa hay là tha nhân.

Cần phải có một bước nhảy - nhảy ra khỏi mình để đến với người khác - và đó là một bướcnhảy kinh hoàng Kinh hoàng đến nỗi nhiều người suốt đời tránh né nó Họ quen biết, cónhững hiệp hội, những đồng nghiệp nhưng họ không có bạn hữu Một số người khác thìtrở thành những chuyên gia về tôn giáo - những học giả Thánh Kinh, những nhà xã hội học

và tâm lý học về tôn giáo, thậm chí là những nhà thần học nữa - nhưng họ không có đứctin Đối với họ, vấn đề các quan hệ tôn giáo chỉ là một vấn đề, một bài toán không hơnkhông kém Cũng như Charlie Brown đối với cô gái tóc hung ấy, họ không tiếp cận được cảtha nhân lẫn Thiên Chúa

Đa số người ta chia đời sống mình rời ra thành ô thành ngăn: ngăn làm việc, ngănchơi; ngăn ngủ, ngăn du hí Mỗi ngăn chiếm một tỉ lệ phần trăm nào đó trong cuộc sống.Nếu tôn giáo cũng dự phần thì thường nó chỉ chiếm một tỉ lệ phần trăm rất nhỏ, và đượcxếp vào loại trang trí: có cũng hay mà không có cũng chẳng sao Đám cưới đám tang cần

có màu mè tôn giáo, vâng; nhưng tôi sẽ không để mình phải trằn trọc thao thức về tôn giáođâu

Hãy thử nhìn cuộc sống của bạn: làm việc, chơi, ngủ, đi lại Mỗi ngày mỗi dệt thêmnhững kinh nghiệm - những kinh nghiệm tốt, những kinh nghiệm xấu, những kinh nghiêm

vô thưởng vô phạt, những kinh nghiệm chán chường và những kinh nghiệm hy vọng Thửđặt lại mình trong những kinh nghiệm ấy, bạn sẽ thấy rằng chúng lớn hơn chính mình Bạnkhông thể giải thích thấu đáo về chúng bằng ngôn ngữ của mình Bạn không thể diễn tả rốtráo cuộc sống có ý nghĩa gì trừ phi bạn đi ra khỏi bạn Bạn không thể tìm thấy ý nghĩa trọnvẹn của bất cứ kinh nghiệm nào hay biến cố nào trong đời bạn trừ phi bạn mở rộng nó ra

để bao gồm cả chính bạn lẫn người khác

Kiểm lại cuộc đời mình cho tới nay, bạn hãy nhặt ra ba hay bốn niềm vui lớn nhất củađời mình Nếu xem xét cho kỹ, bạn sẽ thấy rằng phần lớn chúng đều có liên quan đếnngười khác Một kinh nghiệm trong cuộc đời chỉ có ý nghĩa đầy đủ khi đó là một kinhnghiệm cùng với người khác, hay cho người khác hoặc một cách nào đó được chia sẻ vớingười khác

Đó là một cuộc gặp gỡ với người khác - "người khác" đây có thể là con người hayThiên Chúa Nếu muốn dùng một từ hàm súc hơn, ta có thể gọi đó là một cuộc hạnh ngộ.Cuộc gặp gỡ hay hạnh ngộ này giữa ta với Thiên Chúa và người khác chính là cái mà tagọi là tôn giáo Theo quan điểm ấy thì tôn giáo là điều vô cùng tự nhiên và vô cùng bìnhthường trong thế giới

Nếu hiểu tôn giáo như một cuộc hạnh ngộ, ta sẽ thấy cuộc sống và tôn giáo không

còn là hai mà chính là một thực tại duy nhất

Cơ hội để hạnh ngộ không bao giờ vắng mặt trong mỗi ngày sống Bạn thấy mìnhđang sống với bao người khác, nghĩa là bạn đang có cơ hội để hạnh ngộ với họ (Bởi duy

Trang 16

chỉ tình trạng sống với người ta không tất nhiên có nghĩa là mình đang gặp gỡ họ - mà chỉ

là cơ hội để gặp gỡ họ) Không có gì trong cuộc sống bạn nằm ngoài sự quan tâm củaThiên Chúa.Người không chỉ quan tâm đến những sự kiện đặc biệt lớn lao mà quan tâm cảđến những cái vặt vãnh tầm thường nữa Người không ngừng quan tâm đến bạn Thế nên,cuộc sống và tôn giáo đâu còn phải là hai nữa

Bao lâu bạn còn xem Kitô giáo chỉ như một hệ thống, một nền đạo đức, một triết lý một cái gì đó để người ta nghiên cứu như nghiên cứu sử học hay toán học - thì bấy lâuchẳng có gì thực sự quan trọng xảy ra cả Bạn có thể học biết khối kiến thức về tôn giáo,song bạn không bao giờ có được đức tin, bạn có thể học một cái gì đó về Thiên Chúa,song bạn sẽ không biết Thiên Chúa Ngay cả dù bạn hái được học vị tiến sĩ thần học vàxuất bản quyển sách thứ mười về tôn giáo, bạn vẫn cứ là một kẻ ở ngoài - như CharlieBrown Điều ấy đúng cho cả học giả lẫn những anh thợ máy, cho cả người trưởng thànhlẫn các thiếu niên Bạn phải dám liều thôi, để đi ra khỏi mình mà hạnh ngộ với Thiên Chúa

-và tha nhân

Việc nghiên cứu tìm hiểu sẽ có phần của nó sau Khi người ta yêu nhau, người tamuốn biết về nhau nhiều hơn - người ta sẽ tìm hiểu xem người mình yêu quê quán ở đâu,đang sống ở đâu, làm gì, thích những món gì và suy nghĩ làm sao Một khi mà Thiên Chúa

đã trở nên thực và có ý nghĩa quan trọng đối với chúng ta, chúng ta sẽ muốn biết Ngườithực sự như thế nào và việc nghiên cứu lúc bấy giờ sẽ có vai trò của nó Nhưng đó làchuyện về sau sau khi bạn đã băng qua sân trường và ngỏ lời làm quen Nào, hỡi cu cậuCharlie Brown, đừng có nhát cáy nữa

Đôi khi chính những ngôn ngữ chúng ta dùng để diễn tả kinh nghiệm tôn giáo lại chelấp thực tại Chúng ta vẫn thường bảo: "Cô ấy có một đức tin sâu sắc", "anh chàng ấy rấtngoan đạo" "ông ta cầu nguyện rất nhiều", “bà ta rất nhiệt thành với Giáo Hội" Có lẽ khinghe những câu nhận xét ấy bạn không khỏi cảm thấy chung chung và mơ hồ làm sao.Ngôn ngữ thật khập khiễng và làm lung lạc chúng ta, bởi vì nó cho chúng ta cái ấn tượng

rằng kinh nghiệm tôn giáo tập trung về một cái gì đó rằng đức tin hay Giáo Hội hay kinh

nguyện chỉ là một sự việc của một số con người Đôi lúc điều này lại đúng! Có nhữngngười chỉ xem tôn giáo như là một việc gì đó thôi Nhưng kinh nghiệm tôn giáo đích thực thì

không phải thế Nó không phải là kinh nghiệm về một sự gì đó mà là về một Đấng nào

đó Người ta bị chụp bắt bởi một Thực Tại hiện diện rất mầu nhiệm, một Thực Tại rất biệt

vị Không có từ ngữ nào tương xứng để diễn tả Thực Tại này, nhưng chúng ta buộc lòngphải dùng một từ ngữ nào đó, và chúng ta gọi Thực Tại đó là "Thiên Chúa"

Một số người bảo rằng Thiên Chúa ấy không thực sự là ngã vị; rằng Thiên Chúa chỉ làmột sức mạnh hay năng lực nào đó ở trung tâm vũ trụ Một số người khác thì nói Người chỉ

là tên gọi nói lên tình yêu giữa người với người hay nói lên những bản tính tốt đẹp nhất củacon người Nhưng người kitô hữu thì cả quyết rằng Thiên Chúa là Đấng có Ngôi vị - rằng

Trang 17

Người biết đích danh chúng ta, săn sóc chúng ta, nói với chúng ta và lắng nghe chúng ta.Đối với những người sống đạo Kitô đích thực, tôn giáo hay kinh nguyện hay đức tin hayGiáo Hội đều không có giá trị tự thân chúng, nhưng chúng có giá trị lớn vì đó là nhữngphương thế để người ta liên lạc với Thiên Chúa.

Như vậy, tôn giáo là nỗ lực để liên hệ với một Thiên Chúa có ngã vị, để hiểu biết vàyêu mến Đấng vốn biết tôi và yêu tôi trước Đức tin không phải chỉ là một cái nhìn lạc quan

về thế giới - mà đó là một thái độ tín thác không ngừng vào Thiên Chúa là Đấng trungthành Cầu nguyện là đối thoại với Thiên Chúa - đôi khi nói với Người, đôi khi nghe Ngườinói, đôi khi lại là chẳng làm chi cả mà chỉ hiện diện với Người thôi Và Giáo Hội, một cách lýtưởng, đó là một cộng đoàn chia sẻ cùng một đức tin vào Thiên Chúa và nỗ lực phấn đấu

để kết hợp với Người

Như bạn thấy đó, chúng tôi đã không làm gì khác hơn là mô tả một mối tương quangiữa các ngôi vị Đây chắc chắn là một mối tương quan rất đặc biệt, bởi vì chính ThiênChúa có tham dự vào mối tương quan này Nhưng dù đặc biệt đến đâu đi nữa, nó vẫn chịu

sự chi phối của những qui luật chung của các mối tương quan liên ngã vị Vì thế, nếu bạnmuốn biết một con người có thể quan hệ với Thiên Chúa làm sao, trước hết bạn phải nhìnlại cách thế mà bạn quan hệ với những con người khác Một cách cụ thể, ta hãy xem xétmối quan hệ bạn hữu

Bạn làm bạn bằng cách nào? Có cả ngàn lẻ một cách Hai học sinh ngồi gần nhautrong lớp, rồi trở thành bạn Hai cầu thủ trong đội bóng rổ nhận ra rằng họ còn có gì đóchung với nhau ngoài những chuyện giật bóng, dắt bóng và ném bóng.Một chàng trai vàmột cô gái gặp nhau tại một buổi liên hoan và khám phá ra rằng mình đã gặp người màmình thích Đôi khi người ta khởi đầu bằng ghét nhau chứ không phải thích nhau, rồi nhờtrao đổi chia sẻ cảm nghiệm nào đó, họ trở nên cảm thông và thành bạn Phần lớn nhữngtình bạn này không sâu sắc lắm hoặc lâu dài lắm Chúng thường chấm dứt cùng với sựchấm dứt của kỳ nghỉ hè, hay lúc tốt nghiệp ra trường, hoặc khi thay đổi địa chỉ cư trú.Cũng có một số tình bạn trở nên mật thiết hơn và kéo dài nhiều năm, đôi khi đến suốt đời.Một số chính thức chuyển thành hôn nhân - trong đó hai người nam nữ trở nên một và chia

sẻ toàn bộ cuộc sống của mình trong khuôn khổ những mối ràng buộc thâm sâu nhất.Tất cả những tình bạn ấy, dù ngắn ngủi hay lâu dài, dù hời hợt hay sâu sắc, người ta

có thể quan sát được Chúng bắt đầu bằng sự gặp gỡ, được nuôi dưỡng bằng đối thoại,chia sẻ, và đôi khi bằng sự trao hiến trọn vẹn chính mình; nhưng chúng cũng có thể hóanên phai lạt vì thiếu những yếu tố vừa nói trên

Để có thể trở thành bạn của một ai đó, trước hết bạn phải gặp gỡ người ấy Từ trướctới nay bạn đã từng ngồi bên cạnh biết bao cô cậu bạn học khác nhau ở các lớp học Bạntrở nên thân thiết với một số Còn đối với số còn lại, bạn chẳng hề mảy may quan tâm Nếubạn đã trở thành tri kỷ của ai đó, thì đấy là nhờ ở việc chia sẻ với nhau cái gì đó - có thể

Trang 18

nhờ việc giúp nhau, đùa giỡn với nhau, hoặc bởi cùng làm việc với nhau trên một đề án,cũng có thể chỉ vì cùng chán một ông thầy Bạn chia sẻ cảm nghĩ của bạn thời gian củabạn, quan niệm của bạn cho người ấy Người ấy và bạn còn gặp nhau ngoài những giờhọc, trong những ngày nghỉ cuối tuần nữa Như vậy, bạn đã có một người bạn - thậm chí

có thể là một người bạn thân Mấy chục cô cậu khác cũng từng ngồi cạnh bạn, song chỉ cóngười này mới gần gũi bạn Khi bạn cần giúp đỡ bạn đến với người này Khi bạn có tin tức

gì tốt lành, đây là người đầu tiên mà bạn san sẻ cho Có những bí mật mà bạn chỉ chia sẻcho người nầy chứ không cho một ai khác Tình bạn là như thế, nó khởi đầu khi hai ngườichú ý đến nhau, gạt bỏ những dè dặt ái ngại, và bắt đầu xây dựng một tương quan

Đó là cách chúng ta gặp gỡ những người bạn của chúng ta Cách chúng ta gặp gỡThiên Chúa cũng thế Người luôn luôn hiện diện ở đó, chờ đợi chúng ta chú ý và trả lời.Người luôn luôn ở với chúng ta, cả khi chúng ta không ở với Người Nhưng Người khôngcưỡng chế chúng ta Cũng như đối với bất cứ người bạn nào khác, chúng ta phải cởi mởmình ra với Người

Nói cách khác, việc đầu tiên mà bạn phải làm đó là cầu nguyện

Việc ấy xem chừng có vẻ kỳ cục Làm sao chúng ta có thể cầu nguyện với Đấng màthậm chí chúng ta không biết có hiện hữu thật không? Làm sao chúng ta có thể cầu nguyệnkhi mà chúng ta còn chưa có đức tin? Như vậy chẳng khác nào đặt cái cày trước con trâu?

Và tệ hại hơn nữa, đấy không phải là một loại áp chế, một trò phỉnh gạt tâm lý để quàng lên

cổ chúng ta cái ách khỉ tôn giáo đó sao?

Không, thực sự không phải thế Ngay cả dù lúc này bạn không chắc chắn mình có thực

sự tin vào Thiên Chúa hay không, thì bạn cũng cứ nên thử cầu nguyện Bạn phải nhảy cáibước nhảy ấy, nhảy ra khỏi mình, để chia sẻ và đón nhận Phải "de" (đi ra khỏi) thì mới "ai"(gặp gỡ hạnh ngộ) được Bạn hãy cầu nguyện và hãy xem điều gì xảy ra

Thôi được, tôi cũng cố thử xem sao Nhưng cầu nguyện như thế nào đây?

1 Bạn có thể cầu nguyện bằng chính ngôn ngữ riêng của bạn, nếu bạn muốn Hãy nóivới Thiên Chúa về những suy nghĩ và nỗi niềm của bạn trong chính lúc này Đừng quá trịnhtrọng khách sáo trong lời lẽ Làm sao phát triển được tình bạn khi người ta cử còn giữ kẽ,không cởi mở tự nhiên được với nhau?

2 Nếu bạn không muốn dùng lời, thì cũng chẳng cần phải dùng lời chi cả Hãy cùng với Thiên Chúa suy nghĩ về đời sống của bạn Như vậy cũng là cầu nguyện đấy.

3 Hãy hình dung bạn đang làm một cuộc dã ngoại leo núi với một người bạn thân Banđầu còn nói huyên thiên với nhau, nhưng khi bắt đầu leo lên thì lời nói trở nên thưa thớtdần Cuối cùng khi cả hai lên tới đỉnh cao thì dường như nín thở Bởi vì phong cảnh dướikia hùng vĩ quá, chẳng có lời nào thốt lên trầm trồ cho tương xứng cả Thế đấy, cuộc gặp

gỡ diễn ra trong thinh lặng chiêm ngưỡng chứ không có ngôn từ

Trang 19

4 Hãy cố ý thức, dù chỉ trong khoảnh khắc thôi, rằng Thiên Chúa đang ở với bạn.Người đang ở với bạn và đang quan tâm đến bạn Bạn có thể ý thức như vậy bất cứ lúcnào và bất cứ ở đâu - khi đang ngồi xe lửa, lúc đi bộ đến trường, khi đang uống một lycôca, đang xem truyền hình, đang làm việc Nếu bạn ý thức về Thiên Chúa thì bất cứ việc

gì bạn đang làm cũng trở thành lời cầu nguyện

5 Hãy mở một quyển Thánh Kinh và đọc chậm rãi với đầy đủ ý thức Không phải bất

cứ đoạn Thánh Kinh nào cũng phù hợp, nhưng rất nhiều đoạn sẽ phù hợp để giúp bạn cầunguyện Trong Tân Ước, các lời nói và hành động của Đức Kitô có thể gợi ý và kích cảmrất nhiều cho bạn Đây là kiểu cầu nguyện bằng hình thức lắng nghe Trong Cựu Ước, bạn

có thể mặc lấy tâm tình chất chứa trong những Thánh Vịnh Đây là những vần thơ vànhững bài hát mà người ta đã sử dụng để thưa chuyện với Thiên Chúa trên 2500 năm nay.Chúng diễn tả những kinh nghiệm và những tình cảm phổ quát như nỗi ưu sầu, niềm tri ân,

sự cô đơn, cảnh khốn cùng cần được giúp đỡ Bạn có thể tìm thấy một Thánh Vịnh bất kỳtrạng huống nào của bạn

6 Hãy tham dự một Thánh Lễ Đề nghị nầy xem ra không mấy hấp dẫn, nhất là nếubạn đã có những kinh nghiệm và ấn tượng không tốt đẹp về Thánh Lễ Nhưng bạn hãy thửnhìn bằng một cái nhìn mới mẻ xem sao Nửa đầu của Thánh Lễ là một cuộc đối thoạitrong đó chúng ta cùng thưa lên với Thiên Chúa bằng kinh nguyện, và Người nói với chúng

ta qua Thánh Kinh và qua bài diễn giảng Nửa sau của Thánh Lễ là một cuộc gặp gỡ trong

đó chúng ta dâng hiến chính mình cho Thiên Chúa, và Người cũng tự hiến cho chúng ta.(Một cách nào đó, trong Thánh Lễ chúng ta cũng gặp gỡ các ạnh cho em khác một cáchthâm sâu chứ không chỉ là chuyện cùng hiện diện với nhau trong một gian phòng)

Đó là một trong số những cách thế mà bạn có thể cầu nguyện Hãy chọn cách nào màbạn thấy thích hợp với mình nhất Cầu nguyện thực ra là việc dễ dàng hơn bạn tưởngnhiều Mà cho dù nếu bạn thấy nó không dễ dàng, nếu bạn thấy lúng túng gượng gạo saosao ấy, hoặc nếu bạn có cảm tưởng rằng mình đang lảm nhảm nói với khoảng không, thìcũng chớ có vội nản lòng mà bỏ cuộc Một số điều quí giá nhất trong cuộc đời chúng takhông xảy đến dễ dàng ngay lập tức đâu Và nếu bạn nghiêm túc thì đây là lúc thích hợp

để bạn tìm ra một điều gì đó vô cùng quí báu

THỰC HÀNH

1 Đâu là cốt lõi của câu chuyện Charlie Brown? Hãy liên hệ câu chuyện ấy với vấn đềtôn giáo

2 Nội dung căn bản của chương này có thể được trình bày theo đẳng thức sau:

Tôn giáo = Gặp gỡ = Đời sống

Hãy thử giải thích bằng ngôn ngữ của riêng bạn

Trang 20

3 "Tôn giáo không hướng về đối tượng là một sự gì đó nhưng là về một Đấng nàođó" Xin giải thích.

4 Hãy cho biết sự khác biệt giữa biết về Thiên Chúa và biết Thiên Chúa

5 Hãy thuật lại diễn tiến của một tình bạn thực trong đời bạn Tình bạn ấy bắt đầu nhưthế nào? nó phát triển làm sao? Hiện nay tình bạn ấy vẫn còn hay đã kết thúc rồi? Hãy cắtnghĩa tại sao nó vẫn còn - (hay đã chấm dứt)

6 Bạn hãy thực hành cầu nguyện theo một hay vài cách đã được đề nghị trên đây.Hãy ghi lại trong nhật ký về cảm nhận của mình Bạn tùy ý muốn hoặc không muốn chia sẻmột phần hay tất cả những cảm nghiệm đó với nhóm

Mục lụcCHƯƠNG III: CHÚNG TA ĐANG TRÊN ĐƯỜNG ĐI TỚI

Điều Tuyệt Hảo Vẫn Còn Ở Phía Trước Ta

Khi chúng ta cố gắng quan hệ với Thiên Chúa và tha nhân, và cố gắng khai mở conngười của mình ra để gặp gỡ - thì chúng ta vừa có đạt được cũng vừa có mất mát Vàkhông phải bao giờ chúng ta cũng hiểu vì sao lại có sự thăng trầm như thế Tôi đã đúngchỗ nào? Sai ở đâu? Bởi đâu mà thất bại làm tôi thấy phũ phàng?

Một khi bắt đầu tự vấn như thế, dù một cách ý thức hay không, chính là lúc chúng tađang suy tư về những động lực của việc gặp gỡ Thiên Chúa và tha nhân Và giả như thực

sự ta sắp sửa hiểu ra được những động lực ấy, thì trước tiên còn cần phải làm một việccăn bản hơn nhiều: ta phải nhận hiểu chính mình

Bạn phải hiểu chính con người bạn

Thế nhưng bạn không thể nào thực sự hiểu được mình trừ phi dựa vào một bối cảnhrộng lớn nhất Bạn phải tự đặt mình vào trong Bức Tranh Vĩ Đại Bạn chiếm chỗ nào trongcái toàn cục ấy?

Để có thể trả lời câu hỏi trên, bạn phải hiểu cái toàn cục ấy là gì, nguyên lý vận độngcủa cái toàn cục ấy là gì - hay nói cách khác - vũ trụ đang chơi theo luật chơi nào

Luật chơi hay nguyên lý ấy chính là Tiến Hóa

Toàn thể vũ trụ vốn vẫn đang vận động Toàn thể vũ trụ vốn vẫn đang nằm trong mộtquá trình lớn lên và phát triển - trong đó có bạn và tôi Tất cả chúng ta đều ở trong quá trìnhvận động phát triển này

Vũ trụ đang không ngừng tiến hóa, mặc cho có người bảo rằng có vẻ như nó không

tiến hóa Một em bé ngồi lọt thỏm trong toa xe lửa nghĩ rằng mọi thứ xung quanh nó đềubất động Nhưng rồi khi nhìn ra ngoài cửa sổ toa tàu, đứa bé mới nhận ra rằng nó đang dichuyển cùng với cả con tàu Ngay cả một người lớn cũng thế, ngồi trong chiếc phi cơ phảnlực đang lao đi với tốc độ xấp xỉ một nghìn khô mét/giờ mà lắm khi không ý thức rằng mìnhđang chuyển động

Trang 21

Bạn không thể nào hiểu được thế giới và vị trí của bạn trong đó nếu như bạn khôngnhận ra rằng bạn đang chuyển động - và cả thế giới đang cùng chuyển động với bạn.Chúng ta đang chuyển động, vâng, nhưng chúng ta từ đâu chuyển động tới đây và ta đangchuyển động đi đâu? Và ai trách nhiệm cuộc vận động này?

Để có thể trả lời cho những câu hỏi này, chúng ta hãy nhớ lại một chương trình truyềnhình nào đó và rồi hãy tưởng tượng ra một phim và người ta sẽ không bao giờ thực hiện.Bạn đã có hồi nào xem người ta chiếu trên ti vi phim tài liệu về cả lịch sử Hoa Kỳ chỉtrong hai phút? Hai trăm năm chỉ xoẹt qua trong có 120 tích tắc, những khuôn mặt các vĩnhân Mỹ và những sự kiện lịch sử quan trọng nối tiếp nhau thoăn thoắt xuất hiện trên mànhình với tốc độ của ánh sáng Thật là nhanh quá làm sao coi rõ được, phải không? Nhưngngười ta có thể làm được như thế, và khán giả có thể lướt qua tất cả những sự kiện của

200 năm lịch sử đất nước này

Bây giờ chúng ta thử làm một cuốn phim dài hai tiếng đồng hồ về lịch sử của vũ trụđang tiến hóa của chúng ta Hãy hình dung những biến cố nổi bật nhất chớp qua trước mắtchúng ta trên màn ảnh: đầu tiên là "tiếng nổ lớn", có lẽ tiếng nổ vũ trụ nầy đã sinh ra thếgiới chúng ta, gồm cả các vì sao và các hành tinh thái dương hệ Rồi trên trái đất nàychúng ta thấy các đại dương dần dần sinh ra những sinh vật đầu tiên Sau đó, các sinh vậtnày xuất hiện trên đất liền và tiếp tục đi lên trên nấc thang tiến hóa để trở thành nhữngđộng vật có vú và "cuối cùng" - thành những con người chúng ta đây

Nếu cuốn phim được thực hiện theo đúng tỉ lệ, nghĩa là mỗi giai đoạn tiến hóa chiếmmột khoảng thời gian đúng với tỉ lệ của nó, chúng ta sẽ cảm nhận một số điều rất diệu kỳ.Hiện nay các nhà khoa học ước lượng tuổi của vũ trụ này là 15 tỉ năm Con người đầu tiênxuất hiện cách nay chừng 2 triệu năm Hai triệu năm xem ra dài dằng dặc Nhưng trongcuốn phim dài hai tiếng đồng hồ đó, bạn có biết con người xuất hiện vào lúc nào không?

Vào hai giây cuối cùng thôi!

Dĩ nhiên là cuốn phim ấy vẫn chưa xong Nhưng có một điều rõ ràng là con ngườichúng ta đã xuất hiện Và nếu bạn nhìn vào bức tranh vĩ đại ấy bạn sẽ nhận ra cái gì đãlàm nên chúng ta Những con người tiền sử Đúng, chúng ta đã vứt bỏ cái lốt thú vật ở phíasau, song chúng ta cũng chỉ mới vừa bắt đầu thôi Điều tuyệt hảo vẫn còn chờ ta ở phíatrước

Thử dùng một hình ảnh khác Ví như thế giới và tất cả lịch sử của nó được tượngtrưng bởi tượng đài Washington; thì trong 170 mét của tượng đài đó, toàn bộ lịch sử loàingười chỉ chiếm có khoảng 6 milimét thôi Bề dày của vài lớp sơn!

Nếu những ghi nhận ấy làm cho chúng ta cảm thấy mình bé nhỏ và vô nghĩa - thì cónghĩa là chúng ta đã không lưu ý tới điểm chủ yếu Điều quan trọng nằm ở chỗ là cuốnphim còn đang dang dở chứ chưa xong Phần thú vị nhất và quan trọng nhất của cuốnphim vừa mới bắt đầu thôi - và chúng ta ở trong phần đó Kịch bản của khúc phim còn lại

Trang 22

vẫn còn chưa được viết ra Nhưng ai sẽ là người viết nó đây? Còn ai khác nữa? Chính làbạn, chính là tôi Chúng ta đang đi tới mà! Bạn muốn đi về đâu đây nhỉ?

Đặt vấn đề như vậy là bạn đang đúng hướng rồi đấy Bạn không còn suy nghĩ như kiểumột người ở trong thế giới tĩnh Bạn đã biết nhìn ra cửa sổ toa tàu để thấy rõ rằng mìnhđang di chuyển.Bạn cảm nhận được thế giới trong một khung tiến hóa, và bạn đã bắt đầusuy nghĩ trong tư cách là một hữu thể đang tiến hóa

Trong một vũ trụ tĩnh tại, điều quan trọng nhất là bảo quản, và điều tệ hại nhất là phạmsai lầm Trong một vũ trụ đang không ngừng tiến hóa, điều quan trọng nhất là tìm kiếm, vàđiều tệ hại nhất là buông thả không cố gắng nữa

***

Khi nhìn ngắm toàn thể bức tranh vĩ đại nói trên, bạn có thể ghi nhận 3 điều để ápdụng cho đời sống của bạn:

1 Chúng ta tiến bộ xuyên qua sự vấp ngã và chỗi dậy

2 Những gì xem có vẻ như là thành công, chiến thắng thì không phải luôn luôn thực

sư là chiến thắng, thành công

3 Hễ có gặp gỡ là có tiến bộ

Nguyên tắc thứ nhất

CHÚNG TA TIẾN BỘ XUYÊN QUA SỰ VẤP NGÃ VÀ CHỔI DẬY

Thiên Chúa quả là một nghệ sĩ Người vẫn đang làm việc trên tác phẩm của Người

-là vũ trụ - từ nhiều tỉ năm nay, và hình như Người vẫn còn nhiều việc nữa để -làm Chúng ta

dễ có khuynh hướng nghĩ rằng Thiên Chúa chỉ làm công việc lên giây cót cho vũ trụ này,quăng nó đó, rồi bỏ đi Không phải thế đâu Thiên Chúa luôn luôn bận rộn Người làm việcmọi lúc và mọi nơi Bạn chưa bao giờ gặp thấy một nghệ nhân nào cần cù như Thiên Chúađâu

Nhìn Thiên Chúa làm việc trên tác phẩm của Người và nhìn vũ trụ tiến hóa, chúng tanhận thấy rằng thế giới (gồm cả loài người) tiến bộ là nhờ ở sự vấp ngã Hãy để ý bất cứphương diện nào của sự tiến hóa, chúng ta đều thấy nhiều sự dò dẫm, nhiều thất bại, nhiềungõ cụt Và bao giờ cũng xảy ra sự đột phá nào đó, thế là thành công

Đó cũng là con đường tiến hóa được nhận thấy nơi mỗi cá nhân Không phải nhữngsai lầm hay thất bại kiềm chế không cho một con người lớn lên, nhưng chính sự từ chốiphấn đấu, từ chối vận đụng các cơ hội mới kìm hãm người ta

Nói chung, vấn đề của chúng ta là vấn đề của Charlie Brown - chúng ta sợ bị cô gáitóc hung ấy từ chối, hãy nhắc lại ở đây một châm ngôn cổ điển: "Thà thử rồi thua còn hơn

là không bao giờ thử"

Nguyên tắc thứ hai

Trang 23

NHỮNG GÌ XEM CÓ VẺ NHƯ LÀ THÀNH CÔNG, CHIẾN THẮNG THÌ KHÔNG PHẢI LUÔN LUÔN THỰC SỰ LÀ CHIẾN THẮNG, THÀNH CÔNG

Cho dầu người ta vẫn còn đang đoán già đoán non về điều gì đã xảy ra cho loàikhủng long, thì thực tế rõ ràng là giống vật này đã hoàn toàn biến mất Điều đó có nghĩanhư thế nào đây?

Khi một con khủng long sừng sững xuất hiện và nện những bước chân hùng dũng thìchắc chắn là mọi giống vật khác đều phải chạy tìm nơi ẩn trốn Xem ra không có loài thúnào sánh được với khủng long Nhưng cái mã bên ngoài ấy đã đánh lừa thiên hạ Bởichính một giống có vú bé nhỏ hơn khủng long nhiều và phải nấp trong hang động khi trôngthấy khủng long đi quạ - đó mới lại đích thực là trung tâm của toàn thể vở diễn

Thực vậy, con người tiền sử sống trong hang động chẳng có vẻ gì là dũng mãnh cả.Bao giống vật khác ở xung quanh có thể chạy nhanh hơn, trèo cao hơn nhiều Và nếu phảichiến đấu tay đôi với nhau thì con người thua xa rất nhiều loài thú Nhưng chính con ngườitiền sử ấy, lông lá thì thưa thớt răng nanh thì không sắc không nhọn, tay chân vừa yếu vừavụng về - lại chính là trung tâm điểm của cuộc tiến hóa Con người ấy không chỉ sống cònqua thử thách của cuộc đấu tranh sinh tồn, nó lại còn nắm lấy quyền điều khiển nữa Cách đây vài tỉ năm, giữa một tảng đá khổng lồ và một sợi rong biển li ti thì xem ra cáinào chắc chắn và vững chãi hơn? Thế nhưng tảng đá đã mòn mỏi theo giòng thời giantrong khi loài rong biển ấy đã sản sinh ra những dạng sinh vật phức tạp hơn nhiều mà đỉnhcao là chính các chủng tộc của nhân loại

Ngay cả hôm nay nếu một vị khách từ ngoài vào thăm hệ mặt trời của chúng ta, hẳnanh ta sẽ nhận thấy Mộc tinh vĩ đại hơn nhiều so với trái đất Nó to hơn trái đất 1.400 lần,

và sức hút trọng trường của nó lớn hơn gấp bội Nhưng bất ngờ thay, sánh với hành tinh

bé nhỏ của chúng ta thì ông khổng lồ Mộc tinh chỉ là dê-rô: không có sự sống cũng chẳng

có trí khôn Như có người mô tả Oakland: ở đấy chỉ có hoang vu và hoang vu Còn W.C.Fields thì bảo rằng nơi khỉ ho cò gáy nhất của trái đất cũng tươi đẹp hơn nhiều so với Mộctinh

Ta cũng có thể nhắc đến trường hợp chàng thợ mộc của miền đồi núi Ga-li-lê cáchđây gần 2.000 năm ấy Công việc của chàng chỉ giản dị là đóng bàn đóng ghế cho nhữngcon người không tên tuổi trong một xóm hẻo lánh của một đất nước yếu nhược đang bịngoại bang đặt ách thống trị Đặt chàng trai ấy bên cạnh một quan thái thú Rôma cai quản

cả vùng đất rộng lớn và chịu trách nhiệm trực tiếp với Hoàng đế về tình hình dân chúng củamình, đó quả là một sự so sánh ngớ ngẩn! Thế nhưng thực là bất ngờ, những viên quan vĩđại ấy chẳng còn được ai nhớ đến ngoại trừ vài sinh viên học khoa cổ sử Còn chàng thợmộc kia, tưởng như không có nghĩa lý gì, lại chính là trung tâm điểm của công cuộc tiếnhóa

Trang 24

Còn bạn thì sao? Xem ra bạn cũng tầm thường bé bỏng lắm phải không? Bạn không

có tiếng tăm Hình ảnh bạn không được đăng lên báo ngày này qua ngày khác Ngay cảtrong thế giới nhỏ bé của bạn là trường học, lớp học, bạn cũng chẳng có vai trò gì quantrọng Thế nhưng, bạn vẫn đang ở trong vị thế rất tác động đấy; bạn vẫn có thể là một nhân

tố của cuộc tiến hóa đấy

Để hiểu tại sao, mời bạn lưu ý đến nguyên tắc thứ ba sau đây

Nguyên tắc thứ ba

HỄ CÓ GẶP GỠ LÀ CÓ TIẾN BỘ

Nhìn lại lịch sử vũ trụ, chúng ta nhận thấy một qui luật rất lý thú được xác định đi xácđịnh lại qua mọi thời: Qui luật đó là: hễ có gặp gỡ là có tiến bộ Các nguyên tử gặp nhau,thế là cái hỗn mang được xếp đặt thành trật tự Các phân tử gặp nhau, thế là chúng ta bắtđầu có sự sống Những người tiền sử đi ra khỏi hang động để gặp nhau, thế là văn minhbắt đầu xuất hiện Những cái linh tinh tản mác gặp nhau, thế là có sự tiến bộ Và đừngquên: không chỉ có sự tiến bộ từ từ thôi mà còn có cả sự bứt phá, có những bước nhảy vọt

để tiến lên

Qui luật ấy nói gì với riêng bạn? Nó cho biết rằng bạn không thể tiến hóa, bạn khôngthể triển nở thành mẫu người lý tưởng mà bạn mong muốn - nếu như trước sau chỉ cómình bạn loay hoay xoay xở lấy Bạn phải gặp gỡ - gặp gỡ Thiên Chúa và người khác - thì

sự việc mới xảy ra được Lại nữa, sự việc cũng không thể xảy ra được nếu như bạn khôngthực sự muốn nó xảy ra Cho dù nhân loại và thế giới - xét như một toàn khối - vẫn khôngngừng thay da đổi thịt, thì cá nhân bạn vẫn có thể tiến lên hay ì lại Sao vậy? Vì bạn tự do.Không ai có thể đẩy bạn lên nếu bạn không muốn đi lên

Ý chí tự do là một trong những điều kỳ diệu nhất nơi một con người Nếu một con chócon quấn quít theo bạn, vẫy đuôi và liếm tay bạn, con chó ấy thật dễ thương Nhưng bạnbiết rằng nếu nó đi chỗ khác, nó cũng sẽ nhanh chóng tìm một người khác để "nịnh" nhưthế Bởi nó đến với bạn không phải do chọn lựa mà là do bản năng

Trái lại, nếu một người nào đó đến với bạn và nói bằng ngôn ngữ hay bằng cử chỉ rằng người ấy thích bạn và muốn kết thân với bạn, chắc chắn bạn sẽ nghe rạo rực xôn xaotrong lòng Vì sao? Vì người này đã tự do chọn bạn, đã ra khỏi bản thân anh ta (hay cô ta)

-để đến với bạn Còn bạn, bạn cũng tự do đáp trả hoặc không đáp trả; bạn tùy ý muốn hoặctiến tới hoặc đứng ì lại chỗ cũ của mình

Bạn tự do, nên bạn có thể chọn lựa tiến lên cùng với vũ trụ xung quanh hoặc chọnđứng lại để cho mọi sự qua mặt mình

Muốn tiến lên thì phải làm gì? Nếu quả thực bạn nghiêm túc đặt câu hỏi ấy và chânthành mong muốn một câu trả lời - thì như vậy là đã tới lúc chấm dứt thuyết lý để bắt đầuhành động

Trang 25

Có ba việc để làm Hai việc đầu bạn có thể làm ngay, trước khi đọc hay thảo luận gìthêm Việc thứ ba sẽ cần một thời gian lâu hơn, song lúc bắt đầu cũng chính là lúc này

Việc thứ nhất

HÃY NHÌN LẠI ĐỜI MÌNH CHO TỚI BÂY GIỜ

Phải nói ngay đây không phải là một cuộc tự vấn lương tâm Trong một cuộc tự vấnlương tâm thì người ta chú tâm dò xét mình đã làm cái gì sai và cái gì đúng Còn ở đâychúng ta nhìn lại toàn bộ cuộc đời mình Có những điều không do bạn quyết định ví dụ: nơibạn sinh ra, chiều cao của bạn, giọng nói của bạn Bên cạnh đó cũng có nhiều điều màbạn đã chủ động định đoạt

Dù sao đi nữa, điều mà ta muốn làm ở đây là nhìn tổng quan về toàn thể cuộc sống.Bạn đừng quá khắc nghiệt cũng đừng quá dễ dãi khi nhìn như thế Đừng quá lạc quan,cũng đừng quá bi quan Hãy cố sao để thấy được đúng sự thật Bạn không phải đánh máybản kiềm điểm này để gửi cho một ai đâu; chỉ có một mình bạn biết thôi

Trong trường hợp bạn thấy khó vì không biết bắt đầu từ đâu và bắt đầu thế nào, thìsau đây là một số điểm đề xuất để bạn nương theo:

- Về những con người trong đời tôi: Những ai đã in dấu ấn ảnh hưởng trên tôi? Ảnh

hưởng như thế nào? Phần tôi đã đóng vai trò quan trọng nào trên cuộc đời của ngườikhác?

- Về những điều tôi đã làm: Những thành công Những thất bại Những cái dở.

Những cái hay

- Về những nơi chốn tôi đã đi qua hay dừng lại: Tôi đã sống ở những nơi nào.

Những nơi nào tôi gắn bó chặt chẽ và những nơi nào tôi chỉ thoáng đi qua? Những nơi ấy

đã ảnh hưởng gì trên đời tôi?

- Về những bước quặt: Những biến cố quan trọng nào đã định hướng hoặc đổi

hướng đời tôi? Hay đời tôi hầu như chỉ lao trên một con đường thằng?

- Về những mục tiêu, những giá trị, những hi vọng và lo sợ, những chướng ngại

và những lý tưởng: Những động cơ nào đã thúc đẩy tôi? Những mô ụ hay chướng ngại

vật nào đã cản đường tôi hoặc bẻ hướng tôi? Tôi đã và đang tìm kiếm gì hoặc chạy trốngì? tôi nhạy cảm với cái gì?

Việc thứ hai

HÃY XÁC ĐỊNH BẠN MUỐN GÌ CHO ĐỜI MÌNH

Ở đây chúng tôi muốn bạn thực sự gạt bỏ mọi ái ngại, hoàn toàn thong dong với bảnthân mình để suy nghĩ Và bạn hãy tự xác định với mình thực sự bạn muốn đời mình trởnên gì Phải nhận là đa số chúng ta đều có tật nhát gan Chúng ta không dám suy nghĩ táo

Trang 26

bạo Xem ra chúng ta muốn bị giam giữ để được an toàn Và nếu không có ai hay không có

gì giam giữ ta thì ta sẽ loay hoay tìm cách tự nhốt mình

Nhiều người trẻ có cái nhìn quá chật chội về tương lai Họ nói huyên thiên khôngchán về tự do, nhưng họ lại rất hà tiện trong những hoài bão kiếp người Dường như họ chỉdám mơ những gì mà họ lượng sức mình có thể đạt được Bởi thế cho nên tương lai đốivới họ như thể một con đường hầm mà họ phải độc hành đi tới

Thảo nào, người ta dị ứng với các sứ điệp tôn giáo

Bây giờ, nếu như một cơ duyên nào đó giúp họ tự thức: họ mở rộng thênh thangnhững gì họ kỳ vọng cho tương lai cuộc đời - thì điều gì sẽ xảy ra?

Họ sẽ nhận ra rằng chính họ không tự đủ sức khai mở tâm hồn như thế Họ nhìnnhận rằng mình cần đến Thiên Chúa và tha nhận, mình phải gặp gỡ Thiên Chúa và thanhân Đây là cách chúng tôi định nghĩa tôn giáo: Tôn giáo là sự gặp gỡ Thiên Chúa và thanhân

Nào, bạn hãy cất cánh trong cách nghĩ suy Hãy phóng thích chính mình ra khỏi mọigiam hãm Hãy vút lên như một hỏa tiễn Đừng dè sẻn ước mơ! Hãy nói đi, kể từ lúc nàybạn muốn gì?

Việc thứ ba

HÃY BẮT ĐẦU HIỆN THỰC HOÁ ĐIỀU BẠN ƯỚC MƠ

Trong khi tiến hành làm công việc thứ hai trên đây, chắc hẳn bạn đã ghi nhận một sốkhắc khoải căn bản nhất nơi mình Những khắc khoải ấy là do chính Thiên Chúa đặt vàotrong cõi lòng bạn Đó là:

- Bạn muốn yêu thương

- Bạn muốn được yêu

- Bạn muốn gặp gỡ, chia sẻ với người khác

- Bạn muốn triển nở trọn vẹn, muốn biến mọi tiềm năng và khả năng của mình thànhhiện thực ở mức sung mãn nhất Dĩ nhiên, một cách cụ thể thì mỗi người có mỗi cách đểlàm cho những khát vọng ấy xảy ra Có điều chắc chắn là một khi bạn dám vun quén giấc

mơ lớn, thì giấc mơ lớn mới xuất hiện được

Bây giờ, đã đến lúc sắn tay áo vào cuộc đây, để bắt đầu chuyển ước mơ thành hiệnthực Bạn chắc chắn sẽ thành công, nếu bạn đừng để mình sa vào một trong hai cái bẫysau đây:

Cái bẫy thứ nhất là trở nên một kẻ "mua trâu vẽ bóng" hay "mười voi không được bátnước xáo" Đó là loại người nói nhiều, suy nghĩ sâu, dự phóng lớn nhưng lại không baogiờ chịu bắt đầu hành động

Cái bẫy thứ hai là tham vọng trở thành một con người toàn bích Loại người này sẽnản chí buông xuôi khi không đạt được 100% những khát vọng của mình Không đạt được

Trang 27

100%, họ rốt cuộc còn có dê-rô phần trăm Họ không hiểu rằng "100%" là mức lý tưởng màtrên chặng đường này họ còn phải chấp nhận một cự ly - đôi khi khá xa.

Thế thì, tại sao chúng tôi khuyến khích bạn hãy dám ước mơ thật cao thật xa? Phảichăng chúng tôi phỉnh lừa bạn? Không đâu Bạn đừng quên rằng chính Thiên Chúa mới làngười trách nhiệm cuộc tiến hóa Chính Người đã đặt để và đã khơi động những khát vọng

ấy lên trong tâm hồn bạn Và Người sẽ hoàn thành trọn vẹn các khát vọng ấy Những khátvọng cao xa ấy của bạn sẽ được Người thực hiện còn cao xa gấp bội lần hơn khi cuộc tiếnhóa đạt đến kết điểm với cuộc phục sinh của thân xác bạn, khi Đức Kitô trở lại lần thứ hai,khi trời mới đất mới xuất hiện và khi chúng ta vượt thoát khỏi vòng đai ngục tù thời gian đểbắt đầu sống sự sống mới

Việc thứ tư

HÃY HOÀ NHẬP VỚI THIÊN CHÚA VÀ THA NHÂN

Nhưng bạn không tiến tới một cách đơn thân độc mã đâu Chúng ta đã ghi nhận rằng

hễ có gặp gỡ là có tiến bộ Trường hợp của bạn cũng vậy Bạn sẽ không thể lớn lên trừ phibạn hòa nhập với Thiên Chúa và tha nhân Đấy cũng chính là nội dung mà chúng tôi dùng

để định nghĩa tôn giáo

***

Bởi thế chúng tôi để cho bạn hoàn toàn tự do thoải mái mà quyết định Kể từ giờ phút

này, chúng tôi hy vọng khi đọc tiếp những trang sách này thì bạn không chỉ đọc - mà còn hành động nữa Để cho bạn thong dong không có nghĩa là chúng tôi bỏ mặc bạn xoay xở

một mình Trong chương tiếp theo đây, chúng ta sẽ bắt đầu tìm hiểu xem điều gì xảy ra mộtkhi bạn hạnh ngộ với Thiên Chúa và người khác trong một bầu khí yêu thương

THỰC HÀNH

1 Sự tiến hóa liên quan thế nào với tất cả những điều nói trên?

2 Ba nguyên tắc rút ra từ cuộc tiến hóa đã được chứng thực thế nào trong đời bạnhoặc trong đời của một người thân quen của bạn?

3 Hãy thực hành việc thứ nhất và việc thứ hai Ghi lại trong nhật ký Bạn có thể chia

sẻ cho người khác những ghi nhận được nếu muốn

4 Như bạn đã thấy việc thứ ba chiếm một tầm quan trọng trong cả hành trình này Bạn

có thấy rằng ngay bây giờ bạn có thể khởi sự việc ấy không? Hay một cách nào đó bạn đãkhởi sự rồi?

Mục lục

Trang 28

CHƯƠNG IV: TRÊN ĐƯỜNG ĐI

Gặp Gỡ Thiên Chúa Và Tha Nhân

Khi chúng ta hòa nhập - với Thiên Chúa hay người khác - là chúng ta đang ở trong tình

trạng yêu thương Trong một chương trước, chúng tôi đã dùng danh từ "deai" có nghĩa là

"đi ra khỏi" để rồi “gặp gỡ” - tức hạnh ngộ Người tạ ai cũng muốn yêu và muốn được

yêu, nhưng tình yêu làm sao có được nếu không gặp gỡ Cần phải có một bước nhảy ra khỏi bản ngã Và điều đó thật khủng khiếp, kinh hoàng.

Ai trong chúng ta cũng có vạn kẻ quen, nhưng được mấy người thân Làm quen thật dễ

ợt Trở thành bạn tri kỷ mới khó Làm quen cũng tựa như đi lại trên bãi đất bằng Còn trở thành bạn tri kỷ là phải nhảy qua hố sâu để đến với người khác ở bờ bên kia.

Cú nhảy ấy liều vô cùng Bởi chỉ cần người bên kia giơ tay đẩy ta ra là ta rơi tõm xuống

hố Nhảy là việc của ta, đón nhận ta hay không là quyền của người ấy; và giả như người ấy không đón nhận, ta rơi tõm xuống hố thôi.

Bắt tay xã giao một người đâu có khó Ít ra khi bạn đưa tay mặt ra để bắt tay người ta thì bạn vẫn còn tay trái để tự vệ Vì thế mà những cú bắt tay lần đầu thường không nói lên bao nhiêu sự tin cậy lẫn nhau Người ta có tập quán chìa tay phải ra để bắt tay nhau, có lẽ điều đó nhằm nói rằng họ chủ hòa chứ không chủ chiến (Nhưng nếu một trong hai người vốn thuận tay trái và vốn tuốt gươm bằng tay trái thì sao nhỉ?)

Còn nếu bạn muốn đến với người ta không phải chỉ để bắt tay mà để ôm siết - thì đó lại

là chuyện khác Ôm siết một người là hoàn toàn phơi mình ra cho họ, hoàn toàn bỏ ngõ Bạn không phòng thủ Bấy giờ, nếu người ấy chấp nhận thì bạn được chính họ.

Bởi đó, có thể nêu một qui luật của cuộc sống là: chấp nhận sự khó khăn của phiên lưu

để dám làm một bước nhảy, người ta sẽ gặp thấy niềm vui.

Quả vậy, không thể phủ nhận sự khó khăn và phiêu lưu trong bước nhảy ra khỏi chính mình để đến với người khác Và cũng không thể phủ nhận niềm vui trong cuộc gặp gỡ người khác.

Sở dĩ bước nhảy ấy khó khăn vì trước hết nó bao hàm việc tự biểu lộ mình ra Trước khi một người có thể yêu bạn được thì nơi bạn phải mở ra một lối cho nó bước vào Làm sao người ta yêu được cái mà người ta không biết Bạn không thể yêu một người nếu bạn

mù tịt về người đó, và ngược lại - không ai có thể yêu bạn nếu họ mù tịt về bạn.

Một cách tự nhiên, việc tự biểu lộ mình không dễ dàng chút nào Đây chính là cái mà ta gọi là bước nhảy Kéo cái "phẹc-mơ-tuya" của trái tim ra thật là gay go Tôi không muốn san

sẻ chính cái tôi Bởi đó là cái tôi duy nhứt mà tôi có.

(Ở đây ta thấy người Kitô hữu tin rằng việc tự biểu lộ - hay mạc khải - trọn vẹn nhất đã xảy ra khi Thiên Chúa trở thành một người giữa chúng ta Song ta sẽ đề cập điều này sau) Nào, trong khi bạn đang đứng bên miệng hố và cố lấy can đảm để nhảy - bạn thử đoán xem cái gì đang xảy ra bên kia miệng hố Người ấy cũng đang kinh hoàng như bạn ! Anh ta

Trang 29

(hay cô ta) cũng đang hoang mang không biết có nên thực hiện bước nhảy về phía bạn

Tự biểu lộ mình ra! Tôi có dám làm điều đó không? Tình yêu không phải chỉ là con đường hai chiều, mà nó còn là một hố nhảy hai chiều nữa Trái tim cũng ví như cái máy truyền hình Nếu bạn dẹp bỏ cái ăng-ten, máy làm sao nhận được hình Bạn phải đưa ăng-ten ra - nghĩa là phải hướng lòng mình ra, về phía Thiên Chúa và người khác Hãy nghĩ về người khác, hãy quan tâm đến người khác, hãy cởi mở với họ Tôi thắc mắc không biết người ấy vui hay buồn Tôi muốn hiểu biết về người ấy

Chẳng có mấy ai lại sấn tới nói thẳng với bạn: "Ê, mình yêu cậu” hay “Ê, mình thích làm bạn với cậu” Chúng ta thường bị lúng túng trước kiểu cách thẳng băng ấy Nên người

ta hay theo kiểu gián tiếp hơn Họ phát ra những dấu chỉ, những tín hiệu cho biết rằng họ yêu bạn Đó là lý do vì sao bạn cần phải đưa ăng-ten ra để bắt làn sóng.

Để đón nhận Thiên Chúa, bạn cũng phải đưa ăng-ten ra như thế Từ lâu lắm rồi, Thiên Chúa không còn nói qua sấm sét nữa Vì sao? Bởi vì nếu Người làm kinh hồn bạn thì còn đâu là tự do của bạn Và một cuộc gặp gỡ không có tự do thì còn ý nghĩa gì Thiên Chúa không muốn dí mũi súng vào đầu bạn để bắt cóc bạn Tiếng nói của Người thường không chấn động như sấm sét, nhưng là tiếng nói rất khẽ trong cõi lòng bạn.

Êlia đến một cái hang và trú lại trong đó Rồi Chúa phán: "Ngươi hãy ra khỏi hang là đứng trên núi kia trước mặt Đức Chúa; Đức Chúa sẽ đi qua” Một trận cuồng phong nổi lên thổi tung đất đá - nhưng Đức Chúa không ở trong cơn gió ấy Sau cơn gió là một trận động đất - nhưng Đức Chúa không ở trong trận động đất Sau trận động đất là lửa cháy - nhưng Đức Chúa không ở trong lửa cháy Sau lửa cháy là một tiếng gió hiu hiu Khi nghe tiếng gió hiu hiu, Êlia kéo áo che mặt và đi ra đứng ở cửa hang.”

(1 V 19,9.11-13)

Hẳn nhiên việc bỏ hang động mà đi ra và phơi mình trơ vơ trống trải như thế là một việc đầy mạo hiểm Tại sao không ở yên trong hang cho được an toàn? Ví như tôi không thực hiện bước nhảy đó qua hố thì sao? Tôi được gì? Và mất gì?

Để trả lời những câu hỏi ấy, tôi hãy tưởng tượng mình bị đắm tàu Tôi trôi giạt vào một hờn đảo ấm áp dễ chịu với đầy đủ thức ăn thức uống và các nhu cầu sinh hoạt khác Ban đầu tôi thấy thích thích Sự yên tĩnh của hòn đảo vắng mới êm đềm làm sao Nhưng sau đó,

dù xem ra chẳng thiếu thốn gì, tôi vẫn bắt đầu cảm thấy không ổn Phải rồi, tôi đang bị cô đơn!

Bạn có bao giờ tự hỏi vì sao người ta cô đơn không? Chứ còn Thiên Chúa Người chẳng bao giờ cô đơn đâu Sao vậy? vì trong đời sống thâm sâu của Thiên Chúa có cả cái

"mình " và cái "người ấy " Cái "mình" không ngừng gặp gỡ cái "người ấy” ; cái "người ấy " không ngừng gặp gỡ cái "mình" Cái "mình" quan tâm và yêu mến cái "người ấy"; và ngược lại, cái "người ấy" quan tâm và yêu mến cái "mình" Cái "người ấy" và cái "mình" san sẻ tất

cả cho nhau Chúng ta gọi cái "mình" nói trên là Cha và gọi cái "người ấy" là Con Cuộc gặp

Trang 30

gỡ và tình yêu giữa Cha và Con mật thiết, mãnh liệt và sống động đến nỗi đó chính là một Ngôi Vị - gọi là Thánh Thần.

Thiên Chúa dựng nên chúng ta giống như Người, nhưng có một khác biệt đáng kể Ở trong con người tôi chỉ có cái "mình" Còn cái "người ấy" thì ở ngoài tôi Cái "mình" trong tôi luôn luôn đi tìm kiêm cái "người ấy", luôn luôn muốn yêu và được yêu Cái "người ấy" chính

là Thiên Chúa và là anh em đồng loại xung quanh Nếu tôi thực sự hiểu biết về mình thì tôi không thể phủ nhận rằng có một điều còn căn bản hơn nhịp đập quả tim tôi nữa - đó là việc tìm kiếm "người ấy"

Vậy thì giả sử tôi đóng một chiếc thuyền và giã từ hòn đảo bé nhỏ chật hẹp ấy của tôi Giả sử tôi dám rời khỏi hang Nghĩa là giả sử tôi dám làm bước nhảy Tôi sẽ gặp thấy gì? Tình yêu!

Nhưng, yêu là gì? Bạn đừng mong có được một định nghĩa hoàn toàn rốt ráo, vì chẳng bao giờ bạn có được một định nghĩa như thế đâu Bởi tình yêu là cái gì quá thâm trầm sâu

xa thật dễ nhìn thấy mặt người nầy người kia, song thật khó thấy được mặt mình Bởi mặt mình gần mình quá Tình yêu cũng thế.

Chúng ta không thể định nghĩa yêu là gì, nhưng chúng ta có thể mô tả nó.

Một chàng trai và một cô gái, trong cuộc hẹn hò nọ, đang cùng nhau đi bách bộ trên một con đường thơ mộng Thình lình từ trong bụi cây bên đường, một phóng viên đài truyền hình nhảy ra, chìa "micro" cho hai anh chị và phỏng vấn chớp nhoáng: "Tại sao anh hẹn với

cô này?" và "Tại sao cô hẹn với anh này?"

Mỗi người có câu trả lời riêng, nhưng nội dung cũng na ná là: khi chúng tôi đi chơi với nhau, chúng tôi thấy thú vị Chúng tôi thích gần nhau, vì thế chúng tôi hẹn.

Rất có thể chàng trai và cô gái này chưa yêu nhau Có thể người này thích người kia vì người kia đem lại sự dễ chịu cho mình Dĩ nhiên, đó cũng là chuyện rất bình thường thôi Song ta có thể ghi nhận rằng chàng trai và cô gái ấy hoàn toàn đang đứng trên ngưỡng cửa của tình yêu

Thời gian trôi qua Sáu tháng sau Cũng vẫn chàng trai ấy vẫn cô gái ấy, vẫn anh chàng phóng viên vui tính ấy Và cũng vẫn những câu phỏng vấn ấy Nhưng các câu trả lời của họ thì có vài chi tiết mới đáng kể.

Cô gái trả lời: "Tại sao tôi thích đi với Tom ư? Vì tôi muốn làm cho anh ấy sung sướng Khi nhìn thấy Tom vui, tôi cũng được vui Niềm vui của anh ấy chính là niềm vui của tôi Khi anh ấy buồn, tôi cố giúp anh khuây khỏa nỗi buồn Nếu tôi không thể làm gì, chẳng hạn anh

ấy bị bịnh và tôi không phải là bác sĩ, thì ít nhất tôi cũng có thể chia sẻ nỗi buồn phiền của anh ấy.

"Tôi không chỉ muốn chia sẻ những niềm vui nỗi buồn lớn lao của anh ấy, mà còn muốn chia sẻ cả những chi tiết đời thường trong cuộc sống anh ấy nữa Cùng làm việc chi

Trang 31

đó với Tom, thật là thú vị - dù đó chỉ là những việc vớ vẩn hết sức Tôi quan tâm đến các quan điểm của anh ấy, dù không phải bao giờ tôi cũng nhất trí với những gì anh nghĩ.

"Và tuyệt diệu làm sao! Chính anh ấy cũng thích đi với tôi, thích làm cho tôi sung sướng Tom vui khi thấy tôi vui Lúc tôi có chuyện buồn, anh ấy cô nâng đỡ tôi Nếu anh ấy không thể làm gì giải khuây cho tôi được, ít nhất anh ấy cũng san sẻ bớt nỗi buồn của tôi.

"Không chỉ là niềm vui nỗi buồn, mà mọi cái vặt vãnh tầm thường nhất của tôi cũng ở trong sự quan tâm của anh ấy Anh ấy không phải bao giờ cũng nhất trí với quan điểm của tôi, nhưng anh luôn quan tâm đến nhưng gì tôi nghĩ Thế đấy, đấy là Tom"

Đến lượt Tom, chàng cũng trả lời với người phóng viên như thế.

Thế là người ta đã vào trong lãnh giới của tình yêu Người ta đã có một khả năng trao

và nhận một cách năng động Người ta quên mình, "nhảy" đến với người khác, trao hiến chính mình, tự biểu lộ chính mình, khát khao đem lại niềm vui cho người khác Và về phía người kia cũng vậy Điều xảy ra ở đây cũng giống như mối quan hệ trao và nhận diễn ra trong đời sống nội tại của Thiên Chúa Vậy thì tình yêu là gì? Chúng ta có thể đề cập đến

ba điều:

1 Tìinh yêu là một hình tam giác.

2 Tình yêu là khả năng nói được rằng "Tôi hiểu anh cần gì".

3 Tình yêu là một đống lửa trại

1 Tình yêu là một hình tam giác

Một góc là Thiên Chúa, một góc là bạn, và góc kia là tha nhân.

Đầu tiên là Thiên Chúa yêu bạn và Người cũng đồng thời yêu người khác nữa

Chính Thiên Chúa khởi động quan hệ yêu thương Người thực hiện bước nhảy trước nhất Bởi từ đầu tiên: chúng ta đâu có yêu mến Thiên Chúa Lý do đơn giản là chúng ta đâu

có biết Người Làm sao có thể yêu người mà mình không biết? Nhưng Thiên Chúa nhẫn nại đợi chờ không khác chi cha mẹ nhẫn nại đợi chờ đứa con thơ dại của mình Cha mẹ yêu con từ khi con mới chào đời Và đó là tình yêu một chiều, đơn phương Đứa trẻ chỉ biết đòi

ăn, đòi bú, đòi được ru ngủ Nó không yêu mến cha mẹ nó; dù vậy cha mẹ nó cũng không

tỏ ra nóng ruột về điều nó Bởi vì với thời gian, dần dần đứa bé sẽ biết cha mẹ nó - và bấy giờ nó sẽ bắt đầu đáp trả tình yêu cha mẹ Như vậy khởi đầu chỉ có một chiều nhưng dần dần tình yêu trở thành mối quan hệ qua lại hai chiều.

Thiên Chúa cũng thế Người không nản lòng Người vẫn kiên trì yêu thương Người hi vọng rằng nhất định sẽ đến lúc bạn nhận biết Người và - nhờ nhận biết - bạn yêu mến Người Nghĩa là ở đây tình yêu cũng bắt đầu từ một phía và dần dần trở thành mối tình có qua có lại.

Trang 32

Chính Thiên Chúa đưa dẫn chúng ta lại với nhau trong cuộc sống này Chính nhờ Người mà bạn có được những cuộc gặp gỡ tuyệt diệu trong đời bạn.

Chính nhờ tình yêu bạn nhận được từ Thiên Chúa mà bạn có được khả năng yêu thương người khác Người khác cũng vậy, nhờ tình yêu họ nhận được từ Thiên Chúa nên

họ mới có khả năng yêu thương bạn.

Ngay từ đầu có thể bạn không yêu mến Thiên Chúa, không biết Thiên Chúa, không qui hướng về Thiên Chúa – và bạn vẫn có thể yêu người khác Sao vậy? Ấy là vì cho dù bạn không màng đến Thiên Chúa thì Người vẫn không ngừng yêu thương bạn từng giây phút -

và nhờ được Người yêu như thế mà bạn có thể yêu người khác được.

Cũng như bạn bước vào phòng, lại chỗ công tắc đèn, bật lên - và bạn không hề ý thức rằng có một máy phát điện đang gửi dòng điện đến cho bạn Dầu sao, cũng nhờ máy phát điện mà bóng đèn mới sáng lên được như thế kia Dĩ nhiên, ở đây chúng ta không nhằm nói

về một máy phát điện nào đó trên trời, mà là nói về một Thiên Chúa Tình Yêu và Ngã Vị Ấy bởi nhờ Người mà chúng ta mới yêu nhau được.

Cũng cần nói thêm một điểm nữa Đó là bạn không thể yêu nếu như bạn không được yêu Nếu bạn không còn nhận được tình yêu từ một người, bạn có thể tiếp tục yêu người ấy

- song chẳng bao lâu đâu, tình yêu nơi bạn sẽ sớm tan biến thôi.

2 Tình yêu là khả năng nói được rằng "Tôi hiểu anh cần gì"

Hãy tưởng tượng bạn sắp đi Nhật Bản - không phải để du lịch mà là để sống ở đó 5 năm.

Đi Nhật như vậy là bạn phải chấp nhận chết đi sống lại đấy Bạn rời nước Mỹ trong tư cách là một con người học thức tương đối để rồi đặt chân đến Nhật như thể một gã ngố, một chàng khờ.

Bạn lúng túng không biết làm sao để ăn bằng đũa; bạn khựng lại trước món ăn đặc sản của người ta (mắm cá sống) Bạn không biết làm sao ngồi được với người ta (ngồi trên sàn nhà, hai mắt cá chân xếp lại làm điểm tựa - đau và mỏi làm sao!) Bạn phải học cách bước vào nhà (cởi giày ra, chàng khỉ!) Cả chuyện tắm bạn cũng không biết (rửa trước rồi mới tắm bằng nước ấm, cha nội!) Cần đi mua sắm thứ gì, bạn phải có người dẫn đi - vì bạn sẽ

bị lạc dễ như chơi do không biết tiếng Nhật Nói chung, bạn ngơ ngơ ngố ngố từ sáng đến tối trước mặt thiên hạ.

Tiếng Nhật cực kỳ phức tạp, và có những điều bạn không thể hiểu được nếu không biết tiếng Nhật Vì thế bạn cảm thấy chơ vơ, một mình loay hoay giữa dòng người qua lại.

Thế là bạn quyết định bắt đầu học tiếng Nhật (thứ tiếng mà có lẽ bạn phải bỏ ra cả đời

để học) Nhưng ngôn ngữ của dân tộc này khó làm sao! Bình thường, câu nói của họ không

có chủ từ (khiến bạn cứ thắc mắc hoài: Ai? Ai?) Số ít và số nhiều không phân biệt nhau ("1

Trang 33

người bạn" hay "mười người bạn") Ngôn ngữ này cũng không phân định giống cái giống đực (có người huyên thiên kể cho bạn về một người thứ ba trong 10 phút, và bạn vẫn không biết người thứ ba ấy là một ông hay một bà) Và còn nhiều thứ rắc rối khác nữa

Dù vậy, sau một thời gian cần cù chịu khó học, bạn có thể nói được khá nhiều thứ Bạn

có thể đi mua sấm, nói chuyện thời tiết, đi lại mà không sợ bị lạc, gọi món này món nọ trong tiệm ăn Vậy là có tiến bộ, tốt lắm Nhưng vẫn còn một khó khăn sừng sững? Bởi vì cho dầu bạn đã bập bẹ được ít nhiều thì cái thứ ngôn ngữ gay go này có lẽ đòi bạn học ít nhất 4 năm nữa mới mong nói chuyện tâm sự sâu xa được với người ta Và đây quả là một thánh giá nặng nề, vì bạn là một con người và có nhu cầu tâm sự của một con người Có quá nhiều điều cần nói mà bạn nói không được Có quá nhiều điều cần nghe mà bạn nghe không được Bạn như chết đuối trong tình trạng cô lập này.

Thế đấy, đi Nhật không khác gì chết đi sống lại!

Và rồi, bạn gặp một người mới chân ướt chân ráo đến đất Nhật Anh ta than: "Mình bối rối quá!”, bạn có thể đáp: "Mình hiểu hoàn cảnh của cậu " Người bạn ấy tín nhiệm bạn và tâm sự: "Sống ở xứ này có nhiều chuyện lúng túng thật" Bạn hiểu thấm thía tâm trạng của anh ta, vì bạn đã từng trải qua chính tâm trạng ấy Anh ta bảo: "Mình cảm thấy cô đơn"; bạn nói với anh ta - hoàn toàn không phải đầu môi chót lưỡi - rằng: "Mình rất cảm thông nỗi cô đơn của cậu”.

Nhưng kìa, không cần phải bay qua Nhật Bản bạn mới chia sẻ được tâm trạng của người khác đâu Bạn hoàn toàn có thể chia sẻ ưu tư thao thức của người khác ở bất cứ đâu, với bất cứ ai và trong bất cứ trường hợp nào Làm thế nào?

• Hãy ôn lại kinh nghiệm riêng của bạn: kinh nghiệm ấy không nhất thiết phải giống hệt 100% với kinh nghiệm của người khác, chỉ cần có tính tương tự thôi cũng hữu ích nhiều cho

sự cảm thông của bạn - ví dụ một nỗi buồn, một cơn đau đớn, một băn khoăn, một tâm trạng cô độc

• Hãy cùng cảm nhận với người khác: Đấy là ý nghĩa nguyên thủy của 2 tiếng "đồng cảm" (sympathy) Đồng cảm không phải là thương hại người khác mà đúng ra là cùng cảm nhận với họ Tôi có thể lấy làm tiếc vì thằng bạn tội nghiệp ấy bị xe đụng, nhưng nếu tôi chưa bao giờ gặp một tai nạn thì hoàn cảnh của hắn bây giờ không có nhiều quan hệ lắm đối với tôi.

• Hãy san sẻ cảm nghiệm của người khác: Người khác, có thể bằng một cách nào đó, trang trải cho bạn một phần cảnh ngộ của họ Và khi trang trải được như vậy, người ấy không còn cô đơn nữa.

Ở đây cũng cần nói thêm:

- Điều mà người ta trang trải cho nhau và san sẻ với nhau không duy chỉ là những trường hợp khó khăn Đó có thể là một niềm vui, một nỗi mừng, một ngạc nhiên, một hi vọng

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:27

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w