Anh luôn bi?t cách di vào tôi êm ái nh?t NHÂN TÌNH Tác giả T L ''''n TrucDoan (Pigbbong) Nguồn www vietlangdu com Down truyện lephngoc Check chính tả tuonganh2003 Làm ebook tuonganh2003 Hoàn thành ngày 0[.]
Trang 2Giới thiệu:
Anh luôn biết cách đi vào tôi êm ái nhất Những ngón tay đưa nhẹ vào miệng tôi, anhthúc và tách dần 2 đùi tôi 1 cách bình yên Anh không mảy may vồn vã hay vội vàng Điềuquan trọng nhất chính nhờ việc anh luôn tắt fone khi chúng tôi bắt đầu quyện vào nhau Ít
ra thì điều đó cũng làm tôi thấy mình đựơc tôn trọng tuyệt đối Khúc dạo đầu của anh lúcnào cũng bắt đầu bằng những ngón tay lần mò trên tấm lưng trần của tôi, anh luôn biếtđược cách nhanh nhất để khơi dậy những ham muốn từ phía tôi Anh làm tôi nóng ran vàcảm nhận đựơc sự rung động từ những cơ bắp của anh Tôi khẽ rên lên khi biểu tượnggiới tính hơi quá khổ của anh đi dần vào trong và hòa quyện vào tôi Giây phút đó tôi đãthực sự thăng hoa trong tình cảm của người tình vụng trộm nhỏ bé này Anh và tôi khámphá những bí mật nhỏ nhoi của nhau đến từng milimét, từ vết thẹo ngay phần hông kéo dàixuống bụng dưới do 1 lần bị tai nạn giao thông cho đến vết chàm nhỏ nơi tiếp giáp giữa eodưới và mông Chúng tôi có thể nói gần như thuộc nằm lòng đến từng hơi thở, từng bộphận cơ thể, từng mạch cảm xúc của nhau Hòan tòan thuộc về nhau, nhưng đáng tiếc chỉthuộc về nhau trong vài giờ ngắn ngủi của tuần Ngọt ngào là những điều mà con người aicũng muốn nhưng thường thì những điều tuyệt vời nhất lại luôn ngắn ngủi nhất Tôi chánnản lết vào nhà tắm Bạn có biết chăng rằng cảm giác tội lỗi nhất của 1 cuộc tình vụng trộm
là sau mỗi lần bên nhau, chính bản thân bạn lại là người gột rửa những kỷ niệm ngọt ngàonhất của kí ức?
Chương 1 : Lá thư -The letter
Tôi tìm được lá thư của 1 ai đó viết được kẹp trong quyển “Cô đơn trên mạng” củaWisniewski Không hiểu cố tình để lại đây như 1 cách tỏ tình với người mình yêu mà tôi vôtình là vật cản hay chỉ là tính đãng trí của 1 người tình ngọt ngào, 1 library’s love storychăng? Bạn có tin vào linh cảm của 1 người đàn bà hay không khi tôi cho rằng anh ta chắcchắn phải là 1 người đàn ông tinh tế lắm đấy? Câu trả lời là tin hay không cũng không quantrọng Vì ngay lúc này đây, tôi muốn bạn tự cảm nhận người đàn ông này hơn hết thảy
“ Sài Gòn 1 tối tháng 6
Thật ra thì anh định viết là ngày 21 tháng 6, nhưng nghĩ lại thật sự không cần thiết phải có
1 ngày cụ thể nào cả.Vì có những khi anh bận,thậm chí không có được cả thời gian để viếtnhững dòng như thế này thì em lại cho rằng anh không NHỚ em Vì vậy,1 tối tháng 6 haytrọn 1 tháng 6 thì nỗi NHỚ em với anh cũng như nhau cả mà thôi,em à !
Trang 3Anh NHỚ em à? Có không? Có không? Ừ thì anh đoán … À! Anh không đoán mà chắcchắc rằng anh rất NHỚ em đấy
Anh NHỚ em như ngân hà kia dẫu có triệu triệu tinh tú vẫn muốn thắp thêm lên 1 vì sao bénhỏ
Anh NHỚ em như tên thần chết khó ưa vốn ngàn đời tước lấy cuộc sống của bao ngườinay lại vẫn muốn nắm giữ thêm 1 sinh linh bé nhỏ
Anh NHỚ em đến biếng lười, chỉ muốn nằm đó ôm trọn nỗi nhớ về em, mặc cho thời gian
Ừ thì là vì họ yêu, họ ích kỷ
Ừ thì anh ích kỷ
Ừ thì anh cũng như họ
Anh cũng yêu, yêu em
Vì thế xin đừng nói rằng anh vĩ đại hóa nỗi NHỚ của mình dành cho em là 1 sai lầm
Vì ít ai lại dám đánh đổi bản thân cho dù biết trước đó là vực sâu không lối thoát
Vì không ai cho rằng yêu lại là 1 điều sai trái
Anh từng so sánh em với 1 loại nước vu vơ nào đấy mà tôi vẫn thường dùng trong các buổibuôn chuyện phiếm cùng bè bạn Anh từng đặt những cái tên ngốc ngếch và ngờ nghệchcho em theo những phim hoạt hình đã xem Anh vẫn NHỚ đến từng chi tiết lúc em bênanh
Vì anh yêu em
Anh đã từng suy nghĩ rất nhiều về tình yêu của chúng ta
Có hoang đường lắm không?
Có không tưởng lắm không?
Có sai lầm lắm không?
Có ngốc nghếch lắm không?
Không! Không! Không đâu em nhé, không hề đâu!
Vì sao em biết không?
Vì anh yêu em, yêu em rất thật đấy
Long.”
Rõ ràng tôi đến thư viện không phải để mượn những dạng sách tiểu thuyết như thế này, vàcũng không dự định sẽ đọc được bất cứ bức thư nào như thế này Cái tôi cần bây giờ là là
Trang 41 quyển sách nói rõ rằng tâm lý của tôi sẽ chuyển biến thế nào trong những ngày tháng kếtiếp Cái tôi cần lúc này là sự thanh thản trong tâm trí, vì ít ra tôi không muốn suy nghĩnhiều lúc đang mang thai.Nhưng không hiểu sao trí tưởng tượng của người đàn bà lại baycao đến bất ngờ vào những lúc không cần thiết như thế này nhỉ hay đó chính là bướcchuyển biến tâm lý đầu tiên của thai phụ? Hình ảnh của người đàn ông ấy đang dần địnhhình trong trí tưởng tượng của tôi 1 cách rõ nét hơn.1 người đàn ông lịch lãm, nghiêm nghịnhưng không kém sự tinh tế, giao thiệp rộng , hiểu biết nhiều ….như …như chồng tôichẳng hạn Tuy nhiên anh sẽ không lớn tuổi đến thế đâu, anh ta sẽ nằm trong độ tuổikhoảng chừng ….khoảng chừng … Không hiểu sao tôi lại cất lá thư vào trong túi áo phôngcủa mình, mạch suy nghĩ bị cắt bởi trong tim tôi có 1 cái gì đó rung lên rất dữ dội Không!Không phải như bạn nghĩ là tim tôi đập nhanh như những cô gái đang chìm ngập trong bầutrời ngút ngàn những mơ tưởng kia đâu Chẳng qua là phone của chồng tôi mà thôi
Chương 2 : Chuyển biến – A fix point
Tôi lâm vào thời khắc chán ăn đến cực độ,và tôi tin chắc rằng đó cũng là triệu chứng của
đa số phụ nữ trong những tháng đầu của thai kì Chán chường việc cứ phải ăn những móndinh dưỡng, đủ chất, chán chường với những hộp sữa dán mác dành cho phụ nữ mangthai mà họ hàng gửi tặng Tôi bắt đầu thèm món lạ Có lúc nửa đêm lại thèm cháo cá đếnnao người, có lúc đang lạnh rét lại muốn uống bia, thậm chí quá đáng hơn là thèm cả ngửimùi phân bò khi tôi mang thai được 3 tháng lẻ 8 ngày
Tôi vừa mua một đôi giày cho trẻ sơ sinh Còn quá sớm để sắm sửa, nhưng ai lại đánhthuế một bà bầu đi chọn đồ cho em bé cơ chứ Tôi đưa nó cho anh xem vào trước bữa ăn,cảm thấy mình như 1 học sinh tiểu học đang háo hứng nhận lấy điểm cộng sau câu trả lờixuất sắc Không 1 ánh nhìn, anh chỉ đơn giản là ban phát vài lời khen qua loa và bảo rằngchúng tôi vẫn còn khá nhiều thời gian để nghĩ đến chuyện đó Bạn có cho rằng đó là 1 phảnứng thái quá nếu tôi cảm thấy hụt hẫng vì chuyện này hay không? Đơn giản tôi chỉ là 1người sắp làm mẹ
Đôi khi trên đường đi làm về, đi ngang qua những cửa hàng bán quần áo trẻ em, tôi lạingập ngừng muốn bước vào Nhưng dẫu sao tôi nghĩ, chắc chồng tôi sẽ có thể dành vàigiờ trong quỹ thời gian đặc nghẹt của anh để cùng tôi chuẩn bị cho đứa con đầu lòng, Âucũng là việc nên làm để vợ chồng làm quen với một sinh linh mới
Trong bữa cơm tối hằng ngày, tôi thường kể anh nghe đủ thứ chuyện linh tinh của một phụ
nữ sắp làm mẹ Thời gian đầu anh còn hào hứng đáp lại, còn hầu như gần đây chỉ ậm ừcho qua chuyện Có những ngày tâm trạng tôi vui vẻ, tôi cũng chẳng màng đến cái thái độthiếu hưng phấn của anh trong các cuộc đối thoại thường rất ngắn ngủi giữa vợ chồng
Trang 5Nhưng khi số ngày mang thai tăng lên, sự mệt mỏi càng khiến tôi trở nên cáu bẳn hơnthường khi Tôi bắt đầu thấy khó chịu với sự thờ ơ vô lý của chồng Ít ra thì, dù tôi đươngnhiên chẳng xinh đẹp lên, sự thật thì tôi bắt đầu tăng cân và cũng đã thấy bụng, dáng nguờithon thả của tôi bị cái thai phá hoại đến mức triệt để Nhưng dẫu sao, tôi vẫn tự thấy mình
là một người đàn bà đẹp Phụ nữ mang thai cũng có cái hấp dẫn riêng của nó chứ Và tôi
tự cho rằng mình vẫn còn rất quyến rũ
Tôi mon men lên thư viện để đốt cháy thời gian nhàm chán của 1 người sản phụ “vô côngrỗi việc” Người ta thường lo thế này, lo thế kia sẽ làm ảnh hưởng đến thai nhi, khi cómang, hình như người phụ nữ chỉ còn 1 nghĩa vụ duy nhất là chăm thai và ngồi chờ tớingày sinh nở Nhưng có mấy ai để ý rằng ngay trong lúc này đây, tôi nói riêng và các sảnphụ khác nói chung đều thấy mình rất… rất… rất vô dụng.Tôi gần như giống 1 cục thịt diđộng hơn là 1 người đàn bà có mang Tôi đọc từ “Baby Thượng Hải”,”Dili”,”Em ở đâu?” chođến “22 luật bất biến trong chiến thuật marketing”, ”Khơi nguồn sáng tạo” … tôi hầu như đốthết quỹ thời gian của mình vào những quyển sách dù thích dù không Và tôi đọc nhiều cũng
vì 1 lý do, tôi muốn biết liệu mình có tình cờ tìm thấy được thêm 1 bức thư nào nữa củaanh chàng kia hay không?
Bạn có thể cho là tôi tò mò, cho là tôi hiếu kỳ hay thậm chí là đàn bà hư khi đang ăn nằmvới chồng mà lại tơ tưởng đến 1 người đàn ông khác cũng được Chẳng qua vì anh ta vẫncòn là 1 ẩn số so với 1 người phụ nữ đang có những chuyển biến tâm lý đầy phức tạp nhưtôi
Tôi không tin vào những điều lãng mạn như dạng cùng nhau đi dưới những tán cây rợp cả
1 vùng thảo nguyên nào đấy, tôi càng không tin rằng có sự việc trùng hợp đến nỗi 2 ngườiđang đi song song vẫn vô tình lướt qua nhau Vì tôi là người phụ nữ hiện đại, quyến rũ vàthực tế Tôi biết khi nào con người ta nên tưởng tượng và khi nào thì nên quẳng thẳng taycái não bộ của mình vào sọt rác Đơn giản vì tôi tự tin ở bản thân mình Nhưng có lẽ tôi nênxem lại cái chính kiến của mình ngay lúc này thôi, ngay cái lúc mà tôi cầm trong tay cuốn
“Tình nhân” này đây Và nếu bạn ở 1 dạng trường hợp nào tương tự thì có lẽ bạn cũng sẽcần 1 ly cà phê để trí não minh mẫn mà phân tích đấy chứ
Trang 6đang say ngủ Em biết không, khi em nhắm mắt, trông em hệt như một thiên thần, thiênthần của anh, của tình yêu chúng ta Anh đã luôn muốn hôn lên đôi mắt ấy hàng ngàn lần Anh đang viết luận án, nhưng lại không sao sắp xếp được câu chữ trong đầu Hình ảnh em
cứ bay nhảy giữa hàng ngàn neutron thần kinh anh đang cố gắng tập trung vào công việc
Ý anh không phải trách em làm gián đoạn, anh chỉ không biết phải nói với em rằng anh nhớhình dáng em đến thế nào, rằng anh không thể ngưng mỉm cười để quay lại bản luận ánchán ngắt mà ông giáo sư đầu hói đáng ghét giao cho
Anh biết là anh đang viết một bức thư tình dở nhất trái đất cho em, nhưng giờ anh chỉ nghĩđược có thế, em không giận anh đấy chứ? Em cũng biết anh không thể viết được thứ gìquá văn vẻ dài dòng ngoài mấy bài thuyết trình vớ vẩn Vả chăng, em cũng chẳng thích thứ
gì quá màu mè, vì em toàn bảo chúng giống miếng sắt rỉ mạ vàng đấy còn gì
Anh nhớ gì nhất em biết không? Em nhớ tiếng em thì thầm trò chuyện cùng anh Nhớ tiếng
em cười Nhớ môi em ẩm ướt Anh không thể cưỡng được cái mong muốn lao đến ngaybên cạnh em nhưng cứ nghĩ đến giấc ngủ em anh lại không đủ can đảm Ý anh muốn nóirằng, có thể anh không yêu tất cả những gì thuộc về em, nhưng vì tình yêu không trọn vẹn
ấy khiến chúng ta đặc biệt, em hiểu không?
Tối mai anh sẽ đến ăn tối cùng em Sau đó anh sẽ cùng em đếm xem hôm nay trên bầu trời
có bao nhiêu ngôi sao Anh thích ngắm thật nhiều sao, như cả một dải ngân hà Nhưng anhnghĩ đêm mai sẽ chỉ có duy nhất một ngôi sao thôi Không phải vì anh xem dự báo thời tiết
và biết ngày mai trời nhiều mây đâu, chỉ là bên cạnh anh đã có một ngôi sao rất sáng, đóchính là sự hiện hữu của em đấy thôi
Anh đã bao giờ nói với em rằng anh yêu em chưa nhỉ? Nếu vẫn chưa thì anh bảo này, anhkhông yêu em đâu nhé Anh chỉ là nhớ em và không thể ngưng nghĩ về em thôi Vì chúngmình vẫn cần nhiều thời gian để có thể yêu nhau, em nhỉ?
Đấy khuya rồi, anh lại viết linh tinh Thế này mà gọi là thư tình thì anh thật sự là một tay viết
Trang 7cảm, sự tinh tế động chạm của người đàn ông trẻ này, đó còn như một bàn tay ôm lấy tôi
và cái bào thai đang khát quan tâm này một hơi ấm tưởng chừng như không thể
Chương 3 : Đàn ông và lòng tự trong - A man and their pride
Vợ tôi đang ở phòng bên Nghỉ làm theo yêu cầu của bác sĩ để bảo vệ cái thai đang lớndần lên, ngày nào sau khi tôi rời khỏi nhà, cô ấy cũng lên thư viện Tôi thoạt đầu không suynghĩ gì về vấn đề ấy Vốn là một phụ nữ sắc sảo, chuyện vợ tôi yêu thích những thứ vănchương ấy âu cũng là điều đương nhiên Sẽ là cực hình nếu cứ bắt cô ấy ở nhà và ngoanngoãn như bao bà nội trợ khác
Đôi khi nghĩ đến việc không lâu nữa thôi, tính từ ngày tháng này, lần đầu tiên trong đời, tôiđảm nhiệm một vai trò hoàn toàn mới lạ mà không một trường lớp nào giảng dạy: vai tròlàm cha Nếu bảo rằng chỉ có người phụ nữ là trải qua sự thay đổi tình cảm đột ngột, trênmọi phương diện, thì tôi tin chắc rằng kẻ nói ra điều ấy là ngu ngốc, là chưa một lần nào
‘sắp được’ làm cha Người đàn ông cũng là con người Và nếu vậy thì, anh ta cũng sẽ cảmnhận và phản ứng với hàng tá việc lớn bé thay đổi xung quanh mình Nói phù phiếm hơn,
cứ tưởng tượng rằng mỗi một cá thể là một mặt trời, và xoanh quanh mặt trời đó không chỉ
có 8 hành tinh mà là hàng ngàn hàng vạn các hành tinh lớn bé cùng những vệ tinh khôngđếm được của chúng Đấy, cho những kẻ thiếu trí tưởng tượng, tôi nghĩ vậy là chúng ta đã
rõ về chủ đề đang được đề cập tới rồi chứ? Tình cảm tôi nói riêng, trong thời gian này, lênxuống như bản đồ điện tim Đặc biệt hơn, của một người bị rối loạn nhịp tim Vì sao, nhưthế nào, đừng nóng vội, tôi sẽ giải thích ngay thôi
Nói không hận em là 1 điều láo toét đến tột độ Nhưng nếu vì đó mà buộc em phải từ bỏsinh linh nhỏ bé đầy nhơ nhuốc này thì tôi không làm được Không phải là cao thượng, chỉ
vì tôi vẫn còn là 1 con người Mà đã là con người thì không thể cư xử vô nhân tính như 1con thú được Bế tắc là 2 từ diễn tả chính xác nhất về tôi lúc bấy giờ Tôi đã sai việc gì cơchứ? Không làm tròn trách nhiệm của 1 người chồng? Không biết cách thể hiện tình yêucủa mình đối với em? Hay là vì bất cứ 1 lý do nào đấy thì thật sự ngay bây giờ tôi đang rấtmuốn siết chặt em trong vòng tay của mình và bắt em phải trả lời bằng được câu hỏi đó.Nhưng đôi khi “muốn” và “làm” lại thuộc 2 trường phái đối lập đến vô cực
Cách đây vài ngày, thực sự mà nói thì tôi chưa bao giờ nghĩ đến cái ngày đó hoặc giảmong rằng nếu 1 ai đó có quyền năng tối thượng thì hãy tước đi ký ức về ngày đó tronggốc rễ não bộ tôi Tôi không phải là 1 người chồng ghen tuông bệnh hoạn, càng không phảidạng độc tài thích xen vào những chuyện cá nhân của vợ Chẳng qua tôi đọc lá thư ấy khilấy 1 số thứ linh tinh trong túi áo phông của cô ấy trước khi bỏ vào máy giặt Quả thật khithấy mảnh giấy ấy, tôi cũng không hề nghĩ mình sẽ mở ra , sẽ đọc nó và nếu được ước, tôiước mình đừng tò mò quá như vậy,đừng đọc nó thì có lẽ trí não tôi sẽ được nới lỏng hơn
Trang 8sau những giờ căng thẳng đầu óc trên thương trường Tôi đang làm cái quái quỷ gì thênày? Đang cố ép não bộ mình từ chối lỗi lầm không do mình gây ra hay là đang cố gắnglàm 1 luật sư tốt cho người đã phản bội mình, hoặc giả đang tự lừa dối bản thân rằng đóvẫn là giọt máu của riêng tôi, người đàn bà đó vẫn còn được tôi chiếm hữu?
Điều này, không định rõ được là do căng thẳng trong công việc gần đây, hay sự bấp bênhcủa chính bản thân mà tôi đôi khi tự hỏi, sự hào hứng của cô ấy với cái thai khởi nguồn từviệc đấy là đứa con đầu lòng của chúng tôi, hay là của cô ấy với một thằng đàn ông nàokhác?
Tôi vùi mình vào việc nhiều hơn là thời gian dành cho gia đình, tôi trốn tránh, tôi thờ ơtrước mọi thứ cô ấy làm Tôi không muốn làm cô ấy tổn thương, nhất là trong giai đoạn này.Người đàn ông khác người phụ nữ ở 1 điểm: quyết định của phụ nữ thường bị ảnh hưởngcủa tác động bên ngoài rất nhiều, còn đàn ông thì không Tôi là 1 người đàn ông và tôi sẽ
cư xử như 1 người đàn ông Đã chấp nhận cho cô ấy tiếp tục nuôi dưỡng sinh linh non nớtkia thì tôi sẽ không làm bất cứ việc gì để tổn hại nó Vì thế tôi xin em đừng trách tôi đã vôtình trước mọi thứ em đã làm, đơn giản vì tôi không thể thúc ép bản thân mình sống giả tạovới em, và điều quan trọng nhất là vì tôi hận em Bên cạnh đó tôi cũng rất yêu em
Hôm nay em lại rủ tôi đi sắm sửa vật dụng cho “đứa con của chúng tôi”, tôi không biết cũngnhư không thể từ chối nhu cầu hết sức bình thường của 1 người đang làm mẹ Đó là nhẫntâm Em xem xét kỹ từng món hàng, coi xuất xứ, giá cả, độ bền thậm chí đến cả từng vếtxước nhỏ trên món đồ Còn 1 điều mà tôi quên không nói về mình, đó là tôi cũng là 1 ngườiđàn ông khá nhạy cảm Nhìn em chọn đồ 1 cách rất nghiêm túc, tôi tự hỏi không biết khiđến với tôi em đã lựa chọn kỹ càng người sẽ cùng em chung sống trên cùng 1 chiếcgiường vào mỗi buổi tối, cũng như người em nhìn thấy đầu tiên vào mỗi buổi sáng haykhông? Vì nếu đã lựa chọn trong 1 đống sạn của cuộc sống để sàn lọc ra 1 thứ tinh khiếtnhất mình muốn, thì tôi băn khoăn liệu tại sao em lại vẫn còn muốn lựa chọn thêm choriêng mình Là tôi ích kỷ không cho em lựa chọn kỹ càng trước lúc kết hôn hay là vì em vốn
là 1 người đàn bà hiện đại và tham lam?
Đàn ông chân chính là 1 dạng động vật cấp cao có thể dễ dàng bỏ qua mọi việc sai trái của
1 loài động vật cấp cao khác: đàn bà Nhưng bỏ qua không có nghĩa là quên, và có 2 điềucho dù có vị tha đến thế nào họ cũng không thể kiềm chế bản thân mình: sự phản bội và sựkhinh thường Nhất là 2 điều đó lại đến từ người đàn bà họ thương yêu nhất Bản năng đànông trỗi dậy mạnh mẽ nhất khi tự ái bị đụng chạm Mà em lại chính là người thực hiện cả 2thứ nói trên Em ngoại tình Đó là sự phản bội Em ngang nhiên để những lá thư tình màthằng đàn ông khác viết trong túi áo phông Đó là sự khinh thường Tôi không có thói quenlục lọi đồ vật của em từ ngày lá thư đầu tiên (hay tôi cho là như thế vì đó là lần đầu tiên tôitìm thấy) xuất hiện Và giờ đây, hình như nồng độ ngọt ngào “hắn” bỏ vào càng ngày càng
Trang 9thái quá so với 1 người phụ nữ mang thai đã có chồng như em Tôi tìm được lá thư thứ 3trong lúc em mải ngồi đọc sách nơi thư phòng
“Hạnh phúc của người đàn ông là: tôi muốn
Hạnh phúc của người đàn bà là: Anh ấy cần”
[Nietzsche]
Điều đó đúng không em? Đúng không?
Anh có thể nói ngược lại:
Hạnh phúc của người đàn bà là: tôi muốn
Hạnh phúc của người đàn ông [như anh] là: Cô ấy cần
Thế được không em? Được không?
Không, như thế vẫn không ổn Anh biết mà, anh biết là không đúng Chính xác thì phải thếnào mới thoả mãn? Anh đã nghĩ hàng giờ rồi Thật điên rồ, nhưng đúng thế Anh thề đấy.Không điều gì đúng với tình yêu chúng ta cả, chẳng điều gì
Đôi khi anh tự hỏi, em ạ, có hiện hữu một người vừa có thể an ủi cho ta xác thịt, vừa có thể
an ủi cho ta tâm hồn? Em nhỏ bé lắm Đáng trân trọng lắm Anh không biết nữa, anh chỉ là,
em biết đấy, lan man thôi
Anh bước đi, bước chân anh vô định Rồi bỗng dưng, anh muốn ngồi ngay xuống vệđường và viết cho em Như thế thật kinh khủng Nhưng anh không chịu được Cứ thế này
dễ anh phát điên lên mất Chiếc áo sơmi anh có mùi nước hoa em Anh không biết thứ mùi
ấy từ đâu ra, ở đấy từ khi nào, nhưng anh biết nó hiện hữu Thật đấy Em không tin anhphải không? Anh không nói dối, không nói dối em đâu mà
Anh đã xem lịch rồi, còn đúng 1 tháng 21 ngày nữa là đến sinh nhật anh Chính xác là tínhtại thời điểm anh viết bức thư này, chúng ta có thể cộng thêm 16 tiếng nữa Hôm đấy anh
sẽ đến thật sớm, và anh sẽ chải tóc cho em Em sẽ là người phụ nữ rạng rỡ nhất, xinh đẹpnhất, lộng lẫy nhất trên trái đất Và tất cả đàn ông sẽ thầm ghen tị với anh Anh thích cảmgiác đó Nào, đừng mắng anh ích kỉ chứ, anh chỉ làm bọn họ ghen tức trong vòng vài giờđồng hồ thôi mà Anh hứa đấy, em yên tâm
À vừa rồi anh đã tìm được chiếc kẹp tóc mà em thích, ngay dưới gầm giường Anh đoánchúng ta đã ‘vô tình’ đá nó vào đấy Ôi trời, vậy là bao lâu rồi anh không dọn nhà?
Trang 10được 1 lá thư như thế từ 1 người đàn ông khác gửi cho vợ mình, bạn sẽ như thế nào? Tôibắt đầu nốc rượu.Có 1 cô gái nào đó đang vuốt ve sống lưng của tôi, tôi không phản ứng
và cũng không biết phản ứng như thế nào trong tình trạng cơ thể bủn rủn như thế này Cótiếng fone vang lên đâu đó Nhưng quan tâm làm gì cơ chứ? Nhất là khi 2 tay tôi còn bậnphải chơi xúc xắc với 1 ả điếm xinh đẹp thế kia Thoạt đầu rượu còn được pha với cokenhưng đã bao giờ bạn đi bar chưa nhỉ? Vì chỉ có người từng đi bar mới biết sự hưng phấncủa những ly rượu pha ban đầu sẽ dẫn bạn đến đâu mà thôi Tôi bỏ hẳn coke mà chỉ dùngrượu thuần khiết Tôi cũng không còn đủ minh mẫn để nhớ rõ là họ đưa cho tôi chai RemiMartin hay 1 chai Camus nào đấy Rượu không giúp người ta quên vĩnh viễn nhưng ít ra nógiúp tôi mất trí tạm thời Đầu tôi quay cuồng theo tiếng nhạc, người tôi bắt nhúc nhích, có 1bàn tay nào đó dẫn tôi ra giữa sàn Những tiếng la hét, những tiếng gào cũng là 1 động lựctốt để bạn bắt đầu hiểu rõ như thế nào gọi là nhảy
Tôi thức dậy lúc 7g sáng Đầu vẫn còn nhức, không đủ tỉnh táo nhưng vẫn còn biết việc tiếptheo sẽ làm là gì.Tôi móc ví, để lại tiền cho cái con người nằm kế bên vẫn còn say ngủ Mở
tủ lạnh lấy miếng chanh ngậm rồi mở của phòng.Đúng! Tôi đã qua đêm với ả Tôi dùng từqua đêm vì hoàn toàn đêm hôm qua tôi để cho bản năng của 1 người đàn ông làm việc.Hoàn toàn không có bất cứ tình cảm nào trong đó Tôi còn yêu vợ rất nhiều
Chương 4: Lời nói dôí – A lie
Dọn dẹp lại vài thứ linh tinh trong phòng, tôi định sẽ gọi cho anh Cũng đã hơn 7h tối, bụngđói cồn cào, tôi ghét cái thói về trễ không báo trước của chồng
8h, 11 cuộc gọi, không tiếng trả lời Bực bội, tôi đập cái điện thoại xuống bàn Tốt thôi,không về thì tùy, tôi cũng chẳng việc gì phải chờ đợi một người chồng vô trách nhiệm 9h, tôi bắt đầu thấy biếng lười Tiếng tivi lảm nhảm mấy câu chuyện chính trị không đâu vàođâu, bắn tỉa, bạo lực, đói khát, động đất…Thật là thảm họa Cái nhân loại này đang chếtdần chết mòn vì sự ngu dốt của chính mình, trong khi tôi rất bình thản uống trà và tậnhưởng cơn buồn ngủ ập tới một cách rất tự nhiên Tiếng máy lạnh chạy o o…đó là âmthanh cuối cùng tôi nhớ
Đã hơn 6h30 sáng Cái ghế sofa làm cột sống tôi biểu tình bằng cách đau nhức khó chịu.Chồng tôi vẫn chưa về nhà Làm sao tôi biết ư? Đơn giản thôi Nếu về anh đã nhẹ nhàng
bế tôi vào giường Tôi sẽ xem anh trả lời như thế nào về việc đêm qua mình đã ở đâu, làm
gì
Chính xác là 8h34 theo cái đồng hồ điện tử trong thư phòng, tôi nghe tiếng lách cách của ổkhóa, tiếng áo khoác được mắc lên giá treo và tiếng chân anh với đôi vớ đen loạt xoạt trênthảm bước vào phòng ngủ
Anh đã đi đâu cả đêm? Câu trả lời là văn phòng Nực cười thật, tôi đâu phải là một con lừa
Trang 11Công việc á? Phải phải, tôi đã gọi cho cô thư kí của anh và được biết anh đã rời khỏi vănphòng vào lúc 4h chiều Sau đó, tức là 16 giờ và 34 phút, anh đã ở đâu, làm gì? Hay thật,anh có một người vợ đang mang thai ở nhà, tôi có cần nhắc anh nhớ điều đó không?
Cơ mặt anh nhăn nhúm tỏ vẻ khó chịu
-Em theo dõi anh đấy à?
Cần gì chứ, chúng ta đã lấy nhau 2 năm 7 tháng 8 ngày rồi anh ạ Chỉ cần một cuộc gọithôi, anh có trốn ở đâu trong cái thành phố này tôi cũng sẽ tìm ra
Anh vứt áo xuống sàn, chui vào nhà tắm
Anh mở cửa ra xem nào, tôi đang nói chuyện với anh cơ mà Cái lịch sự thường ngày củaanh biến đi đâu mất rồi, vào luôn mớ nước tiểu sặc mùi rượu anh thải ra hôm qua rồi à?Hay vào mớ tinh dịch anh ngủ với một con điếm nào đấy?
-Em có thôi đi không? Vừa sáng sớm đã làm ầm ĩ lên
Ai là căn nguyên của sự ầm ĩ này? Anh hay tôi?
-Em muốn anh trả lời bao nhiêu lần nữa em mới chịu thôi hả? Anh đã ở công ty, đượcchưa? Cái ả thư kí ấy có ở đấy cả đêm với anh đâu Buổi chiều anh ngồi với vài người bạn
Em tập cái thói ghen bóng ghen gió ấy từ đâu ra thế?
Giờ thì anh điên đến nỗi gọi cả thư kí của mình là ả rồi cơ đấy Cứ người trần như vậy, anhbiến mất dưới đống chăn gối thay cho dấu hiệu không muốn trò chuyện Hay, rất hay Tôi làmột mụ vợ ghen tuông khiến anh mệt mỏi
Vớ áo khoác, chùm chìa khóa, cái túi len to sụ, đập cừa và không khí tràn vào khí quản tôi.Tôi cần một nơi để tìm lại sự cân bằng khi mà tim tôi đang đập nhanh đến mức tôi có thểcảm nhận được đám hồng cầu chạy loạn xạ trong động mạch khiến đầu óc tôi trở nênchoáng váng Tôi thật sự khó thở,cảm thấy mình như 1 người bị nạn lạc giữa dòng xoáycủa biển cả,buồng ngực căng phồng 1 cách kỳ lạ Vì thế tôi biết việc ra khỏi căn nhà u ámnày là 1 quyết định chính xác Nếu là tôi của ngày nào, nhất định tôi sẽ làm rõ mọi thứ 1cách quyết liệt nhất, nhưng bây giờ, tôi đã là mẹ Mà một người mẹ không đơn thuần chi làphụ nữ Tôi để mặc cho bản năn chọn lựa lối đi Rảo bước trên phố đi bộ, tạt ngang vào 1quán nước nào đó rồi lại tiếp tục sải những bước chân mệt mỏi Khi quán tính dừng lại, tôi
đã ở thư viện được 1 tiếng 26 phút
Chương 5 : Mất mát – Losses
Mùi thuốc sát trùng bệnh viện sộc vào mũi khó chịu đến tột độ.Tôi chán ghét cảm giác mình
bị giam cầm đến bất lực,tay được nối với những cơ số dây nhợ của ống truyền dịch nhằm
bổ sung năng lượng cho ‘quá trình hậu phẫu thuật’ Tôi “vừa thoát khỏi 1 cơn thập tử nhấtsinh” do tên bác sĩ bất tài vô dụng nào đó đã nói Và tôi cũng mất đứa con nhỏ bé của mìnhdưới lưỡi dao kéo của phòng mổ Nghiêng đầu nhìn qua ô kính bé tí trên cánh cửa phòng,dãy hành lang trắng xoá hiện lên đầy khiêu khích và lạnh lẽo Tính từ giây phút này, tôi
Trang 12Chồng tôi vào đây được 2 lần, mỗi lần cách nhau chừng 24 giờ đồng hồ Anh đến, mỗi lầnmang thêm được một bó hồng, cắm vào bình, hôn lên trán tôi, hỏi chừng vài câu và đi khỏi.Ngoại trừ tối hôm đầu tiên sau khi nhận điện thoại của bệnh viện báo rằng tôi đang ‘chiếnđấu’ trong phòng mổ, tất cả những đêm sau đó tôi đều nằm một mình trong căn phòngbệnh viện, thức trắng Tôi chỉ lả đi khi không còn sức chống chọi nữa Một ngày, tay bác sĩđến khám cho tôi hai lần, mỗi lần lâu lắm là 5’ Sau khi đã xem xét hết ống truyền dịch, bìnhnước biển, biểu đồ điện tim, và quan trọng nhất là huyết áp, tên bác sĩ ra khỏi phòng,không quên dặn tôi phải nghỉ ngơi cho lại sức và nhất là “đừng suy nghĩ gì nhiều”
Ôi cậu bác sĩ non nớt của tôi ơi, cậu cứ thử nằm vào chiếc giường này xem, rồi cậu sẽthấy ‘Đừng suy nghĩ gì nhiều’ là một cụm cừ thừa thãi không cần được thốt ra
Khi đọc một quyển sách về thời kì mang thai, đã có một đoạn viết như thế này:
“Với các bác sĩ, việc phá thai và sẩy thai về mặt ý nghĩa không có gì khác nhau Nhưngtrong suy nghĩ bình thường, rất ít người trong chúng ta coi hai sự việc phá thai và sẩy thai
là như nhau Đó là vì đã từ rất lâu, từ phá thai luôn luôn được dùng gắn liền với tính từ “bấthợp pháp” hay “lén lút” để hàm ý lên án; còn sẩy thai được coi là một sự việc tự nhiên mà
ta không làm chủ được…”
Thế thì trường hợp của tôi nằm đâu trong hai khái niệm rất mơ hồ sẩy thai và phá thai? Tôi không buồn dậy khỏi giường, chỉ muốn nằm ỳ ở đấy cho đến tận khi bản thân tôi giànua đi và chết
Cuối cùng, sau khi biết chắc rằng không thể chịu đựng được sự thờ ơ của cái tổng thểđược gọi là bệnh viện này đối với một người phụ nữ đang có nhu cầu được giải thoát nhưtôi, sau lần khám buổi sáng ngày thứ ba kể từ khi tôi được đưa vào đây, tôi bảo với ‘ngài’bác sĩ uyên bác của tôi rằng tôi muốn xuất viện Anh ta đã nhìn tôi bằng đôi mắt mở to nhưmắt mèo, sau 5 giây tiêu hoá điều tôi vừa nói, anh ta cũng phản ứng lại sự việc vừa diễn rabằng mấy từ: “Chị chắc chứ?”
Chắc ư? Còn hơn thế nữa ấy chứ Tôi không muốn mình mục rữa nơi này giữa một đốngnhững đoá hồng vô tri vô giác và bốn bức tường trắng tinh tươm đầy bệnh hoạn
Trang 13“Nếu về nhà chị sẽ phải nghỉ ngơi thật nhiều Tốt nhất là nên nằm trên giường trong tư thếthoải mái nhất, vận động nhẹ và giữ ấm cơ thể khi ra ngoài Thêm vào đó, trong thời giannày, chị hãy đến bệnh viện ngay khi có dấu hiệu của sự tăng huyết áp hay bất kì một triệuchứng nào làm chị cảm thấy khó chịu Chị hãy chịu khó uống thuốc đầy đủ và đúng giờ…” Sau khi bước ra khỏi phòng bệnh thì tôi cũng chẳng còn nhớ là anh ta đã nói với tôi tất cảnhững điều ấy Tay tôi dán đầy băng cá nhân che đi vết tích của hàng loạt các loại ống dẫn
đã từng ghim vào da thịt Từ chối để bệnh viện gọi anh đến đón, tôi đi dọc dãy hành langvắng vẻ Cuối cùng, sau hàng giờ hành động như một cái xác vô cảm, tôi đổ gục xuống sàn
và khóc như một đứa trẻ Đứa con đầu lòng của tôi! Mẹ xin lỗi, xin lỗi con Chỉ có bảo vệcon thôi mà mẹ cũng không làm được Mẹ thật vô dụng Tôi khóc đến không nấc lên được,nước mắt không chảy được Tôi biết giờ tôi chỉ còn lại một mình
Chính vì những cái nấc không thành tiếng ấy mà tôi nghe được tiếng bước chân tiến ngàymột gần hơn, gần hơn nữa…và kết thúc bằng một bàn tay đặt lên vai trái tôi cùng câu hỏi:
“Không sao chứ?”
Tôi không đủ sức để trả lời, chỉ giương mắt lên nhìn anh ta một cách rất ngu ngốc Bỗngnhiên, bằng một động tác rất nhanh và nhẹ nhàng, anh ta đưa tay vuốt mái tóc tôi chừngnhư tôi vẫn còn là một cô bé, trong một phần trăm giây, anh ta đã yên vị trên sàn hành langcạnh tôi như thể đó là một điều gì đó bình thường nhất trên vũ trụ Đến lúc này đây thì tôikhông còn cảm nhận thấy cái đau quặn nơi bụng vì nức nở nữa, nhưng nước mắt cứ tựnhiên trào ra như thể lực hút trái đất đang kéo chúng xuống, mạnh hơn, mạnh hơn….và rồisau một phút trải qua sự ngỡ ngàng, lạ lẫm, thân quen đến lắng đọng, tôi bùng nổ như mộttrái bom Cuối cùng thì tôi để cho âm thanh của tiếng khóc vỡ ra từ cổ họng lên vai áo anh
ta mà không chút kìm chế
Chương 6 : Ký ức và thực tại – Memories and Reality
Tôi vùi mình vào chăn tránh trả lời những câu hỏi của cô ấy Tôi biết nếu cứ tiếp tục, tôi sẽkhông thể kiềm nổi mình mà sẽ nói thằng với em rằng: ừ thì tôi đã ngủ với 1 ả điếm nàođấy mà thậm chí tôi chả nhớ cả tên Như thế thì sao nào? Chẳng là gì cả so với những gì
em làm với tôi Em ngủ và có tình cảm với thằng đàn ông khác, còn tôi? Tôi chỉ có vế trước
mà thôi Thế thì có gì quá đáng lắm không? Nhưng tôi biết, nói điều đó hoàn toàn khôngthích hợp vào lúc này, thậm chí có thể sẽ ảnh hưởng đến thai nhi của cô ấy Chết tiệt, ngaygiờ phút này mà tôi còn lo được cho đứa bé cơ đấy!
Tôi nghe tiếng sập cửa Có lẽ đó cũng là điều tốt hơn cả không chỉ cho cô ấy mà con cho
cả bản thân tôi Khi cơn giận đang tràn ngập khắp cơ thể, chúng ta cần thời gian để kìmchế nó lại
Con người ta khi gặp 1 vấn đề hóc búa nào đó thường phải trải qua 3 bước : đối mặt, chấp
Trang 14nhận và trút bỏ Tôi đã từng đối mặt Tôi đã từng cố ép mình phải chấp nhận, nhưng trút bỏthế nào được khi cô ấy vẫn còn tiếp tục qua lại với gã đàn ông đó cơ chứ Quơ tay kéochiếc kèm che cửa để tắt đi những ánh nắng gắt mặt trời ban trưa.Không biết là vô tình hay
cố ý, cánh tay tôi lướt qua khung hình đầu giường khiến nó rơi đánh xoảng xuống sàn nhà.Những mảnh thủy tinh vỡ vương vãi khắp phòng Như cảm nhận được sự vỡ vụng ấy,nắng lại thay nhau hắt vào, ánh trên mỗi mảnh tinh thể một kỷ niệm ngày nào Tôi bắt gặpđâu đấy hình ảnh cô sinh viên cá tính lần đầu thực tập mà không hề rụt rè trước những khókhăn, cả lần tôi và em cùng nhau ăn mừng trong 1 quán lẩu nào đó nhân dịp em chính thứcđược nhận sau 3 tháng thực tập ngắn ngủi mà tôi tưởng chừng phải xa em từ đấy Cái nắmtay đầu tiên À thực ra cũng không thể cho là nắm tay khi ngón út của tôi chỉ vừa mới đặtlên tay em lúc ở rạp phim, em rụt tay lại vì ngượng Chính lúc đó, hình ảnh 1 cô gái mạnh
mẽ ngày nào bỗng như trở nên thật hơn, gần gũi hơn và cũng yếu đuối hơn Và kể từ giâyphút đó, tôi biết rằng mình sẽ phải là 1 bức tường thành vững chắc để che mưa tránh giócho em Vì 1 cô gái, dù kiên cường đến đâu thì cũng chỉ là là 1 cô gái mà thôi.Sau đó nửanăm, em đã chính thức cùng tôi bước vào thánh đường trước sự chúc phúc của baongười Có người cho rằng đó là vội vã, nhưng tôi hoàn toàn không nghĩ vậy Năm đó tôi 32
và em đã 27, đủ chín để biết rằng chúng tôi cần có nhau Thậm chí tôi còn nhớ được cảnhững giọt nước mắt hạnh phúc của em khi tôi điều khiển chiếc xe mô hình chở bông hoahồng đụng phải chân em Em nhặt nhánh hoa giữa quảng trường vào giờ cao điểm Emđịnh dừng lại ở việc ôm chầm lấy tôi vì cảm động, nhưng tôi không cho phép em làm điều
đó đến tận khi em tìm thấy chiếc nhẫn cưới tôi giấu bên trong nụ hoa Tôi thực sự ngượngkhi quỳ xuống cầu hôn em giữa chốn đông người như thế Nhưng tình yêu dành cho emquá lớn để đè bẹp sĩ diện của tôi lúc bấy giờ Ngay lúc này, hoặc không bao giờ cả Và em
đã thắng.Em và tôi cùng thuộc về nhau mãi mãi.Khoan đã, cái gì ? Mãi mãi à ? Hình nhưđiều hoang đường đó chỉ đúng với tôi mà thôi Hay ít ra thì tôi cũng đã từng tin như thế
Có những chiều em nũng nịu vòi tôi bước ra thang máy ở tầng 21 và cõng em tiếp 2 tầnglầu bằng cầu thang bộ lên đến tận căn hộ của chúng tôi Lần đầu tôi mệt bở cả hơi tai,nhưng hơi thở của em phà vào gáy tôi tạo nên sự khác biệt, nếu bạn thực sự định nghĩađược sự khác nhau giữa người đàn bà quyến rũ và nguời đàn bà biết làm cho họ trở nênquyến rũ Cái đẹp của em không quá lôi cuốn hay nổi bật ngay từ lần gặp đầu tiên, nó nhưmột cơn mưa dầm thấm đất, từ từ thuần hoá ta bằng một sức mạnh ma thuật huyền bí.Bao nhiêu người đàn ông đã được trải qua quá trình đó?
Tôi đã bao giờ kể đến lần em ngồi đối diện tôi trên sofa và nhắn vào di động: “Em muốnhôn anh.” ? Ấy là khi chúng tôi chưa lấy nhau Ấy là khi chúng tôi vẫn còn chưa một lần làmtình Hãy biết rằng những thứ dường như đơn giản lại dễ làm ta xúc động bởi sự giản đơncủa nó Những ngón tay em dài Và em thích hôn lên trán tôi trước khi chìm vào giấc ngủ
Em bảo rằng, đó là nụ hôn cảm ơn cho mỗi một ngày tôi yêu em
Trang 15Em của tôi ơi Em thân yêu của tôi ơi Chưa có một nguời đàn bà nào hôn tôi như thế Hôntôi như em
Ấy ấy , mỗi lần nhắc đến những kỷ niệm, tôi lại không thể quên cái đêm tân hôn đó Nóithật, đó không phải là lần đầu tiên chúng tôi quan hệ với nhau mà thực ra lần đầu tiên là từtrước đó rất lâu rồi Tuy nhiên, ngay trong đêm hôm đó, em , chính em chứ không ai kháclại tái tạo cho tôi 1 cảm giác đặc biệt khác những lần trước rất nhiều Cảm giác như đượclàm tình với 1 cô gái còn trinh đầy khao khát và đam mê Em ngâm mình trong hương phúcbồn tử dìu dịu, em nhè nhẹ áp bầu ngực đầy đặn vào lưng tôi, sống lưng bị cọ sát mạnhđến bất ngờ Tôi bắt đầu cảm thấy người nóng dần, cái biểu tượng giới tính 1 một lần nữalại biểu tình Tôi lật em nằm xuống, mở nắp cho nước thoát ra ngoài.Cái nhớp nháp của xàphòng chưa rửa sạch còn vương lại kích thích ham muốn nhục dục tăng cao gấp mấy lầnkhi chúng tôi làm tình trên sopha hay bàn ăn Những nụ hôn nồng cháy nhất như chưa baogiờ, thích nhất là lúc lưỡi em trốn tránh lưỡi tôi rồi bất ngờ em ngoạm lấy, quyện chắc vàolưỡi tôi như thể nếu không làm thế nó sắp tan biết ra ngay lập tức vậy Tôi thật sự bị emkhích đến nỗi muốn hãm hiếp em nhiều hơn là làm tình Tôi đẩy mạnh 2 chân em lên caohơn, cảm giác đặc biệt mà tôi muốn nhắc đến đó chính là cảm giác em đi vào trong tôi chứkhông còn là tôi chìm vào trong em nữa Có lẽ nhiều người phải phì cười vì sự việc đó,nhưng với tôi, nỗ lực làm mới mẻ cảm giác của em đáng được đánh giá cao Nhất là việcbất ngờ ly sữa tươi đặt trên bàn gần đó lại được em rưới lên khắp người Sự tinh khiếtnhưng nhếch nhác đến đê mê Em đã làm vì tôi Em của tôi lúc này mãnh liệt và da diếthơn bao giờ hết
Một tia nắng phản chiếu trên tấm kính vỡ rọi thẳng vào mắt tôi nhức nhối Nhức nhốihệt như những kỉ niệm kia, bủa vây lấy tôi bóp nghẹt Tôi nằm, dõi mắt lên trần nhà Tôinên dọn đống lộn xộn tôi gây ra kia nếu không muốn em nghĩ rằng tôi đã cố tình đập vỡkhung ảnh chụp trong tuần trăng mật của vợ chồng chỉ vì một chút cãi vã Tôi ngồi dậy, lấytay vuốt mặt, tâm trạng nặng nề u ám Những ngày tháng đã qua không làm cho tôi nguôingoai Ngược lại, chúng làm tôi cảm thấy như bản thân chính là lí do của sự ngoại tình [nếuđiều đó xảy ra] giữa em và người đàn ông kia Nhẩm lại xem, tôi đã viết cho em được baonhiêu lá thư tình ra hồn Những cuộc điện thoại, lời nói yêu thương thôi đối với em dườngnhư chưa đủ Tôi đang không chỉ là yêu một nguời phụ nữ, tôi còn đang yêu một thiên thần,một giấc mơ
Lau dọn đống đổ nát do tôi ( hay chính em ) làm đổ vỡ, tôi mới thật sự hiểu đôi khi cónhững thứ khi đã đi quá xa thì không cách nào quay lại.Cũng như những mảnh thủy tinh ấy,
dù có chắp ghép tài tình cỡ nào đi chăng nữa thì vết nứt cũng sẽ là vĩnh viễn.Tôi biết em điđâu lúc này và cũng không buồn tìm em nữa.Có lẽ nên để cho em thanh thản làm cái việc
Trang 16mà em muốn: sinh cho gã người tình lãng mạn ấy 1 đứa con vậy Em à! Đó cũng là điềucuối cùng tôi có thể làm cho em mặc dù đôi lúc lòng tự trọng của 1 thằng đàn ông, của 1người chồng khiến tôi như muốn nghiền nát cả em và hắn dưới bàn cân của công lý.Nhưng, tình yêu tôi dành cho em lại 1 lần nữa chiến thắng rồi đấy em ạ
Tôi lao mình vào núi công việc mà nhiều lúc không có cả thời gian để giải quyết nhu cầu cánhân Tôi tìm kiếm mọi ngóc ngách chưa hoàn thành của cả nhân viên cấp dưới vào lúc tan
ca để làm Hay nói 1 cách khác tôi đốt mình bằng công việc, chỉ có thế thì tôi mới ngănmình không suy nghĩ về em nữa Tôi về nhà vào lúc 11g và chỉ đợi đúng 6 giờ sáng thì bậtdậy, chạy bộ để tiếp thêm sức khỏe cho công việc, ăn vội bữa ăn sáng ở quán nào đấy rồilại vù tới công ty Trái ngược với vẻ tất bật của tôi, em lờ đờ như hồn ma giữa căn hộ khiếntôi có đôi phần lo lắng Dẫu biết rằng bản thân em là một người phụ nữ nhạy cảm nhưng tôikhông sao dừng được, không thể đừng được Mãi đến hôm cuối tuần, lúc em bưng vàophòng cho tôi bát cháo còn nghi ngút khói, tôi mới có cơ hội nhìn rõ lại em Em vẫn ân cầnnhư thế, ngọt ngào như thế và cũng im lặng như thế Em không nói gì, nhìn tôi rồi đặt bátcháo xuống Không biết là do hơi hành bay lên hay vì 1 lý do nào đấy, tôi cảm thấy ẩm ướtnơi khóe mắt của em Hơn lúc nào hết, tôi thật sự muốn ôm siết em vào lòng, bảo em hãyhủy sinh linh kia đi, bỏ quách hắn đi rồi cùng tôi đến 1 đất nước nào đấy để làm lại tất cả.Rằng tôi đã biết hết tất cả sự phản bội của em nhưng nếu em chấp nhận đề nghị, tôi sẽ bỏlại sau lưng những quá khứ ấy để cùng em sống hết những chặng đường còn lại Nhưng
em đã ra khỏi phòng tự lúc nào Tôi và khoảnh lặng Cầm bát cháo em nấu, từng muỗngtừng muỗng là từng nhát dao khứa vào các thớ động mạch dẫn máu đến tim tôi Em đã giếttôi 1 nửa rồi
Em ốm đi hẳn so với em của 3 tuần trước Em trở mình nhiều hơn vào lúc đêm vàthỉnh thoảng tôi nghe tiếng thở dài Nhiều lần tự hỏi mình tại sao lại để phải ra nông nỗinày, nhưng có lẽ người có thể trả lời câu hỏi này chính là em Em xanh xao hơn, gầy gòhơn Vết thương này em vẫn còn muốn cứa thêm vào sao? Đã có lúc tôi định sẽ đeo 1chiếc mặt nạ nào đó lên để có thể cùng em đi đến hết thời kỳ sinh nở, đã 4 tháng rồi còn gì.Nhưng rồi cũng chính vì thư viện, vì những lá thư của kẻ đốn mạt đó, 1 lần nữa tôi và emnhư 2 người bị cơn động đất tách ra thành 2 thủ lĩnh đối lập tự tiêu diệt lẫn nhau trênnhững miền đất mới
Em Tôi Một chiếc giường Hai đầu địa cực
Chương 7: Nguyên nhân – Kết quả [Reason – Result]
Từ ngày vợ chồng chuyển về căn nhà này, một tay tôi chăm chút sắm sửa từng món
đồ nội thất một, bày biện từ góc tủ đến phòng khách Không một nơi nào làm tôi cảm thấy
tự hào hơn mái ấm của chúng tôi Nó như một chiếc hộp chứa đựng toàn bộ kỉ niệm từ lớn
Trang 17đến bé, từ nụ cuời đến nước mắt, những lần giận dỗi, những yêu thương….tất cả nhưđược gói gọn lại và chất cả vào đây Tuy vẫn biết rằng không có thứ gì là hoàn hảo, là tuyệtđối, đến một còn có thể lớn hơn ba, nhưng chưa bao giờ, cuộc sống hôn nhân lại rơi vào
bế tắc như lúc này Ngày qua ngày, đi đi về về trong căn nhà này như chỉ có hai hồn masong hành cùng nhau Đến cả một câu quan tâm anh cũng không buồn mở miệng, tôi sao
bơ vơ quá, lạc long quá Hơn một tháng nay, cứ tôi dậy anh đã rồi khỏi nhà, đến di độngcũng để chế độ chờ, anh như tan biến vào một thứ vật chất nào đó không có chỗ cho tôi.Đến đêm khuya, khi tôi đã thiếp đi vì chờ đợi, anh về nhà và nhẹ nhàng nằm ở một gócgiường bên kia Giữa đêm, tôi thường nghe như có tiếng ai gọi tên mình, khi tôi giật mìnhtỉnh giấc, hơi ấm của anh là thứ duy nhất nhắc nhở tôi chúng tôi vẫn đang ở đây, cùngnhau Số ngày về nhà ăn cơm của anh cũng thưa dần theo thời gian, từng ngày, từng ngàymột Tôi tự hỏi, đến một lúc nào đó, liệu anh có đột ngột biến mất đi không?
Khi một ngày 24 giờ ngoài vùi đầu vào hàng đống chữ nghĩa trong sách, đi ra đi vào, tôicũng chẳng còn thứ gì thú vị hơn để làm, cái đói theo đó mà cũng không thèm gõ cửa cáibao tử trống rỗng của tôi thêm nữa Tuy bản thân cũng thầm lo lắng cho sự sụt cân khôngbáo trước này, nhưng tôi nghĩ âu cũng chỉ là một hiện tuợng tự nhiên mà bất cứ sản phụnào cũng trải qua Giống quy luật thôi, có lên có xuống Mang thai cũng như một biểu đồlượng CO2 trong khí quyển, lên xuống, đều đặn, nhịp nhàng
Tôi thở dài
Hôm qua, cuối cùng thì chừng như sau hàng thế kỉ, anh đã nhìn tôi, thực sự, một cáchchăm chú Tôi định cho anh ấy xem vài tấm hình siêu âm, nhưng nghĩ thế nào tôi lại khônghỏi nữa
Sự lạnh nhạt trong căn nhà này khiến đầu óc tôi không ít lần biểu tình Đôi khi bước vàotoilet, mọi thứ quanh tôi bỗng tối sầm lại Tôi lò mò như nguời mù, vớ lấy được thứ gì, tôivịn vào thứ ý, đổ cả thân người vốn dĩ đã nặng nề cho đến khi ánh sáng đèn lần lượt trở lạivới đôi mắt tôi vẫn đang chớp liên hồi
Tôi vẫn tự nhủ mình phải đi khám thai lại, tôi đã lỡ đến những hai kì hẹn với bác sĩ sảnkhoa khiến ông ta chẳng mấy hài lòng Ngồi khoanh chân trên sàn, tôi nhìn đăm đăm vào
tờ lịch đã gạch chi chít bút đỏ tìm cho ra một vài giờ phù hợp với cả hai vợ chồng cho mộtcuộc hẹn Tôi cứ bắc điện thoại lên, định gọi rồi lại nhớ sực ra một vấn đề gì đó, tắt điệnthoại rồi tiếp tục đâm đầu vào tấm lịch Đầu óc sau nhiều ngày không suy nghĩ đã dần trởnên chây lười khiến tôi thấy mình gần như vô dụng Anh về nhà, sau khi liếc qua tôi trongtrạng thái chỉ có độc một cái quần lót và chiếc áo sơmi đàn ông nằm bó gối trên sàn, anhbảo tôi nên đi tắm cho thoải mái đầu óc
Trước bữa ăn tối, tôi mon men hỏi anh về lịch làm việc trên công ty Cứ dán mắt vào tờbáo, anh ậm ừ bảo thời gian này đang khó khăn nên cũng căng thẳng, em đừng quan tâm.Dẫu biết rằng anh chẳng muốn nghe nhưng tôi cứ mặc kệ thao thao bất tuyệt về cái thai và
Trang 18cuối cùng thì đúc kết bằng việc định một cuộc hẹn với bác sĩ có mặt cả hai vợ chồng Anhbuông tờ báo xuống bàn, sau một hồi rất lâu không nói cũng chẳng phản ứng gì, bảo em
cứ đi khám thường xuyên, anh sẽ cố thu xếp
Sớm hôm sau anh nhắn cho tôi một cái tin bảo chiều nay 2h có thể sẽ có vài giờ thong thảtrước buổi họp hội đồng quản trị, nói tôi nếu được hãy hẹn bác sĩ vào giờ đấy.Tôi lập tức vồlấy cái điện thoại như thể nếu chậm một giây thì nó sẽ biến đi mất, cố nài nỉ để có cuộc hẹnphù hợp với yêu cầu làm việc của anh Trước giờ hẹn 30’, tôi như náo nức đến mức tháiquá, đã có mặt ở phòng khám với một nụ cuời rộng đến mang tai Cô y tá nhìn tôi tỏ vẻngạc nhiên, phải chăng trông tôi quá giống một cô gái trong lần đầu hò hẹn? Rốt cuộc thìanh cũng đã trở về với tôi, tôi đã từng tự hỏi tại sao về những hành động gần đây của anh.Nhưng tôi biết dù có thế nào đi nữa thì bây giờ anh lại là anh của tôi
15 phút trôi qua kể từ thời điểm của cuộc hẹn Chắc chẳng qua vì công việc vẫn chưa được
ổn thỏa hay anh đang bận cuộc họp nào đó mà thôi Nửa tiếng rồi Tôi rảo những bướcchầm chậm vào phòng khám, mắt vẫn dõi nhìn lại phía sau 1 lần cuối trước khi bước vàonhằm tìm kiếm bóng dáng của anh Nụ cười ban đầu đã vụn vỡ tự khi nào Người tathường ví phụ nữ như 1 trái tim pha lê Trái tim pha lê vỡ
Tôi hoàn toàn không thể hiểu tại sao Anh đã hứa sẽ đến cơ mà? Cho dù tôi có lầm lỗi gìchăng nữa thì đứa bé vẫn là máu mủ, là núm ruột của chúng tôi Và nếu như anh đã có ýmuốn chối bỏ thì cứ nói thẳng với tôi, nếu như anh vẫn chưa sẳn sàng để làm 1 người chacũng có thể bảo tôi gác lại chuyện mang thai kia mà Tôi khuỵu chân tại hành lang củabệnh viện Tôi không thể suy nghĩ nhiều được Đúng, tôi không thể để mình thế này vì nhưthế sẽ ảnh hưởng đến đứa con thân yêu của chúng tôi Bác sĩ bảo rằng ở tôi đang xuấthiện tình trạng tăng huyết áp hiếm thấy ở thai phụ, hiện nay chỉ là giai đoạn đầu nên không
có gì tổn hại lắm nhưng nếu cứ để mình stress và suy nghĩ nhiều như thế có thể sẽ ảnhhưởng đến thai nhi Tôi như 1 người lâm vào ngõ cụt của cuộc sống Hạnh phúc trước mắtđấy, nhưng để chạm vào nó, tôi lại phải chạy qua 1 khu rừng cháy Liệu tôi có còn giữ đượchơi thở để chạm tay đến hạnh phúc hay không? Tôi không thể suy nghĩ nữa Mẹ kiếp! Mày
có thôi suy nghĩ không thì bảo? Hay mày muốn chính mày hại chết con mày mới thôi? Charuột của nó đã không thương nó, nay chính mày cũng muốn ruồng bỏ nó à Tôi thấy mắtcay, miệng hơi rát vì vết bậm môi đến nỗi tự tổn thương mình Bầu trời bắt đầu quay, tôinhìn thấy mọi thứ như biết chạy vậy, cả cái cây phượng ngoài vườn kia, cái cột tôi đang vịncũng bắt đầu di chuyển Choáng váng Tôi thực sự bị guc ngã thì 1 bàn tay lại kịp níu giữtôi lại Một bờ vai rộng, không nước hoa, vững chãi Cánh tay ôm choàng qua vai tôi giữcho tôi khỏi ngã, để đầu tôi dựa vào khoang ngực với một trái tim đang đập đều đều Rấtđều Như quả lắc đồng hồ Nhịp thở tôi dần chậm lại, da thịt dần có cảm giác lại, và cuốicùng tôi đẩy nhẹ anh ta ra
“Không sao chứ?” – Tôi không sao Chỉ là hơi choáng Và sau khi dìu tôi ngồi xuống chiếc
Trang 19ghế trống ngay trước một phòng khám, mang cho tôi một cốc nước ấm và để tôi lí nhí nóicảm ơn, anh ta mỉm cười trước khi cho tay vào túi quần và đi khuất
Tôi về nhà Anh ngồi bình thản xem một chương trình phóng sự trên Discovery Thoạt tiên,tôi không hề có cảm giác rằng anh đã vô tình hay cố ý quên đi cái hẹn vừa chừng hai tiếngtruớc ở bệnh viện phụ sản Nhưng rồi anh lẩn tránh cái nhìn của tôi
-Anh xin lỗi, sếp anh gọi vào ngay lúc anh định rời khỏi văn phòng Điện thoại anh hết pin,
mà ông ta thì cứ thao thao bất tuyệt đến không để cho anh có thời gian gọi để báo cho em.Anh xin lỗi, chúng ta vẫn có thể hẹn lần sau
Phải phải, được thôi Chỉ là một cái hẹn Không trả lời, tôi bỏ vào phòng trong thay quần áo,sau đó vợ chồng ăn cơm rồi đi ngủ
Bẵng đi một tuần sau đó, tôi nhắc anh về kì khám định kì tiếp theo trên lịch hẹn theo dõithai của tôi Tôi không đề cập gì đến sự lên xuống bất thường của huyết áp gây hiện tượngmệt tim có thể dẫn đến ngất mà bác sĩ đã cảnh báo, mà chính tôi cũng đã trải nghiệm Saukhi đã đốt thời gian vào công việc tận thư phòng, anh bảo với tôi hãy hẹn vào lúc 10h sángngày mai trước khi với tay tắt đèn đầu giường, không đợi tôi trả lời Trước khi đi làm vàongày hôm sau, anh gắn lên tủ lạnh một tờ giấy note dặn rằng sẽ tạt qua bệnh viện luôn từvăn phòng, rằng tôi hãy đợi anh ở đó
Tôi không biết lần này bản thân có nên háo hức hay không nữa Chậm chạp, tôi tắm rửa,thay quần áo một cách hết sức chậm rãi, cố giữ cho tâm trạng thật cân bằng, tôi bắt taxiđến bệnh viện Phòng chờ lúc này không đông đúc nhưng vẫn mang một vẻ bình thản như
1 đoạn phim chiếu chậm Nhìn quay quắt xung quanh, tôi thấy mình thật trơ trọi và lạc lõng
Họ đến đây với cả gia đình, với chồng, với con, với nụ cười họ Tôi như cảm thấy sự rộnràng và ấm áp trong trái tim họ lan tỏa vào tận trong từng ngóc ngách của căn phòng chờnày, vui tuơi, rộn rã Tôi thì sao ư? Tôi như một nốt nhạc sai tông bị chèn vào, không hềmang âm điệu nào trong nó Nhưng tôi không muốn đứng lên Tôi thèm được ké lấy cáihạnh phúc được làm mẹ, làm vợ của họ Lấy chồng, tôi cũng chỉ mong được có thế thôi
mà Tôi khẽ khàng nép vào chiếc ghế đang ngồi, tôi tận hưởng cái nhẹ nhàng mà tôithường mơ thấy Chờ đợi có lẽ là thói quen mà tôi cần phải tập chấp nhận dần Đối với 1 sốngười, chờ đợi đôi khi lại là 1 hạnh phúc nhưng thật sự mà nói tôi không thể tìm thấy bất
cứ niềm hạnh phúc xa xỉ nào trong việc chờ đợi này cả Bây giờ là 10h45’ theo chiếc đồng
hồ có tý bột lân tinh quét trên cả 2 kim giờ và giây được treo phía trước phòng khám Tôinhư rơi xuống vực sâu 1 vực sâu mà ngay cả khi rơi rồi mãi bạn vẫn không chạm đáy Lúcnày đây tôi không nghĩ được gì cả Tất cả như trôi tuột xuống ống dẫn đổ thằng ra cốngngầm rồi chạy ra biển lớn Thứ gì đó, chừng như là uất nghẹn cứ tràn lên, đầy ứ làm tôimuốn ói Đứng dậy, nhưng không vào phòng khám như hôm trước, tôi đến thẳng công tyanh Tôi không thể tìm được từ nào phù hợp để miêu tả bất kỳ tâm trạng nào của tôi lúcbấy giờ, vì trong tôi đã chết Mà 1 vật thể chết thì không hề có đồ thị cảm xúc đâu bạn ạ
Trang 20Chiếc taxi cứ thong thả chở tôi qua mấy con đường đặc nghẹt xe, khói bay mù mịt làmsống lưng tôi lạnh buốt Tôi bước xuống, bấm thang máy Cô thư kí của anh nhìn thấy tôithì gật đầu chào, không tỏ vẻ gì đặc biệt
Tôi đầy cửa vào,không khí sặc mùi ẩm mốc và khói thuốc lan tỏa Anh gục đầu ngủ bìnhthản bên cạnh chiếc gạt tàn chứa đầy tàn thuốc vẫn chưa được đổ đi Tôi giật mình, anhbiết hút thuốc tự bao giờ? Giấy tờ bừa bộn, laptop để mở đang chạy chế độ screen saver,những tấm hình chúng tôi chụp cùng nhau cách đây cũng đã lâu lắm rồi Anh cựa người,tỉnh giấc
-Em đang làm gì ở đây thế?
Tôi đoán lúc đấy mắt tôi bổng ướt nước, tôi nhìn anh không thốt lên được câu nào cho tử
tế Cuối cùng, sau khi đã hít thở hai hơi thật sâu, tôi hỏi anh có biết bây giờ là mấy giờ rồikhông? Rồi sau đó, tôi đoán mình đã mất hoàn toàn kiểm soát khi hét lên rằng tôi căm ghét
sự chờ đợi bao lâu nay, tôi căm ghét cái cảm giác trơ trọi ngay giữa phòng chờ bệnh viện
và rằng dù muốn dù không tôi vẫn đang là người phụ nữ của đời anh và mang trong ngườiđứa con của anh nên nếu anh cảm thấy mình không có đủ tự tin để làm cho mẹ con tôihạnh phúc và vẫn chưa đủ sẵn sàng để là một người chồng, người cha tốt thì anh có thểbảo với tôi ngay bây giờ Tôi sẽ trở lại phòng khám, điền vào lá đơn phá thai, mọi chuyệnkết thúc Không dài dòng Suốt bao tuần qua tôi đã cố gắng chịu đựng, nhưng vấn đề ở đây
là gì? Tôi hay anh? Hay cả hai chúng tôi? Anh đứng yên, tựa đầu vào cửa kính, hơi thởphà lên tạo một làn sương mỏng trên tầng 14 của toà nhà Ánh nắng nhảy nhót trên mặtbàn gỗ, trên gương mặt anh không chút cảm xúc, trầm tư Rồi từ từ, rất chậm chạp truớctrận lôi đình của tôi, anh mở ngăn kéo lấy ra vài tờ giấy giăng đầy chữ viết tay bằng mựcđen, đặt lên bàn ngay cạnh khung hình vợ chồng, rồi lặng lẽ ngồi xuống ghế Tiến lại gần,tôi nhấc những bức thư còn hằn những đường xếp…
Tôi đã cố gắng thuyết phục anh rằng sự thật hoàn toàn không như anh nghĩ, rằng đó chỉ lànhững bức thư tôi vô tình tìm được khi đọc những cuốn sách trên thư viện, nhưng chừngnhư điều đó không có vẻ gì có thể lay chuyển được tình hình Mà cũng đúng thôi, bất kìmột người vợ nào lại chẳng biện minh cho bản thân mình như vậy, dù rằng sự việc cô tangoại tình là có thật hay không Tôi hoàn toàn độc thoại, bất lực
Anh ơi, không tin em sao? Nhìn vào mắt em này, chúng ta cần nhất bây giờ là niềm tin.Đưá con này cần niềm tin Tình yêu này cần niềm tin Gia đình này cần một niềm tin Anh chỉ lắc đầu, ánh mắt mệt mỏi thẫn thờ dõi ra cửa sổ
Em hiểu rồi anh ạ, lỗi là do em Do em đã không chứng minh được tình yêu dành cho anh
là duy nhất, do em đã không chứng minh được rằng người vợ này chỉ có yêu thương anh làduy nhất Anh oán trách em cũng được, hận em cũng được, nhưng tuyệt đối đừng vì thế
mà làm tổn thương đến sinh linh bé nhỏ này anh ơi Em thề với trời đất rằng nó là con anh,
là giọt máu của anh, là sự kết tinh của tấm lòng tận tụy của một người phụ nữ tầm thường
Trang 21như em đối với anh không một giây nào ngơi nghỉ Đưá bé không có tội, ít nhất thì anhcũng hãy để cho nó chào đời một cách bình yên, trong cả vòng tay nâng niu của cả bố lẫn
mẹ, trong sự hân hoan chào đón chứ đừng là ánh mắt trách móc cùng nỗi đau mà anhđang nhìn em Con của chúng ta không có tội
Anh không trả lời nữa, không thêm một lời nào nữa
Tôi đứng như pho tượng giữa căn phòng, hoàn toàn không biết bản thân nên cảm tháy nhưthế nào cho phải Những bức thư nắm chặt trong tay, tôi đẩy cửa bước ra trước anh mắt tò
mò của cô thư kí vào dòng nước mắt đang tuông trên gò má tôi gầy guộc
Nhịp tim tôi bắt đầu tăng Tôi biết điều gì đang tới Tôi phải mau chóng bình tĩnh lại Luơngmáu dồn về động mạch chủ đang tăng áp lực lên cơ tim, khiến chân tay tối bắt đầu trở nênquờ quạng Vẫy vội chiếc taxi dưới cổng công ty anh, tôi đóng sầm cửa lại và chỉ kịp bảongười lái xe điạ chỉ trước khi thở đớp một cách khó nhọc Chưa bao giờ, tôi cảm thấy mình
bị dìm xuống như lúc này Tôi đang rơi, lần này là rơi thật sự Người lái xe sau khi nhận tiềnnhìn tôi với ánh mắt đầy lo ngại TÔi cố rặn ra một nụ cười kiểu yên tâm tôi vẫn ổn để anh
ta lái xe đi, phần mình, tôi cố đặt tay lên nắm cửa, ước sao cho mình sẽ lên đến phòng vừakịp lúc không còn cố gắng thêm được nữa Khi cửa thang máy mở cũng là lúc tôi khôngcòn nhìn thấy được gì Tôi phải đến bệnh viện, bây giờ thì tôi biết tôi cần phải vào viện.Điều gì đó đã thay đổi từ lần khám thai một tuần trước, sự diễn ra ngày càng thường xuyêncủa những con choáng cảnh báo tôi rằng tất cả có thể đang rời khỏi bàn tay kiểm soát của
cá nhân tôi Nhưng điều đó không kịp xảy ra, bởi vì ngay lúc đó, đôi chân tôi đã không cònkhả năng nâng đỡ cơ thế khiến tôi đổ quỵ xuống bậc thềm nhà, ngay cạnh đôi dép đượcsắp xếp một cách ngăn nắp Cơn đau thắt ngang bụng tôi, như tiếng sấm làm tôi lập tứctoát mồ hôi và lịm đi trước khi cảm nhận rằng máu đang trào ra phiá bụng dưới
Không, đừng là như thế…
Chương 8: Niềm tin đánh mất – The loss Faith
Tôi lang thang trên con đường nhỏ hẹp khiêm tốn Cũng đã qua đi cú sốc tinh thần banđầu, tôi lặng lẽ thả cho bước chân dẫn lối tôi giữa hai hành cỏ xanh rì cả một khoảng trời.Ngoảnh đầu nhìn lại, tôi thấy căn biệt thự của vợ chồng bề thế như cánh cửa dẫn vào thiênđường, thiên đường không có thật Đôi khi, tôi phân vân không hiểu tất cả liệu đã kết thúchay chưa? Tôi không muốn mình trở nên bi quan một cách không cần thiết, nhưng connguời ta căn bản vẫn luôn lo sợ.Tôi sợ rằng rồi thì chúng tôi sẽ chẳng bao giờ có thể tìm lạinăm tháng ấy, tìm thấy lại được nguồn sống trong chính đôi mắt nhau Có lẽ, có lẽ, tôi cũngkhông biết mình nên tha thứ cho anh, hay anh nên tha thứ cho tôi Hay chúng tôi nên thathứ lẫn nhau Liệu điều đó có còn là quan trọng nữa hay không khi người đàn ông tôi từngyêu, từng tôn thờ, từng là người nhẹ nhàng lịch thiệp biết quan tâm gia đình giờ đây đã đivắng nơi đâu? Tôi như đang sống với một đức ông chồng không biết gì khác ngoài công
Trang 22việc và công việc, đụng chạm đến cái laptop còn nhiều hơn đụng chạm vợ mình, nhìn vàolaptop còn chăm chú hơn cả nhìn vợ mình Giả như anh ấy chỉ còn thiếu nước lấy cáilaptop ấy làm vợ cho xong Tôi không ghen tuông với cái vật ấy, tôi chỉ nghĩ rằng phảichăng một người phụ nữ có trái tim, có đầu óc như tôi đáng được để mắt đến nhiều hơn.
Mà thôi, có lẽ điều ấy cũng đã chẳng còn quan trọng nữa Cái gì đó trong tôi đã chết, đãchết theo cái bào thai bé nhỏ kia trong phòng phẫu thuật, đã đi theo mớ dao kéo rút ra khỏi
cơ thể tôi, tuột đi mất Có lẽ đó là thứ mà bao tháng qua chúng tôi cố tìm kiếm trong vôvọng Chúng tôi mò mẫm từng ngóc ngách trong thành phố đến trong sâu thẳm tâm hồn,lục tìm lại trong kí ức những ngày tháng sống chung một tia hy vọng nhỏ nhoi, một ánh nếnsoi đường cho chúng tôi rời khỏi cái lối mòn ẩm ướt và nhếch nhác.Không có phép nhiệmmàu nào xảy ra Cổ tích, có lẽ sẽ mãi là cổ tích Tôi đương nhiên không mong chờ điều đó,nhưng anh thì sao?
Khi đêm về, đom đóm bay chập chờn, lòng tôi cũng chập chờn hệt như ánh sang xanh từđom đóm Những bông sen tôi thả trên hồ sau nhà trôi nổi nhẹ nhàng, ngày cũng như đêm,chúng di chuyển theo dòng trôi của nước, vòng quanh, vòng quanh Anh đứng trên bancông, rèm cửa không buộc bay phất phới phiá sau lưng Chiếc máy hát chạy chầm chầmbản ‘Kissing you’ của Des’ree, cái giai điệu da diết Tôi cũng chẳng còn chỗ để luồn láchcái tò mò liệu anh đang nghĩ về điều gì, quá khứ-hiện tại-hay tương lai vào mớ dây thầnkinh nữa mà thắp một ngọn nến, ngọn nến cầu nguyện cho đứa con bé bỏng của chúng tôi.Sau biến cố tại bệnh viện, chồng tôi nghĩ rằng tôi cần tránh xa cái ồn áo náo nhiệt của đôthị, cần một nơi ‘yên tĩnh’ để tâm hồn thư thản lại Vậy nên không chần chừ lâu, chúng tôirời bỏ căn hộ xa hoa trong thành phố chuyển về biệt thự nơi từng là chốn nghỉ hè yêu thíchcủa vợ chồng ở vùng nông thôn, lánh xa ánh đèn chớp loá hoà nhoáng hàng cây số Thật
sự thì anh hay là tôi cần cái điều đơn giản ấy? Nhưng ít ra thời gian ở đây vẫn trôi đi nhanhhơn thời gian tôi đốt trong căn nhà đơn độc thành phố Hàng thùng sách được tôi đóng góichất lên chiếc ôtô 4 chỗ mặc cho điều ấy làm anh phải đánh xe về thành phố vào đêm hôm
đó để chuyển đồ đạc, vật dụng cá nhân Mỗi buổi sáng giờ đây bắt đầu lúc 5h, sau đó anh
sẽ ngắm mặt trời bình thản hiện lên trên chuyến xe đi làm Vào lúc trời sẩm tối, sau khi đónhoàng hôn cũng trên cùng một con đường ấy, ánh đèn pha rọi vào nhà báo hiệu bữa tốicần phải được sẵn sàng.Vài câu hỏi quen thuộc, vài câu trả lời cũng quen thuộc, chúng tôivật vờ trong công việc của chính mình và kết thúc ngày bằng cách hôn nhau ngủ ngon nhưthói quen vẫn thế
Vài đêm một tháng, chúng tôi làm tình cũng chẳng biết là thói quen hay nhu cầu, đi vào rồi
đi ra, vài tiếng rên và mọi chuyện chấm dứt.Cứ mãi thế thì đến năm năm muơi tuổi khôngbiết chúng tôi có nổi được đưá con thứ hai Cái hứng thú trong tôi nguội lạnh như bát canh
để trong tủ lạnh, trở nên lạt lẽo một cách vô vị.Chỉ có đôi khi, vẫn ở trong tôi, anh bỗng bậtkhóc.Ôm ghì lấy cơ thể trần trụi của tôi và khóc Nuớc mắt anh chảy xuống hông tôi, xuống
Trang 23ngực tôi, nóng rát Rồi anh cứ lả đi như thế, như đưá trẻ sợ hãi rúc vào lòng mẹ nhữngngày thơ bé Tôi cũng không biết trái tim tôi nên đau đớn hay nên bình thản Tôi chỉ đưanhững ngón tay xương xẩu lùa vào mái tóc anh và vuốt gáy anh như ngày tháng cũ, dẫurằng sự đụng chạm đó giờ đây không còn thật sự mang lại cho tôi cảm giác yêu thươngtràn đầy nữa Phải, như tôi nói, điều gì đó giữa chúng tôi đã biến mất như bong bong xàphòng, có khi đó là niềm tin
Chương 9 : Một khởi đầu mới – A new beggining
Tôi đặt bút ký vào giấy chuyển nhượng nhà Vậy là căn nhà ấp ủ biết bao kỷ niệm từ lúcđám cưới đến giờ đã mất Không hiểu vì mất nhà hay 1 nguyên nhân mất mát xa xâm nàođấy lại làm nhói tôi đến vậy Sau tất cả những gì xảy ra, tôi thật sự lâm vào tình trạng rốiloạn thần kinh nhẹ Tôi tìm đến người bác sĩ tâm lý mà 1 nhân viên cấp dưới giới thiệu.Những gì giấu kín bấy lâu nhưng 1 ngọn núi lửa bắt được thời gian thích hợp để nổ tung.Dung nham phun trào mạnh mẽ và nóng dội thật Tôi thuật lại tất cả Tôi đã bắt gặp những
lá thư như thế nào, đã chìm trong nỗi ám ảnh của những nghi ngờ ra sao và hậu quả củanhững hành động ấy là gì? Không hiểu là do ông ta không tạo được niềm tin cho tôi, cáiniềm tin quái quỷ mà tôi hình như đã bị mất bao lâu nay, hay là do lòng tự trọng của 1người đàn ông bị phản bội không cho phép tôi nói ra rằng tôi đã dằn vặt mình biết bao khichính tay đẩy vợ đến ngưỡng cửa của tử thần Tôi đã từng đau khổ, từng chất vấn, từng tựhành hạ chính bản thân mình bằng những cuộc tra tấn trí óc đến đỉnh điểm Mặc cảm tội lỗikhông giây phút nào buông tha tôi Nó như xiềng xích của công lý trói buộc, chằng chịt lênnhau rồi đóng bản án “sát nhân” cho tôi Tôi đã giết chết 1 sinh linh bé nhỏ dưới tay mình.Nếu như ngày ấy tôi đến phòng khám đúng giờ theo định kỳ, nếu như tôi chạy theo em vàogiây phút đấy, nếu như tôi về nhà sớm hơn, nếu như, nếu như và nếu như … Hàng ngàn
từ “nếu như” được đặt ra trong đầu, và tôi biết chỉ những kẻ yếu hèn mới thốt lên “nếunhư” Thử đứng trước chiếc vành móng ngựa của lương tâm khi công lý không có đủquyền hạn để trừng trị 1 kẻ sát nhân như tôi xem, có thể bạn sẽ còn phải nói 2 từ “nếu như”
cả tỷ lần khi tính người trong bạn không bị 1 con thú hoang nào đấy chạy ngang và gặm đimất
Tuy là 1 tay bác sĩ tồi nhưng ít ra lời khuyên cuối cùng hắn dành cho tôi cũng không đến nỗi
là vô dụng Và tôi đã quyết định sẽ là như vậy Trốn tránh là 2 từ tôi không muốn đề cậpđến nhưng có lẽ đó là 1 cách tốt nhất để tôi , cả 2 chúng tôi tìm lại sự bình thản trong cuộcsống và cả tâm hồn của mình
Em lẳng lặng gật đầu, không hỏi tại sao và cũng chẳng ý kiến gì nhiều Cái thờ ơ của emphải chăng là bản án dành cho sự lạnh lùng của tôi lúc ban đầu? Tôi lục lọi trong mớ bòngbong của ký ức, cố tìm lại phản ứng của em ngày nào để cố mà học tập Và chỉ khi đó tôi
Trang 24mới biết được 1 người phụ nữ có thể mạnh mẽ đến dường nào Có quá trể để nhận ra rằngmình đã tổn thương đến em 1 cách nghiêm trọng tính đến giờ phút này hay không? Cuộcsống không đơn giản như 1 cuốn sách, bạn không thể chỉ đọc từ trang đầu đến cuối, đôi khibạn cần phải biết lược bỏ và thêm vào Tôi đang cố lược bỏ cái quá khứ u ám và nỗ lực đểthêm vào 1 tương lai tốt đẹp
Tôi chọn căn biệt thư ven hồ để dọn về Ngày dọn nhà, em bỏ gần như hầu hết những vậtdung linh tinh từng lưu giữ biết bao kỷ niệm Mà điển hình là chiếc ly sứ do chính tay emthiết kế và tặng tôi nhân ngày lễ phụ nữ Em cười, sẽ thật bất công nếu cứ hằng năm vàongày này thì mọi cánh đàn ông đều phải tôn thờ người phụ nữ mình yêu Món quà này làthành quả bao năm nay anh đã kết tinh cho em và anh đáng được nhận nó Hình vẽ chibi 1ông chồng trẻ đang cố thắt chiếc cravat, dưới chân là 1 chồng quần áo đang chờ được giặt
in trên đấy do chính tay em vẽ cho riêng tôi Em từng bảo vẽ bằng cả con tim cơ đấy Ấyvậy mà em lại bỏ nó vào thùng: ” những thứ không cần thiết” khi chuyển sang nhà mới.Liệu em sẽ lấy nó ra 1 ngày nào đó hay mãi mãi nó chỉ còn là ký ức được lưu lại trong bộnhớ não của riêng tôi? Nhìn em có vẻ luyến tiếc chiếc tủ sách vốn được coi như cả 1 gia tàicòn sót lại mà em có, thật tôi không nỡ để em bỏ nó đi Thế là tôi đánh thêm 1 chuyến đểquay lại thành phố và giúp em hoàn tất nó Sau những gì đã gây ra, ngoài chuyện nàykhông biết em có còn để tôi giúp đỡ việc gì “của riêng em” nữa chăng? Trên chuyến vậnchuyển lần này, tôi bật khóc như 1 đứa trẻ lạc đường lúc giữa đêm
Tôi đi đi về về giữ thành phố và ngoại ô Những buổi bình minh và hoàng hôn 1 mình
cô độc lắm em biết không? Nó lại làm tôi nhớ đến cái siết tay ấm áp và ánh mắt đầy sự tintưởng của em vào ngày trước lúc tôi nhận quyết định thăng chức từ cấp trên Cái cảm giácthèm thuồng những thứ tưởng chừng như đơn giản nhất đôi khi cũng có thể dìm chếtngười ta trong 1 đại dương những nỗi nhớ Tôi như người đi biển đánh rơi mất ngọn hảiđăng của riêng mình, lạc lõng trong bão tố của ký ức để rồi bị sóng đánh dạt vào hòn đảocủa kỷ niệm Con tim tôi như vỡ vụn ra hàng trăm mảnh, mỗi một mảnh lại chứa đựngnhững buồn vui của quá khứ Có lúc tưởng chừng như giăng kín đến nghẹt thở, khiến tôivài lần tông vào những bụi cây ven đường
Thật sự, tôi không thể tìm nổi cảm giác của 1 gia đình ngày nào Em dọn cơm khi xe tôi vàođến sân Chúng tôi ăn tối qua loa, em chẳng buồn hỏi tôi muốn ăn món gì như ngày xưanữa Thậm chí có nhiều ngày món ăn cứ được lập lại đến nỗi tôi phải buông chén Emkhông nói gì, lặng lẽ đổ hết đi và đổi món vào ngày hôm sau Bác sĩ bảo tôi là em đang lâmvào giai đoạn trầm cảm do chịu nhiều cú sốc lớn Đây có thể sẽ là cột mốc khó quên trongcuộc sống của em Nhưng ông ta đâu biết rằng đây cũng là bước ngoặc đóng vai trò khôngnhỏ trong cuộc sống của tôi, của chúng tôi Là trụ cột gia đình, hay tạm cho gọi nó là “giađình” vì tôi vẫn chưa tìm được cái tên gọi thích hợp hơn vào lúc này Tôi phải trụ thật vững,
để em còn có chỗ mà tựa đầu Áp lực với tôi nặng đến nỗi việc quan hệ vợ chồng chỉ như 1
Trang 25thói quen để tránh nhàm chán khi mọi thứ đã quá nhạt Mà nhàm chán sao được ngay cảkhi làm tình chúng tôi cũng không tìm được khoái cảm? Tôi từng có lần ôm chặt lấy em màkhóc ngay trên chiếc giường lạnh như băng ấy Em đan những ngón tay gầy guộc vào tóctôi, vuốt nhẹ những phần yếu đuối nhất còn đọng nơi khóe mắt, đâu đó trong ánh nhìn emtoát lên 1 vẻ thánh thiện ngày nào Nhưng tôi biết, hốc mắt em đã khô từ rất lâu rồi Cả cáihành động em đang làm cũng già cỗi như chúng tôi bây giờ, nhăn nheo và xấu xí Bạnkhông thể hoàn tất bất cứ gì khi niềm tin bị đánh cắp Và tên trộm đó lại là cái mùi hôi thối
từ ngoại tình được sinh ra từ tờ giấy hôn thú chăng? Thế thì nếu tôi tạm gác nó sang 1 bên,
em tôi ngoại tình chỉ là để chọn lựa mà thôi Nghĩ như thế hay đúng ra là tự huyễn hoặcmình phải nghĩ như thế thì tôi mới mong tìm được lối ra cho cả 2 chúng tôi Và mong chờ
sự tha thứ lẫn nhau từ 2 phía Trong khi tôi cố tìm ra 1 kẽ hở để cho phép mình tha thứ vềnhững hành động của em thì không biết đâu đó trong em, có chăng 1 kẻ hở cho lòng vị thađược hồi sinh?
Tôi bắt đầu suy nghĩ về những lá thư, liệu không biết nếu em tìm thấy nhiều lá thư như thếtrên cùng 1 thư viện thì tôi có may mằn tìm được 1 lá thư nào như thế chăng? Tôi dùng hầuhết thời gian rảnh trước khi về lại nhà cho thư viện, thoạt đầu tôi còn tự mình tìm kiếm, vàđến bây giờ, tôi hầu như chỉ làm mỗi việc, fone cho cô quản lý thư viện vào mỗi cuối ngày
để hỏi xem ngày hôm nay có 1 thằng khùng nào trả sách mà để quên lại trong đó 1 bức thưtình hay không? Hàng động đó được lặp lại 1 cách háo hức vào mỗi ngày Chỉ chực nhưnếu cô ta bảo có, thì tôi có thể lập tức quỳ dưới chân em mà xin em tha thứ Tôi đang tìm lý
do đê tâm hồn mình thanh thản, hay chỉ vì tôi ích kỷ, hoặc giả là tôi còn rất yêu em đến nỗikhông mong mỏi em là của 1 ai khác ngoài tôi Và nếu như điều ấy là không thật, nếu nhưtất cả mọi lỗi lầm của em đều do tôi mường tượng ra thì tôi quả thật là 1 thằng đàn ông tồikhi để mọi việc xảy ra tệ đến thế này Không biết Chúa trời không muốn nửa đời còn lại củatôi phải sống trong u uất hối tiếc về việc đã giết chết chính con của mình hay vì ngài muốntôi phải biết được sự thật cần phải biết? Cho đến bây giờ, tôi vẫn không tìm thêm được 1 láthư nào nữa từ người tình của em
Nhưng cứ nhìn vào mắt em bây giờ mà xem, làm sao tôi có thể tin rằng người vợ yêu củatôi từng là một kẻ phản bội? Nhìn em vật vờ thế kia, niềm tin đổ vỡ thế kia, làm sao tôikhông tự huyễn rằng tất cả là do tôi quá đa nghi? Tới thời điểm này, tôi không dám bảo
Trang 26rằng tôi hiểu em nữa, nhưng ít nhất thì tôi cũng đã từng phần nào đó thấu hiểu được connguời mà tôi đã lấy làm vợ, vẫn đã và đang yêu thương Nếu việc những bức thư kia là dohắn ta gửi cho em thật, em sẽ không dằn vặt tôi từng ngày từng giờ bằng sự tiều tụy đitrông thấy và ánh mắt vô hồn hằn chứa của em Nhưng em ơi, liệu tôi có nên tin vào điều
đó hay không? Tin rằng sau tất cả, em chưa bao giờ không còn là của tôi
Chương 10 : Tờ khăn giấy – The napkin
Cái mác “người vô dụng” tưởng chừng như sẽ còn bám theo tôi rất khắng khít nay đã được
gỡ xuống.Sau 1 thời gian vật vờ không hiểu rõ mình, tôi quyết định sẽ làm 1 cái gì đó đểthấy được rằng mình vẫn còn hữu dụng và không phải là dạng người lãng phí oxi cho việcsống không có ích Thế nên bây giờ, bạn nên nhìn tôi với tư cách là 1 giáo viên tiểu học thì
sẽ tốt hơn đấy Đây là 1 thị trấn nhỏ và có thể so với gia đình tôi thì đa số người ở đây cònthiếu thốn rất nhiều Lũ trẻ đến trường thường là do gia đình dốc hết sức để cho chúngđược nên người, nhưng cũng không ít những đứa bị hoãn lại vì “cả sống còn không đủ tiềnthì học làm nỗi gì” Chính vì thế, lớp học của tôi được mở vào buổi tối ở 1 tu viện nhỏ Tôikhông thu phí, chỉ cần nhìn thấy lũ trẻ kéo nhau đến và chăm chú lắng nghe tôi giảng thìbao nhiêu công sức tự mình thấy không phí chút nào
Tôi là 1 người không có bất kỳ tín ngưỡng nào Tôi không tin vào Phật giáo, không tin vàoChúa trời hay ít ra đã từng là như thế Nhưng thật sự khi con người lâm vào 1 ngõ cụt nào
đó của tâm hồn, thì dù bạn có mạnh mẽ đến dường nào chăng nữa, bạn vẫn sẽ bị lạc trongcái u tối Tôi cần 1 tia sáng, 1 nguồn sáng để dẫn dắt cho mình 1 lối thoát và tôi ngộ đạo từlúc ấy Thời gian rảnh rỗi tôi thường vào nhà thờ Giáo đường nhỏ nhưng lại vô biên biếtbao Nằm trên một mảnh đất trống thưa thớt người, cạnh đó là vài cánh đồng lúa bỏ hoang
mà đến cả bò cũng chẳng buồn mò vào mà gặm, tuy nhiên nơi đây vẫn giữ được giáng vẻthanh cao như vốn dĩ Giáo đường chỉ thật sự đông vào những buổi chiều tan sở, mà thật
ra cũng có mấy cái sở hay công ty ở chốn này đâu cơ chứ Công việc của dân ở đây hầunhư đầu tắt mặt tối, ngày cũng như đêm, họ bươn chải trong cuộc sống vốn dĩ rất bìnhthường đối với tôi Họ hầu hết đều là những nông dân chất phác ruột để ngoài da, thật lòngthật dạ chẳng nghĩ đến thiệt hơn bao giờ Tôi đến đây để cầu nguyện cũng như là giúpmình thanh thản hơn Tôi cầu nguyện về mọi thứ, mọi vấn đề, nhưng cuối cùng, bao giờ tôicũng dành những phút lặng yên nhất cho đứa con bé nhỏ đã mất của tôi Đã gần 1 năm trôiqua, không khí gia đình tuy có đôi chút đổi thay nhưng hình như với tôi và anh, nó vẫn gầngiống như 1 gánh nặng hơn là 1 mái ấm Chúng tôi rõ ràng nhận thấy tình cảm của đốiphương, sự quan tâm của đối phương, nhưng dường như có 1 thế lực vô hình nào đấy đãđẩy chúng tôi đến sự bế tắc của cho và nhận Có lẽ chúng tôi cần thêm 1 ít thời gian đểhàn gắn lại vết nứt ngày nào Tự hỏi, liệu khi lành rồi thì vết sẹo có dài lắm không anh? Trời đang mưa rất to Tôi cầm lấy chiếc ô đã cẩn thận mang theo nguời từ đầu giờ chiều
Trang 27nhưng vẫn chần chừ chưa muốn lao vào cơn gió thốc đang gào thét ngoài kia Bỗng nhiêntôi nhớ đến anh, cho rất nhiều lần nhớ, cái nhớ rất nhạt Nhưng rõ ràng, đó là cả một sựbiến chuyển trong mối quan hệ của chúng tôi Tôi bỗng nhớ đến vai áo anh ướt nước,chiếc áo vest lấm tấm mấy hạt mưa Nhớ mái tóc loà xoà trên trán và cách anh gạt lànmưa Tất cả giờ đây như miền kí ức xa xôi tôi vô tình lạc đến, đọng lại một chút vấn vương.Đâu đó, trong cái bơ vơ ấy, tôi như thấy mưa tạt vào tận hàng hiên, vướng trên mắt tôikhông chủ đích
Sau cơn mưa lại có cầu vồng, chỉ rằng đêm nay trời nhiều mây, hai điều đó không liên hệ gìđến nhau
Con đường về lõng bõng nước, tiếng ếch kêu ồm ộp suốt dọc bờ mương Nước lũ năm naychưa về, nhưng cơn mưa đầu mùa dường như nặng hạt hơn, khiến nỗi lo về một mùanước nổi biến thành sự phập phồng của biết bao con người Cả cuộc đời tôi cũng chỉ uớc
có được nỗi lo bình thường như thế, đời thật như thế Dẫu sao, mưu sinh vẫn trăm ngànlần đơn giản hơn sự no đủ vật chất mà mất đi cái quý giá tinh thần
Ngày mai là sáng chủ nhật, tôi sẽ có thể cùng anh đến nhà thờ
Tinh mơ, theo tự nhiên, tôi thức giấc vừa kịp để tắt tiếng đồng hồ báo thức đặt 5h sáng.Ngày cuối tuần, chồng tôi thường thích nán lại trên giường thêm một lát nữa Tôi xuốngnhà và làm bữa sáng, chuẩn bị cho cả vợ chồng đến kịp giờ lễ Không mong anh sẽ thậttâm nghe những lời cầu kinh nơi ấy, nhưng dẫu sao, việc chấp nhận cùng tôi bảy ngày mộtlần dành chút thời gian thắp một ngọn nến cầu nguyện cũng đã là may mắn lắm rồi Nhữngngày còn lại, đều đặn như một con kiến chăm chỉ, tôi đều có mặt ở nhà thờ từ sớm phụviệc quét dọn và cầu nguyện Tiếp đến tôi dành thời gian trong tu viện lo thu xếp bài vở cho
lũ trẻ Thêm vào đó, chúng tôi sẽ mở một thư viện be bé phục vụ người dân trong vùng.Vậy thôi chứ tất cả vẫn là dành cho đám trẻ, tương lai của cái vùng quê này Từ vài tuầnnay tôi đã định sẽ phải lên thành phố dạo qua vài hiệu bán sách, liên lạc với vài nhà xuấtbản để tìm mua tranh truyện cho bọn nhỏ, nhưng ấy là nói thế thôi chứ tôi cũng chưa cóthời gian Công việc ở đây trông có vẻ nhàn hạ, nhưng thực chất vì ít người có năng lựcnên hầu hết đều một tay tôi quán xuyến Sau giờ lên lớp vào buổi chiều, tôi phải thu dọnnhà cửa và làm cơm tối Dẫu rằng sẽ không khó nếu tôi nhờ anh mua ít đồ ăn hộ, nhưngđiều đó thiết nghĩ là không cần thiết
Anh xuất hiện ở chân cầu thang, đầu tóc rối bù, ngáp dài
-Anh không khỏe à?
Gật đầu, anh bảo tôi tuần này hãy đi nhà thờ một mình vậy Tôi ừ, không suy nghĩ Trướckhi đi tôi mở cừa vào phòng, anh đã trở lại giường, có vẻ mệt mỏi Tôi mở tủ thuốc lấy vàiviên kháng sinh rồi rót ly nước đặt sẵn đầu giường, chắc vì trận mưa đêm qua đấy thôi.Tôi
sẽ bắc ít cháo tía tô đặt trên bếp phòng khi anh có đói Nhẩm lại mọi thứ sau khi đã đè tớgiấy note dưới cái cốc đầy nước, tôi rời khỏi nhà trước khi nhận ra anh không còn đang
Trang 28ngủ
Cái tinh tươm của vùng quê buổi sớm sao mà thanh thoát lạ Sự gột rửa làm tôi thèm muốnđược biến đổi thành thiên nhiên, muốn được bơi theo dòng khí buổi sớm đắm mình trongsương không chút nghĩ suy Phải, tôi cần ít không khí này để sống, để dần dà tẩy đi dấu vếtcủa thời gian
Lời chào, những cái vẫy tay, cái rối rít của bọn trẻ chộn rộn cả khoảnh sân nhà thờ Quenthuộc với góc ngồi ở hàng ghế cuối, tôi nới lỏng chiếc khăn cổ để cảm nhận làn gió sớmmơn man trên da thịt mình Không chắc rằng tôi có đang già cỗi đi không, tôi hài lòng vớicái vị trí bé nhỏ của mình không chút mảy may Chăm chú dõi theo một người đàn ông đãbước vào từ vài ba phút trước, tâm khảm tôi đâu đó dậy lên cái thân quen.Gương mặt đó,
gò má đó, mái tóc đó, đôi môi đó, và cả ánh nhìn ướt át đó…Ôi con người…
Tiếng cha đạo cắt dòng suy nghĩ tôi lại Tiếng ông nói trầm ấm chậm chạp dễ lây cái bìnhyên khiến lòng người trùng lại Một vị cha đạo già, điềm tĩnh, đáng yêu Cuối buổi lễ, ông tựtay thắp một ánh nến và im lặng hồi lâu trước khi đặt nó cạnh những cây nến khác Điều gì
đó khác lạ vào hôm nay Tôi lại gần ông hơn, để ông nhận thấy rằng tôi không đang có ý đi
ra cửa, trước khi mỉm cười với ông Ông hỏi tôi có muốn xưng tội không? Tôi lắc đầu Việc
ấy là không cần thiết vào lúc này Ngồi xuống cạnh tôi, ông vẫn không rời mắt khỏi thứ ánhsáng le lói của cây đèn cầy
-Hôm nay là tròn 28 năm cái chết của bà nhà ta Sau ngày bà ấy về với Chúa trời, ta cũngnguyện gắn bó với nơi đây Ta biết mình sẽ chẳng bao giờ tìm được một người phụ nữ thứhai như bà ấy Ta cũng đã từng yêu, con ạ Bà ấy chắc đang nơi nào đó hạnh phúc Người
sẽ chở che cho bà ấy, như cho tất cả chúng ta Cho cả con nữa con gái ạ Ngày Chủ nhật
an lành…
Và ông đi khỏi Người thực sự che chở cho tất cả chúng con chứ? Vậy liệu Người có đang
ôm vào lòng linh hồn bé nhỏ từng là con con? Người liệu có đang ủ ấp mầm sống ấy? Hít một hơi tràn đầy lồng ngực, tôi mỉm cười gạt đi thứ nước mằn mặn đang đua nhau lănxuống Cũng phải đến lúc tôi lau khô chúng đi Tôi đang cố, trước khi một tờ khăn giấyđược chìa ra trước mặt tôi
“Nếu bây giờ có một ngôi sao băng, tôi sẽ dành tặng nó cho chị vì chừng như chị cần ướcmột giấc ngủ ngon nếu không muốn trông mình như một con gấu trúc với đôi mắt thâmquầng ấy Đùa thôi, gặp lại sau!”
Ánh mắt tôi chỉ kịp chụp lại cái dáng mảnh khảnh dong dỏng cao của một người đàn ôngbước ra khỏi lễ đường trong cái nắng đã rực rỡ của một ngày cuối hạ
Chương 11 :Hồi sinh - Rebirth
Trang 29Cái cảm giác hồi hộp, háo hức khi cuộc hẹn đến gần làm tôi không thể kiềm nổi bản thântrước việc tự cho phép mình nở 1 nụ cười thật tươ, điều mà tưởng chừng như đã khôngcòn đúng với nghĩa của nó từ lâu lắm rồi,nay lại được anh khơi dậy.Tôi qua lại với anh đãđược gần 3 tháng.Luật thứ 1 của 1 cuộc tình vụng trộm : Không được hay không nên biếtquá nhiều về cuộc sống gia đình của đối phương.Và để tránh tự làm tổn thương mình bằngsuy nghĩ của bộ óc vốn ưa thích vận động, chúng tôi thường tránh đề cập đến bất kì thứ gìquá riêng tư khi bên cạnh 1 “người chiếm hữu thể xác” khác.Cuộc hẹn thường được bắtđầu ở 1 góc đường gần quán cà phê có đầy những chiếc lá phong đỏ rực cuối mùa.Anh đi
từ phía kia lại,tôi đi từ phía này sang.Khi đó, chúng tôi là những người hoàn toàn xalạ.Nhưng rồi ngay khi,lần nào cũng vậy,đèn giao thông vừa ngả màu đỏ,anh bước sang lềđường cùng phía với tôi.Và chúng tôi trở thành tình nhân
Thông thường, anh đón tôi đi bộ 1 khoãng khá xa trung tâm,đi dọc theo con đường mòndẫn đến bờ sông nằm gần cuối cánh đồng hoa thạch thảo.Loại hoa bé li ti nhưng nhiều đếnkinh ngạc, rợp cả 1 trời tím.Tôi bị cuốn vào dòng cảm xúc anh đưa đẩy.Chúng tôi nhìnquanh quất, rồi bắt đầu hôn nhau.Cái cảm giác này đã lâu lắm rồi tôi mới bắt gặp lại, nónhư 1 thứ thuốc phiện,cứ đã níu vào nhau thì không thể rời ra cho đến khi hụt hơi.Anh thọcsâu chiếc lưỡi đầy khát khao khám phá vào miệng tôi,lần đâu tiên đã như thế và những lầnsau thì càng ngày hành động ấy càng được tu bổ nhiều hơn.Anh liếm nhẹ vành môi nứt nẻcủa tôi vào ban chiều rồi hôn nhẹ lên trán, gió thổi đủ mạnh để chúng tôi ôm nhau chặt hơngiữ ấm Chúng tôi kể cho nhau nghe về những việc trong ngày, như đã nói trên tuyệt nhiênchúng tôi ko bao giờ nhắc đến từ “anh ta” hay “cô ấy”.Đơn giản chỉ vì chúng tôi không hoàntoàn là của nhau.Cái cụm từ “ không hoàn toàn là của nhau” sao lại khó phát âm và dễ gâytổn thương đến thế !
Rạp phim nằm tít trung tâm thành phố,anh đánh xe chở tôi đi gần 1 tiếng hơn để chuẩn bịcho bữa tối và đến cinê đúng giờ.Vì đây là ngày kỷ niệm 3 tháng quen nhau nên tôi không
nỡ cũng như không biết cách nào có thể từ chối anh mà không gây tổn thương, vì vậy tôiquyết định sẽ đi.Tôi nói với chồng tôi rằng tôi có việc phải ở lại thành phố đêm nay,rằng nhàtài trợ chính trong việc tu bổ lại giáo đường cần tôi cụ thể hóa kế hoạch và muốn được giảiđáp vài vấn đề thắc mắc.Thoạt đầu “ anh ta” đề nghị sẽ đưa tôi lên đó và thuê khách sạn ởlại chung, phần vì lo lắng cho tôi, phần vì muốn tránh việc đàn bà đi khách sạn một mình thìkhông an toàn.Nhưng rồi sau 1 hồi phân trần lẫn trách móc , đại ý rằng tôi ko phải một con
bé 19, 20 chập chững vào đời để có thể bị ai khác làm hại như trong những bộ phim dài lêthê chiếu trên vô tuyến, tôi cũng không phải dạng đàn bà nội trợ phục tùng chồng đến nỗi lúlẫn,tôi yêu cầu anh phải tin là tôi có thể đi được một mình.Niềm tin, đúng là 2 chữ này cótác dụng đúng lúc đấy chứ.Có lẽ nó khơi dậy điều gì đó trong “anh ta” và dù sao thì cuộctranh luận cũng nên kết thúc êm đẹp hơn nên anh ta đồng ý để tôi tự đi
Trang 30Tôi bắt xe chạy được nửa đường thì dừng lại, tấp vào 1 quán nước ven đường đợi anh.Mởcửa băng sau, tôi lấy đồ đã được chuẩn bị sẵn để thay.Không thể đi đến nhà hàng chỉ cộcchiếc áo thun và quần jean được.Chiếc váy dạ hội ánh lên 1 vẻ đẹp sang trọng ngay lậptức, ôm sát những đường cong của cơ thể,tôi tự thấy mình có vẻ gầy hơn trước rất nhiều.Khi tiếng sỏi đá chạm vào nhau cùng ánh đèn pha ôtô rọi sộc vào, tôi biết đã đến lúc tôi xòeđôi cánh bướm và tận hưởng cái thứ cải giác xa xỉ của việc tôi là đàn bà.Tôi thích nhìncách anh lái xe, nhìn có vẻ nghiêm trọng và thái quá.Nhưng lại mang nét đáng yêu cựckỳ.Thình thoảng chúng tôi cũng có dừng lại để hôn nhau.Ấy là khi cơn thèm khát chỉ chựctrào ra, mạnh mẽ
Bàn đã được đặt tại 1 nhà hàng Pháp nổi tiếng âm điệu du dương của violon và piano,trong khi chờ đợi thức ăn được mang ra, anh hỏi liệu tôi có hứng thú nhảy với anh 1 bảnhay không ? Mãi cho đến lúc anh đón lấy bàn tay tôi, tôi mới có thời gian để nhìn anh kỹhơn.Anh vận 1 chiếc áo sơmi trắng cách điệu,những hoa văn viền đen từ 1 bên cổ áo rũxuống tạo nên cảm giác khác,trẻ trung nhưng không kém phần lịch lãm.Anh dìu tôi đinhững bước đầu tiên của bản tăngô,không mềm mại nhưng rất vững chắc.Những bướcchuyển người, khi ngã vào anh tôi không bao giờ phải nương lại, vì tôi biết dù có thế nào đichăng nữa anh cũng sẽ không để tôi bị đau.Bản nhạc hết nhưng âm điệu trong nó vẫn cònđọng lại 1 cách da diết và âm ỉ.Tôi không biết mình có thể trụ thêm được bao lâu trước khibiến thành một con mãnh thú vồ lấy anh để thoả mãn cơn đói thể xác mà nó đang vật vã Những ngón tay anh len lõi vào phía bụng dưới, anh như một nghệ sĩ với màn trình diễntay điêu luyện.Mọi ngóc ngách trong tôi dường như đã được anh khám phá đến triệtđể.Anh vốn không vồn vã nay lại chẳng mảy may để lộ ánh mắt thèm muốn.Khúc dạo đầuđược anh biến tấu kỹ lưỡng đến đê mê,anh hôn nhẹ vào gáy và tuột dần chiếc đầm dịudàng ban nãy.Tôi bị lột trần bởi một nhà tạc tượng chăng?Hay bởi bàn tay của quỷ dữ?Vìchỉ cần hay bàn tay ấy chạm đến đâu,tôi như tê liệt lại ở đó, không nhúc nhích, khôngmanh động,chỉ nghe tiếng thở của cả hai.Tôi mò cởi từng chiếc cúc áo nhưng vẫn khôngquên quyện chặt môi tôi vào môi anh.Trò đùa của những chiếc lưỡi quả thật có khả năngđưa người ta đến cảm giác kích thích tột độ.Toan kéo khóa quần anh xuống, bầu ngực tôi
đã căng đầy khiêu khích.Thế nhưng anh lại ngăn đôi tay đầy ham muốn của tôi lại, cái bỏngrát của da thịt khiến tôi như tan biến.Anh muốn tôi mở món quà anh dành tặng cho tôi hômnay trước khi mọi thứ lại tiếp diễn.Một bộ đồ lót màu đỏ bọc đô được xếp gọn gàng bêntrong,điều đó thật sự làm tôi bị xúc động,anh tặng tôi những thứ bình dị nhất, không ngạingùng và ngượng nghịu.Cái cảm giác như 1 ai đó thân quen lắm,cảm giác như … anh đã
là chồng tôi tự lúc nào.Tôi phá lên cười Anh giúp tôi cài khóa áo ngực, chân anh đạpphăng chiếc quần lót cũ và tự tay anh đã giúp tôi thay nốt bộ đồ lót vừa được nhận.Có đôichút ren ngay phía dưới làm tôi có cảm giác hơi khó chịu, cũng không thể trách được.Đànông thì làm gì có kinh nghiệm trong chuyện chọn lựa đồ lót, cả đến của mình còn qua loa
Trang 31thì của phụ nữ còn luống cuống hơn.Và ngay khi công việc hoàn tất, anh bế tôi đặt lêngiường.Chúng tôi đùa giỡn với nhau như những đứa trẻ, nếu như ví như thế thì chắc hẳnanh phải là một đứa trẻ hư.Tôi khẽ cười với ý nghĩ này.Lại bằng những động tác hết sứccẩn trọng, anh lần nữa lột trần tôi như thể tôi sẽ đẹp hơn ra khi không có quần áo vậy.Tôiđọc được ở đâu đó 1 câu: “Đàn bà luôn đẹp nhất khi họ không mặc quần áo”.Và ngay giâyphút này đây, tôi thật sự đẹp.Anh mang lại cho tôi 1 cảm giác rằng tôi đã thay đổi đinhiều.Tôi như trở lại với một cô gái nhiều hơn là một người phụ nữ, tôi bắt đầu biết quantâm bản thân,biết lo cho sức khỏe và biết đến đỉnh điểm của làm tình là ở đâu.Đặc biệt, anhluôn làm tôi cảm thấy mình như được tôn trọng và trân trọng, cái cảm giác mà ngay cả bảnthân mình cũng quên khuấy đi mất rồi Và vậy nên…
Anh luôn biết cách đi vào tôi êm ái nhất.Những ngón tay đưa nhẹ vào miệng tôi,anh thúc vàtách dần 2 đùi tôi 1 cách bình yên.Anh không mảy may vồn vã hay vội vàng.Điều quantrọng nhất chính nhờ việc anh lun tắt fone khi chúng tôi bắt đầu quyện vào nhau.ít ra thìđiều đó cũng làm tôi thấy mình đựơc tôn trọng tuyệt đối.Khúc dạo đầu của anh lúc nàocũng bắt đầu bằng những ngón tay lần mò trên tấm lưng trần của tôi,anh luôn biết đượccách nhanh nhất để khơi dậy những ham muốn từ phía tôi.Anh làm tôi nóng ran và cảmnhận đựơc sự rung động từ những cơ bắp của anh.Tôi khẽ rên lên khi biểu tượng giới tínhhơi quá khổ của anh đi dần vào trong và hòa quyện vào tôi.Giây phút đó tôi đã thực sựthăng hoa trong tình cảm của người tình vụng trộm nhỏ bé này.Anh và tôi khám phá những
bí mật nhỏ nhoi của nhau đến từng milimét,từ vết thẹo ngay phần hông kéo dài xuống bụngdưới do 1 lần bị tai nạn giao thông cho đến vết chàm nhỏ nơi tiếp giáp giữa eo dưới vàmông.Chúng tôi có thể nói gần như thuộc nằm lòng đến từng hơi thở,từng bộ phận cơthể,từng mạch cảm xúc của nhau.Hòan tòan thuộc về nhau ,nhưng đáng tiếc chỉ thuộc vềnhau trong vài giờ ngắn ngủi của tuần.Ngọt ngào là những điều mà con người ai cũngmuốn nhưng thường thì những điều tuyệt vời nhất lại luôn ngắn ngũi nhất.Tôi chán nảnlếch vào nhà tắm.Bạn có biết chăng rằng cảm giác tội lỗi nhất của 1 cuộc tình vụn trộm làsau mỗi lần bên nhau,chính bản thân bạn lại là người gột rữa những kỷ niệm ngọt ngàonhất của kí ức ?
Tôi về nhà lúc tà chiều hôm sau và lại tất bật chuẩn bị cơm nước cho chồng.Cái cảm giáckhác biệt là ở đây: đi bên anh, tôi là người tình – đi bên chồng, tôi chỉ còn cái bóng.Tôikhông hết yêu chồng, tôi cũng chẳng yêu anh, chỉ là tôi không thể làm khác.Chỉ là vì tôi,theo mọi nhẽ, vẫn cứ là đàn bà
Chương 12: Chồng tôi – My man
Đôi khi nằm xuống và nhìn thấy anh, thấy con người đang là chồng tôi, tôi không khỏidứt mình ra khỏi suy nghĩ.Đôi khi tôi thở dài, không chắc rằng mình sẽ làm gì hơn đượcthế
Trang 32Tôi bảo anh hãy cũng nhảy, như ngày xưa chúng tôi vẫn hay làm.Đó không phải là nỗ lực,
đó cũng không phải là cố gắng, đó chẳng là gì cả.Chỉ rằng cái mệt mỏi đã cuốn anh đi cùngbao trăn trở, khiến tôi không khỏi băn khoăn cho những ngày tháng sắp tới sẽ ra sao? Đôikhi bạn cũng cần là một con người tốt vì dù gì, trong cốt lõi, cái thiện vẫn ngang nhiên hiệndiện giữa vô vàn cạm bẫy lương tâm khác.Và cũng xin nhắc lại, tôi không phải đã hết yêuchồng
Nhắm mắt lại, tôi nghe tiếng nhạc dặt dìu xa xăm.Khi bên chồng, tôi lại nhớ đến người tình
Chương 13: Quá khứ của hiện tại – The past of the present
Dòng sông.Con thác nhỏ.Tình yêu của tôi.Nước mắt của tôi
Tôi thôi không mơ mộng nữa.Cũng chẳng mong chờ điều gì nữa.Hiện tại đã là quá đủ chomột con người để tiêu hoá hết chúng trong bộ não bé tí, vậy nên quá khứ và tương lại nêntạm gác lại chờ một ngày khác.Ngay lúc này, tôi đang nhìn thấy một người phụ nữ.Ngườiphụ nữ ấy có ánh mắt của em, nụ cười của em và cái nhìn thăm thẳm buồn của em.Nhưng
cô ta không phải là em.Em của tôi là duy nhất, là trọn vẹn nhất.Nhưng ngay lúc này,tôikhông muốn nhìn thấy thêm bất kì một giọt nước mắt nào từ đôi mắt một người phụ nữ,một cô gái hay bất cứ ai nữa, tôi không chịu đựng thêm được một nỗi buồn thương nàonữa.Nước mắt tôi, sự cô đơn của tôi, cái buồn tẻ của cuộc sống tôi thôi cũng là quá đủrồi.Từ ngày em đi, tôi đã trở thành một thằng đàn ông như thế đấy,em có biết không? Ánh nắng hắt xuống chiếc ghế gỗ trước sân nhà thờ, nơi em tôi từng đùa vui, rạng rỡ,người phụ nữ ấy đang ngồi lặng lẽ.Người phụ nữ mà sau này là người tình tôi.Hay tôi làngười tình của cô ấy?
Buổi sáng Chủ Nhật ngày hôm đó đương nhiên không phải lần đầu tôi nhìn thấy em, cũngchẳng phải lần đầu tôi nhận ra em khóc, cũng không là lần đầu bước chân đưa tôi tiến vềphiá em, nhưng là lần đầu tôi tự vấn vì sao luôn là tôi, và luôn là em? Điều đó liệu có quantrọng không, tôi cũng chẳng biết, nhưng thôi chúng tôi đã ở đây, vậy là đủ.Cái gì đã đưa em
từ dãy hành lang bệnh viện hun hút năm ấy đến cái vùng quê nghèo nay,tôi cũng khôngbiết và không mong muốn được biết Bản thân không phải là nguời mạnh mẽ gì, tôi biếtrằng em cũng chỉ là một linh hồn mỏng manh đầy vết cắt.Những vết cắt sâu hoắm của thờigian.Bên em, mọi thứ chỉ còn là một bờ vai, một vòng tay, một sự lắng nghe, chỉ có thế Tôi thích đứng xem cái cách em đọc truyện cho những đưá trẻ sau giờ học, cách em ômchúng vào lòng và để chúng nũng nịu.Mọi chi tiết dậy lên trong tôi một thứ tình yêu vô điềukiện cho tôi cái cảm giác mong mình bé lại Cái thánh thiện làm em càng trở nên yếu đuối,
mà một tâm hồn yếu đuối luôn cần sự chở che ấp ủ.Tôi không dám chắc trong mình có cáimong muốn được làm điều đó hay không,tôi chỉ biết rằng em đang cần một người nhưthế.Một người như tôi?Sau những giờ lên lớp, có điều gì đó chừng như tiếc nuối trong ánh
Trang 33mắt em nhìn bọn trẻ nắm tay cha mẹ chúng rời khỏi cổng nhà thờ.Tôi cũng vậy em à, tôicũng tìm thấy sự tiếc nuối đó, vì tiếng cười bọn trẻ trong trẻo hơn ta nghĩ, em nhỉ?
Ban ngày, sau khi mang hai tách coffee vào phòng làm việc, em sẽ ngồi xuống và cũng tôigiải quyết đống giấy tờ bừa bộn cho kịp thời gian.Vậy rồi một buổi chiều nắng nhẹ, sau khivài lọn tóc em rơi trên vai và em nhìn tôi mỉm cười, chúng tôi đã hôn nhau
Mọi chuyện bắt đầu ở đấy
Thời tiết nóng nực làm tôi bồn chồn.Giấy, bút, và tôi bắt đầu viết
“Em yêu,
Trong đầu anh bỗng hiện hình ảnh “bay lên”.Nhưng anh không rõ là thứ gì bay lên, chỉ là 1
sự bồng bềnh, nhẽ hẫng được nâng lên bởi không khí
Và rồi đầu óc anh lại chìm xuống trong 1 thứ vật chất mát lạnh như nước.Anh giống như 1nguyên tử H20 nhảy nhót dưới lớp váng dầu trôi nổi
Trong sự bay lên và chìm xuống đó, anh không ngừng cảm thấy 1 sự trống rỗng mơ hồnhư chính bản thân anh đang cần khoác lên mình thêm 1 tấm áo.Đúng rồi, anh giống như 1nguyên tử thiếu đi hạt nhân.Chỉ khác là không có hạt nhân nguyên tử không tồn tại, trongkhi anh vẫn đang tồn tại đấy thôi !
Cuộc sống anh luôn chứa đựng những điều đối nghịch
Anh luôn giấu mình trong góc khuất ,trong khi vẫn mong mỏi được nhìn thấy, được pháthiện ra
Anh chạy trốn khỏi thứ mà anh hằng mong muốn trong khi anh biết anh có thể dành được Anh luôn muốn được ( hay bị ) hờn dỗi trong khi anh cười khẩy lúc chúng bạn đang yêubỗng giận hờn vu vơ
Anh luôn muốn được nũng nịu chăm sóc trong khi bản thân luôn nói “tự làm được”
Anh luôn muốn 1 cái ôm vỗ về trong khi bản thân lại cố tỏ ra mình mạnh mẽ
Và anh đã nghe nhiều hơn là nói, cho đi nhiều hơn nhận lại ……
Đó có lẽ là lí do anh luôn khao khát một người hiểu như anh ngay khi anh không nói gìcả,và 1 người cho anh cảm rằng anh luôn được chào đón trong mỗi vòng tay ôm!
Em đã đúng và em luôn luôn đúng, em của anh.Anh chỉ muốn em biết vậy, không để làm gì
đó sau nụ cười cô ấy