1. Trang chủ
  2. » Tất cả

tr n thi n thanh chua xac dinh

21 3 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Chưa xác định
Tác giả Trần Thiện Thanh
Trường học Trường Đại Học Văn Hóa TP Hồ Chí Minh
Chuyên ngành Văn học Việt Nam
Thể loại Thơ
Thành phố Hồ Chí Minh
Định dạng
Số trang 21
Dung lượng 126,15 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Tr?n Thi?n Thanh Anh Không Chết Đâu Em 2 Anh Về Với Em 2 Biển Mặn 3 Chiếc Áo Bà Ba 3 Chuyện Hẹn Hò 4 Đám Cưới Đầu Xuân 5 Gặp Nhau Làm Ngơ 5 Hàn Mặc Tử 6 Hoa Trinh Nữ 7 Khi Người Yêu Tôi Khóc 7 Không B[.]

Trang 1

Anh Không Chết Đâu Em 2 Anh Về Với Em 2

Mười Sáu Trăng Tròn 9

Người Xa Người 10

Rừng Lá Thấp 10

Tạ Từ Trong Đêm 11

Tâm Sự Người Lính Trẻ 12 Tình Đầu Tình Cuối 13

Tình Thiên Thu 13

Trang 2

::: Trần Thiện Thanh :::

Anh Không Chết Đâu Em

Anh không chết đâu anh, người anh hùng mủ đỏ tên Đương Tôi vẫn thấy đêm đêm một bóng dù sáng trên đồi máu Nghe trong đêm kêu gào từng tiếng súng pháo đếm mau

Và tiếng súng tiếng súng hay nhạc chiêu hồn đưa anh đi anh đi

Anh, anh không chết đâu em, anh chỉ về với mẹ mong con Anh vẫn sống thênh thang trong lòng muôn người biết thương đời lính Trong tim cô sinh viên hay buồn thường nhắc nhở những chiến công Chuyện nước mắt ướt sân trường đại học chuyện anh riêng anh riêng anh

Ôi đất mát trên đồi xanh tình yêu khóc ngất bên cỏ tranh Đâu cánh dù ôm gió, đây cánh dù ôm kín đời anh Trong những tiếng reo hò kia lẻ loi tiếng súng anh nhiệm màu

Ôi tiếng súng sau cùng đó, anh còn nghe tầm đạn đi không anh

Không, anh không, anh không chết đâu em anh chỉ vừa bỏ cuộc đêm qua

Tôi thấy mắt anh bên ngọn nến vàng hắt hiu niềm nhớ Trên khăn tang cô phụ còn lóng lánh dấu ái ân Giọt nước mắt nóng bây giờ và còn hằng đêm cho anh cho anh

Trang 3

như chim liền cánh như cây liền cành

Như đò với sông, như nước xuôi giòng vào lòng biển xanh

Em ơi trăng còn sáng nên tình yêu vẫn còn mang,

Em ơi sương còn xuống nên tim côi mong sưởi ấm

Ta xa nhau lâu rồi,

ta mong nhau lâu rồi, gần nhau đêm nay thôi

Anh về với em, mai ta lại cách xa nhau muôn trùng

Bao ngày nhớ nhung, vơi hết tâm sự vừa cạn một đêm

Sao em anh lại khóc khi anh ra đi vì em?

Hay chăng ân tình lớn hơn không gian đôi mình cách?

Mai nay anh đi rồi, mai nay anh đi rồi, mai nay anh lại đi

Không trách em yếu mềm khi con tim đơn côi Không muốn em dối lòng khi mang mang buồn tủi Anh muốn em hiểu rằng đời chiến sĩ phong sương, Nên một lần về thăm bằng vạn ngày gần nhau

Em biết không những chiều, khi sương thu giăng giăng, Anh nhớ xưa chúng mình hay đi trên đường vắng, Anh nhớ xưa một lần lặng ngắm ánh mây trôi Làm người yêu lính chiến mấy ai gần nhau

Bây giờ cách xa, đôi đứa đôi miền nhạt nhòa chiều mưa

Xin cho ân tình sẽ bao la như sương đầu núi, Xin cho ân tình sẽ không mau tan như bọt nước

Anh đi anh lại về,

em ơi tơ duyên đầu xin trăm năm bền lâu

Anh đi anh lại về,

em ơi tơ duyên đầu xin trăm năm bền lâu

::: Trần Thiện Thanh :::

Trang 4

Biển Mặn

Cao ngất Trường Sơn, ôm ấp tình thương nước ra sông nguồn Tìm về biển Đông, tình yêu thành sóng Thái Bình Dương Rồi từng đêm sương, sóng vỗ về ru giấc quê hương Nhưng quê hương chưa ngủ, khi bom đạn tơi bời còn nhục nhằn dưới ruộng trên nương

Tôi thức từng đêm thơ ấu, mà nghe muối pha trong lòng

Mẹ là mẹ Trùng Dương, gào than từ bãi trước ghềnh sau Tuổi trời qua mau, gió biển mặn nuôi lớn khôn tôi Nên năm hăm mốt tuổi, tôi đi vào quân đội mà lòng thì chưa hề yêu ai

ĐK:

Người yêu tôi, tôi mới quen mà thôi Lúc dừng quân trên vùng vừa tiếp thu Vùng hoang vu bóng dừa bờ cát dài Gió lên từng chiều vàng nàng xõa tóc trên biển xanh Người yêu tôi hay khóc trong chiều mưa Lúc màu xanh biển mặn đục sắc mây Bảo yêu anh em muốn chuyện đôi mình Như màu xanh biển tình trong ngày trời xinh rất xinh

Tôi đến lại đi, xa vắng đời tôi chiến chinh lâu dài Miệt mài đời trai, vượt truông dài che khuất biển xanh Đẹp tựa trong tranh, gót bùn lầy cho lúa thêm xanh Trong bao lần quân hành, tôi qua vùng khô cặn

Mồ hôi thành biển mặn trên môi

::: Trần Thiện Thanh :::

Chiếc Áo Bà Ba

Trang 5

Chiếc áo bà ba trên giòng sông thăm thẳm Thấp thoáng con xuồng bé nhỏ lướt mong manh Nón lá đội nghiêng tóc dài con nước đổ Hậu Giang ơi em vẫn đẹp ngàn đời

Nhớ chiếc xuồng xưa năm nào trên bến cũ Thương lắm câu hò kêu gọi khách sang sông

Áo trắng xuồng đưa mắt cười em khẽ gọi Người thương ơi em vẫn đợi chờ

ĐK:

Đẹp quá quê hương hôm nay đẹp vô ngần

Về Sóc Trăng một ngày ca điệu lâm thôn Đàn én chao nghiêng xôn xao mùa lúa nhiều

Về bến Ninh Kiều thấy nàng đợi người yêu

Em xinh tươi trong chiếc áo bà ba

Em đi mau kẻo trễ chuyến phà đêm Qua bến Bắc Cần Thơ

Nhớ kỷ niệm xưa nông xuồng đêm trăng tỏ

Em gái Ninh Kiều tóc dài chấm lưng thon Đất nước mình đây dẫu xuồng ghe bé bỏng

Mà không thôi nhớ thương nên đầy vơi

Dẫu qua đây một lần Nói sao cho vừa lòng Nói sao cho vừa thương

::: Trần Thiện Thanh :::

Chuyện Hẹn Hò

Hẹn chiều nay mà sao không thấy em Gió hiu hiu, lòng bỗng nghe lạnh thêm

Trang 6

Chiều mù sương hay mù khói thuốc anh?

Em không lại anh nhủ lòng sao đây?

Em cứ hẹn chiều mai rồi lại không thấy em

Áo ai xanh hờ hững đi vào đêm

Đợi một giây nghe bằng thế kỷ sầu

Em mới yêu lần đầu, anh đã yêu lần sau

DK:

Chắc tại chiều hôm nay không còn nắng

Để thêm hồng đôi má thắm giai nhân

Chắc tại mưa nơi vùng xa tít đó,

Sợ mưa lạc đường làm ướt áo em anh

Hay tại ngày hôm kia em gần khóc Anh lại vụng về quên lau mắt thu mưa

Thôi em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé

Để anh buồn như anh chàng làm thơ

Em có hay trời buồn trời chuyển mưa đó không?

Biết yêu em là biết nghe chờ mong

Chuyện tình yêu muôn đời kiếp đến nay, Nàng cứ quên hẹn hoài, chàng cứ mong chờ ai

::: Trần Thiện Thanh :::

Đám Cưới Đầu Xuân

Ngày xửa ngày xưa đôi ta chung nón đôi ta chung đường Lên sáu lên năm đôi ta cùng sách đôi ta cùng trường

Đường qua nhà em nghiêng nghiêng sân nắng,

nghiêng nghiêng mây hồng

Chiều nao đuổi bướm, bướm bay vô vườn

mà nước mắt rưng rưng

Trang 7

Rồi một ngày kia em khoe áo mới xanh hơn mây trời Hai đứa chung vui khi xuân vừa tới thơ ngây cuộc đời Trò chơi trẻ con em cô dâu mới chưa nghe nặng sầu Chú rể ngân ngơ ra hái hoa cà làm quà cưới cô dâu

Mười mấy năm qua khi hoa vừa hé nhụy thì đời trai vui chinh chiến Anh xuôi miền xa bao lần đếm bước xuân qua Anh ơi, kỷ niệm xưa em còn giữ mãi trong lòng

Em biết không em, xuân lại trở về, đường rừng chiều hoang sương xuống

Thương sao là thương trong màu tím sắc hoa xưa

Dĩ vãng đâu trôi về nhắc ta ngày xưa

Chuyện xửa chuyện xưa, chuyện từ xuân trước xuân nay chưa nhòa

Anh nói em nghe thương em từ lúc hoa chưa mặn mà Cầu cho mùa xuân nồng nàn trên má em thôi đợi chờ Giữa lòng chiều hoang nâng cánh sim rừng

Ngỡ màu hoa tím năm xưa

::: Trần Thiện Thanh :::

Gặp Nhau Làm Ngơ

Nhớ khi xưa lạ nhau, chung một đường

kẻ trước, người sau

Chàng lặng đi theo nàng, hát vu vơ mấy câu nhạc tình

Nàng làm như vô tình, gái đoan trang dễ đâu làm quen

Lối đi qua nhà em nghe nồng

Trang 8

Đường lên dốc đá nửa đêm trăng tà nhớ câu chuyện xưa

Lầu ông Hoàng đó thuở nào chân

Hàn Mặc Tử đã qua Ánh trăng treo nghiêng nghiêng, bờ cát dài thêm hoang vắng Tiếng chim kêu đau thương, như nức nở dưới trời sương

Lá rơi rơi đâu đây sao cứ ngỡ bước chân người tìm về giữa đêm buồn

Trang 9

Đường lên dốc đá nhớ xưa hai người đã một lần đến Tình yêu vừa chớm xót thương cho chàng cuộc sống phế nhân

Tiếc thay cho thân trai, một nửa đời chưa qua hết Trách thay cho tơ duyên chưa thắm nồng đã vội tan Hồn ngất ngư điên cuồng cho trời đất cũng tang thương, mà khổ đau niềm riêng

Hàn Mạc Tử xuôi về quê cũ, dấu thân nơi nhà hoang Mộng Cầm hỡi thôi đừng thương tiếc, tủi cho nhau mà thôi Tình đã lỡ xin một câu hứa, kiếp sau ta trọn đôi Còn gì nữa thân tàn xin để một mình mình đơn côi

Tìm vào cô đơn đất Quy Nhơn gầy đón chân chàng đến Người xưa nào bíêt, chốn xưa ngập đường pháo cưới kết hoa Chốn hoang liêu tiêu sơ Hàn âm thầm nghe trăng vỡ Xót thương thân bơ vơ, cho đến một buôỉ chiều kia Trơì đất như quay cuồng khi hồn phách vút lên cao

Mặc Tử nay còn đâu?

Trăng vàng ngọc, trăng ân tình chưa phỉ

Ta nhìn trăng, khôn xiết ngậm ngùi trăng

Xưa thật là xưa nhớ mấy cho vừa nhớ mẹ kể đêm mưa

Có ông vua trẻ xuất binh qua rừng dẹp quân xâm lấn Khi vua kéo quân về tình cờ gặp một giai nhân

Trang 10

Vua xao xuyến tâm hồn vời nàng về chốn hoàng cung Truyền cho khắp nhân gian đem lụa là đến cho nàng Trên ngôi cao chín từng hoàng hậu đẹp hơn ánh sao

Tôi không phải là vua nên mộng ước thật bình thường Như yêu một loài hoa trên vùng đá sỏi buồn phiền Loài hoa không hương sắc màu nhưng loài hoa biết khép lá ngây thơ

Tôi không phải là vua nên nào biết đến xa hoa Không ngọc ngà kiệu hoa không nệm gấm không cung son Tôi chỉ là người lính phong trần, thấy hoa nhớ người yêu rất xa

Nâng nhẹ một cây lá xếp trong tay lá ngủ thật mê say Ngỡ đôi mi dầy khép đêm trăng đầy cài then cung ái Tôi nghe thoáng qua hồn mình vừa thành một quân vương Quân vương giữa hoa rừng lòng bàng hoàng nhớ người thương

Và mong ước mai sau khi tan giặc nước vua về Cho giai nhân ngóng đợi chỉ một cành Trinh Nữ thôi

::: Trần Thiện Thanh :::

Khi Người Yêu Tôi Khóc

Khi người yêu tôi khóc trời cũng giăng sầu Cho từng cơn mưa lũ xoáy trong tâm hồn Khi người yêu tôi khóc thành phố buồn thiu

Em ơi tôi nói một lần ưu ái trên cung ngà hắt hiu

Mây từ đâu bay đến mờ khuất chân trời

Em tại sao em đến cho anh yêu vội Xin một lần yêu cuối là những lẻ loi

Em ơi hãy nói vạn lời sầu đắng Như em vừa trách anh

Em một đêm cuối mặt để cay đắng

rơi thành giọt lệ đời Anh niềm đau đến muộn

Trang 11

Từng chiều lặng yên nhìn mưa bão tới Khi hồn anh rã rời ngày vui xẻ đôi tình ngỡ xa xôi

Anh xin trọn đời hiến thân trong một lần hối tiếc mãi thôi

Như từ lâu tôi dấu những cơn muộn phiền Xin đừng đem nước mắt gội xóa niềm đau

Cho yêu thương đó Anh còn được gửi trong tâm hồn rất lâu

::: Trần Thiện Thanh :::

Không Bao Giờ Ngăn Cách

Sáng tác giữa thập niên 60 Nhịp 4/4 Điệu Boléro Hợp âm Rê trưởng

1

Anh về với em rồi mai lại đi Đường xa mang theo bao nhiêu tình ý Viết tên người yêu lên ba lô nặng trĩu Đêm quân hành dừng chân đồi hoa tím Nhớ xưa đôi mình hẹn nhau mà sao sáng

Đâu bằng đôi mắt em

2

Chúng mình cách xa mà vẫn gần nhau Tình yêu không mau phai như màu áo Dẫu cho thời gian đem tâm tư vào nhớ

Lá rơi gọi mùa thu về sân úa Vẫn không bao giờ Không bao giờ ngăn cách đâu em

Điệp khúc:

Không bao giờ Không bao giờ ân tình lại vỡ đôi

Trang 12

Một người đi nghe thương sao thương nhiều quá Dáng một người em xinh sao quá xinh màu má

Không bao giờ Không bao giờ giữa mùa hè tuyết rơi Một đời hoa không khi nào hai lần nở Trái mộng còn trinh nguyên khi đón anh trở về

3

Với em với em rồi anh lại đi Thì đôi tim non không xa vạn lý

Áo anh nhuộm phong sương nhưng quê hương đẹp ý

Lối trăng đầy tình em còn soi sáng

Sẽ không bao giờ Không bao giờ ngăn cách đâu em (i>Trở lại điệp khúc, hát phiên khúc 3 rồi chấm dứt bằng

Sẽ không bao giờ Không bao giờ ngăn cách trong tim

Sẽ không bao giờ Không bao giờ ngăn cách trong tim

Sẽ không bao giờ Không bao giờ ngăn cách trong tim

::: Trần Thiện Thanh :::

Lời: Mai Trung Tĩnh

Lâu Đài Tình Ái

Slow

Anh sẽ vì em làm thơ tình ái

Anh sẽ gom mây kết hình lâu đài

Trang 13

Đợi chờ một đêm trăng nào tới, đợi chiều vàng hôn lên làn tóc, đợi một lần không gian đổi mới, đón hai đứa chúng ta mà thôi

Tinh tú trời cao thành vương miện sáng Khai lễ đăng quan vũ trụ chong đèn Hoàng hậu về cao sang quyền quý, đẹp nụ cười quân vương vừa ý,

và lâu đài mang tên Tình Ái đón hai đứa chúng ta mà thôi

Đ.K.:

Em ơi lâu đài tình ái đó chắc không có trên trần gian, Anh đưa em vào bằng tiếng hát chắp đôi cánh nhung thiên thần

Em ơi lâu đài tình ái đó sáng trong ánh tinh cầu xa cho nên cho dù nghìn năm qua, còn vấn vương đôi hồn hoa

Anh kết lầu hoa bằng thơ tình ái, cho mắt em xanh đến tận muôn đời Chuyện tình mình chưa nghe lừa dối, lời hẹn đầu chưa đi vào tối, thì lâu đài mang tên Tình Ái, đón hai đứa chúng ta mà thôi

::: Trần Thiện Thanh :::

Mười Sáu Trăng Tròn

Trang 14

1964 Bolero

Xếp áo thư sinh vui bước đăng trình, mười sáu tròn trăng

Ghi trên báng súng lời thề chinh nhân

tám hướng thành gần Gió buốt mây ngàn tàn đêm khe núi, đâu dễ sờn lòng Người đi cho những người mình yêu mến cho tương lai, cho tim ước vọng ngày nào hoa cài lên vai áo

Nhớ lúc xa xưa, mười sáu trăng tròn tôi đếm tuổi em Cho tim ước muốn một ngày nên duyên pháo trai đường mêm Vẫn biết xưa giờ, ngàn sau tiếp nối, ai cấm được Thương ai ép được lòng mơ ước

Nhưng hôm nay non nước đang cần bàn tay tôi ngăn giữ

Chuyện đó để sau Những đêm mười sáu trăng tròn, vượt con đường mòn đi giữ làng thôn Bỗng thấy lòng mình thương quá, thương tuổi học trò đi tìm vần thơ

Có hôm đúng độ trăng tròn màu vàng tươi ướp áo phong trần

Chợt thấy áo mình đẹp quá, đẹp mặn mà, đẹp hơn cả áo giai nhân

Xếp áo thư sinh, tôi đi lên đường vì đã trộm thương Lênh đênh tám hướng, bạc màu vai sương áo kết bụi đường Cuối nẻo phong mờ chỉ riêng ai đó tha thiết đợi chờ

ngày đêm tôi sẽ về đẹp mơ ước

Em ơi khi non nước đang con mịt mờ, bên phương nớ, chuyện đó đừng mơ

::: Trần Thiện Thanh :::

Trang 15

Người Xa Người

Từ xa rồi, một ngày con nước chia làm đôi !

Từ lâu rồi hai đường hai đứa riêng mà thôi

Từ lỡ làng bè bạn duyên kiếp có trần ai

Từ xa bầy cô độc con thú giữa rừng cây

Ôi !!! tình yêu ! tình yêu não nùng

Một người bỗng xa ngàn trùng tình đầu giấu trong đại dương nụ cười héo hon ngương

ngùng

Đồng tiền sẽ không thủy chung

Ôi !!! tình yêu ! tình yêu không cùng

Một người hoá thân để thành kẻ hành khất phiên chợ tan, Lầu đài cát xây bằng mộng từng ngọn sóng vô tình đưa

Người xa người lạ lùng ngôn ngữ của lặng thinh

Tình xa tình đôi bờ hiu hắt tiếng cầu xin

Nhịp kinh buồn gõ đều trên mái cơn chiều mưa

Người xa người nát lòng con phố hẹn hò xưa

Trang 16

2

Từ máy thu thanh cô nàng vừa ca:

"Trọn kiếp yêu anh lính khổ xa nhà"

Giữa rừng già vang tiếng hát thật cao Nhưng giữa già tôi có thấy gì đâu?

ĐK:

Sao không hát cho người giết giặc trên cầu Khi bùn lầy còn pha sắc áo xanh Trong khói súng xây thành Mắt quầng thâm mất ngủ tàn đêm khói lửa, Giờ chỉ còn hai tiếng "mến anh"

Sao Không hát cho những người còn mải mê

Lá rừng che kín đường về phồn hoa Sao không hát cho những bà mẹ hằng đêm nhớ con xa Hay hát cho những người vừa nằm xuống chiều qua

3

Rừng lá xanh xanh lối mòn chạy quanh

Đời lính quen yêu gian khổ quân hành Nghe từ ngày thơ tiếng súng triền miên Đánh giặc lâu bền cho non nước bình yên

4

Lời hát xin gây rung động thật sâu Đừng hát như chim giữa rừng lá sầu Xin thật lòng qua câu hát đầu môi Như lính giữa rừng yêu lá thấp mà thôi

::: Trần Thiện Thanh :::

Tạ Từ Trong Đêm

Trang 17

Thăm thẳm chiều trôi, khuya anh đi rồi sao trời đưa lối Khi thương mến nhau hai người hai ngả tránh sao bồi hồi Hẹn gặp nhau đây đêm thâu lá đổ, sương giăng kín mờ nhạt nhòa ước mơ

Đã gặp nhau rổi, sao em không nói, sao em cúi mặt, em giận hờn anh chăng?

Anh hiểu rồi đây khuya nay em về trăng gầy soi bóng Nên em cúi mặt ngăn giòng nước mắt phút giây tạ từ Đừng buồn nghe em, tuy anh biết rằng xa xôi vẫn làm tâm tư héo mòn

Nếu em đã trọn thương anh xa vắng Xin em chớ buồn cho nặng lòng chinh nhân

Nếu em biết rằng có những người đi đấu tranh chưa về

Mang lời thề lên miền sơn khê từng đêm địa đầu hun hút gió sâu Nếu em đã gặp mẹ già thương con khấn nguyện đêm rằm

Vợ yêu chồng đan áo lạnh từng đông Thì duyên tình mình có nghĩa gì không?

Anh hỏi một câu khi trong đêm dài vọng về tiếng súng Sao em cúi mặt không nhìn đôi mắt hứa thương em trọn đời

Đầu đường chia phôi anh không nói gì Nên phong kín lời hẹn tình lứa đôi Nếu anh có về khi tàn chinh chiến Xin em cúi mặt dấu lệ mừng nghe em

::: Trần Thiện Thanh :::

Tâm Sự Người Lính Trẻ

Từ khi anh thôi học, từ khi đôi lứa đôi đường

Từ sông ngăn núi trở Tạ từ không nói nên lời

Từ khi gót sông hồ ngược xuôi,

Ôi những đêm thật dài hồn nghe thương nhớ ai Một năm tìm vui nơi quan ải chưa về một lần,

Ngày đăng: 19/03/2023, 15:25

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w